Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 76 bài ] 

Búp Bê Sữa Của Diệp Thiếu Gia - Lệ Lệ

 
Có bài mới 19.04.2016, 20:10
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 10.04.2016, 21:38
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 252
Được thanks: 790 lần
Điểm: 9.43
Có bài mới Re: [Hiện đại] Búp Bê Sữa Của Diệp Thiếu Gia - Lệ Lệ - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 3

“Mày cút! Tao không có thứ nghiệt chủng như mày! Cút!”

Trong thư phòng, truyền đến giọng nói tức giận của Diệp Quân, cùng với tiếng đồ sứ bị ném vỡ vụn. Diệp Tư sợ tới mức phải trốn sau lưng mẹ mình là Liễu Niệm Tư.

“Tôi có thể đi, tuy nhiên chuyện này tôi phải nói rõ ràng. Ngài chất vấn năng lực công tác của tôi, tôi không có ý kiến, nhưng mà, ngài hoài nghi mẹ của tôi, tôi tuyệt đối không đồng ý. Tôi có thể rời khỏi Diệp gia, không phải bởi vì sự hoài nghi của ngài, mà là Diệp gia không xứng với mẹ tôi!” Lời nói của Diệp Mạnh Tiêu kiên định hữu lực, tiếp theo là tiếng mở cửa, anh đi tới cửa, cuối cùng quay đầu nhìn thoáng qua Diệp Quân, “Ngài nhất định sẽ hối hận vì quyết định ngày hôm nay.”

Diệp Mạnh Tiêu nói xong đi về hướng phòng ngủ của Liễu Niệm Tư, “Chúng ta thu dọn một chút, lập tức rời khỏi nơi này.”

Liễu Niệm Tư gật đầu, vươn tay, nhẹ nhàng xoa cánh tay của Diệp Mạnh Tiêu, dịu dàng an ủi: “Mạnh Tiêu, không nên tức giận, bất kể là nơi nào, một nhà chúng ta đều ở bên nhau, không nên tức giận.”

Diệp Mạnh Tiêu nhìn về phía vợ mình, cả gương mặt cô đều là lo lắng nhìn anh, nhất thời lửa giận toàn bộ xẹp xuống, anh thương hại ba mình cả ngày sống trong lục đục, người chung quanh thời thời khắc khắc đều ở đây tính kế anh. Anh nhìn vợ yêu của mình, cười cười nói: “Phải rồi, mặc kệ chân trời góc biển, anh chỉ cần có em và con bên cạnh, như vậy là đủ rồi”.

Tay Diệp Tư nho nhỏ lôi vạt áo của Diệp Mạnh Tiêu, lắc lắc, “Ba” cô ngọt ngào ngây thơ hô: “Con ngoan ngoãn, không chọc ba mẹ tức giận, con thương ba nhất.” Nói xong liền kiễng chân nhỏ trắng nõn, cái miệng nhỏ nhắn đưa tới.

Diệp Mạnh Tiêu cúi đầu thấy dáng vẻ Diệp Tư trắng mịn đáng yêu, anh khom lưng cúi xuống hôn một cái lên má Diệp Tư, sau đó sờ sờ mái tóc mềm mại của nhóc con, “Bảo bối của ba ngoan nhất, ba yêu con chết mất, bây giờ chúng ta đi thu dọn một chút đồ được không? Con đi thu dọn đồ dùng của mình một chút trước đi, nhé?”.

“Dạ!” Diệp Tư dùng sức gật đầu, xoay người chạy về phía phòng ngủ của mình.

Bên ngoài đang mưa như trút nước, Diệp Mạnh Tiêu một tay ôm Diệp Tư, một tay ôm lấy vợ yêu, rời khỏi Diệp gia. Trong hoa viên, lần cuối cùng Diệp Tư quay đầu nhìn thoáng qua tòa nhà to lớn, trong màn mưa to, chỉ thấy được một mảnh mông lung, cái gì cũng không thấy rõ.

Diệp Mạnh Tiêu để đồ vào cốp sau xe, lái xe đi khỏi Diệp gia, Liễu Niệm Tư cài dây nịt an toàn cho Diệp Tư, cũng cài lên cho mình, mở đĩa CD, tiếng nhạc êm dịu truyền tới, nhất thời khiến tâm tình mọi người trầm tĩnh lại.

“Mạnh Tiêu, bây giờ chúng ta đi đâu?” Liễu Niệm Tư hỏi.

“Đến biệt thự Lâm Giang,” Diệp Mạnh Tiêu nói: “Đó là biệt thự anh dùng tiền của mình mua.”

“Ừm.” Liễu Niệm Tư gật đầu nói: “Kỳ thực em sớm đã muốn dọn đến đó ở, em rất thích hoàn cảnh nơi đó cùng với cách bài trí trong nhà, thật ấm áp, càng giống gia đình.”

Diệp Tư ở phía sau cũng vội vàng nâng khuôn mặt nhỏ của cô lên, “Ba, con cũng thích nơi đó.”

Diệp Mạnh Tiêu thấp giọng nở nụ cười, “Tốt lắm, giờ chúng ta nên về nhà của chính mình.”

Đang nói, điện thoại của Diệp Mạnh Tiêu vang lên, anh đưa tay lấy ra, không ngờ lại làm rơi trên mặt đất, Liễu Niệm Tư mở dây an toàn ra nhặt điện thoại lên, trên màn hình hiện ra hai chữ ‘Diệp gia’, “Là điện thoại nhà”, Liễu Niệm Tư nói: “Anh muốn nghe không?”

“Không nghe.” Diệp Mạnh Tiêu nói.

Điện thoại vang lên một trận, dừng lại, tiếp theo lại vang lên, cứ thế lặp lại vài lần, Liễu Niệm Tư không đành lòng, “Mạnh Tiêu, anh vẫn nên nghe một chút đi, ngộ nhỡ ba xảy ra chuyện thì làm sao bây giờ? Sao lại gọi vội vã như vậy?”

Diệp Mạnh Tiêu trầm ngâm một chút, “Nhận đi.”

“Này? Mạnh Tiêu, sao các con lại đi nhanh như thế? Mẹ mới không ở nhà có một lúc, thế nào lại xảy ra chuyện lớn như vậy chứ?” Điện thoại được kết nối, tiếng của một người phụ nữ lập tức truyền tới, đúng là bà của Diệp Tư.

“Không có gì đâu mẹ.” Diệp Mạnh Tiêu nói: “Tụi con chuyển đi trước, gần đây tâm tình ba không tốt, con không muốn ở trước mặt chọc giận ông ấy.”

“Vậy cũng không được, bây giờ các con lập tức trở về đây, mẹ đi khuyên nhủ ba con, hiện giờ bên ngoài trời mưa to, mau trở lại đi.” Tiếng ở đầu bên kia điện thoại thật lo lắng.

“Không được đâu. Mấy ngày này mẹ cứ chăm sóc cho ba nhiều một chút là được, cứ như vậy trước đi.” Diệp Mạnh Tiêu nói xong, vươn tay cầm lấy điện thoại ở trong tay Liễu Niệm Tư, tắt máy.

