Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 51 bài ] 

Tiểu tỳ trùng sinh – Vãn Tinh Quy Châu

 
Có bài mới 21.06.2016, 07:52
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 06.10.2015, 22:14
Bài viết: 684
Được thanks: 3891 lần
Điểm: 13.66
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Tiểu tỳ trùng sinh – Vãn Tinh Quy [Tuyển editor] - Điểm: 56
Chương 27: Quý tộc cùng phố phường

Lúc Minh Kỳ tới đón Nguyệt Thược, Nguyệt Thược đang trợ thủ cho Tiếu tỷ.

Mặc dù nàng học một chút tài nấu nướng, nhưng là với hoàn cảnh nhà mẹ đẻ, nàng không biết có nên bộc lộ tài năng hay không, nên chỉ làm những việc vặt như nhóm lửa rửa thức ăn, không nhúng tay xào rau.

Càng ở lâu thêm một ngày, nương nàng càng sai sử nàng càng tự tại, lần đầu tiên chỉ kêu nàng xới cơm cho phụ thân và đại ca, lần thứ hai là bày thêm bát đũa, xới cơm cho tất cả mọi người, lần thứ ba bắt nàng quét dọn phòng của ba tỷ muội, lần này kêu nàng đi theo Hồng Chi thổi lửa nấu cơm.

Nàng nghĩ tới, tiếp theo sẽ kêu nàng giặt quần áo.

Có điều nếu nói nương đối với nàng không tốt cũng không hẳn, ít nhất sai sử nàng ít hơn nhiều so với sai sử Hồng Chi.

Thể trạng Hồng Chi cường tráng, tuổi nhỏ hơn so với Tiếu tỷ, ngược lại cao hơn Tiếu tỷ dáng người nhỏ nhắn mềm mại thon thả gần nửa cái đầu, cao hơn Nguyệt Thược một cái đầu. Có điều người Lâm gia sinh cũng không thấp, Nguyệt Thược nghĩ tới sau này mình có thể cao lớn thêm một chút là không thành vấn đề.

Từ nhỏ Hồng Chi quen làm việc tay chân, mỗi ngày gia vụ bận rộn xoay quanh. Cũng không đến mức mệt chết, nhưng là rất nhiều việc theo nàng thấy thì không cần Hồng Chi làm, tỷ như giặt quần áo cho Tiếu tỷ và Phú Qúy, nước giếng cuối mùa thu băng hàn, lúc nào Tiếu tỷ cũng để Hồng Chi giặt quần áo còn mình đi nấu ăn.

Nguyệt Thược không hiểu, mới ở nhà mấy ngày nàng đã không chịu nổi phụ mẫu thiên vị với đại ca và Nhị tỷ, rõ ràng Hồng Chi cũng không phải người ngu, làm sao bị phân biệt đối xử như vậy còn có thể vui tươi hớn hở , mặc dù có thời điểm cũng sẽ phản bác Tiếu tỷ và Lâm Phú Qúy, nhưng là nói tới nói lui, nàng làm vẫn làm.

Vấn đề này nàng âm thầm hỏi, Hồng Chi nở nụ cười, nói: "Mọi người cần gì so đo như vậy, tỷkhông làm thì ai làm? Từ nhỏ Đại ca đã như vậy, nước tương đổ không đỡ, việc gì đều giao cho phụ mẫu sao? Mỗi ngày phụ mẫu buôn bán đủ mệt mỏi, làm sao tỷ có thể nhẫn tâm. Lại nói Nhị tỷ nàng cũng không phải là cái gì cũng không làm, dù là hay trốn việc. Tỷ cũng không thấy có bao nhiêu mệt mỏi, tẩy tẩy loát loát là chuyện nhỏ, không thua thiệt gì, yêu muội muội đừng nghĩ như vậy."

Cuối cùng Nguyệt Thược biết rõ vì sao đời trước bản thân lại ngây thơ như vậy, nhìn đi, nhất mạch truyền thừa. Phụ thân nàng Lâm Đại Trung, Nhị tỷ Hồng Chi, đời trước nàng, đều là người chịu thua thiệt bị chiếm tiện nghi.

Như hiện tại theo nàng thấy, Lâm Phú Qúy một nam nhân chừng hai mươi khỏe mạnh trẻ trung, khí lực khắp người lại không làm việc, ngày thường bên ngoài nhàn rỗi lắc lư, hoặc là mua cái ăn chạy đến nhà Thúy Liễu, giúp đỡ nhà Thúy Liễu làm việc hết sức hăng say, dù như vậy phụ mẫu nàng vẫn có thể chấp nhận được không ngăn lại.

Đương nhiên cũng nói không chừng trong lòng phụ mẫu nàng có ý tưởng, nhưng là đối mặt con trai lại nói không nên lời.

Lâm Phú Qúy lúc Nguyệt Thược sinh ra được cho làm con thừa tự, mới trước đây Nguyệt Thược còn không biết thì ra đại ca nên là đường huynh. Cho đến một lần đi đến nhà đại bá chúc tết nãi nãi, nàng còn nhỏ nên người khác không phòng bị, để nàng nghe được Lâm Phú Qúy bí mật gọi Đại bá mẫu là "Nương" . Khi đó Nguyệt Thược không hiểu chuyện, ngay trước mọi người hỏi Liễu thị vì cái gì đại ca gọi bá mẫu là "Nương"? Đắc tội một nhà Lâm đại bá không nói, còn khiến cho Liễu thị tức đến đỏ mặt tía tai, không dám phát hỏa với Lâm Phú Qúy và Đại bá mẫu, chỉ chửi mắng Nguyệt Thược một trận, hung hăng đánh vài cái.

Dù như vậy, Liễu thị thương yêu nhất vẫn là Lâm Phú Qúy, tiếp theo là đại nữ nhi Tiếu tỷ.

Nói đến Tiếu tỷ, nàng thường xuyên vẽ lông mày bôi phấn, ăn mặc duyên dáng mặn mà ra cửa. Nguyệt Thược không khỏi hoài nghi, nàng ta là thật như nàng ta nói đi đến nhà tỷ muội bên cạnh để chơi, hay là đi nơi khác?

Dù nàng không hay gặp tiểu hộ nhân gia, chỉ là ở lại mấy ngày nay, thường nghe đến không ít chuyện hàng xóm tán gẫu, ví dụ như nhà ai nhàn rỗi hán tử phong lưu chạm vào khuê nữ nhà ai, hoặc là tức phụ nhà ai phóng túng, nam nhân nhà mình vừa ra khỏi cửa đã có người từ cửa sau tiến vào.

Đương nhiên những thứ này không phải là phố phường chủ lưu (thịnh hành), cùng lắm chỉ là một phần nhỏ tình đời, đại đa số người vẫn nghiêm chỉnh giống như Hồng Chi.

