Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 84 bài ] 

Trùng sinh chi Cố Thanh - Thanh Chu

 
Có bài mới 26.05.2016, 23:37
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 09.05.2016, 09:23
Bài viết: 136
Được thanks: 128 lần
Điểm: 5.54
Có bài mới Re: [Đam mỹ] Trùng sinh chi Cố Thanh - Thanh Chu - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


CHƯƠNG 45. GHEN

Cố Thanh vô cùng thân thiết ôm vai mẹ, hai mẹ con vừa nói vừa lên lầu, khi mở cửa ra, liền nghe trong phòng khách truyền đến tiếng TV ồn ào, và tiếng con gái cười to không kiềm chế.

Cố Thanh khó chịu nhíu mày, nhưng nghĩ đến là thân thích, nên điều chỉnh lại biểu tình, cười nhẹ cùng mẹ vào phòng khách, liền thấy 1 thiếu nữ khoảng 17, 18 tuổi mặc áo ngủ mỏng manh màu hồng đang nằm ườn trên sô pha, hai chân tùy ý đặt trên bàn, trong lòng ôm một bao khoai tây chiên, ngoác mồm cười to.

Cố Thanh nhanh chóng quay đầu, thấy phía sau là Tần Lực Dương và Tần Gia Bảo, hai tay liền đem Tần Lực Dương đẩy mạnh vào phòng tắm bên phải, bàn tay che trên mắt của Tần Gia Bảo.

“Không cho nhìn!”

Nghe “vơ yêu” bá đạo ra lệnh, Tần Lực Dương trong lòng rất ngọt ngào, tuy rằng không nhìn tình trạng trong phòng khách, nhưng hắn có kinh nghiệm phong phú, vừa nghe tiếng là đã phản ứng được, hắn cũng có thể đoán ra đại khái.

Một lát sau, phòng khách truyền đến tiếng hoảng hốt mặc quần áo và tiếng oán giận bất mãn.

“Bác, bác vừa đi, sao lại quay lại a.”

Cố Linh không cam lòng mặc áo khoác vào, trên mặt lộ ra sự ghét bỏ vì bị quấy rối.

“A Linh, anh họ con đã về.”


Mẹ Cố cũng không để ý thái độ của cháu gái, chỉ cười giới thiệu cô ta với Cố Thanh đang đứng phía sau.

“Về thì về, là gì mà phiền vậy.” Cố Linh lầm bầm, cũng không ngẩng đầu lên, lười nhác nói, khóe miệng cũng không tự giác nhếch lên, bày ra khinh miệt và trào phúng: “Chào anh họ…”

Nói xong, cũng không chờ người khác phản ứng, liền ngồi ngay xuống sô pha, ôm khoai tây chiên tiếp tục ăn.

Cố Thanh nhếch môi, trên tay đột nhiên truyền lực kéo của mẹ, thấy mẹ lắc đầu ý bảo, không muốn khó dễ, Cố Thanh lễ phép trả về 1 câu, “A Linh, xin chào, đây là…”

Cố Thanh vừa định giới thiệu thì trong phòng truyền đến một tiếng hét bất mãn cao vút cắt ngang: “Có để cho người ta ngủ không? Mới vừa nằm xuống, lại làm phiền người khác phải dậy, hơn nửa đêm, còn muốn làm gì nửa.”

Vừa mới nói xong, trong phòng đã đi ra một nam một nữ, hơn năm mươi tuổi. Đây là cậu và mợ a, Cố Thanh nghĩ như vậy, cậu lộ rõ dáng dấp nông dân, gương mặt ngăm đen đầy nếp nhăn, mang theo sự nghèo khổ lâu năm ở nông thôn, có vẻ giản dị cần cù thật thà, nhưng mợ bên cạnh lại lộ rõ vẻ gian xảo, vừa nhìn đã thấy là mặt chuột răng nhọn.

Xuất phát từ tôn kính và lễ phép với trưởng bối, Cố Thanh chủ động mở miệng gọi, “Thưa cậu, mợ.”

