Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 165 bài ] 

Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

 
Có bài mới 25.07.2016, 09:58
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 08.05.2016, 04:01
Tuổi: 35 Nữ
Bài viết: 260
Được thanks: 4197 lần
Điểm: 25.1
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ (C38) - Điểm: 30
Chương 39: Canh hai – Tính tình

Ngày thường Chân Bảo Lộ vốn có một đôi mắt to long lanh ngập nước, lúc này lo lắng, từng giọt nước mắt to như hạt đậu 'lộp bộp' rơi xuống, bộ dáng đáng thương, khiến cho Tiết Nhượng xưa nay dù đứng trước núi thái sơn sụp đổ cũng ung dung thản nhiên, bị sợ hết hồn.

Tiết Nhượng cầm chặt bàn tay bé nhỏ của nàng, vầng trán ngưng trọng, vổ về nói: "Đừng có gấp, muội từ từ nói, rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra?"

Chân Bảo Lộ tin hắn, đem đầu đuôi sự tình nói với hắn, "... Thế nhưng mà Nghi Phương biểu tỷ nói với ta, bên người ngoại tổ mẫu không có nha hoàn gọi là Lục Đàn. Ta lo lắng tỷ tỷ sẽ xảy ra chuyện." Mặc dù sốt ruột, nhưng đến cùng không có rối loạn, dù sao trước mắt tìm tỷ tỷ mới là quan trọng nhất.

Tiết Nhượng suy nghĩ, rồi nói: "Như vậy đi, ta dẫn muội đi tới chỗ tổ mẫu xem thử."

Cũng chỉ có thể như vậy. Chân Bảo Lộ tình nguyện là mình suy nghĩ nhiều, nói với Tiết Nhượng, "Vậy chúng ta đi nhanh lên đi."

"Ừm." Tiết Nhượng gật đầu, lại thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng tràn đầy vết nước mắt, thì lấy khăn tay ra lau cho nàng.

Lúc này Chân Bảo Lộ mới phản ứng được, cảm thấy thật xấu hổ quá đi, vội nói: "Để ta tự làm được rồi." Nàng tiếp nhận cái khăn trong tay Tiết Nhượng, không dám ngẩng đầu nhìn hắn, đợi lau xong rồi, mới dè dặt giương mắt, nhìn vào đôi mắt đen kịt thâm thúy của thiếu niên trước mặt, Chân Bảo Lộ lầu bầu, thanh âm còn làm bộ khóc thút thít, "Không cho Đại Biểu Ca chê cười ta."

Bất quá, hiện nay nàng vẫn còn là con nít, khóc nhè không tính mất mặt chứ? Chỉ có tự an ủi mình như vậy, Chân Bảo Lộ mới thấy khá hơn chút.

Đợi hai người theo phương hướng Như Ý Đường đi đến, từ rất xa, thấy đình nghỉ mát Bát Giác dưới cây đại thụ, có một thiếu nữ mặc y phục màu xanh nhạt đang lẳng lặng đứng đó, bộ dáng thanh tú động lòng người, tựa như nụ sen nhỏ mới nở trong ao ngày hè.

Chân Bảo Lộ vui mừng không thôi, vội bỏ tay của thiếu niên ra, vội vàng hấp tấp chạy tới, "Tỷ tỷ!"

Chân Bảo Quỳnh thấy muội muội chạy nhanh, sợ nàng ngã sấp xuống, bèn đi lên trước nắm hai tay của nàng vội nói: "Đi từ từ thôi."

Chân Bảo Lộ gật đầu, lại hỏi: "Tỷ tỷ, không phải đi gặp ngoại tổ mẫu sao? Tại sao lại ở chỗ này?" Tuy đã tìm được tỷ tỷ, nhưng bây giờ thấy nàng một mình đứng ở chỗ này, Chân Bảo Lộ cũng lo lắng liệu có phải đã xảy ra chuyện gì rồi. Lại nhìn gương mặt của tỷ tỷ, có chút hồng hồng, trên mặt mặc dù không có vết nước mắt, nhưng hốc mắt có chút ẩm ướt.

Chân Bảo Quỳnh muốn nói, thì thấy Tiết Nhượng đi theo phía sau muội muội, có Tiết Nhượng biểu ca ở đây, nàng không tiện nói với muội muội là nàng gặp Tống Chấp. Chỉ là... Chân Bảo Quỳnh vẫn còn có chút nghĩ mà sợ, nếu không phải gặp được Tống nhị công tử, không biết hôm nay nàng sẽ phát sinh sự tình gì.

Chân Bảo Quỳnh đành phải mỉm cười nói: "Muội yên tâm, không có chuyện gì." Lại thấy muội muội tỏ ra lo lắng, còn đã khóc, Chân Bảo Quỳnh càng cảm động lại tự trách, "Khiến muội lo lắng rồi."

Chân Bảo Lộ lắc đầu: "Tỷ tỷ không có chuyện là tốt rồi."

Nhìn tình hình trước mắt, tỷ tỷ không có xảy ra chuyện gì. Nhưng Chân Bảo Lộ cũng hiểu được, chuyện hôm nay, chắc chắn sẽ không đơn giản như vậy. Người đã tìm được thì tốt rồi. Chân Bảo Lộ một mực lôi kéo tay tỷ tỷ, nhất thời ngược lại là đã quên Đại Biểu Ca nãy giờ đi theo sau lưng nàng.

Vẫn là Chân Bảo Quỳnh mỉm cười, nói với Tiết Nhượng: "Đa tạ biểu ca giúp ta chăm sóc cho Tiểu Lộ."

Lúc này Chân Bảo Lộ mới nhớ tới Tiết Nhượng, xoay người, cũng muốn nói tiếng cảm tạ, nhưng Đại Biểu Ca đã mở miệng nói trước: "Ta đưa các ngươi quay lại."

Chân Bảo Quỳnh khẽ vuốt cằm, ánh mắt nhìn về phía hành lang cách đó không xa. Thấy thiếu niên áo bào xanh vốn nên đứng đó đã đi rồi, lúc này mới rủ mắt xuống, thoáng khẽ cong môi.

Chân Bảo Lộ một lòng để trên người tỷ tỷ, lúc này biểu lộ rất nhỏ của Chân Bảo Quỳnh, tự nhiên cũng đã rơi vào trong mắt nàng. Chân Bảo Lộ là người từng trải, hiểu được loại vẻ mặt này có ý vị như thế nào, lập tức liền suy nghĩ: Chớ không phải là tỷ tỷ đã gặp người nào rồi chứ?

Trên đường đi Chân Bảo Lộ cứ một mực nắm tay tỷ tỷ như vậy, nghĩ đến chuyện vừa rồi, đợi về tới dưới sân khấu kịch, hai người ngồi xuống, Chân Bảo Lộ nhìn chiếc khăn màu xanh ngọc trong tay, mới nghĩ tới điều gì, lầu bầu: "Ôi, Đại Biểu Ca ----"

Chân Bảo Lộ đang muốn đứng dậy, lại bị Chân Bảo Quỳnh kéo lại, nàng ta cười nói: "Đã đi rồi."

