Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 634 bài ] 

Bảo bối của tổng giám đốc - Họa Thủy Ương Ương

 
Có bài mới 17.07.2016, 16:50
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 12.05.2015, 11:08
Tuổi: 4 Nữ
Bài viết: 752
Được thanks: 5779 lần
Điểm: 10.83
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bảo bối của tổng giám đốc - Họa Thủy Ương Ương - Điểm: 28
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 273: Âm thầm đau

Edit: Nguyễn Phương
Beta: minhhy299

Đinh Chí đột nhiên bắt lấy tay của cô: “Mày đi tìm Uyển Đình?”

Thải Nghiên nhìn ông: “Thế nào? Ba đau lòng? Không tới phiên ba đau lòng! Hiện tai nó đang ở trên giường Mục Thiên Dương đâu, ha ha ha ha…….Ba cho rằng nó là người tốt sao? Nó chính là một đứa tiện nhân! Còn nhỏ đã quyến rũ anh rể của mình, lên giường của đàn ông! Tôi ngủ với đàn ông thì đã sao? Nó cũng ngủ với đàn ông đó! Ai biết nó đã ngủ qua với bao nhiêu người! Tôi muốn tố giác nó, tôi muốn để cho toàn bộ thế giới biết….”

Ba!

Đinh Chí tát mạnh cô một bạt tay: “Mày còn ngại chưa đủ dọa người! Mày không đi tìm nó, sẽ xảy ra chuyện sao?” Ông muốn liếc mắt nhìn Uyển Tình một cái, đã bị Mục Thiên Dương cảnh cáo, cô còn dám đi! Giờ tốt lắm, Mục Thiên Dương nhất định sẽ giết chết ông……

Đinh Chí lung lay thân thể, không dám tưởng tượng kế tiếp sẽ phát sinh cái gì.

“Thải Nghiên….” Tiết Lệ Na đột nhiên quát lớn một tiếng, chỉ thấy Thải Nghiên đã ngã xuống đất ngất đi.

-

Uyển Tình ngủ đến quá trưa, cả người có chút dại ra, cơm tối mới ăn hai miếng đã ăn không vô. Mục Thiên Dương nhẹ nhàng khuyên cô: “Ăn thêm một chút được không?”

Uyển Tình giống như người máy, nghe lời cầm đũa lên đưa cơm vào miệng, nhưng mà giơ đôi đũa đưa vào trong miệng cũng chỉ dính được ít cơm.

Thiên Tuyết nhìn đến muốn khóc, oán giận trừng Mục Thiên Dương. Trong lòng Mục Thiên Dương cũng giống như dao cắt, hai mắt nóng rực. Anh cầm bát đũa của Uyển Tình, tự mình đút cô: “Đến, há mồm…..”

Uyển Tình há miệng, dùng hết sức nuốt cơm xuống. Phần cơm kia của Mục Thiên Dương quá lớn, vội vàng nói: “Chậm một chút chậm một chút……..”

Ai biết, Uyển Tình lại dùng hết sức nuốt xuống, nhai cũng chưa nhai miếng nào.
Mục Thiên Dương ngơ ngác nhìn cô, qua vài giây, chỉ có thể để đút miếng cơm cho cô nhỏ một chút. Thấy cô ăn rất chậm, ánh mắt không nhúc nhích, anh đút cô một miếng cô mới ăn một miếng, anh bỗng dưng nổi giận, đặt bát xuống bàn: “Em thành dạng này là cho ai xem?”

“Anh hai!” Thiên Tuyết sợ hãi một tiếng.

Uyển Tình ngu ngơ bất động.

“Em nghĩ rằng cái dạng nào của em anh cũng phải chấp nhận!” Mục Thiên Dương rống to, quăng mạnh cái bát: “Em không ăn coi như xong!”

“Anh hai…..” Thiên Tuyết hét lớn một tiếng, phẫn nộ nói: “Anh không muốn tiếp tục quan tâm, để em đến.”

Mục Thiên Dương dừng một chút, ôm mạnh lấy Uyển Tình, chôn mặt ở gáy của cô, rơi nước mắt.

