Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 11 bài ] 

Tàn tro - Vi Quân

 
Có bài mới 29.04.2016, 16:40
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Tịch Ưng Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Tịch Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 27.11.2015, 16:02
Tuổi: 36 Nam
Bài viết: 11122
Được thanks: 12287 lần
Điểm: 10.65
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện Đại - Đam Mỹ] Tàn Tro - Vi Quân - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 9 :

Trời tối, tôi mới về tới nhà.

Trên đường gần về tới ngôi biệt thự, vì Liêu Na nói cô ấy không thể để Tiểu Viêm nhìn thấy, nên tôi xuống xe, đi trên con đường nhỏ tối tăm, tôi ngước nhìn bầu trời đầy sao trên đỉnh đầu, chốc lát cảm giác bao la đó đã làm nhạt đi những ưu phiền chất chứa trong lòng tôi.

Khi gần tới cánh cổng lớn, tôi nhìn thấy hình bóng cao lớn quen thuộc.

Tiểu Viêm hung hãn đá mấy cái vào trụ đá bên cạnh cổng, sau đó ngồi xổm xuống, vai lại run lên, hắn cao to như vậy nhưng lại trông như một đứa trẻ.

Lúc này tôi mới chực nhớ hôm nay khi ra ngoài không có nói với ai cả, Tiểu Viêm đang lo lắng sao? Hắn đang sợ hãi sao?

Có lẽ tình cảm đó là xuất phát từ việc báo ơn cũng tốt, chí ít lúc này đây hắn thật sự lo lắng cho tôi.

Tôi không khỏi đi thật nhanh đến sau lưng hắn, hắn vốn không cảnh giác sự tồn tại của tôi, nên tôi khom người xuống, phủ phục trên lưng ôm lấy cổ hắn.

“Tiểu thúc!”

Sau khi biết được là tôi, hắn liền xoay người qua, kéo tôi dậy, sau đó lại ôm tôi thật chặt.

“Xin lỗi, làm cậu lo lắng rồi, tôi chỉ là đột nhiên muốn đi ngắm thành phố thôi.”

“Sau này không có tôi đi cùng, đâu cũng không được đi hết!” Tiểu Viêm bá đạo tuyên bố.

“Nhưng mà …..có thể đi dạo trong thành phố, tôi thật sự rất vui.”

“Tiểu thúc, thúc vẫn cảm thấy cuộc sống hiện tại cô độc quá hay sao?” Tiểu Viêm nói, lại càng ôm tôi chặt hơn.

“Ừm, tôi cũng muốn làm quen với một số người trẻ tuổi.”

Tiểu Viêm không nói gì, một lúc lâu mới buông tôi ra, khi hắn nghiêm túc nhìn tôi, tôi mới phát giác có gì đó không đúng lắm.

Tôi gãi gãi đầu, cười nói: “ Tôi ….đi thay đổi một kiểu tóc rất [cool] , có phải kì lạ lắm không?”

“Rất đẹp.”

Hắn nhìn thẳng vào tôi, ánh mắt đó dễ dàng làm cho tim tôi đập nhanh hơn, tôi hơi bối rối, muốn chạy trốn ánh mắt đó, nhưng vẫn chưa kịp cất bước, đã bị hắn một phát kéo vào trong lòng, hôn lên.

Đó là nụ hôn triền miên và dịu dàng, lưỡi của hai người bọn tôi chỉ nhẹ nhàng tiếp xúc, nhưng lại mang đến rung động sâu sắc nhất.

Giây phút này, tôi đột nhiên cảm thấy mình thật sự được yêu, mà không phải chỉ là ân nhân của hắn.

Yêu tôi đi, tuy thân thể của tôi đã tàn khuyết không toàn vẹn nữa, nhưng tôi có thể đem một trái tim hoàn chỉnh cho cậu.

Cậu có biết không? Tôi luôn là một kẻ bần cùng, chỉ duy nhất có một trái tim là tài phú.

…………….

Gần giữa trưa hôm sau, Liêu Na lại xuất hiện.

Cô ấy nói với tôi chuyện cô ấy đưa tôi đi ngày hôm qua vẫn để cho Tiểu Viêm phát hiện rồi, nhưng Tiểu Viêm không trách mắng, ngược lại còn cho cô ấy tiếp tục đến chơi với tôi.

Hôm nay Liêu Na không yêu cầu tôi ra ngoài chơi, mà chỉ yên tĩnh ngồi trong vườn trồng hoa cỏ. Cô ấy luôn ngồi một bên xem, thỉnh thoảng trò chuyện.

Liêu Na nói với tôi, ba của cô chê bạn trai hiện tại của cô vừa không tiền lại không thế, cho nên gần đây bạn trai của cô dốc hết lòng cho sự nghiệp, nên cô chỉ đành đi dạo đây đó một mình, như bây giờ là đang làm bạn với tôi.

Liêu Na thực ra là một cô gái rất thú vị, rất biết ăn nói, cũng thường dạy cho tôi những việc mới mẻ, kể với tôi những việc lý thú, ở cạnh Liêu Na, tôi dần dần cảm thấy tâm tình của mình không còn già nua khô cằn như trước đây nữa, có khi tôi cảm thấy mình bị nhiễm cô ấy mà trở nên trẻ trung hơn.

Liêu Na gọi tôi là tiểu thúc, mà tôi cũng gần như coi Liêu Na là cháu ruột của mình. Một lão nam nhân như tôi vốn không có bất kì tơ tưởng gì với một cô gái trẻ, huống hồ gì từ lâu tôi đã đem trái tim mình giao cho một người khác rồi.

Có điều mỗi khi Tiểu Viêm có ở nhà, lúc Liêu Na đến gần thân mật nói chuyện với tôi, tôi luôn cảm thấy sau lưng có một ánh mắt sắc bén giận dữ quan sát cử động của tôi và Liêu Na.

Một buổi trưa, trời rất nóng, Liêu Na đột nhiên nói cảm thấy chóng mặt, lúc đầu tôi không để ý lắm, chỉ kêu cô ấy ngồi dưới bóng cây táo nghỉ ngơi, nhưng tình hình vẫn không chuyển biến tốt, tôi cũng chú ý thấy sắc mặt của cô ấy rất kém, nên tôi cẩn thận dìu Liêu Na đứng dậy, để cô ấy dựa vào tôi, tôi gian nan bước đi định đưa cô ấy vào trong nhà.

Chân của tôi rất tệ, gần như không thể chịu được trọng lượng của hai người, nhưng tôi vẫn cố chống đỡ ôm eo Liêu Na chầm chậm đi vào trong. Mới đi chưa được bao lâu, tôi cảm thấy sức nặng trên người mình đột ngột biến mất.

Tôi vội nhìn qua, lại nhìn thấy Tiểu Viêm không biết xuất hiện từ khi nào giật lấy cánh tay của Liêu Na, vốn đã đứng không vững Liêu Na gần như muốn té xuống đất, tôi nhanh tay lẹ mắt tránh Tiểu Viêm ra chộp được cổ tay của cô ấy, kéo Liêu Na trở lại dựa lên người tôi.

“Ai cho thúc đến gần cô ấy như vậy! Thúc tránh cô ấy xa một chút đi!”

Tiểu Viêm lớn tiếng quát nạt tôi, doạ Liêu Na cũng run lên, tôi không buông Liêu Na ra, mà càng ôm chặt hơn.

“Buông ra!”

“Tiểu Viêm, Liêu Na bệnh rồi.”

“Bệnh thì đã sao? Ngoài tôi ra không ai được chạm vào thúc hết!” Tiểu Viêm điên cuồng quát tháo.

“Cậu dựa vào cái gì?” Tôi cảm thấy không vui trước cơn nổi xung đột ngột của Tiểu Viêm, lời nói tự nhiên cũng thốt ra.

