Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 76 bài ] 

Búp Bê Sữa Của Diệp Thiếu Gia - Lệ Lệ

 
Có bài mới 19.04.2016, 22:20
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 10.04.2016, 21:38
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 252
Được thanks: 734 lần
Điểm: 9.27
Có bài mới Re: [Hiện đại] Búp Bê Sữa Của Diệp Thiếu Gia - Lệ Lệ - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 30

“Bé cưng, bé cưng, dậy dậy, phải đi học rồi, sắp muộn đó.”

Trong lúc mờ mịt, có người nhẹ nhàng gọi cô. Diệp Tư nỗ lực mở to mắt, mặt của Diệp Mạnh Giác liền đập vào mắt cô.

“Chú.” cô còn nửa ngủ nửa tỉnh, lẩm bẩm, “Bé cưng cảm giác đã ngủ thật nhiều rồi, tại sao ngủ lâu như vậy vẫn còn mệt.”

Bên tai truyền đến tiếng cười của chú, “Bé cưng, chính là do ngủ quá lâu, mau đứng lên. Không phải hôm nay bé cưng có khóa của thầy Hứa sao? Đến muộn không sợ ông ta bắt phạt sao?”

Diệp Tư lập tức lăn lông lốc đứng lên, liên tục hỏi: “Mấy giờ rồi? Mấy giờ rồi?”

Diệp Mạnh Giác cười lắc đầu, cũng chỉ có cách đó mới có thể gọi cô dậy. Anh chỉ chỉ đồng hồ nói: “Không vội, còn thời gian, khóa học bắt đầu lúc 10 giờ phải không?”

“Dạ dạ.” Diệp Tư nhìn đồng hồ, thế này mới thở ra một hơi, “Ôi, làm người ta sợ muốn chết.”

Diệp Mạnh Giác thử sờ cái trán của cô, hỏi: “Còn khó chịu không?”

“Không khó chịu.” Diệp Tư trả lời thật nhanh, từ trên giường trượt xuống tìm đồ mặc vào. Váy ngủ của Diệp Tư vì theo cô trượt xuống giường mà xoắn lại, để lộ ra cặp chân trắng mịn, thấy cả quần lót màu trắng. Diệp Mạnh Giác nhanh chóng quay mặt qua chỗ khác, một luồng máu nóng xông thẳng lên trán.

Diệp Tư cầm hai món quần áo, vừa đi tới phòng tắm, vừa nói: “Chú, chú đưa bé cưng đi học nha?”

“Ừ.” Giọng nói của Diệp Mạnh Giác nghe qua rầu rĩ.

Trên cửa phòng tắm lờ mờ chiếu ra bóng dáng của Diệp Tư, Diệp Mạnh Giác nhìn bóng dáng nho nhỏ của cô lúc ẩn lúc hiện trên kính, thân thể lập tức dấy lên ngọn lửa.

Diệp Tư còn đang nói với anh cái gì đó, anh lại một chút cũng nghe không lọt, nhìn chằm chằm cái bóng kia, trong đầu miên man bất định.

Cho đến khi Diệp Tư mặc quần áo tử tế, vươn đầu tới hỏi anh: “Chú? Nãy giờ chú có nghe bé cưng nói gì không?”

Anh mới cuống quýt quay đầu đi, trên mặt đã là một mảnh lửa nóng.

“Chú,” Diệp Tư nghiêng đầu chuyển tới trước mặt anh, “Chú làm sao vậy? Phát sốt à?”

“Khụ khụ, không có.” Anh làm bộ hắng giọng, ho hai tiếng.

Bàn tay nho nhỏ của Diệp Tư úp lên trán anh, lập tức kinh hô: “Chú! Chú nhất định là ngã bệnh rồi!”

Diệp Mạnh Giác cười khổ nói: “Bé cưng, chú thật sự không sao cả, bé cưng để cho chú yên tĩnh một lát, lập tức tốt lên thôi.”

Nhóc con chu môi, nói: “Chú, chẳng lẽ là sợ uống thuốc sao? Chú không ngoan, ngã bệnh thì phải uống thuốc ngay.”

Đôi mắt to linh động, môi kiều diễm ướt át hơi chu ra, làm cho trái tim Diệp Mạnh Giác ngứa ngáy, vô ý thức vươn tay, vuốt ve đôi môi mịn kia.

Diệp Tư ngây ngốc nhìn anh, lần này đến phiên cô đỏ mặt.

Anh qua lại vuốt ve, đầu ngón tay mềm nhẹ, lại mang theo hơi ấm, đốt cháy Diệp Tư trong nháy mắt, anh muốn hôn lên đó, cứ như thế, không quan tâm đến chuyện gì hết, hôn lên đó, ngay lúc anh chậm rãi kề sát vào cô, thấy ánh mắt cô hơi kinh hoảng. Anh e sợ đã làm cho nhóc con sợ hãi. Anh chỉ còn cách nhịn xuống, chuyển hướng, ở chỗ khóe miệng của cô hạ xuống một nụ hôn mềm nhẹ như chuồn chuồn lướt qua mặt nước.

Nhưng mà như vậy có vẻ như không đã ghiền, hai cánh tay anh ôm lấy thân mình nho nhỏ, ấn cô vào trong lòng mình. Thân mình nho nhỏ mềm yếu của cô, nhu nhược không xương, bị anh kéo, hoàn toàn ngã vào trong lòng anh, mềm mại, ấm áp.

Anh ôm cô, đợi đến khi hơi thở bình ổn một lúc thật lâu sau mới lên tiếng: “Bé cưng, nên đi học rồi.”

Anh buông cô gái nhỏ trong lòng ra, cúi đầu nhìn lại, cô mở đôi mắt to mơ mộng, mờ mịt nhìn anh, trên gương mặt trắng mịn đỏ bừng, ngay cả vành tai khéo léo cũng hồng lên giống như son cuốn hút mê người.

Anh cảm thấy yết hầu phát khô, nhịn không được giật giật hầu kết, nuốt nước miếng. Dáng vẻ thiếu nữ kiều mị khác với hình tượng bình thường ngây ngô hồn nhiên, mãnh liệt dụ hoặc anh.

“Bé cưng.” anh khắc chế lại cố gắng khắc chế, giọng nói có chút khàn khàn lên tiếng, “Đi lấy cặp sách đi, nên đi học rồi.”

Cố tình tiểu nha đầu không biết nguy hiểm, vẫn mơ màng ngước đôi mắt ngập nước long lanh nhìn anh, nhu thuận gật đầu “Dạ”. Giọng nói của cô mềm dẻo ngọt ngào, giống con mèo nhỏ mang theo lười nhác.

Nói thì thế, nhưng lại bất động, vẫn dựa vào trong khuỷu tay anh, cứ như vậy ánh mắt dụ hoặc như tơ nhìn anh.

“Bé cưng không đi lấy cặp sách sao?” anh thấp giọng hỏi cô.

Cô gật đầu, lại lắc đầu, một lát sau mới nói: “Chú, bé cưng đi không được, cả người đều mềm nhũn.”

Những lời này giống như bom nổ, khiến Diệp Mạnh Giác thiếu chút nữa mất đi tự chủ, anh thở hổn hển nhìn cô, khó khăn nói: “Bé cưng, chú đặt bé cưng lên giường ngồi một lát, có được không?” cô nhu thuận gật gật đầu, dựa vào trong lòng anh, tùy ý anh đặt cô trên giường.

Cô ngồi ở bên giường, lắc hai cái chân trắng mịn, làm cho Diệp Mạnh Giác miệng đắng lưỡi khô.

Thật vất vả mới ra được cửa. Diệp Tư vội vàng hôn một cái trên mặt Diệp Mạnh Giác, xuống xe, một đường chạy thẳng về phía cổng trường, Diệp Mạnh Giác nhìn hình bóng của thiếu nữ, lộ ra cười khổ.

Diệp Tư chạy đến phòng học, tim đập thình thịch lợi hại. Cô tìm được chỗ ngồi, ngồi xuống, liên tục hít sâu vài lần, mà vẫn không thấy hiệu quả. Cô nhớ tới cái ôm ấp của Diệp Mạnh Giác lúc sáng, cô chìm đắm trong khuôn ngực không thể tự thoát ra được, thiếu chút nữa là dựa vào nơi đó không muốn đi ra nữa.

Kiều Hoa Hoa vừa vào phòng học liền nhìn thấy Diệp Tư ngồi một mình bên cửa sổ, hai tay giao nhau đặt trước ngực, mặt phấn ẩn chứa xuân tình, khóe miệng chứa một nụ cười bâng quơ.

