Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 59 bài ] 

Chuyên sủng - Mộng Cầm U

 
Có bài mới 22.06.2016, 22:18
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 11.09.2014, 14:30
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 1106
Được thanks: 1864 lần
Điểm: 9.93
Có bài mới Re: [Xuyên không - Nữ tôn] Chuyên sủng - Mộng Cầm U - Điểm: 37
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 26: Hiểu lầm

Editor: Sakura Trang

"Cho nên, chàng cũng bởi vì việc hiểu lầm này mà hơn một tháng không để ý đến ta?" Nữ tử trầm giọng, rất buồn phiền tại sao mình không trừng cho trên người nam nhân xuất hiện một cái động, "Còn không xứng với ta? Có cái gì xứng đôi với không xứng chứ? Hai người chúng ta chàng tình ta nguyện! Hay là do chàng thấy Ôn Đường tài hoa hơn người, học phú ngũ xa thì xứng đôi với ta?"

".... Không phải...." Nam nhân cúi đầu, giọng nói kim nén thật nhỏ.

"Không phải mà một tháng liền không quan tâm đến ta." Nữ tử nhếch mi, mặt tràn đầy giận dỗi, không nghe theo không chịu buông tha, "Thời gian nhàm chán đi gõ cửa nhà người khác, kết quả nhìn phu lang nhà Vương tỷ tỷ bên cạnh đều nhiều hơn so với nhìn chàng!"

"Xin lỗi...." Giọng nam nhân lại thấp thêm chút nữa, như đứa trẻ, ngoan ngoãn ngồi ở đằng kia nghe dạy bảo.

..... Lê Phong mềm lòng. "Được rồi, nhớ kỹ về sau, ta là người quan trọng nhất, không được vì lí do khác, mà, không, quan tâm đến ta! Có nghe rõ chưa?" Dứt lời, kéo hắn qua bên mình cùng chui vào ổ chăn, thật là, đã bao lâu hắn không nằm thật tốt cùng với nàng chứ?

Nam nhân nghe lời bị kéo vào trong chăn, nhưng không quay sang ôm nàng giống như mọi lần, Lê Phong có chút ngạc nhiên, mở mắt, lền nhìn thấy khuôn mặt vô cùng đau buồn của nam nhân, rõ ràng đã bị làm cho sợ hãi, "Thư Nhi, làm sao vậy?"

"Xin lỗi!" Nam nhân cắn môi, ôm mạnh nàng vào trong lòng, "Ta không biết... Nàng... xin lỗi...."

"Không sao, không có việc gì...." nữ tử  sững sờ, tuy rằng trong lòng nam nhân từ trước đến giờ đều rất ấm áp thoải mái.... Thế nhưng, bây giờ không phải lúc nghĩ đến những cái này...

"Xin lỗi... Ta lại có thể.... Xin lỗi, không bao giờ.... như vậy nữa.... Nàng đừng khó chịu...." Nam nhân vùi đầu vào sau gáy nàng, "Xin lỗi, nàng đừng tức giận, nàng đánh ta đi..."

"Không sao, thật sự không sao.... Không hề tức giận...." Nữ tử thấy nam nhân đau buồn, bản thân cũng cảm thấy khó chịu, "Đánh chàng làm cái gì? Có lúc nào ta đánh chàng.... Khụ.... Được rồi, lần trước...."

"Xin lỗi...."

"Ta biết rồi.... Không sao.... hử?"

"Xin lỗi..."

"... ..."

Phải nói rằng, người làm sai không phải chính là hắn sao? Vì sao hiện tại cái người không yên tâm đau lòng đỗ dành.... Cảm xúc biểu hiện giống như còn khó chịu hơn.... Là nàng....

Một tay Lê Phong ôm lấy vòng eo gầy gò, một tay vỗ về an ủi bờ lưng rộng rãi của nam nhân biểu thị đối việc này không biết làm sao....

Nam nhân này, thật ra chính là khắc tinh của nàng mà....

Thấy nam nhân dần dần bĩnh tĩnh trở lại, sức lực trên cánh tay của Lê Phong cũng dần dần tăng lên. Đúng vậy, hơn một tháng mỗi ngày mỗi đêm học tập, có lẽ một giấc ngủ đầy đủ cũng không có, chắc hắn cũng mệt muốn chết rồi. Lê Phong dùng đầu đi cọ cọ ngực của hắn, nghe thấy hô hấp kéo dài và tiếng tim đập vững vàng của hắn, trong lúc không để ý, ý thức của nàng cũng dần trở nên mơ màng.

Cho nên, nếu như ngươi là Lê Phong, đang mơ mơ màng màng bỗng nhiên bị đánh thức bởi tiếng đập cửa thì sao?

Một mặt Lê Phong giả vờ ngủ, một mặt âm thầm quyết tâm, ngoài cửa nếu như là Tiếu Ninh, Lưu Quý hay là lão bản nương những người này thì nàng có thể làm thịt thì nàng sẽ cố gắng đi làm thịt!

Lê Thư bị tiếng động là giật mình tỉnh giấc, cẩn thận nhìn thê chủ nhà mình, hình như còn chưa tỉnh ngủ, vội vàng chỉnh lại y phục nhẹ tay nhẹ chân đi ra ngoài, muốn để cho nàng ngủ nhiều một chút. Đáng tiếc, rất rõ ràng, người ngoài cửa không phải người mà hắn có thể ứng phó một mình.

"Lê công tử, xin hỏi Lê tiểu thư có nhà hay không?" Nam tử ngoài cửa vẫn khiến tầm mắt của người khác phải ngước nhìn như trước, ôn nhuận như ngọc, phiêu nhiên như tiên.

"A... Thê chủ đại nhân, đang ngủ." Cho dù thê chủ nói cái gì, mỗi lần thấy người nam tử này, Lê Thư vẫn không tự chủ cảm thấy tự ti, trả lời cũng cẩn thận từng li từng tí, giống như đối phương là quý nhân trời sinh mang theo quý khí.

"Vậy sao, có thể cho ta vào trong, chờ tiểu thư thức giấc không?" Khóe môi đối phương nhếch lên một độ cong hoàn mỹ, yêu cầu nói ra khiến người khác không thể từ chối.

