Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 11 bài ] 

Tàn tro - Vi Quân

 
Có bài mới 29.04.2016, 15:56
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Tịch Ưng Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Tịch Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 27.11.2015, 16:02
Tuổi: 36 Nam
Bài viết: 11122
Được thanks: 12287 lần
Điểm: 10.65
Tài sản riêng:
Có bài mới [Đam mỹ - Hiện đại] Tàn tro - Vi Quân - Điểm: 7
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Tàn tro

~~~~

Tác giả:Vi Quân

Nguồn: https://moonielove.wordpress.com

Trạng thái:Full

Tên gốc :Khôi Tẫn

Dịch và biên tập: Chisachi & Moonie

Thể loại: Hiện đại, ngược tâm, nhất công nhất thụ

Giới thiệu :

Ông nội mang về một người rất đẹp, thậm chí Cố Viêm thấy mà kinh ngạc. Thuở nhỏ Cố Viêm là một đứa trẻ cô độc, ba mẹ hôn nhân bất hoà, anh họ đối xử bạo lực, cho đến một ngày người đó vươn đôi tay ra mang đến hơi ấm cho Cố Viêm như tình thương của ba mẹ, như tình thân của anh em. Một thứ tình cảm khó hiểu được nhen nhóm __ lại vì bí mật của người đó mà tàn lụi.

Cố Viêm thề, hắn nhất định phải kiếm thật nhiều tiền để chứng minh hắn có thể cho người đó một cuộc sống tốt đẹp ….

Một người là Viêm(lửa) một người là Tẫn(tro) đã biết là sẽ bị thiêu cháy nhưng vẫn cố chấp lao vào có phải là rất khờ dại?





Đã sửa bởi Lục Bình lúc 29.04.2016, 16:43.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lục Bình về bài viết trên: lanna
Có bài mới 29.04.2016, 16:13
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Tịch Ưng Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Tịch Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 27.11.2015, 16:02
Tuổi: 36 Nam
Bài viết: 11122
Được thanks: 12287 lần
Điểm: 10.65
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện Đại - Đam Mỹ] Tàn Tro - Vi Quân - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



Chương 1: Ngày mưa
  

Hắn là một cậu bé rất xinh đẹp.

Lần đầu gặp hắn, năm đó tôi khoảng 5 tuổi.

Hôm đó, tuyết rơi đặc biệt dày, hắn mặc chiếc áo bông cũ nát, gương mặt nhỏ nhắn đỏ hồng hồng, thân hình run như một động vật nhỏ đang bị thương, đứng trên nền tuyết trước cửa nhà tôi, ông nội ở bên cạnh nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn trắng muốt của hắn.

Tôi đứng trốn sau khung cửa ló nửa người ra, nhìn không chớp mắt cậu bé mỹ lệ đứng trên tuyết, hắn đẹp hơn tất cả những bé gái mà tôi từng gặp, tôi thật sự muốn đi đến nắm lấy tay hắn mà kết bạn.

Giữa lúc tôi nhìn hắn nhìn đến xuất thần, ông nội lại lên tiếng.

“Từ hôm nay, đứa nhỏ này sẽ ở lại nhà chúng ta.”

Nghe thấy lời ông nội, tôi mừng đến vỗ tay, ông nội cũng không để ý đến phản ứng của tôi, nói xong thì dắt hắn đưa vào trong nhà.

Nhưng ngay lúc ông nội dẫn hắn đi qua người tôi, hắn đột nhiên xoay đầu qua trừng tôi một cái.

Tôi lần đầu đối diện với hắn ở khoảng cách gần như vậy, hắn có một đôi mắt đen sâu thẳm tràn đầy quật cường, dường như tôi có thể nhìn thấy linh hồn mình trong đó, chuyện này làm tim tôi cũng run lên.

Tôi không biết tại sao hắn lại trừng tôi, tôi vỗ tay chỉ là muốn biểu đạt sự hoan nghênh của tôi đối với hắn, không lẽ chỉ vì như vậy tôi đã bị hắn ghét rồi sao?

Nghĩ không hiểu lại không dám nói chuyện với hắn, chỉ đành phải rối ren cúi thấp đầu nhìn bàn chân mình. Nhưng khi tôi ngẩng đầu lên muốn tìm hình bóng của hắn, xung quanh chỉ còn lại khu vườn vắng vẻ và gió tuyết tàn phá.

Lòng tôi đầy hụt hẫng, ngẩn ngơ đứng bên cửa nhìn gian nhà của ông nội, một lúc lâu, tôi mới an ủi mình, hắn đã là người một nhà với tôi rồi, sau này nhất định còn có rất nhiều cơ hội gặp mặt.

Nhưng sự thật chứng minh tôi nhầm rồi, sau ngày hôm đó rất lâu, tôi cũng không nhìn thấy hắn nữa. Ba mẹ cũng không cho tôi bước vào gian nhà của ông nội, tôi chỉ nhân lúc ba mẹ không chú ý, len lén chạy đến gần nhà ông nội mà nhìn quanh, thế nhưng mỗi lần đều chỉ có thất vọng.

Mùa đông giá rét lặng lẽ biến mất, khi mùa xuân ấm áp đến, sự chấp nhất của tôi đối với cậu bé đó đã không còn mãnh liệt nữa. Tôi không còn đến gần nhà ông nội để nhìn ngóng nữa, mà mỗi ngày đều hẹn mấy người bạn nhỏ, ra trước sân nhà chơi đùa.

Chính tại lúc tôi sắp quên đi sự tồn tại của cậu bé đó, hắn lại âm thầm lưu trú trong sinh mệnh tôi.

Tôi nhớ hôm đó, trời đổ mưa rất to, tôi không thể ra ngoài tìm bạn chơi, đành phải buồn chán ngồi trong nhà. Trong lúc buồn chán tôi lại gây ra tai hoạ, sơ ý làm vỡ cái gạt tàn thuốc mà ba yêu thích.

Cái gạt tàn đó là hơn mười năm trước bác trai tốn rất nhiều tiền, mua từ Mỹ về tặng cho ba, ba đặt nó trên nóc tủ đã rất nhiều năm rồi.

Hôm đó, tôi đang chơi thuỷ tinh châu, không cẩn thận tung thuỷ tinh châu lên trên nóc tủ, vì vậy tôi phải trèo lên tủ lấy xuống. Mò một lúc ở chỗ tận sâu, tôi cuối cùng đã sờ thấy thuỷ tinh châu, tôi còn chưa kịp vui mừng thì nghe thấy giọng nói lạnh như băng của ba từ sau lưng vang lên.

“Con làm gì đó!”

Tôi giật mình, chỉ muốn nhanh chóng rụt tay lại, ai ngờ động tác này làm tay của tôi chạm phải cái gạt tàn bên cạnh.

Chỉ thấy chiếc gạt tàn đó quẹt một đường parabola hoàn mỹ giữa không trung xong, thì nặng nề rớt xuống đất, vỡ tan tành.

Mặt của ba tức thì đổi sắc, nhìn mảnh vỡ trên đất một lúc, sau đó thì phẫn nộ cầm lấy cái giá mắc áo bên cạnh quất về phía tôi.

“Ba, con không phải cố ý đâu!”

“Không phải cố ý thì là cái gì? Mày có biết cái này quan trọng đối với tao biết bao không?”

Ba rơi vào cơn phẫn nộ điên cuồng hoàn toàn bất chấp tôi đang khóc la, từ trên tủ lôi tôi xuống, rồi dùng mắc áo hung hăng đánh tôi.

“Ba! Con biết lỗi rồi! Xin ba đừng đánh con nữa!”

Tôi ngồi trên đất ôm đầu, không ngừng khóc lóc xin tha, nhưng khốc hình vẫn chưa kết thúc. Cái giá mắc áo to lớn một lần lại một lần giáng xuống lưng, cánh tay, bắp đùi, để lại những vệt nóng rực đau rát.

“Cố Vĩnh Huy! Ông làm gì vậy!”

Không biết qua bao lâu, mẹ đã xông đến, kéo tôi vào trong lòng, sau đó trở tay nắm lấy cái giá áo trong tay ba, mới ngừng được hành vi điên cuồng của ba.

“Thằng tiểu súc sinh này làm vỡ cái gạt tàn thuốc A Trí tặng cho tôi!” Ba quát ầm lên.

Thấy cái giá áo bị mẹ nắm chặt đến không thể rút về được, ba liền thẳng thắng giơ chân đạp vào tôi, mẹ vội vàng xoay người qua che chắn cho tôi, sau đó thì căm hận ngước nhìn ba. Tôi trốn trong lòng mẹ nhìn thấy nửa bên mặt của mẹ, trong mắt bà đã đong đầy nước mắt.

“Vỡ thì vỡ! Cái thứ đồ rách đó chẳng lẽ còn quan trọng hơn con ông sao? Cả ngày A Trí, A Trí, ngoài hắn ra trong mắt ông còn có ai nữa chứ?”

“Mẹ kiếp mẹ con thối mấy người là cái giống gì! Cô thật sự tưởng rằng tôi bằng lòng kết hôn với cô sao? Năm đó không phải vì cô mang thai thằng tiểu súc sinh này, thì tôi đã có thể ở cùng A Trí rồi!”

Nghe vậy, thân hình mẹ đột nhiên run lên, sau đó thì thả tôi ra, đứng lên nhìn thẳng vào ba.

“Được lắm! Nhiều năm như vậy cuối cùng ông chịu nói ra rồi, tôi cũng nhịn ông đủ rồi, tôi muốn ly hôn!”

