Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 61 bài ] 

Người con gái này có độc - Nam Lăng

 
Có bài mới 24.06.2016, 14:22
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 14.11.2014, 14:06
Bài viết: 84
Được thanks: 415 lần
Điểm: 29.77
Có bài mới Re: [Hiện đại] Người con gái này có độc - Nam Lăng - Điểm: 47
[size=150][b]Chương 6: Bức tranh thứ sáu[/b][size=150][/size]

Thân thể rõ ràng nóng như vậy, thần thái lại lạnh lẽo như có thể đem người đông cứng lại.

An Nhan Nhiên còn vừa ngạc nhiên vừa đờ người mừng thầm, người kia ngay sau đó ngưng lại.

“Em mau trở về thành phố ngay! Không có mệnh lệnh của tôi không được xuất hiện ở đây nữa!” lời nói kia, đã mang lệ khí.

An Nhan Nhiên ghé thảm trên sàn trước sô pha, nhìn thấy chân dài của anh rời đi, nhụt chí đáp lời, “Được rồi, đã biết, em đi…nhưng hôm nay đã không còn xe, ngày mai em mới đi được không?...”

Trả lời cô, là bóng lưng tàn khốc của anh cùng tiếng bước chân lên lầu.
Ngày tiếp theo, cô xám xịt rời biệt thự mà đi.

Chuyện lần này, cô thật không thấy kỳ quái. Cá tính người nào đó, vốn lãnh khốc lại dễ giận, thường thường đều hỉ nộ vô thường, làm cho người khác không nắm được.

Cô chỉ cảm thấy được lý do chuyện ngày  hôm qua, cô không nên chỉ ra sự thật kia. (nàng phát hiện anh có phản ứng ~~~)

Nói nhiều sai nhiều, nếu lúc ấy thuận theo tự nhiên liền ôm anh rồi hôn, chắc không phải là không thành công đi! Hoặc là cứ thành thật với nhu cầu của mình, anh cũng không đột nhiên tức giận đuổi người.

Đến việc tham gia cuộc thi, sớm biết rằng để cho anh đồng ý không dễ dàng như vậy, cô cũng không tính toán nhiều thế.

Dù sao cuộc thi này cô đã định tham gia rồi, cũng đã báo danh rồi, giờ việc muốn làm chính là trước khi hết hạn phải vẽ ra tác phẩm hoàn chỉnh.

Nói đến cùng, anh có đồng ý hay không đối với cô cũng không ảnh hưởng gì lớn. Bởi  vì nguyên nhân kia, cô đã sớm tham dự nặc danh, anh lại không thể nào vào thành phố, càng sẽ không tham dự cuộc thi cũng như không có liên quan gì. Cô chủ động cầu xin anh, nhưng thật ra là trông cậy anh có thể ở giữa chỉ đạo, để cô có thể đoạt giải.

Hiện tại xem ra, cuộc thi lần này cô chỉ có thể dựa vào chính mình. Cũng may bảy tám tháng này cô chưa từng ngừng luyện tập, trong lúc đó cũng hoàn thành xong mấy bức thành phẩm, đến cuối cùng nếu thật sự không sáng tác được, cũng có thể mang đi ứng phó trước.

ЖЖЖЖЖЖЖ

Hai ngày cuối tuần, cô đều giành thời gian ra ngoài chụp ảnh cùng với tìm kiếm tư liệu cuộc sống.

Ở bức tranh đông đảo gió Gerry, cô thiên về trường phái tả thực, dùng thuật ngữ chuyên nghiệp đến thuyết minh đều thuộc loại chủ nghĩa hiện thực. Giảng viên từng đánh giá nàng, kỹ năng cũng đủ, nhưng thiếu sáng tạo, bởi vậy kỳ hai của năm hai, cô vị phân vào phòng làm việc thứ nhất.

Phòng làm việc thứ nhất làm việc luôn so sánh chặt chẽ cẩn thận, dựa vào đó đào tạo thành những năng lực trụ cột, yêu cầu đệ tử quan sát kỹ cùng cảm thụ cuộc sống, lấy thủ pháp bất đồng để tổ chức hình ảnh.

Đơn giản mà nói, cuộc sống là nơi phát ra toàn bộ tư liệu sống trụ cột đó.

Thành S mùa hè nóng, nhà cao tầng san sát, sắc thái hoàng hôn càng phong phú, so nhân vật và tĩnh vật, cô am hiểu nhất vẫn là tranh phong cảnh.

Giảng viên nói cho bọn cô biết, khẩn yếu quan đầu, nếu như không thể kết cấu siêu việt từ tác phẩm của mình, vậy hãu tận dụng khả năng đem am hiểu của mình nhất vận dụng cùng một chỗ.

Một bộ tác phẩm đầy đủ không phải một sớm một chiều có thể hoàn thành, chụp ảnh lấy tài liệu sau là phác thảo đường nét, lúc sau mới thành tác phẩm cao cấp. Cả quá trình này có thể sẽ xuất hiện vô số thất bại từ bản sơ thảo đến bán thành phẩm, chủ yếu vẫn phải xem cảm giác của bàn tay cuối cùng thế nào.

Ngày hôm sau, cô hầu như giành toàn bộ thời gian đều vẽ ở phòng vẽ. Cao Phỉ biết đến cuộc thi này sớm, chắc đã chuẩn bị đầy đủ, nên không thấy bận quá, trong lúc đó phòng làm việc vẫn hoạt động như thường, đương nhiên còn có hai bộ sáng tác mới trên tường.

