Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 77 bài ] 

Em có bệnh, phải trị - Hàn Mạch Mạch

 
Có bài mới 10.04.2016, 16:26
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Loan Phượng Lam Xà Bang Cầm Thú
Thượng Thần Loan Phượng Lam Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.12.2014, 03:06
Tuổi: 35 Nữ
Bài viết: 6151
Được thanks: 14839 lần
Điểm: 15
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Em có bệnh, phải trị - Hàn Mạch Mạch - Điểm: 22
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 39.2:

Cùng nhau ăn cơm với Khương Minh xong, lúc cô về tới nhà còn chưa đến chín giờ.

Nam An An vừa giơ tay lên, còn chưa đặt ngón tay lên khóa vân tay, cửa chính đã mở.

Nam Vi Vi đứng ngay cửa, Nam An An có chút không hiểu vì sao đi qua nhìn chị cô, Nam Vi Vi cũng không nói gì mang cô lên lầu xem quà tặng cô ấy mang về cho cô. Thời gian cả buổi sáng Nam An An đều ngâm mình trong phòng Nam Vi Vi, di động trong túi không hề vang lên.

Nhà to như vậy chỉ có hai người bọn cô, Nam An An và Vi Vi chơi đùa cả một buổi sáng, lúc ăn cơm trưa Nam Vi Vi rốt cuộc không nhịn được đã mở miệng: “Em và sư phụ em, làm rồi?”

“Khụ, khụ khụ” Nam An An bị nghẹn chè trân châu suýt nữa không thở nổi, bắt đầu giải thích rõ ràng: “Tuyệt đối không có!”

“A, a a, đau, đau đau, anh nhẹ một chút…” Nam Vi Vi mặt không chút thay đổi, bắt chước kiểu nói chuyện của cô ngay cả dấu chấm câu cũng giống nhau.

Nam An An có trăm miệng cũng không giải thích rõ được: “Chân em bị cọ xát nổi bọng nước, thật đó.”

Nam Vi Vi ý tứ sâu xa kéo dài âm “À”, “Thật sự không có sao? Chị còn muốn chúc mừng em đây này!”

Nam An An khoát tay, chị thật sự là chị ruột em sao, tin này mà để Nam Thị nghe được tuyệt đối đánh gãy chân em, sao đến lượt chị chạy khắp nơi chúc mừng chứ?

Thời gian nghỉ hè trôi qua rất nhanh, Nam Vi Vi vừa trở về, vì muốn bày tỏ cô đối với chị cô hết sức chân thành, thời gian và số lần Nam An An tìm Khương Minh đùa giỡn càng ít đi.

Lúc sắp gần khai giảng Nam An An tới trường học trước, trong học kỳ này cô xin thêm chức phụ đạo viên, cho nên muốn tới trước để chuẩn bị đón người mới, trong trường học cũng có mấy người sẽ tham gia.

Văn phòng phụ đạo viên nằm ở trên lầu học viện kinh tế, Nam An An chuyển ít đồ dùng cần thiết qua để làm việc, sau đó liền bắt đầu tìm mấy bạn nhỏ năm hai năm ba đại học ngày mai tới trạm xe lửa đón sinh viên mới, cả một ngày bận rộn nhưng vẫn rất sung sức.

Ngày đón chào sinh viên mới Nam An An đứng trước cổng trường học viện kinh tế bắt đầu phát tài liệu và quần áo học viện cho những sinh viên mới. Nhìn thấy bộ dạng bọn nhỏ hết sức phấn khởi làm cô như thấy được bản thân mình với lòng tràn đầy chờ mong đến báo danh của bốn năm trước đây, đám nhỏ này rất đáng yêu, Nam An An đứng đó được gọi vài tiếng đàn chị, cô cười tủm tỉm đáp lại nhưng trong lòng hơi lo lắng.

Cô và những sinh viên mới này xấp xỉ nhau, nhìn thấy mấy trăm người học viện kinh tế gào thét, bây giờ cô mới cảm thấy con đường làm phụ đạo viên thật không dễ dàng gì.

“Em cũng trong học viện kinh tế, năm hai?” Nam An An đứng đó, một phụ huynh học sinh thân thiện nói chuyện với cô.

Nam An An cười tủm tỉm trả lời: “Em là phụ đạo viên mới.”

“…. Em dẫn dắt được bọn nó sao?” Phụ huynh nhìn cô một cái, cứ thế tự lắc lắc đầu, vẻ mặt không tin tưởng.

Nam An An cũng không phản bác được chỉ cười tủm tỉm tiễn bước vị phụ huynh kia. Cảm giác cả buổi sáng tiếp xúc với những sinh viên mới rất tốt, giữa trưa cô gặm quả thanh long nhìn danh sách sinh viên mới trong tay, hơn ba trăm sinh viên mới, buổi sáng đã báo danh khoảng hai trăm người, còn lại không nhiều lắm.

Giữa trưa không có người qua báo danh, Nam An An thừa dịp có thời gian rảnh nghỉ ngơi, đang muốn chạy đi mua đồ ăn vặt thì nghe có người gọi tên mình, cô ngẩng đầu liền nhìn thấy cách đó không xa một nam sinh vóc người cao lớn đang kéo rương hành lý to đùng đi về phía mình.

Nam sinh bước vài bước qua đây cười tươi với cô, nụ cười rực rỡ, ánh mắt cũng sáng lấp lánh: “An An! Em đến đây!”

Nam An An suy nghĩ một lát, mới nhớ tới nam sinh trước mặt này, cô cũng cười vui vẻ cầm túi tài liệu đưa qua: “Giản Diệu, khai giảng vui vẻ.”

Giản Diệu lau mồ hôi trên trán, “May quá, em vẫn chưa báo cáo bên khoa hóa học, chị là phụ đạo viên của chúng em sao?”

