Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 77 bài ] 

Em có bệnh, phải trị - Hàn Mạch Mạch

 
Có bài mới 17.05.2016, 14:31
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Loan Phượng Lam Xà Bang Cầm Thú
Thượng Thần Loan Phượng Lam Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.12.2014, 03:06
Tuổi: 35 Nữ
Bài viết: 6125
Được thanks: 14787 lần
Điểm: 14.87
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Em có bệnh, phải trị - Hàn Mạch Mạch - Điểm: 39
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 56: Em có bệnh phải trị (2)

Edit: Ngọc Hân - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Buổi tối ngày hôm sau Nam An An đúng hẹn đi tìm An Ngưng, lúc trước cô ấy và anh cô ấy cùng nhau mở công ty trò chơi. Có lợi nhuận cô ấy dùng để mua phòng ở trên tầng cao nhất trong trung tâm thành phố, An Ngưng mua phòng đối diện cô, sau này qua lại mở cửa rất phiền phức nên bọn cô trực tiếp thông hai phòng nhỏ với nhau.

An An lấy chìa khóa mở cửa, trong phòng khách tối thui, chỉ trên cửa sổ sát đất có tia sáng, Nam An An loáng thoáng thấy An Ngưng bị người ta đè lên cửa sổ sát đất…..

Đầu óc cô nóng lên tay liền không chịu sự khống chế.

Chờ nhiệt huyết sôi trào của Nam An An lạnh xuống, cô phát hiện vật bất ly thân con dao nhỏ Thụy Sĩ của mình cắm trên lưng chú nhỏ của chị An Ngưng…. Mà An Ngưng đỡ cánh tay Trình Phi Thần thấp giọng áy náy nói: “Chú nhỏ, chú không sao chứ, An An có bóng ma tâm lý, mà bộ dạng cháu rất giống chị cô ấy, cô ấy không thể nhịn khi có người bắt nạt Nam Vi Vi….”

Nam An An hoảng hốt lo sợ cúi đầu: “Xin lỗi, chú nhỏ, không phải, cháu còn tưởng rằng….”

Trình Phi Thần khoát tay không nói chuyện.

Là đầu sỏ gây nên, Nam An An theo hai người An Ngưng cùng đi tới bệnh viện, lúc Trình Phi Thần băng bó ở bên trong, cô và An Ngưng đứng chờ ngoài hành lang.

Trong quá trình chờ đợi, tay An Ngưng vẫn không quên vỗ vào vai cô: “Không sao đâu, An An, em về nhà ngủ đi.”

Nam An An nhìn máu trên tay mình, mẹ kiếp sao em có thể ngủ được cơ chứ!

An Ngưng thấy máu trên tay cô nhẹ nhàng bổ sung: “Em về tắm rửa rồi hãy ngủ.” Nói xong đi vào nhìn một vòng rồi lại đi ra ngoài.

Nam An An vừa thấy An Ngưng đi ra liền lên tiếng xin lỗi liên tục: “Xin lỗi xin lỗi xin lỗi, chú nhỏ của chị có khỏe không?”

An Ngưng cười cười: “Không khỏe lắm, haizzz.”

“Chị cười em thấy sởn tóc gáy….” Nam An An lùi về sau một bước, chạm vào vách tường.

Đôi mắt đào hoa của An Ngưng nheo lại, một tay khoác lên vai cô: “Rõ ràng là chị cười hài lòng thõa mãn, cám ơn em, bảo bối.”

Nam An An: “…..”

“Như thế này thì ngày mai chú ấy không đính hôn được rồi.” An Ngưng chậm rãi nói.

Nam An An: “….. Cũng may trước kia em chưa từng đắc tội với chị. Em còn phải về tắm rửa rồi ngủ. Chị cũng không sợ em đâm chú ấy….”

An Ngưng cong đầu gối chân giẫm lên tường, không chút để ý nói: “Về điểm này thì em rất nhiệt tình….”

“Vậy sao chị không tự mình làm đi?” Nam An An đưa chai nước vừa mua và khăn giấy cho cô ấy.

An Ngưng vặn nắp chai uống một ngụm to, vừa lấy khăn giấy lau mồ hôi, xong cầm khăn giấy vo thành một cục ném vào trong thùng rác, vừa nói: “Chị không xuống tay được.”

An Ngưng ừng ực uống vài ngụm hết nửa chai nước, mới nói tiếp: “An An, chúng ta không giống nhau. Bị kích động phản ứng cũng không giống nhau, ví dụ em có bóng ma tâm lý, Vi Vi lại có tâm lý mạnh mẽ, mà chị chính là tâm lý vặn vẹo. Chị mới không thèm cho người yêu đi ra ngoài, sau đó bản thân trốn vào góc xó khóc lóc.”

Nam An An ho nhẹ một tiếng: “Chị… Chú nhỏ, xin lỗi.”

Cô chỉ muốn nói với An Ngưng --- Lời chị vừa nói, chú nhỏ đã nghe thấy hết.

…..

Nhờ phúc chị cô, đêm nay Nam An An trôi qua ‘rung động lòng người,’ dù sao cũng đã có thuốc trong tay, vô cùng hi vọng rồi.

Trên đường về nhà Nam An An hát ngâm nga, cô vẫn chưa thi bằng lái, công việc của Khương Minh lại nhàn rỗi, chỉ cần không đi công tác bình thường đều có thể hễ kêu là tới, thường ngày Nam An An cũng được hưởng thụ sự phục vụ của nam thần nhà cô.

Để cho lần đầu tiên của bọn họ có ý nghĩa Nam An An chọn ngày kỷ niệm --- Đêm 30.

Truyện dienddanlequydon.com.

Vừa nghỉ đông tối hôm đó Nam An An nằm úp sấp trên giường vừa nói chuyện phiếm với Đường Viên vừa hứa hẹn với Khương Minh đang lau tóc: “Khương Minh, đêm giao thừa năm nay em muốn tặng anh một phần kinh hỉ.”

“Thật sao?” Khương Minh buông khăn trong tay, cầm điện thoại lên.

Bên kia truyền đến giọng nữ mềm yếu: “A lô….”

Khương Minh lễ phép nói xin chào, giọng nữ bên kia có chút hạ xuống, “Tôi tìm Nam An An.”

Khương Minh cầm điện thoại ném qua phía Nam An An, thấy An An nghe máy nói vài câu rồi cúp, thuận miệng hỏi “Ai vậy?”

Nam An An chìa tay: “An Khả.”

Trong đầu Khương Minh nghĩ hồi lâu mới nhớ ra An Khả là ai, nghĩ không có gì quan trọng liền ôm Nam An An đi ngủ.

Đêm giao thừa Nam An An ngóng chờ rốt cuộc cũng tới.

