Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 707 bài ] 

Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

 
Có bài mới 06.07.2016, 21:13
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 04.12.2015, 13:01
Bài viết: 196
Được thanks: 4640 lần
Điểm: 13.98
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ - Điểm: 56
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 916: Kết cục (32)

Edit: Tuyết Khanh

Dương Tư Tư uống có chút gấp gáp, một chút nước theo khóe môi cô ta chảy xuống, rơi trên quần áo của cô ta.

Hứa Gia Mộc đứng ở bên người cô ta, hoàn toàn không có bởi vì cử động không ưu nhã của cô ta, mà hiện ra nửa điểm chán ghét cùng vẻ mặt chê cười, ngược lại anh còn móc ra khăn giấy từ trong túi, thay Dương Tư Tư nhẹ nhàng lau hét nước trên mặt của cô ta, thuận thế còn lau sạch nước dính trên quần áo.

Dương Tư Tư ôm chai nước suối, dáng vẻ giống như là ngượng ngùng, nhìn về phía Hứa Gia Mộc cắn môi nở nụ cười, sau đó vươn tay, giống như là muốn nhận lấy khăn giấy trong tay của Hứa Gia Mộc, trong miệng còn nói một câu.

Bởi vì cách quá xa, Tống Tương Tư căn bản không nghe được gì, ngay sau đó cô liền nhìn về phía Hứa Gia Mộc đang nhìn Dương Tư Tư lắc đầu một cái, xoay người đi tới cạnh thùng rác, cầm lấy khăn giấy trong tay ném vào.

Nghĩ đến, mới vừa rồi cô gái Dương Tư Tư gì đó muốn chính mình tự đi ném đi rác rưởi.

Gần một năm qua Hứa Gia Mộc, phát triển cực kỳ tốt, rất nhiều tin tức buôn bán sẽ thỉnh thoảng báo cho anh một chút, thật ra thì Tống Tương Tư cố ý không để cho mình đi chú ý Hứa Gia Mộc, nhưng sau khi về nước, không biết có phải là do tiếp xúc với anh vài lần hay không, mặc dù rất kiềm chế mình, nhưng là kiềm chế lại kiềm chế, cuối cùng vẫn là không thể đền bù được nội tâm của chính mình đang kích động, sẽ xem một chút tin tức về anh, ở trên tin tức, Tống Tương Tư biết, Hứa Gia Mộc đối với cái cô gái gọi Dương Tư Tư rất tốt, tốt đến trình độ muốn gì được đó, lúc ấy cô còn nghĩ, có lẽ là tin tức đó là giả, nhưng hôm nay gặp mặt, cô mới biết, tin tức kia không phải là giả, Hứa Gia Mộc đối với Dương Tư Tư rất tốt, vượt ra xa tưởng tượng của cô.

Tống Tương Tư mặc kệ là sau khi trang điểm lại, vẫn đứng ở trên đài quay chụp, cũng không còn nhìn về phía Hứa Gia Mộc cùng Dương Tư Tư đang đứng nữa.

Lúc quay chụp đang tiến hành được một nửa, Tống Tương Tư cần đứng ở trên một đài cao quay một đoạn video, trên chân cô mang một đôi giày cao gót gót nhỏ cao 16 cm, mấy năm này sinhtiểu Hồng, cô đã mang qua không biết bao  nhiêu đôi giày cao như vậy, đã từng dễ dàng mà có thể điều khiển được thăng bằng trên độ cao, hiện tại ngược lại có vẻ có chút cố hết sức, nhất là khi bước lên trên bậc thang đài cao, bước chân Tống Tương Tư có chút không ổn, suýt nữa từ trên cầu thang té xuống, cũng may trợ lý đứng một bên cạnh cô cùng nhân viên làm việc tay mắt lanh lẹ vươn tay, đỡ lấy cô.

Ngồi ở cách đó không xa cùng với Dương Tư Tư - Hứa Gia Mộc nhìn cảnh quay chụp, nhìn thấy thân thể Tống Tương Tư trong nháy mắt kia mất thăng bằng, người bật dậy một cái liền từ chỗ ngồi đứng lên, theo bản năng liền dời đi chỗ cái ghế khác trước mặt, sau đó liền nhìn thấy có người đỡ Tống Tương Tư, động tác của hắn mới dừng lại như cũ.

"Gia Mộc, sao thế?" Mặt Dương Tư Tư kinh ngạc quay đầu lại, hỏi.

Hứa Gia Mộc lắc đầu một cái, lạnh nhạt ngồi về chỗ ngồi.

"Suýt tý nữa gặp nguy hiểm. . . . . ." Dương Tư Tư vừa  mới gật mình thở dài một hơi, sau đó sẽ cầm ảnh chụp chung của mình và Tống Tương Tư giơ lên trước mặt của Hứa Gia Mộc, nói tiếp: "Gia Mộc, anh xem, em rốt cuộc được như ý nguyện cùng minh tinh em thích nhiều năm như vậy chụp ảnh chung rồi, cô ấy thật là xinh đẹp nha. . . . . ."

Hứa Gia Mộc nhẹ nhàng"Ừ" một tiếng, chỉ là nhìn lướt qua màn ảnh điện thoại của Dương Tư Tư, tầm mắt liền chuyển đến trên người Tống Tương Tư cách đó không xa bị người vây quanh, mọi người giống như là đang kiểm tra nơi đó cô có bị thương hay không, cho đến cuối cùng cô khoát khoát tay, lần nữa bước lên bậc thang trên đài cao, lúc này mọi người mới thả tâm của mình xuống, mỗi người đều có vị trí và cương vị riêng tiếp tục bắt tay vào làm.

Chương 917: Kết cục (33)

Edit: Tuyết Khanh

"Tính toán, cô ấy đã gần ba mươi tuổi đi, lớn hơn em năm tuổi, nhưng da lại được bảo dưỡng còn muốn tốt rất nhiều so với em, hơn nữa anh xem hình, em có vẻ so với cô còn lớn hơn. . . . . ."

Hứa Gia Mộc đối mặt lời nói thì thầm của Dương Tư Tư, chỉ là nghiêng đầu nhìn về phía cô nở nụ cười: "Anh đi toilet, em ở nơi này chờ anh."

Dương Tư Tư khéo léo gật đầu một cái.

Hứa Gia Mộc không nói cái gì nữa, chậm rãi đứng lên, thuận thế còn liếc mắt nhìn người đứng ở trên đài cao, theo chỉ dẫn của nhiếp ảnh gia, Tống Tương Tư làm ra các loại động tác cùng biểu tình, sau đó liền xoay người, đi ra khỏi phòng chụp ảnh.

Tống Tương Tư quay chụp xong, tẩy hết hóa trang, đi vào phòng vệ sinh rửa mặt.

Phòng chụp ảnh  hai bên đều có toilet, Tống Tương Tư theo thói quen đi bên phải, nhưng mới vừa đi được một nửa đường, cô liền thấy Hứa Gia Mộc đứng ở cửa phòng rửa tay hút thuốc.

Bước chân Tống Tương Tư dừng một chút, đang do dự có nên xoay người đi về toilet bên trái hay không, Hứa Gia Mộc đang hút thuốc giống như là đã nhận ra thứ gì, ngậm lấy đầu điếu thuốc, quay đầu một cái, đôi mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm mặt của cô.

Tống Tương Tư theo bản năng nắm chặt sữa rửa mặt lại cánh tay siết thật chặt, sau đó liền rủ lông mi xuống, nhẹ nhàng bước đi không nhanh không chậm đi về phía trước, khi đi ngang qua bên cạnh Hứa Gia Mộc, Tống Tương Tư có thể nhạy cảm cảm thấy tầm mắt của anh ta rơi vào trên sườn mặt của mình, đang lúc cô tưởng anh ta sẽ  mở miệng gọi cô lại, anh lại đột nhiên cuối đầu xuống, cầm tàn thuốc trong tay, dập tắt thuốc trong cái gạt tàn thuốc bên cạnh.

Tống Tương Tư rửa mặt xong, mới vừa đi tới trước cửa phòng rửa tay, chỉ nghe thấy giọng nói rất trầm thấp của Hứa Gia Mộcở bên ngoài: "Ừ, anh lập tức tới đây. . . . . . Em ở trước cửa phòng chụp ảnh chờ anh là tốt rồi. . . . . . Ừ. . . . . ."

Sau đó Hứa Gia Mộc liền ngắt điện thoại, đại khái khoảng nửa phút, Tống Tương Tư nghe thấy bước chân Hứa Gia Mộc càng lúc càng xa.

Tống Tương Tư đợi một chút đến khi không còn nghe được tiếng bước chân của Hứa Gia Mộc, cô mới từ trong phòng rửa tay đi ra, tầm mắt không tự chủ được liền rơi vào nơi mà Hứa Gia Mộc vừa mới đứng, bên trong cái gạt tàn thuốc, chất đầy tàn thuốc thành núi nhỏ thật cao, đều là cùng một cái nhãn hiệu. . . . . . Cho nên. . . . . . Đây đều là thuốc Hứa Gia Mộc mới vừa đứng ở chỗ này hút sao?

Cô luôn cho rằng Hứa Gia Mộc sẽ hút thuốc, nhưng là anh nghiện thuốc lá không nặng, chỉ có khi tâm trạng không tốt, sẽ rút ra mấy điếu.

Ở trong trí nhớ của cô, Hứa Gia Mộc hút thuốc lá nhiều nhất là khi, đoạn thời gian Kiều An Hảo xảy ra vụ tai tiếng cùng mẹ của anh bị anh đưa vào Cục Công An.

Nhưng khi đó nhiều nữa, cũng không có mãnh liệt như hôm nay.

Hôm nay trong long anh là có chuyện gì không vui sao?

"Chị Tương Tư, chị ở nơi này đứng ngốc làm gì? Tất cả mọi người đang đợi chị!"

Trợ lý của Tống Tương Tư  chờ cả ngày, không đợi được cô trở lại, vội vã đã chạy tới tìm kiếm.

Tống Tương Tư vội vàng kéo tầm mắt từ trên cái gạt tàn thuốc ở một bên trở lại, không để ý lời nói của trợ lý, trực tiếp đưa sữa rửa mặt cầm trong tay cho cô ta, sau đó liền cất bước, đi trở lại phòng chụp ảnh.

Buổi tối, Hứa Gia Mộc thân là nhà đầu tư quảng cáo lần này, mời nhân viên làm việc bận bịu cả ngày đi ăn cơm tối.

Phòng rất lớn, bên trong để cái loại bàn tròn có thể ngồi xuống mấy chục người.

Tống Tương Tư cùng Hứa Gia Mộc cách nhau rất xa.

Đạo diễn cùng những người này có thể cũng đều nhìn một chút tin tức về Hứa Gia Mộc, hôm nay lại thấy anh ta dẫn theo Dương Tư Tư tới đoàn quay phim, hoàn toàn xem Dương Tư Tư trở thành bạn gái của Hứa Gia Mộc, cho nên đối với cô ta hết sức khách khí, ở trên bàn cơm, cũng không ngừng có người hỏi thăm Dương Tư Tư một chút vấn đề về Hứa Gia Mộc.

Chương 918: Kết cục (34)

Edit: Tuyết Khanh

Dĩ nhiên, khi hỏi vấn đề, nhất định phải mời rượu Dương Tư Tư.

Dương Tư Tư chưa từng gặp qua loại trường hợp lớn này, nên có chút hồi hộp, mỗi lần bị người khác hỏi, cũng sẽ theo bản năng trước tiên liếc mắt nhìn Hứa Gia Mộc, sau đó ấp úng đáp một câu, giả ngu liền bưng ly rượu, cùng người khác chạm ly uống một hơi cạn sạch.

Hứa Gia Mộc xem như là đang lo lắng cho cô ta, nói một câu: "Mọi người đừng đùa cô ấy, cô ấy không thích bị trêu chọc."

Mặc dù giọng điệu Hứa Gia Mộc rất nhạt, nhưng rơi vào trong mắt người bên cạnh, lại như là đang bảo vệ.

Sau đó Hứa Gia Mộc liền bưng ly rượu trăng trước mặt Dương Tư Tư lên, kêu nhân viên phục vụ đổi cho Dương Tư Tư một ly nước ấm, gắp một chút thức ăn cho cô ta.

