Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 76 bài ] 

Búp Bê Sữa Của Diệp Thiếu Gia - Lệ Lệ

 
Có bài mới 19.04.2016, 20:32
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 10.04.2016, 21:38
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 252
Được thanks: 733 lần
Điểm: 9.27
Có bài mới Re: [Hiện đại] Búp Bê Sữa Của Diệp Thiếu Gia - Lệ Lệ - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 9


Lúc Diệp Tư tốt nghiệp tiểu học, cũng là lúc sự nghiệp của Diệp Mạnh Giác khuếch trương lớn nhất, anh có đầu óc kinh doanh cùng độ nhạy bén cực cao, lại không thích dựa vào mấy chuyện xã giao để sự nghiệp luôn rộng mở, tất cả mọi chuyện trong công ty đều do anh hai Diệp Mạnh Tiêu làm. Hơn nữa khi đó anh còn trẻ, Diệp Mạnh Tiêu hi vọng anh có thể ra nước ngoài học hỏi một chút, chơi đùa chung quanh, cũng không uổng một thời thanh xuân. Diệp gia do một tay Diệp Quân lúc tuổi còn trẻ dựng lên bằng hai bàn tay trắng. Lúc đầu Diệp Quân gây dựng sự nghiệp rất vất vả, bất quá ông có thể chịu được cực khổ, lại chịu khó chịu cực, tinh thần trách nhiệm cùng với nhiệt huyết cao, làm giàu tuy là chuyện sớm hay muộn, nhưng đó lại là thành quả của cả chặng đường dài. Về sau Diệp Quân cưới vợ, mang đến cho ông không ít gia sản cùng các khoản không nhỏ, từ đó xí nghiệp Diệp gia mới ngày càng thịnh vượng từng bước phát triển trở thành xí nghiệp đứng hàng nhất nhì trong nước, mà trong đó, cũng không thể không kể đến công lao của phu nhân Diệp Quân.

Chỉ tiếc, cả ông trời cũng ghen tỵ với hồng nhan, Diệp phu nhân kết hôn được tám năm thì bị ung thư, lúc bệnh phát đã là thời kỳ cuối, bà biết mình không còn sống được bao lâu trên nhân thế, liền gọi người bạn tốt của mình là Lý Hoa Quyên đến. Lý Hoa Quyên lúc này là trợ lý của Diệp phu nhân, trước đó, là bạn cùng phòng kiêm bạn tốt của Diệp phu nhân, vóc người xinh đẹp, làm việc cũng không chút nào hàm hồ, chỉ là gia thế hơi kém.

Gia sản của Diệp gia lúc này đã rất phong phú, xí nghiệp càng là phong sinh thủy khởi, phụ nữ muốn vào Diệp gia nhiều vô số kể. Diệp phu nhân cân nhắc tới lui, nếu để tiện nghi cho người phụ nữ khác, không bằng khiến Lý Hoa Quyên gả cho ông. Ít nhất bà hiểu rõ người này, cũng rất thương yêu Diệp Mạnh Tiêu, lại có đủ năng lực giúp được cho Diệp Quân.

Trước lúc Diệp phu nhân qua đời, đã cho Lý Hoa Quyên tiến vào Diệp gia, để bà ấy bồi dưỡng tình cảm với Diệp Mạnh Tiêu. Từ khi Diệp phu nhân qua đời, Lý Hoa Quyên vẫn ở tại Diệp gia, đến nay đã được 30 năm.

Diệp Mạnh Tiêu khi đó mới vừa hai tuổi, dáng vẻ xinh đẹp, lại hiểu chuyện, bất cứ người lớn nào cũng sẽ thích đứa nhỏ như vậy. Lý Hoa Quyên quả thực đã tận tâm tận lực chăm sóc anh, tình cảm giữa hai người hòa thuận giống như mẹ con ruột thịt.

Khi Diệp Mạnh Tiêu tròn mười tuổi thì Diệp Mạnh Giác được sinh ra. Trước đó, Lý Hoa Quyên lo sợ Trong lòng Diệp Mạnh Tiêu có ý nghĩ này nọ, sẽ không thích em bé, trải qua một thời gian Diệp Mạnh Tiêu năn nỉ muốn có thêm một đứa em trai, bà mới đồng ý. Hai anh em mặc dù chênh nhau mười tuổi, nhưng Diệp Mạnh Tiêu thật lòng yêu thương đứa em trai này, yêu thương hết mực. Cảm tình giữa Diệp Mạnh Giác và anh hai cũng rất sâu nặng, chính vì vậy sau khi anh hai qua đời, anh liền quay về tiếp quản công ty, chính là hy vọng thông qua cố gắng của mình có thể an ủi linh hồn anh hai cùng chị dâu.

Sau khi Diệp Tư tốt nghiệp tiểu học đã thành một cô bé mập mạp đáng yêu, lúc cười rộ lên chỉ thấy răng trắng mà không thấy ánh mắt đâu. Nhưng Diệp Mạnh Giác thật sự yêu thích tiểu nha đầu mập mạp này, lúc bạn bè tụ hội, chỉ cần có thể mang theo tiểu Diệp Tư, nhất định anh sẽ không buông tay. Khiến mấy người trong hội của anh đều không chịu nổi, oán giận Diệp Mạnh Giác còn chưa kết hôn đã trực tiếp thăng cấp thành vú em, ngay cả bọn họ cũng chỉ được ăn chay, có muốn ngỏ ý cũng không có cách. Nói là nói vậy nhưng Diệp Mạnh Giác cũng biết, bọn họ ngày thường ai mà không phải chơi đến điên cuồng? Khó được một vài lần gặp gỡ ‘sạch sẽ’. Vì vậy, thời gian mấy người bạn tốt ngồi xuống nói chuyện phiếm, ăn cơm, uống chút trà, kỳ thực cũng không nhiều lắm.

Vì thế, mỗi lần Diệp Mạnh Giác nghe được lời nói như vậy cũng không để ý tới, vẫn như trước ôm bé cưng nhà anh, gắp thức ăn cho cô ăn. Lần nào tiểu nha đầu cũng ăn đến khi cái bụng tròn trịa giống quả cầu.

Diệp Tư cứ như vậy sống dưới sự cưng chiều của Diệp Mạnh Giác, không lo không nghĩ, tùy ý lớn lên. Thẳng đến một ngày, cô bất hạnh gặp Kiều Hoa Hoa. Lúc này, đã bước vào đầu tháng ba, học kỳ mới vừa mới bắt đầu, có một bạn học mới chuyển đến, chính là cô bạn gái bằng tuổi với Diệp Tư.

