Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 76 bài ] 

Búp Bê Sữa Của Diệp Thiếu Gia - Lệ Lệ

 
Có bài mới 21.04.2016, 22:31
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 10.04.2016, 21:38
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 252
Được thanks: 734 lần
Điểm: 9.27
Có bài mới Re: [Hiện đại] Búp Bê Sữa Của Diệp Thiếu Gia - Lệ Lệ - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 72: Ngoại truyện 3


Từng đêm, khi Trần Á đặt lưng nằm xuống ngủ mà nhớ tới Kiều Hoa Hoa đang ngủ cách anh chỉ một vách phòng, thân thể mềm mại của cô, hoa kính hồng phấn mềm lòng người, còn có hai khỏa mềm mại trước ngực kia nữa.

Có khi khó kìm lòng nổi, anh lặng lẽ vươn tay cầm lấy chính mình xoa nắn lên xuống liên tục. Hình ảnh của Kiều Hoa Hoa tràn ngập trong đầu anh đầy kích động, anh hạ thấp giọng kêu tên của cô, đưa chính mình lên cực hạn thiên đường.

Sau giây phút lúng túng đó, anh sẽ lại ảo não vạn phần. Thật tình, anh làm vậy có đúng hay không? Từ năm cô mười ba tuổi, anh đã lén lẻn vào phòng cô, sau lần nhìn được thân thể của cô, anh cũng không dám tái phạm thêm một lần nào nữa, bởi anh biết, không thể có lần tiếp theo. Nếu anh lại nhìn được đến thân thể của cô một lần nữa, anh sẽ không thể nào khống chế được. Anh khát vọng cô, khát vọng con người cô, khát vọng thân thể non nớt thuần khiết của cô. Mỗi đêm, anh đều điên cuồng ảo tưởng tư vị tuyệt vời của thân thể, anh biết, anh không thể cứ tiếp tục tiến tới từng bước, bởi từng bước như thế sẽ dẫn anh đến lúc hoàn toàn cầm giữ không được.

Anh khát vọng cô, nhưng lại không dám đến gần cô, cứ vừa phản bác vừa biện hộ như vậy trong đầu, tự anh khiến bản thân mình rối rắm, tự tra tấn mình. Mãi cho đến một ngày, anh đột nhiên phát hiện, cô cũng rất có khả năng sẽ không cần anh nữa.

Ngày đó, anh nhìn thấy cô mỉm cười ngây ngô với một thanh niên khác thì sóng to chớp giật liền lập tức trào dâng trong lòng. Cô là của anh, sao có thể cười ngây ngô như thế với một người đàn ông khác?

Càng làm anh tức giận chính là cô đã không cần anh, vậy mà còn dám mở miệng hỏi anh: “Anh là ai vậy? Không biết!”

Đã vậy cô còn khen: “Giáo sư Tô, thầy thật đẹp trai!”

Cô giờ này còn dám kênh kiệu với anh sao? Lúc trước là ai mới năm tuổi nói chuyện còn chưa sõi mà đã lẽo đẽo đi theo sau anh la hét, Trần Á nồi nồi, về sau em lớn em muốn kết hôn với anh? Là ai suốt ngày lén đi theo sau anh hết lần này đến lần khác phá bĩnh những lần hẹn hò của anh? Là ai mỗi ngày đều gây hết chuyện lớn đến chuyện nhỏ rối rắm để kêu anh tới dàn xếp? Là ai mỗi lần đến kỳ ‘Bà dì đến thăm’ đều nằm ì trên giường anh không chịu đi, làm hại anh phải nằm ngoài sofa? Là ai, là ai, là ai trộm mất trái tim của anh, đến nay vẫn không trả?

Chẳng lẽ anh có thể bình thản mà nhìn cô đứng bên cạnh người đàn ông khác? Sao anh có thể để cho một chuyện như vậy xảy ra? Tuy rằng anh vẫn né tránh, vẫn rối rắm trong lòng, nhưng thật sự, anh chưa từng nghĩ sẽ có một ngày cô sẽ không cần anh nữa.

Bởi vì anh quá tham lam chăng? Anh quá ích kỷ chăng? Vì anh chưa từng lo lắng cho cô chăng? Có lẽ đúng vậy, cho nên, cô chuẩn bị không cần anh nữa sao?

Không muộn, vẫn còn kịp.

Không, cho dù là đã muộn, anh cũng muốn cướp cô về!

“Kiều Hoa Hoa.” anh dịu dàng nói với cô, “Anh Trần Á đây.”

Anh Trần Á.

Chỉ một câu nói bình thường như thế, nhưng anh biết những lời này có bao nhiêu sức mạnh.