Chỉ là làm nàng kinh ngạc và mới lạ chính là, dù là tự thân người nghiêm chỉnh nghe được, những thứ chuyện hoang đường lang thang này lại không khó tiếp nhận. Tỷ như một nữ tử có chút đồn đãi khó nghe, thậm chí có thể thật sự phát sinh chuyện không thể lộ ra, nhưng ngày thường tất cả mọi người vẫn đối đãi như thường, chỉ là sau lưng lặng lẽ cười hai tiếng. Như cũ sống qua ngày, như cũ lập gia đình, như cũ cùng nhà hàng xóm có qua có lại.

Như trước kia Nguyệt Thược từng nghĩ, nữ tử tiểu hộ nhân gia mất trinh tiết nhất định là sống không nổi, nhưng sự thật hoàn toàn ngược lại, khiến cho nàng mở rộng tầm mắt.

Còn có một ví dụ thực tế, là một cô nương giống như nàng bán mình làm nha hoàn cho nhà giàu ở ngõ Hạnh Hoa tên là Mỹ Nga, không được đại phú đại quý như Bùi gia, chỉ là phú hộ thương gia bình thường.

Hôm qua Thúy Liễu lại tới ăn chùa, trong lúc ăn nói chuyện phiếm cùng Tiếu tỷ và Hồng Chi, nói: "Một người tỷ muội của tỷ làm việc cho Hồng lão bản ở tiệm gạo đường đông, phụ mẫu ký là khế ước mười năm, năm nay vừa đủ, về nhà tìm người để gả."

Tiếu tỷ kinh ngạc, nói: "Tỷ nói có phải là Mỹ Nga tỷ hay không? Năm trước tỷ còn nói Mỹ Nga tỷ sẽ làm thiếp cho Hồng lão bản, làm sao lại trở lại?"

Thúy Liễu nói: "Vợ Hồng gia hung ác vô cùng, Hồng lão bản sợ vợ, Mỹ Nga tỷ cùng hắn lén lén lút lút hai năm, cảm thấy không có tương lai, nương của Mỹ Nga tỷ cũng gọi nàng trở lại tìm nhà khác, làm thiếp cho Hồng lão bản gia khổ sở như vậy, cần gì treo cổ trên một thân cây."

Tiếu tỷ che miệng cười, nói: "Còn là gốc cây cổ thụ vừa già vừa thô vừa lệch vừa nghiêng." Các nàng đều đã gặp Hồng lão bản, biết rõ tướng mạo Hồng lão bản.

Thúy Liễu cũng hì hì cười, hai người châu đầu ghé tai một phen, không biết nói cái gì, ha ha cười lợi hại hơn.

Hồng Chi có chút không vui, kéo Nguyệt Thược đứng lên, nói: "Đi, đừng ngồi nghe các nàng tán gẫu, mất công dơ bẩn lỗ tai."

Thúy Liễu nghe, nhíu mày cười lạnh một tiếng, nói: "Làm bộ làm tịch đứng đắn, coi mình là thiên kim tiểu thư nhà ai không bằng, muội không muốn nghe, tỷ còn không kiên nhẫn nói cho muội nghe, lần tới tỷ với tỷ muội ngồi chơi, muội khỏi phải đến."

Hồng Chi cãi lại: "Hiếm có, không phải là các tỷ kéo muội để muội nấu nước pha trà, muội sẽ ngồi?"

Nói xong liền kéo Nguyệt Thược trở về phòng.

Nhưng là trước khi đi, Nguyệt Thược còn mơ hồ nghe thấy thanh âm của Tiếu tỷ và Thúy Liễu.

"Xú nha đầu, tính tình vừa bướng bỉnh vừa thối, xem nhà ai dám muốn nàng." Tiếu tỷ cười mắng một câu.

"Còn không biết nàng, sẽ nghiêm mặt... yêu muội muội làm nha hoàn cho nhà giàu, Hồng Chi còn sợ nàng nghe, chỉ sợ chính nàng đã..."

Tiếu tỷ cười duyên cắt lời: "Chuyện gì ra chuyện đó, yêu muội muội vẫn còn nhỏ."

"Qua năm đã mười bốn , cũng không nhỏ, còn đẹp hơn muội..."

Câu sau vì Hồng Chi "Ầm" một tiếng đóng cửa lại, nên không nghe được.

Kỳ thật Thúy Liễu nói cũng đúng, kiếp trước nàng vẫn là đứa trẻ thật thuần khiết, nhưng nàng thân là u hồn ở Bùi phủ khắp nơi lắc lư cũng thấy được không ít, xác thực không có gì để kinh ngạc.

Đại gia, nhị gia, Tứ gia, Ngũ gia Bùi gia đều rất tốt, nhưng tam gia Bùi gia có chút đào hoa, trong phòng nữ nhân đếm không hết. Đời trước lúc nàng thành quỷ, thấy tam nãi nãi gây gổ với tam gia, dưới cơn nóng giận kéo nhiều thông phòng bị tam gia dùng qua ra ngoài gả cho gã sai vặt. Về phần những người bị dùng qua lại không phải là thông phòng chính thức, thì khỏi cần nói.

Những gã sai vặt chưa lập gia đình bị đội nón xanh thường thì địa vị trong phủ cũng sẽ không quá cao, gã sai vặt có địa vị, chủ tử cũng không thể tùy tiện nhét nha hoàn vào, bình thường đều hỏi ý của bọn họ. Bọn sai vặt không có địa vị sẽ có chút so đo, có chút sẽ không, so đo thì sau ngày thành thân đánh nàng dâu không ngừng, không so đo thì cứ trôi qua như vậy, không khác biệt gì với một đôi phu thê bình thường.

Ở trong nội viện nha hoàn nào sống tốt, cả đời không cần biết một mặt dơ bẩn này, ngày trôi qua khoái khoái hoạt hoạt, một chút không biết là làm nô tỳ cho người có gì không tốt, ngược lại là may mắn vì làm nô tỳ cả đời có chỗ dựa vào, không vất vả kiếm sống như người bán hàng rong bên ngoài phố phường. Nếu vận số không tốt, sẽ chứng kiến bầu không khí dơ bẩn bên trong nội viện, cái nhìn cũng sẽ bất đồng.

Như Nguyệt Thược trước mười ba tuổi cảm giác vô cùng hạnh phúc, hầu hạ tiểu thư không mệt nhọc, cả ngày ăn ngon, mỗi tháng lại có năm trăm tiền, ngoại trừ Vương ma ma có chút hung khiến cho nàng sợ hãi, mỗi ngày đều □□ .

Nhưng là từ khi mười ba tuổi đến mười lăm tuổi, nàng mới biết được nô tỳ sống được hay không được, là tình cảnh trên trời hay dưới đất, tất cả chỉ là một ý niệm của chủ tử.

Loại cuộc sống này làm cho Nguyệt Thược biết rõ thế gian không có cõi yên vui chân chính, dưới đáy gia đình cẩm tú kim ngọc mãn đường có thể có âm u dơ bẩn; hoặc có thể như những tiểu môn tiểu hộ ở ngõ Hạnh Hoa có cuộc sống ấm áp, toàn gia cười đùa không cần giữ quy củ, lại có thể có gia đình vì tiền tài coi chuyện làm thiếp là chuyện thường, hoặc là môn hộ quá nhỏ bé, ngoại nam tùy ý ra vào, làm cho khuê nữ trong nhà thành chuyện cho người bàn tán.

