Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 634 bài ] 

Bảo bối của tổng giám đốc - Họa Thủy Ương Ương

 
Có bài mới 15.07.2016, 17:59
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 12.05.2015, 11:08
Tuổi: 4 Nữ
Bài viết: 752
Được thanks: 5779 lần
Điểm: 10.83
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bảo bối của tổng giám đốc - Họa Thủy - Điểm: 28
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 270: Làm sáng tỏ

Edit: Nguyễn Phương
Beta: minhhy299

Không……Không có khả năng! Cô nghĩ Mục Thiên Dương có tình nhân, nếu người phụ nữ đó là Đinh Uyển Tình, vậy thật khó có thể chấp nhận, quả thực là sấm sét giữa trời quang.

Cô để giày xuống, ấn lồng ngực của mình để bình tĩnh lại: quan hệ giữa Thiên Tuyết và Uyển Tình rất tốt, Uyển Tình xuất hiên ở trong này không kỳ quái, không kỳ quái……

Cô trở lại ngồi xuống sô pha, lại đột nhiên nhớ tới một vấn đề: Uyển Tình không ở nơi này, vì sao không đeo giày của mình? Nếu cô ta không ở đây, nơi đó nhiều nhất là có dép lê của cô ta, nói cách khác……Cô ta ở đây!

Cô không thể suy nghĩ ra khả năng nào khác, trong lòng tràn đầy lửa giận, dường như thiêu đốt toàn bộ lý trí của cô! Cô đã nói, bại bởi ai đều được, nhưng mà tuyệt đối không thể thua Đinh Uyển Tình! Nếu người kia thật là Đinh Uyển Tình, cô nhất định cắn thịt của cô ta, uống máu cô ta, lột da cô ta!

Thải Nghiên đứng mạnh dậy, sử dụng sức lực của toàn thân đi về phía phòng ngủ của Mục Thiên Dương.

Đi tới cửa, cô dừng mạnh bước lại, giống như có đèn đỏ giao thông xuất hiện ở trong đầu cô. Cô phát hiện, cô nhìn không rõ mặt Mục Thiên Dương trong trí nhớ. Anh có yêu mình sao? Có yêu sao? Nếu có yêu, vậy nhất định là do cô ảo tưởng!

Trong phòng đột nhiên truyền ra tiếng cười của phụ nữ, cô bỗng nhiên tỉnh ngủ, mở cửa ra giống như nhìn thấy kẻ thù giết cha.

Ánh mặt trời tràn qua cửa sổ, bên ngoài ban công có mấy chậu hoa hướng dương, một nam một nữ đang ngồi ở trước bàn, ôm hôn môi….

Thải Nghiên dường như muốn ngất. Quả nhiên…….Anh quả nhiên…….

Mục Thiên Dương nghe được âm thanh, quay mạnh đầu. Uyển Tình vừa thấy, hét lớn một tiếng từ trên đùi anh nhảy xuống, lập tức không đứng vững, té lăn trên sàn, đổ lên chiếc ghế bên cạnh, bát đũa rơi tùm lum lên sàn.

“Uyển Tình!” Mục Thiên Dương vội vàng nâng cô dậy, quay đầu trừng mắt Đinh Thải Nghiên, “Cô làm gì? Không có sự cho phép của tôi, ai cho cô tiến vào phòng của tôi?”

“A…….” Thải Nghiên nhìn thấy người kia quả thật là Uyển Tình, giống như người điên kêu lớn, vọt tới rống giận, “Tôi không vào? Tôi không vào làm sao biết anh cùng với cô ta……Các người.... ....Các người….....”

Cô chỉ vào Uyển Tình, bóp mạnh cổ Uyển Tình, hai người cùng té trên mặt đất.

“A……” Lưng Uyển Tình đập mạnh trên thành cứng, đau đớn khiến cô kêu lớn.

“Đinh Thải Nghiên!” Mục Thiên Dương nổi giận gầm lên một tiếng, dùng hết sức ngăn Đinh Thải Nghiên lại. Đinh Thải Nghiên ngã vào trên tường phía sau, bị đâm càng khiến cho cô ta càng điên cuồng.

