Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 266 bài ] 

Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

 
Có bài mới 24.05.2016, 02:54
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 12.08.2015, 13:25
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 91
Được thanks: 592 lần
Điểm: 31.25
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt - Điểm: 81
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Lần đầu edit, mong mọi người chỉ bảo thêm nhaa ^^

[b]Chương 105: vào cung tạ ơn[/b]

Vừa qua giờ dần ba khắc, khi trời còn tờ mờ sáng, trong Trấn Bắc Hầu phủ cũng đã bắt đầu bận rộn. Hôm nay đã là mười sáu, theo lý mà nói, hôm nay phải so với tiết Trung thu ngày hôm qua tuyệt đối sẽ không rộn ràng, nhưng mà sự thật lại không phải như thế. So với tiết Trung thu ngày hôm qua ấy, hôm nay Trấn Bắc Hầu phủ càng thêm bận rộn. Cũng bởi vì hôm qua đích trưởng nữ Tôn thị của Trấn Bắc Hầu phủ được phong làm nhất phẩm Tôn chính Trấn Quốc Văn Quận chúa, hôm nay nàng sẽ tiến cung để tạ ơn.

Sáng sớm Triệu Khả Nhiên đã bị gọi dậy, vốn tối ngày hôm qua nàng đi ngủ phải tương đối muộn, nhưng trời còn mờ tối liền bị gọi dậy, cho nên vẫn ở trạng thái mơ mơ hồ hồ. Dưới tình huống vẫn giống mơ mơ hồ hồ, Triệu Khả Nhiên đã tắm rửa thay quần áo xong.

Sau đó, Triệu Khả Nhiên dưới sự dẫn dắt của Triệu Lâm tiến vào Từ đường của Triệu gia. Thật ra Triệu Khả Nhiên cũng chỉ tiến vào Từ đường Triệu gia vài lần mà thôi, ở Trấn Bắc Hầu phủ mà nói, Từ Đường đúng là mội nơi hết sức quan trọng và trang nghiêm. Ở nơi này cũng chỉ có đích tôn đích nữ mới có tư cách tiến vào khi Đại Tế Tự, tựa như Triệu Khả Phong vậy, cho dù Triệu Lâm thật rất ưa thích hắn cũng tốt, hắn cũng là không thể vào Từ Đường. Dĩ nhiên còn có một loại tình huống, đó chính là nếu người con cháu người nào lấy được thành tựu gì đó thật sự lớn, cũng có thể tiến vào Từ Đường, tố cáo với liệt tổ liệt tông của Triệu gia. Ngay cả Triệu Khả Nhiên cũng chính là tình huống này, lẽ ra nên sớm tiến vào Từ Đường tế bái, nhưng mà bởi vì thời gian ngày hôm qua hơi muộn rồi, nên mới phải hoãn lại tới hôm nay.

Sau khi tế bái xong, kế tiếp Triệu Khả Nhiên dùng đồ ăn sáng, Triệu Lâm cùng Tiêu Linh sẽ mang theo Triệu Khả Nhiên tiến cung. Tất cả mọi người tới cửa đại môn đưa tiễn, tình hình so với hôm qua thậm chí còn có náo nhiệt hơn.

Ở cửa đại môn, hôm nay Triệu Khả Nhiên ăn mặc cũng không phải hết sức xa hoa, nhưng lại có một khí chất của mình, nàng mặc là cung trang màu trắng lạnh nhạt, thanh nhã nơi lại nhiều hơn mấy phần khí chất xuất trần. Khổ váy khoan thai uốn lượn sau lưng, ưu nhã cao quý. Tóc đen như màu mực, đơn giản búi tóc Phi Tiên kế, trên có vài viên trân châu mượt mà đầy đặn tùy ý tô tô điểm, tram giữ cài trên tóc suôn dài đen như mực, tiểu hồ điệp ở trâm cài tóc lay động đi lại, cứ như còn sống, khiến mái tóc sắc đen, càng lộ vẻ sáng mềm trơn bóng (đoạn này cứ rối tinh rối mù, ai thấy chỗ cần sửa chỉ mình nha). Mắt đẹp nhìn quanh nhà tràn đầy rực rỡ, môi đỏ mọng đúng lúc nhẹ tràn cười yếu ớt. Vì cách ăn mặc hôm nay, Triệu Khả Nhiên còn đặc biệt đem theo Mặc Ngọc tram do Tư Đồ Húc đưa, chỉ là không thể không nói đồ Tư Đồ Húc đưa vẫn hết sức quý trọng, cho nên mới có thể cùng một thân cung trang màu trắng phối hợp tốt như vậy.

Thật ra thì lúc mới bắt đầu, Triệu Lâm cùng Tiêu Linh hy vọng Triệu Khả Nhiên có thể mặc bộ cung trang màu đỏ kia vào cung tạ ơn, nhưng mà bởi vì  Triệu Khả nhưng kiên trì, cho nên mới mặc vào bộ màu trắng này, nhưng mà không thể không nói, một bộ cung trang màu trắng này thật rất thích hợp với khí chất của nàng, thoạt nhìn liền giống như tiên nữ, thanh lệ thoát tục, ngay cả bình thường ngũ quan chỉ là thanh tú thoạt nhìn hình như cũng biến thành hết sức tinh xảo, dường như so thân là một trong tứ đại mỹ nhân Kinh thành Triệu Khả Nhân còn muốn đẹp hơn mấy phần.

Đứng ở trong đám người Triệu Khả Nhân mặc dù trên mặt lộ vẻ cười đến, nhưng mà oán độc trong mắt cũng không thể nào giấu được. Chú ý tới Triệu Khả Nhân đối với mình oán hận, Triệu Khả Nhiên không có bất kỳ bất mãn gì, thậm chí còn hướng Triệu Khả người mỉm cười một chút. Mà sau khi thấy được Triệu Khả nhưng mỉm cười, hỏa khí trong lòng Triệu Khả Nhân càng tăng.

Chỉ là mặc kệ như thế nào, mọi người đang hâm mộ, ghen tỵ còn có oán hận các loại trong ánh mắt, Triệu Khả Nhiên vẫn leo lên xe ngựa. Vốn theo thân phận Triệu Khả Nhiên bây giờ mà nói, phải tự mình một người ngồi một chiếc xe ngựa, nhưng mà bởi vì Triệu Khả Nhiên là lần đầu tiên vào cung, hơn nữa thời gian không đủ dài, cho nên Triệu Lâm cùng Tiêu Linh cũng chỉ có thể ở trên xe ngựa nói cho Triệu Khả Nhiên các loại địa phương cần chú ý, còn có chuyện nên hành lễ theo đẳng cấp như thế nào. Vì vậy, bọn họ cùng nhau ngồi một chiếc xe ngựa.

Xe ngựa đang không ngừng chạy, cự ly cách hoàng cung cũng càng ngày càng gần, tâm tình Triệu Khả Nhiên cũng đi theo càng ngày càng khẩn trương rồi. Nhưng mà khi chỉ cần vừa nghĩ tới hôm nay Tư Đồ Húc cũng sẽ vào cung, tâm tình của nàng lại bắt đầu buông lỏng.

Rất nhanh, xe ngựa cũng đã đi tới hoàng cung, ba người bọn họ xuống xe ngựa sau đó ngồi lên rồi kiệu liễn, hướng về phía điện Thái Hòa xuất phát. Không bao lâu, cũng đã đến điện Thái Hòa, sau khi được triệu gọi, Triệu Lâm cùng Tiêu Linh liền dẫn Triệu Khả Nhiên tiến vào Thái Hòa chánh điện.

Triệu Khả Nhiên vừa tiến vào trong điện, sau khi thấy tình cảnh trong điện trong điện, không khỏi ở trong lòng cảm thán một tiếng, thật sự chính là trận địa thật lớn! Hoàng thượng an vị ở chỗ ngồi cao nhất, ở bên cạnh Hoàng thượng là một mỹ phụ cung trang một màu vàng sáng, Triệu Khả Nhiên không cần nghĩ cũng biết, này khẳng định chính là hoàng hậu.

Không chỉ là hoàng hậu, ở dưới chỗ hoàng hậu còn ngồi không ít nữ tử mặc các loại cung trang, Triệu Khả Nhiên nhìn phục sức các nàng, đại khái có thể đoán được, này có lẽ là vài hậu cung một chút phi tần.

Thấy nhiều người như vậy, trong long Triệu Khả Nhiên vẫn là có chút khẩn trương, sau khi nàng cẩn thận nhìn chung quanh bốn phía một cái, rốt cuộc thấy được bóng dáng màu trắng cho nàng an tâm kia. Triệu Khả Nhiên lén liếc mắt nhìn Tư Đồ Húc, Tư Đồ Húc đang hướng ánh mắt trấn an, tâm cũng bắt đầu chậm rã trở nên an định lại.

Hai bên Tư Đồ Húc an vị ở trên ghế, lúc Triệu Khả Nhiên vừa vào cửa, hắn cũng đã chú ý tới. Thời điểm vừa mới nhìn thấy Triệu Khả Nhiên, hắn cảm thấy duy nhất một cảm giác chính là kinh ngạc, không sai, chính là kinh ngạc. Đây là lần đầu tiên hắn thấy Triệu Khả Nhiên mặc quần áo màu trắng, không ngờ thời điểm một thân quần áo màu trắng như vậy mặc ở trên người nàng, lại thích hợp như thế, tựa như một bộ y phục này chính là vì nàng mà tạo ra. Khi thấy Triệu Khả Nhiên nhìn về phía hắn, hắn có một loại xúc động muốn đem nàng ôm vào lòng, nhưng mà trường hợp như vậy xác thực không thể hành động thiếu suy nghĩ. Nhưng lúc thấy ánh mắt Triệu Khả Nhiên, Tư Đồ Húc cũng biết, vật nhỏ của mình chỉ sợ là khẩn trương. Sau khi biết điểm này, Tư Đồ Húc dung ánh mắt an ủi Triệu Khả Nhiên.

"Thần tham kiến hoàng thượng, nguyện Ngô Hoàng Vạn Tuế Vạn Tuế Vạn Vạn Tuế."

"Thần phụ tham kiến hoàng thượng, nguyện Ngô Hoàng Vạn Tuế Vạn Tuế Vạn Vạn Tuế."

"Thần nữ tham kiến hoàng thượng, nguyện Ngô Hoàng Vạn Tuế Vạn Tuế Vạn Vạn Tuế."

Triệu Lâm, Tiêu Linh cùng Triệu Khả Nhiên sau khi tiến vào, lập tức liền hướng hoàng thượng hành lễ.

" Đều bình thân!" Nhìn ba người quỳ dưới đất, Tư Đồ Lăng Chí mở miệng nói.

Sau khi ba người họ đứng lên, Tư Đồ Lăng Chí mở miệng nói, "Văn Quận chúa, mặc dù biết tài hoa của ngươi hết sức xuất chúng, nhưng mà còn chưa có gặp qua chính ngươi! Ngươi đứng lên tiến đến, để trẫm có thể nhìn một chút, một tài nữ như vậy đến tột cùng lớn lên trông thế nào?"

