Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 283 bài ] 

Mạt thế trùng sinh chi vật hy sinh phản kích - Nhữ Phu Nhân

 
Có bài mới 11.05.2016, 14:08
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Tịch Ưng Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Tịch Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 27.11.2015, 16:02
Tuổi: 36 Nam
Bài viết: 11122
Được thanks: 12287 lần
Điểm: 10.65
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Trùng Sinh - Đam Mỹ] Mạt Thế Trọng Sinh Chi Vật Hy Sinh Phản Kích - Nhữ Phu Nhân - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



166: Não tàn? Tha cho cô ta lần này
  

Sở Chích Thiên nhìn thấy người xung quanh bị sự thực trước mắt chấn kinh chân tay luống cuống, liền nhắc nhở mọi người chỉnh lý mọi thứ xong lập tức lên xe thừa loạn rời khỏi nơi đây. Đêm sắp sửa trôi qua, mà bọn anh cũng nhất định phải chạy về đoàn xe.

Sở Chích Thiên phân phó cô gái bên cạnh từ khi chuyện phát sinh liền có vẻ rất yên lặng, kêu cô mang Hồng Hiểu Lâm ngất trên mặt đất lên xe. Mà Tiêu Tử Lăng thì tiến vào phòng ngủ của sư phụ, chuẩn bị chuyển sư phụ lên trên xe.

Cậu đưa tay muốn nâng sư phụ dậy, lại cảm thấy trên tay một mảnh băng lãnh. Tiêu Tử Lăng cả kinh, nhanh chóng bắt lấy tay sư phụ, tay đó lúc này đã băng lãnh một mảnh, không còn mạch đập.

“Sư phụ!” Một tiếng bi thiết thống khổ hô lên từ trong miệng Tiêu Tử Lăng, cả người nhịn không được quỳ xuống, từng chuyện ở chung với sư phụ ở kiếp trước hiện lại trong đầu Tiêu Tử Lăng, hai mắt đẫm lệ không cách nào khống chế rơi xuống.

Không ngờ tới, kiếp này, cậu vẫn không có biện pháp cứu được sư phụ mình, thậm chí bởi vì mình tới, mà để cho sư phụ mất trước thời gian. Nói đến cùng, vẫn là cậu hại chết sư phụ của mình, nếu như không tới, có lẽ sư phụ vẫn sẽ khoẻ mạnh. . .

Sở Chích Thiên chờ ở bên ngoài nghe thấy tiếng la của Tiêu Tử Lăng, thuấn di một cái biến vào gian phòng, anh thấy Tiêu Tử Lăng bi thương muốn chết quỳ gối trước giường cụ già, đã biết xảy ra chuyện gì.

Nhè nhẹ thở dài một hơi, phải biết rằng lần này Tiêu Tử Lăng là vì sư phụ của cậu mới đặc biệt chạy tới, không ngờ tới sau cùng kết cục lại là như vậy, tin tưởng đàn em của anh đã thương tâm hỏng rồi.

Bộ dáng thống khổ bi thương của Tiêu Tử Lăng khiến cho Sở Chích Thiên có chút đau lòng không nỡ, anh đi qua một tay kéo Tiêu Tử Lăng lên, nhẹ nhàng ôm lấy cậu, tay phải vuốt đầu đàn em nhà mình nói: “Đừng khóc, đừng thương tâm, sư phụ lão nhân gia ngài ấy đi rất an tâm rất tường hòa, đi không chút tiếc nuối, chúng ta hẳn nên cao hứng vì thế.”

Lúc này Tiêu Tử Lăng mới chú ý tới, trên mặt cụ già lộ ra một nụ cười cảm thấy mỹ mãn, ông đi thập phần yên vui, không có nửa phần thống khổ. Thoạt nhìn sư phụ lão nhân gia ngài ấy là không mang theo bất kỳ tiếc nuối gì rời đi.

Tiêu Tử Lăng nhớ tới đoạn đối thoại của cậu với sư phụ, biết sư phụ cho rằng cháu gái đã an toàn, lại có người kế tục, vì vậy yên tâm rời đi. Mà cậu cũng đã cứu Hồng Hiểu Lâm về, đã thực hiện được điểm ấy, về phần có người kế tục? Tiêu Tử Lăng quyết định trở lại sẽ hung hăng thao luyện Tiểu Thất, nhất định phải hoàn thành nguyện vọng của sư phụ. Cậu chỉ có làm như vậy, mới có thể để cho sự áy náy của cậu ít đi một chút.

Tuy rằng cụ già bất ngờ ly thế khiến cho thời gian mọi người rời đi chậm lại, nhưng dưới sự an bài đâu vào đấy của Sở Chích Thiên, rất nhanh đã xử lý xong hậu sự của cụ. Tiêu Tử Lăng mang theo tro cốt của sư phụ, ngồi trên xe thương vụ, rời khỏi tòa căn cứ đã hỗn loạn một mảnh này.

Hồng Hiểu Lâm trên xe dần dần tỉnh dậy, liếc mắt một cái liền thấy được Tiêu Tử Lăng, cô nhảy ngồi dậy, chỉ vào mũi Tiêu Tử Lăng chỉ trích nói: “Cô cái tên hung thủ giết người, vì sao phải giết chết chị Mỹ Mân!”

Lúc này Hà Siêu lái xe (người thanh niên) giải thích: “Nữ nhân đó là phó thủ lĩnh của căn cứ, Bò Cạp Độc không việc ác nào không làm, ngay cả những người thường như chúng tôi cũng đều biết, tứ đại thủ lĩnh của căn cứ không một ai là người tốt, em gái giết cô ta không sai.”

“Nói bậy, chị ấy đã quyết định bỏ ác theo thiện, vì sao mấy người không chịu cho chị ấy cơ hội bắt đầu một lần nữa, vì sao phải tàn nhẫn như thế? Mấy người căn bản không có tính người.” Hồng Hiểu Lâm cao giọng phản bác.

Tiêu Tử Lăng bị thanh âm cao đề-xi-ben của Hồng Hiểu Lâm làm cho đầu rất đau, cậu ngồi ở kia day day trán, không rõ vì sao Hồng Hiểu Lâm thân thiết như thế đối với một nữ nhân xa lạ, mà lại không thấy quan tâm bao nhiêu đến ông nội ruột bệnh nặng của mình, thế mà đến bây giờ còn chưa phát hiện chuyện ông nội của cô không còn nữa, cậu hoài nghi có phải đầu óc của nữ nhân này có vấn đề hay không.

Sở Chích Thiên phát hiện thần thái Tiêu Tử Lăng mệt mỏi, dường như bởi vì tiếng kêu gào của Hồng Hiểu Lâm mà phiền não đau đầu, vì vậy anh quét qua một đạo lãnh quang, ý lạnh đập thẳng vào mặt khiến cho Hồng Hiểu Lâm nhất thời thất thanh. Anh vươn hai tay, xoa bóp đầu cho Tiêu Tử Lăng. Động tác này để cho anh nhận được ánh mắt cảm kích của đàn em nhà mình, tâm tình anh sung sướng.

Thấy Hồng Hiểu Lâm rốt cục cũng lãnh tĩnh xuống, trên mặt phụ nữ trung niên hiện lên bi thống, nhỏ giọng nói: “Hiểu Lâm, cháu phải nén bi thương, ông nội cháu đã qua đời rồi.”

