Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 130 bài ] 

Bà xã mạnh mẽ của trùm xã hội đen - Tam Muội Thủy Sám

 
Có bài mới 08.04.2016, 07:52
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 03.10.2015, 08:02
Bài viết: 378
Được thanks: 3075 lần
Điểm: 28.07
Có bài mới Re: [Hiện đại - Hắc bang] Bà xã mạnh mẽ của trùm xã hội đen - Tam Muội Thủy Sám - Điểm: 50
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 95: Hậu quả của việc không an phận

“Hoàn Suất!” Khấu Kiệt thét lên một tiếng, muốn xông lên phía trước đưa Lý Hoàn Suất xuống, nhưng Yến Hoài nhanh chóng giữ chặt lấy Khấu Kiệt: “Chú ý!” Chỉ xuống những tia hồng ngoại hiện đầy dưới đất.

Khấu Kiệt nhìn xuống mặt đất, nhưng trong lòng lại lo lắng không muốn trì hoãn một khắc!

Lúc này hai tay Lý Hoàn Suất cột lại, treo giữa không trung, cả người cũng hôn mê, mặc dù trên người không có dấu vết bị quật nhưng bộ dạng cũng không được tốt.

Lúc này, có người đi từ sau tới.

Hai người Yến Hoài nhìn qua thì đúng là Khấu Tử Liên!

“A Liên, em đang làm gì em có biết không?” Khấu Kiệt lên tiếng hỏi, trong giọng nói mang theo bất mãn.

“Rốt cục cũng đợi được hai người!” Khóe miệng Khấu Tử Liên giật giật, lạnh lùng nói, nhìn lại cô ấy, trên tay cầm súng hướng về phía Yến Hoài và Khấu Kiệt.

Yến Hoài và Khấu Kiệt tháo kính xuống.

“Tử Liên, em suy nghĩ cẩn thận một chút, em đang làm gì thế? Em chĩa súng về phía anh trai và... chị dâu tương lai của em sao.” Yến Hoài nhìn Khấu Tử Liên: “Chị tin là em có thể khống chế tư tưởng của mình, em phải nghĩ xem em đang làm gì, em không phải là một công cụ giết người, em là một người có suy nghĩ riêng!”

Tay Khấu Tử Liên hơi mềm xuống, nghe lời cô nói thì có chần chừ. Lúc này ánh mắt nhìn về phía Lý Hoàn Suất, Khấu Tử Liên lại tự hỏi.

“Chị tin là em không có ác ý đúng không? Em nhất định là có chút nhàm chán, cho nên mới đùa mọi người như vậy, đúng không? Chị nghĩ, bây giờ em có thể thả súng trong tay xuống, ngoan ngoãn, về nhà với chị, tất cả mọi người đều lo lắng cho em!” Yến Hoài rất biết nói chuyện, ngay cả Khấu Kiệt nghe cũng run lên, không ngờ cô ấy còn có thể đàm phán, còn có thể đánh tâm lý!

Trong mắt Khấu Tử Liên hiện lên một chút dịu dàng, lúc này tâm trí của cô ấy cũng mới chín tuổi, bề ngoài đã hai mươi bảy, nên nói là bất hạnh sao?

“Trước tiên thu súng lục lại, khẩu súng ngắn đó rất dễ bị cướp cò.” Yến Hoài chỉ súng trong tay Khấu Tử Liên, cũng bỏ súng của mình vào bên hông.

“A Hoài.” Khấu Kiệt lo lắng, sợ Khấu Tử Liên không khống chế được suy nghĩ của mình sẽ nổ súng với Yến Hoài!

Lúc này Khấu Tử Liên cũng thả lỏng, chầm chậm thả súng lục xuống, nhìn người trước mặt, bĩu môi nhưng chưa nói chuyện.

“Đúng, buông, buông lỏng, bây giờ chúng ta về nhà, sẽ không để em một mình, yên tâm.” Yến Hoài từ từ đi lên phía trước, mỉm cười nhìn Khấu Tử Liên.

“Ưm...” Đúng lúc này, Lý Hoàn Suất tỉnh lại, nhìn thấy Yến Hoài chậm rãi đi tới gần Khấu Tử Liên, lập tức kinh hãi: “A Hoài, đừng tới đây, cô ấy sẽ giết em đấy!”

“A!” Khấu Tử Liên nghe đợc giọng Lý Hoàn Suất thì nhanh chóng cầm súng lên, họng súng đen ngòm chĩa vào Yến Hoài và Khấu Kiệt, lại chỉ chỉ Lý Hoàn Suất: “Đừng tới đây, nếu không tôi sẽ bắn chết các người!”

Yến Hoài tức giận thở dài một hơi, Lý Hoàn Suất không nên tỉnh lại lúc này, vừa tỉnh lại không nên nói lời kích thích Khấu Tử Liên như vậy!

Lý Hoàn Suất nhìn tình cảnh trước mặt, đầu óc có chút mộng.

“Tử Liên, vừa rồi Hoàn Suất nói đùa với em đấy! Làm sao em có thể giết chết bọn chị được, đúng không? Bọn chị đều là người thân mà em yêu quý nhất, làm sao Tử Liên có thể nhẫn tâm muốn giết chết bọn chị? Chắc chắn sẽ không. Vừa rồi Hoàn Suất chơi trò hô lớn với em, em xem, thoáng cái đã bị hắn hô lớn rồi?” Yến Hoài chớp mắt nhìn Khấu Tử Liên.

Nghe Yến Hoài nói... Lý Hoàn Suất mới biết vừa rồi mình làm ‘chuyện tốt’ gì, là một câu nói của mình đã kích thích Khấu Tử Liên! Mà đây là tình hình gì? Lúc ấy đang gọi điện thoại, vừa mới xoay người thì Khấu Tử Liên đã dí súng vào đầu mình, không nói câu nào áp mình tới đây, sau đó dùng bả súng đánh mình bất tỉnh.

Anh còn chưa từng chịu uất tức như vậy bao giờ!

Tay Khấu Kiệt từ từ sờ qua bên hồng, vạn bất đắc dĩ, chính mình không thể không nổ súng!

Khấu Tử Liên nghe lời của Yến Hoài... trong đầu lập tức có chút buông lỏng, nhưng nhìn những người trước mắt, lại không biết ai với ai.

Cô chỉ nhớ rõ có một tiên sinh bảo mình làm gì thì mình làm đó.

Nhưng bây giờ mình đang làm gì thế? Khấu Tử Liên thả súng bên người, tay trái gãi gãi tóc, lẩm bẩm: “Tôi quên mất tiên sinh bảo tôi làm cái gì.”

Yến Hoài nhân cơ hội đi qua, nắm tay Khấu Tử Liên: “Quên thì tôi, đừng nghĩ nữa, chúng ta về nhà!”

Mà Khấu Kiệt thấy tình hình này, nhanh chóng buông tay cầm súng, lập tức đi tới bên cạnh hai người: “Đúng, a Liên, anh đưa em về nhà, chúng ta về nhà!”

“Ừ, được.” Khấu Tử Liên gạt đầu.

Yến Hoài nhân cơ hội đoạt lại súng lục của cô ấy: “Chị giữ giúp em, lúc nào em cần thì bảo chị, đồ chơi này rất dễ cướp cò, anh em sẽ tìm một cái tốt hơn cho em chơi.”

“Được!” Lúc này Khấu Tử Liên cười cười, thuận theo đưa súng lục cho Yến Hoài.

Yến Hoài gật đầu về phía Khấu Kiệt, ý bảo anh trông Khấu Tử Liên, chính mình thì đeo kính, quay đầu nhìn những tia hồng ngoại trước mặt, nhẹ nhàng đi xuyên qua. Cô không biết những tia hồng ngoại này dùng để làm gì, hoặc là bom, hoặc là cơ quan gì đó.

Liêu Ngải ở trước màn hình máy tính nhìn từng cử động của Yến Hoài, trong lòng rất phẫn nộ, nhưng nhìn cô gái đẹp như Yến Hoài, lại còn lợi hại như thế, trong lòng có một chút hứng thú. Cô nàng thực sự không hề đơn giản, những tia hồng ngoại kia là hắn bảo người bố trí, nếu như dẫm lên thì sẽ nổ mạnh, những người này chắc chắn sẽ chết! Nhưng mà không ngờ, Khấu Tử Liên ngu ngốc lại không dẫm lên những tia hồng ngoại kia.