Quả nhiên, Kiều Hoa Hoa vốn bước đi không thèm để ý tới anh lập tức ngừng bước. Cô kinh ngạc quay lại nhìn anh, nước mắt chảy xuống đầy mặt. Trong ánh mắt cô ẩn chứa rất nhiều cảm xúc khiến lòng anh dậy lên nỗi chua xót. Anh không khỏi hối hận, mấy năm nay, vì cái gì mà anh lại muốn làm cô đau đớn như vậy? Chuyện ân oán của thế hệ trước là chuyện của những người đó, liên quan gì tới anh và Kiều Hoa Hoa đâu?

Kiều Hoa Hoa lẳng lặng rơi nước mắt, giang hai tay ra, chu miệng ấm ức kêu anh ôm ôm.

Anh tiến lên ôm lấy cô, thân thể nhỏ bé này anh đã khát vọng rất nhiều năm, nay cuối cùng có thể công khai mà ôm vào lòng rồi.

Sau khi rời khỏi quán bar, anh ôm cô vẫn còn đang say nghiêng say ngả về căn hộ của anh mua bên ngoài. Thái độ Kiều Hoa Hoa lúc này vô cùng khác thường, vẫn ngoan ngoãn đứng trong vòng tay anh, lâu lâu kêu hai tiếng “Anh ơi”.

Cuối cùng, cô run rẩy sợ hãi nói với anh chuyện của mẹ anh. Lúc này anh mới biết hóa ra cô đã biết chuyện về mẹ anh từ rất lâu rồi.

“Không thể trách dì Lý.” Anh nói, “Dì hoàn toàn không biết gì hết. Dì cho là mẹ anh đã thật sự qua đời nên mới đồng ý lấy ba anh.”

Kiều Hoa Hoa giật mình nhìn anh, “Sao lại có thể như vậy?”

“Hai người họ hồi còn trẻ đã từng yêu nhau tha thiết. Nhưng rồi giống như trong tiểu thuyết, bà nội anh sau khi biết được liền lén đến gặp Dì Lý, ép buộc hai người chia tay. Sau đó, Dì Lý liền rời đi tha hương. Vài năm sau, tự mỗi người đều có gia đình riêng. Nhưng rồi không ngờ, số phận trong cõi u minh đều đã được định sẵn, bọn họ vẫn gặp lại nhau. Mẹ anh sau khi biết chuyện này trong lòng lúc nào cũng căm giận và bất bình, có thể là vì bà quá yêu ba anh. Rồi bà bắt đầu từ từ biểu hiện những hành động thần kinh tiềm tàng trong tâm tính, vốn chỉ thể hiện rất ít. Nhưng sau đó có một lần, ba mẹ nhà em cãi nhau, ba anh đi an ủi mẹ em thì bị mẹ anh thấy được, thế là thần kinh của bà hoàn toàn bạo phát. Khi đó em còn nhỏ nên không biết, khoảng thời gian đó nhà anh náo động dữ dội, mỗi ngày anh về nhà đều thấy ba mẹ anh hết cãi nhau rồi lại cãi nhau. Mẹ anh lấy chuyện tự sát ra mà uy hiếp hai cha con anh rất nhiều lần. Càng về sau, bà càng điên cuồng hơn. Mãi đến khi bà hoàn toàn phát điên cha con anh mới biết được, bên họ nhà ngoại anh có bệnh sử di truyền về thần kinh, vài phụ nữ bên họ ngoại khi gặp kích thích thì sau đó đều phát điên mất.” Anh nói xong liền đưa mắt nhìn Kiều Hoa Hoa, “Cho nên, bây giờ em vẫn còn có thể lựa chọn. Bởi tuy nói là hiện giờ loại bệnh tâm thần này chỉ truyền cho phía nữ, nhưng mà không biết liệu có thể ngày nào đó lại xuất hiện tình huống mới, di truyền cho phía nam hay không?”

Kiều Hoa Hoa ôm lấy thắt lưng anh, dán mặt vào ngực anh, “Không sao! Cho dù ngày nào đó anh có phát điên thì em cũng vẫn yêu anh!”

Anh vuốt đầu cô, thở dài: “Bé ngốc!”

“Ừ, bé ngốc tham món lợi nhỏ là ông anh điên, chăm chăm bắt về.”

Anh nhịn không được cười toét, tay lại tăng thêm sức ôm cô càng chặt, “Ai nói anh là ông anh điên? Hử? Xem anh xử lý em thế nào!”

Anh nói xong, ngón tay lập tức luồn lên chỗ dưới cánh tay cô mà chọc lét. Kiều Hoa Hoa lập tức né tránh, nhưng mà sao nhanh hơn anh được? Cô vừa cười khanh khách vừa xin khoan dung, ngọ nguậy cơ thể muốn thoát khỏi anh.

