Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 165 bài ] 

Sủng phi - Cửu Lam

 
Có bài mới 24.05.2016, 12:48
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 26.02.2014, 18:57
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 1072
Được thanks: 20495 lần
Điểm: 25.03
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Sủng phi - Cửu Lam - Điểm: 53
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 106. Bùng nổ.

Editor: Linh

Hai đứa nhỏ đều ngẩng đầu lên nhìn nàng.

Phùng Liên Dung mặt đỏ bừng, thấp giọng sẵng giọng: "Hoàng thượng, Tiểu Dương A Lý còn ở đây mà."

"Vậy thì sao." Triệu Hữu Đường chế nhạo, "Rốt cuộc ngon hay không ngon? Không ngon, Trẫm lại đút cho nàng quả khác."

"Ăn ngon!" Phùng Liên Dung vội trả lời, sợ hắn thật sự lại đút nữa.

Triệu Hữu Đường cười rộ lên.

Hai đứa nhỏ cũng cười ngây ngô, bọn họ vẫn không rõ vừa rồi có ý gì, nhưng phụ thân mẫu phi như vậy làm bọn hắn rất vui vẻ, cảm thấy đây là việc tốt.

Bởi vì mẫu phi có khi cũng sẽ hôn lên mặt bọn hắn, đó là thích bọn họ nên vậy.

Triệu Hữu Đường lại cắt thêm hai chuỗi nho, cho hai đứa con mỗi đứa một chuỗi: "Cầm gọi người rửa sạch rồi ăn."

Hai đứa nhỏ cao hứng cầm đi.

Cũng chỉ còn lại hai người bọn họ.

Triệu Hữu Đường hỏi: "Nàng phơi nho là muốn làm rượu nho hả?"

Hắn đứng dưới giàn nho, mặc long bào màu vàng sáng, sáng đến chói mắt.

Phùng Liên Dung đột nhiên lại có chút căng thẳng.

Thật ra đều đã bao nhiêu năm trôi qua, khi đối mặt hắn, nàng đã thập phần tự nhiên, nhưng hiện tại trái tim đập nhanh còn chưa bình ổn lại, cũng không biết có liên quan đến vừa rồi hắn đút nho cho nàng hay không.

"Hồi Hoàng thượng, đúng là làm rượu nho." Nàng hơi hơi gật đầu.

Triệu Hữu Đường thấy nàng lại câu nệ, tiến lên phía trước hai bước, kéo gần lại cự ly của hai người, nhìn chằm chằm nàng hỏi: "Đang nghĩ muỗn ăn nho à?"

Phùng Liên Dung mặt càng đỏ hơn, phủ nhận nói: "Không có, nho gì chứ."

Triệu Hữu Đường nhíu mày: "Vậy sao nàng không nhìn Trẫm?"

Phùng Liên Dung hơi hơi ngẩng đầu, khuôn mặt nho nhỏ dưới giàn nho chỗ tối chỗ sáng có vẻ đặc biệt nhu hòa. Ngũ quan của nàng đều là nhu, lông mày giống như chồi mùa xuân, ánh mắt giống hồ nước, môi giống hoa, dù có lộ răng ra, cũng trắng như gạo nếp.

Người như vậy, nhìn thôi đã làm hắn mềm lòng, trong mềm còn mang theo chút ngọt.

Hắn tiến lên ôm nàng vào trong ngực rồi hôn xuống.

Giống như lần hắn thân chinh Hoa Tân về, bọn họ lần đầu tiên ở bên ngoài thân mật như vậy, Phùng Liên Dung mới nhớ tới, khó trách trái tim nàng đập nhanh vậy.

Đó là một loại rung động đã lâu.

Triệu Hữu Đường thấy nàng thở không nổi mới buông nàng ra.

Phùng Liên Dung mặt đỏ hồng.

Triệu Hữu Đường giơ tay sửa lại khăn trên đầu cho nàng, nói: "Bộ quần áo này của nàng không tốt, mặc ào người gọn gàng, ngồi xổm xuống là có thể cấy mạ được rồi."

Phùng Liên Dung phì cười, giơ tay đấm đấm ngực hắn: "Hoàng thượng chỉ biết giễu cợt thiếp thân."

"Thế nào là giễu cợt, Trẫm nói lời trong lòng mà, lần tới nàng mặc cho Trẫm xem, Trẫm mà cao hứng, không chừng sẽ mang nàng ra đồng lượn một vòng."

Phùng Liên Dung hừ hừ nói: "Không tin đâu, lần trước còn nói dẫn thiếp thân ra đường chơi mà còn chưa dẫn."

Nàng nhớ rất rõ chuyện này đấy, lòng tràn đầy kỳ vọng.

"Trẫm nói qua?"

"Đương nhiên, chính là trên xe ngựa lần đi bãi săn ấy."

Triệu Hữu Đường nghĩ tới, cười nói: "Được, mang nàng ra đường trước, lần này tuyệt đối không quên."

Nghiêm Chính nghe được, trong lòng liên tục bồn chồn.

Hoàng đế mang sủng phi ra đường dạo, đây là chuyện lịch đại hoàng đế đều không có.

Đương nhiên, có khả năng sẽ có người lén đi, không bị sử quan chép lại, nhưng đi ra ngoài như vậy, thật sự được không? Nghiêm Chính đau đầu, sợ sẽ xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, nói như vậy, còn không phải không hay ho sẽ là bọn nô tài hắn.

Hai người trở về chính điện.

Đang rửa tay thì Phương thị bế Triệu Huy Nghiên qua.

Tiểu cô nương đang vui vẻ, cười khanh khách, hai cánh tay trắng như ngó sen vung vung, miễn bàn có bao nhiêu khoan khoái.

Phùng Liên Dung lau tay, gãi gãi chóp mũi nàng hỏi: "Vui vẻ gì vậy, hay là nhìn thấy phụ thân rồi?"

Triệu Huy Nghiên mắt to chớp chớp: "Cha, cha."

Thanh âm thanh thúy.

Triệu Hữu Đường bế nàng qua, hôn lên mặt nàng: "Tiểu thỏ thật ngoan, thật thông minh! Nhanh lớn lên phụ thân mang con đi hái nho."

Một bên xòe lòng bàn tay ra hỏi Triệu Thừa Diễn muốn nho.

Triệu Thừa Diễn cho hắn một quả.

"Bóc ra."

Triệu Thừa Diễn nghe mệnh lệnh của phụ thân, lột vỏ lại đưa cho hắn.

Hắn cầm lấy liền đút cho Triệu Huy Nghiên.