“Tên của cô ta là gì?” Liêu Ngải thuận miêng hỏi Hoàng Thiên đứng phía sau.

“Thưa tiên sinh, cô ta là thị trưởng mới nhậm chức của thành phố M, Yến Hoài, cha là Yến Tư Thiếu, mẹ là Thái Viện Viện, cha mẹ chết sớm, được cha nuôi là Vân Khoáng, mẹ nuôi là Diệp Phương Hoa thu dưỡng.” Hoàng Thiên lập tức trả lời.

“Hóa ra là con gái một của cố nhân, ha ha ha...” Liêu Ngải cất tiếng cười to, nói xong, đưa tay phẩy phẩy, Hoàng Thiên ở đằng sau lập tức tới gần, Liêu Ngải rỉ tai vài câu.

“Dạ!”

Liêu Ngải nhìn hình ảnh trước mặt, nhìn Yến Hoài mặc áo đen, động tác lưu loát, khóe miệng càng vui vẻ hơn.

——

Yến Hoài xoay người một cái, tay phải rút dao bên hông, cắm dao vào mũi giày, nhìn thoáng qua Lý Hoàn Suất.

Lý Hoàn Suất bị treo, nhìn động tác của cô thì biết là cô định mạo hiểm, lập tức nói: “Cô cứ làm đi, yên tâm!”

Yến Hoài gật gật đầu, phi thân một cái, dao từ mũi giày bay một đường, xoẹt qua dây thừng, sau đó Lý Hoàn Suất lập tức ngã xuống.

Yến Hoài đứng trên đất, lập tức vịn Lý Hoàn Suất lên: “Anh không sao chứ?” Nói xong, rút dao từ mũi giày, xoẹt một cái, cắt đứt dây thừng trói tay Lý Hoàn Suất.

Lý Hoàn Suất xoa xoa tay: “Ngoại trừ tụ máu não thì những thứ khác đều không sao.”

“chúng ta đi thôi!” Yến Hoài cất kỹ dao đi, ú bảo Khấu Kiệt lấy kính có thể nhìn thấy tia hồng ngoại qua.

Khấu Kiệt ném một cái tới tay Lý Hoàn Suất, Lý Hoàn Suất nhanh chóng đeo kính đi qua những tia hồng ngoại.

“Đêm khuya rồi, chúng ta mau về thôi, bây giờ chưa an toàn.” Yến Hoài nhìn cái xe cách đó không xa, lập tức chạy tới.

Vài người nhanh chóng chay đi.

Yến Hoài lái xe, đi theo một con đường khác về thành phố M.

“Vì sao lại đi con đường xa hơn vây?” Lý Hoàn Suất không hiểu.

“Bởi vì con đường kia vừa mới phát sinh sự kiện xe nổ mạnh liên hoàn.” Yến Hoài nhàn nhạt đáp, quay đầu nhìn Khấu Tử Liên, lên xe cô đã dựa vào Khấu Kiệt ngủ.

“Có mệt không? Có muốn để anh lái xe cho?” Ánh mắt Khấu Kiệt nhìn Yến Hoài dịu dàng, anh hỏi.

Yến Hoài lắc đầu: “Anh hẳn nên gọi điện thoại cho bọn họ, nói rằng chuyện đã làm xong, người cũng đã cứu được, chuẩn bị chiến đấu.”

“Được.” Khấu Kiệt gật đầu, gọi điện thoại...

Xe vững vàng chạy trên đường, mà trái tim Yến Hoài cũng dần dần ép xuống, rốt cuộc cô cũng có thể yên lòng. Tính thời gian thì ba ngày nữa chính là hôn lễ, có lẽ nên thu xếp một chút! Bố trí thoáng cái rồi mời một ít người trong nhà.

Yến Hoài nhìn bóng đêm, tâm tình cũng tốt.

Gần bốn giờ sáng mới về tới thành phố M, sau khi vào biệt thự nhà họ Khấu đã là 4 giờ 15 phút, mấy người mệt mỏi đi về phòng mình nghỉ ngơi.

Yến Hoài được Khấu Kiệt ôm về phòng, được nửa đường, Khấu Kiệt cố ý đi qua, để Yến Hoài có thể nằm trong ngực mình nghỉ ngơi, mà anh đưa Khấu Tử Liên dựa vào bả vai Lý Hoài Suất.

Nhìn cách ăn mặt của Yến Hoài, mà cô ngủ như lần đầu tiên hai người gặp nhau, cái miệng nhỏ nhắn cong lên, như đang mơ tới cái gì, có đôi khi cười cười, đổi tư thế rồi lại ngủ tiếp.

Điều này làm cho Khấu Kiệt không rời mắt được, ngơ ngác nhìn cô, muốn gọi cô dậy đi tắm nhưng rồi phát hiện nếu quấy rầy cô ngủ thì anh sẽ đau lòng, cuối cùng hạ quyết tâm, giúp cô đổi đồ ngủ, để cô ngủ thoải mái một chút.

Dù sao cũng là vợ mình, sợ gì chứ?

Nghĩ tới đây, Khấu Kiệt tắm rửa xong rồi giúp Yến Hoài thay quần áo.

Tay chạm tới làn da tinh tế, Khấu Kiệt run lên, cảm xúc này làm cho anh động lòng, làn da của cô giống như da em bé, mịn màng như thế, trắng như sữa, trong màu trắng lại lộ ra màu hồng hồng, đúng là tiểu yêu tinh chọc người!

Khấu Kiệt hít sâu một hơi, hấp dẫn này làm cho anh không nuốt nổi!

Yến Hoài cảm giác có người sờ tới sờ lui trên người mình thì hờn giận, vung tay vào người bên cạnh.

May mà Khấu Kiệt bắt được bàn tay cô, nếu không trên mặt sẽ có vết năm ngón tay.

Thở dài một hơi, Khấu Kiệt từ từ cởi quần áo cô ra, nhịn xuống xúc động trào máu.

Nhưng, Khấu Kiệt cúi đầu thì phát hiện có gì đó đặc sánh trào ra.

Anh nhanh chóng xuống giường, chạy vào toilet, rửa máu mũi, từ từ bình ổn tâm tình của mình.

Nhìn chính mình trong gương, Khấu Kiệt nói với mình: “Khấu Kiệt, không còn là mình nữa sao? Nhất định là do gần đây nóng giận quá, hôm nào bảo đầu bếp nấu vài bát canh hạ hỏa, không thể chảy máu mũi được! Truyền đi không phải bị người cười chết sao?”

Khấu Kiệt sửa sang lại, nhét hai cái giấy ăn vào mũi mình, nhìn hình tượng của mình lúc này, Khấu Kiệt cũng cười cười: “Cũng được, thế này cũng rất anh tuấn.”

“Anh đang làm gì thế?” Giọng nói vang lên làm Khấu Kiệt sợ hãi kêu lê một tiếng!

Quay đầu nhìn Yến Hoài đang dựa ở cửa, đôi mắt Khấu Kiệt mở lớn, trời ạ, người phụ nữ của anh chỉ mặc mỗi áo đi tới, nhưng mà nhìn bộ dạng của cô hình như là đã tỉnh ngủ.

“Em muốn làm gì?” Khấu Kiệt nuốt một ngụm nước bọt, do dự có nên ném giấy đi không? Dù sao hình tượng này bị cô nhìn thấy, nhất định cô sẽ khinh bỉ anh?

“Anh có khỏe không? Em đi vệ sinh mà thôi.” Yến Hoài híp mắt, đi tới.

Khấu Kiệt lập tức ra ngoài.

Một lúc sau, Yến Hoài mới đi từ toilet ra, khôngđể ý gì nằm ngủ trên giường lớn của Khấu Kiệt.

“Ngoan nào, mặc đồ ngủ vào.” Khấu Kiệt chọn mấy bộ đồ ngủ tới gần.

“Ừ...” Yến Hoài xoay người, lại thiếp đi.

Cô thật sự quá mêt mỏi.

Khấu Kiệt xốc chăn mền của cô lên, nhẹ nhàng kéo lên, sau đó từ từ mặc đồ ngủ cho cô.

“Ừm...” Yến Hoài duỗi chân ra, trong lúc lơ đãng, đá vào chỗ kia của Khấu Kiệt!

“Shhhhh....” Khấu Kiệt hít sâu một hơi, choáng váng, A Hoài à, em nhìn anh một chút được không? Đó là nơi rất quan trọng đó.