“Thực xin lỗi…..” Anh khàn khàn nói, cổ họng nghẹn ngào đau. Một lát sau, anh hạ tay xuống, “Đi nấu cháo…….”

Âm thanh của anh khàn khàn, Thiên Tuyết sửng sốt vài giây mới nghe rõ anh nói cái gì. Thấy anh không nổi điên, lại đến phòng bếp, kêu bà Trương nấu cháo.
Mục Thiên Dương bế Uyển Tình một lúc lâu, thẳng đến lau sạch nước mắt, mới buông cô ra, hôn ở trên mặt cô một chút: “Anh sai rồi, không nên mắng em….. Không ăn vô cơm không sao cả, chúng ta ăn cháo, chờ một chút là tốt rồi.”

“……..”

Mục Thiên Dương cầm thật chặt tay cô, thật sâu vô lực. Sau một lúc lâu, anh ôm lấy cô, đưa cô về phòng ngủ.

Uyển Tình ngồi yên ở trên giường, giống như choáng váng. Mục Thiên Dương ngồi ở bên cạnh, cũng không nói, si ngốc nhìn cô. Thẳng đến khi nghe thấy tiếng gõ cửa, anh đứng dậy mở cửa.

Thiên Tuyết bưng một chén cháo đứng ở ngoài cửa, đưa cho anh: “Anh đừng điên.”

Mục Thiên Dương nhận cháo, đóng cửa lại, đi đến bên giường, dùng thìa múc cháo, thổi nguội đút cho Uyển Tình: “Đến, ăn một chút.”

“………”

“Uyển Tình, ngoan, em còn chưa ăn cơm tối, sẽ đói, ăn một chút là tốt rồi…..”

Anh đưa thìa đến bên môi của cô, cô bất động hai giây, rồi xoay đầu, bắt đầu tìm kiếm.

Mục Thiên Dương vội hỏi: “Em đang tìm cái gì?”

“Điện thoại…..” Uyển Tình nhẹ nhàng lên tiếng.

“Chờ anh một chút!” Mục Thiên Dương để bát xuống, tìm xung quanh một chút, lấy di động của cô ra, “Cái này đúng không?”

Uyển Tình vội vàng cầm lấy, dùng sức ấn. Tay cô có chút vô lực, suýt nữa không cầm được.

Mục Thiên Dương thấy cô xem lại cuộc trò truyện, hỏi: “Em muốn tìm cái gì? Anh không có động vào điện thoại của em, không có người gọi tới.”

Mục Thiên Dương không biết cô muốn làm gì, bưng cháo lên, lại múc cháo đút cô: “Ăn một chút được không? Em xem một chút khí lực em cũng không có.”

Uyển Tình sửng sốt vài giây, mới mở cái miệng nhỏ nhắn ra, từ từ ăn xuống. Tùy rằng chỉ ăn được một miếng nhỏ, nhưng mà cũng là ăn. Anh rốt cuộc thở phào nhẹ nhõm một hơi, không ngừng cố gắng đút cô, chậm rãi, cũng ăn được hơn nửa bát cháo.

Lúc này, Uyển Tình không há miệng. Mục Thiên Dương vừa thấy tuy biết không có khả năng ăn đã no, nhưng mà cũng không còn cách nào, chỉ có thể tạm thời buông xuống.

Anh tới gần cô, cầm tay cô: “Điện thoại của em?”

Uyển Tình đè bàn phím, màn hình sáng lên.

Mục Thiên Dương thấy cô không nói lời nào, ôm lấy cô, cằm tựa vào vai cô, mặt dán vào mặt cô.

Cứ như vậy qua hai giờ, vẫn im lặng. Mục Thiên Dương buông cô ra, bưng cháo ra khỏi phòng. Đi vào phòng bếp, thấy trong nồi vẫn còn cháo, anh múc thêm một chén cháo, tiếp tục đút cô.

Dỗ nửa ngày, lãi chỉ đút được nửa bát nữa. Nhìn cháo còn lại, trong lòng anh sốt ruột, nhưng cô không ăn, anh cũng không có biện pháp.

Đi vào phòng bếp để bát xuống, anh quay lại nói: “Anh bôi thuốc cho em, trên lưng em còn máu ứ đọng, phải bôi thuốc.”