“Không có khả năng, thân thể ông nội cháu tốt như vậy, thế nào có thể sẽ như vậy? Bà nói bậy.” Tin tức bất ngờ này khiến cho Hồng Hiểu Lâm tan vỡ, Hồng Hiểu Lâm vẫn luôn luôn trưởng thành dưới cánh chim của ông nội thế nào cũng không thể tiếp nhận sự thực này.

Hồng Hiểu Lâm bị tin tức này chấn đến mức chân tay luống cuống, sau khi nhìn một vòng người xung quanh xe, lần nữa ném đường nhìn đến trên người Tiêu Tử Lăng, như đã tìm được cửa phát tiết, cô thống hận chỉ vào Tiêu Tử Lăng nói: “Nhất định là cô, là cô đúng không, cô không những sát hại chị Mỹ Mân, cô còn hại chết ông nội tôi, nữ nhân rắn rết nhà cô, tôi phải liều mạng với cô!” Nói xong nhào về phía Tiêu Tử Lăng, rất có cảm giác đồng quy vu tận với cậu.

Còn chưa nhào tới được trên người Tiêu Tử Lăng, đã bị Sở Chích Thiên một phen vứt về chỗ ngồi của cô ta, ánh mắt anh lộ ra một mạt sát khí, chưa từng có người nào dám đối đãi người của anh như thế, anh rất tức giận.

Hồng Hiểu Lâm thấy hành động không chút nào lưu tình của Sở Chích Thiên, bi phẫn dị thường, cô lau nước mắt khóc ròng nói: “Anh thế nào có thể nhìn không thấy sự ác độc của cô ta chứ? Vì sao phải giúp cô ta? Cho dù cô ta là nữ nhân của anh, anh cũng phải phân biệt thị phi. . .” Nói xong ngẩng đầu dùng ánh mắt khó tin nhìn về phía Sở Chích Thiên, không cách nào lý giải vì sao anh lại trợ giúp nữ nhân ác độc giết người không chớp mắt kia mà không giúp cô, không giúp chân lý, vẻ mặt của cô rất thất vọng.

Sở Chích Thiên tức cực, nữ nhân này thực sự là não tàn đến mức thần kỳ, trông lời cô ta nói, thực sự là không thể nói lý. Một người nam nhân vì một người qua đường không liên quan đi thương tổn nữ nhân của mình, đó mới gọi là khó tin đấy. Anh phát hiện tay anh rất ngứa, rất muốn vặn gãy cái cổ của nữ nhân đáng hận trước mắt.

Tiêu Tử Lăng nắn nắn tay lão đại nhà mình, hơi hơi lắc lắc đầu với anh, tuy rằng lời nói việc làm của Hồng Hiểu Lâm rất quá phận, nhưng nhìn trên phần cô ta là cháu gái mà sư phụ cậu lo lắng duy nhất, cậu hy vọng Sở Chích Thiên tha cho cô ta lần này.

Sở Chích Thiên thấy sự khẩn cầu trong mắt Tiêu Tử Lăng, chỉ có thể bất đắc dĩ nắm lại một chút, biểu thị lần này anh nhịn vì cậu.

Tiêu Tử Lăng làm sao không rõ ý tứ của Sở Chích Thiên, trong lòng cảm kích. Bất quá nếu việc nên làm đều đã làm xong, cậu cũng không muốn đối mặt bất kỳ ai trong xe này nữa, vì vậy liền nói với Hà Siêu lái xe phía trước: “Đỗ xe!”

Hà Siêu vô ý thức phanh xe, xe ngừng lại, Tiêu Tử Lăng kéo mở cửa xe, đi xuống. Đàn em xuống xe, Sở Chích Thiên đương nhiên theo sát sau đó.

Hà Siêu lo lắng nói: “Hai người thế nào lại xuống xe? Nhanh lên xe, nơi đây rất nguy hiểm.” Hóa ra địa điểm Tiêu Tử Lăng xuống xe là một công trường, trên công trường mới vừa xây dựng cái gì cũng không có, trống trải không tiếng động khiến người ta sợ hãi.

Tiêu Tử Lăng lắc lắc đầu nói: “Yên tâm đi, chúng tôi sẽ chiếu cố tốt bản thân, nhắc nhở một câu, các anh tốt nhất đi lên cao tốc Thanh Nguyên, lái đi phương hướng Thanh Hải, sau cùng chúc các anh may mắn.”

Phụ nữ trung niên với cô gái còn lại còn muốn giữ lại nữa, Tiêu Tử Lăng gật gật đầu với Sở Chích Thiên bên người, sau đó một màn quỷ dị lại xuất hiện, hai người bọn họ đột nhiên biến mất trong tầm mắt mọi người, không thấy bóng dáng, thật giống như ban nãy căn bản không hề có người đứng ở nơi đó.

Hồng Hiểu Lâm thấy thế, kinh hoảng kêu lên: “Quỷ a!” Sau đó chớp mắt lần nữa ngất đi, ngả lên trên người cô gái còn lại.

Cô gái ghét bỏ vứt Hồng Hiểu Lâm ngã vào trên người cô qua một bên, vẻ mặt lo lắng hỏi: “Hiện tại làm sao giờ? Siêu ca?”

Hà Siêu nhịn không được thóa mạ nói: “Nữ nhân ngu ngốc, thế mà đuổi đi cường giả có thể bảo vệ chúng ta. . .” Hắn thực sự rất muốn vứt lại nữ nhân não tàn này, nhưng nghĩ đến ân đức mà ông nội cô dành cho bọn họ, vì vậy chỉ có thể nuốt xuống hờn dỗi trong lòng. “Nếu cô gái kia sau cùng kêu chúng ta nên đi lên cao tốc Thanh Nguyên, tôi nghĩ nhất định có thâm ý gì đó, tôi cảm thấy nghe cô ấy khẳng định không sai.”

Cô gái đồng ý nói: “Không sai, em gái đó giúp chúng ta nhiều như vậy, khẳng định không có ý xấu, hơn nữa cô ấy cố ý nhắc nhở chúng ta, hẳn là có an bài nào đó cũng nói không chừng.”

Hà Siêu nhận được sự ủng hộ của cô gái trực tiếp lên cao tốc, mẹ của hắn đương nhiên theo ý con trai, về phần Hồng Hiểu Lâm, tất cả mọi người không nhìn nữ nhân não tàn đó. Hà Siêu dựa theo gợi ý của Tiêu Tử Lăng trực tiếp lái đi phương hướng Thanh Hải.

Trời bắt đầu sáng, mặt trời phía đông kiên trì dâng lên, thế nhưng đèn xe bắt đầu sáng, Vương Tín vì khống chế người phía dưới, sợ bọn họ có ý nghĩ thoát đi, vì vậy hết thảy xe có thể lái, xăng vẫn luôn bị hạn chế chỉ có thể lái được hơn mười km.

Hà Siêu có chút thấp thỏm nóng nảy, nếu như hết xăng, lại ở trên đường cao tốc hoang vu vết chân này, sự sinh tồn của bọn họ sẽ có vấn đề rất lớn.

Chính vào lúc này, hắn thấy phía trước vậy mà có năm sáu chiếc xe bị ngăn cản, hắn mừng rơn một trận, chẳng lẽ đây là nội dung ẩn hàm mà em gái kia gợi ý? Hắn giẫm lên chân ga, nhanh chóng chạy vội qua. Tới nơi đó mới dừng xe lại.

Hà Siêu ngồi ở trong xe phát hiện đứng ở bên ngoài vậy mà còn có một người quen, hắn vội vàng xuống xe đi qua hỏi thăm tình hình, biết hai mươi mấy người tại hiện trường đều là người trốn ra từ căn cứ Trầm Thành. Bọn họ có chết hay không thế mà lựa chọn lên cao tốc Thanh Nguyên, lựa chọn phương hướng Thanh Hải.