“Ly hôn thì ly hôn! Cô cút ra khỏi nhà tôi, mang theo đồ của cô cút ngay cho tôi! Còn có cái thằng tiểu súc sinh kia nữa!”

Ba và mẹ cứ như vậy lâm vào cuộc cãi vã điên cuồng. Từ sau khi tôi hiểu chuyện, những cuộc tranh cãi như vậy của ba mẹ chưa hề ngừng, lời của họ tôi gần như không hiểu, tôi chỉ biết “Ly hôn” là một chuyện rất nghiêm trọng, chuyện đó có nghĩa là tôi sẽ biến thành đứa trẻ không ai cần.

Tôi sợ nghe thấy hai từ “Ly hôn” , tôi cũng không thể nào chịu được khi đứng cạnh nghe ba mẹ cãi vã, tôi bịt tai chạy ra ngoài, nhưng tôi không biết phải đi đâu, chỉ chạy mãi, hi vọng có thể tìm được một điểm dừng yên tĩnh.

Tôi không biết mình đã chạy đến đâu, chỉ biết đột nhiên chân bị vấp phải cái gì đó, cả người đâm sầm xuống đất.

Trời đổ mưa to, dội lên cơ thể tôi một cách vô tình, đau đớn và lạnh lẽo thừa cơ đâm vào da thịt đã không còn chỗ nào hoàn chỉnh của tôi.

Tôi cứ như vậy nằm sấp trên đất khóc rống lên, cho dù mưa lớn cũng không làm nhạt đi nước mắt mặn chát của tôi.

“Cậu sao vậy?”

Trong cơn mưa lớn một câu hỏi dịu dàng của thiếu niên đột ngột trôi đến.

Tôi ngẩng đầu lên thì đối diện với một đôi mắt đen quen thuộc, là hắn!

“Cậu có sao không?”

Hắn không mang dù, mặc một chiếc áo sơ mi màu trắng mỏng tanh, mặt không chút biểu hiện đứng trong cơn mưa nhìn tôi nằm sấp trên đất. Hắn xuất hiện đột ngột khiến tôi hơi kinh ngạc cũng hơi mừng rỡ, nhưng nghĩ đến trận tranh cãi kịch liệt của ba mẹ và tình trạng bi thảm của mình, tâm tình của tôi lại đạm như tro.

“Ba mẹ nói muốn ly hôn.”

Nước mưa mãnh liệt rơi trên mặt tôi, tôi đã không biết trên khuôn mặt lạnh như băng của mình là nước mưa hay là nước mắt.

“Thì ra cậu cũng bất hạnh như tôi?”

Hắn nói rồi ngồi xổm xuống, đưa tay nâng tôi dậy rồi kéo vào trong lòng.

“Bất hạnh là cái gì?”

Tôi nằm trong lòng hắn chớp hai mắt nhìn hắn, hắn buông mắt xuống.

“Nghĩa là không vui …. Nghĩa là không có ai thích ….”

Nghe vậy, tôi không nói nữa, đem đầu vùi vào trong vòng tay ấm áp của hắn, ngửi thấy mùi hương thanh đạm nhàn nhạt, một sự an tâm trước giờ chưa từng cảm thấy bao trùm lấy tôi, tình cảm khó hiểu khiến cho tim của tôi cũng ấm lên.

“Ca ca, nếu như tôi thương anh, anh cũng thương tôi, vậy chúng ta có còn bất hạnh không?”

Nghe thấy lời nói của tôi, tôi cảm thấy cơ thể hắn đột ngột đông cứng lại. Hắn không trả lời, chỉ càng ôm chặt hơn, tôi vui mừng ôm lại hắn, lẳng lặng tựa vào lòng hắn cùng hắn dầm mưa.

Rất lâu, hắn buông tôi ra, kéo tay tôi đi vào gian nhà của ông nội.

Lúc này ông nội không ở nhà, hắn đưa tôi đi tắm, sau đó dịu dàng xức thuốc cho tôi, từ đầu đến cuối hắn đều không nói chuyện chỉ chuyên tâm lo việc trên tay, còn tôi thỉnh thoảng trộm nhìn gương mặt xinh đẹp lại khiếm khuyết biểu hiện của hắn. Hắn trông giống như một búp bê sứ dễ vỡ, dường như chỉ chạm vào là vỡ, tôi thậm chí không dám đưa tay chạm vào hắn.

“Ca ca, anh thật sự rất đẹp. Anh tên gì vậy?” Khi hắn đang lau tóc giúp tôi, tôi nhịn không được liền hỏi.

Hắn không trả lời ngay, lúc tôi tưởng chừng không có được đáp án thì đột nhiên nghe thấy hai chữ —— Trình Tẫn.

Tôi mừng đến muốn nhảy cẫng lên, lại bị hắn ấn xuống.

“Tôi biết cậu tên Cố Viêm, là cháu nội của Cố gia gia.”

“Trình Tẫn ca ca tại sao anh lại sống chung với ông nội vậy?”

Nghe câu hỏi hắn ngừng lại động tác trên tay.

“Ca ca?”

Tôi khó hiểu nhìn hắn, một lát sau hắn chỉ nhàn nhạt nói: “ Bởi vì Cố gia gia thu nhận tôi, một người không ai cần.”

Nghe vậy, tôi dường như nhìn thấy sự cô độc chôn giấu trong đôi mắt sâu thẳm của hắn, vì vậy tôi lấy dũng khí nắm lấy tay hắn, nghiêm túc hỏi: “ Vậy anh qua nhà tôi đi, ở cùng tôi có được không?”

Nhà của tôi là theo kiến trúc nông thôn từ xưa, gian nhà của ông nội và nhà của tôi chỉ cách nhau một cái sân nhỏ, vẫn là cùng một nhà.

“Thôi đi, hôm khác tôi lại đi tìm cậu vậy.”

Hắn từ chối lời mời của tôi, đồng thời cũng tuột tay ra khỏi tay tôi, tôi chỉ có thể thất vọng cúi thấp đầu không nói gì nữa.

Hôm đó sau khi tạnh mưa, tôi mặc bộ đồ mà hắn thay cho tôi trở về phòng mình, tôi cũng không muốn biết ba mẹ rốt cục cãi thành thế nào, tôi chỉ rúc vào trong chăn, hưởng thụ mùi thơm thanh đạm của hắn trên bộ quần áo.

Ngày thứ hai, tôi thức dậy khi mẹ dịu dàng vuốt ve tôi, tôi nhìn thấy mắt mẹ vừa đỏ vừa sưng, bên má trái còn bị trầy một mảng lớn.

“Tiểu Viêm, mẹ phải làm sao bây giờ?”

Thấy tôi mở mắt ra, mẹ ôm tôi vào lòng, sau đó thì khóc lên.

Tôi không hiểu, cho nên vòng tay qua ôm lấy mẹ, thân hình của mẹ ốm đến có thể sờ thấy xương.

“Mẹ đừng khóc, mẹ bất hạnh còn có con thương mẹ mà.”

Nghe vậy mẹ khóc càng lợi hại hơn, tôi cũng không nói chuyện nữa, chỉ ôm chặt lấy cơ thể đang run của mẹ, để cho mẹ khóc.

Mẹ của tôi là người phụ nữ kiên cường, khóc xong thì giống như chưa từng xảy ra chuyện gì, mẹ vẫn dùng cánh tay gầy gò chống đỡ cái gia đình đã gần như tan vỡ này. Rất nhiều năm sau tôi mới biết, sự kiên cường của mẹ là vì một câu nói ngây thơ trẻ con của tôi.

Nhưng sau đó thì nhà của tôi bắt đầu trở nên yên tĩnh, ba mẹ cũng không ly hôn, nhưng ba gần như mỗi đêm đều không về nhà, mẹ ngoài việc kêu tôi ăn cơm, tắm rửa, ngủ nghỉ thì hầu như không nói chuyện, không khí trong nhà làm cho người tôi muốn nghẹt thở.

Lúc đầu tôi chỉ có thể ra ngoài tìm đám bạn của tôi mà chơi đùa, nhưng mỗi lần nghe thấy bọn chúng hãnh diện kể về ba mẹ mình, tôi luôn cảm thấy rất tự ti, đứng giữa bọn chúng tôi biết mình vĩnh viễn không ngẩng đầu lên được, vì vậy tôi bắt đầu sợ gia nhập vào bọn chúng, mỗi ngày chỉ trốn trong góc sau hậu viện nhà mình.

Chính tại lúc tôi cảm thấy mình đã bị thế giới bỏ rơi, tôi lại nhìn thấy hắn —– Trình Tẫn.

Đó là một buổi trưa nóng rực, tôi ngồi dưới gốc cây táo ở sân sau, bầu trời là một khoảng xanh thẳm, thỉnh thoảng có vài đoá mây trắng trôi qua, chim trên cành hoan lạc reo hót.

Tôi đã tê dại rồi, không còn cảm nhận được gì nữa, chỉ muốn ngồi như vậy nhìn bầu trời nhìn chim bay, cuối cùng biến mất trên thế giới phồn hoa này. Đột nhiên một gương mặt mỹ lệ tuyệt luân che đi màu xanh thẳm trên đỉnh đầu tôi, chỉ có điều trên gương mặt tinh xảo đó không có nhiều biểu hiện, ngoài lạnh nhạt vẫn là lạnh nhạt.

“Cậu sao rồi? Không ra ngoài chơi với bạn nhỏ sao?” Hắn nói, rồi vuốt mái tóc rối của tôi.

Tôi hơi kinh ngạc nhìn hắn, sau đó thì ủ rũ vùi đầu vào giữa hai đầu gối.

“Tôi không muốn.”