Nam An An gật đầu, “Đúng vậy.”

“Cô giáo, chiếu cố hơn nhé.” Giản Diệu mang hành lý để ở đó, người cũng không đi, lấy một chai nước uống trong túi xách của mình đưa cho Nam An An.

Nam An An đang miệng đắng lưỡi khô, nói một tiếng “Cảm ơn” rồi nhận lấy mở nắp uống một ngụm.

Cả buổi trưa, Giản Diệu đều đứng bên người cô giúp cô phát tài liệu và quần áo, bận rộn đến mức không đi dọn dẹp lại ký túc xá.

Thêm người giúp quả thật thoải mái hơn rất nhiều, cả ngày sinh viên mới báo danh rất tốt đẹp không có sự cố gì xảy ra. Truyện của diendan,lequydon.com. Nam An An thở phào nhẹ nhõm một hơi, chuyện này coi như xong xuôi rồi, nhưng buổi tối còn có buổi họp phụ huynh của sinh viên mới nữa. Sau khi nói thiếu một bữa cơm với Giản Diệu, Giản Diệu liền kéo rương hành lý về ký túc xá.

Buổi báo danh kết thúc cô chạy tới chỗ Khương Minh cùng nhau ăn cơm, luôn tiện nhờ Khương Minh buổi tối giúp cô ổn định sân bãi.

Mặc dù học viện kinh tế đại học phía Tây có hai đại thần đáng tôn trọng, Nam An An đứng ở ngưỡng cửa hội trường hơn ba trăm người ngồi đó, vẫn không kiềm chế được có chút căng thẳng. Cô hít sâu một hơi, Hà Khánh Nguyên bên cạnh giơ tay thế cố lên với cô --- “Nam Manh Manh, cố lên!”

Nam An An vỗ ngực: “Em hồi hộp.”

Đại tướng Khánh Nguyên tiếp tục cổ vũ: “Đừng căng thẳng, mặc dù phía dưới rất nhiều người, nhưng --- lấy uy tín của em ra đi!”

Nam An An nghe vậy lắc lắc di động của mình, càng căng thẳng hơn --- “Nhưng mà, em chưa trang điểm.”

Hết chương 39



Đã sửa bởi Ngọc Hân lúc 09.07.2016, 16:35.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
13 thành viên đã gởi lời cảm ơn Ngọc Hân về bài viết trên: Candy2110, Cyclotron, Gynnykawai, dichetdi, girl_kute2194, jzzy_wang, meo lucky, meomeo1993, misachan, ongbjrak198, orchid1912, pepo7667, yuhina
     

Có bài mới 12.04.2016, 19:53
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Loan Phượng Lam Xà Bang Cầm Thú
Thượng Thần Loan Phượng Lam Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.12.2014, 03:06
Tuổi: 35 Nữ
Bài viết: 6151
Được thanks: 14839 lần
Điểm: 15
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Em có bệnh, phải trị - Hàn Mạch Mạch - Điểm: 47
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 40: Em có bệnh phải trị

Edit: Ngọc Hân – Diễn đàn Lê Quý Đôn

“Phốc” Đại tướng Hà Khánh Nguyên không nói được gì luôn, Manh Manh em thành như vậy là do bạn trai em gây ra ư? À, cậu ấy gây ra.

Khương Minh không những gây ra như thế, anh còn giơ tay cầm di động của mình đưa cho Nam An An, hời hợt nói: “Anh sắp xếp rồi.”

Nam An An: “….”

Khương Minh nhìn từ trên cao xuống chìa tay vỗ nhẹ đầu cô, nói câu nhẹ nhàng --- “Bây giờ, em có thể lôi “Này tín” của em ra rồi.” Nói xong chân dài liền bước ra phía sau hội trường.

Đại tướng Khánh Nguyên tức giận đuổi theo kịp, bên cạnh than thở: “Mẹ kiếp, ân ái kéo nhau ra ngoài thì chết à! Anh cũng muốn một bạn gái nổi tiếng như Manh Manh!”

Bạn gái nổi tiếng Manh Manh vỗ vỗ ngực đi vào hội trường, dưới sân khấu hơn ba trăm ánh mắt cùng nhìn về phía cô, giống như cô đang đứng dưới ánh đèn sáng rực. Tay Nam An An cũng không biết để vào đâu, cô mới vừa đi đến chính giữa hội trường phụ huynh đã trực tiếp hỏi cô: “Cô gái nhỏ, phụ đạo viên của các cô đâu, sao còn chưa thấy?”

Nam An An: “Tôi chính là phụ đạo viên.”

Tiếng nói vừa dứt, dưới sân khấu các bậc phụ huynh liền bắt đầu thì thầm với nhau. Tiếng xì xào bàn tán truyền vào tai Nam An An, đầy nghi ngờ khiến chân Nam An An có chút đứng không vững.

Chức vụ phụ đạo viên ở đại học phía Tây không giống với người hướng dẫn, không cần phải lên lớp, trong tư tưởng cũng không có áp lực từ sinh viên và phụ huynh, hơn ba trăm người đủ các kiểu, không có người đứng đầu đầy tin tưởng và phù hợp cũng rất khó khăn. Hồi trước có mấy đàn chị từng xin làm phụ đạo viên, chỉ làm nửa năm rồi bỏ cũng vì áp lực quá lớn.

Cô biết với tuổi bản thân mình đây là một vấn đề lớn, cũng đã chuẩn bị tốt tâm lý nhưng nhiều sự nghi ngờ vẫn khiến trong lòng cô có chút khổ sở.

Nam An An đang xấu hổ đột nhiên phía sau truyền đến một tràng vỗ tay lốp đốp. Tiếng vỗ tay nhiệt tình thu hút ánh mắt của mọi người ở đây, Nam An An nâng mắt nhìn qua thì thấy Giản Diệu và đám nam sinh hôm nay cô đón tiếp đứng phía sau ra sức vỗ tay, còn có một nam sinh huýt sáo với cô.