"Từng chút thôi." Phùng Liên Dung sợ nàng bị nghẹn, không khỏi nhắc nhở.

Triệu Hữu Đường là nam nhân, quả thật không thận trọng như vậy, nhưng vẫn nghe theo nàng, gọi người lấy cái đĩa đến, dùng đũa tách thành hai nửa rồi mới đút cho nàng ăn.

Triệu Huy Nghiên ăn nho, cái miệng nhỏ nhắn cố động nửa ngày, người xem đều cười, nhưng là sạch sẽ, không có một chút nước chảy ra.

Triệu Hữu Đường đút nàng ăn hai quả, tiểu cô nương cảm thấy mỹ mãn, cười hì hì tựa đầu vào vai hắn, ánh mắt chậm rãi díp lại.

Thấy nàng buồn ngủ, Phùng Liên Dung bảo Phương thị ôm về, lại sai người thu nho đã phơi được lại.

Triệu Hữu Đường nhìn quanh một vòng, thấy trừ cây ngọc lần trước hắn bổ sung ra, vẫn là bộ dáng trước, không khỏi hỏi: "Sao nơi này vẫn là trống rỗng?"

Cách động đất lần trước đã rất lâu, tuy rằng đồ quý trọng cần một lần nữa chế tạo hoặc thu mua, nhưng đây cũng quá khó hiểu.

Chung ma ma vừa nghe, khóe môi mím mím, bà chỉ chờ Hoàng thượng hỏi thôi, chủ nhân của bọn họ không thích so đo, nhưng Hoàng thượng thì không vậy.

Phùng Liên Dung nói: "Cũng không có gì, dù sao cần dùng đều có."

Lần đó bị đổ vỡ rất nhiều thứ, nàng nhìn cũng đau lòng, thật ra trong phòng bày cái gì quan trọng hơn cái gì, hắn thường đến tốt hơn bất cứ cái gì, cho nên nàng không cần mấy cái đó, nên cũng không bảo bọn Chung ma ma đi đòi. Lúc trước lại truyền là ý của Hoàng thái hậu, nàng lại càng không chịu mở miệng.

Triệu Hữu Đường nhướng mày liền phát tác, trực tiếp mắng Nghiêm Chính: "Ngươi làm Đề đốc kiểu gì vậy, chút chuyện này cũng làm không xong? Còn không mau đi nội cung kiểm tra lại xem! Lại kéo dài nữa, kéo ra ngoài chém cho Trẫm!"

Nghiêm Chính thật tình oan uổng.

Hắn không liên quan đến chuyện này, việc bổ sung lại đồ bị hỏng đều là Phương Yên làm chủ, Hoàng thái hậu lại lên tiếng, hắn có thể làm gì chứ!

Hắn nhanh chóng lui ra ngoài.

Người trong nội cung thấy Nghiêm Chính, một đám đến hành lễ, Trương Duyên quản lý nội cung giam cười nói: "Ai ui, Nghiêm công công sao có rảnh đến chỗ này vậy? Mau ngồi đi."

Hắn sai người châm trà.

Nghiêm Chính gấp đến độ đầu đầy mồ hôi: "Ngươi còn rảnh rỗi nữa? Hoàng thượng bên kia nổi trận lôi đình, bảo các ngươi nhanh chóng đem đồ còn thiếu qua chỗ Quý phi nương nương, bằng không đầu của các ngươi cũng không giữ được!"

Trương Duyên mặt trắng xanh: "Thiếu cái gì? Chúng ta nơi này không biết mà! Nghiêm công công, ngài mau nói tỉ mỉ đi, đầu của chúng ta đều đặt trên tay ngài."

Nghiêm Chính sửng sốt: "Các ngươi không có tờ danh sách các đồ bị hỏng cần bổ sung?"

"Cái gì vậy, nên bổ chúng ta đều đã bổ rồi mà."

Nghiêm Chính vừa nghe, đồng tình nhìn qua Trương Duyên: "Xem ra đầu của các ngươi là nằm trong tay Hoàng hậu nương nương rồi."

Trương Duyên hướng hắn chắp tay rồi lập tức chạy đi Khôn Ninh cung.

Phương Yên đang xem sách, chỉ thấy Tri Xuân tiến vào nói: "Nương nương, nội cung giam thiếu giam Trương công công cầu kiến, nói là muốn tờ danh sách các đồ bị hỏng trong Diên Kỳ cung."

Phương Yên mày nhăn lại: "Cái gì? Hắn muốn cái đó làm gì?"

Tri Xuân cúi đầu nói: "Hình như là Hoàng thượng muốn bọn họ bổ  sung đồ trong Diên Kỳ cung, bọn họ không biết bổ cái gì."

"Buồn cười!" Phương Yên cười lạnh nói: "Lần trước là mẫu hậu nói phải làm đơn giản, Phùng Quý phi này ngay cả Hoàng thái hậu cũng không để vào mắt rồi! Ngươi nói với hắn, không có gì hết, Phùng Quý phi muốn cái gì, nàng tự mình viết lại một tờ nữa."

Tri Xuân do dự một lát nói: "Nương nương, hay là lấy ra..."

Tuy rằng là ý của Hoàng thái hậu, nhưng quả thật cũng bổ thiếu, dù sao cũng là Quý phi, không thể so ới các Quý nhân khác. Hiện nay Hoàng thượng lên tiếng, nương nương phải làm ra vẻ chút, nếu không sẽ nháo cương.

Nhưng Phương Yên nào chịu nghe, trong cung nàng ta cũng không bổ sung tất cả, Phùng Liên Dung tính cái gì? Còn muốn bổ tất cả, thật sự là được một tấc lại muốn tiến một thước. Nàng ta lạnh giọng nói: "Chỉ bảo nàng ta một lần nữa điểm tính lại một lần nữa có sao không? Bản cung không rảnh để ý đến việc nhỏ này!"

Tri Xuân chỉ phải rời khỏi.

Trương Duyên nghe nói không có, bị dọa ra một thân mồ hôi lạnh, nhưng cũng không dám lại quấy rầy Hoàng hậu. Nô tài như bọn họ, chính là thịt cá trên da thớt. Hắn chỉ phải trở về, mỗi một bước chân đều phải run hai lần.

Giờ không còn cách, chẳng lẽ phải đi cầu Phùng Quý phi? Phùng Quý phi người rất hòa thuận, hẳn là nguyện ý một lần nữa viết ra.

Nhưng vấn đề là, Hoàng thượng ở nơi đó, hắn đến đó, sẽ không phải là lập tức bị gậy roi hầu hạ chứ?

