Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 77 bài ] 

Em có bệnh, phải trị - Hàn Mạch Mạch

 
Có bài mới 13.05.2016, 11:01
Hình đại diện của thành viên
Đại Thánh Thần Tiềm Long Ẩn Phượng Bang Cầm Thú
Đại Thánh Thần Tiềm Long Ẩn Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.12.2014, 03:06
Tuổi: 35 Nữ
Bài viết: 6288
Được thanks: 16018 lần
Điểm: 15.23
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Em có bệnh, phải trị - Hàn Mạch Mạch - Điểm: 45
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 55: Em có bệnh phải trị (2)

Edit: Ngọc Hân - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Sau khi tới khách sạn, Nam An An đi theo Khương Dương vào phòng bao, Khương Dương cầm thực đơn trực tiếp đưa cho cô: “An An, gọi món cháu thích đi.”

“Cảm ơn chú.” Nam An An gọi vài món đồ ăn và hai món ngọt sau đó mang trả thực đơn cho Khương Dương, Khương Dương gọi cơm xong bồi bàn liền đi ra ngoài.

Sau tiếng động "Lộp cộp"  vang lên, Nam An An liền biết, đã tới rồi.

Hai người ngồi trong phòng bao to như vậy rất trống trải, Khương Dương nhẹ nhàng nhấp ngụm trà, thả chén trà xuống mở miệng nói: “Tôi nghe nói lúc trước Tần Di tìm cháu, tôi thay mặt cô ấy xin lỗi cháu.”

“Không sao ạ.” Nam An An cũng chỉ có thể nói như vậy.

“Cháu không cần căng thẳng, tôi không có ác ý, tôi tới tìm cháu cũng không phải yêu cầu cháu và Khương Minh chia tay,” thái độ của Khương Dương với cô rất mềm mỏng, mang theo sự gần gũi với người nhỏ tuổi hơn, “Nhìn tổng thể mà nói, bọn cháu ở cùng một chỗ đều rất xứng đôi.”

“Quan hệ của tôi và Khương Minh đã như vậy, tất nhiên cũng không muốn làm chuyện gì khác để nó tức giận nữa.” Khương Dương nhìn cô nghiêm túc nói: “Khương Minh rất thích cháu, về phần cháu tôi xem như cũng vừa lòng.”

Nam An An lễ phép nói câu “Cảm ơn chú.” Về chuyện này, về bệnh của cô, thậm chí về bài viết kia, Tần Di nhất định không ít lần ‘gió thổi bên gối’ với Khương Dương. Cho nên với những lời Khương Dương nói Nam An An còn hơi khó mà tin được, ông ta đặc biệt tìm cô ra ngoài nói chuyện ngay khi Khương Minh đi công tác vì để tỏ rõ ông ta ủng hộ bọn họ ở bên nhau?

Hình như Khương Dương nhìn thấu ý nghĩ của cô, cười cười nói: “Đặc biệt thừa lúc Khương Minh không có ở nhà mới tới tìm cháu, là vì nó đã có thói quen dùng ý nghĩ độc ác nhất để suy đoán tôi.”

Ông nói xong cầm chiếc hộp gỗ tinh xảo nhỏ nhắn đưa qua cho Nam An An: “Cũng xem như là đồ gia truyền, là vòng tay của mẹ tôi, lúc trước vẫn luôn ở chỗ Tần Nhiên, khi bà ấy qua đời cũng không đưa cho Khương Minh….” Trước khi Tần Nhiên qua đời, kiên quyết mang vòng tay trả lại cho ông ta.

“Năm nay cháu sắp qua hai mươi tuổi rồi, ý tứ trong nhà cháu khi nào thì có thể kết hôn?” Khương Dương dựa ra phía sau, “Cháu hẳn cũng biết nhà chúng ta tới đời Khương Minh coi như là con một mấy đời rồi. Mấy năm nay thân thể ba tôi không khỏe lắm, người già luôn rất mong có chắt trai để bế, các cháu có kế hoạch này chưa?”

“Xin lỗi chú, cháu còn chưa lo nghĩ xa xôi tới như vậy.” Nam An An thẳng thắn thành khẩn nói. Chưa nói trước có thể hay không, cô năm nay mới hai mươi tuổi, cũng chưa phải là tuổi thích hợp lập gia đình, ít nhất trong kế hoạch cuộc đời cô còn chưa lật tới trang kết hôn này.

Khương Dương cười cười, nhàn nhã tựa vào ghế mở miệng: “Vậy hiện tại nhắc tới,  bây giờ cháu có thể suy nghĩ thử xem….”

Nam An An không phản bác được, nhiều khi tuổi tác khác biệt mang tới cảm giác áp bức đã khiến cô không biết nên làm thế nào.