Cô vẫn không nói lời nào, anh đành phải chủ động cởi áo của cô, vừa làm vừa nhìn vẻ mặt của cô. Thấy cô không phản đối, mới yên lòng. Cởi xong, anh kêu cô nằm lên giường, cầm rượu thuốc xoa bóp cho cô.

Uyển Tình đau đến nhíu mày, thường thường rên một chút, hai mắt gắt gao nhìn chằm chằm chiếc điện thoại ở đầu giường.

Bôi thuốc xong, Mục Thiên Dương đi tắm, lúc quay lại vẫn thấy cô nằm ở chỗ cũ, rất bắt đắc dĩ. Xốc chăn lên, lấy áo ngủ mặc vào cho cô, sau đó ôm cô nằm xuống, hai mắt nhìn chằm chằm trần nhà, tràn đầy đau xót.

Uyển Tình cầm di động, chậm rãi ngủ thiếp đi. Anh cảm giác được điện thoại rơi xuống giường, nhìn thấy cô đã ngủ, lấy điện thoại ra, tắt đèn, im lặng ngủ.

Anh không ngủ được, luôn luôn trợn tròn mắt trong bóng tối. Không biết qua bao lâu, người trong lòng vừa động. Anh vội vàng hoàn hồn, thấy cô tỉnh, bật đèn ở đầu giường.

“Làm sao vậy?” Anh thấp giọng nói.

Uyển Tình ôm lấy cổ của anh, hai mắt dại ra nhìn anh: “Ông đâu? Thải Nghiên đâu?”

“Bọn họ về nhà.”

“À…….” Uyển Tình lại nằm xuống.

Anh không rõ chuyện gì, cho nên lại tắt đèn nằm xuống. Qua một hồi, đột nhiên nghe thấy tiếng khóc của cô, anh kinh hãi, vội vàng đứng lên, bật đèn: “Uyển Tình?”

“Thiên Dương….” Uyển Tình ôm lấy anh, hai mắt yết ớt vô lực, “Mẹ em đã biết phải không? Mẹ không quan tâm em…….Mẹ không gọi điện thoại cho em… Em không nhìn thấy mẹ? Có phải mẹ đã xảy ra chuyện gì hay không?”

“Không có không có!” Mục Thiên Dương vội vàng nói, “Dì ấy không biết. Không phải hôm qua em đã gọi điện thoại cho dì ấy sao? Còn chúc năm mới vui vẻ. Hôm nay không có chuyện, tất nhiên sẽ không gọi tới.”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 18.07.2016, 16:56
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 12.05.2015, 11:08
Tuổi: 4 Nữ
Bài viết: 752
Được thanks: 5779 lần
Điểm: 10.83
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bảo bối của tổng giám đốc - Họa Thủy Ương Ương - Điểm: 27
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 274: Vui lên

Editor: Ngân Hồ
Beta: minhhy299

"Bà ấy còn không biết?" Uyển Tình hỏi.

"Đúng, không biết."

Uyển Tình thở dài nhẹ nhõm một hơi, đột nhiên nở nụ cười, vội vàng cúi đầu cởi áo ngủ của mình.

"Em làm gì?!" Mục Thiên Dương kinh hãi hỏi.

Uyển Tình xoay người ngăn anh lại, lôi kéo quần áo của anh: "Anh đừng cho bà ấy biết được không? Em biết anh có thể làm được, cầu xin anh. . . . . . Em cái gì cũng làm! Em chủ động, anh muốn làm gì em cũng có thể ——"

"Uyển Tình!" Mục Thiên Dương thống khổ gầm nhẹ, ôm mạnh lấy cô, "Em không cần như vậy. . . . . ."

Uyển Tình ngây người bất động, nghi hoặc hỏi: "Vậy anh muốn em làm cái gì?"

"Em cái gì cũng không cần làm."

"Không --" Uyển Tình quát to một tiếng: "Cầu xin anh, đừng để cho mẹ em biết, bà ấy chịu không nổi . . . . . . ."