Anh lại đột nhiên không thốt ra tiếng nào nữa, Kiều Hoa Hoa kinh ngạc ngước nhìn anh, rồi cũng lập tức nghĩ ra mà đỏ bừng mặt lên. Tay anh đang vừa vặn đặt trên ngực cô, nhưng anh lại không nỡ dời tay đi mà từ từ tăng thêm lực nắm.

“Anh Trần Á.” Kiều Hoa Hoa dịu dàng kêu tên anh, ánh mắt long lanh ngập nước, toát ra vẻ kiều mỵ mà bình thường không thấy, “Anh Trần Á.”

“Họa Họa, Họa Họa của anh.” Anh liếm môi đột nhiên trở nên khô khốc, tiếng thở dốc càng lúc càng ồ ồ.

Thứ gì đó bên dưới anh cương cứng, dựng lên đụng đụng vào Kiều Hoa Hoa. Anh vốn tưởng rằng cô sẽ rất sợ hãi, nào biết kiến thức trên sách vở của cô rất phong phú nên lập tức biết ngay là chuyện gì xảy ra.

Anh còn đang cố gắng khắc chế nỗi kích động bản thân vì sợ dọa đến cô, nhưng lại không dự đoán được, bàn tay nhỏ bé của cô đã linh hoạt di chuyển xuống dưới, đụng đến nơi đang trướng đau của anh.

“Anh à, để em giúp anh.” Kiều Hoa Hoa dựa vào lòng anh, mắt mơ màng, kiều mị, hơi thở nhẹ nhàng tinh tế như hoa lan, bàn tay nhỏ bé của cô bao trọn lấy phân thân càng lúc càng cương lớn của anh xoa nhẹ vài cái. Anh lập tức đè tay cô lại, quá kích thích, anh chịu không nổi, anh sợ sẽ kìm nén không được mà lập tức phun trào ra.

Kiều Hoa Hoa nghịch ngợm ghé sát vào lỗ tai anh mà thổi khí, rồi lại ngậm lấy vành tai anh. Hành động bướng bĩnh này lập tức khiến cho toàn thân anh run lên bần bật, cổ họng không thể ức chế được mà thốt ra tiếng rên rỉ mạnh mẽ.

“Anh à, em làm cho anh thoải mái nhé, được không? Để em giúp anh.”

Giọng nói dịu nhẹ của Kiều Hoa Hoa mềm mại rót vào tai anh, anh từ từ buông tay ra, thân thể vẫn căng cứng như cũ, mắt nhắm nghiềm, hơi thở hổn hển nhấp nhô.

Cách lớp vải quần, Kiều Hoa Hoa xoa nhẹ vài cái, rồi cởi bỏ thắt lưng của anh, bàn tay nhỏ bé luồn sát vào. Tay cô hơi lành lạnh đụng đến làn da nóng bỏng nơi đó của anh, anh lập tức rùng mình một cái, còn chưa kịp phản ứng gì thì cô đã cầm đến phân thân của anh.

“Lớn quá.” Kiều Hoa Hoa thì thầm.

Cả bàn tay nhỏ bé mới vòng đủ xung quanh anh, vuốt ve lên xuống vài cái. Nhưng rồi cô lại cảm thấy không hài lòng, bò từ trên người anh xuống, cởi hết quần áo của anh ra. Lúc này, cô hầu như đã quên ước nguyện ban đầu của mình mà ghé vào giữa hai chân anh, tò mò nghiên cứu. Ngay cả khi có kiến thức trên lý thuyết thật phong phú, nhưng khi gặp được vật thật việc thật, cô vẫn không nén được mà cẩn thận nghiên cứu chi tiết một phen.

Anh nhắm chặt mắt, ngửa lưng ra sau tựa vào sofa. Nhưng mà sau khi quần áo đã bị Kiều Hoa Hoa cởi hết, anh đợi nửa ngày vẫn không thấy cô có bất cứ một hành động tiến thêm nào.

Anh mở mắt ra, nhìn từ trên xuống, hình ảnh trước mắt lập tức làm anh kích động đến muốn phun máu mũi. Ở phần dưới rậm rạp của anh, là cái đầu nhỏ nhắn của cô, cô đang mở to mắt tò mò thật sự cẩn thận mà đánh giá anh.

“Họa Họa.” anh kêu.