Trên đường phía trước đột nhiên có một chiếc xe lao ra, “Ông xã cẩn thận!” Liễu Niệm Tư cả kinh kêu lên.

Diệp Tư từ từ tỉnh lại, đập vào mắt đầu tiên là bức tường đã ngã màu, góc tường loang lỗ những đốm đen, cô lại nhìn chung quanh một lần, đây đúng là một gian phòng ở nhỏ hẹp, bên trong còn có vài cái giường.

‘Ông xã cẩn thận!’ Bên tai cô lại vang lên câu nói của mẹ, lần đầu tiên nghe được tiếng thét chói tai từ mẹ cô, một người luôn luôn dịu dàng, âm thanh này luôn luôn quanh quẩn bên tai Diệp Tư, không thể tránh đi được.

Ba mẹ đâu? Ở chỗ nào? Tôi muốn tìm ba mẹ.

Diệp Tư mở to hai mắt nhìn chung quanh, đây cũng không phải là lần đầu tiên cô tỉnh lại, từ hai lần trước cô tỉnh lại cho đến giờ, nhớ mang máng bên cạnh có người nói chuyện.

Diệp Tư từ trên giường ngồi dậy, mang giày xong, liền chạy ra ngoài. Đây là một loạt nhà trệt, vách tường bám đầy bụi, cái gì cũng bám bụi, giống như tối hôm đó ở Diệp gia, đầu óc cô mơ hồ không chân thực. Cô đi xuyên qua hành lang, nghe được tiếng của mấy đứa nhỏ đang chơi đùa ở bên ngoài, bên ngoài là một mảnh đất mọc đầy cỏ, một đám trẻ nhỏ chơi đùa trên thảm cỏ.

Diệp Tư ngây ngốc đứng ở hành lang, nhìn những đứa nhỏ đó, chỗ này là chỗ nào? Ba mẹ đâu? Không cần mình sao? Trong lòng Diệp Tư lập tức dấy lên một trận khủng hoảng, mình rất ngoan ngoãn, ba mẹ rất yêu mình, làm sao có thể không cần mình được? Mình rất ngoan ngoãn lại rất nghe lời, ba mẹ sao có thể không cần mình đây? Chẳng lẽ họ giống như ông không cần mình sao?

“Cô bé, cháu đứng ở đó làm gì vậy?” một giọng nói bén nhọn từ phía sau vang lên.

Diệp Tư quay mặt đi, thấy một người phụ nữ trung niên đi tới, “Cháu mới tới đây?”

Diệp Tư lắc đầu.

“Không phải? Thế sao tôi lại không biết cháu? Cháu tên là gì?” Người phụ nữ trung niên hỏi.

“Diệp Tư.” Diệp Tư nhỏ giọng trả lời: “Dì, ba và mẹ của con đâu?”

“Diệp Tư?” Người phụ nữ trung niên nói: “Ba và mẹ của cháu? Tôi làm sao mà biết? Hiện giờ cháu đang ở cô nhi viện, nhất định là bị ba mẹ bỏ rơi rồi, nếu không thì làm sao có thể đến cô nhi viện của chúng tôi?”

Diệp Tư lập tức kêu lên: “Không phải, dì gạt người. Ba mẹ con sẽ không bỏ lại con, bọn họ nói muốn cùng đi. Hu hu hu… Dì gạt người, con muốn đi tìm ba mẹ của con, Dì gạt con, hu hu hu…”

Diệp Tư vừa khóc vừa chạy ra ngoài, người phụ nữ trung niên lập tức đuổi theo, một phen xách Diệp Tư lên: “Cháu bây giờ là trẻ mồ côi, còn muốn đi đâu? Cháu xem” Bà ấy chỉ vào những đứa nhỏ đang chơi đùa trên cỏ, “Lúc mới tới bọn chúng cũng giống như cháu, muốn tìm ba mẹ, bây giờ còn không phải ngoan ngoãn sống ở chỗ này sao? Ba mẹ bọn chúng không cần chúng, ba mẹ của cháu cũng không cần cháu. Cháu có đi tìm cũng tìm không thấy.”

Diệp Tư khóc, dùng sức đạp hai cái chân, miệng kêu: “Dì là kẻ lừa đảo, hu hu hu.. Dì là người xấu… Con muốn đi tìm mẹ, con muốn đi tìm ba… Dì gạt con, hu hu hu…”

“Tôi gạt cháu?” Người phụ nữ trung niên để Diệp Tư xuống nền đất, “Được, cháu muốn đi tìm, cháu tới chỗ nào tìm ba mẹ? Cháu biết họ ở chỗ nào sao? Cháu đi tìm đi, tôi muốn xem xem cháu có tìm được họ hay không”

Diệp Tư được thả ra liền chạy thẳng tới cửa lớn, cô chạy ra cửa, chạy đi trên một con đường gồ ghề. Không biết trải qua bao lâu, Diệp Tư thật sự chạy hết nổi rồi, mới dừng lại chậm rãi đi về phía trước. Cô vừa thút thít, vừa đánh giá chung quanh. Nơi này chỉ có một con đường, gập ghềnh, toàn bùn đất, bốn phía đều là ngô, con đường này hình như rất xa, xa đến nỗi khiến cho Diệp Tư nhìn không thấy cuối đường.

Cô đi thẳng về phía trước, cũng không biết đi đâu, giống như cứ đi thẳng sẽ tìm được ba mẹ. Nước mắt khô, khuôn mặt nho nhỏ bị gió thổi có chút đau, Diệp Tư nghĩ đến bình thường bản thân mình nếu bị đau ở chỗ nào, mẹ khẳng định sẽ lại thổi thổi cho mình một chút, ba cũng sẽ lại gần hôn mình vài cái, nghĩ như vậy, nước mắt lại chảy ra.

“Ba, mẹ…”

“Ba, mẹ, các người ở đâu? Con ngoan ngoãn, các người đừng bỏ lại con. Hu hu hu…”

“Ba, mẹ…”

Diệp Tư vừa đi vừa khóc, cũng không biết đi bao xa rồi, cô thật sự mệt đến mức đi không nổi nữa, bụng cũng ọc ọc kêu lên, ven đường phía trước có tảng đá lớn, cô liền ngồi xuống tảng đá. Bốn phía vẫn là ngô, sắc trời đã hơi tối, cô vừa chạy vừa khóc, đã tiêu hao hết khí lực, sau khi tỉnh lại vẫn chưa có ăn gì, lúc này đã kiệt sức. Cô vừa đói vừa mệt, phảng phất như ngày hôm qua vẫn cùng ba mẹ ông bà ăn cơm với nhau, đầy bàn toàn đồ ăn mình thích, sau khi ăn cơm xong còn ăn thêm cốc kem, nhưng bây giờ cô chỉ có một mình ngồi trên tảng đá ven đường, đang ở chỗ nào cũng không biết, người nào cũng không nhận ra, cái miệng nhỏ nhắn của cô lại mếu máo, nước mắt vừa mới ngừng lại chảy xuống, ba mẹ rốt cuộc đi đâu rồi? Diệp Tư rất nhớ các người….