“Dựa vào cái gì? Còn có thể dựa vào cái gì? Tôi cho thúc biết! Cả đời này của thúc chỉ có thể là của một mình Cố Viêm tôi thôi!”

Hắn muốn túm lấy áo tôi, nhưng tay còn chưa chạm đến thì đã thu về, tôi nghe thấy lời của Tiểu Viêm vừa có hơi vui lại vừa thấy bi thương.

“Tôi chính là tôi, không phải là của bất kì người nào.”

Nghe vậy, hắn trừng vào mặt tôi, lần này hắn thật sự túm lấy cổ áo của tôi định vung nắm đấm về phía tôi, tôi sợ hãi liền nhắm chặt mắt, chờ cơn đau giáng xuống. Nhưng chờ rất lâu cũng không có gì đau đớn như trong dự cảm, chỉ cảm thấy mình bị đẩy ra, tôi đỡ Liêu Na lùi về sau mấy bước, khó khăn lắm mới đứng vững được.

Khi mở mắt ra, Tiểu Viêm đã đi xa rồi, chỉ cần nhìn sau lưng tôi cũng đọc ra được cơn phẫn nộ của hắn.

“Các người đều là kẻ lừa đảo.” Không biết từ khi nào Liêu Na tựa trên người tôi đã run rẩy nói như vậy, giọng của Liêu Na như khóc lại như đang cười.

“Na Na, không phải đâu ….”

“Thật là kinh tởm! Tôi không muốn nghe gì nữa!”

“Tôi và Tiểu Viêm thật sự không có quan hệ đặc biệt gì đâu.” Tôi cố gắng giải thích, không biết là muốn gạt cô ấy hay là gạt chính mình, hoặc giả đây vốn là sự thật.

Nhưng lúc này Liêu Na lại không động đậy nữa.

“Na Na?”

Tôi khẽ lay cô ấy, cô ấy có vẻ không phải là không thèm để ý tôi, mà là ngất đi rồi, trọng lượng toàn thân đè trên người tôi, tạo thành gánh nặng cực lớn trên chân tôi. Tôi muốn tìm người giúp, nhưng trong khu vườn rộng như vậy lại không có một ai.

Tôi đành phải đặt Liêu Na xuống đất, sau đó lê cái chân nặng nhọc đi vào trong nhà, vừa vào đến phòng khách đã nhìn thấy cậu quản gia trẻ. Tôi vội nói rõ tình huống, sau đó cùng quản gia đi kiểm tra Liêu Na.

Cậu qản gia thông minh xem xét tình hình của Liêu Na một lúc xong, sắc mặt trầm trọng nói với tôi, Liêu Na vì cảm nắng mà bị choáng, nếu không kịp thời đưa đến bệnh viện thì sẽ nguy hiểm đến tính mạng.

Giải thích xong quản gia lại bồng Liêu Na lên, tôi đi phía sau cùng vào trong gara, lên xe, lái thẳng đến bệnh viện.

Đến bệnh viện, Liêu Na được đưa thẳng vào phòng cấp cứu, quản gia cũng lo liên hệ với người nhà của Liêu Na, còn tôi chỉ có thể lo lắng đứng chờ ngoài phòng cấp cứu. Ba giờ sau, Liêu Na được đẩy ra, bác sĩ mỉm cười nói đã không còn nguy hiểm nữa, tôi mới thở phào nhẹ nhõm.

Liêu Na vẫn còn hôn mê, tôi định tới phòng bệnh thăm, nhưng khi đi đến cửa phòng bệnh, tôi nhìn thấy trước giường của Liêu Na đã đông đủ bạn bè và người thân của cô ấy.

Đã không còn cần tới tôi nữa, tôi xoay người rời khỏi phòng bệnh.

Khi đi ra khỏi bệnh viện, xe của quản gia vẫn còn đậu trước cửa chờ tôi, tôi lên xe về lại nhà.

Trên đường về, nhiệt độ không khí không ngừng tăng cao, gió cũng mạnh hơn, trên bầu trời tối mịt thi thoảng còn có sấm sét, mà chân của tôi cũng bắt đầu đau trở lại.

Tất cả những việc này như đang nói với tôi, vũ bão sắp đến rồi.

Về đến nhà, quản gia đỡ tôi khó nhọc đi vào, còn Tiểu Viêm lúc này đang ngồi trên ghế sofa trong đại sảnh đối lưng với tôi. Cậu quản gia thông minh không nói gì cả, buông cánh tay đang dìu tôi ra, bỏ lên lầu vào phòng mình, để lại phòng khách chỉ còn mình tôi và Tiểu Viêm.

“Tiểu thúc, thật không ngờ thúc còn trở về đây!” Trong giọng điệu của Tiểu Viêm đầy sự châm chọc.

“Đây …..mới là nhà của tôi, tôi đương nhiên sẽ về.”

Nghe vậy, hắn đứng bật dậy, đi đến trước mặt tôi, dùng tay nắm lấy cằm ép tôi ngước mặt lên, để tôi phải đối mặt với hắn, trong đôi mắt của Tiểu Viêm có một tâm tình phức tạp mà tôi không hiểu được.

“Ở cùng phụ nữ cảm giác tốt chứ? Có phải là sẽ làm cho thúc càng cảm thấy mình giống đàn ông hơn không? Cuối cùng thúc cũng đã bắt đầu hối hận rồi hả?”

Cằm của tôi bị hắn bấu rất đau, tôi vốn không thể nói chuyện, hắn lại tiếp tục nói: “Thúc có biết không? Ở cùng phụ nữ tốt biết bao, sống cả đời bên một người đàn ông quả thực là một chuyện ngu xuẩn mà!”

Giây phút đó, tôi cảm thấy lửa giận trong đôi mắt của Tiểu Viêm bắn ra đủ để thiêu đốt tôi thành tro.

Kì thực là hắn hận tôi, là tôi không ngừng ép hắn phải làm chuyện ngu xuẩn thôi, vì để báo ân nên hắn mới bất đắc dĩ mà tạo ra biểu hiện giả, nói những lời trái với lòng thôi.

Có lẽ giống như Liêu Na từng nói, hắn yêu một người phụ nữ sâu đậm, nhưng vì giấu tôi nên mới đem giấu người đó đi, không cho tôi biết, để tôi chìm đắm trong sự ngọt ngào mà hắn tạo ra để báo đáp ân tình.

Chỉ trong chốc lát tôi đã cảm thấy trời đất đang dao động, nhưng tôi vẫn cố gắng vùng vẫy ra khỏi hắn.

“Phải đó, trước đây tôi thật sự là quá ngu ngốc rồi, cái gì cũng nghĩ không thông. Cậu ….”

Lời của tôi còn chưa nói hết, đã bị hắn ngắt đoạn.

“Nghĩ không thông? Tiểu thúc, thì ra hơn hai mươi năm nay thúc chưa từng nghĩ thông cái gì, thúc ở bên tôi, thúc đối xử tốt với tôi, tất cả đều vì thúc nghĩ chưa thông sao?”

Hắn dùng ánh mắt không thể tin nổi mà trừng tôi, lúc này bên ngoài sấm sét từng cơn, khi tia sét xẹt lên nơi chân trời, mưa như trút nước liền rơi xuống. Tức thì, trong một mảng cô tịch trong phòng khách chỉ còn lại tiếng mưa rơi.

“Tiểu Viêm, không phải như vậy đâu …..”

Nhất định là ở đâu đó không đúng, không nên là như vậy, có một âm thanh không ngừng nhắc nhở tôi, nhưng việc duy nhất tôi làm được là phá vỡ sự tĩnh lặng.

“Tiểu thúc, chúng ta cũng đã không còn nhỏ nữa, có một số chuyện còn không hiểu được, thì cả đời cũng không còn cơ hội nữa.”

Lời của Tiểu Viêm vừa dứt, một tia chớp loé sáng nơi chân trời, ánh sáng trong chớp nhoáng làm lộ rõ thần sắc thống khổ trên mặt hắn, làm cho tôi thấy hãi hùng.