Hà Siêu lại hiếu kỳ vì sao tất cả mọi người chờ ở chỗ này, sau đó liền thấy vẻ mặt người quen kia mừng như điên, hắn ta nói trong trạm nghỉ ngơi phía trước vậy mà có một đoàn xe khổng lồ, bọn họ muốn tiếp cận, đã bị đội viên cảnh giới nơi đây chặn lại.

Mà bọn họ muốn gia nhập đoàn xe, vì vậy bị ngăn ở nơi đây, hiện tại đang chờ câu trả lời thuyết phục sau cùng của người lãnh đạo đoàn xe.

Sở Chích Thiên với Tiêu Tử Lăng thuấn di về tới trên xe, liền thấy Tiểu Thất một bộ tư thế phòng ngự, tay cầm Băng Khí ánh mắt băng hàn nhìn bọn họ. Nó thấy xuất hiện ở trong xe chính là hai người Sở Chích Thiên Tiêu Tử Lăng, nhất thời thư giãn xuống, nó đánh một cái ngáp thật to, tán đi vũ khí trong tay, trong chớp mắt liền chui vào ổ chăn, cuộn thành một cục tiếp tục tìm Chu Công gia gia chơi trò chơi nhổ râu.

Lúc này, chợt nghe bên ngoài có hai tiếng bước chân từ từ tới gần, Sở Chích Thiên lạnh lùng nói: “Ai?”

“Sở ca, là tôi với Cảnh Văn.” Thanh âm hàm hậu của Đổng Hạo Triết theo đó vang lên.

“Trước tiên chờ một chút!” Sở Chích Thiên lập tức tỏ ý Tiêu Tử Lăng đi thay quần áo, mà anh thì cởi quần áo phong trần mệt mỏi đi, tùy ý phủ thêm một bộ áo khoác ngoài, ngồi trên sô pha.

Mà Tiêu Tử Lăng cũng mặc đồng phục tổ công kiên của mình, lúc này mới đi qua mở cửa xe ra, nghênh tiếp hai vị phó đội tiến vào.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lục Bình về bài viết trên: Lam Khả Nhi
Có bài mới 11.05.2016, 14:10
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Tịch Ưng Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Tịch Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 27.11.2015, 16:02
Tuổi: 36 Nam
Bài viết: 11122
Được thanks: 12287 lần
Điểm: 10.65
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Trùng Sinh - Đam Mỹ] Mạt Thế Trọng Sinh Chi Vật Hy Sinh Phản Kích - Nhữ Phu Nhân - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



167: Hủy diệt, tâm lý vặn vẹo!
  

“Hử? Tiểu Lăng cũng ở đây a?” Đổng Hạo Triết đối với việc Tiêu Tử Lăng xuất hiện ở trong xe Sở Chích Thiên, có chút kinh ngạc, mà Trần Cảnh Văn bên cạnh thì ánh mắt chợt lóe, dường như nghĩ tới cái gì đó mà sắc mặt hơi đổi.

Tiêu Tử Lăng cười nói: “Ngày hôm nay em phụ trách cảnh giới, nghe thấy phía trước xôn xao, liền tới đây báo cáo cho Sở ca một chút.” Tiêu Tử Lăng giải thích nho nhỏ một chút vì sao cậu mới sáng sớm lại xuất hiện trên địa bàn của Sở Chích Thiên.

Đổng Hạo Triết vốn chỉ thuận miệng hỏi, đương nhiên không để chuyện này ở trong lòng, vì vậy gật gật đầu liền đi vào trong xe, chỉ có Trần Cảnh Văn như cười như không liếc liếc Tiêu Tử Lăng một cái, thâm ý trong ánh mắt đó khiến cho sau lưng Tiêu Tử Lăng không ngừng tỏa ra mồ hôi lạnh, không biết có phải con hồ ly này đã nghe ra kẽ hở nào đó, hoài nghi cái gì đó hay không.

Sở Chích Thiên tỏ ý hai người ngồi xuống, Tiêu Tử Lăng bắt đầu bưng trà rót nước cho bọn họ.

Trần Cảnh Văn ngồi xuống liền lo lắng nói: “Phía trước xôn xao là bởi vì căn cứ Trầm Thành bị hai người nào đó phá hủy, có một bộ phận người chạy trốn tới chỗ chúng ta.”

Đầu mi Sở Chích Thiên thoáng nhếch: “Nga? Cái đó có quan hệ gì với chúng ta?”

Trần Cảnh Văn bình tĩnh nói: “Vốn là không có quan hệ gì, thế nhưng vẫn nhất mực người Trầm Thành chạy trốn tới chỗ chúng ta, tôi sợ đôi vợ chồng kia sẽ theo bọn họ đến, nếu như bị hiểu lầm, vậy không xong.”

Sở Chích Thiên nghe thấy từ vợ chồng, nhịn không được nắm tay đặt ở bên miệng ho nhẹ một chút. Anh chậm rãi nói: “Không xong? Tôi cho rằng chiến đội của chúng ta có thể ứng phó được hết thảy trắc trở, chẳng lẽ đôi vợ chồng kia rất mạnh?”

Khi Sở Chích Thiên nói ra câu đôi vợ chồng, thật là có chút xấu hổ, nhịn không được liếc liếc Tiêu Tử Lăng đang yên lặng châm trà rót nước cho bọn họ một cái, tên nhóc này thế mà thần sắc như thường, vẻ mặt bình tĩnh, dường như căn bản không ngại. Thoạt nhìn định lực ở phương diện này anh không bằng đàn em nhà anh a.

Sở Chích Thiên quyết định phải càng thêm thản nhiên. Sở Chích Thiên tuyệt không biết trên mặt Tiêu Tử Lăng dửng dưng, kỳ thực sau lưng đã sớm khô nóng dị thường, nếu không phải cố kỵ Trần hồ ly ở đây, cậu đã sớm muốn tông cửa xông ra, bởi vì lời nói của Trần Cảnh Văn khiến cho cậu nhớ tới lời nói dối vì để cho sư phụ an tâm ở Trầm Thành.

Trần Cảnh Văn hồi đáp: “Đúng vậy, thực lực của đôi vợ chồng đó rất khủng bố, theo tin tức bọn tôi thu được, thực lực của thủ lĩnh Trầm Thành hẳn là đã tới cấp bốn, thủ hạ còn có ba phó thủ lĩnh, đã xác nhận là cường giả cấp ba, hơn nữa người thức tỉnh cấp một hai trong căn cứ vô số, ngoại trừ thực lực của thủ lĩnh kia yếu hơn một cấp so với Sở ca, những người khác có thể sánh ngang bọn tôi. Nhưng dù thực lực như vậy, sau cùng vẫn bị đôi vợ chồng đó diệt dễ dàng. Chúng ta không thể lơ là, tôi chỉ sợ đôi vợ chồng đó nhận lầm cho rằng chúng ta là thế lực của Trầm Thành, không nói hai lời liền giết qua.”