Lúc cô giáo dẫn theo Kiều Hoa Hoa vào, cô nàng liếc mắt liền thấy được người ngồi ở hàng đầu tiên là bạn học Diệp Tư. Không phải vì Diệp Tư có bao nhiêu nguy hiểm, chỉ là vì mọi người trong lớp học đều ngồi theo cặp hết rồi, chỉ có Diệp Tư ngồi một mình, bên cạnh là chỗ trống. Quỷ tinh linh như Kiều Hoa Hoa làm sao biết được nguyên nhân trong đó?

Cho nên khi cô ta nghênh ngang ngồi vào chỗ bên cạnh Diệp Tư, câu nói đầu tiên là: “Này! Sao bạn bị bọn họ xa lánh vậy?”

Diệp Tư sửng sốt, cô cho tới bây giờ chưa từng cảm thấy các bạn học xa lánh cô.

Lúc này Diệp Tư, trắng trẻo mập mạp giống như bánh bao nhỏ, thành tích lại luôn cầm cờ đi trước, có điều quả thật không có bạn nữ nào trong lớp chơi với cô, mà ngay chính bản thân cô cũng không phát hiện ra, mỗi ngày trong lòng nghĩ đến đều là học tập với chú, cái khác đều không để ý, không ngờ hôm nay bị một người vừa mới chuyển đến chỉ ra, trong đầu quả thật có chút không dễ chịu, cẩn thận ngẫm nghĩ lại, hình như, bản thân mình… quả thật không được bạn bè cùng lớp yêu thích. Nhưng mà, nói xa lánh cũng hơi quá mức.

Trong lòng Tiểu Diệp Tư có chút khó chịu, Kiều Hoa Hoa còn cố tình không chút e ngại vẫn như cũ đuổi theo Diệp Tư hỏi: “Tại sao vậy? Mình thấy bạn trắng trẻo mập mạp rất thú vị mà! Sao lại bị bạn bè xa lánh?”

Diệp Tư nổi giận, trả lời: “Ai nói mình bị xa lánh, mình chỉ là…….Chỉ là không thích theo chân bọn họ mà thôi…”

Kiều Hoa Hoa che miệng cười trộm, Diệp Tư nhìn cô ta vẻ mặt không tin, trong lòng mặc dù giận, nhưng rốt cuộc không buồn giận, cũng chẳng thèm để ý đến cô ta, cúi đầu đọc sách.

Kiều Hoa Hoa nở nụ cười nửa ngày, nhìn Diệp Tư không để ý đến mình, cũng cảm thấy không có ý nghĩa, cuối cùng rất dũng cảm nói: “Không sao cả, từ nay về sau, mình và cậu chơi với nhau.”

Đáy lòng Diệp Tư âm thầm khinh bỉ, ai mà thèm chơi đùa với cậu chứ…..

Nào biết bạn học Kiều Hoa Hoa còn dõng dạc nói: “Không sao đâu, cậu không cần cảm động, mình vẫn luôn như vậy thích giúp đỡ bạn bè mà.”

Diệp Tư thấy vậy mới ngẩng đầu lên cẩn thận nhìn người bạn mới ngồi cùng bàn một hồi, không khỏi kinh ngạc, lớp này rõ ràng là lớp chuyên, hay là Kiều Hoa Hoa đi nhầm phòng học? Cô giáo biết chắc cô nàng này không phải ngu ngốc chứ?

Vì thế, cứ như vậy, Diệp Tư bất hạnh gặp được người bạn thứ hai trong đời của mình, Kiều Hoa Hoa. Kiều Hoa Hoa mỗi ngày quấn quít lấy Diệp Tư không đầu không đuôi hỏi này hỏi kia, quả thực công phu quấn người so với Tiểu Suất nhà cô còn lợi hại hơn, vì thế, Kiều Hoa Hoa may mắn chiếm được một cái biệt hiệu, Kiều Hoa Hoa. Lại nói tiếp, Họa Họa chính là tên của một con chó con lần đầu tiên tiểu Diệp Tư đặt tên cho, chỉ là sau khi nhìn thấy Diệp Mạnh Giác bế một con Husky rất đẹp về nhà, cô nhất quyết sửa tên lại.

Bạn học Diệp Tư lần đầu tiên ý thức được mình bị bạn bè ghét bỏ, tâm tình rất chán nản trở về nhà. Tài xế tiểu Lý chính là em họ của chú Lý Phong, anh ta rất nhanh phát hiện ra cảm xúc khác thường của Diệp Tư, lúc đậu xe trong sân nhà, liền gọi điện thoại cho Diệp Mạnh Giác.

Diệp Tư còn đang cắn đầu bút làm bài tập, Diệp Mạnh Giác đã trở lại, ở phòng khách không nhìn thấy nhóc con, đoán nhất định là đang ở thư phòng rồi, mở cửa ra, quả nhiên nhóc con đang cắn đầu bút, vẻ mặt rối rắm.

Diệp Mạnh Giác cười hỏi: “Bé cưng sao vậy? Đề bài khó lắm à?”

Diệp Tư thấy Diệp Mạnh Giác đã trở về, lập tức từ trên ghế trượt xuống, chạy đến trước mặt Diệp Mạnh Giác, kinh hỉ hỏi: “Sao hôm nay chú về sớm vậy, chú xong việc về nhà rồi à?”

Diệp Mạnh Giác cười gật đầu rồi xoa cái đầu nhỏ của cô, nói: “Thế nào? Không thích chú về sớm?”

Diệp Tư liền vội vàng lắc đầu, trong giọng nói mang theo chút oán giận: “Chú, đã bao lâu rồi chú không có đúng 6 giờ là về nhà hả?”

Diệp Mạnh Giác nhìn cô mang theo chút oán giận nhăn cái mũi nhỏ lại, vội vàng giải thích: “Được được, chú sai rồi, bé cưng nói xem phạt chú thế nào đây?”

Ánh mắt Diệp Tư xoay xoay, khóe miệng lộ ra nụ cười giảo hoạt, lôi Diệp Mạnh Giác đi về phía bàn học, “Chú, vậy phạt chú giúp bé cưng viết văn đi, đề bài là bạn thân của bé cưng.”

Diệp Mạnh Giác vừa thấy đề bài, liền nở nụ cười, vội vàng đầu hàng, “Bé cưng, ngoan, chú làm sao mà biết bạn thân của bé cưng là người như thế nào? Đúng không? Tự bé cưng có thể viết mà nhỉ? Hay là chú làm bài tập khác giúp bé cưng? Vật lý? Đại số? Hóa học? Đều được.”