Mã Tuyết Cầm ngẩng đầu cười khẽ một tiếng, như là xem kịch vui nhìn Cố Thanh 1 lúc, “Yêu, đồ…”

“Ôi, trong tay mày cầm gì đó?”

Mã Tuyết Cầm kêu to ra, ôm lấy bàn tay bị đỏ hít sâu, giận dữ trừng mắt nhìn bạn già bên cạnh.


“Bà bớt nói nhảm đi!”

Cố Đại Dũng nhíu mày quát.

Cố Thanh vẻ mặt mờ mịt nhìn hai vợ chồng cãi nhau, mẹ Cố sắc mặt trắng bệch, Tần Lực Dương nhướn cao mày, mắt lóe lên hung ác nham hiểm.

“Đừng làm ồn, tôi còn phải xem TV, im lặng dùm tôi đi.”

Cố Linh tức giận mở lớn âm lượng, lập tức trong phòng khách đầy tiếng cười chói tai.

“Anh gấu lớn, tai cục cưng đau.”

Tần Gia Bảo nhăn mày, hai tay bịt lỗ tai, chu môi nói, mắt hơi đỏ lên.

Cố Thanh lúc này mới nhớ tới phía sau còn 2 cha con Tần gia, hổ thẹn ôm lấy Tần Gia Bảo từ tay Tần Lực Dương, dỗ dành bé, Cố Đại Dũng thấy thế, đi lên trực tiếp tắt TV.

“Ba, tôi đang xem mà.”

Cố Linh đưa tay muốn mở lại TV, Cố Đại Dũng cường ngạnh đoạt lấy điều khiển trong tay con gái.

“Im lặng hết cho tôi.” Cố Đại Dũng thô bạo, lấy kẹo trên bàn đưa cho Tần Gia Bảo trong lòng Cố Thanh.

Lỗ tai không còn đau đớn do tiếng TV, Tần Gia Bảo hai tay thả xuống sửa lại ôm lấy cổ Cố Thanh, thấy có kẹo đưa tới trước mắt, có chút động tâm, nhưng không dám tùy tiện nhận lấy, cẩn thận nhìn thoáng qua Tần Lực Dương phía sau, lại nhìn vẻ mặt Cố Thanh.

Cố Thanh cười gật đầu, rốt cuộc cho phép, “Cầm kẹo đi, muốn nói với ông cái gì nào?”

“Cảm ơn ông.” Tần Gia Bảo cười cong hai mắt, hai tay lấy kẹo đặt vào túi, lột một viên kẹo mềm nhét vào miệng Cố Thanh, rồi hài lòng đút cho mình 1 viên.

Được 1 đứa bé đáng yêu như thiên thần gọi ông, Cố Đại Dũng có vẻ kinh hỉ ngoài ý muốn, nhịn không được đưa tay sờ sờ đứa trẻ đáng yêu, nhưng nhìn bàn tay thô ráp, móng tay đen đúa, liền xấu hổ, rụt trở về.

“Nha nha (gia gia), muốn nhựng (nựng) cục cưng à?”

Tần Gia Bảo trong miệng ngậm kẹo, nói không rõ hỏi, nói xong, 1 bàn tay nhỏ bé trắng nõn vươn ra trước mặt Cố Đại Dũng.

Cố Đại Dũng cười ngây ngô nựng nựng Tần Gia Bảo.

Không khí giương cung bạt kiếm đã bình lặng từ lúc nào, Cố Thanh ôm Tần Gia Bảo, trên mặt đầy ý cười, đối với bảo bối này vô cùng thoả mãn.

Tần Lực Dương cũng thu lại khí thế hung ác trên người, lấy quà trong túi ra.

Lúc này ba người trong phòng cuối cùng cũng thấy rõ người đàn ông đẹp trai đi cùng Cố Thanh, người kia mặc 1 thân tây trang màu đen áo sơ mi đen, tay áo tùy ý vén đến khuỷu tay, 1 cái quần tây trắng đơn giản tôn lên đôi chân thon dài, có vẻ thoải mái, xuất chúng.