Đổng Hạo Triết cũng có lo lắng như vậy, dù sao bọn họ cách Trầm Thành thực sự quá gần, rất dễ sẽ làm cho người ta hiểu sai như vậy. Anh nói tiếp lời Trần Cảnh Văn: “Dựa theo những người Trầm Thành hình dung, người chồng kia chỉ sợ đã tới cấp năm, bởi vì khi hắn ta giết thủ lĩnh kia, rất tùy ý. Hơn nữa thủ đoạn đôi vợ chồng đó độc ác, không hỏi nguyên do đã huyết tẩy căn cứ một lần, có thể nói là nhổ tận gốc thế lực của căn cứ đó.” Vẻ mặt của anh rất ngưng trọng, không ngờ tới ngoại trừ Sở Chích Thiên vậy mà còn có cường giả cấp năm khác, bọn họ đã xem thường thế giới này rồi.

Quả nhiên năng lực thích ứng của con người rất mạnh, Sở Chích Thiên nhiều lần nghe thấy các loại từ như vợ chồng người chồng ở trong miệng hai người bạn của mình, sau cùng đã triệt để bình tĩnh, làm được mặt không đổi sắc tâm không hoảng hốt. Được rồi, vợ chồng thì vợ chồng đi, nếu như Tiểu Lăng là một cô gái, kỳ thực như vậy cũng rất tốt. Theo ý nghĩ này, trong lòng Sở Chích Thiên nổi lên một luồng tiếc nuối nhàn nhạt.

Chờ Đổng Hạo Triết nói xong, Sở Chích Thiên thấy vẻ mặt hai người bạn ngưng trọng, biết không coi trọng chuyện này là không có khả năng, tuy rằng anh rất muốn nói cho bọn họ là đã lo lắng suông một trận rồi, bất quá anh không cách nào giải thích lý do đành phải đoan chính thái độ mệnh lệnh: “Đã như vậy, mệnh lệnh hết thảy tiểu đội tổ chiến đấu cảnh giới toàn diện, mệnh lệnh thành viên tổ công kiên chỉnh trang chờ phân phó, mệnh lệnh tổ hậu cần chỉnh lý vật tư an bài nhân viên lên xe, chuẩn bị xuất phát.”

Ba đạo mệnh lệnh trực tiếp hạ đạt xuống, rất nhanh toàn bộ đoàn xe đã bắt đầu hành động.

Lúc Trần Cảnh Văn rời đi do dự hỏi: “Sở ca, những người Trầm Thành muốn gia nhập đoàn xe chúng ta, chúng ta nhận hay không?”

Sở Chích Thiên nói: “Trước đây làm sao, hiện tại cứ làm như thế.” Vì bảo chứng hy vọng của nhân loại, đội ngũ của Sở Chích Thiên sẽ không cự tuyệt thu dung những người sống sót đó.

Trần Cảnh Văn dừng một chút, có chút lo lắng nói: “Vạn nhất, đôi vợ chồng kia hiểu lầm. . .”

Mặt mày Sở Chích Thiên thoáng nhếch, một đạo lãnh quang hung hăng quét qua, khiến cho Trần Cảnh Văn lập tức thu nhỏ miệng lại không nói nữa.

Đổng Hạo Triết thấy thế vội nói: “Cảnh Văn, cậu yên tâm đi xử lý đi, tớ tin tưởng, cho dù đôi vợ chồng kia tới, chúng ta cũng có nắm chắc ứng phó được.”

Trần Cảnh Văn cảm thấy bản thân đã lỡ lời, vì vậy gật đầu nói: “Được, tớ lập tức phái người đăng ký tin tức của bọn họ, sau khi tiến hành sắp xếp điều tra sẽ an bài bọn họ tiến vào đoàn xe.”

Cứ như vậy, Đổng Hạo Triết với Trần Cảnh Văn rời khỏi xe của Sở Chích Thiên.

Vừa xuống xe, Đổng Hạo Triết liền cau mày nói: “Cảnh Văn, cậu thế nào lại nói ra câu đó? Thế này không giống cậu.”

Trần Cảnh Văn trầm mặc một chút sau đó hỏi ngược lại: “Hạo Triết, chẳng lẽ cậu không hoài nghi? Hình tượng của người chồng kia không chênh lệch nhiều gì so với Sở ca.”

Đổng Hạo Triết nghe thấy câu hỏi của Trần Cảnh Văn, trầm mặc một chút, nói thật lúc đầu khi nghe thấy người Trầm Thành hình dung thực lực tướng mạo của người chồng kia, anh thật đúng là cho rằng Sở ca đã chạy đi Trầm Thành. Chẳng qua Sở ca đi vào trong đó làm gì? Anh ta thế nào biết nơi đó có một căn cứ? Còn có thực lực của người chồng người vợ kia cũng rất cường đại, cô gái đó đã giải quyết hết mấy phó thủ lĩnh cấp ba. . .

Bà xã của Sở ca thì anh đã thấy qua bóng lưng, tuyệt đối không có khí tức của cường giả, trừ phi trời sinh có năng lực ẩn tàng khí thế như Tiểu Lăng. . . Được rồi, năng lực như vậy không phải rau cải trắng trong thời đại bình an, tiện tay túm một cái là được một bó. Đổng Hạo Triết chỉ có thể đè nghi hoặc này về trong lòng.

Vì vậy anh quay đầu lại nói với Trần Cảnh Văn: “Cảnh Văn, cậu suy nghĩ nhiều rồi, chỉ là không khéo màu tóc tương đồng, thực lực không khác biệt bao nhiêu mà thôi, hơn nữa, cậu cho rằng chỗ chúng ta có nữ nhân nào cường đại như thế?”

Trần Cảnh Văn lại nói lời kinh người: “Cậu nói, nữ nhân đó có thể chính là Tiểu Lăng giả trang hay không?”

Đổng Hạo Triết không hề nghĩ ngợi trực tiếp phản bác: “Không có khả năng, cậu ấy giả trang bà xã của Sở ca làm gì? Hơn nữa bọn họ thế nào có thể biết căn cứ Trầm Thành ở nơi nào? Đừng nói mèo mù đụng phải chuột chết, một thành thị lớn như vậy, nếu như không có tin tức, một buổi tối đã có thể tìm được căn cứ may mắn còn tồn tại của nhân loại, nói ra lời này, ai cũng không tin.”

Trần Cảnh Văn nhíu nhíu mày nói: “Tớ cũng chỉ có điểm ấy nghĩ không thông, bọn họ thế nào tìm tới đó, phải biết rằng chúng ta tuyệt không biết ở địa phương cách chúng ta không xa có một tòa căn cứ của nhân loại như thế.”

“Vì vậy nói, cậu suy nghĩ nhiều rồi, hơn nữa bà xã của Sở ca là momy của Tiểu Thất.” Đổng Hạo Triết nói đến đây thì dừng, thái độ kiên quyết của Sở Chích Thiên ngày đó, đã biết sự coi trọng của anh ta đối với momy của Tiểu Thất không gì sánh kịp, tuyệt đối là người nơi đầu quả tim của anh ta. Anh không cho rằng Sở ca sẽ để cho người khác thay thế vị trí bà xã của anh ta, cho dù giả trang cũng không có khả năng. Đổng Hạo Triết rất rõ một số sự kiên trì cùng bá đạo của Sở Chích Thiên.

Trần Cảnh Văn rốt cục từ bỏ suy đoán vốn dĩ của anh, chỉ có thể than thở: “Hy vọng đôi vợ chồng đó chỉ là lướt ngang qua chúng ta. . .”

Hai người tùy tiện giao lưu một chút liền mỗi người đi một ngả, mỗi người đi phụ trách chuyện của bản thân.