Diệp Tư quệt miệng, đầu cúi xuống dưới, buồn buồn nói: “Chú, hình như bé cưng không có bạn chơi cùng…..haiz ~”

Diệp Mạnh Giác cẩn thận nghĩ, quả thực bé cưng nhà mình bạn bè thường cũng không có chứ đừng nói tới bạn thân, anh cũng chỉ nghe cô giáo ở đó nói nào là Diệp Tư rất biết điều, học giỏi, nghe cô giáo khen, không nghịch ngợm. Hình như, quả thật không nghe có nhiệt tình kết giao bạn bè, cùng bạn bè đùa nghịch linh tinh.

Diệp Tư suy nghĩ một chút, ngẩng đầu lên nói: “Hay là, bé cưng viết chú nhé, chú không phải là bạn thân của bé cưng sao?”

Diệp Mạnh Giác nghe được, không khỏi mỉm cười, tiểu nha đầu từ nhỏ đến lớn viết văn, toàn bộ đều viết về mình. Năm lớp ba bài văn đầu tiên có đề là 《 Người tôi yêu nhất 》. Diệp Mạnh Giác đến nay vẫn nhớ rõ, nét chữ nhỏ nhắn xiêu xiêu vẹo vẹo của tiểu nha đầu, từng chữ được viết trong ô vuông, “Người tôi yêu nhất là chú của tôi. Chú của tôi rất yêu tôi, chú mua đồ ăn ngon, còn mua quần áo đẹp, chú thường xuyên dẫn tôi đi chơi. Chú của tôi chính là người tốt nhất trên đời này, mẹ nói mỗi người đều có một thiên sứ, ông trời cho tôi một thiên sứ đó chính là chú của tôi.”

Diệp Mạnh Giác lúc ấy nhìn thấy đoạn văn này, kích động đến nước mắt cũng trào ra, tiểu bảo bối nhà anh không biết, cô mới chính là thiên sứ của anh.

Diệp Tư đã cầm bút lên, ngựa quen đường cũ viết rằng: bạn thân của tôi là chú của tôi…

Diệp Mạnh Giác ở bên cạnh nhìn nhóc con khắp nơi viết văn dùng hết sức lực thật khoa trương hoa mỹ viết về anh, tuy rằng, anh cảm thấy có chút khoa trương, nhưng vẫn thấy hay, trong lòng cảm thấy ngọt ngào.

Tiểu nha đầu rất nhanh chóng hoàn thành bài tập, cô cao hứng hai mắt sáng rỡ nhìn Diệp Mạnh Giác nói: “Chú, bé cưng đói bụng.”

Dưới lầu dì Thái đã làm xong cơm chiều. Diệp Tư đi theo sau lưng chú, nhảy từng bước xuống lầu, hôm nay khó có được ngày chú về sớm, cô đã sớm đem chuyện ở trong trường kia quên đi rồi.

Lúc ăn cơm với Diệp Mạnh Giác, Diệp Tư luôn ăn nhiều hơn bình thường, bởi vì Diệp Mạnh Giác luôn luôn không ngừng gắp thức ăn cho cô, mà Diệp Tư ngay từ nhỏ đã biết Diệp Mạnh Giác thích cô béo một chút, cho nên cô luôn ngoan ngoãn nghe theo.

Nhưng thật ra Dì Thái có đôi khi sẽ ở bên cạnh nói: “Diệp Tư ăn nhiều quá, chờ đến khi cô bé trưởng thành, thích chưng diện sẽ thấy lo lắng đó.”

Diệp Mạnh Giác luôn nói: “Không sao cả, bé cưng nhà chúng ta xinh đẹp mà, ai dám nói bé cưng béo? Tôi nhìn vừa mắt là được.”

Vừa ư, haiz ~ Dì Thái không khỏi thở dài trong lòng, vốn dĩ cô bé có đôi mắt thật to bây giờ đã sắp biến thành một mí rồi, nơi nào còn vừa đúng?

Bà chỉ còn biết thở dài trong lòng, bởi vì hai người trong phòng ăn, nếu có một người không hứng thú ăn uống nữa, thì việc ăn uống không còn vui chút nào.

Trên thực tế, Diệp Tư rất nhanh sẽ phải trải qua lần công kích đầu tiên trong đời về dáng người của mình.

Diệp Tư luôn cho rằng từ lúc cô quen biết Kiều Hoa Hoa thì chính là lúc bắt đầu vận rủi của mình. Ngay ngày đầu tiên quen biết cô, cô liền trực tiếp được Kiều Hoa Hoa thực sự cho hay bản thân mình không được hoan nghênh. Qua ngày hôm sau, cô đã bị người ta mắng là ‘heo mập’.

‘Heo Mập’, từ ngữ có trọng lượng như thế được người ta quăng lên người của Diệp Tư khiến cho tiểu Diệp Tư của chúng ta đau đớn đến tâm tê liệt phế.

Kiều Hoa Hoa nhìn Diệp Tư đầy mặt buồn bực, dáng vẻ như muốn khóc, an ủi cô nói: “Diệp Tư à, cậu đừng khóc, cậu không cần để ý tới bọn họ đâu. Người như thế, không biết lượng sức, nhìn cậu thấy thế nào cũng đều giống cái bánh bao thôi ~ chỗ nào giống heo mập, bọn họ có thấy con heo mập nào mà thông minh lại đáng yêu như cậu không????”

Diệp Tư càng muốn khóc thêm, Kiều Hoa Hoa cậu đang khuyên mình đó hả? Đang khuyên tôi đấy sao? Cậu thật ngu ngốc.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Wild Cat về bài viết trên: Quyên001, bichca27, ongbjrak198, sxu, y229917
Có bài mới 19.04.2016, 20:37
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 10.04.2016, 21:38
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 252
Được thanks: 733 lần
Điểm: 9.27
Có bài mới Re: [Hiện đại] Búp Bê Sữa Của Diệp Thiếu Gia - Lệ Lệ - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 10


Lúc Diệp Mạnh Giác nhận được điện thoại của chủ nhiệm lớp Diệp Tư học, trong lòng thật hoảng sợ. Lúc đó anh đã ở sân bay đang chuẩn bị lên phi cơ. Nghe nói Diệp Tư đánh nhau với bạn học, lập tức quay về thẳng hướng trường học.

Diệp Mạnh Giác tới trường học, Diệp Tư đang cùng Kiều Hoa Hoa còn có vài bạn học khác bị mời lên văn phòng. Diệp Mạnh Giác vào văn phòng đã nhìn thấy Diệp Tư nhà anh tóc tai tán loạn, trên mặt cũng có vài vết cào. Mặt anh lập tức lạnh lên, đứng ngay bên cạnh Diệp Tư, hỏi: “Ai đánh?”