Nam An An cười cảm kích, lúc ánh mắt xẹt qua Khương Minh anh cũng đang nhìn cô, rõ ràng mặt than nhưng lại bày ra khuôn mặt tuấn tú khiến Nam An An cảm thấy như được khích lệ, chẳng còn căng thẳng nữa.

“Cảm ơn mọi người” Nam An An theo bậc thang xuống rất nhanh, chờ giọng nói nghi ngờ chất vấn dưới hội trường xuống thấp sau đó mới tiếp tục tự giới thiệu nói: “Tôi là Nam An An, năm nay mười chín tuổi, là sinh viên học nghiên cứu sinh của học viện kinh tế, bốn năm tới đảm nhiệm chức vụ phụ đạo viên khối 11 học viện kinh tế.”

Buổi họp phụ huynh xong đã hơn mười giờ, sau khi tan cuộc Nam An An liền chạy ra phía sau, còn chưa đi tới chỗ Khương Minh đã bị Giản Diệu đứng chặn trước mặt.

Nam An An nóng lòng muốn đi, Giản Diệu lại nhiệt tình như lửa: “Cô giáo, không phải chị nói mời em ăn cơm sao? Bây giờ em đói bụng.”

Nam An An còn chưa tìm được lý do nào hay hay, đã nhìn thấy Khương Minh đi về phía bọn họ, hành lang hội trường rất hẹp, cô bị Giản Diệu chặn đứng ở trong đó làm thế nào cũng không đi qua được. Rồi thấy Giản Diệu quay đầu nhìn thoáng qua Khương Minh, sau đó xoay người hạ giọng nói với cô: “Cô giáo An An, bạn trai trước của chị hả?”

Nam An An thành thật trả lời cậu: “Là hiện tại.”

Vừa dứt lời, Khương Minh đã đi tới phía sau Giản Diệu, không thèm nhìn chướng ngại ngăn giữa hai người bọn họ dựa vào cánh tay dài, giơ tay xuyên qua dưới nách dễ dàng bế bổng Nam An An cách một vật cản, sau đó luồn vào đầu gối cô rồi ôm lấy cô.

Giản Diệu: “….”

Nam An An: “….”

Nổi máu ghen nam thần liền ôm cô với tư thế bế bổng, trên cao nhìn xuống tên con trai chướng mắt trước mặt, thản nhiên nói: “Cô ấy phải ngủ, ngày mai tôi mời cậu.”

Dáng vẻ ghen tuông này, thật sự là đẹp trai quá đi!

Trên đường trở về ký túc xá, Nam An An thế mà bị đặt xuống đất…. Nhưng sau đó được Khương Minh cõng trên lưng. Truyện của diendanlequydon,.com. Cô vốn cho rằng Khương Minh còn đang ghen tuông, sau đó mới nhớ tới đêm nay vì muốn có chút oai nghiêm cô còn đặc biệt đi đôi giày cao gót, bây giờ Khương Minh cõng cô có thể là vì sợ chân cô lại bị ma sát nổi bọng nước.

Gió đêm dịu nhẹ, cô nằm úp sấp trên lưng Khương Minh thoải mái lắc lư chân, tay khoát lên vai Khương Minh ghé sát vào nhẹ nhàng hôn lên má anh.

Trong đêm yên tĩnh tiếng “Chẹp” này vang lên nghe rõ mồn một, Nam An An còn chưa kịp thu hồi nụ hôn kia, Khương Minh đã nghiêng mặt đi, Nam An An chạm xuống bạc môi mỏng của Khương Minh, từ trên người Khương trượt xuống, bị anh nhốt vào ngực cúi người hôn lên.

Dưới ánh đèn đường mờ ảo vì bóng đêm mịt mùng nhiễm lên chút mờ ám, Nam An An dựa nửa người lên cột đèn đường vụng về đáp lại nụ hôn của Khương Minh. Khương Minh mút môi cô, đầu lưỡi đảo qua môi trên của cô mang lại một trận tê dại….

Tay Khương Minh trượt một đường từ bờ vai cô xuống tới đường cong giữa xương sống của cô, trượt một đường xuống eo lồi lõm của cô. Nam An An chỉ cảm thấy tay anh như có ma lực, ngón tay quét qua chỗ nào của cô lông tơ đều dựng đứng lên, có chút run rẩy. Trong lòng như bị viên đá nhỏ ném vào, kích thích từng tầng sóng nhỏ lăn tăn, một vòng lại một vòng làn rộng ra.

Cả người cô không thể lùi được, dựa vào cột đèn điện, phần eo cô bị bàn tay Khương Minh ôm nhẹ nhàng, tay khác của anh đặt lên sườn lỗ tai với tư thế tuyệt đối mạnh mẽ.

Đêm quá mức yên tĩnh, bên tai cô lại thấy quen thuộc, tiếng ve kêu ầm ĩ đêm hè.

“Thầy…” Nam An An cúi đầu gọi một tiếng, vừa nghe tiếng ve kêu trong đầu lại trống rỗng.

Dưới ánh đèn mờ tối, tiếng ve kêu ầm ĩ, Nam Vi Vi bị đè lên tường mặt ngửa lên --- khuôn mặt đó giống cô như đúc.

Nam An An có ảo giác trở lại đêm hôm đó, cô có chút vội vã muốn thoát khỏi tay Khương Minh.

Thấy bộ dạng của Nam An An, lý trí Khương Minh quay về tay đặt lên sườn lỗ tai cô, nghĩ rằng cô sẽ kích động chạy đi lại không nghĩ tới một giây sau anh đã bị ôm lấy, Nam An An giơ tay ôm eo anh, lông mày nhíu chặt của Khương Minh giãn ra, nâng tay ôm nhẹ bờ vai cô.