Kiều Hoa Hoa thấy anh trưng vẻ mặt bất mãn nhìn cô thì lập tức nghịch ngợm nhếch cao khóe miệng, vươn tay bao lấy anh, chặt khít lên xuống rất nhanh. Trong hai mắt cô nở rộ tia ngạc nhiên cùng cực, cô nhìn chằm chặp vào cự long trong tay mình, ngạc nhiên khi phát hiện ra rằng nó càng ngày càng trở nên thô to hơn, càng ngày trông càng dữ tợn hơn.

Anh cảm thấy hô hấp của mình càng lúc càng dồn dập, Kiều Hoa Hoa cũng nhìn ra được anh đang rất vội vàng, nên bàn tay lập tức phối hợp cùng anh, tầng suất dao động càng lúc càng lớn. Cuối cùng, trong một tiếng gầm nhẹ, anh run rẩy phun trào mạnh mẽ ra ngoài. Cảm giác mất hồn đến tận xương này suốt nhiều năm qua anh chưa từng bao giờ được nếm thử.

Chờ đến khi anh tỉnh táo lại, mở mắt nhìn về phía Kiều Hoa Hoa, cự long còn chưa kịp mềm xuống lại lập tức ngẩng đầu lên mạnh mẽ.

Kiều Hoa Hoa đang ngây ngốc ngồi xổm giữa hai chân anh, trên mặt bắn đầy chất lỏng màu trắng ngà. Cô thấy anh nhìn qua thì há miệng thở dốc, “… Bắn lên mặt rồi!”

Bắn lên mặt?

Anh muôn phần chắc chắn một lần bắn lên mặt sẽ không đủ.
Trước



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Wild Cat về bài viết trên: Nguyễn Ngọc, y229917
Có bài mới 21.04.2016, 22:32
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 10.04.2016, 21:38
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 252
Được thanks: 734 lần
Điểm: 9.27
Có bài mới Re: [Hiện đại] Búp Bê Sữa Của Diệp Thiếu Gia - Lệ Lệ - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 73: Ngoại truyện 4


“Bé cưng, bọc tã giấy của tiểu bảo bảo ở đâu?’

“Không biết.”

“Bé cưng, vớ của tiểu bảo bảo chạy đâu rồi?”

“Không biết.”

“Bé cưng, núm vú cao su của tiểu bảo bảo đâu mất rồi?”

“Không biết.”

“Bé cưng…”

“Cái gì?”

“Không có gì, để anh tự tìm.”

Đây là cảnh tượng tại nhà Diệp Tư sau khi kết hôn N năm.

Diệp Tư chồm cả người vào máy tính tiền, vội vội vàng vàng bấm loạch xoạch, còn Diệp Mạnh Giác thì cứ đi qua đi lại trong phòng, ôm tiểu bảo bảo đang oe oe khóc mọc răng trong lòng. Anh ôm con rất cẩn thận, vừa ru hời nhè nhẹ, vừa đưa tay vỗ vỗ rất chuyên nghiệp.

Thật vất vả ru cho cục cưng ngủ xong, anh sà sát lại ai đó rồi cất tiếng tham khảo: “Bé cưng à, tối này ăn gì?”

“Gì cũng được.”

Gì cũng được? Khóe miệng Diệp Mạnh Giác run rẩy rồi mếu máo xệ xuống, Hôm qua cô cũng ‘gì cũng được’, kết quả là Dì Thái làm một bàn đồ ăn ngon lành, thế mà cô một miếng cũng không ăn.

“Cụ thể là món gì?”

“Ừm… Tùy.” Sự chú ý của người nào đó hiển nhiên là không đặt trên người anh.

Diệp Mạnh Giác không nói gì, cuối cùng đành phải xuống lầu dặn làm vài món ăn mà bình thường cô thích.

Từ sau khi mang bầu cục cưng, Diệp Tư liền hoàn toàn thoái hóa thành động vật cấp thấp nhất, mỗi ngày hỏi ăn cái gì cũng bảo không biết, ăn xong ngủ, ngủ dậy ăn. Đến khi sinh xong cục cưng rồi thì càng không phải là chuyện của cô. Diệp Mạnh Giác đùn đẩy phần lớn công tác cho người khác, cuối tuần khẳng định sẽ ở nhà toàn tập, còn ngày thường nếu có thể không đi công ty thì cũng sẽ không đi.

Trong nhà có mời bà vú, nên vốn việc chăm bẵm ầu ơ cục cưng cũng không phải là việc của Diệp Mạnh Giác, nhưng mà anh lại thích tự mình ẵm con. Buổi tối lúc đi ngủ cũng là lúc anh ru cục cưng ngủ, nửa đêm cục cưng cựa mình tỉnh giấc cũng là anh đứng lên đi chăm lo. Có một lần anh thật sự quá mệt, ngủ rất sâu, cục cưng ọ ẹ nửa ngày mà anh cũng không tỉnh. Ngược lại Diệp Tư lại bị cục cưng đánh thức, liền đứng dậy đi dỗ bé, nào biết càng ru cục cưng càng khóc lớn, cuối cùng cô hết cách đành phải lay cho Diệp Mạnh Giác tỉnh lại mà chăm.