“Uyển Tình…..” Mục Thiên Dương cuống quít nâng Uyển Tình dậy, kiểm tra lưng của cô, may mắn mặc quần áo dày, không bị đâm thủng. Anh nhất thời thở dài nhẹ nhõm một hơi, một tay nâng cô dậy, “Không có việc gì, không có việc gì……Có đau hay không? Chúng ta đi bệnh viện nhìn xem……”

“Tiện nhân!” Đinh Thải Nghiên rống to.

Mục Thiên Dương quay đầu: “Cô cút ra ngoài cho tôi!”

Thải Nghiên căn bản mặc kệ anh. Cô biết, cô ta và Mục Thiên Dương lúc đó hoàn toàn không diễn! Nhưng cho dù cô không chiếm được, cô tuyệt đối cũng không để Uyển Tình chiếm được tiện nghi! Cô chỉ vào Uyển Tình: “Mày không biết xấu hổ! Cư nhiên quyến rũ anh rể của mình!”

“Tôi không có!” Lưng Uyển Tình rất đau, đau đến nỗi cô không ngừng đổ mồi hôi lạnh, nhưng cô không nhịn được lớn tiếng cãi lại.

Thải Nghiên nhớ tới rất nhiều việc, rất nhiều chuyện không rõ đột nhiên thông suốt: “Mày đã sớm ở cùng một chỗ với anh ta phải không? Tiền phẫu thuật của mẹ mày là anh ta đưa phải không? Mày tiện nhân này, mày chưa đủ mười tám tuổi, mày có biết đại biểu cho cái gì không? Mày cư nhiên bán đứng bản thân, để cho đàn ông bao dưỡng…..”

“A….” Uyển Tình che lỗ tai lại hét lớn, đẩy mạnh Mục Thiên Dương ra, đi qua kéo tóc của Thải Nghiên, giơ chân đá một cước, “Cô câm miệng cho tôi! Câm miệng! Cô có thứ tốt? Ai quyến rũ anh ta? Muốn nói, vẫn là tôi ở cùng một chỗ với anh ấy trước!”

“Buông!” Thải Nghiên đẩy mạnh cô ra, muốn đè cô lại.

Mục Thiên Dương đi qua, đá mạnh Thải Nghiên một cước, khiến cho cỗ ta ngã xuống. Anh kéo Uyển Tình, lạnh lung nhìn lại: “Cô ấy nói đúng, cô ấy ở cùng một chỗ với tôi trước!”

“Anh…..” Thải Nghiên quỳ rạp trên mặt đất, nhìn anh quá chú tâm bảo vệ Uyển Tình trong lồng ngực, cảm thấy vô cùng chói mắt, giống như người điên la lớn, gần như tan vỡ.

Đồng thời, Uyển Tình ở bên cạnh cũng sụp đổ. Cô biết là mình bị Mục Thiên Dương bao dưỡng……Cô vẫn không thèm nghĩ, người bên cạnh biết cũng không có nói qua với cô, cô liền nghĩ cô không phải……..Lời nói của Đinh Thải Nghiên, giống như kim châm khiến cho cô thức tỉnh, làm cho cô không biết mình là hạng người gì!

Mục Thiên Dương biết khúc mắc của cô, hung hăng ôm lấy cô: “Đừng nghe lời của cô ta nói…….Uyển Tình, anh hãy nghe anh nói…….”

“Các người đều là tiện nhân!” Thải Nghiên hét lớn một tiếng, đánh gãy lời của anh.

“Cô cút ra ngoài cho tôi!” Mục Thiên Dương rống giận.

Uyển Tình run run một cái, bị tiếng hô của anh suýt nữa dọa té xỉu.

Anh vội vàng ôm lấy cô, dịu dàng nói: “Đừng sợ, anh mang em đi bệnh viện trước.”

“Mẹ em…….” Uyển Tình kéo lấy tay áo của anh, khóc lớn. Cô biết, giấu giếm không được, Đinh Thải Nghiên nhất định nói cho mẹ cô…..