Trì hoãn một chút, Khấu Kiệt tiếp tục dùng quàn áo mặc vào.

Trong lòng càng lúc càng nóng, trên trán Khấu Kiệt rịn một lớp mồ hôi mỏng.

“Xem ra lại phải tắm thêm một lần rồi.” Khấu Kiệt lẩm bẩm nói, nâng một tay Yến Hoài lên, mặc bộ quần áo mềm mại lên.

Tuyệt đối muốn phun máu!

Trước mắt anh là gương mặt tú sắc khả xan, nhưng mà anh phải chịu đựng, không muốn làm cô tổn thương! Bi thống kêu lên một tiếng. trong lòng Khấu Kiệt rít dài một tiếng.

Lúc này, bàn tay Yến Hoài lại tùy ý đặt lên ngực Khấu Kiệt, có lẽ là mơ tới cái gì đó, còn xoa xoa.

Lúc này tim Khấu Kiệt đập nhanh không ngừng, dường như muốn lao ra khỏi lồng ngực.

Bàn tay mềm mại không xương oa lên, sau đó sờ tới điểm nhỏ nhô lên, còn nhéo nhéo, trong miệng lẩm bẩm gì đó.

Điều này làm cho Khấu Kiệt dở khóc dở cười, cô ấy đang ép anh phải tà ác một lần à?

Anh bắt lấy bàn tay nhỏ bé, đặt lại phía sau cô, tiếp tục mặc quần lên cho cô, nhẹ nhàng nói bên tai: “Ngoan nào, đừng làm rộn.”

Yến Hoài cảm giác được trên mặt có hơi thở, một bàn tay vung lên.

Khấu Kiệt lập tức trốn đi, lắc đầu.

Rốt cuộc cũng hầu hạ được cô đặt lên giường, sau đó anh vọt vào phòng tắm nước lạnh, rồi mới lên giường ngủ.

Khí trời có chút oi bức, Yến Hoài ngủ không ngon lắm, trằn trọc tìm vị trí phù hợp.

Một tay đặt lên ngực Khấu Kiệt, trong đầu hiện lên hình như đã từng làm qua? Giống như không bị khống chế, lại nắn nắn phần nhô lên trước ngực, vì ngừa việc lại bị hất xuống, ngay cả chân cũng nâng lên, gác lên đùi người đàn ông nào đó, đầu ngón chân lại vô tình đụng phải thứ không nên đụng.

Khấu Kiệt ngủ không an ổn, hơn nữa vừa rồi mới tắm nước lạnh, trong lòng còn đang khô nóng, bị cô trêu chọc như vậy thì lửa trong lòng lại nổi lên!

Bóp một cái, đầu Yến Hoài lại càng tới gần, ngả lên đầu vai Khấu Kiệt, chân càng cuốn chặt hơn.

Hô hấp của người đàn ông nặng nề hơn, quay đầu mở mắt nhìn cô gái đang ngủ, chậm rãi bắt lấy tay cô, bỏ sang bên, anh không thể cham đoan, một giây sau có lẽ anh sẽ không chịu được!

“Ưm...” Yến Hoài bất mãn, vươn tay lên, lập tức lĩnh ngộ được món đồ gì đó, dứt khoát không thả ra!

Người đàn ông hít một hơi, khoái cảm bị đè nén dần dần truyền ra từ bên dưới...

Là do em tự tìm! Ngủ không an phận đúng không? Áp người lên, đè cô gái xuống dưới người, cầm tay cô, lúc này cô muốn rời đi cũng không được!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Ciao J về bài viết trên: Candy Kid, VOV, songkhac
     

Có bài mới 22.04.2016, 18:48
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 03.10.2015, 08:02
Bài viết: 378
Được thanks: 3075 lần
Điểm: 28.07
Có bài mới Re: [Hiện đại - Hắc bang] Bà xã mạnh mẽ của trùm xã hội đen - Tam Muội Thủy Sám - Điểm: 60
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 96: Ảnh cưới bắt đầu phong ba.

“Anh!” Buổi sáng tinh mơ, Yến Hoài vừa xoay người đã nhìn thấy người đàn ông trước mặt đang cười xấu xa, trong lòng nhất thời sinh ra một cảm giác là lạ, quả nhiên, nhìn mình một chút thì thấy mình bị anh ăn sạch rồi!

“Có khỏe không? Tối qua anh có làm đau em không?” Khấu Kiệt chớp mắt mấy cái, mập mờ nói.

Trong đầu Yến Hòa chỉ muốn đá người đàn ông này xuống giường, làm gì có ai hỏi như vậy chứ?

“Anh nghĩ, kết hôn rồi sau đó đứa nhỏ được sinh ra, là một chuyện rất tốt đẹp!” Khấu Kiệt không hề phát hiện người nào đó đang đen mặt, nhìn bộ dạng say mê của anh.

Yến Hoài không nhịn được đá người nào đó, nhưng Khấu Kiệt phản ứng nhanh chóng, lập tức bắt được bàn chân nhỏ của Yến Hoài.

“Buông ra!” Yến Hoài trừng mắt nhìn anh, nhưng, ánh mắt của anh trở nên thâm thúy, cũng nhu hòa hơn rất nhiều, trong mắt có loại tình cảm nào đó chậm rãi đang lên.

“Em nghỉ ngơi cho khỏe, anh làm bữa sáng rồi gọi em.” Khấu Kiệt nhìn cô, đè nén dục hỏa trong lòng, cười cười nói ra.

“Ừ.” Trong phút chốc, Yến Hoài thấy dịu dàng vô hạn trong mắt anh khiến cô rơi vào tay giặc.

Khấu Kiệt nhìn cô, bây giờ cả người cô đều thuộc về anh, vẻ đẹp của cô, tất cả đều thuộc về mình anh! Đúng là một cảm giác tốt đẹp.

Ánh mắt anh chuyển dời đến bụng Yến Hoài. Nếu như anh đoán không sai thì chỗ đó đang dưỡng dục một sinh mệnh nhỏ!

Anh xoay người rời giường và đi mất.

Không lâu sau, Khấu Kiệt và mấy người Thương Truy Ý đã ngồi vào bàn, Yến Hoài cười cười đi xuống lầu.

Vân Khoáng nhìn thoáng qua Diệp Phương Hoa, khóe miệng mỉm cười, Diệp Phương Hoa cũng gật đầu với ông, trên mặt cũng mang theo nụ cười.

“Tôi nghĩ, bây giờ chúng ta cứ như thế này đi, nếu như Tử Liên đang ở đây thì trong nhà nhất định có người ở nhà.” Yến Hoài nhìn mọi người ăn gần xong thì nói.

“Tôi ở nhà.” Thương Truy Ý ngẩng đầu nhìn Yến Hoài: “Cô và A Kiệt đi chụp ảnh cưới, phải thật xinh đẹp.”

Trong nháy mắt đó, Yến Hoài thấy được một giọt lệ trong mắt anh, nhưng, Yến Hoài lại cho rằng mình nhìn lầm rồi, và cũng chỉ trong chớp mắt đó, Thương Truy Ý đã tiếp tục cúi đầu ăn.

Khấu Kiệt nói: “Hoàn Suất, cậu cũng có thể ở nhà, hoặc là cùng đi chơi với bọn tôi, hoặc là đến công ty.”

Lý Hoàn Suất nhìn thoáng qua Khấu Kiệt, cởi mở cười cười: “Không được, tôi ở nhà!”

Vừa mới nói xong thì Khấu Tử Liên ở trên lầu chạy xuống, vừa chạy vừa hô: “Mọi người đi đâu? Tôi cũng muốn đi!”

Mọi người hít sâu một hơi, nhìn cô gái có chút điên, lại có chút ngây thơ.

“Không đâu, em đó, ở trong nhà ngoan ngoàn, đừng đi đâu cả, anh Ý sẽ chơi với em.” Lúc này Thương Truy Ý kéo Khấu Tử Liên qua, cho cô áy ngồi bên cạnh mình: “Có đói không? Ở đây có đồ ăn ngon buổi sáng, vừa rồi vì em ngủ nên không đánh thức em.”

“Được, vậy em ăn một chút.” Khấu Tử Liên làm nũng, chu miệng nói.

Nhạc Vô Thương nhìn rồi nói: “Bây giờ tôi về phòng nghiên cứu, có việc thì tìm tôi.” Nói xong thì xoay người đi.