Sau khi nghe được Tư Đồ Lăng Chí phân phó, Triệu Lâm cùng Tiêu Linh vội vàng đứng qua một bên, Triệu Khả Nhiên đi về phía trước một bước sau đó phúc thân một cái, mở miệng nói, "Hoàng thượng quá khen, chẳng qua thần nữ chính là chỉ đọc qua qua vài cuốn sách mà thôi, đánh giá tài hoa xuất chúng cao như vậy, thần nữ không dám nhận."

Tư Đồ Lăng Chí bắt đầu dò xét Triệu Khả Nhiên cẩn thận. Nữ tử đứng ở phía dưới mặc dù dáng dấp không phải xinh đẹp nghiêng nước nghiêng thành, nhưng mà khí chất cũng là hết sức tiêu sái cách biệt, thoạt nhìn hình như đối với tất cả đều là cảm giác nhàn nhạt. Ngay cả đối mặt với hắn thiên tử này, cũng là đúng mực, không có một chút lấy lòng, cũng không có một chút khiếp đảm.

Thấy được Triệu Khả Nhiên, Tư Đồ Lăng Chí không khỏi ở trong lòng cảm thán, xem ra con trai của chính mình vẫn thật tinh mắt! Nếu có thể chọn một nữ tử như vậy. Không thể không nói, nữ tử này mặc dù dáng dấp không phải tuyệt mỹ, nhưng mà cũng là tuyệt đối không đơn giản, chỉ bằng nàng trẻ tuổi như vậy cũng đã có phong thái này đích thực cũng hết sức không dễ dàng. Thậm chí, nhìn Triệu Khả Nhiên như vậy, trong lòng của hắn không khỏi nghĩ tới tới một nữ tử khác, một nữ tử đã không còn trên thế gian này. Mặc dù tướng mạo trên hai người các nàng là chênh lệch trời đất, nhưng mà khí chất trên thân hai người các nàng là giống nhau y hệt.

Tư Đồ Lăng Chí gật đầu một cái, hết sức hài lòng mở miệng nói, "Văn Quận chúa, thật đúng là không hổ cái phong hiệu này! Không chỉ có tài học xuất chúng, mà ngay cả khí chất an tĩnh văn nhã như vậy, xem ra chữ nghĩa này, thật vẫn rất thích hợp ngươi đó!"

Nghe được Tư Đồ Lăng Chí khen ngợi, Triệu Khả Nhiên tuyệt không kiêu ngạo, ngược lại là hết sức bình tĩnh trả lời, "Hoàng thượng quá khen."

Thấy được dáng vẻ của Triệu Khả Nhiên, Tư Đồ Lăng Chí cười đến hết sức hiền lành, "Văn Quận chúa không cần khẩn trương, trẫm nhìn ngươi đã cảm thấy hết sức thân thiết, vậy sau này vẫn là trẫm gọi ngươi Khả Nhiên tốt lắm, nhân tiện ngươi cũng đem trẫm làm một người trưởng bối bình thường."

Tư Đồ Lăng Chí lời này vừa nói ra, lời nói lập tức làm tứ phía kinh ngạc.

Hoàng hậu càng thêm trực tiếp nhìn về phía Tư Đồ Lăng Chí, trong lòng nhấp nhô bất định. Cho tới nay, nàng đều cho là mình hiểu biết hoàng thượng, nhưng mà trải qua mấy ngày qua, nàng không khỏi bắt đầu hoài nghi, mình thật sự hiểu rõ hoàng thượng sao? Đầu tiên là không lý do liền phong tước một Văn Quận chúa, thế nhưng hiện tại phát sinh đối với Văn Quận chúa này thân thiết như vậy, rút cuộc là chuyện gì xảy ra đây! Hoàng hậu càng nghĩ càng cảm thấy loạn.

Tại chỗ cái khác tâm tình phi tần bây giờ đều cùng hoàng hậu giống nhau, trong lòng của các nàng đều tràn đầy nghi ngờ, nhưng mà trụ trong cung lâu rồi, cũng đã học xong che giấu tâm tình của mình. Vô luận trong lòng dời sông lấp biển như thế nào, nhưng mà trên mặt lại là đồng nhất khéo léo tươi cười.

Mà sau khi Triệu Khả Nhiên nghe được lời nói của Tư Đồ Lăng Chí, trong lòng thì càng giật mình, nàng không biết hoàng thượng đây là ý gì. Dựa theo lời Tư Đồ Húc trước đó, vậy đã nói rõ bây giờ hoàng thượng đã biết quan hệ giữa nàng và Tư Đồ Húc, không phải ý hoàng thượng kia là đã tiếp nhận nàng? Triệu Khả Nhiên không dám xác định, chỉ có thể bình tĩnh đứng ở nơi đó, cũng không nói lời nào.

Nhìn dáng vẻ của Triệu Khả Nhiên, Tư Đồ Lăng Chí khẽ mỉm cười, "Khả Nhiên, phải không? Ngươi không phải cần khẩn trương, trẫm không có ý tứ gì khác, trẫm chỉ là nhìn thấy ngươi đã cảm thấy hết sức thân thiết mà thôi."

Khi không có thêm khối nứt. Sau khi nghe được lời nói của Tư Đồ Lăng Chí, Triệu Khả Nhiên không biết rút cuộc Hoàng thượng có ý gì, không thể làm gì khác hơn là thận trọng trả lời, "Tạ hoàng thượng tán thưởng, thần nữ hết sức vinh hạnh."

Sau khi nghe được lời nói của Triệu Khả Nhiên, Tư Đồ Lăng Chí biết ý đinh bây giờ của Triệu Khả Nhiên, vì vậy mở miệng nói, "Kì thật thì ngươi thật sự không cần khẩn trương, trẫm nói đều là thật, trẫm cảm thấy ngươi rất giống một người."

Sau khi nghe được lời nói của Tư Đồ Lăng Chí, trong lòng mọi người càng thêm nghi ngờ. Tất cả mọi người không biết hoàng thượng nói tới ai, nhưng mà Tư Đồ Húc một mực lẳng lặng chú ý Triệu Khả Nhiên trong mắt cũng là thoáng qua một đạo quang mang rõ ràng. Hắn biết phụ hoàng nói tới ai, ông nói phải là mẫu phi của mình. Xác thực, một ít khí chất lạnh nhạt trên người vật nhỏ, rất giống với mẫu phi đã qua đời, nhưng lại không giống nhau. Mẫu phi đích xác là hết sức lạnh nhạt, nhưng mà vật nhỏ cũng không đồng dạng như vậy, có một số thứ nàng có thể đối xử lạnh nhạt, nhưng mà chỉ cần thân với nàng, nàng tuyệt đối không sẽ thỏa hiệp. Giống như chuyện một đời nhất thế nhất song nhân, mẫu phi có thể vì yêu phụ hoàng mà thỏa hiệp, về sau lấy thân phận một nữ nhân trong cung bồi bên cạnh phụ hoàng, nhưng mà vật nhỏ cũng không giống, bất luận nàng yêu mình nhiều, cũng tuyệt đối sẽ không thỏa hiệp với việc này. Nhưng mà so sánh với, hắn lại cảm thấy thật ra thì tính tình vật nhỏ như vậy so với mẫu phi tốt hơn nhiều. Nếu mà mẫu phi cũng có kiên cường như vật nhỏ, có lẽ cũng sẽ không đi sớm như vậy!

Triệu Khả Nhiên không biết Tư Đồ Lăng Chí nói tới ai, nhưng mà nàng vẫn là hết sức cung kính trả lời, "Có thể cùng người quen biết của Hoàng thượng lớn lên giống nhau, đó là vinh hạnh cảu thần nữ."

"Không phải." Sau khi nghe được lời nói của Triệu Khả Nhiên, trong mắt của Tư Đồ Lăng Chí tràn đầy hoài niệm, tựa hồ đang nhìn Triệu Khả Nhiên, nhưng lại dường như xuyên thấu qua Triệu Khả Nhiên nhìn một người khác mà thôi, "Các ngươi dáng dấp không giống, nhưng mà khí chất trên người các ngươi rất giống, thật rất giống."

Nhìn thấy hoàng thượng hình như lọt vào trầm tư của mình, tất cả mọi người không dám mở miệng lung tung. Mà hoàng hậu ngồi ở một bên, ánh mắt nhìn về phía Triệu Khả Nhiên cũng là đã mang theo oán hận, rốt cuộc nàng biết hoàng thượng đang nói là người nào. Người trong miệng Hoàng thượng đó chính là tiểu Tiêu Tiêu đã qua đời nhiều năm, cái nữ nhân nàng hận nhất kia. Không ngờ, cũng đã đã nhiều năm như vậy, hoàng thượng vẫn luôn nhớ cái tiện nhân kia. Ngay cả hiện tại chỉ thấy một nữ nhân có khí chất giống tiện nhân kia, rốt cuộc lại nhớ cái tiện nhân đó.

Nghĩ đến đây, hoàng hậu liền hết sức oán hận nhìn về phía Triệu Khả Nhiên, vào giờ khắc này, bà có chút không phân rõ rút cuộc bây giờ mình hận là Triệu Khả Nhiên, hay là tiểu Tiêu Tiêu đã qua đời.

Người ở chỗ này cũng không chú ý tới ánh mắt của hoàng hậu, ngay cả Triệu Khả Nhiên luôn luôn hết sức nhạy cảm cũng không có chú ý tới. Nhưng mà vẫn có một người chú ý tới như thế, đó chính là Tư Đồ Húc.

Cũng vì Tư Đồ Húc vẫn luôn chú ý Triệu Khả nhưng, cho nên, hoàng hậu đối với Triệu Khả Nhiên bất mãn cùng oán hận, hắn tự nhiên chú ý tới, nhưng lại bất động thanh sắc. Nhìn hoàng hậu, Tư Đồ Húc cười lạnh ở trong lòng, xem ra hoàng hậu thật sự đúng là rất hận mẫu phi hắn! Ngay cả vật nhỏ chỉ là khí chất cùng mẫu phi có mấy phần tương, nàng đều oán hận như vậy, có thể nghĩ hận ý của Hoàng hậu đối với mẫu phi là sâu đậm đến cùng cực. Chỉ là tốt nhất bà không nên hành động thiếu suy nghĩ, nếu không, chính mình tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho bà.

Qua một lúc lâu sau đó, Tư Đồ Lăng Chí mới từ trong trầm tư phục hồi tinh thần lại, nhìn Triệu Khả Nhiên đang đứng ở phía dưới, ông cười cười sau đó mở miệng nói, "Trấn Bắc hầu."

Nghe được hoàng thượng kêu tên của mình, Triệu Lâm liền vội vàng tiến lên một bước, "Thần ở đây."

Tư Đồ Lăng Chí mở miệng hỏi, "Trấn Bắc hầu, vị cháu gái này của ngươi thật sự chính là hết sức xuất sắc, không biết, đã có hôn phối có phải hay chưa?"

Sau khi nghe được câu hỏi của hoàng thượng, Triệu Lâm mặc dù không biết hoàng thượng hỏi như vậy rút cuộc là vì cái gì, nhưng mà vẫn là hết sức cung kính trả lời, "Hồi hoàng thượng, cháu gái này của thần số tuổi còn nhỏ, thần còn muốn lưu nàng mấy năm, cho nên còn chưa có hôn phối!"