“Đừng lo lắng, anh sẽ xử lý.” Mục Thiên Dương đau lòng hôn trán cô, “Tin tưởng anh, anh sẽ xử lý……”

“Sao lại thế này?” Đột nhiên có một tiếng rống lớn từ phía trước truyền đến.
Mục Thiên Dương dừng lại cước bộ, ngẩng đầu, thấy ông và Thiên Tuyết trở lại.

Thiên Tuyết khó xử liếc mắt nhìn anh một cái, giải thích: “Chúng ta vừa vào cửa chợt nghe thấy tiếng rống của anh…….”

Uyển Tình quay đầu nhìn Mục lão gia, đột nhiên cảm thấy không có mặt mũi nhìn ông, lại quay đầu chôn trong ngực Mục Thiên Dương.

Mục Thiên Dương hạ mi mắt, không nói chuyện.

Thải Nghiên đột nhiên đứng lên, chật vật không chịu nổi, vọt tới bên người Mục lão gia, giống như nắm được cây cỏ cứu mạng nắm lấy ông. Cô chỉ vào hai người kia, nghiến răng nghiến lợi nói: “Bọn họ…..bọn họ……Ông nội! Ông làm chủ cho cháu! Cháu tiến vào liền nhìn thấy bọn họ đang ôm nhau! Không biết hai người bọn họ ở cũng một chỗ đã bao lâu, Uyển Tình là em gái cháu, mới đủ mười tám tuổi……”

Mục lão gia vừa mới thấy Mục Thiên Dương hôn trán Uyển Tình, cũng đã đoán được phần nào, hiện tại nghe những lời nói vừa rồi của Thải Nghiên, không thể không tin có chuyện như vậy, nhất thời có chút không chịu được. Thân mình ông nhoáng lên một cái, đè mạnh ngực lại, cơn hen suyễn bắt đầu tái phát.

“Ông!” Thiên Tuyết la lớn một tiếng, vội vàng đỡ lấy ông, “Ông ông đừng vội, không có việc gì không có việc gì! Bọn họ không có việc gì!”

Mục lão gia hít sâu một hơi, đứng vững, thở hổn hển vài tiếng, bình tĩnh lại: “Ông không có việc gì…..Ông còn không yếu như vậy.”

Thiên Tuyết lo lắng: “Thật vậy chăng? Ông đừng làm cháu sợ? Chuyện này có ẩn tình, ông không nên nghĩ loạn!”

“Cháu biết chuyện này?” Mục lão gia trừng cô.

“Cháu…..” Cô do dự một chút, thấp giọng nói, “Anh bảo cháu không được nói.”

Mục Thiên Dương ngẩng đầu: “Ông nội, chuyện này cháu giải thích với ông sau. Uyển Tình bị thương, cháu đưa cô ấy đến bệnh viện trước. Về phần cô ta…..” Anh nhìn thoáng qua Đinh Thải Nghiên, “Thiên Tuyết, em biết nên làm thế nào.”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn minhhy299 về bài viết trên: Lam tuan anh, Nguyễn thị ý nhi, Tiểu Nghiên, Trà Mii, Tthuy_2203, kate#, maichi1986, nunawin, tuongvi786, winter snow
     

Có bài mới 16.07.2016, 13:47
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 12.05.2015, 11:08
Tuổi: 4 Nữ
Bài viết: 752
Được thanks: 5779 lần
Điểm: 10.83
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bảo bối của tổng giám đốc - Họa Thủy - Điểm: 28
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 271: giám sát

Editor: Xiu Xiu
Beta: minhhy299

Thải Nghiên co rúm lại, vội vàng nói với Mục lão gia: “Ông, cháu…cháu về thành phố A trước. Thật xin lỗi… tôi…” Cô không nói được cái gì, xoay người còn muốn chạy.

Thiên Tuyết mạnh mẽ cầm cổ tay của cô: “Đánh người xong lại muốn đi?”

Thải Nghiên ngẩn ra, thấy Mục lão gia đứng phía trước, trong mắt hiện lên một chút ngoan độc. Cô đẩy ngã Mục lão gia, sau đó thừa lúc đang loạn chạy đi! Phía trước cô, Thiên Tuyết sợ cô đánh ngã Mục lão gia, dưới tình thế cấp bách liền sử dụng một chiêu duy nhất tóm lấy, nhanh, chuẩn, mạnh đặt cô ở trên tường.