“Sao vậy?”

Hắn ngồi xuống chỗ trống bên cạnh tôi.

“Vì ba mẹ của người khác đều rất tốt! Còn ba mẹ tôi thì không cần con cái.”

Sau khi nói xong là một khoảng im lặng dài đằng đẵng.

“Cậu không vui hả?” Hắn mở to mắt nhìn tôi.

Tôi không nói chuyện, đem đầu vùi lại vào trong đầu gối không ngừng gật đầu.

“Tặng cậu cái này.”

Chỉ thấy hắn lấy ra một con heo con làm bằng sứ chỉ to bằng một trái táo chín (loại táo nhỏ) đặt trong lòng bàn tay, đưa đến trước mặt tôi, chú heo con tròn vo đang cười ngây ngốc với tôi, dường như tôi bị cảm nhiễm tâm tình của heo con, cũng cười lên.

“Thật sự tặng cho tôi sao?” Tôi khẩn trương lại hứng thú đến nhìn không ra biểu hiện trên mặt hắn.

Hắn không nói gì, chỉ kéo tay tôi qua đặt con heo con bằng sứ vào trong lòng bàn tay tôi, trên người heo con vẫn còn hơi ấm của hắn, ấm ấm trong lòng bàn tay.

“Khi tôi không vui thường đem nó ra ngắm, tâm tình cũng tốt hơn.”

“Thật sự rất dễ thương, bây giờ tôi rất vui đó.”

Tôi vui mừng nhìn món đồ nhỏ trong tay, lại nhìn hắn.

“Nó là do chính tay tôi làm đó, nhà của tôi trước đây làm nghề đúc đồ gốm.”

“Ca ca thật lợi hại! Tôi cũng muốn làm!”

Nghe vậy, tôi hứng thú nắm lấy tay áo hắn, hắn nhìn tôi rồi vui vẻ gật đầu. Tôi mừng đến độ vừa nhảy vừa la, rồi mới cẩn thận đem heo con hắn tặng tôi cẩn thận bỏ vào túi áo, sau đó thì yên lặng ngồi xổm cạnh hắn.

Chỉ thấy hắn moi một đống bùn dưới gốc cây táo lên, sau đó chia làm hai, một khối đưa cho tôi, một khối thì tự mình nặn.

“Cậu nặn theo tôi đi.”

Hắn nói rồi vo khối đất sét thành một hình cầu nhỏ, tôi cũng học theo lăn thành hình tròn, tất nhiên không đẹp bằng của hắn. Hắn nói đây là thân của heo con, sau đó lại chỉ tôi nặn mắt cho heo con, mũi, tai và đuôi.

Hai người bọn tôi châu đầu vào nhau ngồi chồm hổm trên đất, lúc đang say sưa nặn, thì tên anh họ lớn hơn tôi mười một tuổi không biết từ khi nào đã đứng sau lưng bọn tôi.

Ba mẹ của anh họ đã qua đời từ khi hắn còn rất nhỏ, là mẹ tôi nhận nuôi hắn. Ở trong gia đình lạnh như băng này, kì thực hắn cũng như tôi thiếu sự yêu thương chăm sóc, nhưng hắn lại không giống như tôi, ám ảnh mất đi cha mẹ làm cho tính tình của hắn cực kì thô bạo.

“Thằng quỷ nhỏ mau vô nhà cho tao! Dì không phải đã nói không được đến gần cái thứ không biết xấu hổ kia sao?”

Anh họ giận dữ đi qua, nắm lấy cánh tay tôi, lôi tôi đứng lên.

Đối với sự thô bạo của anh họ tôi trước giờ cực kì ghét, hơn nữa mẹ chỉ nói không được qua nhà của ông nội thôi, cũng không nói đến Trình Tẫn.

“Tôi ghét cậu! Tôi muốn ở cùng với Trình Tẫn ca ca! Tôi không muốn vô nhà với cậu!” Tôi không ngừng nện vào tay anh họ biểu thị phản kháng.

“Mẹ kiếp mày cũng không biết xấu hổ như cái tên kia rồi phải không?”

Anh họ vừa nói vừa thô bạo giữ lấy tay tôi, chạm vào chú heo con vẫn chưa hoàn thành của tôi, hắn nhanh chóng moi lấy con heo trong tay tôi quăng xuống đất, hung hãn dùng chân chà lên.

Tôi nóng đến muốn ôm lấy chân anh họ, nhưng tay lại bị giữ chặt, không thể giãy dụa, heo con của tôi lại trở về một đống bùn nhão.

“Khốn kiếp! Cậu là đại khốn kiếp!” Việc duy nhất tôi có thể làm là gào lên.

Anh họ đạp đủ rồi liền nắm tay kéo tôi vô nhà, tôi biết mình không có sức thoát khỏi sự kiếm hãm của anh họ, không làm được gì khác là quay đầu lại nhìn Trình Tẫn.

Gương mặt hắn trắng thảm, vẫn là chiếc áo sơ mi màu trắng mỏng manh, lẻ loi đứng dưới gốc cây táo nhìn tôi. Lưng bàn tay hắn chốc chốc lại gạt qua mặt, tôi nhìn thấy rồi, hắn đang khóc.

Sau đó, mỗi ngày tôi vẫn trốn dưới gốc cây táo trong sân chờ hắn xuất hiện. Một ngày, hai ngày, ba ngày …. trôi qua, tôi cũng thi thoảng trốn ở ngoài nhà ông nội nhìn ngóng, nhưng hắn biến mất như chưa từng xuất hiện.

Vì vậy tôi bắt đầu ngồi dưới gốc cây táo nặn heo con của tôi, tôi nghĩ chỉ cần tôi cố gắng nặn cho đẹp, hắn nhất định sẽ đến gặp tôi. Nhưng tôi nặn thế nào cũng không nặn ra được cảm giác hôm đó hắn dạy cho tôi, mỗi ngày làm đến toàn thân là bùn đất mới về nhà.

Cho đến một ngày, tôi cuối cùng đã nặn ra được một con heo con, hắn quả thật là đứng trước mặt tôi.

Vẫn là gương mặt trắng đến không một chút huyết sắc, trên người vẫn là áo sơ mi trắng mong manh.

Nhìn thấy hắn, tôi khẩn trương đến nói không ra lời, quên mất tay dính đầy bùn đất mà lau lên mặt mình.

“Trình Tẫn ca ca, anh nói xem phải làm sao để heo con biết cười.”

Tôi mở lòng bàn tay ra trước mặt hắn, hắn nhìn con heo tôi nặn một lúc lâu, sau đó cầm con heo đất đó lên, lấy một miếng gỗ nhỏ dưới đất nhẹ nhàng vẽ một đường ở dưới mũi heo con, heo con liền cười lên.

Hắn trả lại heo con cho tôi, trên mặt vẫn không có nhiều biểu hiện, nhưng tôi biết hắn đang cười, cười vui đến không gì sánh được.

Khắc hoạ nụ cười trên mặt heo con kì thực chính là tâm tình chôn sâu trong nội tâm hắn, nụ cười thoát tục đó chỉ có tôi có thể nhìn thấy.

Từ đó, giữa chúng tôi dường như có một giao ước ngầm.

Chỉ cần tôi chờ dưới gốc cây táo, hắn sẽ xuất hiện.

Bởi vì ba nhiều năm trác táng, uống rượu bên ngoài, trước giờ không làm ruộng, cho nên mấy mẫu đất của nhà tôi đều do ông nội và mẹ gánh vác. Ban ngày khi ông nội xuống ruộng làm, tôi thích nhất là chơi đùa cả ngày với anh Trình Tẫn.

Mùa hè bọn tôi cùng bắt dế, đào hang chuột, lấy đất sét nặn ra đủ mọi hình dạng động vật, chơi mệt thì tựa vào nhau, ngồi dưới gốc cây táo trong sân nghỉ ngơi, không cần phải suy nghĩ gì cả. Sau khi vào đông, không bao lâu thì tuyết rơi, bọn tôi thường ở trong sân chơi đắp người tuyết hoặc chơi ném tuyết.

Tôi còn nhớ mùa đông năm đó đặc biệt lạnh, vào đông được mấy tháng thì xui xẻo tay của tôi bị nứt da, Trình Tẫn không còn nghịch tuyết với tôi nữa, mỗi ngày hắn lại tìm mấy loại thuốc kì lạ đến bôi lên tay tôi, không lâu sau thì tay của tôi khỏi hẳn, nhưng sau đó tôi và hắn gặp nhau, hắn đều kéo tôi vào trong nhà, cùng ngồi bên lò sưởi trò chuyện, nói cái gì cũng không cho tôi đụng vào tuyết nữa.

Thỉnh thoảng ông nội không xuống ruộng làm đồng, thì cả ngày tôi không được thấy hắn, chỉ có thể trốn trong góc nhà của ông nội mà tìm hình bóng của hắn.

Tôi thích cái cảm giác ở cùng hắn, giữa chúng tôi có một thứ tình cảm mềm mỏng, không quá sắc xảo, sẽ không làm tổn thương lẫn nhau.

Cho dù ba của tôi gần như không về nhà, mẹ cả ngày không nói chuyện, ông nội lạnh nhạt, hay là người anh họ thô bạo, tôi đều không sợ. Có sự tồn tại của hắn, tôi đã tìm được một lí do để sống tiếp trong ngôi nhà này.

Thế nhưng mỗi lần bị anh họ phát hiện tôi ở cùng hắn, tôi luôn bị đánh đòn, ban ngày người lớn đều không có ở nhà, tôi chỉ có thể nhẫn nhịn cơn bạo hành cùa anh họ.