Đi rồi.

Chân Bảo Lộ nắm khăn trong tay, nhìn thoáng qua hành lang cách đó không xa, đúng vậy, thấy Đại Biểu Ca đã đi xa.

Là đi qua chỗ bằng hữu mời đến sao?

Thế nhưng mà... Như thế nào ngay cả chào hỏi cũng không nói một tiếng với nàng. Thói quen này đúng là khiến người ta không thích chút nào. Chân Bảo Lộ tức giận oán trách, rồi cất chiếc khăn này vào.

.

Hôm nay xảy ra loại chuyện này, đương nhiên Chân Bảo Quỳnh cũng không dám lưu lại nữa. Sau khi tàn tiệc, Chân Bảo Quỳnh đến nói tạm biệt với lão thái thái, chuẩn bị mang theo muội muội hồi phủ. Mà Tiết Nghi Phương vốn nghĩ đến hôm nay có thể đem hai vị biểu tỷ biểu muội lưu lại, buổi tối còn có thể ngủ cùng một chỗ, lúc này nghe hai người phải đi, rất không tình nguyện, khuôn mặt nhỏ nhắn xụ xuống nói: "Không phải nói ở lại mấy ngày sao? Tại sao muốn đi trở về?"

Nhìn bộ dáng của Tiết Nghi Phương, Chân Bảo Lộ cũng không nỡ, nhưng nàng biết hôm nay tỷ tỷ bị kinh hãi, nếu bây giờ ở lại phủ An Quốc Công, buổi tối làm sao ngủ được? Chân Bảo Lộ nắm tay Tiết Nghi Phương nói: "Lần tới đi. Lần tới ta nói với phụ mẫu, cùng tỷ tỷ tới chơi với ngươi, nhất định sẽ ngủ lại qua đêm, thế nào?"

Tiết Nghi Phương là tiểu cô nương thông minh, sao không biết đây chỉ là lời nói có lệ..., vì có quan hệ tốt với Chân Bảo Lộ, Tiết Nghi Phương cũng không khách khí, lúc này liền vạch trần nói: "Ta mới không tin đâu, ta thấy là ngươi không thích nhà của ta thôi."

Lúc này đến phiên Chân Bảo Lộ không biết làm sao.

Vương Thị nhìn con gái nhà mình như vậy, vội tới kéo con gái đến bên cạnh, nói: "Con nhìn con xem, sao lại nói vậy? Hôm nay Quỳnh nhi cùng Lộ nhi không ở lại, cũng không phải ngày sau không tới nữa. Lần tới nương sẽ nói với cô mẫu, cho Quỳnh nhi và Lộ nhi tới nhà chúng ta ở lại một thời gian, cùng chơi với ngươi được chứ."

Đến cùng Tiết Nghi Phương vẫn phải nghe lời của nương..., đành lưu luyến gật đầu.

Lão thái thái cũng ở đây, thấy tình cảm của mấy cháu gái tốt như vậy, thì rất vui. Lúc này ngoại tôn nữ phải về phủ, lão thái thái cũng lo lắng, phân phó ma ma bên cạnh: "Đi Tứ Hòa Cư kêu Đại thiếu gia đến, để hắn đưa Quỳnh nhi và Lộ nhi về phủ."

Ma ma đáp dạ, rồi đi đến Tứ Hòa Cư của Tiết Nhượng.

Vương Thị nghe xong lại cười nói: "Lão tổ tông sợ là hồ đồ rồi, lúc này bằng hữu trong học viện của Nhượng nhi đều ở đây, hôm nay là sinh thần của hắn, thật vất vả mới tụ họp lại, làm sao để hắn đưa Quỳnh nhi và Lộ nhi về được, con dâu thấy hãy để Đàm nhi đưa là được rồi."

Nói cũng đúng. Tuy Lão thái thái muốn cho Nhượng nhi chung đụng với ngoại tôn nữ nhiều hơn, nhưng hôm nay là sinh thần của cháu trai, trong phòng còn có khách khứa, đích thật là không thích hợp.

Lão thái thái nói: "Vậy được, để Đàm nhi đưa cũng tốt."

Ngược lại là Tiết Đàm rất tình nguyện đưa hai vị biểu muội này về phủ.

Trên xe ngựa, Chân Bảo Lộ còn muốn nói đến chuyện vừa rồi, nhưng rõ ràng tỷ tỷ của nàng không muốn nói. Đến tột cùng tỷ tỷ đã gặp người nào? Chân Bảo Lộ biết tính tình tỷ tỷ dịu dàng ngoan ngoãn, chỉ sợ nàng bị người ta khi dễ, cũng không nói ra.

Chân Bảo Lộ phiền não vén rèm xe ngựa lên, nhìn nhị biểu ca Tiết Đàm cưỡi ngựa bên cạnh, nhất thời không thích ứng được là hôm nay không phải Đại Biểu Ca đưa các nàng về.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 26.07.2016, 11:00
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 08.05.2016, 04:01
Tuổi: 35 Nữ
Bài viết: 260
Được thanks: 4197 lần
Điểm: 25.1
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ (C39) - Điểm: 40
Chương 40: Canh một - Cưng chiều

Tất nhiên Chân Bảo Lộ không yên tâm việc của tỷ tỷ, nhưng thấy tỷ tỷ không bị tổn hại chỗ nào, nàng không tiện hỏi nhiều. Buổi tối Chân Bảo Quỳnh ở lại U U Hiên của muội muội một hồi, vừa lúc Từ thị sang đây xem con gái. Ba mẹ con ngồi tán gẫu cùng nhau cả buổi. Đến khi sắc trời không còn sớm, Từ thị mới nói: "Quỳnh nhi cũng về nghỉ sớm đi, sáng mai còn phải đến trường đấy."

Chân Bảo Quỳnh gật đầu, đứng dậy chuẩn bị trở về.

Từ thị chú ý đến gò má trắng nõn của trưởng nữ, ánh mắt đột nhiên rơi vào phần gáy của nàng, tựa như nhìn thấy cái gì, ánh mắt lập tức giật mình, gọi: "Quỳnh nhi." Bà gọi trưởng nữ lại, đưa tay vén tóc phủ hai bên của trưởng nữ lên, tóc phía bên phải được vén lên, thì thấy có một vết màu đỏ trên cần cổ trắng nõn của tiểu cô nương.

Từ thị trầm mặt hỏi: "Đây là làm sao?"

Chân Bảo Quỳnh cũng hoảng sợ, dơ tay sờ vào cổ, sắc mặt chợt tái mét, không biết nên nói cái gì.

Chân Bảo Lộ nhìn vào mắt của mẫu thân nhà mình, biết trong lòng mẫu thân đang nghĩ như thế nào, liền nhớ tới chuyện đã xảy ra hôm nay.

Sắc mặt Từ thị ngưng trọng, nhìn chằm chằm vào ánh mắt hoảng loạn luống cuống của trưởng nữ, lại càng lo lắng. Bà hỏi: "Con nói cho nương nghe, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?"