"Được." Lê Thư gật đầu, mời đối phương vào nhà.

Trong chăn Lê Phong âm thầm trợn trắng mắt, hừ, đúng là chỉ biết bắt nạt Thư Nhi thành thật không biết từ chối người khác!

Cái phòng nhỏ không có phòng tiếp khách, có thể tiếp khách chỉ có phòng ngủ chỗ Lê Phong đang ngủ mà thôi. Nghe được đối phương đã ngồi ở trong phòng của mình, nhận chén trà từ tay Lê Thư uống một lát, mà Lê Thư thì ngồi ở một bên nhìn sách, Lê Phong cảm thấy đã đến lúc, nhẹ nhàng ưm một tiếng, "Thư Nhi..." Giọng nói rất nhỏ, nhưng Lê Thư ngồi một bên đọc sách vẫn có thể nghe được, đứng dậy đi đến bên giường, nhìn nàng với ánh mắt cưng chiều, âm thanh trầm thấp ôn nhu, "Thức rồi sao?" "Ừ, muốn uống nước." Giọng nói nũng nịu, cánh tay tuyết trắng đưa ra kéo lấy góc áo của hắn lay lay mấy cái, sự cưng chiều trong mắt nam nhân càng sâu hơn, xoay người đi rót nước.

Chưa bao giờ Ôn Đường cảm thấy mình dư thừa như vậy, cúi đầu nhẹ nhàng hắng giọng một cái, "Lê tiểu thư, đã làm phiền."

"Hả?" Lê Phong giả vờ như lúc này mới chú ý đến Ôn Đường, vội vàng mang vẻ mặt áy náy, "Không có chú ý đến... Ôn công tử, có lễ."

"Là tiểu nam tử đường đột đến làm phiền." Đối phương đứng dậy đáp lễ, lương thiện hiểu ý nói, "Trước tiên Ôn Đường xin tránh một chút."

Thấy nam tử đi ra ngoài, Lê Phong bình tĩnh ôm nam nhân nhà mình nghiêm túc ăn đậu hũ, đứng dậy, chán chạm vào trán nam nhân đang mặc áo cho mình. Đẩy cửa đi ra ngoài, thở dài, "Ôn công tử, chẳng biết ngươi đặc biệt đến đây vì chuyện gì?"

"Không có chuyện gì lớn, chi muốn mời tiểu thư đi ra vùng ngoại thành một chuyến." Nam tử mở miệng, trong giọng nói trần đầy sự tha thiết.

"Được." Lê Phong gật đầu, ôn nhu nói, "Thư Nhi, đi thay bộ quần áo khác." Lời nói như chuyện dĩ nhiên.

"Chyện này.... Lê công tử đi vào, sợ rằng không thích hợp lắm."

"Có cái gì không thích hợp?"

"Chuyện này..."

Đối phương muốn nói lại thôi, lúc này nếu Lê Phong lại cố thúc ép thì đó chính là vô lễ. Do dự một chút, nữ tử gật đầu, "Được rồi!" Sau đó không để ý người khác từa vào vai của nam nhân cao lớn, ghé vào bên tai đối phương nói nhẹ: “Chờ ta trở lại, yên tâm, sẽ không có chuyện gì đâu? Ta chỉ có một mình chàng thôi!" Động tác ái muội không chút nào kiêng dè người khác, nam nhân đỏ mặt cúi đầu xấu hổ.

--- ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ---

Nếu như có thể, Lê Thư thà rằng tự lừa mình dối người không chạy theo tiểu đồng bên người của Ôn Đường đi đến vùng ngoài ô hai người ước hen nhìn lén.

Ánh nắng sáng sớm cũng không nóng lắm, ôn hòa như ánh trăng vậy, nhưng vẫn cảm thấy lạnh lẽo. Thật ấm áp, không giống trái tim của hắn.

Dưới ánh nắng nhu hòa, một đôi nam nữ đang chăm chú ôm nhau hôn môi, ánh nắng sáng sớm tạo nên một viền sáng màu vàng nhạt. Nam tử tao nhã, nữ tử xinh đẹp, màu vàng nhạt tạo nên một hình ảnh hoa lệ đan vào khiến Lê Thư không mở mắt ra được.

Xúng đôi như vậy mà... Ngay cả chính bản thân hắn cũng tự cảm thấy, cho dù như thế nào, cũng không chen vào được...

Tiểu đồng đứng bên cạnh nói: "Ngươi nghĩ xem, vì sao công tử nhà ta năm lần bảy lượt tìm đến đây?"

Tiểu đồng đứng bên cạnh nói: "Công tử nhà ta đã tự định chung thân với Lê tiểu thư."

Tiểu đồng đứng bên cạnh nói: "Nếu không phải công tử nhà ta không muốn cùng người có bề ngoài như ngươi cùng chung một thê, thì đã sớm thành thân cùng với Lê tiểu thư."

Tiểu đồng đứng bên cạnh nói: "Ngươi thật sự cho rằng Lê tiểu thư thích ngươi? Nàng chẳng qua chỉ để ý sức lực của ngươi thôi."

Tiểu đồng đứng bên cạnh nói: "Lê tiểu thư không hưu ngươi, chẳng qua là do thương hại ngươi. Trừ nàng ra, ai sẽ lấy ngươi?"

Hắn nói: "Ta không tin, nàng nói nàng yêu ta."

Hắn nói: "Ta muốn nghe nàng tự mình nói ra."

Tiểu đồng đứng bên cạnh nói: "Lê tiểu thư lương thiện, sao sẽ tự mình nói với ngươi, có khi ngươi muốn bỏ đi, nàng còn ngăn cản ngươi nữa ấu chứ!"

Hắn nói: "Nàng nói nàng yêu ta..."

Tiểu đồng đứng bên cạnh nói: "Nhưng mà, nàng lại đang hôn công tử nhà ta, người nàng yêu là công tử nhà ta."

Tiểu đồng đứng bên cạnh nói: "Không hưu ngươi, công tử nhà ta sẽ không thể trở thành phu quân của nàng."