Đêm giao thừa đó tuyết rơi rất nhiều, Nam An An ở nhà Khương Minh làm một bàn đầy đồ ăn, sau chuyện vào được phòng khách, xuống được phòng bếp, cuối cùng cô muốn làm một người vào được phòng ngủ. Nhưng mà có khả năng cô sẽ trở thành người phụ nữ đầu tiên tự hạ dược cho mình.

Nam An An nằm úp sấp trên cửa sổ sát đất chờ Khương Minh về nhà, đêm giao thừa pháo hoa nở rộ trong không trung, thỉnh thoảng còn có tiếng “Bùm bùm,” náo nhiệt và ấm áp.

Nam An An đợi một lúc rồi buồn chán chạy ra ngoài tiểu khu đắp người tuyết, trời rất lạnh cô mang theo đôi bao tay sưởi ấm, còn không quên chơi ném tuyết trên mặt đất.

Chuông điện thoại vang lên, Nam An An theo bản năng lè lưỡi liếm một cái thì nhớ tới lần đầu tiên gặp Khương Minh. Cô đứng trước cửa phòng làm việc của anh, đầu lưỡi xẹt qua mở khóa màn hình, sau đó cứ như vậy nghe điện thoại lúc ngẩng đầu lên thì đối diện với ánh mắt của Khương Minh.

“A lô, là tôi, An An, năm mới vui vẻ.” Giọng An Khả yếu ớt, bên kia còn kèm theo tiếng gió đêm đông và tiếng pháo nổ.

Nam An An hơi sửng sốt, cũng đáp lại câu “Năm mới vui vẻ.”

An Khả không cúp máy, cúi đầu gọi “An An….”

Nam An An “Ừm” một tiếng tiếp tục đắp người tuyết, “Cô đang ở bên ngoài à, tôi nghe thấy tiếng pháo nổ.”

“Ừh” An Khả nhìn làn khói màu trắng mình phả ra cúi đầu lên tiếng, “Tôi không muốn về nhà. Đây đã không còn là nhà của tôi nữa.”

“Ặc” Nam An An cũng không biết nói gì, từ sau tối hôm đó An Khả thường xuyên điện thoại cho cô, dường như cô ta đã thay đổi, không còn là đại tiểu thư vô ưu vô lo không rành thế sự của nhà họ An nữa. Mà cũng giống như không có gì thay đổi, vẫn muốn thân thiết với cô như trước, giống như khi cô ta còn năm sáu tuổi vậy.

Thái độ của Nam An An với cô ta rất tế nhị, không thân thiết quá mức mà cũng không nói những lời độc ác. Mỗi một lần cô muốn cúp máy thì giọng điệu của An Khả chợt trầm xuống, lúc không vội cô cũng nói mấy câu cho có lệ với An Khả.

“Không sao…” An Khả giải thích nói, “Không phải tôi muốn cô giúp tôi, chỉ là tôi không có ai nói chuyện, tôi muốn nghe giọng cô một chút.”

Lại nữa rồi, Nam An An câu có câu không theo cô ta nói chuyện phiếm, “Cô đang làm gì đó, vậy cô đoán tôi đang làm gì?” Những lời nói cực kỳ nhàm chán này thật làm khó An Khả cũng có thể nói chuyện với cô được.

“Tôi đang nói chuyện điện thoại với cô,” An Khả trả lời rất tự nhiên, “Tôi đoán… Cô đang đắp người tuyết.” An Khả làm như nghiêm túc suy nghĩ một lát mới nói ra câu trả lời, “Cô hẳn là mặc áo khoác màu đỏ, tôi nhớ sang năm mới cô vẫn luôn thích mặc áo khoác màu đỏ. Còn đeo bao tay, chụp hết đầu ngón tay, như vậy mới ấm áp hơn, cô rất sợ lạnh.”

“Ha ha” Nam An An kinh ngạc một lúc, bởi vì An Khả đoán đúng tất cả.

Cô nói chuyện với An Khả không lâu lắm, vì nghe thấy có cuộc gọi tới nên cô vội vàng cúp máy, rồi gọi sang cho Khương Minh, Khương Minh nghe máy rất nhanh, “Xin lỗi, An An, đêm nay anh không về được, bệnh tình ông nội nguy kịch rồi.”

Nam An An sững sốt một chút, “Không sao, em muốn đi qua đó? Các anh đang ở bệnh viện nào?”

“Anh đang ở bệnh viện tổng hợp của thành phố A, nhưng em đừng tới đây, ngày mai anh về đón em.” Khương Minh dặn dò xong rồi cúp máy.

Nam An An có chút mất mát vỗ vỗ người tuyết, suy nghĩ một lúc vẫn quyết định mình phải đi thành phố A một chuyến, nghe ý của Khương Minh, nhà họ Khương vẫn hi vọng cô qua đó.

Nam An An trở về nhà lấy chiếc khăn quàng cổ dày, lúc ra đến cửa mới phát hiện di động chỉ còn 5% pin, cô nghĩ rồi cầm theo sạc điện thoại khóa cửa đi ra ngoài.

Khu nhà ở này của Khương Minh vốn mọi người đều có xe riêng, lâu ngày bên này taxi dần ít đi, hơn nữa đêm nay là lại đêm giao thừa xe càng không đi vào đây, Nam An An một mạch đi qua bên cổng đại học phía Tây, bên đó vẫn dễ đón xe hơn.

Đáng tiếc cô đợi cả buổi cũng không có chiếc xe trống nào, Nam An An đứng ở cửa đại học phía Tây bị gió thổi đau cả mặt, thở ra khí đều là màu trắng.

Giao thừa cô tất nhiên không có khả năng tìm Cố Ly tới đưa cô đi, chỉ có thể đứng ở đó chờ.

Cô che miệng hà hơi mấy cái mới cảm giác ấm hơn, chợt nhìn thấy một chiếc xe dừng lại trước mặt mình, Giản Diệu lười biếng dựa vào ghế lái ngoắc ngón tay về phía cô: “Chị đi đâu? Em đưa chị đi.”

Nam An An khoát tay: “Không cần, tôi muốn đi thành phố A.”

Giản Diệu trực tiếp mở cửa xe: “Lên đi, nhà của em cũng ở thành phố A, dù sao em đang muốn về cũng tiện đường.” Cậu ta nói xong oán giận nói tiếp: “Chị em năm nay về nhà ăn tết, mẹ em ra lệnh cho em bây giờ phải trở về. Ôi, đột nhiên nhớ tới mấy ngày trước chị em còn nói với em về chị, chị em với chị là người cùng giới, chị biết chị ấy không, chị ấy là Giản Tiệp.”