Trời đất! Hai mắt Kiều Hoa Hoa lập tức phụt ra luồng sáng chói lọi, dựa vào kinh nghiệm nhiều năm hành tẩu giang hồ của cô, bánh bao nhỏ này đang phát xuân, tuyệt đối là phát xuân.

“Này này! Bánh bao nhỏ, cậu phát xuân hả?”

Diệp Tư hoảng sợ, thế này mới phát hiện Kiều Hoa Hoa đã đứng bên cạnh cô.

“Sẽ không phải thật sự là Tiếu Bạch học trưởng chứ, làm cho cậu mê muội đến thần hồn điên đảo.” Kiều Hoa Hoa bịch một tiếng ngồi xuống, khoa trương mở to hai mắt nhìn cô.

Diệp Tư không hiểu ra sao nhìn cô ta, hỏi: “Liên quan gì đến Tiếu Bạch học trưởng?”

Kiều Hoa Hoa khinh bỉ nhìn cô một cái, nói: “Lại nữa. Trước khi cậu bị bệnh không phải từng nói với mình sao? Cậu thích người không nên thích, mình liền đoán chính là Tiếu Bạch học trưởng, cậu cũng không phản đối, không phải là chấp nhận sao? Bây giờ còn giả bộ! Tuy nhiên không sao, không sao, tôi đã hạ chiến thư trên BBS rồi, lấy danh nghĩa của cậu gửi thư khiêu chiến đến tay bạn gái đương nhiệm của Tiếu Bạch học trưởng! Qua không bao lâu, cô ấy sẽ đổi danh hiệu thôi, gọi là bạn gái cũ của Tiếu Bạch học trưởng. Oa ha ha ha!”

Diệp Tư mặt đen thui nhìn cô ta, nửa ngày mới khôi phục được công năng nói chuyện, giọng cô run rẩy hỏi: “Kiều Hoa Hoa, cậu đang lí giải suy nghĩ nhân loại sao? Cậu đang làm việc của con người sao? Cậu dựa vào cái gì lấy danh nghĩa của tôi hạ chiến thư hả? Làm gì có chuyện tiểu Tam hoành đao đoạt ái lại lớn lối như vậy? Hả? Cậu có đạo đức hay không? Đầu óc của cậu chứa thứ gì trong đó? Tôi, tôi, tôi…”

Diệp Tư lắp bắp một hồi, lại nói, nói: “Cậu mau lên đó xóa chiến thư cho tôi! Ngay lập tức cho tôi!”

Kiều Hoa Hoa gãi gãi đầu, cười hề hề nói: “Bây giờ xóa sao? Đã muộn rồi, 2 ngày nay cậu không ở đây, nó đã sớm hỏa tốc nhảy lên bản tin hot nhất, đứng đầu mười bản tin ăn khách nhất trường rồi, oa ha ha ha! Thấy công lao của mình lớn chưa.”

Nói tới đây, cô ta lại điên cuồng đứng lên, bắt lấy tay Diệp Tư, kích động nói: “Bánh bao nhỏ, cậu có biết không? Bản tuyên chiến vừa được tung lên! Ngay ngày đầu tiên đã vượt qua một ngàn lượt truy cập, từ trước đến giờ mình chưa từng thấy bản tin nào lại nóng sốt đến như vậy!”

Cô ta hãy còn đắm chìm trong hành động thành công vĩ đại của bản thân, cảm thấy vô cùng sung sướng, một chút cũng không phát hiện sắc mặt bánh bao nhỏ của cô ta đã biến thành màu tím gan heo. Kiều Hoa Hoa này đến tột cùng đã viết gì lên bức chiến thư đó để tạo nên làn sóng mãnh liệt như vậy.

“Kiều Hoa Hoa!” Diệp Tư nghiến răng nghiến lợi nói, “Tôi mặc kệ cậu, lập tức đem chuyện này ra làm sáng tỏ! Lập tức làm sáng tỏ!”

“Làm sáng tỏ? Cậu thật không hiểu giới giải trí, vốn không có gì, làm sáng tỏ, mọi người lập tức biết, a, thì ra đây là sự thật!” Kiều Hoa Hoa nói, “Đừng vội, đừng vội, chờ các cậu quyết đấu xong, qua một khoảng thời gian, tự nhiên sẽ không ai quan tâm tới nữa.”

Quyết đấu? Kiều Hoa Hoa đúng là đầu óc bị nước vào rồi. Diệp Tư hận không thể gõ rách đầu Kiều Hoa Hoa ra, cô muốn nhìn xem bên trong đó đã chứa đựng những thứ gì, sao lại có thể làm ra chuyện quỷ dị hại người như vậy.

“Tôi không đi quyết đấu, ai gây họa, chính người đó đi thu thập!”

Diệp Tư nói, “Trời ơi! Kiều Hoa Hoa, cậu có thể để cho mình sống một ngày yên ổn hay không? Hả?”

Kiều Hoa Hoa này, mỗi lần nghĩ đến đủ loại hành động vĩ đại của cô ta, là đầu Diệp Tư đổ mồ hôi lạnh. Ngày đầu tiên nhập học, Kiều Hoa Hoa liền lôi kéo cô đi chọc ghẹo mấy anh nam sinh lớp trên đang làm lễ chào đón tân học sinh, đến lúc các cô đi làm lễ đón chào tân học sinh thì đi đùa giỡn nam sinh lớp dưới. Kiều Hoa Hoa hiện giờ ở trường học đang nổi danh là cường thủ bẻ hoa, nơi nơi, già trẻ không tha, nam sinh nghe thấy liền kinh hồn táng đảm, nhắc đến liền biến sắc, là một nữ ma đầu chính hiệu! Cố tình là đều giận mà không dám nói gì chỉ có thể trơ mắt nhìn cô ta hoành hành ngang ngược trong trường học, ức hiếp mỹ nam lương thiện.

Ngày tiếp theo, Diệp Tư bắt đầu cũng trở nên nổi tiếng chẳng khác gì cô ta. Tuy nhiên, đó là một nữ hiệp khách có gan làm phản, thường thường lấy nhu chế cương, ra tay một lát là có thể thu phục Kiều Hoa Hoa. Mặc dù chỉ là đại gia trong suy nghĩ, Diệp Tư cũng rất nhu nhược mà vẫn ôm hảo cảm. Đâu nghĩ đến mình bị chỉnh đến mức đi quyết đấu, Diệp Tư lập tức từ nữ hiệp khách biến thành Tiểu Tam hoành đao đoạt ái còn kiêu ngạo đến mức đưa chiến thư! Diệp Tư ngẫm lại liền đổ mồ hôi.

Đây đều là công lao của Kiều Hoa Hoa. Cô nhớ đến lúc nãy từ trong sân trường chạy đến phòng học, đúng là nhận lấy không ít ánh mắt nhìn chăm chú.

Lại có mấy người tiến vào vây quanh Diệp Tư cùng Kiều Hoa Hoa, Diệp Tư vừa thấy ánh mắt lóe sáng của các cô kia, không khỏi ai thán, xem ra là chạy không khỏi trận bát quái. Nói đến đây, Kiều Hoa Hoa tuy rằng chọc ghẹo nam sinh toàn trường, thế nhưng giữa các nữ sinh với nhau nhân duyên cũng là rất tốt. Nguyên nhân đại khái ở chỗ cô ta am hiểu rất nhiều tin tức nóng sốt.

Diệp Tư cúi đầu giả chết, di động trong túi xách lại khoan khoái vang lên. Cô vừa nghe được tiếng chuông, lập tức cầm điện thoại ra xem, vừa đi ra ngoài, vừa nhận điện thoại.

Diệp Mạnh Giác nghe được tiếng động lớn cùng âm thanh huyên náo từ microphone bên kia, Diệp Tư có vẻ như vừa nhận vừa đi ra ngoài, anh còn chưa kịp nói chuyện, đã nghe được giọng nói của người khác thông qua microphone truyền tới, “Diệp Tư, là Tiếu Bạch học trưởng điện thoại sao? Ha ha ha”

Diệp Mạnh Giác không biết Tiếu Bạch là ai, cũng chưa từng nghe Diệp Tư nhắc tới, nhưng nghe giọng điệu của người kia, có vẻ như có quan hệ không hề tầm thường với Diệp Tư, lòng anh không khỏi co quắp một chút.

Giọng nói mềm yếu của Diệp Tư truyền tới: “Chú à?”

Giọng của cô mềm mại, có vẻ như ngay lập tức ve vuốt lên cơn đau kia trong lòng anh.

