Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 440 bài ] 

Bà xã, anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

 
Có bài mới 26.03.2016, 08:22
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 32363 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bà xã, anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu - Điểm: 39
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 352: Một Cảnh Nguy Hiểm

     “Hì hì… Mỗi ngày đều vui vẻ. Nghe cha nói anh đã thăng chức thuyên chuyển đi rồi hả?” Lương Chân Chân cũng vừa mới nghe Thẩm Bác Sinh nói.

     “Ừ, đi tỉnh J, lệnh điều động mới xuống mấy ngày.” Bên môi Quý Phạm Tây hiện lên nụ cười mờ mịt. Thành phố vừa có một cơ hội thăng chức, cho anh một suất. Anh suy nghĩ mấy ngày, quyết định rời khỏi nơi tràn đầy đau lòng, khổ sở nhưng sung sướng này. Nhìn thấy cuộc sống hạnh phúc của Lương Chân Chân, mình cũng đủ hài lòng. Yêu một người, trừ việc có thể bạc đầu chẳng xa nhau với cô ấy, mình cũng có thể chúc phúc cho cô ấy từ xa: Hạnh phúc an khang.

     Vì vậy, anh lựa chọn tỉnh cách nơi này rất xa. Rời đi càng xa, mới có thể cách xa nỗi tương tư khắc cốt này. Có lẽ, thời gian có thể quên lãng tất cả.

     “Quý đại ca, anh là người tốt, nhất định sẽ hạnh phúc.” Lương Chân Chân cũng cảm thấy không biết nói gì cho phải. Cô không phải kẻ ngốc, đương nhiên cảm nhận được Quý Phạm Tây rời đi có liên quan đến mình. Nhưng dù thế nào, cô cũng không thể nói câu níu kéo. Lấy thân phận gì? Nói ra có tác dụng gì?

     Chỉ có trầm mặc mới thỏa đáng nhất.

     Quý Phạm Tây cười đến nhạt nhẽo, hai chữ hạnh phúc này đã sớm cách xa anh rồi, chỉ còn sót lại cuộc sống. Anh chỉ nghĩ thật tâm thật ý làm việc vì dân, làm chuyện có ý nghĩa.

     Tối nay tới đây, coi như từ biệt bạn và đồng nghiệp cũ. Ngày anh rời đi không muốn cho bất kỳ ai biết, càng không cần bất kỳ ai tiễn anh.

     Lúc tới thành phố C, anh không có tiếng tăm, không có ai biết. Hôm nay định đi, tình nguyện lặng lẽ rời đi, phất ống tay áo, không mang theo một đám mây màu*, sẽ để cho những ký ức tốt đẹp kia đều ở chỗ sâu nhất mà thôi.

     (*Phất ống tay áo, không mang theo một đám mây màu: ý chỉ sự dứt khoát, đoạn tuyệt.)

     Không biết vì sao, trong lòng Lương Chân Chân hơi khó chịu. Vì kiên cường chịu đựng này, người đàn ông như tẩm gió xuân. Anh rõ ràng chính là người đàn ông tốt có đốt đèn lồng lên cũng khó tìm, đáng tiếc nhất chính là anh không nên yêu mình.

     Nếu như người đàn ông đầu tiên mình biết là anh, kết quả có lẽ khác bây giờ. Yêu anh, cùng anh kết hôn sống chết, tất cả đều có thể. Nhưng, cuộc sống không có nếu như. Người đàn ông cô gặp trước là A Tư, yêu anh, kết hôn với anh, sinh con cho anh, cô cảm thấy rất hạnh phúc.

     Từ toilet ra ngoài, cô lo lắng A Tư sẽ không tìm được mình, nên đi vào sảnh chính tìm anh. Vừa tiến vào đã bị một đám thiên kim tiểu thư danh môn vây lấy, từng người bưng ly rượu muốn uống cùng cô. Cô cảm thấy rất phiền, tại sao những người này không để cho cô một mình yên tĩnh chứ? Giống như một đám ruồi bọ, bay qua đông bay sang tây, khiến cho người ta không yên lòng.

     “Xin lỗi, tôi hơi không thoải mái, muốn đi nghỉ ngơi một chút.” Lương Chân Chân nói xin lỗi. Bây giờ, cô hơi sợ ầm ĩ. Hơn nữa, ngửi mùi nước hoa trên người những tiểu thư danh môn kia khiến cô buồn nôn, muốn ói.

     Những người đó đương nhiên không tin tưởng lời cô nói, coi như cô cố ý không để ý đến họ. Trong lòng hừ lạnh một tiếng, rối rít xoay người định đi, chuẩn bị áp dụng kế hoạch của các cô: một, giả bộ không cẩn thận đạp trúng váy mình, thuận thế ngã nhào, nhân cơ hội này đẩy Lương Chân Chân ngã xuống đất, để cho cô ta luống cuống; hai, giả bộ không cẩn thận đạp váy Lương Chân Chân, để cho cô ta ngã nhào trước mặt mọi người, làm trò cười cho người trong nghề.

     Căn cứ hoàn cảnh hiện tại hai cái chọn một, cần phải để cho cô ta luống cuống trước mặt mọi người!

     Lúc Lương Chân Chân xoay người, làn váy màu xám ngọc trai quét đất vừa đúng bay tới dưới chân một tiểu thư danh môn. Cô ta thừa dịp không ai chú ý, dẫm gót giày lên. Cố ý đứng đằng kia nói chuyện với người khác, giả bộ như không có chuyện gì.