Mọi người thấy một màn như vậy, đều mang theo mấy phần ngấm ngầm như hiểu rõ nhau cười.

Tống Tương Tư cũng cười, chỉ là, sau đó, cô bị tất cả mọi người mời rượu với mình, cũng không có bất kỳ ý định từ chối, rất dứt khoát lanh lẹ uống một hơi cạn sạch.

Hứa Gia Mộc rất ít nói, uống rượu cũng không nhiều, tầm mắt thỉnh thoảng liếc nhìn Tống Tương Tư ở nơi đó một cái, thấy cô ai đến mời cũng không cự tuyệt một ly rồi một ly uống..., chân mày không nhịn được cau lại.

"Gia Mộc. . . . . . Tống Tương Tư tửu lượng rất tốt đấy." Dương Tư Tư cũng chú ý tới Tống Tương Tư, tiến tới bên tai Hứa Gia Mộc, nhỏ giọng lầm bầm một câu.

Hứa Gia Mộc quay đầu, nhìn về phía Dương Tư Tư nhẹ kéo môi một cái, sau đó liền gắp một món ăn, bỏ vào trong đĩa của Dương Tư Tư.

"Gia Mộc, chẳng lẽ anh quên rồi sao? Em ghét ăn nhất chính là loài nấm." Dương Tư Tư cầm chiếc đũa, gắp món ăn Hứa Gia Mộc gắp cho, trả về trong đĩa của anh.

Hứa Gia Mộc mở to mắt một chút, một bộ tốt tính cầm chiếc đũa, lần nữa gắp cho Dương Tư Tư một miếng thịt cá.

Mặt mày Dương Tư Tư lúc này mới cong cong nhìn về phía Hứa Gia Mộc cười cười, cúi đầu ăn.

Hứa Gia Mộc quay đầu trở lại, nhìn chằm chằm nấm trong đĩa một lúc lâu, sau đó cầm chiếc đũa gắp lên, bỏ vào trong miệng thong thả ung dung nhai.

Là Tống Tương Tư thích ăn nấm.

ở lề đường Bắc Kinh có một quán ăn, là món lẩu nấm, đó là thứ Tống Tương Tư thích nhất, ban đầu anh mang Dương Tư Tư ăn cơm lần đầu tiên, chính là đi nơi đó, đó cũng là khi, anh biết Dương Tư Tư không thích ăn nấm, biết anh và Dương Tư Tư ở chung một chỗ, thật ra thì rất chú ý, thấy nấm nhất định sẽ không đụng, nhưng tối nay. . . . . . Một bàn đầy các món ăn, nhưng đều có liên quan đến nấm .

Tống Tương Tư rất xinh đẹp, Dương Tư Tư lại bị Hứa Gia Mộc che chở như vậy, những người khác cũng chỉ có thể nghĩ hết biện pháp ép Tống Tương Tư uống rượu.

Tống Tương Tư tửu lượng có khá hơn nữa, nhưng một ly lại tiếp một ly uống vào, cô cũng có chút không chịu nổi, rõ ràng sau đó, động tác nuốt rượu, cũng có chút dừng lại.

Vẻ mặt Hứa Gia Mộc nhìn thì bình tĩnh như không có chuyện gì, nhưng tay của anh lại lặng lẽ không tiếng động nắm chặt đôi đũa trong tay.

Người phụ nữ kia. . . . . . Đến hiện tại, đã uống hơn một lít rượu trắng. . . . . . Từ khi ngồi xuống đến bây giờ, gần như một chút đồ cũng không ăn, không muốn sống nữa sao?

Đột nhiên, Tống Tương Tư có lẽ là thật không chịu nổi, chợt đứng lên vọt ra khỏi phòng.

Hứa Gia Mộc vẫn luôn lạnh nhạt trầm ổn lại dùng sức mím mím môi, giống như là giãy giụa, cuối cùng vẫn là cầm chiếc đũa trong tay đặt ở trên bàn, để lại một câu "Tôi đi hút điếu thuốc" , cũng cùng đi theo ra khỏi phòng.

Bước chân Hứa Gia Mộc vội vã đi tới cửa phòng rửa tay, còn chưa đi vào, liền nghe được bên trong truyền đến tiếng nôn mửa của Tống Tương Tư.

Chương 919: Kết cục (35)

Edit: Tuyết Khanh

Bước chân Hứa Gia Mộc hơi ngừng lại một chút, liền xoay người rời đi.

Tống Tương Tư vẫn ói đến khi trong dạ dày không còn chút gì, mới mở vòi hoa sen, súc miệng xong, khi đang chuẩn bị vặn nước rửa mặt, trong lúc bất chợt trước mặt liền có một chai sữa chua có cắm ống hút.

Tống Tương Tư sợ run một lát, mới chậm rãi ngẩng đầu lên, nhìn về mặt gương phía trước, từ bên trong gương thấy Hứa Gia Mộc đứng ở phía sau bên trái của mình.

Cánh môi Tống Tương Tư giật giật, không nói bất cứ điều gì, liền cúi đầu, rửa mặt xong, đóng vòi nước, rút khăn giấy ở một bên ra, lau khô mặt của mình, ném khăn vào trong thùng rác, cũng không thèm nhìn sữa chua đặt ở trên bồn rửa tay một cái, liền trực tiếp xoay người, xem như Hứa Gia Mộc không hề tồn tại, ở sát bên cạnh anh bước đi qua.

Có thể do uống rượu quá nhiều, bước chân của cô có chút lảo đảo, ngã đông ngã tây, Hứa Gia Mộc không nhịn được vươn tay đỡ lấy cô.

Cơ thể Tống Tương Tư hơi cứng ngắc, sau đó liền giật cánh tay của mình lại, tránh thoát khỏi tay Hứa Gia Mộc, bước chân lảo đảo tiếp tục đi về phía trước.

Lúc sắp đi ra khỏi cửa phòng rửa tay, điện thoại Tống Tương Tư trong lúc bất chợt vang lên.

Cô tựa vào trên vách tường, ổn định thân thể của mình, ngón tay có chút không có sức từ trong túi móc điện thoại di động ra, nhấn nghe.

Không biết trong điện thoại nói gì, sắc mặt cô trong lúc bất chợt trở nên có chút khó coi, một giây kế tiếp liền vội vã nói một câu: "Tôi đến ngay."

Sau đó liền vội vàng hấp tấp nhét điện thoại di động vào trong túi xách, lảo đảo nghiêng ngã chạy về phía thang máy.

Chân mày Hứa Gia Mộc nhăn lại, không hề nghĩ ngợi liền đuổi theo: "Chuyện gì xảy ra?"

Tống Tương Tư ngoảnh mặt làm ngơ, chỉ là liều mạng ấn nút mở thang máy, cửa thang máy vừa mở ra, cô liên tiến vào.

Bởi vì tốc độ quá nhanh, cô suýt nữa đụng phải vách tường thang máy, cũng may Hứa Gia Mộc tay mắt lanh lẹ kéo cánh tay của cô lại: "Rốt cuộc có chuyện gì?"

Sắc mặt Tống Tương Tư chợt tái nhợt, giống như không có nghe được lời nói của Hứa Gia Mộc, ánh mắt nhìn chằm chằm con số màu đỏ trong thang máy đang nhảy, vừa đến lầu một, cô liền không kịp chờ đợi xông ra ngoài.

Ra khỏi khách sạn, Tống Tương Tư trực tiếp đứng ở bên cạnh đường bắt đầu đón xe taxi.

Hứa Gia Mộc tiếp tục hỏi Tống Tương Tư hai câu, thấy cô từ đầu đến cuối không có ý định trả lời, nghĩ đến cô say thành cái bộ dáng này, cuối cùng định mạnh mẽ kéo cánh tay của cô, lôi đến bãi đậu xe ở một bên đi tới: "Tôi đưa cô đi."

"Không cần, tôi đón xe taxi. . . . . ." Lời từ chối của Tống Tương Tư còn chưa nói hết, đột nhiên liền khom người lại nôn khan.

Hứa Gia Mộc ở một bên đợi cô dừng lại nôn ọe, liền không nói hai lời ôm ngang lấy cả người cô lên, sải bước đi đến trước mấy chiếc xe.

Hứa Gia Mộc nhét Tống Tương Tư vào chỗ ngồi tay lái phụ, rất nhanh đi theo lên xe, vừa cho xe chạy, vừa hỏi: "Muốn đi đâu?"

Tống Tương Tư bởi vì uống quá nhiều rượu, có chút  đau dạ dày, lắc lắc đầu, nói: "Ở trước mặt trạm xe lửa cho tôi xuống là được rồi."

Hứa Gia Mộc vốn không để ý lời nói của Tống Tương Tư, ngược lại càng thêm dùng sức đạp chân ga, xe trong thời gian một cái nháy mắt liền lướt qua khỏi trạm xe lửa, sau đó cứ tiếp tục mở miệng lặp lại câu hỏi vừa rồi một lần nữa: "Cô muốn đi nơi nào?"

Tống Tương Tư mở miệng, còn chưa có phát ra âm thanh, Hứa Gia Mộc còn nói: "Tôi không ngại mang theo cô đi một vòng quanh đường phố Bắc Kinh đâu."

Cánh môi Tống Tương Tư giật giật, cuối cùng liền rủ lông mi xuống, giọng nói có chút yếu ớt nói: "Bệnh viện số 3 thành phố."



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 06.07.2016, 22:10
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 29.06.2013, 16:06
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 2968
Được thanks: 13771 lần
Điểm: 16.54
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ - Điểm: 76
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 920. Sau này (36)
Editor: Nana Trang

Hứa Gia Mộc nhíu mày, vừa ở đầu đường vòng sang hướng đến thành phố 3, vừa hỏi: "Bệnh viện?"

Tống Tương Tư xoay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ xe, không lên tiếng.

Dọc đường đi cực kỳ thuận lợi, nhưng vẫn mất hai mươi phút, khi tới bệnh viện ở thành phố 3, Tống Tương Tư đẩy cửa xe ra, vội vàng để lại một câu "Cảm ơn" rồi xuống xe, vội vội vàng vàng chạy vào trong bệnh viện.

Hứa Gia Mộc nhìn bóng lưng Tống Tương Tư, chần chờ một giây, cuối cùng dừng xe đậu ở ven đường, cũng đi vào theo.

Tống Tương Tư chạy thẳng đến phòng giải phẩu ở tầng ba của bệnh viện, ngồi ngoài cửa phòng giải phẩu là một y tá mặc áo trắng đeo khẩu trang, nhìn thấy Tống Tương Tư tới thì lập tức đứng lên, lúc ngửi thấy mùi rượu trên người Tống Tương Tư, cô y tá nhíu mày lại: "Cô Tống, cô uống rượu?"

Tống Tương Tư khẽ gật đầu một cái, liếc mắt nhìn cửa phòng giải phẩu đang đóng chặt: "Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Buổi sáng khi tôi tới, ba của tôi vẫn còn rất khỏe mà, còn nói qua mấy ngày nữa là có thể xuất viện, sao đêm hôm lại đột nhiên ngất đi?"

Cô y tá lắc đầu một cái, nói rõ ngọn nguồn: "Lúc ăn cơm tối, ông Tống vẫn còn rất tốt, hơn nữa tâm tình cũng không tệ, còn bảo tôi mở phim của cô Tống diễn cho ông xem, thế nhưng xem xong phim, lúc tôi chuẩn bị dìu ông lên giường nghỉ ngơi, ông đột nhiên bất tỉnh."

Tống Tương Tư: "Tôi chờ ở chỗ này là được rồi, cô đi mau đi."

"Vậy gặp lại sau."

Tống Tương Tư khẽ "Ừ" một tiếng, đợi đến khi cô y tá rời đi, cô liền vịn lấy bức tường, từ từ ngồi ở trên ghế dựa ở một bên nghỉ ngơi, nhìn chằm chằm vào ba chữ "Đang giải phẩu" mà ngây ngốc.

Hứa Gia Mộc nghe rõ lời của Tống Tương Tư và y tá, anh đứng ở trước cửa thang máy một lát, rồi cất bước đi tới.