Tiểu đồng đứng bên cạnh nói: "Lê tiểu thư mềm long như vậy, chắc chắn sẽ không đồng ý hưu ngươi, lại không thể bỏ công tử."

Tiểu đồng đứng bên cạnh nói: "Nếu như ngươi thật sự yêu nàng, cần gì phải khiến nàng phiền lòng?"

Tiểu đồng đứng bên cạnh nói: "Bản thân ngươi hãy tự mình đi đi!"

Hắn không tin, nhưng dưới ánh nắng sớm, hình ảnh đẹp đẽ của hai ngươi dựa vào nhau lại chói mắt đến vậy....

Hắn không có khóc, nàng không thích hắn khóc.

Chi nên hắn chỉ có thể nhắm đôi mắt đang đỏ lại.

--- ------ ------ ------ ------ ----

Lê Phong hoang mang chạy khỏi phía sau núi chạy về hướng nhà của mình.

"Ô! Lê tiểu thư." Giọng đàn ông hài hước, Lê Phong vô cùng ngạc nhiên, vừa ngẩng đầu nhìn, người đàn ông trước mặt lại vung vung tay mở một cái gì đó ra, "Bị cha cô nhờ, tới đón cô về."

"Nhưng mà, ta chưa muốn.... Ta còn phải..."

“Không có lựa chọn nha~" Người đàn ông phun sương mù trong tay, nữ tử do bất ngờ không kịp đề phòng, mềm nhũn ngã vào trong lòng đối phương.

--- ------ ------ ------ ------ --------

Lê Phong mở mắt ra, cảm giác hình như mình đã mơ một giấc mơ rất dài. Nhưng mà, trong mơ là cái gì, cũng hoàn toàn không nhớ rõ. Cô chỉ biết là, trong mơ hình như có đò vật đó rất quan trọng, hoặc là người? Cô nghiêm túc nghĩ lại, nhưng cũng chỉ có sự mờ mịt. Kỳ lạ, giấc mơ như vậy lẽ ra phải rất dễ quên, thế khi tỉnh lại cô vẫn có thể nhớ được! Lắc đầu, theo nguyên tắc việc không nhớ ra thì không nhớ nữa, bước xuống giường.

"Vú Lý, bữa sáng hôm nay ăn gì vậy?"

"Ơ? Quái lạ! Vú Lý vú Lý! Vú có thấy sợi dây truyền anh hai cho con không? Làm sao bậy giờ làm sao bây giờ? Rõ ràng không hề tháo xuống mà!"

"Làm sao bây giờ? Rơi đâu rồi?"



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Sakura Trang về bài viết trên: Khả Vân17, hamburg, rinnina, tonkinv, y229917
     

Có bài mới 25.06.2016, 14:45
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 11.09.2014, 14:30
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 1106
Được thanks: 1864 lần
Điểm: 9.93
Có bài mới Re: [Xuyên không - Nữ tôn] Chuyên sủng - Mộng Cầm U - Điểm: 38
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 27: Xuyên qua

Editor: Sakura Trang

Lê Phong ngẩng đầu nhìn khoảng không bầu trời âm u ở W thị bị ô nhiễm nghiêm trọng, bỗng nhiên cảm thấy thật đè nén. Rõ ràng, đây là bầu trời mình vẫn luôn nhìn mà! Vì sao...

Chẳng qua cô cảm thấy, khi cô ngẩng đầu lên, nên nhìn thấy, là bầu trời màu xanh trong lành tươi đẹp. Một bầu trời vô cùng sạch sẽ.

Cô không biết vì sao mình lại sinh ra cảm giác như vậy. Thiếu cái gì chứ?

Trường học cách xa nhà nhưng Lê Phong không muốn ngồi xe, cũng không muốn người nhà đưa đón, chỉ thích đi bộ, có thể phải đi trong hơn một tiếng. Nhưng mà, khi Lê Phong phát hiện mình đã bước vào cửa nhà thì bỗng nhiên có chút thất thần. Hơn tiếng đồng hồ vậy mà chẳng biết lúc nào đã trôi qua. Hoặc có thể nói cô không phải thất thần, mà chẳng qua là hồi thần lại thôi.

Cô đi trên đường, thất thần hơn một tiếng.

Cau mày một cái, cô đứng nguyên tại chỗ. Nếu như chỉ hơn tiếng đồng hồ thì không nói, cô thậm chí hầu như không nhớ nổi ngày hôm nay học cái gì, trong trí nhớ chỉ có hình ảnh mấy người bạn cười trêu chọc cô có phải sau khi bỏ Ninh Tiêu lại bắt đầu tư xuân hay không.

Thờ dài một tiếng, lắc mạnh đầu, tư xuân cái gì chứ! Gật đầu chào bảo vệ ở cửa một tiếng, "Vương ca ca, khổ cực rồi." Tự thấy giống như ngày thường đi vào biệt thự, "Vương ca ca? Tôi là Lý Thần Triêu mà...." Bảo vệ ở cửa nói thầm, sau đo lại hăng hái quay sang bát quái với những người khác, "Tôi nói này, hai ngày nay tiểu thư đang tương tư sao?"

Cô gái đẩy cửa vào, thở dài một tiếng, tiện tay ném cặp sách, ngã một phát lên giường, vô thức nhìn xung quanh người mình, nhíu mày, không có gì để kéo vào, lại không biết mình muốn kéo cái gì. Trong đầu không nghĩ được gì, lấy chăn ôm vào trong lòng, thuận tiện mở điều hòa. Rõ ràng không lạnh, nhưng cô lại cảm thấy thiếu một chút ấm áp nào đó.

Mất ngủ, giống như lúc trước. Lê Phong nhìn chằm chằm những đường nét mờ mờ của đồ vật trong bóng tối, bỗng nhiên cảm thấy chúng như là người, có chút cảm giác thân quen. Vậy mà, coi đồ vật trong bóng tối như người thế nhưng cô lại dĩ nhiên không sợ hãi. Nhìn chằm chằm những đường nét mờ mờ, cuối cùng cô mới cảm thấy dần dần buồn ngủ....