Ở nhà phụ mẫu đợi càng lâu, nàng càng muốn trở về bên cạnh Bùi Hành.

Bùi Hành chậm chạp không có phái người tới đón nàng, làm cho nàng có chút khủng hoảng đoán mò, đoán Bùi Hành xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, hoặc là được người Bùi gia đón trở về, hoặc là hắn quên mất mình, từ bỏ. Hoặc là hắn cảm thấy đã tiêu nô tịch cho nàng, cho nên đương nhiên vứt nàng trở về Lâm gia.

Cái ý nghĩ này dọa nàng hư.

Nếu thật nàng bị nhét vào Lâm gia nên làm cái gì bây giờ? Chẳng lẽ về sau sống cuộc sống của người buôn bán nhỏ, xem các nàng thô tục nói cười, lời thô tục không kiêng dè, không nói tới cuộc sống xa hoa, ngay cả sạch sẽ cũng không thèm để ý, cuộc sống chỉ trông cậy vào ba bữa cơm đều có ăn là tốt rồi?

Sau đó ở nhà làm việc đến thập □□ tuổi, bị phụ mẫu gả cho phú hộ làm thiếp hoặc là gả cho những nhà gần trong ngõ làm thê.

Không nói xấu, đẹp hay nhìn có được hay không, chỉ nói nam nhân ở phố phường này, không có ai dùng cành liễu muối tinh đánh răng, phần lớn đến trưởng thành đều có hàm răng vàng khè, cơm nước xong càng không có quen dùng nước trà hoặc hương lộ hoa hồng súc miệng, mỗi lần nói chuyện, sẽ phả ra mùi hôi khó ngửi.

Để nàng gả cho nam nhân như vậy, bị loại người này chạm vào, chỉ là suy nghĩ một chút đã chán ghét không chịu nổi.

Nhưng đây là chuyện bình thường, như phụ thân và đại ca nàng cũng là nhóm người này.

Mặc dù nữ tử hơi chú ý một chút, nhưng cũng không có điều kiện sửa soạn tốt, như răng của Hồng Chi cũng vàng vàng, ngày thường cũng không để ý lắm đến việc vệ sinh sạch sẽ. Ngược lại là Tiếu tỷ thích đẹp, thường xuyên vụng trộm lấy một chút muối thô trong phòng bếp đến lau hàm răng, ngày thường dùng tiền mua một chút phấn son một chút dầu bôi tóc, nên môi hồng răng trắng, gió thổi qua thơm nồng nặc.

Có điều mùi thơm này Nguyệt Thược ngửi thấy cực kỳ không quen.

Nồng nặc mà cẩu thả, quá mức gay mũi.

Nàng ở Bùi gia lúc xông quần áo y phục cho Bùi Hành dùng đều là đủ loại hương liệu quý báu, mùi hương từ trong lò hương lớn xông ra vừa tự nhiên vừa tế nhị, tuyệt sẽ không sặc khiến cho người ta hắt xì hơi, chỉ giống như u hương làm cho người ta bị hấp dẫn muốn ngửi cho kỹ càng.

Đây là tham mộ phú qúy, giống như trên sách nói từ tiết kiệm mà vào xa xỉ thì dễ, từ xa xỉ mà vào tằn tiện thì khó?

Nguyệt Thược cũng không biết, nàng chỉ là đã không thể quen cuộc sống của bản thân sẽ như vậy, cũng không quen bản thân tiếp xúc nam nhân cấp bậc này.

Bùi Hành là nam nhân oai hùng và tuấn mỹ, ngoại trừ trời sinh dung mạo, ngày thường hắn quen không chỉ là xử lý sạch sẽ chính hắn, nhẹ nhàng mà sung sướng, mà là tinh xảo tới cực điểm.

Râu ria chà xát được sạch sẽ cùng đầu tóc duy trì nhẹ nhàng khoan khoái khỏi cần nói, mỗi ngày ra cửa nhất định mang quan, ở nhà nhàn nhã cũng phải cài ngọc trâm, vừa tùy ý vừa tiêu sái lại đẹp mắt. Lúc đến gần hắn, nàng có thể ngửi thấy được một mùi hương thấm mũi, đó là mùi thơm của gỗ thông, mùi bạch đàn ngọt ngào thoang thoảng, mát lạnh băng phiến, hỗn hợp chỉ bản thân hắn có, hóa thành hương vị nam nhân khiến cho người khó có thể kháng cự.

Mỗi khi nàng được Bùi Hành ôm vào trong ngực, được hương vị nam nhân này vây quanh, cũng sẽ cảm nhận được từng trận run rẩy và huân nhiên. Ban đêm khi hắn động tình kịch liệt xuất mồ hôi, hương vị nam nhân sẽ trở nên quá nặng, nhưng lại mê người.

Nhưng nam nhân bình thường, như đại ca Lâm Phú Qúy của nàng từ bên ngoài đầu đầy mồ hôi chạy vào vừa dơ vừa bẩn, tuyệt đối khiến cho người chán ghét ăn không ngon.

Nếu nói cho mấy người Hồng Chi, Thúy Liễu, phỏng đoán các nàng căn bản sẽ không tin tưởng trên đời có loại mồ hôi của nam nhân mà không hôi. Người chưa từng trải qua hương vị nam nhân vừa tinh xảo vừa tràn trề như vậy, sẽ không tin tưởng có sự kết hợp như thế.

Nhận thức của các nàng là, nam nhân một là bạch diện thư sinh loại tay không thể xách vai không thể gánh, nếu không thì là đầy tớ hoặc vũ phu nơi phố phường thô thô tráng tráng.

Có điều ngược lại muốn nói một câu, bạch diện thư sinh đã là mong mỏi của nhiều cô nương, có một số gia tư thư sinh các nàng nghĩ cũng không dám nghĩ.

Bùi Hành sinh ra trong kim môn tú hộ gia đình quý tộc, là người đọc sách trải qua cuộc sống tinh quý xa xỉ, bên ngoài kể chuyện cổ tích ca diễn cũng không thể tường tận, những người nơi phố phường càng không thể nào biết được.

Bỏ qua chuyện này không đề cập tới, Bùi Hành còn là một người ôn nhu.

Nam nhân phố phường, như Lâm Phú Qúy nịnh nọt Thúy Liễu, nhưng là lời nói vẫn đầy thô tục. Nhìn lại phụ thân nàng cũng là người chất phác đàng hoàng, nhưng đối với nương nàng vẫn sẽ lớn giọng khiển trách. Thành thật mà nói, nịnh nọt thuộc về nịnh nọt, bọn họ vĩnh viễn học không được thái độ như thương tiếc kiều hoa với nữ tử của nam tử quý tộc.

Dù là như vậy, Lâm Phú Qúy và phụ thân nàng vẫn là người được tán dương ở ngõ Hạnh Hoa. Nương Thúy Liễu đến la cà không chỉ một lần khen, nói là xem dáng vẻ của Lâm gia phụ tử, nữ nhi gả đến đây bà ta có thể yên tâm.