Chân Bảo Quỳnh cắn cắn môi. Từ trước đến nay nàng không biết nói dối, liền nói ra đầu đuôi câu chuyện đã xảy ra hôm nay.

Từ thị nghe xong, nghiến răng nghiến lợi nói: "Vương thị thật đúng là mợ tốt!" Vương thị thông minh lanh lợi, tính tình mạnh mẽ, tuy hai phủ có qua lại, nhưng từ trước đến nay với Từ thị đều là bằng mặt không bằng lòng. Vì trưởng nữ, Từ thị cùng phủ An Quốc Công cũng tới lui thân cận, nên hiểu rõ người trong phủ An Quốc Công. Nếu thật muốn tính kế con gái của bà, thì chỉ có mỗi Vương thị.

Từ thị nói, "Con nói Tống nhị công tử ấy, hắn..., có thể nào hắn đối với con..."

Chân Bảo Quỳnh tuổi còn nhỏ, nào biết đến việc này, vừa nghe thấy lời nói của Từ thị, sửng sốt một lúc lâu, mới phản ứng được, chính là phương diện kia. Nàng chỉ lo mẫu thân nhà mình hiểu lầm con người Tống Chấp, vội vàng lắc đầu nói: "Nương, Tống nhị công tử không phải loại người như vậy, hắn một lòng che chở con gái, nếu không có hắn tùy cơ ứng biến, hôm nay con gái cùng hắn đơn độc gặp nhau, bị ngoại tổ mẫu và bọn hạ nhân nhìn thấy, sợ là dù thế nào cũng không giải thích rõ được."

Cho dù lão thái thái tin nàng, nhưng không biết được bọn hạ nhân nghĩ ra sao. Một khi loại chuyện này truyền đi, thì thanh danh của nàng trước đó có tốt cỡ nào, cũng bị phá hủy trong chốc lát.

Chân Bảo Lộ cũng đã hiểu rõ chuyện gì đã xảy ra hôm nay, thấy tỷ tỷ bảo vệ Tống Chấp, liền biết đúng là tỷ tỷ có chút để ý đến Tống Chấp. Suy cho cùng Tống Chấp sẽ là tỷ phu tương lai của nàng, Chân Bảo Lộ cũng nói: "Nương, Tiểu Lộ gặp qua Tống nhị công tử vài lần, hắn là người tốt, còn là bạn tốt của Đại Biểu Ca."

Từ thị đang tức giận, nghe con gái nói như vậy, nghiêm nghị nói: "Con nít con nôi, biết cái gì là người tốt cái gì là người xấu? Hôm nay tỷ tỷ ngươi xảy ra loại chuyện này, sao ngươi không nói cho nương biết?"

Chân Bảo Lộ mấp máy môi, trong lòng thấy tủi thân, đang muốn nói thì Chân Bảo Quỳnh vội nói: "Nương, chuyện hôm nay, là con gái không muốn làm cho nương lo lắng, hơn nữa cũng không có phát sinh ra chuyện gì, cho nên mới không để Tiểu Lộ nói với nương." Xảy ra chuyện như vậy, Chân Bảo Quỳnh cũng sợ hãi, viền mắt của nàng đỏ lên, nói, "Nếu không phải Tiểu Lộ mang theo Đại Biểu Ca đi tìm con, lúc ấy con cũng không biết trở về như thế nào."

Từ thị mở to hai mắt: "Đại Biểu Ca của con cũng biết?"

Chân Bảo Quỳnh lắc đầu: "Không có, Đại Biểu Ca không nhìn thấy bất cứ thứ gì, chỉ mang theo Tiểu Lộ tìm con gái mà thôi." Nàng sờ lên vết đỏ trên cổ, nhỏ giọng nói, "Cái này chắc là lúc trốn ở trong bụi cây, không cẩn thận bị vạch vào, khi đó trong lòng con gái rất sợ, căn bản là không để ý nhiều như vậy."

Ra là vậy, cuối cùng Từ thị cũng yên tâm hơn.

Từ thị kêu Chân Bảo Quỳnh đem sự việc từ đầu chí cuối nói lại một lần nữa cho bà nghe, sau đó mới nói với trưởng nữ: "Được rồi, chuyện này trong lòng nương có tính toán, con nhanh về nghỉ ngơi đi."

Chân Bảo Quỳnh suy nghĩ một chút, rồi nói: "Trong lòng con gái vẫn còn hơi sợ, hôm nay muốn ngủ cùng với Tiểu Lộ."

Một năm qua, tình cảm của hai tỷ muội rất tốt, thường xuyên ngủ cùng nhau. Từ thị nghe xong cũng không nói gì, chỉ dặn dò hai người vài câu, liền trở về Nghi An Cư.

Từ thị đi rồi, Chân Bảo Quỳnh mới đưa tay sờ sờ mặt của muội muội, nói: "Tiểu Lộ, đừng giận, hả?"

Tỷ tỷ rất hiểu rõ nàng. Chân Bảo Lộ lắc đầu, rũ mi lầm bầm: "Ta không để ở trong lòng." Lại nghĩ tới cái gì, cong cong môi, nói với tỷ tỷ, "Tỷ tỷ thích Tống nhị công tử sao?"

Chân Bảo Quỳnh giật mình, nhìn vào đôi mắt to trong veo của muội muội nhà mình, vừa kinh ngạc vừa ngượng ngùng. Chuyện hôm nay, sở dĩ nàng không nói với muội muội, bất quá là cảm thấy muội muội còn nhỏ, nhưng bây giờ bộ dáng già đời này, thật ra khiến Chân Bảo Quỳnh có hơi mắc cỡ. Lỗ tai nàng hơi ửng hồng, nói lầm bầm: "Không còn sớm nữa, mau mau ngủ đi."

Chân Bảo Lộ thấy bộ dạng tỷ tỷ xấu hổ, liền biết trong lòng tỷ tỷ nghĩ như thế nào. Cũng không biết kiếp trước tỷ tỷ và Tống Chấp có phải là ... kết duyên như vậy hay không, mặc kệ là ra sao, duyên phận của hai người, cho dù thế nào cũng không ngăn được.

Chân Bảo Lộ cười hì hì, làm hại Chân Bảo Quỳnh có chút xấu hổ, cũng không thèm chú ý đến hình tượng đoan trang lịch sự thường ngày nữa, tiến lên khe khẽ đánh vài cái vào mông của muội muội.

"Ui ui, đau, tỷ tỷ đánh người, muội muốn nói cho tỷ phu nghe."

Chân Bảo Lộ ôm mông nhỏ mềm mại của mình. Cười chúm chím khẽ nói.

.

Từ thị nổi giận đùng đùng trở về Nghi An Cư, thấy Chân Như Tùng mặc một thân y phục ở nhà đang ngồi trên giường đọc sách. Lúc này Từ thị liền đỏ mắt, vội vội vàng vàng đi tới nói: "Phu quân, người phải làm chủ cho Quỳnh nhi của chúng ta." Nghĩ đến chuyện hôm nay, Từ thị cực hận Vương thị.