Tống Tương Tư nghe thấy tiếng bước chân, hơi nghiêng đầu một chút, liếc mắt nhìn Hứa Gia Mộc, sau đó mím môi quay đầu lại.

Hứa Gia Mộc dựa vào vách tường đối diện Tống Tương Tư, nhìn chằm chằm sườn mặt có chút tái nhợt của cô, hơi chần chờ một chút, lên tiếng hỏi: "Ba em vẫn còn khỏe chứ?"

"Ừ." Tống Tương Tư đáp một tiếng rồi không nói gì nữa, trong hành lang một mảnh yên tĩnh, qua một hồi lâu, cô mới quay đầu nhìn Hứa Gia Mộc: "Mấy năm trước đã giải phẩu một lần, thân thể coi như tốt, tình huống năm nay đột nhiên chuyển biến xấu đi."

Hứa Gia Mộc khẽ gật đầu một cái, không tiếp lời cô, tầm mắt vốn đang nhìn mặt đất chợt đột nhiên liếc về phía cổ chân của Tống Tương Tư, mi tâm cau lại, một giây sâu cất bước đi tới, không hề báo trước ngồi xổm trước mặt cô, cầm chân của cô lên.

Tống Tương Tư bị hành động bất ngờ này của anh dọa cho hoảng sợ, cơ thể co rúm lại, cúi đầu xuống, còn chưa kịp phản ứng, giầy đã bị Hứa Gia Mộc cỡi ra, sau đó thì thấy Hứa Gia Mộc cau mày nói: "Sao cổ chân sưng to như vậy?"

Tống Tương Tư cúi thấp đầu, không nói chuyện.

"Là bị trật do quay phim khi chiều sao?" Hứa Gia Mộc nhớ đến lúc Tống Tương Tư bị té khi đi lên bậc thang, lại hỏi.

Tống Tương Tư vẫn không lên tiếng.

"Đã sưng to như vậy, sao lúc ấy không lên tiếng bảo đạo diễn ngừng quay lại." Giọng điệu Hứa Gia Mộc mang theo chút không vui.

Tống Tương Tư vẫn cúi thấp đầu như cũ, một lát sau tha mới ngẩng đầu lên, thờ ơ cười nhìn về phía Hứa Gia Mộc: "Có gì hay phải nói."

Chương 921. Kéo dài (1)

Sau đó Tống Tương Tư quay đầu qua nhìn chằm chằm vào cánh cửa phòng giải phẩu cách đó không xa, ánh mắt trở nên có phần mơ hồ, ước chừng nửa phút sau, lại dùng giọng điệu ngang ngược không quan tâm nói tiếp: "Bao nhiêu năm qua đều như vậy, không có gì để để ý cả."

Đáy lòng Hứa Gia Mộc thoáng chốc dấy lên cơn đau nặng nề.

Anh và Tống Tương Tư không cũng dính nhau thường xuyên, cô bận rộn chuyện của cô, anh cũng có chuyện ở xí nghiệp Hứa thị phải xử lý, cho dù có gặp mặt, phần lớn đều là buổi tối, hoan ái một trận xong thì đường ai nấy đi, nhưng trong ký ức của anh, từ trước tới nay Tống Tương Tư luôn là người rất lạnh nhạt, dường như không để ý đến điều gì cả, anh chưa từng nhìn thấy bộ dạng đau ốm của cô, cũng chưa từng nhìn thấy bộ dáng cô vì khổ sở mà rơi lệ.

Nhưng bây giờ, cô lại nói với anh, bao nhiêu năm qua đều như vậy... Cô lại nói, những năm này cho dù cô khó chịu, khổ sở nhiều bao nhiêu, cũng chỉ có mình cô chịu đựng sao?

Hứa Gia Mộc nhìn chằm chằm vào cổ chân không lên tiếng, một lát sau để chân cô lại trên giầy, đứng dậy rời đi.

Lúc Hứa Gia Mộc trở lại lần nữa, trên tay ôm một cái túi, anh đứng trước mặt Tống Tương Tư, từ trong túi cầm một hộp sữa chua ra, cắm ống hút, đưa tới trước mặt Tống Tương Tư.

Tống Tương Tư kinh ngạc nhìn Hứa Gia Mộc, vừa rồi tựa như anh buồn bực mới rời đi, tại sao lại quay trở lại.

Cô ngập ngừng một chút, cuối cùng vẫn nhận lấy hộp sữa chua.

Hứa Gia Mộc quỳ một gối ở trước mặt Tống Tương Tư, để túi sang một bên, cởi giày của Tống Tương Tư ra, sau đó đổ ở trong lòng bàn tay một chút dầu hoa hồng, chà chà hai lần, rồi xoa lên cổ chân Tống Tương Tư.

Tống Tương Tư nhìn Hứa Gia Mộc cúi đầu xoa chân mình, dùng sức mím chặt môi, sau đó thì cắn ống hút, dời tầm mắt đi.

Có lẽ nhưng năm gần đây, lần đầu tiên có người chăm sóc cô.

Có thể là do mẹ qua đời sớm, cô đã sớm học được cách độc lập, về sau cha bị bệnh nặng, một mình cô gánh vác tất cả trách nhiệm gia đình, bởi vì không có người chăm sóc cho nên chỉ có thể học cách tự chăm sóc mình, dần dà, ngay cả chính cô cũng cảm thấy mình không có gì là không làm được, bất kể là ngã bệnh hay bị thương, có thể chịu đựng được thì sẽ cắn răng chịu đựng, sau đó đến khi chỉ còn lại một mình mình, chỉ khóc ra tiếng khi quá đau.

Trong tám năm cô ở cùng Hứa Gia Mộc, thật ra không biết bao nhiêu lần đều nghĩ, đến lúc nào cô mới có thể dựa vào Hứa Gia Mộc, nghĩ đến cuối cùng, cô phát hiện người đàn ông này hoàn toàn không có ý nghĩ để cô dựa vào.

Cô không phải là người nhát gan, nhưng trước giờ cô đều không có can đảm nói ý nghĩ chân thật trong lòng mình với Hứa Gia Mộc.

Cô thoạt nhìn rất tự tin, nhưng thật ra trong lòng cô cực kỳ tự ti, mặc kệ cô nỗ lực để bản thân mình quang vinh chói lọi ở trước mặt mọi người như thế nào, thì trên bản chất từ đầu đến cuối cô vẫn là tình nhân được người ta dùng tiền mua.

Hiện tại có Tiểu Hồng Đậu, cô càng phải kiên cường hơn, trước kia lúc chỉ có một mình vì cuộc sống quá mệt mỏi mà lén lút khóc, hiện tại lúc ở một mình, ngay cả khóc cũng không dám khóc, cô sợ mình một khi rơi lệ sẽ sụp đổ mất, thậm chí trước kia cô còn nghĩ rằng, nếu Hứa Gia Mộc không cưới cô, cô có thể tìm một người đàn ông hiền lành để kết hôn sống qua ngày, nhưng bây giờ vì Tiểu Hồng Đậu, ngay cả kết hôn cô cũng không dám kết, cô sợ người đó sẽ đối xử không tốt với Tiểu Hồng Đậu.

Bây giờ, lúc này đột nhiên có người đối tốt với cô như vậy, chẳng hiểu tại sao cô lại muốn rơi nước mắt.

Chương 922 + 923. Kéo dài (2) (3)

Hứa Gia Mộc xoa bóp chân cho Tống Tương Tư xong, giúp cô mang giầy lần nữa, mới mở miệng hỏi: "Khá hơn chút nào không?"

Nghe thấy giọng nói của Hứa Gia Mộc, Tống Tương Tư đột nhiên hoàn hồn lại, cô vội vàng rũ mắt xuống, che giấu ánh nước trong mắt, nhẹ nhàng gật đầu một cái, dùng sức hút sữa chua.

Hứa Gia Mộc đứng lên, rút khăn ướt ở một bên lau dầu hồng hoa trong lòng bàn tay, sau đó dựa lại vào vách tường đối diện Tống Tương Tư.

Trong hành lang một mảnh yên tĩnh, không biết rốt cuộc qua bao lâu, điện thoại của Hứa Gia Mộc đột nhiên vang lên, vô cùng chói tai phá bầu không khí yên tĩnh này.

Hứa Gia Mộc lấy điện thoại ra, nhìn thấy tên hiện thị người gọi đến trên màn hình, mới bỗng nhiên nghĩ đến mình lại quên Dương Tư Tư vẫn còn ở buổi tiệc, anh đi ra ngoài cách xa chỗ Tống Tương Tư mới nhận điện thoại.

Mặc dù Hứa Gia Mộc tận lực đè thấp âm thanh, nhưng Tống Tương Tư vẫn mơ hồ nghe thấy vài nội dung.

"Xin lỗi, tôi đột nhiên tạm thời có việc, quên nói cho cô biết... Hiện tại cô đang ở đâu? Tôi cử người đến đón cô, đưa cô về nhà... Được, ừ, không thành vấn đề, nhất định sẽ nhận lỗi với cô, ừ, 88, về nhà ngủ sớm đi."

Hứa Gia Mộc cúp điện thoại, một lần nữa đi trở về, khi cách Tống Tương Tư khoảng chừng hai thước, Tống Tương Tư đột nhiên quay đầu lại, lên tiếng: "Tối nay cám ơn anh, thời gian không còn sớm, anh về nghỉ ngơi đi."

"Không sao." Hứa Gia Mộc hờ hững nói một câu, sau đó trở lại vị trí cũ dựa vào vách tường lần nữa.

Tống Tương Tư giật giật khóe môi, không nói thêm câu nào, trong hành lang yên tĩnh lần nữa, lần này ước chừng qua năm phút, cửa phòng giải phẩu được mở ra, Tống Tương Tư đứng phắt dậy, ngay cả Hứa Gia Mộc cũng đứng thẳng người theo.

Bác sĩ trưởng đi ra đầu tiên, anh ta lấy khẩu trang xuống, vẻ mặt ngưng trọng lắc đầu với Tống Tương Tư đang đi nhanh tới.

Hứa Gia Mộc theo bản năng nhìn về phía Tống Tương Tư, đáy mắt cất giấu sự lo lắng.

Tống Tương Tư nhìn bác sĩ trưởng chớp mắt hai cái, mới mở miệng hỏi: "Là có ý gì?"

"Cô Tống, xin bớt đau buồn." Bác sĩ trưởng hơi cúi đầu một chút, mới nói tiếp: "Ông Tống lớn tuổi, cơ năng thân thể vốn thoái hóa, nếu cứng rắn giải phẫu lần nữa, nguy hiểm sẽ rất lớn, e rằng bàn mổ chưa hạ người đã đi rồi, nếu như duy trì hiện trạng này, uống thuốc đúng giờ, vẫn có thể sống thêm một lúc, cụ thể là bao lâu, vậy phải xem tâm tình của ông Tống rồi."

Thân thể Tống Tương Tư khẽ lung lay một cái, Hứa Gia Mộc nhanh chóng ôm lấy bờ vai của cô, mở miệng hỏi bác sỉ trưởng: "Viện trưởng của mấy người đâu, tối muốn nói chuyện với ông ta một lát."

"Thật sự rất làm tiếc, cho dù anh có mời bác sĩ tốt nhất đến đây, e rằng cũng vô lực xoay chuyển trời đất." Bác sĩ trưởng áy náy nói một câu, sau đó lại mở miệng: "Cô Tống, bây giờ ông Tống vẫn tỉnh táo, ông ấy nói có lời muốn nói với cô, cô đến phòng điều trị săn sóc đặc biệt thăm ông ấy đi."

Nói xong bác sĩ trưởng tiếp tục xin lỗi Tống Tương Tư và Hứa Gia Mộc rồi rời đi.

Một mình Tống Tương Tư tiến vào phòng điều trị săn sóc đặc biệt, ba Tống ngồi nghiêng ở trên giường bệnh, trên mu bàn tay cắm ống truyền dịch, thoạt nhìn coi như có tinh thần, ông nhìn thấy Tống Tương Tư, lập tức nhoẻn miệng cười, sau đó vỗ vỗ vị trí bên cạnh mình: "Tư Tư, tới đây ngồi đi."