“Chị em là Giản Mao Mao?” Nam An An hơi ngạc nhiên, nói tiếng “Cảm ơn” rồi lên xe, lúc học ở đại học phía Tây cô và Giản Mao Mao ở cùng một ký túc xá. Sở dĩ gọi cô ấy là Giản Mao Mao vì trước đây khi báo tên, Giản Tiệp lạnh lùng cao quý tới lớp bọn cô đã tự giới thiệu --- Tôi là Giản Tiệp, Tiệp - lông mi - mao. (睫毛 - Tiệp, 毛 Mao.)

Giản Diệu thấy cô bao bọc rất kín mít chỉ chừa lại đôi mắt có vẻ như muốn ấm áp hơn, tùy tiện mở một bài nhạc nhẹ.

Nam An An tháo khăn quàng cổ đang che mặt xuống cuối cùng hít thở mới dễ hơn một chút. Dọc theo đường đi Giản Diệu câu được câu mất trò chuyện với cô về việc học gần đây và chuyện xin xuất ngoại, cũng không quá lúng túng.

Xe lên đường cao tốc nên tốc độ cũng tăng lên, Nam An An hơi mệt chỉ muốn ngủ giữa lúc dựa vào trên ghế nhắm nửa mắt mơ mơ màng màng thì chợt nghe tiếng khóa cửa xe “Lách cách”, cô mở mắt nhìn xung quanh một lát, đường cao tốc luôn như vậy, hai hàng đèn đường giống nhau như đúc kéo thẳng một đường dài ….

“Mệt sao?” Giản Diệu thấy cô dụi mắt mở miệng hỏi, nói xong còn đưa cho cô một cái gối ôm to đùng.

Nam An An ôm gối ôm, cằm gối lên gối ôm mềm mại đặt trên bụng muốn ngủ, dường như trong xe có mùi rượu thoang thoảng, xông vào khiến người ta mắt mở không ra.

Giản Diệu nhìn người bên chỗ ngồi ghế lái phụ, độc ác giẫm lên chân ga, xe lao nhanh chạy băng băng trên đường cao tốc, chạy hòa vào bóng đêm thăm thẳm….

Hết chương 56



Đã sửa bởi Ngọc Hân lúc 10.07.2016, 09:30, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
13 thành viên đã gởi lời cảm ơn Ngọc Hân về bài viết trên: Candy2110, Cyclotron, Linhtrần, Mưa biển, Violet12358, Yêu^^, jzzy_wang, meo lucky, ngưng bích, ongbjrak198, orchid1912, pepo7667, tuyet tinh coc
     

Có bài mới 19.05.2016, 13:37
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Loan Phượng Lam Xà Bang Cầm Thú
Thượng Thần Loan Phượng Lam Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.12.2014, 03:06
Tuổi: 35 Nữ
Bài viết: 6125
Được thanks: 14787 lần
Điểm: 14.87
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Em có bệnh, phải trị - Hàn Mạch Mạch - Điểm: 45
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Truyện gần hoàn rồi, cả nhà giơ tay H xem có nhiều người ngóng hoàn hok nào ^_^, xong hố này H lấp tiếp hố thể loại Lolita, có ai thích damei hok, ý kiến luôn H biết, heee.

Chương 57: Em có bệnh phải trị

Edit: Ngọc Hân – Diễn đàn Lê Quý Đôn

Nam An An ngủ mê man cũng không biết bản thân mình ngủ bao lâu rồi, lúc tỉnh lại bọn họ vẫn còn ở trên đường.

Cô dụi mắt, có thể là nhiệt độ trong xe điều chỉnh hơi cao nên cô có chút không thoải mái, kề mặt lên trên cửa kính xe mới cảm thấy lành lạnh, cả người tỉnh táo một ít, kết quả một tầng sương trắng trên cửa sổ xe bị mặt cô dán lên làm lộ rõ cảnh đêm đang thụt lùi ngoài cửa kính.

Khóe mắt Nam An An liếc thấy cảnh đêm xa lạ bên ngoài cửa kính, ngón tay hơi siết chặt vào. Với thành phố A cô không tính là quá quen thuộc, nhưng quê bà ngoại Cố Cầu Cầu ở đó. Nghỉ hè Nam An An và Cố Cầu Cầu vẫn thường đi qua, rất có ấn tượng với ngoại ô thành phố này.

Ở đường giao nhau tiếp theo Giản Diệu rẽ hướng khác…. Ngược lại với đường bọn cô vẫn thường đi, đó là hướng đi thành phố C, đi thành phố A phải đi qua một con đường duy nhất.

Trong lòng Nam An An dâng lên chút lo lắng mơ hồ.

Nhớ lại Giản Diệu thừa lúc cô nửa ngủ nửa tỉnh bấm chốt cửa xe, linh cảm chẳng lành trong lòng Nam An An càng lúc càng nghiêm trọng….

Sợ Giản Diệu phát hiện ra sự khác thường của cô, cô xoa con mắt lười biếng lẩm bẩm một câu rồi tiếp tục dựa vào cửa kính xe ngủ. Giản Diệu cúi người qua nâng đầu cô dậy rồi đặt chiếc gối ôm mềm mại sau lưng cô làm đệm lót. Hơi thở đàn ông xa lạ bỗng chốc đập vào mặt cô, ngón tay Nam An An níu chặt da bọc ghế ngồi, cố nén khó chịu không tránh né sự thân mật của Giản Diệu, giả vờ vừa tỉnh ngủ bộ dạng còn mơ mơ màng màng chưa ngủ đủ.

Dưới tình huống trong lòng run sợ lại giả vờ ngủ không khéo ngược lại sẽ khiến Giản Diệu nghi ngờ, lqdon, một loạt suy nghĩ chợt lóe lên trong đầu Nam An An, rồi lại bỏ đi. Cô nhớ tới con dao Thụy Sĩ trước giờ luôn mang theo bên mình… Còn cắm trên người chú nhỏ của An Ngưng, lúc đó cô không có mặt mũi lấy vũ khí của cô về, bây giờ cô gieo gió gặt bão rồi.

Giữa lúc đang suy nghĩ, Giản Diệu hôn xuống trán cô, Nam An An lẩm bẩm một tiếng đưa tay ngăn lại, kéo dài giọng lười biếng nói: “Buồn ngủ….”

Giản Diệu cười nhẹ một tiếng, giọng mang theo cưng chiều: “Em không trêu chị nữa, vậy chị tiếp tục ngủ đi.”

Nam An An đầu lệch khỏi gối ôm nhắm nửa con mắt, Giản Diệu lại tiếp tục ngồi dậy lái xe đi tiếp.