Đêm đó anh đưa Nam An An về khu nhà ở của nghiên cứu sinh, đèn trên đường về khu nhà ở rất sáng, anh có thể thấy rõ ràng môi Nam An An bị anh hôn có chút sưng đỏ, dính theo ít nước bóng mượt.

Nam An An vẫy tay với anh rồi chạy lên lầu, nhà ở nghiên cứu sinh có hai người, khai giảng lần này cũng chỉ còn lại cô và A Bàn, Nam An An có chút mất mát trèo lên giường, cô vẫn không thể.

Cô còn tưởng rằng cởi bỏ được khúc mắc này là có thể.

Nhưng cho dù chuyện này không trách Khương Minh, không trùng hợp, cũng vẫn thật sự đã xảy ra.

Mắt cô thấy hết toàn bộ, sao có thể dễ dàng quên coi như chưa xảy ra bất cứ chuyện gì được chứ?

Tâm tình Nam An An đang xuống thấp chợt nghe tiếng điện thoại di động của A Bàn vang lên. A Bàn nghe máy hình như là người quảng cáo bán nhà ở, A Bàn lễ phép trả lời --- “Xin lỗi, tôi không có thời gian.”

“A Bàn, không phải cậu lại đưa số di động cho người khác nữa chứ, hà hà, dại quá dại quá.” Nam An An còn chưa vui sướng khi người khác gặp họa xong, chuông di động của mình cũng vang lên. Trong ống nghe giọng giống y lúc nãy A Bàn vừa nhận máy --- Cô Nam, cô cần mua phòng, biệt thự  Versailles (Versailles – địa danh ở Pháp)….

Nam An An nhìn thoáng qua A Bàn đang cười đến mức không kiềm chế được, lễ phép mà chân thành mở miệng nói vào di động: "Rất xin lỗi….”

Người phụ nữ bên kia rất nhanh nói tiếp: “Sẽ không làm mất thời gian của cô đâu.”

Nam An An nói lời bổ sung hoàn chỉnh câu của mình: “Tôi không có tiền.”

Giọng nữ bên kia tạm dừng vài giây, “Bốp” cúp máy luôn.

Thấy bóng dáng Nam An An biến mất ở chỗ ngoặt hành lang, Khương Minh mới đi qua bên học viện kinh tế, di động thoáng cái rung lên.

Anh mở màn hình thấy một tin nhắn mới, đến từ một dãy số xa lạ.

--- Anh biết Nam An An có bệnh không?

Con ngươi Khương Minh sâu hun hút, ngón tay di chuyển xóa bỏ tin nhắn đó, rất nhanh di động lại rung lên một cái, vẫn là dãy số xa lạ đó, giọng điệu lần này là chắc chắn.

--- Cô ta có bệnh.

###

Buổi sáng hôm sau ngày sinh viên mới báo danh chính là huấn luyện quân sự, Nam An An và mọi người cùng nhau nhận quần áo màu lam của quân đội rồi ra sân thể dục cùng huấn luyện quân sự với sinh viên mới. Người học viện kinh tế thì nhiều, nữ phụ đạo viên đại học năm ba học viện kinh tế lại nói bản thân mình mẫn cảm với tia cực tím không phơi nắng được…. Vì thế, Nam An An quản lý hơn một trăm sinh viên.

Thừa lúc bọn nhỏ rảnh rỗi, Nam An An đứng dưới gốc cây ngắm người đẹp.

Huấn luyện quân sự của học viện kinh tế chính là sinh viên đại học năm 3, Nam An An quét mắt một cái liền phát hiện vài người đẹp, trong đó có một người đẹp lạnh lùng cô nhìn thế nào cũng vừa mắt, sau đó phát hiện đấy là An Nại em họ cô.

Cả người An Nại cũng mang trang phục quân đội với mũ màu lam, làn da trắng nõn, cần cổ cao cao, đứng trong đám nữ sinh rất có cảm giác hạc giữa đàn gà, Nam An An không khỏi cảm thán gien xinh đẹp nhà họ An thật mạnh mẽ, ngoại trừ An Khả.

Nghĩ tới An Khả, hình như lâu lắm rồi cô ta chưa xuất hiện trước mắt cô.

Nói thật, Nam An An đúng là không biết làm sao đối mặt với An Khả, mẹ cô ta làm ra chuyện như vậy, cô lại chán ghét An Khả thêm một bậc --- Cho dù cô cũng biết như thế là giận chó đánh mèo, nhưng đã biết chân tướng năm đó, cô lại càng không có cách nào bình tĩnh hòa nhã với An Khả được.

Người xưa nói, nhắc Tào Tháo Tào Tháo tới, người xưa luôn nói đúng --- Nam An An vừa mới nghĩ tới An Khả, đã nhìn thấy An Khả đang đi về phía cô.

“Chị An An,” An Khả đến gần cô vẻ mặt dịu dàng gọi cô một tiếng, làm giống như người lúc trước bị Nam An An ném quả cầu tuyết vào không phải là cô ta.

Nam An An gật đầu cho có, không nói chuyện gì với cô ta cả.

Nhưng An Khả không chút để ý đưa cho cô tấm thiệp mời màu hồng phấn hoa anh đào, chủ nhật tới đại tiểu thư nhà họ An làm lễ trưởng thành mười tám tuổi.

Nam An An nhìn thoáng qua thiệp mời, không chút khách khí nhàn nhạt mở miệng: “Tôi không rãnh, tôi không đi.”

An Khả cắn môi, cúi đầu gọi cô một tiếng: “Chị An An…”

“Từ này về sau em sẽ không thích Khương Minh, chị đừng không để ý tới em,” An Khả vội vàng nói, “Không phải chị cũng đã chia tay với anh ấy rồi sao, sau này chúng ta ở chung hòa hợp….”