Tác phẩm của Cao Phỉ vẫn kéo dài theo nhất quán hoa lệ gió, kết cấu hay màu sắc đều rất lớn mật. Hơn nữa hai tấm mới, chắc bởi vì Quan Hựu về nước chỉ đạo, bức tranh gió càng theo xu hướng chủ nghĩa lãng mạn, sắc thái cùng kết cấu biểu đạt ra càng nhiều tình cảm.

Thân là trợ lý, An Nhan Nhiên có nhiều thời gian đứng ở tác phẩm mới của Cao Phỉ tinh tế quan quát bức tranh của cô.

Một năm này, Cao Phỉ chính xác có nhiều tiến bộ, trước sau như một sáng tạo độc đáo cùng kỹ xảo hoàn mỹ. Chính là, không biết có phải đã thấy tác phẩm của người nào đó hay không, cảm giác cho dù là thành phẩm như vậy, cùng không hấp dẫn bằng bản sơ thảo hay bán thành phẩm anh tùy tay bỏ lại.

An Nhan Nhiên còn nhớ rõ lần đầu tiên bản thân nhìn thấy bút tích thực của anh trong lòng rung động, một bộ tác phẩm mỹ thuật tạo hình, có thể thông qua võng mạc ở trong nháy mắt làm cho người ta chấn động khắc sâu lưu lại dấu vết tuy khó, vốn dĩ trước cũng không có.

Chính là tác phẩm của người nào đó, lại nháy mắt làm cô thất thần im bặt, quên hết thảy quanh mình, cơ hồ ngay cả linh hồn cũng đều bị hấp dẫn hết!

Khi đó, cô mới hiểu được bản thân mình có bao nhiêu nhỏ bé. Cùng so sánh với anh, cái kia của mình thậm chí căn bản không xứng được làm bức tranh!

Từng có một thời gian, cô cố gắng hết sức bắt chước anh, rồi trong quá trình này bắt đầu ghét mỗi bức thành phẩn thậm chí bán thành phẩm của mình. Đến mức loại tình huống này quá mức rõ ràng, cô bị lệnh cưỡng chế nếu không hứa dừng việc vẽ tranh, cũng bị ném đến làm việc tại phòng triển lãm tranh.

Khi sự việc đã qua, cho dù là hiện tại hồi tưởng lại, vẫn có thể cảm giác được cảm giác tuyệt vọng lúc trước. Cho dù cố gắng đến mấy, đều khó có khả năng giống người nào đó, rõ ràng đều là người, sao một phần vạn của anh cũng không bằng!

Giờ An Nhan Nhiên cảm thấy được, cô có thể ở bên cạnh anh, chịu được đả kích mỗi tuần một lần đến nay còn sừng sững không ngã, đã là sự an ủi lớn lao…

ЖЖЖЖЖЖЖ

Cuối tháng bảy, thành S xảy ra những trận mưa lớn, cơn mưa to bất thình lình xảy ra làm cho trời vốn nóng thành lạnh, nhưng cũng đồng thời tạo thành sự cố giao thông.

Ngày đó mưa to, An Nhan Nhiên đang trên xe bus quay về phòng làm việc, cô được lệnh đi mua dụng cụ vẽ tranh mới cùng thuốc màu.

Mới đầu là mưa lớn, trên đường vẫn chưa ngập, nhưng xe bus đã bị ngăn lại trên đường.

Vừa nãy phòng làm việc lại gọi điện đến thúc giục – đều là trợ lý, vốn dĩ việc mua sắm này cũng không phải cô đi. Nhưng bởi vì mấy người kia … vốn không xem cô không vừa mắt, trời nóng chân chạy có nhiệm vụ vừa đi nên việc này ném cho cô.

Mười lăm phút sau khi xe bus bị ngăn lại, nữ trợ lý kia lại gọi điện thoại lần hai: “Cô rốt cuộc định bao giờ thì trở về! Cô có phải cố ý chỉnh tôi! Phỉ tỷ vẫn chờ dụng cụ vẽ tranh để sử dụng đây! Tôi biết loại người như cô phải ra ngoài mua sắm trong lòng sẽ tức giận, nhưng bây giờ không phải là thời điểm giận dỗi! Đường bị chặn sao cô không xuống xe gọi taxi đi tiếp? Không ai nói cho cô phải làm sao à? Sớm biết cô yếu ớt như vậy, tôi dù vội cũng tự mình đi mua rồi! Cô có biết tính tình Phỉ tỷ, nếu hôm nay công tác này không hoàn thành chị ấy sẽ không về, Quan tiên sinh cũng chờ chị ấy thêm một giờ! Gần đây chị ấy bận rộn như vậy, thật vất vả mới chuẩn bị được buổi hẹn…”

Nói liên miên cằn nhằn oán hận, An Nhan Nhiên chỉ nghe thấy một trọng điểm: Quan Hựu hiện tại đang ở phòng làm việc, chờ Cao Phỉ làm xong công việc trong tay mới có thể rời đi.

Cúp điện thoại, cô quay đầu nhìn ngấn mưa đầy trên cửa kính của xe. Bên ngoài là khoảng trời u tối, không quá ba giờ sau giờ ngọ, lại âm u lặng lẽ giống như sắp tối đến nơi.

Cô xem lại vải mưa che phủ hoàn toàn dụng cụ vẽ tranh trong lòng, cặp mắt đen đồng xẹt qua một ý cười vắng lặng. Cần cô…chạy trở về sao?

Cũng giống như thế, bốn đầu phố mà thôi, cô lại không mang theo ô, bộ dáng chật vật ướt sũng hẳn là thích hợp với "Như vậy tốt lắm" của cô đi! (giống lần đầu tiên gặp lại Quan Hựu)

Cô  đứng lên, đi về phía cửa xe bus nói với lái xe: “Bác tài, làm ơn mở cửa giúp!”