Cố Linh ngây ngốc nhìn, trên mặt lộ ra sự e thẹn của thiếu nữ, đỏ mặt nhận quà từ tay Tần Lực Dương, tròng mắt vẫn không nhúc nhích nhìn chằm chằm khuôn mặt đối phương.

Cố Linh không ngờ anh họ của cô ta còn có người bạn đẹp trai như vậy, nhìn quần áo của anh ta, liền biết đối phương rất giàu có. Cố Linh đột nhiên nghĩ, mình hao hết tâm tư thuyết phục cha mẹ từ quê lên thành phố đúng là lựa chọn chính xác.

Cố Linh chưa bao giờ thoải mái và chờ mong như vậy, đột nhiên nhớ tới vừa rồi mình kiêu căng và thất lễ, trong lòng rất buồn bực, liền vội suy nghĩ muốn sửa chữa “chỗ bẩn”trước mặt bạch mã hoàng tử.

Cố Thanh khó hiểu nhìn em họ vừa rồi đang khó chịu và kinh bỉ, đột nhiên hướng mình cười xán lạn, da gà trong nháy mắt rơi đầy đất, tay ôm Tần Gia Bảo cũng không kiềm được bắt đầu run run, Tần Gia Bảo lại nghĩ mình quá béo, anh gấu lớn ôm quá mệt, chu môi khổ não sờ sờ cái bụng tròn trỉnh mềm mại của mình, chocolate cầm trong tay cũng buồn bã cho lại vào túi.

Mã Tú Cầm lập tức giật lấy quà trong tay Tần Lực Dương, ngồi xuống sô pha, nhìn rất khác biệt với bộ dạng hung dữ vừa rồi, liền phát ra tiếng cười mừng như điên.

Cố Linh sắc mặt càng cứng lại, cô ta buồn bực vì hành vi của mẹ mình, khiến cô ta thấy mất mặt trước người ta, liền xoay người giật lấy túi quà trong tay bà ta, giận dữ trừng mắt, khiến Mã Tú Cầm không cam lòng buông tay.

Cố Linh nhàn nhạt cười, nhỏ nhẹ hỏi thăm: “Anh họ, không biết vị này nên xưng hô thế nào đây?”

Cố Thanh cứng người, tự hỏi trong chốc lát, nuốt vào câu nói dọa người “Anh ấy là vợ anh”, lần này về nhà cậu chỉ định nói sự thật cho mẹ biết, nhưng không có nghĩa cậu muốn chủ động thông báo cho tất cả mọi người biết quan hệ của cậu và Tần Lực Dương, nếu có thể, cậu muốn bình thản sống trọn đời.

Cố Thanh cuối cùng chỉ nói đơn giản Tần Lực Dương là ông chủ của cậu, ngẩng đầu thấy Cố Linh vẻ mặt ái mộ nhìn hắn, trong đầu vô thức bổ sung: “Đây là Tần Gia Bảo, con của anh ta.”

Quả nhiên, trên mặt Cố Linh rất nhanh hiện lên thất vọng, nhưng trong đầu nghĩ đến Tần Lực Dương là ông chủ giàu có và ước mơ có cuộc sống sung sướng ở thành phố lớn, nên rất nhanh khôi phục bình thường, thân thiện giơ tay muốn ôm Tần Gia Bảo.

“Cậu bé thật đáng yêu, em là Gia Bảo, đúng không?”

Tần Gia Bảo co người lại, hai tay ôm chặt cổ Cố Thanh, cái đầu nhỏ cuối sát xuống, vùi vào vai Cố Thanh.

Cố Thanh thoải mái vỗ sau lưng Tần Gia Bảo, hơi áy náy nói: “A Linh, thật ngại quá, bé sợ người lạ.”

“Sợ người lạ? Con à, không a, cục cưng lần đầu tiên thấy mẹ, liền thân thiết gọi bà ngoại a.” Mẹ Cố sờ sờ đầu Tần Gia Bảo, khó hiểu nói.