Trương Duyên sợ tới mức hồn đều bay đi, đi đến Diên Kỳ cung, đầu tiên là cẩn thận ngó đầu vào bên trong thăm dò.

Tiểu Lý nói cho Đại Lý, Đại Lý nói lại cho Hoàng Ích Tam, Hoàng Ích Tam đi tới, cười một cái nói: "Trương công công ngài không bận sửa soạn lại, còn có thời gian rảnh đến đây?"

Trương Duyên vội kêu: "Chỉnh thế nào, không có danh sách, không biết nơi này thiếu cái gì."

Hoàng Ích Tam trong lòng có tính toán: "Lời này ngài thật sự nói cho Hoàng thượng hả."

"Liệu Hoàng thượng có đánh chết ta không?"

"Ngươi nói hay không nói đều bị đánh thôi, có điều xảy ra chuyện này ngươi rõ ràng nhất, có lẽ Hoàng thượng cũng sẽ lượng giải một hai. Chúng ta cũng chỉ là nô tài, khi nào thì có thể làm chủ cho chủ tử đâu? Bên trên nói không có, chính là không có."

Trương Duyên vừa nghe, đúng là lí này, dù sao đều phải chết, trước khi chết hắn phải minh oan cho bản thân đã.

Hắn đi theo Hoàng Ích Tam vào trong, quỳ ở bên ngoài.

Hoàng Ích Tam bẩm báo nói: "Hoàng thượng, nội cung thiếu giam Trương Duyên đến rồi."

Triệu Hữu Đường sửng sốt, cơn tức trong lòng lại vọt lên, lúc này không đi làm việc lại còn dám qua đây. Hắn đứng vụt dậy, không hỏi gì, quả nhiên lập tức sai người đi lấy gậy đánh.

Phùng Liên Dung vội khuyên nhủ: "Hoàng thượng, cũng không phải việc lớn gì, sao có thể vừa tới liền đánh người đâu. Cũng là thiếp thân sai, không gì lại đi muốn này nọ, bọn họ nào biết thiếu cái gì."

Triệu Hữu Đường nói: "Không phải đã viết ra rồi sao?"

Phùng Liên Dung gật gật đầu: "Đúng là viết rồi..."

"Viết rồi là được." Triệu Hữu Đường lại bảo người đánh.

Trương Duyên một câu cũng chưa được nói, trước đã bị ăn gậy, quỳ rạp trên mặt đất liên tục rên hừ hừ.

Triệu Hữu Đường thế này mới hỏi.

Trương Duyên kể khổ: "Hồi Hoàng thượng, nội cung giam không bổ là Hoàng hậu nương nương phân phó bổ sung cái gì, chúng ta bổ cái đó, không liên quan gì đến bọn nô tài. Vừa rồi nô tài biết cũng lập tức đi Khôn Ninh cung cầu, nhưng Hoàng hậu nương nương nói không đưa, kêu nô tài đến đây đẩ Phùng Quý phi nương nương điểm tính lại lần nữa, cầu Hoàng thượng ta mạng a! Nô tài oan uổng!"

Hắn nằm sấp không ngừng dập đầu.

Phùng Liên Dung thấy cũng đáng thương, vội nói: "Mâm, ngài điểm tính lại lần nữa đi."

"Không cần!" Triệu Hữu Đường lạnh giọng nói: "Nàng đã viết rồi, không cần viết lại!"

Hắn sải bước liền bước ra ngoài.

Phùng Liên Dung lòng lộp bộp một tiếng, xem tư thái này, hẳn là muốn đi tìm Phương Yên, vậy phải thế nào mới tốt? Nàng vặn tay, mày nhăn lại.

Hoàng Ích Tam nhìn bóng lưng Triệu Hữu Đường, cười cười, hai người này càng ầm ĩ càng tốt.

Nghĩ vị trí của Phương Yên sớm muộn gì cũng là của chủ tử hắn!

Khôn Ninh cung, Phương Yên đang nổi nóng, chỉ là bày trí trong cung, Triệu Hữu Đường cũng muốn can thiệp, hắn là nam nhân, quản việc nội cung làm gì?

Sao còn cần Hoàng hậu như nàng ta làm gì?

Đang nghĩ, Triệu Hữu Đường đã tiến vào.

Triệu Hữu Đường nói thẳng: "Danh sách Phùng Quý phi viết, bên nàng có đúng không, nhanh chóng đưa đến nội cung giam, cần mua thêm đều mua, đừng có kéo dài."

Phương Yên thấy hắn một bộ dáng đòi nợ, cắn cắn môi nói: "Khi ấy mẫu hậu nói, do động đất, dân chúng quá khốn khổ, trong cung chúng ta cũng nên đơn giản chút, thiếp thân tự nhiên nghe theo. Sao vậy, Phùng Quý phi cảm thấy trong cung nàng thiếu cái gì à? Nhưng Quý nhân nào mà chẳng giống nhau."

Triệu Hữu Đường nở nụ cười: "Nàng coi nàng ấy là Quý nhân đối đãi?"

Hắn năm đó vụt cái liền phong Phùng Liên Dung làm Quý phi, cũng là không nghĩ để nàng chịu ủy khuất. Hiện giờ tốt, Quý phi nhưng lại cùng Quý nhân không kém một hai.

Phương Yên vội nói: "Thiếp thân không có ý đó, chỉ là không quản là Quý nhân, hay là Quý phi, mẫu hậu nói ...."

"Nàng đứng lôi mẫu hậu ra, Cảnh Nhân cung không phải là Trẫm không đi qua, bên nào mà không bổ sung!" Triệu Hữu Đường nhìn chung quanh, nhíu mày đáp, "Nàng nơi này cũng to không kém, sao chỗ Phùng Quý phi lại ít đi nhiều như vậy?"

Phương Yên nghe xong lời này cũng căm tức, lạnh lùng nói: 'Hoàng thượng, Phùng Quý phi sao có thể cùng mẫu hậu, cùng bản cung so sánh? Nàng lại thế nào cũng chỉ là một phi tần, Hoàng thượng xin ngài nói cẩn thận!"

Nàng ta lúc này khí thế ngược lại dâng cao.

Nhưng nghe vào trong tai Triệu Hữu Đường lại hết sức chói tai.

Đó là một loại khinh thường, khinh thường cùng Phùng Liên Dung đánh đồng.

Đúng rồi, Phùng Liên Dung là phi tần, nàng ta là Hoàng hậu không ai bằng!