Nam An An không nhìn bộ dạng vẻ mặt tủi thân của cô ta, nói thẳng: “Bọn tôi lại hòa nhau rồi.”

An Khả mất mát cúi đầu xuống, Nam An An cũng không muốn nói chuyện với cô ta, lập tức vòng qua người cô ta đi ra sân thể dục, còn chưa đi được mấy bước đã nghe thấy tiếng kêu “Cô giáo” nên dừng bước theo phản xạ, liền nhìn thấy người vừa lúc nãy cô còn nhìn rất lâu An Nại chạy nhanh như bay về phía cô nói một câu “Em xin phép” rồi trực tiếp ra ngoài sân thể dục.

Nam An An sửng sốt vài giây nhanh chóng đuổi theo, để thất lạc sinh viên của mình cô đùa quá trớn rồi.

An Nại chạy cực nhanh, Nam An An hai tay đỡ đầu gối thở phì phò từng ngụm rồi muốn chạy theo sau, lại thấy phía sau một bóng dáng màu lam nhảy vèo lên chạy ra ngoài đuổi theo An Nại.

Chờ Nam An An chạy tới cửa phía đông sân thể dục thì thấy An Nại mở cửa chiếc Audi màu vàng, thoáng cái chạy ra khỏi vườn trường.

Cô đỡ đầu gối lục di động trong túi áo tìm cách liên lạc với An Nại, bóng dáng màu lam lúc nãy nhảy lên chạy ra ngoài quay trở về bên cạnh cô, truyện online chỉ của diễn đàn Lê,Quý,Đôn, Giản Diệu thở mạnh gấp gáp rồi mở miệng: “Vừa nãy em hỏi cô ấy, cô ấy nói người nào nhà cô ấy phát bệnh, không tham gia huấn luyện quân sự, sẽ gửi giấy xin phép sau. Chị không cần tìm cô ấy nữa.”

Nam An An thở phào nhẹ nhõm một hơi, cô còn nghĩ An Nại bị làm sao.

Một buổi sáng huấn luyện quân sự xem như là ‘có hoảng sợ nhưng không nguy hiểm.’ Giữa trưa lúc đi ăn cơm Giản Diệu liền ‘hợp tình hợp lý’ theo sau lưng cô, cậu vừa đuổi theo người giúp cô, Nam An An cũng không tiện từ chối cậu đi theo, hơn nữa ngày hôm qua Giản Diệu cũng từng giúp cô.

Để bày tỏ lòng thành một lần duy nhất, Nam An An dẫn Giản Diệu đi Hinh Viên, dọc theo đường đi Giản Diệu vui sướng nói chuyện không ngừng với cô, Nam An An có chút uể oải chả ra làm sao trả lời cậu.

Chi phí ở Hinh Viên tương đối cao, ngoại trừ các loại tiệc cưới thì có rất ít sinh viên tới.

Lúc họ lên lầu không có mấy người, Nam An An tìm chiếc bàn ngồi xuống đang muốn gọi món thì khóe mắt liếc thấy một người quen thuộc --- cô gần như muốn xúc động một chút bây giờ tần suất cô gặp người quen tăng lên rồi.

Nam An An còn chưa kịp tránh đi, đã thấy Hà Nhạc đi về phía cô, trên cao nhìn xuống lườm Giản Diệu ngồi phía đối diện cô một cái, hừ lạnh một tiếng, mang theo chút châm biếm mơ hồ nói: “Người thứ mười hai hả?”

Hết chương 40


Đã sửa bởi Ngọc Hân lúc 09.07.2016, 16:45.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn Ngọc Hân về bài viết trên: Candy2110, Cyclotron, Sóc Là Ta, jzzy_wang, meo lucky, misachan, ongbjrak198, orchid1912, pepo7667, shirleybk, yuhina
     
Có bài mới 14.04.2016, 19:07
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Loan Phượng Lam Xà Bang Cầm Thú
Thượng Thần Loan Phượng Lam Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.12.2014, 03:06
Tuổi: 35 Nữ
Bài viết: 6151
Được thanks: 14839 lần
Điểm: 15
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Em có bệnh, phải trị - Hàn Mạch Mạch - Điểm: 42
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 41: Em có bệnh phải trị

Edit: Ngọc Hân – Diễn đàn Lê Quý Đôn

Về sự châm chọc của anh ta, Nam An An coi như không có, cúi đầu chuyên tâm vào việc chọn thực đơn rồi quay người gọi nhân viên phục vụ.

Cô cũng không cho rằng Hà Nhạc còn thích cô, nếu thật sự thích, sao lại có thể bắt cá hai tay.

Chẳng qua Hà Nhạc đối với cô là không cam lòng.

Mà Giản Diệu, với lời nhắc nhở hay là khiêu khích như vậy cũng không quan tâm. Nam An An hoa tâm có tiếng ở đại học phía Tây, nếu quan tâm tới điều này cậu cũng sẽ không trăm phương ngàn kế đến gần bên cạnh Nam An An.

Thấy bộ dạng hờ hững của Nam An An và bộ dạng của tên nhóc này không chút để ý đến mình, Hà Nhạc càng lúc càng cảm thấy có luồng khí chặn ở ngay ngực --- rõ ràng chia tay với anh ta trong thời gian ba năm cũng chưa từng nói chuyện yêu đương tiếp nữa, với mấy lần từ chối của Nam An An, anh ta cũng chỉ cho là cô cậy mình mạnh miệng hoặc có thể đang lạt mềm buộc chặt, dù sao lúc trước cô cũng thích anh ta như vậy.

Nhưng trôi qua lâu thế, Nam An An không hề có tin tức gì, rốt cuộc Hà Nhạc không giữ được bình tĩnh nữa.

Sau khi biết được Nam An An và Khương Minh chia tay, anh ta gần như không thể chờ đợi được, không nghĩ tới còn chưa kịp tìm cô, tối hôm qua đã gặp bọn họ hôn môi dưới đèn đường, chính là Nam An An chủ động.

