Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 86 bài ] 

Thê chủ dịu dàng - Giai Mộc Phồn Ôn

 
Có bài mới 29.04.2016, 15:26
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 13.06.2015, 19:37
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 698
Được thanks: 6975 lần
Điểm: 33.66
Có bài mới Re: [Xuyên không - Nữ tôn] Thê chủ dịu dàng - Giai Mộc Phồn Ôn - Điểm: 47
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 36: Suy nghĩ của mình.
Editor: Mèo coki

Xe ngựa đến cửa Tô phủ, vẻ mặt Quân Nhược Thủy nghiêm túc ôm Tô Tử Bội đang hôn mê trở lại Tố Tâm Cư: "Thanh Phong, ngươi tới giúp công tử đổi một bộ y phục sạch. Chính ngươi cũng nhanh chóng thay một bộ khác đi."

"Vâng". Thanh Phong dịu ngoan giống như một con cừu nhỏ, vâng lệnh nghe theo Quân Nhược Thủy.

Quân Nhược Thủy cầm một bộ y phục sạch đi đến thư phòng, trước tiên dùng bút lông ngỗng viết  một phương thuốc bổ dưỡng trừ lạnh rồi phân phó Thanh Văn đi lấy thuốc. Lúc này mới đóng cửa thay y phục ướt ra. Nàng ngồi xuống, từ từ hồi tưởng lại cái tên lúc Tô Tử Bội hôn mê đã lẩm bẩm nói thầm, nàng phát hiện ra mình để ý. Để ý? Để ý! Nàng có chút bất đắc dĩ cười cười, trong lòng cảm thấy có chút khổ sở.

Trên bàn sách, bên dưới nghiên mực có một tờ giấy. Quân Nhược Thủy vô tình cầm lên nhìn, là lối chữ cuồng thảo rất có phong phạm danh gia của Quân Hiểu Phù: Tỷ tỷ, nhà có việc gấp, không chào mà đi, xin hãy tha lỗi. Còn nhiều thời gian, cuối cùng rồi sẽ gặp mặt. Hiểu Phù.

Cuộc sống luôn tan hợp không định trước được, hôm nay từ biệt, có lẽ từ đó là núi cao sông rộng, biết ở nơi nào? Quân Nhược Thủy  mở nụ cười nhạt nhòa, cất tờ giấy đi.

Lo lắng phòng bếp ở quá xa, Quân Nhược Thủy nhìn mưa to ngoài cửa sổ, cân nhắc một chút rồi dặn dò hạ nhân đi lấy một cái lò than nhỏ đồng thời chuẩn bị luôn than củi và nước sạch. Thanh Văn mang thuốc tới, Quân Nhược Thủy bỏ thuốc vào trong ấm, đổ nước sạch vào, lại cho thêm than củi, trong chốc lát bếp lò nhỏ cháy rừng rực.

"Thiếu phu nhân, để ta làm đi." Thanh Văn xoa xoa tay, lo lắng nói.

"Để ta tự làm." Quân Nhược Thủy hơi mỉm cười, là người sắc thuốc cũng là một chuyện vui sướng, nghe mùi thuốc nhàn nhạt, trong lòng cũng cảm thấy ấm áp nhàn nhạt cùng với bình thản.

Thanh Văn cúi đầu, lẳng lặng đứng chờ ở một bên.

Tô Tử Bội mở mắt, chờ cho sương mù trước mắt dần dần rõ ràng thì mới phát hiện ra mình đang ở trong phòng Tố Tâm Cư, Thanh Phong đang ngồi bên giường chống cằm nhìn hắn, thấy hắn tỉnh thì nhếch môi cười mừng rỡ: "Thiếu gia, người có cảm thấy khỏe hơn chút nào không?" Vừa hỏi vừa tri kỉ lấy tấm đệm mềm lót sau lưng cho Tô Tử Bội dựa vào.

Đầu óc có chút nặng và choáng váng, toàn thân không còn chút sức lực nào. Hắn day day huyệt thái dương, hỏi: "Thê chủ đâu rồi?"

"Đang ở bên ngoài nấu thuốc !" Thanh Phong cười trả lời.

"Nấu thuốc?" Trong lòng Tô Tử Bội ấm áp. Hắn đại khái có thể đoán được là Quân Nhược Thủy đã cứu hắn. Còn nhớ rõ giây phút mưa gió, thuyền hoa dần dần chìm xuống, Long Hạo Vân lại lạnh lùng, ác độc...... đẩy hắn xuống nước, chỉ vì trì hoãn việc thuyền hoa chìm xuống, chờ đợi hai thị vệ bơi đến cứu nàng ta. Hắn không thể tin, không thể tin được, cho đến  khi nước hồ tràn vào tai và mũi của hắn, hắn vẫn không muốn tin tưởng như cũ. Mãi cho đến giây phút nước hồ tràn vào mũi miệng, cướp đoạt đi hô hấp của hắn, ý thức dần dần mơ hồ.

Lúc tỉnh lại, hắn cảm thấy môi mình bị người ta sờ nhẹ, mà ngực lại bị phơi bày ở trước mặt mọi người, nhất thời xấu hổ không dứt, lỗ mãng vung một bạt tai.

Nàng không có giận hắn, không có đẩy hắn ra, không có mặc kệ hắn, thật sự rất tốt, rất tốt......

"Thiếu gia, Thanh Phong có lời muốn nói." Thanh Phong hất cằm lên, vẻ mặt kiên quyết không nói không được.

Tô Tử Bội cảm thấy kỳ lạ nhìn hắn: "Ngươi muốn nói gì?"

"Thiếu gia, người phải quan tâm đến thiếu phu nhân nhiều hơn. Nàng là nữ nhân ôn nhu nhất mà ta đã từng gặp, đối xử với thiếu gia cũng tốt, chưa bao giờ giận dữ, thật đúng là thế gian khó cầu. Nếu thiếu gia không nắm thật chặt thì nhất định người sẽ phải hối hận." Thanh Phong quan tâm nhắc nhở.

Không phải ngươi thường nói nàng mềm yếu vô năng, không thích nhất là loại nữ nhân như nàng sao?" Tô Tử Bội nhẹ nhàng ho một tiếng, có chút vô lực tựa vào trên nệm êm, càng thêm kỳ quái hỏi.

Thanh Phong bĩu môi, nói: "Thiếu gia, thời gian người và thiếu phu nhân ở chung với nhau nhiều hơn ta nhưng tại sao nguời lại không tỉnh táo bằng ta đây? Đó là thiếu phu nhân dịu dàng tha thứ. Người cũng đã biết, lúc ấy mưa lớn như vậy, chỉ có thiếu phu nhân không chút do dự nhảy xuống hồ, ra sức cứu người lên, sau đó...... Cứu người tỉnh lại. Lúc người được cứu tỉnh đậy, sắc mặt đều tím thẫm, cả người lạnh lẽo, hoàn toàn giống như là một người chết, bị dọa ta sợ đến mức tim ngừng đập. Lúc ấy nếu không phải kiến thức của thiếu phu nhân rộng rãi, quyết định thật nhanh thì có thể người không tỉnh lại được nữa rồi. Thật vất vả mới kéo ngườii từ Quỷ Môn quan trở về, vậy mà người lại khen ngược, vừa mở mắt ra cho người ta một cái tát. May mắn là tính khí của thiếu phu nhân tốt, không so đo, vẫn còn nhớ là phải khép y phục lại giúp người, giúp người bắt mạch, quan tâm an nguy của người, dọc đường chính nàng đã ôm người trở lại, ai ngờ người hôn mê kêu lại toàn kêu tên Vương gia. Ta hận tới mức không thể che miệng của người lại. Thiếu gia, ta cảm thấy người đã làm thiếu phu nhân tổn thương rồi, haiz…."