Trong lòng Mục Thiên Dương đau xót kịch liệt, mạnh mẽ hôn cô, Uyển Tình ngẩn ra, vội vàng hôn trả lại, nhiệt tình như lửa. Mục Thiên Dương thở gấp một tiếng, đẩy cô ra. Cô nhìn anh, trừng mắt nhìn, trong mắt tràn đầy sợ hãi: "Thiên Dương……”

"Uyển Tình. . . . . ." Anh nâng khuôn mặt cô, trong mắt có sự đau xót và tĩnh mịch: "Có một số việc, chỉ dùng thân thể, cũng không trả hết được."

Uyển Tình ngơ ngác nhìn anh, hiểu rõ ý tứ của anh. Anh không còn cần dùng thân thể của cô, cô còn có thể sử dụng cái gì? Ngoại trừ thân thể, cô còn có cái gì? Anh muốn cái gì? Muốn thế nào, anh mới bằng lòng giúp cô. . . . .

Đột nhiên, anh lại hôn cô, đè cô xuống giữa giường, dịu dàng tàn phá bừa bãi……

Ngày hôm sau.

Uyển Tình mở mắt ra, thấy Mục Thiên Dương đang đứng trước tủ mặc quần áo. Cô từ từ ngồi dậy, chăn từ trên người rơi xuống, để lộ ra bả vai trắng như tuyết. Mắt thấy sắp bị lộ, cô vội vàng kéo chăn che khuất.

Mục Thiên Dương thắt xong caravat, đi tới bên cạnh hôn một cái lên mặt cô: "Tỉnh rồi liền đứng dậy ăn sáng."

Uyển Tình có chút dại ra.

Anh vuốt mặt của cô: "Yên tâm, mẹ em sẽ không biết."

Cuối cùng Uyển Tình cũng cử động, nhìn anh.

"Ăn cơm thật ngon, không cần suy nghĩ lung tung, anh không thích em như vậy. Chờ khi anh trở lại mà em còn như vậy, anh sẽ tức giận." Mục Thiên Dương đột nhiên không biết phải làm sao, đối tốt với cô, cái gì cô cũng không nghe, càng phải hung ác với cô, mắng cô là được rồi.

Uyển Tình vừa nghe, quả nhiên hơi thẳng người lên, không suy sụp như trước.
Mục Thiên Dương kéo khóe miệng, tim cũng thả lỏng xuống. Anh xoay người muốn đi ra ngoài, lại thương tiếc cô. Anh không muốn cả đời phải như vậy, làm cho cô sợ. Anh ngồi xuống, vuốt tóc cô, dịu dàng nói: "Anh thích em cười…… Anh làm nhiều việc như vậy, cũng không muốn mỗi ngày phải nhìn thấy khuôn mặt như mướp đắng. Sau này cười nhiều một chút, anh vui vẻ, cái gì cũng đồng ý với em."

Uyển Tình sửng sốt, ngẩng đầu nhìn anh.

Anh khổ sở cười một tiếng, hôn lên trán cô: "Vui lên."

Đi ngang qua phòng ăn, Thiên Tuyết đang ăn cơm, anh nói: "Để ý Uyển Tình."

"Anh đi đâu vậy?" Thiên Tuyết hỏi.

"Công ty." Mục Thiên Dương đi tới trước cửa, vừa đổi giày vừa nói: "Em khuyên bảo cô ấy một chút, đừng để cho cô ấy suy nghĩ lung tung. Làm cho cô ấy ăn nhiều một chút, đưa sách báo cho cô ấy xem, tránh cho cô ấy buồn lo vô cớ . . . . . Làm việc ngốc không đáng."

Thiên Tuyết chấn động, không vừa lòng trừng mắt nhìn anh: "Còn không phải tại anh?! Cậu ấy bị anh tra tấn điên rồi!"

Mục Thiên Dương nắm tay nắm cửa, đẩy cửa đi ra ngoài. Mùa đông trời giá rét, bên ngoài lạnh lắm.

Thiên Tuyết lập tức đi tìm Uyển Tình, đẩy cửa ra, thấy cô ngồi ở trên giường ngẩn người, cười nói: "Uyển Tình, ăn sáng."

Uyển Tình ngẩng đầu, quấn chăn quanh người: "Tớ . . . . . Tớ còn chưa mặc quần áo."