Thải Nghiên quát to một tiếng, xương gò má đập vào trên tường, đau đến mí mắt cũng không dám mở ra.

“Được!” Mục lão gia nhìn động tác lưu loát của Thiên Tuyết, bỗng nhiên nhớ đến tư thế oai hùng của Phó Tuyết Hương năm đó, không nhịn được kêu lên.

Thiên Tuyết cũng không nghĩ đến người bị mình chế trụ, sửng sốt một lát, đắc ý nói: “Không thể nghĩ là chiêu này của anh còn dùng được…”

“Cũng không nghĩ xem anh trai cháu là người thế nào!” Mục lão gia nhìn về phía Thải Nghiên, đột nhiên có chút xấu hổ. Tốt xấu gì Thải Nghiên này cũng đã chăm sóc ông mấy tháng, trong lòng ông có chút băn khoăn. Mục Thiên Dương đã muốn đi rồi, ông cũng không biết làm sao bây giờ... Ông có muốn khoan dung cũng không thể nữa! Ông dừng một lát, nhìn Thiên Tuyết nói: “Cho nó đi rửa mặt đi!”

Thiên Tuyết dùng sức với Thải Nghiên một chút, lạnh giọng cảnh cáo: “Quy củ một chút, đừng tưởng rằng nơi này chỉ có phụ nữ già yếu và trẻ em là có thể xằng bậy!”
Cô đi theo Thải Nghiên, Thải Nghiên cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ, ngoan ngoãn đi vào toilet rửa mặt, nhìn thấy mặt mũi mình bầm dập, tóc tai tán loạn, giống như mấy bà điên bên ngoài, thiếu chút nữa chỉ muốn cắn Đinh Uyển Tình, các người… Tôi muốn làm cho toàn bộ thế giới biết trò hề của các người, hôm nay chính là ngày tận thế!

Cô lau nước mắt, nghĩ muốn dùng điện thoại lên mạng, trước tiên là yêu sách lên mạng, sau đó nói cho Tiết Lệ Na… kết quả sờ tới sờ lui, phát hiện di động không ở trên người – toàn bộ túi xách của cô đều đặt ở sofa trong phòng khách.

Cô đập mạnh tay vào bồn rửa mặt, vặn vẹo nói: “Đinh Uyển Tình… cho cô an nhàn vài ngày!”

Thiên Tuyết ở bên ngoài khá căng thẳng, tuy rằng Mục Thiên Dương nói cô biết nên làm thế nào, nhưng thật đúng là cô không biết! Tự hỏi một lúc, cô gọi một cuộc điện thoại cho Văn Sâm, muốn đá thứ rắc rối này đi, nghĩ rằng đó cũng là ý của anh trai.

Văn Sâm không biết chuyện gì xảy ra, gọi điện thoại cho Mục Thiên Dương, Mục Thiên Dương nói: “Đuổi bọn họ đi.”

Cúp điện thoại, Văn Sâm lập tức tìm tư liệu nhân sự của công ty, chọn một người tin tưởng được, gọi anh ta đến đón Đinh Thải Nghiên.

Thải Nghiên bị mang ra khỏi Isabella, thẳng đến sân bay, suốt dọc đường đều có người giám sát. Cô có thể nghĩ đến kêu ca ở trên mạng, gọi điện thoại cho người khác biết, tự nhiên Văn Sâm cũng có thể nghĩ đến, vì thế mới cho người đi theo cô một tấc không rời, hơn nữa còn là phụ nữ, làm cho cô đi toilet cũng không thể thoát khỏi sự theo dõi.

Cô cắn chặt răng, nghĩ rằng Mục Thiên Dương là sếp lớn ở nơi này, cô không thể làm gì được! Chờ cô trở về nhà mình, ai còn có thể theo dõi cô được? Đến lúc đó, cô sẽ kể chuyện của Đinh Uyển Tình cho cả thế giới gièm pha.