Lần đầu tiên ở trường học Diệp Tư vì hành động xấu mà bị mời phụ huynh, trong lòng đã hối hận trăm lần, lúc này thấy Diệp Mạnh Giác lạnh mặt, đầy mắt tức giận, càng hoảng sợ, không dám lên tiếng. Thế nhưng Kiều Hoa Hoa ở bên cạnh ngay lập tức chỉ vào mấy người đứng một bên nói: “Chính là bọn họ.”

Cô chủ nhiệm lớp thấy Diệp Mạnh Giác lạnh mặt, vội vã nói: “Ngài là phụ huynh của Diệp Tư phải không, là như vầy…”

Diệp Mạnh Giác ngắt lời cô, nói: “Các phụ huynh đều tới phải không?”

Cô chủ nhiệm vội nói: “Có mời, đã gọi điện thoại, lập tức tới ngay.”

Diệp Mạnh Giác nói: “Tốt, vậy chờ phụ huynh đến đây rồi xử lý.”

Cô giáo nhất thời im lặng, qua một lúc lâu mới hỏi: “Diệp tiên sinh, ngài không muốn biết trước tình huống sự việc sao?”

Diệp Mạnh Giác nhìn cô một cái hỏi: “Có tình huống gì để mà hiểu rõ? Diệp Tư của tôi sẽ không bắt nạt người, chứ đừng nói là đánh nhau, nhất định là những đứa khác bắt nạt bé cưng của tôi.”

Kiều Hoa Hoa lập tức gật đầu lia lịa nói: “Chú Diệp, đúng vậy đó, chính mấy đứa đó bắt nạt Diệp Tư.”

Cô giáo hung hăng nhìn Kiều Hoa Hoa liếc mắt một cái.

Diệp Mạnh Giác đứng ở bên người Diệp Tư, cẩn thận kiểm tra mặt cô, trên mặt bé cưng bị ngươi ta cào, ánh mắt Diệp Mạnh Giác càng ngày càng lạnh, anh lạnh lùng liếc mắt mấy cô nhóc đứng đằng xa một cái, lại nắm tay Diệp Tư, đau lòng cẩn thận lật xem còn chỗ nào khác bị thương hay không.

Đợi đến lúc các phụ huynh đều đến đây, cô giáo bắt đầu đại khái nói qua tình huống một chút, Diệp Mạnh Giác càng nghe mặt càng lạnh, đến cuối cùng, ngay cả Diệp Tư đứng bên cạnh anh cũng cảm thấy sợ hãi. Từ khi cô bắt đầu biết chuyện chưa từng thấy qua Diệp Mạnh Giác tức giận như vậy.

Vài phụ huynh nghe được, rõ ràng thấy đứa nhỏ nhà mình không đúng, không nói hai lời, lập tức trước mặt mọi người dạy dỗ con cái. Mấy nữ sinh dường như cũng không ngờ tới lại xảy ra chuyện lớn như vậy, đều cúi đầu, nhỏ giọng khóc lên. Duy có mẹ của Kiều Hoa Hoa biết con mình tuy nói là ra tay đánh nhau, nhưng là vì bênh vực kẻ yếu, còn khích lệ một phen.

Cô giáo đã dàn xếp xong với các vị phụ huynh, lại nghe thấy Diệp Mạnh Giác lạnh lùng nói: “Giải thích.”

Dưới tình huống này, cho dù con của mình không sai, phụ huynh cũng sẽ trách nhẹ một tiếng, phê bình con em của mình một chút, lại nói với cô giáo đã khiến cô giáo phiền lòng, đứa nhỏ này ra sao ra sao, về sau thầy cô cứ việc quản giáo. Mấy nữ sinh gây chuyện dưới ánh mắt lạnh như băng của Diệp Mạnh Giác, càng khóc đến lợi hại, nức nở rồi lại áy náy.

Diệp Tư sau đó cũng không lên lớp nữa, ngoan ngoãn đi theo Diệp Mạnh Giác về nhà.

Sau khi về đến nhà, Diệp Mạnh Giác cũng không nói chuyện, lấy hộp thuốc trong nhà ra, Diệp Tư lo sợ bất an năn nỉ nói: “Chú, đừng nóng giận, sau này bé cưng không dám nữa.”

Diệp Mạnh Giác nghe thấy lời Diệp Tư nói, kinh ngạc nhíu chân mày: “Không dám? Tại sao? Lần sau lại có người dám bắt nạt bé cưng, cứ như bây giờ đánh trả lại!”

Sau đó anh nhìn ánh mắt tội nghiệp đáng thương của bé cưng, bất đắc dĩ vuốt đầu cô nói: “Bé cưng đừng sợ, chú không phải giận bé cưng. Chú giận là giận mấy đứa nhỏ bắt nạt bé cưng thôi!”

Diệp Tư lúc này mới yên lòng, oán thán nói: “Chú, mới rồi thật là dọa người!”

Nói xong, chu miệng lên, “Sau này chú đừng như vậy nữa, có được không? Bé cưng thật sợ hãi.”

Diệp Mạnh Giác vỗ vỗ đầu nhỏ của cô nói: “Được rồi, sau này chú sẽ không thế nữa.”

Diệp Tư nhớ tới sáng hôm nay chú có bảo là cần đi công tác, ngày mai mới trở về, liền vội vàng hỏi: “Chú, không phải chú nói phải đi vắng sao?”

Nói xong, mặt đã nhăn lại, giống như có thể nặn ra mật vàng, “Chú, bé cưng lại làm chậm trễ công chuyện của chú rồi.”

Diệp Mạnh Giác nhìn cô nhăn mặt, cười ha ha: “Bé cưng, chú đã nói, có chuyện gì đi nữa thì bé cưng luôn là lớn nhất, ngoan! Ngày mai chú lại đi, hôm nay ở cạnh bé cưng cả ngày, đừng nhíu mặt nữa.”

Nói xong, đưa tay kéo cô lại, “Bé cưng, trong lòng chú, chuyện gì cũng không quan trọng bằng bé cưng, biết không? Sau này đừng nói như thế nữa. Có được không?”

Diệp Tư thật biết điều gật gật đầu, nói: “Đã biết ~”

Lúc này, lời nói đã vui vẻ hẳn lên.

Diệp Mạnh Giác thấy tâm tình của cô đã tốt lên, nhưng vẫn lo lắng cô sẽ vì bị mấy nữ sinh kia gọi là ‘heo mập’ mà trong lòng có bóng ma, liền ở cạnh Diệp Tư cả một ngày, không đến công ty luôn.

Lúc ăn cơm, Diệp Mạnh Giác vẫn giống như trước đây, gắp thật nhiều đồ ăn cho Diệp Tư, có điều ít nhiều vẫn sợ hãi trong lòng nhóc con vướng bận suy nghĩ, len lén quan sát, phát hiện bảo bối nhà anh vẫn ăn rất ngon miệng, thế này mới hơi yên lòng một chút.