Sở Chích Thiên cau mày nhìn Tiêu Tử Lăng, từ sau khi Đổng Hạo Triết với Trần Cảnh Văn rời đi, cậu nhóc liền lâm vào trong trạng thái mê mang, chẳng lẽ Hồng Hiểu Lâm kia thực sự khiến cho cậu lo lắng như vậy? Nhịn không được an ủi: “Yên tâm, Cảnh Văn sẽ thu bọn họ vào đoàn xe.” Bọn anh một đường âm thầm giám sát chiếc xe thương vụ kia, thập phần rõ ràng bọn họ đã tới chỗ đoàn xe.

Tiêu Tử Lăng chấn tỉnh tinh thần một chút nói: “Ừm, em cũng chỉ có thể làm được đến bước này, về sau hết thảy phải dựa vào chính bọn họ.” Tuy rằng cậu chịu ơn lớn của sư phụ ở kiếp trước, nhưng cậu không cho rằng bản thân phải bao dung vô hạn Hồng Hiểu Lâm càn quấy kia. Nếu đã an toàn để cho bọn họ gia nhập đoàn xe, Tiêu Tử Lăng cảm thấy bản thân đã không làm thất vọng lương tâm của chính mình rồi. Nghĩ chắc sư phụ cũng sẽ không trách tội cậu.

Về phần Hồng Hiểu Lâm về sau sẽ thế nào, đó chính là chuyện của chính cô ta. Tiêu Tử Lăng biết chỉ cần Hồng Hiểu Lâm an phận thủ thường, cơ bản có thể bảo chứng được sinh hoạt vô ưu, bình an qua một đời.

“Hồng Hiểu Lâm kia. . .” Sở Chích Thiên muốn nói lại thôi, dù sao nữ nhân đó cũng là cháu gái của ân sư Tiêu Tử Lăng, anh rất lo lắng về sau nữ nhân não tàn đó sẽ làm tổn thương đến đàn em nhà anh.

Vẻ mặt muốn nói lại thôi của Sở Chích Thiên, để cho Tiêu Tử Lăng nghĩ đến cái gì đó, liền thấy cậu tàn bạo trừng lão đại nhà mình một cái, cảnh cáo nói: “Không cho phép đánh chủ ý đến cô ta.”

Sở Chích Thiên sửng sốt, không biết đàn em nhà mình có ý gì? Chẳng lẽ đàn em nhà mình bởi vì ân sư, thích nữ nhân não tàn đó? Nghĩ như vậy trong lòng không còn chút mùi vị, vì vậy lạnh mặt nói: “Thế nào? Cậu thích cô ta?”

Tiêu Tử Lăng nghe ra sự không vui trong miệng Sở Chích Thiên, càng thêm khẳng định suy nghĩ trong lòng, vì vậy cậu nói: “Nữ nhân đó chính là một cái phôi gây họa, lão đại anh tuyệt đối không thể bị cô ta liên lụy, muốn ngựa giống cũng không thể giống đến trên người cô ta.” Tiêu Tử Lăng nghĩa chính ngôn từ khuyên can, tuyệt đối không thể để cho lão đại cậu sai một bước thành hận nghìn đời.

Câu trả lời của Tiêu Tử Lăng khiến cho Sở Chích Thiên trực tiếp đổ mồ hôi, anh chỉ là muốn hỏi Tiêu Tử Lăng muốn an bài thế nào mà thôi, thế nào Tiêu Tử Lăng sẽ nghĩ đến phương diện kia? Hơn nữa. . .

Sở Chích Thiên nhịn không được liếc liếc Tiêu Tử Lăng một cái, lời đó không phải nói chính cậu sao? Sở Chích Thiên cho rằng trình độ gây họa của Tiêu Tử Lăng càng thêm khủng bố hơn so với Hồng Hiểu Lâm, cô ả Hồng Hiểu Lâm ‘thần kỳ’ kia chọc thế nào cũng chỉ có thể chọc chút chuyện nhỏ, nhưng Tiêu Tử Lăng lại không giống, vừa chọc chính là chuyện lớn như diệt căn cứ.

Đương nhiên Sở Chích Thiên không muốn cho Tiêu Tử Lăng biết ý nghĩ của anh, từ khi từ Trầm Thành trở về, tâm tình của Tiêu Tử Lăng rất không tốt, Sở Chích Thiên biết đó là bởi vì sư phụ của Tiêu Tử Lăng qua đời. Tiêu Tử Lăng vẫn không hoàn toàn buông được chuyện này, vì vậy trong lòng có một luồng uất nghẹn, cả người tựa như một thùng thuốc nổ vừa chạm sẽ cháy, anh vẫn nên ít chọc thì tốt hơn.

Cứ như vậy, mấy người Hà Siêu Hồng Hiểu Lâm thuận lợi gia nhập đoàn xe, hai mươi mấy người tới từ Trầm Thành đồng thời được mời đến một chiếc xe hoàn toàn phong bế, Hà Siêu rất rõ, đây chỉ sợ là thời gian mười hai tiếng đồng hồ kiểm tra đo lường bệnh độc, mỗi khi đến một địa phương mới, tuyệt đối không thiếu một bước này.

Rất nhanh, bọn họ đã thông qua kiểm tra đo lường, chờ khi bọn họ đi ra, đoàn xe đã rời khỏi phạm vi Trầm Thành, tiếp qua không bao lâu là có thể tiến vào địa giới Thanh Hải.

Mấy người Hà Siêu được an bài vào xe người sống sót bình thường, khi thấy em gái hậu cần mỹ lệ lại đây giúp bọn họ đăng ký tư liệu, mấy người cảm thấy đã tới đúng địa phương rồi.

Những cô gái thanh xuân đáng yêu, trên mặt không có bất kỳ vẻ u sầu nào, cười thư thái vui sướng, đã biết mấy cô ấy sống ở chỗ này không tồi, cô gái lên cùng Hồng Hiểu Lâm vừa thấy nụ cười của những cô gái đó đã biết chuyện ở Trầm Thành tuyệt đối sẽ không phát sinh ở nơi đây. Khi biết người nơi đây không có đặc quyền, chỉ cần công tác là có thể lấy được điểm cống hiến, sau đó có thể đổi thức ăn, ánh mắt mấy người Hà Siêu đều sáng.

Chỉ có vẻ mặt Hồng Hiểu Lâm băng hàn, ánh mắt uất ức trừng cô gái kia. . . Vốn cô cũng có nụ cười như vậy, dưới sự bảo vệ của ông nội mình sống mặc sức tùy hứng, cô đến bây giờ vẫn không cách nào tha thứ vì sao thân thể ông nội sẽ không thoải mái vào ngày đó, vì sao không ngăn cô đi bày hàng. . . Để cho cô gặp phải chuyện đáng sợ như thế cùng với sự sỉ nhục khó có thể lau sạch.

Cho dù ông nội phái người tới cứu cô về thì thế nào? Có thể bù đắp được những sự giày vò mà cô đã chịu không? Cô đã bị hủy, cái gì cũng không còn, thuần khiết không còn, tự tôn không còn, cô không thể quên vì thỏa mãn tên thủ lĩnh căn cứ biến thái kia, đã làm bao nhiêu chuyện khuất nhục. . .

Khi ở trong sở an ủi, khi thấy mấy cô gái khác còn thảm hơn so với cô, cô mới có thể cảm thấy tâm tình vui sướng, vì vậy mặt ngoài cô thánh mẫu, kỳ thực ngầm hạ không ít độc thủ, chỉ khi có một người sống thảm hại hơn so với cô, cô mới có thể cảm thấy bản thân sống có giá trị.