Thiên Tuyết cười nói: "Vậy cậu mặc nhanh lên, mình chờ cậu."

Uyển Tình ừ một tiếng, chờ cô đóng cửa, mới đứng lên mặc quần áo.

Không có thời gian để suy nghĩ lung tung, cô đánh răng rửa mặt rất nhanh, đi ra ngoài ăn cơm. Tối hôm qua cô ăn rất ít, quả thật rất đói bụng, lại nghĩ đến "Cảnh cáo" của Mục Thiên Dương, rất cố gắng ăn một cái bánh bao và hai bát cháo. Thiên Tuyết khuyên cô ăn thêm trứng gà, cô sờ bụng, cũng không chống đỡ, cắn ăn từng ngụm nhỏ.

Sau khi ăn xong, Thiên Tuyết mang cô tới phòng khách xem tivi. Trên tivi có tiết mục văn nghệ tết Nguyên Đán, Uyển Tình nhìn một lúc, cảm thấy không có ý gì, Thiên Tuyết ở bên cạnh xem báo, mượn điều khiển từ xa thay đổi kênh. Đổi đi đổi lại, cũng không có gì hay, cuối cùng dừng ở trên kênh kịch nghệ.

Thiên Tuyết đột nhiên đứng lên, đưa báo cho cô xem: "Cậu xem."

Uyển Tình cúi đầu, trên báo in ảnh chụp lớn nhỏ về Thải Nghiên, bên cạnh viết tiêu đề kích thích: vị hôn thê cũ của Mục Thiên Dương tiếp xúc với khiêu dâm.

Cô cầm lấy tờ báo, xem từng câu từng chữ, ngẩng đầu hỏi Thiên Tuyết: "Cô ấy với anh của cậu. . . . . . . Không phải hôn thê sao?”

Thiên Tuyết nghi hoặc hỏi ngược lại: "Đã sớm không phải! Cậu không biết sao?"

"Tớ. . . . . . Tớ cho là bọn họ đã hợp lại." Uyển Tình cúi đầu, tiếp tục xem báo nói: "Lần trước không phải anh của cậu cứu cô ấy sao?"

"Đoán chừng là do phóng viên viết lung tung." Thiên Tuyết bĩu môi, không thèm để ý.

Uyển Tình nói: "Không phải viết lung tung. Anh của cậu đi cục cảnh sát đón cô ấy, trên tivi có chiếu."

"Vậy sao cậu không hỏi anh mình!" Thiên Tuyết cầm lấy điều khiển từ xa đổi kênh.

". . . . . . ." Cô nào dám?

Thiên Tuyết ngừng một lát, ném điều khiển từ xa không may lại bấm vào kênh Những chú cừu vui vẻ. Cô đưa mắt nhìn, vội vàng đổi, sau đó nhìn Uyển Tình nói: "Cậu rất sợ anh mình?"

Uyển Tình trầm mặc một lúc, nói: "Cũng chỉ có người trong nhà cậu mới không sợ anh ta."

"Cậu cũng không cần sợ anh ấy!" Thiên Tuyết cầm tay cô: "Cậu càng không sợ anh ấy, anh ấy lại càng vui."

Uyển Tình há miệng thở dốc, muốn nói cái gì lại thôi. Cô trả tờ báo lại cho Thiên Tuyết: "Cậu cho tớ xem cái này làm gì?"

"Cậu đoán xem?"

Uyển Tình cau mày, cô làm sao mà đoán được?

Thiên Tuyết nói: "Cậu sợ cô ta đem chuyện của cậu nói cho mẹ cậu biết đúng không?"

". . . . . . "

"Hiện tại được rồi, cô ta bây giờ ốc còn không mang nổi mình ốc, không có cơ hội nói cho mẹ cậu biết! Cho dù cô ta nói với người khác, người khác cũng không tin. Hơn nữa cậu với cô ta có quan hệ chị em, để lộ ra chuyện cậu với nhà họ Đinh, sẽ làm chuyện này náo loạn lớn hơn, đối với nhà họ Đinh càng không có lợi! Người có chút đầu óc sẽ không làm vậy."

Uyển Tình giật mình, nhìn cô: "Anh của cậu làm?"