“Tôi …..”

Có gì đó cần phải nói ra, nhưng lúc này lại nghẹn trong cổ họng không cách nào thốt ra được, tôi đành phải thất bại cúi thấp đầu.

“Tiểu thúc, tôi đã nghĩ thông suốt rồi. Chỉ cần thúc cảm thấy hạnh phúc, tôi có thể giúp thúc hoàn thành. Cho dù thúc vốn không yêu tôi cũng không sao, ít nhất tôi có thể cho thúc thứ mà thúc cần.”

Nói xong, không chờ tôi định thần lại nghĩ kĩ lời nói của hắn, hắn đã cầm lấy áo vest để trên sofa, không quay đầu lại liền xông ra ngoài.

Nhìn hình bóng hắn trong mưa xa dần xa dần, tôi liền lê cái chân đã đau đến không chịu nổi mà đuổi theo vào trong mưa. Nhưng Tiểu Viêm đi rất nhanh, tôi lại là một tên què, chỉ có thể nhìn bóng hắn biến mất trong cơn mưa to.

Mưa rất to, rơi trên người tôi rất đau, cái chân tàn của tôi lại càng đau hơn, gần như khiến tôi không thể gượng nổi nữa.

Thế nhưng đau nhất, vẫn là trái tim tôi.

Qua đêm đó, Tiểu Viêm không về nhà nữa. Tôi thử gọi số điện thoại di động và số trong công ty của hắn, nhưng mỗi lần đều là tắt máy hoặc là không ai bắt máy.

Tôi biết hắn cố ý tránh mặt tôi, tôi cũng biết chỉ cần đến công ty thì chắc chắn sẽ tìm được hắn, nhưng tôi không có dũng khí.

Tôi thật sự không thể hiểu nổi, sao cũng không hiểu, hiện tại rốt cục Tiểu Viêm có yêu tôi không, hay vẫn là sự đồng cảm từ việc báo ân.

Tôi thật sự đã già rồi, không còn tự tin như lúc trẻ nữa, càng không có sự bồng bột như thời còn trẻ.

Một mình ngủ trên chiếc giường to lạnh lẽo, tôi bắt đầu tưởng nhớ hơi ấm của Tiểu Viêm, nghĩ hắn bây giờ đang ngủ ở đâu, có một thứ tình cảm gọi là nhớ nhung, cứ đến đêm khuya là lại đục khoét tâm hồn tôi.

Tôi mở mắt ra, dường như lại được nhìn thấy bóng lưng của Tiểu Viêm đang ngồi trên bàn máy tính gõ gõ tính toán. Tôi bất giác đi qua đó, trên bàn trống không không có gì cả. Tôi liền kéo ghế ngồi xuống, sau đó nằm úp trên bàn, mặt dán trên chiếc bàn lạnh như băng.

“Đại thúc, dũng cảm lên một chút! Thứ mình muốn có phải có gan nắm giữ mới không bị mất.”

Tôi đột nhiên nhớ đến lời cậu thợ cắt tóc từng nói với tôi, từ lúc đó, tôi không muốn nhu nhược nữa.

Ngày hôm sau tôi quyết định đến công ty của Tiểu Viêm để tìm hắn, nhưng trước khi đến công ty, tôi vẫn phải đi bệnh viện một chuyến.

Khi đến phòng bệnh của Liêu Na, đúng lúc bạn trai của cô ấy vừa thăm xong, đi lướt qua người tôi. Còn khí sắc của Liêu Na trông cũng đã tốt hơn nhiều rồi. Cô ấy vừa nhìn thấy tôi, gương mặt vốn đang tươi cười đột ngột sượng lại.

“Na Na, tôi mang hoa mà cô thích đến.” Tôi nói xong, đi đến chỗ đầu giường, đem bó hoa trong tay cắm vào bình hoa.

“Đồng tính luyến rất biến thái.” Liêu Na nói, giọng rất bình tĩnh cũng rất lạnh lùng.

“Vậy ….vậy sao?” Tôi chỉ nhìn đoá hoa trước mặt không nhìn Liêu Na.

“Đồng tính rất kinh tởm.”

Tôi không trả lời nữa, cô ấy lại bị kích động lên.

“Thúc xem thúc kìa! Vừa già vừa xấu còn là tên què nữa, tại sao thúc lại làm Cố Viêm hư hỏng, cùng thúc làm trò đồng tính ghê tởm đó! Nhất định là thúc đã giở trò gì với Cố Viêm rồi đúng không? Hoặc là anh ấy có điểm yếu gì bị thúc nắm đuôi uy hiếp, không còn cách nào nên mới phải làm đồng tính với thúc có đúng không?”

Liêu Na gào khóc lên, kích động ngồi bật dậy không ngừng đánh vào ngực tôi, hành động của cô ấy làm tôi không biết làm sao, tôi suýt chút nữa đã ngã bệt xuống đất, cũng may kịp thời vịn được vào chiếc bàn bên cạnh.

“Cô nói đúng, là tôi không tốt.”

Nghe câu nói của tôi, Liêu Na không còn khóc nữa, chỉ yên lặng dựa trên người tôi, tôi có thể cảm thấy trước ngực áo của mình đã ướt đẫm rồi.

“Tiểu thúc …..Nếu thúc thật sự là người xấu thì tốt biết mấy, thúc là người xấu thì tôi có thể hận thúc.”

“Cô muốn xem tôi là người xấu cũng không sao, thật đó, tôi không ngại đâu.”

“Tuy tôi thích Cố Viêm, nhưng tôi cũng thích tiểu thúc, thích như một trưởng bối. Chuyện lúc nãy, thật sự xin lỗi.”

Tôi nghe thấy cô ấy là thành thật xin lỗi, liền dùng tay vỗ vỗ vào lưng an ủi cô ấy.

“Thực ra Tiểu Viêm và tôi …..”

“Tôi biết Cố Viêm thật sự thích tiểu thúc, mấy ngày nay tôi đã suy nghĩ rất nhiều rồi, trước đây tôi luôn cố ý không để ý ánh mắt kì lạ khi anh ấy nhìn thúc, trước giờ tôi thật sự không nghĩ hai người lại là …..Tiểu thúc, thúc có biết Cố Viêm có giữ một con heo nhỏ làm bằng sứ không?”

Tôi hơi kinh ngạc vì cô ấy biết con heo con mà tôi tặng cho Tiểu Viêm.

“Đó là của tôi tặng cho Tiểu Viêm.”

“Tôi đoán không sai mà ….”

“Cái gì?”

“Tiểu thúc chắc là không biết, người không gì mà làm không được như Cố Viêm lại thường xuyên ngơ ngẩn, phiền muộn, giận dữ, cười ngây ngốc trước con heo đó. Anh ấy vốn xem heo con đó là hoá thân của người mình yêu đó! Tôi rất đố kỵ, luôn đố kỵ, là ai có thể mang đến nhiều hỉ nộ ai lạc như vậy cho Cố Viêm, bây giờ tôi biết rồi, ngoài tiểu thúc ra còn có ai có thể làm được chứ.”

Tôi ngây người ra, tôi nghĩ trước giờ mình chưa từng nghiêm túc thâm nhập vào nội tâm của Tiểu Viêm, càng không nhìn rõ những việc hắn làm cho tôi. Tôi luôn nghĩ rằng, yêu là phải cho đi, tôi đem tất cả của tôi cho hắn, lại không nghiêm túc thu nhận lại tình cảm và suy nghĩ của hắn.

Tình yêu không đơn giản chỉ là một bên cho, mà là tin tưởng và bảo vệ lẫn nhau.

Tôi đứng trước toà nhà công ty của Tiểu Viêm, đây là lần thứ hai tôi đến đây.