Tống Tương Tư "Vâng" một tiếng, đi qua ngồi xuống, sau đó tay cô liền bị tay ba Tống cằm lấy: "Tư Tư, ba biết thời gian của ba không còn nhiều, ba cũng nói với bác sĩ rồi. Không tiếp nhận trị liệu nữa."

Ngay lúc này Tống Tương Tư bỗng nhiên xúc động bắt đầu muốn khóc.

"Ba biết con nhất định sẽ rất khổ sở, nhưng con người mà, rồi cũng sẽ chết, mỗi ngày đều ba đều ngây ngô trong bệnh viện cũng không vui vẻ gì, ba có chuyện muốn thương lượng với con, nếu bây giờ con không bận, có thể theo ba về nhà không? Ba muốn về thăm mẹ con..."

Nước mắt của Tống Tương Tư bất chợt rơi xuống, hoàn toàn bất chấp mấy ngày mình quay quảng cáo, rũ mí mắt gật đầu một cái, âm thanh có chút nghẹn ngào nói: "Được, con về nhà cùng ba, ba muốn khi nào thì về?"

"Nếu có thể, ba muốn đi ngay bây giờ."

Đương nhiên Tống Tương Tư biết ông nói câu này là có hàm ý gì, ông sợ mình nếu không đi nhanh, sẽ chết ở Bắc Kinh.

Tống Tương Tư tiếp tục gật đầu, vâng lời răm rắp: "Được, đợi lát nữa con sẽ đặt vé máy bay."

"Con gái ngoan." Ba Tống nhoẻn miệng cười, đột nhiên mở miệng mang theo vài phần khẩn cầu: "Tư Tư, con vẫn luôn nói với ba, con có một bạn trai, lúc trước ba ngã bệnh tiền làm giải phẫu đều là cậu ta đưa cho con, con còn nói cậu ta là ông chủ của con, có rất nhiều tiền, đối với con cực kỳ tốt, hai đứa con quen nhau gần mười một năm rồi nhỉ... Con cũng ba mươi tuổi rồi, cũng nên suy nghĩ chuyện kết hôn đi, cậu ta có nói muốn cưới con hay không?"

Trong khoảng thời gian ngắn Tống Tương Tư có chút không biết nên trả lời như thế nào.

"Tư Tư, không phải con gạt ba chứ..." Mặt ba Tống lộ vẻ lo lắng: "Hay là cậu ta hoàn toàn không có ý muốn cưới con, con bị gạt suốt bao năm qua?"

"Không có." Tống Tương Tư cong môi cười, mở miệng trấn an ba Tống: "Người thành phố kết hôn đều muộn, ba mươi tuổi không đáng là gì, gần đây anh ấy bề bộn nhiều việc, anh ấy nói, đợi xong mấy việc gần đây sẽ kết hôn với con."

"Thật sao? Vậy thì tốt quá rồi." Ba Tống cười lên, sau đó lại mang theo vài phần mong đợi hỏi: "Vậy con có thể cho ba gặp cậu ta không? Nếu cậu ta thật sự cưới con, sớm muộn gì cũng phải gặp ba, rất có thể ba sẽ không sống được đến lúc đó, ba chỉ muốn gặp mặt người sau này con sẽ lấy như thế nào, sau đó khi ba đi gặp mẹ con, sẽ miêu tả lại cho bà ấy."

Tống Tương Tư rũ mí mắt xuống, im lặng trong chốc lát, sau đó nhìn Hứa Gia Mộc đứng ngoài hành lang vẫn chưa rời đi, giống như quyết định cái gì đó, nghiêng đầu nhoẻn miệng cười nói với ba: "Ba, anh ấy đang ở bên ngoài, con sẽ đi gọi anh ấy vào gặp ba."

Ba Tống liên tục gật đầu, nhiều lần nói "Được."

Tống Tương Tư kéo cửa phòng bệnh ra, Hứa Gia Mộc lập tức xoay người lại, ánh mắt thâm thúy nhìn chằm chằm vào ánh mắt của cô hỏi: "Em vẫn ổn chứ?"

Tống Tương Tư khẽ gật đầu, không nói chuyện, chỉ kéo cánh cửa lại, sau đó ra hiệu với Hứa Gia Mộc đi đến phía trước, còn mình thì đi lên trước đến nơi cách xa phòng trị liệu.

Tống Tương Tư đi thẳng đến trước cửa toalet mới ngừng lại được, cô xoay người chần chờ thật lâu mới mở miệng nói với Hứa Gia Mộc ở sau lưng: "Tôi có thể nhờ anh giúp một chuyện không?"

Hứa Gia Mộc: "Em nói đi."

"Anh có thể... giả làm bạn trai của tôi không?" Đầu Tống Tương Tư cúi xuống, âm thanh có chút yếu ớt: "Ba của tôi không còn sống được bao lâu, nói muốn gặp mặt bạn trai tôi, cho nên, anh có thể..."

Chương 924. Kéo dài (4)

Hứa Gia Mộc nhìn chằm chằm vào ánh mắt của Tống Tương Tư, dừng mấy giây mới lạnh giọng hỏi: "Không phải cô đã kết hôn rồi sao? Tại sao không trực tiếp gọi chồng cô tới đây?"

Sắc mặt Tống Tương Tư bỗng trắng bệch, cô rủ mắt xuống, giật giật khóe môi, mặt mày ủ rũ.

Hứa Gia Mộc anh không biết rốt cuộc mình tức giận đến mức nào, lời nói ra có chút sắc bén cay nghiệt: "Thế nào, cô sợ ba cô biết cô gả cho một người đàn ông hơn cô mười tuổi, còn làm mẹ kế cho hai đứa con của anh ta, sau đó mất lòng tin vào cô, chết không nhắm mắt?"

Tống Tương Tư cắn môi, càng cúi đầu xuống thấp hơn, ngay cả vai cũng sụp xuống.

Hứa Gia Mộc nhìn đỉnh đầu của Tống Tương Tư, cuối cùng vẫn mềm lòng thỏa hiệp, chỉ là giọng nói nghe có chút lạnh nhạt: "Đi thôi."

Tống Tương Tư có chút Hứa Gia Mộc ngẩng đầu lên, nhìn về phía Hứa Gia Mộc.

Hứa Gia Mộc không lên tiếng, trực tiếp nắm cổ tay của Tống Tương Tư kéo cô bước nhanh đi về hướng cửa phòng bệnh ba cô, đi chưa được bao lâu, Hứa Gia Mộc nghĩ đến cổ chân sưng đỏ của Tống Tương Tư, bước chân bất giác thả chậm lại.

Đi đến cửa phòng bệnh, lúc Hứa Gia Mộc vừa mới chuẩn bị đẩy cửa ra, Tống Tương Tư dùng sức kéo tay anh, Hứa Gia Mộc dừng động tác lại, quay mặt sang, ánh mắt nhìn Tống Tương Tư có chút lạnh nhạt.

Ánh mắt Tống Tương Tư có chút trốn tránh, lời nói cũng đứt quảng: "Tôi nói với ba, tôi có một bạn trai, yêu đương mười một năm... Tôi còn nói, anh ấy là ông chủ lớn của một công ty, có rất nhiều tiền... Quyết định cuối năm năm sẽ lấy tôi..."

Hứa Gia Mộc nhíu chặt mi tâm.

Lúc này Tống Tương Tư hoàn toàn không dám nhìn Hứa Gia Mộc, cô nghĩ trong mắt anh, nhất định là khinh thường và trào phúng, trên mặt khuôn mặt từ trước đến nay đều là cao ngạo lạnh nhạt, lại hiện lên vẻ bối rối cùng bất an: "Còn có, năm vạn lúc trước, ba tôi cho rằng là bạn trai cho tôi..."

"Tôi nói với ba, bạn trai của tôi đối với tôi rất tốt..."

Tống Tương Tư dừng lại, cô mất rất lớn sức lực mới nặn ra một câu, giọng nói nhỏ đến đáng thương: "Cho nên, có thể phiền anh ở trước mặt ba tôi đối tốt với tôi chút không..."

Tống Tương Tư như ý thức được yêu cầu của mình có chút nhiều, mới nói được phân nửa lại đột nhiên đổi giọng: "Thật ra không cần ở trước mặt ba đối tốt với tôi đâu, chỉ cần anh ngồi một lát với ba là được rồi, chỉ cần mười phút, à không, năm phút cũng được, anh có thể không cần nói chuyện, chỉ cần cười một chút, thuận theo ý ông ừm một tiếng là được..."

Nghe xong một chuỗi dài của Tống Tương Tư, Hứa Gia Mộc không biết cảm giác trong lòng mình rốt cuộc là như thế nào, có lẽ đây là lần đầu tiên anh thấy bộ dạng cô cúi mình hạ giọng như vậy, chỉ cảm thấy lồng ngực trái rất đau rất đau.

Hứa Gia Mộc đứng một lát, khẽ gật đầu với Tống Tương Tư một cái, đầu tiên là lễ phép gõ cửa phòng bệnh một cái, đợi bên trong truyền đến một tiếng tang thương "Mời vào", Hứa Gia Mộc mới đẩy cửa ra, nắm tay Tống Tương Tư đi vào.

"Ba, con giới thiệu với ba, đây là..." Tống Tương Tư ở trước mặt ba Tống hiền lành vẫn luôn thuận miệng nói mấy chữ này, nhưng bây giờ Hứa Gia Mộc đứng bên cạnh, ngược lại cô nói lắp một chút: "Bạn trai con, tên là Hứa Gia Mộc."

"Cháu chào bác trai ạ." Hứa Gia Mộc đầu tiên là cười tươi chào một tiếng, sau đó cúi người một góc 90 độ chào ba Tống ở trên giường bệnh.

Chương 925. Kéo dài (5)

Ba Tống nhìn Hứa Gia Mộc áo mũ chỉnh tề, bộ dáng ngọc thụ lâm phong, cực kì hài lòng, có lẽ là do Tống Tương Tư đã nói với ông, Hứa Gia Mộc là ông chủ lớn, ông nghĩ đến cả đời mình bần hàn đói rét, con gái của mình trèo cao với tới Hứa Gia Mộc, cho nên áp lực tâm lý có chút lớn, ông hơi khẩn trương bất an, chỉ nhìn Hứa Gia Mộc vẫn luôn cười hiền lành, mãi cho đến khi Tống Tương Tư mang cái ghế đặt ở trước mặt Hứa Gia Mộc, ý bảo Hứa Gia Mộc ngồi, lúc này ba Tống mới vội vàng gật đầu, chỉ vào cái ghế nói, liên tục nói "Ngồi đi".

Hứa Gia Mộc nhìn ra vẻ bối rối của ba Tống, sau khi ngồi xuống, chủ động mở miệng với ba Tống: "Bác trai, thân thể ngài vẫn tốt chứ?"

Ba Tống vội vàng trả lời: "Vẫn tốt, vẫn tốt."

Hứa Gia Mộc liếc nhìn Tống Tương Tư đứng ở một bên, nhớ đến những lời cô nói với mình trước khi vào phòng, anh liền vươn tay ra cầm lấy tay Tống Tương Tư, Tống Tương Tư sửng sốt một chút, ngay sau đó nghe thấy Hứa Gia Mộc nói: "Bác trai, bác sĩ nói chỉ cần tâm tình của ngài tốt, là có thể sống thật lâu, con và..."

Hứa Gia Mộc khựng lại, nhớ đến nhũ danh của Tống Tương Tư, vì vậy lại nói: "Tư Tư đã thương lượng xong, tháng Mười sẽ chuẩn bị kết hôn đấy ạ, còn trông cậy vào ngài làm chủ hôn cho bọn con."

Mặc dù đây là cô nói cho anh biết, nhưng lúc nghe được câu này từ trong miệng anh, Tống Tương Tư vẫn có chút bần thần.

Có trời mới biết, trong tám năm trước kia, cô ít nhiều có một ngày một đêm nằm mơ, đều mơ tới Hứa Gia Mộc lấy cô làm vợ.

Cho đến cuối cùng mộng vỡ tan, cô ngay cả nằm mơ cũng không dám nghĩ tới Hứa Gia Mộc sẽ lấy cô.

Ba Tống nghe thấy câu này thì hết sức vui vẻ, trong lòng ông hiểu rõ mình nhất định sẽ sống không đến lúc đó, nhưng vẫn cười đến không khép miệng được, lại liên tục nói nhiều từ "Tốt."