Tần Gia Bảo tiếp xúc với tay mẹ Cố, lập tức đưa hai tay la hét muốn bà ngoại ôm, mẹ Cố cũng đã lâu chưa gặp bé, trong lòng cũng rất nhớ.

Cố Linh thoáng chốc lạnh mặt, xấu hổ rút bàn tay giữa không khí về, dời chủ đề, mỉm cười hỏi Tần Lực Dương có đói bụng không, cô ta có thể xuống bếp nấu gì đó.

Cố Thanh quay đầu, ở góc mọi người không nhìn thấy, híp mắt, nhìn chằm chằm Tần Lực Dương, khiến người phía sau run lên, Tần Lực Dương vô tội nhìn lại Cố Thanh.

Cố Linh thấy Tần Lực Dương quá lâu không trả lời, tưởng hắn đồng ý, vẻ mặt tươi cười địa vào nhà bếp, sau đó lại gọi mẹ cô ta, Cố Linh là đứa con mà 2 vợ chồng Cố Đại Dũng có được khi đã lớn tuổi, thường ngày được chiều sinh hư, ở nhà luôn lười biếng, chưa từng học làm bếp.

Cố Thanh sắc mặt nghiêm lại, nắm chặt tay, phát sinh tiếng răng rắc, Tần Lực Dương thấy thế, nhanh chóng bảo 2 người trong bếp ngừng tay, sau đó lấy lòng nhìn “vợ yêu” nhà mình.

Cố Thanh thu hồi nắm tay, quay đầu không thèm nhìn hắn.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mii 02 về bài viết trên: Luna193, Tieuquy1990ct, xinmayco
Có bài mới 26.05.2016, 23:40
Bài viết này được gởi bởi Mii 02. Xem nội dung bài này.
Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 26.05.2016, 23:44
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 09.05.2016, 09:23
Bài viết: 136
Được thanks: 128 lần
Điểm: 5.54
Có bài mới Re: [Đam mỹ] Trùng sinh chi Cố Thanh - Thanh Chu - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


CHƯƠNG 46. DÂY DƯA

Tần Lực Dương bởi vì phải về thành B xử lý chuyện công ty, nên hôm sau đã lái xe trở về. Khách sạn là không thể ở, Cố Thanh liền mua giường xếp, ngủ ngay trong tiệm cơm, chỉ là tiệm cơm luôn đầy mùi dầu mỡ, Cố Thanh ngủ không ngon.

Nghỉ hè đến, sinh viên đều nghỉ trở về nhà, việc buôn bán cũng nhẹ đi, may mà tòa nhà công sở gần đó đã đưa vào sử dụng, nên thu hút khá nhiều nhân viên văn phòng và khách hàng đi dạo phố, cứ như vậy, tiệm cơm cũng không đến mức lỗ vốn.

Mã Tú Cầm rất thích ngồi ở quần thu ngân, trong tay cắn hạt dưa, cũng không thích đi chào khách, chỉ khi nghe có khách muốn thanh toán, mới có thể vội vã chạy tới, 2 mắt cười híp lại như sợ không lấy đủ tiền, vô cùng lưu loát, Cố Thanh nhìn Cố Linh vốn nói là đến giúp đỡ mà quá trưa mới tới, nghĩ đến mẹ phải ngủ trong phòng nhỏ nóng bức phía sau lại còn phải cực khổ làm thức ăn, trong lòng đau xót, nhưng ngại thân thích của mẹ, cậu cũng không thể nói nặng.

Cố Linh xoa hai mắt, vừa ngáp vừa đi ra, thấy Cố Thanh, trong mắt tràn ra một tia phẫn hận. Ánh mắt như vậy, từ lúc Tần Lực Dương đi, Cố Thanh đều có thể nhìn thấy, trên người đã sớm lập thành phòng ngự, cậu cũng không nhàn rỗi, đem trả khay đựng rỗng về nhà bếp.

“Mẹ, tôi muốn ăn gà hầm nấm, gà phải non, chết đói mất, bà bảo nhà bếp làm nhanh lên.”

Cố Linh nói xong, từ trong tủ lạnh cầm nước ngọt, càu nhàu uống nước.