Vậy nam nhân kém hơn so với Lâm Phú Qúy và phụ thân nàng, sẽ là loại người gì?



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 22.06.2016, 07:27
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 06.10.2015, 22:14
Bài viết: 684
Được thanks: 3891 lần
Điểm: 13.66
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Tiểu tỳ trùng sinh – Vãn Tinh Quy [Tuyển editor] - Điểm: 42
Chương 28: Trở về "nhà"

Cả đám Lâm gia gấp rút ân cần chiêu đãi Minh Kỳ.

Liễu thị gọi Tiếu tỷ: "Mau lấy trà ngon trong tủ trà ra đãi khách nhân nếm thử, điểm tâm trước đó vài ngày đưa tới cũng xếp lên mâm mang ra..."

Tiếu tỷ cực kỳ tình nguyện, lúc dâng trà cười thẹn thùng ôn nhu: "... Mời uống trà."

Minh Kỳ không ngừng hô "Không dám", để trà qua một bên, cười nói ra ý tứ đến đây: "Ý tứ của gia chúng ta, Nguyệt Thược cô nương đến đây đã được vài ngày, cần phải trở về."

Hồng Chi nghe, không nỡ giữ chặt tay Nguyệt Thược.

Trong lòng Liễu thị lộp bộp một cái, bà ta mới tính đem nữ nhi lưu lại, làm sao đã muốn đưa nàng đi? Con ngươi bà ta đảo một vòng, nhiệt tình mời trà, đợi Minh Kỳ uống được hai ngụm, bà ta bồi cười hỏi: "Yêu nhi nhà chúng ta còn phải hầu hạ chủ nhân sao? Ngươi xem chủ nhân muốn dùng bao lâu, đến tuổi, có phải nên để chúng ta dẫn về nhà lập gia đình hay không?"

Liễu thị nói □□ trắng ra, Nguyệt Thược nhìn Minh Kỳ một cái, Minh Kỳ cũng nhìn nàng một cái, Minh Kỳ bất giác lúng túng, Nguyệt Thược cũng cảm thấy mặt đỏ.

Trong lòng Minh Kỳ nghĩ, Nguyệt Thược cô nương là người của Tứ gia, nhưng hình như trong nhà phụ mẫu hoàn toàn không biết gì cả, thế nhưng còn muốn để Nguyệt Thược cô nương về nhà lập gia đình, sao Tứ gia có thể đáp ứng. Lúc ấy cũng may hắn giữ mồm, không nói cho Nguyệt Thược cô nương và phụ mẫu nàng chuyện thân khế, nếu không hôm nay hắn không mang người về làm sao báo cáo kết quả cho Tứ gia.

Có điều Liễu thị là nương của Nguyệt Thược cô nương, nói chuyện phải uyển chuyển một chút, không thể đắc tội.

Minh Kỳ tươi cười, ôn hòa lại tự nhiên, nói: "Ý tứ Liễu thẩm tử ta hiểu, việc này phải xem ý tứ của Tứ gia, ta chỉ là một hạ nhân thật không biết. Có điều Nguyệt Thược cô nương là nha đầu mà gia chúng ta hài lòng nhất, là mang bên cạnh một khắc không rời bỏ." Hắn thoáng ám chỉ, nếu Nguyệt Thược cô nương cũng không nói rõ cho người trong nhà, hắn cũng không tiện nói quá rõ.

Liễu thị hiểu như không hiểu gật đầu, tối thiểu biết rõ chuyện nữ nhi ở lại phỏng đoán không phải là chuyện dễ dàng. Nếu như thế, bà ta lại quan tâm đến một chuyện khác, nịnh nọt hướng Minh Kỳ cười, hỏi: "Yêu nhi chúng ta ở bên cạnh chủ tử, được bao nhiêu tiền tiêu hàng tháng?"

Liễu thị sớm thăm dò qua Nguyệt Thược về vấn đề này, chỉ là Nguyệt Thược trong lòng không vui vì bà tính toán nhỏ nhặt, cố ý ấp úng, hoặc là nói sang chuyện khác, không chịu nói rõ ràng cho bà ta biết có bao nhiêu tiền tiêu hàng tháng.

Không nghĩ tới bà ta lại hỏi Minh Kỳ, thật là mất mặt... Mặt Nguyệt Thược càng đỏ hơn.

Minh Kỳ liếc Nguyệt Thược một cái, điềm nhiên như không đáp: "Ước chừng là một xâu tiền thôi."

Liễu thị há to mồm, trừng to mắt, bên cạnh Tiếu tỷ và Hồng Chi cũng phản ứng không sai biệt lắm, đều sợ ngây người.

Tiếu tỷ thấp giọng hô: "Một tháng yêu muội cầm nhiều tiền như vậy?" Một tháng Mỹ Nga mới được hai trăm đồng tiền, còn thỉnh thoảng bị Hồng phu nhân tìm cớ khấu lưu một phần.

Sau khi kinh ngạc, Liễu thị chính là mừng như điên.

Thế nhưng một tháng Tiểu nữ nhi kiếm được nhiều như vậy, một tháng bọn họ đi sớm về tối bày quán mới kiếm được một hai xâu tiền mà thôi, này còn trở về đợi gả làm gì, nên nghĩ biện pháp vĩnh viễn lưu bên cạnh chủ nhân mới tốt.

Có điều nghĩ đến lúc trước hỏi thăm, nữ nhi nói lảng ra chuyện khác, cố ý không chịu nói cho bà ta biết chuyện này, không khỏi không vui liếc ngang một cái.

Nguyệt Thược thấy Liễu thị càng thăm dò càng nhiều, sợ lại hỏi Minh Kỳ cái gì không dễ trả lời, gấp rút chen miệng vào: "Nương, Minh Kỳ tới đón con không thể ở lâu, để Tứ gia chờ lâu sẽ trừ lương tháng, con cùng Minh Kỳ trở về thôi."

Liễu thị còn không có hỏi đủ đâu, ở đâu cam lòng thả bọn họ đi: "Thức ăn trong phòng bếp sắp xong rồi, không ăn cơm trưa rồi lại đi?"

Nguyệt Thược lừa gạt bà: "Chúng ta trở về kịp lúc chủ nhân ăn cơm, chẳng lẽ để chủ tử đói bụng chờ chúng ta?"

Liễu thị nghe vậy, nghĩ cũng đúng, có phần tiền tiêu hàng tháng kếch xù như vậy, làm sao cũng phải đem chuyện làm xong, hầu hạ chủ nhà cao hứng, cũng không rối rắm, gọi Hồng Chi đi thu thập đồ cho Nguyệt Thược, bên này dặn dò Nguyệt Thược: "Con cũng đừng trở về thì quên phụ mẫu, dù là không trở lại, cũng sai người truyền lời trở lại, nương với phụ thân con mới an tâm. Mặt khác đại ca con xử lý hỉ sự, con cũng nên cầu tình chủ nhà, làm cách nào để trở lại xem lễ mới tốt..."