Khoảnh khắc đó, trong lòng Hà Nhạc dâng lên cảm giác nguy cơ dày đặc --- lúc Nam An An ở cùng với anh ta, chưa từng hôn anh ta.

Cô và Khương Minh ở chung với nhau là nghiêm túc, nhưng Hà Nhạc vừa nhận thức được điều này, hôm nay đã đụng phải Nam An An và một nam sinh nhỏ tuổi khác ăn cơm --- Cô vẫn là Nam An An hoa tâm kia, một khi đã như vậy, tên nhóc này có thể, anh ta cũng có thể, huống chi bọn họ còn có tình cảm làm chỗ dựa.

Hà Nhạc đứng đó, giơ tay gõ vào bàn Nam An An hạ giọng gọi tên cô: “An An….”

Nam An An chuyển ánh mắt từ trên thực đơn sang phía anh ta, bộ dạng còn khẽ nhíu mày vẻ mặt khó xử.

Nam An An tỏ ra yếu thế như vậy khiến sự khó chịu trong lòng Hà Nhạc giảm đi không ít, Hà Nhạc ho khẽ một tiếng, rút một chiếc ghế ngồi vào bàn tròn lớn chính giữa Nam An An và Giản Diệu.

Anh ta chỉ biết, Nam An An vẫn thích anh ta, sự chần chừ và dao động của cô là bằng chứng đầy đủ cho điều này.

Hà Nhạc âm thầm đắc ý ngồi xuống, thì Nam An An do dự mở miệng: “Hà Nhạc…”

“An An.” Hà Nhạc tình cảm nồng nàn nhìn cô, chờ Nam An An nói lời nhận sai, chợt nghe Nam An An mở miệng nói:

“Tôi không mang theo nhiều tiền như vậy….”

Hà Nhạc đang muốn nói anh ta có, chợt nghe Nam An An tiếp tục nói: “…Sẽ không mời anh được, anh đi chỗ khác ăn đi.”

“Phốc” Giản Diệu thấy vẻ mặt Hà Nhạc đen đi rốt cuộc không nhịn được bật cười, không hiền lành cười ra tiếng luôn.

Hà Nhạc mặt tối sầm đè nén không vui trong lòng, mở thực đơn quan tâm nói: “Không sao cả, coi như anh mời em,” nói xong còn chỉ mấy món ăn, rồi dịu dàng nhìn thoáng qua Nam An An.

Lúc thức ăn được mang lên Hà Nhạc tiện tay lấy thìa múc cho Nam An An hai viên thịt: “Thịt viên nè, anh nhớ hồi trung học em thích nhất là ăn món này, mỗi lần anh và em đi ăn đồ Trung Quốc em đều cướp đồ từ trong bát của anh….”

“Bây giờ thì tôi cho anh.” Nam An An không chớp mắt tẹo nào gắp viên thịt trả về trong bát của Hà Nhạc.

Nụ cười trên mặt Hà Nhạc hoàn toàn cứng lại, vẻ mặt Nam An An luôn không tức giận không thay đổi, cười tủm tỉm thoạt nhìn tính cách vô cùng tốt. Nhưng lúc cô muốn khiến người ta không xuống đài được, nhất định có thể khiến người ta ngã xuống đất giãy chết. Từ sau khi bọn họ gặp lại, cô luôn như vậy.

Nam An An gắp trả miếng thịt viên vào trong bát anh ta, nó lẻ loi nằm trong bát sứ Thanh Hoa, sắc mặt Hà Nhạc cực kỳ không tốt, rất nhanh, viên thịt không cô đơn nữa, vì Nam An An lại gắp một viên thịt khác đặt vào trong bát của anh ta….

“Nam Manh Manh!” Hà Khánh Nguyên vui vẻ gọi khiến Nam An An cả kinh, cô nâng mắt nhìn qua chỗ phát ra tiếng gọi kia, truyện của diendanlequyiydon.com, thì nhìn thấy Khương Minh đứng ngay bàn bên cạnh cách đó không xa, đang muốn ngồi xuống. Nam An An hoảng hốt tay run run, gắp viên thịt vốn không chắc, tay lên run thì viên thịt rơi xuống, nhảy về phía trước lăn xuống bàn, lộc cộc lăn tới bên chân Khương Minh.

Khương Minh lạnh mặt, đá văng viên thịt.

Nam An An cảm thấy, bản thân mình bây giờ giống như viên thịt kia….

Cô nhìn thoáng qua Giản Diệu và Hà Nhạc bên bàn mình, lại nhìn Khương Minh mặt lạnh lùng đứng ở đó, trong đầu đều là thơ

--- một nhành hồng hạnh vượt tường nở hoa, còn nở những hai đóa hoa, bên ngoài lại để lộ một cành.

Sau khi Hà Khánh Nguyên và Khương Minh đi tới chỗ ngồi xuống, tất cả bầu không khí lại càng thêm kỳ lạ.

Trong không khí lúng túng này, Hà Nhạc còn chưa từ bỏ ý định thể hiện trước mặt Khương Minh, lại gắp tiếp một viên thịt cho cô.

Mẹ kiếp, Nam An An thề đời này cô không bao giờ muốn nhìn thấy thịt viên nữa.

Khương Minh ‘vân đạm phong khinh’ liếc mắt quét qua Hà Nhạc một cái, nâng tay dùng một chiếc đũa dễ dàng đâm vào viên thịt viên, lúc Nam An An thấy viên thịt này đến bên cạnh mình, đã muốn khóc. Cô không chờ Khương Minh đặt vào viên thịt vào chén cô, đã trực tiếp kéo chiếc đũa của Khương Minh qua cắn một miếng.