Hứa Gia Mộc nắm tay Tống Tương Tư không buông: "Bác trai, thật sự rất xin lỗi, con và Tư Tư quen nhau lâu như vậy, nên nớn ra mắt ngài."

"Không sao, không sao, bác nghe Tư Tư nói, con bề bộn nhiều việc..." Ba Tống vội vàng lắc đầu.

...

Kế tiếp biểu hiện của đích biểu hiện ngược lại nằm ngoài dự đoán của Tống Tương Tư, so với trong tưởng tượng của cô thì thân thiết hơn rất nhiều, anh nói chuyện với ba cũng rất kính trọng, có thể thấy ba cực kì hài lòng anh, nụ cười trên mặt đều phát ra từ nội tâm, thậm chí trò chuyện cho đến lúc cuối cùng, ba Tống cười híp mắt nhìn Tống Tương Tư nói: "Tư Tư, bây giờ đã nhìn thấy bạn trai của con, cha có chết cũng không hối tiếc."

Tống Tương Tư cong môi cười nhẹ, ngược lại Hứa Gia Mộc mở miệng nói: "Bác trai, ngài nói gì vậy chứ, ngài yên tâm, con nhất định sẽ nghĩ mọi cách liên hệ đoàn thể điều trị tốt nhất tới đây chẩn bệnh cho ngài."

Ba Tống cười, không tiếp nhận đề tài này của Hứa Gia Mộc, trực tiếp nhìn vào Tống Tương Tư nói: "Tư Tư, con đặt bé máy bay chưa?"

"Vẫn chưa, con sẽ đi đặt ngay." Tống Tương Tư vừa nói vừa lấy điện thoại ra.

"Vé máy bay gì?" Hứa Gia Mộc nghi ngờ hỏi một câu.

"Bác và Tư Tư chuẩn bị trở về quê." Ba Tống giải thích.

"Khi nào ạ?" Hứa Gia Mộc hỏi.

Ba Tống đáp: "Ngay bây giờ."

Hứa Gia Mộc nhìu mi tâm lại, sau đó nhìn Tống Tương Tư đang đặt vé máy bay, đột nhiên anh vươn tay ra rút điện thoại trong tay cô, sau đó lấy điện thoại của mình trực tiếp gọi một cuộc điện thoại: "Đặt cho tôi ba vé máy bau... Địa điểm và số chứng minh nhân dân tôi sẽ gởi ngay qua cho cậu..."

Cúp điện thoại, Hứa Gia Mộc trực tiếp đưa điện thoại cho Tống Tương Tư: "Ghi thông tin cá nhân của em và ba em đến số này."


Đã sửa bởi Nana Trang lúc 06.07.2016, 23:41, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 06.07.2016, 22:34
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Huyết Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Huyết Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.11.2015, 05:38
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 5164
Được thanks: 16235 lần
Điểm: 6.22
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ - Điểm: 100
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 926: Kéo dài (6)

Editor: Skinny Cat

Tống Tương Tư không nhận di động từ Hứa Gia Mộc, nhìn đáy mắt anh, rõ rang không tiếng động thắc mắc.

Đương nhiên Hứa Gia Mộc biết trong lòng Tống Tương Tư suy nghĩ cái gì, anh không mở miệng nói chuyện với Tống Tương Tư, ngược lại trực tiếp quay đầu, nhìn ba Tống: "Vừa hay mấy ngày nay con không bận việc, có thể cùng bác và Tư Tư trở về."

Ba Tống có vẻ vừa mừng lại vừa lo, theo bản năng liếc mắt nhìn con gái mình đứng ở một bên, sau đó mới mở miệng nói: "Chuyện này liệc có phiền..."

"Không phiền, vốn cháu cũng đang muốn về quê một chuyến." Hứa Gia Mộc dừng một chút, còn nói: "Vả lại, hai người ngàn dặm xa xôi trở về, cháu cũng không yên tâm."

Nói xong, Hứa Gia Mộc đem di động cầm trong tay quơ quơ về phía Tống Tương Tư, Tống Tương Tư cắn môi, vươn tay nhận lấy, ngón tay bấm nhanh một hồi, sau đó đưa lại cho Hứa Gia Mộc, Hứa Gia Mộc liếc nhìn họ tên và số căn cước mà Tống Tương Tư bấm vào, xác nhận không có sai, liền trực tiếp nhắn qua cho thư ký của mình.

-

Thủ tục xuất viện của ba Tống, là Hứa Gia Mộc làm, ngay cả viện phí và phí giải phẫu trong quãng thời gian này đều là anh trả.

Thân thể của ba Tống vô cùng suy yếu, đi đường run rẩy, cuối cùng vẫn là quản lý lấy xe lăn tới, Hứa Gia Mộc đẩy ba Tống xuống lầu.

-

Máy bay cất cánh không bao lâu, thể lực ba Tống chống đỡ hết nổi liền nhắm mắt lại ngủ.

Trên máy bay có hơi lạnh, Hứa Gia Mộc nói với tiếp viên hàng không muốn hai cái chăn len, lấy một cái đưa cho Tống Tương Tư bên cạnh.

Tống Tương Tư quay đầu, nhìn thoáng qua Hứa Gia Mộc, sau đó nhẹ giọng nói "Cảm ơn", nhận lấy, cô mở ra, lúc đắp vào trên người mình, nơi khóe mắt vừa vặn thấy Hứa Gia Mộc nghiêng người, đem chăn cẩn thận khoác lên trên người ba Tống, Tống Tương Tư theo bản năng nghiêng đầu, cho đến khi Hứa Gia Mộc đắp xong chăn, ngồi thẳng người, cô mới vội vả quay đầu trở lại, qua loa đem chăn khoát lên chân, như là sợ Hứa Gia Mộc nhìn thấy khác thường trong đáy mắt mình vậy, Tống Tương Tư vội vàng nhắm hai mắt lại, qua một hồi, cô cảm giác được anh nghiêng người sang, động tác rất nhẹ và chậm, nhấc chăn ở trên đùi cô lên, cẩn thận khoác lên người cô.

Lông mi Tống Tương Tư rung rung hai lần, nhịn không được mở mắt, gương mặt đẹp trai của Hứa Gia Mộc, rơi vào đáy mắt cô.

Hứa Gia Mộc đắp kín chăn, mới trông thấy cô mở mắt, anh nhìn chằm chằm vào mắt cô trong chốc lát, sau đó liền nhẹ giọng mở miệng nói: "Việc chụp quảng cáo, anh đã gọi điện cho bọn họ, kêu bọn họ tạm thời dời lại, đợi em có thời gian rồi nói sau."

Tay Tống Tương Tư để trong chăn, nắm chặt lại, cô cố gắng duy trì bình tĩnh, hướng về phía Hứa Gia Mộc lại nói một câu "Cảm ơn".

Vẻ mặt Hứa Gia Mộc ôn hòa, môi mấp máy, xoay người, ngồi thẳng ở chỗ ngồi của mình.

Tống Tương Tư quay đầu, nhìn ra ngoài cửa sổ, trời sao chiếu sáng, ánh trăng sáng tỏ, bầu trời đêm tuyệt đẹp, nhưng lòng của cô lại hỗn loạn.

Nói đến sự dứt khoát nhanh chóng, ba năm trước đây, cô cũng giống như vậy, giơ tay quyết tuyệt tàn nhẫn chém xuống một đao chặt đứt, nhưng cho tới bây giờ, cô lại vẫn bởi vì anh, mà lòng lại rối loạn lên.

-

Đến Giang Tô đã là mười hai giờ sáng, quê của Tống Tương Tư ở một trấn nhỏ, đêm hôm khuya khoắc lúc này, sớm đã không còn chuyến xe nào đi tới đó, cho nên Hứa Gia Mộc thuê hai phòng gần sân bay.

Chương 927: Kéo dài (7)
Editor: Skinny Cat

Hứa Gia Mộc và ba Tống ở một phòng, Tống Tương Tư ở một phòng.

Hai căn phòng, chỉ cách một bức tường trắng.

Sáng sớm hôm sau Tống Tương Tư thức dậy, liền đi sang phòng cách vách, là ba cô ra mở cửa, Hứa Gia Mộc không có ở trong phòng.

Tinh thần của ba thoạt nhìn còn không khỏe được như hôm qua, thậm chí có chút uể oải, chỉ đi ra mở cửa cho cô, đi có mười mấy thước, đã mệt thở hồng hộc.

Tống Tương Tư đỡ ba đi tới ghế ngồi xuống, cô còn chưa mở miệng nói chuyện, ba Tống đã chậm rãi mở miệng nói: "Tối hôm qua, tiểu Hứa hình như cũng chưa hề ngủ cả một đêm."

"Bụng của ba không thoải mái, thường đi toilet, mỗi lần đều là nó cõng ba, nửa đêm ba còn không cẩn thận tiểu ra giường, nó đã thay quần áo cho ba, rồi còn lau người cho ba, nhường giường cho ba ngủ, nó ngồi một bên trông giữ cả đêm, còn có quần áo kia, cũng là nó giặt..."

Ba Tống nói xong, liền giơ tay lên, chỉ về hai bộ quần áo treo phía trước cửa sổ.

"Có thể thấy, tiểu Hứa là người tốt, đối với con cũng thật lòng, tương lai có nó bên cạnh con, ba thật sự yên tâm..."

Ba Tống còn nói rất nhiều điều tốt về Hứa Gia Mộc, nhưng một chữ Tống Tương Tư cũng chưa nghe vào, chỉ nhìn quần áo Hứa Gia Mộc đã giặt, thấy kinh ngạc.

-

Hứa Gia Mộc trở lại khách sạn, trong tay xách vài gói to.

Tối hôm qua mọi người đi vội vàng, cũng không mang theo quần áo, Hứa Gia Mộc cố ý ra cửa hàng gần sân bay mua hai bộ quần áo cho Tống Tương Tư và ba Tống tắm rửa, thuận tiện còn thuê một chiếc xe, mua hai phần ăn sáng.

Hành động của ba Tống không thay đổi, Hứa Gia Mộc ngồi ở bên cạnh, rất kiên nhẫn cầm muỗng, đút từng muỗng cháo cho ba Tống.

Tống Tương Tư ngồi đối diện, nhìn cảnh tượng trước mặt, không biết tại sao đáy mắt trở nên ẩm ướt, cô cúi thấp đầu, không dám nhìn tới hình ảnh trước mặt, sợ mình nhìn lâu hơn một chút, ý định thật vất vả kiên định, cứ như vậy lại dao động.

Ở trong trí nhớ của cô, Hứa Gia Mộc là loại đại thiếu gia điển hình áo đến thì đưa tay, cơm đến há mồm, chẳng bao lâu sau, thế nhưng anh đã thay đổi, trở nên tâm tư cẩn thận, trở nên là người rất chu đáo, tạo cho người ta cảm giác an toàn và ỷ lại, khiến cho người ta thấy có anh thì trong lòng sẽ kiên định và ấm áp.

Nếu là, trong tám năm cô và anh ở chung, ở trước mặt của cô, chỉ trong phút chốc anh có bộ dạng hiện tại này, có lẽ lúc trước, cô sẽ không lòng như tro tàn, sẽ không quyết tâm buộc mình rời khỏi anh như vậy.

Anh của hiện tại, rốt cục cũng như cô mong muốn, đã biến thành một người đàn ông tốt đáng giá phó thác cả đời, nhưng, không còn chút quan hệ nào cùng cô rồi.

-

Mười một giờ trưa, Hứa Gia Mộc trả phòng, khởi động chiếc xe mình đã thuê, chở Tống Tương Tư và ba Tống trở về quê của họ.

Trấn nhỏ mà Tống Tương Tư sinh ra cách sân bay khoảng hơn bốn trăm km, đại khái đi đường mất hơn năm tiếng, mãi cho đến buổi chiều gần 5 giờ, Tống Tương Tư cuối cùng đã về tới quê.

Sau khi ba Tống rời Tống gia đi Bắc Kinh chữa bệnh, cũng không có người ở nhà, nên trong nhà đóng rất nhiều bụi bẩn.