“Được rồi, trước không nói nữa.” Khương Dương cầm tờ danh thiếp đưa cho cô: “Đây là một bác sĩ tâm lý tôi quen, rất có kinh nghiệm cũng rất có đạo đức nghề nghiệp.” Khương Dương có điều ngụ ý, “Cháu có thể đi cùng Khương Minh, dù sao chuyện này cũng không nhớ ra được. Tôi nghĩ mặc dù bây giờ cháu không lo lắng chuyện sau này, nhưng cũng có thể chuẩn bị sẵn sàng. Dù sao trưởng bối bọn tôi vẫn hi vọng các cháu có được gia đình hoàn mỹ, không có gì phải tiếc nuối.”

“Đây cũng là…. Tâm tư của người làm ba như tôi.” Khương Dương nói rất chân thành.

“Dạ, cảm ơn chú.” Nam An An cầm lấy tấm danh thiếp.

Rất nhanh đồ ăn được mang lên, Khương Dương còn gọi hai chai rượu đỏ, dựa vào nguyên tắc lễ phép, Nam An An rót rượu kính Khương Dương. Hai người không ai phản đối, Nam An An liền mời rượu, cuối cùng cô cảm thấy hai chai rượu có một nửa đã vào trong bụng cô.

Bữa cơm này ăn rất lâu, sau khi xong Khương Dương lại đưa cô trở về trường học, Nam An An sờ tấm danh thiếp trong túi áo cảm thấy hơi áp lực.

Những lời Khương Dương nói đều là thói thường của con người, nhưng trong khoảng thời gian này cô bị áp lực quá nhiều, bất kể là cô hay là người khác. Lúc lên lầu Nam An An có cảm giác rất mệt mỏi, hết lần này tới lần khác bọn họ nói đều đúng cả.

Hơi rượu bốc lên tới, khó khăn cũng đến luôn. Nam An An bóp mi tâm, tự mình vật ngã xuống giường, nằm thành hình chữ đại (大).

Vừa nhắm mắt cảm giác còn chưa nghỉ ngơi được bao lâu, chuông điện thoại di động đã vang dội.

Nam An An mệt mỏi mắt mở không nổi, cũng không nhìn số hiện lên trực tiếp nghe máy, có chút lười biếng “A lô” một tiếng.

“Sớm như vậy đã ngủ sao?” Giọng Khương Minh từ bên kia ống nghe truyền tới, Nam An An dụi mắt lật người, “Em hơi mệt, bây giờ anh đang ở đâu?”

Khương Minh cúi đầu cười một tiếng: “Dưới lầu.”

Nam An An chạy tới cửa sổ nằm úp sấp lên nhìn thoáng qua, vội vàng cầm di động chạy xuống lầu, liền nhìn thấy Khương Minh đứng dưới đèn đường, còn kéo theo rương hành lý.

Anh mặc áo khoác đứng đó, dáng người cao ngất.

Nam An An cười tủm tỉm chạy tới ôm Khương Minh, rõ ràng mới có vài tuần không gặp, nhưng cảm giác như là đã xa cách lâu lắm rồi.

Khương Minh thuận thế bế cô lên, “Rất mệt à? Muốn lên ngủ tiếp hay theo anh về nhà?”

Nam An An cúi đầu gác lên vai Khương Minh, “Dạ, trở về với anh.”

Khương Minh kéo rương hành lý một tay kéo tay cô đi qua cửa đại học phía Tây, truyện chỉ post bên dienndanlqequydon.com, Nam An An mệt tới mức cả người đều níu vào cánh tay Khương Minh mặc anh kéo đi về phía trước.

Gió đêm mát rượi thổi qua, cả người Khương Minh uể oải đều tan hết, lúc sắp tới cửa tây Nam An An đột nhiên đứng thẳng người cẩn thận nhìn dưới chân, vừa giải thích nói với anh: “Bên này có một nắp cống thiếu một nửa, lần trước chính Đường Viên mắc kẹt ở trong này… Ặc, không phải em không tin anh.”

Nam An An sờ sờ chóp mũi, có chút xấu hổ: “Không phải anh bị cận thị à, em sợ anh nhìn không rõ.”

Khương Minh ấn đầu cô nói bốn chữ (Trong tiếng Trung là bốn chữ下不为例): “Lần sau không được viện cớ này nữa.”

Cảm giác không được tin tưởng… Thật đúng là không tốt.

Khu nhà ở của Khương Minh cách cửa đại học phía Tây không xa, lâu rồi không gặp Nam An An, Khương Minh cũng không muốn lái xe, cứ như vậy một tay kéo rương hành lý một tay kéo Nam An An đi về nhà.

