Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 233 bài ] 

Cục cưng phúc hắc siêu ngang ngược: Cha, con muốn trả hàng - Phượng Hiểu Ly

 
Có bài mới 19.07.2016, 20:53
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Nhân Ngư Bang Cầm Thú
Đại Thần Nhân Ngư Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 24.02.2015, 16:39
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 1131
Được thanks: 10185 lần
Điểm: 21.4
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cục cưng phúc hắc siêu ngang ngược: Cha, con muốn trả hàng - Phượng Hiểu Ly [Tuyển Editor] - Điểm: 48
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 17.5: Thứ hai tốt nhất là không quen biết

Edit: Tiểu Lăng Tình

Beta: Đào SinDy


Hắn sẽ không nhớ lầm, sẽ không nhớ lầm một người đã từng gặp qua, An Bảo Bối bị câu hỏi của hắn làm sợ hãi, giọng điệu của hắn sao vậy? Vì sao lại hỏi điều này chứ? Chẳng lẽ hắn đã nhớ ra gì đó rồi?

An Bảo Bối nuốt nước miếng, hiện tại nên làm gì đây?

Xa xa truyền đến tiếng xe cứu thương, cuối cùng cũng đã chạy tới, cô cố gắng muốn giãy giụa muốn thoát khỏi tay của hắn, Vinh Ninh lại càng tăng thêm sức trên tay, An Bảo Bối cắn răng muốn thoát khỏi hắn, "Buông tay!"

“Xe cứu thương đã đến rồi, đi bệnh viện kiểm tra đi." Trong giọng nói của anh tràn đầy ý tứ mệnh lệnh.

Hắn cho hắn là ai chứ? Chúa cứu thế hay là thần bảo hộ? Có thể phụ trách quản lý tất cả của cô, việc cô không muốn làm cũng muốn bắt cô làm?

"Anh bị bệnh sao!?" An Bảo Bối ngẩng đầu lên mắng to hắn, "Tôi đã nói là tôi không sao, anh luôn muốn kéo tôi đi bệnh viện làm gì? Chẳng lẽ bệnh viện là do nhà anh mở sao, anh muốn nhân cơ hội kiếm thêm một khoản chắc?!"

Vinh Ninh mím môi, gương mặt lãnh khốc, "Tùy cô muốn nghĩ như thế nào."

Trong lòng có một suy nghĩ, không thể để cho người phụ nữ này rời khỏi, trong lòng cô ấy nhất định là đã gạt mình một chuyện gì đó mà mình không biết, lần này hắn sẽ không giống như lần trước nữa, không thể bỏ qua bất kể một manh mối nào.

"Anh điên rồi?! Hay là bệnh thần kinh đây? Đừng níu kéo  tôi nữa, tôi phải về nhà!"

"Kiểm tra xong rồi tôi sẽ đưa cô về nhà." Giọng nói của hắn nhàn nhạt, lại cực kỳ có lực đả kích.

"Tôi không cần anh quan tâm! Tôi phải về nhà!" Cô phải đi về, phải đi về, nếu không quay về, cô sợ...

Nếu như chuyện gì cũng để cho Vinh Ninh biết rõ, như vậy mấy năm nay, cô sống khổ cực như vậy, cố gắng quên anh, lãng phí nhiều thời gian như vậy, một thân một mình thừa nhận nhiều thống khổ như vậy, đến cùng là vì cái gì?!

Cô không thể để cho tất cả mọi thứ của mình cứ như vậy mà biến mất, cô đã vứt bỏ quá nhiều, lại không thể có một thứ gì đó thuộc về mình sao?

"Vậy nói cho tôi biết, có phải tôi đã từng gặp cô hay không?"

"..." An Bảo Bối ngừng giãy giụa nhìn hắn, câu nói vừa rồi của hắn rốt cuộc là có ý gì? Vinh Ninh có chút kích động nhìn cô, "Nói cho tôi biết! Tôi có biết cô hay không?! Tám năm trước... Tám năm trước cô đang ở đâu? Cô tên là gì!?"

Mau nói cho hắn biết,hắn bị cơn ác mộng kia hành hạ suốt tám năm, thật vất vả mới tìm thấy chút xíu manh mối, hắn tuyệt đối sẽ không dễ dàng để cho người phụ nữ này rời đi, hắn muốn hỏi, hỏi cô cho rõ, để cô đem toàn bộ những thứ cô che giấu hắn nói ra mới thôi!

"Tôi tên Trác Văn Đình! Chẳng lẽ anh biết tôi sao?"

"Trác Văn Đình?" Vinh Ninh thấp giọng nỉ non ba chữ kia, quả thực là chưa từng nghe qua, nghe được cái tên như thế từ trong miệng cô,hắn cũng không có bao nhiêu cảm giác, đây không giống như cảm giác đã từng quen biết.

Chẳng lẽ là lỗi của hắn? Nhận lầm người?

"Buông tay! Tôi cũng đã nói tên cho anh biết rồi!" Tùy tiện bịa ra một cái tên, đây là cái tên mà Trác Nhất Phong đã đặt cho cô năm đó, vì tưởng niệm mẹ của mình, cô lại chưa từng sửa tên, việc này cũng là sau khi cô được đám người Trác Nhất Phong tìm thấy, Trác Nhất Phong mới nói cho cô biết, cho dù lấy cái tên này đưa cho Vinh Ninh, Vinh Ninh cũng sẽ không tra được ra tin tức của cô.

Gian trá trong mắt cô bị Vinh Ninh nhìn thấy rõ ràng, cô là một người phụ nữ không biết che giấu nội tâm của mình, hắn làm sao lại có thể bị lừa gạt bởi chút thủ đoạn đó của cô?

Kéo cánh tay của cô, để cho thân thể của cô dựa vào gần mình hơn, đôi mắt của Vinh Ninh đột nhiên lóe ra thần sắc khác, hắn chất vấn cô từng chữ một, "Cô, rốt, cuộc, là, ai?!"

Hô hấp của An Bảo Bối dần mất trật tự, trước ngực cũng đang không ngừng phập phồng, đã không thể rõ ràng là mình đang hoang mang kích động, hay là đang tức giận.

Lời nói dối của mình thoáng cái đã bị Vinh Ninh nhìn thấu, Vinh Ninh không thả tay ra, hắn lại còn từng bước ép sát vào, muốn cô nói hết tất cả những gì cô biết rõ ra, xe cứu thương bên kia cũng đã lái tới, hai loại tư tưởng đấu tranh cực đoan phẫn nộ giãy dụa trong đầu cô, dứt khoát, cô dứt khoát lại chọn cách trốn tránh một lần nữa, không, có lẽ là biện pháp tốt nhất với mình bây giờ, đó là trực tiếp giả bộ bất tỉnh.

Vinh Ninh nhìn thấy An Bảo Bối chậm rãi nhắm mắt lại, thân thể cũng dần dần té xuống mặt đất, cuống quít vươn tay, nâng eo của cô, kéo thân thể của An Bảo Bối một cái, trực tiếp đụng vào trong lòng của hắn.

Vinh Ninh cúi đầu nhìn cô, nhẹ nhàng vỗ vỗ mặt của cô, "Cô làm sao vậy? Tỉnh lại đi!"