Chân Như Tùng nghĩ, thê tử là đi qua xem hai đứa con gái, vậy mà trở lại đã có dáng vẻ ấy, vội đặt quyển sách trên tay xuống, hỏi: "Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?"

Từ thị đem sự việc từ đầu chí cuối nói ra tất cả, sau cùng mới nói: "May mà Tống nhị công tử là chính nhân quân tử, nếu không thanh danh của Quỳnh nhi chẳng phải bị hủy rồi sao?"

Xưa nay Chân Như Tùng xem con của mình như bảo bối, trưởng nữ nhu thuận hiểu chuyện, khiến ông vui mừng nhất, giờ ở phủ An Quốc Công lại xảy ra loại chuyện này, ông cũng nhịn không được. Nhưng phủ An Quốc Công không giống những phủ khác, là nhà mẹ đẻ của thê tử nguyên phối, sau khi thê tử qua đời, ông vì trọng mặt mũi của thê tử, nên có vài phần khách khí nhún nhường đối với phủ An Quốc Công. Chân Như Tùng nói: "Chuyện này, nếu thật là do Vương thị, ta làm phụ thân, tự nhiên sẽ vì Quỳnh nhi lấy lại công đạo, nhưng lúc này chúng ta không có chứng cớ."

Đúng vậy. Từ thị biết rõ chuyện này chắc chắn là do Vương thị gây nên. Bà nghĩ nghĩ, hiểu được trong phủ An Quốc Công, Tiết lão thái thái yêu thương cháu đích tôn Tiết Nhượng, Quỳnh nhi nhà bà, trước kia vào ngày sinh của Tiết Nhượng, đều là phái người đưa lễ vật tới, lúc này nhưng là tự mình đi. Hơn nữa lần trước lúc Quỳnh nhi tham gia kỳ thi đầu vào trường nữ học, bà cũng nghe nói Tiết Nhượng cùng Tiểu Lộ chờ Quỳnh nhi cả buổi. Biểu huynh muội qua lại mật thiết, mà hai đứa nhỏ lại đến tuổi biết yêu, những điều này có ý nghĩa thế nào, là quá rõ ràng. Mà Vương thị, lo lắng Tiết lão thái thái sẽ tác hợp cho một đôi cháu đích tôn và ngoại tôn nữ đây mà.

Trong lòng Từ thị tức giận không thôi, cảm thấy Vương thị quá mức thâm độc.

Từ thị nói: "Thiếp thân chỉ là thấy ủy khuất thay Quỳnh nhi."

Chân Như Tùng nghĩ nghĩ, nói: "Hai đứa nhỏ đều ngủ rồi sao?"

Từ thị gật đầu: "E rằng Quỳnh nhi vẫn còn bị kinh sợ, hôm nay ngủ bên Tiểu Lộ."

Chân Như Tùng "Ừ" một tiếng, đột nhiên nghĩ tới điều gì, hỏi Từ thị: "Chuyện hôm nay, ngươi không có giận chó đánh mèo với Tiểu Lộ chứ?"

Từ thị giật mình, ngược lại không nghĩ tới phu quân sẽ hỏi việc này. Nhớ tới mới vừa rồi bà sốt ruột nên khi nói chuyện với tiểu nữ nhi, giọng điệu có hơi nặng, chưa tính là giận chó đánh mèo. Tiểu Lộ có tính tình trẻ con, sợ là chẳng mấy chốc liền sẽ quên ngay thôi.

Bất quá Từ thị vẫn thấy thẹn trong lòng, nghĩ tới sáng mai tự mình làm chút điểm tâm bồi thường cho con gái.

Nhìn bộ dáng thê tử như vậy, Chân Như Tùng liếc nhìn, mi mày hơi nhíu lại nói: "Chuyện này ta sẽ phái người đi thăm dò rõ ràng. Ta còn có một số việc, đêm nay sẽ không ở lại nơi này, ngươi đi ngủ sớm một chút đi."

Nói xong, liền đi ra khỏi Nghi An Cư.

Từ thị nghĩ muốn giải thích, vừa muốn, hôm nay đích thật là bệnh cũ của bà lại tái phát. Cũng không đuổi theo phu quân, mà là đi xem hai đứa con trai bảo bối béo tròn của mình.

.

Chân Như Tùng đi ra Nghi An Cư, ngược lại không đi tới thư phòng, mà là qua U U Hiên nhìn coi. Đi tới bên ngoài, thấy Chúc má má ra đây, Chân Như Tùng hỏi: "Đều ngủ rồi hả?"

Trong lòng Chúc má má rất rõ ràng, lão gia yêu thương tiểu thư nhà bà nhất, thật ra mỗi ngày sau khi Tứ tiểu thư ghé qua xem tiểu thư nhà bà xong, lão gia cũng sẽ tới xem tiểu thư một chút. Chúc má má cười cười nói: "Dạ, hôm nay Tứ tiểu thư và tiểu thư ngủ cùng nhau, hai tỷ muội thì thầm một lúc, bây giờ cũng đã yên tĩnh rồi."

Gương mặt Chân Như Tùng nhu hòa, nhớ đến con gái má lúm đồng tiền tươi cười như hoa, trong lòng lập tức mềm mại. Chân Như Tùng nói: "Ta đây vào trong nhìn một cái."

Chân Như Tùng nhẹ tay nhẹ chân đi vào, nha hoàn Hương Hàn canh đêm muốn hành lễ, ông vội giơ tay, làm động tác ngăn lại.

Vòng qua bình phong, Chân Như Tùng lẳng lặng đứng ở bên khung giường khắc hoa, nhìn hai đứa con gái đang ngủ yên trên giường, lúc này mới đưa tay vuốt gương mặt của tiểu nữ nhi. Chân Như Tùng nhẹ nhàng đẩy tóc mái trên trán của con gái ra, nhìn gương mặt non mềm của con, miệng nhỏ hơi nhếch lên.

Ánh mắt Chân Như Tùng tràn đầy vẻ cưng chiều nhìn thật lâu, lại nhẹ nhàng thở dài một tiếng, rồi mới ra khỏi phòng.


Đã sửa bởi Skinny Cat lúc 27.07.2016, 07:05.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 28.07.2016, 10:44
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 08.05.2016, 04:01
Tuổi: 35 Nữ
Bài viết: 260
Được thanks: 4197 lần
Điểm: 25.1
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ (C40) - Điểm: 66
Chương 41: Canh hai - Khăn tay

Ngày kế Chân Bảo Lộ không cần đi đến Ngọc Bàn Sơn học, nhưng phải ở trong phòng học thêu thùa.

Một năm qua, từ lúc đầu Chân Bảo Lộ chăm chỉ chịu khó, cho tới bây giờ dĩ nhiên ở trong mắt Tạ phu tử đã trở thành một học sinh thông minh nhu thuận. Ở phương diện này nàng thông tuệ, nhưng thua bởi môn thêu thùa.

Lúc này Chân Bảo Lộ thấy hoa mai xiêu xiêu vẹo vẹo trên khăn tay của mình, khuôn mặt nhỏ nhắn giống như bánh bao trắng nõn sụp đổ.