Cảnh đêm ở thành phố C rất đẹp, Khương Minh thấy Nam An An uể oải bước đi nhiều lần suýt bị ngã, dứt khoát trực tiếp cõng cô lên, Nam An An nằm úp sấp lên lưng anh, hai tai khoát trước ngực anh, cằm nhọn ma sát lên vai anh, hơi thở ấm áp phun vào gáy anh, mang theo cả mùi rượu.

Rõ ràng là cảnh không thể bình thường hơn, nhưng Khương Minh lại thấy ấm áp và yên tâm.

“Khương Minh….” Nam An An vừa nói cằm liền đụng vào bờ vai anh, “Em biết một bác sĩ tâm lý, anh đi qua đó với em nhé.”

Khương Minh hơi dừng bước, thấp giọng hỏi: “Làm sao thế?”

“Chúng ta cùng đi.” Nam An An rất nghiêm túc, “Được không?”

“Được.” Cuối cùng Khương Minh đồng ý.

Nam An An nhận được câu trả lời của anh liền ghé vào trên người anh ngủ, lúc Khương Minh cõng cô về tới nhà đứa nhỏ này đã ngủ mê man. Khương Minh vào phòng tắm tắm rửa xong đi ra kêu cô đi tắm, Nam An An mềm nhũn níu anh làm thế nào cũng không chịu đứng dậy.

“An An, đi tắm.” Tính thích sạch sẽ của Khương Minh đúng lúc phát tác.

Nam An An lẩm bẩm một tiếng tiếp tục níu chặt anh, “Mệt….”

“Nghe lời, đi tắm nào.” Giờ phút này Khương Minh hoàn toàn không muốn ‘làm gương sáng cho người khác,’ dù sao cuối cùng một ngụm cũng không thể dập tắt ham muốn của anh.

Nam An An cào cào mặt: “Đừng mà, em mệt.”

“Không tắm không thể ngủ được….” Khương Minh thổi khí bên sườn tai Nam An An.

Nam An An kéo dài giọng: “Em mệt mỏi.”

Giọng Khương Minh trầm thấp, mưu đồ hiểm ác: “Vậy anh giúp em?”

Nam An An mềm mỏng nói: “Được….”

Khương Minh trực tiếp khiêng Nam An An đi vào phòng tắm, pha nước ấm xong sau đó một nút lại một nút cởi nút áo sơ mi cho Nam An An, cả quá trình Nam An An vẫn tiếp tục ngủ.

Khương Minh vừa tắm xong, nhiệt độ phòng tắm vừa vặn, ngay cả khi Nam An An bị cởi áo sơ mi cũng không kêu lạnh cứ như vậy mặc kệ tay anh dạo chơi trên người cô.

Hơi nước bốc lên, cả phòng tắm càng thêm mập mờ.

Khương Minh đặt Nam An An vào trong bồn tắm, anh vừa quay đầu lại thì thấy Nam An An yếu ớt trượt xuống dưới, Khương Minh xoay người nâng cô lên, đầu ngón tay chạm vào làn da bóng loáng nhẵn nhụi.

Khương Minh cảm thấy anh không phải là đang lướt qua thì ngừng, mà là anh đang tự ngược mình.

Một tay anh ôm lấy eo Nam An An, một tay cầm vòi hoa sen dội lên người cô, nên nhìn hay không nên nhìn đều nhìn không sót thứ gì. Lần trước ở phòng tắm anh còn tính chờ Nam An An tốt lên mới có thể nhịn, lần này hoàn toàn không có thời gian nhịn nữa.

Khương Minh trực tiếp đổ sữa tắm vào bồn quấy thành bọt sau đó thoa lên người Nam An An, Nam An An ngủ rất sâu chỉ cảm thấy trên người hơi ngứa rồi còn có cả chút tê dại, lại có chút nóng…

Khương Minh lấy vòi hoa sen làm ướt tóc Nam An An sau đó cẩn thận gội đầu cho cô, Nam An An ngồi trong bồn tắm tựa vào người anh mặc anh xoa nắn.

Mặt cô bị hơi nước xông lên hơi đỏ, thoạt nhìn đúng kiểu ‘sắc đẹp có thể ăn thay cơm.’

Khương Minh mất tầm nửa giờ tắm sạch cho Nam An An, mới ôm cô ra phòng ngủ chính, đặt Nam An An lên giường đắp chăn xong sau đó bản thân lại chạy vào phòng tắm lần nữa.

Với thời tiết này lúc anh tắm xong đi ra giường ngủ trên người anh đều mang theo chút hơi lạnh, khẽ dựa vào người Nam An An, cô liền lăn ra phía ngoài. Khương Minh dứt khoát đưa tay kéo cô ôm vào trong ngực, vừa lòng thỏa ý tắt đèn đi ngủ.

Bây giờ anh đã dễ dàng thỏa mãn như thế….