Thao thao bất tuyệt nói rất nhiều, Hồng Chi đã gói kỹ đồ Nguyệt Thược, mắt đỏ không thôi lau nước mắt.

Vốn là Nguyệt Thược lòng tràn đầy kích động được đi về gặp Bùi Hành, gặp Hồng Chi như thế, bản thân cũng không khỏi có chút u sầu, kéo Hồng Chi nói: "Tam tỷ, muội sẽ còn trở lại, tỷ nếu là nghĩ tới muội, cũng có thể tới tìm muội..." Nàng nói, nghĩ đến còn không biết địa chỉ nhà mới, quay đầu nhìn về phía Minh Kỳ.

Minh Kỳ cười nói: "Chúng ta trụ cũng không xa, ở căn thứ ba ngõ Tân Kiều."

Liễu thị nghe vui vẻ không thôi, gật đầu liên tục: "Gần như vậy, thật tốt quá, đi cũng cùng lắm chỉ một canh giờ, gần hơn so với đầu bắc thành."

Biết rõ Nguyệt Thược trụ gần, bất cứ lúc nào cũng có thể đi qua, Liễu thị liền an tâm thả Nguyệt Thược đi.

Minh Kỳ mướn xe ngựa ở đầu ngõ chờ, ba người Lâm gia đưa đi ra bên ngoài, thấy xe ngựa không khỏi lại sợ hãi than thở một phen, Tiếu tỷ nhịn không được thấp giọng lẩm bẩm: "Này thật sự là đi làm nha hoàn sao, làm sao tỷ coi cứ giống như là làm tiểu thư."

Trong lòng nàng có chút cực kỳ hâm mộ, nhịn không được nhớ ngày đó nếu là nàng bị bán đi làm nha hoàn thì sẽ như thế nào?

Xe ngựa thuê không thoải mái như xe ngựa Bùi gia, có điều vẫn tốt hơn so với đi đường, hơn một phút đồng hồ đã đến ngõ Tân Kiều.

Tiến vào sân viện, tầng thứ nhất có hai gian phòng, tầng thứ hai chính phòng có ba gian phòng, nhất minh lưỡng ám*, đông tây sương phòng mỗi cái hai gian.

Đã nhiều ngày không có thấy Bùi Hành, không biết vì sao Nguyệt Thược lại cảm thấy có chút thẹn thùng, Minh Kỳ mở cửa đi vào, đưa nàng đến cổng trong nói: "Gia ở bên trong, ta sẽ không tiến vào."

Minh Kỳ ở tại tầng thứ nhất, hắn thức thời đóng cổng trong lại, trở về gian phòng của mình.

Bước chân Nguyệt Thược nhẹ nhàng bước vào trong nhà, đập vào mắt là gia cụ và bài trí xa lạ làm cho nàng thoáng cái có chút luống cuống, cho đến khi chứng kiến phía bên phải tiểu gian có bóng lưng quen thuộc đang cầm trường tiêu mặc ngọc điều chỉnh thử: "Cung, thương, góc, trưng, vũ" đẳng âm, một lát, một từ khúc không biết tên thản nhiên vang lên.

Sau khi bọn họ rời khỏi Bùi gia, Bùi Hành luôn luôn hết sức trấn định, trên mặt nửa điểm chưa từng lộ ra tâm tình gì, nhưng là hắn cũng là người, làm sao có thể không bị tổn thương. Trong một đêm, phụ thân không phải là phụ thân, nương không phải là nương, thê tử cùng cách cầu xin đi, thông phòng từ nhỏ lớn lên mặt cũng không lộ một cái.

Trong lòng hắn khẳng định chịu đủ hành hạ, khẳng định hắn đang nghi hoặc phụ mẫu ruột là ai, chỉ là hắn một đại nam nhân, dù khổ dù đau cũng không dễ dàng nói ra.

Nhưng từ khúc không biết tên này, lúc trầm thì nồng đậm ưu thương, lúc cao thì kịch liệt bạo ngược, làm cho Nguyệt Thược nhìn thấu được nội tâm của hắn.

Nàng dường như xúc động nghĩ muốn nói cho hắn biết chân tướng.

Rất nhanh, phụ mẫu ruột của chàng rất nhanh sẽ tới, ta sẽ nghĩ biện pháp để cho các ngươi quen biết nhau...

Nhưng là không được, Nguyệt Thược cắn chặt môi dưới.

Nàng không thể nói, nàng chỉ có thể nhìn Bùi Hành ảm đạm ở bên trong.

Xong một khúc, Bùi Hành xoay người lại, trông thấy Nguyệt Thược, hắn hơi có chút kinh ngạc, hơn nữa là nhàn nhạt vui sướng, nói: "Trở lại."

Lập tức hắn chú ý tới vành mắt tràn đầy nước mắt của Nguyệt Thược, nhìn hắn lã chã chực khóc.

Bùi Hành khó hiểu, lại hơi cảm thấy đau lòng: "Làm sao vậy, ở bên ngoài chịu ủy khuất?" Hắn tiện tay để xuống ngọc tiêu, tiến lên dùng khăn xanh sẫm cành trúc của mình nhẹ nhàng lau nước mắt cho Nguyệt Thược.

Nguyệt Thược như nhũ yến đầu hoài* ôm lấy eo mạnh mẽ của hắn, phát ra thanh âm đè nén ô ô, lắc đầu không chịu nói.

Trong nháy mắt, Bùi Hành hiểu.

Nàng không phải là chịu ủy khuất, nàng là thay hắn cảm thấy chịu ủy khuất.

Trong lòng hắn có một tia ấm áp.

Hoàn hảo, cho dù thê tử kết hôn bốn năm vì xuất thân của hắn mà rời đi, thông phòng chung đụng bảy năm cũng bỏ trốn, ít nhất trong lòng vẫn còn có người không để hắn thất vọng, vẫn là hết lòng quan tâm hắn.

Hắn nghĩ đến Lý Diệu Quỳnh mang theo ánh mắt chán ghét căm hận, nghĩ đến lúc ấy trong hỗn loạn có đầy tớ tự chủ trương đi gọi Phù Dung, trở lại báo nói tìm không được người... Cảm thấy không khỏi cười lạnh, đây là nữ nhân.

Trước kia hắn chỉ cho là Lý Diệu Quỳnh tính tình không tốt, yêu ăn chua uống dấm, lại mê tín tăng đạo, nhưng tóm lại tâm địa là tốt, đối hắn cũng là một lòng say mê.

Thì ra là hắn ngốc, người bên gối cũng không nhìn thấu.

Hắn cúi đầu xem thân thể mềm mại trong lòng, ít nhất hắn không có hoàn toàn nhìn nhầm, yêu thích được một người không có cô phụ hắn.