Có một lần, Diệp Mạnh Giác ru cục cưng xong, thật sự rất mệt nên trực tiếp ghé vào thành nôi của cục cưng mà ngủ. Sáng hôm sau Diệp Tư rời giường, nhìn thấy Diệp Mạnh Giác cuộn thân mình mà ghé vào bên nôi của cục cưng ngủ say sưa thì lập tức cảm thấy áy náy cùng cực.

Cô đánh thức Diệp Mạnh Giác, anh trưng vẻ mặt vẫn còn mơ mơ màng màng, cựa quậy cái chân, rồi lại đưa vẻ mặt ấm ức nhìn cô.

Diệp Tư biết, chân anh nhất định là đã tê rần khổ sở lắm, sau khi giúp anh xoa bóp cho máu lưu thông đều, cô lại dìu anh lên giường ngủ thêm chút nữa.

Diệp Mạnh Giác ngoan ngoãn trèo lên giường, còn đòi phải được ôm cô cùng ngủ, miệng cứ lẩm bẩm kiến nghị: “Ôm bà xã tròn tròn mới ngủ ngon.”

Nhìn sắc mặt mệt mỏi của anh, trong lòng Diệp Tư vừa mềm nhũn vừa đau lòng, liền cởi áo khoác rồi chui vào lòng anh. Diệp Mạnh Giác lập tức ôm lấy cô, đầu chôn giữa đám tóc của cô, hít sâu một hơi than thởi: “Bé cưng thơm quá.” Bàn tay to sờ soạng trên cơ thể cô, cuối cùng đụng đến hai khỏa mềm mại trước ngực cô mới dừng lại, lại thỏa mãn than thở: “Rất to.”

Diệp Tư cười thất thanh.

Tiếng ngáy nhè nhẹ của Diệp Mạnh Giác vang lên, Diệp Tư nằm dụi trong lòng anh ngẫm nghĩ.

Càng nghĩ càng cảm thấy vô cùng hổ thẹn, cô vốn dĩ do chính tay Diệp Mạnh Giác nuôi lớn, nên tới giờ vẫn cứ nghĩ mình là trẻ con, cứ hễ gặp chuyện gì đều có thói quen ỷ lại giao hết cho anh giải quyết. Bây giờ có thêm một cục cưng, Diệp Mạnh Giác ôm đồm luôn hết những việc đáng lẽ chính cô phải làm, bất cứ việc gì cũng không cần cô phải quan tâm để ý. Tuy là nói mời bà vú chuyên nghiệp về nuôi bé, nhưng anh vẫn cứ lo lắng từng chuyện liên quan đến bé con, bất cứ chuyện lớn chuyện nhỏ gì cũng muốn tự tay mình làm mới an tâm, cho nên mới mệt đến thế này.

Từ lúc mang thai cục cưng cho đến giờ, anh vẫn bị cấm dục, ngay cả khi bác sỹ nói có thể nhưng anh cũng không dám động tới cô, Chỉ đến thời điểm nào đó khó nhịn lắm rồi thì mới chịu cho cô giúp anh một cách đáng thương vô cùng. Sau khi sinh cục cưng, anh lại không có hứng. Nhưng mà, Diệp Tư cũng biết, đấy là vì anh quá mệt nhọc nên lực bất tòng tâm, mỗi ngày sau khi ru cục cưng ngủ xong thì anh mệt đến mức ngã đầu xuống là có thể ngủ ngay lập tức, thậm chí có mấy lần ngồi ở sofa, trong lòng còn ôm cục cưng mà đã dật dựa ngủ. Có mấy lần, anh cũng có hứng thèm thịt, ôm thân thể trơn mềm của cô mà cắn gặm từng chút, nhưng rồi đến cuối cùng thì lại ghé mặt vào giữa bầu ngực của cô mà lăn ra ngủ khò khò, làm cho cô ở trong tình trạng dở khóc dở cười.

Nghĩ đến đây, Diệp Tư không khỏi cảm thấy vừa xấu hổ vừa hổ thẹn cho bản thân. Xem ra, cô ở trong mắt và trong suy nghĩ của Diệp Mạnh Giác, ngoại trừ lúc lên giường với anh thì những thời gian còn lại cô vẫn chính là một cô bé con cái gì cũng không thèm quan tâm, một cô bé con chỉ biết chờ anh chăm sóc và yêu thương.