Ăn xong cơm chiều, hai người ra sân chơi, Diệp Tư ngồi lên bàn đu dây, bàn đu dây phát ra tiếng ‘kẽo kẹt’, sợ tới mức cô lập tức bắn dậy, vẻ mặt đau khổ kêu gọi: “Chú ~ chú ~ có thật là bé cưng mập ra hay không, chú xem, bàn đu dây kêu kẽo kẹt kìa.”

Diệp Mạnh Giác cười hề hề tới gần lắc lắc dây đu, nói: “Không phải bé cưng béo, là do bàn đu dây lâu rồi không tra dầu, ngày mai chú sẽ nhờ chú Lý đến đem nó đi cố định một chút.”

Diệp Tư tin lời gật gật đầu, lại cùng Diệp Mạnh Giác dẫn Tiểu Suất đi ra ngoài chạy một vòng, trên con đường cạnh bờ sông cùng Tiểu Suất chạy nhốn nháo một hồi, cả người chảy mồ hôi, trở về sau khi rửa mặt, Diệp Tư ôm Hello Kitty của cô vui vẻ ngủ.

Diệp Mạnh Giác lại ở trong thư phòng xem văn kiện, trước khi ngủ, đến nhìn xem Diệp Tư, chỉnh điều hòa nhẹ lại rồi mới trở về phòng ngủ.

Ngày hôm sau Diệp Tư rời giường thì Diệp Mạnh Giác đã đi rồi, chỗ đầu giường của cô có dán tờ giấy ghi chú, mặt trên vẽ một cái đầu mèo nhỏ, mặt sau viết rằng: bé cưng, ngoan ngoãn ăn cơm, ngoan ngoãn đến trường, ngày mai chú sẽ mang quà về cho bé cưng, ngoan!

Diệp Tư nhìn lời ghi chép nét chữ mạnh mẽ, giữa những hàng chữ lại lộ ra nhu tình như nước, không khỏi toét miệng nở nụ cười.

Cô rửa mặt xong, thay quần áo, xuống lầu ăn sớm một chút, vô cùng cao hứng đi học.

Nhưng mà, tâm tình cao hứng của Diệp Tư, cũng chỉ duy trì đến trước lúc chuông vào học vang lên. Bởi vì, giây phút chuông vào học vang lên, Kiều Hoa Hoa vào phòng học, trải qua chuyện ngày hôm qua, Diệp Tư đối với Kiều Hoa Hoa đã có cảm giác thân thiện hơn, muốn vui vui vẻ vẻ làm bạn bè cùng cô ta. Nào biết có lẽ Kiều Hoa Hoa tâm tình đang rất nhàm chán, vừa thấy Diệp Tư đã nghĩ đến việc muốn trêu chọc, lúc này híp mắt, cười chào hỏi với Diệp Tư, câu nói đầu tiên của Kiều Hoa Hoa là: “Buổi sáng tốt lành, bánh bao nhỏ.”

Chút hảo cảm vừa có được của Diệp Tư đối với cô ta lập tức tan thành mây khói, cô trừng mắt nhìn Kiều Hoa Hoa liếc mắt một cái, liền tự nhiên đọc sách, trong lòng thề không bao giờ để ý đến cô ta nữa.

Hiển nhiên là Diệp Tư đánh giá quá thấp năng lực quấn quít người của bạn học Kiều Hoa Hoa. Giờ tự học còn chưa tan, cô và Kiều Hoa Hoa đã nổi giông bão.

Thì ra Kiều Hoa Hoa từ sau ngày hôm qua gặp được chú của Diệp Tư, ‘vừa gặp đã thương’, luôn không ngừng hỏi thăm chuyện của Diệp Mạnh Giác.

Chuyện khác Diệp Tư có thể mặc kệ, nhưng, muốn tìm hiểu về chú của cô, kiên quyết không thể không quản. Cô liếc mắt, nhìn nhìn Kiều Hoa Hoa, trong lòng hừ nhẹ nói, trẻ con, chú mình đẹp trai như vậy, lợi hại như vậy, cậu có thể xứng sao? Cũng không nhìn một chút dáng người của cậu… Đúng là có chút xíu dễ nhìn, nhưng mà cậu đó… Vóc người đẹp cũng không sai, có điều, cậu… A, ngu ngốc như vậy, chú làm sao có thể thích người ngu ngốc như vậy được? Hừ!

Trong lòng Diệp Tư đem bạn học ra chà đạp một chút, cúi đầu, lại xem sách.

Kiều Hoa Hoa thế nhưng tuyệt không để ý đến ánh mắt ghét bỏ của Diệp Tư, vẫn như cũ tiếp tục hỏi thăm: “Diệp Tư à, cậu nói xem chú của cậu thích dạng phụ nữ gì? Hả? Cao một chút? Trắng một chút? Hay là vóc người đẹp? Hay là thích gầy teo? Hay là ngực lớn? Hoặc là mông to?”

A a a a a ~

Diệp Tư thật sự là không thể nhẫn nhịn, làm sao có thể mặc kệ cho cái kẻ ngu ngốc này ngay trước mặt cô mà bày tỏ tâm ý mơ mộng với chú của cô được?

“Kiều Hoa Hoa, cậu làm ơn ngừng mấy cái suy nghĩ mơ mộng của mình đi có được không!” Diệp Tư cắn răng nghiến lợi nói, “Còn nữa, đừng có hỏi về chú của mình nữa!”

Kiều Hoa Hoa lại không ngại học hỏi kẻ dưới: “Tại sao? Chú cậu có bạn gái rồi? Không đúng, rõ ràng không có, chuyện xấu nhưng thật ra từng có…”

Diệp Tư không nghĩ tới Kiều Hoa Hoa thế nhưng biết những chuyện này, liền hỏi: “Sao cậu lại biết mấy chuyện này của chú mình?”

Kiều Hoa Hoa cười hì hì nói: “Làm sao không biết được? Mình thấy trên tạp chí của ba mình còn có ảnh phỏng vấn nữa đấy, hì hì hì.”

Nói xong, cô nàng từ trong túi xách lật qua lật lại, lấy ra một quyển tạp chí, “Nhìn đi, mình còn mang đến đây.”

Mặt bìa là ảnh chụp Diệp Mạnh Giác, anh mặc áo sơmi màu tím, bên ngoài mặc tây trang màu đen, hai tay khoanh trước ngực, ánh mắt sâu xa, biểu tình ác liệt.