Không biết là bởi vì tai nạn xe cộ vừa rồi chấn động, hay là bởi vì vừa rồi hắn từng bước ép sát.

Mắt thấy là không thể hỏi được điều gì, Vinh Ninh thở dài một hơi, nói, "Có lẽ là tôi đã ép cô quá nhiều, thực xin lỗi."

An Bảo Bối giả chết vẫn nhắm hai mắt lại như cũ, trong lòng lại đang cảm thấy không ổn, Vinh Ninh... vậy mà nói xin lỗi với cô? Bất kể là trước đây hay là bây giờ, hắn cũng là lần đầu tiên xin lỗi mình, nhưng sau đó, cô lại nghe thấy Vinh Ninh nói một mình, "Tôi chỉ là rất muốn biết chuyện của mình trước kia, ký ức tám năm trước có lẽ không là gì đối với người khác, hoặc nói là, chẳng qua chỉ là ký ức mà thôi, có liên quan gì đâu?"

Vinh Ninh ngừng nói, xe cứu thương đã đến, từ bên trong buồng xe có hai người đi ra, mang cáng, chỉ vào An Bảo Bối trong ngực Vinh Ninh nói, "Đây là người xảy ra tai nạn xe cộ sao?"

"Đúng."

"Mau, mang bệnh nhân lên, mang lên cáng!"

Vinh Ninh buông thân thể An Bảo Bối ra, để nhân viên cứu hộ nâng cô lên trên băng ca.

"Anh là người nhà của cô gái kia sao?"

Vinh Ninh lắc đầu nói, "Không phải, tôi là người gây ra tai nạn."

Nhân viên cứu hộ kinh ngạc nhìn hắn một cái, đại khái không thể tưởng tượng được trong xã hội vì lợi ích của riêng mình này, vẫn còn có người tông xe khiến người khác gặp chuyện không may mà vẫn không chạy trốn khỏi hiện trường?

"Tốt lắm, xin mời anh cùng lên xe, chúng tôi sẽ liên hệ cục cảnh sát."

"Được." Vinh Ninh mỉm cười trả lời, đời này hắn còn chưa bị cảnh sát hỏi chuyện lần nào, đây cũng tính là một loại kinh nghiệm trong đời người đi.

Vinh Ninh ngồi sau mái che của xe cứu thương ở bên cạnh An Bảo Bối, cô có thể cảm thấy người kia vẫn luôn ở bên cạnh mình, chưa rời đi.

Cô bị đeo chụp dưỡng khí, nhân viên cứu hộ nói chuyện bên cạnh, "Kỳ quái, huyết áp, hô hấp và tình huống thân thể của bệnh nhân này đều hết sức bình thường mà?"

Làm sao lại có thể hôn mê bất tỉnh?

An Bảo Bối cố gắng làm cho hô hấp của mình vững vàng, chuyện cô giả bộ bất tỉnh, cho dù có thể thoát khỏi con mắt của Vinh Ninh cũng không qua nổi nhân viên cứu hộ.

"Có lẽ là bởi vì vừa rồi bị xe đụng làm cho não chấn động, cho nên vẫn chưa tỉnh lại đi?" Vinh Ninh phụ hoạ ở bên cạnh, nụ cười trên mặt vẫn càng rực rỡ hơn chứ không giảm chút nào.

Hắn không phải người ngu, có phải té xỉu thật hay không, hắn có thể nhìn ra, nhưng là nếu như người phụ nữ này không muốn trả lời câu hỏi của hắn, thế cho nên muốn diễn vở kịch ngây thơ này trước mặt hắn, hắn cũng không quan tâm, hắn không tin cô có thể luôn giả bộ bất tỉnh mà không tỉnh lại.

"Có lẽ, nếu thực sự là như vậy, vấn đề sẽ càng thêm nghiêm trọng, bị thương ngoài da còn có thể trị hẳn, nhưng nếu cơ năng trong cơ thể có vấn đề, rất có thể sẽ tạo thành uy hiếp đến tính mạng."

"Hả?" Vinh Ninh cố làm ra vẻ kinh ngạc trừng to mắt, "Lại khủng bố như vậy? Như vậy sao được đây? Nếu tôi đụng người ta chết, hoặc là trở thành người thực vật, tội của tôi không phải quá lớn sao, còn có thể bị tù chung thân đó?"

"Tất cả cũng phải đến bệnh viện kiểm tra mới có thể rõ ràng được, vị tiên sinh này, anh hãy yên tâm, sau khi phát sinh tai nạn xe cộ anh không trực tiếp rời khỏi, trái lại còn gọi xe cứu thương mang vị tiểu thư này đi bệnh viện, cũng tính là hành vi tự thú, pháp luật sẽ không ép anh đến cùng đường, nhưng mà đụng xe người khác vẫn là không đúng, loại tài xế như các anh tôi đã gặp rất nhiều rồi, không tuân thủ luật giao thông gây tổn thương cho bao nhiêu người vô tội đây?”

"Tôi... Tôi biết sai." Lời của đối phương quả thực làm cho Vinh Ninh không có cách nào phản bác, việc này vốn là do hắn mà ra, đối phương giáo dục là rất đúng, thế nhưng nhờ trận tai nạn xe này ban tặng, hắn dường như đã bắt được vật gì đó...

Không thể dùng biện pháp mạnh, vậy hắn sẽ mềm mỏng.

Lần nữa nhìn thoáng qua An Bảo Bối còn nằm ở nơi đó không nhúc nhích giả chết, khóe mắt Vinh Ninh khẽ nâng lên, tiếp tục hỏi ý kiến, “Vậy nếu như tai nạn xe cộ lần này không có gây hại gì cho đối phương, nhưng đối phương lại giả bộ bất tỉnh, tôi có thể nói là tố cáo cô ấy lừa gạt không?

Vị nhân viên cứu hộ kia ngẫm lại, cũng không phải là không có sự cố như thế ở phương diện này, thế giới này chính là như vậy, mặc kệ đối phương là cố tình hay vô ý bị phát sinh tai nạn xe cộ, rất nhiều người cũng lợi dụng người thiện tâm, do đó có thể lừa gạt tiền tài từ trên người đối phương.

Nói như vậy, đối phương đã có hành vi thuộc loại phạm tội,hắn có thể đề cập đến việc kháng án, yêu cầu bồi thường, nếu như việc này gây tranh cãi lớn, đến mức lên tin tức gì đó, đối phương cũng sẽ phải chịu sức ép từ dư luận xã hội.”

“Ah!” Vinh Ninh gật đầu nói, “Cảm ơn anh đã nói cho tôi biết những điều này, tôi đã biết phải làm như thế nào rồi.”

“Tiên sinh, anh…” Nhân viên cứu hộ há hốc mồm, ánh mắt chuyển đến trên người An Bảo Bối nằm ở đâu đó, “Anh đang nghi ngờ cô gái này làm bộ té xỉu, lừa gạt anh?”