ЖЖЖЖЖЖЖ

Khi Quan Hựu và Cao Phỉ nhận được tin tức rồi tới bệnh viện thì đã là hai giờ sau. Khi đó An Nhan Nhiên đang được y tá nâng lên, chân cô bị thương, mang theo một thân trầy da vào toilet.

“Tiểu Nhiên!” Cao Phỉ chưa mở miệng, xưng hô quen thuộc lo lắng từ miệng anh tự động nhảy ra, từ đầu đến cuối chỉ để ý đến An Nhan Nhiên trong đáy mắt Cao Phỉ t hiện lên tia lợi hại cùng cảnh giác.

An Nhan Nhiên hơi có chút vô tội cười cười nhìn về phía Cao Phỉ.

Việc này người ngoài nhìn vào xem như là một thiết kế hoàn mỹ không chê vào đâu được, nhưng thực tế so với kế hoạch của An Nhan Nhiên khác xa nhau.

Việc đem an toàn bản thân để chen vào hai người này, căn bản không phải là tác phong của cô, cô vốn thầm nghĩ đi một chút trong mưa có thể ướt sũng "tranh thủ đồng tình", kết quả một chiếc xe không có mắt lao qua bên người cô.

Cũng may tốc độ xe không cao, cô không có chấn thương lớn, nhưng trời mưa hơn nữa thị giác mơ hồ, cô cũng là ngã bất ngờ, nhất thời hôn mê bất tỉnh.

Khi tỉnh lại người đã ở bệnh viện, sau khi miệng vết thương được xử lý xong việc cô đã gọi điện về phòng làm việc, nói đơn giản hiện trạng của mình.

“Thật xin lỗi, bị mưa ngoài ý muốn, dụng vụ vẽ tranh cùng thuốc màu đều bị rơi.”. Đối mặt với thần thái đã thay bằng thân thiết tiến lên đỡ lấy mình của Cao Phỉ, cô thành thật sắm thân phận người làm công.

"Bây giờ còn nói này làm cái gì! Tớ đã lo lắng gần chết!" Cao Phỉ hiển nhiên so với cô càng nhập vai hơn. Một bên quở trách lên, một bên dặn dò Quan Hữu đi đóng tiền thuốc men.

Trong toilet, Cao Phỉ nhìn trong gương cúi đầu trở lại là chính mình, cúi đầu cười, “Tôi đoán cô sẽ không đáp ứng dễ dàng như vậy, không phải vì công việc. Tự làm mình bị thương, thật là tuyệt. Xem ra, mấy ngày nay cô một chút tiến bộ cũng không có. Tiếp theo tính dưỡng thương một thời gian, tôi thật chờ mong biểu hiện của cô.”

An Nhan Nhiên ngẩng đầu, chống mặt mày diễm lệ mà sắc bén của cô ta, chỉ có thể bất đắc dĩ cười. Nếu cô thật sự muốn làm, sao lại làm rõ ràng như thế, làm cho Cao Phỉ có ý cảnh giác?

Đại tỷ! Là do ngươi thật sự suy nghĩ nhiều...

ЖЖЖЖЖЖЖ

Việc này ngoài ý muốn, trước tiên chính xác làm Cao Phỉ nổi lên cảnh giác, nhưng An Nhan Nhiên đã xác định trăm phần trăm một vài ý tưởng của Quan Hữu.

Khi mà cô kéo mắt cá nhân bị trật suy tư về một vài vấn đề chậm rãi tiến vào thang máy thì không biết còn có người nào đó bởi vì ngoài ý muốn mà kéo dài “kinh hỷ” đang chờ cô. Cô rửa ráy thay áo T-shirt rộng ngồi chôn vào sô pha, tiếng chuông di động vang lên dồn dập.

An Nhan Nhiên nhìn thấy đèn báo chớp động, nhất thời có chút thất thần.

"Thầy à?" Cô thử mở miệng thăm dò.

"Ở bệnh viện hay đang ở nhà trọ?" Câu hỏi ngắn gọn cực kỳ.

"Nhà trọ."

"Đọc địa chỉ cho tôi."

Cô mới vừa nói xong, đầu kia liền dập máy. Mười lăm phút sau, chuông cửa nhà trọ vang lên, cô kéo cửa ra, bên ngoài quả nhiên là vị đại nhân vật rất ít vào thành kia đang đứng.

Anh xuất hiện làm nhà trọ nhỏ hẹp trở nên rạng rỡ hẳn lên, nếu đổi lại thời gian, hoặc là đổi lại địa điểm, có lẽ cô sẽ vì anh vạn năm khó gặp chủ động tới cửa mà vui sướng không thôi.

Có thể hiện tại - cô liếc mắt xuống cửa phòng làm việc dưới lầu, chưa đóng cửa , bên trong vẫn chưa dọn dẹp xong, tác phẩm hoàn thành mới chỉ dùng vải trắng tượng trưng che lại, sau lưng vải vẽ tranh sơn dầu thậm chí viết tên cô cùng danh sách thi đấu.

Nếu bị anh phát hiện cô sau lưng anh làm việc đó... Được rồi, cô hi vọng anh tốt nhất đừng phát hiện.

Năm phút đồng hồ sau khi anh ngồi xuống sofa, An Nhan Nhiên mới biết được nguyên nhân tại cô té xỉu nhập viện y tá đã dùng điện thoại di động của nàng cố gắng tìm được người có liên hệ, mà số điện thoại của anh là cô mau lẹ đặt số một.

"Cho nên thầy liền lái xe vào thành sao?" Cô lên tiếng mềm giọng nói, trạng thái được sủng ái mà lo sợ.