Tối hôm qua một đêm ngủ không ngon, Hứa Gia Mộc lại lái xe một ngày, nhưng không than thở gì xắn tay áo, quét dọn trong ngoài một lượt, sau đó lại đi ra ngoài mua đồ ăn, tự mình xuống bếp, nấu cơm chiều.

Ba Tống không ngon miệng, chỉ ăn chút ít, rồi uống thuốc xong, về phòng ngủ chính nghỉ ngơi.



Chương 928: Kéo dài (8)
Editor: Skinny Cat

Cơm nước xong, Hứa Gia Mộc đi rửa chén, lúc anh từ trong phòng bếp đi ra, vừa vặn thấy Tống Tương Tư đang trải chăn đệm trên sô pha.

Tống Tương Tư nghe được tiếng bước chân, nghiêng đầu, liếc mắt nhìn anh, sau đó tùy ý ném gối đầu lên sô pha, đứng lên đi tới hướng phòng ngủ của mình lúc còn ở nhà, đẩy cửa ra, nói với Hứa Gia Mộc: "Anh ngủ ở trong phòng đi, em đã thay chăn nệm mới rồi."

Hứa Gia Mộc đứng tại chỗ không nhúc nhích, đầu tiên là nhìn chằm chằm Tống Tương Tư, sau đó nhìn thoáng qua bên trong phòng, rồi lại nhìn một chút đệm chăn trên sô pha, liền hiểu rõ ý của Tống Tương Tư, không hề nghĩ ngợi trực tiếp sảng khoái mở miệng nói: "Anh ngủ trên sofa."

"Hôm nay anh lái xe cả ngày, khẳng định rất mệt..."

Tống Tương Tư vừa mới nói một câu, đã thấy Hứa Gia Mộc sải bước tới trước sô pha nằm xuống.

Tống Tương Tư im lặng chăm chú nhìn Hứa Gia Mộc một hồi, lại nói: "Cảm ơn."

Hứa Gia Mộc gật đầu: "Không cần khách sáo."

Tống Tương Tư đứng cửa phòng ngủ một lúc, để lại một câu "Ngủ ngon", rồi đi vào phòng, đóng nhẹ cửa lại.

-

Ngày hôm sau Tống Tương Tư và ba Tống thức dậy, Hứa Gia Mộc đã làm xong bữa sáng.

Không biết có phải tối hôm qua ba Tống nghỉ ngơi được hay không, tinh thần trạng thái hôm nay của ông đặc biệt tốt, ăn xong bữa sáng, còn nói muốn đi ra xem mộ mẹ Tống.

Trước khi lên đường, ba Tống còn cố ý kêu Tống Tương Tư tìm bộ đồ kiểu áo Tôn Trung Sơn do tự tay mẹ Tống làm cho ông nhiều năm trước để mặc.

Mộ của mẹ Tống đặt ở đồng ruộng tổ truyền của Tống gia, xe chỉ có thể chạy đến ven đường, tiếp theo phải đi bộ.

Tuy rằng tinh thần Ba Tống rất tốt, nhưng không đi được bao lâu, cuối cùng vẫn là Hứa Gia Mộc cõng ông.

Mùa hè ở miền nam, nóng hơn nhiều so với Bắc Kinh, lúc này còn đúng là giữa trưa, người phơi nắng nóng hừng hực cũng choáng váng, Hứa Gia Mộc cõng ba Tống mới đi khoảng 200 mét, quần áo trên người anh đã ướt đẫm, kiểu tóc được cắt gọn gàng, cũng ướt đẫm mồ hôi.

Tống Tương Tư đi theo bên cạnh, nhìn hình ảnh này, dùng sức nắm chặc ô dù trong tay để che nắng.

-

Sau khi ba Tống bị bệnh nặng, hoàn cảnh Tống gia hoang phế, cỏ dại mọc um tùm, che lấp hết mộ phần của mẹ Tống.

Ba Tống từ trên lưng Hứa Gia Mộc đi xuống, dắt tay Tống Tương Tư, đi tới trước mộ phần, ông cố hết sức khom người xuống, muốn nhổ hết cỏ hoang dưới đất, nhưng nắm một cọng cỏ, dùng hết sức lức, cũng không nhổ ra được.

Hứa Gia Mộc đứng im đã đi tới, kêu Tống Tương Tư chăm sóc tốt cho ba Tống, sau đó không nói lời nào liền cong người xuống, nhổ cỏ.

Cỏ hoang đã mọc dài, rễ cắm rất sâu, cố hết sức nhổ lên, trên người Hứa Gia Mộc lại đổ đầy mồ hôi, cuối cùng Tống Tương Tư không nhìn được nữa, tiến lên giật cánh tay Hứa Gia Mộc, bắt anh ngồi nghỉ ngơi một lúc, thuận thế cầm bình nước tới.

Hứa Gia Mộc uống một hơi hơn phân nửa bình, đứng ở dưới bóng cây, ngồi cùng ba Tống trong chốc lát, sau đó lại đứng dậy đi tới mộ phần của mẹ Tống, đại khái khoảng một tiếng, mới dọn dẹp sạch sẽ cỏ dại trên mộ mẹ Tống.

Ba Tống cố sức đứng lên, được Tống Tương Tư nâng đỡ, đi tới trước mộ phần mẹ Tống, vươn tay, sờ lên bia mộ của mẹ Tống, sau đó ý bảo Hứa Gia Mộc và Tống Tương Tư rời đi, để một mình mình ở lại, nói nhiều thứ với người vợ đã mất nhiều năm thật lâu.


Chương 929: Kéo dài (9)
Editor: Skinny Cat

Mãi cho đến bốn giờ chiều, ba Tống mới cùng Tống Tương Tư và Hứa Gia Mộc về nhà.

Nhìn ra, ba Tống nói chuyện với mẹ Tống thời gian dài như vậy, tâm tình có vẻ tốt hơn, trên đường trở về, khóe môi vẫn luôn cong lên.

Về đến cửa nhà, Hứa Gia Mộc vừa dừng xe, ba Tống đột nhiên mở miệng nói: "Tư Tư, ba muốn ăn gà tây kiều ở quán kia, con đi mua vể cho ba được không?"

Hứa Gia Mộc tắt máy xe, quay đầu nhìn thoáng qua Tống Tương Tư đang đẩy cửa xe ra, nói: "Em đợi đã, để anh đi cùng em."

"Một mình Tư Tư có thể đi mua, không bao xa." Ba Tống nói: "Tiểu Hứa, cháu giúp bác vào trong công viên của tiểu khu ngồi chốc lát đi."

-

Ba Tống được Hứa Gia Mộc đỡ, chậm rãi đi vào công viên của tiểu khu.

Ba Tống vừa đi vừa nghỉ, thỉnh thoảng chỉ vào một chỗ, nói vài câu với Hứa Gia Mộc, đều là về Tống Tương Tư.

"Cây kia...đã ba mươi, bốn mươi năm, lúc nhỏ Tư Tư rất thích cùng Tiểu Hỏa bạn trong tiểu khu nhảy dây ở đây."

"Trước kia... Nơi đó không có hồ nhân tạo, đây là vừa mới xây được vài năm thôi, lúc Tư Tư còn nhỏ, thì chỉ là một cái hố đất, nó hả, đi theo một đám con trai, mỗi ngày tới đây chơi đùa, mỗi lần về nhà cả người đầy bùn đất, lúc nào cũng bị mẹ nó mắng."

"Còn có, khu rừng cây bách kia, cũng có đến mấy chục năm rồi, lúc trước những cây bách này, chỉ là cây nhỏ cắm trên đất, không nghĩ tới giờ đã cao lớn thành đại thụ che trời, lúc Tư Tư không vui, thường hay trốn ở trong rừng cây này khóc."

"Trên trán Tư Tư có một vết sẹo, chính là trước đây chơi đùa cùng bạn bè, không cẩn thận bị đụng, bây giờ có tóc mái che lại, nhìn không thấy, cháu vén tóc nó ra, mới có thể nhìn thấy được."

Ước chừng Ba Tống đi một vòng quanh công viên, cuối cùng được Hứa Gia Mộc cõng trở về nhà.

Ông đã rất mệt mỏi, lại không chịu nghỉ ngơi, kéo Hứa Gia Mộc vào phòng ngủ của mình, chỉ vào cái bàn cũ xưa, ý bảo Hứa Gia Mộc mở ngăn kéo nơi đó ra.

Hứa Gia Mộc nghe theo, thấy bên trong có một hộp sắt lớn, sau đó theo lời của ba Tống, lấy ra.

Ba Tống vỗ vỗ vị trí bên giường, kêu Hứa Gia Mộc ngồi xuống, sau đó tự bản thân mình mở ra hộp sắt, bên trong có rất nhiều ảnh chụp, có ảnh trắng đen, cũng có ảnh màu sắc rực rỡ, có cái đã cũ rách, có cái còn mới, còn một ít là được cắt xuống trong tạp chí giải trí, đều là ảnh chụp của Tống Tương Tư.

Bàn tay khô héo của ba Tống, vuốt phẳng bức hình hồi lâu, sau đó liền lấy ra một ảnh trắng đen, nói với Hứa Gia Mộc: "Đây là lúc Tư Tư được một trăm ngày, cháu xem, rất mập mạp, không giống bây giờ, gầy đến nỗi gió thổi qua cũng có thể ngã xuống đất."

"Đây là ảnh chụp lúc nó một tuổi, mẹ nó bồng nó tới tiệm chụp ảnh trong thành phố, nhìn lúc đó xem, có phải rất đẹp hay không?"

"Đây là ảnh chụp lúc nó ba tuổi...Ảnh năm đầu tiên vào tiểu học... Đây là ảnh chụp nó được nhận giấy khen hồi lớp ba... Đây là ảnh chụp nó cùng ông bà nội...Đây là ảnh chụp bộ dáng lúc nó lên trung cấp... Còn có, bộ dáng thời cấp ba, lúc ấy đã có rất nhiều người viết thư tình cho Tư Tư của chúng ta... Đây là ảnh chụp thời điểm Tư Tư học lớp 11, chính là năm đó mẹ nó qua đời, một năm này cơ hồ nó đều không vui vẻ, cho nên cháu xem, khuôn mặt nhỏ nhắn luôn xị xuống."


Chương 930: Kéo dài (10)
Editor: Skinny Cat

"Năm đó, ngày nào mắt nó cũng sưng đỏ, nửa đêm thường xuyên một mình len lén khóc."

"Cũng là bắt đầu từ năm đó, Tư Tư liền trưởng thành, trước kia, nó ở bên ngoài làm dơ quần áo, về nhà mẹ nó sẽ la mắng, còn có thể giặt quần áo cho nó, sau khi mẹ nó mất đi, có vài lần, bác nhìn thấy nó len lén ở vòi nước công cộng dưới lầu, tự giặt quần áo bẩn của mình, có lẽ là sợ phiền đến bác..."

"Bác rất mừng Tư Tư lúc còn nhỏ đã hiểu chuyện, nhưng cũng thực sự đau lòng."

"Sau khi nó thi vào trường cao đẳng, nhận được giấy chứng nhận vào học ở đại học Bắc Kinh, bác tự mình đưa nó đi Bắc Kinh, cháu xem, đây là hình hai cha con bác chụp chung ở cửa trường đây..."

Ba Tống nói tới đây, nhịn không được thở dài: "Một năm này bác bị bệnh, cần số tiền lớn để giải phẩu, lúc ấy trong tay bác có chút tiền gởi ngân hàng, muốn để lại cho Tư Tư, nhưng cuối cùng Tư Tư vẫn lấy tiền cho bác làm giải phẫu."

"Vào lúc ấy, hai cha con bác đúng là nghèo rớt mồng tơi, vào lúc ấy Tư Tư liền nghỉ học, làm nhân viên trong cửa hàng, tiền lương một tháng 3000 đồng, đều dùng mua thuốc cho bác."

Hứa Gia Mộc nghe đến lúc đó, hơi hơi cau mày.

Vào lúc ấy, anh và Tống Tương Tư đã ở cùng một chỗ, sau khi anh cho cô 50 ngàn đồng, cô chưa bao giờ mở miệng xin thêm một phân tiền nào với anh.