“Bộp”, một viên đá nhỏ đụng vào tảng đá lớn chỗ Diệp Tư đang ngồi, Diệp Tư quay mặt đi, một đứa bé trai, nghiêng đầu, đứng ở bên cạnh.

Diệp Tư không để ý bé trai đó, thân mình né tránh, không nhìn cậu ta nữa.

“Cậu đói bụng rồi sao?” Đứa bé trai hỏi.

Diệp Tư không nói lời nào, nức nở rầu rĩ khóc.

“Sao cậu lại không để ý đến mình vậy?” Đứa bé trai bất mãn nói.

“Hu hu hu.. mẹ nói không được nói chuyện với người lạ.”

“Bụng cậu kêu lớn như vậy, có phải đói bụng rồi không?” Đứa bé trai nhảy đến trước mặt Diệp Tư hỏi.

Cô rất nghe lời, nghe theo mẹ dặn, không nói chuyện với người lạ.

“Cậu có muốn ăn kẹo đường không?” Đứa bé trai từ trong túi áo lấy ra hai cục kẹo, “Là kẹo thỏ trắng đó, mình lén giấu đi, bây giờ mời cậu ăn, cậu đừng khóc có được không?”

“Hu hu hu.. mẹ nói không nên nói chuyện với người lạ, hình như cũng không có nói không nên ăn kẹo của người lạ.”

“Ăn hay không?” Đứa bé trai chìa nhúm kẹo đường đưa đến trước mắt Diệp Tư.

Trong lòng Diệp Tư đấu tranh nửa ngày, bụng ọc ọc kêu, cô vươn tay, từ trong tay bé trai cầm một viên kẹo đường, “Tôi ăn một viên, cậu ăn một viên.”

Đứa bé trai nở nụ cười, lộ ra hai núm đồng tiền nho nhỏ, “Không cần, cho cậu ăn hết.”

Diệp Tư vừa thút thít vừa đứt quãng nói: “Mẹ tôi nói… Không thể lấy… hết… đồ của người khác. Bạn bè… Cùng với người khác chia xẻ… Đồ ăn ngon, không… Không giữ một mình… Cậu ăn.”

Đứa bé trai chẳng hề để ý mà nói: “Mình cho cậu ăn, cậu không cần chừa cho mình đâu” Sau đó bé trai nghĩ nghĩ nói: “Nếu không mình lấy lại, để dành lần sau cho cậu ăn, vậy là lần này cậu không có lấy hết được rồi chứ gì.”

Diệp Tư nghĩ nghĩ, dùng sức gật đầu, “Ừ.”

Diệp Tư bóc vỏ viên kẹo đường, bỏ vào trong miệng, mơ hồ không rõ nói: “Cậu bây giờ… Mời mình ăn kẹo đường, chúng ta là … bạn tốt. Mình… sau này…. Mời cậu ăn.”

Đứa bé trai nhảy lên, nói: “Được, cậu tên là gì?”

“Mình gọi Diệp Tư. Cậu tên gì?”

“À, mọi người đều gọi mình là Tiểu Thạch Đầu.”

“Tiểu Thạch Đầu? Cậu không có họ sao?” Diệp Tư tò mò hỏi, “Ba và mẹ của cậu gọi cậu là gì?”

Đứa bé trai sờ sờ cái mũi, “Mình không có ba mẹ, bọn họ nói mình là từ trong tảng đá chui ra, vì thế họ gọi mình là Tiểu Thạch Đầu.”

“Từ trong tảng đá chui ra?” Diệp Tư mở to hai mắt, “Đó không phải là Tôn Ngộ Không sao? Anh ta rất là lợi hại. Cậu cũng từ trong tảng đá chui ra, vậy cậu khẳng định cũng rất lợi hại.”

Tiểu Thạch Đầu ngượng ngùng cười cười: “Cậu là người đầu tiên nói mình lợi hại”, sau đó ánh mắt lại lóe sáng, “Tuy nhiên, mình đánh nhau quả thật rất lợi hại, mấy đứa ở cô nhi viện đều đánh không lại mình.”

“A?” Diệp Tư lập tức ủ rũ, “Cậu cũng là trẻ cô nhi viện?”

Tiểu Thạch Đầu nói: “Đúng vậy, cậu đừng sợ, sau này có mình bảo vệ cậu, không ai dám bắt nạt cậu.”

Diệp Tư cúi đầu, nửa ngày mới nói: “Mình chính là không muốn trở về cô nhi viện, mẹ mình nói chỉ có đứa nhỏ không có ba mẹ mới có thể đến ở cô nhi viện. Mình có ba có mẹ, mình không muốn đến cô nhi viện.”
Trước



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Wild Cat về bài viết trên: bichca27, ongbjrak198, sxu, thanhphong6793, y229917
Có bài mới 19.04.2016, 20:12
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 10.04.2016, 21:38
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 252
Được thanks: 790 lần
Điểm: 9.43
Có bài mới Re: [Hiện đại] Búp Bê Sữa Của Diệp Thiếu Gia - Lệ Lệ - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 4

Sắc trời dần tối, Tiểu Thạch Đầu nói: “Diệp Tư, chúng ta trở về đi, giờ trời tối rồi, sẽ có người xấu ra ngoài. Cậu bây giờ cũng không tìm thấy ba mẹ, về trước đi, hừng đông ngày mai hãy đi tìm.”

Diệp Tư do dự một lúc lâu, cảm thấy lời của Tiểu Thạch Đầu nói cũng có lí, thế này mới cùng cậu bé quay trở về. Đi chưa được mấy bước, Diệp Tư nhìn thấy người phụ nữ trung niên ở cô nhi viện đang đi tới, bà nhìn thấy Tiểu Thạch Đầu đi cùng với Diệp Tư, lớn tiếng nói: “Sao về trễ vậy? Thời gian ăn cơm chiều đã qua mất.”

Diệp Tư thấy bà, vội vàng trốn sau lưng của Tiểu Thạch Đầu, “Tiểu Thạch Đầu, bà ấy là kẻ lừa đảo.”

Tiểu Thạch Đầu nói: “Diệp Tư, bà ấy là mẹ Lý, bà ấy không xấu, cũng không phải kẻ lừa gạt.”

“Bà ấy là kẻ lừa đảo, bà ấy nói ba và mẹ của mình không cần mình, là kẻ lừa đảo.” Diệp Tư bĩu môi nói.

Mẹ Lý nghe thấy Diệp Tư nhỏ giọng nói thầm cũng không nói thêm gì, “Trở về nhanh một chút, mẹ vẫn còn chừa lại phần cơm cho hai đứa, về ăn nhanh lên.”

Nói xong dẫn đầu đưa hai bạn nhỏ trở về, Diệp Tư nghe thấy bà xoay người sang chỗ khác nhỏ giọng mà nói: “Lâu như vậy mà không thấy trở về, mẹ còn tưởng con đi lạc ở đâu.”