“Đẹp trai quá đi ~~~” Kiều Hoa Hoa tru lên nói: “Thật là đẹp trai, Diệp Tư, tại sao lại không phải là chú của mình cơ chứ? Hừ….? Cậu nói một chút xem, mỗi ngày ở cùng soái ca có cảm giác gì?”

Diệp Tư nhìn tấm ảnh bìa không nói chuyện, Diệp Mạnh Giác trong tấm ảnh, không phải người mà Diệp Tư cô hiểu rõ. Diệp Mạnh Giác mà Diệp Tư biết là người thân thiết nhiệt tình, thời thời khắc khắc đều bày ra vẻ mặt tươi cười, giọng nói lại càng cưng chiều ngọt chết người. Cho dù là ở văn phòng của anh, anh cũng chỉ có gương mặt tươi cười. Anh thích gọi cô ‘Bé cưng’, thích sờ đầu cô, thích mỗi đêm trước khi ngủ đến đắp chăn cho cô, thích hôn lên trán nhỏ của cô, thích gắp rất nhiều đồ ăn cho cô, sau đó thật thỏa mãn nhìn cô ăn sạch sẽ…

Trong trí nhớ, mỗi một cử chỉ của chú đều rất đẹp, nhưng lại không phải người trước mắt này.

Trong lòng Diệp Tư đột nhiên có chút mất mát, thì ra, không phải mỗi loại dáng vẻ của chú cô đều hiểu rõ, thì ra, không phải mọi chuyện chú đều chia sẻ cùng cô.

Diệp Tư lật xem tờ tạp chí, tìm được một trang phỏng vấn Diệp Mạnh Giác, tỉ mỉ nhìn một lần, nơi này là thế giới của Diệp Mạnh Giác, anh tựa như lời cô nói là người mà mình không hiểu. Việc kinh doanh không biết, cô không cần, tuy nhiên, trong sinh hoạt, cô thật để ý.

“Giang Lâm là ai?” Diệp Tư hỏi.

Kiều Hoa Hoa quay đầu, nhìn thoáng qua, nói: “Không phải chứ? Cậu ngay cả Giang Lâm cũng không biết?”

Cô ta nhìn Diệp Tư vẻ mặt nghiêm túc, lắc đầu, “Bánh bao nhỏ, cậu rất lạc hậu. Trước tiên không nói đến việc cô ấy là diễn viên có nhiều danh tiếng, cô ấy chí ít còn là người có vài lời đàm tiếu với chú của cậu đó!”

Là ai nói ‘tám chuyện’ là một việc cực kỳ thú vị? Nhàm chán! Thật sự rất nhàm chán!
Trước


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Wild Cat về bài viết trên: bichca27, ongbjrak198, y229917
Có bài mới 19.04.2016, 20:47
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 10.04.2016, 21:38
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 252
Được thanks: 733 lần
Điểm: 9.27
Có bài mới Re: [Hiện đại] Búp Bê Sữa Của Diệp Thiếu Gia - Lệ Lệ - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 11


Diệp Tư buông tạp chí, cầm lại sách vở, không nói chuyện nữa.

Kiều Hoa Hoa nhìn cô không nói lời nào, chỉ tập trung nhìn sách, bắt đắc dĩ nói: “Haiz ~ bánh bao nhỏ, cậu thật sự không có tinh thần giải trí gì hết mà...”

- Xin hỏi Diệp tổng đã có bạn gái chưa?

- Vấn đề này có thể bỏ qua được không? Tôi không có câu trả lời.

- Ha ha, tôi hiểu.

- Vậy có thể hỏi một chút, Diệp tổng thích mẫu bạn gái như thế nào không?

- Cái này tôi có thể nói, tôi thích mẫu bạn gái nữ sinh, khi cô ấy cười rộ lên thật sáng ngời, cảm giác thật ấm áp, có thể nâng cao tinh thần cho tôi, lúc tôi mệt mỏi, có thể truyền cho tôi năng lượng.

- Yêu cầu của Diệp tổng rất cao nha, một cô bé nữ sinh làm sao có thể truyền năng lượng được cho ngài đây???

- Tôi tin tưởng sẽ có một cô gái như vậy dành cho tôi.

- Nhưng mà, khi cười rộ lên thật sáng ngời, cảm giác thật ấm áp, có vẻ như Giang Lâm rất phù hợp nhỉ.

- (chỉ cười không nói.)

Diệp Tư phiền chán bỏ sách qua một bên, bạn gái, bạn gái, cô đột nhiên phát hiện mình thật sự không biết chú. Chú đã có bạn gái, hơn nữa còn là minh tinh, mà mình lại không biết.

Diệp Tư nghĩ đến hình ảnh chú xa cách lạnh lùng, trong lòng lần đầu tiên cảm thấy, thì ra cô đã cách xa chú như vậy.

Chú có bạn gái, sau này sẽ thế nào? Sẽ lấy cô gái ấy sao? Nếu chú cưới bạn gái của chú, mình còn có thể ở cùng với chú không? Nếu chú đồng ý, vậy còn người ‘Thím’ tương lai thì sao? ‘Thím’sẽ đồng ý sao? Hay là, ‘Thím’ muốn đưa cô về chỗ của ông?

Trong lòng Diệp Tư tràn đầy sợ hãi, chú, sẽ không cần cô nữa sao? Có phải không, cuối cùng sẽ không cần cô nữa?

Cứ như vậy ngơ ngơ ngẩn ngẩn ngồi trong lớp hai tiết, đến tiết thứ ba, Diệp Tư cảm giác như nếu cô còn ở trong phòng học nữa thì sẽ không thở nổi, cô sắp chịu không nổi rồi...

Diệp Tư đứng dậy, thu dọn sách vở, cũng không nói gì với giáo viên, trực tiếp đi ra khỏi phòng học.

Mặt trời tháng chín lúc mười giờ sáng, đã không còn nóng bỏng nhiều, nhưng mà lúc này Diệp Tư lại cảm thấy ánh mặt trời thật gay gắt, chiếu vào trên người cô như thiêu đốt.

Cô lãng đãng đi tới, ở ngã tư đường, mờ mịt nhìn chung quanh, không biết mình nên đi nơi nào, trong lòng một trận hoang vắng ngồi xổm bên vệ đường bật khóc.

Không biết trải qua bao lâu, có một đôi tay vỗ vỗ vai cô, cô ngẩng đầu, đầy nước mắt, một bé trai đứng bên cạnh cô, “Cậu làm sao vậy?”

Diệp Tư lắc đầu, vùi đầu trong cánh tay tiếp tục khóc.

Đến khi Diệp Tư dừng lại, cô phát hiện cậu bé trai đó vẫn còn đứng bên cạnh cô.

“Cậu làm sao vậy?” cậu bé trai đó lặp lại câu hỏi.