Mã Tú Cầm vừa nghe con gái đói bụng, liền khẩn trương, quay hướng nhà bếp cao giọng thét to, “Lão Lý, phía trước 1 phần gà hầm nấm, nhanh 1 chút, có người chờ.”

Cố Thanh nhíu mày, vừa định nói, thì đã có khách hàng là viên chức phải về công ty làm việc bất mãn oán giận: “Chuyện gì vậy, không bán nữa sao, đồ ăn của khách sao còn chưa có.”

Cố Thanh nhanh chóng tới chỗ vị khác nữ kia xin lỗi, sau đó lại trấn an 1 lúc, hứa hẹn rất nhanh sẽ có, khách hàng thấy Cố Thanh thái độ thành khẩn, người lại đẹp, lúc này mới tạm nguôi giận, nhưng ánh mắt nhìn 2 mẹ con Mã Tú Cầm rõ ràng là khinh bỉ và trào phúng, Cố Linh tức giận tại chỗ đã muốn nhảy dựng lên, nhưng nghĩ đến người ta là người thành phố, không thể đắc tội, chỉ có thể không cam lòng mà nuốt xuống.


Cố Thanh rất nhanh đã đem thức ăn cho khách, cũng tặng thêm rau trộn.

Cố Linh không dám đắc tội người thành phố, nhưng không muốn ủy khuất mình, nên đem lửa giận trút lên người mẹ cô ta, “Mẹ, bà muốn tôi chết đói à, tôi chết, xem ai chăm sóc mấy người trước lúc lâm chung đây, ngây ra đó làm gì, nhanh đưa tiền đây, tiệm nhà mình ăn không được, tôi ra bên ngoài mua, không tin như vậy còn có thể phá chuyện tốt của người khác.”

Nói xong, Cố Linh còn như vô ý liếc nhìn Cố Thanh, Cố Thanh không thèm để ý, đi ngang qua cô ta, liền thấy Mã Tú Cầm từ trong tủ tiền lầy ra 1 tờ màu hồng, lửa giận trong lòng chư tan, liền giật lấy từ tay bà ta.

“Mày làm gì vậy hả? Không cho con gái tao ăn trong tiệm, tao cho nó tiền ăn bên ngoài, cũng sai sao? Mày đúng là ác mà, muốn cho mẹ con tao đói chết à, mày còn có lương tâm hay không.”

Mã Tú Cầm hung hăng trừng mắt nhìn Cố Thanh, đưa tay muốn giật lại tiền, lại bị Cố Thanh linh hoạt né qua.

“Mợ, tiền này không thể lấy, là của tiệm.”

Cố Thanh xem như không nghe thấy mấy câu khó nghe của bà ta, bình tĩnh trả lời.

“Trong tiệm thì sao, tao lấy không được à?” Mã Tú Cầm mở to mắt trừng Cố Thanh.

“Trong tiệm mỗi ngày đều phải làm sổ sách, thiếu tiền thì không được.” Cố Thanh nhẫn nại tiếp tục giải thích.

Vừa nghe, Mã Tú Cầm sửng sốt 2 giây, bà ta chưa từng buôn bán, không biết còn phải đối chiếu sổ sách, nghĩ rằng Cố Thanh ích kỷ, cố ý tìm phiền toái, không muốn trả thù lao, giọng điệu càng thêm bất mãn: “Tao cứ lấy, không phải đâu xa, là tiệm nhà, thì có vấn đề gì, mẹ mày còn thiếu nhà tao 3 vạn, bà ta lấy hơn mười năm, cái này đã là gì?”


Mã Tú Cầm lầm bầm nói.

Cứng người, Cố Thanh trong đầu rất nhanh suy nghĩ, cậu vốn tưởng rằng mẹ chịu đựng sự vô lễ của mợ và em họ, là xuất phát từ lo cho thân thích, nhưng giờ nghĩ lại, thì ra là vì thiếu tiền, 3 vạn, đối với nhà Cố Thanh mà nói, tuy không phải cùng khổ, nhưng hiện tại cũng là 1 khoảng tiền lớn.