Đèn trong xe mờ tối, động tác vừa rồi của cậu ta để lộ một góc hộp rất tinh xảo trong túi áo lông, cho dù rất dốt đi chăng nữa, năm chữ Durex cô vẫn hiểu rõ….

Trong đầu Nam An An nổ tung, lập tức mọi thứ đều trống rỗng.

Dường như bên tai đều là âm thanh “Ong ong,” cô kìm nén sợ hãi trong lòng mặt không biến sắc đầu lệch lên dán vào cửa sổ khép hờ đôi mắt ngủ tiếp, cô giả vờ ngủ, đầu óc vội vã xoay chuyển nghĩ cách. Mặt dán lên cửa sổ thủy tinh lâu nên nửa gương mặt đã bị lạnh tê rần, trong lòng cô lại càng lạnh lẽo hơn….

Rét lạnh dường như chạy xuống tận đáy lòng, cảm giác hoảng sợ đã lâu không thấy nay lại quét qua mỗi một tế bào trên cơ thể cô.

Cảm giác hoảng sợ lại không có sức lực này trong cuộc đời cô không bao giờ muốn trải qua thêm một lần nào nữa, nhưng không nghĩ rằng…..

Nam An An cố gắng giữ sự tỉnh táo, trước khi sự việc xảy ra cô phải vứt bỏ những ý nghĩ tiêu cực, trước khi Giản Diệu trở mặt với cô, cô kéo dài thời gian. Đang trên đường cao tốc cô không có khả năng nhảy xuống xe, hơn nữa Giản Diệu đã khóa cửa xe, báo cảnh sát cũng ‘nước xa không cứu được lửa gần.’

Bây giờ bọn họ đang ở nơi xa lạ mà cô hoàn toàn không biết là chỗ nào, hơn nữa xe còn chạy băng băng về phía trước hướng nào không rõ.

Tuyết rơi càng lúc càng nhiều, đoạn đường phía trước dường như rất xấu, Nam An An dựa vào ghế cảm giác xe bị lắc lư, cô cau mày che miệng rồi ho khan một tiếng, cúi đầu lục tìm trong túi của mình. Giản Diệu nghiêng đầu ân cần hỏi cô làm sao thế, giọng Nam An An đã có phần yếu ớt: “Tìm thuốc, buổi chiều tôi chưa ăn cơm nên hơi say xe….”

Thành phố C, Nam Vi Vi đang ăn cơm với Cận Tư ở Cửu Trọng Thiên đột nhiên tim đập nhanh một lúc, tay cầm đôi đũa run lên, miếng thịt nướng “Bộp” rơi xuống mặt bàn. Nam Vi Vi lắc đầu, bên tai như đang có tiếng gì đó ầm ầm, mà trong lòng như có một tảng đá nặng đè ép, cả người cũng không khỏe, nhìn chùm đèn lộng lẫy trên đầu có cảm giác như nó đang lung lay sắp rơi xuống.

Trước ánh mắt kinh ngạc của Cận Tư cô đứng lên chạy tới giá áo lấy điện thoại di động ra, nhanh chóng ấn nút.

…..

Nam An An nói choáng váng đầu rồi tiếp tục lục tìm trong túi, chuông điện thoại bất chợt vang lên phá vỡ không khí yên tĩnh trong xe, Nam An An rất tự nhiên nghe máy, “A lô, chị….”

Ngón tay nắm tay lái của Giản Diệu hơi trắng bệch, bất kể như thế nào hôm nay cậu ta nhất định phải…., cậu ta không chấp nhận có chuyện gì ngoài ý muốn.

Giản Diệu dựng thẳng lỗ tai, sau khi nghe Nam An An đang vui tươi hớn hở nói chuyện phiếm hàng ngày với chị cô thì mới thả lỏng người. Là cậu ta suy nghĩ nhiều, chắc Nam An An không phát hiện được.

“Ha ha, chị, chúc kiếm được nhiều tiền, lấy tiền lì xì ra, em mừng tuổi cho chị tiền em đặt dưới gối ấy….” Nam An An vui sướng, “Em à, em đang trên đường tới thành phố A, rất an toàn, chị yêu tâm. Em không bắt taxi, là học sinh của em.”

Nghe cô nói chuyện tin tưởng như vậy, trong lòng Giản Diệu lại có chút áy náy, cô đang trên xe của cậu ta…. Còn thật sự tin tưởng cậu ta. Cậu ta lại muốn phụ lòng tin này của cô.

Lúc trước chuyện bài viết trên BBS lời đồn đãi bay đầy trời thì cậu ta liều mạng bảo vệ cô gái này, bây giờ cậu ta lại muốn tự tay hủy diệt.

Giống như đồ sứ đẹp đẽ, nếu cô có thể là của cậu ta, vậy cậu ta sẽ quý trọng giữ gìn, một khi đã xác định sẽ thuộc về người khác, cậu ta liền hận không thể đập nát không giữ lại chút lưu luyến nào.

Về phần Nam An An sẽ hận cậu ta… Dù sao cô cũng không thích cậu ta.

Giản Diệu lại một lần nữa duy trì sự kiên định khi quyết tâm có chút dao động, Nam An An còn đang nói chuyện điện thoại, từ trong kính chiếu hậu cậu ta có thể nhìn thấy sắc mặt tái nhợt và vẻ mặt tràn đầy hạnh phúc cùng nụ cười thõa mãn của cô, sống động như vậy, nhưng từ trước tới giờ không thuộc về cậu ta.

“Dạ dạ, là em trai của A Mao, A Mao là bạn tốt nhất của em chị quên à?”

“Em cúp máy đây, di động sắp hết pin rồi.”

“Chị, em yêu chị…”

Nam An An cố gắng hết sức giữ giọng mình bình tĩnh, sau khi nói xong cúp máy để điện thoại vào trong túi xách, vỗ vỗ ngực, cảm giác hình như trong bụng trống trơn không có gì đang cuồn cuộn, cô che miệng lại, tiếng kêu nghẹn ngào vẫn từ giữa kẻ tay thoát ra ngoài.

Từ trong kính chiếu hậu nhìn thấy sắc mặt Nam An An tái nhợt, bộ dạng che miệng khó chịu, Giản Diệu có chút khẩn trương nghiêng mặt qua nhìn cô: “An An, chị có khỏe không?”

“Không khỏe lắm….” Nam An An phất tay, giọng yếu ớt: “Giản Diệu, em có thuốc say xe không?”

Giản Diệu lắc đầu, từ trước tới nay trên xe cậu ta chưa bao giờ chuẩn bị những thứ này. Thấy Nam An An khó chịu quá cậu ta lại rất đau lòng, dindanlequydon, bây giờ phía trước không thôn xóm phía sau không nhà trọ cũng không có chỗ nào bán thuốc, cậu ta thò người qua đưa tay vỗ lưng cô: “Chị muốn nôn sao?”