Vinh Ninh sờ sờ cái mũi, ảm đạm thở dài một hơi, nói, “Không phải, chỉ là muốn hiểu rõ thêm một chút về vấn đề ở phương diện này, tôi đã lớn như vậy, cũng chỉ gặp có hai lần tai nạn xe cộ, một là lần này, một lần khác là vào tám năm trước, nhưng mà tám năm trước đó là tôi không cẩn thận, là tôi sai, phát sinh tai nạn xe cộ đó là do tôi gây nên, nhưng mà gần đây trên các công cụ thông tin luôn nêu lên một ít trường hợp mà tôi vừa nói kia, tôi lại là lần đầu tiên đụng vào người khác, tôi thật sợ hãi.”

Vinh Ninh cúi đầu, dáng vẻ không có tinh thần, thực sự có chút ý vị của một người có tội.

“Tiên sinh…”

“Cho nên… coi như tôi xin các anh, chắc chắn phải cứu được cô gái này này, cho dù tốn bao nhiêu tiền cũng không có vấn đề gì, tôi chỉ là không muốn tội lỗi của tôi lại tăng lên.”

Vinh Ninh ngẩng đầu, gương mặt lộ ra càng thêm đáng thương, nhìn đối phương ngây người một lát, cảm giác, cảm giác có chút…

“Vâng, tiên sinh xin anh hãy yên tâm, chúng tôi nhất định sẽ cứu sống vị tiểu thư này.”

“Tôi thực sự sợ cô ấy sẽ xảy ra chuyện, cho nên có thể đưa cô ấy đến phòng quan sát triệu chứng nặng hay không? Nhận quan sát? Tiền không phải là vấn đề, tôi có thể mời mười hộ lý luân phiên chăm sóc cô ấy.”

Con mắt Vinh Ninh sáng lòe lòe, “Lần đầu tiên tôi phạm sai lầm như vậy, tôi nhất định phải đền bù tổn thương mà tôi đã gây ra cho vị tiểu thư này, mặc kệ tốn bao nhiêu tiền cũng không sao, xin các anh nhất định phải cứu sống cô ấy, bằng không lương tâm của tôi sẽ áy náy cả đời, ngay cả đêm cũng sẽ không ngủ ngon.”

Thấy dáng vẻ hiền lành lương thiện như vậy của Vinh Ninh, nhân viên cứu hộ cũng bị ý tốt của hắn làm cho cảm động, không ngừng an ủi hắn, “Anh hãy yên tâm, chúng tôi nhất định sẽ cứu cô ấy, nhất định.”

“Thật sự cám ơn các anh!” Vinh Ninh kích động kéo tay anh ta, cả gương mặt đều tràn đầy ánh sáng kích động và dáng vẻ tươi cười.

An Bảo Bối vẫn còn đang giả bổ bất tỉnh, lúc nghe Vinh Ninh nói cái gì mà: vụ án lừa gạt cùng với chuyện muốn tìm mười hộ lý luân phiên chăm sóc cô, còn phải vào phòng bệnh triệu chứng nặng gì đó, cũng đã sợ tới mức cả người phát run, lại không biết rốt cuộc là nên tỉnh lại hay là tiếp tục giả bộ bất tỉnh.

Lúc ấy cô cũng không muốn tranh chấp tiếp với Vinh Ninh, cho nên đành phải làm hành động của một con rùa đen, trốn vào trong vỏ bọc của mình, mặc kệ đối phương gõ mai rùa như thế nào, cô vẫn không chịu đi ra, thế nhưng không nghĩ tới chuyện lại trở nên nghiêm trọng như vậy, nếu cứ bị hắn coi giữ chặt chẽ như vậy, dựa vào năng lực của Vinh Ninh, không cần chờ đến ngày mai, hắn cũng có thể điều tra ra toàn bộ tư liệu của cô, kể cả chuyện của tám năm trước, cô không thể để cho hắn cứ thực hiện như vậy được!

Vinh Ninh xoay mặt nhìn cô, hắn cũng không tin cô đã nghe được câu nói kia mà còn có thể tiếp tục giả vờ đến lúc nào, nếu cô đã giả bộ bất tỉnh ở trước mặt hắn, không trả lời vấn đề của hắn, vậy hắn cũng có thể không cần trực tiếp vạch trần lời nói dối của cô, ngược lại gián tiếp tính toán theo bước đi của cô, muốn đe dọa, sau đó coi giữ, chỉ cần là người sẽ giả bộ được ở trước mặt hắn, trừ phi cô có công phu nín thở, hoặc là giống như Châu Tinh Trì ở trong ≪Đường Bá Hổ Diễm Thu Hương≫, có thể vận dụng nội lực làm nhiễu loạn mạch đập của mình.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn Đào Sindy về bài viết trên: Bạch Lam Tuyết, Chó Đen, Cyclotron, Hải Như, Nguyễn Bảo Bình, Trinh222, beconngoxx, ciuviho, hanayuki001, snow33, vananh98
     

Có bài mới 23.07.2016, 10:23
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Nhân Ngư Bang Cầm Thú
Đại Thần Nhân Ngư Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 24.02.2015, 16:39
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 1131
Được thanks: 10185 lần
Điểm: 21.4
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cục cưng phúc hắc siêu ngang ngược: Cha, con muốn trả hàng - Phượng Hiểu Ly [Tuyển Editor] - Điểm: 48
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 17.6: Điều hai tốt nhất không nên quen biết.

Edit: Tiểu Lăng Tình
Beta: Đào Sindy


Anh vẫn ngồi ở chỗ kia đợi như trước, quả nhiên, An Bảo Bối chậm rãi mở to mắt, Vinh Ninh tỏ vẻ kinh ngạc lại kích động, suýt chút nữa vui vẻ reo hò lên.

“Cuối cùng cô cũng tỉnh!” Hắn vỗ vỗ tim của mình, “Tôi còn nghĩ rằng tai nạn xe cộ đã tạo thành tổn thương với cô, có lẽ còn khiến cô trở thành người thực vật, cô tỉnh lại là tốt rồi, nếu không lương tâm của tôi sẽ không chịu nổi!”

Sắc mặt An Bảo Bối trắng bệch, mệt mỏi nhìn hắn, ngực hơi phập phồng, cô không biết rằng lời Vinh Ninh vừa mới nói, rốt cuộc có phải là cố tình nói ra hay không.

“Nhưng cũng không thể chủ quan như vậy, hay là đi bệnh viện kiểm tra một lần thật tốt đi.” Nhân viên cứu hộ bên cạnh nói, khóe miệng An Bảo Bối run run, cầm cái chụp dưỡng khí ở trên mặt, “Tôi không sao, tôi rất khỏe mạnh, tôi muốn xuống xe!”

“Không thể để như thế được.” Khóe miệng Vinh Ninh hơi hơi cong lên, “Vẫn nên kiểm tra tất cả một lần mới tốt, bằng không nếu như xảy ra chuyện gì, là cô chịu trách nhiệm hay tôi chịu trách nhiệm đây?”

“Tự mình chịu trách nhiệm của mình!” Lúc Vinh Ninh lái xe vượt qua, tuy rằng không kịp né, nhưng mà Vinh Ninh cũng rất nhanh đã tạm thời sửa lại đường phanh, cô cũng chỉ tổn thương chút da lông bên ngoài do ngã sấp xuống mà thôi, căn bản là không có nghiêm trọng như vậy.