Công ty của hắn có tổng cộng 50 lầu, nhưng chỉ mới vào lầu một, tôi đã muốn bị lạc trong khu đại sảnh trang hoàng hoa lệ. Nhìn bên cạnh có vô số nam nữ vội vàng đi qua, muốn hỏi thăm lại không biết mở miệng làm sao.

Không biết vòng vo ở lầu một bao lâu, có một cô gái tóc ngang vai đi đến trước mặt tôi.

“Tiên sinh, tôi thấy ông quanh quẩn ở đây lâu lắm rồi, xin hỏi có chuyện gì tôi có thể giúp được không?”

Ngữ khí của cô tiểu thư rất lễ độ và khách sáo, tôi không khỏi thở nhẹ nhõm.

“Tôi muốn tìm Cố Viêm.”

“Ông muốn tìm Cố tổng của chúng tôi sao?”

Cô ấy dùng từ mà tôi không hiểu lắm, nhưng nghe thấy chữ Cố tôi liền gật đầu.

“Xin hỏi, ông tìm Cố tổng có chuyện gì?”

“Tôi ….tôi ….” Tôi căn bản không thể nói rõ ý của mình, do dự một lúc đành phải nói: “ Tôi là tiểu thúc của hắn.”

Nghe vậy, cô tiểu thư xinh đẹp quan sát tôi từ trên xuống dưới một lượt, tôi rõ ràng có thể cảm nhận được sự khinh khi trong mắt của cô ấy.

“Ông có gì có thể chứng minh ông là tiểu thúc của Cố tổng không?”

Tôi cúi thấp đầu không có gì để chống chế.

“Nếu không có việc gì khác thì mời ông ra khỏi đây, ở đây ra vào đều là những nhân vật có thể diện, ông đứng ở đây thực sự là không thích hợp.”

Cô tiểu thư xinh đẹp cười khinh miệt với tôi, sau đó quay người đi về quầy lễ tân. Tôi liền đi theo, khi cô ấy lại nhìn thấy tôi thì làm ra vẻ mặt chán ghét.

“Sao còn không đi mau!” Thái độ của cô ấy cũng trở nên tệ hơn.

“Tôi là tiểu thúc của Cố Viêm thật đó, hắn đã rất nhiều ngày không về nhà rồi, tôi lo lắng cho nên mới đến đây, xin cô giúp tôi tìm hắn đi.”

“Đừng đùa nữa! Cố tổng của chúng tôi là người lợi hại như vậy sao có thể có loại thân thích như ông chứ. Thân thích cũng có thể nhận bậy sao?” Cô tiểu thư nhìn tôi bằng nửa con mắt.

“Cô có thể liên hệ với hắn, nói tiểu thúc của hắn đến, hắn nhất định sẽ biết mà.”

“Ông rất phiền đó! Cố tổng của chúng tôi không có rảnh như vậy! Cho dù gọi điện thoại cũng phải hẹn trước!”

Ngay lúc tôi định bỏ cuộc , điện thoại trên quầy vang lên. Cô tiểu thư nghe điện thoại lập tức lộ ra vẻ mặt cười rạng rỡ.

“Cố tổng a, hôm qua xác thực là Trần tổng đã nói mười giờ rưỡi sẽ đến, nhưng bây giờ đã qua mười một giờ rồi cũng chưa thấy xuất hiện ……Vâng, vâng, tôi nhất định sẽ chú ý mà …..”

Từ trong lời nói sắc xảo của cô ấy tôi nhận thấy người ở đầu dây bên kia là Tiểu Viêm, tôi dùng ánh mắt khẩn cầu nhìn cô tiểu thư, không ngừng ra dấu van nài, cô ấy nhìn tôi một cái rồi quay sang, tiếp tục nói chuyện điện thoại.

“Cố tổng, ngài khoan ngắt máy. Ở đây có một vị tiên sinh tự nhận là tiểu thúc của ngài nói muốn gặp, ngài thấy ….”

Cố ấy nói xong, chỉ lặng lặng nghe câu trả lời ở bên kia, nhịp tim của tôi tức thì cũng nhanh hơn.

“Thì ra là vậy, tôi biết rồi.” Cô tiểu thư nói xong, thẳng thắn ngắt điện thoại.

Tôi mừng rỡ nhìn cô ấy, cô ấy lại nhìn tôi bằng vẻ mặt khinh miệt.

“Ông cái tên què chết tiệt này, mau cút ra ngoài cho tôi! Cố tổng của chúng tôi nói, ông ấy không có tiểu thúc nào cả.”

Lời của cô ấy như sấm sét giữa trời quang, làm tôi cũng hoang mang.

“Mau cút! Chẳng lẽ còn muốn tôi tìm bảo vệ tới đuổi ông sao? Bọn họ nói chuyện không có dễ như tôi đâu.”

Nghe vậy, tôi lê cái chân nặng nề bước đi, chầm chậm ra khỏi toà nhà cao sang đó.

Thế giới bên ngoài xe cộ qua lại, người đi đường vội vàng tới lui. Không ngờ Tiểu Viêm vốn không muốn nhận tôi, người như tôi đừng nói là người yêu, ngay cả trở thành người thân của hắn cũng không có tư cách. Tôi đã hoàn toàn bị vứt bỏ rồi, trong thành phố phồn hoa này vốn không có chỗ cho tôi đặt chân vào, tôi không biết mình nên đi đâu về đâu nữa.

Ánh mặt trời nóng bỏng quá chói mắt, tôi ngẩng đầu nhìn mặt trời loá mắt, cảm thấy choáng váng một cơn.

Nếu như, đến quá gần mặt trời, sẽ bị thiêu thành tro ….

Tôi vẫn viết, luôn rõ hơn ai hết, tôi thầm cười nhạo chính mình.

“Tiểu thúc.”

Đột nhiên một cánh tay vòng qua eo tôi, để thân hình không vững của tôi tựa vào một lồng ngực rộng rãi.

“Sức khoẻ của thúc không tốt, đừng đứng trên đường, như vậy nguy hiểm lắm.”

Giọng nói quen thuộc vang lên bên tai, một cánh tay quen thuộc nắm lấy tay tôi. Giây phút đó tôi cảm thấy mặt đất đang rung chuyển, sau đó trước mắt tối đi không còn biết gì nữa.

Khi tỉnh lại, tôi cũng không rõ mình đang ở đâu, một đôi mắt đen sáng nhìn tôi lo lắng, đoạt hết tất cả tâm tư của tôi.

“Tiểu thúc, bây giờ thấy đỡ hơn chưa? Còn chỗ nào thấy không thoải mái? Gần đây có ăn ngủ đúng giờ không? Mỗi ngày quản gia có hầm canh ngân nhĩ cho thúc uống không?”

Tôi vẫn chưa định thần lại, Tiểu Viêm đã hỏi tôi một chuỗi vấn đề, tôi vốn không biết làm sao trả lời, đành phải yên lặng nhìn hắn không nói gì cả.

Tôi và hắn yên tĩnh nhìn nhau mấy giây, sau đó hắn đứng lên xoay người quay lưng lại với tôi.

“Sao tôi lại quên mất, tiểu thúc vẫn chưa đi hả? Còn đến tìm tôi làm gì?” Lúc này giọng điệu của Tiểu Viêm lại thay đổi thành lạnh nhạt xa lạ.

“Cho dù là chạy theo phụ nữ cũng được, về quê cũng được, thúc cảm thấy ở đâu vui vẻ thì đi đó, tôi không có quyền giữ thúc.”

“Tại sao không về nhà?” Đối với lời nói của hắn, tôi chỉ đề xuất ra câu hỏi của mình.

“Tiểu thúc muốn đi thì đi đi, giống như lần trước để lại mảnh giấy rồi biến mất cũng được, đi mà không để lại gì cũng được, không cần đặc biệt đến cáo từ tôi.”