Lúc ấy cô đi học ở đại học A, đôi khi nhận được điện thoại của anh, cô sẽ tới qua đêm với anh, ngày hôm sau luôn nói có lớp, rời đi rất sớm, có nhiều lần anh và cô hẹn gặp nhau, anh đến đón cô, đều thấy cô chờ ở trước của đại học A, cho nên anh vẫn cho rằng cô đang học ở đại học A, nhưng lại không biết, thì ra cô đã thôi học.

"Sau đó Tư Tư được coi là diễn viên...bác, từng đến tổ phim xem qua một lần, điều kiện rất kém cỏi, lúc ấy còn là mùa đông, nó bị cảm lạnh sốt cao, mà vẫn kiên trì quay phim, bác nhìn thấy rất đau lòng... Còn có một việc, không biết nó chọc giận ai trong tổ phim, bị người ta đánh hai bạt tai, mặt xưng phù, quần áo cũng rách rưới, suốt đêm chạy trở về nhà, nhìn thấy bác, bật khóc..." Sau khi ba Tống nói đến đây, nước mắt liền rơi xuống, "Bác nghĩ, lúc ấy trong lòng Tư Tư nhà chúng ta khẳng định rất bất lực và khó chịu, tìm không thấy người để dựa vào, cũng chỉ có thể chạy đến tìm người ba là ta, chỉ tiếc, bác không có bản lĩnh, không thể giúp nó, nó ngây người ở nhà hơn nửa tháng, cuối cùng vẫn là trở về tổ phim, sau đó, có lẽ nó cũng biết, chạy về như vậy làm cho bác lo lắng, cho nên không còn kể khổ với bác nữa, nhưng bác biết, những năm đó, nó trôi qua khẳng định không tốt, ngẫm lại, người cha như bác quả thật vô dụng."

Hứa Gia Mộc nghe đến đó, đột nhiên nhớ lại ở cửa phòng giải phẫu, anh hỏi cô, vì sao cổ chân bị thương còn quay phim, cô nói nhiều năm như vậy đã quen rồi.

Lúc đó, anh liền cảm thấy đau lòng, hiện tại, cũng vẫn đau, chẳng qua là cảm thấy như có một con dao tàn nhẫn đâm vào ngực trái bên trong trái tim mềm mại, đau đến nỗi anh không kịp thở.

Anh và cô ở cùng nhau tám năm... Cô nằm bên gối anh, ngủ chung tám năm, tám năm... Gần 3000 ngày đêm, nhưng xưa nay anh không biết, khi nào cô trải qua đau thương, khi nào cô bị đánh, khi nào cô sinh bệnh, khi nào khổ sở khi nào vui vẻ, làm sao lại thôi học...



Chương 931: Kéo dài (11)
Editor: Skinny Cat

Cô ở trước mặt anh, vẫn luôn là bộ dáng rất ngoan ngoãn, anh đói bụng, cô đi gọi thức ăn ngoài, anh khát, cô đi rót nước, anh muốn tắm rửa, cô đi pha nước... Cô chưa bao giờ đề cập qua bất kỳ yêu cầu gì với anh, không có gì ngoài việc anh mua đô cho cô, mà cô chưa từng mở miệng nói muốn bất cứ thứ gì, thậm chí ở trước mặt anh, cô chưa hề chảy một giọt nước mắt, chưa hề tỏ ra ăn vã nhõng nhẽo, chưa vì bản thân bị đau mà than một tiếng.

Anh vẫn cho là, ở chung cùng cô tám năm, anh đã hiểu rõ cô, nhưng cho tới bây giờ, anh mới phát hiện, mình đối với cô ấy hoàn toàn không biết gì cả.

Mấy năm nay, có vô số lần anh suy nghĩ, vì sao cô không cần con của anh, tại sao phải liều mạng rời bỏ anh, anh không nghĩ ra được nguyên nhân, cho tới bây giờ anh mới đột nhiên hiểu được, kỳ thật trong những năm qua, không phải cô là người vứt bỏ trước, mà là anh.

Ngay từ lúc ban đầu, anh chưa từng đối xử dễ chịu với cô.

"Sau đó Tư Tư càng ngày càng nổi tiếng, cũng là càng ngày càng bận rộn, đôi khi, tết âm lịch cũng không thể về nhà trải qua cùng bác."

"Có một năm, đêm giao thừa bởi vì phải nhận giải, nó không thể trở về nhà qua năm mới, đêm khuya lúc tiếng chuông vang lên, nó gọi điện thoại cho bác, bên kia thực im lặng, chỉ có mỗi mình nó, bác có thể nghe thấy tiếng gió, nghĩ đến có lẽ nó đang ở bên ngoài."

"Ở trong điện thoại nó thật vui mừng nói với bác, nó nhận được giải thưởng nữ diễn viên xuất sắc nhất, thù lao đóng phi sẽ tăng lên, nó có thể kiếm rất nhiều tiền, có thể cho bác hưởng tuổi già, nó nói rất nhiều rất nhiều, nhưng bác có thể cảm giác được, nó không vui vẻ."

"Một đêm đó, nó nói chuyện điện thoại với bác rất lâu mới cúp máy, mặc dù bác không nói, nhưng bác biết, nhất định là nó trải qua đêm giao thừa một mình, mới có thể nghĩ đến gọi điện thoại cho bác."

Hứa Gia Mộc vẫn không lên tiếng, nhưng đáy mắt lại nóng lên.

Đêm tết âm lịch Tống Tương Tư nhận giải, anh có biết, đêm đó cô có gọi cho anh, chỉ là anh đang cùng đám bạn ở vàng son lộng lẫy chơi, khi cô gọi tới, anh vốn là không nghe.

Thẳng đến ngày hôm sau anh mới gọi cho cô, hỏi cô có chuyện gì sao? Cô nói không có. Anh hỏi cô đang ở đâu, cô nói cô đang ở nhà.

Anh cũng không nghĩ nhiều, tin là thật.

Hiện tại anh mới biết được, lúc ấy, cô lẻ loi một mình ở Bắc Kinh.

Cho nên, kỳ thật trong thời điểm yếu đuối nhất, cô từng muốn dựa vào anh, là anh không cho cô cơ hội để dựa vào.

Đúng vậy, anh chưa từng làm chỗ dựa cho cô, thì sao cô dám ỷ lại anh?

Đến khi ba Tông xem xong lần lượt từng cái bức ảnh trân quý về Tống Tương Tư, mới giơ tay lên, sờ giọt nước mắt ở khóe mắt, hỏi Hứa Gia Mộc một câu: "Tư Tư nhà chúng tôi có phải là rất đẹp hay không?"

Hứa Gia Mộc gật đầu: "Rất đẹp."

"Cho nên, khi đó cháu nhìn trúng sắc đẹp của Tư Tư, mới bằng lòng cho 50 ngàn đồng đúng không?"

Vẻ mặt Hứa Gia Mộc ngẩn ra, nhìn chằm chằm ba Tống không có lên tiếng.

"Cháu không cần giấu diếm bác, bác biết, cháu không phải là bạn trai của con gái bác." Đáy mắt ba Tống hiện lên sự áy náy: "Lúc trước nó bởi vì phí giải phẫu của ta, mới đáp ứng đi theo cháu, kỳ thật lúc cháu trả tiền thuốc men cho bác, bác đã biết rồi, con gái của bác, bác hiểu rất rõ, nó không có nói láo, bác nhìn ra, nhưng không vạch trần nó, vì biết nó làm như vậy, trong lòng khẳng định rất khó chịu, Bác không muốn lại tạo thêm gánh nặng cho nó, cho nên bác mới yêu cầu nó cho bác gặp cháu, là bác có đồ đưa cho cháu."


Chương 932: Kéo dài (12)
Editor: Skinny Cat

Ba Tống nói xong, tay run run, từ phía dưới gối đầu, lấy ra một tờ chi phiếu, đưa cho Hứa Gia Mộc: "Trong đây có 10 vạn đồng tiền, không phải tiền của Tư Tư, là những năm gần đây, bản thân bác kiếm được, cả gốc lẫn lãi, trả lại cho cháu."

Hứa Gia Mộc hơi cau mày, không nhận lấy.

Ba Tống lại nhét vào trong tay Hứa Gia Mộc: "Chờ đến tương lai cháu làm cha, sẽ hiểu được nỗi khổ tâm trong lòng của bác, là một người ta, bác tình nguyện chết, cũng không muốn con gái mình bị uất ức, cho nên tiền này cháu phải nhận, bác không có ý tứ gì khác, chỉ muốn con gái của bác, lấy về lại tôn nghiêm, nếu cháu tôn trọng con gái bác, tiền này, cháu cũng nên cầm."

Tuy rằng trong lời nói của ba Tống, cũng không có chỉ trích gì Hứa Gia Mộc, nhưng anh lại cảm thấy không ngẩng đầu lên được.

"Tư Tư với cháu quen nhau đã 11 năm..." Ba Tống nói tới đây, giọng điệu hơi hoảng hốt: "11 năm, thời gian cũng không phải ngắn, cả đời người, cũng không có nhiều 11 năm, mà cuộc đời của người phụ nữ, thời gian tốt đẹp nhất đều đặt hết lên người cháu rồi."

Nghe được những lời này của ba Tống, tay Hứa Gia Mộc nắm chi phiếu, hơi co quắp lại.

Ba Tống dừng lại trong chốc lát, quay đầu hướng về phía Hứa Gia Mộc cười cười: "Tuy rằng chúng ta chỉ mới bất quá tiếp xúc ba ngày, nhưng bác thấy, cháu cũng có chút tình cảm với Tư Tư, nếu không cháu cũng sẽ không ngàn dặm xa xôi theo bác và Tư Tư chạy đến nơi đây, cũng sẽ không vì người sắp chết như bác bận trước bận sau."

"Cho nên bác kêu Tư Tư đi, là vì bác có một yêu cầu." Ba Tống nói tới đây, hơi hơi chần chờ một chút: "Mặc kệ tương lai Tư Tư ở cùng với cháu, hay với người khác, bác đều hi vọng cháu có thể chăm sóc cho nó."

"Bác biết thỉnh cầu này hơi quá đáng, nếu nó không ở cùng cháu, cháu thật sự không cần chiếu cố nó, nhưng bác rất lo lắng cho Tư Tư...Bác đi rồi, người thân duy nhất của nó cũng mất, nếu nó bị ủy khuất, ngay cả chỗ để khóc cũng không có, cháu không biết, cả đời của bác, hối hận nhất chính là, không thể nhìn nó được hạnh phúc..."

"Nghĩ đến, trong lòng bác chua xót, nhưng trừ cháu ra, lại không biết nên đi tìm ai phó thác những lời này, cho dù bác phải van xin cháu...Cháu có thể đáp ứng bác không, mặc kệ tương lai cháu có cùng Tư Tư ở với nhau hay không, nếu nó sống không tốt, bị ủy khuất, cháu giúp bác chăm sóc nó một chút, làm chỗ dựa cho nó..."

Hứa Gia Mộc không hề do dự gật đầu: "Cháu đồng ý với bác, bác hãy yên tâm, cháu nhất định sẽ chăm sóc cho Tư Tư thật tốt."

Ba Tống nghe được lời này của Hứa Gia Mộc, rốt cục yên lòng nở nụ cười.

"Nói lâu như vậy, bác cũng mệt rồi, muốn nghỉ ngơi một lát, cháu đi xem Tư Tư sao còn chưa có trở lại?"

Hứa Gia Mộc gật đầu, thật cẩn thận giúp đỡ ba Tống nằm xuống giường, thay ông đắp chăn, rồi mới đi ra ngoài.

-

Lúc Hứa Gia Mộc đứng ở cửa tiểu khu chờ Tống Tương Tư, đốt một điếu thuốc, dùng sức liên tục hút vài hơi.

Trong đầu của anh nghĩ tới những lời ba Tống vừa mới nói với mình, nghĩ đi nghĩ lại, anh không biết sao lại thế này, liền nghĩ đến lúc trước mình tiến vào phòng bệnh, Tống Tương Tư cầm lấy vạt áo của mình, nhỏ giọng nói, anh có thể ở trước mặt ba em, đối với em tốt hơn một chút hay không?