Trái lại, cứ coi như bản thân thật sự bị chấn thương gì đó bên trong, vậy cũng tốt hơn rất nhiều so với tiếp tục tiếp xúc với Vinh Ninh.

Cô đã ẩn núp nhiều năm như vậy, tránh né nhiều năm như vậy, tuyệt đối không thể tiếp tục có mối liên quan nào với Vinh Ninh nữa…

“Cô chịu trách nhiệm? Cô có thể chịu trách nhiệm thân thể của cô, nhưng cô cũng có thể chịu trách nhiệm lương tâm của tôi sao?” Gương mặt của Vinh Ninh nghiêm túc, lạnh lùng nhìn cô, “Xin cô không nên chỉ lo mỗi bản thân, rồi hoàn toàn không quan tâm đến cảm thụ của người khác, có lẽ cô sẽ cảm thấy cô không có việc gì, nhưng tôi có lẽ sẽ bởi vì sai lầm hôm nay mà áy náy cả đời.”

“Hai chúng ta rốt cuộc là ai không quan tâm đến cảm thụ của ai?!” An Bảo Bối cắn môi, suýt chút nữa muốn kêu ra lời vừa rồi trước mặt Vinh Ninh.

Vốn cô chỉ muốn dựa vào cố gắng của mình, cho mình một mái nhà ấm áp, nhưng mà… Rốt cuộc là người nào đi vào cuộc sống của cô?

Vốn đã tìm được cảm giác của nhà từ trên người Vinh Ninh, đã tìm được cảm giác tình cảm chân thành cả đời, nhưng ban đầu là ai, đã hoàn toàn hủy diệt hết thảy những thứ tốt đẹp đó?

Cô đã lựa chọn rời khỏi bên cạnh hắn, đi tìm cuộc sống thuộc về chính cô, cô đã né tránh hắn nhiều năm như vậy, thời gian lâu như vậy, cô không muốn gặp lại hắn! Vậy ai đã bỗng nhiên xuất hiện trước mặt cô, nhiễu loạn tâm trí của cô, quyết tâm của cô? Lại vẫn còn nói đại nghĩa ở như vậy ở trước mặt cô như điều đương nhiên, cô không quan tâm cảm thụ của hắn? Vậy hắn đã có lúc nào quan tâm cô?

Càng nghĩ, loại cảm giác này càng bộc phát mãnh liệt hơn trong lòng An Bảo Bối, muốn đem tất cả mọi thứ nói rõ ràng trước mặt Vinh Ninh, cuối cùng… lại vẫn ngấm ngầm nhịn xuống.

Không tức giận không có nghĩa là cô không còn cách nào khác, không nói lời nào không có nghĩa là cô không còn lời nào để nói.

Đôi mắt to như nai con kia của cô, sau khi trừng hắn một hồi lâu, rốt cuộc lại chậm rãi nhắm lại một lần nữa, ngay cả đầu cũng xoay qua một bên.

Đó là ánh mắt như thế nào? Vinh Ninh kinh ngạc nghĩ, mang theo chút hờn giận cũng bất đắc dĩ nhè nhẹ, nhưng lại không biết rốt cuộc là vì sao, cô lại không chịu nhìn anh, Vinh Ninh cũng vẫn là lần đầu tiên có chút không biết nên nói gì, nên làm gì.

“Cái kia…”

Vinh Ninh dùng giọng điệu cứng rắn, song vừa mở miệng, An Bảo Bối đã dứt khoát ngay cả chụp dưỡng khí cũng cởi ra, kêu một tiếng, buồn bực nói, “Tôi chết rồi!”

Vinh Ninh vẫn đem lời của mình giấu vào trong lòng, đối với lời nói vừa rồi của An Bảo Bối, cũng không biết là nên khóc hay nên cười, đành phải dùng gương mặt mang theo nụ cười khổ nhìn cô.

Trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ đã tường, nhân viên cứu hộ vẫn luôn xem cuộc vui dùng vẻ mặt không hiểu nhìn bọn họ, tại sao vẫn luôn có một loại cảm giác, hai người này, căn bản không giống quan hệ người gây tai nạn và người bị hại, mà lại có chút giống đôi tình nhân đang đấu võ mồm?

Xe cứu thương vẫn chạy trên đường như cũ, không khí đọng lại trong xe dường như còn nặng nề hơn so với có người chết, lạnh như băng, thậm chí còn có thể nghe thấy tiếng hít thở của nhau, từng tiếng từng tiếng vang lên không ngừng.

Cuối cùng đã tới nơi, xe cứu thương vừa mới dừng lại, đôi mặt của An Bảo Bối cũng đã mở ra, đập vào mi mắt chính là gương mặt tuấn tú đáng yêu kia của Vinh Ninh, vốn là hai người bốn mắt nhìn nhau, đều ngây người một lát, một giây sau, An Bảo Bối đứng dậy, gỡ chụp dưỡng khí.

Bây giờ cô đang tỉnh táo hơn bất kỳ giây phút nào.

“Cô làm gì vậy?”

“Về nhà!” Lạnh lùng trả lời Vinh Ninh một câu, An Bảo Bối đã nhanh chóng xuống xe muốn đi ngay, Vinh Ninh lại kịp thời giữ lại tay của cô, dùng sức kéo một cái, An Bảo Bối cảm thấy choáng váng, một giây sau liền phát hiện mình xuất hiện trong vòng ôm của Vinh Ninh.

“Anh muốn làm gì?” An Bảo Bối kinh hoảng nhìn anh, cũng muốn dùng sức thoát khỏi trói buộc của anh, Vinh Ninh lại càng dùng sức lớn hơn.

“Đi bệnh viện kiểm tra lại đi!” Dừng một chút, Vinh Ninh tiếp tục mở miệng nói, “Đến lúc đó tôi sẽ đưa cô về nhà.”

Đưa cô về nhà? An Bảo Bối há to miệng, ánh mắt lại bắt đầu chớp lóe không có quy luật, nếu để cho Vinh Ninh đưa mình về nhà, vậy tất cả cũng đều sẽ bị sáng tỏ, cục cưng của cô, người nhà của cô, tất cả của cô…

“Không cần, tự tôi sẽ đi.”

Vinh Ninh nhếch môi, cũng không nói chuyện, gương mặt giống y hệt đường nét của hắn, lạnh như băng, kiên định.

“Vị tiểu thư và tiên sinh này.” Nhân viên cứu hộ đã chậm rãi mở miệng, càng ngày càng cảm thấy hai người thực sự là hết sức kỳ quái, thậm chí kỳ quái đến không ra thể thống gì, “Có phải hai người không biết nhau hay không?”

“Chúng tôi…”

“Không biết!” An Bảo Bối chặn lời Vinh Ninh, giọng điệu cứng rắn nói, “Tôi căn bản không quen biết vị tiên sinh này, đúng là anh ta đã đụng vào tôi, nhưng mà anh cũng thấy đấy, tôi cũng không có vấn đề gì, tôi muốn trở về.”

“Không cần nghe cô ấy.” An Bảo Bối vừa quay đầu lại, liền nhìn thấy gương mặt không chút biểu tình nào kia của Vinh Ninh, “Sắp xếp kiểm tra toàn bộ, tôi đã nói rồi, bao nhiêu tiền đều không thành vấn đề.”