Nhìn Nguyệt Thược, băng hàn ban đầu trong mắt Bùi Hành hóa nhu tình, một cái tay vỗ nhè nhẹ lưng Nguyệt Thược, ngược lại an ủi nàng: "Cô nương ngốc, ta không sao, khóc thành như vậy, may mà không có ngoại nhân trông thấy, nếu không cho là ta bắt nạt ngươi... Chỉ là ủy khuất ngươi, đi theo ta sẽ khổ."

Nguyệt Thược đầu lắc lợi hại hơn.

Cùng với hắn sống ngày kham khổ thì tính cái gì, trong lòng nàng cảm thấy ngọt, nàng chỉ sợ hắn thuở nhỏ ăn sung mặc sướng lớn lên, ở chỗ này sẽ bị ủy khuất. Mà hết thảy này là nàng mang đến. Nếu không hắn lúc này vẫn còn ở Bùi gia, sẽ được Bùi hầu ở kinh sư đường xa đến nhìn trúng cho làm con thừa tự, cả đời không chịu một chút đau khổ nào.

...

Ngày ba đến ngày mùng tám tháng mười là những ngày an ổn, không có Bùi gia, không có Lâm gia, chỉ có hai người, giống như ở tại Hàn Tùng Hiên trước kia.

Nguyệt Thược đã bắt đầu quen cuộc sống ở khu nhà nhỏ này, Minh Kỳ tốn hai trăm đồng tiền gọi một bà lão mỗi ngày tới cửa làm tạp vụ, ví dụ như mua thức ăn quét dọn các loại.

Chỗ này tuy nhỏ, nhưng ba người ở vẫn rộng rãi. Đương nhiên, đủ loại gia cụ, vật trang trí, đồ dùng, cái ăn không lớn bằng lúc trước, vì thế, Nguyệt Thược phát huy tài nấu nướng của mình, đem món ăn vô cùng đơn giản làm thành mỹ vị ngon miệng, đạt được tán dương của Bùi Hành.

Yên tĩnh u mật ngày như nước, ngày nháy mắt trôi qua.

Buổi sáng ngày mùng chín hôm đó, Bùi Hành và Nguyệt Thược mới vừa dùng qua chút cháo, cửa chính đã bị người dùng lực đập "Rầm rầm rầm".

Ngoài cửa lớn, Lý Diệu Quỳnh mang theo Vương ma ma và nha hoàn đã tới cửa.

* Nhất minh lưỡng ám: một sáng hai tối, chỉ ngôi nhà xây theo lối kiến trúc một phòng có thể đón ánh mặt trời, hai phòng còn lại thì không.

* Nhũ yến đầu hoài: én non về tổ


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 23.06.2016, 07:37
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 06.10.2015, 22:14
Bài viết: 684
Được thanks: 3891 lần
Điểm: 13.66
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Tiểu tỳ trùng sinh – Vãn Tinh Quy [Tuyển editor] - Điểm: 42
Chương 29: Lý Diệu Quỳnh đến cửa

Minh Kỳ đi ra trước mở cửa, Lý Diệu Quỳnh, người mới vừa cùng cách trở về nhà, được hai nha hoàn và hai bà tử tráng kiện vờn quanh nâng đỡ, trừng đôi mắt lạnh lẽo, khí thế cao ngạo.

Nàng mặc một bộ trường y tơ lụa nhũ đỏ, váy hoa ngắn màu xanh sát đất, trên búi tóc cài trâm vàng ròng khảm hồng phỉ thúy sáng ngời đung đưa, hoa tai phỉ thúy liễm diễm hồng quang, vốn đã xinh đẹp, lại ăn mặc phú quý ung dung như vậy làm nền, càng xinh đẹp không gì sánh được.

Minh Kỳ thấy, tuy là biết chủ tử trong lòng vô cùng không ưa Lý Diệu Quỳnh, nhưng hoàn cảnh hiện thời, hắn cũng không dám thất lễ chọc thêm phiền toái cho chủ tử, liền cười khom mình hành lễ: "Tứ nãi... Lý tiểu thư." Thiếu chút nữa hắn bật thốt ra tứ nãi nãi, thấy Lý Diệu Quỳnh cười gằn, vội vàng đổi giọng.

Cằm Lý Diệu Quỳnh khẽ nâng thẳng đánh giá sân nhỏ nho nhỏ này, con mắt không nhìn Minh Kỳ. Mà bên cạnh Thải Linh đỡ nàng, hướng về phía Minh Kỳ không khách khí nói: "Tiểu thư của chúng ta muốn thấy chủ tử các ngươi, dẫn đường đi."

Minh Kỳ cảm thấy vị nãi nãi chủ tử trước này lai giả bất thiện, muốn kéo dài thêm chút thời gian, bồi cười: "Lý tiểu thư chờ một lát, để ta đi vào thông báo gia."

Một người bà tử đi lên đẩy Minh Kỳ ra, khom người cười nói: "Tiểu thư mời vào."

Thải Linh đỡ Lý Diệu Quỳnh đi vào, Hương Điệp rớt lại phía sau vài bước, giễu cợt Minh Kỳ đang lo lắng muốn ngăn trở: "Vài gian phòng như vậy còn thông báo, còn tưởng là mình ở Bùi gia sao, đổi quy củ của nhà ngươi đi."

Dù là Minh Kỳ tính tình tốt, cũng tức giận đến đỏ mặt lên, hắn trừng Hương Điệp một cái, chạy vào phòng.

Chờ hắn chạy mau lướt qua Lý Diệu Quỳnh, đuổi vào trong nhà nói với Bùi Hành: "Tứ gia, Lý tiểu thư tới cửa ..."

Lý Diệu Quỳnh đã bước vào cửa, con mắt quét qua hoành điều tranh chữ cổ xưa trong chính đường, kỷ trà cao nước sơn đen, hai hàng sáu cái ghế dựa, hai bên thụ môn dùng một bộ vải xanh làm mành cuốn, so sánh với bài trí bên trong Hàn Tùng Hiên bày đầy bình hoa ngọc thạch, tranh chữ, hàng dệt quý giá đẹp đẽ, đèn treo tường tinh diệu, quả nhiên như trên trời với dưới đất. Trụi lủi vài món gia cụ giống như một cái hang, nhìn kỹ một cái ghế gần nhất mặt bên còn tróc nước sơn, lộ ra màu gỗ thuần sắc bên trong.

Nàng nhịn không được, ánh mắt lộ ra chán ghét.

Biết rõ Bùi Hành mất đi tài lực Bùi gia ủng hộ, tất nhiên cuộc sống túng quẫn, lại không biết sẽ túng quẫn thành như vậy.

Trong lòng nàng càng cảm thấy may mắn ngày đó rời đi sớm.

Mặc dù nói không có ấn theo kế hoạch của Mã Tiên Cô, nhưng là Bùi nhị gia vạch trần bí mật này, Bùi gia trên dưới đại loạn, nàng để cho người trực tiếp xếp tất cả đồ vật đáng giá ở Thu Minh Cư lên xe ngựa lôi đi, trục lợi công trung khố phòng gì đó cũng mang về Lý gia. Duy nhất để trong lòng nàng khó an là Bùi nhị phu nhân, việc này xảy ra, không biết nàng sẽ đặt chân ở Bùi gia như thế nào.