Nam An An gật đầu, mệt mỏi khó chịu mắt đã ướt sũng, vành mắt cũng đỏ lên.

Giản Diệu bị cặp mắt nai kia nhìn nhìn trái tim ngộp thở, cậu tay quay người một cái: “Nếu không thì chị cứ trực tiếp nôn ra đi.”

Nam An An kiên quyết lắc đầu, “Nếu trong xe toàn mùi vị ấy, dọc đường đi tôi sẽ buồn nôn thêm, cậu mở cửa sổ xe đi, tôi hóng chút gió cho đỡ tinh thần.”

Giản Diệu sợ cô lạnh, nhưng thấy cô khó chịu thành ra như vậy nên mở nửa cửa kính xe, Nam An An thò ra cửa xe nôn khan một trận, chợt nhìn thấy có một chiếc xe cách không xa không gần phía sau xe bọn họ. Nam Vi Vi tuyệt đối không tới nhanh như vậy, nhưng mà…. Tiếp theo cô không có cơ hội nữa rồi.

“Ọe….” Nam An An che miệng nhìn về phía Giản Diệu, nước mắt lưng tròng hất cằm về phía cửa xe ý bảo cậu ta muốn đi ra ngoài nôn, Giản Diệu do dự một lát, thấy Nam An An cố kìm nén thế nào cũng không muốn nôn trong xe lại thật sự khó chịu, nên dừng xe bên ven đường, phong cách lịch sự đi vòng qua chỗ kế bên tay lái giúp Nam An An mở cửa xe, thật ra là dựa vào cửa xe ngăn cản đường chạy của Nam An An.

Cậu ta vốn không muốn làm như vậy, nhưng đã hạ quyết tâm, Giản Diệu đã quyết định thì phải làm bằng được.

Giản Diệu dựa vào cửa xe cúi nhìn Nam An An ngồi chỗ đó nôn khan, lúc cô ngồi xuống thoáng nhìn cả người co rút thành một cục trông rất đáng thương tội nghiệp. Giản Diệu có lòng tốt muốn đi qua vỗ vỗ lưng cô bất chợt nghe thấy tiếng va chạm rất dữ dội, một chiếc xe phía sau liều mạng đụng vào xe cậu ta, Giản Diệu vốn đang dựa vào cửa xe, lần này bị đụng cả người lảo đảo ngã quỵ xuống đất…. Mà Nam An An đột nhiên đứng lên chạy như bay dọc theo đường quốc lộ.

Giản Diệu từ mặt đất nhanh chóng bò dậy đuổi theo về hướng Nam An An.

Vô cùng hoang mang sợ hãi, Nam An An sức bật vẫn kinh người, cô bước thấp bước cao chạy như điên trong đống tuyết, hứng lấy bông tuyết lẫn gió lạnh liều mạng chạy về phía trước, cú va chạm lúc nãy làm chân Giản Diệu hơi đau, khi chạy thì tốc độ bị ảnh hưởng. Nhưng mà nam sinh người cao chân dài, hơn nữa sức khỏe nam sinh mạnh hơn nữ sinh nhiều, rất nhanh khoảng cách giữa cậu ta và Nam An An càng lúc càng gần.

Truyện online diiendainlequydon.com.

Nam An An từng ngụm từng ngụm thở phì phò, bước chân càng lúc càng nặng trĩu, trong cổ họng bị gió lạnh thổi vào, đau như bị xé rách. Nhưng Nam An An cứ máy móc chạy về phía trước, bên tai cô khoảng cách tiếng bước chân giẫm lên tuyết càng lúc càng xa, mà tiếng bước chân phía sau của Giản Diệu thì lại càng lúc càng gần, mỗi một bước chân đều như giẫm vào lòng cô.

Một bàn tay có lực bắt được cánh tay cô, cả người Nam An An bị kéo lại bước chân bị kiềm hãm.

Dưới đèn đường vẻ mặt Giản Diệu hơi độc ác, cậu ta cười lạnh lùng: “Chị biết hết rồi hả?”

Nam An An xoay người đỡ đầu gối há mồm thở dốc, giọng Giản Diệu cũng có chút dồn dập: “Em không muốn tổn thương chị, An An, chị nói chị thích em đi.”

“Phì, phì…. Nam An An thở hổn hển biết điều nói, “Chị thích em.” Cô không có khí phách, lúc này càng không nên chọc giận Giản Diệu.

Giản Diệu nghe vậy cười đắc ý, dựa sát vào cô hai tay giữ chặt hai vai cô như muốn bóp nát đôi vai cô: “Em không tin, chị nhìn vào mắt em rồi nói.”

Nam An An giương mắt nhìn vào mắt Giản Diệu gằn từng chữ, “….. Chị thích…..” Cô nói xong dùng hết sức hung hăng đá một phát vào giữa hai chân Giản Diệu, Giản Diệu khẽ nghiêng người một cước kia nện mạnh vào trên bắp đùi cậu ta. Giản Diệu bị lực đạo này chọc giận, lập tức tròng mắt đỏ lên hung hăng nện một quyền vào bụng cô, ngay tức khắc Nam An An cảm thấy lục phủ ngũ tạng đều lệch vị trí, bả vai bên phải bị Giản Diệu giữ mới không ngã xuống đất.

“Chị lạnh không?” Giản Diệu vuốt ve vành tai cô, “Em dẫn chị tới nơi ấm áp, chúng ta đến đó làm, em không nỡ để chị khó chịu, An An, An An….”

Nam An An bị cậu ta ôm chặt, cằm đặt lên bờ vai Giản Diệu, cô vừa nâng mắt thì nhìn thấy chiếc xe trắng lúc nãy vừa mới đụng vào xe Giản Diệu đang lảo đảo chạy về phía bên này. Chiếc xe màu trắng bật đèn chói mắt chạy nhanh như bay về phía Giản Diệu, ngọn đèn càng lúc càng gần, bánh xe ma sát trên nền tuyết phát ra tiếng lăn bánh “Rít rít.” Nam An An dùng hết sức lực cong đầu gối vững chắc chính xác độc ác đạp một cước vào tr*ng của Giản Diệu, lúc đó Giản Diệu theo bản năng che lại rồi lăn sang bên cạnh….

Giản Diệu bị Nam An An đạp ngã trên mặt đất đau đến đầu óc trống rỗng, đèn xe chói mắt trong đêm tuyết dày đặc phát ra ánh sáng màu trắng, Giản Diệu một tay chống lên đất muốn đứng dậy chạy đi. Nhưng khi chiếc xe kia hung hăng sắp đụng vào sườn trước bên trái của cậu ta lại bị lệch một chút, chạy qua nghiền lên bàn tay khó khăn lắm mới chống được xuống đất của cậu ta ….