-

Mục Thiên Dương mang Uyển Tình đến bệnh viện ở gần đó kiểm tra kỹ càng một lần, trên thân thể ngoài có chút máu đọng, không có gì trở ngại. Nhưng tinh thần cô không tốt lắm, khiến anh rất lo lắng. Trở về thì anh ôm cô lên lầu, cô cứ ngồi im không nhúc nhích, giống như con rối gỗ.

Đứng trong thang máy, anh hôn cô, thấp giọng nói: “Yên tâm, có anh ở đây…”

Uyển Tình trầm lặng, ngay cả ánh mắt cũng không chớp, nghĩ rằng: đều là anh hại tôi, nếu không phải anh, tôi sẽ không giống như bây giờ…

Đi vào phòng khách, gặp Mục lão gia ngồi trên sofa. Mục lão gia nhìn anh một cái, phiền não thở dài một cái, quay đầu nhìn chằm chằm ti vi, dáng vẻ không muốn quan tâm.

Mục Thiên Dương không nói chuyện, trực tiếp ôm Uyển Tình trở về phòng, dặt cô lên giường, đắp chăn cho cô

“Đừng lo lắng, ngủ một giấc rồi sẽ không có chuyện gì.” Mục Thiên Dương đau lòng vỗ về mặt của cô: “Anh biết trước kia anh đối với em không tốt, …”

Thấy cô hoàn toàn không hề nghe mình, anh yên lặng, không biết nên nói gì. Hiện giờ nói cho cô, anh yêu cô bao nhiêu, cô sẽ tin sao? Chỉ sợ lại một lần nữa dọa đến cô mà thôi? Nghĩ đến những lời Thải Nghiên mắng cô, anh biết, cô không thể chịu nổi kích thích này. Nếu thẳng thắn bày tỏ tâm ý có thể khiến cô cởi bỏ được khúc mắc trong lòng, khiến cô vui vẻ lên, nhưng nếu phản tác dụng, anh sẽ tự giết chính mình.

Càng nghĩ, anh càng không dám mạo hiểm, chỉ có thể chờ cô.

Anh cúi đầu hôn cô, thở dài, đứng dậy rời khỏi phòng.

Đi vào phòng khách, anh nhìn Thiên Tuyết nói: “Em ở bên Uyển Tình.”

Thiên Tuyết gật đầu, nhanh chóng rời đi.

Mục Thiên Dương ngồi trên sofa, nhìn Mục lão gia ở bên cạnh: “Ông… cháu nghĩ sang năm sẽ kết hôn với Uyển Tình.”

Hôm nay Mục lão gia chịu kích thích đã đủ nghiêm trọng, vốn muốn chờ anh nói chuyện Uyển Tình, kết quả vừa nói đã thốt ra một câu như vậy, thiếu chút nữa sợ tới mức hồn bay phách tán. Anh quay đầu, cho là mình nghe nhầm: “Cháu nói cái gì?”

Mục Thiên Dương bình tĩnh nói: “Một năm sau, chờ khi Uyển Tình đủ hai mươi tuổi, cháu sẽ kết hôn với cô ấy.”

Mục lão gia trừng anh, thật lâu sau, cầm lấy gậy ném qua: “Cháu thật vô liêm sỉ! Con bé vẫn còn là một đứa nhỏ! Đứa nhỏ!”

Mục Thiên Dương cúi đầu, không nhúc nhích, gậy đập vào trên vai anh.

Mục lão gia gõ vài cái, thu tay lại, trong lòng lộn xộn, hai tay run rẩy. Đột nhiên, ông nói: “Uyển Tình, con bé làm sao có thể cùng với cháu… thật là làm cho người ta thất vọng!”

“Không liên quan đến Uyển Tình!” Mục Thiên Dương vội nói, biết ông nghi ngờ Uyển Tình. Nếu là vấn đề tuổi tác, cũng không sao, nhưng hiện tại Uyển Tình còn đi học, mà anh không chỉ ở trong xã hội, sự nghiệp thành công, địa vị cao chót vót, hai người như vậy ở cạnh nhau, ai cũng nghi ngờ. Đừng nói gì đến chuyện, khi Uyển Tình học trung học đã ở bên cạnh anh…

Thế giới này, đều không công bằng đối với người phụ nữ. Nếu chuyện này làm sáng tỏ, vấn đề của anh cùng lắm chỉ là hình tượng, nhiều năm sau mọi người sẽ quên. Dù sao loại chuyện này, đàn ông như này, trong xã hội thượng lưu không thiếu, chẳng qua không giống anh ở chỗ, chưa được làm sáng tỏ thôi.