Anh nhăn mi dài, ấn huyệt Thái Dương nghiêng mắt nhìn cô một lần, giọng điệu lạnh nhạt, “y tá nói có chút khoa trương, tôi còn tưởng rằng em sắp chết.”

"..." thật muốn mắng người, nhưng thái độ vẫn nên có, "Vào thành hẳn là mất lâu thời gian, thầy có đói bụng không, em cũng còn chưa ăn, em đi làm chút gì ăn nhé?"

Anh gật gật đầu, xem như nhận lời .

Kéo chân đáng thương bị trật bay nhanh làm ra hai phần chân giò hun khói trứng chim sau khi ăn xong, chẳng biết bóng dáng thon dài đi vào phòng làm việc lúc nào làm cô kinh hãi tam hồn không thấy phách.

Cô ở quầy bar chịu đựng thuận tay rang cơm, lảo đảo nghiêng ngả chạy qua thì đã chậm.

Anh một tay cầm túi, một tay đẩy tấm vải trắng trên giá vẽ ra, đôi môi đường nét xinh đẹp phun ra câu hỏi cay nghiệt, “Trông như đồ bỏ đi này là bức tranh của em?”

"..." Thầy ah, thật không lễ phép! =_=
[/size]



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn song_nhi về bài viết trên: Huogmi, Ngocanh98, SNowXxSNow, metieula, pesan
     

Có bài mới 27.06.2016, 11:02
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 14.11.2014, 14:06
Bài viết: 84
Được thanks: 415 lần
Điểm: 29.77
Có bài mới Re: [Hiện đại] Người con gái này có độc - Nam Lăng - Điểm: 27
[size=150][b]Chương 7: Bức tranh thứ bảy[/b]

Sau khi mang dụng cụ vẽ tranh của mình về để ở một góc phòng vẽ tranh của biệt thự, An Nhan Nhiên lập tức gọi điện cho Cao Phỉ xin nghỉ.

Giọng Cao Phỉ mang chút ngạc nhiên, nghĩ đến cô vốn đã chuẩn bị sẵn sàng tiếp đón một “người bị thương trong giờ làm việc” đi làm, kết quả là diễn viên chưa diễn đã bỏ chạy.

Trước khi cúp điện thoại, Cao Phỉ cười dễ thương, “Nhan nhiên, cô thật sự là ngày càng khó nắm bắt rồi.”

"Ha ha a, cám ơn đã khích lệ." Người nào đó tâm tình tốt, không biết xấu hổ nhận lấy mưu ca ngợi.

Giá vẽ vải sẽ tranh sơn dầu dụng cụ vẽ tranh đã chuẩn bị thỏa đáng, chủ nhân biệt thự đã thay đồ mặc ở nhà xuất hiện.

“Thầy à, hôm nay chúng ta học cái gì?” trên gương mặt trắng tuyết mềm mại, bộ dáng nên có của đệ tử đối mặt với cấp đại giáo sư cùng ánh mắt sáng chờ mong.

Giờ phút này An Nhan Nhiên còn không biết, sự chờ đợi của cô lại gặp phải kiểu dạy riêng "biến thái chỉ đạo" như thế nào.

Từ lúc bị phát hiện lén luyện vẽ tranh cùng với trốn tham gia thi đấu thì vô cùng lo lắng tới lúc biết anh lại chủ động đáp ứng dạy làm cho khiếp sợ, lịch trình tâm lý to lớn, đã làm cô hoàn toàn quên người này biến thái luỹ thừa n lần...

Ngày thứ nhất: phác họa. Đối tượng: nam khỏa thân.

Khi người mẫu nam bắt đầu cởi quần thì An Nhan Nhiên đang gọt bút chì.

Mắt thấy người mẫu nam tuấn tú nhỏ gầy trong nháy mắt cởi cả quần sịp, cô thiếu chút nữa đưa dao gọt vào ngón tay mình.

Quay đầu, đại nhân vật chính đang ngồi một bên uống cà phê, cảm nhận được ánh mắt của cô, chậm rãi nói, "Sao thế?"

“Có thể vẽ bức tranh mặc quần áo được không?”

"Em cũng không phải chưa thấy qua." Anh lạnh lùng liếc cô một cái, ý có điều chi.

"Anh ta... Em chưa thấy qua..." Chính xác không phải không gặp qua, thể loại vẽ thực như thế này không phải ai cũng làm được. Lúc trước cũng là bởi vì điểm ấy, cô mới chuyên chú phát triển ở loại tranh phong cảnh.

Anh nhìn cô một hồi, thần sắc không tốt, khó coi, "Ý của em là muốn tôi cởi?"

"..." Người nào đó đỏ mặt, "Không cần, cứ để anh ta đi..."

"Em chỉ có mười phút."

"... ? !"

"Trong 10 phút làm không được, lập tức thu dọn đồ đạc trở về thành phố." Anh ý bảo trên tường, "Còn có chín phút."

"..."

Trong một ngày, ba mươi lần phác họa mười phút đã qua. Mệt gục xuống không chỉ làAn Nhan Nhiên, còn có người mẫu nam đã làm hơn nửa ngày kia.

Ngày hôm sau, vẫn như cũ là phác hoạ nam khỏa thân, thời gian không thay đổi, người mẫu nam thì được yêu cầu ở mỗi lần sau khi phác họa hoàn thành đổi một động tác.

Ngón giữa cầm bút của An Nhan Nhiên dường như rụng ra, hình ảnh nhất định đầy đủ, bóng hình dáng cũng phải có, tư thế phong vận phải bắt được... Một ngày qua đi, theo sau đại nhân vật thường thường răn dạy phác hoạ đối với An Nhan Nhiên và quở mắng tư thế của người mẫu nam, trong phòng vẽ tranh mùi thuốc súng luôn tràn ngập không tiêu tan.

