Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 169 bài ] 

Cha tổng giám đốc quá càn rỡ - Tuyền Thương Tư Phàm

 
Có bài mới 28.06.2016, 16:27
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 21.11.2013, 15:52
Tuổi: 29 Nữ
Bài viết: 1848
Được thanks: 13410 lần
Điểm: 13.54
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cha tổng giám đốc quá càn rỡ - Tuyền Thương Tư Phàm - Điểm: 26
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 111: Gia tộc La Tư Sài Nhĩ Đức

Nhanh chóng mở máy tính xách tay ra, vẻ mặt Hàn Khuynh Thược vô cùng nghiêm túc, mười ngón tay nhanh chóng thao tác trên bàn phím, động tác thành thạo mà còn nhanh chóng khác thường.
     
"Ầm....." Đột nhiên, nghe trong máy vi tính truyền đến tiếng vang thật lớn.

Trên màn hình máy tính từng hàng gạch ngang chợt hoàn toàn sụp đổ.

Tiếp đó, một màn hình lớn hiện ra trước mặt Hàn Khuynh Thược.

"Anh Ưng, anh Ưng, anh mau đến đây!" Hàn Khuynh Thược thì thầm nói. Trên cái trán trơn bóng xuất hiện mồ hôi, động tác trong tay lại không có chút nào lười biếng.

Cũng không biết bây giờ tình hình trong bệnh viện thế nào! Không biết tình hình của hồ ly thối thế nào!

"Ôi......" Hàn Khuynh Thược tức giận vỗ bàn phím "Tức chết tôi rồi. Thật là ngốc nghếch, Hàn Khuynh Thược mày thật là ngốc!"

Thật là ít học sử dụng! Tất cả đều do cô không nghe anh Ưng nói.... ....Không học tập thật giỏi.

Bạn nói, chỉ có một cái đầu thông minh thì có làm được gì. Bây giờ nhìn bản thân mình xem, còn không phải là người ngu ngốc,  ngay cả giải món đồ cũng không giải được.

"Còn thiên tài sao." Hàn Khuynh Thược tức giận lầm bầm "So với anh Ưng đúng là một trời một  vực. Anh Ứng mới đúng là thiên tài."

"Không được." Hàn Khuynh Thược hít một hơi thật sâu.

Bây giờ không phải là lúc giận hờn, cũng không phải là lúc tự hạ thấp mình.

Nó không thể hồ đồ, hồ ly thối không được. Bây giờ từng giây từng phút của ông ta đều quý giá!

Hai mắt tràn đầy ý cười, Hàn Khuynh Thược như đang tự hỏi.

Không đến mười giây, Hàn Khuynh Thược mở hai mắt ra, trong đôi mắt lóe lên tia sáng.

Hàn Khuynh Thược duỗi hai tay, nhanh chóng gõ bàn phím, một loạt câu lệnh xuất hiện trên màn hình máy tính.

Chỉ chốc lát sau, lại  "ầm.... ..." một tiếng.

Màn hình màu đen từ từ biến mất, vài dòng chữ quen thuộc xuất hiện trước mắt Hàn Khuynh Thược.

Hàn Khuynh Thược vui vẻ nhìn màn hình ngày càng rõ.

Nó thành công rồi!

"Thược Thược, làm sao vậy?" Liệp Ưng xuất hiện trên màn hình, giọng nói có chút bất đắc dĩ, cậu ta chậm rãi lắc đầu, ánh mắt nhìn gương mặt nhỏ nhắn của Hàn Khuynh Thược.

Con bé này thật có dũng khí, thật lợi hại, dám phá phòng tuyến của cậu ta.

"anh Ưng!" Hàn Khuynh Thược kích động nhìn Liệp Ưng "Cuối cùng cũng gặp anh rồi. Anh Ưng, từ nay về sau đừng lấy cái phòng tuyến để vào nữa, em làm sao cũng không vào được!"

Hàn Khuynh Thược chu cái miệng nhỏ nhắn, dường như rất không hài lòng.

Nó thích anh Ưng. Anh Ưng chưa bao giờ tức giận với nó, tùy vào sự việc nào đó."

"Bây giờ không thể vào được!" Liệp Ưng lắc đầu.

Phòng tuyến này là thành quả nửa năm của cậu ta!