Sau khi Hoàng hậu vừa nghe đến câu hỏi của hoàng thượng, tâm liền hơi hồi hộp một chút, trầm xuống. Nàng không biết rút cuộc hoàng thượng hỏi như vậy là vì cái gì, hoàng thượng vừa mới nói qua khí chất của Triệu Khả Nhiên này rất giống với cái tiện nhân kia, hiện tại lại hỏi Triệu Khả Nhiên đã có đã hôn phối hay chưa, chẳng lẽ hoàng thượng muốn đem Triệu Khả Nhiên này nhét vào hậu cung. Nghĩ đến khả năng này, trong lòng của nàng liền cảm thấy hàng loạt ghen tỵ.

Sau khi nghe Triệu Lâm trả lời, Tư Đồ Lăng Chí mở miệng cười nói, "Ha ha ha, Trấn Bắc hầu, cháu gái của ngươi xuất sắc như thế, ngươi phải vì nàng tìm một mối hôn sự thật tốt, sợ rằng không có dễ dàng như vậy đi!"

Sau khi nghe được lời nói của Hoàng thượng, Triệu Lâm nhớ lại một ít việc hôn sự lúc trước giữa Triệu Khả Nhiên và Trung Nghĩa hầu phủ, trên mặt thoáng qua một tia mất tự nhiên, "Đúng vậy! Cháu gái này của cựu thần xuất sắc như vậy, thần thật vẫn không biết nên vì nàng tìm một vị hôn phu như thế nào mới phải."

Sau khi nghe Triệu Lâm trả lời, Tư Đồ Lăng Chí cười cười, "Nếu Trấn Bắc hầu ngươi khổ não như thế, không bằng đem chuyện này giao cho trẫm đi! Cứ như vậy được chứ?"

Tư Đồ Lăng Chí vừa dứt lời, tâm của hoàng hậu giống như nhảy tới cổ họng, nàng thật rất sợ lời kế tiếp của Hoàng thượng chính là muốn đem Triệu Khả Nhiên nhét vào trong hậu cung, chỉ là, sau khi nghe được lời kế tiếp củaTư Đồ Lăng Chí, lòng của nàng mới thả xuống.

"Cựu thần không hiểu, xin hoàng thượng nói rõ."

Tư Đồ Lăng Chí cười nói, "Ý của trẫm là nhân tiện trẫm tới vì cháu gái này của ngươi chỉ hôn được rồi. Dù sao bây giờ nàng còn nhỏ, qua hai năm trẫm sẽ hảo hảo lưu ý, lại nói, ngươi xem, trẫm còn có nhiều hoàng tử chưa thành hôn như vậy! Ngươi nói cứ như vậy được chứ?"

Sau khi nghe được lời hoàng thượng nói, Triệu Lâm mừng rỡ như điên, ý hoàng thượng không phải là tương lai sẽ đem Khả Nhiên chỉ hôn cho một hoàng tử trong đó mà! Nghĩ đến khả năng này, Triệu Lâm vội vàng đáp, "Hoàng thượng có long như vậy, cựu thần liền thay Khả Nhiên cảm tạ hoàng thượng ân điển rồi."

"Vậy cứ quyết định như vậy." xem ra Tư Đồ Lăng Chí cũng là hết sức vui mừng.

Sau khi thấy hoàng thượng và tổ phụ của mình như nhau, Triệu Khả Nhiên cũng không nhịn được mắt muốn trợn trắng, đương sự người trong cuộc là mình đang ở trước mắt, thế nhưng hai người cứ như vậy liền cướp đi quyền quyết định hôn sự của mình. Chỉ là, mặc dù trong lòng nghĩ như vậy, nhưng mà nàng lại chỉ đứng lẳng lặng ở một bên, cũng không nói lời nào, bởi vì có lẽ nàng biết nguyên nhân hoàng thượng làm như vậy, đại khái chính là vì tương lai có thể chỉ hôn cho mình cùng Húc!

Triệu Khả Nhiên không biết tự tin của mình từ đâu ra, nhưng mà nàng chính là cảm thấy như vậy. Hơn nữa, nàng hết sức hiểu rõ Tư Đồ Húc, nàng tin chắc, hắn nhất định sẽ đem mọi chuyện đều an bài tốt.

Sau khi ở lại hỏi Triệu Khả nhưng mấy câu nói, Tư Đồ Lăng Chí mở miệng nói, "Tốt lắm, thật còn chính sự phải xử lý, cũng không nán lâu ở chỗ này, trẫm còn phải trở về xử lý chính vụ!"

Sau khi nghe được lời nói của Tư Đồ Lăng Chí, hoàng hậu vội vàng đứng lên cười nói, "Hoàng thượng, chính vụ quan trọng hơn. Người yên tâm đi, nô tì sẽ hảo hảo chiêu đãi Văn Quận chúa, người không cần lo lắng."

Nghe được hoàng hậu nói, trong lòng Triệu Khả Nhiên thầm kêu một tiếng hỏng bét. Không biết vì sao, nàng luôn cảm thấy giống như vị hoàng hậu này tựa hồ như không phải hết sức thích chính mình. Vốn còn muốn thừa dịp cơ hội này cáo lui thật tốt, nhưng không ngờ hoàng hậu lại lên tiếng, như vậy ý không phải là mình còn phải lưu lại sao! Nghĩ đến khả năng này, Triệu Khả Nhiên liền cảm thấy nhức đầu.

Nhưng mà không nghĩ đến Tư Đồ Lăng Chí lắc đầu một cái, nói, "Hoàng hậu, xem ra ngươi là rất ưa thích văn Quận chúa rồi, chỉ là sợ rằng hôm nay Văn Quận chúa đã không thể giữ lại."

Sau khi nghe được Tư Đồ Lăng Chí trả lời, hoàng hậu nhẹ nhàng nhíu mày một cái, "Nô tì không hiểu, chẳng lẽ hoàng thượng vẫn chưa yên tâm nô tì sao?"

"Hoàng hậu suy nghĩ nhiều." Tư Đồ Lăng Chí mở miệng cười nói, "Mẫu hậu vẫn luôn muốn gặp Văn Quận chúa một chút, hiện tại đại khái đã muốn chờ, chẳng lẽ ngươi cảm thấy mẫu hậu vẫn phải đợi uổng công."

Sau khi nghe Tư Đồ Lăng Chí nói, hoàng hậu chính là tuyệt đối khôngcam lòng cũng không dám cùng Thái hậu đối nghịch.

"Nô tì không dám!"

Sau khi nghe được hoàng hậu trả lời, Tư Đồ Lăng Chí xoay đầu lại, nhìn về phía Triệu Khả Nhiên, mở miệng nói, "Khả Nhiên, ngươi chờ một chút đi thỉnh an Thái hậu trong cung đi! Thái hậu muốn gặp ngươi một chút, còn nữa, Trung Nghĩa hầu phủ Tần lão phu nhân hôm nay cũng vào cung, đại khái hiện tại cũng ở cung của Thái hậu rồi."

Ngoại tổ mẫu cũng tới. Triệu Khả Nhiên nhíu mày, "Thần nữ tuân chỉ."

Đúng lúc này, Tư Đồ Húc vẫn luôn không mở miệng cũng đứng lên, "Phụ hoàng, nhi thần cũng rất lâu không có vào cung, khó được hôm nay vào cung, nhi thần cũng muốn đi thỉnh an Thái hậu, không bằng nhi thần mang theo văn Quận chúa đi qua được rồi."

Thấy bộ dạng của Tư Đồ Húc, Tư Đồ Lăng Chí cũng biết sợ là Tư Đồ Húc muốn cùng Triệu Khả Nhiên một mình ở chung, mình có thể hủy đi cái ý tứ của con trai như vậy đâu, vì vậy ông gật đầu một cái, "Vậy cũng tốt! Thuận tiện do ngươi mang Văn Quận chúa đi qua tốt rồi."

Sau khi thành thạo hành lễ cáo lui, Triệu Khả Nhiên theo Tư Đồ Húc rời đi.

Sau khi bọn hắn rời đi, Tư Đồ Lăng Chí lại xoay đầu lại, nhìn về phía Triệu Lâm, còn có Tiêu Linh, "Trấn Bắc hầu, ngươi và Đoan mẫn Quận chúa nếu thật sự có chuyện, có thể rời đi trước, đến lúc, trẫm sẽ phân phó người đưa Văn Quận chúa về, các ngươi không cần lo lắng."

Lời nói rõ ràng như vậy, làm sao Triệu Lâm lại nghe không hiểu! Lại nói, tôn nữ của mình trong hoàng cung nên vẫn là hết sức an toàn nhất là từ tình huống hôm nay xem ra, hoàng thượng đối với Khả Nhiên còn là hết sức thích, còn nói nên vì Khả Nhiên làm chủ hôn sự! Nếu nói như vậy, mình còn lo lắng cái gì đây!

Nghĩ tới đây, sau khi Triệu Lâm mang theo Tiêu Linh cáo lui, liền trực tiếp trở về Trấn Bắc Hầu phủ.

Không bao lâu, Tư Đồ Lăng Chí cũng rời đi, mọi người cũng đều đã giải tán, cũng chỉ có hoàng hậu còn ở lại trong điện, một mực suy đoán dụng ý của hoàng thượng.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
12 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thương Thương về bài viết trên: Una, bichvan, hamdoctruyen, heoconbg, hienbach, minmapmap2505, ngatuduong, nguyen_online_24, thanh_thanh1, thtrungkuti, voi còi, xichgo
     

Có bài mới 29.05.2016, 01:28
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 12.08.2015, 13:25
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 91
Được thanks: 592 lần
Điểm: 31.25
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt - Điểm: 60
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 106: Thỉnh an trong cung Thái hậu.


Sau khi rời khỏi điện Thái Hòa, Tư Đồ Húc mang theo Triệu Khả Nhiên đi đến Khang Ninh cung nơi Thái hậu đang ở hiện giờ. Vốn là có thể ngồi kiệu kiễn đi trong hoàng cung, nhưng mà Tư Đồ Húc muốn cùng với Triệu Khả Nhiên hai người ở cùng một chỗ, nên hai người cũng không ngồi kiệu mà đi bộ đến.

Trên suốt con đường nhỏ trong hoàng cung hai người đi, vốn là Tư Đồ Húc muốn trò chuyện thoải mái với Triệu Khả Nhiên, nhưng vì trên đường vẫn có người đến kẻ đi, hết sức bất tiên cho nên hai người vẫn luôn yên lặng không nói gì.

Hai người đi tới đi lui, rốt cuộc đi tới một đường nhỏ tương đối vắng vẻ, cũng không có ai cả, Tư Đồ Húc lặng lẽ kéo tay Triệu Khả Nhiên. Triệu Khả Nhiên rất sợ có người thấy, giùng giằng muốn rút tay ra, nhưng đánh không lại sức lực của Tư Đồ Húc, đành phải thôi. Trong lòng nghĩ, dù sao hiện tại ở nơi này cũng không có ai, nắm tay một chút cũng không có gì.

Thấy càng đi càng hẻo lánh, Triệu Khả Nhiên buồn cười liếc nhìn Tư Đồ Húc một cái, mở miệng nói, "Húc, chàng xác định chàng là muốn mang ta đến Khang Ninh cung của Thái hậu, ta xem chàng là muốn mang ta đi lãnh cung mới đúng chứ! Càng đi lại càng vắng lặng."