Anh hỏi: “Bé cưng, mới rồi ở nhà gọi điện thoại tới, buổi tối phải về nhà lớn ăn cơm.”

“À.” Trong điện thoại giọng Diệp Tư có vẻ như có chút mất mát.

“Buổi tối có thể chú sẽ rất bận, chú để Tiểu Lý đến đón bé cưng nha, buổi chiều bé cưng cũng có khóa phải không?” Diệp Mạnh Giác dịu dàng hỏi.

“Dạ.” Diệp Tư dừng một chút, “Chú, có chuyện gì không? Cũng đâu phải cuối tuần.”

Diệp Mạnh Giác nghĩ một chút, “Chú cũng không biết, cuối tuần trước không phải không có về sao? Trở về ăn bữa cơm rồi chúng ta về nhà mình, được không?”

Diệp Tư nghe Diệp Mạnh Giác nói ‘về nhà mình’, trong lòng lập tức sinh ra bong bóng ấm áp hạnh phúc, “Được,” cô cười nói: “Tối hôm nay bé cưng và chú Tiểu Lý về trước, tối gặp lại chú.”

“Ừ, nhớ nghe giảng bài, không được thất thần.” Những lời này Diệp Mạnh Giác đã nói mười mấy năm, nhưng mà Diệp Tư vẫn nghe mãi không đủ.

“Đã biết, bé cưng sẽ ngoan ngoãn nghe chú nói.”

Giọng nói mềm mại của Diệp Tư làm cho Diệp Mạnh Giác nghe được trong lòng liền ngứa một chút.

Sau khi cúp điện thoại, Diệp Tư cười híp mắt đi vào phòng học. Lúc này, còn mấy phút nữa là đến giờ lên lớp, Kiều Hoa Hoa mặt mày hớn hở đang giảng thuật cái gì đó, một vòng người vây quanh bên cạnh, có người nhìn thấy Diệp Tư tiến vào, cười nói: “Tốt lắm, vào rồi, tra khảo cậu ấy đi.”

Người nói chuyện tên là Triệu Xu Xu, cùng ở chung ký túc xá với Diệp Tư và Kiều Hoa Hoa, quan hệ với Diệp Tư cũng rất tốt.

Triệu Xu Xu nói xong, mọi người lập tức đồng loạt nhìn chăm chú vào Diệp Tư.

Diệp Tư bất đắc dĩ nhấc tay đầu hàng, “Các chị em, chuyện này thuần túy là do Kiều Hoa Hoa nói bừa, tôi và Tiếu Bạch không có một chút gian tình nào, tôi trong sạch. Khẩn cầu tổ chức nắm rõ.”

“Cắt ~” một vòng người không chút ngoài dự đoán tỏ vẻ khinh bỉ cùng không tin tưởng đối với cô.

Diệp Tư dưới sự khinh bỉ của mọi người, kiên trì đến lúc hoàn thành khóa học buổi sáng.

Trong vườn trường, tin tức về Diệp Tư muốn cưới Tiếu Bạch, quả nhiên thật nổi danh lan tràn như sóng vỗ.

Hết giờ học, Diệp Tư đi thẳng về phía căn tin, lại một lần nữa cảm nhận được hàng vạn ánh mắt đang xăm soi cô. Cô một bên lặng lẽ lau mồ hôi, một bên thầm than trong lòng, thần ơi, tùy tiện phái ai tới cứu tôi đi.

Trong lòng Diệp Tư đang âm thầm kêu gọi, và kỳ tích được thần linh cứu giúp đã xảy ra, điện thoại leng keng bùm bụp của Đường Tiểu Tam gọi đến.

“Tiểu Tư à, tốt quá ha, chướng mắt anh đây rồi sao, sao lại đi cọi trọng cái tên Tiếu Bạch kia?” Trong điện thoại, giọng nói của Đường Tiểu Tam giễu cợt truyền tới.

Diệp Tư thầm than, tôi sai rồi, chẳng lẽ lúc đón năm mới bái nhầm thần linh rồi hay sao?

“Nể tình chúng ta có giao tình rất tốt, có muốn anh đây ra tay giúp một chút hay không?” Trong điện thoại, giọng nói hồ ly thật đáng đánh đòn như trước.

“Không dám nhọc Đường công tử ngài!” Diệp Tư nói: “Ăn sáng ăn sáng, tôi đi ăn sáng.”

“Ha ha ha,” Đường hồ ly cười không hề có ý tốt, “Anh đây vốn định hy sinh nhan sắc một chút để chọc tức bạn gái Tiếu Bạch, em xác định thật sự không cần giúp đỡ?”

“Anh trai, anh trai ơi, không cần ngài giúp đâu!” Diệp Tư vội vàng nói.

“Ha ha ha,” Đường Tiểu Tam nói: “Tiểu Tư, đừng anh trai dài, anh trai ngắn, không chừng ngày nào đó, anh sẽ biến thành chú của em thì sao.”

Hừ! Anh là hồ ly chết tiệt, ngược lại thật sự là thấy ấm nước nào không sôi thì nhấc ấm đó. Diệp Tư bốp một tiếng đã cúp điện thoại.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Wild Cat về bài viết trên: nguyễn hải yến, y229917
Có bài mới 19.04.2016, 22:21
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 10.04.2016, 21:38
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 252
Được thanks: 734 lần
Điểm: 9.27
Có bài mới Re: [Hiện đại] Búp Bê Sữa Của Diệp Thiếu Gia - Lệ Lệ - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 31

Diệp Tư học xong khóa chiều, chậm rãi đi về phía cửa trường học, vừa ngồi trên xe, điện thoại của Diệp Mạnh Giác liền tới.

“Tan học rồi?”

“Dạ.”

“Vậy về nhà đi, tối nay không trở về nhà lớn ăn cơm, chú đã nói với bên kia rồi. Còn nữa, tắt nguồn điện thoại luôn nhé.”

Diệp Tư chần chờ hỏi: “Tắt điện thoại? Chú cãi nhau với bà sao?”

“Không có gì, bé cưng không cần phải để ý đến, ngoan, tắt điện thoại, có chuyện gì, cứ nói chú Tiểu Lý điện cho chú là được.”

“Dạ.”

Diệp Tư cúp điện thoại. Lập tức tắt máy di động ngay.

Cô đại khái cũng đoán ra, chú hẳn là không thống nhất ý kiến với bà, đoán chừng là sợ bà sẽ gọi điện thoại lại đây.

Thời gian còn sớm, lúc cô đi ngang qua góc đường, bỗng nhiên muốn ăn đồ ngọt trong ngõ nhỏ kia, nên bảo chú Tiểu Lý ngừng xe bên đường, tự mình đi đến tiệm bán thức ăn vặt trong ngõ.

Tiểu Lý ở trên xe nhìn đợi một lúc thật lâu cũng không thấy Diệp Tư trở về, anh vừa định gọi điện thoại cho cô, quay mặt lại, thấy điện thoại của cô đặt trên xe, thế này mới nhớ tới lúc ban nãy Diệp Mạnh Giác bảo cô tắt máy điện thoại. Lại đợi thêm một lát, anh kiềm nén không được, xuống xe tìm đến quán bán đồ ngọt trong ngõ.

Diệp Tư cũng không có ở bên trong. Tiểu Lý hỏi người phục vụ, miêu tả một chút, biết Diệp Tư có tới nơi này, tuy nhiên vừa mua xong liền đi. Anh đẩy cửa ra, nhìn chung quanh một lần, cách nhà bán đồ ngọt không xa có một ngõ nhỏ sâu hun hút, trên đất còn rơi rớt tán loạn một ít bánh ngọt và bánh mì.

Diệp Tư mất tích!

Lúc Diệp Mạnh Giác nghe tin Tiểu Lý nói, lập tức từ trên ghế đứng lên, bỗng dưng trời đất quay cuồng, anh đỡ lấy cái bàn, thế này mới ổn định thân hình.

“Cậu kiểm tra gần đó, xem có gắn camera hay thiết bị theo dõi gì đó không, sau đó hỏi thăm những người chung quanh thử, tôi sẽ lập tức đến ngay.” Diệp Mạnh Giác vừa đi ra ngoài vừa đơn giản chỉ dẫn vài câu với Tiểu Lý.

Lúc này đang là giờ tan tầm, Lý Phong thấy anh vội vã chạy ra ngoài, vội vàng hỏi: “Diệp tổng, làm sao vậy?”

“Cậu tới đây.” Diệp Mạnh Giác thấy anh ta, lập tức nói “Mau, Tiểu Tư mất tích, cậu tới lái xe cho tôi, tôi muốn gọi vài cuộc điện thoại.”