Tiểu Thạch Đầu nói: “Kỳ thực, mẹ Lý sợ cậu đi lạc, nên kêu mình đi theo sau lưng cậu. Mẹ không phải lừa gạt, mẹ sẽ cho chúng ta ăn cơm ngon.”

Diệp Tư không tiếp tục nói chuyện, trong lòng vẫn tức giận bất bình, cảm thấy mẹ Lý chính là một kẻ lường gạt. Cô một lòng nghĩ, mẹ Lý đúng kẻ lừa đảo, làm gì có chuyện ba mẹ không cần cô.

Ngày hôm sau, ngày thứ ba, ngày thứ tư, rồi một tuần, buổi sáng mỗi ngày Diệp Tư cơm nước xong, đều đi ra ngoài tìm ba mẹ. Tiểu Thạch đầu liền chao đảo đi ở sau lưng cô, đá đá hòn đá nhỏ trên đường, thường thường hỏi Diệp Tư một ít vấn đề kỳ quái. Diệp Tư càng ngày càng tuyệt vọng, trong lòng cô đã chậm rãi ý thức được, ba và mẹ thật sự không cần cô nữa. Nhưng mà cô lại không thôi hi vọng, có thể ba mẹ cũng giống như mình, cũng đang tìm mình, chỉ là vẫn chưa tìm tới nơi này mà thôi.

Diệp Tư không đi ra ngoài tìm ba mẹ nữa, ngoan ngoãn ở lại cô nhi viện đã là chuyện một tuần sau. Ngày đó cô cũng giống như thường ngày, cơm nước xong liền đi ra cửa, Tiểu Thạch Đầu cũng vẫn đi theo phía sau cô như cũ, hai người còn chưa đi bao lâu, đột nhiên sắc trời thay đổi, sét đánh xẹt ngang qua bầu trời, mưa to từ trên trời giáng xuống, Diệp Tư bị sợ hãi, liền cùng với Tiểu Thạch Đầu vội vã chạy trở về, giữa đường thì gặp mẹ Lý đi ra tìm bọn họ, hai người từ đầu đến chân ướt như chuột lột. Xế chiều hôm đó Diệp Tư liền bị sốt cao, cô vốn là tiểu công chúa được nuông chiều từ bé, đột nhiên phải chuyển sang sống trong hoàn cảnh như vậy thật không thích ứng, giờ lại mắc mưa, cứ sốt cao liên tục suốt một tuần, làm cho mẹ Lý cùng Tiểu Thạch Đầu vô cùng sợ hãi.

Ngay tại thời điểm mẹ Lý cảm thấy Diệp Tư tốt lên lại là lúc sốt cao đột ngột lui đi. Sau khi Diệp Tư khỏe lại, tuy rằng sẽ không đi tìm ba mẹ, nhưng mà mỗi ngày cô đều ngồi ở cửa lớn của cô nhi viện, Tiểu Thạch Đầu có khi cũng sẽ cùng ngồi ở cửa với cô, chính là dành nhiều thời gian chơi với cô hơn, có đôi khi cậu bé đi chung quanh tìm đồ chơi mang đến cho Diệp Tư chơi, hôm nay nặn một con búp bê bùn, ngày mai lại ăn trộm một quả trứng chim, cứ như vậy, Diệp Tư cứ ngồi ở cửa cô nhi viện an vị hơn nửa năm.

Lúc sắp đến lễ mừng năm mới, thế giới của Diệp Tư lại một lần nữa xảy ra biến hóa, lá chắn che chở cho cô cuối cùng cũng không còn nữa. Tiểu Thạch Đầu được nhận nuôi rồi. Lúc cậu bé đi, mắt đỏ hồng, đem con gấu nhỏ bị mất một cánh tay cùng với mấy viên kẹo đường trắng lặng lẽ đưa cho cô. Cậu lặng lẽ nói với Diệp Tư chờ cậu có tiền, nhất định sẽ đến đưa cô đi. Đưa cô ra ngoài tìm ba mẹ của cô.

Cuộc sống của Diệp Tư rơi vào trong u ám kể từ khi Tiểu Thạch Đầu rời đi, hoàn toàn rơi vào trong vực thẳm. Cô nhi viện có tổng cộng mười đứa nhỏ, trừ bỏ Tiểu Thạch Đầu còn có bốn bé trai khác. Bọn chúng vốn rất sợ hãi Tiểu Thạch Đầu, vì thế chúng cũng chưa bao giờ dám đến bắt nạt Diệp Tư. Nhưng hiện giờ Tiểu Thạch Đầu đã đi rồi, cơ hội của bọn nhỏ cũng đã tới. Mấy đứa nhỏ đem toàn bộ kẹo đường trắng mà Tiểu Thạch Đầu để lại cho Diệp Tư toàn bộ cướp hết. Mẹ Lý thường thường sẽ thưởng một ít kẹo đường cho đứa trẻ biết nghe lời lại không nghịch ngợm. Tiểu Thạch Đầu thường xuyên được có kẹo, bất quá cậu bé chưa bao giờ ăn, đều giấu đi, có đôi khi nhìn Diệp Tư khóc, sẽ đem một viên đến để dỗ dành cô. Mấy đứa nhỏ đã sớm thèm đỏ mắt.

Diệp Tư vì bảo vệ mấy viên kẹo đường kia, lần đầu tiên đánh nhau với mấy đứa trẻ khác. Đợi đến khi mẹ Lý chạy tới, trên mặt của cô đã bị đánh sưng nhiều chỗ, miệng còn chảy máu. Kẹo đường tuy được bảo vệ, nhưng những ngày sau của Diệp Tư không dễ chịu lắm. Mấy đứa con trai trong viện thường xuyên bắt nạt cô, còn những đứa con gái khác lại không chơi cùng cô, có khi cô đang ăn cơm, có thằng nhóc nào đó thừa dịp mẹ Lý không chú ý, liền phun nước miếng vào chén của cô. Cô mỗi ngày lẻ loi, như một con chó nhỏ bị người vứt bỏ, chỉ có thể cuộn mình ở trong góc, đám nhóc thậm chí không cho cô ngồi ở cửa của cô nhi viện.

Lúc Diệp Mạnh Giác tìm được Diệp Tư, nhìn thấy chính là Diệp Tư như vậy. Thân thể nho nhỏ của cô cuộn tròn rúc vào một chỗ, vùi đầu trong cánh tay, ngồi xổm ở góc tường. Những đứa trẻ khác đều ở bên ngoài chơi đùa, chỉ có một mình cô rúc ở bên trong xó tường.

Trong lòng Diệp Mạnh Giác đau đớn một trận, tiểu bảo bối nhà bọn họ làm sao có thể lưu lạc đến nơi này? Tiểu bảo bối nhà bọn họ sao có thể nhỏ gầy như vậy, đáng thương như vậy? Đây rốt cuộc có phải tiểu bảo bối nhà bọn họ không? Như thế này làm sao có thể là tiểu bảo bối của nhà bọn họ được?