“Tại sao không về nhà?” Tôi nhắc lại câu hỏi của mình.

“Tiểu thúc nếu như có khó khăn về kinh tế, tôi có thể viết cho thúc một tấm séc, con số thúc có thể tự ý điền vào ….”

“Tiểu Viêm, tôi hỏi cậu tại sao không về nhà?”

Tôi đứng dậy, đi đến bên cạnh kéo gấu áo hắn.

Hắn đột ngột xoay người qua, khí thế hùng hồn nhìn tôi, khiến tôi cảm thấy sợ hãi. Hắn từng bước tiến đến gần tôi, tôi sợ nên cứ lùi lại, cho đến khi lưng chạm vào vách tường cứng lạnh, bị vây giữa hắn và bức tường.

“Tôi sao tôi phải về nhà? Lẽ nào muốn tôi trân mắt nhìn thúc chạy theo người phụ nữ đó, còn mình thì không làm được gì sao? Thúc muốn đi thì mau chóng rời khỏi đi, nhân lúc tôi còn khống chế bản thân được, thúc còn có thể theo đuổi hạnh phúc của thúc. Đừng tiếp tục sống hồ đồ ở đây nữa …..”

Tiểu Viêm luôn nhìn tôi, trong mắt đầy sự bi thương khó giấu, ánh mắt này đâm sâu vào làm tổn thương trái tim tôi.

“Phải ha, tôi cứ ở đây hồ đồ sống cả đời, có một chuyện đến bây giờ tôi càng nghĩ càng không hiểu.”

Tôi nâng mặt hắn lên, đối diện với hắn.

“Tiểu Viêm, cậu có yêu tôi không?” Tôi từng chữ một mà hỏi hắn.

Lập tức hắn bất đắc dĩ cười khổ, sau đó lại vô lực dựa lên vai tôi.

“Tôi nâng thúc trên tay thì sợ làm vỡ, ngậm thúc vào miệng thì sợ tan, thúc còn hỏi tôi có yêu thúc không? Tôi đã nghĩ tất cả mọi cách để đối xử tốt với thúc, nhưng giữa chúng ta càng lúc càng xa lạ.

Tôi sợ sức khoẻ thúc không tốt, tốn rất nhiều công sức tìm một con thuỷ ngư bồi bổ sức khoẻ, nhưng lại hại thúc vào bệnh viện. Tôi sợ thúc cô đơn nên tìm người làm bạn với thúc, nhưng lại để tôi tiến gần đến nguy cơ mất đi thúc ….Đừng hỏi tôi có yêu thúc không, tôi không biết phải làm sao để yêu thúc nữa, tôi làm gì cũng không tốt, cái gì cũng không biết làm.”

Lúc này Tiểu Viêm còn yếu đuối hơn so với bất cứ lúc nào trong quá khứ, có lẽ chỉ là hắn luôn giấu thật sâu mặt yếu ớt và bất an nhất của mình, không cho bất kì ai biết mà thôi.

“Tiểu Viêm, cậu từng nói, chỉ cần tôi cảm thấy hạnh phúc thì chuyện gì cậu cũng làm, phải không?” Tôi ôm vòng qua cổ hắn, ôm chặt hơn bất cứ lần nào trước đây. “Ngoài việc ở cạnh cậu, tôi đã không còn chỗ nào an thân, cho nên, cậu nhất định phải cho tôi hạnh phúc có được không?”

“Tiểu thúc.”

Tôi nâng mặt Tiểu Viêm lên, chủ động nhiệt tình hôn lên môi hắn. Giữa tôi và hắn, đôi khi chỉ cần một cử chỉ hay lời nói đơn giản cũng có thể truyền đạt tâm ý cho nhau.

Qua một lát, cuối cùng hắn đã hiểu được ý của tôi, sau đó nhiệt liệt đáp trả nụ hôn của tôi.

Tôi nghĩ, từ lúc này hạnh phúc của tôi mới bắt đầu.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lục Bình về bài viết trên: lanna
Có bài mới 29.04.2016, 16:42
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Tịch Ưng Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Tịch Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 27.11.2015, 16:02
Tuổi: 36 Nam
Bài viết: 11122
Được thanks: 12287 lần
Điểm: 10.65
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện Đại - Đam Mỹ] Tàn Tro - Vi Quân - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


  Chương 10 :

Sau hôm đó, cuộc sống của tôi dường như cũng không có thay đổi nhiều.

Liêu Na khỏi bệnh đã xuất viện, vẫn giống như trước đây ban ngày đến bầu bạn với tôi hoặc kéo tôi lên phố, chỉ là không nhiều như trước đây nữa, Liêu Na nói với tôi từ sau khi cô ấy bị cảm nắng, bạn trai của cô không còn mải lo cho công việc nữa, bắt đầu chân chính quan tâm cô, mà hai người cũng đã tính đến chuyện kết hôn rồi, vì vậy số lần Liêu Na xuất hiện càng lúc càng ít.

Còn Tiểu Viêm mỗi ngày vẫn bận đến không thấy bóng dáng, buổi tối tôi cũng chỉ có thể nhìn bóng lưng hắn mà từ từ chìm vào giấc ngủ, nhưng tôi không còn cảm thấy cô đơn nữa, không còn bất an nữa.

Nhưng cho dù đối với công việc của Tiểu Viêm tôi hoàn toàn không hiểu, tôi vẫn cảm nhận được gần đây quả thực là hắn đang làm việc một cách bán mạng.

Tối hôm đó, hắn vẫn ngồi trên bàn vi tính cách chỗ tôi không xa tính toán gì đó, trong không gian yên tĩnh chỉ có tiếng đánh chữ. Tôi đột ngột phát giác, mình không nên nằm mãi như vậy, tôi cần phải làm gì đó.

Tôi lén ngồi dậy, đi đến sau lưng ôm choàng lấy hắn.

“Tiểu Viêm, đừng làm nữa, đi nghỉ đi.”

Tiểu Viêm nghiêng đầu qua nhìn tôi, vui vẻ cười.

“Nửa tiếng nửa là xong rồi.”

“Không được.” Tôi lắc đầu.

Hắn đột ngột một phát kéo tôi lại, tôi chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng một trận, hoàn hồn lại mới phát hiện đang ngồi trên đùi Tiểu Viêm.

“Vậy tiểu thúc bầu bạn với tôi đi.”

“Không.”

Tuy tôi nói lời cự tuyệt, nhưng lại dùng tay quàng qua cổ hắn, sau đó lại vùi đầu vào hõm vai của hắn. Hắn vẫn để tôi ngồi trên đùi như vậy, tiếp tục yên ổn gõ bàn phím. Tư thế như vậy quả thực làm tôi hơi thẹn thùng, tuy không ai nhìn thấy, nhưng mặt của tôi cũng nóng hực lên.

Tôi úp người trên vai hắn, vừa xoay đầu đã nhìn thấy mái tóc đen dày của hắn, không khỏi lấy ra nghịch, nhưng trong lúc nghịch lại nhìn thấy, trên đầu hắn đã có mấy sợi tóc bạc rất rõ ràng.

“Tiểu Viêm, cậu thật sự có tóc bạc rồi, đừng cực khổ như vậy nữa, cho dù không có tiền, không phải vẫn có thể vui vẻ sao?”

Tôi đau lòng nhổ đi mấy sợi tóc bạc, Tiểu Viêm đột nhiên ngưng làm, sau đó đưa tay nắm tay tôi.

“Tiểu thúc đau lòng cho tôi hả?”

Tôi chỉ cười gật đầu.

“Tiểu thúc, tôi thích nhìn thúc cười lắm.”

Hắn nhìn tôi, đôi mắt sâu không thấy đáy, tôi cảm thấy cả người mình sắp bị cuốn vào trong đôi mắt đen sâu thẳm đó . Không khí xung quanh hai người bọn tôi đột nhiên trở nên nồng đậm hơn.