"Thật sao?" Tô Tử Bội chần chờ nói, nghe Thanh Phong kể lại, hắn...... Quả thật hắn rất đáng ghét. Nàng làm cho hắn nhiều như vậy, mà hắn chung quy lại luôn cả vú lấp miệng em khinh bỉ nàng, tổn thương nàng, muốn làm gì thì làm. Nhưng hình như nàng chưa bao giờ tức giận với hắn, đều là do hắn tự chơi trò giận dỗi một mình.

"Thiếu gia, không phải là ta đe dọa đâu. Thiếu phu nhân dịu dàng quan tâm như vậy, chỉ cần cùng người khác ở chung không lâu nhất định sẽ có  rất nhiều nam tử ái mộ nàng. Đến lúc đó, người có hối hận thì cũng quá đã muộn rồi. Dù sao cũng không có mấy người có tính khí tồi tệ như thiếu gia." Thanh Phong càng nói càng nhỏ. Dù sao, thiếu gia là chủ tử, hắn có chút vượt qua khuôn phép rồi.

Tô Tử Bội trừng mắt liếc hắn một cái, nhưng lại không thể không thừa nhận lời của hắn là đúng. Nàng ở rể Tô gia, không có cơ hội quen nhiều hơn nam tử, nếu như ôn nhu của nàng bị khác nam tử hưởng...... Trong lòng thoáng qua ý tưởng này, trái tim hắn liền cảm thấy đau đớn. Nếu như nàng thật sự bị tổn thương thì hắn nên làm cái gì bây giờ?

Ở thời điểm hắn vẫn còn đang cau mày suy tư thì Thanh Vănđã bưng thuốc đi vào: "Thiếu gia, uống thuốc đi."

Trên mặt Tô Tử Bội toát ra vẻ thất vọng. Vốn tưởng rằng nàng sẽ đến dụ dỗ hắn uống thuốc, giống như ngày đó nàng dụ dỗ Liễu Miên uống thuốc. Kết quả là ngay cả bóng dáng của nàng ở đâu cũng không thấy được. Nhất thời, trong lòng cảm thấy uất ức hốt hoảng, vừa chua vừa chát.

"Trước tiên cứ để đó đi." Tô Tử Bội lạnh giọng nói.

Thanh Văn nói: "Thiếu phu nhân nói phải uống khi còn nóng."

Nàng không tới đây, còn nói cái gì mà phải uống khi còn nóng? Hắn hừ nhẹ một tiếng: "Biết rồi, ngươi lui xuống trước đi."

Thanh Văn không nói gì, đành phải giao chén thuốc cho Thanh Phong, cúi đầu lui ra.

Thanh Phong bưng chén thuốc lại, nhẹ nhàng nói: "Thiếu gia, uống thuốc thôi." Đều là do hắn quạ đen, tốt không thấy đâu mà hỏng thì có thừa. Không phải thiếu phu nhân thật sự không để ý tới thiếu gia đấy chứ?

"Để đó đi." Giọng nói của Tô Tử Bội có chút sa sút : "Lát nữa ta sẽ uống."

"Thiếu gia?" Thanh Phong lo lắng nhìn hắn.

"Ngươi lui xuống đi, ta muốn an tĩnh một lát." Tô Tử Bội mệt mỏi nhắm hai mắt lại, không để ý tới Thanh Phong nữa.

Thanh Phong than nhẹ một tiếng, nhưng cũng không thể làm gì thiếu gia. Không thể làm gì khác hơn là rón rén lui ra.

Lúc này Quân Nhược Thủy  đang  ở trong Di Tâm Cư. Khi Tô Mộ Bình biết được chuyện Tử Bội rơi xuống nước, nhất thời tức giận công tâm, thở hổn hển sau đó bất tỉnh. Hai đời chủ tử Tô gia đều bị bệnh liệt giường, chúng tôi tớ trong phủ lập tức như kiến bò trên chảo nóng, hốt hoảng không nói nên lời. Quân Nhược Thủy là đối tượng duy nhất mà bọn họ có thể dựa vào nên nghiễm nhiên trở thành Nhất Gia Chi Chủ. Tất cả mọi việc đều do nàng định đoạt.

Mà trong tiềm thức, đúng là nàng đang cố ý tránh ra Tô Tử Bội. Nàng vẫn luôn coi hắn như đứa bé tuỳ hứng, đau lòng hắn vì tình mà tự gây thương tích, lúc đối xử với hắn vẫn luôn mang theo tha thứ và cưng chiều, giống như là đối xử với một đứa trẻ cố tình gây sự. Nhưng hôm nay, khi hắn đang hôn mê mà vẫn lẩm bẩm kêu tên Long Hạo Vân thì nàng đột nhiên cảm thấy tim của mình rất kỳ quái khó chịu. Giống như đáy lòng theo bản năng so đo với nữ nhân kia, thì ra là, dịu dàng nhiều hơn nữa, tha thứ nhiều hơn nữa, cũng không sánh nổi với người đã gây ra thương tổn cho hắn.

Nghe nói thiếu gia không chịu uống thuốc, nghe nói thiếu gia ho khan dữ dội...... Thanh Văn như có như không tiết lộ một chút tin tức của Tô Tử Bội, hi vọng thu hút được sự chú ý của nàng. Nhưng nàng chỉ cười nhạt, mắt điếc tai ngơ. Có một số việc phải suy nghĩ kỹ càng, bây giờ trong lòng của nàng đã là một mớ bòng bong, mọi thứ đều cực kì rối rắm.

Bệnh tình của Tô Mộ Bình càng ngày càng nặng thêm, Tử Uyên mời tất cả các đại phu nổi danh ở thành Lâm Giang bao gồm cả Tôn Minh Huân sang đây xem bệnh, nhưng sau khi tất cả đại phu khám bệnh cho Tô Mộ Bình xong đều lắc đầu một cái, nặng nệ nói: "Hết cách xoay chuyển, chuẩn bị hậu sự thôi."

Tô Mộ Bình lúc ngủ lúc tỉnh, thời gian tỉnh táo càng ngày càng ít. Rốt cuộc cũng có một lần tinh thần của nàng ta tỉnh táo, giùng giằng cố gắng ngồi dậy, nhìn Quân Nhược Thủy  đang hầu hạ bên giường nói: "Tử Bội đã khá hơn chút nào chưa? Đi gọi nó đến đây, ta có lời muốn nói với nó."

Quân Nhược Thủy gật đầu một cái, sai Tử Uyên đi mời Tô Tử Bội.

"Nhược Thủy, con có còn nhớ rõ ngày đó con đã hứa với ta những gì không?" Tô Mộ Bình thở hổn hển, gian nan nói.

Quân Nhược Thủy gật đầu: "Con nhớ."