Chân Bảo Lộ cáu kỉnh buông xuống việc thêu thùa trong tay, nhíu mày nhìn ra ngoài cửa sổ, ngửi được trong phòng nồng nặc mùi hoa quế, thì nghĩ muốn Cát ma ma làm bánh hoa quế. Chân Bảo Lộ mấp máy miệng, nghĩ dù sao cũng phải thêu cho xong rồi mới ăn cái gì đó, lập tức cầm lấy khăn thêu tiếp.

Dạy Chân Bảo Lộ thêu thùa là nữ tiên sinh họ Trầm. Đến khi nhìn thấy Chân Bảo Lộ thêu khăn, nhíu mi thở dài nói: "Được rồi, hôm nay chúng ta thêu đến đây thôi."

Chân Bảo Lộ sao không biết, Trầm tiên sinh ghét bỏ nàng đây mà. Chân Bảo Lộ ngượng ngùng nói: "Ta thêu một lát nữa thôi."

Tuy nàng không am hiểu nữ công, nhưng mấy cái này cô nương trong nhà tất phải học được. Nàng không biết được đời này mình sẽ gả cho phu quân như thế nào, cũng hiểu được mình quyết chí làm một hiền thê. Ngâm thơ làm câu đối không thể no bụng, nhưng học giỏi thêu thùa, thì có thể vì phu quân và hài tử làm y phục chống lạnh bên người.

Chân Bảo Lộ biết mình nghĩ có chút xa vời, nhưng chuyện này, là nên từ từ học.

Mặc dù trong lòng Trầm tiên sinh than thở tài thêu thùa của Lục cô nương quả thật không có thiên phú, so với Tứ cô nương thông minh khéo tay đúng là kém quá xa, nhưng vị Lục cô nương này, tuổi nhỏ đã hiểu được đạo lý cần cù bù thông minh, Trầm tiên sinh nhìn thấy vẫn rất vui mừng.

Nhất thời thái độ của Trầm tiên sinh cũng ôn hòa hơn, gương mặt tròn phúc hậu khẽ mỉm cười: "Lục cô nương thêu một lúc nữa rồi nghỉ ngơi đi thôi, tuyệt đối đừng để hại mắt."

Chân Bảo Lộ ngẩng đầu, đối diện với ánh mắt quan tâm của Trầm tiên sinh, gật đầu nói: "Ừm, ta biết rồi."

Thanh âm của tiểu cô nương cực kì mềm mại.

Lúc này Trầm tiên sinh mới yên tâm rời đi.

Chân Bảo Lộ lại thêu hoa mai mới học được hôm nay một lần nữa, tuy nhiên vẫn còn có chút khó coi, nhưng cuối cùng vẫn ra hình ra dáng. Như vậy là đủ rồi. Chân Bảo Lộ cười cười, gấp khăn tay lại, để vào ngăn kéo bên cạnh. Nhưng lúc mở ra, lại nhìn thấy chiếc khăn tay màu xanh ngọc đặt bên trong.

Đây không phải cái khăn Đại Biểu Ca đưa nàng hôm qua sao?

Chắc là Hương Hàn cất vào cho nàng.

Chân Bảo Lộ cầm khăn tay lên, nhìn trên mặt khăn không có bất kỳ hoa văn nào, vô cùng đơn điệu, giống như Đại Biểu Ca vậy đó, tính tình im lìm.

Chạng vạng Chân Như Tùng về phủ, đi tới U U Hiên, vừa vào phòng thì thấy con gái cúi đầu thêu thùa, thì trêu ghẹo nói: "Tiểu Lộ thêu gì đó, cho phụ thân nhìn xem nào?"

Nghe được âm thanh của phụ thân, Chân Bảo Lộ vội vàng dấu việc thêu thùa trong tay ra phía sau, lắc lắc đầu nói: "Còn chưa thêu tốt đâu, thêu xong rồi cho phụ thân xem."

Chân Như Tùng sao không hiểu con gái, bài học và việc thêu thùa của nàng hàng ngày, Chúc ma ma đều đã bẩm báo với ông. Chân Như Tùng chỉ nghĩ con gái còn nhỏ sợ xấu mặt, không muốn để ông nhìn thấy tác phẩm xiêu xiêu vẹo vẹo, nên cũng không có hỏi nữa.

Chân Bảo Lộ vội vàng nói sang chuyện khác, nói: "Sao hôm nay phụ thân về sớm vậy?" Nàng mỉm cười, nhanh nhẹn bước xuống giường la hán, lôi kéo phụ thân đến bên ghế hoàng hoa lê, quan tâm nói, "Phụ thân ngồi đi."

Áo bông nhỏ tri kỷ như vậy, Chân Như Tùng vui vẻ lập tức ngồi xuống.

Chân Bảo Lộ lại nghiêng đầu phân phó Hương Hàn: "Đi pha ly trà cho phụ thân."

Chân Như Tùng nói: "Được rồi, phụ thân chỉ tới xem con, không uống trà. Con theo phụ thân tới thư phòng, phụ thân có đồ cho con."

Chân Bảo Lộ tựa như tiểu cô nương bình thường, nghe được cho đồ, thì vui vẻ nói: "Là cái gì vậy?" Trong khoảng thời gian này, phụ thân lại không ra khỏi nhà, như thế nào đột nhiên nghĩ đến tặng quà cho nàng.

Chân Như Tùng giơ tay xoa đầu con gái, nói: "Theo phụ thân đi là được."

"Dạ!" Chân Bảo Lộ vui vẻ gật đầu, được phụ thân nhà mình nắm tay, rời khỏi U U Hiên.

Nhất Đức Trai là thư phòng của Chân Như Tùng, vật dụng bên trong phần lớn đều là gỗ Hoàng Hoa Lê, bất quá trong góc phòng cũng có một kệ sách bằng gỗ hạch đào. Chân Bảo Lộ biết, tất cả sách và chữ viết trên đó đều là khi phụ thân ở thời niên thiếu xem qua, tủ phía dưới để những đồ chơi mà trước đây phụ thân từng chơi.

Chân Bảo Lộ ngoan ngoãn đi vào, liếc mắt liền thấy được trên bàn sách để một con diều, cặp mắt sáng rực lên, chạy nhanh tới, hai tay vịn vào góc bàn nói: "Diều đẹp quá."

Chân Như Tùng bế con gái lên, dứt khoát để nàng ngồi trên bàn sách, rồi sau đó cầm lấy con diều nói: "Tiểu Lộ thích không?"

Diều làm rất đẹp, là hình vẽ con hươu, có điều hơi mập mạp. Chân Bảo Lộ nhìn, đương nhiên rất thích, muốn ôm chặt con diều, lại lo lắng làm hỏng nó, nên lại cẩn thận. Nàng nghiêng đầu nói: "Sao tự nhiên phụ thân lại làm diều cho Tiểu Lộ?"

Chân Như Tùng nghe xong, mới nói: "Chuyện của tỷ tỷ con hôm qua, phụ thân đã biết."