Ngày thứ ba, vẫn là phác hoạ nam khỏa thân, An Nhan Nhiên cơ bản đã muốn chết lặng, ở trong mắt cô mẫu nam khỏa thân kia cùng với gà vịt ngan đông lạnh trong siêu thị dường như không khác nhau.

Phác hoạ vẫn là một lần thay đổi một tư thế khác nhau, mà thời gian, lại giảm bớt còn năm phút đồng hồ.

Cứ như vậy áp bức chỉ đạo n lần, sau khi kết thúc ngày thứ ba, chịu đủ tra tấn người mẫu nam rốt cục đã đưa ra lời thỉnh cầu không quay lại đây nữa.

An Nhan Nhiên rất quen thuộc mở ngăn kéo bên cạnh ra, lấy thù lao ba ngày nay, đưa cho người mẫu nam.

Người rời đi ra ngoài, cô vội đi đến lật xem toàn bộ phác họa mặt trước ba ngày nay của mình. Ngoại trừ các phác hoạ đang vẽ anh không hài lòng đã tùy tay phá huỷ, nơi này tổng cộng còn có chín mươi bức, cộng lại một chồng thật dày, rất khó tin rằng đó là cô đã hoàn thành trong ba ngày.

Anh rút mấy bức tư thế khác nhau ra, đưa cho cô, "Bằng trí nhớ của mình, giữa trưa ngày mai đưa lại cho tôi."

Ngón tay An Nhan Nhiên rút rút, miệng thiếu chút nữa thốt câu chửi thề. Hiện giờ cô chưa đủ sức, môi cong lên đường cong hoàn mỹ, nói được ah.

ЖЖЖЖЖЖЖ

Ngày thứ tư, một đêm không ngủ An Nhan Nhiên đem mấy tấm vẽ thực cơ thể người đưa ra đến trước mặt anh. Một phút đồng hồ sau, mấy tấm huyết lệ chi tác hôn môi bạn thân thùng rác.

"Tất cả đều là đồ bỏ đi!" Mặt cô như gấu trúc quốc bảo, trên người dính đầy thuốc màu, anh ngồi cạnh cửa sổ sát đất uống trà trưa con người sảng khoái tinh thần tư thế lại thanh thản, gương mặt tuấn mỹ dưới ánh mặt trời đẹp mắt một cách không giống như người thật.

An Nhan Nhiên không còn cách nào khác, "Thầy ơi, thật sự chỉ là đồ bỏ đi?"

"Uhm, vẫn là không đổi được tật xấu cổ hủ cũ kỹ, đồ bỏ đi trong đống đồ bỏ đi." Anh cầm chén sứ màu trắng, nâng mắt nhìn cô, "Nếu như nhân phẩm của em giống bức tranh gió của em thì tốt rồi."

"Nhân phẩm của em?"

"Được rồi, tôi muốn, là loại tranh không có quan niệm trinh tiết."

"..." Cô muốn nhấc bàn nhấc bàn nhấc bàn! !"Thầy ah, em rất quan niệm trinh tiết được không!"

"Em có sao?" Tầm mắt của anh dừng lại ở bộ ngực nàng, tiếp tục trở lại trên mặt cô, "Không phát hiện ra."

"Em có." Cô thanh âm nho nhỏ, không phải đã xem không ít sao... Anh muốn nhớ bao lâu, rõ ràng mình ở trên giường dã man như vậy, cả đêm gây sức ép không ngừng.

"Đừng làm nũng." Anh nhíu mi trừng cô.

"Đồ đáng ghét." Giọng cô càng nhỏ lại.

"Em trở về thành đi."

"A..." Cô kêu lên một tiếng.

"Không phải đáng ghét sao?" Anh lấy mắt nhìn nàng.

"Không phải, em nói em thật đáng ghét, phụ lòng thầy dạy, không thể vẽ ra phong cách thầy cần... " Người nào đó khóc không ra nước mắt đến bên cạnh anh ngồi xổm xuống, ngón tay thật cẩn thận đặt ở cánh tay anh, nhẹ nhàng đẩy đẩy, "Em vẽ lại bức tranh, được không?"

Không biết có phải lần tiếp xúc này cũng không quá phận lắm hay không, anh lại không đẩy ra, giọng điệu lại nhàn nhạt, “Vẽ lại bức tranh, làm cơm chiều trước cho tôi, còn có, trời quá nóng, giữa trưa nấu một ít đồ ăn thanh nhiệt.”

"Dạ." Học trò kiêm bảo mẫu không dám không làm.

ЖЖЖЖЖЖЖ

Ngày thứ năm sau bữa cơm chiều, trước giá vẽ tay An Nhan Nhiên run không ngừng. Liên tục vài ngày làm việc cường độ cao, đã làm cho ngón tay hoàn toàn mất lực. Thành phẩm ngày hôm qua cùng ngày hôm nay bị bác bỏ hai lần, đây là cô lần thứ ba, lực dần dần theo không kịp.

Miễn cưỡng bôi lên đến một nửa thì bản vẽ bị người đẩy ngã.

"Thầy?" Cô quay về phía sau, nhất thời lại có cảm giác mê mang.

"Em tiếp tục vẽ tranh, cũng chỉ là lặp lại sai lầm của mình. Em không hiểu được ý của tôi, cho nên không cần tiếp tục vẽ."