Hôm sau Khương Minh dẫn Nam An An đi gặp bác sĩ tâm lý, bác sĩ tâm lý này là người nước ngoài rất có ý tứ, thích thể hiện vẻ mặt khoa trương.

Nam An An ngồi đối diện ông cuối cùng bị mấy biểu cảm kỳ quái chọc cười, cả người cũng thả lỏng hơn.

Loại chuyện gặp bác sĩ tâm lý này đối với Khương Minh mà nói vẫn là lần đầu tiên, bác sĩ tâm lý đối diện đầu tiên là khen một chút: “Mr Minh, bạn gái cậu rất xinh đẹp.”

“Cảm ơn.” Khương Minh lễ phép nói cảm ơn.

Bác sĩ tâm lý liền bắt đầu đi vào vấn đề chính: “Thật ra đề nghị của tôi là nên thuận theo tự nhiên, càng là nữ sinh có tính lãnh cảm càng không nên bắt cô ấy chủ động, cậu muốn cô ấy chủ động, đối với chuyện này cô ấy có bóng ma tâm lý. Đổi lại nếu cô ấy chủ động mà nói, cô ấy sẽ thả lỏng hơn, nếu bản thân tự nắm giữ nhịp điệu càng thoải mái càng dễ dàng chấp nhận hơn…”

Khương Minh nhàn nhã dựa ra sau, thay đổi tư thể thoải mái dựa vào ghế sofa mở miệng nói: “Ý của ông là… Cái gì tôi cũng không cần làm, không cần làm gì hết?”

Henry hơi sửng sốt, lấy giọng điệu ‘trẻ con dễ dạy’ nói: “Đúng vậy, chính là như cậu nói, cậu để cô ấy chinh phục cậu…. Thậm chí cậu phải kiềm chế bản thân, đừng cho cô ấy thấy cậu quá vội vàng, đừng cho cô ấy cảm nhận được sự thay đổi của cậu….”

Khương Minh cười như không cười ngồi dậy, nhìn Henry nói: “Tôi có một vấn đề.”

Henry nhiệt tình nói câu tiếng Hán không trôi chảy: “Cậu nói đi, mời cậu nói.”

“Nếu như, ông thật sự chữa cho Nam An An…” Mười ngón tay Khương Minh đan vào nhau, “…. Tôi trở thành lãnh cảm thì làm sao bây giờ?”

Henry: “….”

Thời gian một năm, Nam An An từ nghiên cứu sinh năm hai lên tiến sĩ năm nhất, cũng tròn một năm gặp bác sĩ tâm lý, chỉ có thể nói là hơi đỡ hơn.

Nam An An thậm chí bắt đầu có chút gấp gáp, vẫn không được… Mỗi lần tới bước cuối cùng lại không được, lần đầu tiên thấy Khương Minh không còn cách nào đành vào nhà tắm cô còn cười được, nhưng sau đó cứ tiếp tục như thế cô thật sự áy náy.

Buổi tối Nam An An và Khương Minh cùng nhau xem phim, vai nam chính là một người đàn ông cực kỳ hoa tâm phong lưu, lúc mở màn đầu phim đã cùng có ‘đêm xuân’ với tám người phụ nữ rồi.

Nam An An cắn khoai tây chiên nói: “Sớm muộn gì anh ta cũng sẽ chết trên người phụ nữ.”

Khương Minh nghe vậy từ từ nói: “Sớm muộn gì anh cũng sẽ chết trong tay chính mình.”

Giọng anh trầm thấp, ý tứ sâu xa….

Nam An An liếm sốt cà chua trên môi --- xem ra, cô không thể ‘nước ấm nấu ếch’ như vậy được, cô nhất định phải ra chiêu mới được.

Hết chương 55



Đã sửa bởi Ngọc Hân lúc 10.07.2016, 09:05, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 13.05.2016, 21:52
Hình đại diện của thành viên
Thành viên tích cực
Thành viên tích cực
 
Ngày tham gia: 12.04.2014, 20:04
Bài viết: 4637
Được thanks: 3207 lần
Điểm: 1.37
Có bài mới Re: [Hiện đại] Em có bệnh, phải trị - Hàn Mạch Mạch - Điểm: 9
ong khuong den tim chi an an noi chuyen ak, may ma ong ko the hien thai do hach dich hay dinh bat ep 2 anh chi chia tay ma an noi lich su va ung ho hai nguoi
ngay ca viec muon chi ay chua benh ong ta cung rat uyen chuyen nhe, ko tao phan cam cho chi an an , dung la nguoi tung trai ma
duong nhien ong ta ko dam co ac y gi voi chi an roi , neu ko muon bi anh khuong minh dong bang quan he cha con ma bay gio da rat te roi
chi dang mo ngu thi co mon qua bat ngo la anh khuong minh di cong tac ve ak, 2 anh cong chi ve nha cua minh ak, cham soc ban gai tu a den z thoi tham chi anh con tam cho chi luon vay ma chi van ngu duoc , anh minh dung la tu hanh ha minh ma , tuy nhien anh ali thoa man ak
ca 2 cung nhau doi at voi van de nen cung di den bac si tam li de chua benh cho chi , anh inh so chi chua benh duoc thi anh bi lanh vam mat ak 9yen tam di anh)
chi an an cung tahy thuon anh minh nen ko dung chien thuat nuoc am nau ech nua ma dinh tung chieu moi ak
mong chuong moi