Cục cưng nằm trong chiếc nôi nhỏ đầu giường dường như vừa cựa mình, Diệp Tư nhanh chóng vươn cánh tay, đẩy cho nôi đung đưa, rồi chui ra khỏi lòng Diệp Mạnh Giác, mặc áo quần vào, rón ra rón rén bồng cục cưng vừa mới tỉnh lại ra ngoài.

Đây là giấc ngủ an ổn ngon nhất mà Diệp Mạnh Giác có được trong mấy tháng qua, lúc anh tỉnh lại thì mặt trời đã hạ về phía tây.

Anh vuốt mái tóc rối bù sau khi ngủ, đi ra khỏi phòng. Trong phòng khách, Diệp Tư đang ôm cục cưng, ngồi bên cạnh lò sưởi âm trong tường, nhẹ nhàng hát ru, dỗ cho cục cưng ngủ ngon. Lò sưởi âm tường phát ra ánh sáng hồng hồng nhảy nhót trên làn da trắng nõn của cô, ánh vào trên mặt cô ấm hồng. Khóe miệng cô hơi hơi cong lên, ánh mắt nhìn vào cục cưng đang ngậm vú trong lòng dịu dàng như nước.

Diệp Mạnh Giác nhất thời nhìn đến ngây ngốc, lẳng lặng đứng ngẩn ra ở cạnh cửa mà nhìn hình ảnh ấm áp này, cảm giác chỗ nào đó trong lồng ngực càng lúc càng nóng ấm, càng lúc càng mềm mại.

Diệp Tư hình như vừa mới ý thức được là anh đã tỉnh, ngẩng đầu lên, đôi mắt long lánh ánh nước, nhìn về phía anh, ý cười trong con người liền nở rộ ra lấp lánh. Cô nhìn anh nhoẻn miệng cười, hai mắt cong lên một độ cong mê người. Chỉ trong nháy mắt, Diệp Mạnh Giác liền cảm thấy trong ngực có cái gì đó đập mạnh ‘Thình, thịch’ như muốn nhảy vọt ra ngoài.

Diệp Tư hướng về phía anh làm dấu hiệu ‘suỵt’ một cái, chắc là kêu anh coi chừng đánh thức cục cưng đang ngủ trong lòng cô. Diệp Mạnh Giác nhón chân đi tới, thằng nhóc con kia quả nhiên đang ngủ, nhưng cái miệng nhỏ vẫn đang ngậm chặt lấy đầu ti hồng nhạt của Diệp Tư, cái miệng nhỏ nhắn lâu lâu lại chóp chép mút hai ba cái.

Diệp Mạnh Giác ngồi xổm xuống, nửa quỳ trước mặt Diệp Tư, cúi đầu hôn nhẹ một cái lên mặt cậu nhóc, khi ngẩng đầu lên, Diệp Tư vẫn nhìn anh cười hiền dịu, trong con ngươi bắt ánh lửa lóe lên nhiều đốm lấp lánh. Diệp Mạnh Giác kìm lòng không đặng, lại hôn chụt lên má cô một cái, thấp giọng than thở: “Bé cưng.”

Anh tựa lên trán cô, ánh mắt vì vậy mà tự nhiên rơi xuống bộ ngực trắng nõn của cô. Ngực cô lúc này vì căng sữa mà đầy đặn hơn bình thường rất nhiều, căng tròn đứng thẳng, bởi vì được ngậm trong miệng cục cưng đang nhỏ dãi nên bên trên lại có một tia nước trong suốt, nhìn càng thêm mê người.

Diệp Mạnh Giác nhìn nhìn một lúc, bên dưới hình như hơi bành trướng ra rồi. Anh nuốt nuốt nước miếng, giọng trở nên khàn khàn, lại như có mang theo ẩn ý làm nũng: “Bé cưng, anh cũng muốn ăn.”

Nói xong, không đợi Diệp Tư trả lời, đã kéo nhũ tiêm trong miệng cục cưng ra, rồi lấy chính miệng mình ngậm ngay vào.

“Ông xã, cục cưng…” Diệp Tư nhỏ giọng kháng nghị.

“Không sao đâu, nó đang ngủ say mà.”

Anh ngậm nhũ tiêm của cô, bắt chước động tác mút vào của cục cưng, nhưng bởi vì lực hút của anh mạnh hơn nên rất nhanh đã có một tia nóng ấm từ trong thân thể Diệp Tư bị anh mút ra. Anh nuốt ừng ực, âm thanh này khiến toàn thân Diệp Tư như bị hâm nóng lên. Nhưng anh vẫn còn chưa thỏa mãn, bàn tay to tìm được một bên vú no khác của cô, vuốt ve liên tục.