Dưới ánh đèn, mắt sắc anh dần tối, "Buông tha đi, An Nhan Nhiên, cuộc thi lần này em không tham gia được."[/size]


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn song_nhi về bài viết trên: Hongnhung32, Huogmi, Ngocanh98, SNowXxSNow, metieula, pesan
     
Có bài mới 29.06.2016, 08:39
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 14.11.2014, 14:06
Bài viết: 84
Được thanks: 415 lần
Điểm: 29.77
Có bài mới Re: [Hiện đại] Người con gái này có độc - Nam Lăng - Điểm: 37
[size=150][b]Chương 8: Bức tranh thứ tám[/b]

Anh rất ít khi kêu tên chính thức của cô như thế, vậy là cô biết khi tình huống này phát sinh thì anh thật sự hoàn toàn nghiêm túc.

Buông tha? Cô nhai hai chữ này trong lòng, trên mặt sự mờ mịt cùng mỏi mệt chậm rãi thu hồi, “Thầy, em tuyệt đối không thể buông tha!”

Không phải không buông bỏ, mà đã từng hoàn toàn buông thả cho qua, cho nên tự nói với mình, từ nay về sau sẽ không bỏ lỡ một sự kiện nào!

Ngày đó chính là trùng sinh, cô cần bản thân nhớ thật kỹ.

Anh đứng ở đó nhìn cô thật lâu, ánh mắt chợt minh chợt diệt, giống như cẩn thận quan sát… cô, “Có một số việc cũng không phải nói không thể buông bỏ được. Em rốt cuộc có hiểu trước tại sao tôi không cho em cầm bút?”

Anh dừng lại một chút, lại hạ giọng nói, “Bởi vì tôi muốn em quên đi hoàn toàn những thứ trước đây. Nghệ thuật vốn sống, mà tranh của em đã chết rồi. Chỉ có quên đi, mới có thể trùng sinh.”

Giờ phút này rất khó hình dung tâm tình của cô, nghe anh nói tới bức tranh của cô đã chết rồi, thật giống như là toàn bộ hi vọng đều bị bóng đêm nuốt hết. Song khi nghe được anh nói chỉ có quên, mới có thể Trùng sinh, lại phảng phất trong bóng tối khôn cùng ánh lên một tia sáng.

Tương tự như thế, giống như là trong khoảnh khắc nội tâm cùng trí nhớ của cô cộng hưởng với nhau.

Đã từng thấy mình không có khả năng tiếp tục cuộc sống, cô cũng đã tự nói với mình như thế, muốn trùng sinh, nhất định phải quên đi những gì đã qua! Nhân sinh của cô không thể bị hủy ở nơi này, cô thừa nhận cái kia, một ngày nào đó nhất định đòi lại gấp bội!

Cô muốn, trong lúc cô lấy thái độ bình thản hờ hững này để sống cùng với anh thì hai người kia có lẽ vĩnh viễn sẽ không biết. Ở dưới vẻ bình tĩnh của cô, từng có bao nhiêu miệng vết thương máu tươi đầm đìa – đây chính là vết thương bọn họ đã mang lại cho cô.

Cho dù là trước mặt thần này hay người bình thường, cô cũng chưa bao giờ đề cập đến quá khứ của mình một chữ.

An Nhan Nhiên rốt cục đã khôi phục hoàn toàn thần thái mềm mại trước mặt anh, cô lẳng lặng nhấc khóe môi, khinh đạm nói, "Em hiểu mà thầy, cho em thử lại một lần!"

ЖЖЖЖЖЖЖ

Do phòng triển lãm Bá Tường kết hợp với học viện thành S tổ chức cuộc thi vẽ tranh quy mô lớn vào cuối mùa hạ là kết thúc.

Mọi người chờ mong các huy chương vàng bạc đồng sẽ được định đoạt bởi các họa sĩ nổi tiếng, thầy giáo trong học viện, cùng với các giám khảo nổi tiếng cho điểm tuyển ra những người có điểm cao nhất.

Ngoại trừ sáu huy chương, cuộc thi còn trao năm giải ngôi sao mới có tiềm lực cùng một giải thưởng sáng tạo đặc biệt.

Điểm được tính như sau, sáu mươi phần trăm do hội đồng ban giám khảo chấm điểm, bốn mươi phần trăm còn lại do lượng bình chọn của cư dân mạng. Hơn năm mươi tác phẩm tham gia cuộc thi, trong lòng mọi người đều tự đánh giá giải tiềm lực và giải sáng tạo.

An Nhan Nhiên nhận được thông báo giải thưởng cuộc thi trước một ngày, khi đang trong phòng rửa tay ở phòng làm việc của Cao Phỉ xác định được tin  về giải thưởng của mình.

Trợ lý A: “Cô cũng bình chọn “Mối tình đầu” một phiếu? Thật ra kỹ xảo của bức tranh kia cũng không tính là xuất chúng, nhưng không biết vì sao, khi vừa nhìn thấy hình ảnh, đã bị người ở bên trong hấp dẫn!”

Trợ lý B: “Đúng vậy, dùng người mẫu nam để tham gia cuộc thi lớn như vậy thật là to gan lớn mật. Bức tranh kia ngoại trừ cố tình khác loại ra, lại làm cho người ta cảm thấy hương vị hờ hững duy mĩ!”

Trợ lý C: "Cô sẽ cảm giác đó trước tiên là bởi vì màu sắc của tác phẩm, hình ảnh không có đường nét rõ ràng, chỉ trông vào ảnh hưởng của sắc đồng vẽ lên nhau. Cảm giác hờ hững này còn vì người và vật thần thái và tư thế, tác giả đem cảm giác nắm vô cùng đúng chỗ! Thật đúng với ý tưởng giải thưởng sáng tạo!”