Thiên Tuyết sững sờ, loại chuyện này bị lôi ra ánh sáng có chút bỉ ổi, đổ lên người anh trai có chút không tốt lắm. Ai biết Uyển Tình có phải là thánh mẫu hay không, lỡ như ghét anh trai cô? Hơn nữa, cô cũng không dám chắc có phải trùng hợp không, vẫn là bởi vì, tin rằng anh trai cô cũng tham gia chuyện này, nhưng tham gia bao nhiêu, cô cũng không dám khẳng định.

Cô nói: "Mình cũng không biết. Nhưng mình cũng không dám hỏi anh ấy, nếu không cậu hỏi đi? Khẳng định anh ấy sẽ nói cho cậu biết."

Uyển Tình suy nghĩ một lúc, lấy máy tính của Thiên Tuyết, mở web ra lên mạng.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn minhhy299 về bài viết trên: Ginnnq, Lam tuan anh, Lục Tiểu Thanh, Popopo, Tiểu Nghiên, Tranglinh0808, Trà Mii, Tthuy_2203, winter snow
     
Có bài mới 18.07.2016, 21:08
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 12.05.2015, 11:08
Tuổi: 4 Nữ
Bài viết: 752
Được thanks: 5779 lần
Điểm: 10.83
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bảo bối của tổng giám đốc - Họa Thủy Ương Ương - Điểm: 27
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 275: Chiếc nhẫn

Edit: Xiu Xiu
Beta: minhhy299

Loại tin tức này, khẳng định sẽ khiến trên mạng thảo luận nhiều hơn. Cô tìm tên của mình, ngoài vài trang web, cái gì cũng không có. Hơn nữa mấy người… trên web kia còn không phải cô, là khác tên trùng họ. Đinh Thải Nghiên, trong nháy mắt nhảy ra cả mấy chục trang, hơn nữa, đều là mấy con số thẫm màu đỏ nhảy liên tục, ảnh chụp và video cùng tồn tại!

Uyển Tình thở dài nhẹ nhõm một hơi, quả nhiên là cô không có chuyện gì, người gặp chuyện không may là Đinh Thải Nghiên.

Có lẽ phản ứng của cô có chút không được tốt cho lắm, Đinh Thải Nghiên cũng không phải người tốt đẹp gì, còn vài lần làm hại cô, cô không cần đồng tình! Chỉ cần mẹ không biết chuyện của cô là được rồi, cô chỉ sợ mẹ sẽ bị kích thích, làm ảnh hưởng đến thân thể.

Hai giờ sau Mục Thiên Dương mới trở về, vào cửa liền hỏi: “Ăn cơm chưa?”

“Ăn rồi.” Thiên Tuyết trả lời.

Uyển Tình quay đầu nhìn anh, kéo kéo khóe miệng, lại không nói được.

Anh đi vào trong phòng hỏi: “Uyển Tình, em lại đây.”

Uyển Tình vội vàng theo sau. Vào cửa, thấy anh cởi quần áo, liền treo lên cho anh

Anh ngồi ở ghế bên cạnh bàn học, gọi cô: “Lại đây.”

Uyển Tình đi qua, bị anh ôm lên đùi, hung hăng bế cô lên. Cô nhìn anh, muốn cười, đã có chút không cười nổi, cô cố gắng vài cái, bị anh búng trán: “Cười cũng không cười nổi, khi muốn cười thì cười.”

“…Được.”

“Có phải gọi điện thoại cho mẹ không?” Anh hỏi.

“Không có.”

“Bà ấy không biết chuyện của chúng ta, em muốn đánh liền đánh đi, không hề nghĩ đánh xong rồi là xong. Chị em đã xảy ra chuyện, biết không?”

“Biết.” Uyển Tình cúi đầu nói, ngẩng đầu hỏi anh: “Phải… Có phải hay không…”

“Là cái gì?”

Cô mạnh mẽ lắc đầu: “Em chỉ muốn hỏi… Anh trách cô ấy sao?”