Lý Phong vội vàng theo anh vào thang máy, vừa nhấn nút, vừa hỏi thăm tình huống cụ thể. Diệp Mạnh Giác không kịp để ý đến anh ta, gọi điện thoại cho Tần Vi Khiêm cùng Trần Á.

Cúp điện thoại, xé mở caravat, mắt Diệp Mạnh Giác đỏ hồng nói: “Lý Lôi nói, trên đường đưa bé cưng về nhà thì xảy ra chuyện.”

“Giờ không báo cảnh sát sao?” Lý Phong hỏi.

“Đã báo. Tôi nói với Trần Á rồi, anh ấy sẽ xử lý giúp.”

Lúc Diệp Mạnh Giác đuổi tới hiện trường, Trần Á đã đến, anh ta vừa khéo ở gần đó nhận được điện thoại của Diệp Mạnh Giác liền chạy nhanh tới đây.

“Có lẽ là bị bắt cóc.” Trần Á nói, “Tôi xem trên đoạn video trong cửa hàng, phát hiện lúc cô bé đi ra ngoài vốn muốn trở lại trong xe, tuy nhiên lúc đó có người ở sau lưng cô bé gọi mấy tiếng, cho nên cô bé liền chuyển qua đi về phía ngõ nhỏ. Người này hẳn là người quen của cô bé, hoặc chí ít là biết rõ cô bé. Tuy nhiên đáng tiếc, không nhìn thấy người đứng trong ngõ, trên hình ảnh chỉ có mỗi Tiểu Tư.”

Diệp Mạnh Giác nhìn bánh mì và bánh ngọt rơi rớt trên đường, gân xanh trên trán co giật không ngừng, anh xiết chặt tay, sau một lúc lâu mới lên tiếng: “Tôi cũng muốn xem băng ghi hình.”

Tần Vi Khiêm và cảnh sát cùng nhau đến hiện trường.

Đội trưởng đội điều tra hỏi kỹ càng một vài vấn đề.

Diệp Mạnh Giác chau mày lại nghĩ một chút, gần đây cũng không có chuyện gì bất thường.

“Tình huống của nạn nhân trước khi mất tích anh có rõ ràng không?”

Diệp Mạnh Giác nhìn về phía Trần Á, không đợi anh mở miệng, Trần Á đã nói: “Lưu đội trưởng, xin chờ một chút, tôi đã gọi cho em gái tới, các cô ấy là bạn học, có thể cung cấp tình hình Diệp Tư lúc ở trường.”

Kiều Hoa Hoa rất nhanh đã bị dẫn đến nơi này. Nghe nói Diệp Tư mất tích, cô ta sợ tới mức sắc mặt cũng thay đổi, rốt cuộc vẫn là một nữ sinh nhỏ bé, bình thường kiêu ngạo thế nào cũng chỉ là giả vờ bên ngoài mà thôi.

Lưu đội trưởng cũng biết trình độ nặng nhẹ của vụ án này như thế nào, đừng nói là Trần Á gọi anh ta tới đây, dù là do Diệp Mạnh Giác gọi tới, anh ta cũng biết rõ mình cần phải làm gì. Anh ta vô cùng cẩn thận hỏi qua một lượt tình huống của Diệp Tư, một chút khả nghi cũng không bỏ qua.

Sau khi hỏi xong, anh ta cẩn thận nói với Diệp Mạnh Giác: “Trước mắt vẫn chưa thể kết luận gì được. Tuy nhiên, bước đầu tôi đoán chắc, có lẽ có liên quan đến bản tin trên BBS, cũng có thể là liên quan đến tiên sinh. Chúng tôi còn phải điều tra kỹ một chút. Tuy nhiên ngài yên tâm, tôi nhất định sẽ dốc hết toàn lực điều tra rõ ràng vụ án này.”

Tần Vi Khiêm đột nhiên chen vào nói: “Diệp Mạnh Giác, có khi nào Vương Khải …”

Vương Khải! Diệp Mạnh Giác cũng đột nhiên nghĩ đến ông ta, anh xanh mặt, cắn chặt hàm răng, nếu thật sự là Vương Khải, anh quyết định sẽ không bỏ qua cho ông ta, nhất định phải khiến cho ông biết thế nào là địa ngục trần gian.

Lưu đội trưởng dẫn theo một đám anh em đi quanh gần đó hỏi một ít tình huống, sau đó thu đội trở về cục cảnh sát.

Sắc mặt Kiều Hoa Hoa tái nhợt dè dặt cẩn trọng đứng sau lưng Trần Á nhìn Diệp Mạnh Giác. Nếu thật sự vì nguyên nhân cô mở topic ở trên BBS, cô chết cũng khó chối tội này. Trần Á xoa xoa đầu cô nói: “Đừng sợ, anh sẽ xử lý chuyện này.”

Cô kinh sợ nhìn về phía anh, đây là lần đầu tiên cô lộ vẻ tội nghiệp mà nhìn anh như vậy, cô năn nỉ nói: “Anh. Anh nhất định phải cứu Diệp Tư nhé.”

“Được rồi, anh hứa với em.” Trần Á hiếm khi dịu dàng như thế, anh yên lặng nhìn về phía cô nói, “Không cần tự trách, biết không? Chuyện không liên quan đến em, có nghe chưa? Anh sẽ không để Diệp Tư gặp chuyện không may, anh nhất định sẽ đem cô bé hoàn hảo không tổn hao gì trở về.”

Diệp Mạnh Giác vẫn ngây ngốc nhìn nơi bánh mì bị vương vãi đầy trên mặt đất. Cho tới bây giờ, anh cũng không tình nguyện tiếp nhận sự thật này, bé cưng của anh, bỗng nhiên bị bắt cóc. Anh hi vọng, có lẽ anh nên về nhà một lần, bé cưng có khi đang ngồi ở phòng khách, ôm HELLO KITTY mà xem tivi.

Nghĩ đến đây, anh xoay người đi ra ngoài.

Tần Vi Khiêm đi theo phía sau anh hỏi: “Đi đâu thế?”

“Về nhà, có lẽ Tiểu Tư ở nhà chờ tôi.”

Diệp Mạnh Giác cũng không quay đầu lại lạnh lùng trả lời một câu. Để lại Tần Vi Khiêm cùng Trần Á đối mặt nhìn nhau, Diệp Tư mất tích ngược lại thật sự là đả kích Diệp Mạnh Giác, lần này Diệp Mạnh Giác đúng là không còn bình tĩnh để suy tư như ngày thường nữa.

Diệp Mạnh Giác vô cùng lo lắng trở về nhà, xuống xe, chạy nhanh vào trong nhà, Tiểu Suất đang di chuyển quanh sân, thấy anh trở về vội vàng ngoắt ngoắt cái đuôi đi tới nghênh đón, theo phía sau anh chạy vào trong nhà.

“Bé cưng, bé cưng!”

Diệp Mạnh Giác vừa gọi, vừa mở cửa, dì Lưu từ phong phòng của cô đi ra hỏi: “Tiên sinh, sao thế ạ? Tiểu thư không có nhà. Không phải nói hôm nay qua nhà lớn ăn cơm sao?”

Trong phòng lạnh lẽo, Diệp Mạnh Giác giày cũng không thay, trực tiếp lên lầu hai. Phòng của nhóc con đã quét tước qua, chăn mền đều được sắp xếp cẩn thận ở trên giường, anh đi đến tủ đầu giường, hai tay ôm mặt, ngồi dưới đất.

Trên tủ đầu giường là bức ảnh anh và Diệp Tư chụp chung, trong ảnh chụp, hai người bọn họ rúc vào nhau, bé con cười đến vô tâm. Đây là tấm hình bé cưng thích nhất, khi đó cô mới mười hai tuổi, chụp lúc sinh nhật. Anh cầm tấm ảnh chụp trong tay, khủng hoảng trong lòng càng lúc càng khuếch đại, anh thông qua lớp kính thủy tinh vuốt mặt cô, không trơn bóng non mềm ấm áp như bình thường, mà là lạnh lẽo, lạnh lẽo như vậy, làm lòng anh không ngừng lạnh lẽo hẳn lên.

Anh cầm lấy điện thoại, bấm số của Tần Vi Khiêm.

“Tần Vi Khiêm, giúp tôi hẹn gặp Tam ca. Tôi muốn tự mình đến gặp ông ấy.”