"Tốt. Ta đã quan sát con rất lâu rồi, tin tưởng một lời hứa của con đáng giá nghìn vàng." Tô Mộ Bình lục lọi dưới cái gối, lấy ra một hộp gấm sắc màu rực rỡ, run run rẩy rẩy mở ra, "Đây là con dấu đặc biệt của Tô gia  mà ta chế tạo cho con, dùng Lam Điền Noãn Ngọc hiếm thấy trên đời điêu khắc thành nó, bản thân nó đã giá trị liên thành. Có on dấu này thì giống như Tử Bội, có thể quyết định mọi chuyện buôn bán của Tô gia."

Quân Nhược Thủy lắc đầu liên tục: "Phần quà này của nhạc mẫu đại nhân quá lớn, cứ như vậy, chẳng phải Nhược Thủy ngồi không mà tham lam tài sản Tô gia sao?"

"Nhược Thủy, sao ta lại không hiểu, con không phải là người để ý đến lời đồn." Tô Mộ Bình lại lộ ra vẻ mặt hài lòng của lão hồ ly, "Con quá kiêu ngạo, quá tự ái, quá nhạy cảm. Cuộc sống, sao lại không bừa bãi, không chấp nhất một chút đây? Ta là người làm ăn, từ lúc đặt chân vào thương giới, cho tới bây giờ đều là hai bên bàn bạc thoả thuận với nhau, lời hưa của con, đủ để dùng nửa tài sản Tô gia một làm trao đổi. Không phải lời hứa của mỗi người đều đáng giá như vậy đâu. Cất đi, đây là con nên có."

Quân Nhược Thủy khó từ chối, chỉ có thể đưa tay nhận lấy cái hộp gấm kia. Ai có thể cự tuyệt yêu cầu của một lão nhân sắp chết đây? Coi như là một vật kỷ niệm cũng tốt, nàng muốn cả đời nàng không đụng vào tài sản Tô gia.

"Mẫu thân!" Tô Tử Bội sải bước đi vào, vọt tới Bình bên giường Tô Mộ, bộ mặt sầu lo.

Tô Mộ Bình cười cười, hiền lành sờ đầu hắn một cái: "Bội Nhi, con nên trưởng thành, không thể tùy hứng làm bậy nữa. Mẫu thân cần phải đến nơi đó, không thể ở cùng với con cả đời. Mấy ngày này, ta giao sản nghiệp Tô gia cho con toàn quyền phụ trách, cũng là muốn cho con có một chút kinh nghiệm, thừa dịp ta còn ở đây, còn có thể dọn dẹp một ít cục diện rối rắm giúp con. May mắn là con không quá kém cỏi."

"Mẫu thân, người đừng nói như vậy......" Tô Tử Bội nghẹn ngào, hình như đã ý thức được đây là di ngôn trước khi lâm chung của Tô Mộ Bình.

"Bội Nhi, đừng nghĩ đến Tam vương gia nữa, đó không phải là hạnh phúc của con. Không nên buông tha trân châu trong tay mình để đi truy tìm con mắt cá u ám kia, đừng làm chuyện ngu xuẩn như vậy, con hiểu chưa?" Tô Mộ Bình lo lắng nhìn Tô Tử Bội, ân cần dặn dò.

"Mẫu thân, con hiểu rồi, người không phải cần phải lo lắng nữa." Tô Tử Bội nắm tay Tô Mộ Bình, lệ rơi đầy mặt.

"Vậy ta an tâm rồi." Nàng ta ngẩng đầu nhìn về phía Quân Nhược Thủy đang đứng nghiêm túc ở bên cạnh, "Nhược Thủy, con tới đây."

Quân Nhược Thủy im lặng đi tới trước mặt nàng ta.

Tô Mộ Bình lôi kéo tay của nàng đặt chung một chỗ với tay của Tô Tử Bội, trên dưới bao bọc lấy lên, khóe miệng nâng lên thành một nụ cười vui sướng mà thỏa mãn.

Đêm đó, Tô Mộ Bình đang ngủ lẳng lặng rời đi nhân thế, mặt nở nụ cười, an tường bình thản.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 05.05.2016, 17:05
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 13.06.2015, 19:37
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 698
Được thanks: 6975 lần
Điểm: 33.66
Có bài mới Re: [Xuyên không - Nữ tôn] Thê chủ dịu dàng - Giai Mộc Phồn Ôn - Điểm: 41
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 37: Tang chủ.
Editor: Mèo coki

Sau khi lên thuyền lớn, Long Hạo Vân nhanh chóng thay đổi một bộ y phục sạch sẽ, uống trà nóng mà gã sai vặt đưa tới.

"Chủ tử, người tìm ta?" Triệu Cầm Âm vẫn mặc một bộ y phục trắng hơn tuyết như cũ nhưng đã bỏ khăn che mặt, lộ ra khuôn mặt tuyệt thế mà hắn vẫn luôn lấy đó làm kiêu ngạo.

Long Hạo Vân híp mắt nhìn hắn, trong mắt tràn ngập dục niệm, không che giấu chút nào. Cho dù là ai thì  khi thấy một mỹ nhân như thế, tâm tình nhất định cũng sẽ tốt hơn. Nàng ta nhấp một ngụm trà, hơi mỉm cười, hỏi: "Ngươi có dò hỏi được gì không?"

"Bẩm chủ tử, Quân Nhược Thủy tuyệt đối không có tiếp xúc với Cách Mị. Trong cơ thể nàng  ta cũng không có nội lực, không phải là người luyện võ." Triệu Cầm Âm trả lời chắc chắn.

Long Hạo Vân không chắn chắn lắm, hỏi lại: "Cách Mị, thật sự hiệu nghiệm như vậy sao?"

"Chủ tử, Cách Mị  không phải là thứ dễ dàng bào chế thành thuốc, lúc chế tạo nhất định phải hao tốn nhân lực và vật lực rất lớn." Triệu Cầm Âm nói. Cách Mị này là do hắn hao tốn thời gian nửa năm, chế biến cho chính mình một liều vì muốn nữ nhân kia vĩnh viễn chỉ thích một mình hắn. Đáng tiếc......

"Hình như Quân Nhược Thủy là người thâm tàng bất lộ, không đụng tới thì không biết, mới nhìn thì có vẻ mềm yếu vô năng, trên thực tế lại khôn khéo có năng lực, hơn còn có những thủ đoạn nhỏ đánh bất ngờ, là một người không thể khinh thường. Nếu có thể thu về dưới trướng ngược lại là một sự giúp đỡ lớn." Long Hạo Vân Liên cười một tiếng, "Cho dù không thể quy phục ta...ta cũng sẽ không để cho người khác sử dụng nàng ta."

Tiếng gõ cửa vang lên.

Long Hạo Vân dùng ánh mắt ý bảo Triệu Cầm Âm tránh đi, sau khi nhìn hắn biến mất ở cánh cửa bí mật trong phòng, lúc này nàng ta mới nói: "Vào đi."

Một thị vệ đi vào bẩm báo: "Vương Gia, thuyền hoa bị chìm đã vớt lên."

"Có phát hiện gì không?" Nàng ta trầm giọng hỏi.

Thị vệ cúi đầu trả lời: "Thuộc hạ phát hiện bên dưới thuyền hoa có rất nhiều lổ nhỏ."