Có đôi khi Yến Hoài không hiểu nổi những người này nói như thế nào, hoặc là mỗi người đều có những câu chuyện của riêng mình, đều có những cánh cửa không muốn mở ra.

Là cánh cửa nhốt mình để không bị thương sao?

“Nghĩ gì thế?” Khấu Kiệt cúi xuống, nhẹ nhàng nói vào bên tai Yến Hoài.

“Không có việc gì, ăn sáng đi.” Yến Hoài thấy anh cúi sát mặt thì khuôn mặt hơi đỏ lên, cúi đầu mau chóng ăn bữa sáng.

Đột nhiên, Yến Hoài cảm thấy không thoải mái! Cô chạy vội vào nhà vệ sinh.

Mọi người quay sang nhìn nhau, không biết có chuyện gì xảy ra.

“Ụa.... ụa...” Yến Hoài đứng trước bồn cầu một lúc mới cảm thấy thoải mái.

Không phải là có thật chứ? Yến Hoài nhìn mình trong gương, lúc này, Diệp Phương Hoa gõ cử: “Hoài tử, con không có chuyện gì chứ?”

“Không có việc gì.” Yến Hoài cau mày, tay sờ lên bụng mình, chẳng lẽ ở đây có một sinh mệnh nhỏ sao?”

“Em không sao chứ? Không thì mời bác sĩ đến khám xem?” Khấu Kiệt đứng ở cửa, gật đầu với Diệp Phương Hoa.

“Không sao.” Yến Hoài mở cửa: “Có thể là em ăn chút thức ăn dầu mỡ, nôn ra cũng đỡ hơn.” Nói xong thì cô cười cười.

“Vậy hai đứa chuẩn bị rồi đi chụp ảnh đi, mẹ và ba con đi mua ít đồ, sau đó chuẩn bị cho hôn lễ, cũng sắp kết hôn rồi!” DiệpPhương Hoa nhìn hai đứa trẻ trước mặt, khuôn mặt hớn hở.

“Chúng ta đi thôi.” Yến Hoài cười nói.

Lúc này Vân Khoáng đi tới: “Con gái của ba nhất định phải là cô dâu xinh đẹp nhất thế giới.”

Yến Hoài cúi đầu nhìn nơi khác, lại thấy Thương Truy Ý đang nhìn mình nhưng anh lập tức dời mắt đi.

Hoặc là, anh cứ nhìn cô từ xa như vậy, sau đó nhìn cô sống hạnh phúc trong thế giới của bọn họ, đó cũng là một chuyện tốt. Thương Truy Ý cúi đầu xuống, vỗ bả vai Khấu Tử Liên: “Từ từ ăn, anh Ý sẽ chờ em.”

“Vâng.” Khấu Tử Liên ngửa mặt nhìn Thương Truy Ý, trong miệng đầy thức ăn.

Đã chụp vài bộ ảnh cưới nhưng Khấu Kiệt vẫn chưa có ý định đừng lại.

Yến Hoài nhìn anh: “Em mệt mỏi quá!” Yến Hoài nói rồi ngồi phịch xuống ghế.

Khấu Kiệt nhanh chóng đi qua ngồi xuống cạnh cô, vừa giúp cô xoa chân và bả vai, vừa nói: “Chụp thêm một chút đi, anh muốn giữ thật sâu trong lòng.”

Lúc cô đi ra từ phòng thay đồ, cả người có bao nhiêu là sức quyến rũ? Cô mặc áo cưới, trông như công chúa bạch tuyết, trên thế gian không ai sánh được với vẻ đẹp của cô! Cô có một khí chất tuyệt đẹp.

“Sao thế, anh choáng váng à?” Nếu cô nói nói thì thì anh không tỉnh lại được mất! Khấu Kiệt cười cười, hôn sâu lên mặt Yến Hoài: “Hôm nay em đẹp quá!”

“Cảm ơn!” Yến Hoài hé miệng cười cười, cô cảm thấy thỏa mãn khi được anh chăm sóc tỉ mỉ thế này.

Lúc này, điện thoại Yến Hoài vang lên.

“Mời nói.” Yến Hoài đặt điện thoại bên tai.

“Cô là người nhà của Vân Khoáng tiên sinh sao?” Đó là một giọng nói xa lạ!

Yến Hoài lập tức bối rối: “Ông ấy là ba tôi, ba tôi làm sao thế?”

“Ba cô gặp tai nạn, bây giờ cô đến bệnh viện Hoa Long đi!” Đối phương bình tĩnh nói một câu.

Yến Hoài khẽ giật mình, ngơ ngác nhìn Khấu Kiệt: “Ba em xảy ra tai nạn? Sao có thể chứ?” Nói xong cô xách váy chạy đi.

Khấu Kiệt kịp phản ứng: “Để anh đi cùng em!”

Yến Hoài chạy thật nhanh, bên tai vẫn còn lời Vân Khoáng nói với cô khi còn bé, ở một góc nào đó, đặt chìa khóa và nói: “Cho dù thế nào con cũng phải nhớ, trong nhà luôn có người đợi con, trong nhà luôn có một chiếc chìa khóa thuộc về con.”

Cô chạy đi như một cơn gió, chạy như điên đến ngay cả Khấu Kiệt cũng không đuổi kịp cô.

Cô cản một chiếc taxi, chui vào, Cô sốt ruột quên mất rằng có Khấu Kiệt sẽ càng an toàn, càng mau lẹ và càng có chỗ dựa cho mình!

“Lập tức đến bệnh viện Hoa Long số một!” Yến Hoài ngồi lên vào hô.

“Vâng, tiểu thư.” Lái xe đáp ứng một câu.

Khấu Kiệt đuổi theo cô ở phía sau, nhưng thấy cô lên taxi thì chỉ có thể dậm chân đi vào trong bãi đỗ xe,

Yến Hoài khẩn trương nhìn đường, muốn lấy di động liên lạc với bọn họ, nhưng lại không biết điện thoại đang rơi ở đâu rồi!

Yến Hoài bới tóc lên, vung sau ót, tìm kiếm khắp nơi nhưng lại không phát hiện.

“Tiểu thư, cô tìm gì thế?” Lúc này lái xe lại hỏi.

“Không có gì.” Yến Hoài đáp một câu, ngẩng đầu nhìn kính xe, người tài xế đeo kính đen, Yến Hoài cúi đầu xuống tiếp tục tìm nhưng trong đầu lại hiện lên hình ảnh của người này! Gương mặt này của hắn, hình như đã gặp ở đâu đấy!

Ở đâu?

Yến Hoài lập tức cảnh giác, vừa tìm điện thoại vừa nhìn hoàn cảnh trong xe, khá tốt là trên xe chỉ có mình và tài xế.

Không đúng! Có mùi thuốc lá!

Yến Hoài cúi đầu xuống, làm bộ tìm ở váy.

Lái xe đeo kính đen nhìn nhất cử nhất động của Yến Hoài, mà càng lái xe nhanh hơn một chút.

Rốt cuộc Yến Hoài phát hiện đăng sau có một góc áo màu vàng, tmd, còn một người ẩn núp nữa!

Mà người tài xế này là người mà cô nhìn thấy ở sân bay, lúc lần đầu đến thành phố <!

Mẹ nó, lần này phải cho nổ nát đầu bọn họ! Xem mấy người muốn giở trò gì!

Chẳng lẽ vừa rồi điện thoại có vấn đề? Mẹ nó, đúng là bị sai mất, mình nhất định phải cho bọn họ biết chữ chết viết như thế nào!

Đáng tiếc trên người không có cái gì!

Yến Hoài ngẩng đầu nhìn lái xe, hỏi: “Anh tài xế, anh có nhầm không thế, tôi muốn đến bệnh viện Hoa Long số một nhanh nhất! Ba tôi bị tai nạn xe cộ!”

“A, đằng trước có sửa đường, cho nên đi đường khác.” Lái xe đáp một câu.

“Anh mau một chút.” Yến Hoài thúc giục.

Lúc này, ngươi đàn ông ở phía sau đứng lên, kề một con gao vào cổ Yến Hoài!

Yến Hoài lập tức mềm nhũn người gục trên ghế.

“Tôi nói này Hoàng Thiên, không phải Liêu tiên sinh nói cô ta là người rất khó đối phí sao? Sao lại không có chút cảnh giác nào thế!” Người phía sau nhìn Yến Hoài, khuôn mặt đầy thịt.