Bắt đầu từ đó tôi hạ quyết tâm phải cố gắng trở nên mạnh mẽ, cố gắng trưởng thành, tôi muốn đưa Trình Tẫn thoát khỏi ngôi nhà chỉ có bạo lực và lạnh nhạt này.

Ngày tháng cứ như vậy trôi qua, vào một buổi trưa hè oi bức khi tôi bảy tuổi, tôi và hắn chơi đùa mệt rồi, ngồi tựa lưng vào nhau dưới gốc cây táo hóng mát, vốn là một buổi trưa thoải mái lại vì sự xuất hiện của anh họ mà bị phá vỡ.

“Không phải tao đã cảnh cáo mày, đừng ở cùng cái thứ không biết biết xấu hổ này sao?”

Giọng của anh họ đầy sự tức giận và khinh miệt đột nhiên vang lên từ trên đầu tôi, hắn từ trên cao nhìn xuống bọn tôi, tôi và Trình Tẫn vội vàng đứng dậy.

“Là tại tôi kéo Tiểu Viêm ra chơi với tôi.” Trình Tẫn mở miệng giải thích giùm tôi, còn đem tôi kéo ra sau lưng.

“Ở trong nhà này cậu có tư cách nói chuyện hả? Lão già đó không biết xấu hổ còn chưa đủ, cậu còn nhỏ như vậy cũng muốn học theo?”

Khi đó tôi vẫn không hiểu lời của anh họ, nhưng tôi biết hắn đang sỉ nhục Trình Tẫn. tôi bị giọng điệu khinh miệt của anh họ chọc giận.

“Cậu mới là không biết xấu hổ!” Tôi ở sau lưng Trình Tẫn hung hăng chửi một câu.

Lời nói của tôi rõ ràng đã truyền vào tai của anh họ, hắn tức giận đẩy Trình Tẫn ra xông về phía tôi, nắm lấy áo tôi.

“Mày vừa nói cái gì?”

“Cậu không biết xấu hổ! Cậu là khốn kiếp, đầu heo, bệnh tâm thần!”

Anh họ hoàn toàn bị lời mắng của tôi chọc giận rồi, tôi cũng không cam yếu kém trừng nhìn hắn một cái, sau đó thì cắn vào tay hắn một cái thật đau, cho đến khi nếm được mùi máu tanh mới nhả ra.

“Mẹ nó, tiểu khốn kiếp! Mày không muốn sống nữa phải không!”

Anh họ tung nắm đấm vào bụng tôi, tôi một chút năng lực phản kháng cũng không có, cứ như vậy bị hắn đánh đến nằm sấp trên đất. Tôi phẫn nộ, phẫn nộ mình ngay cả một cú đấm như vậy cũng chịu không nổi.

“Tiểu khốn kiếp, mày dám cắn tao! Tao cho mày cắn!”

Anh họ vừa quát tháo vừa lấy chân đá vào bụng tôi, tôi bị hắn đánh đến gần như mất đi ý thức, nhưng vẫn cố gắng nhìn xung quanh.

Trình Tẫn đã không còn ở đây nữa, cũng may hắn không ở.

Tôi rất sợ anh họ sẽ đánh cả hắn, hắn chắc chắn không chịu nổi cú đấm của anh họ.

Lúc tôi tưởng rằng mình sắp chết đến nơi, thì một tiếng quát nghiêm nghị làm dừng lại hành vi bạo lực của anh họ.

“Dừng tay!”

Tuy tuổi đã quá lục tuần nhưng ông nội cơ thể vẫn cường tráng, lời nói vẫn có một sự uy nghiêm đáng sợ.

Thấy anh họ ngừng tay, Trình Tẫn lập tức chạy qua, đem cơ thể tàn tạ bất kham của tôi ôm vào trong lòng, mùi thơm thanh nhạt trên người hắn phả vào mặt tôi, dịu dàng đến độ làm tôi muốn khóc.

Tôi biết, hắn vì tôi mà chạy đi kêu ông nội về.

“Tiểu Viêm là cháu của tôi, cậu dựa vào cái gì mà đánh nó! Cậu đối với tôi mà nói bất quá chỉ là một người ngoài, cậu phải nhớ, cái nhà này là vì thấy cậu đáng thương nên mới nhận nuôi cậu, cậu chỉ là một con chó tôi nuôi trong nhà thôi!”

Lời của ông nội làm mặt anh họ tái xanh, hắn bước đến muốn đánh ông nội, nhưng ông nội nhanh nhẹn tránh sự công kích của hắn, sau đó bắt lấy cánh tay trái, hung hãn đá một cước vào bụng hắn, hắn ngã nhào trên đất không bò dậy nổi.

“Đưa Tiểu Viêm vào trong nhà.” Ông nội phủi phủi quần áo, căn dặn lúc xoay người đi vào trong.

Trình Tẫn nghe vậy, vội vàng bồng tôi đi theo ông nội.

Vào trong nhà ông nội thì tôi đã hoàn toàn mất đi tri giác, khi tỉnh lại, tôi lại nằm trên giường bệnh trong bệnh viện ở thị trấn, Trình Tẫn ngồi bên cạnh, thấy tôi tỉnh lại vẻ mặt bình thản nói cho tôi biết, tôi bị gãy 5 cái xương sườn.

Sau đó tôi nằm trong bệnh viện tròn một tháng trời.

Sau khi xuất viện ông nội nói với tôi, sau này rảnh rỗi có thể đến nhà tìm Trình Tẫn chơi, như vậy tôi sẽ không bị anh họ đánh nữa. Đồng thời ông nội cũng yêu cầu tôi phải gọi Trình Tẫn là tiểu thúc(chú út), ông nội nói Trình Tẫn là con nuôi của ông nội, lúc đó tôi mới biết, Trình Tẫn trông lớn hơn tôi không bao nhiêu kia lại ngang nhiên lớn hơn tôi đến 10 tuổi.

Đến tháng chín, tôi bắt đầu vào học.

Mỗi ngày sau khi tan học chuyện đầu tiên chính là chạy vô nhà ông nội, gặp tiểu thúc của tôi —- Trình Tẫn, tôi kéo tay thúc ngồi bên lò sưởi, kể những chuyện tôi gặp trên trường, đủ loại chuyện lớn chuyện nhỏ.

Tôi từ nhỏ đã là học sinh xuất sắc, tiểu học vì thành tích ưu tú mà luôn được thầy cô giáo và bạn học ưu ái. Tôi ở trường học thường được rất nhiều lời khen thưởng, còn lấy được những món đồ rất ngon rất hay, tôi luôn giữ lại mang về nhà chia sẽ với tiểu thúc. Nếu như tôi gặp phải cái gì mới mẻ, đều có thể thao thao bất tuyệt kể cho tiểu thúc mấy ngày liền.

Tôi còn nhớ có một lần tan học trên đường về nhà, tôi và mấy đứa bạn không về thẳng nhà, mà đi đến chỗ sườn núi hẻo lánh chơi. Trên triền núi có một cây hoa nở đầy đoá hoa nhỏ màu trắng, gió thổi nhẹ qua, đoá hoa đẹp đẽ trên cành nhẹ nhàng lung lay theo gió, thỉnh thoảng cánh hoa màu trắng lại rơi xuống.

Không biết tại sao, cái cây này làm tôi nhớ đến tiểu thúc thích mặc áo sơ mi trắng, vì vậy tôi trèo lên hái một cành hoa tươi đẹp nhất, cẩn thận bỏ vào trong cặp sách.

Nhưng khi tôi về đến nhà muốn đem cành hoa đó cho tiểu thúc xem, mới phát hiện đoá hoa màu trắng xinh đẹp đã héo tàn vàng vọt. Tôi đau lòng nhìn cành hoa trong tay không biết phải nói sao cho tốt, thì tiểu thúc nhẹ nhàng ôm lấy tôi, cầm lấy cành hoa trong tay tôi.

“Hoa rất đẹp.” Tiểu thúc nói như vậy.

Nhưng tôi biết tiểu thúc chỉ an ủi tôi thôi, tôi một chút cũng không thể vui lên được.

“Rõ ràng không đẹp chút nào.”

“Tôi thật sự rất vui, cho nên cảm thấy nó đẹp.”

Nghe thấy vậy, trong lòng tôi hoan hỉ một cơn, nhưng vẫn cẩn thận ngẩng lên nhìn tiểu thúc, muốn xác nhận: “ Thật sao?”

Tiểu thúc vẻ mặt nhu hoà gật đầu, tuy trên mặt thúc không có nụ cười, nhưng tôi có thể cảm nhận được sự vui thích từ trong nội tâm thúc.

Vì vậy, tôi vui vẻ cười lên, ôm lấy người tiểu thúc, đầu dán chặt vào ngực thúc, ngửi mùi thơm thanh đạm phát ra từ người tiểu thúc.

“Chỉ cần là đồ của Tiểu Viêm tặng, tôi đều thích.” Tiểu thúc vừa nói vừa yêu chiều xoa đầu tôi.

Tôi ngước đầu lên, nghiêm túc nhìn hắn.

“Còn tôi? Tiểu thúc có thích tôi không?”

Tiểu thúc bị tôi hỏi đến ngẩn người ra một lúc, lâu quá không có được câu trả lời tôi nôn nóng hỏi tới: “ “Tiểu thúc cũng thích tôi chứ?”

“Thích, rất thích.” Tiểu thúc nói như vậy nhưng trên mặt lại hơi mông lung.

Tuy đại đa số thời gian chúng tôi ở bên nhau đều rất vui vẻ, nhưng thi thoảng cũng gặp rắc rối.