Hết chương 57


Đã sửa bởi Ngọc Hân lúc 10.07.2016, 09:39.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
14 thành viên đã gởi lời cảm ơn Ngọc Hân về bài viết trên: Candy2110, Cyclotron, Linhtrần, Violet12358, Yenxinhgai, Yêu^^, jzzy_wang, meo lucky, meomeo1993, ngưng bích, orchid1912, pepo7667, thuygk, tuyet tinh coc
     
Có bài mới 21.05.2016, 14:53
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Loan Phượng Lam Xà Bang Cầm Thú
Thượng Thần Loan Phượng Lam Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.12.2014, 03:06
Tuổi: 35 Nữ
Bài viết: 6125
Được thanks: 14787 lần
Điểm: 14.87
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Em có bệnh, phải trị - Hàn Mạch Mạch - Điểm: 43
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Cảm ơn các mem, truyện Lolita sẽ đăng sau khi hết truyện này nhé, mong mn tiếp tục ủng hộ.

Chương 58: Em có bệnh phải trị

Edit: Ngọc Hân – diễn đàn Lê Quý Đôn

“Ặc a….” Trong nháy mắt đau đớn kịch liệt đánh sâu vào tất cả lý trí Giản Diệu, tay trái đau như bị đục khoét kim châm muối xát, tiếng thét từ trong cổ họng phát ra lại bị đứt đoạn, trong đêm tối thê lương mà thấm vào lòng người.

Trong xe, đầu ngón tay cầm vô - lăng của An Khả trắng bệch, sau khi xe lùi lại ngón tay cô ta run rẩy có chút không cầm được tay lái. Đêm ba mươi vốn là ngày cả nhà sum vầy, nhưng ở đó không phải nhà của cô ta, cô ta đứng đó nhìn ba mình gần như là đang lấy lòng An Ngưng. Cô ta kiềm chế lâu rồi bị ông thờ ơ cũng lâu rồi rốt cuộc lỗ mũi chua xót không nhịn được rống lên với ông, “Con cũng là con ba, vì sao ba đối xử với con như vậy!”

Sau đó, cô mới biết được lúc trước mẹ cô đã từng làm những gì với mấy người Nam An An.

Khó trách mỗi lần cô lấy lòng Nam An An, cô đều bị cô ấy ghét như vậy.

An Khả và mẹ cô tranh cãi ầm ĩ một trận, trong cơn tức giận lái xe ra ngoài lang thang trên đường, trên đường gần như không có một ai cả.

Cô không có nhà để về nên muốn đi qua gặp Nam An An, cuối cùng thấy cô ấy vội vã chạy ra ngoài, ma xui quỷ khiến thế nào lại đi theo, thấy cô ấy lên xe một người đàn ông lạ mặt.

Dọc đường An Khả cẩn thận đi theo chiếc xe phía trước, trong lòng âm thầm hi vọng là do cô suy nghĩ nhiều, nhưng lại phát hiện chiếc xe trước mặt càng đi càng lệch hướng. Cô đang lo lắng thì nhìn thấy Nam An An từ trong cửa xe ló đầu ra, một lát sau cửa xe mở ra người đàn ông kia đi vòng đến cửa xe một tay chống lên cửa, Nam An An ngồi ven đường thoạt nhìn như là đang muốn nôn.

An Khả hung hăng giẫm chân ga đâm vào chiếc xe kia, khiến người đàn ông đó lảo đảo một cái, sai đó liền thấy Nam An An chạy như bay ra ngoài.

An Khả tâm tư rối loạn muốn xuống xe kéo người đàn ông kia lại giúp cô, nhưng nghĩ tới hai người bọn cô cũng không thể là đối thủ của người đàn ông cao to đó được, chỉ có thể khó khăn lùi xe về rồi chạy đuổi theo hướng bên kia, muốn tìm cơ hội điều khiển xe hù họa người kia một chút ai dè nhìn thấy tên nam sinh đó hung hăng đập một quyền vào bụng Nam An An….

Trong nháy mắt đó, cô mất lý trí cũng không thể khống chế được.

Cho tới giờ này, trước mắt chính là máu đỏ tươi trên tuyết trắng xóa càng nhìn càng thấy ghê người, tay Giản Diệu nhũn như con chi chi không nâng lên nổi. Cô đẩy mở cửa xe chạy tới cẩn thận muốn xem tay Giản Diệu và cậu ta có còn đe dọa được hay không.

Nam An Ạn ôm bụng cách Giản Diệu rất xa, trông thấy chủ xe mở cửa cẩn thận quan sát Giản Diệu. Ánh đèn xe chói mắt, vẻ hung ác trên mặt nữ sinh tụt xuống cực điểm, chỉ còn lại hoảng hốt lo sợ. Nhìn thấy khuôn mặt An Khả trong lòng Nam An An hơi kinh ngạc, lập tức nhớ tới buổi tối khi cô đang đắp người tuyết, An Khả miêu tả lại cô chuẩn xác như thế…..

Lúc đó cô trả lời có lệ với An Khả, cũng không suy nghĩ sao An Khả có thể đoán được đúng đến từng chi tiết như vậy.

Cả người Nam An An đau đớn không tỉnh táo, cũng không nghĩ ra lý do An Khả dũng cảm quên mình tới cứu cô. Nhưng, trong lòng cô thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Cô bị Giản Diệu đánh một quyền vô cùng độc ác, vừa rồi liều mạng đạp mạnh Giản Diệu một cái đã dùng hết sức lực mà cô có, bây giờ loại bỏ được sự uy hiếp là Giản Diệu, sau khi tâm lý khẩn trương tan đi bụng liền bắt đầu đau đớn, Nam An An ôm bụng cuộn tròn mình trong đống tuyết, trước mặt từng thứ đều biến thành màu đen. Có thể vừa rồi rất tập trung tinh thần vào việc giả vờ nôn, bây giờ thật sự rất choáng váng đầu óc, trong bụng chua xót, trước mắt cũng một mảnh mơ hồ không rõ.

An Khả bước từng bước nhỏ bước qua chỗ Giản Diệu ở đằng xa kia đang muốn xem tay cậu ta, bỗng chốc mắt cá chân bị tay không bị thương của Giản Diệu hung hăng nắm chặt, cả người mất trọng tâm bị quăng té xuống mặt đất. Con ngươi Giản Diệu ứ máu, tay trái vừa rồi còn đau như kim châm bây giờ hình như đã mất đi cảm giác, cậu ta hung hăng đạp An Khả một cước muốn lấy điện thoại ấn gọi 120 (số cấp cứu của TQ), khóe mắt liếc thấy Nam An An đang ôm bụng cuộn mình trên nền truyết.