Nếu không phải có phòng tuyến này, vậy tin tức quan trọng của cậu ta đều bị tiết lộ ra ngoài. Phải biết rằng, mỗi ngày đều có bao nhiêu người muốn phá phòng tuyến của cậu ta. Chỉ cần phòng tuyến của cậu ta bị phá vỡ, nên biết tin tức gì cũng không khó khăn.

Nhưng cậu ta thật không ngờ, cô bé này có tiến bộ lớn như thế!

Không phải cậu ta tự phụ, trên thế giới này người có thể phá được phòng tuyến của cậu ta dường như không có, ngoại trừ cậu ta ra, cô bé này là người đầu tiên.

Hai người bọn họ không hổ là song sinh trong kho tàng quý giá của đế vương. Loại ăn ý này, loại tâm ý tương thông này là bẩm sinh.

Cô bé này, phá vỡ phòng tuyến của anh không nói. Nhưng bây giờ lại còn được tiện nghi mà khoe mẽ!

"Gấp gáp tìm anh như vậy, có chuyện gì quan trọng sao?" Liệp Ưng nhìn trên trán Hàn Khuynh Thược xuất hiện mồ hôi, hỏi cô bé.

Cuối cùng có chuyện gì khiến cô bé sốt ruột thành cái dạng này.

"À à!" Hàn Khuynh Thược không ngừng gật đầu "Anh Ưng, anh nhanh cho em mượn anh Thanh Lưu, được không? Nhanh cho em mượn đi!"

"Thược Thuộc, em bị thương sao?" Liệp Ưng vừa nghe, lông mày hơi nhíu lại.

Cô bé này, sao lại không cẩn thận như thế?

"Tất nhiên không phải!" Hàn Khuynh Thược lắc lắc đầu "Nếu em bị thương, sao còn xuất hiện trước mặt anh Ưng được?"

Nó còn không bị anh Ưng chế giễu đến chết sao?

"Nếu không, chẳng lẽ mẹ bảo bối của em bị thương?" Giọng nói Liệp Ưng hơi thay đổi.

Mẹ cũa Thược Thược tất nhiên cũng là mẹ của cậu ta. Chỉ là bây giờ cậu ta không thể nhận thức mẹ con họ, thời gian còn chưa tới!

Gia tộc La Tư Sài Nhĩ Đức hiện tai đang nổi loạn. Trên tay cậu ta có hai phần ba quyền lợi gia tộc La Tư Sài Nhĩ Đức, tất nhiên cậu ta thành đối tượng chịu đả kích của mọi người. Mỗi người hận không thể bắt cậu ta để uy hiếp. Hôm nay, tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm vào cậu ta. Nếu cậu ta ở sau lưng nhận thức mẹ cậu ta và em gái sẽ khiến cho các cô lâm vào nguy hiểm.

Cho nên vì an toàn của các cô, cậu ta dùng tốc độ nhanh nhất, phải nắm bắt từng hành động cả gia tộc La Tư Sài Nhĩ Đức. Chỉ có cậu ta có được quyền lợi của gia tộc La Tư Sài Nhĩ Đức, như vậy trên thế giới này sẽ không có người nào uy hiếp được cậu ta, cũng sẽ không có người nào uy hiếp được người cậu ta muốn bảo vệ!

Đây mới là những gì cậu ta muốn thiết lập!

"Không phải, không phải, cũng không phải!" Hàn Khuynh Thược khua tay.

Sao hôm nay anh Ưng kỳ lạ thế, hỏi nhiều vấn đề như vậy?

Nếu quan tâm nó bị thương thì thật bình thường, dù sao anh Ưng cũng cưng chìu nó, quan tâm nó thì không có gì đáng trách! Nhưng  anh Ưng quen với mẹ sao? Vì sao quan tâm mẹ bảo bối của nó có bị thương không, giọng nói vô cùng kỳ lạ như vậy chứ?

"Vậy em sốt ruột muốn tìm Thanh Lưu làm hì?" Liệp Ưng hơi bình tĩnh. Cũng may các cô không có việc gì, hại cậu ta phải lo lắng!

"Không phải em bị thương, không phải mẹ bảo bối bị thương!" Hàn Khuynh Thược dừng một chút, sắc mặt lo lắng ngày càng sâu sắc, nó còn không biết anh Ưng có đồng ý cho nó mượn anh Thanh Lưu không!