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn meomeo1993 về bài viết trên: Ngọc Hân, jzzy_wang
     
Có bài mới 15.05.2016, 11:32
Hình đại diện của thành viên
Đại Thánh Thần Tiềm Long Ẩn Phượng Bang Cầm Thú
Đại Thánh Thần Tiềm Long Ẩn Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.12.2014, 03:06
Tuổi: 35 Nữ
Bài viết: 6288
Được thanks: 16018 lần
Điểm: 15.23
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Em có bệnh, phải trị - Hàn Mạch Mạch - Điểm: 40
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 56: Em có bệnh phải trị (1)

Edit: Ngọc Hân – diễn đàn Lê Quý Đôn

“Đang nghĩ gì thế?” Khương Minh khoác lên vai cô tay tùy tiện vân vê lỗ tai cô.

Đang suy nghĩ anh có thể ung dung bình thản như vậy đúng là nam tử hán có ý chí kiên cường và giàu lòng hi sinh, đang suy nghĩ làm sao ra chiêu để cho anh ăn thịt… Nghĩ là nghĩ như vậy, nhưng khi đến bên miệng Nam An An lại trở thành nói điều có ngụ ý “Anh cũng có thể chọn chết trong tay em …..”

Nam An An nói xong đưa tay sờ vào phần giữa hai chân Khương Minh đã bị đội lên dưới áo tắm, trong nháy mắt còn có chút vui mừng… Ừm, thật ra duy trì tình hình như bây giờ cũng khá tốt, cô sẽ không bị đau.

Giống như Khương Minh nhìn thấu suy nghĩ của cô, ghé bên tai cô chậm rãi mở miệng nói: “Anh càng muốn chết trên người em hơn….”

Lúc anh nói chuyện ngón tay vô tình có ý dạo trên bụng cô, hai chữ “Trên người” còn kéo dài âm, trêu chọc người khác nhưng bị đùa giỡn lại Nam An An im lặng, có cảm giác đạo cao một thước ma cao một trượng….

“An An….” Tay Khương Minh vuốt ve vành tai cô, thờ ơ nói: “Anh nhịn lâu như vậy, đến lúc đó không biết là anh chết trên người em, hay là…. Em chết trên giường nữa.”

“….” Anh quá độc ác!

Cô còn chưa được, chưa thỏa mãn dục vọng người đàn ông đã chuẩn bị giết chết cô rồi….

“Thầy, chúng ta xem phim đi, mau nhìn kìa, đến cao triều rồi kìa….”

Giọng cô nhỏ dần, nữ chính không cầm lòng nổi rên lên, âm thanh nổi vờn xung quanh cùng tiếng nam chính thở gấp đè nén và khêu gợi ---

“A, bảo bối, em tuyệt quá, a….”

“A, Jack, a, Jack, a, a a a….”

Nhạc phối hợp vô cùng phong phú kích tình… Giống như có thể đốt cháy hết tất cả mọi thứ.

Nam An An trợn tròn mắt, bla bla giải thích: “Em không có ý này, em nói là tình tiết trong phim….”

Cô còn chưa nói xong Khương Minh đã giữ cằm cô rồi hôn, Nam An An cảm thấy Khương Minh muốn mang tất cả dục vọng chưa được thỏa mãn phát tiết lên bờ môi cô. Nụ hôn này rất cường thế không cho phép từ chối, môi cô đau run rẩy…. Nam An An bị ép nên hơi ngửa ra sau rồi thuận thế nằm xuống ghế sofa, ghế sofa bằng vải bố mềm mại hơi lõm xuống, Nam An An bị kẹp giữa Khương Minh và ghế sofa hô hấp có phần gấp gáp.

Hai cổ tay cô bị tay Khương Minh giữ chặt đặt trên tay vịn ghế sofa, sức anh rất lớn Nam An An hoàn toàn không phản kháng được, để Khương Minh tùy ý nhấc làn áo rộng rãi kéo lên trên đỉnh đầu cô rồi trực tiếp cởi ra. Nam An An vốn  là vừa tắm rửa xong nên không mặc áo ngực, vừa khéo thuận tiện cho Khương Minh, anh cúi người cắn nhẹ lên cằm cô…. Xương quai xanh… Rồi đến trước ngực mềm mại.