Khi đó, tôi thích nhất là chơi trốn tìm trong nhà ông nội, tuy chỉ có hai người chơi, nhưng chúng tôi vẫn vui vẻ.

Một người dùng khăn quàng đỏ bịt mắt lại đi bắt người kia, sau khi đối phương bị bắt thì đổi chỗ cho nhau tiếp tục chơi.

Mỗi lần đến lượt tôi làm người mù đi bắt tiểu thúc, tôi luôn thừa cơ hội lúc bắt được thúc, thì cả người dính trên người thúc làm nũng, trên người tiểu thúc có một mùi thơm thanh đạm nhàn nhạt làm cho tâm trí của tôi hướng về. Mà tiểu thúc trước giờ cũng không từ chối cơn mè nheo của tôi, còn vui vẻ ôm tôi vào lòng.

Buổi trưa, chơi mệt bọn tôi cùng nằm trên giường, ngủ trưa hoặc là trò chuyện.

Nhưng nhà ông nội rất nhỏ, bọn tôi chơi trốn tìm thường làm vỡ đồ trong nhà, ông nội về đến nhìn thấy đồ đạc bị vỡ còn chưa kịp mở miệng, tôi đã tự đứng ra nói là mình làm vỡ.

Mỗi lần ông nội cũng không hỏi thêm gì nhiều, cầm lấy chổi quất vào người tôi, vô luận tiểu thúc đứng bên cạnh có cầu xin thế nào, ông nội cũng không nghe lọt, chỉ đến khi tiểu thúc bất chấp tất cả chắn trước người tôi, ông nội mới chịu dừng lại.

Tôi thật sự không sợ chút nào, một chút cũng không oán trách, vì mỗi lần bị đánh, tiểu thúc luôn dùng đủ mọi cách để che chở cho tôi, sau đó còn len lén kéo tôi vào một góc bôi thuốc.

Trong ngôi nhà này chỉ có tiểu thúc mới quan tâm tôi như vậy, tôi thích hưởng thụ sự dịu dàng của thúc.

Năm tháng cứ như vậy từng ngày trôi qua, tôi dần trưởng thành, số lần bị đánh ít dần, chiều cao cũng sắp bằng tiểu thúc. Tuy tôi vẫn thường kéo tiểu thúc thao thao bất tuyệt nói chuyện trong trường, nhìn thấy món gì hay cũng nhất định phải mang về nhà chia sẽ với tiểu thúc, nhưng tôi không còn chơi trốn tìm nữa, cũng không thể ôm lấy tiểu thúc mà làm nũng nữa.

Nhưng, quan hệ của chúng tôi cũng không vì vậy mà xa lạ, tôi cũng dần chú ý đến những chuyện mà trước đây chưa bao giờ để ý.

Tiểu thúc không đi học, trước giờ cũng chưa đến trường, thậm chí ngay cả tiếng Hán cũng không biết được mấy chữ.

Tiểu thúc không ra ngoài, thậm chí bên ngoài nhà ông nội cũng chưa từng đi.

Tiểu thúc không biết cười, khóc, đau khổ, giận dữ thúc đều biết, chỉ là không biết cười.

Tôi luôn hỏi thúc tại sao vậy, tại sao, nhưng mỗi lần thúc đều lắc đầu không nói.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lục Bình về bài viết trên: lanna
Có bài mới 29.04.2016, 16:20
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Tịch Ưng Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Tịch Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 27.11.2015, 16:02
Tuổi: 36 Nam
Bài viết: 11122
Được thanks: 12287 lần
Điểm: 10.65
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện Đại - Đam Mỹ] Tàn Tro - Vi Quân - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 2 :


Nghỉ hè đầu tháng ba, tôi thuận lợi nhận được giấy báo trúng tuyển vào trường chuyên cao trung của huyện.

Hôm nhận được giấy báo trúng tuyển, tôi mừng đến phóng như bay vào trong nhà ông nội. Ý muốn duy nhất của tôi chính là phải đưa tiểu thúc đi xem trường học mới của tôi, tôi muốn thúc cũng cảm nhận được tương lai của tôi.

Khó khăn lắm mới có được sự đồng ý của ông nội và tiểu thúc, tôi dùng chiếc xe đạp cũ nát khi chạy vang lên tiếng ting tang chở tiểu thúc đến trường học mới.

Nhà của tôi cách thị trấn rất xa, chạy xe đạp ít nhất cũng hơn một giờ đồng hồ, cho nên vào trung học tôi phải sống trong kí túc xá. Hơn nữa đường đi hơn một nửa là phải đi trên đường ruộng rất nhỏ, gồ ghề không bằng phẳng, lát nữa quay về cũng không phải là chuyện dễ dàng.

Trên đường đến trường, tiểu thúc luôn yên lặng ngồi phía sau ôm eo tôi, lúc đầu tôi chỉ chuyên tâm lo mặt đường dưới chân, nhưng không biết từ khi nào, cái tôi để ý lại là đôi tay trắng đến không giống tay con trai kia.

Quá lâu không ra ngoài lại thêm trời sinh lệ chất, da dẻ của tiểu thúc còn trắng hơn so với bất kì cô gái nào tôi từng gặp. Tuy đã 26 tuổi, nhưng trông chỉ giống như thiếu niên 16 tuổi.

Mặt trời chói chang, hoa màu trên ruộng toả ra mùi thơm đặc trưng, tiếng kêu của côn trùng mùa hạ làm cho người tôi tâm phiền ý loạn, cánh tay tiểu thúc vòng quanh eo khiến cho tôi cảm thấy miệng khô lưỡi khốc.

Một ý niệm muốn chạm vào thúc, che chở cho thúc tự nhiên nảy sinh.

Mấy năm nay, tiểu thúc là người gần gũi với tôi nhất, hai chúng tôi đều rất thân thuộc, nhưng có một thứ tình cảm xa lạ dường như đang dần dần lẻn vào trái tim tôi, thay đổi suy nghĩ của tôi. Cho dù mỗi ngày đều có thể nhìn thấy thúc ấy nhưng vẫn không đủ, tôi muốn chiếm hữu tiểu thúc nhiều hơn nữa, hi vọng thúc chỉ là của một mình tôi.

Nghĩ rồi lại nghĩ tôi không khỏi bị ý nghĩ đáng sợ của mình làm phát hoảng. Tiểu thúc hoàn toàn không biết suy nghĩ của tôi luôn yên lặng ngồi ở yên sau, làm tôi thấy chột dạ.

“Nóng quá ha.” Vì không để cho mình có không gian để suy nghĩ lung tung nữa nên tôi bắt đầu cố tìm chuyện để nói.

“Lâu lắm rồi chưa ra ngoài.”

“Cảm thấy tốt chứ?”

“Phải.”

“Tiểu thúc nên ra ngoài nhiều hơn, thúc xem thúc trắng đến độ không giống con trai nữa rồi.”

“Ba không thích cho tôi ra ngoài.”

Tuy mấy năm nay tôi thường nghe tiểu thúc gọi ông nội là “Ba”, nhưng tôi vẫn không thể nào quen được.

“Tiểu thúc, thúc cũng 26 tuổi rồi tại sao ông nội vẫn luôn quản đông quản tây thúc vậy?”

Tiểu thúc không nói nữa, giữa chúng tôi lại trở nên yên ắng, mặt trời trên đỉnh đầu lúc này lại càng nóng rực hơn.

“Tiểu Viêm, tôi nghe nói nếu đến quá gần mặt trời, sẽ bị thiêu thành tro, phải không?”

Câu hỏi của tiểu thúc làm tôi chẳng biết nói sao.

“Đúng vậy, cho nên tới nay con người vẫn chưa dám chân chính tiếp cận mặt trời.”

“Cho dù rõ biết sẽ bị thiêu thành tro cũng muốn đến gần mặt trời, có phải là rất khờ không?”

Câu nói đột ngột của tiểu thúc làm tôi nhớ đến những nhà khoa học và nhà phát minh vĩ đại kia, vì vậy tôi không hề chần chừ nói: “ Đời người đến cuối cùng vẫn phải hoá thành tro, có thể vì một sự cố chấp mà bùng cháy, cũng còn tốt hơn so với sống mù quáng.”

“Ừm.”

Âm thanh của tiểu thúc rất nhẹ, chỉ một lát đã tan biến trong không khí oi bức.

Trên đường, hai người bọn tôi đều không nói chuyện nữa.

Đến cổng trường trung học trên huyện, chỉ mới là khí thế của to lớn của cổng trường đã làm cho dân dưới quê như tôi hoàn toàn bị chấn động, nhưng tiểu thúc bên cạnh thì vẫn không có nhiều biểu hiện. Tuỳ ý đỗ xe đạp xong, tôi kéo tay tiểu thúc bắt đầu dạo vườn trường.

Đối với một đứa quanh năm học trong ngôi trường tiểu học cũ kĩ như tôi mà nói, thì ngôi trường trung học trước mặt có thể coi là nguy nga tráng lệ, bất cứ sự vật nào cũng đều mới mẻ.

Vào trong đường trường hai bên trồng toàn cây xanh, trên đường còn thấy được bảng vinh dự rất rõ ràng, vì vậy tôi hứng thú kéo tiểu thúc đi xem bảng.

Trạng nguyên cao đỗ, Thanh Hoa Bắc Đại, những môn riêng đều là điểm cao nhất …. Hàng loạt những từ ngữ đại diện cho sự huy hoàng và vinh quang của học sinh Trung Quốc hiện ra trước mắt, làm tôi muốn hoa mắt, trên bảng đỏ từng gương mặt với nụ cười kiêu hãnh sáng loá đang xưng hùng tranh bá.