Diệp Mạnh Giác thử nhẹ nhàng hô một tiếng: “Bé cưng?”

Diệp Tư đang rụt đầu trong cánh tay mạnh mẽ ngẩng đầu, giọng nói kia là của chú, giọng nói của người chú cô yêu thích nhất.

Diệp Mạnh Giác đứng ở đó quay lưng về hướng ánh sáng, Diệp Tư không thấy rõ mặt anh, nhưng Diệp Tư cuộn mình ngồi xổm nhìn anh từ trên cao nhìn xuống dưới, thân hình cao to như thế, cánh tay rắn chắc tin cậy, anh giống như thần tiên, vững vàng đứng ở nơi đó, đó là thần tiên cứu vớt Diệp Tư.

Bất quá chỉ đúng một giây, Diệp Tư lập tức đứng lên, nhào vào trong lòng Diệp Mạnh Giác.

Đây là chú của cô.

Diệp Mạnh Giác ôm thân thể nhỏ gầy của Diệp Tư, lúc cô không nhìn thấy, rốt cuộc nước mắt chảy xuống. Đứa nhỏ đang ở trong lòng, trừ bỏ đôi mắt thật to trắng đen rõ ràng kia là giống với Diệp Tư, ngoài ra không còn chỗ nào có bóng dáng của Diệp Tư lúc trước.

Diệp Mạnh Giác ôm Diệp Tư thật chặt, nói khẽ bên tai cô: “Bé cưng, đều tại chú không tốt, lâu như vậy mới tìm được bé cưng, bé cưng đánh chú đi, đánh chú đi, được không?”

Diệp Tư ở trong lòng Diệp Mạnh Giác vẫn không nhúc nhích, Diệp Mạnh Giác nhẹ nhàng lấy tay kéo gương mặt cô từ trên bả vai mình dời ra, bản thân thì quay đầu nhìn vào ánh mắt cô. Mặt của Diệp Tư lúc này đều là nước mắt. Cô nằm sấp trên bờ vai anh lẳng lặng khóc.

Diệp Mạnh Giác cảm thấy trong lòng ẩn ẩn đau, vội vàng dỗ: “Bé cưng ngoan, bé cưng không khóc, là chú không tốt, bé cưng cứ đánh chú, có được không?”

Diệp Tư khóc một hồi, ngừng nước mắt, còn thút thít, thân mình nhỏ nhắn run lên, cô nhìn Diệp Mạnh Giác, trong ánh mắt toát ra cầu xin, “Chú, con rất ngoan, con không có đánh chú, chú mau dẫn con về nhà được không?”

Nước mắt của Diệp Mạnh Giác lập tức tràn mi mà ra, bảo bối của anh, khi nào thì tội nghiệp như vậy? Anh nhớ trước kia chính mình nói muốn bé cưng đánh anh, bé cưng liền lấy đôi bàn tay nho nhỏ mập mạp trắng như phấn, vung vài cái lên người anh. Bé cưng hiện giờ ngay cả vung nắm tay vào anh cũng không dám, còn đáng thương cầu xin anh như vậy.

Diệp Mạnh Giác ôm chặt Diệp Tư nói “Ngoan, chú tới để đón bé cưng về nhà, bé cưng đừng khóc, là chú không tốt, tới trễ như vậy, làm cho bé cưng chịu khổ. Chúng ta về nhà, ngoan, từ nay về sau bé cưng sẽ ở bên cạnh chú, không bao giờ tách ra nữa, nhé?”

Diệp Tư ở trong lòng anh, sợ hãi nói: “Dạ, chú, con sẽ thật ngoan ngoãn, sẽ không nghịch ngợm.”

Diệp Mạnh Giác cảm giác mình lại muốn rơi lệ, anh nhanh miệng cười nói: “Không sao, bé cưng không ngoan cũng không sao, bé cưng nghịch ngợm cũng không vấn đề gì, chú đều yêu, bé cưng của chú. Chúng ta về nhà có được không?”

Nói xong đã cất bước đi ra con đường đất, để lại Lý Phong đi làm thủ tục.

Diệp Mạnh Giác mang theo Diệp Tư đến chỗ chiếc xe đang đậu ngoài cửa, mở cửa xe ngồi vào bên trong, anh ôm Diệp Tư ngồi ở ghế sau, đặt cô trên chân, cẩn thận nhìn từ trên xuống dưới.

Diệp Tư siết tay anh thật chặt.

Diệp Mạnh Giác nhìn thấy sự sợ hãi toát ra trong ánh mắt Diệp Tư, liền vỗ nhẹ phía sau lưng cô, hỏi: “Bé cưng, sao vậy?”

Diệp Tư cắn môi dưới, dùng sức lay lắc đầu.

Diệp Mạnh Giác thấy lạ, muốn lấy chút đồ ăn vặt đến chọc cô, chung quanh tìm đi tìm lại, không khỏi ảo não bản thân mình sơ ý, lúc tới vội vàng lại quên mất không mang theo đồ ăn vặt cho bảo bối nhà anh.

Lý Phong rất nhanh trở lại, ngồi vào vị trí tài xế, xoay mặt nói với Diệp Tư: “Tiểu Diệp Tư, chú Lý sống ở thôn phía trước, muốn đi chơi một chút không?”

Diệp Tư liền vội vàng lắc đầu, cô sợ hãi phải tiếp tục sống ở nơi này, lại sẽ quay về cô nhi viện, cô vội vã nhìn Diệp Mạnh Giác nói: “Chú, về nhà.” Cô đến bây giờ còn có chút không thể tin được, bản thân mình thật sự được về nhà sao?

Diệp Mạnh Giác nhìn Lý Phong ra hiệu một chút, Lý Phong liền khởi động xe, Diệp Tư chôn đầu ở trong lòng Diệp Mạnh Giác, vẫn không nhúc nhích. Xe ở trên đường gồ ghề xóc nảy, rốt cục ra tới đại lộ.

Sau khi lên đại lộ, Diệp Mạnh Giác cảm thấy trong lòng run lên một cái, anh cúi đầu, bả vai của nhóc con đang run lợi hại.

“Bé cưng, sao vậy?” Diệp Mạnh Giác nhẹ giọng hỏi.

Qua một lúc, Diệp Tư cuối cùng từ trong lòng anh bò ra, quệt miệng, tiếng khóc to rõ liền phát ra, “Chú, bé cưng sợ.”

Diệp Mạnh Giác vội vàng ôm Diệp Tư lên, liên tục an ủi: “Bé cưng đừng sợ, có chú ở đây, đừng sợ.”

Nhóc con ở trong lòng vung cánh tay duỗi chân, khóc suốt nói: “Sợ. Chú, bé cưng rất sợ.”

Diệp Mạnh Giác không biết cô nói sợ là sợ cái gì, hỏi nửa ngày, Diệp Tư mới vùi đầu trong lòng anh, ngón tay nhỏ chỉ về làn xe phía trước, “Xe xe.”