"Anh Ưng, người bị thương là ba hồ ly. Ông ấy vì cứu mẹ, nên bị trúng đạn. Bác sĩ nói ông ấy hết thuốc chữa, trừ phi có kỳ tích."

Giọng nói Hàn Khuynh Thược hơi khổ sở. Thật ra, nó rất thích hồ ly thối. Chỉ cần mẹ bảo bối của nó đồng ý, nó nhất định gọi hồ ly thối một tiếng ba!

"Cái gì?" Lời nói Liệp Ưng không lớn không nhỏ, lông mày hơi nhíu lại.

Sao anh ta có thể bị thương chứ?

Tâm Liệp Ưng không khỏi đau xót, trong lòng đã rõ, người bị thương là cha của cậu ta! Ông ấy không biết sự có mặt của cậu ta. Nhưng trên người cậu ta chảy cùng dòng máu với ông ấy!

"Thược Thược, anh lập tức cho Thanh Lưu qua đó!" Liệp Ưng đồng ý, rồi biến mất trước màn hình.

"Này, anh Ưng!" Hàn Khuynh Thược nhìn người biến mất trên màn hình, miệng há to.

Làm sao vậy? Sao hôm nay tâm tình của anh Ưng không ổn định vậy?

Nhưng cũng tốt, anh Ưng đồng ý để anh Thanh Lưu đến.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn nguyennguyen về bài viết trên: Cyclotron, danhuoclỵ̣̣̣̣̣, hatrang221, ĐộcCôThiênDiệp
     

Có bài mới 05.07.2016, 09:12
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 21.11.2013, 15:52
Tuổi: 29 Nữ
Bài viết: 1848
Được thanks: 13410 lần
Điểm: 13.54
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cha tổng giám đốc quá càn rỡ - Tuyền Thương Tư Phàm - Điểm: 23
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 112: Thanh Lưu

"Ầm ầm, ầm ầm..." Một chiếc máy bay tư nhân bay lượn vòng trên không trung bệnh viện, thật lâu cũng không đi.

Nghe tiếng Hàn Khunh Thược bằng một tâm trí thông minh, nhanh chân vội vàng chạy đến bên cửa sổ, ngẩng đầu nhìn lên trời.

"Ơ, mẹ, đó là máy bay tư nhân của anh Ưng, thật là máy bay của anh Ưng! Nhất định là anh Thanh Lưu đến đây!" bóng dáng nhỏ bé của Hàn Khuynh Thược hơi kích động, giọng nói tràn đầy vui vẻ.

Anh Ưng từng đưa cô đi xem máy bay này, cho nên nó nhận ra được!

Anh Thanh Lưu đến đây, là ngồi máy bay của anh Ưng đ6én, không biết anh Ưng có đi cùng anh Thanh Lưu đến thành phố A này không?

"Mẹ, bây giờ con lập tức đi đón họ!" Hàn Khuynh Thược chạy về phía cửa.

Thật tốt qua!

Chỉ cần anh Thanh Lưu đến đây, hồ ly thối nhất định sẽ được cứu. Hồ ly thối nhất định sẽ hồi phục!

Nó nghĩ rằng từ Italya bay đến thành phố A nhanh nhất cũng phải nửa ngày. Nhưng nó thật không ngờ chưa đến tam giơ, anh Thanh Lưu đã đến!

Trong lòng Hàn Mộ vừa kích động, nhộn nhạo.

Người đến, anh được cứu rồi.

Nhưng, họ.... ....

Họ là ai?

Hàn Mộ khẽ nhíu mày.

Không phải gọi cậu thanh niên Thanh Lưu là bác sĩ sao? Chẳng lẽ bọn họ trong miệng Thược Thược là những người khác sao?

Hàn Khuynh Thược trên đường đi qua.

Nó biết rõ phía sau bệnh viện có bãi đất trống mới có thể để cho máy bay hạ cánh. Nó qua bên kia mới có thể đón người ta được!

Lúc Hàn Khuynh Thược thở hồng hộc chạy đến bãi đất trống thì máy bay đã hạ cánh an toàn.