Vì vậy khi cô nhìn thấy Tiêu Tử Lăng cầm đao đi vào đại sảnh, cô biết là cô ả tới đánh lén hai nam nhân kia, thế nhưng khuôn mặt hồn nhiên đáng yêu của Tiêu Tử Lăng khiến cho trong lòng cô phát hận, cô chính là không muốn thấy Tiêu Tử Lăng thuận lợi, cô đặc biệt muốn biết khi khuôn mặt hồn nhiên kia nhìn thấy kế hoạch của mình thất bại, là loại biểu tình gì, có thể sẽ là tuyệt vọng hay không? Cho nên cô cố ý hô lên, trong lòng ác độc nghĩ, hủy diệt đi, tốt nhất bị hai tên kia luân phiên cường bạo, khi đó còn có thể có được biểu tình với ánh mắt như vậy nữa không?

Đáng tiếc sự cường đại ngoài dự đoán của Tiêu Tử Lăng đã khiến cho cô thất vọng, khi nghe thấy là ông nội cô kêu người tới cứu cô, cô càng hận, chẳng lẽ không thể tới cứu cô sớm một chút sao? Vì sao sau khi đã hủy hết thảy hy vọng của cô rồi mới giả mù sa mưa lại đây cứu cô? Cô cho rằng hết thảy sự giày vò thống khổ mà cô đã chịu đều là bởi vì Tiêu Tử Lăng đến cứu cô trễ mới tạo thành, cô tuyệt đối sẽ không tha thứ.

Về sau, cái chết của Liên Lạc Mi, cái chết của ông nội đều thành thủ đoạn cô công kích Tiêu Tử Lăng, cô mượn đề tài để phát huy, cô đố kị phát cuồng, Tiêu Tử Lăng dối trá như thế dựa vào cái gì có được hết thảy hiện có, không chỉ có thực lực cường đại, ngay cả nam nhân của cô ả cũng hoàn mỹ, tuấn mỹ cường đại như vậy, trong mắt trong lòng nam nhân kia tất cả đều là cô ta, sự ôn nhu sủng nịch lơ đãng khiến cho người quan sát như cô đây cũng không thể bỏ qua.

Cô không muốn thấy khuôn mặt đắc ý đó của Tiêu Tử Lăng, cho nên cô chỉ trích, cô tố cáo, chính là muốn cho cô ả áy náy trong tâm. Đương nhiên nếu nam nhân kia thất vọng đối với ả ta, vậy cô sẽ càng thỏa mãn.

Đáng tiếc hai người đó rời đi quá nhanh, cô căn bản không có cơ hội tiếp tục phá hư.

Mà hiện tại, khi cô phát hiện đoàn xe này vậy mà kỷ luật nghiêm minh, những cô gái bên trong sống sinh động như thế, không có gì khác với thời đại bình an, nụ cười tự tin dương quang của những cô gái lần nữa kích thích cô.

Đồng dạng là con gái, dựa vào cái gì con gái nơi đây có thể sống dễ chịu như thế? Vui sướng như vậy? Chẳng lẽ những thủ lĩnh nơi đây không nghĩ tới muốn chơi chơi nữ nhân để điều tiết thể xác tinh thần một chút sao?

Không thể không nói, tâm lý của Hồng Hiểu Lâm đã rất vặn vẹo.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lục Bình về bài viết trên: Lam Khả Nhi
Có bài mới 11.05.2016, 14:13
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Tịch Ưng Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Tịch Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 27.11.2015, 16:02
Tuổi: 36 Nam
Bài viết: 11122
Được thanks: 12287 lần
Điểm: 10.65
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Trùng Sinh - Đam Mỹ] Mạt Thế Trọng Sinh Chi Vật Hy Sinh Phản Kích - Nhữ Phu Nhân - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



168: Trộm hoan? Để cho anh ta nắm đủ đi!
  

Đoàn xe một đường chậm rãi hướng bắc, thời gian hơn một tháng cứ qua như thế, trong đó đã trải qua trọng trọng trắc trở, vượt núi cao, qua vùng tuyết, trảm quái vật, trừ tang thi, trả giá đắt máu và nước mắt, sau một phen giãy dụa rốt cục cũng vào ngày nào đó, Tiêu Tử Lăng nghe được một câu nói cậu đặc biệt muốn nghe ở trong miệng Sở Chích Thiên.

Sáng sớm hôm nay, Sở Chích Thiên kéo cửa sổ xe ra, thấy cảnh tượng bên ngoài, tâm tình vô cùng tốt. Anh nói với Tiêu Tử Lăng đang ra sức làm bữa sáng: “Tiểu Lăng, nếu như hết thảy thuận lợi, chúng ta rất nhanh sẽ có thể đến mục tiêu của chúng ta.”

Căn cứ Lăng Thiên trong truyền thuyết? Tiêu Tử Lăng kích động nhanh chóng giơ xẻng nấu ăn từ nhà bếp chạy ra, cậu tựa lên cửa sổ xe nhìn nhìn đông nhìn nhìn tây ra phía ngoài, ngoại trừ một mảnh hoang mạc không có một ngọn cỏ, căn bản nhìn không ra có gì giống nhau với thế ngoại đào nguyên trong truyền thuyết kiếp trước. Khó trách nói mộng tưởng là tốt đẹp, hiện thực là tàn khốc.

Nhìn ra vẻ mặt thất vọng của Tiêu Tử Lăng, Sở Chích Thiên cười sờ sờ đầu Tiêu Tử Lăng một phen, thở dài nói: “Tôi cũng không nói ở chỗ này, tôi chỉ nói là sắp tới.” Tên nhóc này thế nào cứ vội như vậy? Nghe lời nói đều chỉ nghe phân nửa.

Lời này đương nhiên rước lấy ánh mắt khinh bỉ của Tiêu Tử Lăng, cậu phẫn nộ giơ xẻng nấu ăn trở lại nhà bếp tiếp tục làm bữa sáng, trong lòng nôn máng lão đại nhà mình không thể đến nơi rồi hẵng nói sao? Hại cậu kích động uổng một trận.

Đoàn xe tiếp tục đi tới nửa ngày, sau giờ ngọ liền thấy được một dãy núi liên miên không dứt, sau khi đoàn xe chạy dọc theo dãy núi một đoạn thời gian, liền ngừng lại. Sau đó liền thấy đội viên tuần tra thông tri từng chiếc xe, mọi người an vị tại chỗ, không được đi lại, kiên trì chờ đợi mệnh lệnh mới.

Lúc này, Sở Chích Thiên lại đứng lên, phủ thêm đồng phục của mình, nói với Tiêu Tử Lăng: “Chúng ta qua xem là tình hình gì.”

Tiêu Tử Lăng nhanh chóng buông xuống chuyện trong tay, mặc vào đồng phục, vừa định rời đi, liền cảm thấy vạt áo khoác của cậu bị lực mạnh nào đó túm lại. Cậu cúi đầu nhìn, liền thấy Sở Tiểu Thất nghiêm khuôn mặt nhỏ nhắn, ánh mắt lấp lánh hữu thần nhìn chằm chằm Tiêu Tử Lăng, cái miệng nhỏ nhắn của nhóc ta mân rất chặt, đương nhiên tay phải của nhóc ta túm càng chặt, tuy rằng không mở miệng khẩn cầu, nhưng tư thế này biểu tình này liền tinh tường nói cho Tiêu Tử Lăng, nhóc ta cũng muốn đi.