Nói đến chuyện của tỷ tỷ, Chân Bảo Lộ liền tức giận, nói: "Phụ thân phải thay tỷ tỷ xả giận!"

Chân Như Tùng cười cười nói: "Cái này hiển nhiên phụ thân biết. Chỉ là Tiểu Lộ..." Ông cúi đầu, nhìn đôi mắt to ngập nước trong suốt của con gái, "Tối hôm qua nương của con là lo lắng cho tỷ tỷ, thái độ đối với Tiểu Lộ mới không tốt, Tiểu Lộ rộng lượng, đừng để ở trong lòng. Về sau phụ thân nhất định thay con giáo huấn nương." Vị Đại Học Sĩ xưa nay trầm ổn, nhưng bây giờ lại dùng giọng điệu ngây thơ như vậy, khiến cho người ta cảm thấy, ông cùng mình đứng chung lập trường.

Chân Bảo Lộ mỉm cười, giọng nói trong vắt: "Được." Nàng bỏ con diều xuống, ôm cổ phụ thân nhà mình nói, "Phụ thân thật tốt."

Chân Như Tùng xoa xoa mặt nàng: "Vậy Tiểu Lộ của chúng ta không tức giận nữa chứ?"

Tiểu đại nhân Chân Bảo Lộ tựa như nghĩ nghĩ, thành thực nói: "Còn một điều." Sau đó vươn bàn tay nhỏ trắng non mềm ra, đưa ngón tay cái và ngón trỏ lên quơ quơ. Nàng cười nói, "Trừ phi sáng mai phụ thân lại làm thêm một con diều nữa cho Tiểu Lộ."

Thật là đứa nhỏ tinh ranh. Chân Như Tùng cười cười nói: "Được, trở về phụ thân làm thêm cho con một con diều."

Hai cha con nói chuyện trong thư phòng, gã sai vặt bên cạnh Chân Như Tùng tới bẩm báo, nói bên ngoài có khách tới.

Hôm nay con gái là lớn nhất, Chân Như Tùng ôm con gái bảo bối trong lòng, thản nhiên nói: "Khách nào?" Bộ dáng có thể không gặp thì sẽ không cần nhìn xem.

Gã sai vặt đáp: "Là lão phu nhân của phủ Trung Dũng Hầu."

Chân Như Tùng nhíu mày kiếm, trái lại có chút ngoài ý muốn, sau đó đặt con gái đứng xuống đất, nói: "Tiểu Lộ ngoan, trở về phòng trước, phụ thân đi gặp khách."

Chân Bảo Lộ vừa nghe là Tống lão phu nhân phủ Trung Dũng Hầu, liền hy vọng Nhị công tử Tống Chấp phủ Trung Dũng Hầu cũng đến. Lúc này, Tống lão thái thái tới đây làm cái gì? Chân Bảo Lộ kéo ống tay áo của phụ thân nói: "Tiểu Lộ cũng muốn đi."

Chân Như Tùng chịu thua con gái, liền mỉm cười dắt tay con gái, nói: "Được, vậy thì cùng đi với phụ thân."

Thế là một lớn một nhỏ, ra khỏi Nhất Đức Trai, tiến đến tiền sảnh gặp khách.

Lúc Chân Như Tùng đi qua, lão thái thái đang nói chuyện với Tống lão thái thái phủ Trung Dũng Hầu. Tống lão thái thái nhìn đứa bé xinh đẹp phấn điêu ngọc trác* được Chân Như Tùng dắt trong tay, lão nhân gia thấy trong lòng mềm mại, kinh ngạc nói: "Đây chính là Chân Lục cô nương?"

* Phấn điêu ngọc trác: Cụm từ thường dùng để mô tả người phụ nữ xinh đẹp thanh cao hoặc những đứa bé trắng nõn, mềm mịn, ở đây nghiêng về nghĩa thứ 2

Chân Bảo Lộ ngẩng đầu nhìn Tống lão thái thái, thấy hôm nay bà mặc bối tử màu hồng lệ chi* quanh thân áo có thêu nhánh bồ đào, gương mặt đầy nếp nhăn dày dạn phong sương, nhưng nụ cười rất hiền lành, cùng ngồi bên cạnh là tổ mẫu của nàng thì hoàn toàn khác nhau.

*màu của trái vải

Tống lão thái thái là vị lão nhân cực kỳ hiền lành, đời trước hôn sự giữa tỷ tỷ của nàng và Tống Chấp chậm trễ lâu như vậy, nếu không có Tống lão thái thái, sợ là tỷ phu cũng không gánh được áp lực lớn như vậy.

Lúc này nhìn thấy Tống lão thái thái, Chân Bảo Lộ lại cảm thấy bà trẻ hơn nhiều. Tóc vẫn hoa râm, không có giống đời trước chỉ toàn tóc bạc. Có điều bọn họ cũng chưa lớn.

Chân Bảo Lộ nhu thuận hành lễ, giọng nói ngọt ngào: "Tiểu Lộ gặp qua lão phu nhân."

Tống lão thái thái liên tục nói, "Đứa bé ngoan", rồi nắm bàn tay nhỏ kéo Chân Bảo Lộ đến bên người, giơ tay vuốt ve gương mặt và búi tóc nụ hoa gọn gàng của tiểu cô nương, càng nhìn càng cảm thấy xinh đẹp, hâm mộ nói với Chân lão thái thái: "Phong thuỷ của phủ Tề Quốc Công đúng là biết nuôi người, nhìn đứa nhỏ này xem, bộ dáng thật tốt. Ta sống đến từng tuổi này, chưa từng thấy một cô nương có linh khí như vậy."

Lời khen ngợi..., không ai lại không thích.

Chân lão thái thái nghe xong, cũng rất vui mừng, ngoài miệng thì nói: "Đâu có, ngày thường Lộ nhi cũng rất bướng bỉnh." Lúc này nhìn tiểu tôn nữ, cũng cảm thấy trải qua một năm này chăm chỉ cố gắng, không chỉ có nhu thuận hiểu chuyện, bộ dáng thường ngày cũng càng đáng yêu.

Tống lão thái thái cực kỳ thích Chân Bảo Lộ, ôm tiểu cô nương không chịu buông tay. Tán dương hồi lâu, mới nói đến chính sự.

Lần này Tống lão thái thái đến, đó là vì thay cháu trai Tống Chấp cầu thân.

Chân Như Tùng vừa nghe, liền nhìn xem biểu tình của Chân lão thái thái.

Chân lão thái thái ngẩn người, cười cười nói: "Quỳnh nhi tuổi còn nhỏ, năm nay vừa mới tiến vào trường nữ học..."

Tống lão thái thái giống như rất hài lòng với Chân Bảo Quỳnh, nói không quan trọng, "Đứa cháu này của ta cũng bất quá mới mười sáu, ngược lại không gấp thành thân."