“Tôi cũng không biết, có lẽ là lo lắng nên thế.” Hoàng Thiên quay đầu nhìn hắn.

“Đúng là anh có kế sách tốt! Nói tên phản bội Vân Khoảng xảy ra tai nạn xe cộ!”

Vân Khoáng... tên phản bội? Ba còn có chuyện gạt cô sao? Trong lòng Yến Hoài không yên, nhưng nghe thấy đó chỉ là mưu kế, bọn họ không có việc gì thì cảm thấy may mắn!

“Còn một đoạn nữa mới đến cảng, cậu có thể nghỉ ngơi một chút.” Hoàng Thiên nói.

“Được!” Mặt heo vui vẻ đáp, nhân lúc Hoàng Thiên láu xe thì vươn cánh tay heo muốn sờ lên khuôn mặt Yến Hoài.

Yến hoài có chút không nhịn được, nhưng lúc này Hoàng Thiên nói: “Không được tùy tiện động vào cô ta, anh đã quên lời của Liêu tiên sinh sao?”

Mặt heo lập tức rụt tay trở về, khóe miệng lải nhải, nguyền rủa nằm lại vị trí của mình.

Chẳng lẽ cô phải theo đến cảng sao? Theo bọn họ đến chỗ đó? Không được, sức của cô còn chưa đủ, không thể liều mạng với bon họ.

Dựa vào trí nhớ, với đặc điểm của mấy con đường, dựa vào tiếng lái xe thắng xe của Hoàng Thiên, cả tiếng đổ xăng, Yến Hoài kết luận qua vài con phố, khoảng chừng đến một thành phố khác.

“Tách!” Một tiếng vang lên, Hoàng Thiên mở đèn trong xe.

Tối rồi! Yến Hoài cảnh giác lên, có cơ hội!

“Này, Hoàng Thiên!” Mặt heo thét lên: “Ngươi tắt đèn đi được không? Ta còn đang ngủ đấy! Có đèn sẽ không ngủ được!”

“Được rồi!” Hoàng Thiên lại tắt đèn đi: “Tôi còn muốn nhìn thấy rõ mọi thứ trong xe!”

“Yên tâm, tôi sẽ không làm gì cô ta!” Mặt heo hơi dịch người, quay lưng về phía Yến Hoài.

Đúng là cơ hội tốt! Trong lòng Yến Hoài cười lạnh, rốt cuộc không ngửi thấy mùi thuốc nữa.

Xe từ từ lái vào chính giữa đường hầm, trong đường hầm, xe chạy tới lui, cũng náo nhiệt hơn rất nhiều.

Yến Hoài mở to mắt, hai tay vươn ra đặt lên cổ tên mặt heo, một tiếng xé gió vang lê, tên mặt heo đã ngủ say, vĩnh viễn không tỉnh lại!

Yến Hoài vẫn nằm ở vị trí cũ, không giống như đã tỉnh lại!

Hoàng Thiên không hề biết tên mặt heo đã bị giải quyết, vẫn yên tâm lái xe, cho tới khi trên cổ bị dao lạnh như băng đặt lên.

Đây là con dao lấy từ người tên mặt heo, Yến Hoài lạnh lùng nói: “Dừng xe ở ven đường, nếu không kết quả của mày cũng sẽ như nó!

“Giết chết anh ta? Tôi đánh giá thấp cô rồi! Hoàng Thiên không thể tưởng tượng nhìn gương chiếu hiệu, nhìn cô gái đang kề dao lên cổ mình: “Cô mạnh hơn ba cô nhiều!”

“Bớt nói nhảm đi! Cẩn thận dao sẽ cắt cổ đấy! Yến Hoài dí dao gần hơn một chút, nhìn kỹ thì đã có tơ máu chảy xuống.

Hoàng Thiên không nói lời nào, dừng xe ở bên.

Yên Hoài nhìn xung quanh xe, phía trên lại có một cái máy quay!

Mẹ nó! Trong lòng Yến Hoài nguyền rủa một câu, mắng: “Dùng quyền hủy cái máy quay này đi!”

“Bùm!” Hoàng Thiên giơ nắm đám lên, chiếc camera lập tức nát bấy.

Liểu Ngải ở bên kia nhìn Yến Hoài mệnh cho Hoàng Thiên phá máy quay, trong lòng vừa bực vừa hận, lại cảm thấy hưng phấn, rốt cuộc hắn ta có đối thủ rồi, rốt cuộc có đối thủ rồi!

“Người tới! Chở thi thể của Đầu heo và Hoàng Thiên trở lại, chôn dưới sàn nhà!” Liêu Ngải biến thái đóng máy tính lại, nói với người đằng sau.

Yến Hoài nhìn xung quanh, anh ta đúng là biết chọn địa phương, ở đây cũng không có bao nhiêu người!

Được! Nếu thế thì mình cũng không có gì phải cố kỵ!

“Xuống xe!” Yến Hoài lập tức ra lệnh.

Lúc này, có một chiếc xe chạy tới bên này!

“Trước tiên rời đi!” Con dao của Yến Hoài lại đưa sát thêm một chút, mũi dao lạnh băng làm cho Hoàng Thiên sợ hãi, lúc ấy lần đầu tiên thấy cô ta, nói là Triều Trạch phái tới đón cô ta, cô ta tin thật, nhưng lúc này không hề lưu tình, ra tay tàn nhẫn!

“Tôi, thật ra tôi...”

“Câm miệng!” Yến Hoài lạnh lùng ra lệnh.

Lúc này, chiếc xe kia dừng lại!

Chủ xe đi xuống, đi về phía chiếc xe của Yến Hoài.

Yến Hoài cảnh giác, nhưng khi nhìn thấy bóng dáng quen thuộc, trong lòng cô cảm thấy mừng rỡ!

“Hoàng Thiên, mày định đưa cô dâu của tao đi đâu thế?” Khóe miệng nhếch lên, mở cửa xe ra ngồi vào.

Trời ạ, biết là anh phải đuổi bao lâu không? Chết tiết, lần sau nhất định phải luôn đỗ xe bên cạnh người! Nếu không, Yến Hoài sẽ nhảy lên xe người khác mà không phải xe mình!

“Vợ à, chúng ta trở về đi!” Khấu Kiệt nhìn Yến Hoài dí dao vào cổ Hoàng Thiên, nụ cười trên mặt hơi cứng lại, cô ra tay đúng là chuẩn! Hai vết thương, nhưng lại không ảnh hưởng đến động mạch chủ! Cô giữ lực đạo tốt như thế!”

“Bọn họ làm sao bây giờ?” Yến Hoài hỏi, cười cười, nhún nhún vai: “Đằng sau có một tên chết, không cẩn thận mắc phải hắn!”

Khuôn mặt Khấu Kiệt thoáng trắng không còn chút máu: “Những chuyện này, hẳn là để cho đàn ông làm!”

“Cũng không phải chưa từng làm bao giờ.” Yến Hoài nhìn Hoàng Thiên: “Nói đi, tại sao lại liên lạc với Liêu Ngải? Liêu Ngải đang ở đâu? Tần phu nhân thế nào rồi? Nói với tao, nếu không thì mày sẽ chết khó coi hơn nó!”

“Tôi không hiểu, lúc trước cậu nói về nhà với ông bà cha mẹ, không ngờ lại giúp Liêu Ngải làm việc!” Khấu Kiệt cười lạnh nói.

“Là anh ta, ban đầu là Khấu Kiệt bảo tôi bắt cóc cô!” Lúc này, Hoàng Thiên chỉ tay vào Khấu Kiệt, vẻ mặt khó xử, nói với Yến Hoài: “Đừng tin anh ta, anh ta lừa cô đấy! Anh ta còn muốn cố! Ngày đó, là an ta sai tôi đến sân bay bắt cóc cô!”

Yến Hoài ngẩn ra, nhìn nhìn Khấu Kiệt, Khấu Kiệt cũng ngẩn người, nhất thời không nói ra lời.

“Đừng giở trò!” Yến Hoài hừ lạnh nói: “Nói đi, đừng đánh trống lảng vấn đề của tôi!” Trong mắt Yến Hoài đều là toan tính, lúc này trong lòng cô tràn đầy hận ý, không biết là vì câu nói của Hoàng Thiên hay vì anh ta không trả lời mình.

Hoàng Thiên cảm giác hơi đau, đầu óc cũng run lên, cổ rất nhiều máu!