Nhưng Uyển Tình không giống thế, cô ấy sẽ bị hủy hoại cả đời về sau. Anh thà rằng bị hủy đi toàn bộ thế giới của mình, cũng không muốn cô bị hủy hoại.

Anh hít sâu một hơi, kể lại nguyên nhân, sau đó nói: “Uyển Tình là bị cháu cưỡng ép, ông không cần cảm thấy thất vọng.”

“Vậy hiện tại cháu lại muốn kết hôn là như thế nào?”

Mục Thiên Dương im lặng thật lâu, không thể nói nên lời chuyện yêu cô như thế nào trước mặt ông, lại nói: “Dù sao cháu cũng sẽ cố gắng hết sức, nhất định phải kết hôn với cô ấy!”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
12 thành viên đã gởi lời cảm ơn minhhy299 về bài viết trên: Ginnnq, Lam tuan anh, Lục Tiểu Thanh, Popopo, TRẦN AN QUÂN, Tranglinh0808, Trà Mii, Tthuy_2203, anh ngan, linh phong, river, winter snow
     
Có bài mới 16.07.2016, 20:34
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 12.05.2015, 11:08
Tuổi: 4 Nữ
Bài viết: 752
Được thanks: 5779 lần
Điểm: 10.83
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bảo bối của tổng giám đốc - Họa Thủy - Điểm: 28
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 272: Kinh biến

Edit: minhhy299

Mục lão gia nhìn anh: "Con thích cô ấy?"

Mục Thiên Dương dừng lại một lát, nặng nề gật đầu: "Dạ. ~ "

Mục lão gia không nói, Thiên Dương và Uyển Tình. . . . . . Ông không có cách nào nhận loại xếp đặt này nha! Đây là nguyệt lão nào sắp xếp?! Nhưng mà không kết hôn lại rất có lỗi với Uyển Tình! Mục lão gia suy nghĩ thật lâu, buồn bực: Tính tình Thiên Thành kia còn có thể xứng với Uyển Tình, Thiên Dương quá dày dặn kinh nghiệm rồi, căn bản không hợp nổi! Uyển Tình còn trẻ như vậy……

Rối rắm như vậy, ông lại đột nhiên nhớ tới: Thiên Thành và Thiên Dương. . . . . . Là sống hơn một năm. . . . . . Ách, kỳ thật cũng không phải không hợp như vậy, cái sắp xếp này vẫn có thể nhận. . . . . .

Ở trong lòng Mục lão gia, Uyển Tình là một cô gái nhỏ tốt đến không thể tốt hơn, mà một cô gái nhỏ như vậy, không cần nghĩ cũng thuần khiết. Nhưng hiện tại, cô đột nhiên cùng cháu trai mình có một chân —— Mục lão gia lập tức không tiếp thụ được, nhưng ông cũng sẽ không nhìn không vừa mắt với Uyển Tình như vậy, dù sao Mục Thiên Dương giải thích rõ ràng nguyên nhân, hơn nữa bộ dạng cô giống Tiểu Hương như vậy. . . . . .

Mục lão gia thở dài, nói: "Đứa nhỏ Uyển Tình này sao, tự bản thân ta rất là thích. Mà quyết định của con, ta luôn luôn không phản đối, cũng phản đối không được. Nếu con thật muốn kết hôn với cô ấy, về sau là đối xử tốt với cô ấy. . . . . . Cô ấy mệnh khổ, trong này còn có con làm hại, chỉ sợ cô ấy cũng không dễ dàng đáp ứng con như vậy. . . . . ."