Tự nhiên môi của bọn tôi chạm vào nhau, lúc đầu chỉ là hời hợt nhưng không ngừng tiếp xúc, dần dần cánh môi đã dán chặt vào nhau, nụ hôn cũng sâu hơn, còn không ngừng thay đổi góc độ.

Không biết bao lâu sau, chúng tôi mới quyến luyến tách ra, từ trong mắt Tiểu Viêm tôi nhìn thấy dục vọng tồn tại rất rõ ràng.

“Tiểu Viêm, làm đi.”

Tôi bạo gan mời gọi, nhưng hắn lại xoay đầu đi không nhìn tôi nữa, cũng không nói chuyện.

Lúc đó yên tĩnh đến đáng sợ, tôi không khỏi cười khổ.

“Tôi ….đã không còn giá trị nữa đúng không? Xin lỗi, nói câu kì quái như vậy.”

“Không phải đâu!” Nghe vậy hắn mới chịu nhìn tôi, rất nhanh chóng phủ định câu nói của tôi. “ Tiểu thúc, tôi chỉ sợ sức khoẻ của tiểu thúc không chịu nổi ….thực ra tôi luôn cố nhịn, nhịn bằng tất cả khả năng của tôi.”

“Sức khoẻ của tôi không có chút vấn đề nào cả ….”

“Tiểu thúc, kì thực tôi cũng không thích giả làm quân tử.”

Hắn nói xong, đột ngột bồng tôi lên, đặt lên trên giường, sau đó thì lấy cơ thể đè lên.

“Tiểu thúc, tôi đã từng thề sẽ không làm thúc bị thương nữa, lát nữa nếu chịu không nổi, nhất định thúc phải nói với tôi đó.”

Tôi vui vẻ gật đầu, hắn dịu dàng hôn nhẹ lên trán tôi, sau đó thuận đường hôn xuống. Nụ hôn của hắn rất êm dịu, êm như lông vũ nhẹ nhàng lướt qua gò má, đồng thời tay của hắn cũng lần mò, cởi cúc áo ngủ của tôi.

Khi toàn bộ cúc áo đã bị cởi ra, lồng ngực trần ốm yếu của tôi hoàn toàn lộ ra trước mặt hắn, ánh mắt chăm chú của hắn làm tôi rất xấu hổ.

Tôi nghĩ mình thật sự là già rồi, chuyện trước đây không để ý, lúc này lại khiến tôi cực kì lúng túng.

“Tiểu thúc, thúc rất đẹp.” Hắn vùi đầu trên ngực tôi nói một cách nghiêm túc.

Tôi bật cười.

“Tiểu Viêm, cậu cũng rất [Cool].”

Nghe vậy, biểu hiện của hắn trở nên hơi lạ, như muốn cười lại cố nhịn không cười ra.

Tôi còn chưa kịp hỏi hắn câu nói của tôi có phải là rất kì lạ hay không, hắn lại bắt đầu dùng tay trêu chọc hai điểm nhạy cảm trên ngực tôi, tôi chỉ cảm thấy cơ thể run lên một cơn, huyết dịch xông thẳng tới đỉnh đầu, không còn suy nghĩ được gì nữa. Không biết từ khi nào tay của hắn đã di chuyển tới phần bụng dưới của tôi, còn chấm đỏ trên ngực đã bị hắn ngậm vào.

Đa số những lần làm tình mà tôi trải qua đều là có bước dạo đầu rất sơ sài, thì đã bị đâm vào rồi, nhưng hiện tại tôi cảm thấy cơ thể đang được hưởng thụ sự trêu chọc và âu yếm dịu dàng của hắn, tâm tư của tôi trở nên cuồng loạn.

Khi phân thân được hắn dịu dàng nắm giữ xáo lộng lên xuống, tôi gần như bị cơn sóng dục vọng nhấn chìm, sau đó tất cả tinh dịch đều bắn ra trong tay hắn.

Lúc tôi vẫn còn đang chìm đắm vì vừa đạt được cao trào, đột nhiên cảm thấy hậu huyệt mình bị vật gì đó xâm nhập vào, theo phản xạ hậu huyệt lập tức co chặt lại.

“Tiểu thúc, đừng khẩn trương, từ từ thả lỏng, tôi sẽ không làm thúc đau đâu.” Tiểu Viêm nói rồi đưa tay lên vuốt mái tóc rối trên trán tôi, còn tay kia tiếp tục xâm nhập vào.

Ngón tay của Tiểu Viêm rất dài và có lực, rất săn nhưng cũng không làm mất đi sự dịu dàng. Tôi cảm nhận được trên đầu ngón tay của hắn có bôi gi đó, hơi mát, cũng làm cho ngón tay dễ dàng thuận lợi đi vào trong hơn. Cho đến khi tôi đã hoàn toàn thích ứng với một ngón, hắn mới chầm chậm đưa vào ngón thứ hai, thứ ba.

Thuốc bôi trơn quả thực có tác dụng rất tốt, tuy vẫn cảm thấy hơi lạ, đau cũng là việc khó tránh khỏi, nhưng Tiểu Viêm đã giảm không ít sự đau đớn cho tôi. Nếu như là trước đây thì hắn chỉ đưa ngón tay vào mở rộng ra mấy cái, sau đó liền dùng phân thân trực tiếp cắm vào. Lần này như vậy đối với tôi mà nói là dịu dàng đến độ khiến tôi muốn khóc.

“Tiểu thúc, đừng khóc.”

Mãi đến khi hắn nhẹ nhàng hôn đi nước mắt của tôi, tôi mới biết mình đã khóc thật rồi.

“Tiểu thúc, tôi phải vào rồi.”

Không biết qua bao lâu, khi tôi đã quen với ba ngón tay, hắn lại rút ra, thay vào đó là phân thân to hơn ba ngón tay nhiều. Lúc tiến vào cũng không có đau như trước đây, có lẽ phân thân của Tiểu Viêm cũng đã bôi thuốc, khi cắm vào âm thanh dinh dính phát ra rất rõ ràng, tôi xấu hổ che mắt lại.

“Đau hả?”

Tôi cố lắc đầu, không dám cho hắn biết tôi từng tuổi này rồi, mà vẫn còn cảm thấy thẹn với chuyện này.

Hắn tiếp tục xâm nhập, không bao lâu đã vào hết bên trong tôi.

“Vào hết rồi.”

Hắn lấy tay vuốt ve sợi tóc mai của tôi, lúc này tôi mới mở mắt ra nghiêm túc nhìn hắn, trên trán hắn đã đầy mồ hôi, xem ra vì để giảm bớt đau đớn cho tôi mà phí không ít công sức.

“Tiểu Viêm, hôn tôi.”

Tôi có thể cảm nhận được phân thân của hắn bị tôi kẹp rất chặt, một sự kích động không biết từ đâu tới khiến tôi vứt bỏ hết mọi rụt rè.

Tiểu Viêm nhiệt tình hôn tôi, đồng thời cũng bắt đầu động tác phía dưới, đêm tính dục hoàn hảo này đã vén tấm màn che u ám lên.

Buổi tối hôm đó là một sự bắt đầu mới.

Ban ngày Tiểu Viêm vẫn tiếp tục bận rộn như mãi không ngừng nghỉ, nhưng buổi tối hắn không còn chỉ chăm chú vào tính toán nữa.

Bọn tôi có khi cùng xem tivi cùng trò chuyện, có khi hắn lại dạy tôi biết thêm một số chữ Hán, giới thiệu cho tôi những quyển sách hay.

Tuổi của bọn tôi cũng không còn nhỏ nữa, đối với chuyện giường chiếu cũng không mãnh liệt như lớp trẻ. Đa số buổi tối bọn tôi chỉ ôm nhau ngủ, nhiều nhất một tuần cũng chỉ làm một lần, mà từ sau lần đó cuối cùng tôi cũng đã biết được lạc thú trong lúc làm tình.