“Không nói thì anh cứ thế mà chịu!” Yến Hoài ép buộc, con dao lại cứa vào da.

“Đừng!” Hoàng Thiên sợ, đành phải kể từng câu từng chữ, cũng nói cả chuyện Yến Hoài đến Brazil.

“Cảm ơn lời của anh!” Yến Hoài lạnh lùng nói, dao chớp lên, lập tức đánh Hoàng Thiên ngất xỉu.

Yến Hoài ưu nhã mở cửa xe, lấy từ sau một bình xăng.

“Để anh giúp em!” Khấu Kiệt cầm bình xăng, đổ lên chiếc xe này, cũng giội xăng vào trong xe.

Yến Hoài liếc anh một cái, xoay người đi vào trong xe Khấu Kiệt, ngồi chờ anh làm xong.

Khấu Kiệt về ghế lái, chuyển động đĩa quay, lái xe ra khỏi chiếc xe của Hoàng Thiên, nhưng Yến Hoài đã cầm bật lửa rồi.

Thì ra, khi Yến Hoài lên xe anh đã trộm cái bật lửa tới.

Xe chậm rãi lướt qua nhau, Yến Hoài đốt bật lửa, quăng vào trong xe, Khấu Kiệt phối hợp, lúc chiếc bật lửa được ném ra thì nhấn mạnh chân ga, lửa kia lập tức bốc lên.

Yến Hoài thoải mái lựa vào trên ghế, sau đó qua chừng một phút, một tiếng nổ lớn vang vọng bầu trời.

“Khi đó anh chỉ muốn lấy đực ghế thị trưởn này, chỉ có như vậy anh mới có thể từ chối hôn sự với Dương Miêu Miêu.” Khấu Kiệt tự nhiên nói tiếp: “Là ý của ông nội, anh không biết Hoàng Thiên lại kê đơn với em, sau lần đó anh đã dạy dỗ lại cậu ta.”

“Không cần nói.” Yến Hoài nhắm mặt lại, “Không có gì đáng nói.”

“Anh yêu em thật lòng.” Khấu Kiệt quay đầu: “Anh không cách nào kiềm chế được mà yêu em, anh chưa bao giờ biết thì ra tình yêu là như thế!”

“Em cũng không biết thì ra yêu là như thế.” Yến Hoài cười cười: “Quan trọng là cuộc sống sau này, đúng không?”

“Đúng!” Khấu Kiệt cười: “Anh đã gọi điện cho bác trai bác gái, bọn họ đang ở nhà chờ chúng ta.”

“Em không nên quá manh động.”

“Không phải, anh hiểu mà.” Khấu Kiệt nhìn phía xa: “Nếu như là mẹ an, thì anh cũng sẽ không suy nghĩ như thế!”

“Yên tâm, Tần phu nhân không có chuyện gì.”

Khấu Kiệt cười gật đầu, quay đầu nhìn cô mặc áo cưới còn mình mặc tây trang, trong lòng ấm áp hơn.

Yến Hoài cười phì một tiếng: “Anh nói xem, có nam nữ nào chụp hình áo cưới rồi đi dạo đêm không?”

“Có chúng ta!” Khấu Kiệt nhìn bóng đêm, khóe miệng càng giãn ra.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Ciao J về bài viết trên: Candy Kid, Nhược Lâm, VOV, bichbong
     
Có bài mới 30.05.2016, 16:42
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 03.10.2015, 08:02
Bài viết: 378
Được thanks: 3075 lần
Điểm: 28.07
Có bài mới Re: [Hiện đại - Hắc bang] Bà xã mạnh mẽ của trùm xã hội đen - Tam Muội Thủy Sám - Điểm: 51
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Đại kết cục (1)

Editor: Ciao

“Các con đi đâu thế? Sao lâu vậy mới trở về?” Diệp Phương Hoa nhìn Yến Hoài vừa mới về, không khỏi lầm bầm bài câu, nhưng nhìn hai người ngọt ngọt ngào ngào thì bà cũng không nói gì nữa.

Ba ngày nhanh chóng trôi qua, không ai ngờ trong ba ngày này lại bình tĩnh như thế, thế nên mỗi người đều đã quên có một người, lúc nào hắn ta cũng có thể xuất hiện bên cạnh họ, cướp đi những người họ yêu, lúc nào cũng có thể biến những hạnh phúc thành bọt biển, biến tất cả trở thành tro tàn.

Trong ngôi nhà kia, Yến Hoài cũng đã bị Diệp Phương Hoa trang điểm xinh đẹp, mọi người đều nói người phụ nữ kết hôn là đẹp nhất, lúc này nhìn Yến Hoài, tất cả mọi người không thể rời mắt.

“Đi ra ngoài, đi ra ngoài!” Diệp Phương Hoa nhìn Vân Khoáng thất thần hồi lâu: “Con gái mình thì có gì hay để nhìn, ông mau chóng mời những người bạn kia đi!”

“Chú Vân, đã xong chưa?” Bên ngoài truyền tới giọng nói của Thương Truy Ý, đương nhiên lúc này tới đón cô dâu mới. Hôm nay Thương Truy Ý làm phù rể, ăn mặc vô cùng anh tuấn, tây trang thẳng thớm phủ lên ngoài áo sơ mi trắng, làm nổi bật thân hình cao lớn bất phàm của anh, đôi mắt kia của anh cũng nhìn thẳng về phía trước, nhìn hết mọi thứ vào trong mắt, trong lòng cũng mở rộng ra.

“Được rồi!” Vân Khoáng từ trong phòng đi ra, lúc này Yến Hoài cũng đi ra, cô mặc áo cưới màu trắng, lớp áo cưới ẩn ẩn hiện hiện, làm lộ rõ tư thái lung linh của Yến Hoài, Thương Truy Ý ngẩng đầu nhìn Yến Hoài, sau đó nhìn lại mình. Trong nháy mắt đó, anh cho rằng, cô chính là mặc cho anh nhìn, cô chính là vợ của mình!

“Thất thần là gì?” Vân Khoáng gõ lên đầu Thương Truy Ý: “Con gái tôi xinh đẹp như vậy, nhưng cậu cũng không thể thất thần được, con bé còn đang chờ gả cho người đấy!”

“A, a, a!” Thương Truy Ý cúi đầu xuống, xin lỗi nhìn Yến Hoài, Yến Hoài khẽ cười cười, nụ cười kia giống như gió xuân, chỉ là lễ phép, nhưng không biết rằng nụ cười của cô rất có sức hấp dẫn.

Thương Truy Ý hít sâu, xoay người: “Đi thôi!”

Không phải là của mình, vẫn là chúc phúc thôi! Hoặc là, có một ngày, mình sẽ gặp được người thuộc về mình, mà không phải chỉ có thể nhìn cô gái xinh đẹp đó.

Bên ngoài giáo đường, Khấu Kiệt mặc trang phục chú rể đứng chờ người trong lòng. Bây giờ anh có được cô rồi sao? Thật là vĩnh viễn có được cô sao?

Ngày này đã đến rồi!

Yến Hoài đeo màn sa trắng, nhìn Khấu Kiệt ở phía xa, làn váy được Khấu Tử Liên nâng lên, cô từ từ đi tới gần.

Hôm nay anh mặc quân phục, đây là ý của Tham mưu trưởng Khấu Đức sao? Hay là cái gì? Nhưng, nhìn anh bây giờ, lại là chú quân nhân anh tuấn nhất, hoặc là, tất cả chỉ là hoa mắt mà quên đi thân phận của anh, nhưng khi nhìn anh, lòng cô đã rất thỏa mãn.

Cho dù cô biết rõ hôm nay sẽ xảy ra chuyện, cô đang chờ tất cả mọi chuyện xảy ra, nhưng lòng cô vẫn đập dồn dập. Vào lúc này, cô cũng nghe được tiếng trái tim anh đang đập, đó là tiếng trái tim mạnh mẽ xúc động như thế nào chứ.

Yến Hoài cười cười với Khấu Kiệt, duỗi tay phải của mình ra.

Khấu Kiệt nắm tay cô, kéo cô vào thế giới của mình.

Bài nhạc kết hôn vang lên giữa giáo đường, lúc này là tốt đẹp như thế. Anh nhìn qua cô, cô nhìn anh, trong thế giới hai người.

Trong giáo đường, ngồi hai bên là người thân và bạn bè của Khấu Kiệt và Yến Hoài, nói đúng ra thì là người hai nhà.