Triệu Khả Nhiên cảm thấy không phải là mình quá đa tâm, mà chính xác là Tư Đồ Húc thái quá, nếu không phải là đi theo Tư Đồ Húc, nàng không biết thì ra là trong cung còn có nơi hoang vắng như vậy. Nàng thật sự vô cùng hoài nghi, theo cách bọn họ đi như vậy, có chính xác là tới Khang Ninh cung hay không vậy. Chỉ có điều, mặc dù trên đường hết sức hoang vu, nhưng mà trong lòng của nàng tuyệt không sợ hãi, bởi vì Tư Đồ Húc ở bên cạnh nàng, gắt gao lôi kéo tay nàng.

Sau khi nghe Triệu Khả Nhiên nói, Tư Đồ Húc xoay đầu lại, nở nụ cười, "Nàng à, hãy yên tâm, ta cam đoan với nàng, vô luận như thế nào, ta đều sẽ mang nàng đưa đến Khang Ninh cung. Thế nào, nàng cảm thấy con đường này không tốt sao? Con đường này đúng là ta đặc biệt chọn, ta cảm thấy rất thuận thiện, không có người nào."

Sau khi nghe Tư Đồ Húc trả lời, Triệu Khả Nhiên dở khóc dở cười, "Tại sao chàng lại chọn một con đường nhỏ như vậy! Người nào cũng không có."

Tư Đồ Húc trả lời đương nhiên, "Cũng là bởi vì nó ít người, ta mới cảm thấy tốt! Như vậy, ta mới có cơ hội trò chuyện cùng nàng chứ!"

Nghe được Tư Đồ Húc trả lời, Triệu Khả Nhiên cảm thấy không còn gì để nói, "Thật sự cần như vậy sao? Không phải tối ngày hôm qua chúng ta mới thấy qua sao?"

Tư Đồ Húc cười cười, kéo Triệu Khả Nhiên lại làm cho khoảng cách gần một chút, "Không phải, ta chỉ là muốn đi như vậy cùng nàng. Từ khi chúng ta quen biết tới nay, chưa từng nắm tay tản bộ giống như hôm nay! Nàng không phải cảm thấy, chúng ta cứ nắm tay như vậy, từ từ đi, cảm giác thật tốt vô cùng sao?"

Sau khi nghe Tư Đồ Húc nói, trong lòng Triệu Khả Nhiên cảm thấy như một dòng nước ấm chảy qua, cảm giác ấm áp. Trước kia, thời điểm ngoại tổ phụ chưa qua đời, ngoại tổ phụ với ngoại tổ mẫu thường nắm tay tản bộ trong phủ như vậy. Trước kia mình ở Trung Nghĩa hầu phủ một khoảng thời gian, cho nên biết vô cùng rõ ràng. Lúc ấy, khi nàng nhìn thấy, đã cảm thấy một màn này hết sức ấm áp, cũng hi vọng tương lai mình có thể giống bọn họ, nắm tay cùng trượng phu của mình, lẳng lặng tản bộ, cho dù không nói một lời cũng đều tốt cả. Nàng cảm thấy, nàng và Tư Đồ Húc nắm tay như vậy, từ từ đi, cảm giác thật có một chút giống như lão phu thê.

Thời điểm mấy chữ lão phu thê này vừa xuất hiện ở trong đầu Triệu Khả Nhiên, nàng liền cảm thấy xấu hổ một hồi, trên mặt trở nên đỏ bừng, từ từ cúi đầu.

Tư Đồ Húc vẫn lôi kéo tay Triệu Khả Nhiên, đối với Triệu Khả Nhiên đột nhiên trầm mặc cảm thấy không hiểu, xoay đầu lại vừa nhìn, chỉ thấy Triệu Khả Nhiên cúi đầu, không thấy được sắc mặt của nàng, đến chỉ có thể nhìn thấy nàng đỏ hết bên tai.

"Làm sao vậy?" Tư Đồ Húc hết sức quan tâm hỏi, "Có phải khó chịu chỗ nào hay không?"

"Không có, không có." Triệu Khả Nhiên sợ tâm sự của mình bị Tư Đồ Húc biết, sau khi vội vàng bình tĩnh một cái, ngẩng đầu lên, lắp ba lắp bắp trả lời. Chỉ là, mặc dù nàng đã bình tĩnh không ít, nhưng là trên mặt đỏ ửng vẫn còn chưa tiêu tán.

Sau khi chứng kiến dáng vẻ của Triệu Khả Nhiên, Tư Đồ Húc đại khái biết chuyện gì xảy ra, hắn cười cười, cũng không nói lời nào. Hắn sợ hiện tại mở miệng, nếu không cẩn thận chọc giận Triệu Khả Nhiên, ngay cả tay nhỏ bé cũng không phải nắm.

Nhìn bộ dạng của Tư Đồ Húc, Triệu Khả Nhiên vội vàng nói sang chuyện khác, "Đúng rồi, hôm nay Phụ hoàng của chàng đã thấy ta, chàng nói ông ấy có thích ta sao?"

Tư Đồ Húc trêu ghẹo cười cười, nói: "Người có thích nàng hay không đều không có vấn đề gì không phải sao? Chỉ cần ta thích nàng là được, không phải sao?"

Sau khi nghe Tư Đồ Húc trả lời, Triệu Khả Nhiên liếc hắn một cái, "Chàng đang lộn xộn gì đây? Ta đang nghiêm túc hỏi chàng, đừng làm rộn!"

Thấy dáng vẻ của Triệu Khả Nhiên, Tư Đồ Húc cũng không dám làm loạn nói giỡn nữa, nở nụ cười rồi trả lời, "Nàng yên tâm, phụ hoàng người rất ưa thích nàng, cũng đã tiếp nhận nàng."

Sau khi nghe được Tư Đồ Húc trả lời, Triệu Khả Nhiên nhất thời yên tâm hơn nhiều, mặc dù mới vừa rồi nàng cảm thấy ấn tượng của hoàng thượng về nàng hình như không tệ, nhưng mà khi lấy được lời khẳng định từ Tư Đồ Húc, nàng mới thật sự thở phào nhẹ nhõm.

Sau khi suy nghĩ một chút, Triệu Khả Nhiên lại mở miệng hỏi, "Có phải bởi vì việc người đó với ta có vài phần giống nhau hay không, hoàng thượng mới có thể yêu thích ta đây này? Còn nữa, chàng biết người trong miệng hoàng thượng nói có mấy phần giống với ta là người nào không?"


"Nàng ấy, cứ suy nghĩ nhiều quá, phụ hoàng thích nàng, cũng chỉ vì nàng mà thôi, chẳng qua không thể không nói, trong đó quả thực có một phần công lao của người kia." Tư Đồ Húc thở dài một cái, "Đại khái cũng là vì khí chất của nàng rất giống với người kia, nên phụ hoàng có mấy phần cảm giác thân thiết với nàng!"

"Nghe ý kiến của chàng, hình như chàng biết người là ai, đúng không?" Triệu Khả Nhiên hỏi đến, "Nhân tiện chàng nói cho ta biết đi! Chàng nói rút cuộc người kia là ai vậy! Không cần khơi dậy hứng thú của ta. Mau nói đi!"

"Được, đừng nóng vội, ta sẽ nói cho nàng." Tư Đồ Húc cười cười sau đó mở miệng trả lời, "Phụ hoàng nói là mẫu phi của ta, khí chất kia của nàng, cảm giác cùng với mẫu phi của ta có mấy phần giống mà thôi."

"Mẫu phi của chàng?" Đây không phải lần đầu tiên Triệu Khả Nhiên nghe nhắc đến người ấy, nhưng mà nàng vẫn hết sức xa lạ đối với với người này.

Tư Đồ Húc gật đầu một cái, "Không sai, nhưng cũng chỉ là khí chất giống nhau mà thôi, mà bộ dáng của các nàng tuyệt không giống một chút nào. Trên người các nàng dường như cùng có một cỗ khí chất lạnh nhạt, giống như đối với cái gì cũng không quan tâm. Nhưng mà giữa các nàng lại bất đồng như vậy. Mẫu phi của ta là một nữ tử rất nhu nhược, mặc dù nàng lạnh nhạt, nhưng lại muốn dựa vào sự bảo vệ của người khác. Còn nàng không giống vậy."

"Ta không giống chỗ nào?" Triệu Khả Nhiên cảm thấy kỳ quái, "Chẳng lẽ ta không phải là một nữ tử yếu đuối sao?"

Triệu Khả Nhiên cảm thấy kỳ quái, chẳng lẽ mình ở trong mắt Tư Đồ Húc không phải là một nữ tử yếu đuối sao? Chẳng lẽ thoạt nhìn mình hết sức kiên cường sao?

Tư Đồ Húc cười lắc đầu, "Các nàng không giống nhau, trên người nàng có một cỗ khí chất kiên cường, hơn nữa nàng mạnh mẽ hơn nhiều so với mẫu phi của ta. Nếu người có một nửa của nàng, có thể cũng sẽ không bị mai táng ở trong hậu cung này! Chỉ là có lúc ta không hy vọng nàng kiên cường như vậy, ta hi vọng nàng có thể bắt chước ỷ lại vào ta."

Nhìn bộ dạng của Tư Đồ Húc, Triệu Khả Nhiên cười cười, "Húc, chàng phải biết, nếu như ta một mực ỷ lại, vậy ta không còn là ta nữa. Ta và mẫu phi của chàng không giống nhau, tuyệt đối ta không muốn trở thành hoa tầm gửi phụ thuộc người khác, ta muốn làm là Kiếm Lam có thể sóng vai đi cùng chàng."

"Ta biết." Tư Đồ Húc dịu dàng nhìn về phía Triệu Khả Nhiên, "Ta biết rõ nàng không muốn ỷ lại vào người khác, ta cũng vậy sẽ không cưỡng cầu, nếu nàng muốn làm người sánh vai đi cùng ta, vậy ta nhất định sẽ làm cho nàng trưởng thành, vì nàng loại bỏ chướng ngại mà thôi."

"Cám ơn chàng, Húc." Triệu Khả Nhiên kéo lấy tay Tư Đồ Húc nắm thật chặt, "Ta cũng vậy sẽ đáp ứng chàng, nếu có chuyện gì, ta nhất định sẽ nói cho chàng biết. Nếu có chuyện gì ta không cách nào giải quyết, vậy tuyệt đối ta sẽ nhờ chàng giúp đở."

"Tốt." Tư Đồ Húc gật đầu một cái.

Đường nhỏ mặc dù dài cũng có lúc đi hết, hai người rất nhanh đã tới Khang Ninh cung, hai người luôn nắm chặt tay cũng phải buông ra.

Rất nhanh, sau khi trải qua thông truyền, Tư Đồ Húc và Triệu Khả Nhiên cùng nhau tiến vào Khang Ninh cung. Vừa tiến vào đại điện, Tư Đồ Húc và Triệu Khả Nhiên lập tức quỳ xuống, vấn an với Thái hậu.

"Tôn nhi thỉnh an hoàng tổ mẫu, chúc hoàng tổ mẫu phúc thọ an khang."

"Thần nữ thỉnh an Thái hậu, chúc Thái hậu phúc thọ an khang."