Hạnh phúc, yên tĩnh theo tôi mỗi ngày.

Một buổi trưa cuối tuần, khi tôi đang trồng hoa trong vườn, Tiểu Viêm không biết từ khi nào đã đứng dưới cây táo tôi trồng nhìn tôi. Nhận thấy ánh mắt của hắn, tôi hơi không được tự nhiên nhìn lại hắn.

“Tiểu thúc, thúc đối với mấy bông hoa này quả thực là còn tốt hơn đối với tôi nữa.”

Hắn đi qua, kéo tôi đang ngồi xổm trong luống hoa dậy, sau đó dùng khăn tay lau mồ hôi trên trán giúp tôi.

“Chúng nó giống như con của tôi vậy đó.” Tôi cười nói.

“Vậy còn tôi?”

Hắn cười xấu xa nhìn tôi, tôi xoay đi, định ngồi xuống tiếp tục bón phân cho hoa.

“Tiểu thúc, hôm nay tôi đưa thúc đến một nơi có được không?” Hắn ôm tôi từ sau lưng, ngăn cản hành động của tôi.

“Đi đâu?”

Tiểu Viêm không trả lời, chỉ kéo tôi đi đến ga ra, đến trước ga ra hắn tự đi vào, tôi tìm một vòi nước tuỳ tiện rửa đi cát bẩn trên tay.

Khi tôi rửa sạch tay xong, đã nhìn thấy Tiểu Viêm đẩy chiếc xe đạp đến trước mặt tôi.

“Lên đi.” Hắn thị ý cho tôi ngồi.

Tôi không nói gì liền leo lên yên sau, Tiểu Viêm cũng ngồi lên bắt đầu đạp.

Ra khỏi ngôi biệt thự, đi một đường cái thẳng tắp, tiếng xe hơi thỉnh thoảng rít nhanh qua.

Đã không còn nhớ cách đây bao lâu, tôi chỉ biết đã lâu lắm rồi tôi ngồi ở yên sau xe của Tiểu Viêm, tim của tôi theo cơn gió nhẹ phiêu đãng mà vui lên.

“Tiểu thúc có phải là có cảm giác như trở về trước đây không?”

“So với quá khứ, tôi càng thích hiện tại hơn.”

Tôi siết chặt đôi tay vòng qua eo Tiểu Viêm, đầu cũng nhẹ nhàng tựa lên sống lưng rộng của hắn.

“Không chỉ là hiện tại, tiểu thúc tôi đảm bảo thúc sẽ càng thích cuộc sống sau này hơn.” Hắn nói với vẻ rất tự tin.

“Tôi tin cậu.” Tôi cũng tràn trền niềm tin mà trả lời.

Tiểu Viêm chở tôi không biết bao lâu, khi hắn dừng lại tôi mới phát hiện mình đến một nơi toàn những người trẻ trung, ở cổng lớn còn có rất nhiều nhân vật hoạt hình rất đáng yêu.

Tiểu Viêm tuỳ ý dựng xe đạp xong, tôi mới có cơ hội hỏi hắn: “ Đây là chỗ gì vậy?”

“Khu vui chơi, chỗ lớp trẻ thích.” Hắn nói xong, trong tay không biết từ khi nào đã cầm hai tấm vé phe phẩy trước mặt tôi.

“Hết cách rồi, a đầu Liêu Na đó thật lắm trò, ngày hôm qua vứt cho tôi hai tấm vé cổng, nói muốn tôi đưa thúc đến đây chơi.”

Tuy tôi cảm thấy chỗ này rất mới mẻ thú vị, nhưng xung quanh lại toàn là thanh thiếu niên vẫn làm cho tôi thấy hơi sợ.

“Ở đây không phải là chỗ chỉ dành cho thanh thiếu niên.”

Tiểu Viêm hình như nhìn thấu được tâm ý của tôi, nghe lời của hắn tôi cũng cảm thấy nhẹ nhõm hơn, liền đi theo hắn vào khu vui chơi.

Nơi gọi là khu vui chơi này hình như rất lớn, thanh niên và trẻ con rất nhiều, đâu đâu cũng có những nhân vật hoạt hình cầm bong bóng bán cho trẻ con, tôi cảm thấy rất mới lạ, không khỏi nhìn khắp nơi.

Vào khu vui chơi không bao lâu đã nhìn thấy rất nhiều phương tiện giải trí, nhưng có quá nhiều trò mạo hiểm kích thích, có trò thậm chí còn làm người tôi không ngừng quay cuồng trên không trung, người ngồi trên đó không ngừng thét lên, tôi chỉ nhìn thôi đã thấy rợn sống lưng.

“Tiểu thúc, có muốn lên đó chơi thử không?”

Đề nghị của Tiểu Viêm doạ tôi xanh mặt.

“Sợ là lên đó rồi tôi không xuống được.”

“Hahaha, phải ha, còn trẻ thật là tốt.”

Tiểu Viêm cười sảng khoái một trận, rồi dìu tôi tiếp tục đi tới. Chỗ nào cũng là trò thanh thiếu niên mới dám chơi, tôi và Tiểu Viêm chỉ có thể đứng một bên làm khách xem mà thôi. Nhưng cùng hắn đi dạo như vậy,lại khiến cho tôi nhớ lại tình cảnh trước đây khi tôi và hắn cùng nhau đi hội hoa đăng trên huyện.

Cảnh đã đổi, nhưng người không đổi, tôi không khỏi cảm thán vận mệnh của mình, song cũng thương cảm hạnh phúc như vậy không dễ mà có được.

“Tiểu thúc, thúc ở đây chờ tôi một lát.”

Lúc tôi đang chìm đắm trong tâm tư, thì Tiểu Viêm vứt lại một câu nói rồi bỏ chạy mất dạng. Khoảng năm phút sau mới thấy hắn cầm một xâu hồ lô ngào đường đi về.

“Tiểu thúc, cho thúc.”

Tiểu Viêm đưa xâu kẹo hồ lô cho tôi, tôi liền nhận lấy.

“Sao chỉ mua một xâu?”

“Không phải trước đây chúng ta cũng ăn như vậy sao?”

Nghe vậy tôi mới hiểu được ý của hắn, nhưng bọn tôi chỉ đi trên đường thôi cũng đủ gây sự chú ý rồi, giờ lại thêm việc ăn chung một xâu kẹo hồ lô ngào đường nữa, nói không chừng sẽ dẫn đến hỗn loạn.

“Tôi đùa đó, tiểu thúc, thúc ăn đi.”

Cũng đã hơn bốn mươi tuổi rồi còn ăn kẹo như con nít, tôi thấy mắc cỡ đến độ muốn tìm một cái lỗ chui xuống.

Ă hết xâu kẹo, bọn tôi lại đến bên hồ ngắm cảnh trí ưu nhã, Tiểu Viêm thuê một chiếc thuyền con, đưa tôi lên rồi chèo đi. Chiếc thuyền đó hoàn toàn phải dựa vào mái chèo tay mới đi được, trên một cái hồ không lớn, hai mái chèo chầm chậm đưa thuyền trôi đi, là một chuyện rất lãng mạn.

Nhưng mấy chiếc thuyền xung quanh đều là từng cặp nam nữ thanh niên thân mật với nhau, hai người bọn tôi như vậy rõ ràng là rất nổi bật. Từ khi biết được tình cảm của hai người đàn ông không được người đời nhìn khách quan, tôi trở nên càng lúc càng để ý ánh mắt của người khác.

Trái lại Tiểu Viêm hoàn toàn không để ý, khi chiếc thuyền nhỏ chầm chậm trôi giữa lòng hồ, hắn gối đầu lên chân tôi, chợp mắt dưỡng thần.

Không biết tôi đã đón nhận bao nhiêu là ánh mắt quái dị, đến sau cùng thì thẳng thắn buông lơi, thản nhiên vuốt mái tóc trên trán Tiểu Viêm.