Liếm láp, mút, khẽ cắn….

Hàm răng xiết vào mang tới cảm giác tê ngứa khiến Nam An An không nhịn được ngửa cổ lên, ngón chân cũng đã co quắp lại. Anh hôn lúc sâu lúc nhẹ, một mạch thẳng xuống eo cô, ngón tay móc vào đường viền quần nhỏ, kéo ra sau đó nhẹ nhàng buông ra, đường viền đăng – ten tung trở về phát ra tiếng kêu thanh thúy. Sau đó một tay nâng đùi cô, cẩn thận hôn lên bắp đùi mẫn cảm…. Nam An An bị anh đè trên sofa hôn khắp cơ thể.

Truyện chỉ bên ddiendanlequydon.com, các mem đọc truyện vui vẻ nhé.

Khương Minh buông mắt nhìn Nam An An đỏ mặt nằm yên trên sofa hạ giọng thở dốc. Cô vừa tắm xong trên người trơn truột nhẵn nhụi, mang theo mùi sữa tắm hương chanh như có như không. Nửa mái tóc dài trải dưới thân tôn lên làn da trắng nõn nà, rõ ràng là đầu mùa đông, nhưng Khương Minh lại cảm thấy nhiệt độ không ngừng tăng lên.

Trong lòng anh sợi dây tên lý trí vốn đã căng đến càng lúc càng gấp, càng ngày càng gấp, sau đó kéo căng ra “Bốp” một tiếng rồi đứt luôn.

Giống như tất cả máu đều sôi trào chảy xiết kêu gào khát vọng, đoạt lấy, giữ lấy, con mắt đen kịt của Khương Minh càng lúc càng nặng nề, như là có thể nhập vào bóng đêm vô tận. Khương Minh cầm mắt cá chân mảnh khảnh của Nam An An, nhẹ nhàng tách hai bắp đùi mở rộng ra, vòng eo cô mềm mại, dễ dàng bị anh ép bày ra tư thế ‘vua thưởng thức hương vị…’

Nam An An ngửa mặt nhìn anh, lông mi dày run rẩy, Khương Minh có thể nhìn thấy rõ bóng dáng mình chiếu vào trong con ngươi cô, mang theo hơi nước. Khương Minh biết, có rất nhiều thứ nếu anh thật sự bất chấp tất cả mà làm, Nam An An vốn không phản kháng được, nhưng anh một lần cũng không muốn.

Cho dù lần nào Nam An An cũng không thèm chống lại, cô ngoan ngoãn nằm ngửa, chỉ là đầu ngón tay sẽ run nhè nhẹ.

Anh không nỡ.

Khương Minh đưa tay che lên mắt cô, anh có thể cảm giác được lông mi dày quét qua lòng bàn tay anh, tê dại mà ngứa, anh có thể nhìn thấy bộ ngực phấp phồng và đầu ngón tay cô hơi run rẩy. Trên người Nam An An đầy dấu vết nông sâu anh để lại, như một mảnh vải trắng nõn vẽ tranh sơn dầu trên đó có nhiều điểm hồng, mang theo hấp dẫn trí mạng.

Khương Minh không phải là một người quân tử ‘người đẹp ngồi trong lòng mà vẫn không loạn,’ không phải sự tự chủ của anh đủ mạnh mẽ, mà là… Còn nhiều thời gian, anh không thể để việc sắp thành lại hỏng mất, khiến niềm tin và tình yêu giữa bọn họ tan tành thành mảnh vụn.

Nam An An chớp chớp mắt, thấy bóng dáng của Khương Minh biến mất trong chỗ rẽ cầu thang, trong lòng trống rỗng khó chịu….

Đại chiêu của cô có xu hướng phải phát huy rồi….

Nam An An là một người nghĩ được làm được, sau khi xem phim xong cô tắm rửa một lúc, tóc còn ẩm ướt đã đi lên ban công gọi điện thoại cho An Ngưng.

An Ngưng cũng là người nghe máy rất nhanh, Nam An An vừa nghe thấy một tiếng tu tu, bên kia đã nhận cuộc gọi.

Giọng An Ngưng nghe qua không lơ đãng nhàn nhã như trước, ngược lại có chút khàn khàn, nghe rất sa sút: “An An… Trình Phi Thần sắp đính hôn rồi.”

Cô ấy vừa thốt ra câu nói kia, lời “Lúc trước chị dùng vị thuốc gì để thượng chú nhỏ” của Nam An An đã tới bên miệng liền khó khăn nuốt xuống, lời nói ra miệng thành “Chị, chị uống rượu rồi hả?”