“Tôi nhớ ba mẹ.” Diệp Tư nhỏ giọng nói.

“... Bọn họ ở đâu?”

“Nghĩa trang ở phía Tây ngoại thành.”

“...”

Hai người đều không nói gì thêm, một lát sau, Diệp Tư vừa định cất bước, cậu bé trai kia lại mở miệng nói: “Muốn mình đi với cậu ra ngoại thành gặp ba mẹ không?”

Nước mắt của Diệp Tư lại bùng lên, “Tôi... không biết đi như thế nào.”

“Mình có tiền, chúng ta có thể thuê xe để đến đó.” Cậu bé trai ấy nói.

Diệp Tư thế này mới nhớ tới, trong ví tiền của mình hẳn là cũng có tiền.

Hai người bắt một chiếc taxi, lên xe, đều không nói gì.

Sau khi đến nghĩa trang, Diệp Tư đi đến trước mộ của ba mẹ, trong lòng lại là một mảnh lạnh lẽo chua xót. Nhiều năm như vậy, cô đã quên mất hai năm đó trôi qua như thế nào, lúc này ký ức xưa lại trở về rõ ràng. Ba cô bị ông đuổi ra khỏi nhà, tai nạn xe cộ lần đó cướp đi sinh mạng ba mẹ, thời gian khổ cực ở cô nhi viện, cô không biết Tiểu Thạch Đầu của cô đang ở nơi nào, còn có một đứa bé cô nhi luôn phun nước bọt vào chén cơm của cô, lúc này từng chi tiết một hiện rõ trong đầu.

Sắc trời dần dần tối, bạn trai ấy nhìn trời, nói: “Trời sắp mưa rồi, cậu muốn về chưa?”

Diệp Tư cũng không nhìn bạn trai đó, chỉ lắc đầu nói, “Cậu đi trước đi, cám ơn cậu.”

Người phía sau cũng không bỏ đi, một lát sau, cậu bé trai ấy lại nói: “Mình đã nhìn thấy cha mẹ của cậu, vậy cậu cũng nên cùng mình sang gặp mẹ của mình một chút chứ nhỉ?”

Diệp Tư kinh ngạc quay sang, cậu bé trai hất cằm lên với cô, nói: “Ở phía trước.”

‘Ái Vũ Ninh chi mộ’ chỉ mấy chữ này, không có cái khác, Diệp Tư biết nơi này là bên trong khu công viên tưởng niệm, nếu trên mộ bia chỉ có tính danh, vậy thân thế này nhất định có chút mịt mờ. Cậu bé trai bình tĩnh như thường đứng trước mộ, cũng không có quỳ lại. Nhưng trong ánh mắt cậu bé ẩn ẩn lóe ra tia sáng. Cậu bé trai cũng không nhìn Diệp Tư, chỉ nhìn chằm chằm lên mấy chữ trên bia mộ, lại qua thật lâu, nói: “Đây chính là mẹ mình.”

“Tên rất êm tai.”

Cậu bé trai cười cười, “Mình không nhớ rõ hình dáng của bà trông như thế nào, lúc còn rất nhỏ thì mẹ đi, hồi mình còn nhỏ, còn không biết mình cũng có cha mẹ ruột thịt.”

“Mẹ mình rất xinh đẹp, mẹ có giọng nói thật dịu dàng, cũng rất êm tai, buổi tối lúc ngủ, mẹ sẽ nhẹ nhàng dỗ mình, hát cho mình nghe, trên người mẹ rất thơm, rất ấm áp.” Diệp Tư nhỏ giọng nói.

Hai người lại không nói chuyện, lẳng lặng đứng ở nơi đó.

Không biết gió thổi từ lúc nào, thổi trúng váy Diệp Tư, sau đó từng giọt mưa rơi xuống.

“Chạy mau!” Bé trai xoay người lôi kéo tay Diệp Tư, chạy nhanh ra cửa. Nhưng mà cuối cùng vẫn chậm, mưa to ào ào rơi xuống, rất nhanh khiến cả hai ướt sũng. Chờ đến khi hai người chạy đến chỗ quản lý, mưa đã tạnh. Bọn họ nhìn nhau, cùng bật cười ha hả.

Ông quản lý cho bọn họ hai cái khăn mặt, bọn họ nhận lấy, xoa xoa, mặc dù là tháng chín, nhưng mắc mưa, vẫn có chút lạnh, Diệp Tư hợp thời đánh hai cái hắt xì.

Cậu bé trai thấy thế, ngượng ngùng nói: “Nguy rồi, mình đã gây họa, cậu ngã bệnh vậy làm sao bây giờ?”

Diệp Tư cười, nói: “Không sao đâu, nếu mình ngã bệnh, thật ra sẽ có người lo lắng.”

Lúc này đã giữa trưa, bụng Diệp Tư bắt đầu ‘Ọc ọc’ hát lên không ngừng.

Cũng may quản lý nơi này là một ông cụ rất tốt, thấy hai đứa bé mắc mưa, đã khiến cho ông có chút quan tâm. Nhìn thấy đến giờ cơm trưa, đoán chắc hai đứa cũng chưa ăn, liền nấu chút mỳ sợi. Mới ngồi xuống vừa định ăn, điện thoại của Diệp Tư vang lên. Cô lấy ra nhìn nhìn, trong lòng có chút không yên, không biết có nên nhận hay không.

Diệp Mạnh Giác biết Diệp Tư trốn học, đã giữa trưa, anh vừa bàn xong hợp đồng, chuẩn bị trở về khách sạn nghỉ ngơi một chút, liền nhận được điện thoại của chủ nhiệm lớp của bé con. Anh nghe tin bé cưng trốn học liền nóng nảy, tra hỏi một lúc rất lâu, biết không có bạn học nào bắt nạt cô, thế này mới cúp điện thoại, điện thoại cho Diệp Tư. Nào biết, bé con cũng không nhận. Lòng anh nóng như lửa đốt, không biết bé cưng nhà anh đang như thế nào. Cô mặc dù sẽ làm nũng nghịch ngợm với anh, nhưng tuyệt không làm ra bất luận chuyện gì khác người, hết sức ngoan ngoãn. Giờ lại trốn học, nhất định đã xảy ra chuyện gì rồi.

Diệp Tư cầm điện thoại, cau mày, trốn học, chú chắc chắn sẽ lo lắng.

Tiếng chuông lại vang lên, cậu bé trai hỏi: “Người trong nhà?”

“Ừ, chú mình.” Diệp Tư nói.

“Nhận đi, chú cậu sẽ lo lắng.”

Diệp Tư cắn môi dưới, nhấn nút trò chuyện, “Dạ?”