Thấy hai người quỳ gối phía dưới, Thái hậu cười vô cùng hiền hậu, "Tốt lắm, Húc nhi, còn có Văn Quận chúa, các ngươi cùng bình thân!"

Sau khi nghe lời nói của Thái hậu, Tư Đồ Húc và Triệu Khả Nhiên đều đứng lên, vừa đứng lên, Triệu Khả Nhiên cũng phát hiện, ngoại tổ mẫu ngồi ở ghế bên cạnh Thái hậu, vẻ mặt đang cười nhìn nàng. Nhưng mà làm nàng kinh ngạc chính là, bên người còn có người đứng bên cạnh ngoại tổ mẫu, đó chính là biểu tỷ của mình —— Tần Y Miểu.

Kể từ lúc Triệu Khả Nhiên vừa vào cửa, Tần Y Miểu cũng đã chú ý tới biểu muội của mình rồi. Một thân cung trang màu trắng này đúng là làm cho nàng nổi bật lên thanh lệ thoát tục! Ngay cả ngũ quan bình thường thanh tú hình như cũng biến thành hết sức xuất sắc. Nhìn Triệu Khả Nhiên như vậy Tần Y Miểu cảm thấy xa lạ, đồng thời cũng cảm thấy hàng loạt ghen tỵ. Một thân cung trang màu trắng này, còn có trâm cài tóc Mặc Ngọc, một chút không thể không tuyên bố rõ ràng, hiện tại nàng đã là Quận chúa.

Nhìn Triệu Khả Nhiên như vậy, oán hận trong lòng của Tần Y Miểu không ngừng nảy sinh, rõ rang số tuổi nàng ta và Triệu Khả Nhiên không sai biệt lắm, hơn nữa vô luận một phương diện nào của mình nếu so đều mạnh hơn Triệu Khả Nhiên, tại sao hiện tại Triệu Khả Nhiên đã là Tòng Nhất Phẩm Tôn Chính Trấn Quốc Văn Quận chúa, mà mình còn không có bất kỳ danh phận nào trong người!


Sau khi nghe được Triệu Khả Nhiên trả lời, Thái hậu liền cười nói, "Vậy cũng tốt! Các ngươi tuổi trẻ cùng nhau đi dạo! Cứ để cho hai lão ma ma chúng ta cùng ở nơi này hảo hảo mà trò chuyện đi!"

Sau khi nói xong, Thái hậu lại quay đầu lại, nhìn về phía Tư Đồ Húc, "Húc nhi, con có muốn ra ngoài đi dạo cùng với các nàng không? Không cần ở nơi này cùng hai cái lão bà chúng ta."

Sau khi nghe được câu hỏi của Thái hậu, chân mày Tần Y Miểu nhẹ cau lại, nàng chính là nghĩ rằng muốn cùng với Triệu Khả Nhiên đi ra ngoài một chút, nếu Húc vương cũng đi ra theo, vậy mình còn nói ra miệng thế nào được chứ! Ngay lúc Tần Y Miểu hết sức lo lắng, may thay là Húc vương đã từ chối.

"Bẩm Hoàng tổ mẫu, nhi thần ở lại chỗ này được rồi, ngắm hoa cùng hai nữ tử, ta không có hứng thú tốt như vậy."

Vốn Tư Đồ Húc muốn đi theo, nhưng mà hắn nhìn thấy Triệu Khả Nhiên nhìn về phía hắn hơi lắc đầu một cái, hắn biết Triệu Khả Nhiên là có chuyện muốn tự mình làm, cho nên mới không muốn hắn đi theo. Đối với việc Triệu Khả Nhiên muốn làm, hắn tuyệt đối sẽ không can thiệp.

Sau khi nghe Tư Đồ Húc trả lời, Thái hậu gật đầu cười, "Vậy cũng tốt, thôi được con ở lại chỗ này cùng ai gia mà trò chuyện được rồi, cũng rất lâu con không vào cung, ai gia rất nhớ con."

Không bao lâu, Tần Y Miểu cùng với Triệu Khả Nhiên đã rời khỏi đại điện, đi tới bên ngoài đình viện. Nhìn sân đủ loại hoa, Triệu Khả Nhiên cũng không khỏi cảm thán, hoàng cung thật đúng là một nơi xa hoa! Nhiều hoa như vậy, mà trong đó có rất nhiều loài hoa hiếm!

Tần Y Miểu đi tới một chậu hoa trước mặt, mở miệng hỏi, "Khả Nhiên biểu muội, muội cũng biết, chậu hoa này là giống cái gì?"

Thật ra thì theo lý mà nói, vào lúc này, Tần Y Miểu nên gọi Triệu Khả Nhiên là Văn Quận chúa. Dù cho các nàng là biểu tỷ muội vẫn vậy, ở trong hoàng cung, nàng nên gọi phong hào của Triệu Khả Nhiên, mà không phải vẫn gọi biểu muội. Nhưng mà nàng lại không muốn mở miệng gọi Triệu Khả Nhiên là Quận chúa, bởi vì cách gọi này, có vẻ mình sẽ thấp hơn một cái đầu so với Triệu Khả Nhiên.

Triệu Khả Nhiên đại khái biết Tần Y Miểu muốn nói những gì, nàng tiến lên một bước, nhìn về một chậu hoa phía trước này, hoa màu bạch ngọc, giữa cánh hoa có chút hoàng lục sắc. Chính giữa có cánh hoa nhỏ. Cánh hoa bên ngoài dài, rủ xuống mềm mại. Nhìn phía trước cánh hoa có hình thìa móc, thìa vòng hoặc không có. Gần trung tâm phần lưng thìa vòng nhìn trên cánh hoa có đường kẻ li ti màu đỏ tươi mỏng hoặc nhuộm màu vàng sáng. Nhìn trên cánh hoa hơi có sợi rãnh mảnh, lá cây dài, dọc theo có nhiều răng cưa nhọn; chính giữa phiến lá nứt sâu, khoảng giữa bóp lại, gốc lá cây có đài. Thân cây có màu xanh nâu, hẹp dài hơi mềm, cao. Thích hợp nở hoa.

Sau khi quan sát tỉ mỉ một chậu hoa xong, Triệu Khả Nhiên cười cười, mở miệng nói, "Xin Y Miểu biểu tỷ hãy chỉ bảo, Khả Nhiên ngu dốt, thật sự vẫn không biết chậu hoa này là giống gì!"

Sau khi nghe Triệu Khả Nhiên trả lời, Tần Y Miểu cười cười, "Bồn hoa này mỹ danh kêu Tân Ngọc Khổng Tước. Không ngờ biểu muội tài nữ như vậy, thế nhưng cũng có thứ không biết!"

Nghe được ý chê cười trong lời nói của Tần Y Miểu, Triệu Khả Nhiên cũng không tức giận, chỉ nở nụ cười nhạt, "Muội cũng chỉ là đọc qua vài cuốn sách mà thôi, danh hiệu tài nữ như vậy, muội không dám nhận!"

Thấy bộ dạng Triệu Khả Nhiên một vẻ không liên quan đến mình, lửa giận trong lòng Tần Y Miểu càng mạnh mẽ, vừa mở miệng đã châm chọc một phen, "Khả Nhiên biểu muội thật sự quá khiêm tốn, ngay cả hoàng thượng cũng nói biểu muội là tài nữ, còn vì vậy được phong làm Tòng Nhất Phẩm Tôn Chính Trấn quốc Văn Quận chúa, không phải sao?"

Quả nhiên, vẫn là vì chuyện này. trong lòng Triệu Khả Nhiên thầm nghĩ, xem ra đúng là vì chuyện mình được sách phong mà chọc tới Tần Y Miểu rồi. Chỉ là nói cũng phải, mình cũng bởi vì một bài thơ được phong  Quận chúa, mà Tần Y Miểu đã khoác lên người danh hiệu Kinh Thành Đệ Nhất Tài Nữ lâu như vậy, thậm chí ban thưởng cũng không có, chứ nói chi là sắc phong làm Quận chúa.

Dáng vẻ của Triệu Khả Nhiên làm bộ như nghe không hiểu, chỉ coi lời nói của Tần Y Miểu là ca ngợi, cười trả lời, "Biểu tỷ thật sự đã quá khen, nhưng mà đúng là chỉ vì Khả Nhiên đã làm một bài thơ vừa lúc hoàng thượng biết được  mà thôi, đó đều là trùng hợp!"

Sau khi nghe Triệu Khả Nhiên trả lời, Tần Y Miểu chau mày, nàng ta không biết, Triệu Khả Nhiên đến cùng là đang giả bộ ngu hay không, trong câu mình vừa mới nói kia có câu nào khen ngợi nàng ta à!

Nghĩ tới đây, Tần Y Miểu cười, nhưng nụ cười không tới đáy mắt, "Vậy theo cách nói của biểu muội, tất cả đều là vận may mà thôi, thế sao biểu tỷ ta lại không có vận may tốt như vậy!"

Nghe Tần Y Miểu nói xong, Triệu Khả Nhiên mỉm cười, "Biểu tỷ nói đùa, chỉ có điều phúc khí của biểu tỷ so với ta tốt hơn nhiều, làm sao lúc này có thể quan tâm vận số của muội đây?"

Sau khi Tần Y Miểu nghe được lời nói của Triệu Khả Nhiên, nhíu mày một cái, "Lời này của muội là có ý gì?"

Triệu Khả Nhiên cười, mở miệng nói, "Biểu tỷ, Không phải người cũng biết sao? Thành tựu lớn nhất của một nữ nhân, tuyệt đối không phải là phong làm phẩm cấp danh phận cái gì, mà là gả một lang quân như ý, đó mới là quan trọng nhất ấy ư? Phải biết thành tựu của biểu tỷ tương lai tuyệt đối so với Khả Nhiên cao hơn, cho nên nói, Khả Nhiên cũng không có vận khí tốt như vậy đâu! Cũng chỉ có một chút vận khí như vậy mà thôi."

Sau khi nghe được lời nói của Triệu Khả Nhiên, Tần Y Miểu như có điều suy nghĩ.

Không sai, đoạn thời gian tới nay của mình, vẫn luôn rối rắm chuyện Triệu Khả Nhiên được sách phong làm Quận chúa này, thật ra thì, chuyện quan trọng nhất không phải nên nỗ lực vì mình tương lai chính mình tính toán mới đúng sao? Triệu Khả Nhiên nói cũng đúng, chỉ cần tương lai mình gả cho thái tử, mình sẽ trở thành đối tượng được nữ tử khắp thiên hạ hâm mộ, như vậy mới là quan trọng nhất, không phải sao?


Đã sửa bởi Thương Thương lúc 01.06.2016, 00:50, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 07.06.2016, 15:41
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 12.08.2015, 13:25
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 91
Được thanks: 592 lần
Điểm: 31.25
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt - Điểm: 82
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 107: Châm ngòi ly gián


Thấy Tần Y Miểu hình như rơi vào trong trầm tư, Triệu Khả Nhiên tiếp tục mở miệng nói: "Biểu tỷ, muội và tỷ không giống nhau, cho dù hiện tại muội đã là Quận chúa, thế nhưng tương lai của muội lại vẫn chưa biết. Nhưng mà biểu tỷ, tỷ không giống vậy! Phải biết, phúc khí của tỷ vẫn còn ở phía sau!"