Cách một lát, “Ba mẹ…”

Giờ khắc này, Diệp Tư nghĩ tới đêm mưa một năm trước. Cô nhớ lại, không phải ba mẹ không cần cô, cô đi cùng với họ, cô còn nhớ câu mẹ cô hoảng sợ hét lên ‘Ông xã cẩn thận!’ còn nhớ rõ trong mông lung nghe được tiếng ba ở phía trước vô lực gọi cô: “Bé cưng…”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Wild Cat về bài viết trên: molly1203, ongbjrak198, sxu, y229917
Có bài mới 19.04.2016, 20:16
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 10.04.2016, 21:38
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 252
Được thanks: 790 lần
Điểm: 9.43
Có bài mới Re: [Hiện đại] Búp Bê Sữa Của Diệp Thiếu Gia - Lệ Lệ - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 5

Diệp Tư ở trong lòng Diệp Mạnh Giác khóc thật đau lòng, được anh vỗ về an ủi nên mệt mỏi ngủ thiếp đi. Ô tô đi mất vài tiếng mới về đến khu nhà họ. Diệp Mạnh Giác vẫn luôn mang một bộ mặt âm trầm, nếu không phải mấy hôm trước mẹ của Lý Phong đột ngột ngã bệnh, Lý Phong phải về nhà dẫn mẹ anh ấy đến bệnh viện khám, trong lúc vô tình phát hiện ra Diệp Tư, chỉ sợ anh không biết đến bao giờ mới tìm được bé con trở về. Diệp Mạnh Giác mơ hồ cảm thấy bé cưng lưu lạc đến cô nhi viện hẻo lánh này khẳng định có vấn đề. Vì vậy lần này đi đón bé cưng anh cũng không nói cho bất kì ai biết, cho đến khi tìm được bé cưng, đem cô lên xe cùng nhau trở về mới gọi điện thoại báo cho gia đình biết một tiếng.

Lúc về đến Diệp gia, bà nội của Diệp Tư là Lý Hoa Quyên sớm chờ ở ngoài cửa, thấy xe tiến vào, vội vàng hô: “Mẹ Phúc, mau, mau dọn đồ ăn ra, cháu gái bảo bối của tôi đã trở lại. Mau, dọn hết đồ ăn ngon lên đi.”

Bà vừa nói, một bên chào đón, sau khi cửa xe mở ra, đầu Tiểu Diệp Tư vẫn còn chôn trong khuỷu tay của Diệp Mạnh Giác, đang ngủ ngon lành, Lý Hoa Quyên nhìn thấy nhịn không được nước mắt chảy ra. Bà liên tục nói: “Bảo bối, bảo bối của ta, sao lại gầy thành như vậy?”

Diệp Mạnh Giác vào nhà, liền nhẹ nhàng mà đánh thức Diệp Tư, Diệp Tư xoa mắt, còn mơ mơ màng màng chưa tỉnh táo lắm, bụng lại tỉnh táo trước phát ra âm thanh ọc ọc. Diệp Mạnh Giác ôm cô, ở trên trán cô hôn một cái, cười hề hề nói: “Tiểu bảo bối, ăn cơm thôi.” Nói xong liền ôm Diệp Tư đi tới nhà ăn. Chờ cho đến khi đồ ăn đã bày đầy bàn, Diệp Tư mới bắt đầu tỉnh táo lại.

Diệp Mạnh Giác đặt Diệp Tư ở trên chân, chuẩn bị tự mình giúp cô ăn, Diệp Tư lại nắm lấy áo của Diệp Mạnh Giác, nhỏ giọng nói: “Chú, bé cưng vẫn chưa rửa tay, mẹ Lý nói không rửa tay không cho ăn cơm.”

Diệp Mạnh Giác thấy sống mũi cay cay, cố gắng kìm xuống đau lòng, nói với Diệp Tư: “Bảo bối muốn ăn cái gì cũng được, không cần rửa tay, chú đút bé cưng ăn, không cần bé cưng phải rửa tay.”

Diệp Tư còn do dự, Diệp Mạnh Giác lại nói: “Bất quá bảo bối Tiểu Tư của chúng ta ngoan nhất luôn biết nghe lời, rửa tay trước khi ăn là thói quen tốt, bây giờ chú dẫn bé cưng đi rửa tay, chú cũng quên rửa tay, cho nên chú cũng phải đi rửa tay mới có thể ăn cơm. Đi.” Nói xong liền dẫn Diệp Tư đi rửa tay.

Lý Hoa Quyên từ trong phòng bếp bưng một mâm hoa quả đi ra, nói với Diệp Tư: “Bé cưng, mau tới đây ăn mấy miếng hoa quả, ở đây có mấy món xoài và thanh long mà cháu thích ăn nhất nè!”

Diệp Tư nhìn Lý Hoa Quyên, giống như trở lại một năm trước, Lý Hoa Quyên mỗi lần trước khi ăn đều sẽ bưng một đĩa hoa quả mà cô thích ăn nhất cho cô ăn. Hiện giờ Lý Hoa Quyên cũng giống lúc trước, cười híp mắt bưng một mâm hoa quả, kêu cục cưng của bà, gọi cô đến ăn.

Diệp Tư mím môi, dang vòng tay nhỏ bé của mình chạy tới chỗ Lý Hoa Quyên, ôm chân Lý Hoa Quyên, nghẹn ngào kêu lên: “Bà ~ bà ~ bà ~”

Giọng nói mềm nhẹ yếu ớt thút thít kêu làm cho Lý Hoa Quyên trào nước mắt, Diệp Mạnh Giác chạy nhanh lại kéo Diệp Tư ra, dỗ dành cô nói: “Ngoan, bé cưng không phải đói bụng sao? Chúng ta ăn cơm trước có được không?”

Diệp Tư ngoan ngoãn gật gật đầu, Diệp Mạnh Giác dẫn cô đi đến trước bàn, Diệp Tư lập tức thật tự giác đi đến chỗ ghế dựa ngồi xuống, Lý Hoa Quyên đỏ hồng mắt, bưng hoa quả đến trước mặt Diệp Tư, “Ngoan, ăn vài miếng hoa quả trước đi.” Nói xong liền xiên một miếng thanh long đưa đến trước miệng Diệp Tư.

Diệp Tư ngoan ngoãn ăn mấy miếng hoa quả, Diệp Mạnh Giác đã đem đồ ăn cô thích ăn nhất bày đến trước mặt, anh cười híp mắt nói với Diệp Tư: “Bé cưng, từ từ ăn, muốn ăn món nào mà với không tới nói với chú một tiếng, chú liền bưng đến cho bé cưng.”

Diệp Tư cúi đầu, liều mạng ăn, thực tế như vậy quá hạnh phúc, hạnh phúc làm cho trong lòng Diệp Tư thề nhất định phải ngoan ngoãn, như vậy chú sẽ không bỏ lại cô.