Máy bay còn đang kêu "ầm ầm, ầm ầm...". Mà lúc này đứng bên cạnh máy bay là cậu thiếu niên mặc đồ trắng.

Cậu thiếu niên thoạt nhìn còn rất trẻ, có lẽ chỉ khoảng hai mươi.

Hàn Khuynh Thược chỉ có thể nhìn đến gò má của cậu ta. vì vậy không thấy rõ bộ dáng của cậu.

Ánh mặt trời chiếu lên người thiếu niên mặc áo trắng. Xuyên qua ánh mặt trời, nhìn anh như đang suy tư điều gì, suy tư đến mức nhập tâm.

Đột nhiên thiếu niên hơi dựa vào chiếc máy bay chợt tháo cặp mắt kính xuống, quay đầu, nhìn về phía Hàn Khuynh Thược đứng cách đó không xa, sau đó trên mặt nở nụ cười như ánh mặt trời.

Hàn Khuynh Thược cảm thấy nụ cười ấm áp này chiếu thẳng vào lòng nó, chiếu ấm áp lên người nó, rất thoải mái, thậm chí làm cho nó cảm thấy rất lười biếng.

Tuy chưa từng chính thức gặp mặt, nhưng Hàn Khuynh Thược có thể khẳng định người thanh niên đứng cách đó không xa chính là Thanh Lưu.

Bởi vì trên người cậu ta có một luồng hơi thở làm cho người ta có cảm giác yên tâm. Hơn nữa, nó cũng thường xuyên nghe anh Ưng nhắc đến. Anh Ưng nói, anh Thanh Lưu là một người hiền lành, luôn mặc đồ trắng bên ngoài. Nếu đang ở trong biển người mênh mông, chỉ cần loại trừ, thì có thể xác định người đó là anh.

Thật là một thiếu niên tuấn tú, ngũ quan cân đối, giữa cân đối xem lẫn sự anh tuấn.

"Anh Thanh Lưu!" Hàn Khuynh Thược chạy về phía Thanh Lưu.

"Em.... ......" Thanh Lưu nhìn Hàn Khuynh Thược, một cảm giác quen thuộc thân thiết đánh úp về phía cậu ta.

Thanh Lưu ngồi xổm người xuống, nói với Hàn Khuynh Thược có chút không kịp thở: "Em chính là Thược Thược?"

"Dạ!" Hàn Khuynh Thược hưng phấn gật đầu: "Xin chào, anh Thanh Lưu, em là Thược Thược."

Vừa nói xong, Hàn Khuynh Thược duỗi một tay ra, bày ra tư thế bắt tay.

Thanh Lưu mỉm cười, cũng vươn bàn tay thon dài ra, nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Hàn Khuynh Thược: "Xin chào Thược Thược, anh là Thanh Lưu."

Buông tay ra, Hàn Khuynh Thược nghiêng cái đầu nhỏ nhìn vào trong máy bay, lông mày hơi nhướng lên "Anh Thanh Lưu, anh Ưng đâu?"

"Thược Thược, anh Ưng của em hiện tại đang bận việc, vì vậy cậu ta không có thời gian đến thăm em." Thanh Lưu nhìn Hàn Khuynh Thược nói.

Cho dù tính tình của cậu ta rất lạnh nhạt, nhưng cô bé trước mắt này lại làm cho cậu ta có cảm giác thân thiết. Dường như cậu ta đối với cô bé này không lạnh lùng được, không lạnh nhạt được.

"à." Hàn Khuynh Thược lầm bầm cái miệng nhỏ của mình, giống như làm tiêu tan cơn tức, đã không có chút sức sống nào.

Nó còn tưởng rằng anh Ưng cũng đến thăm nó. Không ngờ làm nó bị mất hứng.

"Cô bé ngốc, đừng lẩm bẩm trong miệng nữa." Thanh Lưu nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc Hàn Khuynh Thược "Nhưng anh Ưng của em có nói, chỉ cần cậu ta làm việc xong, nhất định sẽ đến thăm em. Nếu không, em cũng có thể đến Italya tìm cậu ta. Cậu ta bất cứ lúc nào cũng hoan nghênh em"

"Thật vậy sao?" Hàn Khuynh Thược ngẩng cái đầu nhỏ của mình, dáng vẻ thật đáng thương.