"Thật sao?” mặc dù ngoài miệng Tần Y Miểu nói như vậy, nhưng mà trong lòng vẫn hết sức cao hứng. Sau khi nghe Triệu Khả Nhiên một lúc, vừa vặn cảm thấy hình như hỏa khí của nàng ta cũng đã tiêu tan không ít!


"Dĩ nhiên." Triệu Khả Nhiên nói hết sức khẳng định, "Biểu tỷ, dung mạo tỷ xinh đẹp thế này, còn có thi thư đầy bụng, hơn nữa tỷ lại có gia thế như vậy, tương lai nhất định sẽ gả một lang quân như ý, trở thành đối tượng được nữ tử khắp thiên hạ ngưỡng mộ."


Triệu Khả Nhiên chọn lời hay mà nói, mục đích bây giờ của nàng là muốn đánh tan oán hận của Tần Y Miểu đối với nàng. Tần Y Miểu oán hận nàng, nhưng mà chỉ là bởi vì nàng được phong Quận chúa mà thôi, chỉ cần khiến Tần Y Miểu cảm thấy thật ra thì Quận chúa cũng không phải là cái gì vô cùng tài giỏi, trong khi đó lại vì nàng ta mô tả một tương lai tươi đẹp hơn nữa, hẳn là nàng ta sẽ từ từ bỏ đi oán hận đối với nàng.


Quả nhiên không ngoài dự đoán, sau khi nghe được lời khen ngợi của Triệu Khả Nhiên, Tần Y Miểu cũng đã tiêu tán không ít oán khí, liền toàn bộ liền tiêu thất, chỉ là một mặt tươi cười nhìn Triệu Khả Nhiên: "Khả Nhiên biểu muội nói đùa, ta nào có tốt như ngươi nói vậy chứ!"


Sau khi thấy được bộ dạng của Tần Y Miểu, Triệu Khả Nhiên cũng biết lời của mình đối với nàng đã tạo thành ảnh hưởng nhất định rồi, vì vậy liền không ngừng cố gắng: "Y Miểu biểu tỷ, lòng tốt của tỷ mọi người chúng ta cũng có mắt nhìn. Tin tưởng thái tử điện hạ cũng nhìn ở trong mắt. Thật ra thì biểu tỷ là nữ tử tốt như vậy, cùng thái tử điện hạ là xứng đôi nhất."


Triệu Khả Nhiên biết lời nói Tần Y Miểu thích nghe nhất chính là cái gì, cũng biết người trong lòng Tần Y Miểu rút cuộc là người nào, chỉ cần khiến Tần Y Miểu cảm giác tương lai mình chính là thái tử phi, đại khái nàng ta cũng sẽ không liên tục dán mắt vào mình không tha như vậy.


Quả nhiên, sau khi nghe được Triệu Khả Nhiên khen tặng, Tần Y Miểu vừa tức giận còn có oán hận liền trở thành hư không rồi, hiện tại trong lòng của nàng ta cũng chỉ còn lại ngượng ngùng: "Khả Nhiên biểu muội nói cái gì nữa đây! Đang yên lành như vậy liền nhắc đến thái tử điện hạ rồi sao!"


Đích thực trong lời nói của Triệu Khả Nhiên khiến Tần Y Miểu mở cờ trong bụng, nhưng mà ở mặt ngoài, nàng ta vẫn phải là làm bộ dáng vẻ như hết sức xấu hổ, chỉ sợ người khác nói nàng không đủ lễ độ.


Nhìn bộ dạng của Tần Y Miểu, trong lòng Triệu Khả Nhiên cảm thấy buồn cười, rõ ràng trong lòng cũng rất khát vọng, trên mặt còn phải giả trang ra một bộ dạng xấu hổ, thật đúng là dối trá! Chỉ là, càng như vậy càng tốt, chỉ có lời như vậy, kế hoạch của mình mới có thể áp dụng tốt hơn. Vốn kế hoạch của mình là một mực lấy lòng Tần Y Miểu. Bằng không, cho dù hôm nay Tần Y miểu nghĩ thông suốt, nếu là ngày mai nàng lại nghĩ tới, bắt đầu muốn nhằm vào chính mình, đến lúc đó nên làm cái gì đây!


"Y Miểu biểu tỷ, tỷ cũng không cần xấu hổ, thật ra thì trong kinh thành, nam tử duy nhất xứng đáng với tỷ, cũng chỉ có thái tử điện hạ. Tỷ cũng biết, mặc dù bây giờ muội đã được sắc phong làm Quận chúa rồi, Nhưng mà tỷ cũng biết, ta đây là Quận chúa chẳng qua chỉ đúng là nói qua dễ nghe mà thôi, nào có một chút thực quyền chứ! Nói không chừng tương lai muội còn phải trông cậy vào hỗ trợ của biểu tỷ!"


Nói đến đây, bất chợt mặt của Triệu Khả Nhiên lộ vẻ khó xử, tựa hồ giống như có chút lời nói khó có thể mở miệng: "Chỉ là, biểu tỷ, tỷ, ừ, thái tử điện hạ, ừ, nên nói như thế nào đây?"

Thấy vẻ mặt trên mặt của Triệu Khả Nhiên, còn có lời nói ấp a ấp úng, Tần Y Miểu chau mày, mở miệng hỏi: "Khả Nhiên biểu muội, ngươi có phải có chuyện khó khăn gì hay không, không ngại nói ra, chỉ cần biểu tỷ ta có thể hỗ trợ, ta tuyệt đối sẽ không từ chối."


Hiện tại tâm tình của Tần Y Miểu có thể so với mới vừa rồi tốt hơn nhiều lắm, cho nên khi nhìn thấy vẻ mặt trên mặt của Triệu Khả Nhiên khó xử, không nói hai lời liền mở miệng. Nhất là trong lời nói vừa rồi của Triệu Khả Nhiên còn dính líu tới thái tử, cho nên nàng ta càng thêm nhạy cảm, vội vàng mở miệng nói có thể giúp một tay.


Nhìn bộ dạng của Tần Y Miểu, Triệu Khả Nhiên thầm cười ở trong lòng, mình vừa mới nói nhiều như vậy, không phải là vì chuyện kế tiếp sao? Nếu muốn khiến Tần Y Miểu đưa ánh mắt từ trên người chính mình dời đi biện pháp tốt nhất chính là cho Tần Y Miểu một kẻ địch, để cho nàng không rảnh bận tâm mình, như vậy mới phải kế hoạch lâu dài, không phải sao? Đầu tiên bỏ đi địch ý của Tần Y Miểu đối với mình, nói như vậy, nàng ta mới có thể tin tưởng vào lời của mình, nàng ta mới có thể ý thức được, thật ra thì kẻ địch của nàng căn bản cũng không phải là mình.


Nghĩ tới đây, Triệu Khả Nhiên cau mày, trên mặt một vẻ mặt hết sức khổ sở: "Biểu tỷ, có một số việc, ta thật sự là không muốn nói cho tỷ biết, nhưng mà không nói sao? Giống như lại cảm thấy thực xin lỗi tỷ một dạng, thật đúng là làm cho muội khó xử! Dù sao trong chuyện này cũng là liên lụy tới tỷ."


Sau khi nghe Triệu Khả Nhiên nói, Tần Y Miểu cảm thấy vô cùng nghi hoặc: "Khả Nhiên biểu muội, Rút cuộc muội là muốn nói chuyện gì đây! Nếu, muội cũng đã nói, chuyện này liên lụy tới ta mà nói..., đó không phải là nên nói cho ta biết sao?"


"Nhưng ——" trên mặt của Triệu Khả Nhiên một bộ dáng vẻ hết sức do dự không quyết.


Thấy dáng vẻ của Triệu Khả Nhiên, thì trong lòng của Tần Y Miểu càng nóng nảy: "Biểu muội tốt của ta, ngươi cứ nói đi! Rút cuộc là xảy ra chuyện gì chứ! Muội cũng đã nói rồi, chuyện này có quan hệ tới ta, đã như vậy, ta không phải hơn nên biết sao?"


"Vậy cũng tốt!" trên mặt của Triệu Khả Nhiên một bộ dáng vẻ kiên quyết, nhưng mà trong đáy lòng cũng là đáng âm thầm cười trộm, xem ra Tần Y Miểu thật sự đúng là thực vội! Chỉ là cảm thấy gấp như vậy càng tốt, lời như vậy, lời của mình mang cho nàng có tính chấn động lại càng lớn, đổi lại lửa giận trong lòng của nàng ta đại khái cũng sẽ cháy sạch!


"Y Miểu biểu tỷ, thật ra thì chuyện này, chẳng qua ta cũng chỉ là lời truyền miệng mà thôi, nhưng mà bởi vì trước cũng đã đã nghe tỷ nói, tâm ý của tỷ đối với thái tử, cho nên, ta mới có thể nói cho tỷ, để cho tỷ suy tính cho đụng chạm chưa xảy ra." trên mặt của Triệu Khả Nhiên vẻ làm khó nặng hơn, nàng hít sâu một hơi sau đó tiếp tục nói: "Y Miểu biểu tỷ, muội hiểu biết rõ thái từ điện hạ đối với tỷ đứng núi này trông núi kia, nhưng mà gần đây tựa hồ thái tử điện hạ đang lấy lòng đối với Khả Nhân, tỷ có biết chuyện này không?"


"Cái gì?" Tần Y Miểu thất kinh.


Thấy Tần Y Miểu giật mình, Triệu Khả Nhiên cảm thấy hết sức hài lòng. Không sai, mình muốn đó là thiết lập kẻ địch của Tần Y Miểu chính là Triệu Khả Nhân. Mặc dù hôm nay mình nói không ít lời hữu ích khiến Tần Y Miểu nghe hết sức vui mừng, nhưng mà lại có ai có thể bảo đảm sau này Tần Y Miểu, lại càng sẽ không cảm thấy oán hận chính mình! Nữ nhân đều giỏi thay đổi, nhất là giống như Tần Y Miểu một nữ tử sớm nắng chiều mưa như vậy. Chỉ cần thân phận Quận chúa của mình mà nói, Tần Y Miểu cũng sẽ không chân chính để xuống oán hận. Nếu như vậy, vậy mình phải đề phòng người này lại thêm một người kia. Nếu Tần Y Miểu là địch nhân tiềm ẩn, Triệu Khả Nhân là kẻ địch ở chỗ sáng của mình, nói như vậy, nếu để cho hai người các nàng đấu với nhau, như vậy đối với mình mà nói, mới là có lợi nhất, không phải sao? Lại nói tuyệt đối mình cũng không có oan uổng Triệu Khả Nhân không phải sao? Triệu Khả Nhân thật là cùng thái tử đang lui tới, thế nhưng việc này thực sự rõ ràng!


Nhìn ánh mắt khiếp sợ trên mặt của Tần Y Miểu, Triệu Khả Nhiên cũng biết mình bốc đúng thuốc, Tần Y Miểu quan tâm nhất chính là địa vị thái tử phi tương lai.


Qua một hồi lâu, hình như Tần Y Miểu cũng ý thức được mình luống cuống, vội vàng cười cười, che giấu ánh mắt của mình, nhưng là trong mắt vội vàng cũng là không lừa được người: "Khả Nhiên biểu muội, muội nói là thật sao? Nhưng mà Khả Nhân nàng ta không phải đã có hôn ước trong người rồi sao? Như thế nào lại cùng dây dưa với thái tử điện hạ đây?"