Nhưng là vừa nghĩ tới Bùi nhị phu nhân lừa gạt nàng gia nhập Bùi gia, trong lòng lại cảm thấy nên, để nàng làm ra những việc trái với lương tâm này, là báo ứng của bà ta.

Nhưng khi ánh mắt từ cái ghế xưa cũ chuyển qua trên người Bùi Hành, hô hấp Lý Diệu Quỳnh không khỏi hơi chậm lại.

Từ lúc Mã Tiên Cô nói với nàng Bùi Hành mệnh cung bát tự không giống, nàng hoàn toàn đắm chìm trong tâm tình của mình, ở trong lòng nàng, bất tri bất giác nói xấu Bùi Hành, thời gian qua nàng căn bản không có nhìn thẳng đánh giá qua hắn, chỉ cảm thấy liếc một cái cũng chán ghét bẩn mắt.

Nhưng là hôm nay nhìn lại hắn, đột nhiên trong nội tâm nổi lên một cảm giác khác thường.

Bùi Hành, dù cho đứng ở phòng ốc sơ sài như thế này cũng không có như trong tưởng tượng của nàng trở nên hèn mọn, mà hắn vẫn hiên ngang cao ngất như vậy, mày kiếm mắt sáng còn là khí thế khinh người, mặt không chút thay đổi, khóe miệng khẽ mím bộ dáng vẫn uy nghiêm lãnh khốc như thế...

Tại sao có thể như vậy.

Lý Diệu Quỳnh khó hiểu.

Trong vòng nửa tháng, nàng bị Mã Tiên Cô, đủ loại Bình thư, còn có nương nàng nói cho chân tướng kích thích tâm hoả bùng cháy, đầu óc nóng lên. Nhưng lúc này, nhìn thấy Bùi Hành lạnh lùng nhìn nàng, thế nhưng trong lòng nàng sinh ra một loại cảm giác không biết tên, không thể nói là cảm khái, lưu luyến, hay là hối hận. Nhưng là cảm giác này giống như nước lạnh, lặng lẽ rót vào cái đầu nóng của nàng, đột nhiên khiến nàng rùng mình một cái.

Lý Diệu Quỳnh cả kinh lắc đầu, không... Nàng không có làm sai, nàng lựa chọn là đúng. Nàng thở hào hển, một tay xoa ngực, trừng mắt Bùi Hành.

Bùi Hành chán ghét nhìn Lý Diệu Quỳnh, lạnh lùng châm chọc: "Làm sao, Lý nhị tiểu thư tới cửa chính là để xem một chút ta ở nơi nào đặt chân?"

Lý Diệu Quỳnh kịp phản ứng, nàng đứng thẳng thân thể, hơi ngẩng đầu lên, không cam lòng yếu thế trừng lại cười lạnh: "Ngươi là ai, cũng đáng được ta phí lòng này."

Bùi Hành nói: "Nếu như thế, ngươi tới làm cái gì?"

Lý Diệu Quỳnh cười mà như không cười: "Ta đương nhiên là tới lấy một kiện đồ vật, ngày đó đi trong vội vàng đã quên mang đi, quay đầu lại hỏi, mới biết được thứ này được Bùi thiếu gia ngươi mang đi." Trong ánh mắt của nàng mang theo ác ý, lướt qua Bùi Hành, rơi vào trên người Nguyệt Thược sau đó một bước.

Ánh mắt của nàng hàn băng, như xem một món gia cụ, một vật bài trí mà nhìn Nguyệt Thược, môi đỏ mọng hé mở, thanh âm bén nhọn giống như có thể xuyên thấu qua lỗ tai đâm vào ót người: "Trói tiện nhân này lại cho ta, mang về."

Nàng mang đến hai bà tử tráng kiện lớn tiếng ứng "Vâng ạ", từ phía sau xông lên một người muốn kéo Nguyệt Thược, một người cầm sợi dây thừng trói.

Thải Linh mặt không chút thay đổi đứng ngoài quan sát, Hương Điệp khóe miệng nhếch lên.

Minh Kỳ quá sợ hãi, vội vàng đi cản một bà tử gần nhất, nhưng lại bị Thải Linh cùng Hương Điệp ngăn cản lại. Cũng may Bùi Hành dời bước, ngăn Nguyệt Thược ở phía sau, một lần một cái đá văng hai bà tử.

Bùi Hành tuy là đại thiếu gia, thuở nhỏ ăn sung mặc sướng, nô bộc vờn quanh, quần áo đến đưa tay cơm tới há mồm, nhưng là hắn khác với nam nhân Bùi gia, hắn yêu thích cưỡi ngựa bắn cung đá cầu, luôn luôn hẹn người đi săn, luyện thành một thân hảo thể trạng hảo khí lực, không thể chống lại người có võ, nhưng là đối phó ba hai người đàn ông bình thường không nói chơi, hai người bà tử lại càng dễ như trở bàn tay.

Lý Diệu Quỳnh đã cố ý lựa ra bà tử tráng kiện thế nhưng không làm gì được bọn họ, hổn hển, mắng: "Đồ vô dụng." Ngón tay chỉ Nguyệt Thược, nói với Bùi Hành: "Đây là nha đầu của ta, ta muốn mang nàng đi là chuyện phải làm, ngày hôm nay ngươi dựa vào cậy mạnh không để cho ta mang, ngày mai ta sẽ thượng nha môn cáo ngươi đoạt nô tỳ của người."

Bùi Hành nhìn nàng.

Lý Diệu Quỳnh lại cho rằng hù sợ hắn, cười lạnh nói: "Không muốn ăn quan tòa, thức thời một chút hôm nay để cho ta mang đi đồ tiện nhân bỉ ổi này."

Bùi Hành thanh âm nhàn nhạt, nói: "Ngươi nói nàng là nô tỳ của ngươi, ngươi có bằng chứng không? Nếu như không có bằng chứng, ta cũng muốn cáo ngươi bức người hiền lương vi tiện, cường thưởng dân nữ làm gia nô, ngươi muốn ăn quan này tư sao?"

Bùi Hành vừa dứt lời, Lý Diệu Quỳnh giống như nghe được lời cực kỳ hoang đường, cười lạnh, nói: "Lý gia ta mua nha đầu này ba lượng bạc, khế ước đỏ, lưu trong quan phủ."

Trong lòng nàng giận dữ, mặc dù nàng không cần Bùi Hành, nhưng là chuyện nha đầu của mình bò giường (quyến rũ chủ tử) phản chủ nhớ tới vẫn hận. Ở Lý gia sự tình vừa ổn định, nàng liền nhớ tới Nguyệt Thược, hạ quyết tâm muốn đem nàng ta về, để cho nàng ta biết rõ kết cục phản bội của bản thân, lần này không cần dè chừng Bùi Hành, muốn trừng trị như thế nào thì trừng trị như thế ấy.