"Lổ nhỏ?" Long Hạo Vân hừ nhẹ một tiếng, "Nếu như có lổ nhỏ thì tại sao đi được một khoảng thuyền mới bắt đầu chìm?"

"Thuộc hạ suy đoán, có thể có người biết Vương gia muốn đi du hồ nên mới đục mấy cái lổ nhỏ ở dưới thuyền hoa của Vương gia rồi dùng thuốc có thể hòa tan đắp vào những lổ thủng đó, khi thuyền hoa ở trong nước, thuốc sẽ dần dần bị hòa tan, lổ thủng bắt đầu từ từ thẩm nước." Thị vệ cặn kẽ giải đáp.

Vẻ mặt Long Hạo Vân dần dần tối lại. Người này tất nhiên là biết rõ nàng ta không biết bơi nên mới bày ra cục diện này. Nhưng tất nhiên người này cũng biết thủ đoạn nho nhỏ này không thể đẩy nàng ta vào chỗ chết. Mục đích của người này chỉ là trêu nàng ta, hay là có dụng ý cảnh cáo nàng ta?

——— —————— —————— —————— —————— ————————

Trên dưới Tô phủ đều treo đầy vãn hoa* màu trắng, trầm tĩnh nghiêm trang. Cả một đám người đều đứng im lặng, ngay ngắn. Tô Tử Bội ngồi ở chính đường, an bài tang lễ và các công việc khác.
Vãn hoa: Hoa vải màu trắng trong đám tang hay thấy trên phim cổ trang.

Tô Mộ Bình đột ngột qua đời, từ đến cuối hắn không có khóc nhưng bi thương thật sự lại chính là im lặng không tiếng động. Mỗi lần nhớ tới  những kỉ niệm vui vẻ với mẫu thân trong năm tháng trước kia, rồi lại nghĩ tới việc từ nay về sau sẽ không còn được gặp người nữa, hắn luôn cắn môi quật cường chịu đựng nổi khổ sở mất đi người thân, mãi cho đến khi nước mắt lã chã rơi xuống, khóe miệng tứa máu thì hắn vẫn không phát một tiếng nào như cũ.

Quân Nhược Thủy thở dài một hơi, cảm thấy bản thân mình rất kỳ quái, không khỏi mềm lòng và thương yêu mà không có lí do, vì vậy  nàng tiến lên giúp hắn lau chùi vết máu trên môi cùng với nước mắt trên mặt.

Tô Tử Bội mặc cho nàng lau chùi, mí mắt hơi rũ xuống.

"Công tử, khóc lớn tiếng ra đi. Tích tụ trong lồng ngực sẽ sinh bệnh đó." Quân Nhược Thủy dịu dàng khuyên lơn.

Tô Tử Bội lắc đầu một cái, im lặng không nói. Đột nhiên hắn vòng tay ôm thật chặt lấy hông của Quân Nhược Thủy, nhẹ giọng cầu xin: "Để cho ta ôm một lát, một lát là tốt rồi." Mẫu thân qua đời khiến hắn cảm giác mình không còn hài tử bốc đồng nữa, không có người bao che, không có mẫu thân thương yêu. Từ này hắn phải tự chịu trách nhiệm cho cuộc sống của mình. Hắn giống như con mèo ở trong gió rét tìm kiếm ánh lửa ấm áp, ôm thật chặt lấy Quân Nhược Thủy, cảm thụ nhiệt độ của nàng, cho dù mùa này trời rất nóng, cho dù mồ hôi đầm đìa, thì cũng chỉ có thời điểm ôm nàng hắn mới cảm thấy lòng mình ấm áp và bình thản.

Giờ khắc này, hắn đột nhiên cảm thấy, thật ra thì yêu một người không phải là cần người đó làm gì cho mình, cuộc sống gió mưa thế nào chính mình phải tự đi trải nghiệm, nhưng bất luận ở nơi nào, thời điểm mình cảm thấy bi thương và khổ sở thì luôn có một người im lặng ở bên cạnh, không cần an ủi nhiều lời, chỉ cần nắm tay của người đó là có thể cảm thấy ấm áp, có thể ở trong cuộc sống lạnh lẽo cô đơn cảm nhận được một chút anh sáng. Như vậy, như vậy cũng đủ rồi.

Quân Nhược Thủy có chút ngạc nhiên, hắn chưa bao giờ chủ động như thế này! Đưa tay vỗ nhẹ nhẹ phía sau lưng của hắn, nàng cảm nhận rõ ràng hắn đang run rẩy. Chắc là hắn đang khóc. Giờ phút này, có nói nhiều hơn nữa cũng đều là dư thừa, nàng siết hai cánh tay, ôm thật chặt lấy hắn, cho hắn biết hắn còn có nàng, nàng vẫn luôn ở bên cạnh hắn.

Sau hồi lâu, Tô Tử Bội mới ngẩng đầu lên, đôi mắt đẫm lệ mông lung nhìn nàng.

"Sao rồi?" Quân Nhược Thủy nhẹ nhàng lau nước mắt trên gương mặt hắn.

Hắn lắc đầu một cái, nói: "Mẫu thân đã nhập liệm, vào lúc này có thể đã có người tới phúng viếng, ta phải đi tấn đường đáp lễ."

Quân Nhược Thủy gật đầu một cái: "Ta đi với ngươi."

"Ngươi có thể đi nghỉ ngơi một chút, một mình ta đủ rồi." Tô Tử Bội buông ra cánh tay đang vây quanh eo nhỏ của nàng ra, sắc mặt tái nhợt  bỗng có một chút đỏ ửng.

Quân Nhược Thủy cười cười, nói: "Vẫn là để ta giúp ngươi thôi."

Tô Tử Bội cúi đầu không nói, nàng đang săn sóc hắn, tại sao hắn lại không hiểu. Theo phong tục của Vương triều Kim Bích, nam tử không nên chủ tang. Cho nên, nàng mới kiên trì đi cùng với hắn. Nàng vẫn dịu dàng săn sóc như vậy, chỉ trách hắn bị thành kiến che đôi mắt, bỏ qua tất cả đẹp tốt.

Dù sao Tô gia cũng là gia đình giàu có ở Thành Lâm Giang, người đến phúng viếng cũng không ít, không phải chỉ có người lui tới làm ăn mà còn có cả người trong quan phủ, nối liền không dứt. Chỉ là hai huynh đệ của Tô Tử Bội gả xa, không thể trở về, chỉ có thể gửi vật phúng viếng.

"Khụ khụ......" Tô Tử Bội quỳ trên mặt đất, ho khan đáp lễ.

Quân Nhược Thủy liếc hắn một cái, không vui nghĩ, hừ hừ, không chịu uống thuốc, đó là hậu quả của việc không yêu quý bản thân. Bây giờ biết khó chịu rồi chứ? Chỉ là, nàng không phải thật sự hả hê, bởi vì một giây kế tiếp tay của nàng đã đặt lên trên mạch của hắn.

Ánh mắt của Tô Tử Bội từ trên tay nàng chuyển qua trên mặt nàng, vẻ mặt mê mang, có chút ngây ngô: "Tế Thiện Đường...... Thật sự là do ngươi mở sao?"