"Đương nhiên là thật. " Thanh Lưu cười với Hàn Khuynh Thược. "Thược Thược cảm thấy anh sẽ gạt em sao?"

"Sẽ không, sẽ không!" Hàn Khuynh Thược vội vàng khoát tay. Nó làm sao có thể không tin anh Thanh Lưu giống như thần tiền này chứ? Nếu nói nó có một chút không tin, nó cảm thấy cả người đều tràn đầy tội ác, giống như làm ô uế người như thần tiên là cậu ta.

"Ha ha ha.... ..." Thanh Lưu nhếch môi, mỉm cười.

"Anh Thanh Lưu, anh cười rất đẹp mắt!" Hàn Khuynh Thược nhìn nụ cười tràn đầy tự nhiên này đến ngây dại.

Nó dám nói, trừ anh Ưng ra, trên đời  này không có một chàng trai nào cười lên thật mê người như thế!

"Anh Thanh Lưu, anh và anh Ưng rất xinh đẹp!"

Thanh Lưu bật cười, cậu ta bất đắc dĩ lắc đầu. Cô bé này.... .....

"Thược Thược, em đều hình dung con trai như vậy sao?"

Hàn Khuynh Thược lập ức uýnh lên, trên mặt đỏ bừng nói: "Em.... .......Em.... ......

Không phải anh Ưng nói anh Thanh Lưu không thích nói chuyện, tính tình rất lạnh nhạt sao? Nhưng nó cảm thấy anh Thanh Lưu trước mắt này khác xa so với sự hình dung của anh Ưng chứ? Còn có thể trêu ghẹo nó, người này chính là anh Thanh Lưu có tính tình lạnh lùng sao?"

"Được rồi." Thật là một cô bé ngốc.

Thanh Lưu chợt dừng lại, cậu ta chỉ cảm thấy cô bé này rất thân thiết, loại hơi thở này không nên dùng trên người cô bé.

"Nếu không đi cứu người, thời gian qua lâu, em thật coi anh Thanh Lưu là Hoa Đà trên đời à!"


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn nguyennguyen về bài viết trên: Cyclotron, danhuoclỵ̣̣̣̣̣, hatrang221
     
Có bài mới 16.07.2016, 19:16
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 21.11.2013, 15:52
Tuổi: 29 Nữ
Bài viết: 1848
Được thanks: 13410 lần
Điểm: 13.54
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cha tổng giám đốc quá càn rỡ - Tuyền Thương Tư Phàm - Điểm: 23
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 113: Chỉ là giống nhau mà thôi

Không khí lạnh như băng trong bệnh viện ập về phía Hàn Mộ, cô yếu ớt kéo chặt áo khoác trên người, ngẩng đầu nhìn trần nhà, thật sâu thở dài một hơi.

Vì sao Thược Thược đi lâu như vậy, đến giờ vẫn chưa trở lại?

Chẳng lẽ xảy ra chuyện gì?

Hàn Mộ cúi đầu, chậm rãi xoay người, từ cửa sổ thủy tinh trong suốt nhìn vào.

Ninh Doãn Ngân vẫn nằm yên tĩnh trên giường vẫn không nhúc nhích. Anh vẫn vẻ mặt anh tuấn tiêu soái, cho dù trong cơnhôn mê, anh vẫn không làm cho người ta nhìn ra bất kỳ một tia chật vật nào!

Bác sĩ nói, Ninh Doãn Ngân đang trong trạng thái bị sốc.

Nếu cứ tiếp tục như thế, bọn họ có thể gặp hai khả năng. Hoặc là từ từ chết đi, hoặc là vĩnh viễn đều hôn mê không tỉnh!

Đáp án này làm cho lòng cô hít thở không thông. Hai kết quả này cô không thể chấp nhận được!

Tại sao có thể như vậy?

Đây là ông trời trừng phạt cô sao? Trừng phạt cô trong khoảng thời gian ngắn xem thường lòng mình sao? Trừng phạt cô không muốn giữ lại?

Đến bây giờ cô không thể tin được cái người tên Thanh Lưu kia có thể cứu được anh.

Nếu một khi không cứu được thì sao?

Hàn Mộ nhắm nghiền hai mắt, tay gắt gao nắm chặt lại, hít thở có chút khó khăn.