Trợ lý A: "Cô nói thật chuyên nghiệp, mấy ngày nữa trao giải, có thể nhìn thấy tác giả của bức tranh! Không biết tranh này có phải tác giả tự vẽ chính mình hay không?"

Trợ lý C: "Cô thật háo sắc! Liền nhớ dễ nhìn, Hạ Như An, vừa nghe chính là tên của con gái! Dù sao nói đến soái, còn ai có thể so vượt được Quan Hữu! Phỉ tỷ của chúng ta thật sự là hạnh phúc!"

Trợ lý B: "Chỉ tiếc, Phỉ tỷ lần này không đoạt giải..."

Nói đến đây, An Nhan Nhiên trong phòng kế bên chợt nghe được hai người khác nhìn về phía cô thở dài vài tiếng, hiển nhiên ở nơi đang làm việc, đây là đề tài cấm kỵ. Cô nhớ tới buổi sáng mấy ngày nay Cao Phỉ rõ ràng không có biểu hiện vui vẻ, giờ ngộ ra cô ấy sáng sớm đã theo Lưu Huy tới đó do thám kết quả cuộc thi.

Cô nhíu mày, nâng lên vẻ tươi cười không hiền hậu.

ЖЖЖЖЖЖЖ

Lễ trao giải cuộc thi vẽ tranh sẽ diễn ra ngày chín tháng tám.

Bá Tường cùng với tập đoàn tài trợ không tiếc tiền quảng cáo khắp nơi, hoạt động trao giải sẽ tiến hành như thế nào, sau khi nhận giải sẽ có tiệc rượu cho phóng viên và các tác giả gặp mặt nhau cùng với triển lãm các tranh đoạt giải liên tục trong một tháng.

Người đoạt các huy chương sẽ ký hợp đồng trực tiếp với Bá Tường, trở thành họa sĩ của phòng triển lãm. Toàn bộ các tác phẩm đoạt giải thưởng sau khi nhận được sự đồng ý của tác giả, qua phòng triển lãm Bá Tường để tiến hành định giá tiêu thụ. Tổng thể một câu, cuộc thi vẽ này là hướng thành công đầu tiên cho một nhóm các họa sĩ trẻ.

Bởi vì Bá Tường đối với thông tin của những người dự thi yêu cầu cũng không quá nghiêm khắc, An Nhan Nhiên khi dự thi chỉ khai địa chỉ nhà trọ, điện thoại cùng với tên "Hạ Như An".

Cho nên trước ngày trao giải, tất cả mọi người trong phòng làm việc không biết các cô bàn luận về “Hạ Như An” thật ra ở ngay bên cạnh.

Cô biết rất rõ ràng sau ngày trao giải phòng làm việc sẽ dần dần sóng gió như thế nào, cô chưa bao giờ tính toán hoàn toàn giấu diếm, lúc trước sẽ nghĩ dùng tên giả, nguyên nhân chính ra là vì một người.

Người này, kêu Bùi Ý.

ЖЖЖЖЖЖЖ

Nghe nói, ngày trao giải, ngoại trừ các họa sĩ nổi tiếng, giảng viên học viện cùng các giám khảo nổi tiếng sẽ tham dự, Bùi Ý – viện trưởng học viện thành S không thường lộ diện cũng sẽ tham dự.

Vị này gần ba mươi tuổi đã chuyên xử lý công việc của học viện thành S là một nhân vật truyện kỳ.

Người này có tài hoa, giao tế rộng rãi, dưới sự soi xét của nhiều cổ đông từ sau lưng đã làm một việc hoàn mỹ dùng thời gian sáu năm đem lại cho học viện địa vị bậc nhất trong các học viện khác.

Toàn bộ những ai gặp qua Bùi Ý đều nhất trí khen ngợi anh là người ôn nhu khiêm tốn, từ phú hào gia sản trăm triệu, cho tới học trò bình thường trong học viện, anh đều một mực khách khí giữ lễ, tươi cười khiến mọi người như tắm gió xuân.

Trong học viện nữ sinh thầm mến anh và nữ sinh thầm mến Quan Hữu cũng tương đương nhau, nhưng đối với loại thầm mến này anh luôn tỏ thái độ lễ độ, lại khiến người khác tôn kính mà không thể gần gũi.

An Nhan Nhiên xem hết danh sách các khách quý trao giải, bình tĩnh chờ mong anh ra mặt xử lý công việc để lần thứ hai gặp.

Sẽ là, phấn khích như thế nào lộ ra đây?

Nhưng mà sự thật lại nói cho cô biết chân lý, kế hoạch vĩnh viễn không cản nổi biến hóa.

Ngày chín tháng tám, cô đi theo Cao Phỉ Quan Hữu cùng với Lưu Huy, lấy thân phận người xem đi vào phòng triển lãm Bá Tường phía dưới cửa hàng mỹ thuật tạo hình.

Vừa ngồi không bao lâu, nhân viên vội vàng đi tới, cúi người nói bên tai Lưu Huy vài câu. Lưu Huy sắc mặt đột biến, dù anh cố ý giấu diếm, nhưng cảm xúc kích động này giấu cũng giấu không được.

Sau khi Lưu Huy mang theo Quan Hữu vội vàng rời đi, Cao Phỉ cũng đứng dậy theo đuôi sau đó, An Nhan Nhiên mang thân phận tôm khô, tự nhiên an phận ngồi tại chỗ.

Một lát sau, hội trường trao giải xuất hiện thêm vài nhân viên, lễ phép mà tốc độ mời phóng viên đi chỗ khác, cũng có người bắt đầu thu từng cái cemera cùng với di động của mọi người.