Cách một lớp kiếng, tôi nhìn chiếc bảng vàng làm cho người tôi phải hoa mắt kia, hi vọng ba năm sau ở đây cũng sẽ có một chỗ cho mình.

“Đây là cái gì?” Tiểu thúc đứng bên cạnh tôi, nghiêng đầu dùng ánh mắt mù tịt nhìn thế giới bên trong tấm kiếng, tiểu thúc hỏi ngây thơ như vậy, lại đành chịu đến như vậy.

“Bảng vàng tốt nghiệp.”

“Những người đó đều là người rất giỏi phải không?”

“Tiểu thúc, ba năm sau tôi cũng sẽ nằm trong đó.”

‘Ừm, Tiểu Viêm cũng là người rất giỏi.”

“Phải a! Phải a!”

Lời khen thưởng của tiểu thúc khiến cho máu huyết của tôi dâng lên đỉnh đầu, tôi vui vẻ nắm lấy tay thúc, tiếp tục đi dạo trong trường.

Ở một chỗ rẽ, có một cái ao nước nhân tạo, ở giữa có một hòn núi giả, hình dạng kì quái đá lởm chởm, từ trên đỉnh núi phun ra mấy cột nước nhỏ li ti, ánh mặt trời rọi xuống, làm trên cột nước hiện ra một chiếc cầu vồng đẹp đẽ.

“Tiểu thúc, nhìn xem cầu vồng kìa!” Tôi ngạc nhiên kéo tiểu thúc đi qua ao nước.

“Đẹp quá, nhưng ở đây sao lại có cầu vồng được chứ?”

Nghe lời nói, tôi xém chút buột miệng lôi ra một tràng kiến thức vật lí. Nhưng người đứng bên cạnh tôi là tiểu thúc, tôi liền đem những đạo lí kiến thức đó nuốt vào hết.

“Có nước có mặt trời, thì sẽ có khả năng xuất hiện cầu vồng.”

Tiểu thúc không chất vấn tôi nữa, sau đó đưa ánh mắt hướng vào trong ao nước.

“Có nhiều cá quá.”

“Phải ha.”

“Tôi có thể bắt không?” Thúc ấy nói rồi đưa tay vào làm dao động nước, cá trong ao cảm nhận được sóng nước liền bơi đi lập tức.

“Loại cá này chỉ có thể ngắm thôi.”

“Bọn chúng rất đẹp, trông rất tự do.”

Khi tiểu thúc nói chuyện chỉ tập trung nhìn vào trong đáy ao, tôi lại bị nửa bên mặt xinh đẹp của thúc làm chấn động đến không thể thở nổi.

Nhanh chóng di chuyển ánh mắt, tôi nhìn vào trong ao, lại nhìn thấy bàn tay trắng đến trong suốt của tiểu thúc trong làn nước xanh lướt qua lướt lại, làm cho toàn thân tôi mất tự chủ mà xao động.

Tôi bị mê hoặc rồi, bị bàn tay trắng đến trong suốt của tiểu thúc mê hoặc mất rồi.

Tôi gần như vô thức, bất ngờ chụp lấy bàn tay đang nhộn nhạo trong làn nước xanh kia, nắm chặt trong lòng bàn tay.

“Tiểu Viêm? Sao vậy?”

Tiểu thúc xoay sang nhìn tôi, hơi thở của tiểu thúc lướt nhẹ trên mặt tôi. Thúc ấy dùng đôi mắt đen trong suốt nhìn tôi một cách khó hiểu, đôi môi đỏ hé mở như ngầm mời gọi, để cho tôi xém chút nhịn không được muốn hôn lên.

Đến cuối cùng tôi đem hồn phách của mình từ bên vách núi kéo trở về, xoay mặt đi chỗ khác đứng lên, nắm lấy tay tiểu thúc tự ý kéo thúc đứng dậy.

“Tiểu thúc, chúng tôi đi xem chỗ khác đi.”

Sau khi rời khỏi ao nước, tôi đến sân bóng rổ, lúc này sân bóng rổ vắng tanh chỉ có một người đang luyện ném bóng.

Bóng rổ là môn thể thao tôi thích, tôi hứng thú dẫn tiểu thúc đến chỗ người đó, bắt chuyện mấy câu với người đó, sau đó thành công mượn được trái bóng, chuẩn bị biểu diễn trước mặt tiểu thúc.

Giữ bóng, sải bước, lên rổ, tôi hoàn thành lần ném bóng hoàn mỹ, cảm giác thoải mái nhẹ nhõm đó khiến cho tôi muốn bỏ mà không được, tôi liên tiếp ném cầu tốt đến mấy lần.

Cảm thấy vẫn chưa đã ghiền, tôi đột nhiên có một niềm kích động muốn kéo tiểu thúc qua cùng chơi bóng.

“Tiểu thúc, thúc cũng qua đây đi.” Tôi ném bóng cho thúc ấy, tiểu thúc vụng về đón lấy bóng, vẻ mặt khó xử.

“Tôi thật sự không biết cái này.”

“Tôi dạy thúc!”

Tôi ôm quanh eo, dùng thân hình bao bọc tiểu thúc, tay nắm lấy tay thúc làm tư thế ném bóng.

Trên người tiểu thúc có mùi hương thơm mát nhạt đặc trưng toả ra, những chỗ tiếp xúc với làn da của thúc giống như đang bốc cháy, nóng bỏng cực kì. Vốn là không có gì tôi bắt đầu thấy bất thường, thế nên động tác ném rổ chậm chạp không hoàn thành được.

“Tiểu Viêm?”

Giọng nói dịu dàng của tiểu thúc lại một lần nữa làm tôi hoàn hồn lại, tôi phát hiện hôm nay mình rất kì lạ, luôn có những mơ mộng kì quái đối với tiểu thúc.

Nắm lấy tay thúc, qua loa ném bóng lên, bóng thậm chí còn không chạm đến rổ được. Không còn tâm trí chơi bóng tôi đem bóng trả lại cho chủ nhân của nó, sau đó cùng tiểu thúc đi lên lầu trong trường học.

Trường học có tổng cộng năm lầu, qui mô rất lớn, tôi không khỏi thán phục hết lần này đến lần khác.

Nhưng cầu thang lên lầu hai đã bị một chiếc cửa sắt vô tình khoá lại, chúng tôi chỉ có thể tham quan ở lầu một. Nhìn qua chiếc cửa sổ bằng kính, thấy rất rõ ràng cách bài trí trong phòng học, tôi kéo tiểu thúc đến trước ô cửa sổ kính.

“Tiểu thúc, thúc xem đây chính là nơi sau này tôi sẽ học đó!”

“Thì ra lớp học là như vầy.”

“Trường học ở dưới quê không được tốt như vậy, tiểu thúc xem kìa, còn có tivi nữa! Còn lớn hơn ở nhà.”

“Phải đó, Tiểu Viêm sau này cuộc sống trong trường trung học nhất định sẽ rất thú vị.” Tiểu thúc rõ ràng là cảm thấy cô đơn.

“Thực ra đi học cũng rất cực khổ.”

Tiểu thúc lại không giống, cuộc sống của thúc ấy gần như như mỗi ngày đểu chỉ có thể đối diện với bốn bức tường cao. Muốn an ủi thúc ấy, tôi rất tự nhiên ôm lấy bờ vai tiểu thúc.

Lúc này tiểu thúc đột nhiên xoay qua đối diện với tôi, bất chợt đột nhiên trở thành tôi ôm cả người thúc ấy vào lòng, hai tay của tôi tất nhiên cũng chống trên tấm kiếng phía sau đầu tiểu thúc.

Ánh mắt thúc nhìn tôi không hoàn toàn dịu dàng như thường ngày, giống như muốn nói gì đó, nhìn thật sâu vào đáy mắt tôi.

Tức thì, tim của tôi hần như muốn vọt ra khỏi cổ họng, sau đó não bộ bắt đầu tê dại, cái gì cũng không dám nghĩ, cũng không muốn nghĩ ngợi gì nữa.

Tiểu thúc hơi ngẩng đầu lên, sau đó nhắm mắt lại.

Cho dù không có kinh nghiệm, tôi cũng biết đây là tình huống gì, tôi gần như không chút do dự đưa môi mình kề lên.

Mềm mại ươn ướt, thơm ngọt, chỉ là môi và môi chạm vào, lại có một thứ tình cảm không tên đã bộc phát trong tích tắc.

Không biết đã qua bao lâu, đột nhiên một tiếng gõ cứng nhắc vang lên, phá vỡ giây phút ngọt ngào.

“Hai người là ai? Lầu trong trường học không được tuỳ tiện xâm nhập!”

Xoay đầu lại nhìn, là nhân viên bảo vệ trong trường, người đó nhìn rõ tôi và tiểu thúc xong thì lộ vẻ kinh ngạc.

Tôi hoảng hoạn nói một tiếng “Xin lỗi”, liền dẫn tiểu thúc khẩn trương rời khỏi.

Nỗi xốn xang trong tim lâu sau vẫn không thể bình tĩnh lại, tôi chỉ thấy trên mặt nóng như lửa đốt, không dám nhìn tiểu thúc, bước thật nhanh qua mặt tiểu thúc.

Không biết bao lâu, tôi cảm thấy một cánh tay ấm áp giữ lấy tôi, nghiêng đầu nhìn thấy, là gương mặt cũng đỏ ửng của tiểu thúc.

Tiểu thúc không nói gì cả, chỉ nắm chặt tay tôi, tôi nghĩ có lẽ là thúc ấy khẩn trương như tôi vậy. Tôi dùng sức giữ chặt tay thúc, lúc này, một ý nghĩ bắt đầu hoàn toàn thành hình trong tim tôi.