Kết quả này, cô không dám tiếp tục suy nghĩ nữa.

"Mẹ." Cách đó không xa truyền đến tiếng gọi ầm ĩ của Thược Thược.

Hàn Mộ xoay người, đột nhiên cả người chấn động,hai mắt không thể tin được  nhìn cách đó không xa.

Ánh mặt trời yếu ớt từ cửa sổ chiếu vào, rơi trên người thiếu niên áo trắng đang chậm rãi đi về phía cô.

Trên mặt người thiếu niên mang theo nụ cười thản nhiên, nhưng làm cho người ta có cảm giác chính nụ cười này hoàn toàn viễn vông.

Nụ cười này giống như hoa anh túc có thể giết chết người khác, làm cho người ta mê muội. Nhưng cùng lúc đó, cậu cũng cho người ta một đòn trí mạng.

Thiếu niên áo trắng chậm rãi đi đến, động tác thong thả mà tao nhã.

"Mẹ." Hàn Khuynh Thược đi đến bên cạnh Hàn Mộ, một tay kéo tay cô, giọng nói hơi kích động "Mẹ, anh Thanh Lưu đến đây. Hồ ly thối nhất định sẽ được cứu. A, mẹ.... ...."

"Mẹ......" Hàn Khuynh Thược nắm chặt tay Hàn Mộ, một tay nó vỗ nhẹ lên lưng cô.

"A....." Hàn Mộ bỗng chốc phản ứng lại, nhưng cặp mắt cô một phút cũng không rời khỏi Thanh Lưu.

"Mẹ, mẹ làm sao vậy. Con đã nói anh Thanh Lưu đến đây, sao mẹ không có nghe vậy?" Hàn Khuynh Thược lắc đầu, "Mẹ, mẹ nên nghỉ ngơi một chút. Nếu không, Thược Thược sẽ lo lắng cho mẹ."

"Cậu ta chính là Thanh Lưu?" Dường như Hàn Mộ không để lời nói của Hàn Khuynh Thược vào tai. Cô có vài phần khiếp sợ nhìn lướt qua Thanh Lưu, sau đó cúi đầu, khóe miệng nở nụ cười khổ không muốn người nào nhìn thấy.

Thanh Lưu?

Cậu ta là Thanh Lưu, sao cậu ta có thể là em trai cô, Hàn Phong chứ? Chỉ là trùng hợp gương mặt đó làm cho cô cảm thấy rất giống mà thôi.

Hàn Phong đã biến mất lâu như thế. Người thiếu niên trước mặt này không thể là cậu ấy được. Nếu cậu ấy thật sự là Hàn Phong......Sao cậu ấy có thể không biết mình!

"Xin chào, tôi là Hàn Mộ." Hàn Mộ ngẩng đầu, đã khôi phục lại vẻ mặt bình tĩnh tự nhiên. Đưa một tay ra, làm một tư thế bắt tay.

"Thanh Lưu!" Lãnh đạm như không mất đi sự lễ phép, Thanh Lưu cũng đưa một tay ra, nhẹ nhàng nắm tay Hàn Mộ.

Nếu cậu ta không nhìn lầm.... ..... vừa rồi khi người phụ nữ này nhìn cậu ta trong ánh mắt có tia khiếp sợ và vui mừng!

Mà bây giờ vẻ mặt của cô lại phong khinh vân đạm!

Cô đây là biểu lộ gì? Cô biết cậu ta sao?

Thanh Lưu không thể lắc đầu, sao cô có thể biết cậu ta chứ? Hơn nữa, cậu cũng cảm thấy cô rất lạ.

"Được rồi, mẹ." Hàn Khuynh Thược hơi nghi ngờ nhìn thoáng qua Hàn Mộ. Sao nó cảm thấy mẹ nó nhìn thấy anh Thanh Lưu vẻ mặt lại khó hiểu chứ?

"Mẹ, trước tiên mẹ để anh Thanh Lưu đi thăm hồ ly thối. Chúng ta không thể tiếp tục có sai sót nữa!

Thời gian quý giá như thế, thêm một giây đồng hồ, như vậy đối với hồ ly thôi tăng thêm một phần nguy hiểm.

"Ừ." Hàn Mộ nhẹ nhàng gật đầu, "Vậy thì làm phiền cậu."