Trong nháy mắt này Triệu Hữu Đường không thiếu lại nghĩ đến cảnh tượng Phùng Liên Dung quỳ xuống. Lúc đó hắn đã cảnh giới nàng, kêu nàng suy nghĩ cho kĩ, hiện thời chỉ là bổ sung đồ bị hỏng, nàng cũng muốn chèn ép Phùng Liên Dung, thật tốt biểu hiện quyền lợi trong tay mình.

Buồn cười, Phùng Liên Dung cũng là người ngu ngốc.

Nàng một chút cũng không cần mấy cái này, sao có thể nghĩ tới muốn tranh giành với Phương Yên đâu?

Triệu Hữu Đường nhìn Phương Yên, trong con ngươi như mang theo băng tuyết, gằn từng chữ nói: "Trẫm không biết nàng lại có suy nghĩ này, Hoàng hậu nương nương, tốt, thân phận cao quý biết bao! Nhưng đây là Trẫm đưa cho nàng, nàng còn lấy nó kêu Trẫm nói cẩn thận!"

Một câu cuối cùng như sấm trong mây, chấn động Phương Yên lùi lại hai bước.

Ánh trăng theo cửa sổ chiếu vào, hắn đứng trên mặt đất trắng, nhìn qua vô cùng đáng sợ. Phương Yên mở to hai mắt, nghe thấy hắn nói: "Trẫm cho nàng Hoàng hậu vị, muốn lấy cũng dễ dàng!"

Lời này rót vào tai, cả người Phương Yên đều ngây ngốc.

Trong phòng hoàn toàn yên tĩnh, như là vạn vật đều đã chết.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 04.06.2016, 17:23
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 26.02.2014, 18:57
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 1072
Được thanks: 20495 lần
Điểm: 25.03
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Sủng phi - Cửu Lam - Điểm: 44
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


- Sr đã để mọi người phải đợi, mình quay lại rồi đây. ^^

Chương 107. Suy nghĩ.

Editor: Linh

Thân thể nàng ta chậm rãi bắt đầu run rẩy, vào một khắc này nàng ta mới phát hiện hóa ra thân phận Hoàng hậu yếu ớt như thế, từ trong miệng hắn nói ra, nhẹ như hạt bụi, hắn muốn lau là lau được.

Chân nàng ta mềm nhũn, không tự chủ được quỳ xuống, thanh âm hai đầu gối chạm đất trong không gian yên tĩnh này có vẻ phá lệ vang dội.

Cái quỳ này, từ đây Phương Yên cũng mới hiểu được, nàng ở trước mặt Triệu Hữu Đường được coi là cái gì.

Cái gì cũng không phải.

Cho nên khi hắn nói ra lời nói tuyệt tình như thế, nàng ta ngay cả một chút phản kháng cũng không dám, có chính là hoàng sợ phát ra từ sâu trong lòng.

Nàng ta sợ rồi.

Cuộc đời này lần đầu tiên chân chính cảm nhận được sợ hãi.

Nhưng sau khi sợ rồi, theo đó mà đến là hận ý sâu đậm.

Hận Triệu Hữu Đường, càng hận Phùng Liên Dung.

Nàng ta cắn chặt răng quỳ, không nói một câu.

Triệu Hữu Đường xoay người rời đi.

Hôm nay muốn nói hắn đều đã nói, thấy nàng cũng không có tâm tình nói mấy chuyện khác.

Tri Xuân, Tri Thu đứng ở cửa không dám vào.

Câu nói kia phảng phất như còn phiêu đãng trong không trung, làm người ta không hiểu sao đáy lòng thấy lạnh lẽo, giống như cả Khôn Ninh cung đều lung lay sắp đổ, nhưng không cách nào đỡ được nó.

Trong gió đêm, đèn lồng bị gió thổi hơi chớp lên, chiếu xuống đường không được yên bình.

Triệu Hữu Đường đi đằng trước, Nghiêm Chính vốn tưởng rằng hắn muốn đến Diên Kỳ cung, kết quả lại phát hiện hắn trở về Càn Thanh cung. Hắn thấy quá muộn rồi, to gan tiến lên nói: "Hoàng thượng, ên dùng bữa tối rồi."

Triệu Hữu Đường thản nhiên nói: "Truyền đi."

Lại chưa nói muốn ăn cái gì.

Nghiêm Chính thấy hắn không có khẩu vị gì liền gọi mấy món nhẹ, người ở phòng ăn không biết tâm trạng Hoàng thượng hôm đó thế nào, cho nên vẫn luôn mỗi thứ chuẩn bị một ít để ngừa vạn nhất, cho nên rất nhanh đã đưa đến.

Triệu Hữu Đường ăn mấy miếng liền buông đũa xuống, mắt thấy còn có hai món chưa động, một món là tôm phỉ thúy, một món là canh đậu hủ liền kêu Nghiêm Chính đưa đến Diên Kỳ cung: "Nói Trẫm bận cho nên không đến nữa."

Nghiêm Chính ứng một tiếng, gọi người cho vào hộp đựng thức ăn rồi đưa đến Diên Kỳ cung.

Phùng Liên Dung quả thật còn đang chờ, bởi vì vừa rồi Triệu Hữu Đường chưa ăn cơm đã bước đi, nàng vẫn rất lo lắng, chỉ cho ba đứa nhỏ ăn trước.

"Quý phi nương nương ngài có thể dùng cơm rồi." Nghiêm Chính truyền lời đến, dùng sao ý của Hoàng thượng chính là như vậy.

Phùng Liên Dung hỏi: "Hoàng thượng ăn chưa?"

"Ăn rồi." Nghiêm Chính cười nói, "Vậy nên mới cho nô tài mang đến, sợ nương nương bị đói."

Phùng Liên Dung thế này mới cười nói: "Làm phiền Triệu công công đi chuyến này."

Nghiêm Chính vội vàng nói không dám rồi cáo từ.

Kết quả mới ra đến cửa điện, Hoàng Ích Tam liền từ phía sau đuổi theo, nhìn chung quanh thấy không có ai mới nhẹ giọng nói: "Hoàng thượng đi Khôn Ninh cung, nói như thế nào?"

Nghiêm Chính nhăn mi nói: "Lời của Hoàng thượng sao ta có thể tiết lộ, ngươi là muốn mạng của ta à? Mau đi đi, ta còn phải trở về phục mệnh đấy."

Hoàng Ích Tam chậc chậc hai tiếng: "Ngươi hiện tại là Đề đốc, ngay cả có lệ ta hai câu cũng không chịu? Hôm nay Hoàng thượng nổi giận đùng đùng đi, ta cũng không tin không có trách cứ Hoàng hậu nương nương."