Mã Tú Cầm thấy cậu ngây người, trên mặt lộ ra khó chịu, trong lòng lại vui mừng, Cố Linh khoanh tay đứng một bên lạnh lùng chế giễu.

Tiền, có lúc làm hạ thấp người khác, dù cho ngươi là chủ nhân.

Cố Thanh thả tờ tiền lại vào tù, từ trong người lấy ra 1 tờ khác đưa cho Cố Linh, không nói nữa, xoay người vào nhà bếp.

Buổi chiều 1 giờ rưỡi, tiễn người khách cuối cùng xong, Cố Thanh vào nhà bếp chuẩn bị tự làm bữa trưa, vừa mới bắt đầu, đã nghe tiếng mắng chửi đặc khẩu âm địa phương của mợ, cảm thấy phiền phức, nhưng sợ lại xảy ra chuyện, Cố Thanh tắt lửa, chạy ra phía trước xem có chuyện gì.

Mã Tú Cầm bị Cố Đại Dũng lôi kéo, trong miệng chửi liên tục, cơ thể mập mạp, tay chân cùng sử dụng nhào sang hướng Trình Anh, Trình Anh hai mắt đỏ bừng, được mẹ Cố bảo vệ phía sau.

Cố Thanh đi vào, liền nghe tiếng mợ chửi: “Mày là thá gì chứ, chỉ là 1 đứa làm công, còn dám chửi tao, tao chính là bà chủ ở đây, thế nào, mày có ý kiến à. Mày không muốn làm thì thôi, nhìn bộ dáng mày mắt dài lại bé, vừa nhìn đã biết là thứ không thành thật, cha mẹ mày đúng là quá biết dạy con a. Cố Đại Dũng, ông đừng cản tôi, tôi còn muốn giáo huấn cái miệng thối của nó. Dám chửi tôi à, tôi sẽ cho nó biết thế nào là quy củ.”

Cố Thanh thở sâu, nhẫn xuống tức giận, kéo Trình Anh đi tới cửa, xin lỗi nói: “Chị tiểu Anh, hôm nay đã khiến chị chịu ủy khuất, xin lỗi.”

Trình Anh vốn đã đỏ hết cả mắt, lúc này nghe Cố Thanh nhắc tới, nước mắt cũng không kiềm được nữa mà rơi xuống, vừa khóc vừa nói: “A Thanh, chị nhất thời xúc động, không… không quản được miệng, a Thanh, nhà chị rất khó khăn, em… cũng biết mà, chị không làm gì sai, em… em đừng đuổi chị, được không?”

Cố Thanh lấy khăn tay đưa cho Trình Anh, trên mặt đều là hổ thẹn, liện tục bảo đảm tuyệt đối sẽ không sa thải cô, rồi gọi xe taxi, đưa người về nhà. Chú Lý thấy trong tiệm quá ồn, bữa trưa cũng không có tâm tình, cưỡi xe đạp về nhà, trước khi rời đi còn gọi Cố Thanh vào chỗ bí mật, nhìn xung quanh xong, mới quay đầu nghiêm túc nói với Cố Thanh: “A Thanh, thân thích của cháu không thể giữ lại được.”

Cố Thanh cười khổ, trong lòng biết chú Lý nói đúng, nhưng dù sao cũng không tiện, lúc này cũng chỉ có thể chịu đựng, tuy nhiên cũng không phải kế lâu dài, Cố Thanh suy nghĩ nên nói chuyện với mẹ.

Buổi tối, ở tiệm cơm Cố gia.

Cố Thanh ngồi trong phòng nói với mẹ chuyện xảy ra ban ngày, sức chịu đựng của con người cũng có hạn, Cố Thanh tự nhận mình không phải người âm hiểm ác độc, nhưng cũng không phải quá hiền lành … nhất là lần này còn liên quan tới mẹ và tiệm cơm, cậu càng không thể dễ dàng bỏ qua.

“Mẹ, chúng ta thiếu cậu rất nhiều tiền sao?”