"Đúng vậy." Quân Nhược Thủy mỉm cười, thản nhiên nói, "Ta vẫn luôn rất bận rộn, mọi người đều biết mà."

"Ngươi...... Lấy bạc ở đâu ra?" Tô Tử Bội dừng lại một chút, hỏi.

Sắc mặt Quân Nhược Thủy cứng đờ, giọng nói cũng lạnh xuống: " Xin công tử yên tâm, ta chưa từng lấy một văn tiền đồng của Tô gia."

Trong lòng nàng khẽ hừ một tiếng, có phải bất cứ chuyện gì cũng đều chú trọng vẻ ngoài hay không? Có lẽ môn đăng hộ đối chính là câu châm ngôn trí tuệ nhất của cổ nhân  cho nên cũng bởi vì nàng bình thường, nhỏ bé mà phải chịu đựng sự hoài nghi của hắn sao?

Nhìn sắc mặt nàng thay đổi, Tô Tử Bội biết mình đã nói sai. Hắn quýnh lên, đang muốn giải thích thì lại ho lên dữ dội. Không phải như nàng suy nghĩ, không phải như vậy. Hắn chỉ tò mò làm sao nàng có thể gom góp được một số bạc lớn như vậy hơn nữa còn kinh doanh y quán có thanh có sắc, cực kỳ thành công. Nàng thật sự là có thiên phú làm thương nhân.

Mặc dù chưa kịp giải thích gì cả nhưng hắn cảm thấy tay của nàng đang nhẹ nhàng vỗ lưng thuận khí cho hắn, lúc này gấp gáp giữa hai lông mày mới hòa hoãn xuống. Rốt cuộc cũng ngưng ho khan. Thân hữu đến phúng viếng, người đến người đi khiến bọn họ không ngừng đáp lễ, cũng không có thời gian nói chuyện với nhau nữa.

Thỉnh thoảng Tô Tử Bội sẽ nhìn trộm nàng, lại thấy vẻ mặt nàng nghiêm túc, lòng không có việc khác, thậm chí còn không muốn nhìn hắn. Tim của hắn không khỏi lạnh xuống, trầm mặc không nói.

"Tô phu nhân, Tô công tử, xin nén bi thương."

Tô Tử Bội nghe vậy không khỏi ngẩng đầu. Thông thường mà nói, người đến phúng viếng sẽ gọi Tô công tử trước, cho nên hắn mới cảm thấy kỳ quái. Chỉ thấy một nữ tử trẻ tuổi cùng một nam tử mỹ mạo, mặt mày nghiêm trang đang đứng trước mặt, ngươi nói chuyện chính là nam tử xinh đẹp kia. Cho dù sắc mặt hắn buồn bã nhưng vẫn không giấu được phong tình ở chân mày, khóe mắt như cũ, người này chỉ cần một ánh mắt là có thể mê hoặc trăm người, khiến mọi người chung quanh, kể cả mình cũng mất đi màu sắc.

Vẫn là áo trắng bồng bềnh, phong tình vạn chủng, giống như ngày đó ở thuyền lớn khuynh đảo chúng sinh. Quân Nhược Thủy thấy hắn cũng không khỏi kinh ngạc nhưng nàng thong dong đáp lễ, không lộ ra kinh ngạc. Mặc dù không biết đối phương đến có ý gì nhưng nếu hắn đến để phúng điếu thì đối với Tô Mộ Bình chính là tôn trọng và kính ý.

Hai người quen biết nhau? Tô Tử Bội nghi hoặc nhìn Quân Nhược Thủy và nam tử mặc áo trắng, trong lòng có chút ghen tuông.

Tướng mạo của nữ tử trẻ tuổi và nam tử kia giống nhau đến mấy phần, nhưng nếu so sánh với nữ tử bình thường thì có vẻ quá mức nhỏ bé và yếu đuối. Chỉ là nữ sinh nam tướng cũng là chuyện thường xảy ra, ngược nữ tử có tướng mạo tuấn mỹ thon dài cao lớn như vậy rất công tử được thế gia yêu thích.

"Tô phu nhân, Tô công tử, xin bớt đau buồn." Nữ tử đi lên phía trước hành lễ, nhẹ nhàng nói. Nàng mi nhược viễn sơn*, mắt hạnh như nước, có một loại đẹp đẽ phong tình động lòng người.

Quân Nhược Thủy bình tĩnh đáp lễ như thường.

Nữ tử kia nhìn nàng một cái thật sâu sau đó mới cùng nam tử mặc áo trắng xoay người rời đi.

Tô Tử Bội có chút sững sờ nhìn bóng dáng màu trắng kia, nhớ lại lúc Thanh Phong nói những lời kia, tim dần dần rét run, lạnh lẽo giống như rơi vào hầm băng. Nàng ở nơi nào, quen biết người nào làm sao hắn có thể xen vào được? Là do hắn đẩy nàng ra trước. Nàng là vàng, dù có ở nơi nào cũng sẽ khiến người khác chú ý, nàng rất tốt, cuối cùng rồi cũng sẽ có người hiểu được mà quý trọng nàng. Còn hắn, chắc là đã bỏ lỡ mất nàng rồi?

Lại quay đầu nhìn về phía Quân Nhược Thủy, thấy nàng sóng nước chẳng xao động, lần đầu tiên hắn cảm thấy mình có chút tự ti mặc cảm.

Hắn biết tướng mạo của mình rất đẹp, nhưng mới vừa rồi dung mạo của nam tử mặc áo trắng kia xuất sắc đến mức hắn phải than thầm mình không bằng. Hơn nữa, ngực của hắn không có thủ cung sa, nàng đã biết. Như vậy có nghĩa là hắn đã thất trinh, làm sao có thể ở trước mặt nàng mà không tự ti không mặc cảm đây?


Đã sửa bởi coki lúc 13.05.2016, 21:23.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 13.05.2016, 21:37
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 13.06.2015, 19:37
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 698
Được thanks: 6975 lần
Điểm: 33.66
Có bài mới Re: [Xuyên không - Nữ tôn] Thê chủ dịu dàng - Giai Mộc Phồn Ôn - Điểm: 55
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 38: Ôn nhu của nàng.
Editor: Mèo coki

Quân Nhược Thủy không hiểu lắm về vấn đề tang lễ của vương triều Kim Bích cho nên tất cả công việc đều do Tô Tử Bội làm chủ. Chẳng qua ở nơi này, việc chôn cất tang lễ vẫn còn tương đối nhân tính hóa, nếu so sánh với Trung quốc cổ đại thì tốt hơn rất nhiều, ít nhất không cần tang chủ ba ngày không ăn không uống, lấy bi thương thay thức ăn. Thậm chí còn làm người ta đói chết, như vậy mà lại được liệt vào 《 Hiếu hành truyền 》 làm gương cho nhân thế.

Sau khi đưa tang xong thì cần phải túc trực bên linh cữu ba tháng. Ba tháng này phải mặc quần áo trắng, cấm thức ăn mặn, kị vui vẻ. Cho nên trên dưới Tô phủ hoàn toàn yên tĩnh nghiêm trang, bọn hạ nhân tới tới lui lui cũng không châu đầu ghé tai cười đùa như trước nữa.