“Không liên quan đến anh, vì sao phải trách cô ta?” Mục Thiên Dương giật mình, bỗng nhiên còn nói: “Thế nhưng, lúc cô ấy chụp ảnh, còn ở bên cạnh anh… lừa gạt anh như vậy, anh sẽ không bỏ qua cho cô ta. Em đừng giúp cô ấy cầu xin, cô ta không phải gì tốt đẹp, đối với em còn không tốt!”

“Em sẽ không cầu xin giúp cô ta!” Uyển Tình nói theo bản năng.

“Vậy là tốt rồi.” Anh cười.

Uyển Tình đột nhiên hỏi: “Anh sẽ đối phó với cô ấy sao?”

“Không cần anh phải ra tay, chính cô ta cũng bị điên rồi. Sao, em muốn anh đối phó với cô ta?”

“… Đâu có chuyện gì liên quan đến em.”

“Mặc kệ đi.” Anh ôm chặt cô, hôn một cái lên gò má của cô.

Uyển Tình nghĩ ngợi, nói: “Có lẽ trong đó có gì hiểu lầm. Nghe nói ảnh chụp có thể là giả, nếu vế sau phát hiện ra cô ta bị oan… anh làm sao bây giờ?”

Mục Thiên Dương im lặng một lát, nói: “Em muốn hỏi cái gì?”

“…Em cũng không biết.”

Đột nhiên anh hung hăng ôm chặt cô, cắn lỗ tai của cô nói: “Anh chưa từng ngủ với cô ta.”

Uyển Tình chấn động, kinh ngạc, nhìn anh, có chút không rõ ràng.

“Cái này…” Mặt cô đỏ lên, nghĩ rằng chuyện anh ngủ với ai đâu có liên quan gì đến cô? Cái loại chuyện xấu xa này, cũng lấy ra mà nói được! Cô đẩy anh một chút, cả giận nói một câu: “Đâu có liên quan gì đến em?”

Mục Thiên Dương bật cười: “Anh nói anh không ngủ cùng người phụ nữ khác, em lại giận dữ với anh?”

“Em…” Uyển Tình lập tức bị anh nói lại thấy sợ. Cô cũng không biết sao lại thế này, rõ ràng anh khó hầu hạ như vậy, nhưng đôi khi cô lại không kiềm chế được chính mình, đối nghịch với anh. Thật giống như ở trong nội tâm cảm thấy chuyện này cũng không có gì, anh cũng không muốn trừng phạt cô.

Cô lau nước mắt lăn xuống: “Về sau em không dám…” Cô nhất thời như bị mất hết đầu óc, mới có thể sinh ra loại ảo giác này. Vận mệnh của anh ở trong tay anh, anh muốn xử trí thế nào, liền làm như vậy…

“Anh không trách em.” Mục Thiên Dương dịu dàng nói, lau nước mắt của cô: “Có một số việc, hôm nay chúng ta hãy nói rõ ràng.”

“Chuyện gì?”

“Thứ nhất, anh đối với em như thế nào, chính em hãy suy nghĩ cẩn thận một chút, đừng thầm nghĩ ngợi lung tung, anh không phải là không tốt với em?”

“…”

“Thứ hai, chúng ta, tuyệt đối không phải bao dưỡng hay là quan hệ bao dưỡng.”

Uyển Tình run lên.

Anh ôm chặt cô: “Cho dù là bao nuôi, cũng là bao nuôi cả đời, không phải gì khác.”

Uyển Tình kinh ngạc nhìn anh, trong lòng rung động mãnh liệt.

“Còn có… nói tiếp cũng không tốt, nhưng anh cũng muốn nói, từ ngày gặp được em, anh chỉ ngủ với mình em thôi. Anh không biết em có ghét bỏ chuyện bẩn thỉu đó không… nếu có, về sau không cần ghét bỏ. Ngoại trừ lúc sau này nếu chia tay sạch sẽ không còn quan hệ, nếu không anh sẽ không chạm vào người khác, sẽ không làm bẩn em.”

Uyển Tình cúi đầu, rõ ràng mở to mắt, nước mắt lại không khống chế được rơi xuống, cô cũng không biết vì sao.