Cố Thanh đi thẳng vào vấn đề, tiền nợ là mấu chốt, cậu muốn mau chóng giải quyết.

“Ai nói với con?” Mẹ Cố vẻ mặt kinh hoảng, bất an nhìn Cố Thanh, sau đó chột dạ cuối đầu, “Đây đều là chuyện người lớn, người trẻ như con đừng quan tâm đến.”

Cố Thanh không vui khi thấy mẹ nói sang chuyện khác, tiếp tục nói: “Mẹ, mợ đã nói với con. Con cũng không phải trẻ con.”

Mẹ Cố ngừng động tác tính sổ sách, thở dài ngẩng đầu, thấy Cố Thanh kiên trì, cuối cùng mới chậm rãi mở miệng, “Đây đã là chuyện vài chục năm trước. Mẹ khi đó mang thai con 1 mình ở thành C, ở 1 nơi xa lạ lại chỉ có 1 mình, người ta cũng không nhận phụ nữ có thai, khi đó quá khổ sở, con lại sắp ra đời, mẹ không có cách nào đành gọi điện cho cậu con, cậu con không ngần ngại đem tiền đưa cho mẹ, nhưng mẹ không biết ông ấy giấu mợ con đi làm, sau khi bị bà ấy phát hiện, liền ồn ào, mẹ không muốn cậu con khó xử, liền lập giấy mượn nợ. Sau đó, con lớn rồi, thi đại học, nhưng khi đó cũng khá khó khăn, tiền không nhiều, mẹ bất đắc dĩ lại mượn cậu con một vạn năm ngàn. Tổng cộng thiếu hơn hai vạn.”

“Hai vạn? Mợ nói là ba vạn mà?”

Cố Thanh hỏi.

“Ha ha, con cái đứa ngốc này, vay tiền không tính lợi tức à.”

Mẹ Cố cười trêu ghẹo nói.

Cố Thanh không nói chuyện, cậu đúng là cho rằng thân thích vay tiền thì không cần lợi tức, nhưng nghĩ đến việc mợ rất hung dữ, trong lòng cũng hiểu rõ.

“Mẹ, quê của chúng ta không phải ở trong núi sao, cậu sao lại có nhiều tiền như vậy để cho chúng ta mượn a?” Lại còn là vài chục năm trước, năm sáu ngàn đối với dân quê mà nói tuyệt đối được cho là 1 khoảng lớn.

“Trong thôn phát hiện được mỏ quặng, chính phủ tổ chức khai thác mỏ, hàng năm đều chi ra không ít tiền cho thôn dân, tính theo số người, mỗi người một năm đều có thể nhận năm sáu ngàn a.”

Cố Thanh gật đầu, lại hỏi: “Mẹ, còn thiếu bao nhiêu nữa, tính toàn bộ xem sao.”

Mẹ Cố suy ngẫm một chút. Cố Thanh biết mẹ có thói quen ghi sổ, liền trực tiếp lấy sổ sách, mẹ chỉ học đến sơ trung, chữ không đẹp, nhưng viết rất chỉnh tề, Cố Thanh thấy rõ, cậu tỉ mỉ so sánh, nhiều lần tính toán, cũng mới miễn cưỡng dư được hơn 1 vạn, hơn nữa tài khoảng ngân hàng, tối đa cũng không vượt quá một vạn tám.

Cố Thanh đột nhiên có chút nhụt chí.

Mẹ Cố vỗ vai con, thoải mái nói: “Mẹ vốn muốn đen tiền trả cho Lực Dương trước, nhưng xem hiện tại, có lẽ phải chờ 1 thời gian nữa, con à, mẹ hại con chịu ủy khuất. Nhịn mấy ngày nữa thôi.”

Tần Lực Dương?!

Cố Thanh lập tức ngẩng đầu, trong mắt hiện lên mừng rỡ, sao cậu lại quên mất trong túi còn thẻ tín dụng mà hắn đã đưa, bên trong có bao nhiêu tiền cậu không rõ ràng lắm, cậu vẫn chưa dùng, nhưng có lẽ không ít. Nghĩ tới đây, trong lòng Cố Thanh dấy lên một tia hy vọng.