Khấu Đức và Dương Cốc An cũng tới, nhìn Khấu Kiệt mặt quân trang thẳng tắp, biết là anh đã tiếp nhận đề nghị của cấp trên, tính mạng của anh không chỉ thuộc về mình anh, mà còn khắp cả quân khu Hoa Long, cả nước C.

Trong nước C, nếu như nhân tài xuất sắc, có thể trực tiếp thông qua ủy nhiệm mà đảm nhiệm những chức vụ quan trọng trong quân đội, nhưng cửa đầu tiên là phải khiến nhiều người tin phục, không thể nghi ngờ, Khấu Kiệt nhất định đã vượt qua kiểm tra.

Nhìn cháu dâu lúc này ăn mặc vô cùng xinh đẹp, hơn nữa nhận được chúc phúc của mọi người, trong lòng Khấu Đức rất thỏa mãn.

“Khấu Kiệt tiên sinh, anh nguyện ý lấy Yến Hoài tiểu thư sao? Cho dù cô ấy sinh lão bệnh tử, cũng nguyện ý ở bên cạnh cô ấy, vẫn luôn chờ đợi cô ấy, bảo vệ cô ấy?” Lúc này cha sứ cầm Thánh kinh, trước mặt hai người nói với Khấu Kiệt.

Khấu Kiệt thâm tình nhìn Yến Hoài, mỉm cười nói: “Con vô cùng nguyện ý, con nguyện ý vĩnh viễn sẽ bảo vệ cô ấy, vĩnh viễn, nếu như ra kỳ hạn thì con hy vọng sẽ là dài đằng đẵng.”

Yến Hoài cúi đầu xuống, mỉm cười.

“Yến Hoài tiểu thư, cô đồng ý gả cho Khấu Kiệt tiên sinh sao? Cho dù anh ấy sinh lão bệnh tử, cũng nguyện ý ở bên cạnh anh ấy, luôn chăm sóc cho anh ấy?”

“Con...” Yến Hoài nhìn Khấu Kiệt, hai người nhìn nhau, đôi mắt thâm thúy kia nhìn cô, giống như trời sao mênh mông, lúc này, mọi người trong giáo đường đều chờ đợi câu nói của Yến Hoài.

“Anh yêu em.” Khấu Kiệt hôn lên trán Yến Hoài.

“Con nguyện ý.” Lúc này Yến Hoài nói.

Cả giáo đường vang lên tiếng vỗ tay, đúng lúc đó, một viên đạn bắn vào từ bên ngoài!

“Chú ý!” Lúc này Thương Truy Ý không suy nghĩ gì, giang hai tay ngăn trước người Yến Hoài!

Viên đạn kia, trực tiếp xuyên qua trái tim Thương Truy Ý!

Mọi người chạy thục mạng.

“Anh làm sao thế? A Ý? A Ý?” Yến Hoài đè chặt lên lồng ngực anh, nhưng nơi đó chảy máu không ngừng! Trời ạ, lần đầu tiên cô cảm giác được những giọt máu này khiến cô run rẩy như thế nào!

“Mau gọi xe cứu thương!” Khấu Kiệt la lớn, Khấu Đức và Dương Cốc Ân cũng vây quanh, nhìn Thương Truy Ý ngã trên đất.

Giương mắt lên thấy phía trước có một chiếc xe đang chạy nhanh tới cảng.

“Hốt gọn những người kia cho tôi!” Khấu Đức nhìn Dương Cốc Ân, đi ra ngoài.

Lúc trước, Thương Truy Ý chọn ở lại giáo đường làm phù rể cho Khấu Kiệt, mà không phải chờ cá sa lưới ở bên tàu như mấy người Nhạc Không Thượng, anh đã biết trước sẽ có lúc này. Chỉ là không ngờ lại nhanh như vậy!

“A Hoài...” Thương Truy Ý nhìn Yến Hoài, bàn tay lớn mò tới bàn tay nhỏ bé của Yến Hoài: “Hôm nay em đẹp quá!”

“Tôi... Anh đừng nói chuyện, xe cứu thương tới rồi!” Yến Hoài lắc đầu, cô không biết mình đã đi vào lòng người đàn ông này từ khi nào, nhưng cô lại không muôn nhìn thấy từng người yêu mình đều vì mình mà chết!

Khấu Kiệt nhìn hai người, nhắm mắt lại, sau đó ngồi xổm xuống: “Mau dìu cậu ấy lên xe, chúng ta phải tranh thủ thời gian!”

“Đúng thế!” Yến Hoài vịn Thương Truy Ý, anh nhìn khuôn mặt của Yến Hoài, có cảm giác vui mừng...

Rốt cuộc có một lần, nét mặt của cô là dành cho anh.

Mọi người đưa Thương Truy Ý lên xe cứu thương, nhưng Thương Truy Ý đã hôn mê bất tỉnh nhân sự.

Yến Hoài hạ quyết tâm, thoáng cái chui vào trong xe, dưới chân nhấn ga một cái, đã đi như bay về phía cảng.

Khấu Kiệt cũng lái xe, sự hung ác lúc này chỉ hơn chứ không kém Yến Hoài.

Tại bến tàu, những chiếc thuyền vừa cập bờ.

Nhạc Không Thượng và Lý Hoàn Suất núp trong bóng tối, nhin người trên bến tàu, hôm nay sẽ có một lô hàng hóa quan trọng dỡ xuống cảng ở đây, cũng giao dịch ở chỗ này.

Vân Khoáng và Diệp Phương Hoa, đã lặng lẽ tới một chỗ khác, khống chế một chiếc thuyền, mang người của mình lên, giám thị chặt chẽ những gì trên sông.

“Liễm Liễm, bà xem, bọn họ thật lợi hại, biết rõ tôi muốn làm chuyện lớn nên tất cả bọn họ đều tới đây! Bà không biết là rất vui vẻ sao?” Liêu Ngải giơ ly rượu trong tay, ngồi trên ghế sofa, nhìn mười mấy màn hình trước mặt, đôi mắt câu hồn nhìn Tần Liễm ở đối diện.

Vẻ mặt Tần Liễm tái nhợt, khẩn trương nhìn những màn hình kìa.

Đừng! Ngàn vạn lần đừng gặp chuyện không may!

“Bà xem kìa, lòng bàn tay của bà cũng toát mồ hôi rồi, uống ly rượu đi.” Liêu Ngại không biết gì, đi tới trước mặt Tần Liễm, nhét ly rượu vào tay Tần Liễm.

“Cút!” Tần Liễm trừng mắt liếc ông ta: “Tôi cho ông biết, nhất định ông sẽ phải hối hận!”

“Hừ, tôi chưa bao giờ hối hận!” Liêu Ngải quay người lại, nhìn người trên màn hình, “Bà biết không? Những tổn thương các người mang đến cho tôi, còn nhiều hơn những gì tôi mang tới cho các người!”

“Chuyện gì ông làm chính ông hiểu được! Bọn họ làm gì có lỗi với ông? Vì sao ông lại đối xử với bọn họ như thế?! Tôi cho ông biết, Liêu Ngải, ông nhất định sẽ hối hận!” Tần Liễm nắm ly rượu vừa rồi, hất lên người Liêu Ngải.

Liêu Ngải bắt lấy cổ tay Tần Liễm: “Liêu Ngải tôi chưa từng tối hận!” Liêu Ngải đến gần những màn hình kia, chỉ vào một chỗ, trên đó chính là hình ảnh Yến Hoài đang đọ sức với những người trong bến tàu, những viên đạn kia bắn về phía Yến Hoài, “Bà xem, hai mươi năm trước tôi giết chết ba mẹ nó, hai mươi năm sau, tôi sẽ cho nó xuống gặp bọn họ!”

“Ông!” Tần Liễm kinh hãi, nhìn Liêu Ngải, xông lên, “Ông không phải người! Ông là đồ ma quỷ!”

“Không đúng, đây không phải Brazil đúng không? Là ông lừa tôi, ở đây hoàn toàn không phải Brazil! Tại sao ông lại gạt tôi?” Tần Liễm nhìn Liêu Ngải, nhìn hoàn cảnh chung quanh.