Diệp Tư dạo này có khuynh hướng bị căng sữa, lúc này được anh ngậm hút thì rất đau, cô hít hà, cau mày nhẹ rên rỉ.

Diệp Mạnh Giác mút xong sữa một bên, liếm liếm khóa miệng, miệng chóp chép: “Hương vị ngon lắm.”

Anh ngẩng đầu lên, thấy Diệp Tư đang nhắm mắt lại, biểu cảm trên mặt vừa cực kỳ thống khố vừa có vẻ hưởng thụ.

Anh lập tức trở nên hứng phấn, cúi đầu chuyên chú nhìn hai bàn tay mình đang tăng sức lực, bàn tay xòe rộng ra cầm trọn khỏe vú của cô, nắn bóp từ chân lên đầu ngọn núi, có lẽ hơi là do sức mạnh của tay anh quá lớn, mà cũng có lẽ là kết quả từ việc xoa nắn của anh, một lúc sau lại có một tia sữa trắng ngà bắn ra khỏi nhũ tiêm.

Diệp Mạnh Giác rõ ràng khựng lại, chậm rãi ngẩng đầu nhìn Diệp Tư, trên khuôn mặt góc cạnh của anh lại có thêm nhiều giọt sữa lấm tấm. Diệp Tư xấu hổ đỏ bừng mặt, hổn hển nhăn cái mũi kêu lên: “Chú này.”

Diệp Mạnh Giác trợn tròn mắt nhìn tình hình, rồi đột nhiên vươn đầu lưỡi, liếm mấy giọt sữa đọng bên khóe miệng. Anh làm hành động này thật tự nhiên, ánh mắt trong veo thuần khiết giống y như một đứa trẻ.

Diệp Tư nhìn thấy động tác trẻ con này cùng ánh mắt trong veo của anh, chậm rãi bình tĩnh trở lại.

Nhưng mà, ngay lúc Diệp Mạnh Giác liếm xong sữa dính bên miệng, ánh mắt vốn đang trong vắt của anh nháy mắt đã trở nên đen thẫm thâm thúy, anh “ưm” một tiếng, cúi đầu há to miệng ngậm lấy một bên vú đang được bao bởi bàn tay anh, dừng sức vội vã mút vào chùn chụt, vừa mút vừa thở phì phò, động tác mạnh mẽ như muốn nuốt trọn toàn bộ khuôn ngực của cô.

Diệp Tư cảm thấy vừa đau đớn khó chịu, lại vừa mất hồn đến nhũn cả tay chân, toàn thân bồng bềnh mơ hồ, cả người run rẩy. Ngón tay tinh tế trắng nõn của cô luồn sâu vào mái tóc dày của anh, đầu hơi hơi ngửa ra sau, hàm răng trắng muốn khẽ cắn môi dưới, nhẹ giọng rên rỉ đầy áp lực.

Đột nhiên, một tiếng khóc nỉ non nho nhỏ vang lên đánh gãy mất giây phút kiều diễm này.

Diệp Mạnh Giác thở hổn hển, hai mắt đỏ lên nhìn cậu nhóc vừa lên tiếng phá bĩnh chuyện tốt của anh. Diệp Tư thoắt cái đỏ bừng mặt mũi, vỗ vỗ rung rung cục cưng trong tay, miệng nhẹ nhàng dỗ: “Cục cưng ngoan nào, mẹ đây mẹ đây, không khóc không khóc.”

Diệp Mạnh Giác trơ mắt ếch nhìn cậu nhóc kia thu hồi mất mảnh đất đầy màu mỡ, ngậm nhũ tiêm ửng hồng của Diệp Tư vào miệng, cái miệng nhỏ nhắm mút chùn chụt đến hóp cả má, đôi mắt to đen bóng vô tội nhìn anh chớp chớp. Bỗng nhiên lúc này, lần đầu tiên trong lòng anh hiện ra cảm giác ảo não vô cùng, nghĩ bụng nên thảy cậu nhóc cho bà vú chăm thôi, bằng không nó sẽ có cơ hội quấy rầy chuyện tốt của anh cho mà xem.

Nghĩ là nghĩ như thế, nhưng anh vẫn nhéo nhéo bàn tay bé xinh múp míp đầy thịt của cậu chàng, đưa lên bên miệng hôn nhẹ một cái. Cậu nhóc kia cũng không phải tay vừa, mà bắt ngược lại tay anh, nắm nắm xiết xiết. Nói là bắt, nhưng cũng chỉ là năm ngón tay béo mập trắng nõn cong cong chụp chụp tay anh, động đậy nhúc nhúc lướt qua môi anh.