Nhìn bộ dạng của Tần Y Miểu, Triệu Khả Nhiên cũng biết, thật ra rõ ràng trong lòng nàng cũng đã tin, nhưng vẫn còn đang tìm lấy cớ, hi vọng để chứng minh chuyện này đúng là giả.


Triệu Khả Nhiên cười cười, tiếp tục nói: "Thật ra thì, nói thật, muội cũng không biết rút cuộc chuyện này là thật hay giả, nhưng mà đúng chỉ là lời truyền miệng mà thôi. Nhưng mà bởi vì trước đã biết tâm ý của biểu tỷ, cho nên mới phải lưu tâm."


Sai khi nghe được lời nói của Triệu Khả Nhiên, trong lòng của Tần Y Miểu liều mạng an ủi bản thân, nhưng hình như một chút tác dụng cũng không có, nàng ta cũng không biết rút cuộc lời nói trong miệng Triệu Khả Nhiên là thật hay giả, nàng (Khả Nhiên) và Triệu Khả Nhân là tỷ muội, không phải sao? Chẳng lẽ Triệu Khả Nhiên cùng Triệu Khả Nhân có cái gì quá tiết, cho nên mới muốn mượn tay của mình tới thu thập Triệu Khả Nhân sao?


Nghĩ tới khả năng này, trong ánh mắt Tần Y Miểu tràn đầy hoài nghi nhìn về phía Triệu Khả Nhiên: "Khả Nhiên biểu muội, muội nói đều là thật, nếu nói như vậy, vậy tại sao ngươi còn có thể nói cho ta biết chứ? Ngươi và Khả Nhân mới phải tỷ muội, không phải sao? Lời như vậy, ngươi phải không nói ra ngoài mới đúng, không phải sao?"


Đối mặt với hoài nghi của Tần Y Miểu, trên mặt Triệu Khả Nhiên không hiện, nhưng trong lòng vẫn là không thể không cảm thán, Tần Y miểu tâm tư thật vẫn đủ kín đáo, sẽ không bởi vì người khác nói cái gì mà lập tức liền hoài nghi. Thật vẫn không thể không nói, đích xác Tần Y Miểu lợi hại thật, chỉ là, mình đã trải qua chuyện tình sau đó của đời trước, hiện tại tuyệt đối cũng không là tiểu thư khuê các đơn thuần gì nữa.


Sau khi nghe được lời nói của Tần Y Miểu, Triệu Khả Nhiên giả trang ra một bộ vẻ mặt hết sức không hiểu: "Biểu tỷ, lời này của tỷ là có ý gì chứ! Ta cùng Khả Nhân có thể có quan hệ gì nữa! Thế nhưng chúng ta là tỷ muội! Giữa hai tỷ muội nào có cái gì thâm thù đại hận đó chứ!"


Đến miệng còn sai sử. Đúng vậy, giữa hai tỷ muội đúng là không nên có thâm thù đại hận gì, nhưng mà đại khái mình và Triệu Khả Nhân trời sanh chính là kẻ thù ư! Vĩnh viễn đều không cách nào kẻ địch cùng tồn tại, mối thù của các nàng hận có lẽ là Thượng Nhất Thế mang tới! Kể từ từ trong bụng mẹ liền bắt đầu mang tới thù hận, nếu không, nàng thật vẫn không biết nên giải thích làm sao bẩm sinh Triệu Khả Nhân đối với mình oán hận. Nghĩ tới đây, trong lòng của Triệu Khả Nhiên cảm thấy đắng chát một hồi.


Mà sau khi nghe được Triệu Khả Nhiên trả lời, Tần Y Miểu không biết nên hay không nên tin tưởng được, dù sao trước Triệu Khả Nhiên vì Triệu Khả Nhân giải trừ hôn ước với Trung Nghĩa hầu phủ rồi, Triệu Khả Nhiên sẽ không phải là vì nguyên nhân này mới bắt đầu oán hận Triệu Khả Nhân sao?


Nghĩ tới đây, Tần Y Miểu thử dò xét tính lên tiếng: "Đúng rồi, Khả Nhiên biểu muội, trước cùng Trung Nghĩa hầu phủ có hôn ước là không phải là ngươi sao? Thế nào hiện tại thành Khả Nhân cơ chứ?"


Sau khi nghe được vấn đề của Tần Y Miểu, trong mắt Triệu Khả Nhiên thoáng qua một tia sáng, cười trả lời: "Thật ra thì người nào cùng Trung Nghĩa hầu phủ có hôn ước không phải cũng không có quan hệ sao? Chỉ cần là hôn sự giữa Trấn Bắc Hầu phủ với Trung Nghĩa hầu phủ không đổi, vậy thì có thể."


Ánh mắt của Tần Y Miểu híp một cái, tiếp tục cười nói: "Thật ra thì lại nói, Khả Nhiên biểu muội, chính là đối với việc mất một chuyện hôn sự, trong lòng của ngươi liền một chút ý kiến cũng không có sao?"



Sau khi thấy bộ dạng của Tần Y Miểu, Triệu Khả Nhiên cũng biết, Tần Y Miểu cũng chưa hoàn toàn tin tưởng lời của mình, nàng đại khái chính là cho là mình hận Triệu Khả Nhân, muốn hãm hại Triệu Khả Nhân, mới có thể nói ra lời nói như vậy với nàng ta.


Mặc dù trong nội tâm biết rõ ràng, nhưng mà trên mặt của Triệu Khả Nhiên cũng là một bộ nghi hoặc: "Y Miểu biểu tỷ, muội nên có ý kiến gì đây! Mặc dù là muội không còn hôn ước với Trung Nghĩa hầu phủ rồi, nhưng mà lúc vừa mới đến điện Thái Hòa yết kiến hoàng thượng, hoàng thượng đã từng nói, tương lai nên vì hôn sự của muội làm chủ, lời như vậy, muội còn có thể có ý kiến gì nữa đây!"


"Cái gì, hoàng thượng nói, nên vì tương lai ngươi hôn sự làm chủ?" Tần Y Miểu thất kinh.


"Đúng vậy!" Triệu Khả Nhiên gật đầu một cái, thật ra thì lấy cớ này cũng là nàng vừa mới nghĩ tới, hoàn hảo hoàng thượng vừa mới có nói qua tương lai nên vì mình chỉ hôn, lời như vậy, Tần Y Miểu nghĩ ra không phẫn với bất bình, mình tất cả đều không có, vậy thì làm sao lại nghĩ đi hại Triệu Khả Nhân đây!


Quả nhiên, sau khi nghe được lời nói của Triệu Khả Nhiên tất cả hoài nghi của Tần Y Miểu đều biến mất không thấy, xác thực, nếu là có hoàng thượng chỉ hôn, tương lai hôn sự đó là tuyệt đối không thể so với trước kém, cho nên Triệu Khả Nhiên cũng không cần thiết hãm hại Triệu Khả Nhân, đó chính là nói, Triệu Khả Nhiên nói đều là thật.


Nghĩ đến khả năng này, trong lòng của Tần Y Miểu liền hết sức gấp gáp: "Này, Khả Nhiên biểu muội, lời của ngươi vừa mới nói liền đều là thật, ta là nói chuyện giữa Khả Nhân cùng thái tử."


Triệu Khả Nhiên giả trang ra một vẻ mặt khổ sở: "Y Miểu biểu tỷ, thật ra thì tỷ cũng biết, muội chẳng qua chỉ là một tiểu thư khuê các cửa lớn không ra, cửa sau không gần mà thôi, làm sao có thể biết chuyện có phải thật vậy hay không! Không phải muội cũng vừa mới đã nói sao? Muội chỉ là nói nghe đồn đãi mà thôi, cũng chỉ là bởi vì chuyện này cùng tỷ, còn có Khả Nhân đều có liên quan, cho nên, muội mới nhớ mà thôi sao?"


"Vậy trừ những thứ này, muội có còn nghe nói qua cái gì những lời khác hay không?" Tần Y Miểu hết sức vội vàng hỏi tới.


Triệu Khả Nhiên suy nghĩ một chút sau đó mở miệng nói: "Thật ra thì, trừ những thứ này ra, muội còn có nghe được một chút nói bóng nói gió. Y Miểu biểu tỷ, tỷ còn nhớ rõ về chuyện tình làm thơ trên thọ yến ngoại tổ mẫu lần trước sao?"


"Nhớ." Nghe được Triệu Khả Nhiên nhắc tới chuyện tình lần đó, sắc mặt của Tần Y Miểu không phải hết sức tốt, bởi vì ở đó trong một lần làm thơ, nàng ta Kinh Thành Đệ Nhất Tài Nữ này thế nhưng bị thua, đó là sỉ nhục trong đời của nàng, làm sao nàng quên mất cơ chứ?


Triệu Khả Nhiên tự nhiên cũng là chú ý tới sắc mặt của Tần Y Miểu, nhưng mà nàng còn làm bộ như không phát hiện, tiếp tục nói: "Lần đó ta không phải thắng thái tử điện hạ một bộ 《 Hàn Mai đồ 》 sao? Đang lúc thái tử phái người đưa bộ vẽ đấy kia tới, trong đó còn có một phần quà tặng, hình như nói là thái tử muốn tặng cho Khả Nhân, về phần là cái gì, muội liền không phải vô cùng rõ ràng. Mà sau này, hình như thái tử cũng hẹn Khả Nhân nhiều lần, nhưng mà rút cuộc Khả Nhân có từng đến nơi hẹn, muội liền không biết."


Lời nói của Triệu Khả Nhiên lập lờ nước đôi, nàng rất rõ ràng, nếu là mình thật nói xong hết sức khẳng định, ngược lại Tần Y Miểu sẽ không tin tưởng. Người chính là như vậy, nếu là ngươi nói vô cùng rõ ràng chính xác, người khác có lẽ cũng sẽ không tin, nhưng là nếu là ngươi nói lập lờ nước đôi lời, ngược lại sẽ để cho trong lòng người khác nghi ngờ nặng hơn.


Không ngoài dự đoán, sau khi nghe được lời nói của Triệu Khả Nhiên, sắc mặt của Tần Y Miểu đen thùi, trong mắt mãnh liệt phát ra oán hận.


"Khả Nhiên biểu muội, muội đã biết nghe nói những thứ này, thật sao?" Tần Y miểu cố làm trấn định nói: "Vậy không qua chính là một chút tin đồn mà thôi, về ngươi sau vẫn là không nên hơn nữa, biết không?"


Nhìn bộ dạng của Tần Y Miểu, Triệu Khả Nhiên cũng biết, sợ rằng Tần Y Miểu đối với lời nói của mình đã rất tin không nghi ngờ nữa, như bây giờ nói không lại chính là vì nhắc nhở mình, ở trước mặt người ngoài không nên nói chuyện lung tung đi!


Triệu Khả Nhiên cười cười, mở miệng nói: "Y Miểu biểu tỷ yên tâm được rồi, vốn là ta cũng vậy không muốn nói ra chuyện này, nhưng mà bởi vì chuyện này dính đến tỷ và Khả Nhân, cho nên ta mới có thể nói cho tỷ."


Sau khi nghe lời nói của Triệu Khả Nhiên, Tần Y Miểu gật đầu cười, "Vậy thì tốt."