Tam ca tên đầy đủ là Đổng Bình An, là ông chủ của một công ty xây dựng, bất quá thân phận thật sự của ông ta, chính là lão đại của Thanh Sư bang. Ông ta làm việc cẩn thận, thủ đoạn lại cực kỳ độc ác, thủ hạ huynh đệ mặc dù không nhiều lắm, nhưng phần lớn đều là tử sĩ liều mạng trung thành, hiệu suất làm việc cũng cực cao, một người có thể hạ vài chục người. Diệp Mạnh Giác lúc trước chưa từng tiếp xúc qua với ông ta, vẫn luôn thông qua Tần Vi Khiêm.

“Ngọn gió nào thổi Diệp tổng tới đây vậy?” Tam ca bỏ xì gà trong tay xuống, đứng lên chào đón.

Diệp Mạnh Giác tự tay xốc lên mành thủy tinh chói lọi bước vào, hướng về phía ông ta chắp tay chào, nói: “Tam ca, tôi đây là có chuyện muốn nhờ ngài nên mới tới. Tam ca tin tức linh thông, đoán chắc đã biết thừa chuyện xảy ra ở nhà tôi.”

“Ừ, trước đó Tần tổng có nói với tôi.” Tam ca vội vàng trả lời, nói: “Tôi đã phái các huynh đệ đi tìm hiểu. Diệp tổng ngài yên tâm, việc này cứ giao cho người của lão tam tôi đây xử lý. Tôi nhất định điều động các huynh đệ tìm cho ra tiểu công chúa của cậu.”

Diệp Mạnh Giác nói, “Vậy không cần khách sáo nữa, hạng mục chính lần này, tôi sẽ để cho Tam ca. Về sau có nơi nào anh em cần dùng đến, mong anh cứ nói!”

Diệp Mạnh Giác thảo luận xong với Tam ca, sau đó đi ra khỏi biệt thự của ông ta, Tần Vi Khiêm theo sau anh.

“Bây giờ phải làm sao?”

“Cho người của cậu toàn bộ xuất động, dù là lật đổ toàn bộ thành phố, tôi cũng phải tìm cho ra bé cưng.” Diệp Mạnh Giác nói, “Một chút dấu vết để lại cũng không được bỏ qua. Đêm nay tôi nhất định phải nhìn thấy bé cưng!”

Trong bóng tối, đôi mắt anh thoáng hiện qua một loại ánh sáng thô bạo, tựa như lang sói, “Sau khi tìm được, ném kẻ bắt cóc bé cưng xuống biển cho tôi!”

“Đã dặn dò xong.” Tần Vi Khiêm nói, “Bên kia Trần Á cũng đã sử dụng hết khả năng, cậu yên tâm, rất nhanh sẽ có tin tức.”

Cách thời gian Diệp Tư mất tích, đã qua vài giờ, trong gạt tàn trên bàn chất đầy tàn thuốc. Diệp Mạnh Giác cầm điếu thuốc, phiền chán đi tới đi lui trong phòng. Tần Vi Khiêm cũng đang hút một điếu thuốc, sương khói lượn lờ, anh an ủi: “Đừng nóng vội, chút nữa sẽ có tin tức.”

Giọng còn chưa dứt, di động của anh trên bàn liền vang lên.

Diệp Tư bị trói cách trường đại học N không xa lắm, chỉ cách một khu dân cư. Lúc bọn người của Diệp Mạnh Giác đuổi tới, tên bắt cóc đã chạy mất. Diệp Tư đang tựa vào lòng một cô gái khóc nỉ non, thấy Diệp Mạnh Giác tiến vào càng khóc đến lợi hại, từ trong lòng cô kia lui ra, liền nhào vào lòng Diệp Mạnh Giác.

Cô vừa khóc vừa nói đứt quãng: “Chú… Chú, thật đáng sợ.”

Diệp Mạnh Giác ôm chặt cô trong ngực, miệng thì thào nói: “Đừng sợ, đừng sợ, có chú ở đây. Bé cưng đừng sợ, sau này chú sẽ không để những chuyện như vậy xảy ra.”

“Chú, chú…”

“Bé cưng ngoan, chú ở đây, ở chỗ này, bé cưng đừng sợ.”

“Về nhà, chú, bé cưng không muốn, không muốn ở chỗ này nữa đâu.” Diệp Tư thút tha thút thít nói.

“Được.” Diệp Mạnh Giác hai tay dùng sức, bế cô lên, “Bé cưng, ôm cổ chú, ngoan!”

Diệp Tư nghe lời vươn cánh tay, ôm cổ anh, vùi đầu vào trước ngực anh, dùng sức cọ sát vào bên trong.

“Tần Vi Khiêm, chuyện còn lại cậu giúp tôi giải quyết!”

Diệp Mạnh Giác nói xong, ôm Diệp Tư đi ra ngoài ngay. Nơi này là tòa nhà cũ, không có thang máy, Diệp Mạnh Giác ôm Diệp Tư từ tầng năm, thùng thùng thùng đi xuống. Ra khỏi căn nhà kia, anh hơi thở hổn hển, không phải vì mệt, mà là vì trái tim anh cho đến lúc này mới trở lại vị trí cũ, anh thế này mới dám hít vào một hơi thật mạnh.

Diệp Tư trải qua một buổi tối bị hoảng sợ nên sức khỏe không tốt, cô co rút vào trong lòng Diệp Mạnh Giác, chậm rãi không khóc nữa, chỉ còn thỉnh thoảng nức nở một chút.

Diệp Mạnh Giác ôm cô ngồi ở ghế sau, trên đường về nhà, anh cứ mãi ôm cô, xiết chặt lấy cô, không buông tay.

Lúc về đến nhà thì cô đã ngủ. Diệp Mạnh Giác đặt cô trên giường, nhìn gương mặt tràn đầy nước mắt của cô, đời này, anh tuyệt sẽ không để cho bất luận kẻ nào lại xúc phạm tới bé cưng của anh. Anh vừa nghĩ, dưới tay vừa dùng sức, nắm giữ bàn tay nhỏ bé của cô thật chặt. Từ nay về sau, anh sẽ không bao giờ buông tay nữa, giao cô cho bất luận kẻ nào anh cũng không yên tâm, chỉ có anh, chỉ có anh mới có thể dốc hết toàn lực bảo hộ cô.

Nghĩ đến đây, tay anh mang theo chút run run lại kiên quyết vuốt lên khuôn mặt nhỏ của cô. Gò má của cô, ánh mắt cô, mũi của cô, miệng của cô. Dưới đầu ngón tay anh, là đôi môi đào mềm mại, thật sâu mê hoặc anh, anh chậm rãi dời ngón tay, nghiêng người tiến lên, run rẩy in môi xuống.

Lúc chạm đến cánh môi phấn non mềm kia, anh không khỏi thở dài một tiếng thật sâu, đôi môi mịn màng này, là mộng tưởng nhiều năm của anh, hôm nay, rốt cục giấc mộng trở thành sự thật.
Trước


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Wild Cat về bài viết trên: nguyễn hải yến, y229917
Có bài mới 19.04.2016, 22:28
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 10.04.2016, 21:38
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 252
Được thanks: 734 lần
Điểm: 9.27
Có bài mới Re: [Hiện đại] Búp Bê Sữa Của Diệp Thiếu Gia - Lệ Lệ - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 32

Người bắt cóc Diệp Tư rất nhanh liền tra ra được, sự thật bất ngờ là có liên quan đến bức chiến thư mà Kiều Hoa Hoa đã tung ra, chính là bạn gái của Tiếu Bạch, tên Lệ Vi. Bản thân cô ta là một đại tiểu thư rất yêu kiều, theo đuổi Tiếu Bạch hai năm, rốt cục mới thu phục được Tiếu Bạch dưới tay, nào biết, còn chưa qua một tuần, đã nhận được chiến thư của Diệp Tư, nhất thời phát điên, liền tìm đến vài người bạn học trung học, bắt trói Diệp Tư lại. Cô ta vốn dĩ cũng không có ý tưởng gì khác, chỉ là muốn hù dọa một chút mà thôi, lại không nghĩ rằng, chuyện lớn như vậy.

Lúc đến bắt cô ta, cô ta vẫn còn đang lên lớp trong trường, nhìn thấy vài cảnh sát đi vào, liền trợn tròn mắt ngay tại chỗ, trên mặt lúc trắng lúc xanh hoàn toàn không có huyết sắc.

Trần Á dẫn Kiều Hoa Hoa đến nhà Diệp Tư xin lỗi, Kiều Hoa Hoa luôn luôn kiêu ngạo sợ hãi trốn ở sau lưng Trần Á, chính cô cũng biết lần này gây ra họa lớn, hít thở cũng không dám mạnh miệng.