Tô Tử Bội trầm mặc hơn rất nhiều, vẻ mặt cô đơn, uể oải không nói gì. Từ lần sau lần bị đuối nước, thân thể của hắn bị cảm lạnh, suy yếu dẫn đến viêm phổi, ho khan vẫn không thấy chuyển biến tốt. Có lúc mới nói được một nửa đã che miệng ho khụ khụ mấy tiếng, cuối cùng ngay cả giọng cũng có chút khàn khàn.

Rất may là trong phong tục túc trực bên linh cữu của Vương triều Kim Bích không có yêu cầu biến thái  là "Xây nhà bên mộ ", một bước không rời để tỏ rõ tấm lòng hiếu thảo. Cho nên sinh hoạt hàng ngày của Tô phủ vẫn như cũ. Mỗi ngày nếu Quân Nhược Thủy không phải ở Cổ Vận Các đọc sách thì chính là đến Tế Thiện Đường tra cứu dược liệu, nghiên cứu đơn thuốc, phối thuốc pha chế sẵn, ngược lại làm đến thích thú. Nếu Tô Tử Bội đã biết thì nàng cũng không cần phải giấu giếm nữa. Tô Mộ Bình có thể điều tra ra được nàng mở y quán thì tất nhiên Long Hạo Vân cũng có thể làm được. Trên đời không có việc gì khó, chỉ sợ khó ở lòng người. Nàng hơi cười cười.

Trong Tế thiện đường, Tôn Minh Huân đang ở sảnh trước xem bệnh, cực kì bận rộn. Kê đơn thuốc, cho thuốc, sắc thuốc, chế thành thuốc viên, trước Tế Thiện Đường có một hàng dài đang chờ khám chữa bệnh, hiển nhiên là đã hấp dẫn ánh mắt của rất nhiều người. Hai ngày này, Quân Nhược Thủy đã thu mua luôn cửa tiệm cách vách, treo biển lên, phía trên viết ba chữ to tướng sơn thiếp vàng "Dưỡng sinh đường", giữ độc quyền về thuốc pha chế sẵn cường thân kiện thể, mỹ dung trú nhan... linh tinh gì đó cùng với các loại dược thiện. Theo Quân Nhược Thủy thì nghề này có không gian phát triển rất lớn.

Mặc dù các y quán khác cũng muốn làm giống như vậy, nhưng mà lại không có cách thức điều chế thuốc độc quyền của Quân Nhược Thủy, hơn nữa Tế Thiện Đường đã có hiệu ứng nhãn hiệu, cho nên dĩ nhiên kết quả chính là bắt chước bừa. Bởi vì dược hiệu của những thứ thuốc pha sẵn kia tương đối tốt cho nên bây giờ danh tiếng của Tôn Minh Huân ở Thành Lâm Giang giống như mặt trời ban trưa, người nghe danh hắn đến khám bệnh đếm không hết. Tôn Minh Huân thường cảm thấy mình nổi danh quá mức nên rất lo lắng. Ngược lại, sùng bái đối với Quân Nhược Thủy càng ngày càng tăng, đối với dặn dò của Quân Nhược Thủy nhất định chính là khuôn vàng thước ngọc, vâng lệnh nghe theo.

Tế Thiện Đường cũng thường cứu giúp người nghèo, nhưng không phải là không hề có nguyên tắc. Trước kia có nha đầu tinh quái Quân Hiểu Phù, hiện tại thì có Tử Trúc khôn khéo được việc nên dĩ nhiên Tôn Minh Huân không thể tán gia bại sản giống như trước đây được nữa. Nàng còn liên tục thu nhận mấy hài tử nhà nghèo làm dược đồng, học tập y thuật, không chỉ có tiền công, về sau nếu học thành tài thì có thể làm đại phu hành y giúp đời.

"Tiểu thư, ở lại chỗ này dùng bữa sao?" Tử Trúc đẩy cửa đi vào, thấy Quân Nhược Thủy đang hết sức chuyên chú, loay hoay với dược liệu trong tay, Thanh Văn cũng ở một bên tò mò nhìn.

"Ừ." Quân Nhược Thủy ngẩng đầu, cười cười với nàng ta rồi quay đầu nói với Thanh Văn, "Ta bận rộn với mấy thứ này, quên mất ngươi. Ngươi ở nơi này cũng không có việc gì, đi ra ngoài giúp một tay đi, vui đùa một chút cũng tốt."

Thanh Văn vội nói: "Thiếu phu nhân, không có, ta không cảm thấy vậy."

Quân Nhược Thủy ôn hòa nói, "Ta không cần hầu hạ, ngươi đi chơi đi. Tuổi của ngươi và Thanh Phong không chênh nhau lắm nhưng hắn lại là một con khỉ, chớp mắt đã không thấy bóng dáng rồi."

"Thiếu phu nhân?" Thanh Văn chần chờ, có chút động lòng rồi.

Quân Nhược Thủy biết mặc dù Thanh Văn nhát gan, nhưng cũng chỉ là một thiếu niên mười bốn tuổi, bản tính thích vui đùa."Đi đi, Tử Trúc, ngươi chăm sóc cho hắn nha."

"Vâng, tiểu thư." Tử Trúc cười trả lời, "Thanh Văn, đi thôi."

Không khí của Tế Thiện Đường luôn luôn vui vẻ, Tôn Minh Huân hiền lành, Quân Nhược Thủy ấm áp, mọi người không có sâm nghiêm, phân chia cấp bậc, chung đụng hết sức hài hòa.

Quân Nhược Thủy nhìn hai người bọn họ đi ra ngoài, lại còn giúp nàng khép cửa phòng thì cười nhẹ, buông dược liệu và quyển sách trong tay xuống, khẽ thở dài một cái, đôi tay day day huyệt thái dương.

"Có vấn đề gì khó khăn hay sao?" Tôn Minh Huân đẩy cửa đi vào, thấy nàng khẽ nhíu mày, hình như lòng có ưu phiền.

Quân Nhược Thủy thấy Tôn Minh Huân đi vào, cười với nàng ta một tiếng, nói: "Minh Huân, ngồi đi. Quả thật có chút việc nghĩ không ra nên đang định hỏi ngươi."

"Nhược Thủy, ngươi nói quá lời rồi. Mặc dù hôm nay danh tiếng của ta lan xa, nhưng đều là công lao của ngươi, người khác không biết nhưng sao ta lại không biết." Tôn Minh Huân chắp tay, nghiêm mặt nói.

"Cũng không phải. Minh Huân, thật ra thì có ngươi ở đây, ta cũng thu được ích lợi không nhỏ. Ngươi không cần quá khiêm tốn." Quân Nhược Thủy thành khẩn nói, "Những thứ này cũng không cần ta nhiều lời nữa. Ta có một mạch tượng kì lạ nhưng nghĩ mãi cũng không thông. Mạch này thỉnh thoảng nhỏ, nhẹ, thỉnh thoảng mạnh, nẩy, nếu chỉ là ngẫu nhiên bị cảm phong hàn thì sẽ không có mạch tượng kì quái đến mức này."