--- ------ ------ ------ ------ ------ ---------

Cuộc sống trôi qua ngày qua ngày. Lê Phong không còn gặp lại Ninh Tiêu, trừ việc Lê phong luôn cảm thấy bồn chồn không yên, thì cũng không có gì khác thường.

Chẳng qua Lê Phong cảm thấy rất khó chịu. Chắc là do bầu trời vẫn u ám, không có cái cảm giác như cô mong muốn thôi.

Lê phong trốn học. Lần thứ hai. Cô nhớ kỹ, lần đầu tiên trốn học là cùng người nam sinh kia, ngày đó chia tay. Kỳ lạ là, cô nghĩ đến việc là cùng "nam sinh mình thích" thì bỗng nhiên cảm thấy cực kỳ chột dạ. Cô suy nghĩ cẩn thận một chút, đột nhiên giật mình. Hình như.... Không biết từ lúc nào.... Cô đã quên nam sinh từng khiến cho cô phải len lút khóc một mình trong chăn vậy? Dùng sức nắm thật chặt cặp sách, cô, thì ra, cô chính là người tuyệt tình như vậy sao?

Thế nhưng vì sao, trong lòng cô lại không dám gật bừa chứ?

Cô gái trốn học thế nhưng không muốn đi đâu, lại không muốn quay lại trường học, ngơ ngác bỏ chạy về nhà. Có lẽ là do biết người nhà sẽ cưng chiều mà bỏ qua việc này của cô, chắc chắn sẽ không vì trốn một buổi học hay vân vân mà cho đó là chuyện gì quan trọng mắng cô.

Cho nên, có mấy lời, Lê Phong vô ý trốn học tất nhiên cũng vô tình nghe được.

"Có phải Tiêu Nhi nhà tôi vẫn ở cái nơi quỷ quái đó không!" Giọng nói của người đàn bà như bị bệnh tâm thần.

"Mong bà bình tĩnh một chút, đi nhầm vào dị thế không phải nói muốn trở về là có thể trở về." Giọng người đàn ông trầm ổn bình tĩnh.

"Vậy tại sao các ngươi có thể mang cô ta về? A? Không phải chỉ bởi vì nhà cô ta có tiền? Tiểu tiện nhân!"

"Cô bình tĩnh đi, tình huống của anh ta phức tạp hơn..."

"Bình tĩnh một chút, anh muốn tôi phải bình tình thế nào?"

"Anh ta bởi vì tai nạn mà linh hồn thay đổi thân thể..."

"Vậy tại sao tiện nhân kia không bị!"

"Con trai của cô xảy ra tai nạn..."

....

Lê Phong nhận ra, người phụ nữ như bệnh tâm thần kia là mẹ của Ninh Tiêu. Là một người bề ngoài thì rất thích cô, thế nhưng mà người phụ nữ hết lần này đến lần khác mỗi lần đến gần đều không tự chủ được phải đề phòng. Cô tin tưởng trục giác của mình không có sai lầm, người phụ nữ này có hại với cô.

Đi lầm vào dị thế? Cô gái khẽ lùi chân về phòng ngủ, không về được sao? Bình tĩnh ngồi xuống suy nghĩ trong chốc lát, cô gái đã có thể giải thích lí do mấy ngày nay đầu óc mình luôn không yên ổn. Không nói chuyện mình không phải là người có lỗi, nhưng nói chung anh vẫn là người cô từng yêu! Anh lưu lạc nơi dị thế, cô nên giúp đỡ một chút đúng không.

Tự cảm thấy đó là điều nên làm, Lê Phong cúi người sửa lại ống quần, đứng dậy.

Chuyện Lê phong muốn làm, không ai có thể ngăn cản.

--- ------ ------ ------ ------ ---

"Cốc cốc cốc."

"Ai đó?" Người phụ nữ bên trong cánh cửa liếc nhìn văn kiện trên bìa ghi "Tổ điều tra xã hội" nhưng bên trong lại là nội dung khác hoàn toàn, hơi ngạc nhiên, nơi này có bọn họ còn có người không có chìa khóa hay sao?

"Người giao hàng. Là cô gọi mì Ý, cánh gà nướng và bắp giang bơ sao?" Cô gái ngoài cửa tuổi không lớn lắm, tương đối lễ độ nói.

"Này? Anh gọi người giao hàng?" Người phụ nữ quay đầu hỏi.

"Không có." Người đàn ông liên tục đánh bàn phím, "Vội vàng như vậy còn có thời gian ăn hay sao?"

"Giao nhầm sao?" Người phụ nữ nhíu mi.

""Tiểu Vũ vừa ra ngoài, nói không chừng là anh ta gọi. Mở của nhìn xem." Người đàn ông nói chuyện cũng không ngẩng đầu lên.

"Chẳng lẽ mỗi mình anh vội..." Ngoài miệng nói vậy, người cũng đã lưu loát đứng dậy đi mở cửa.

... ...

"Ừm...." Cô gái ngoài cửa đội mũ lưỡi trai, vừa lòng gật đầu, "Anh hai, cảm ơn y thuật mà anh đã dậy từ nhỏ đến lớn, ừ, mê dược này thực sự là bác đại tinh thâm mà!" Thấy người phụ nữ ngã trên mặt đất và người đàn ông nằm ở trên bàn phím, trong lòng cô gái vui mừng, xoay người thản nhiên đóng cửa lại.

"Ư..." Bắt ngờ không kịp đề phòng bị người che miệng lại, trong lòng Lê Phong kinh hãi, rất nhanh lại bình tĩnh lại. Người đàn ông đang nằm trên bàn phím giả vờ ngất xỉu đứng lên, "Tắc tắc, đứa bé này cũng thật lợi hại, huấn luyện kháng độc nhiều năm như vậy còn suýt chút không đứng lên nổi." Vừa nói vừa đóng cửa, Lê Phong nhíu mi, lúc trước đã điều tra qua, cửa thủy tinh ở chỗ này là chân không.