Diệp Tư và Diệp Mạnh Giác lập tức cùng bật cười.

“Chú à, cục cưng bắt chú đó, nhất định là vì biết chú đoạt thức ăn của nó đó.” Diệp Tư chê cười anh.

Diệp Mạnh Giác nhếch cao khóe miệng, “Thằng nhóc này xấu quá, sao nhỏ mọn vậy chứ. Nên tập quen đi con, về sau ba ngày nào cũng sẽ giành ăn với con, dù sao sữa mẹ con cũng dư dả mà.”

“Ghét!” Diệp Tư đỏ mặt, nửa giận nửa đùa gắt giọng.

Diệp Mạnh Giác thấy cô cười mà thần trí như bay bổng cả lên, nắm lấy đầu vai của cô kéo lại, hôn nhẹ chi chít vào giữa hai hàng chân mày của cô. Hôn mãi hôn mãi, rồi anh lại chậm rãi chuyển đến đôi môi anh đào đang hé mở của cô, hôn mãi cho đến khi đôi môi mềm mại sưng đỏ cả lên.

Cậu bé ngậm vú nằm trong lòng Diệp Tư kia mở to hai mắt ra tò mò nhìn bọn họ.

Diệp Tư âm thầm rên rỉ trong lòng, cục cưng nhỏ thế mà đã nhìn chăm chú đến như vậy, hình như không tốt lắm đâu nha…


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Wild Cat về bài viết trên: De con, Luna193, Nguyễn Ngọc, thaotram1109, y229917
Có bài mới 22.04.2016, 20:50
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 10.04.2016, 21:38
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 252
Được thanks: 734 lần
Điểm: 9.27
Có bài mới Re: [Hiện đại] Búp Bê Sữa Của Diệp Thiếu Gia - Lệ Lệ - Điểm: 1
:-D  :-D  :-D  :-D  :-D  :-D  :-D  :-D  :-D


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Wild Cat về bài viết trên: phantung
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 76 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Mns và 37 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • Cuộc thi Miss Diễn đàn Lê Quý Đôn năm 2020 (Tổng kết trang 16)

1 ... 49, 50, 51

2 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 52, 53, 54

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

4 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

5 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1488

1 ... 186, 187, 188

6 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 27, 28, 29

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cưng chiều vợ yêu phúc hắc dễ thương - Tiên Nhược An Nhiên

1 ... 78, 79, 80

8 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 218, 219, 220

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 131, 132, 133

[Cổ đại - Trọng sinh] Dụ quân hoan - Tự Thị Cố Nhân Lai

1 ... 36, 37, 38

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 214, 215, 216

13 • [Xuyên không - Dị giới] Thần y cuồng thê Quốc sư đại nhân phu nhân lại chạy - Tiêu Thất Gia

1 ... 56, 57, 58

14 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 45, 46, 47

15 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

16 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

17 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 132, 133, 134

18 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

19 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

20 • [Xuyên không cung đấu] Tư thái cung phi - Thanh Triệt Thấu Minh

1 ... 61, 62, 63



Shop - Đấu giá: MarisMiu vừa đặt giá 525 điểm để mua Mề đay đá Peridot 1
đêmcôđơn: ok! cám ơn Công tử nha!
Công Tử Tuyết: @đêmcôđơn Liên hệ bạn có nick diễn đàn là Đào Sindy nha
đêmcôđơn: cho mình hỏi muốn đăng ký làm poster truyện ở đâu?
Shop - Đấu giá: Phượng Ẩn vừa đặt giá 240 điểm để mua Nàng tiên cá
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 680 điểm để mua Ngọc xanh 7
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 334 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 3
Shop - Đấu giá: loi_nha_tinh vừa đặt giá 385 điểm để mua Chó trắng
Shop - Đấu giá: loi_nha_tinh vừa đặt giá 333 điểm để mua Gấu Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: MarisMiu vừa đặt giá 515 điểm để mua Hamster thiên thần
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 396 điểm để mua Mèo hồng
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 454 điểm để mua Mashimaro xoay vòng
Shop - Đấu giá: Cô Quân vừa đặt giá 200 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 327 điểm để mua Hổ xì-teen
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 734 điểm để mua Ngọc đỏ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 232 điểm để mua Love Green
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Ông trăng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Đàn Guitar
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 267 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 281 điểm để mua Búp bê cầu mưa
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Ốc sên
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 375 điểm để mua Bướm Diệp Lục
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 351 điểm để mua Tiên bướm 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 220 điểm để mua Sao đổi màu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 395 điểm để mua Bé may mắn
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 240 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 336 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 244 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 280 điểm để mua Anh bộ đội

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.