Sở Chích Thiên chờ một bên thấy được một màn này, liền nhàn nhạt nói một câu: “Tiểu Thất cũng cùng qua đi.” Tuy rằng giọng điệu rất hờ hững, nhưng Tiểu Thất vẫn nghe ra được một chút miễn cưỡng, xem ra đôi người hôn ước này quả nhiên lại chuẩn bị đi trộm hoan như nó dự liệu.

Gần đây Tiểu Thất xem sách rất tạp (bởi vì mỗi lần Sở Tiểu Thất đòi sách, Sở Chích Thiên rất tùy ý lấy vài quyển sách cho nó từ trong không gian, mà Tiểu Thất là loại cho cái gì thì xem cái đó), không biết thấy được từ đó trong quyển sách nào, quả quyết cho rằng bình thường Sở Chích Thiên với Tiêu Tử Lăng bỏ lại nó chạy loạn dạo loạn, chính là thể hiện của trộm hoan. Nó đắc ý buông tay ra, lần này may mắn nó thông minh, biết túm người, bằng không lại sẽ bị bọn họ bỏ rơi, nó cũng muốn đi trộm hoan một chút. . . . Len lén ra ngoài tìm chuyện vui làm, sau đó len lén bản thân vui vẻ, đây là hàm nghĩa của trộm hoan mà Tiểu Thất lý giải.

Tiêu Tử Lăng dắt tay Tiểu Thất, theo Sở Chích Thiên xuống xe, đương nhiên sẽ không quên mang bộ kính râm siêu lớn của cậu, không có biện pháp, ai kêu chuyện xấu của cậu với lão đại nhà mình truyền bay đầy trời, vì tránh né ánh mắt hiếu kỳ của những người đó, đặc biệt là ánh mắt nóng rực đáng sợ của một số nữ nhân, mang kính râm đó là an toàn nhất.

Rất nhanh bọn họ đã đi tới phía trước nhất đoàn xe, trong vòng phòng thủ của tổ chiến đấu xung quanh, hai người Trần Cảnh Văn với Đổng Hạo Triết đang mặt đối mặt thương lượng chuyện gì đó.

“Đội trưởng!” Sở Chích Thiên một đường đi ngang qua, nhóm đội viên thấy anh đều đứng thẳng thân hỏi thăm anh, Sở Chích Thiên nhàn nhạt gật đầu, động tĩnh bên này, hấp dẫn lực chú ý của Đổng Hạo Triết với Trần Cảnh Văn qua, thấy là Sở Chích Thiên tới, liền cùng nghênh đón Sở Chích Thiên qua.

Tiêu Tử Lăng đi theo phía sau Sở Chích Thiên liếc mắt một cái đã bị hẻm núi lớn phía trước hấp dẫn, giữa hai tòa núi cao hình thành một màn kỳ cảnh này, khiến cho Tiêu Tử Lăng không thể không cảm thán sự thần kỳ của thiên nhiên.

Trong hẻm núi đá vụn đầy đất, có vài tảng đá cực đại tán loạn ở trong đó, đoàn xe muốn tiếp tục đi tới, nhất định phải thanh lý những tảng đá đó trước.

Sở Chích Thiên đi đến cửa hẻm núi thấy tình hình này, đã biết Đổng Hạo Triết với Trần Cảnh Văn đang thương lượng chuyện gì. Những tảng đá lớn đó rõ ràng là sau khi mạt thế mới từ trên ngọn núi rơi xuống, bởi vì mặt đất hẻm núi đã được xử lý qua, trải một tầng cát đá. Vì vậy xử lý những tảng đá đó, không cần lo lắng ảnh hưởng đối với thể núi.

Vì vậy anh kêu Trần Cảnh Văn an bài trù tính chung, Đổng Hạo Triết hiệp trợ, để cho hai người bọn họ cùng phụ trách thanh lý chuyện thông đạo. Những hòn đá nhỏ thì còn dễ nói, mấy khối đá bự kia không có người thức tỉnh phối hợp, chỉ dựa vào người sống sót bình thường, sợ rằng trong khoảng thời gian ngắn cũng dời không ra được. Huống chi bọn họ nhất định phải thanh lý ra một con đường có thể để cho đoàn xe thông qua, nhiệm vụ tuyệt không nhẹ nhàng.

Sở Chích Thiên xử lý xong hết thảy việc này liền mang theo Tiêu Tử Lăng với Tiểu Thất tiến vào hẻm núi lớn. Trần Cảnh Văn dùng ánh mắt thâm trầm nhìn bóng lưng bọn họ, dường như đang suy nghĩ chuyện gì đó. Lúc này một bàn tay to ngăm đen nâng lên hàm dưới của Trần Cảnh Văn, xoay đầu của anh trở về.

Thấy vẻ mặt Trần Cảnh Văn mê mang nghi hoặc nhìn anh, Đổng Hạo Triết nói: “Hiện tại lực chú ý của cậu phải ở trên người tớ, nếu như đặt ở trên người không liên quan khác, tớ sẽ ăn dấm đó.”

Ăn mẹ cậu chứ dấm, Trần Cảnh Văn nổi giận, không chút nào lưu tình hung hăng giẫm lên nam nhân đáng hận trước mắt một cước, cả giận nói: “Đổng Hạo Triết, cậu nghiêm chỉnh chút cho tôi.”

Đổng Hạo Triết tiếc nuối nhún vai, rất vô tội nói: “Tớ không đứng đắn chỗ nào?”

Trần Cảnh Văn dùng ánh mắt lăng trì bắn phá Đổng Hạo Triết, lạnh lùng nói: “Gần đây cậu luôn chọc tớ tức giận, tớ ngược lại muốn hỏi là cậu có ý gì.”

Đổng Hạo Triết yên lặng nhìn chăm chú vào Trần Cảnh Văn, không nói một tiếng, thời gian lâu đến mức khiến cho Trần Cảnh Văn có chút thấp thỏm bất an, đột nhiên Đổng Hạo Triết bước lên thêm một bước, gần như dán sát vào thân thể Trần Cảnh Văn, anh ghé vào lỗ tai Trần Cảnh Văn nhẹ nhàng nói: “Cảnh Văn a, chỉ có khi cậu tức giận, mới là bản thân cậu chân chính, tớ chỉ là đang giúp cậu, cho cậu không nên đánh mất chính mình. . . Cậu nghĩ rằng tớ đang suy nghĩ cái gì. . . Ha ha ha!” Đổng Hạo Triết đột nhiên cười to, khiến cho hết thảy đội viên đều nhìn qua.

Trần Cảnh Văn thở gấp, trực tiếp hô: “Thủy Long Bạo!” Một con rồng nước đột nhiên bạo liệt đánh về phía Đổng Hạo Triết, bất quá Đổng Hạo Triết nhanh hơn một bước so với Trần Cảnh Văn, đã chạy thoát đi, chợt nghe thấy ở xa xa lớn tiếng nói: “Cảnh Văn, chờ lát nữa tớ lại đến tiếp cậu, cậu không nên tức giận a!”

Trần Cảnh Văn hổn hển thu hồi rồng nước, thấy đội viên xung quanh đang hiếu kỳ đầy mặt nhìn anh, lại càng thống hận Đổng Hạo Triết bại hoại sự thuần khiết của anh.

Rất nhanh trong tiểu đội truyền lưu một lời đồn đãi mới, đó chính là dường như hai người Trần phó đội với Đổng phó đội có tư tình. . .

Hẻm núi lớn rất sâu, quanh co khúc khuỷu kéo dài vào bên trong, khoảng chừng có ba bốn trăm mét, độ rộng lớn nhất của nó ước chừng trên dưới bốn năm mươi mét, độ rộng ít nhất lại không đến hai mươi mét.