Cố Thanh lấy sổ tiết kiệm của mẹ, dự định sáng sớm ngày mai rời giường trước hết chạy tới kiểm tra tài khoản, rút hết tiền còn lại, buổi chiều liền trả nợ. Tiếng nước sôi vang lên, Cố Thanh nhanh chóng chạy vào nhà bếp, đổ vào chậu rửa chân, thử độ ấm bằng tay, rồi mới mang vào phòng, giúp mẹ rửa chân.

Nghĩ đến không cần phải mang nợ nữa, trong lòng Cố Thanh dâng lên một trận sung sướng


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mii 02 về bài viết trên: Luna193, Tieuquy1990ct, xinmayco
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 84 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Mái ngố răng nhô, ricahuynh, Tranle, TTripleNguyen và 97 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - Hoàn

1 ... 229, 230, 231

2 • [Hiện đại] Quân hôn Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch

1 ... 141, 142, 143

3 • [Xuyên không Điền văn] Thứ Nữ Công Lược - Chi Chi (Phần 1)

1 ... 116, 117, 118

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 145, 146, 147

5 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 238, 239, 240

6 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

7 • [Hiện đại - Quân nhân] Cô dâu của trung tá - Hồ Ly

1 ... 138, 139, 140

8 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

9 • [Cổ đại] Ta chính là một cô nương như thế - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 56, 57, 58

10 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Ảnh hậu tái lâm - Khương Ngọc

1 ... 28, 29, 30

12 • [Cổ đại - Trùng sinh] Ngày mai liền hòa ly - Hải Lí Khê

1 ... 32, 33, 34

13 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

14 • [Hiện đại] Vợ yêu con cưng của tổng tài - Thượng Quan Nhiêu

1 ... 77, 78, 79

15 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 53, 54, 55

16 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 214, 215, 216

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

18 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 78, 79, 80

19 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư

1 ... 38, 39, 40

20 • [Cổ đại tiên hiệp] Tiên vốn thuần lương - Chính Nguyệt Sơ Tứ

1 ... 245, 246, 247



Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 297 điểm để mua Bướm đen
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 321 điểm để mua Mashimaro che dù
Shop - Đấu giá: o0maiami0o vừa đặt giá 200 điểm để mua Cầu vồng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 460 điểm để mua Nhẫn đá Amethyst 3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 474 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 450 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 437 điểm để mua Nhẫn đá Amethyst 3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 427 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 415 điểm để mua Nhẫn đá Amethyst 3
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 333 điểm để mua Mashimaro ăn cà rốt
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 384 điểm để mua Heo hồng lắc mông
ღDuღ: Snow à xl :)) ta bấm nhầm nút xóa tn của mi rồi kkk
Meolun: Box truyện sắc và sắc hoàn bị gỡ rồi hay gì đấy bạn ạ. Mình tìm hoài không thấy mà hỏi cũng không thấy ad trả lời luôn. Huhu !
Phuchuyvoicon: Hôm nay mình click vô Mục Sắc Hoàn thì bị báo không được truy cập. Muốn nhờ QTV gỡ giúp
Phuchuyvoicon: Quản trị viên help me!
Shop - Đấu giá: Thích Cháo Trắng vừa đặt giá 224 điểm để mua Thỏ siêu nhân
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 326 điểm để mua Bé may mắn
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 200 điểm để mua Couple 7
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 204 điểm để mua Chó ngủ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 702 điểm để mua Diamond Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 495 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 703 điểm để mua Nhẫn hồng ngọc
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 313 điểm để mua Hổ trắng
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 450 điểm để mua Mashimaro xoay vòng
Shop - Đấu giá: Thích Cháo Trắng vừa đặt giá 294 điểm để mua Bò khóc nhè
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 400 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 209 điểm để mua Bé lúc lắc
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 200 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 335 điểm để mua Mèo nhảy múa
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 437 điểm để mua Song Tử Nữ

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.