Cơm nước xong, Diệp Tư luôn luôn dè dặt cẩn trọng nắm áo Diệp Mạnh Giác không buông tay, Diệp Mạnh Giác đành phải mang theo cô đi tắm rửa, sau khi tắm xong, anh bế Diệp Tư ra ngoài lau khô nước, một bên dùng dầu thoa lên bụng nhỏ của cô, một bên chọc ngứa cô, Diệp Tư ở trong lòng Diệp Mạnh Giác lộp bộp cười không ngừng. Sau khi vào phòng nhỏ của Diệp Tư, Diệp Mạnh Giác đặt cô trên giường nhỏ mà cô từng dùng, đắp kín mền cho cô, anh thấy nhóc con vẫn tha thiết nhìn anh, đoán chắc cô sợ hãi ngủ một mình, liền hôn lên trán cô, hỏi: “Bé cưng, có lời gì muốn nói với chú sao?”

Diệp Tư cẩn thận nhìn Diệp Mạnh Giác, thấy trong mắt anh mang theo ý cười, mới nhỏ giọng nói: “Chú.”

“Ừ, “ Diệp Mạnh Giác đáp: “Bảo bối của chú muốn nói gì, mau nói với chú.”

Diệp Tư nghĩ nửa ngày, mới nha nha nói: “Chú, chú chờ bé cưng ngủ rồi mới đi, có được không?”

Sau khi cô nói xong, khuôn mặt nhỏ nhắn khẩn trương nhìn Diệp Mạnh Giác.

Diệp Mạnh Giác biết, tiểu bảo bối nhà anh bây giờ còn không dám đưa ra yêu cầu quá phận, bản thân mình chỉ có thể từ từ từng chút một làm cho cô trở lại là cô bé vô ưu vô lo như ngày xưa, không cần muốn gì cũng phải nhìn sắc mặt người khác, một đứa nhỏ tự do tự tại.

“Được, chú có thể đợi bé cưng ngủ rồi mới đi, tuy nhiên” Diệp Mạnh Giác ngừng giọng, nhướng mày, dùng ngón tay chỉ gò má, “Nơi này, muốn bé cưng hôn một cái.”

Diệp Tư vốn thật khẩn trương nhìn Diệp Mạnh Giác, nghe được anh nói muốn hôn một chút, lập tức từ trong chăn bò ra, hôn mạnh một cái lên gò má Diệp Mạnh Giác.

Gương mặt Diệp Tư trông ngóng nhìn Diệp Mạnh Giác, Diệp Mạnh Giác một phen bế cô từ trên giường lên, vừa đi ra ngoài vừa nói: “Bé cưng biểu hiện tốt như vậy, chú muốn thưởng bé cưng cùng nhau ngủ với chú, có được không?”

Diệp Tư ở trong lòng Diệp Mạnh Giác khoan khoái cười.

Diệp Mạnh Tiêu, anh của Diệp Mạnh Giác từ khi gặp chuyện không may thì một mặt Diệp Mạnh Giác vừa phải tiếp nhận công việc làm ăn của anh mình, một mặt vừa tìm kiếm tung tích của Diệp Tư khắp nơi.

Lúc một nhà Diệp Mạnh Tiêu gặp chuyện không may, anh vẫn còn đang ở nước ngoài. Sáng sớm tinh mơ, đang trong lúc ngủ ngon, Lý Hoa Quyên gọi một cú điện thoại đem anh từ trong mộng đẹp ngọt ngào đánh thức dậy. Hôm đó anh liền chạy về. Khi về đến nhà, Lý Hoa Quyên đã khóc đến hôn mê rồi, anh vốn cho là cả nhà anh hai đều gặp nạn, lại phát hiện còn có Diệp Tư không biết tung tích, lúc ấy anh giống như người mù đi giữa đêm đen, chung quanh đều tăm tối, tìm không được bất cứ một lối thoát nào, lại đột nhiên xuất hiện một tia sáng rạng đông, nói cho anh biết, vẫn còn một tia hi vọng. Anh không biết tình huống của Diệp Tư đến tột cùng là thế nào, nhưng, không có ai nhìn thấy cô ở nơi tai nạn xảy ra đã nói lên hết thảy vẫn còn hi vọng, mặc kệ tới khi nào, cũng không cần biết cô ở địa phương nào, anh sẽ tìm được cô.

Một năm qua, anh bởi vì vừa tiếp nhận công ty, mỗi ngày bận rộn đến sứt đầu mẻ trán, nhưng mà mặc kệ có bao nhiêu bận rộn, anh vẫn chưa bao giờ buông xuống một tia hi vọng, anh nhất định phải tìm được tiểu bảo bối nhà bọn họ, đó là mục đích cuối cùng của anh.

Trong bóng tối, tiểu Diệp Tư đang ngủ say, cô cắn đầu ngón tay khô ráp của mình mà ngủ, vẫn nắm chặt áo anh không buông, Diệp Mạnh Giác cúi đầu, nhìn nhóc con bên cạnh phát ra tiếng ngáy thật nhỏ, đã hơn một năm, trong đầu lần đầu tiên cảm thấy kiên định, cảm giác bất an trước kia giờ phút này dường như đã biến mất, anh cúi người xuống, hôn một cái trên đầu bé cưng, nằm xuống, khóe miệng mỉm cười, giấc ngủ mang cảm giác bình an hơn một năm nay không thấy cuối cùng cũng đến.

Diệp Tư trở về Diệp gia, qua ngày hôm sau, Diệp Mạnh Giác liền mang theo cô đi tế bái Diệp Mạnh Tiêu cùng Liễu Niệm Tư. Diệp Tư ở trước mộ bia ba mẹ khóc rất đau lòng, Diệp Mạnh Giác sợ cô quỳ trên mặt đất sẽ làm bị thương thân thể, liền ôm lấy cô, dỗ nửa ngày, thế này mới làm cho cô ngưng khóc.

Lúc xuống núi, Diệp Tư chôn ở trong lòng Diệp Mạnh Giác, do dự thật lâu, mới nhỏ giọng hỏi: “Chú, chúng ta không cần ở nhà của ông nội có được không?”

Giọng của cô có chút nhỏ, cái mũi bởi vì mới khóc còn hơi nghẹn, nói chuyện hơi ồm ồm, Diệp Mạnh Giác nhất thời không nghe rõ, hỏi lại, cô lại ngậm miệng, không chịu nói.

Diệp Mạnh Giác dẫn Diệp Tư trở về Diệp gia là lúc bàn ăn đã được dọn xong, đã đến giờ ăn trưa. Diệp Tư từ đêm qua trở về đến bây giờ vẫn chưa thấy được Diệp Quân. Lúc này đi theo sau lưng Diệp Mạnh Giác, vừa vào nhà ăn, đã nhìn thấy bộ mặt lạnh lùng của Diệp Quân ngồi ở vị trí chủ vị, cô lập tức nhớ tới cái đêm giông tố kia, ông vẫn như vậy mang một bộ mặt lạnh lùng, cơm còn chưa ăn xong, liền đánh đổ bàn cơm, chỉ vào mặt Diệp Mạnh Tiêu mà mắng to hai tiếng nghiệp chướng.