"Đúng là, vừa ngã lên trên bàn phím, không biết có làm hỏng tư liệu gì hay không. Tiểu nha đầu này!" Người đàn ông oán trách, ngẩng đầu nhìn cô, "Căn phòng này cách âm vô cùng tốt, có gọi cũng vô ích." Thấy Lê Phong gật đầu, người phụ nữ mới bỏ tay đang bịt miệng cô ra. Người đàn ông nhẹ khen ngợi, "Chỉ biết Lê gia dạy dỗ vẫn có chút đầu óc, cũng tương đối biết đạo lý, ừ, ít nhất cũng sẽ không kêu loạn.”

"Vậy thật sự cảm ơn đã khen tôi ha!" Lê Phong thở dài, "Làm thế nào thì cho tôi qua?" Nhìn thẳng vào ánh mắt người đàn ông.

"Ơ! Xem ra cũng cũng điều tra cẩn thận rồi!" Người đàn ông hài lòng gật đầu, "Đáng tiếc, nha đầu tốt như vậy chờ trưởng thành sao không đến cục của chúng ta chứ?"

"Tôi không có hứng thú với cái việc xuyên qua thời không nhàm chán, đương nhiên cũng sẽ không chạy đến cái "Cục quản lí xuyên qua” với cái vỏ bọc là "Tổ điều tra xã hội" để làm cu li với một đóng công việc để nhận được thu nhập ít ỏi." Cô gái không biểu hiện quá nhiều cảm xúc, "Đương nhiên, nếu như anh có thể mang tôi đi tìm bạn của mình, tôi không ngại sẽ đến chỗ này sau khi thành niên."

"Chính xác phải nói là "Bộ cơ sở nghiên cứu khoa học kỹ thuật cân bằng thời không", "Cục quản lí xuyên qua" quá không chuyên nghiệp rồi, nha đầu!" Người đàn ông phản bác nói.

"Ý nghĩa giống nhau là được..." Cô gái rõ ràng đã không nhịn được. Trên thực tế, cô luôn có tính kiên nhẫn tốt, cũng không biết vì sao, hiện tại... Là do Ninh Tiểu đang ở thời không kia sao? Để cho lòng cô khẩn cấp như vậy? "Làm sao thì có thể đưa tôi qua?"

"Làm sao... để ta suy nghĩ...." Người đàn ông nhếch mày, hứng thú nhìn vẻ mặt cô gái ngày càng đen lại, cuối cũng đến lúc thích hợp cũng biết mình không thể đùa quá đáng, "Được rồi! Giống như cô nói vậy, sau khi thành niên nếu có cơ hội hãy đến cục làm việc, còn có, nhớ kỹ thiếu chúng ta một nhân tình lớn đó!" Dứt lời, người đàn ông xoay người, "Đi theo."

"Đàm Dĩnh!" Người phụ nữ gọi một tiếng, mặt trần đầy sự không đồng ý, người đàn ông tên "Đàm Dĩnh" xoay người, dáng vẻ tươi cười trêu đùa, "Có chuyện gì xảy ra tôi chịu, tiểu Nhạc Nhạc lo lắng như vậy, có phải thích tôi rồi?" "Anh là như vậy..." "Không sao! Lão già nhà họ Lê không phải cũng muốn cho cô bé qua sao? Không coi như là người đột nhiên biến mất."

Người đàn ông cười xoay người lại, sau đó nhìn về phía Lê phong, "Đi theo ta."

Nhìn cô gái biến mất giữa thiết bị nửa trong suốt, người đàn ông bất đắc dĩ lắc đầu, kết quả, vẫn không nhịn được đưa cô bé trở về mà!" "Như vậy là anh phạm pháp rồi đó!" Người phụ nữ nhíu mày, lo lắng nhìn Đàm Dĩnh. "Không có chuyện gì không có chuyện gì, dù có xảy ra chuyện thì lão già nhà họ Lê sẽ chịu!" Đàm Dĩnh thờ ơ lắc đầu, thấy người phụ nữ vẫn chưa buông lỏng, cuối cùng không nhịn được cười khẽ, "Có cách nào khác đâu, trình độ hạnh phúc như vậy cũng giống như mong muốn của chúng ta mà, cô không biết xấu hổ định tách người ta ra sao?"

"Nhưng mà cũng không tồi nha~ không nghĩ rằng đứa bé kia lại có thể chủ động xin đi giết giặc đến cục làm việc! Thật là thu hoạch lớn!" Cho nên, người ta vốn nghĩ muốn trợ giúp, là Lê phong tự mang bản thân đem bán sao...

"... Cho nên..." Người phụ nữ nhíu lông mày.

Bỗng nhiên mày nhíu càng chặt hơn.

"Còn cho nên cái gì, Tiểu Nhạc Nhạc, nói hết đi chứ..."

"Đều không phải," người phụ nữ thở dài, "Anh muốn thúc đẩy bọn họ, cho nên, có đem Lê Phong đưa đến ba năm trước khi cô bé rời đi không?"

"Thôi chết? Là trước ba năm sao?" Người đàn ông quá sợ hãi, người phụ nữ vỗ trán.

"Còn có, anh có tiêm cho cô bé thuốc khôi phục trí nhớ không?"

"..."

"Không biết sau khi Lê Phong trở về, có giết anh hay không?"

"... muốn trách, nên trách Lê Thanh ấy! Là ông ta để chúng ta loại bỏ trí nhớ của con gái ông ta mà...."

"Vấn đề là... Người quên cho cô bé hồi phục hình như là anh..."

"Tìm được cô bé không?"

"Không tìm được, đã đi rồi."

"....."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Sakura Trang về bài viết trên: Khả Vân17, rinnina, tonkinv, y229917
     
Có bài mới 29.06.2016, 10:19
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 11.09.2014, 14:30
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 1106
Được thanks: 1864 lần
Điểm: 9.93
Có bài mới Re: [Xuyên không - Nữ tôn] Chuyên sủng - Mộng Cầm U - Điểm: 45
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 28: Mất trí nhớ

Editor: Sakura Trang

Lê Phong mặc một thân nam trang thanh nhã, đeo một chiếc khăn che mặt, nhìn về phía bức tranh ở trên tường trước mặt, không nói được lời nào. Không còn cách nào khác, tranh này như.... Tuy rằng rất trừu tượng, nhưng không thể không nói, Lê Phong theo bản năng sờ sờ mặt mình, so với mình, có phải có chút giống hay không? Lê Phong nhìn về phía giải thưởng kếch xù khiến người muốn phạm tội viết ở phía dưới, nghiêm túc khắc chế bản thân một chút, thở dài.