“Bé cưng, bé cưng đang ở đâu? Xảy ra chuyện gì vậy?” Trong điện thoại, giọng nói đầy lo lắng của Diệp Mạnh Giác truyền tới, Diệp Tư nghe được giọng của chú, nước mắt lập tức tuôn rơi.

Diệp Mạnh Giác một bên nói chuyện với cô, một bên nói chuyện với tài xế: “Quay đầu, đến sân bay.”

Giọng Diệp Tư mềm mại lại mang theo một chút nức nở, tuy rằng chỉ có một tiếng ‘Dạ’, anh cũng nghe được, bé cưng của anh khẳng định lại bị người ta khi dễ.

Diệp Tư nghe Diệp Mạnh Giác muốn trở về, liền nói: “Chú, chú không cần trở về đâu, bé cưng chỉ nhớ mẹ, nên đến công viên tưởng niệm xem. Chú cứ làm cho xong chuyện ở đó rồi hãy về, bé cưng không sao.”

Diệp Mạnh Giác nghe Diệp Tư nói nhớ mẹ, nhất thời trong lòng ê ẩm, chỉ dịu dàng gọi cô: “Bé cưng, bé cưng.”

Giọng nói của anh ôn hòa lại dễ nghe, nghe qua thật thoải mái, tựa như bàn tay to lớn của anh nhẹ nhàng vuốt ve tóc cô.

“Chú, chú xong việc trước rồi trở về có được không? Bé cưng không sao, thật sự,” Diệp Tư mềm yếu nói: “Chú, chú vẫn chưa mua quà cho bé cưng mà, đúng không?”

“Bé cưng.”

“Dạ?”

“Bé cưng.”

“Dạ”.

“Bé cưng.”

“Chú”.

Bé cưng nhà anh rất biết chuyện, bây giờ anh đi về cô nhất định sẽ lo lắng, tuy nhiên, trong lòng anh rất đau, chỉ cảm thấy trong lòng giống như có chút ngứa, anh chỉ có thể kêu vài tiếng ‘Bé cưng’, chỉ có như vậy mới giảm đi một chút đau đớn trong lòng.

Buổi chiều, Diệp Mạnh Giác xử lý xong xuôi mọi chuyện, dù đêm tối cũng chạy trở về. Khi anh về đến nhà đã hơn một giờ sáng, trong phòng tối đen, nói vậy bé cưng đã ngủ. Diệp Mạnh Giác đi đến bên ngoài phòng Diệp Tư, nhẹ nhàng mở cửa, nhìn cô ôm con mèo nhỏ, mặt hướng ra ngoài, nghiêng người đang ngủ. Anh đi đến trước giường, ngồi ở đầu giường, nhìn cô bình thản ngủ, trong lòng rốt cục trấn định lại.

Diệp Mạnh Giác nhìn chân mày của Diệp Tư nhíu chặt, trong lòng anh cũng nhăn theo, anh đưa tay nhẹ nhàng vỗ lưng cho cô, rốt cục nhìn thấy chân mày của nhóc con chậm rãi giãn ra, trong miệng cô lẩm bẩm: “Chú.”

“Ừ?” Diệp Mạnh Giác hoảng sợ, tưởng rằng bé cưng tỉnh, vội vàng quay lại, chỉ phát hiện Diệp Tư lầm bầm một câu, sau đó lại nhỏ nhỏ ừ một tiếng, trở mình đi, thế mới biết, thì ra bé cưng đang nằm mơ.

Lúc nữa đêm Diệp Tư nhanh chóng bị sốt cao, ngày hôm sau tỉnh lại, đã thấy mình đang nằm trên giường bệnh của bệnh viện. Cô cảm thấy cả người đau nhức, lại có chút hít thở không thông, thế này mới từ từ tỉnh lại. Trong bệnh viện mùi thuốc sát trùng rất nặng, nhưng đều không thể xông đến chóp mũi của Diệp Tư, thay vào đó là mùi trên người của chú, nhẹ nhàng khoan khoái, mang theo chút bạc hà mát lạnh. Diệp Tư luôn luôn không rõ, cô và chú dùng chung một loại sữa tắm, vì sao trên người của chú lại có mùi thơm như vậy.

Cô dựa vào trong lòng anh bất động, ánh nắng sáng sớm từ cửa sổ chiếu vào, chiếu vào trên thân bọn họ, giống như ôm ấp của chú, ấm áp. Âm thanh huyên náo ngoài cửa dần dần lui xa, bên tai cô chỉ nghe thấy tiếng tim đập từ trong ngực của Diệp Mạnh Giác truyền tới, ‘Thịch thịch thịch’, vững vàng mà có lực. Cô nghe nghe, khóe miệng hơi hơi nhếch lên, chậm rãi ngủ mê đi.

Diệp Mạnh Giác chậm rãi mở to mắt, bé cưng ở trong lòng hơi thở dần dần ổn định, anh lặng lẽ quay đầu nhìn qua, thấy trên mặt bé cưng mang theo tươi cười mỹ mãn, đang ngủ say, khóe miệng của anh cũng hơi hơi cong lên, đem cằm tựa vào trên đầu bé cưng, híp mắt, dần dần chìm vào trong giấc ngủ.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Wild Cat về bài viết trên: ongbjrak198, y229917
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 76 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: R.Quinn và 56 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

2 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

3 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

4 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 205, 206, 207

8 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 27, 28, 29

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

10 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44

11 • [Hiện đại] Quãng thời gian tươi đẹp của chúng ta - Tùy Hầu Châu

1 ... 26, 27, 28

12 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

13 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

14 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

17 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

19 • [Xuyên không] Việt cổ di tình - Nguyệt Hạ Kim Hồ

1 ... 17, 18, 19

20 • [Xuyên không] Dưỡng thú thành phi - Cửu Trọng Điện

1 ... 80, 81, 82



Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 217 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Máy giặt
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Lâu đài
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 310 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 265 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 226 điểm để mua Love Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 228 điểm để mua Heo nhào lộn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 337 điểm để mua Nhẫn đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 280 điểm để mua Chim xanh líu lo trước tổ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Rubik 3x3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Korean Girl 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 261 điểm để mua Cọp vàng lắc lư
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 373 điểm để mua Couple 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 201 điểm để mua Giường tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 291 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 204 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 380 điểm để mua Bướm Ngọc
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 326 điểm để mua Thỏ tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Gấu ôm kẹo
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giày quà
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giường đôi
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 236 điểm để mua Giấy viết thư tình
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Broken Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Quạt cún vàng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 256 điểm để mua Tô mì
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 332 điểm để mua Heo tập thể dục
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 333 điểm để mua Tiên hoa 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Cô bé và cún

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.