Tôn Minh Huân cũng trầm ngâm, suy nghĩ tỉ mỉ, nói: "Tằng tổ của ta lúc hành y từng đi du lịch thiên hạ, cũng có đi qua Nam Cương. Nàng có nói, mạch tượng kỳ dị, không thể giải thích theo lẽ thường có khả năng là do trúng độc. Tương truyền Nam Cương có kỳ độc, có thể xâm nhập qua da, vô hại đối với người trúng độc nhưng lại có thể làm thương tổn người thân cận với người trúng độc. Bởi vì vô hại đối với người trúng độc cho nên mạch tượng tương đối khác thường nhưng cũng không phải là mạch đặc trưng của người trúng độc."

"Thậm chí có loại độc như vậy sao?" Quân Nhược Thủy kinh ngạc nói.

"Khi còn bé ta tình cờ nghe tằng tổ nói đến, nàng cũng không nói tỉ mỉ. Dù sao thì Nam Cương cũng là một chỗ thần bí, tự thành nhất phái*, thậm chí không chịu quản lý của triều đình." Tôn Minh Huân cũng không xác định lắm, nói.
*Tự thành nhất phái: Tự mình lập thành một phái, như giờ là khu tự trị á.

"Trúng độc?" Quân Nhược Thủy cau mày trầm tư, làm sao có thể? Ai ở bên cạnh Tô Tử Bội có thể hạ độc như vậy?

Tôn Minh Huân nhìn bộ dạng lo lắng trùng trùng của nàng, biết người này nhất định có quan hệ không cạn với nàng, cho nên cũng chỉ có thể đè nén ham mê, si mê của mình, nuốt nước miếng một cái, không dám nói ra yêu cầu nghiên cứu mạch tượng một phen.

Lúc này, một dược đồng gõ cửa đi vào, rất cung kính nói: "Tôn đại phu, chân của Thanh Văn bị đau, xin ngài đi qua nhìn một chút. Tử Trúc tỷ tỷ gấp đến độ dậm chân rồi."

Chân Thanh Văn bị đau? Quân Nhược Thủy cũng lập tức đứng lên, cùng Tôn Minh Huân đi đến hậu đường.

Thanh Văn ngồi ở trên thềm đá, chân trái đã sưng lên, mũi hài dựng lên cao, nhưng giày vớ vẫn chỉnh tề, ôm lấy chân mình không chịu cởi, cậy mạnh nói: "Ta không sao."

"Không có việc gì thì ngươi để đại phu xem một chút đi!" Tử Trúc hung dữ nói, mặc dù giọng nói hung dữ nhưng lại khó có thể che giấu nóng nảy và quan tâm ở trong đó.

"Thanh Văn, cởi giày ra để cho đại phu xem một chút." Quân Nhược Thủy ôn hòa nói với hắn.

"Thiếu phu nhân?" Thanh Văn ngẩng đầu, tội nghiệp nhìn nàng, sắc mặt mang theo van xin.

Quân Nhược Thủy hiểu rõ, chân của nam tử ở Vương triều Kim Bích không thể cho ai xem ngoại trừ thê chủ. "Thanh Văn, để cho đại phu xem một chút, không sao đâu. Không phải ngươi muốn sau này trở thành người què đấy chứ?" Quân Nhược Thủy dịu dàng nói với Thanh Văn, sau đó quay đầu lại nói với hai dược đồng đứng bên cạnh, "Hai người các ngươi ở lại đây giúp Tôn đại phu một tay, Tử Trúc, chúng ta nên tránh đi một chút."

"Vâng, tiểu thư." Tử Trúc gật đầu.

Những người không có nhiệm vụ đều lui ra.

"Tử Trúc, có chuyện gì xảy ra à?" Quân Nhược Thủy không hiểu hỏi.

"Vâng." Tử Trúc có chút ngượng ngùng, ấp a ấp úng nói, "Do ta hù hắn sợ."

Quân Nhược Thủy bừng tỉnh hiểu ra, hé miệng cười cười: "Ha ha, tiểu nha đầu muốn thú phu lang rồi hả? Thích Thanh Văn rồi sao? Ngươi phải hỏi ta trước mới đúng chứ!"

Tử Trúc kinh ngạc nói: "Tiểu thư, ngươi muốn thu Thanh Văn?"

"Hừ!" Quân Nhược Thủy hừ với nàng ta một tiếng, nghĩ đi đâu vậy. "Miệng chó không mọc ra được ngà voi. Ta đang nói Thanh Văn đã ký khế ước cả đời với Tô gia, ngươi muốn thú hắn, đương nhiên trước tiên phải có được sự đồng ý của ta."

"Tiểu thư." Tử Trúc vừa nghe vậy liền tươi cười rạng rỡ, lấy lòng nói, "Người sẽ giúp ta chứ?"

"Thanh Văn cũng phải có ý với ngươi mới được! Ngươi nói đi, vì sao lại dọa hắn thành như vậy?" Quân Nhược Thủy buồn cười nói.

"Ta...ta cũng không có nói gì, chỉ nói một câu: Ta thích ngươi, ta muốn thú ngươi, chỉ đơn giản như vậy thôi mà." Tử Trúc rất uất ức nói, "Ai ngờ hắn co cẳng bỏ chạy, bị vấp cục đá nên mới bị đau chân."

"Ngươi nha, rốt cuộc có hiểu cái gì là thích hay không hả." Quân Nhược Thủy âm thầm lắc đầu.

Bôi thuốc xong, chân của Thanh Văn được Tôn Minh Huân dùng vải bao bọc cực kỳ chặt chẽ. Quân Nhược Thủy trợn to hai mắt, nhìn sắc mặt có chút trắng bệch Thanh Văn, nhìn lại vẻ mặt không thể làm gì hơn của Tôn Minh huân, cuối cùng cũng chỉ đành gật đầu một cái.

Mấy dược đồng hợp lực nâng Thanh Văn lên xe ngựa. Quân Nhược Thủy nói: "Thanh Văn, ngươi ngồi trong xe đi."

"Thiếu phu nhân, ta không sao, ta ngồi ở bên ngoài là được rồi." Thanh Văn vội vàng nói.

"Nghe lời, mau vào đi. Ta ngồi bên ngoài." Quân Nhược Thủy hạ giọng trầm xuống khiến cho người ta tự giác phục tùng.

Mặc dù Thanh Văn còn muốn nói gì đó, nhưng khi nhìn thấy sắc mặt nghiêm túc của Quân Nhược Thủy, biết mình không thể gây thêm phiền toái nữa, vì vậy cúi đầu, cật lực tiến vào trong buồng xe. Lúc này Quân Nhược Thủy mới cáo từ mọi người, lên xe ngựa, ngồi ở bên cạnh phu xe.

Thời điểm trở lại Tô phủ, chính là vào lúc giữa trưa. Bởi vì tình trạng của Thanh Văn nên không kịp ăn trưa ở Tế Thiện Đường. Nàng nhìn chân trái của hắn, tuy đã đầu thu nhưng khí trời vẫn nóng bức như cũ, đã vậy còn bị bao thành một bánh chưng thì làm sao mà tốt cho được.

Để cho gã sai vặt đỡ mình đi, Thanh Văn cắn răng nhịn đau, không muốn tạo thêm phiền toái cho mọi người. Đến Tố Tâm Cư, tuy hắn cậy mạnh chịu đựng đau đớn, nhưng vẫn không cẩn thận bị vấp vào cánh cửa một chút, người ngã về phía trước. Quân Nhược Thủy hoảng sợ, lập tức đưa tay ra đỡ lại, ôm lấy Thanh Văn, ngăn cản hắn ngã về phía trước.