Sớm biết "dị thế" này lại là cổ đại, quan trọng hơn lại là nữ tôn, Lê Phong tuyệt đối sẽ chuẩn bị trước vài thứ mà! Đối với nàng, việc ăn mặc áo T-shirt ngắn tay chạy qua chạy lại có thút xấu hổ, không còn cách nào khác đành đi trộm y phục mặc vào, sau đó nhẹ nhàng bước liên tục, có vài phần khí chất đại gia khuê tú, rời xa bức họa. Cho dù người trong bức họa thực sự có vài phần giống với nàng, lại có quan hệ gì với nàng chứ? Tốt nhất lấy cái khăn che mặt, thuận tiện mặc vào nam trang vừa người, tránh cho việc khuôn mặt giống với người trên bức họa mà gây ra rắc rối không cần thiết mà thôi. Thê chủ mất tích đã lâu của Đại tướng quân, tha thứ nàng không có hứng thú làm, chẳng may bởi vậy bị tra ra không có hộ tịch vân vân, chẳng phải sẽ sinh ra bao nhiêu rắc rối sao.

Việc nàng muốn làm, chẳng qua là hấp dẫn đến thân thể mà Ninh Tiêu đã thay đổi linh hồn, biết vị trí của hắn, sau đó liên lạc cùng với Đàm Dĩnh, mang hắn đưa về nhà thôi.

"Tiểu nhị, chuẩn bị cho tiểu nam tử một chậu nước nóng!" Lê Phong bước vào khách sạn bình dân, sau khi lễ độ nói, liền ưu nhã lên lầu.

Nhúng khăn vào nước nóng, vắt kĩ, nữ tử lau nhẹ khuôn mặt, tóc lại lỏng tuột xuống. Nàng đối với mấy kiểu tóc trang phục ngoài ý muốn hết cách, y phục thì rất lâu mới mặc xong, búi tóc thật vất vả buộc chặt rất nhanh lại tuột ra, cũng không phải không có ưu điểm, đó là có thể bắt buộc bản thân không được làm động tác quá mạnh, giúp bản thân tạo được hình tượng nam tử tốt đẹp... Cẩn thận xử lí tóc, thay đổi một thân y phục hơi có vẻ mê hoặc, Lê Phong rời phòng, trong đầu bỗng nhiên có một suy nghĩ kỳ lạ, vì sao, không ai buộc tóc giúp nàng? Kỳ lạ, Lê Phong lắc đầu, tại sao lại có thể có ai chứ? Xoa xoa huyệt thái dương, làm dịu đi đầu óc mấy ngày gần đây không như bình thường, Lê Phong thẳng về phía nơi mình muốn đến, Tiên Túy lâu.

"Ô! Tiểu Thu Nhạn hả, nhanh đến đây hát một khúc nào!" Mấy người phụ nhân thấy "nam tử" xuất trần che mặt đứng ngoài cửa, "Hôm nay hát bài gì vậy? Lúc nào có thể bỏ cái khăn che mặt xuống để cho chúng ta nhìn đây? Hả!"

"Cái khăn che mặt cho đến khi tìm được thê chủ không thể bỏ xuống. Quy củ cũ trước tiên tiểu nam tử xin hát khúc "Tầm thê". “Nam nhân” hân hình yêu kiều chậm rãi cất giọng. Rõ ràng chỉ là một người hát rong, lại có tiếng nói thanh nhã như một công tử phú quý, có khí chất khiến cho người khác không thể khinh nhờn, "Sau đây sẽ hát vài bài hát dân gian của quê hương ta được không?"

Lê Phong, đương nhiên, chính là Tiểu Thu Nhạn, cũng có chút tính toán trong lòng. Theo sự tính toán và phân tích của Đàm Dĩnh với thời không, Ninh Tiêu phải ở xung quanh chỗ này, một cái thôn trấn rồi xung quanh thôn trấn, muốn tìm một người cũng không phải dễ dàng, Lê Phong đã nghĩ ra một cách, đầu tiên cầm một đàn tỳ bà đến tửu lâu lớn nhất trên trấn hát rong. Không có dạy dỗ chuyên nghiệp, bài hát trẻ con cũng không cần thiết có nhiều xuất thần nhập hóa, nhưng cũng dựa vào trời sinh có âm thanh biết biến điệu và do ôm tỳ bà che nửa khuôn mặt xinh đẹp trở thành một màu sắc, hơn nữa người nhà họ Lê bắt buộc phải có khí chất cao quý và trước khi hát còn nói rằng "Bài đầu tiên phải khúc về thê chủ để tìm kiếm thê chủ bị thất lạc đã lâu", cũng lấy tốc độ chầm chậm truyền dần trong trấn. Mà trên thực tế, cái "Bài hát về thê chủ" chính là năm đó khi tình yêu cuồng nhiệt Lê Phong làm cùng với Ninh Tiêu, Lê phong vẫn nhớ lúc đó bản thân vui vẻ rất lâu.

Nghĩ như vậy, trong đầu bỗng nhiên cảm thấy có chút bi thương, định chuyển sang một khúc khác, lại đột ngột nghe mấy người phụ nhân hét to, "Cha nó, đánh cái khúc gì vậy! Đuổi hắn đi đổi người khác cho lão nương!" Thì ra là vài cái côn đồ gây chuyện, "Ồ! Thật đúng là một tiểu mỹ nhân mà! Đến đến, bỏ cái thứ vui chơi trên mặt xuống, ngoãn ngoãn qua đây cho cô nãi nãi vui vẻ nào!" Hả? Thật không... Giả vờ vẻ mặt hoảng sợ, trong lòng lại không vui, trong lúc không ai để ý nữ tử cho tay vào trong tay áo, đang đắn đo nên tặng cho các nàng cái gì thì mới tốt, thuốc sổ tăng mạnh liều lượng mà mình mới nghiên cứu chế tạo ra thì sao nhỉ, bỗng nhiên vang lên một giọng nữ trong trẻo, "Dừng tay!"