Hai người này cùng nhau hầu hạ Triệu Hữu Đường nhiều năm, tình cảm tự nhiên là có, Nghiêm Chính hạ giọng nói: "Ngươi biết vậy là tốt rồi, còn hỏi cái gì!"

Dù sao phía trước hắn bị dọa sợ rồi.

Hoàng thượng thế nhưng ngay cả phế hậu đều nói ra, cũng không  biết là thật hay giả, nếu là sự thật, vậy tương lai Hoàng hậu vị không phải Phùng Liên Dung thì không ai hết, Hoàng Ích Tam giờ hầu hạ tốt cũng không oan uổng.

Muốn phế bỏ Hoàng hậu cũng không phải đơn giản như vậy, bản triều từ khi khai quốc đến nay còn chưa có tiền lệ, chưa nói đến còn có Thái tử ở đây.

Hoàng Ích Tam là nhân tinh, nói đến sát ngôn quan sắc Nghiêm Chính còn không kịp nổi hắn, cho nên Hoàng Ích Tam nhìn sắc mặt Nghiêm Chính liền biết đã xảy ra đại sự.

Hắn cười hắc hắc, vừa biết Hoàng thượng và Hoàng hậu cãi nhau to, tức thời cũng không ép buộc Nghiêm Chính, dù sao Nghiêm Chính thật sự một năm một mười nói cho hắn nghe, để Triệu Hữu Đường biết được đó là muốn rơi đầu, đến lúc đó tìm ai đến thay thế Nghiêm Chính? Nhóm cung nhân cũng không có ai thân thiết với hắn hơn Nghiêm Chính nữa.

Hắn lấy tay phủi phủi vạt áo cho Nghiêm Chính, lấy lòng cười nói: "Được, ta cũng không hỏi nhiều nữa, ngươi đi đi lại lại vất vả, đi tốt."

Nghiêm Chính tà liếc hắn một cái, chạy đi.

Ngày hôm sau, Phương Yên liền bị bệnh, lần này bệnh thật sự nghiêm trọng, dậy cũng dậy không được. Chu thái y xem qua, khai mấy vị thuốc vẫn không thể giúp nàng ta chuyển biến tốt đẹp.

Nghe nói sốt đến mơ mơ màng màng, người cũng không nhận ra, Hoàng thái hậu biết được, vội đến Khôn Ninh cung.

Bà triệu cung nhân tùy thân tới hỏi.

Tri Xuân, Tri Thu quỳ trên mặt đất.

Hai người đều nói là chuyện sáng nay, nhưng vẻ mặt ấp úng, vừa thấy liền biết là giấu chuyện.

Hoàng thái hậu kêu đám người còn lại lui ra.

Tri Xuân ngược lại vẫn không dám nói, Tri Thu tuy lên chức muộn, nhưng lá gan to hơn nàng, nói: "Hồi Thái hậu nương nương, thật ra hôm qua Hoàng thượng đã tới, nói muốn phế nương nương. Nô tì nghĩ hẳn là vì cái này, nương nương nhận đến kinh hách mới có thể như thế."

Làm một nô tì, Tri Thu cảm thấy vẫn nên nói.

Tuy rằng ngày hôm nàng bị dọa đến cả người phát run, nhưng là một khi Hoàng hậu bị phế, nàng ta một chút ưu việt cũng không có, hiện thời có thể cầu cũng chỉ có Hoàng thái hậu.

Hoàng thái hậu nghe xong kinh hãi: "Thật sự có chuyện này?"

"Nô tì lấy đầu ra đảm bảo." Tri Xuân dập đầu nói, "Hoàng thượng quả thật là nói như vậy."

Hoàng hậu nhìn Tri Xuân, Tri Xuân cũng là bộ dáng cam chịu, chân mày bà cau lại, nghĩ khó trách Phương Yên sẽ sinh bệnh. Nghĩ nàng còn trẻ, không đến mức trúng gió liền bị bệnh thành như vậy, có thể thấy được là bị dọa đến. Đổi thành một người khác xảy ra chuyện như vậy sợ là cũng chịu không nổi.

Bà khoát tay kêu các nàng lui ra.

Lát sau liền vào phòng trong xem Phương Yên, Triệu Thừa Dục ở đầu giường, nức nở nói: "Hoàng tổ mẫu, mẫu hậu bị sao vậy, uống thuốc rồi vẫn không tốt lên."

Hoàng thái hậu xoa xoa đầu hắn, nhẹ giọng nói: "Thừa Dục chớ sợ, mấy ngày nữa mẫu hậu sẽ khỏe lại thôi, cháu đừng quấy rầy mẫu hậu nghỉ ngơi là được, bản thân nên làm cái gì thì cứ làm cái đó đi."

Triệu Thừa Dục nhu thuận gật đầu.

Hoàng thái hậu gọi người đưa hắn ra bên ngoài, bà ngồi ở đầu giường nhìn Phương Yên.

Phương Yên nhắm chặt hai mắt, môi khô nứt toác ra, nhìn qua thập phần tiều tụy, bà khẽ thở dài một cái, kêu Chu thái y chữa tốt.

Chính bà đi Càn Thanh cung.

Triệu Hữu Đường vừa dùng bữa xong.

Hoàng thái hậu nói: "A Yên bị bệnh, ai gia mới qua xem."

Chuyện Phương Yên bị bệnh hắn tự nhiên là biết đến, tức thời chỉ nói: "Vậy phải nhờ thái y tốn nhiều tâm tư rồi."

Hoàng thái hậu vừa nghe lời này liền biết là hắn sẽ không đi, bà ngồi xuống, bĩu môi một cái mới chậm rãi nói: "Nghe nói hôm qua Hoàng thượng đi Khôn Ninh cung? Không phải ai gia nói nhiều, chỉ là A Yên đột nhiên bị bệnh, ai gia không thiếu được muốn đến hỏi một chút."

Triệu Hữu Đường im lặng nghe.

Thật ra hôm qua câu kia cũng là hắn nhất thời xúc động nói ra, nhưng không biết vì sao nói ra xong lời này liền vô pháp tiêu tán, dù là hắn cũng có chút kinh hãi.

Đó là một loại cảm giác không nói nên lời.

Cho nên khi đó hắn không có về lại Diên Kỳ cung, hắn chỉ muốn yên lặng một lát.

Hoàng thái hậu thân phận dù sao cũng bày ở đây, nhi tử nhi tức đi đến bước này, bà sao có thể ngồi yên coi như không thấy, bà hơi nghiêng mình về trước, nhẹ giọng hỏi: "Hoàng thượng, thật sự có nói muốn phế A Yên à?"