“Anh!” An Bảo Bối ngoại trừ việc tức giận kêu chữ đó, cũng không có phương pháp đối phó hắn.

Không thèm để ý. Vinh Ninh ôm lấy thân thể của cô, ôm một cái kiểu công chúa đơn giản lại xinh đẹp, bị ép buộc, An Bảo Bối chỉ có thể dùng hai tay quàng qua cổ hắn, ngửa đầu lên từ dưới nhìn hắn, “Anh rốt cuộc muốn làm sao?”

Hắn không muốn gì cả, cũng lười phải nghĩ.

“Phải đi đâu?” Vinh Ninh hỏi, nhân viên cứu hộ chỉ vào địa chỉ, “Xem ra vị tiểu thư này cũng không có gì đáng ngại, nhưng vẫn nên làm kiểm tra, vì vậy đi khử trùng, băng bó vết thương trước, sau đó tôi sẽ sắp xếp đi làm một loạt kiểm tra tổn thương bên trong.”

“Được.” Vinh Ninh im lặng đáp ứng, đi theo phương hướng nhân viên cứu hộ chỉ.

“Vị tiên sinh này, mời anh thả tôi xuống được không?! Cho dù là đi kiểm tra, tôi cũng có thể tự mình từ từ đi, không phiền anh phải hao tâm tổn trí!” Cô bướng bỉnh ngẩng đầu, đụng phải mặt của Vinh Ninh, Vinh Ninh chưa từng cúi đầu, đối với lời An Bảo Bối nói với hắn, chọn dùng chính sách mắt điếc tai ngơ.

“Vị tiểu thư này, vị tiên sinh này cũng vì tốt cho thân thể của cô, xin cô có thể ngoan ngoãn phối hợp được không?”

Nhân viên cứu hộ thật sự là buồn bực ghê gớm, người khác bị người ta đụng phải, hận không thể làm kiểm tra từ trong ra ngoài thậm chí cả nha khoa cũng phải đi, nhưng vị tiểu thư này lại rất kỳ quái, người hảo tâm giống như vị tiên sinh này, trong xã hội lại càng thêm ít, cam tâm tiêu phí một số tiền đáng kể để cho cô đi kiểm tra, thậm chí mời mười hộ lý luân phiên trông giữ cô cũng không sao cả, ai ngờ cô lại từ chối ý tốt của vị tiên sinh này ngoài ngàn dặm, thậm chí ngay cả trên mặt cũng mang theo mùi vị chán ghét nồng đậm, thật không biết rốt cuộc là cô nghĩ như thế nào.

Ngay cả nhân viên cứu hộ bên cạnh cũng phụ họa cho Vinh Ninh, An Bảo Bối không muốn làm kiểm tra, thầm muốn nhanh chóng rời khỏi bên hắn, lại bị nhân viên cứu hộ cho là loại người nhàn rỗi không có chuyện gì làm mà đi tìm phiền toái?

An Bảo Bối cắn môi, dùng sức lớn đến nỗi đôi môi đang nghiến chặt kia sắp hiện lên màu hồng phấn nhàn nhạt, tức giận há mồm thở hổn hển, mãi đến khi người trong ngực kia không mở miệng nữa, rốt cuộc Vinh Ninh cũng đặt ánh mắt một chút nhìn chăm chú lên gương mặt đỏ của cô.

"Đầu gối và cả cánh tay đều đã trầy da, phải không? Làm sao cô đi được? Đến lúc giữa đường không may lại té xỉu thì làm sao bây giờ?" Hắn chất vấn, lại mang theo chút nóng tính.

Hắn không phải là loại người nguyện ý tổn thương thân thể của mình, lúc người khác cũng tổn thương thân thể của mình như vậy, hắn cũng sẽ tức giận, nhất là người phụ nữ đang ôm trong ngực này? Thân thể của cô nhẹ như một tờ giấy trắng, không có bất kỳ cảm giác có thể trọng nào, khắp người đừng nói là ôm, chỉ cần nhìn thôi cũng không thấy được chút mỡ thừa nào, sắc mặt có chút suy yếu, trên người lại bị thương, ai biết nếu cô rời khỏi tầm mắt của mình sẽ phát sinh ra chuyện gì?

Huống chi...

Có lẽ cô biết tám năm trước rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra trên người hắn, cũng có khả năng biết mẹ của cục cưng rốt cuộc là ai.

Hắn không dám khẳng định, nhưng lại dám nhận định, nhận định cô chắc chắn là có chỗ liên quan với mình, bằng không cảm giác lần đầu gặp cô, làm sao sẽ mãnh liệt như vậy? Làm sao lại cảm thấy giống như đã từng quen biết?

Trực giác nói cho hắn biết, cô nhất định có quan hệ gì đó với mình, trước lúc nhìn thấy cô khỏe mạnh đứng trước mặt hắn, trước lúc biết được tên thật của cô, hắn sẽ không cứ như vậy mà buông tay!

"Vậy cũng có liên quan gì tới anh đâu?" An Bảo Bối không nghiêm túc nói, vốn đã không có quan hệ gì với Vinh Ninh, hiện tại hắn đã quên mất mình, không, có lẽ là chưa bao giờ nhớ tới, như vậy cô rốt cuộc có làm sao, có liên quan tới Vinh Ninh ư?

Hắn trời sinh chính là loại người không quản chuyện và người không liên quan đến mình, hiện tại mình đối với anh chỉ thuộc về người xa lạ, có liên quan gì tới hắn đây? Sống hay chết, cũng không có cách nào ngăn cản cuộc đời của hắn, cũng sẽ không mang đến cho cuộc đời của hắn bất cứ một sự trễ nải nào.

"Đương nhiên là có liên quan!" Hắn thấp giọng gầm lên, hù dọa An Bảo Bối đến mức thân thể cũng run bắn.

Cô bướng bỉnh nghiêng đầu sang chỗ khác không nhìn hắn, cái loại cảm xúc không rõ ràng trong mắt kia là đang không tiếng động mà cười nhạo hắn.

“Cô có liên quan đến quá khứ của tôi, có liên quan đến đoạn trí nhớ đã mất kia của tôi, vì vậy cô tuyệt đối có liên quan với tôi!” Hắn kiên định nói, giọng điệu kiên định như vậy lại khiến An Bảo Bối có chút ngạc nhiên.

“Anh điên rồi.” Cô hơi nhắm mắt lại, “Tiên sinh, tôi đã nói rồi, tôi không biết anh, cho tới lúc này cũng chưa từng gặp anh bao giờ, thật sự không hiểu vì sao anh lại nói như vậy.”

Đúng vậy, chỉ cần cô nghĩ như vậy, nói như vậy, giữa hai người bọn họ liền không có bất kỳ sự liên hệ nào, cô muốn quên hắn, không hề nhớ lại hắn, lại càng không muốn nói cho anh tên của cô rốt cuộc là gì, cho dù là hắn nhớ được, vậy thì làm sao? Lại một lần nữa tái hiện lại tổn thương của hắn đối với cô sao?