Ròng rã cả buổi cơm trưa, Nam An An cũng chưa từng động đũa, Khương Minh cứ như vậy trước mặt Hà Nhạc và Giản Diệu, từ từ hợp tình hợp lý đút thức ăn cho cô, ăn tới no.

Đêm đó, Nam An An nằm úp sấp trên giường đăng weibo

---Nam thần đã vào trong bát của tôi: Mẹ kiếp, thịt viên trọn đời đen tối trọn đời!

Cô nhấn nút gửi xong weibo thì cảm giác chiếc giường lớn dưới thân lún xuống một tý, cả người Khương Minh nhẹ nhàng khoan khoái ngồi lên giường giơ tay lau tóc.

Nam An An có chút chột dạ, Khương Minh lại ghen, nhưng rất ít khi hỏi chuyện giữa cô và Hà Nhạc, gồm cả chuyện trong vòng một tháng cô đã kết giao với mấy người bạn trai khác nhau.

Không giống kiểu không thèm để ý, cũng không giống với kiểu hoàn toàn không biết gì cả.

Có đôi khi, Nam An An lờ mờ cảm thấy Khương Minh hơi thâm sâu khó lường, lúc cô nói những lời này với Cố Cầu Cầu, Cố Cầu Cầu liếc cô một cái bổ sung thêm một đao: “Cậu xem, mặc dù các cậu không chênh lệch về độ cao, nhưng các cậu chênh lệch về chỉ số thông minh.”

Nam An An cảm thấy, Khương Minh dường như bình tĩnh quá.

Bất kể là lần chia tay dưới đèn đường đó, hay là lúc du lịch tốt nghiệp cô lại nhấn mạnh chữ chia tay một lần nữa.

Biểu hiện của Khương Minh rất bình tĩnh, làm như là đúng với trong dự đoán vậy.

Sau này cô chạy tới làm hòa với anh, thậm chí Khương Minh cũng không hỏi cô câu nào về nguyên nhân chia tay.

Nam An An ngồi xổm xuống giường nhận khăn lông trắng trong tay Khương Minh, giúp Khương Minh lau tóc, tóc của anh rất cứng cọ vào lòng bàn tay cô hơi ngưa ngứa, Nam An An lau tóc cố gắng mở miệng: “Thầy…. Buổi trưa này là em mời Giản Diệu ăn cơm, sau đó….”

Cô nói xong Khương Minh lười biếng đáp lại một tiếng.

Nam An An có chút dè dặt cẩn thận: “Thầy giáo, anh giận sao?”

“Ừm” Khương Minh trả lời không chút miễn cưỡng, xoay người lại nhìn bộ dạng Nam An An ngồi xổm trên giường, nói tiếp: “Rất tức giận.”

Trong bóng đêm, người trước mắt có vẻ đẹp có thể thay cơm.

Anh nói xong rồi nâng cằm Nam An An lên hôn, môi cô rất mềm mại, Khương Minh nâng tay bóp chóp mũi cô. Trong thoáng chốc Nam An An phải há miệng vì hít thở không được, lưỡi anh ‘hợp tình hợp lý’ bắt đầu chui vào trong miệng.

Sau đó nụ hôn thay đổi chiều hướng, Khương Minh bổ nhào lên giường, cả cơ thể Nam An An bị anh đè xuống dưới người, áo T-shirt ngắn tay bị cọ xát vén lên lộ ra một đoạn bụng trắng nõn nà.

Cô nằm trên giường nhìn Khương Minh đang đè lên phía trên, anh không đeo kính, mắt hơi nheo lên con ngươi tối đen như mực.

Cô nghe thấy tiếng hít thở khuếch đại bên tai, trong ánh mắt đen thăm thẳm của anh tràn đầy bóng dáng cô. Tay Khương Minh nhẹ nhàng phủ lên bụng cô, vẽ một vòng tròn xung quanh rốn cô, nhàn nhạt nói câu gì đó, Nam An An nghe không rõ, nâng người dựa sát vào thì bị anh cắn lên vành tai.

Giọng Khương Minh rất gần rất gần, sát ngay bên cạnh tai cô: “Còn có lần sau nữa không?”

Nam An An đỏ mặt, cảm thấy máu trong đầu mình không chảy lên được, nói cũng lắp ba lắp bắp: “Còn có lần sau nữa, anh anh đánh em…”

Nói được một nửa, vành tai mẫn cảm của cô bị bao bọc trong khoang miệng ấm áp. Lần này Nam An An cảm thấy lỗ tai cô như muốn ta chảy ra, trong lòng dâng lên cảm xúc anh dũng hi sinh oai phong lẫm liệt… Tình huống này chưa kéo dài được lâu, chuông điện thoại của Khương Minh đã vang lên --- anh trực tiếp đứng thẳng người đi ra ban công nghe máy.

Rốt cuộc Nam An An biết nguyên nhân bản thân mình cảm thấy Khương Minh sâu không lường được ---

Chính là như thế này, mỗi lần cô tiếp xúc thân mật với anh, anh giống như tính toán cẩn thận khoảng cách và thời gian khá tốt, anh sẽ lướt qua rồi dừng lại, từ từ tiến sâu vào, nhưng tới lúc cô gần không cách nào từ chối thì thoáng chốc dừng tay lại.

Trình độ đó, anh chắc chắn còn khôn ranh hơn cô.

Nam An An lờ mờ cảm thấy, Khương Minh là biết cô có bệnh.

Anh không nói, cô cũng không cách nào mở miệng hỏi.

Có đôi khi, cô lại cảm thấy anh không biết, nếu biết, có lẽ đã sớm chia tay với cô rồi.

Nam An An ngồi trên chiếc giường tròn rộng lớn, nhìn bóng dáng cao to của Khương Minh đứng trước cửa sổ sát đất ẩn giấu trong bóng đêm, lo lắng trong lòng từng chút một biến mất.