Vừa vạch mái tóc trước trán ra đã nhìn thấy vết sẹo khó thấy, lần đầu tiên tôi có thể quan sát tỉ mỉ vết sẹo khó thấy này dưới ánh sáng, nó nằm ngang ở gần chỗ gốc tóc, giống như một con rắn nhỏ uốn lượn, tôi không ngừng vuốt ve lên nó.

“Cái này có được xem là ấn kí vinh quang không?” Tểu Viêm nói, rồi nắm lấy tay tôi.

“Tôi nhìn thấy vẫn cảm thấy đau lòng.”

“Nhưng chủ định là cả đời này nó cũng sẽ không rời khỏi tôi, cho nên thúc cũng vậy.”

Hắn kéo tay tôi đặt lên môi, ánh mặt trời ấm áp rọi xuống bọn tôi. Lúc này đây tôi mới đột ngột lĩnh hội được, sự tồn tại của mặt trời là để mang hơi ấm đến cho bọn tôi, chứ không phải là để huỷ diệt.

Xuống thuyền, trời cũng đã sập tối. Tiểu Viêm hình như không định về nhà, đưa tôi đến trước một con quái vật to lớn hình tròn, hắn nói đây là bánh xe chọc trời, ngồi lên nó có thể thấy được cảnh đêm toàn thành phố.

Bọn tôi ngồi lên, nó đưa lên rất chậm, trong không gian nhỏ hẹp chỉ có hai người bọn tôi, ánh đèn lập loè ban đêm làm tăng thêm mấy phần sắc thái ám muội.

Bất giác tôi cảm thấy khẩn trương, vì muốn thoát khỏi tâm tình kì lạ này, tôi liền nhìn qua lớp cửa kính để ngắm cảnh đêm bên ngoài, độ cao cũng không ngừng tăng lên, tầm nhìn càng lúc càng rộng thêm. Từ trên cao nhìn xuống ánh đèn vạn nhà trong thành phố, giống như những ngôi sao sáng nhấp nháy.

“Đẹp quá.” Tôi cảm thán.

Lập tức một cánh tay kéo tôi lại, tôi ngồi không vững liền ngã vào lòng Tiểu Viêm. Cỗ xe rõ ràng rung lên một cơn, tôi sợ đến không dám động đậy.

“Tiểu thúc, kết hôn với tôi đi!” Tiểu Viêm nói rất nghiêm túc, trong mắt không hề có ý đùa giỡn.

Tôi không thể tưởng tượng nổi nhìn hắn.

“Tiểu Viêm, đàn ông và đàn ông sao có thể lấy nhau?”

“Ở Trung Quốc không được, nhưng nước ngoài thì được.” Tiểu Viêm nói xong, nắm lấy tay trái của tôi, sau đó đeo một chiếc nhẫn màu bạc vào ngón áp út của tôi.

“Tiểu thúc, tôi tìm được một chuyên gia chỉnh hình tốt nhất ở Anh, ông ấy đã đồng ý phẫu thuật cho chân của thúc rồi. Tuy xác suất không phải là 100%, nhưng chí ít sau khi phẫu thuật, đi đường cũng sẽ tự nhiên hơn. Tôi muốn chờ sau khi tiểu thúc làm phẫu thuật xong, chúng tôi có thể tìm một nhà thờ để cử hành một hôn lễ nhỏ.”

Lời Tiểu Viêm nói khiến cho tôi cảm thấy mình đang nằm mộng, rất đẹp đẽ, nhưng lại không có cảm giác chân thực.

“Tiểu Viêm, có phải tôi đang mơ không?”

“Không phải, vì trên đời này không có giấc mơ nào hạnh phúc như vậy. Thời gian trước tôi cố làm việc, chính là vì để thực hiện nguyện vọng này.”

Tiểu Viêm lại lấy ra một chiếc nhẫn khác đưa lên trước mặt tôi.

“Tiểu thúc nếu bằng lòng chấp nhận lời cầu hôn của tôi, thì đeo nhẫn giúp tôi đi được không?”

Tôi không chút do dự cầm lấy chiếc nhẫn đẹp đẽ đó, cẩn thận xỏ vào ngón áp út của Tiểu Viêm.

“Nghe nói hôn người yêu trong bánh xe chọc trời, thì chắc chắn sẽ có được hạnh phúc.”

Bọn tôi nhìn nhau cười, sau đó thầm hiểu mà tiến đến gần nhau, môi tất nhiên cũng chạm vào.

Cuối năm đó, tôi và Tiểu Viêm đến London.

Nửa năm sau chân của tôi mới tiến hành cuộc phẫu thuật đầu tiên, sau lần đó lại liên tục làm ba lần nữa. Phẫu thuật xong hoàn toàn, bác sĩ mổ chính là ông Wilson vui vẻ tuyên bố với bọn tôi, phẫu thuật của tôi rất thành công.

Sau mười lăm ngày phẫu thuật mới được cắt chỉ, có điều sau khi cắt chỉ vẫn chưa thể đi đứng bình thường, vì vậy mùi vị nhàm chán sau phục hồi lại bắt đầu. Mỗi ngày Tiểu Viêm đều nhẫn nại ở bên cạnh khích lệ tôi.

Ba tháng sau, thời gian phục hồi cuối cùng đã kết thúc. Tư thế đi đứng của tôi tuy không thể nói là hoàn toàn bình thường, nhưng quả thực là dễ nhìn hơn so với trước đây nhiều. Cái quan trọng nhất là, khi trở trời chân cũng không còn đau đến vậy nữa, chân cũng đã chịu được năng lực tốt hơn trước đây nhiều.

Đúng vào hôm tôi bốn mươi tám tuổi, tôi và Tiểu Viêm ưng thuận nhau dưới lời thề ước thần thánh. Người chứng minh chúc phúc cho bọn tôi ngoài thần ra, còn có mẹ Tiểu Viêm, Liêu Na và chồng cô ấy.

Hôm đó, ánh mặt trời chậm rãi chiếu rọi xuống mặt đất, trong bầu trời mùa đông ở London luôn mưa lất phất, kì tích như vậy rõ ràng là rất rực rỡ, tôi và Tiểu Viêm tận tình hôn nhau dưới ánh dương quang ấm áp.

----- Hoàn Chính Văn ----


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lục Bình về bài viết trên: 3 yêu mẹ, lanna, ta la ta
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 11 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: jee_aan, mandarino, mjschjckkut3, nguyễn thị huyên, thuyle87 và 46 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

2 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

3 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

4 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

5 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

9 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

10 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

11 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

13 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

15 • [Hiện đại] Bảy năm vẫn ngoảnh về phương Bắc - Ân Tầm (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

16 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

17 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1153

1 ... 141, 142, 143

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 200, 201, 202

19 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Anh hai Boss đừng nghịch lửa - Cửu Trọng Điện

1 ... 48, 49, 50



Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 312 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 339 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 248 điểm để mua Couple Bear
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 244 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Giỏ gấu tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 259 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 226 điểm để mua Kem dâu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 364 điểm để mua Xe buýt tình yêu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 328 điểm để mua Mashimaro học yêu
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 278 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 316 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 300 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 433 điểm để mua Lá may mắn
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 468 điểm để mua Tách trà xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 234 điểm để mua Giỏ đôi gấu trắng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 242 điểm để mua Cung Bảo Bình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 333 điểm để mua Tiên xanh
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 450 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 417 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 396 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 364 điểm để mua Mề đay đá Citrine 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 444 điểm để mua Dây chuyền đá ruby
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 501 điểm để mua Mèo trắng gãi đầu
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuột đu dây
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 386 điểm để mua Thần lửa
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 250 điểm để mua Sao đổi màu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 328 điểm để mua Cỏ ba lá
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 358 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 244 điểm để mua Ma bí

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.