Lúc đó, cô rất nhanh lại lắc đầu bác bỏ lời nói của chính mình, nói không cần đối với cô tốt, với ba cô là được rồi.


Chương 933: Kéo dài (13)
Editor: Skinny Cat

Ý tứ của lời nói kia, có phải hay không cô từng mong chờ anh đối tốt với cô?

Nhưng, nhưng anh chưa bao giờ chân chính đối tốt với cô.

Nếu là lúc trước, trong tám năm cô và anh ở cùng nhau, anh cố để ý hơn, quan tâm cô nhiều hơn, có phải là trong lúc đó bọn họ sẽ không đi đến tình trạng hôm nay hay không?

Càng hoặc là, nếu như lúc trước, lần đầu tiên thấy cô, anh có thể nhận ra, hứng thú của mình chính là động tâm, chính là tình yêu mông lung, có phải anh sẽ không để cô vì 50 ngàn đồng tiền miễn cưỡng theo bên cạnh mình không danh không phận nhiều năm như vậy?

Ba Tống đưa anh tấm chi phiếu kia, nó dán chặt lấy trong ngực anh, cứng rắn, khiến lòng anh sinh ra chán ghét và càng đau đớn hơn.

Hiện nay, rốt cuộc anh đã biết làm người đàn ông tốt, người chồng tốt như thế nào, mà cô cũng đã gả cho người khác, không cần anh đối với nàng tốt nữa.

Hứa Gia Mộc hút một hơi thật sâu, bởi vì dùng sức, ngược lại bản thân bị sặc, anh nhịn không được cong người, bắt đầu ho khan kịch liệt.

Khụ khụ, hốc mắt của anh đỏ lên.

-

Cơm chiều vẫn do Hứa Gia Mộc làm, anh đem con gà Tống Tương Tư mua được chặt thành từng miếng nhỏ, để vào dĩa.

Chờ cơm nấu xong, Tống Tương Tư đi vào gọi ba Tống ra.

Tâm tình và tinh thần của ba Tống vẫn tốt như cũ, làm cho khẩu vị cũng tốt hơn, thế nhưng ăn một cái chân gà.

Ăn cơm xong, ba Tống trở về phòng ngủ nghỉ ngơi, còn gọi Tống Tương Tư đi vào, hai người cha và con gái đóng kín cửa, ở bên trong không biết nói gì đó, mãi cho đến chín giờ tối, Tống Tương Tư mới từ trong phòng ngủ đi ra.

Hứa Gia Mộc ngồi trên sô pha, nhìn thấy Tống Tương Tư đi ra, lập tức đứng dậy rót ly sữa cho cô.

Tống Tương Tư thấp giọng nói "Cảm ơn." Đưa tay nhận lấy.

Tống Tương Tư uống xong sữa, Hứa Gia Mộc lại lên tiếng nói: "Thời gian cũng trễ rồi, nghỉ sớm một chút đi."

"Ừm." Tống Tương Tư nhẹ gật đầu, cầm ly sữa, chuẩn bị đem đi rửa, Hứa Gia Mộc lại vươn tay từ đầu ngón tay của cô giành trước: "Để anh rửa, em đi tắm đi."

Tống Tương Tư lại nói "Cảm ơn."

Hứa Gia Mộc không nói chuyện, chỉ nhìn chằm chằm Tống Tương Tư trong chốc lát, rồi xoay người rời đi vào phòng bếp.

Tống Tương Tư đứng tại chỗ, nghe tiếng nước chảy truyền tới từ bên trong, mặt mày có chút mờ mịt.

-

Ba giờ sáng, Tống Tương Tư đang ngủ, đột nhiên từ trong mộng bừng tỉnh.

Cô cũng không có thấy ác mộng, chỉ là đột nhiên tỉnh lại, trong phòng lạnh lẽo, mà cả người cô lại ướt đẫm mồ hôi.

Cô nắm chăn thật chặt, hô hấp có chút dồn dập, máu chảy trong cơ thể rất nhanh,, trái tim cũng kích động, khắp toàn thân từ trên xuống dưới đều không thoải mái.

Cô cau mày sửng sốt trong chốc lát, sau đó mơ hồ dự cảm được điều gì đó, đột nhiên vén chăn lên, xuống giường, chạy nhanh ra ngoài.

Trong phòng khách, Hứa Gia Mộc nghe được động tĩnh, mở mắt, theo ánh sáng ngoài cửa sổ hắt vào nhà, anh nhìn thấy bóng người Tống Tương Tư vọt qua trước mặt mình, anh gọi: "Tương tư?"

Sau đó, liền đứng lên, đi đến một bên, mở đèn, vừa vặn thấy Tống Tương Tư đẩy cửa phòng ba Tống ra, xông vào.

Hứa Gia Mộc bước nhanh đuổi kịp, anh mới vừa đi tới cửa phòng, thấy ngón tay run run đưa lên xem hơi thở của ba Tống, rồi đột nhiên quỳ trên mặt đất, gào khóc ra tiếng.


Chương 934: Kéo dài (14)
Editor: Skinny Cat

Hứa Gia Mộc đầu tiên là sững sờ, sau đó hiểu ra, nháy mắt cơn buồn ngủ đã không còn.

Hai chân của anh hơi nhũn ra, nhìn cả người Tống Tương Tư khóc đến toàn thân run run một lúc lâu, mới miễn cưỡng vững vàng bước chân đi đến bên cạnh Tống Tương Tư.

Ba Tống nằm rất ngay ngắn, hai tay để trên bụng, biểu tình thực bình thản, thoạt nhìn càng giống như đang ngủ, nhắm chặt khóe môi, mơ hồ còn có thể nhìn ra ý cười, như là gặp được giấc mộng đẹp.

Hứa Gia Mộc vươn tay, nhẹ nhàng đụng tay của ba Tống, cảm xúc lạnh lẽo, bàn tay anh run run, sau đó mới quay đầu nhìn Tống Tương Tư, thấy cô khóc đến thương tâm, tim anh như bị dao cắt đau đớn vô cùng, anh cố lấy hết sức, mới đưa tay bóp lên bờ vai của co6, nói một câu an ủi yếu ớt vô lực: "Tư Tư, em đừng quá đau buồn."

Dường như Tống Tương Tư không nghe thấy lời nói của Hứa Gia Mộc, vẫn một mình chảy nước mắt như cũ.

Kỳ thật cô biết, sinh lão bệnh tử, nhân chi thường tình, hơn nữa cô cũng biết, ba sống không được bao lâu, nhưng, cô không nghĩ tới ba thế nhưng đột nhiên đi như vậy, điều này làm cho Tống Tương Tư thật sự khó có thể chấp nhận.

Cô còn muốn qua mấy ngày nữa đưa ba trở về Bắc Kinh, đem Tiểu Hồng Đậu đến cho ông xem, nói cho ông biết, ông có một cháu gái, cô còn muốn, ba thấy được Tiểu Hồng Đậu, tâm tình khẳng định sẽ rất tốt, cũng sẽ sống lâu hơn, rõ ràng trước đây mấy giờ, ba còn lôi kéo tay cô, cùng cô nói rất nhiều về chuyện quá khứ, tinh thần của ba thoạt nhìn tốt lắm, nói chuyện cũng không chậm chạp như trước, nhưng, như thế nào lại chết chứ?

Tống Tương Tư càng khóc càng dữ dội.

Hứa Gia Mộc chậm rãi ngồi xổm người xuống, vươn tay, kéo Tống Tương Tư vào trong lòng, trong chốc lát, vạt áo trước ngực anh, đã bị ướt đẫm.

-

Mấy ngày nay Tống Tương Tư bị chuyện ba Tống mất bị đả kích, đầu óc vẫn luôn đờ đẫn, mỗi ngày đều canh giữ bên di ảnh của ba Tống một tấc cũng không rời.

Cho nên, lễ tang của ba Tống, trên căn bản là Hứa Gia Mộc một tay xử lý.

Vào ngày hạ táng, bạn bè của ba Tống khi còn sống, đều tới.

Tống Tương Tư có vẻ hơi mất hồn mất vía, tất cả công tác chiêu đãi, cũng đều là Hứa Gia Mộc an bài.

Ba Tống chôn bên cạnh phần mộ của mẹ Tống, thời điểm quan tài đưa xuống mồ, trên trời liền đổ mưa to, Tống Tương Tư quỳ gối trong đất bùn, khóc đến ruột gan đứt từng khúc, Hứa Gia Mộc miễn cưỡng cầm dù, quỳ gối bên cạnh cô.

Dù đều che hết về phía người Tống Tương Tư, Hứa Gia Mộc bị mưa tạt ướt sũng.

Ba giờ chiều, hết thảy người đến đưa linh cữu đi lục tục rời đi, trong nhà chỉ còn Hứa Gia Mộc và Tống Tương Tư.

Ba ngày nay, Tống Tương Tư cơ hồ không ăn cái gì, đã gầy đi trông thấy, Hứa Gia Mộc vào bếp múc một chén cháo trắng, đem tới phòng ngủ.

Tống Tương Tư nằm trên giường, đưa lưng về phía anh, cũng không nhúc nhích một chút, Hứa Gia Mộc đặt chén cháo lên bàn, cứng rắn ôm cô từ trên giường lên, cầm chén cháo vừa mới chuẩn bị đút cho Tống Tương Tư, lại bị cô đột nhiên vẫy tay đẩy ra, cháo nóng đổ ra ngoài, rơi xuống tay Hứa Gia Mộc, nóng khiến ngón tay của anh trong nháy mắt đỏ bừng.

Vẻ mặt Tống Tương Tư dừng một chút, cuối cùng vẫn nghiêng đầu không rên một tiếng.

Hứa Gia Mộc cực kì dễ tính, không có một chút không vui nào, chỉ cuối người xuống, thu thập đống hỗn độn, đi ra phòng ngủ.

Qua một hồi, lại bưng một chén cháo khác tiến vào.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 707 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: heo moi, pandainlove, Pinni, Thanh ngốc, yoyocici.92 và 167 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 52, 53, 54

2 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cưng chiều vợ yêu phúc hắc dễ thương - Tiên Nhược An Nhiên

1 ... 78, 79, 80

4 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 25, 26, 27

5 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 218, 219, 220

6 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 132, 133, 134

7 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1470

1 ... 184, 185, 186

8 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 130, 131, 132

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

13 • [Hiện đại] Âm hôn lúc nửa đêm - Mộ Hi Ngôn

1 ... 44, 45, 46

[Cổ đại - Trọng sinh] Dụ quân hoan - Tự Thị Cố Nhân Lai

1 ... 36, 37, 38

15 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 211, 212, 213

16 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 45, 46, 47

17 • [Hiện đại] Thực hoan giả yêu - Tịch Hề

1 ... 97, 98, 99

18 • [Hiện đại] Không thịt không vui - Tát Không Không (Hoàn quyển thượng)

1 ... 59, 60, 61

19 • [Xuyên không - Dị giới] Thần y cuồng thê Quốc sư đại nhân phu nhân lại chạy - Tiêu Thất Gia

1 ... 54, 55, 56

20 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43



Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 232 điểm để mua Love Green
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Ông trăng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Đàn Guitar
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 267 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 281 điểm để mua Búp bê cầu mưa
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Ốc sên
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 375 điểm để mua Bướm Diệp Lục
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 351 điểm để mua Tiên bướm 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 220 điểm để mua Sao đổi màu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 395 điểm để mua Bé may mắn
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 240 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 336 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 244 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 280 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 342 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: ÓcCá vừa đặt giá 242 điểm để mua Bé xanh
Shop - Đấu giá: ÓcCá vừa đặt giá 318 điểm để mua Hươu hồng
Shop - Đấu giá: ÓcCá vừa đặt giá 200 điểm để mua Headphone vàng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 236 điểm để mua Chuột đu dây
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 288 điểm để mua Nữ thần nước
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 242 điểm để mua Thầy tu
Hạ Yến Tuyệt: Chả thấy ai chat luôn QAQ
Hạ Yến Tuyệt: Chán quá, giờ box chat chả sôi nổi như xưa nữa QAQ
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 206 điểm để mua Doggi bú bình
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 265 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 254 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 330 điểm để mua Bé sao vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 281 điểm để mua Doraemon ngồi
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 474 điểm để mua Chuột Minnie 2

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.