Cô cũng không hạ tiện như vậy, cũng không kiên cường như những gì người khác thấy, lòng của cô yếu ớt tựa như trang giấy đâm một cái là rách kia, cô thực vất vả mới có thể dùng miếng băng dán đột ngột nhìn thấy kia dính lại cái hồi ức đau đớn trong nội tâm đó, tuy rằng vẫn có thể nhìn thấy miệng vết thương, tuy rằng vẫn có thể nhìn thấy dấu vết dán lại, nhưng những cái có thể đó cũng không đồng nghĩa là cô không bao giờ sợ bị thương tổn nữa.

Cô là một người , từng bị thương, từng đau đớn, cũng từng khóc, những điều này cũng đã đủ rồi, cô không bao giờ muốn trông mong gì lần nữa, nhất là cái loại tình cảm trống rỗng mờ mịt mua được này, thứ nhìn không được, sờ không thấy, tình yêu gì gì đó, quá buồn cười, những người thật sự yêu nhau trên thế giới này rốt cuộc có bao nhiêu? Tất cả tình yêu trên cơ bản đều là do một bên trả giá, khao khát, duy trì, mang theo hy vọng đi giữ lại, còn bên kia thì hào phóng, rồi cười nhạo, hưởng thụ cảm giác được người khác yêu, tình yêu như vậy thật sự là tình yêu sao?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn Đào Sindy về bài viết trên: Bạch Lam Tuyết, Chó Đen, Cyclotron, Hải Như, Nguyễn Bảo Bình, Trinh222, beconngoxx, ciuviho, hanayuki001, snow33
     
Có bài mới 25.07.2016, 11:13
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Nhân Ngư Bang Cầm Thú
Đại Thần Nhân Ngư Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 24.02.2015, 16:39
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 1131
Được thanks: 10185 lần
Điểm: 21.4
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cục cưng phúc hắc siêu ngang ngược: Cha, con muốn trả hàng - Phượng Hiểu Ly [Tuyển Editor] - Điểm: 45
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 17.7: Điều hai tốt nhất không quen biết

Edit: quynhquynh@20
Beta: Đào Sindy

Nếu tình yêu mà trên cơ bản chỉ có một bên trả giá, khao khát, duy trì, mang theo hy vọng cho đi, còn bên kia lại hào phóng, giễu cợt , hưởng thụ cảm giác người khác cố gắng vì mình ,như vậy tình yêu còn gọi là tình yêu sao?

Cô chịu đủ rồi, cũng không có yêu cầu xa vời gì, hay muốn có cái gì, dù có được cái kia thì bất cứ lúc nào cũng sẽ thừa lúc bản thân không ý thức được rời đi, vì vậy, cô chỉ muốn hiện tại sống tốt , không đi nghĩ muốn gì, nếu cô rời đi, lúc mất đi cô cũng sẽ không thống khổ như vậy, cuộc sống bình bình yên yên mới là cuộc sống mà cô mong muốn nhất hiện tại, thứ gọi là tình yêu, có lẽ là rất lâu rồi, ở trong thân thể của cô, ở trong trí nhớ của cô đã sớm biến mất, cuối cùng đã không còn rung động .

"..." Vinh Ninh im lặng, đối mặt với câu hỏi của An Bảo Bối, hắn không biết nên trả lời thế nào?

Chỉ là bởi vì cảm giác sao? Nếu như mở miệng, đừng nói là cô, cho dù là người khác cũng sẽ cho rằng hắn là người điên, há to miệng, lời nói vẫn bị nghẹn trong cổ họng.

An Bảo Bối nhìn hắn cười giễu cợt, "Tiên sinh, nếu đã không trả lời được, càng không cần nói đã gặp tôi,xảy ra tai nạn xe cộ, sau đó anh đưa tôi đến bệnh viện tôi sẽ vô cùng biết ơn anh, xem anh là người tốt, nhưng xin anh hãy thu lại những lời nói đó, những thứ kia đã mang đến phiền phức cho tôi ."

Vinh Ninh cúi đầu, trong mắt tràn đầy cô đơn, "Cô thật sự không biết tôi sao?"

"Tôi chưa từng gặp qua anh thưa tiên sinh, sao lại có thể nhớ anh? Còn nữa, tôi không phải là người ở thành phố A, tôi chỉ vừa mới tới nơi này không lâu, ngay cả nơi này tôi còn chưa quen thuộc, làm sao có thể sẽ gặp qua anh đây?"

Cô vẫn tiếp tục nói dối, còn cố gắng chau mày, hai mắt trừng hắn, không để hắn phát hiện mình nói dối, có lẽ Vinh Ninh thấy cô giống như nói thật, dừng bước, nghiêm túc đánh giá cô một lần nữa, cô cố gắng làm cho trái tim của mình duy trì nhịp đập như thường ngày, lúc nhìn chăm chú vào mắt anh cũng tận lực làm cho mình thả lỏng.

Vinh Ninh thu hồi ánh mắt tiếp tục đi về phía trước , An Bảo Bối âm thầm thở phào nhẹ nhõm, có lẽ hắn đã tin lời nói dối của cô, vậy là tốt rồi... Tuy nói như vậy, nhưng là trong lòng cô lại có một chút thất vọng cảm giác không biết giải thích như thế nào.

Quên đi, đó chỉ là chuyện dư thừa, là cô lãng phí thời gian mà suy nghĩ .
"Suy nghĩ của tôi cô không hiểu." Đến cuối cùng, hắn đem cô đặt lại trên giường bệnh, mở miệng lần nữa.

Y tá cầm lấy bông vải đã được tiêu độc giúp An Bảo Bối xử lý miệng vết thương, Vinh Ninh ngồi bên cạnh giường bệnh của cô, nhẹ nhàng nhìn cô.
An Bảo Bối có chút không được tự nhiên nhìn đối diện, cô không muốn nhìn thấy gương mặt đó của Vinh Ninh, gương mặt mang vẻ cô đơn chán chường, không có một chút vui vẻ, bộ dạng âm trầm thật không thích hợp với Vinh Ninh. .

Anh phải được sống hạnh phúc hơn so với mọi người, phải cực kì tốt mới được, chẳng qua chỉ là một kí ức nhỏ bé không đáng nhớ mà thôi, nếu quên mất thì nên triệt triệt để để quên mất mới đúng.

"Có người hy vọng mình có thể đem một phần kí ức của mình quên đi, không bao giờ muốn nhớ lại, nhưng cũng có người, lại bởi vì mất đi một đoạn ký ức, mà hàng năm, hàng tháng, ngày ngày, hàng đêm thừa nhận hành hạ vì mất kí ức." Hắn mở miệng, chỉ mình, nhất là vị trí trái tim, "Mà tôi thuộc vế sau, tôi không cách nào nhớ được đoạn thời gian kia đã xảy ra chuyện gì, trải qua cái gì, đã gặp được hạng người gì, cô không có mất đi ký ức cô không biết được cảm giác trống rỗng đó."

"Có quan trọng không?"

"..."

"Chuyện đã quên thì quên đi, có gì lớn lao? Con người phải nhìn về phía trước, mà không phải cứ nhìn về quá khứ." Cô nhìn hắn, cảm thấy buồn cười, cô liều mạng muốn quên, mà hắn thì liều mạng muốn nhớ tới.

Hai nguời trời sinh chính là thuộc về lẫn nhau, khó trách...