Tai sao lại có người xen vào... Nữ tử nhíu mày, nghĩ đến điều gì, bỗng nhiên đen, mặt lại...Nữ tử hát rong, được rồi là thiếu niên bị du côn trêu đùa, sau đó một người nữ tử thấy vậy liền ra tay là việc nghĩa, cuối cùng giả vờ mình đầy vết thương, lấy thân báo đáp... A, thật là một vở kịch tốt đẹp cẩu huyết hì hì...

Nữ tử lau lau mồ hôi trên thái dương, nhìn thấy nữ tử thanh tú hăng hái khí thế kiêu ngạo làm việc nghĩa bỗng nhiên bay lên trời, sau đó vài cái du côn bị coi như bao tải ném ra ngoài, một mặt nghiêm túc khen ngợi hạ nhân của nhà nào đó hiệu suất là việc không tồi, trình độ xuất sắc cũng không phải phương thuốc mình kê có thế so sánh được, một mặt lại điểu chỉnh tốt cảm xúc, cúi đầu bày ra vẻ mặt biết ơn khi sống sót qua tai nạn, "Tiểu, tiểu nam tử cảm ơn tráng sĩ cứu giúp..." Đẹp thì đẹp, buồn bực cũng không ngừng được. Cảm ơn? Cảm ơn cái gì? Lấy mất phúc của nàng, xem ra có mấy ngày nàng không thể hát rong ở đây rồi.

"Không có gì, muốn cảm ơn thì cảm ơn công tử nhà ta." Còn vâng mệnh người khác cứu người, theo nguyên tắc "diễn trò phải diễn nguyên bộ", giọng nói Lê Phong tràn ngập kích động, "Xin hỏi tráng sĩ nói công tử là ai? Tiểu nam tử nhất định phải nói lời cảm ơn mới phải..."

"Chỉ là việc nhỏ, cần gì để ý, không nên quấy rầy sự thanh tĩnh trong nhã gian của công tử." A! Xem ra là cứu người nhưng ngại phiền phức, không phải là thấy nghĩa hăng hái mà làm phiền người khác! Thật đúng là thanh cao, không biết "nhân vật lớn" từ đâu đến, Lê Phong thầm oán, ngẩng đầu, "Nếu vậy, tiểu nam tử xin cảm ơn ở đây."

Sau khi quay đầu nói cảm ơn, nữ tử đã chuẩn bị tốt việc vài ngày du côn sẽ đến tìm phiền phức mà không thể hát được, vừa định nhân lúc tôn đại phật này vẫn còn ở đây mà hát hai khúc, không biết chừng có thể nhân dịp này mượn danh người phú quý vẫn còn ở đây che chở cho mình, gặp cái gì "người phú quý" để tuyên truyền danh tiếng cho mình, làm cho Tiêu Ninh kia có thể chú ý đến mình, lại nghe nữ tử ở phái sau cất giọng hoảng hốt, "Ngươi, ngươi..."

Hả? Nữ tử âm thầm kinh ngạc, ai có thể nói tại sao tôn đại phật này lại hoảng hốt như vậy, vốn còn muốn nhìn kịch và vân vân, nhưng không đối phương lại bắt lấy cổ tay nàng. Sức lực ở tay của nữ nhân này rất lớn, bóp rất chặt, khiến Lê Phong có chút đau, suy nghĩ trong đầu chuyển động. Nàng tự nhận không có làm gì để chọc đến đại thần này, khả năng duy nhất là... Lê Phong âm thầm nhíu mi, cái bức tranh kia, thê chủ mất tích đã lâu của Hộ quốc tướng quân, rất giống nàng... Nhưng mà, chẳng qua rất giống bức tranh kia mà thôi, nàng lại đeo cái khăn che mặt, mặc dù che một nửa vẫn có thể nhận ra, nhưng nếu không phải người cực quen thuộc bề ngoài của nàng thì sẽ hoàn toàn không thể nhận ra mới đúng chứ!

Mặc kệ là chuyện gì xảy ra, đều là chuyện phiền phức thôi! Thật là, trốn tránh thật lâu, kết quản những thứ phiền phức này vẫn tìm đến nàng sao? Cho dù có phải chuyền bức tranh đó không, nàng chỉ hi vọng không bị điều tra ra cái vấn đề chết tiệt không có hộ tịch...

Âm thầm thở dài, chuẩn bị sẵn tâm lý phải đối phó với chuyện phiền phức, Lê Phong ngẩng đầu nhìn về phía nàng kia, lại không ngờ đối phương vẫn đang chăm chú nhìn chằm chằm nàng, vẻ mặt còn phức tạp hơn so với người đang phải chịu tội và than thở chuyện phiền phức là nàng đây. Nàng kia nhìn nàng thở mạnh một hơi, môi hầu như cắn muốn chảy máu, lại giống như hạ một quyết định rất lớn, giọng nói trầm thấp: "Lê Phong?" Lòng Lê Phong nhảy dựng lên, lập tức đề phòng, sao nữ nhân này lại biết tên nàng? Đối phương lại rõ ràng không có ý muốn giải thích, lôi cổ tay nàng, không để ý việc nàng phản đối kéo nàng lên lầu.

Này này, vừa này còn không phải ghét bỏ nàng làm phiền sự yên tĩnh của người ta sao?

"Công tử, ta tìm được nàng." Bên ngoài nhã gian, nữ nhân nắm chặt cổ tay của nữ tử, vẻ mặt vẫn âm u như trước, giống như nàng đã gặp chuyện gì khiến mình vô cùng đau khổ vậy. Tiếng nói của nữ nhân vừa dứt, nhã gian bỗng vang lên âm thanh vật gì bị rơi vỡ, cùng lúc đó cửa bị mở ra.