Diệp Tư từ trên lầu đi xuống, Kiều Hoa Hoa chớp chớp ánh mắt tội nghiệp nhìn cô ta.

“Kiều Hoa Hoa, cậu là đồ lưu manh!”

Vốn dĩ không khí có chút ngột ngạt trong phòng khách nhờ những lời này của Diệp Tư, thành công sinh động hẳn lên.

Kiều Hoa Hoa nhìn thấy Diệp Tư có vẻ như cũng không trách tội cô, lập tức quên hết tất cả, nhảy một bước từ phía sau Trần Á đến trước mặt Diệp Tư, nói: “Bánh bao nhỏ, hôm qua cậu làm mình sợ muốn chết.”

Diệp Mạnh Giác cùng Trần Á đồng thời nhíu nhíu đầu mày.

“Kiều Hoa Hoa! Không được liều lĩnh!” Trần Á nói.

Kiều Hoa Hoa lập tức ủ rũ xuống.

“Anh Trần, không sao đâu.” Diệp Tư nói, “Dù sao em cũng nói cô ấy là đồ lưu manh.”

Diệp Mạnh Giác và Trần Á đều cười rộ lên.

Diệp Mạnh Giác mang theo chút cưng chiều nhìn Diệp Tư nói: “Được rồi, chuyện lần này coi như bỏ qua, tuy nhiên lần sau không thể gây ra chuyện như vậy nữa.”

Kiều Hoa Hoa lập tức chân chó gật mạnh đầu, “Chú Diệp, cháu đã biết, cháu nhất định không dám, về sau, có ai dám khi dễ Tiểu Tư một cọng tóc gáy, cháu lập tức liều mạng với người đó.”

Cô ta nói ra lời thề son sắt, Trần Á lại càng muốn xách cổ cô ta trở về, anh ta vuốt vuốt móc chìa khóa trong tay, trêu chọc nhìn Kiều Hoa Hoa hỏi: “A? Liều mạng? Sao có thể hợp pháp được? Anh nhớ em chỉ tuân theo một câu nói, đánh không lại liền bỏ chạy mà.”

Kiều Hoa Hoa nghiến răng nghiến lợi quát anh: “Trần Á!”

Diệp Tư che miệng cười trộm. Mắt thấy Kiều Hoa Hoa cũng tức giận đến muốn khóc, cô mới mở miệng nói: “Anh Trần, anh không thể bắt nạt Kiều Hoa Hoa như vậy! Cô ấy vốn nói với em, là chán ghét anh nhất, còn trách móc anh là hồ ly thối, giảo hoạt. Anh còn bắt nạt cô ấy như vậy, cô ấy sẽ càng chán ghét anh thêm đó.”

Ánh mắt Trần Á híp lại một cách nguy hiểm nhìn chằm chằm Kiều Hoa Hoa, Kiều Hoa Hoa đầu đầy mồ hôi lạnh nhìn về phía Diệp Tư, Diệp Mạnh Giác cười đến vô cùng thoải mái, xem ra bé cưng nhà anh đã biết thế nào là giết người trong vô hình.

Diệp Tư thấy hiệu quả không tệ lắm, lôi kéo tay Kiều Hoa Hoa nói: “Chú, Anh Trần, em và Kiều Hoa Hoa lên lầu chơi.”

Kiều Hoa Hoa lập tức đồng ý với ý kiến của cô, lùi lên lầu hai còn nhanh hơn cô một bước. Kiều Hoa Hoa bổ nhào vào trên giường Diệp Tư lăn qua lăn lại, miệng hét lên: “Bánh bao nhỏ, thủ đoạn của cậu còn độc hơn cả mình. Lần này Trần Á sẽ không bỏ qua cho mình.”

Diệp Tư cầm gối ôm đánh cô ta vài cái, nói: “Cậu mau đứng lên. Sao cậu lại sợ anh Trần Á như vậy làm gì, anh Trần Á rất tốt mà.”

“Tốt?” Kiều Hoa Hoa từ trên giường ngồi bật dậy nói, “Hừ, tại cậu không biết anh ta vô đạo đức như thế nào đâu!”

Diệp Tư không tin nhún nhún vai, nói đùa: “Tục ngữ nói, yêu quá sâu nên mới sinh hận. Mỗi lần nhắc đến anh ấy là cậu cắn răng nghiến lợi, không phải cậu thích anh Trần Á chứ.”

Kiều Hoa Hoa thế nhưng không có phản bác.

Diệp Tư nhìn mặt cô ta không đổi sắc ngồi ở chỗ kia, trong lòng cả kinh, hỏi lần nữa: “Không phải cậu thật sự thích anh ấy chứ?” Kiều Hoa Hoa vén một lọn tóc rơi trên trán cô ta, bất mãn nói: “Phản ứng của cậu thật là trì độn, đến giờ mới phát hiện ra à.”

“A?” Diệp Tư giật mình nhìn cô ta, cô vốn chỉ nói đùa thôi, cũng không thật sự nghĩ vậy.

“A cái gì mà a? Chúng ta cũng đã quen biết năm sáu năm, đến bây giờ cậu mới phát hiện, không phải phản ứng trì độn là cái gì?”

“Ha ha…” Diệp Tư cười gượng, muốn nói, kỳ thực, hiện tại mình cũng đâu có phát hiện ra gì.

Kiều Hoa Hoa ghét bỏ nhìn cô một cái, nói: “Ngốc, người như cậu vậy, còn biết thích chú Diệp, xem ra cũng vẫn chưa ngốc đến mức hết thuốc chữa.”

“A?” Diệp Tư lại một lần nữa a lên.

“A cái gì mà a? Cậu cho là người khác cũng đều phản ứng trì độn y như cậu hả? Bánh bao nhỏ, tôi từ năm đầu tiên quen biết cậu là đã biết cậu thích chú Diệp rồi.”

Diệp Tư ngây ngốc nhìn cô ta chằm chằm, trên mặt chậm rãi hồng lên, cô có cảm giác mình làm chuyện xấu bị bắt ngay tại trận. Cô nhìn Kiều Hoa Hoa, sau một lúc lâu mới nha nha nói: “Cậu, đừng có nói nhảm.”

Giọng yếu ớt, ngay cả chính cô cũng nghe không rõ.

Kiều Hoa Hoa liếc xéo nhìn cô, bĩu môi nói: “Tôi có nói bậy hay không, cậu rõ ràng nhất.”

Diệp Tư cắn môi, bất an quấn góc áo, khó khăn nói: “Thật mà… Là cậu nói bậy thôi.”

Cô thật vất vả mới phun ra mấy chữ này, trong lòng lại cảm thấy bi thương, cô ngay cả tình yêu của chính mình cũng không dám thừa nhận, nghĩ vậy, hốc mắt chậm rãi có chút ẩm ướt.

“Cắt – thích là thích, có gì xấu hổ mà phải che giấu chứ, bánh bao nhỏ cậu thật ngu ngốc.” Kiều Hoa Hoa nói, “Mình thích Trần Á, từ lúc còn rất nhỏ mình đã thích rồi. Lúc mình còn nhỏ, mơ ước lớn nhất là muốn mau mau lớn lên, gả cho Trần Á. Nhưng ai ngờ, chờ mình rốt cục trưởng thành, anh ta lại thành anh trai của mình, mỗi ngày theo mình nói cái gì chỉ là tình cảm anh em, hừ!”

Diệp Tư vẫn cắn môi, không nói lời nào, nhìn cô ta.

“Hừ! Anh ta đã dám giảng giải tình cảm anh em với mình, vậy nên mình cũng đã tuyên bố với anh ta, mỗi ngày mình sẽ gây thật nhiều rắc rối cho anh ta thu dọn! Dù sao mình đã quyết tâm ép buộc anh ta, chờ ngày nào đó ép buộc anh ta mệt mỏi, xem thử anh ta còn dám nói ra chuyện tình cảm anh em gì gì đó hay không.” Kiều Hoa Hoa nghiến răng nghiến lợi nói, “Trần Á là một con hồ ly, giảo hoạt đến đáng chết, hồ ly xấu xa! Cho dù mình làm ầm ĩ thế nào, anh ta đều không nóng không lạnh. Tuy nhiên, mình cũng không sợ, mình sẽ đấu cùng anh ta, xem ai giảo hoạt hơn ai.”

“Bánh bao nhỏ, mỗi ngày cậu thay đổi biện pháp, bất quá mục đích cũng chẳng khác gì mình, hy vọng chú Diệp có thể để mắt đến cậu nhiều hơn, quan tâm đến cậu nhiều hơn một chút. Suy nghĩ của cậu cũng giống như mình, sao mình có thể không biết? Tuy nhiên cậu tốt hơn mình, chú Diệp đối với cậu thật tốt, ai như Trần Á, cả ngày âm dương quái khí với mình.”