An Ngưng kéo dài giọng ừ một tiếng, “Cậu em nói chủ nhật muốn làm một bữa tiệc, thừa nhận thân phận chị là trưởng nữ nhà họ An.”

…..

Tiệc tối đó long trọng mà xa hoa, giống như nhà họ An muốn bù lại mười mấy năm thiệt thòi đối với An Ngưng.

Lúc Nam An An đến nơi vẫn còn sớm, cô chạy lên lầu tìm An Ngưng. Trong phòng nhiệt độ rất ấm, An Ngưng mặc lễ phục dạ hội trễ ngực màu đen, lười biếng vùi vào trong sofa, một tay đặt lên tay vịn của ghế, một tay vẫy cô đi qua.

Nam An An đi vào ngồi bên tay phải cô, nhìn gò má xinh đẹp của An Ngưng. An Ngưng xinh tươi như một đóa hoa hồng, có màu sắc rực rỡ và gai góc bén nhọn, cũng vẫn hấp dẫn người ta mạo hiểm bị đâm chọc đau đớn nhưng vẫn liều mạng tới gần như trước. Cô ấy ở đây, tự mình chính là phong cảnh.

Nam An An thân thiết với An Ngưng như thế là có một nguyên nhân khác, có lẽ chính là bộ dạng An Ngưng rất giống Nam Vi Vi. Vi Vi lớn lên giống An Dạng, mà An Ngưng lớn lên giống ba cô ấy, An Dạng và cậu cô lại là thai đôi, cho nên An An vẫn luôn đầy hảo cảm với An Ngưng vì lớn lên giống Vi Vi.

“Ngày đó em gọi điện cho chị vốn là muốn nói gì thế?” Ngón tay An Ngưng kẹp điếu thuốc lá đưa lên môi, bật hộp quẹt  “Tách tách” một tiếng, ngọn lửa cháy lên chiếu vào khuôn mặt xinh đẹp và mê hoặc lòng người.

“Em muốn tìm chị hỏi thuốc.” Nam An An cũng không khách khí, “Trước kia chị nói dùng rất tốt…”

Chừng như một giây An Ngưng đã hiểu: “Được, tám giờ rưỡi tối mai em tới tìm chị, chị đưa cho em.” Không biết có phải cảm giác sai lầm hay không, Nam An An cảm thấy lúc An Ngưng nói những lời này trong đôi mắt đào hoa có ánh sáng chợt lóe lên.

Tới nửa thời gian bữa tiệc, Nam An An đi ra ngoài hít thở không khí trong lành, vừa mới đi tới bên cạnh vườn hoa nhỏ đã nghe thấy tiếng khóc đè nén trầm thấp.

Trong đại sảnh ăn uống linh đình, mà dưới ánh trăng người đã từng là nhân vật chính An Khả một mình ngồi trên mặt đất che miệng, thỉnh thoảng còn có tiếng khóc bật ra.

Nam An An vẫn luôn không muốn gặp An Khả, nhưng cũng không phải là người vui sướng khi kẻ khác gặp họa. Dù sao ngoài trừ lần lỡ tay đẩy cô xuống bể bơi sau đó cả hai người lần lượt đều rơi xuống đó. Rất nhiều khi An Khả chính là nói ngoài miệng, nhưng thực chất là không gây tổn thương cho người khác. Mợ cô làm chuyện đó… Là vì An Khả, nhưng An Khả cũng không phải là đầu sỏ gây nên.

Thời gian ngoài việc làm người ta già đi, cũng sẽ khiến người ta trưởng thành hơn.

Cô không làm được ‘đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi,’ ( ý là giúp người khi gặp nạn), nhưng tối thiểu không làm cái việc ‘bỏ đá xuống giếng.’

Nam An An bước nhẹ nhàng đang muốn rời khỏi đây, chợt nghe An Khả thấp giọng nghi ngờ gọi tên cô: “An An?”

“Ừm,” Nam An An vẫn trả lời. Giọng An Khả khàn khàn, không còn là người đã từng vênh váo tự đắc nữa: “Bây giờ tôi rất thảm hại. Mẹ tôi liều mạng giúp tôi bảo vệ nhưng cái gì cũng không có, tôi bị người ta thay thế rồi, hai bàn tay trắng….”

“…. Thật ra thì tôi không thích để cho cô nhìn rồi chê cười tôi.” An Khả ăn mặc rất mỏng manh ngồi trên mặt đất, dẫu sao bên ngoài cũng không thể ấm bằng bên trong, tuyết đã rơi lác đác, nhưng An Khả ngay cả áo khoác ngoài cũng không mặc.

Nam An An nghẹn một lúc lâu cũng chỉ có thể nói ra một câu --- “Ở đây rất lạnh, cô vào đi.”