Nàng nhịn không được châm chọc nói: "Một kẻ nô tì mà thôi, ngươi cứ che chở như vậy, chớ không phải là thực để vật này trong lòng? Cũng là, hiện thời ngươi không phải là đại thiếu gia, xứng kẻ nô tì như vậy cũng thích hợp, chỉ tiếc... Đây là đầy tớ ta mua, ta mạn phép không đồng ý."

Bùi Hành không muốn nói nhảm với nàng, mắt cũng không nhìn, chỉ nói: "Muốn người, trước lấy văn khế ra, Minh Kỳ, tiễn khách!" Hắn kéo Nguyệt Thược vào phòng trong, không liếc Lý Diệu Quỳnh lấy một cái.

Lưu lại Lý Diệu Quỳnh con mắt đỏ lên, giống như ngâm độc, cắn chặt hai hàm răng trắng ngà nói: "Tốt, rất tốt, chờ ta trở về tìm văn khế, nhìn ngươi còn che chở nha đầu này ra sao."

Lý Diệu Quỳnh tức giận vội vã trở về Lý gia, cho người tìm hộp thân khế ra, Vương ma ma sớm bị dọa nên giả bộ bệnh trốn đi, Thải Linh Thải Bạch tìm khắp nơi, tìm không ra, trở lại bẩm báo: "Tiểu thư, ngươi nói có phải hôm đó rối loạn, ném đi nơi nào hay không?"

Lý Diệu Quỳnh nổi giận trong bụng, vỗ bàn một cái: "Đi tìm đại ca ta, kêu hắn đi bổ sung đầy đủ hết thân khế trong quan phủ."

Lý Bồi để cho đầy tớ mang theo ấn tín đi bổ sung, cũng rất mau lẹ, buổi chiều đã cầm về, nhưng Lý Diệu Quỳnh có lật thế nào, cũng không có lật ra được thân khế của Nguyệt Thược, không khỏi vừa giật mình vừa giận dỗi.

Nàng lại bắt Lý Bồi đi quan phủ, Lý Bồi phiền, hắn cũng không phải là ngày ngày nhàn rỗi không chuyện gì làm để muội tử nhà mình sai sử, bỏ lại một câu thật nặng: "Thiếu một nha đầu mà thôi, chỉ có mấy lượng bạc mà lăn qua lăn lại, ngươi có lòng dạ thanh thản như vậy không bằng đến trước mặt nương hiếu thuận, không biết khinh trọng, nặng nhẹ." Sau lại mặc kệ Lý Diệu Quỳnh.

Lý Diệu Quỳnh tức tối khóc lóc, cùng ngày ném đồ sứ đầy đất, khiến cho Đào thị biết được lại giũa cho một trận.

Ngược lại phen ầm ĩ này, làm cho Bùi Hành trong lòng sinh một cái ý niệm.

Đêm nay Nguyệt Thược đang cầm kéo cắt bỏ tâm đèn cầy, Bùi Hành ngồi ở trên ghế nhìn nàng, đột nhiên nói: "Nguyệt Thược, chờ sáng mai, ta đi nhà ngươi thương lượng với phụ mẫu ngươi, chính thức đón ngươi qua cửa."

Một câu nói kia của Lý Diệu Quỳnh không sai, hắn không phải là đại thiếu gia, một tú tài nghèo mà thôi, Nguyệt Thược cũng đã là thân tự do, hắn cũng vô tâm tư cưới nữ nhân bên cạnh, chỉ sợ tái giá đến một người như Lý Diệu Quỳnh. Không bằng chính thức cưới Nguyệt Thược vào cửa, cũng miễn tương lai lại có người bắt nạt Nguyệt Thược.

Nguyệt Thược ngơ ngẩn, kinh ngạc nhìn về phía hắn.

Bùi Hành hỏi nàng: "Làm sao, ngươi không muốn?"

Làm sao sẽ không muốn, nàng là quá vui mừng, Nguyệt Thược vội vàng lắc đầu: "Làm sao sẽ..."

Ta chỉ sợ không xứng với Tứ gia, trong lòng nàng nói thật nhỏ, nhưng là trên mặt, đã mang theo tươi cười sáng rỡ, giọng nói nhẹ nhàng mà ngọt ngào: "Nô tì nguyện ý gả cho gia."

Bùi Hành nghe, khẽ mỉm cười.

Nụ cười này giống như ánh nắng vàng óng óng ánh nơi chân trời, khiến cho trong lòng Nguyệt Thược nóng lên, giống như mật đường hòa tan, khiến cho nàng dù chỉ nhìn, cũng đã ngọt đến đáy lòng.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
16 thành viên đã gởi lời cảm ơn linhlan139 về bài viết trên: Comay nguyen, Fujigawa sama, HNRTV, Hoacamtu, JQA3, Khả Vân17, Trân Iris, Tôm Thỏ, bangtam, bichvan, hienle3001, letuyennk, lp.miao, minmapmap2505, nana123, sxu
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 51 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: hanhphucgiandon và 274 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

2 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 27, 28, 29

3 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

4 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

5 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

6 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 138, 139, 140

8 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

9 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12

10 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

12 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C802

1 ... 115, 116, 117

13 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

16 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

17 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

19 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 98, 99, 100

20 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54



Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 388 điểm để mua Tình yêu trong sáng
Công Tử Tuyết: Re: [Game] Phép cộng may mắn - Tầng 4
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 449 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 426 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 434 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: meoancamam vừa đặt giá 433 điểm để mua Gấu xanh, gấu hồng
Tuyền Uri: Thông báo lần 2: Do có nhiều bạn (chị) chưa cập nhật mục lục. Vui lòng cập nhật mục lục giùm, thời gian chậm nhất là 21/9/2018
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 412 điểm để mua Ác quỷ  3
Tuyền Uri: Kao điên =))
Kaori Hương: hahahha
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 250 điểm để mua Chim cánh cụt xanh
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 404 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 383 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 342 điểm để mua Chó vàng
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: lesliecomnamnho vừa đặt giá 246 điểm để mua Couple 4
Kaori Hương: T_T ahahahha
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 456 điểm để mua Vòng tay đá quý
LogOut Bomb: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết -> Nguyệt Hoa Dạ Tuyết
Lý do: Thú vui tao nhã
LogOut Bomb: Sunlia -> Sunlia
Lý do: đánh bomb liều chết =)))
Kaori Hương: T_T vợ vọt mô bay cả rồi
Kaori Hương: hahahha
Khuynh Uyển 168: Tái xuất giang hồ. Tìm lại người quen từ 2016 :3
Kaori Hương: :v kiểu trước vô khi nào cụng rôm rả h heo hút hahahah
Kaori Hương: :V ko ai chat với huhu buồn
Đào Sindy: gì v Hương
Kaori Hương: -_- off 5 tháng and khu chat don't còn ai
Tuyền Uri: Thông báo: Các bạn (chị) đang edit/ sáng tác vui lòng cập nhật mục lục truyện nhé. Thời gian cập nhật từ 17/9/2018 - 21/9/2018. Trân trọng cảm ơn
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 295 điểm để mua Mề đay đá Citrine 4
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 405 điểm để mua Mèo lông nâu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.