Tuy Chân Bảo Lộ kinh ngạc, cũng hiểu được, xưa nay Tống lão thái thái cực kì yêu thương đứa cháu Tống Chấp này, đời trước sau khi tỷ tỷ gả đi, Tống lão thái thái cũng yêu ai yêu cả đường đi, chẳng những yêu thương tỷ tỷ, cũng rất chiếu cố tới nàng. Hôm nay đến cầu thân, nói chung cũng là ý tứ của Tống Chấp. Bất quá, trái lại Tống lão thái thái có tấm lòng rộng lượng, nam tử trong giới quý tộc Hoàng Thành, mười sáu tuổi cũng nên thành thân rồi. Nhưng Tống lão thái thái lại không hề sốt ruột, bộ dạng tỏ ra là có thể đợi.

Tống lão thái thái cũng không phải lần đầu tới cửa cầu hôn, Chân lão thái thái vẫn có chút vừa lòng với phủ Trung Dũng Hầu, nhưng nếu lúc này Tống lão thái thái đến cầu thân cho trưởng tôn, Chân lão thái thái có thể sẽ đáp ứng, nhưng Tống Chấp là Nhị công tử. Chân lão thái thái có hơi do dự, liền muốn bàn bạc lại.

Tống lão thái thái là người sáng suốt, nói: "Dù sao cũng là việc chung thân đại sự, tất nhiên cần phải suy nghĩ. Lần trước lúc ta đưa cháu gái đi trường nữ học, trái lại có gặp Chân Tứ cô nương, bộ dáng của tiểu cô nương rất tốt, ta nhìn thấy vô cùng yêu thích, nhớ tới cô nương tốt như vậy, có thể làm cháu dâu của ta thì hay bao nhiêu. Lão phu nhân yên tâm, nếu việc hôn sự giữa hai nhà chúng ta có thể thành, ngày sau ta khẳng định sẽ đối với Quỳnh nhi tốt hơn cháu trai của mình."

Lời nói này rất hay, nhưng Tống lão thái thái là thật lòng. Chân Bảo Lộ hiểu rất rõ, Tống lão thái thái là một trong số ít người thích cháu gái hơn cháu trai.

Chân lão thái thái mỉm cười đáp ứng, cùng Chân Như Tùng nói một hồi rồi tự mình đưa bà xuất phủ.

Tống lão thái thái nắm bàn tay nhỏ của Chân Bảo Lộ, không nỡ buông ra, cười nói: "Nếu có thì giờ rảnh, lần tới Chân Lục cô nương nhất định phải đến phủ Trung Dũng Hầu chơi nhé."

Chân Bảo Lộ thụ sủng nhược kinh, cũng nhẹ nhàng bước tiếp đưa Tống lão thái thái xuất phủ.

Đưa người đi xong, lão thái thái giảm ý cười, nói với cháu gái nhỏ: "Tiểu Lộ đi về trước đi, ta cùng phụ thân của cháu có chuyện muốn thương lượng."

Chân Bảo Lộ biết, tất nhiên là thương lượng việc hôn sự của tỷ tỷ, nên ngoan ngoãn trở về. Nhưng mà trong lòng cũng rất lo lắng, liệu tổ mẫu có đáp ứng hôn sự này hay không.

Chân Bảo Lộ lại bắt đầu phiền não. Đời này cùng đời trước vẫn có chút bất đồng, đời trước việc hôn sự của tỷ tỷ và Tống Chấp, là ngoại tổ mẫu Tiết lão thái thái của tỷ tỷ xúc tiến. Dựa theo đời trước thân phận của tỷ tỷ có phụ mẫu đều bệnh chết, còn muốn chiếu cố nàng cùng hai đệ đệ, có thể tìm được một nhà chồng tốt như vậy, thì thấy được Tiết lão thái thái đã bỏ ra rất nhiều tâm huyết. Nhưng bây giờ, tỷ tỷ của nàng là cháu gái dòng chính nữ phủ Tề Quốc Công, lại là tài nữ đứng đầu bảng trong trường nữ học, theo tính tình của tổ mẫu, sợ là sẽ không nhanh cho tỷ tỷ đính hôn như thế.

Nhưng vạn nhất nếu bỏ lỡ hôn sự này, vậy nên làm sao đây?

Dáng người nho nhỏ, lại giống như người lớn vậy, ủ rũ, phảng phất có quá nhiều phiền não.

Buổi tối Chân Bảo Lộ vội vã nói việc này với tỷ tỷ, Chân Bảo Quỳnh nghe xong, gương mặt liền đỏ lên, nhìn muội muội hỏi: "Thật... Thật sự?"

Chân Bảo Lộ gật đầu: "Ừm, muội cùng phụ thân đi gặp Tống lão phu nhân mà. Tống lão phu nhân có vẻ cực kỳ yêu thích muội, luôn nói chuyện cùng muội, lại vẫn cứ nắm tay của muội nữa."

Chân Bảo Quỳnh cười cười. Kỳ thật nàng cũng từng gặp Tống lão phu nhân, lúc đó Tống lão phu nhân đưa cháu gái Tống Như đi trường nữ học, nên nàng vừa vặn gặp được Tống lão phu nhân, đúng như lời muội muội nói, là một lão phu nhân hiền lành.

Chân Bảo Lộ che miệng cười, sau đó nói: "Không nghĩ tới Tống nhị công tử hành động nhanh đến vậy." Giống như...là sợ tỷ tỷ của nàng sẽ bị người ta cướp mất vậy.

Chân Bảo Quỳnh không tiện nói về chuyện này, nên liền nói: "Được rồi, mới vừa rồi muội nói chỗ nào không biết, cho tỷ xem nào..." Đó là nói tới việc thêu thùa của Chân Bảo Lộ.

Chân Bảo Lộ đem khăn tay thêu được nửa đóa hoa mai đưa tới, để tỷ tỷ chỉ bảo, bất quá lúc này không có tâm tư học thêu thùa, hai tay chống má nói: "Cũng không biết phụ thân có thể đáp ứng hay không, ngược lại muội rất thích Tống nhị công tử làm tỷ phu của muội."

Vừa nghe hai chữ tỷ phu, mặt của Chân Bảo Quỳnh nóng hơn. Bất quá nàng cũng không phải lo muội muội sẽ nói lung tung ra ngoài, nàng biết muội muội của mình còn nhỏ tuổi, nhưng cực kỳ thông tuệ và lanh lợi, không hề cần người khác nhắc nhở. Chân Bảo Quỳnh cầm chiếc khăn trong tay, trong lòng cũng rối bời. Hôm nay Tống lão thái thái đến cầu thân, sợ là do hắn chủ động nói tới. Nhưng sao hắn lại nói với Tống lão phu nhân, là hắn nghĩ muốn thành thân... muốn cưới nàng sao?

Chân Bảo Quỳnh xấu hổ đến không dám nghĩ nữa, đối diện với đôi mắt to mang ý trêu ghẹo của muội muội, lại càng hiếm có gắt giọng: "Tự muội thêu đi." Liền đem khăn tay nhét vào lòng muội muội.