Ngày hôm sau là Tết Trung thu, cuối cùng Nam An An đã có thể thay bộ đồ huấn luyện quân sự mặc váy hoa đi ra ngoài hẹn hò với Khương Minh. Truyện online chỉ ở diendanlequyidon.com. Cả đêm cô suy nghĩ mấy kế hoạch hẹn hò, cuối cùng tất cả đều bị cô bỏ qua, sau đó chọn cách bình thường nhất --- dạo phố.

Đã hẹn ngày mai ra ngoài hẹn hò với Khương Minh sau đó Nam An An nằm trên giường lớn lăn qua lộn lại ngủ không yên, gửi tin nhắn cho Cố Cầu Câu, ừm, cuối cùng có tin nhắn tới,

--- Cầu Cầu, ngày mai tớ hẹn hò, làm thế nào cho hết căng thẳng, tớ rất sợ Khương Minh phát hiện ra tớ là Đậu Tỉ.

Rất nhanh liền có tin nhắn trả lời --- Không phải Khương Minh thích cậu trêu chọc sao?

--- Nam An An: Tớ quyết định, từ ngày mai tớ sẽ làm một người cao ngạo lạnh lùng.

Cố Cầu Cầu trả lời nhanh chóng như trước --- Tớ cảm thấy, người cao ngạo lạnh lùng có lẽ cậu không làm được, nhưng mà, cao thẳng đứng, cậu cố gắng thì vẫn có khả năng!

Nam An An phát hiện, Khương Minh chẳng phải là người không thích dạo phố, cũng không phải là kiểu đàn ông vừa vào tới cửa hàng đã vội ngồi lên ghế sofa xem tạp chí không thèm ngẩng đầu lên, chỉ thỉnh thoảng miễng cưỡng nhìn qua bạn gái.

Ngược lại, anh rất nghiêm túc đánh giá và cho cô ý kiến.

Nói ví dụ như, khi cô mặc bộ hở vai

--- Anh không thích.

Nói ví dụ như, cô mặc áo kiểu dáng ngắn ngủn

--- Anh không thích

Vẫn là anh không thích.

Nam An An thề cô chưa từng bị ai phủ nhận từ đầu đến cuối như vậy, mãi đến lúc Nam An An mặc chiếc váy dài bao bọc hết bản thân mình đi ra, Khương Minh mới vui vẻ.

Đêm đó, Nam An An gửi weibo như vậy nè

--- Nam thần đã vào trong bát của tôi: Tôi nghĩ, tôi phát hiện vì sao trực nam (người đàn ông thẳng) không có khiếu thẩm mỹ.

Hết chương 41


Đã sửa bởi Ngọc Hân lúc 09.07.2016, 17:13.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 77 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: danierose, dngan283, garan301, Herytram, Lãnh Lam, Mẹ gấu, Pé sửu, Sal.it_study_, sâu ngủ ngày, tiểu khê, trang trảnh, Ức Nguyệt và 372 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 207, 208, 209

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

4 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

5 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

6 • [Hiện đại] Yêu trong đau khổ - Hồ Ly

1 ... 35, 36, 37

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 33, 34, 35

8 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

9 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

10 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

11 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

12 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

13 • [Huyền huyễn] Tam sinh tam thế Chẩm Thượng Thư - Đường Thất Công Tử

1 ... 41, 42, 43

14 • [Hiện đại] Quay lại mỉm cười bắt đầu JQ - Đông Bôn Tây Cố

1 ... 53, 54, 55

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

17 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 198, 199, 200

18 • [Hiện đại] Xin em đứng đắn chút - Minh Nguyệt Thính Phong (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 26, 27, 28

19 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

20 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246



Shop - Đấu giá: Gà con tắm nắng vừa đặt giá 224 điểm để mua Ice Cream
Shop - Đấu giá: Gà con tắm nắng vừa đặt giá 210 điểm để mua Bảng khen thưởng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 325 điểm để mua Xe hơi màu đỏ
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 511 điểm để mua Hamster màu cam
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 289 điểm để mua Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 336 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 480 điểm để mua Bé hoa sen
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 347 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 334 điểm để mua Hổ trắng
Ám Dạ Sắc: acc cũ bay màu thì hơ to đăng nhập lại ạ???
nguyenyen123: daxinco việt nam
nguyenyen123: vào hộ với ạ
nguyenyen123: cảm ơn
nguyenyen123: ok
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 556 điểm để mua Song Ngư Nam
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 393 điểm để mua Bé xích đu
Đào Sindy: khi ấn vô đăng đặt pic cho dễ.
Gà con tắm nắng: Trên máy tính thì có chữ edit ở góc phải màn hình, còn điện thoại là dấu cài đặt nhé cậu.
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 274 điểm để mua Bé tím 2
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 209 điểm để mua Tivi tình yêu
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 320 điểm để mua Bí xinh
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 227 điểm để mua Teddy trắng
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 216 điểm để mua Thỏ mi gió
Tiêu chấm muối ớt: tớ đang tập tành edit, mới đăng truyện nhưng thấy truyện mình đăng có phong cách lại quá ai biết cách sửa ở chỗ nào không ạ
Chung nguyên: Thanks nhé
Gà con tắm nắng: Cậu click vào "Gởi trả lời" là được nhé.
Chung nguyên: Ai biết cách bình luận dưới mỗi trang truyện k chỉ mình với ạ
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 288 điểm để mua Kitty ôm hoa
vân anh kute: Diễn đàn nhà mình có ai nhảy hố truyện Binh Vương trở thành ông bố bỉm sữa không cho em hóng với. Thấy truyện này rất hay và rất nhiều bạn cũng hóng như em nhưng chưa thấy ai nhảy hố này... huhu mong có ai đó edit để em hóng... đa tạ đa tạ....
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 240 điểm để mua Máy ảnh hồng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.