Diệp Tư thấy Diệp Quân, sợ tới mức trốn phía sau lưng Diệp Mạnh Giác, dỗ thế nào cũng không ra. Diệp Quân thấy thế, mặt càng đen, bỏ đũa xuống, xoay người đi ra. Lý Hoa Quyên nhanh chóng bảo Diệp Mạnh Giác ôm theo Diệp Tư lên bàn ăn cơm, sau đó tự mình đưa cơm đến phòng sinh hoạt chung trên lầu.

Diệp Mạnh Giác khuyên can mãi, mới dỗ được Diệp Tư lên bàn, lúc đi lên lầu hai Diệp Tư còn cẩn thận sợ hãi. Diệp Mạnh Giác nhìn Diệp Tư sợ Diệp Quân như vậy, lúc này mới hiểu được lúc ở trên núi, Diệp Tư muốn nói cái gì.

Buổi chiều Diệp Mạnh Giác phải về công ty xử lý một số việc, vốn muốn để Diệp Tư ở nhà, nhưng mà lúc xe của anh sắp sửa rời đi, anh nhìn qua cửa kính thấy Diệp Tư đứng vẫy tay, lại phát hiện ánh mắt thật to của cô tràn đầy sợ hãi nhìn anh. Ánh mắt kia nhìn Diệp Mạnh Giác khiến trong lòng anh có chút chua xót, bé cưng của anh rốt cuộc vẫn không có cảm giác an toàn, trong lòng Diệp Mạnh Giác cũng không bỏ được, liền ôm cô đặt bên ghế phụ, thắt dây an toàn cho cô, nựng khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu của cô, cười nói: “Được rồi, hôm nay tiểu bảo bối của chúng ta đảm đương vai trò đốc công, bé cưng thấy thế nào?”

Nét mặt Diệp Tư biểu lộ nét tươi cười nho nhỏ, cô hiển nhiên không biết đốc công là gì, tuy nhiên không quan trọng, dù sao chỉ cần ở cạnh bên chú là tốt rồi.

Đến công ty, Lý Phong đã dựa theo yêu cầu của Diệp Mạnh Giác mua một đống đồ chơi cùng đồ ăn vặt đặt trên bàn trà nước trong văn phòng của Diệp Mạnh Giác. Diệp Tư vừa thấy, ánh mắt lập tức phát ra tia sáng, chân ngắn chạy đến trước bàn trà, cô nhìn trái nhìn phải, cầm lấy một con búp bê Barbie, lại ngẩng đầu lên, mang theo biểu tình lấy lòng, cười cười, hỏi Diệp Mạnh Giác: “Chú, những thứ này là cho bé cưng phải không?”

Hai mắt Diệp Mạnh Giác lộ rõ ý cười, gật đầu nói: “Ừ, cho bé cưng hết, tự tay Lý Phong tuyển chọn đó, bé cưng chơi trước đi, sau này bé cưng cùng đi làm với chú, chú sẽ cho bé cưng chọn món đồ chơi bé cưng thích, có được không?”

Anh vừa nói vừa cúi người, nghiêng đầu nhìn Diệp Tư. Ánh mắt Diệp Tư chợt lóe sáng long lanh, cô ôm búp bê Barbie, nhìn Diệp Mạnh Giác, miệng hơi hơi tươi cười, nhẹ nhàng gật đầu, giọng nói mềm mại đáng yêu nhẹ giọng nói: “Dạ!”

Diệp Mạnh Giác nghe trong giọng nói của cô có pha chút làm nũng, trong lòng cảm thấy ấm áp, anh điểm điểm vài cái lên cái mũi hếch cao của bé cưng, trong lòng vang lên một giọng nói, bé cưng, chú muốn thương yêu, nuông chiều bé cưng, cho đến khi bé cưng biến trở về tiểu bảo bối đáng yêu giống như trước kia mới thôi, không, bé cưng còn phải hạnh phúc hơn trước kia mới được.
TrướcChương Sau
Tùy chỉnhToggle Dropdown


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Wild Cat về bài viết trên: bichca27, ongbjrak198, sxu, y229917
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 76 bài ] 
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - Hoàn

1 ... 229, 230, 231

2 • [Hiện đại] Quân hôn Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch

1 ... 139, 140, 141

3 • [Hiện đại - Quân nhân] Cô dâu của trung tá - Hồ Ly

1 ... 138, 139, 140

4 • [Hiện đại] Vợ yêu con cưng của tổng tài - Thượng Quan Nhiêu

1 ... 77, 78, 79

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 140, 141, 142

6 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 231, 232, 233

7 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

11 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư

1 ... 38, 39, 40

12 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

13 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 53, 54, 55

14 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 36, 37, 38

15 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 214, 215, 216

16 • [Cổ đại tiên hiệp] Tiên vốn thuần lương - Chính Nguyệt Sơ Tứ

1 ... 245, 246, 247

17 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

18 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 78, 79, 80

19 • [Cổ đại - Trùng sinh] Ngày mai liền hòa ly - Hải Lí Khê

1 ... 32, 33, 34

20 • [Hiện đại] Đồng phục cùng áo cưới - Lục Dược

1 ... 25, 26, 27



Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 384 điểm để mua Cô gái chocolate
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 200 điểm để mua Giường mèo trắng
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 222 điểm để mua Phù thuỷ sóc
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 234 điểm để mua Cung Bảo Bình
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 800 điểm để mua Trái tim đá xanh
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 246 điểm để mua Xe hơi
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 509 điểm để mua Mèo xám ngủ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 736 điểm để mua Lục ngọc
Hạt mưa nhỏ: Cảm ơn bạn đã giải thích giúp mình nhe !
Xám: @Hạt mưa nhỏ: Chào bạn, vì bạn là thành viên mới và số bài đăng của bạn còn ít nha. Bạn đăng khoảng 15-20 bài và chờ thêm 7 ngày nữa nhé
Hạt mưa nhỏ: Có ai cho mình hỏi, là tại sao mình cố gắng chèn link vào để làm mục lục mà làm hoài vẫn không được vậy ạ ?
Luna: Halllo
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 962 điểm để mua Sparkly Diamond
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 200 điểm để mua Mickey ẵm gấu bông
Shop - Đấu giá: Hạ Thanh Thần vừa đặt giá 383 điểm để mua Thần lửa
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 277 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 210 điểm để mua Cún và bông
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 291 điểm để mua Bé nấm
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Mèo lông nâu
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 396 điểm để mua Cung Song Ngư
Hang1234: Cho mình hỏi cách tăng cỡ chữ với
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 368 điểm để mua Mèo nâu đang yêu
Shop - Đấu giá: nhinhii1721 vừa đặt giá 300 điểm để mua Happy Ghost
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 661 điểm để mua Mèo con ngủ trên trăng
Shop - Đấu giá: White Silk-Hazye vừa đặt giá 200 điểm để mua Gà quay
Shop - Đấu giá: truong phi yen vừa đặt giá 395 điểm để mua Gold Heart
Shop - Đấu giá: ciel99 vừa đặt giá 219 điểm để mua Bé nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Cặp đôi người tuyết 2
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Pooh ăn mật

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.