Triệu Hữu Đường không phủ nhận: "Đúng."

Hoàng thái hậu biến sắc.

Hắn thẳng thắn như vậy, chẳng lẽ không phải chỉ nói suông.

Trong nháy mắt, bà trở tay không kịp.

Từ sau khi bà lên làm Thái tử phi, sự vụ lớn nhỏ trong cung đều có biểu di bà quản, chuyện lớn bằng trời cũng không cần bà quan tâm. Dù là biểu di đi rồi bà cũng cho rằng ngày sẽ thật yên lặng, ai ngờ đến hiện tại nhi tử mình vậy mà lại muốn phế hậu.

Chuyện này mặc kệ là với hắn, hay với Cảnh quốc mà nói, đều là đại sự!

Hoàng thái hậu không dám tiếp tục hỏi, bà bỗng thấy sợ hãi cái đáp án đó, chỉ khẩn thiết nói: "Hoàng thượng, A Yên ngàn sai vạn sai, thủy chung đều là thê tử của Hoàng thượng mà. Ai gia vốn không nên nhiều lời, nhưng A Yên là ai gia nhìn đến bây giờ, hiện tại như vậy, ai gia cũng có trách nhiệm. Ai gia mong Hoàng thượng cân nhắc, A Yên.... Nàng mấy năm nay không có công lao cũng có khổ lao, cũng cùng Hoàng thượng có một nhi tử rồi."

Bà ngừng một chút, nội tâm chờ mong Triệu Hữu Đường đừng làm quyết định này: "Năm đó Hoàng thượng thú thê, cũng là ai gia tự mình lựa chọn cho Hoàng thượng. Hoàng thượng có thể được lập làm Thái tử, Phương đại nhân cũng mất không ít tâm tư, bây giờ Phương Yên cũng luôn rất quy củ, với lại A Yên cũng không làm ra chuyện to tát gì!"

Đôi mắt Triệu Hữu Đường hơi híp.

Phương gia đại tộc trăm năm, ra không ít lương đống trong triều, nếu là bình thường, thê tử này của hắn sẽ không nằm trong tuyển chọn, nhưng Hoàng tổ mẫu lại chọn Phương Yên tự nhiên là có đạo lý của bà.

Hắn hơi hơi vuốt cằm: "Trẫm đều biết, làm phiền mẫu hậu phải lo lắng rồi."

Hắn vẫn không nhắc đến rốt cục phế hậu hay không phế hậu.

Bà biết, cho dù hắn nói muốn phế, bà thủy chung cũng chẳng làm gì được, chỉ là vài ba lời, có năng lực phát huy bao nhiêu công dụng? Cuối cùng kết quả vẫn nằm trong tay hắn.

Tin Phương Yên bệnh nặng tự nhiên rất nhanh liền truyền ra, chỉ là nội tình ngày hôm qua không ai biết đến, hơn nữa cũng không ai dám truyền, tổng cộng chỉ có người thân cận bên cạnh Hoàng đế Hoàng hậu biết được. Một khi có người biết, đầu bọn họ đều khó có thể giữ được. Nhưng dù sao vẫn có dấu vết để lại, tối hôm qua Triệu Hữu Đường qua đó, chuyện này giấu không được, mà sau khi Phương Yên bị bệnh, Triệu Hữu Đường không có đi xem, chuyện này mọi người cũng biết.

Có chút tâm cơ, tự nhiên không thể thiếu phán đoán, ví dụ như Trần Tố Hoa.

Nàng ta sớm đã đến thăm, chẳng sợ Phương Yên còn chưa thanh tỉnh nàng ta đều ở bên ngoài chờ, liên tục qua lại mấy lần, sau khi Phương Yên tỉnh nàng ta lại hỏi han ân cần, coi mình như làm nô tì.

Vì thế, Phương Yên vẫn tương đối thấy vui mừng, nàng ta lần bệnh này, cả người như một lần nữa được sống lại, nàng ta biết kết cục của mình hơn phân nửa là cái gì.

Người sáng suốt chỉ sợ cũng biết, nhưng Trần Tố Hoa vẫn còn nguyện ý thân cận nàng ta, đây không phải cực kỳ thâm trầm thì chính là thật sự có lòng tốt.

Nhưng mặc kệ là người trước hay người sau, giờ khắc này đối nàng ta mà nói, có lẽ cũng không tính là chuyện xấu.

Phương Yên ngồi ở đầu giường thấp giọng phân phó Tri Xuân: "Sắp đến Trung thu rồi, nên chuẩn bị thì chuẩn bị, lát nữa kêu bọn họ đến báo lại đi."

Tri Xuân thở dài: "Thân mình nương nương cần phải nghỉ ngơi nhiều."

Phương Yên nói: "Tóm lại là phải quản, bằng không ai đến làm, mẫu hậu thì chưa bao giờ để ý đến mấy chuyện này."

Ở một bên Trần Tố Hoa cười nói: "Thứ thiếp thân nhiều lời, nương nương đúng là cần phải nghỉ ngơi, lại tiếp tục mệt nhọc chẳng biết khi nào mới có thể khỏi hẳn. Thật ra chuyện này sao không giao cho Quý phi nương nương làm? Quý phi nương nương trong lòng các cung nhân vốn có tiếng nói, không bằng nương nương giao cho nàng thử xem."

Phương Yên ngẩn ra.

Nàng ta còn chưa trả lời, Tri Thu tiến vào nói: "Quý phi nương nương đến thăm nương nương."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 08.06.2016, 15:12
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 26.02.2014, 18:57
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 1072
Được thanks: 20495 lần
Điểm: 25.03
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Sủng phi - Cửu Lam - Điểm: 31
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 108. Cùng nhau xử lý lục cung.

Editor: Linh

Phùng Liên Dung phía trước cũng đã đến Khôn Ninh cung, có điều Phương Yên còn chưa tỉnh nên không nhìn thấy, hiện thời nghe nói đã tỉnh, tự nhiên là phải đi.

Nàng đứng ngoài cửa, chờ cung nhân bẩm báo.

Trời tháng tám, nhưng lại hơi hơi mang theo chút lạnh.

Thật ra ngày ấy biết được Phương Yên bị bệnh, nàng vẫn luôn đều rất lo lắng, chuyện sẽ không khéo như vậy chứ, nàng đột nhiên bị bệnh nhất định là có liên quan đến Triệu Hữu Đường.

Mà Triệu Hữu Đường chắc cũng là vì việc bổ sung đồ bị hỏng, cho nên hôm nay nàng đến đây, áp lực không nhỏ.