Hàn Mộ mỉm cười với Thanh Lưu.

"Ừ." Thanh Lưu nhẹ nhàng gật đầu, mở cửa rồi đi vào phòng bệnh.

Từ giây phút Thanh Lưu đi vào phòng bệnh, tâm Hàn Mộ liền siết chặt. Hai mắt cô vẫn không nhúc nhích nhìn bóng lưng bận rộn của Thanh Lưu, cũng không muốn chớp mắt.

Một phút trôi qua....

Năm phút trôi qua.... ...

Mười phút trôi qua......

Mười lăm phút......

"Các người đang làm gì đó?" Một đám bác sĩ y tá từ chỗ rẽ chạy đến, vẻ mặt tức giận và bất mãn "Sao người ngoài có thể tùy tiện vào phòng bệnh nặng chứ?"

Hàn Mộ ngước mắt, mắt lạnh nhìn một đám người trước mắt "Kết quả chúng tôi chịu trách nhiệm."

"Ở đây là bệnh viện." Một ông bác sĩ lớn tuổi bất mãn nhìn Hàn Mộ "Cô có thể chịu trách nhiệm cái gì? Cô để cho người ngoài vào phòng bệnh nặng, cô.... ..."

"Người ngoài?" Lúc này, cửa phòng bệnh mở ta, Thanh Lưu từ bên trong đi ra, hai tay khoanh trước ngực, vẻ mặt lạnh lùng nói :" Ông xác định ở đây là bệnh viện sao? Các người chữa trị cho người bệnh như vậy sao?"

Giọng nói lạnh lùng của Thanh Lưu làm cho một đám bác sĩ y tá nổi trận lôi đình.

"Thằng nhóc từ đâu đến, cậu biết cái gì. Cậu hiểu được hiện tại người bệnh thế nào.... ...."

"Tôi không hiểu, ông hiểu sao?" Giọng nói Thanh Lưu rõ ràng lạnh lùng "Bây giờ tôi muốn lập tức mổ cho ông ta, Một chút cũng không thể chậm trễ!"

"Được." Hàn Khuynh Thược nhẹ nhàng gật đầu.

Anh Thanh Lưu đã nói như vậy, anh ấy nhất định sẽ nắm chắc phần thắng!

"Mẹ, hồ ly thối phải lập tức mổ."

"Ừ." Hàn Mộ khẽ cau mày "Tình hình của người bệnh chúng tôi sẽ chịu trách nhiệm. Hiện tại, tôi muốn phẫu thuật cho anh ấy."

Giọng nói lạnh lùng của Hàn Mộ vang lên bên tai bác sĩ, mệnh lệnh không cần nói cũng biết.

Ông bác sĩ già bị lời nói của Thanh Lưu làm cho tức đến sắc mặt trắng bệch, lại bị khí thế của Hàn Mộ làm cho run rẩy "Được, đây chính là các người nói. Xảy ra chuyện gì ngàn vạn lần đừng đổ trách nhiệm lên bệnh viện chúng tôi."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn nguyennguyen về bài viết trên: Cyclotron, Minamishiro, hatrang221, Đoàn Chibh
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 169 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: agrohimbre, agrohimvgo, dinhthithanhhoa, hanbang, hoa123, htviva, nhu.lo, Phương Tử La, thanhha.hht và 197 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

2 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

5 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 201, 202, 203

10 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

13 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

14 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Hiện đại] Bước tiếp theo Thiên Đường - Vân Diệp Du

1 ... 13, 14, 15

17 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

20 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 474 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Hộp thư tình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 594 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 450 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> ú nu ú nù
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 340 điểm để mua Garu và Pucca che dù
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> HauLeHuyenCa
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 342 điểm để mua Harris Spin
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 796 điểm để mua Ngọc đỏ 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 312 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 339 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 248 điểm để mua Couple Bear
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 244 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Giỏ gấu tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 259 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 226 điểm để mua Kem dâu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 364 điểm để mua Xe buýt tình yêu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 328 điểm để mua Mashimaro học yêu
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 278 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 316 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 300 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 433 điểm để mua Lá may mắn
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 468 điểm để mua Tách trà xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 234 điểm để mua Giỏ đôi gấu trắng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 242 điểm để mua Cung Bảo Bình

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.