“Không sai, đây chỉ là một hòn đảo nhỏ, tôi nhận thầu được, tôi nói cho bà biết, tôi không lừa bà thì sao có thể ở đây đợi một màn đặc sắc này được?” Liêu Ngải lấy một cái điều khiển từ xà từ trong túi: “Bà xem, chỉ cần tôi ấn nhẹ vào cái nút màu đỏ này, tất cả chỗ đó, bùm một tiếng, đều hóa thành tro tàn!” Liêu Ngải biến thái mở hai tay, làm một tư thái nổ tung, chỉ về phía màn hình.

“Cái đồ ác ma này! Ông muốn giết hết bọn họ phải không? Ông sẽ chết không được yên lành!” Tần Liễm nhìn Liêu Ngải, nhào vào trên người Liêu Ngải, muốn xé tan Liêu NGải ra.

Liêu Ngã vừa dùng lực, đá bay Tần Liễm ngã ra đất: “Đừng kích động như vậy, bà nhìn xem, con của bà đang liều chết với Triều Trạch, có phải rất kích thích không? Hai anh em tự giết lẫn nhau, có phải rất kích thích không?”

“Cái gì?” Tàn Liễm mở to con mắt, nhìn Liêu Ngải, “Ông nói cái gì? Triều Trạch? Là con mình?

“Bà cho rằng nó không còn thở phải không?” Liêu Ngải nhìn Tần Liễm, “Nói cho bà biết, là tôi, là tôi! Là tôi cho người đánh một châm lên người nó, sau đó khiến các người nghĩ rằng nó đã chết! Sau đó tôi lén đưa nó đến đây, nuôi dưỡng nó! Bây giờ, một màn này, kích thích cỡ nào! Có phải rất hưng phấn không? Có phải không? Liêu Ngải bước một bước dài, nắm lấy cổ Tần Liễm, trừng mắt nhìn bà, gào thét!

“Ông!” Tần Liễm kìm nén bực bội, “Ông không phải là người!”

“Ai bảo bà gả cho hắn ta? Ai bảo bà gả cho tên họ Khấu kia! Ha ha ha... Có phải tràng diện này rất hay không? Phải không?!” Liêu Ngải như nổi điên, nhìn Tần Liễm, chỉ một thoáng, lại nhéo tay Tần Liễm.

“Khụ khụ, khụ khụ khụ...” Tần Liễm ngã trên mặt đất, thở dốc, ngẩng đầu lên, nhìn tất cả trên màn hình.

“Hừ, được lắm, Liêu Ngải, thế thì tôi cũng cho ông biết!” Tần Liễm nhìn Liêu Ngải, hận ý trong mắt càng rõ ràng: “Yến Hoài, là con gái của ông!”

“Cái gì?” Liêu Ngải vừa nghe, xoay người nhìn Tần Liễm, đôi mắt mở to, khó tin nhìn Tần Liễm: “Bà gạt tôi! Bà là kẻ lừa gạt! Muốn dùng cách đó để gạt tôi! Muốn tôi tha cho bọn họ? Không có cửa đâu!”

“Bởi vì ông cực đoạn, cho nên tôi mới lo lắng! Tôi tìm sư huynh (Yến Tư Thiếu), nói chuyện này với anh ấy, koong ngờ ông lại cho rằng tôi cấu kết với sư huynh! Trong cơn tức giận, tôi biến mất một thời gian ngắn, sinh Yến Hoài, đưa cho sư huynh nuôi dưỡng, khi đó vì thân thể mà Thái Viện Viện không thể sinh, cho nên chị ấy đối với Yến Hoài như con ruột. Nhưng, cái đồ ác ma nhà ông, ông lại cho rằng tôi gả cho anh ấy! Tôi không hề!”

“Làm sao có thể? Làm sao có thể!” Liêu Ngải nhìn Tần Liễm, lui về sau: “Không phải! Nếu thế, không phải Yến Hoài và Khấu Kiệt là anh em ruột sao, làm sao bà để bọn nó ở cùng nhau được?”

“Sai, Khấu Kiệt không phải ta sinh. Ngày đó là ông đúng không? Là ông truy sát Tư Thiếu sư huynh đúng không? Người của ông không xuống ty với tôi, nhưng lại đuổi tận giết tuyệt bọn họ! Cho nên, tôi hạ quyết tâm ôm con bọn họ đi. Bởi vì tôi biết, con của bọn họ ở chỗ tôi, ít nhất tôi sẽ che chở cho nó! Mà ông, sẽ không ra tay với tôi!”

“Cho nên nói, Triều Trạch và Khấu Kiệt không phải anh em ruột, làm cho ông thất vọng rồi!” Tần Liễm trừng mắt nhìn ông ta.

“Người phụ nữ nhẫn tâm này!” Liêu Ngải nhìn Tần Liễm, vươn tay về phía Tần Liễm: “Bà nhẫn tâm mặc kệ con gái mình?”

“Nếu như ông không nhẫn tâm thì con gái chúng ta đã không sao!” Tần Liễm nhìn Liêu Ngải: “Là ông, là ông năm lần bảy lượt muốn lấy tính mạng con gái mình!”

Liêu Ngải lui về sau, lấy máy bộ đàm.

“Tút tút tút... tút tút tút...” Lúc này vì loạn chiến mà không ai đợi lệnh ở phòng điều khiển chính!

Liêu Ngải ném đi! Quay đầu, hung hăng trừng mắt nhìn Tần Liễm, “Người phụ nữ ngoan độc này! Bà lại nghĩ ra phương pháp như vậy để hại tôi?”

“Phải chết thì người một nhà chúng ta cùng chết!” Tần Liễm nhìn Liêu Ngải trước mặt: “So với ông muốn anh em tương tàn thì tôi còn nhân từ! Chỉ cần ông không hại bất cứ ai thì bây giờ sao lại thống khổ? Nếu như ông không ghen tỵ cực đoan như vậy, một nhà chúng ta sẽ hòa hòa thuận thuận!”

Liêu Ngải xoay người, xông ra ngoài, sau đó đóng cửa lại.

Tần Liễm nhìn bóng lưng của ông ta, thoáng cái nhào vào trước mặt TV, trái tim đập rất nhanh, đừng có chuyện gì! Bí mật mà bà đã giữ hơn hai mươi năm, giờ khắc này, chỉ có như vậy mới có thể làm cho Liêu Ngải đi ra ngoài! Nhưng mà, bà cũng phải đi! Không thể làm cho bọn họ xảy ra chuyện gì!”

“Tôi có con gái! Tôi có con gái!” Liêu Ngải chạy nhanh tới thành phố D, trong lòng mừng rỡ! Thì ra, thì ra cô gái xuất sắc như vậy lại là con gái của mình! Liêu Ngải đứng trên sàn tàu, nắm chặt lấy lan can.


#Editor: Chưa bao giờ thấy cái truyện nào quan hệ nó lằng nhằng thế này.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Ciao J về bài viết trên: Candy Kid, Chó Đen, Minamishiro, VOV, phuong thi
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 130 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Bora, Chloe2412, Giauyen2009, Mekeobon, mozit, Nhungtran303, oclengkeng, Sweetheart1007, Thảo Alice, tiểu bạch 2010 và 263 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

2 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

3 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

4 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 205, 206, 207

8 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 27, 28, 29

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

10 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44

11 • [Hiện đại] Quãng thời gian tươi đẹp của chúng ta - Tùy Hầu Châu

1 ... 26, 27, 28

12 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

13 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

14 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

17 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

19 • [Xuyên không] Việt cổ di tình - Nguyệt Hạ Kim Hồ

1 ... 17, 18, 19

20 • [Xuyên không] Dưỡng thú thành phi - Cửu Trọng Điện

1 ... 80, 81, 82



Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 217 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Máy giặt
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Lâu đài
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 310 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 265 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 226 điểm để mua Love Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 228 điểm để mua Heo nhào lộn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 337 điểm để mua Nhẫn đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 280 điểm để mua Chim xanh líu lo trước tổ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Rubik 3x3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Korean Girl 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 261 điểm để mua Cọp vàng lắc lư
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 373 điểm để mua Couple 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 201 điểm để mua Giường tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 291 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 204 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 380 điểm để mua Bướm Ngọc
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 326 điểm để mua Thỏ tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Gấu ôm kẹo
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giày quà
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giường đôi
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 236 điểm để mua Giấy viết thư tình
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Broken Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Quạt cún vàng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 256 điểm để mua Tô mì
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 332 điểm để mua Heo tập thể dục
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 333 điểm để mua Tiên hoa 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Cô bé và cún

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.