Chân Bảo Lộ mỉm cười, cũng không dám trêu tỷ tỷ nữa, ngoan ngoãn nói: "Được rồi, tự muội thêu vậy." Nàng làm việc thêu thùa trong tay, khuôn mặt nhỏ nhắn giảm ý cười, lúc sau mới chân thành nói, "Tỷ tỷ."

"Hả?" Chân Bảo Quỳnh nghiêng đầu nhìn nàng.

Chân Bảo Lộ nói: "Ta thật sự cảm thấy, nếu tỷ tỷ gả cho Tống nhị công tử, Tống nhị công tử nhất định sẽ đối với tỷ tỷ rất tốt."

Thật sao? Chân Bảo Quỳnh rất nghiêm túc suy nghĩ, trong lòng cũng là bang bang nhảy loạn. Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của muội muội nhà nàng, Chân Bảo Quỳnh thấy nàng nhẹ nhàng mỉm cười, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp không sao tả được.

Nàng biết muội muội xinh đẹp, cũng thấy đôi mắt ngập nước của muội muội tựa như biết nói. Rõ ràng là sớm chiều chung đụng cùng muội muội, hiện tại nhìn nàng mỉm cười, vẫn nhịn không được phải thán phục: Tiểu cô nương tại sao có thể xinh đẹp như vậy.

Chân Bảo Quỳnh mím môi, nhẹ nhàng gật đầu.

"Ừm." Nàng cũng có loại cảm giác này, hắn sẽ đối tốt với nàng.

.

Lão thái thái còn đang suy nghĩ đến hôn sự này, Chân Như Tùng và Từ thị cũng nghĩ đến mỗi ngày, không biết nên hay không nên đáp ứng. Mà Chân Bảo Lộ vốn là tiểu cô nương vô ưu vô lự, cũng mỗi ngày nghĩ cách đến thư phòng của phụ thân, xem ý tứ của phụ thân, không biết làm sao phụ thân lại có vẻ khó xử.

Trong lòng Chân Bảo Lộ sốt ruột, lầm bầm nghĩ: Có cái gì phải khó xử? Con rể tốt như vậy, nhanh chóng đáp ứng đi chứ.

Có điều, kiếp trước việc hôn sự của tỷ tỷ và nàng, phụ thân của nàng chưa từng an bài tốt, thì người cũng không còn. Hiện giờ coi như là một kinh nghiệm tốt đẹp. Nghĩ như vậy, Chân Bảo Lộ nhìn thoáng qua vẻ mặt ngưng trọng của phụ thân sau bàn sách, rồi nhẹ chân nhẹ tay tiêu sái đi ra khỏi thư phòng của phụ thân.

Chân Bảo Lộ trở về U U Hiên, theo thói quen hỏi Chúc ma ma: "Hôm nay tỷ tỷ về chưa?"

Chúc ma ma nói: "Nha hoàn Hương Đào mới vừa nói với lão nô, Tứ tiểu thư đã trở về, bất quá trên đường xe ngựa xảy ra chút chuyện, may mà có biểu công tử đưa Tứ tiểu thư trở về, lúc này còn ở tiền sảnh."

Chân Bảo Lộ nhíu mi: "Là biểu công tử nào?"

Chúc ma ma nói: "Là Đại công tử của phủ An Quốc Công."

Đại Biểu Ca. Chân Bảo Lộ giật mình.

Chúc ma ma biết tiểu thư và Tiết đại công tử quan hệ không tệ, ngược lại cùng Từ công tử xa lạ rất nhiều, lúc này thấy vậy, thì nói: "Biểu công tử còn đang ở đó dùng trà, tiểu thư có muốn đi gặp hay không?"

Chân Bảo Lộ nghĩ nghĩ, khuôn mặt nhỏ nhắn chân thành nói: "Gặp! Sao lại không gặp?" Nói xong thì 'thịch thịch' chạy vào phòng ngủ, mở ra ngăn kéo nhỏ trên bàn trang điểm, bên trong có chiếc khăn tay màu xanh ngọc mà hôm qua nàng mới vừa thêu xong.

Chân Bảo Lộ cầm khăn tay nhét vào trong lòng, vội vội vàng vàng chạy tới viện trước.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 165 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Khi vật hi sinh trở thành nữ chính - Tư Mã Duệ Nhi

1 ... 28, 29, 30

2 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 19, 20, 21

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 149, 150, 151

4 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

5 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

6 • [Cổ đại] Nô gia không hoàn lương - Cật Thanh Mai Tương Nha

1 ... 20, 21, 22

7 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 1)

1 ... 176, 177, 178

8 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C891

1 ... 128, 129, 130

9 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

10 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

11 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 181, 182, 183

12 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C66]

1 ... 24, 25, 26

13 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ nhà nghèo Bán phở heo

1 ... 9, 10, 11

14 • [Cổ Đại Huyền Huyễn] Chiêu Diêu - Cửu Lộ Phi Hương

1 ... 27, 28, 29

15 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

17 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

18 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 27, 28, 29

19 • [Xuyên không] Trôi nổi trong lãnh cung Khuynh quốc khí hậu - Hoa Vô Tâm

1 ... 75, 76, 77

20 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107


Thành viên nổi bật 
Puck
Puck
Alexandra Do
Alexandra Do
Mẹ Bầu
Mẹ Bầu
Eun
Eun
susublue
susublue
Phong_Nguyệt
Phong_Nguyệt

Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nàng nào trong "Tam sinh tam thế: Thập lý đào hoa"
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 248 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 909 điểm để mua Cặp nhẫn kim cương
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 250 điểm để mua Quà sinh nhật
Lãnh Băng Hy: Hi
Shop - Đấu giá: thienbang ruby vừa đặt giá 248 điểm để mua Hoa cúc trắng
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 3433 điểm để mua Đá Peridot
Tuyền Uri: Thông báo: Các chị (bạn) đang edit/ sáng tác tại box Tiểu thuyết CHƯA HOÀN vui lòng cập nhật mục lục truyện. Thời gian từ 19/10/2018 đến 23/10/2018. Xin trân trọng cảm ơn :thanks:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 702 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 3268 điểm để mua Đá Peridot
Mía Lao: Ăn ở :v
Cô Quân: Vật phẩm hêts hạn hết cả r :cry:
Cô Quân: Sao bây giờ tui nghèo thế này hả trời  :cry:
Cô Quân: Ed ở đây vì đam mê và sở thích là PHI LỢI NHUẬN bạn à
thuy_ngan: chào các bn, ácc bạn cho mình hỏi có công việc làm thêm nào liên quan đến edit ko vậy? nếu có hãy gửi thư trực tiếp cho mk nha.
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 250 điểm để mua Couple
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 667 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 3111 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 2961 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 637 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1090 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 294 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1732 điểm để mua Hamster lêu lêu
thuyvu115257: Hi Hoa Hồng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 634 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1037 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 605 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 279 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1648 điểm để mua Hamster lêu lêu
Lãng Nhược Y: Viết cho người phụ nữ tôi thương Mọi người hãy vào bình chọn cho các bạn nào :D5 Ai có số bình chọn nhiều nhất sẽ nhận quà nha :kiss3:

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.