"Quan trọng!" Hắn vô cùng kiên định với suy nghĩ của mình, "Đoạn ký ức đó đối với tôi mà nói, không thể nói là không quan trọng, trải qua đoạn trí nhớ đối với tôi mà nói có một người quan trọng!"

"Tôi không hiểu." An Bảo Bối lắc đầu, cúi đầu nhìn y tá cầm lấy tăm bông thấm nước sát trùng từng chút từng chút một chùi vết thương cho cô, vốn là cần phải cảm nhận sự đau đớn , nhưng cô lại không có một chút xíu cảm giác, một chút cũng không cảm giác được.

Thì ra, khi tâm trí chết lặng đi, thì thân thể cũng không cảm giác được đau đớn .

"Nếu như đoạn ký ức kia không quan trọng, tôi cũng sẽ không liều mạng muốn nhớ lại, cũng sẽ không cả ngày lẫn đêm đều làm tôi mơ thấy tai nạn xe cộ hôm đó, vào đêm bão tuyết đó, nếu không phải tôi muốn tìm một người nào đó, tôi cũng sẽ không gấp đến như vậy, tôi cũng không biết tôi sốt ruột là vì thứ gì, chỉ biết là muốn tìm một người nào đó, mà người đó là người rất quan trọng trong cuộc sống của tôi."

Người quan trọng nhất?

An Bảo Bối rũ mắt , hai cánh tay tại đó xoa nắn qua lại.

Thì ra cũng có tồn tại người quan trọng đối với Vinh Ninh sao? Như vậy người kia rốt cuộc là người nào? Có thể có được một chỗ trong lòng Vinh Ninh thật đúng là đủ hạnh phúc a, rõ ràng trước kia, có rất nhiều người trong đó có cả mình, muốn đi vào trong lòng của Vinh Ninh, trở thành đầu trái tim của hắn, làm nhiều chuyện như vậy, ảo tưởng nhiều như vậy, vẫn không chiếm được sự thật lòng của Vinh Ninh, mà người kia lại có thể dễ dàng chiếm được vị trí quan trọng trong lòng Vinh Ninh, thật là một chuyện làm cho người ta hâm mộ a, ngay cả cô... Cũng không nhịn được muốn gặp người ở đầu quả tim của Vinh Ninh, xem xem cô ấy đến cùng có hình dáng thế nào, là người có tính cách như thế nào, lại có thể làm cho Vinh Ninh dù đã mất trí nhớ, nhưng cũng không tiếc dùng bất cứ phương pháp gì cũng muốn tìm được cô ấy.

Cô vươn tay, có chút không biết phải làm gì mới tốt , chứng kiến vẻ mặt cùng lời nói của Vinh Ninh, cô dám khẳng định những lời hắn vừa nói với cô đều là thật lòng, người kia đối với hắn mà nói quả thật rất quan trọng, hắn cũng rất muốn tìm được cô ấy.

Nhưng phải làm sao bây giờ đây? Cô đối với chuyện của Vinh Ninh hoàn toàn không biết gì cả, bất kể là bây giờ hay là trước kia, thứ cô biết rõ nhất chính là nhà của Vinh Ninh rất có tiền, cũng là tập đoàn lớn nhất thành phố A tập đoàn Đế Không, biết rõ hắn là viên ngọc sáng trong ngành thiết kế, biết hắn có cha mẹ, có một người em trai, những chuyện còn lại cô đều không biết, lúc ở cùng với hắn cũng chưa từng gặp qua người nhà hay bạn bè của hắn, phụ nữ bên cạnh hắn cô cũng chỉ gặp qua hai người mà thôi, nhưng mà hai kia người lại không quan trọng với Vinh Ninh như lời hắn nói.

Liền tính cô thừa nhận đã từng lui tới với Vinh Ninh, nhưng mà cô cũng không thể cho Vinh Ninh thông tin chính xác của “Người kia”, vì Bảo Bối không muốn cho Vinh Ninh biết rõ sự tồn tại của cô, nên cô càng không thể ở trước mặt Vinh Ninh thừa nhận hai nguời có dạng quan hệ gì trong lúc đó.

Thấy An Bảo Bối trầm tư rất lâu, còn tưởng rằng cô hẳn là nghĩ tới việc gì Vinh Ninh có chút kích động hỏi, "Như thế nào? Có phải hay không nghĩ tới việc gì? Cô trước kia đã gặp qua tôi phải không?"

An Bảo Bối ngẩng đầu nhìn gương mặt tràn đầy mong đợi của Vinh Ninh, cô biết rõ nói dối là không đúng, nhìn đến bộ dáng cô đơn của hắn, trong lòng cũng sẽ khó chịu, nhưng mà vừa rồi cô tự hỏi lại không có lỗi gì, vì không muốn làm cho hắn thất vọng, cô vẫn lắc đầu nói, "Không phải vậy."

"Không... phải..." Vinh Ninh mới vừa rồi trong mắt còn thấy thần thái sáng láng, trong nháy mắt liền biến mất không thấy, vào lúc từ trong miệng phát ra hai chữ, bộ dáng cô đơn trên mặt càng thể hiện rõ hơn.

"Tiên sinh, tôi thật không có biện pháp giúp anh, anh muốn lí do thoái thác, tôi thừa nhận việc anh tìm kiếm ký ức làm tôi rất cảm động, nhưng mà tôi không thể nói dối, từ không có nói có, nói như vậy, lương tâm của tôi không chịu được, cũng sẽ có lỗi với anh."

Giọng nói An Bảo Bối chậm dần, không có loại phản nghịch của trước kia, cô hận người khác không được, liền muốn oán giận Vinh Ninh làm đủ chuyện đối với cô, nhưng mà người ở đầu quả tim hắn không phải là cô, cô không thể trước nói những lời nói dối không giới hạn trước mặt hắn, khiến cho hắn tìm kiếm không có mục đích, đối với hắn như vậy không công bằng, rõ ràng bị mất đi ký ức quan trọng, tìm không được người mà hắn rất yêu, đối với hắn mà nói đã rất bi thảm rồi. Nếu cô còn cắm thêm một dao nữa, chuyện này so với gián tiếp muốn mạng hắn có gì khác nhau.

"Cám ơn." Vinh Ninh nhàn nhạt phun ra hai chữ, cô đơn trong mắt chỉ trong chốc lát lại biến mất không thấy gì nữa, hai mắt mở to sáng long lanh hướng về phía cô chớp chớp, "Có lẽ là tôi đã tự mình đa tình, cũng quá tin tưởng giác quan thứ sáu của mình, cho nên đã liên tục quấy rầy cô từ hiện trường xe cộ đến giờ, thật sự là rất xin lỗi."

Phải không? khóe miệng Vinh Ninh khẽ nhếch lên, ở trong mắt An Bảo Bối lại thấy nhiều thêm vài phần thất vọng.

"Ưm..." An Bảo Bối vuốt vuốt đầu, Vinh Ninh như vậy, tại sao khi nhìn thấy khuôn mặt Vinh Ninh như vậy, tim của cô lại đau như vậy chứ?