Triệu Khả Nhiên nhìn về phía Tần Y Miểu, mặc dù trên mặt Tần Y Miểu lộ vẻ cười, nhưng mà nụ cười không hề đạt tới đáy mắt. Xem ra, mặ dù ngoài miệng Tần Y Miểu không nói ra, nhưng mà đại khái hiện tại nàng ta đã đem Triệu Khả Nhân làm cái đinh trong mắt! Như vậy rất tốt, chỉ cần Tần Y Miểu vẫn nhìn chằm chằm vào Triệu Khả Nhân, như vậy, đại khái nàng ta cũng chưa có thời gian chú ý tới mình! Triệu Khả Nhân cũng vậy, có Tần Y Miểu nhằm vào, có thể Triệu Khả Nhân cũng không có nhiều thời gian tới muốn hãm hại nàng như vậy!


Nghĩ tới đây, Triệu Khả Nhiên lại quyết định cho Tần Y Miểu thêm một liều thuốc mạnh, giống như trong lúc lơ đãng, nàng nhỏ giọng mà nói ra: "Ai, hi vọng chuyện này vẫn là không nên truyền ra thật là tốt, ban đầu chuyên tình Khả Nhân với Lâm thế tử cũng là bởi vì truyền đi mọi người đều biết, Khả Nhân mới có thể vội vàng ở trong lúc định ra hôn ước. Hiện tại Khả Nhân là người đã có là hôn ước, nếu lại bắt đầu sinh chuyện gì sẽ không tốt."


Sau khi nghe Triệu Khả Nhiên lẩm bẩm, Tần Y Miểu chấn động, đúng vậy! Ban đầu Triệu Khả Nhân cũng là bởi vì như vậy, mới đoạt đi hôn ước của Triệu Khả Nhiên. Triệu Khả Nhân ngay cả hôn ước của tỷ tỷ mình cũng giành, nữ nhân như vậy làm sao người đó có cái gì có thể cảm thấy thẹn đây? Hiện tại, có lẽ nàng ta có coi trọng Thái tử, cho nên có muốn muốn lặp lại chiêu cũ! Đại khái hiện tại nàng ta có muốn tới tranh đoạt với mình đi! Xem ra nàng ta đối với cảnh cáo trước của chính mình, một câu nói nàng ta cũng không có nghe vào! Bằng không, chính là Triệu Khả Nhân là cố ý muốn cướp của nàng (Y Miểu), sau khi nàng ta biết mình thích thái tử còn muốn giành, giống như lúc trước, giống như nàng ta đoạt đi bạch ngọc Quan Âm mình muốn đưa cho tổ mẫu làm lễ thọ.


Sau khi nghĩ tới khả năng này, sắc mặt của Tần Y Miểu trở nên âm trầm, ánh mắt chớp động oán hận quang mang, giống như là một con rắn độc đã tập trung vào con mồi.


Nhìn bộ dạng của Tần Y Miểu, Triệu Khả Nhiên cũng biết, xem ra Tần Y Miểu đã tin lời của mình, như vậy tiếp đó, có thể nàng ta sẽ đối phó với Triệu Khả Nhân chứ! Mặc kệ là Tần Y Miểu, hay là Triệu Khả Nhân, cũng đều không phải kẻ dễ bắt nạt, như vậy kể tiếp, đại khái các nàng đều có, xem ra về sau chính mình sẽ thanh nhàn hơn nhiều.


Nghĩ đến đây, tâm tình của Triệu Khả Nhiên liền hết sức tốt, nhất là nhìn nhiều loại hoa xung quanh, tâm tình của nàng càng thêm thoải mái.


Vì vậy, mặc dù Triệu Khả Nhiên với Tần Y Miểu một mực dạo trong đình viện, nhưng mà hai người đều là yên lặng không nói gì. Tần Y Miểu kể từ vừa bắt đầu vẫn trầm mặc không nói gì, không biết suy nghỉ cái gì. Mà trong trường hợp đó trên mặt của Triệu Khả Nhiên vẫn mỉm cười, tâm tình hết sức vui sướng thưởng thức các loại Mẫu Đơn hiếm trong đình viện.

—— tuyến phân cách ——

Sau khi Triệu Lâm dẫn theo Tiêu Linh trở lại Trấn Bắc Hầu phủ về, còn chưa xuống xe ngựa cũng đã thấy được người một nhà Triệu Tùng đang ở cổng chờ, trừ Triệu Khả Nhiên mới vừa vào cung ra, Triệu Tùng, Tần Hương Hà, Triệu Khả Nhân, thậm chí Triệu Khả Phong cũng tới. Triệu Khả Nhân vốn không muốn đến, bởi vì nàng không muốn nhìn thấy bộ dạng Triệu Khả Nhiên nở mày nở mặt, nhưng là mẫu thân mở miệng gọi, hơn nữa hiện tại nàng và Triệu Khả Nhiên còn phải duy trì sự hòa thuận mặt ngoài. Nếu tất cả mọi người tới, mà nàng không tới, hình tượng tốt duy trì trước mặt mọi người kia của nàng sẽ bị hao tổn;


Rất nhanh, bọn họ liền cùng nhau trở lại trong phủ, Triệu Lâm đi ở đằng trước, Triệu Tùng toàn gia liền đi theo phía sau. Đối với không nhìn thấy Triệu Khả Nhiên, trong lòng mọi người đều là vô cùng nghi hoặc.


Mọi người tiến vào đại sảnh, vừa ngồi xuống sau đó Triệu Tùng liền không kịp chờ đợi lên tiếng: "Phụ thân, Khả Nhiên đâu? Tại sao không có cùng các người đồng thời trở về?"


Triệu Tùng mặc dù nghi ngờ, nhưng là trong lòng lại tuyệt không lo lắng, bởi vì hắn chú ý tới, phụ thân của mình cùng mẫu thân trên mặt cũng không có bất kỳ vẻ lo âu, ngược lại có một loại loáng thoáng vui vẻ, vậy đã nói rõ, tuyệt đối không có gì chuyện xấu xảy ra, cho nên hắn chỉ là nghi ngờ, nhưng mà không có lo lắng.


Quả nhiên, nghe được Triệu Tùng nhắc tới Triệu Khả Nhiên, Triệu Lâm cười đến hết sức vui vẻ: "Ha ha, ngươi không cần phải lo lắng Khả Nhiên, nàng đến cung Thái hậu thỉnh an, vừa lúc Tần lão phu nhân cũng vào cung, cho nên hắn đại khái muốn ta một chút mới có thể."


Sau khi nghe Triệu Lâm trả lời, Triệu Tùng gật đầu một cái: "Vậy thì tốt."
     

Ở một bên Tiêu Linh nhìn Tần Hương hà, mở miệng nói: "Hương Hà này! Ngươi thật là sinh một nữ nhi tốt quá!"

Sau khi nghe lời nói của Tiêu Linh, Tần Hương Hà không hiểu, nhưng là trong lòng hình như loáng thoáng biết là nhất đinhk liên quan đến chuyện hôm nay tiến cung tạ ơn, vì vậy mở miệng hỏi: "Mẫu thân nói là Khả Nhiên sao! Lúc tiến cung hôm nay xảy ra chuyện gì rồi sao? Tâm tình của người và phụ thân giống như đều rất tốt!"


Sau khi nghe lời nói của Tần Hương Hà, Triệu Lâm cười đến hết sức vui mừng: "Đúng vậy, lúc hôm nay tiến cung tạ ơn, hình như hoàng thượng hết sức thích Khả Nhiên đó!"


Sau khi nghe Triệu Lâm nói, trên mặt của Triệu Tùng với Tần Hương Hà đồng thời hiện ra tươi cười. Nhưng mà trong mắt Triệu Khả Nhân vẫn buồn bực không lên tiếng cũng là nhanh chóng thoáng qua một đạo ám quang.


"Vậy tổ phụ, không phải là hoàng thượng lại ban thưởng đại tỷ tỷ sao?" Triệu Khả Phong mở miệng cười hỏi thăm: "Nhìn dáng vẻ của người vui mừng như vậy, có phải lại có ban thưởng cái gì hay không! Đến lúc đó đại tỷ tỷ trở lại, cháu nhất định phải gọi tỷ cho cháu xem một chút."


Triệu Lâm hết sức hiền lành nhìn về phía Triệu Khả Phong: "Không phải, hoàng thượng không có ban thưởng đại tỷ của ngươi, chỉ là đại tỷ của ngươi lấy được so ban thưởng còn tốt hơn nhiều."

______________
Xin phép lải nhải chút.

Từ chương 108 sẽ có thêm người đẹp hợp tác cùng ta edit. Tạm thời sẽ do nàng ấy edit, đến khi nào ta thi xong sẽ quay lại và cùng edit nhé!!!

P/S: Chào mừng người đẹp đã đến...


Đã sửa bởi Thương Thương lúc 12.06.2016, 21:24.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 266 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Bach thao, Bé con 95, Béo Bếu, heosuacon02, Hắc Ngọc Lan, lu haj yen, Mẹ Bim Bo, sippo, Uyen t, yenbach1122 và 379 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

4 • [Hiện đại] Hứa với em mười năm tình thâm - Tây Tây Tiểu Lâu

1 ... 19, 20, 21

5 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 193, 194, 195

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ không làm phi - Đường Quả

1 ... 37, 38, 39

9 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 121, 122, 123

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

11 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 126, 127, 128

12 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 105, 106, 107

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 195, 196, 197

14 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

15 • [Hiện đại] Hắn là cố chấp cuồng - Linh Công Chúa

1 ... 10, 11, 12

16 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

17 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 65, 66, 67

18 • [Hiện đại] Bói nhân duyên trên Taobao - Nghiên Nghiên Hạ Nhật

1 ... 39, 40, 41

19 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

20 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 160, 161, 162



Shop - Đấu giá: zinna vừa đặt giá 310 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 272 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 294 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: zinna vừa đặt giá 258 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 256 điểm để mua Cà phê đem về
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 279 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 248 điểm để mua Ly kem cacao
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 369 điểm để mua Xe hoa
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 244 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 264 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 256 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 248 điểm để mua Trái tim cầu vồng
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 242 điểm để mua Cà phê đem về
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 242 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 218 điểm để mua Giày da cho nam
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 250 điểm để mua Heo cầm lửa
TranGemy: [Hiện đại] Quân hôn: Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch chương 308
TranGemy: How are you today? Kể mình nghe đi, hôm nay bạn có vui không?
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 787 điểm để mua Nhẫn hồng ngọc
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 248 điểm để mua Mashimaro cưỡi trăng thổi sáo
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 250 điểm để mua Pikachu làm xiếc
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 358 điểm để mua Hổ đọc sách
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Windyphan
cò lười: 18h hôm nay là chốt rồi mọi người ơi
cò lười: viewtopic.php?style=2&t=413453&p=3454265#p3454265  tham gia bình chọn và dự đoán rinh quà nào
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Um-um
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 297 điểm để mua Nữ thần mùa xuân
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Ức Nguyệt
cò lười: viewtopic.php?style=2&t=413453&p=3454265#p3454265  tham gia bình chọn và dự đoán rinh quà nào
Shop - Đấu giá: nara nguyễn vừa đặt giá 254 điểm để mua Đàn Piano

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.