Thuận theo đường xuống lầu đi không bao lâu thì nhìn thấy kí túc xá học sinh, đó là chỗ tương lai tôi sẽ ở, hơn thế nữa nơi đó không có sự tồn tại của tiểu thúc.

Tôi và tiểu thúc nắm tay nhau, ngước nhìn toà nhà cao to trước mặt, một cảm giác áp bức cũng theo đó mà đến.

“Tiểu Viêm, cho dù sau này cuộc sống của cậu rất thú vị, cũng đừng quên tôi có được không?” Tiểu thúc nhìn kí túc xá trước mặt mà nói như vậy, cơ thể mong manh tạo ra cảm giác bất lực.

“Ừm, tiểu thúc mãi mãi là người quan trọng nhất của tôi.”

Vườn trường học trong kì nghỉ không một bóng người, tôi nhìn quan sát xung quanh xong, cuối cùng lấy dũng khí ôm tiểu thúc vào lòng, cơ thể của thúc vẫn mềm mại nhỏ nhắn như vậy, mang theo hương thơm mát nhàn nhạt.

Tôi nhớ lúc nhỏ thúc ấy thường ôm tôi trong lòng, chúng tôi cùng vui đùa huyên náo, lớn lên thì thể hình tôi đã vượt xa thúc, tiểu thúc không còn ôm tôi nữa, mà đây cũng là lần đầu tiên tôi lấy dũng khí đem thúc ôm vào trong lòng. Tôi nghĩ, có lẽ từ rất lâu rồi tôi đã nảy sinh ý định này.

“Tiểu Viêm, cậu từng nói một người có thể vì cố chấp mà bùng cháy còn tốt hơn sống mà mù quáng, cho nên tôi muốn thử xem sao ….” Tiểu thúc thản nhiên nói, sau đó lấy tay vòng quanh eo tôi.

“Tiểu thúc, cho dù hoá thành tro tàn tôi cũng muốn ở cùng người, thật đó.”

Tôi lại ôm tiểu thúc chặt hơn, giữa trời đất dường như chỉ còn lại hai chúng tôi.

Trên đường về nhà vẫn gập ghềnh không bằng phẳng, trên đầu đã không còn cái nóng gắt gao của mặt trời, chạng vạng gió mát chầm chậm thổi, mùi thơm của bùn đất đặc biệt nồng hơn, gió thổi qua ruộng nương tiếng xào xạt hoà lẫn tiếng kêu côn trùng, âm thanh đan xen trong không khí thành công tạo thành một bản nhạc.

Tâm tình tôi rất tốt, toàn thân có một luồng kích động bộc phát, muốn cho cả thế giới biết niềm vui của tôi, tôi lái chiếc xe đạp chạy như bay, chở theo tiểu thúc trên con đường ruộng rất nhỏ.

“Aaaaaaaaaaa ____” Tôi điên cuồng kêu lên, để thổ lộ một thứ tình cảm không tên đang đong đầy trong ngực tôi.

“Tiểu Viêm, chạy cẩn thận, đừng để bị va đụng đó.” Trong giọng điệu của tiểu thúc có một cảm giác ung dung trước giờ chưa từng có.

“Biết mà! Biết mà!” Tôi nói vậy, nhưng vẫn chạy như liều mạng.

Tôi rất vui, trước giờ chưa từng vui sướng như vậy.

Tôi lại không biết mình vì sao mà vui đến vậy.

Trời đã sập tối, ánh sao lập loè loé ra trên bầu trời xanh sậm, tôi vẫn chở theo tiểu thúc dốc toàn lực chạy về phía trước.

Rất hi vọng con đường này không dẫn đến ngôi nhà đó, mà đưa chúng tôi đến một nơi chân chính khoái lạc và tự do.

Quá tập trung vào niềm vui, tôi đột nhiên cảm thấy một cơn va chạm mãnh liệt, kết quả mất thăng bằng, tôi và tiểu thúc đều ngã xuống xe, té xuống đất.

“Tiểu Viêm, tại cậu đó!”

Trong giọng điệu của tiểu thúc không có một chút ý quở trách nào, tôi trở người đè tiểu thúc xuống, mượn ánh đêm yếu ớt để nhìn kĩ gương mặt tuyệt đẹp của tiểu thúc.

Có lẽ, từ lần đầu tôi nhìn thấy thúc, tất cả của tiểu thúc đều hấp dẫn tôi một cách sâu sắc.

“Tiểu thúc, chờ tôi. Tôi sẽ cố gắng học hành, tương lai đỗ vào trường đại học tốt. Chờ khi học xong đại học tôi sẽ kiếm rất nhiều rất nhiều tiền, đến lúc đó tôi sẽ đưa tiểu thúc ra khỏi ngôi nhà đó, chúng ta có thể ở cùng nhau mãi mãi.”

Tôi nhìn đôi mắt sâu thẳm của tiểu thúc, hi vọng có thể đem tâm ý chân thành của mình truyền đạt cho thúc ấy.

“Thật sự …. có thể sao?”

“Mười năm, chờ tôi mười năm, nhất định có thể mà.”

“Được thôi, Tiểu Viêm cậu không được hối hận, vô luận là bao lâu tôi vẫn luôn chờ cậu.”

Tiểu thúc ôm lấy cổ tôi, đầu vùi vào gáy, cơ thể ốm yếu đó của thúc nằm dưới người tôi không khỏi run lên.

Buổi tối hôm đó vì bị ngã một trận, chiếc xe đạp vốn đã cũ nát nay không thể chạy được nữa, tôi và tiểu thúc chỉ đành đẩy bộ chậm rãi đi về nhà, trên đường tay của chúng tôi luôn nắm lấy nhau không hề nới lỏng.

Về đến nhà, ông nội đã chờ trước cửa, sắc mặt ông không được tốt lắm, sau khi quát nạt tôi mấy câu xong, ông nội liền dẫn tiểu thúc vào nhà.

Tôi thì đến chỗ nhà xe mục nát, dưới ánh đèn mờ nhạt đi sửa chiếc xe đạp của tôi, mãi đến nửa đêm.

Ngôi nhà này vẫn lạnh tanh như vậy, một chút mùi con người cũng không có.

Anh họ đã học xong đại học, ở lại trong thành phố làm việc, từ khi tốt nghiệp anh ấy cũng chưa về đây lần nào. Mẹ vẫn như thường ngày không ngôn không ngữ làm chuyện của mình. Lúc ngôi nhà này ồn ào nhất, có lẽ là lúc ba lâu lâu về, xin tiền mẹ ra ngoài trác táng.

Một ngôi nhà tồn tại như không, một ngôi nhà không có tiếng cười, một ngôi nhà lạnh lẽo đổ nát, tôi phải thoát khỏi, tôi phải cùng tiểu thúc tìm một tổ ấm thật sự.

Hai tháng sau, tôi chính thức vào trung học.

Cuộc sống trung học so với tôi tưởng tượng còn phong phú nhiều sắc thái hơn nhiều, tuy áp lực về bài tập rất nhiều, nhưng đủ loại hoạt động và thi đấu đều liên tiếp không ngừng.

Trong đội bóng rổ học sinh mới, tôi với kĩ năng bóng rổ được mọi người tán thưởng, trong cuộc thi diễn thuyết tôi cũng trổ hết tài năng biện luận, sau đó trong buổi lễ đêm trung thu tôi được mọi người bầu cử làm người chủ trì, chỉ mới đó tôi đã trở thành nhân vật sóng gió trong trường học.

Trong trường học, không có bạo lực, không có lạnh nhạt, tôi là học sinh được thầy cô thích, bạn bè sùng bái. Từ lúc sinh ra tới giờ đây là lần đầu tiên tôi tìm được giá trị tồn tại của mình.

Mặc dù ở trong trường học rất được thuận lợi, nhưng nhưng tôi vẫn chung thuỷ hoài niệm tiểu thúc ở nhà.

Cái tôi theo đuổi không phải là hạnh phúc một mình, mà là hạnh phúc cùng tiểu thúc.

Đến cuối tuần tôi luôn cùng với bạn học lên phố dạo chơi, nhìn thấy có gì mới mẻ hoặc là đồ gì ngon, tôi đều dùng tiền lẻ bình thường dành dụm được mua về cho tiểu thúc. Mấy lần sau tôi phát hiện tiểu thúc đặc biệt thích ăn bánh kem, vì vậy mỗi lần về nhà, tôi đều mang về một chiếc bánh kem cho tiểu thúc.

Thoáng một cái, học kì một năm thứ nhất đã trôi qua.

Một buổi tối khi học kì sau khai giảng chưa được bao lâu, tôi bị một cô gái lạ hẹn đến chỗ sân banh vắng vẻ không bóng người.

Vừa đến giữa sân bóng, cô ấy liền trực tiếp nói thẳng mục đích của mình ra.

“Cố Viêm, tôi thích cậu, tôi có thể làm bạn gái của cậu được không?”

Lúc này một tia chớp xẹt qua chân trời, tia sáng trong giây lát chiếu lên khuôn mặt đẹp đẽ của cô gái, nhìn thấy tôi có hơi giật mình. Sau đó mấy tiếng sấm lại vang lên, hình như sắp mưa rồi.

Tôi rất lâu sau cũng chưa mở miệng, cô gái không nhẫn nại được hỏi một câu: “ Tôi có thể làm bạn gái của cậu không?”

Trên trời lại xẹt qua mấy tia chớp nữa, sau đó tiếng sấm sét rền vang.

“Thích tôi hả ….”