Sau đó cả người cô đã bị An Khả ôm lấy từ phía sau lưng, An Khả vùi đầu trên lưng cô nghẹn ngào nói: “Tôi chỉ ôm một lát, thật sự tôi… Không tìm thấy ai cả. Các cô ấy đều rất vui vẻ, các cô ấy đều không để ý đến tôi, An An.”

Giọng cô ta bị áo khoác che nên hơi ồm ồm.

Nam An An không đẩy An Khả ra, có thể là bởi vì cô ta ôm quá chặt, cũng có thể là giọng nói cô ta… Quá mức đau thương.

“An An…” An Khả hít hít mũi, “Về sau tôi phải làm sao bây giờ?”

Giọng An Khả run rẩy, ngây thơ lạnh nhạt, giống như mùa đông hôm mùng một đầu năm, cô ta ngồi trong đống tuyết ném một quả cầu tuyết to về phía Nam An An, Nam An An cũng ngồi xổm bên người cô ta vo tròn một nắm tuyết, sau đó đứng xa xa nện lại lên người cô ta. Khi đó Nam An An ném cô ta có lẽ vì ghét cô ta, nhưng mà cô vẫn nhớ mùa đông ấy, nhớ từng chi tiết một.

“Tôi làm sao bây giờ… Tôi cái gì cũng đều không có.” An Khả ôm chặt thắt lưng cô như muốn bẻ gãy eo cô, Nam An An không tách tay cô ta ra, hoa tuyết ban đêm rơi nhẹ nhàng xuống như vậy, tiếng khóc đè nén của An Khả như vậy, khiến cô chỉ còn lại cảm giác là mình đang bị ảo giác. An Khả tựa như một người chết đuối, cô chính là bè gỗ mà An Khả cố gắng nắm không buông.

Bè gỗ không thể chịu cân nặng của cô ta, nhưng có thể chở hi vọng của cô ta.

Cho nên Nam An An đứng trong vườn hoa nhỏ mặc cho An Khả ôm hồi lâu…. Lâu đến mức bữa tiệc kết thúc, mợ cô tìm tới, Nam An An không muốn chạm mặt với người phụ nữ này trực tiếp thoát ra đi khỏi đó.


Đã sửa bởi Ngọc Hân lúc 10.07.2016, 09:16, lần sửa thứ 3.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 77 bài ] 
           
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư

1 ... 37, 38, 39

2 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 214, 215, 216

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

4 • [Hiện đại] Đồng phục cùng áo cưới - Lục Dược

1 ... 25, 26, 27

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Ngày mai liền hòa ly - Hải Lí Khê

1 ... 32, 33, 34

6 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1632

1 ... 205, 206, 207

7 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 52, 53, 54

8 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 223, 224, 225

9 • [Hiện đại] Vợ yêu con cưng của tổng tài - Thượng Quan Nhiêu

1 ... 77, 78, 79

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 135, 136, 137

13 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 29, 30, 31

14 • [Cổ đại tiên hiệp] Tiên vốn thuần lương - Chính Nguyệt Sơ Tứ

1 ... 245, 246, 247

[Hiện đại] Cuộc hôn nhân dài lâu Vân Quán Phong

1 ... 67, 68, 69

16 • [Cổ đại - Trùng sinh] Tiêu Phòng ký - Bích Loa Xuân

1 ... 9, 10, 11

17 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

18 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

19 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 78, 79, 80

20 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236



Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 552 điểm để mua Dây chuyền đá Amethyst & Citrine
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 3781 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: lily58 vừa đặt giá 3190 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 3020 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: lily58 vừa đặt giá 2875 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: lily58 vừa đặt giá 2600 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: lily58 vừa đặt giá 2300 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 2101 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 761 điểm để mua Ngọc xanh lá
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 828 điểm để mua Bé hoa hồng
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 251 điểm để mua Chuột Minnie 1
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 226 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: Taylucdiep vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn cam
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 313 điểm để mua Nhẫn nam
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 405 điểm để mua Nhẫn vàng tình yêu (Part 1)
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 271 điểm để mua Cô bé làm dáng
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 200 điểm để mua Couple 7
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 256 điểm để mua Bảo Bình Nam
Đào Sindy: hi bạn
xukaa: hihihihi
xukaa: hiiiiiii
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 506 điểm để mua Mèo xám
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 377 điểm để mua Princess 4
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 238 điểm để mua Giỏ hoa hồng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 378 điểm để mua Gấu Pooh say Hi
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 406 điểm để mua Bò ngủ
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 541 điểm để mua Cung Nhân Mã
Shop - Đấu giá: Phượng Ẩn vừa đặt giá 393 điểm để mua Bướm vàng
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 248 điểm để mua Cầu thủy tinh Tatty
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 322 điểm để mua Bé cam

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.