Cung nhân rất nhanh liền đi ra mời vào.

Phùng Liên Dung trên đường gặp được Trần Tố Hoa, nàng ta hơi khụy gối hành lễ, không nói lời nào đã cáo từ bước đi.

Nàng một đường đi vào phòng trong.

Phương Yên đang dựa vào đầu giường, hơi hơi giương mắt liền thấy nàng chậm rãi đi tới.

Phùng Liên Dung hôm nay mặc rất đơn giản, bên trong mặc chiếc áo màu xanh nhạt, bên ngoài mặc chiếc áo mỏng văn chìm, bên dưới là váy dài gấp nếp màu tuyết, trên mái tóc trừ một cây trâm bạch ngọc ra thì không mang đồ trang sức gì khác, có vẻ cực kì thanh lệ.

Trong lúc hoàng hốt, Phương Yên như nhìn đến ngày ấy, nàng ta kêu Phùng Liên Dung gặp mặt Triệu Hữu Đường.

Nhoáng một cái đã nhiều năm trôi qua, nàng thế nhưng không có bao nhiêu thay đổi, mà bản thân, lấy gương ra soi mình, chỉ cảm thấy khóe mắt nếp nhăn mọc lan tràn, nếu không phải dùng son phấn tốt nhất, che cũng che không hết.

Nhưng Phùng Liên Dung làn da sạch sẽ, thần thái an bình, y như lúc trước.

Phương Yên bỗng cười lên.

Nếu năm ấy nàng ta biết được tương lai thì tốt rồi, chỉ tiếc, lúc ấy đã muộn.

Ánh mắt nàng ta hơi lóe lên, hoặc là, vẫn chưa tính quá muộn.

Nàng ta kêu Phùng Liên Dung ngồi xuống: "Nghe nói phía trước ngươi đã đến thăm ta rồi?"

"Hồi nương nương đúng vậy, thiếp thân lo lắng nương nương bệnh, tiết trời dạo này khi lạnh khi nóng, nếu chưa khỏi hẳn sẽ dễ bị tái phát." Phùng Liên Dung giọng điệu ôn hòa.

Phương Yên ừ một tiếng: "Ta hiện tại đã đỡ hơn rồi."

Phùng Liên Dung gật gật đầu: "Vậy thiếp thân an tâm, mong nương nương nhiều chú ý thân thể."

Phương Yên lại hơi đánh giá nàng chút.

Phùng Liên Dung ở trước mặt nàng ta luôn là bộ dáng khiêm tốn, chưa bao giờ từng ngỗ nghịch, nhưng nếu nàng thật sự là người như vậy, vì sao Triệu Hữu Đường lại che chở nàng như thế?

Nàng so với Hồ Quý phi thì không bằng, hiện thời Triệu Hữu Đường nói ra ý phế hậu, nói vậy có liên quan đến nàng!

Phương Yên trong đầu tự nhiên là tràn đầy hận ý, nhưng nàng ta khắc chế, thậm chí còn khẽ cười nói: "Hôm nay ngươi đã đến, ta cũng có chuyện nhờ vả."

Phùng Liên Dung ngẩn ra.

Đời này đây là lần đầu tiên Phương Yên nói có chuyện muốn giao thác cho nàng, nàng không khỏi sinh cảnh giác, lưng hơi thẳng lên hỏi: "Không biết nương nương nói là chuyện gì?"

Phương Yên thở dài một hơi nói: "Trung thu gần đến, ttrong cung tất cả sự vụ đều là bản cung đến quản, chỉ là thân thể của bản cung còn chưa tốt, thật sự lực bất tòng tâm, trừ ngươi ra cũng không còn người nào khác để tín nhiệm nữa. Ngươi từ sớm đã đi theo Hoàng thượng, đối quy củ trong cung rất quen thuộc, bản cung thấy ngươi có thể đảm đương việc này."

Phùng Liên Dung lắp bắp kinh hãi, đây là muốn nàng phụ trách tất cả công việc liên quan đến Trung thu?

"Nương nương," nàng do dự nói, "Thiếp thân trước đây chưa bao giờ tiếp xúc đến mấy chuyện này, sợ sẽ làm hỏng."

Phương Yên cười nói: "Làm sao có thể, ngươi thông minh như vậy, chắc chắn có thể." Nàng ta ngừng một chút, "Ngươi cũng chớ sợ, lát nữa bản cung sẽ nói với mẫu hậu, thân mình của bản cung sợ là một năm nửa năm cũng không tốt lên được, Thái y cũng kêu bản cung phải tĩnh dưỡng cho thật tốt. Ngươi cũng là Quý phi, giúp đỡ bản cung cùng nhau xử lý lục cung không sao cả."

Phùng Liên Dung đôi mắt hơi trợn to.

Vừa rồi chỉ nói việc Trung thu, trong giây lát liền nhắc tới lục cung.

Phương Yên, nàng thật sự sẽ nguyện ý ủy quyền?

Nàng không phải người mù, Phương Yên đối nàng thế nào nàng rất rõ ràng, hiện thời thái độ Phương Yên đột nhiên tốt như vậy nhất định là có lý do, rốt cục, ngày ấy Triệu Hữu Đường đã nói gì?

Phùng Liên Dung trầm ngâm nửa khắc, đứng dậy hành lễ nói: "Nương nương tín nhiệm thiếp thân như thế thiếp thân thụ sủng nhược kinh, chỉ là thếp thân cũng có tự mình hiểu lấy, sợ là khó có thể gánh chịu đại nhậm này."

Phương Yên cười nói: "Cần gì khiêm tốn như thế, lát nữa bản cung sẽ phái Tri Xuân đến nói tỉ mỉ với ngươi."

Phùng Liên Dung chỉ phải cáo từ ra về.

Khi đi ra đến ngoài, Kim Quý Ngân Quế lòng tràn đầy đều là khiếp sợ. Các nàng đi theo Phùng Liên Dung nhiều năm, tự nhiên vô cùng rõ ràng quan hệ giữa Phương Yên và Phùng Liên Dung.

Phương Yên ở trước mặt Phùng Liên Dung luôn là cường thế, mà thái độ của chủ tử thường là nhân nhượng cho khỏi phiền không cùng Phương Yên so đo, hiện thời nàng ta thế nhưng muốn chủ tử quản lý hậu cung!

Chuyện này giống như mặt trời mọc từ hướng Tây vậy.

Mấy người về đến Diên Kỳ cung, Kim Quế lập tức nói với Chung ma ma.

Chung ma ma phản ứng cũng như vậy.