“Nhưng,” Diệp Tư rốt cục lên tiếng, “Nhưng, chú ấy là chú ruột của mình, Kiều Hoa Hoa, mình tình nguyện chú ấy đối với mình lạnh lùng một chút, đối với mình kỳ quái một chút, chứ mình cũng không hy vọng chú ấy là chú ruột của mình.”

Tuy là nói được khéo như rót mật, Kiều Hoa Hoa lúc này cũng trầm mặc.

Hai người trầm mặc một hồi, Kiều Hoa Hoa mới lên tiếng: “Đúng vậy, là chú ruột của cậu, vậy thì có làm sao?”

Thì có làm sao? Diệp Tư đã từng tự hỏi mình trong lòng, thì thế nào đây?

Ít nhất cô có thể có được chú yêu thương như vậy, ít nhất cô có thể mỗi ngày ở cạnh bên chú, dù là chú ruột thì sao?

“Bánh bao nhỏ, cậu nên lớn gan hơn một chút!” Kiều Hoa Hoa điều chỉnh bờ vai cô nói, “Cậu nên lớn gan hơn một chút! Cậu nên nói cho chú ấy biết, cậu thích chú ấy!”

Diệp Tư hoảng sợ nhìn cô ta, lắc đầu liên tục, “Như vậy không được, Kiều Hoa Hoa, như vậy không được.”

Cô không dám, cô làm sao dám nói với chú mình thích chú được? Làm như vậy chú sẽ khinh thường cô, cô đối với chú sinh ra loại lưu luyến cấm kị như vậy, tuyệt đối không thể nói với chú!

“Cậu nói cho chú ấy biết, nói không chừng, chú cậu cũng thích cậu, cậu không thấy ánh mắt chú ấy nhìn cậu, ánh mắt ấy có bao nhiêu dịu dàng sao? Mình hâm mộ muốn chết. Có lẽ, chú ấy cũng thích cậu! Cậu thử đi.”

Được không? Được không? Diệp Tư bất lực nhìn cô ta, có thể sao? Chỉ là, ngộ nhỡ, chú không phải như vậy, vậy phải làm thế nào?

Kiều Hoa Hoa nhìn ra sự do dự cùng giãy giụa của cô, ánh mắt xoay xoay, lập tức nảy ra chủ ý.

“Nếu không như vầy đi, cậu thử trước một chút, xem thử chú của cậu có phản ứng gì.”

“Thử thế nào?” Diệp Tư lập tức tò mò hỏi, “Nói mau nói mau!”

“Ừ.” Kiều Hoa Hoa khẽ gật gù, dáng vẻ như tràn đầy kinh nghiệm nói, “Cậu mặc áo ngủ đứng trước mặt chú ấy lắc lư vài vòng, xem chú ấy có phản ứng gì. Nếu ánh mắt của chú ấy sáng quắc lên, nhìn cậu chằm chằm, điều đó nói rõ, chú ấy có ý với cậu. Nếu chú ấy cũng như bình thường mà nhìn cậu, vậy chắc chắn trong đầu chú ấy cũng không có ý nghĩ gì lạ rồi.”

Diệp Tư nghe xong, cau mũi, lại rụt trở về.

“Thế nào? Như vậy cũng không dám thử à?” Kiều Hoa Hoa hỏi.

Diệp Tư vô lực lắc đầu, thất bại nói: “Mỗi ngày mình đều luôn mặc đồ ngủ đi qua đi lại trước mặt chú, chú cũng không có phản ứng. Nhất định là chú không có ý tưởng khác thường gì đó với mình!”

Kiều Hoa Hoa chạy vài bước đến tủ quần áo của cô, mở tủ quần áo, kéo ra vài món áo ngủ hỏi: “Là loại áo ngủ này sao?”

Diệp Tư gật đầu, “Ừ.”

“Đồ ngốc. Mình nói cậu ngốc, cậu còn không chịu phục. Áo ngủ này của cậu đều là áo ngủ nhi đồng, ai sẽ nhìn mà có ý nghĩ bậy bạ gì được chứ? Mình nói chính là cái loại áo ngủ người lớn, cậu có hiểu hay không? Hả?”

Nói xong, cô ta lại lẻn đến trước bàn học, mở máy tính của Diệp Tư ra, nói: “Đến đây, đến đây, đến đây, hôm nay chị đây dạy cậu, phải mặc loại áo ngủ gì đi dò xét chú của cậu!”

Cô ta đảo một hồi, nói: “Cậu xem!”

Diệp Tư đỏ mặt nói: “Kiều Hoa Hoa!”

“Đừng đỏ mặt nữa, mau chọn vài món đi, mình sẽ mua tặng cho cậu ngay!” Kiều Hoa Hoa nói.

“Không không không,” Diệp Tư lắc đầu giống như trống bỏi, “Kiều Hoa Hoa, mình không mặc được!”

Kiều Hoa Hoa thấy dáng vẻ cô khẩn trương, hì hì một tiếng, cười đến vô cùng thoải mái, cô ta vừa cười vừa nói: “Bánh bao nhỏ, sao cậu lại nhát gan như vậy. Đã nói là mình mua cho cậu không được sao, dù sao mình cũng chính là một tên lưu manh, thêm một vài hành vi phạm tội cũng đâu sao, ha ha ha ha.”

Kiều Hoa Hoa dũng mãnh làm sao có thể buông tha Diệp Tư. Sau khi cô nàng cười xong, thật nhanh ‘click click’ chuột vào cái, sau đó nói: “Đại công cáo thành! Hai ngày nữa sẽ đưa tới.”

Dưới lầu Diệp Mạnh Giác và Trần Á nghe thấy một tiếng thét chói tai từ trên lầu vọng xuống, vội vàng hỏi: “Sao thế?”

Tiếp theo chợt nghe bên trên lầu hai tiểu nha đầu đồng thanh nói: “Không có gì!”

Kiều Hoa Hoa ôm cái trán, nước mắt ròng ròng nhìn Diệp Tư, uất ức nói: “Bánh bao nhỏ, cậu xuống tay cũng quá ác độc rồi.”

Diệp Tư nhanh chóng ném thứ gì đó trong tay đi, nói: “Mình chỉ muốn ngăn cản cậu, ai biết nhất thời quá kích động, tiện tay ném đồ vào cậu chứ. Tuy nhiên, cũng phải nói, đây cũng là ý tưởng nhiều năm qua của mình đó, Kiều Hoa Hoa, mình vốn muốn bổ đôi đầu của cậu ra, nhìn thử xem bên trong chứa những thứ gì.”

Nói xong, cô vội vàng chải tóc của Kiều Hoa Hoa phủ xuống, che đậy cục u sưng phù vừa to vừa đỏ kia, nói: “Mau phủ lên, phủ lên, để anh Trần nhìn thấy, nhất định sẽ nói là do mình làm.”

Kiều Hoa Hoa càng tủi thân, cô ta lên án: “Bánh bao nhỏ, tại sao cậu có thể đối xử với mình như vậy hả? Tuy rằng lần này ồn ào thành như vậy là do lỗi của mình, nhưng mà, không phải do cậu suốt ngày cứ e ngại rụt rè mãi, mới quậy đến lớn chuyện, chẳng qua mình chỉ muốn khiến cho chú cậu chú ý đến cậu mà thôi, đâu nghĩ đến cuối cùng lại thành ra như vậy, hu hu hu.”

Diệp Tư bị cô ta than thở khóc lóc lên án như vậy, biến thành ngượng ngùng thật sự, chỉ đành ngượng ngùng nói: “Vậy, hay là, mình mời cậu làm quân sư?”

“Được!” Kiều Hoa Hoa lập tức gật đầu, ánh mắt nháy một cái vụt lên tia sáng dị thường.

Hối hận! Hối hận! Diệp Tư nhìn dáng vẻ của Kiều Hoa Hoa, trong đầu chỉ có hai chữ, hối hận!

Đợi đến khi quần áo chuyển tới tay, Diệp Tư càng hối hận. Cô nhận cái bọc từ trong tay dì Lưu, có tật giật mình hỏi: “Chú, không có ở nhà đúng không.”

Biết chú không ở nhà, cô mới thở phào nhẹ nhõm, nhanh như chớp chạy lên lầu. Khóa cửa lại, cô run rẩy mở cái bọc ra. Mỗi một bộ quần áo được mở ra, không có bộ nào cô dám mặc. Cuối cùng, thật sự cảm thấy không xuống tay được, chỉ đành cuốn chúng nó thành một khối, nhét vào trong tủ quần áo.