"Tiên sinh, anh cũng đừng quá để ý, nghĩ không ra cũng có thể tiếp tục, tìm không được người thì cứ tiếp tục tìm, dù sao anh đã tìm nhiều năm như vậy, thêm một thời gian cũng đâu có sao phải không? Tóm lại... Xin anh đừng từ bỏ!"

Miệng lưỡi của cô vô cùng vụng về, không hề biết nói dối, liền ngay cả lời an ủi người khác, cũng nói có chút không rõ ràng , cô không biết Vinh Ninh nghe có hiểu không, cô chỉ là muốn nói cho hắn biết đừng buông tay. Đừng buông tay mà phải tiếp tục đi tìm người kia, đó là đoạn ký ức quan trọng đối với hắn.

"Cám ơn." Vinh Ninh cười với cô, "Tôi sẽ nghe lời cô, cho đến lúc tìm thấy người kia tôi tuyệt đối sẽ không từ bỏ.

"Không cần cám ơn." Chỉ cần nhìn gương mặt đó của Vinh Ninh, An Bảo Bối bất giác có cảm giác tội lỗi, lừa người khác là hành động không tốt đẹp gì, huống chi người này lại bị mất trí nhớ.

"Liên tục quấy rầy cô thật sự là ngại quá,nhưng mà trách nhiệm của vụ tai nạn xe cộ này chính là tôi, coi như cô không muốn tôi chịu trách nhiệm, tôi cũng sẽ chịu trách nhiệm với sức khỏe của cô,xin cô dừng từ chối nữa, cứ thoải mái tiếp nhận ý tốt của tôi  đi."

"Nhưng mà..." Cô thật sự không có chuyện gì, hơn nữa chỉ là trầy da một chút mà thôi, nghỉ ngơi vài ngày cũng thì tốt rồi, cô vẫn như cũ có thể vui vẻ .

"Xin đừng từ chối ý tốt của tôi nữa, bởi vì sai sót của tôi mới làm cho cô bị thương, bởi vì giác quan thứ sáu không rõ ràng của tôi, nên mới tìm cô quấy rầy, nếu cô không cho tôi chịu trách nhiêm cho vụ tai nạn này, tôi..."

Tiếng nói của Vinh Ninh càng ngày càng nhỏ, cho đến khi ngừng nói, lời nói của hắn,  gương mặt của hắn, đôi mắt hắn, đều toát ra vẻ áy náy, cô đã lừa hắn , nếu như còn từ chối ý tốt của hắn, trái tim vốn đang tổn thương ấy có thể sẽ lại bị tổn thương nặng hơn không?

"Vậy, được rồi." Suy nghĩ một chút, An Bảo Bối đã quyết định tiếp nhận, nếu như cô còn từ chối tiếp,như vậy chẳng phải giấu đầu lòi đuối sao?

"Vậy là tốt rồi." Vinh Ninh khóe môi nhếch lên cười tươi, vẻ mặt khiến người khác không thể biết được hắn đang nghĩ gì, đáng tiếc An Bảo Bối lại nhìn không thấy, dù có thấy được cũng đoán không ra ý nghĩ trong đầu Vinh Ninh.

"Cô đúng thật là một người tốt, bởi vì sai sót của tôi mà làm cô bị thương, còn liên tục quấy rầy cô hỏi lung tung, cô không ghét tôi, còn khuyên nhủ tôi, cần phải tiếp tục để tìm ra người kia, người tốt như cô vậy ở trên thế giới này, thật sự là ít lại càng ít, không biết phải gọi cô là gì?"

"Tôi..." An Bảo Bối dừng một chút, thiếu chút nữa đem tên thật của mình nói cho hắn biết, "Cái kia, chúng ta chỉ là bèo nước gặp nhau, tên gì cũng không quan trọng."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Đào Sindy về bài viết trên: Bạch Lam Tuyết, Cyclotron, Hải Như, Khánh Thùy, Nguyễn Bảo Bình, Trinh222, beconngoxx, snow33
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 233 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: daedaetp, Kim Minh Vân, ngocquynh1997, nguyendien, somnus1201 và 121 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Sống lại làm ái thê nhà Tướng - Mặc Ngư Tử 1123

1 ... 35, 36, 37

3 • [Hiện đại] Hứa với em mười năm tình thâm - Tây Tây Tiểu Lâu

1 ... 18, 19, 20

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 29, 30, 31

6 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 185, 186, 187

7 • [Hiện đại] Mèo yêu - Hà Thư

1 ... 25, 26, 27

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Xuyên không] Vương phi hắc đạo chiếm nhà giữa - Tiêu Tương Điệp Nhi

1 ... 31, 32, 33

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 103, 104, 105

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Yêu nghiệt trở về - Băng Lãnh Nữ Nhân

1 ... 49, 50, 51

12 • [Hiện đại] Định mệnh anh và em - Quai Quai Băng

1 ... 132, 133, 134

13 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

14 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 193, 194, 195

16 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 125, 126, 127

[Cổ đại - Trùng sinh] Tướng phủ đích nữ - Trầm Hoan

1 ... 99, 100, 101

18 • [Hiện đại] Chúng ta ly hôn - Nha Thất

1, 2, 3, 4, 5

19 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 17, 18, 19

20 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246



Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 638 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 487 điểm để mua Yoyo vui vẻ
Suzu Adelia: Bao nhiêu bài viết thì mở được chức năng tin nhắn ạ?
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 606 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 438 điểm để mua Mề đay đá Citrine 5
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua PC LCD
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 265 điểm để mua Bé mi gió
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 416 điểm để mua Panda có cánh
meoancamam: Xin chào mọi người! Mình đang làm một bài luận tiếng Anh và rất cần lời khuyên từ mọi người, nếu ai có thể hãy giúp mình với :<Xem thêm
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 509 điểm để mua Cô gái phép thuật 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 754 điểm để mua Ngọc cam
Tuyền Uri: Nay sinh nhật em đó :hixhix:
Shop - Đấu giá: Tú Vy vừa đặt giá 424 điểm để mua Thỏ hồng
Tú Vy: Mách liền
Tuyền Uri: Muốn đánh mod st vn ghê, âm điểm cmnr :cry: hựn nhé. Hựn luôn đứa nào đi mách lẻo bên kia nhé :))
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Thỏ mây
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Giỏ hoa
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 395 điểm để mua Panda có cánh
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Mashimaro vệ sinh toilet
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Cặp đôi người tuyết 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 376 điểm để mua Bạch Dương Nam
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Pooh ăn mật
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 349 điểm để mua Dù trái tim
Công Tử Tuyết: Truyện Vợ yêu con cưng của tổng giám đốc - Thượng Quan Nhiêu được sưu tầm về diễn đàn, bạn chịu khó chờ bạn ý post tiếp hoặc mod post lên rồi đọc nhen
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 381 điểm để mua Mercedes
Van9292: Các admin ơi mình đang xem Vợ Yêu Con Cưng Của Tổng Tài - Thượng Quan Nhiêu sao ghi tình trạng Đã Hoàn 235 chương nhưng khi xem đến trang 41 chỉ mới được phân nữa số chương thì hết rồi ??? Ai giúp mình với
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Giường bệnh tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Ốc sên khoe kẹo
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Thiên Bình Nam
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 299 điểm để mua Bé chơi thú nhún

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.