Lúc đó cậu ta đưa lưng về phía xe, nhưng Nam An An bị cậu ta ôm vào ngực nhất định phải thấy chiếc xe đang lao nhanh tới, cô thế mà lại …. Cô cố ý!

Giản Diệu cố nén cơn đau gọi cú điện thoại cấp cứu xong sau đó chui từ trong xe ra, đi về phía Nam An An, tay cậu ta vẫn còn đang nhỏ máu xuống đất.

Nam An An thấy trước mắt mơ hồ, chỉ nghe tiếng giày da giẫm lên mặt tuyết càng lúc càng gần, càng lúc càng gần, ngón tay Giản Diệu dính đầy tuyết lạnh lẽo bóp chặt cổ cô…..

Thiếu oxy (oxygen, kí hiệu O) khiến Nam An An cảm thấy trước mặt trắng xóa, đầu ngón tay Giản Diệu nới lỏng ra, đến lúc này….. Cậu ta thế mà vẫn không nỡ.

Nam An An ho khan dữ dội, giữa lúc mơ hồ cô nghe thấy tiếng phanh xe (thắng) chói tai. Truyện bên diiendanlequydon.com. Nam An An nâng mí mắt lên mơ mơ màng màng nhìn thấy đèn xe chói mắt và bóng dáng người ngược ánh sáng. Bóng dáng ngược sáng kia chỉ mơ hồ, giữa lúc cô thấy mờ mịt cả người Giản Diệu bị túm cổ áo hung hăng ném ra ngoài….

Hình ảnh mơ hồ, ngược sáng rất giống với hồi ức đêm đó. Người kia một tay ôm Nam Vi Vi một tay túm cổ tay cô, dẫn cô băng qua con hẻm nhỏ tĩnh mịch như không có tận cùng, bên tai là tiếng ve kêu và tiếng gió rít đêm hè, cô vừa khóc vừa chạy mặt đầy nước mắt. Sau khi chạy ra khỏi hẻm nhỏ người đó dẫn bọn cô đến dưới đèn đường sáng ngời, cúi người lấy mu bàn tay lau khóe mắt cô, giọng mát lạnh dễ nghe, “Không có việc gì, ngoan.”

“Không có việc gì, An An….” Cả người Nam An An bị ôm ấn chặt vào người anh, “Không sao rồi.”

Trên người anh rõ ràng có tuyết dính vào, nhưng hơi thở khiến cô yên tâm.

Từ bắt đầu đến hiện tại

“Sư phụ” Nam An An hít sâu một hơi, trán để lên ngực anh, giọng buồn rầu.

“Ừm, anh ở đây….”

“Thầy” cô lại gọi một tiếng, giống như đang muốn xác nhận đúng là anh ở đây.

“Anh ở đây.”

Nam An An hít hít mũi, “Khương Minh.”

“Ừm.”

Cái ôm của anh ấm áp mà quen thuộc, giống như chờ đợi đã lâu lắm rồi.

Nam An An gọi anh một tiếng lại một tiếng rồi dần dần thấp xuống, Khương Minh trả lời cô một lần lại một lần, giọng trầm thấp khàn khàn.

“Khương Minh….” Nam An An một tay níu vào bờ vai Khương Minh vùi đầu trong lòng anh gọi tiếp một tiếng, đêm nay cô vừa lạnh vừa đói vừa đau lại sợ, giờ phút này có ‘thiên ngôn vạn ngữ’ (ý là nhiều lời để nói) tràn ra bờ môi nhưng cuối cùng lại: “Nấc.”

Khương Minh: “……..”

Nam An An: “Nấc…. nấc….. nấc….”

Nam An An cảm thấy đầu càng lúc càng nặng trĩu, kiên cường chống đỡ tới bây giờ rốt cuộc không chống đỡ nổi nữa.

…….

Nam Vi Vi chạy thẳng tới bệnh viện, vượt qua Khương Minh ôm Nam An An đi vào trong.

An An một tay đè lên bụng sắc mặt tái nhợt như tờ giấy, Nam Vi Vi nghe thấy giọng mình cũng đã thay đổi: “Bụng cô ấy làm sao vậy?”

An Khả đi theo phía sau sắc mặt cũng tái nhợt trả lời: “Giản Diệu đánh một quyền vào bụng chị ấy.”

Nam An An nửa ngủ nửa tỉnh bị Khương Minh ôm đi chụp phim, siêu âm, kết quả kiểm tra là Nam An An bị xuất huyết trong mức độ nhẹ, lúc Nam An An ngủ một tay vẫn ôm bụng.

Khương Minh đứng bên cạnh giường bệnh cả một đêm không chợp mắt, sắc mặt Nam An An trắng bệch lúc ngủ vẫn còn cau mày.

Khương Minh đưa tay vuốt ve gương mặt cô, trong đầu là hình ảnh lần đầu tiên Nam An An xuất hiện trong nhà anh, anh làm món thịt bò hầm khoai tây ăn rồi bị đau bụng nằm trên ghế sofa ngoan ngoãn mặc kệ anh xoa bụng cho cô, anh vừa chạm vào bụng cô cô đã cười đến không kiềm chế được.

Khương Minh thậm chí không dám nhớ lại cảm giác khi anh nhận được điện thoại của Nam Vi Vi, anh đứng trong phòng bệnh ông nội, tiếng mọi người trong nhà trò chuyện rôm rả với nhau dường như cách anh rất xa, loại này… Cảm giác trái tim níu chặt vò thành một nắm bị xé rách toạc.

…..

Nam Vi Vi tựa vào ghế sofa không nhúc nhích, cú điện thoại đó của Nam An An nói chuyện giống như bình thường bọn cô vẫn vô cùng thân thiết tán gẫu, nhưng đột nhiên cô chợt nghe ra Nam An An khác thường. Nam An An bảo cô em mừng tuổi cho chị, nhưng mà Giản Diệu tuyệt đối không biết bọn cô là bào thai đôi, từ trước tới giờ An An chưa bao giờ mừng tuổi cô mà chỉ có cô mừng tuổi An An.

Lúc đó cả trái tim cô nhảy vọt lên cổ họng, nghe giọng điệu tự nhiên khái quát nội dung quan trọng nhắn tới cho cô của Nam An An --- Em trai Giản Tiệp, trên đường tới thành phố A, còn có cô nhấn mạnh di động sắp hết pin và câu nói “Rất an toàn.”