Ba người đều là tốc độ cực nhanh, Sở Chích Thiên với Sở Tiểu Thất có thuấn di, tốc độ của Tiêu Tử Lăng là số một số hai ở trong căn cứ, đương nhiên cái này không thể so sánh với biến thái có thuấn di.

Bọn họ rất nhanh đã ra hẻm núi lớn, ánh vào mi mắt chính là một mảnh thảo nguyên mênh mông vô bờ, cùng với dãy núi liên miên không ngừng xa xa.

Tiêu Tử Lăng nhịn không được tán thưởng, đây tuyệt đối là một bảo địa phong thuỷ, bên ngoài dãy núi là hoang mạc không có một ngọn cỏ, mà bên trong dãy núi lại là một mảnh xanh um tươi tốt, bóng xanh dạt dào.

“Nơi này chỉ có cửa vào kia sao?” Tiêu Tử Lăng nhịn không được hỏi, không biết phương hướng khác có cửa vào hay không, có phải còn có người tranh đoạt khối bảo địa bí ẩn này với bọn họ hay không.

Sở Chích Thiên gật đầu nói: “Không sai, thổ địa này, bọn tôi đã mua của chính phủ một trăm năm quyền sử dụng.” Anh tiếc nuối nói “Sớm biết mạt thế sắp tới, liền mua mười năm tám năm là được rồi, có thể tiết kiệm được rất nhiều tiền.”

Tiêu Tử Lăng xem thường liếc nhìn lão đại nhà mình một cái, cho dù lưu lại số tiền đó, sau khi mạt thế còn có tác dụng sao?

Sở Chích Thiên tới nơi đây tâm tình rất tốt, trực tiếp lấy ra xe việt dã, mang Tiêu Tử Lăng tận tình hóng gió ở chỗ này một chút.

Tiểu Thất rất tự giác leo đến ghế sau, chỗ ngồi phó lái để lại cho Tiêu Tử Lăng.

Sở Chích Thiên lái dọc theo dãy núi đi vào trong, bởi vì không có trở ngại gì, Sở Chích Thiên lái xe rất cuồng dã, khiến cho Tiêu Tử Lăng không thể không nắm chặt tay vịn, rất nhanh một khối màu lam khác biệt với thảo nguyên nhảy vào mi mắt, Tiêu Tử Lăng kinh ngạc nói: “Hồ nước?”

“Ừ, nơi này có hồ nước lớn, nguồn nước là những đồi tuyết trên dãy núi.” Sở Chích Thiên một bên lái xe một bên giải thích.

Đây là một hồ nước khổng lồ, hồ nước phiếm màu lam nhạt, trong suốt thấy đáy, nó yên lặng phủ phục dưới chân dãy núi, tú lệ đoan trang. Điều này làm cho Tiêu Tử Lăng nguyên một đường đến đây thấy đều là hồ nước màu đen có một loại dục vọng muốn nhảy vào trong hồ tận tình giỡn nước một phen.

Sở Chích Thiên thấy Tiêu Tử Lăng động tâm, vội vàng cảnh cáo: “Còn chưa biết hồ nước này có bệnh độc hay không, vẫn nên cẩn thận một chút.” Tuy rằng người thức tỉnh có năng lực chống lại bệnh độc, nhưng cường độ chống lại đó đến tột cùng tới mức nào, tất cả mọi người đều không rõ, vì vậy Sở Chích Thiên tuyệt không muốn Tiêu Tử Lăng đi làm vật thí nghiệm.

“Nơi này thực đẹp, đáng tiếc cái gì cũng không có, hết thảy phải dựa vào bản thân xây dựng, chỉ có bấy nhiêu người chúng ta có được không?” Tiêu Tử Lăng có chút lo lắng, dù sao nơi đây trống rỗng một mảnh, không giống căn cứ khác cơ bản đều đã được xây dựng xong, chỉ cần chỉnh lý thêm một chút là có thể hình thành một căn cứ thành thục.

Sở Chích Thiên cười nói: “Tôi lựa chọn nơi đây xây dựng căn cứ, đồng thời ngàn dặm bôn ba dời đến đây, thế nào có thể chỉ có mấy thứ này chứ. Tôi mang cậu đi một chỗ nữa.”

Loại biểu hiện này của Sở Chích Thiên khiến cho Sở Tiểu Thất ở ghế sau nhịn không được bĩu môi, nó không ngờ Sở Chích Thiên cơ trí khí phách cũng sẽ làm ra loại chuyện tư duy điên cuồng vì tình yêu này, trông thần thái kia, sáng loáng chính là khoe khoang thành tích của bản thân trước mặt người yêu trong lòng a, không kém nửa phần với hình dung trong tiểu thuyết.

Sở Chích Thiên rất nhanh đổi đầu xe, lái về phía dãy núi phương hướng khác, khoảng chừng hơn mười phút sau, một tòa thành trấn nhỏ vậy mà xuất hiện ở trước mắt Tiêu Tử Lăng.

Tiêu Tử Lăng kinh ngạc nói: “Không ngờ tới nơi đây cũng có thành trấn, có người cư trú.”

“Ừ, là đội công tác mà nhà tôi điều động đến chỗ này, nơi này là địa phương bọn họ với người nhà cư trú. Chẳng qua không biết bây giờ còn có người sống hay không.” Vẻ mặt Sở Chích Thiên thoáng chút trở nên cô đơn, trước đây nơi đây có gần vạn nhân viên, đáng tiếc hiện tại không biết những người đó còn sống hay đã chết.

Tiêu Tử Lăng nhận thấy được tâm tình Sở Chích Thiên trở nên kém đi, lặng lẽ cầm tay Sở Chích Thiên đang đặt trên tay lái, sự an ủi không tiếng động để cho ánh mắt Sở Chích Thiên động động, không đợi Tiêu Tử Lăng thu hồi tay, đã bị Sở Chích Thiên trở tay nắm chặt.

Tiêu Tử Lăng sửng sốt, quay đầu nhìn về phía Sở Chích Thiên, phát hiện Sở Chích Thiên chuyên chú nhìn phía trước, khóe miệng lộ ra một tia mỉm cười, tâm tình vốn trầm thấp thoáng cái không còn.

Được rồi, nếu có thể để cho tâm tình lão đại nhà mình thư sướng, Tiêu Tử Lăng quyết định cứ kính dâng tay trái của mình một chút, để cho lão đại nhà mình nắm đủ đi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lục Bình về bài viết trên: Lam Khả Nhi
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 283 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: khaichinh, tdnk2376, thuytinhden750, tiểu tư 1998, 반단소년단 và 117 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

2 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

5 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 201, 202, 203

10 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

13 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

14 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

18 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

19 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

20 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 128, 129, 130



Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 289 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 474 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Hộp thư tình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 594 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 450 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> ú nu ú nù
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 340 điểm để mua Garu và Pucca che dù
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> HauLeHuyenCa
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 342 điểm để mua Harris Spin
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 796 điểm để mua Ngọc đỏ 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 312 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 339 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 248 điểm để mua Couple Bear
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 244 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Giỏ gấu tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 259 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 226 điểm để mua Kem dâu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 364 điểm để mua Xe buýt tình yêu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 328 điểm để mua Mashimaro học yêu
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 278 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 316 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 300 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 433 điểm để mua Lá may mắn
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 468 điểm để mua Tách trà xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 234 điểm để mua Giỏ đôi gấu trắng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.