Bất kể mà máy móc gì miễn là có chức năng chụp ảnh, đều bị lấy đi. Mọi người có hơi xôn xao, dù sao hoạt động ngày nay là như vậy, dưới khán đài rất nhiều người là bạn bè người nhà của người được giải, đều muốn giữ lại hình ảnh họa sĩ lúc được trao giải.

Nhưng mà nhân viên tỏ rõ thái độ, cũng nói sau khi trao giải sẽ bố trí thời gian cho mọi người quay phim chụp hình.

An Nhan Nhiên rốt cuộc là đến lĩnh thưởng, không muốn bị lấy đi di động, thừa dịp nhân viên phía trước không chú ý, đứng dậy rời khỏi hội trường, chuẩn bị đi toilet tránh né.

ЖЖЖЖЖЖЖ

Toilet cửa hàng mỹ thuật tạo hình tinh xảo xinh đẹp, ngoại trừ phòng riêng bên trái, phía bên phải còn để lại không gian rộng mở để trang điểm.

An Nhan Nhiên vừa mới đi vào, đã chú ý tới ba nữ sinh ở khu trang điểm. Nữ sinh ở giữa cao gầy thanh tú, đôi mắt lại sưng đỏ lên, hai người ở bên cạnh đang nhẹ nhàng an ủi cô ấy.

Cô ngại khi nhìn người khác như vậy, chỉ vội vàng liếc một cái rồi vào phòng riêng, bên ngoài hai người an ủi khuyên giải cũng không băn khoăn gì, nói chuyện tiếp tục âm thanh rõ ràng truyền đến. Cô yên lặng lắng nghe, sự việc từ đại khái đến minh bạch.

Vốn là nữ sinh khóc đỏ cả mắt kia đoạt quán quân cuộc thi lần này, cô ở trong hậu trường đã nhìn thấy vị đại nhân vật trong mộng, vốn tưởng rằng với thân phận là quán quân, có thể cùng đối phương nói vài lời.

Nào biết người này cao ngạo khác thường, không chỉ không muốn cô tiến lên chụp chung một bức ảnh bằng điện thoại đi động của mình, còn nghĩ tác phẩm lớn đạt giải thưởng cô kia không đáng một đồng.

“Đừng khóc mà, là anh ta không tốt, giáo sư thì giỏi lắm chắc, quá là không tôn trọng bạn! Bạn chính là quán quân duy nhất cuộc thi vẽ tranh Bá Tường!”
[/size]


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn song_nhi về bài viết trên: HNRTV, Huogmi, Ngocanh98, SNowXxSNow, metieula, pesan, phuongmouse
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 61 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: AdsBot [Google], pypyl và 277 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (HOÀN)

1 ... 183, 184, 185

[Cổ đại] Yêu nghiệt khuynh thành Minh vương độc sủng - Thụy Tiếu Trụ

1 ... 47, 48, 49

3 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 157, 158, 159

5 • [Cổ đại - Huyền huyễn] Sư phụ Ma Quân đồ đệ Thượng Thần - Tô Nhị Khuyết

1 ... 26, 27, 28

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

7 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C966

1 ... 137, 138, 139

8 • [Xuyên không - Huyễn huyễn] Ma phi khuynh thế độc sủng nàng - Dạ Ngữ Phàm

1 ... 37, 38, 39

[Hiện đại] Hoa hồng nhỏ của anh - Song Du

1 ... 17, 18, 19

[Xuyên không] Chuyên tâm độc sủng mùa xuân của hạ đường thê - Vũ Sơ Tình

1 ... 35, 36, 37

11 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 1)

1 ... 176, 177, 178

12 • [Hiện đại] Anh nghĩ anh sẽ không thích em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 40, 41, 42

13 • [Hiện đại - Võng du] Cô dâu Hoa Yêu - Mặc Thanh Thành

1 ... 24, 25, 26

14 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C72]

1 ... 27, 28, 29

15 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 20, 21, 22

16 • [Hiện đại] Nhốt yêu - Sắc

1 ... 13, 14, 15

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

18 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 2)

1 ... 186, 187, 188

19 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 52, 53, 54

20 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110



Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 321 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 304 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 547 điểm để mua Song Tử Nữ
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 582 điểm để mua Tiên nữ
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 307 điểm để mua Cậu bé vs đàn guitar
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Giày cao gót nâu hồng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 291 điểm để mua Cậu bé vs đàn guitar
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 264 điểm để mua Gấu ôm kẹo
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 288 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu ôm kẹo
TranGemy: Hôm nay của bạn thế nào, How are you today?
LogOut Bomb: heocon13 -> dienvi2011
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 273 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> y229917
Gwendolynn: ồ, cảm ơn mn
heocon13: rank đó dừng đăng thì vẫn còn nguyên thôi, chỉ là nếu đăng tiếp thêm đến một số lượng post nhất định thì sẽ được chuyển sang rank khác
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 360 điểm để mua Cặp đôi cherry
Gwendolynn: 1 ngày post bao nhiêu bài mới giữ đc rank vậy b?
Công Tử Tuyết: không nhé
Gwendolynn: ai cho mình hỏi với, cái rank thành viên năng nổ hay thành viên nổi bật ấy có phải rank mãi mãi ko? Dừng đăng bài có bị mất không nhỉ?
Shop - Đấu giá: Thải Nhi vừa đặt giá 251 điểm để mua Korean Prince
TranGemy: [Hiện đại] Quấn hôn: Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch chương 261, truyện cập nhật chương mới 4 - 7 chương/tuần.
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem gấu con
Shop - Đấu giá: Gwendolynn vừa đặt giá 925 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 535 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Bé Mascot hồng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Vịt Daisy
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 250 điểm để mua Hổ ném bom

DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.