Từ sau khi cúp điện thoại Nam Vi Vi liền bắt đầu dựa vào câu nhắc nhở trước của cô nhanh chóng định vị không lại sợ di động cô hết pin, vừa kêu Cận Tư điều tra thông tin về em trai Giản Tiệp. Đêm ba mươi lý do khiến Nam An An chạy tới thành phố A cũng chỉ có Khương Minh, như vậy nhất định Khương Minh sẽ cách chỗ Nam An An gần nhất, khoảnh khắc đó cô không ngừng gọi điện thoại cho Khương Minh……

Nam Vi Vi làm việc nào ra việc nấy, cố gắng đè xuống đáy lòng nhưng không cách nào vứt bỏ được sự bất an, Nam An An nói, chị, em yêu chị.

Nghe qua như đang làm nũng, cũng giống như là đang từ biệt.

Lúc tắt điện thoại di động tay Nam Vi Vi đang run rẩy, cũng may…..

Vi Vi che mặt, buông đầu ngón tay ra lau qua khóe mắt.

Cửa phòng bệnh nhẹ nhàng bị đẩy ra, Nam Vi Vi thì nhìn thấy An Khả đứng trên hành lang, cô đi qua kêu An Khả đi vào, An Khả lắc đầu không nhìn cô mà trực tiếp đi lướt qua cô nhìn về phía phòng bệnh của Nam An An, muốn nói lại thôi.

Vi Vi thấy thế nói câu: “Em ấy không có việc gì, còn chưa tỉnh ngủ.”

An Khả nghe vậy gật gật đầu, cúi xuống xoắn góc áo bệnh nhân giọng hơi khàn khàn: “Tôi đi đây.”

“Cô đi đâu, cô khỏe không?” Nam Vi Vi quan tâm An Khả, ngày hôm qua cô cũng nhìn thấy trên áo lông trắng của An Khả có vết chân, nhưng mà cô hoàn toàn không có thời gian để chú ý đến An Khả.

An Khả lắc đầu.

“Cảm ơn cô.” Nam Vi Vi cúi đầu xuống thấp về phía An Khả.

Truyện chỉ post bên diiendannlequydon.com, trang khác là copy vô ý thức.

“Không cần đâu, tôi biết mẹ tôi có lỗi với các cô.” An Khả không ngẩng đầu, nhẹ nhàng nói xong câu đó liền trở về phòng bệnh sát bên cạnh.

Nam Vi Vi sững sờ một lát, đây là nguyên nhân An Khả cứu An An sao?

Chuộc tội ư?

Trong ấn tượng của cô từ trước tới giờ An Khả không phải là người thẳng thắn như thế.

Nam Vi Vi nhìn nhìn phòng bệnh, đi ra ngoài mua cháo cho Nam An An, suy nghĩ một chút rồi cũng mua một phần cho An Khả. Bất kể An Khả xuất phát từ mục đích gì, bây giờ cô thật sự cần phải cảm ơn An Khả.

Khương Minh vòng qua phía bên giường bệnh kia kéo rèm cửa sổ ra, ánh mặt trời xuyên qua cửa kính rải đầy cả căn phòng. Ánh mặt trời màu vàng nhạt chiếu xuống làm Nam An An nâng mí mắt lên, đôi mắt bị ánh mặt trời chói rọi kích thích chớp chớp mắt, cô nâng tay che mắt chuyển người lại thì đau đến tỉnh luôn.

Lúc Nam An An vừa tỉnh lâm vào tình trạng giống như có một đoàn xe chạy ngang qua người, cô dụi dụi mắt cảm giác bụng cũng đau theo, nhìn về cửa sổ bên cạnh thì chứng kiến bóng dáng Khương Minh đang đứng trước cửa sổ.

Nam An An giơ tay muốn cầm cốc nước để uống, kéo theo cả bụng, “Ôi” Nam An An đau tới mức rên lên, Khương Minh chân dài bước chạy qua một tay ấn chuông một tay vịn chặt bờ vai cô, giọng gấp gáp: “An An, đau không?”

Nam An An gật gật đầu, đang muốn đưa tay xoa bụng bị Khương Minh nhanh tay lẹ mắt cầm lấy cổ tay: “Đừng lộn xộn.”

Bác sĩ tới rất nhanh, nghiêm túc hỏi cô, “Đâu ở đâu, ở đây hả?”

Nam An An gật gật đầu.

Vẻ mặt bác sĩ nghiêm túc: “Đau thế nào?”

Nam An An: “….. Đói đau.”

Hết chương 58


Đã sửa bởi Ngọc Hân lúc 10.07.2016, 09:48.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 77 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: AnĐiệp, Bora, Cunthoi2008, Hatdekute1405, Hà Bấn Quái Thú, Ký ức lãng quên, Luucamtu100, meyil, Nguyet97, phamhuy78, thanhhuong0202, Thượng Tuyết Ly và 359 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

2 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

3 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

5 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

6 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 26, 27, 28

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 205, 206, 207

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

10 • [Hiện đại] Quãng thời gian tươi đẹp của chúng ta - Tùy Hầu Châu

1 ... 26, 27, 28

11 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

12 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44

13 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

14 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

15 • [Xuyên không] Sủng phi của vương Ái phi thiếu quản giáo - Mặc Hướng Khinh Trần

1 ... 94, 95, 96

16 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

18 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

20 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128



Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 236 điểm để mua Rùa võ sĩ
LogOut Bomb: nara nguyễn -> Bach thao
Lý do: =]]
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 506 điểm để mua Mèo xám
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 455 điểm để mua Korean Girl 3
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 208 điểm để mua Khỉ siêu nhân
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 281 điểm để mua Khỉ làm rocker
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 393 điểm để mua Hươu cao cổ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 519 điểm để mua Hamster nghịch bóng nước
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 404 điểm để mua Gấu Pooh say Hi
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 493 điểm để mua Hamster nghịch bóng nước
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 206 điểm để mua Chim cánh cụt xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 280 điểm để mua Người tuyết trong viên ngọc
Tuyến_Heo_Con: chán quá huhu
như nhã tiểu thư: Có ai có ở đó ko cho hỏi tí
như nhã tiểu thư: Có ai có ở đó ko cho hỏi tí
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 248 điểm để mua Mèo mang phao
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 248 điểm để mua Navbits Start
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 226 điểm để mua Người tuyết 2
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 244 điểm để mua Trà sữa trân châu
Mavis Clay: :v còn ai sống ko, hú hú, cá vàng đây
Mavis Clay: hellooooooooo
nvdk: cũng đã hơn chục năm rồi mới quay lại đây :-h
thành viên mới: chào các bác em là mem cũ comeback
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 394 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 424 điểm để mua Hamster nhõng nhẽo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 239 điểm để mua Ly nước Cool Day
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 402 điểm để mua Hamster nhõng nhẽo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 269 điểm để mua Cung Thiên Bình
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 314 điểm để mua Cung Bọ Cạp
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Hồng Vàng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.