Nghe thấy gã sai vặt kêu lên, Tô Tử Bội ho nhẹ đi ra ngoài: "Thế nào? Đã xảy ra chuyện gì hả?"

"Hồi thiếu gia, ta không cẩn thận bị đau chân, cho nên gây thêm phiền toái cho thiếu phu nhân." Thanh Văn lập tức đứng thẳng người, cúi đầu, giống như đã làm sai chuyện gì đó, nhưng mà trên mặt lại hơi nóng lên.

"Mau vào đi thôi." Quân Nhược Thủy quan tâm nói, " Sau khi trở lại phòng thì mở hết những thứ đó ra, một lát nữa ta cho người mang thuốc qua."

"Thiếu phu nhân, không nên phiền toái, ta thật sự không có việc gì." Thanh Văn lắc đầu liên tục.

"Mau đỡ hắn vào đi thôi." Quân Nhược Thủy bỏ qua ý kiến của hắn, dặn dò. Nhìn tên sai vặt đỡ hắn đi vào hậu viên, lúc này nàng mới đi lên phía trước, nhìn Tô Tử Bội càng ngày càng hao gầy, sắc mặt trở nên tiều tụy, khuôn mặt trái xoan đẹp mắt cũng gầy hẳn đi, trong mắt thoáng qua vẻ buồn rầu, nếu...... Là độc, thật sự là vô hại đối với hắn sao?

"Ho khan có đỡ hơn chút nào hay không?" Nàng kéo tay của hắn, trong mắt nhuộm ánh sáng dịu dàng.

Tô Tử Bội gật đầu một cái, ánh mắt có chút mông lung, hình như tinh thần có chút hoảng hốt, giống như không có ở đây. Quân Nhược Thủy dìu hắn đi vào trong phòng, ấn hắn ngồi xuống, buông tay ra rồi xoay người rót cho hắn một chén nước.

"Nhìn xem môi của ngươi đều khô nứt hết cả, uống nước đi." Quân Nhược Thủy dịu dàng nói.

Tô Tử Bội nhìn tay của mình vừa mới bị nàng nắm, cảm thấy vừa mềm mềm lại ấm áp, nhưng lúc nàng buông ra thì liền cảm thấy trong tay trống không, ngay cả trái tim cũng cảm thấy trống rỗng.

"Ngẩn người gì vậy, uống nước đi." Quân Nhược Thủy đưa nước tới trên môi hắn, hắn nhìn nàng một cái, sau đó từ chén nước trên tay nàng uống mấy ngụm nước. Hắn trầm mặc như vậy khiến nàng cảm thấy có chút đau lòng. Hắn nên là hài tử tuỳ hứng, tự tin mà kiêu căng, khôn khéo mà cường hãn, vĩnh viễn luôn là bộ dạng phấn khởi mới đúng.

Quân Nhược Thủy ngồi xuống bên cạnh hắn, đưa tay bắt mạch cho hắn, mày hơi cau lại. Lần đầu tiên nàng cảm thấy mình có chút luống cuống, đối với y thuật của mình, nàng tự nhận là đã dư dả để hành y ở vương triều Kim Bích rồi. Nhưng đối với người mình quan tâm lại bó tay hết cách cho nên trong lòng không khỏi cảm thấy khổ sở và thất bại.

Tô Tử Bội rũ mí mắt xuống. Hắn không hiểu, kể từ hôm du hồ trở lại, hình như nàng đối xử với hắn lạnh nhạt hơn rất nhiều, khiến lòng hắn mong đợi, mất mác, ưu sầu, không cách nào như cũ được. Cho nên khi hắn cắn môi mình rỉ máu thì nàng lại lộ ra ôn nhu thương tiếc đã lâu không thấy làm cho hắn vui sướng, xúc động ôm lấy nàng, dùng sức hấp thu ấm áp chỉ trên người nàng mới có, đau đớn lòng chậm rãi bình thản lại. Bây giờ nghĩ lại tình cảnh ngày đó, hắn cảm thấy trên mặt mình có chút nóng lên.

Nhưng mới vừa rồi nàng đối xử với Thanh Văn cũng ân cần dịu dàng như vậy, cho dù là ở dưới tình thế cấp bách, nàng vẫn ôm lấy Thanh Văn! Nghĩ đến cái ôm đó đáng lẽ chỉ thuộc về riêng mình hắn, chỉ có hắn mới được hưởng thụ thì tim giống như bị vuốt mèo cào cho chua xót đau đớn, hắn không muốn chia sẻ ôn nhu của nàng với bất cứ kẻ nào.

Thật ra thì đối với người nào nàng cũng dùng dáng vẻ ôn văn lễ độ, cho nên dịu dàng của nàng với hắn có phải cũng không có gì đặc biệt hay không?

"Công tử?" Quân Nhược Thủy khẽ gọi.

Tô Tử Bội ngước mắt nhìn nàng, đột nhiên có chút cảm xúc kích động nói: "Gọi ta là Bội Nhi, được không?"

Quân Nhược Thủy hơi ngẩn ra, sững sờ, ngay sau đó trong mắt Tô Tử Bội thoáng qua một chút bị thương: "Thôi, coi như là ta chưa nói đi."

Quân Nhược Thủy nhìn hắn rồi cười khẽ, nhẹ nhàng kêu: "Bội Nhi."

Khóe miệng Tô Tử Bội hơi nâng lên, không dám nhìn nàng, khuôn trắng nõn đột nhiên đỏ ửng.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 86 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

2 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

3 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

4 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

5 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

9 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

10 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

12 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

13 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

14 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

15 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

16 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1153

1 ... 141, 142, 143

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 200, 201, 202

18 • [Hiện đại] Bảy năm vẫn ngoảnh về phương Bắc - Ân Tầm (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

19 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Anh hai Boss đừng nghịch lửa - Cửu Trọng Điện

1 ... 48, 49, 50



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 278 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 316 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 300 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 433 điểm để mua Lá may mắn
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 468 điểm để mua Tách trà xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 234 điểm để mua Giỏ đôi gấu trắng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 242 điểm để mua Cung Bảo Bình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 333 điểm để mua Tiên xanh
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 450 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 417 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 396 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 364 điểm để mua Mề đay đá Citrine 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 444 điểm để mua Dây chuyền đá ruby
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 501 điểm để mua Mèo trắng gãi đầu
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuột đu dây
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 386 điểm để mua Thần lửa
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 250 điểm để mua Sao đổi màu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 328 điểm để mua Cỏ ba lá
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 358 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 244 điểm để mua Ma bí
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 246 điểm để mua Gấu vàng có cánh
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 200 điểm để mua Giày nơ xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 969 điểm để mua Hồng ngọc 2
TranGemy: How are you today? Hôm nay tôi buồn, còn bạn thì sao?
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 245 điểm để mua Bé hồng 5
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 236 điểm để mua Kem biến hoá
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 385 điểm để mua Tình yêu trong sáng
LogOut Bomb: White Silk-Hazye -> Trần Thu Lệ
Lý do: Hi ss cọ cọ
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 389 điểm để mua Heo vàng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.