Điểm này có chút chọc vào bên trong chỗ đau của Mục Thiên Dương. Anh giật giật miệng, không lên tiếng. Dù sao anh đã nghĩ kỹ, nếu cô không đáp ứng, anh tựa như lúc ban đầu, lại bức cô một lần! Chờ khi kết hôn, anh sẽ không bức cô. ~ cô đã thành người của anh, anh có thể có cả đời để yêu thương cô, trả lại từng sai lầm……

Anh thầm muốn danh chính ngôn thuận tốt với cô, đứng ở bên người cô. Cưng chiều vợ của mình là đạo lý chính đáng, chỉ cần tên của cô trên bản hộ khẩu của anh, anh tùy cô sắp đặt!. . . . . . Hừm!

Mục lão gia đứng lên: "Con đưa ta đi ra ngoài, ta hôm nay sẽ không gặp Uyển Tình, phỏng chừng cô ấy cũng không dễ chịu. . . . . . Chờ cô ấy có kỳ nghỉ, con mang cô ấy đến nhà."

"Dạ." Mục Thiên Dương đáp ứng, "Ông hiện tại đi đâu?"

"Ta quen biết hai bạn chơi cờ ở bên cạnh, đi tìm bọn họ họp mặt."

Mục Thiên Dương nhìn phòng, nghĩ rằng có Thiên Tuyết ở đó, hẳn là sẽ không gặp chuyện không may, liền tự mình đưa ông đi qua.

Trên đường, Mục lão gia nói: "Chuyện kết hôn, chậm rãi đi. Uyển Tình còn đang đọc sách, ảnh hưởng không tốt. Con muốn nhận định cô ấy, cũng không cần nóng lòng nhất thời. Chờ cô ấy tốt nghiệp, qua hai ba năm lại làm, miễn cho người ta đoán."

Mục Thiên Dương nói: "Hôn lễ qua vài năm lại làm, sang năm trước đăng ký giấy."

Mục lão gia nghẹn một chút: "Con còn chờ không kịp ? !"

Mục Thiên Dương nói: "Vậy đi, con đăng ký không nói cho ông, mà nói không đăng ký."

"Con dám!"

Mục Thiên Dương chua sót nở nụ cười, nghĩ đến Uyển Tình, trong lòng thực trầm trọng, cũng không còn tâm tình đấu võ mồm.

-

Thải Nghiên đi ra sân bay, đột nhiên một đám người hướng lại đây, vây kín cô không kẽ hở, ngay cả nữ nhân một đường giám thị cô đều bị chen chúc không thấy bóng dáng.

Cô bị chen chúc có thiếu chút nữa ngã sấp xuống, vừa định phát hỏa, chợt nghe mọi người bảy miệng tám lời hỏi: "Đinh tiểu thư, tấm ảnh trên mạng có phải thật hay không?"

"Người cùng cô một chỗ là ai?"

"Mục tiên sinh từ hôn, có phải bởi vì biết chuyện cô và người khác chụp những tấm ảnh này hay không?"

"Cô chụp tấm ảnh như vậy, còn muốn gả cho Mục Thiên Dương, cô cảm thấy cô xứng sao?"

"Đinh tiểu thư kế tiếp làm sao bây giờ?"

……

Câu hỏi một câu một câu tiến vào trong đầu cô, một câu bén nhọn hơn một câu, nhưng cô hoàn toàn không biết đã xảy ra chuyện gì. Đầu óc cô rung động ông ông, lại vẫn là có hai chữ bay vào đầu cô —— tấm ảnh.

Tấm ảnh gì?

Vừa nghĩ đến tấm ảnh, đáy lòng cô liền lạnh toát, kinh hoàn mãnh liệt hỏi: "Tấm ảnh gì? !"

"Ảnh lỏa thể của cô!" Có người nói, "Cô chụp tấm ảnh này trước khi quen biết Mục Thiên Dương, hay là sau khi kết giao?"

"Trên ảnh chụp không chỉ một người nam nhân, Đinh tiểu thư đối với loại hành vi hoang đường này có cái gì muốn giải thích không? !"

Thải Nghiên ngốc sửng sốt vài giây, lên tiếng thét chói tai: "A ——"

Cô đẩy mọi người ra, chạy trốn như nổi điên.

Phóng viên theo đuổi không bỏ, cô giống ruồi bọ không đầu như đụng loạn, đoạt tắc xi người khác vừa mới đợi được, bối rối báo địa chỉ trong nhà.