Khuôn mặt nam tử tràn đầy sự vui vẻ khiển trách oán giận đan xen vào nhau tạo thành một thứ tình cảm phức tạp, lại khó kìm được sự ôn nhã thoát tục, "Ngươi đi đâu vậy? Có bị làm sao không? Ba năm rồi, không ai biết ngươi ở đâu! Ngươi... Xin lỗi, đừng giận ta, có được hay không?" Vẻ mặt tràn đầy cảm xúc phức tạp chẳng biết khi nào đã trở thành sự cẩn thận, "Xin lỗi... Ta, nhất thời suy nghĩ lung tung... Ta, quá thích ngươi..."

.... Tin tưởng Lê Phong, đã hoàn toàn không hiểu rõ tình hướng xảy ra trước mặt mình. "Cái ấy... Ngươi là ai?"

... Khuôn mặt nam tử đối diện tự xưng là Ôn Đường bỗng nhiên căng thẳng, giống như vẫn không chịu tin tưởng việc nàng hoàn toàn không nhớ chuyện của hắn.

"Phong Nhi, ta biết sai rồi, ngươi đừng làm ta sợ..."

"Biết sai rồi biết sai rồi... Ngươi làm sai điều gì..." Cuối cùng nữ tử bị nam tử nói đi nói lại như vậy cũng không biết làm sao, thuận miệng hỏi.

"..." Nam tử nhìn nàng, đột nhiên im lặng, "Ngươi thật sự... Không nhớ ta sao?" Giọng nói đau xót khiến Lê Phong cảm thấy mình thật sự đã mất trí nhớ.

"Haizz...." Nữ tử thở dài, bỗng nhiên có chút dối lòng nói, "Ta vốn không quen biết ngươi."

"...., đó là bởi vì ngươi không nhớ rõ..." Bỗng nhiên lời nói của nam tử có chút ấp úng, sau đó cúi hạ mí mắt, để nữ tử không nhìn thấy ánh mắt của hắn, "Ngươi không nhớ ta sao? Ta là... Ta là tướng công của ngươi."

"Hả?" Nữ tử mở to hai mắt, này, điều này, có phải là chuyện lớn rồi không?

Nam tử khẽ thở gấp, ngẩng đầu, "Ngươi không nhớ rõ sao... Thê chủ đại nhân."

"Cho dù như thế nào, chuyện như vậy ta sẽ không tin!" Nữ tử lắc đầu, xác định sứ mạng phải làm của mình chỉ là phait tìm được Ninh Tiêu, đứng dậy liền muốn đi ra ngoài, lại bị nữ nhân vừa cứu nàng kiên quyết ngăn lại.

"Ôn Thu, không được vô lễ!" Nam nhân thấy vậy, vội vàng nhíu mày quát to, ngầm mang sự uy nghiêm cao quý khiến cho người ta có cảm giác áp bức, vẻ mặt của nữ nhân gọi là Ôn Thu giống như bị tổn thương, cúi thấp đầu nói xin lỗi, sau đó khoanh tay đứng thẳng một bên.

"Đừng nóng giận, ta thay nàng xin lỗi ngươi..." Nam nhân quây đầu, trong nháy mắt thái độ trở nên khiêm tốn, "Nhưng mà, ngươi không nhớ rõ thôi, ta thật sự là.... Đừng đi..." Vẻ mặt đau khổ. Lê Phong bỗng nhiên nghĩ, hắn chắc là rất yêu cái nữ nhân nhận nhầm thành nàng nhỉ! Nhưng mà, nếu là yêu, sao có thể nhận nhầm?

Nữ tử giật mình một cái, bỗng nhiên có một suy nghĩ, bản thân, sẽ không phải thực sự... Mất trí nhớ? Chẳng lẽ hắn thực là... Tướng công của mình!

Nữ tử cau mày, cúi đầu hành hạ ngón tay của mình, một lúc lâu sau, mới ngẩng đầu lên, "Các ngươi ra ngoài trước một chút, ta, ta muốn nhìn một thứ." Thấy hai người lộ vẻ mặt đề phòng, lại nói: "Võ công của vị tỷ tỷ kia cao như vậy, ta chạy thoát được sao?"

Thấy hai người cẩn thận ra ngoài cửa, Lê Phong cởi bỏ quàn áo và đồ dùng trên người, kiểm tra theo phương pháp trên web hướng dẫn mà trước đây mình thấy thú vị đã đọc...

Nữ tử hút vào một ngụm khí lạnh, thấy mọi thứ xung quanh mình như bị đảo lộn.

.... Trinh tiết của nàng, bị mất lúc nào rồi?

....

.... Nàng không thể nào không tin....


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Sakura Trang về bài viết trên: HNRTV, leisure, rinnina, tonkinv, y229917
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 59 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Tminmin và 52 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

2 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

3 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 205, 206, 207

6 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

8 • [Xuyên không] Dưỡng thú thành phi - Cửu Trọng Điện

1 ... 80, 81, 82

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

10 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

12 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

13 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

14 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

15 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44

16 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

17 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

18 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 27, 28, 29

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

20 • [Xuyên không] Việt cổ di tình - Nguyệt Hạ Kim Hồ

1 ... 17, 18, 19



Lục Bình: ACC êm bị lỗi sếp ơi :hixhix: nó không chuyển trang được
cò lười: Box sưu dạo này vắng vẻ quá
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 385 điểm để mua Bướm Trắng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 597 điểm để mua Nhân Mã Nữ
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 217 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Máy giặt
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Lâu đài
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 310 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 265 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 226 điểm để mua Love Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 228 điểm để mua Heo nhào lộn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 337 điểm để mua Nhẫn đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 280 điểm để mua Chim xanh líu lo trước tổ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Rubik 3x3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Korean Girl 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 261 điểm để mua Cọp vàng lắc lư
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 373 điểm để mua Couple 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 201 điểm để mua Giường tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 291 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 204 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 380 điểm để mua Bướm Ngọc
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 326 điểm để mua Thỏ tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Gấu ôm kẹo
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giày quà
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giường đôi
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 236 điểm để mua Giấy viết thư tình
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Broken Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Quạt cún vàng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.