Lúc Diệp Mạnh Giác trở lại, vừa vào nhà vừa nghe điện thoại. Diệp Tư dựng thẳng lỗ tai, nghe ra anh đang nói chuyện điện thoại với Lý Hoa Quyên.

Sau cơm chiều, Diệp Tư trở về phòng, suy xét mãi, rốt cục lấy hết dũng khí, mở tủ quần áo, lấy chồng quần áo ngủ kia đem ra.

Diệp Mạnh Giác ngồi trong thư phòng trước bàn làm việc, ngẩng đầu, đã nhìn thấy Diệp Tư sợ hãi đứng ở cửa. Không biết cô lấy từ đâu ra một bộ váy ngủ hai dây, bên dưới là ren lưới gần như trong suốt, có thể thấy được rất rõ chiếc áo lót nhỏ xinh của thiếu nữ màu hồng nhạt bó lấy bộ ngực nho nhỏ. Bầu ngực sữa trắng như tuyết lồ lộ, Diệp Mạnh Giác tựa hồ cũng có thể cảm nhận được mềm mại của cô. Phía dưới lộ ra đôi chân trắng mịn tràn đầy dụ hoặc, vừa mới tắm xong mái tóc còn nhỏ nước xõa mềm mại trên đôi vai thon, khuôn mặt nho nhỏ bởi vì hơi nước cũng trở nên hồng thắm, non mềm có vẻ như có thể chảy ra nước, làm Diệp Mạnh Giác nhìn mà nhịn không được muốn đi lên cắn một cái.

Ánh mắt anh phút chốc trở nên u ám nguy hiểm. Cô gái nhỏ này bình thường ngây ngô mơ hồ giờ phút này lại dụ hoặc chết người, làm cho trong thân thể Diệp Mạnh Giác bỗng phụt một cái bốc lên ngọn lửa vô danh, chỗ nào đó dưới hạ thân bỗng trở nên càng căng cứng, càng vô cùng khô nóng, hận không thể bước nhanh đến, đặt cô lên trên cửa, tận tình yêu thương một phen. Anh còn đang suy nghĩ miên man, đột nhiên nhìn thấy Diệp Tư nhút nhát nhìn anh, ánh mắt kia thuần khiết, có vẻ như còn mang theo một tia sợ hãi, chẳng khác gì thùng nước lạnh từ trên đầu anh tưới xuống, tưới tỉnh anh. Anh quay mặt qua chỗ khác, giọng khô ráp nói: “Tắm xong rồi sao? Đi sấy tóc đi bé cưng.”

Diệp Tư nhẹ nhàng “Dạ” một tiếng, lại nhìn anh một chút, không hề động, Diệp Mạnh Giác biết cô còn chưa đi, thế nhưng lại không dám ngẩng đầu lên lần nữa, chỉ tiếp tục thúc giục một câu: “Còn không mau đi? Chờ một lát sẽ cảm mạo đấy!”

Diệp Tư nghe được trong giọng nói của anh có vẻ như có chút không kiên nhẫn, cũng không lên tiếng nữa, chỉ nhẹ nhàng cắn môi dưới, trong lòng tràn đầy thất vọng, cô nhớ tới lời Lý Hoa Quyên nói trong điện thoại ban nãy, đã định xong hôn sự của Diệp Mạnh Giác rồi, cuối cùng nhìn nhìn anh thêm vài lần, sau đó khẽ buông nắm tay ra xoay người sang chỗ khác, lệ rơi đầy mặt.

Diệp Mạnh Giác nghe được tiếng cô đi xuống lầu, thân thể đang cứng ngắc không khỏi buông lỏng xuống, anh thầm cười nhạo bản thân mình, cay đắng nghĩ, nếu bé cưng biết ý niệm điên cuồng như vậy của anh sợ là sẽ hận anh đến chết. Cô thuần khiết lại tốt đẹp như vậy, thân mình non nớt như một thánh địa, anh lại một lần nữa cảm giác mình thật sự là một tên xấu xa, ở mặt ngoài là chú của bé cưng, nhưng lúc nhìn cô, trong đầu nghĩ đều là chuyện xấu xa. Anh còn đang suy nghĩ miên man, đột nhiên ngoài cửa truyền đến một tiếng vang, như là tiếng té ngã trên đất. Anh cảm thấy cả kinh, đứng bật dậy chạy vọt ra cửa, lo lắng cất giọng hỏi: “Bé cưng? Sao thế?”

Thân thể nho nhỏ của Diệp Tư co lại, nằm dưới gầm thang lầu, Diệp Mạnh Giác chạy nhanh đến, một phen ôm Diệp Tư vào trong ngực, hỏi không ngừng: “Bé cưng, sao vậy? Bị té sao?” Diệp Tư cũng không nói lời nào, chỉ co rút lại trong lòng anh, run lẩy bẩy, anh tưởng cô vô cùng đau đớn, trong lòng cũng đau nhói.

“Ngoan, nói cho chú biết, ngã trúng đâu rồi? Chỗ này? Hay là chỗ này?” anh nhẹ nhàng mà xoa tay chân tinh tế nho nhỏ của cô, hỏi không ngừng: “Bé cưng ngoan, nói cho chú biết, đau ở đâu? Chú xoa xoa có được không? Đau ở đâu?”

Diệp Mạnh Giác lo lắng hỏi, bé cưng trong lòng rốt cục ngẩng đầu lên tội nghiệp nhìn anh, nước mắt giàn giụa dọa đến Diệp Mạnh Giác, anh lập tức không đầu không đuôi hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, vừa hôn vừa lầm bầm nói: “Bé cưng đừng khóc, bé cưng ngoan, không đau, không đau…” anh đem nước mắt của cô đều hôn đi, chỉ cảm thấy miệng đầy mặn chát.
Trước


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Wild Cat về bài viết trên: nguyễn hải yến, y229917
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 76 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Thuyyy và 41 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 52, 53, 54

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

3 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cưng chiều vợ yêu phúc hắc dễ thương - Tiên Nhược An Nhiên

1 ... 78, 79, 80

5 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1482

1 ... 185, 186, 187

6 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 218, 219, 220

7 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 26, 27, 28

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

11 • [Xuyên không - Dị giới] Thần y cuồng thê Quốc sư đại nhân phu nhân lại chạy - Tiêu Thất Gia

1 ... 55, 56, 57

12 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 212, 213, 214

13 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 132, 133, 134

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 130, 131, 132

15 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 45, 46, 47

16 • [Xuyên không cung đấu] Tư thái cung phi - Thanh Triệt Thấu Minh

1 ... 61, 62, 63

[Cổ đại - Trọng sinh] Dụ quân hoan - Tự Thị Cố Nhân Lai

1 ... 36, 37, 38

18 • [Hiện đại] Âm hôn lúc nửa đêm - Mộ Hi Ngôn

1 ... 45, 46, 47

19 • Cuộc thi Miss Diễn đàn Lê Quý Đôn năm 2020 (Tổng kết trang 16)

1 ... 49, 50, 51

20 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43



Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 680 điểm để mua Ngọc xanh 7
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 334 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 3
Shop - Đấu giá: loi_nha_tinh vừa đặt giá 385 điểm để mua Chó trắng
Shop - Đấu giá: loi_nha_tinh vừa đặt giá 333 điểm để mua Gấu Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: MarisMiu vừa đặt giá 515 điểm để mua Hamster thiên thần
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 396 điểm để mua Mèo hồng
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 454 điểm để mua Mashimaro xoay vòng
Shop - Đấu giá: Cô Quân vừa đặt giá 200 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 327 điểm để mua Hổ xì-teen
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 734 điểm để mua Ngọc đỏ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 232 điểm để mua Love Green
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Ông trăng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Đàn Guitar
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 267 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 281 điểm để mua Búp bê cầu mưa
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Ốc sên
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 375 điểm để mua Bướm Diệp Lục
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 351 điểm để mua Tiên bướm 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 220 điểm để mua Sao đổi màu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 395 điểm để mua Bé may mắn
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 240 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 336 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 244 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 280 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 342 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: ÓcCá vừa đặt giá 242 điểm để mua Bé xanh
Shop - Đấu giá: ÓcCá vừa đặt giá 318 điểm để mua Hươu hồng
Shop - Đấu giá: ÓcCá vừa đặt giá 200 điểm để mua Headphone vàng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 236 điểm để mua Chuột đu dây

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.