Lái xe quay đầu: "Cô gái, cô. . . . . ."

"Lái xe lái xe!" Thải Nghiên giậm chân, sụp đổ thét chói tai.

Lái xe bỗng nhiên trừng lớn mắt, thấy đằng sau một đám người đuổi theo, giẫm chân ga liền chạy ra ngoài.

Thải Nghiên ngồi phịch trên ghế như bùn nhão, khóc không ngừng. Cô cơ hồ đã đoán được đã xảy ra chuyện gì, hy vọng mình có thể lập tức chết đi biết bao.

Ô tô đến cửa khu biệt thự Đinh gia, lại thấy một đoàn phóng viên, cô thở hốc vì kinh ngạc, không dám xuống xe. Nhưng phóng viên đã vây lại đây, vỗ cửa kính xe gào thét ở bên ngoài.

Lái xe vô cùng sợ hãi, nói với Thải Nghiên: "Tôi không thu tiền cô, cô nhanh đi xuống đi!"

Người bên ngoài mở cửa xe ra, chụp Thải Nghiên không ngừng, các loại âm thanh giống thủy triều kiểu vọt tới. Thải Nghiên ngồi dại ra, một lát sau lao ra, cầm bao da vung vẫy giống như điên rồi, một đường trốn vào cửa chính khu nhỏ.

Về nhà, nhìn thấy Đinh Chí Cương và Tiết Lệ Na, cô hư thoát quỳ rạp xuống đất, hô to: "Ba! Mẹ ——"

Đinh Chí Cương và Tiết Lệ Na ngẩng đầu, yên lặng nhìn cô, vẫn không nhúc nhích.

Tóc Đinh Chí Cương rối loạn, âu phục bị rách, trên mặt còn có vết thương. Sau khi ảnh bị sáng tỏ, phóng viên tìm đến công ty, ông một đường trốn trở về, cho nên thành bộ dáng chật vật này.

Ở tivi còn đang phát tin tức, Thải Nghiên nghe được âm thanh của mình, quay đầu nhìn qua, chỉ thấy tấm ảnh hiện lên hình mình nằm trên gạch men, trên tấm ảnh có ít thân thể còn có thuộc về nam nhân, một, hai cái. . . . . .

Da thịt trắng bóng, giống như đót nóng thần kinh của cô, cô đã không có cách nào khác tự hỏi, nổi điên vừa nhìn vừa nói vừa rống.

Đột nhiên, Đinh Chí Cương đi lại đây, bỗng nhiên tát một bạt tai.

Cô sợ run một chút, dừng lại, dại ra nhìn ông.

"Mày. . . . . . Mày con khốn này!" Đinh Chí Cương hét lớn một tiếng.

Thải Nghiên nhìn ông, bỗng nhiên điên điên khùng khùng nở nụ cười: "Tôi là con khốn? Ha ha ha. . . . . . Tôi chính là con khốn. . . . . . Ha ha ha ha. . . . . ."

"Đó không phải thật!" Tiết Lệ Na đi lại đây, kích động lay lay cô, "Con nói cho mẹ, đó là giả! Con bị người hại! Con bị người ta hại, có phải hay không?!"

"Đúng, có người hại con." Thải Nghiên nhìn cô, khóc lên, "Mục Thiên Dương. . . . . . Nhất định là Mục Thiên Dương! Nhất định là anh ta! Anh ta vẫn đang hại con! Anh ta đang hại con! Anh ta thích Uyển Tình. . . . . . Anh ta và Uyển Tình cùng một chỗ, con nhìn thấy! Uyển Tình mới là con khốn! Đúng, Uyển Tình mới là. . . . . . Cô bị Mục Thiên Dương bao dưỡng, mẹ, chúng ta phải nói cho phóng viên, cô ta bị Mục Thiên Dương bao dưỡng! Chính là như vậy. . . . . . Nói như vậy, bọn họ phải đi phỏng vấn Uyển Tìn , sẽ không quản con. . . . . . Tin tức mà, chính là dùng chuyện này đi hòa tan một chuyện khác, con biết. . . . . ."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 634 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

8 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

12 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

13 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

14 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

17 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

19 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

20 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 238 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 387 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.