“Đúng vậy! Rốt cục có được không?”

“Nhưng tôi không thích cô.”

“Không được thì nói sớm đi! Làm phí thời gian!” Cô gái giận dữ mắng một câu, sau đó quay người chạy mất.

Lúc này không khí càng lúc càng nặng nề, tiếng sấm trên đầu vang lên từng trận, hạt mưa giống như đá vụn mạnh mẽ đánh rơi trên người tôi, tôi vội vã chạy về kí túc xá.

Về đến kí túc xá, tôi ngồi trước bàn sách, trong đầu nhiều lần lặp lại chữ “Thích”, mỗi lần đối diện với tiểu thúc tôi luôn cảm thấy hơi thiếu cái gì đó, luôn cảm thấy có chuyện cần nói, biểu đạt chuyện cần phải làm.

Ngoài trời mưa lớn đã hơn nửa giờ, tiếng sét không dứt bên tai, làm cho tâm tình tôi càng thêm nao núng.

Tôi lấy con heo con tiểu thúc tặng cho tôi khi nhỏ ra, đặt ở trước mặt ngắm rồi lại ngắm, hi vọng nó có thể cho tôi biết chuyện gì đó. Đang nghĩ đến xuất thần, đột nhiên Vương Bình ở giường trên vỗ vào vai tôi rồi đến gần nói chuyện.

“Ê, Cố Viêm cậu đang ngơ ngác gì vậy? Tôi nghe nói tối hôm nay Ban Hoa lớp bên cạnh kêu cậu ra ngoài có phải không?”

“Ừ, phải đó.”

“Sao rồi?”

“Cô ấy nói thích tôi.”

“Tiểu tử nhà ngươi cao to lại đẹp trai, chẳng trách ngay cả con bé kiêu kỳ đó cũng thích cậu. Cậu đồng ý rồi?”

Vương Bình nhìn tôi trông mong, tôi chỉ có thể bất đắc dĩ lắc đầu.

“Không.”

Nghe vậy, Vương Bình bất mãn vỗ vỗ vào vai tôi: “ Ha! Tiểu tử này ….”

Không muốn nghe hắn giảng đạo, tôi vội đổi đề tài: “ Cậu nói xem thích một người là cảm giác như thế nào?”

Vương Bình nghiêm túc suy nghĩ một lát, mới chầm chậm nói: “ Ừm …. Có lẽ chính là ngày ngày muốn ở cùng nhau, vừa không gặp thì đã nhớ đối phương nhớ đến khó chịu.”

“Nếu tôi có loại cảm giác này đối với một người con trai, có phải là rất kì lạ?”

“Tiểu tử không phải chứ! Chỉ dựa vào tướng mạo của cậu, muốn tìm nữ sinh như thế nào mà không được? Làm gì mà đi làm đồng tính! Kinh tởm chết!”

Khi Vương Bình đang dùng ánh mắt khác thường nhìn tôi, thì ngoài cửa đột nhiên có một nam sinh gọi tên tôi, tôi liền ra khỏi phòng.

“Cố Viêm, dưới lầu có một người thanh niên nói muốn tìm cậu, tôi thấy hắn đứng dưới lầu lâu lắm rồi, bây giờ đang mưa lớn, trời cũng lạnh, hắn mặc rất ít đồ, cậu tốt nhất nhanh nhanh xuống xem sao.”

“Vậy sao? Cảm ơn, tôi đi xem thử.”

Khi tôi xuống tới cầu thang lầu một của kí túc xá, liếc mắt đã nhìn thấy tiểu thúc đứng sau cầu thang lạnh đến co rúm lại. Giờ này không có ai qua đường, tôi nhìn tiểu thúc lại thấy hơi chột dạ, vì vậy vội vàng kéo tiểu thúc đi trốn vào một góc khuất hơn nữa sau cầu thang.

[Đồng tính luyến kinh tởm chết đi được] Câu nói này của Vương Bình không ngừng vang lên trong đầu tôi.

“Tiểu thúc, thúc sao lại đột nhiên đến đây vậy?”

Trong giọng điệu của tôi có hơi lạnh nhạt, còn nghiêng đầu đi không muốn nhìn thấy mặt của tiểu thúc.

Tôi không biết, tôi phải lấy thái độ như thế nào để đối diện với người con trai trước mặt.

Tôi thích thúc ấy sao? Tuy tiểu thúc rất đẹp, nhưng vẫn là con trai, nếu tôi thích hắn thì có nghĩa tôi là tên đồng tính kinh tởm. Nhưng tôi không thích hắn sao? Tôi không thích thì tại sao lại muốn ôm hắn hôn hắn, muốn ở cùng hắn mãi mãi.

Tiểu thúc hình như không để ý sự lạnh nhạt của tôi, tự mình lấy từ trong lòng ra một quyển sách được gói cẩn thận bằng nhựa plastic bên ngoài, đưa đến trước mặt tôi.

“Ngày hôm qua về nhà cậu để quên quyển sách này lại, tôi nghĩ nếu cậu phát hiện mất quyển sách thì chắc là rất nôn nóng, cho nên buổi tối tôi lén chạy ra đây.”

Tôi thấy áo sơ mi của tiểu thúc ướt sũng và mái tóc vẫn còn đọng nước, tôi không cầm quyển sách, mà dùng tay sờ lên gương mặt đẹp của tiểu thúc.

“Tiểu thúc chính là vì cái này, đội mưa chạy đường xa như vậy đến đưa cho tôi sao?”

“Tôi vừa nghĩ đến cậu sẽ rất sốt ruột thì nhịn không được mà chạy đến, khi tôi ra ngoài không biết là trời sẽ mưa.

Tiểu thúc nói rất tự nhiên không hề có suy tính đến như vậy, tim của tôi nóng lên cố sức ôm lấy thân hình mỏng manh của thúc.

“Tiểu thúc, tôi rất vui …. Tôi rất nhớ thúc ….”

Tại lúc này, tim của tôi được thông suốt không còn hoang mang nữa, vô luận là gì cũng không thể ngăn cản tình cảm của tôi đối với tiểu thúc, tôi dùng sức ôm chặt tiểu thúc, nỗ lực làm ấm cơ thể lạnh như băng của thúc ấy.

“Người dưới quê như tôi không nên xuất hiện ở đây phải không ….” Tiểu thúc nói như cam chịu.

Tim của tôi tức thì như bị rút lại, tôi thật sự căm hận bản thân vừa nãy đã lạnh nhạt với tiểu thúc, nhất thời mờ mịt của tôi lại làm tổn thương tiểu thúc sâu sắc.

“Xin lỗi, vừa nãy thật sự xin lỗi!”

Tôi buông tiểu thúc ra, sau đó nhiệt tình hôn lên môi thúc ấy. Lần này không giống như lần trước chỉ là môi chạm môi, tôi bạo gan đưa lưỡi của mình vào trong khiêu khích lưỡi tiểu thúc, không ngừng trao đổi nước bọt lẫn nhau.

Đến cuối cùng phải tách ra, hai người chúng tôi đều dựa vào tường thở hồng hộc, tôi đưa tay nắm lấy tay tiểu thúc, nghiêm túc nhìn thúc.

“Tiểu thúc, tôi rất thích thúc, thật sự rất thích thúc.”

Phải đó, thích, chữ đơn giản này, tôi ngang nhiên đến bây giờ mới nghĩ đến, mới truyền đạt tâm ý của tôi với tiểu thúc. Cho dù tình cảm của tôi đối với tiểu thúc không được người đời nhìn nhận, tôi cũng không cách nào ngăn cản tình yêu của mình dành cho thúc ấy nữa.

Nghe tôi nói vậy, đôi mắt của tiểu thúc lại hơi ướt.

“Tôi cũng thích Tiểu Viêm.” Tiểu thúc vui mừng nói, sau đó cố gắng ôm lại tôi.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lục Bình về bài viết trên: lanna
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 11 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Hatdekute1405, khaichinh, Nguyên Lý và 111 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

2 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

3 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

4 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

5 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

9 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

10 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

12 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

13 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

14 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

15 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

16 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1153

1 ... 141, 142, 143

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 200, 201, 202

18 • [Hiện đại] Bảy năm vẫn ngoảnh về phương Bắc - Ân Tầm (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

19 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Anh hai Boss đừng nghịch lửa - Cửu Trọng Điện

1 ... 48, 49, 50



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 278 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 316 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 300 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 433 điểm để mua Lá may mắn
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 468 điểm để mua Tách trà xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 234 điểm để mua Giỏ đôi gấu trắng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 242 điểm để mua Cung Bảo Bình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 333 điểm để mua Tiên xanh
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 450 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 417 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 396 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 364 điểm để mua Mề đay đá Citrine 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 444 điểm để mua Dây chuyền đá ruby
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 501 điểm để mua Mèo trắng gãi đầu
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuột đu dây
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 386 điểm để mua Thần lửa
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 250 điểm để mua Sao đổi màu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 328 điểm để mua Cỏ ba lá
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 358 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 244 điểm để mua Ma bí
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 246 điểm để mua Gấu vàng có cánh
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 200 điểm để mua Giày nơ xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 969 điểm để mua Hồng ngọc 2
TranGemy: How are you today? Hôm nay tôi buồn, còn bạn thì sao?
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 245 điểm để mua Bé hồng 5
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 236 điểm để mua Kem biến hoá
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 385 điểm để mua Tình yêu trong sáng
LogOut Bomb: White Silk-Hazye -> Trần Thu Lệ
Lý do: Hi ss cọ cọ
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 389 điểm để mua Heo vàng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.