Bà chạy đến trước mặt Phùng Liên Dung nói: "Chủ tử, phương diện này chỉ sợ có âm mưu đó! Sao chủ tử không từ chối cho xong việc? Nô tì không tin, Hoàng hậu nương nương thật sự không quản việc nữa!"

Phùng Liên Dung nói: "Ta cũng không nói đồng ý, chỉ là nương nương đã kéo Thái hậu nương nương ra," nàng ngừng một chút, "Nói vậy nhất định là Thái hậu nương nương cũng đồng ý, đến lúc đó chuyện xấu sẽ dừng trên đầu ta."

Chung ma ma khó hiểu, vì sao Thái hậu nương nương lại đồng ý?

Tuy rằng Hoàng thượng không thích Phương Yên, nhưng nàng ta vẫn là Hoàng hậu mà, sao lại tự dưng lui về mặt sau? Bà nghĩ đi nghĩ lại, sắc mặt đột nhiên thay đổi.

Xem ra chuyện hôm qua còn nghiêm trọng hơn so với tưởng tượng của bà.

Phương Yên sinh bệnh là một chuyện, hành động ngày hôm nay khẳng định cũng không phải chỉ vì bị bệnh.

Chung ma ma lo lắng nhìn Phùng Liên Dung.

Chủ tử nhà mình hồn nhiên đơn thuần, nghĩ thật có thể làm được loại chuyện xấu thế này? Sau này, bà dù có phải liều cái mạng già này cũng phải giúp đỡ chủ tử thật tốt!

Lại nói Phương Yên rất nhanh liền phái người đến báo cho Thái hậu nương nương biết ý tưởng của mình.

Hoàng thái hậu nghe, trầm ngâm một lát mới nói với Tri Thu: " Nàng lần này thật đúng là bị thương thân thể, cần phải nghỉ ngơi cho tốt, kêu Phùng Quý phi cùng nhau giải quyết lục cung cũng là lẽ thường. Dù sao nàng là Quý phi nương nương, trong cung này không còn phi tần nào vị phần cao hơn nàng, ai gia đã biết."

Đây là ý phê chuẩn.

Tri Thu lập tức đi ngay.

Chuyện này tự nhiên cũng phải cho Hoàng thượng biết, có điều đây lại là Hoàng thái hậu phái người đi báo cho biết.

Triệu Hữu Đường nghe xong, đặt bút trong tay xuống.

Hắn đứng dậy liền đi về hướng Diên Kỳ cung.

Phùng Liên Dung vừa nghe Tri Xuân nói về Trung thu năm vừa rồi Phương Yên xử lý ra sao, nàng yên lặng nhớ kỹ, ngẫu nhiên sẽ hỏi một số vấn đề.

Chỉ là vấn đề này Tri Xuân có chút nói, có chút không nói rõ, có chút lại không nói.

Lúc này, Triệu Hữu Đường đến nơi.

Mọi người hành lễ.

Triệu Hữu Đường kêu đám người còn lại lui ra, chỉ chừa một mình Phùng Liên Dung.

"Hoàng hậu bảo nàng cùng nhau xử lý lục cung, nàng có muốn quản không?" Hắn đầu tiên liền hỏi việc này.

Phùng Liên Dung giật mình.

Có nghĩ...

Vấn đề này không rõ là thế nào, nàng thành thật trả lời: "Thật ra thiếp thân quen biếng nhác, chuyện gì cũng chưa từng quản, nếu nói có nghĩ không, thiếp thân là không nghĩ."

Nàng tính tình như vậy, cho đến bây giờ đều không có dã tâm, vốn cũng chỉ nguyện thoải mái vui vẻ qua ngày.

Nhưng Triệu Hữu Đường lại cố tình nghe ra ý của nàng, nhíu mày đáp: "Còn có đâu?"

Phùng Liên Dung ngẩng đầu lên nhìn hắn: "Thiếp thân không nghĩ, nhưng không biết ý Hoàng thượng thế nào."

Triệu Hữu Đường nở nụ cười, nói nàng ngốc, nhưng là nàng có đôi khi thật đúng không ngốc.

Hắn xoa xoa đầu nàng: "Chuyện này là nên hỏi ta, Trẫm cảm thấy nếu Hoàng hậu đã bảo nàng lo, vậy nàng cứ nhúng ta vào đi."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 165 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: chinhan nezumi, heo231196 và 87 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 207, 208, 209

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

4 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

5 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

6 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

7 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

8 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

9 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

10 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 199, 200, 201

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 33, 34, 35

12 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

13 • [Huyền huyễn] Tam sinh tam thế Chẩm Thượng Thư - Đường Thất Công Tử

1 ... 41, 42, 43

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

15 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

16 • [Hiện đại] Quay lại mỉm cười bắt đầu JQ - Đông Bôn Tây Cố

1 ... 53, 54, 55

17 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

18 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

19 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

20 • [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du

1 ... 78, 79, 80



Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 201 điểm để mua Dancing Banana
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 221 điểm để mua Gấu trắng
Shop - Đấu giá: Lost In Love vừa đặt giá 340 điểm để mua Korean Girl 2
Shop - Đấu giá: Lost In Love vừa đặt giá 318 điểm để mua Bé đỏ
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Máy bay
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Máy bay cánh quạt
Shop - Đấu giá: o0maiami0o vừa đặt giá 208 điểm để mua Gấu trắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 285 điểm để mua Bé nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 370 điểm để mua Mashimaro tim trên trán
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 409 điểm để mua Mashi mở quà
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 400 điểm để mua Cặp đôi hamster
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 743 điểm để mua Mèo tặng bông
Shop - Đấu giá: Gà con tắm nắng vừa đặt giá 224 điểm để mua Ice Cream
Shop - Đấu giá: Gà con tắm nắng vừa đặt giá 210 điểm để mua Bảng khen thưởng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 325 điểm để mua Xe hơi màu đỏ
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 511 điểm để mua Hamster màu cam
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 289 điểm để mua Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 336 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 480 điểm để mua Bé hoa sen
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 347 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 334 điểm để mua Hổ trắng
Ám Dạ Sắc: acc cũ bay màu thì hơ to đăng nhập lại ạ???
nguyenyen123: daxinco việt nam
nguyenyen123: vào hộ với ạ
nguyenyen123: cảm ơn
nguyenyen123: ok
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 556 điểm để mua Song Ngư Nam
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 393 điểm để mua Bé xích đu
Đào Sindy: khi ấn vô đăng đặt pic cho dễ.
Gà con tắm nắng: Trên máy tính thì có chữ edit ở góc phải màn hình, còn điện thoại là dấu cài đặt nhé cậu.

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.