Mục Thiên Dương cảm giác được nước mắt dừng trên mu bàn tay của mình, nâng mắt nhìn thoáng qua, một bàn tay ôm lấy cô, một bàn tay với vào trong cặp tài liệu, lấy ra một chiếc hộp nhung. Anh ôm cô, mở ra trước mặt cô, bên trong có hai chiếc nhẫn, một lớn một nhỏ, trên đó khảm một viên kim cương.

Anh đeo chiếc nhẫn to hơn vào tay trái của mình, lớn nhỏ vừa vặn thích hợp, sau đó lại cầm lấy tay phải của cô, đeo nhẫn cho cô. Sau đó… đặt nhẫn của mình bên cạnh nhẫn của cô, hai chiếc nhẫn hợp lại càng tăng thêm sức mạnh, ánh sáng tràn đầy, giống như đưa ra lời thề nào đó.

Anh nhìn một lúc, ngẩng đầu hôn cô một cái, để trán chạm trán cô, cúi đầu nói: “Có phần anh không nói… chờ em hỏi. nếu em không thích cái này, tùy lúc có thể vứt đi, anh không nói gì…”

Uyển Tình vừa động đậy, nhảy xuống từ trên người anh, thiếu chút nữa là té ngã.

“Em…” Đầu ngón tay kia giống như bị lửa bao vây lấy, khiến cô không dám nhìn anh: “Đêm nay có tiệc… em nghĩ nên quay về trường học sớm một chút, còn phải đi thay đồ.”

Mục Thiên Dương nhìn cô trong chốc lát, gật đầu: “Đi thôi.”

Ngày hôm sau, Mục Thiên Dương trở về thành phố A. Rốt cuộc anh cũng là vị hôn phu trước của Đinh Thải Nghiên, hơn nữa trước đây anh cố ý khiến người ta có không gian để mơ màng, có thể nói thời gian đó thật không rõ ràng. Không cho phóng viên phỏng vấn một chút, thực xin lỗi tâm hồn phỏng đoán to lớn của quần chúng vây xem.

Nói với Văn Sâm phải về thành phố A, Văn Sâm để người khác thả tin tức ra ngoài, chờ anh lên máy bay, lập tức bị phóng viên vây lại chặt như nêm. Đối mặt với vấn đề đó, anh nhíu mày, không rên một tiếng.

Trở lại công ty, anh đưa cho thư ký một thư thông cáo ra ngoài, đại ý nói là: chuyện gièm pha của Đinh Thải Nghiên bị làm sáng tỏ, là may mắn của Đinh Thải Nghiên, coi như là anh may mắn. Nếu đã muốn chấm dứt, Đinh Thải Nghiên, anh không hề truy cứu, tương lai cũng không có quan hệ gì với Mục Thị, Mục gia, Mục Thiên Dương.

Chuyện này gây xôn xao dư luận, cả nước đều thảo luận, mỗi ngày đều bị phóng viên bao vây chặn đường, khiến đến công ty cũng không thể, mỗi ngày chỉ có thể ở trong nhà. Đinh Thải Nghiên bị bệnh tâm thần luôn từ đầu, trở nên uể oải, mỗi ngày đều sa sút… Cô ta biết, cô ta xong rồi… Tương lai gì đó đều không có…


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn minhhy299 về bài viết trên: Lam tuan anh, Lục Tiểu Thanh, Poon Phạm, Tiểu Nghiên, Trà Mii, Tthuy_2203, anh ngan, maichi1986
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 634 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: AnhAnh1314, Bach thao, bibi050700, Kayan193, lu haj yen, Nguyên-NTH, Rassu274, thuytiendn, Trang Ăn Cơm Rang và 477 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

7 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 202, 203, 204

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

15 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

17 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

18 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

19 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

20 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 220 điểm để mua Doggi bú bình
Mika_san: alo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 304 điểm để mua Khủng long Dino
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 365 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 293 điểm để mua Giường nữ hoàng
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 212 điểm để mua Bé Mascot hồng
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 251 điểm để mua Lily Flowers
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 687 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 332 điểm để mua Khỉ xanh
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Vivianna
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 216 điểm để mua Người tuyết 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 234 điểm để mua Trâm hoa cài tóc
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 750 điểm để mua Ngọc đỏ
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 291 điểm để mua Nhảy hip-hop

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.