     “A!” Lương Chân Chân không đề phòng có người dẫm lên váy của cô ở phía sau, thân thể không tự chủ ngã về phía sau. Lúc ấy, trong đầu cô chỉ có một suy nghĩ, đó chính là đứa nhỏ trong bụng ngàn vạn lần không thể có chuyện. Nhưng bé cưng còn thiếu vài ngày mới đủ ba tháng, cô ra sức cầu nguyện trong lòng bé cưng không sao, cô nhất định có thể đủ sức chịu đựng.

     Nam Cung Thần đang tìm kiếm bóng dáng Lương Chân Chân khắp nơi.  Không uổng công mắt anh tinh, đã nhìn thấy cô bị mấy thiên kim tiểu thư danh môn quấn lấy từ xa. Đang định đi lên giải vây, đột nhiên phát hiện có gì không đúng. Khi nghe cô thét chói tai, lấy tốc độ chạy nước rút một trăm mét vọt tới, trong lòng chỉ có một suy nghĩ: A di đà Phật, thiếu phu nhân ngàn vạn lần không thể có chuyện, tiểu thiếu gia ngàn vạn lần không thể có chuyện!

     Đằng Cận Tư cũng nghe thấy tiếng bà xã anh kêu, chỉ tiếc anh ở quá xa, nước xa không cứu được lửa gần. Ly rượu trên tay anh thiếu chút nữa bị anh bóp nát, rớt mạnh xuống đất, mặt âm u đi tới “Địa điểm xảy ra vụ án.”

     Lương Chân Chân vốn cho rằng mình nhất định ngã trên đất rồi, lại không ngờ được một bóng dáng bay tới đỡ lấy. Chỉ tiếc tác dụng quán tính quá lớn, Nam Cung Thần bị ngã trên đất, Lương Chân Chân chỉ té trên người anh ta, tránh khỏi tiếp xúc thân mật với mặt đất, cũng giảm bớt xung lượng khổng lồ khi trực tiếp ngã xuống đất.

     Nhưng hàng loạt động tác này khiến cho cô rất không thoải mái, cau mày ôm bụng. Cô rất lo lắng, thật sự rất lo lắng.

     “Nai con, em có sao không?” Đằng Cận Tư kịp thời đi tới, kéo bà xã lên dịu dàng hỏi.

     “Bụng, hơi không thoải mái…” Lương Chân Chân cắn môi cặp mắt mông lung mở to nhìn về phía ông xã. Cô đang sợ, sợ bé cưng sẽ xảy ra chuyện.

     Đằng Cận Tư nghe xong lời này, lo lắng trong lòng lại sâu thêm một tầng. Ôm ngang cô vào trong lòng, tròng mắt đen lạnh lùng liếc nhìn về phía người gây họa: “Nếu nai con xảy ra chuyện gì, tôi muốn các cô chôn theo!”

     Quanh thân tản ra khí thế thù địch khiến mấy thiên kim tiểu thư danh môn sợ đến chân cũng mềm nhũn, họ không làm gì! Không phải chỉ té một cái thôi sao? Sao lại có thể xảy ra chuyện gì? Lương Chân Chân đê tiện kia cũng không tránh khỏi quá dễ hỏng! Nhất định là giả bộ!

     Nam Cung Thần trở mình một cái rồi đứng dậy từ dưới đất, cho họ một ánh mắt “Tự giải quyết cho tốt”. Thật đúng là chán sống, hết lần này tới lần khác khiêu chiến quyền uy của cậu chủ. Đều là một đám phụ nữ ngực lớn nhưng không có đầu óc.

     Kiều Tuyết Nghiên vừa đúng lúc bưng khay ra ngoài từ bên cạnh, chạm mặt Đằng Cận Tư. Cô vừa định gọi “Đằng đại ca”, lại bị ánh mắt lạnh lẽo của anh dọa cho không dám nói ra. Người phụ nữ anh ôm trong ngực chắc là chị Lương, vừa xảy ra chuyện gì sao? Nghi vấn đầy trong đầu cô nhưng không có chỗ giải đáp.

     Lương Chân Chân chôn thẳng mặt vào trong ngực Đằng Cận Tư, cho nên cô không nhìn thấy Kiều Tuyết Nghiên. Nhưng Đằng Cận Tư nhìn thấy, nét kinh ngạc không lời nào có thể miêu tả được. Anh thậm chí cảm thấy mình xuất hiện ảo giác rồi, hoặc chỉ có dáng dấp tương tự. Mặc dù đầy bụng nghi vấn, nhưng chuyện vợ con lớn hơn tất cả.

     Anh chỉ có thể kiểm tra kỹ sau.

     Nếu như bình thường, Nam Cung Thần gặp Kiều Tuyết Nghiên lần nữa, nhất định sẽ đùa giỡn cô ấy một trận. Nhưng tình huống lúc này khác biệt, anh nào có tâm tình này, chỉ cầu nguyện trong lòng Lương Chân Chân và tiểu thiếu gia bình an vô sự.

     Anh đi rất vội, chỉ có điều lúc đi ngang qua bên cạnh Kiều Tuyết Nghiên thì liếc cô ấy một cái. Sau đó, không quay đầu đi luôn.

     Kiều Tuyết Nghiên kinh ngạc nhìn bóng lưng vội vã rời đi của anh ta, không phải người đàn ông này vừa rồi còn cợt nhả cô sao? Sao anh ta cũng đi vội vã vậy?

     Trong khoảng thời gian ngắn, không khí trong phòng tiệc rất kỳ quái, không ít người xì xào bàn tán xôn xao. Có rất nhiều người đã không phải là lần đầu tiên nhìn thấy Đằng thiếu bỏ cuộc vui rời đi vì phụ nữ. Hơn nữa, mỗi lần đều là một người phụ nữ - người anh từng thông qua truyền thông tuyên bố với mọi người là vị hôn thê – Lương Chân Chân.

     Có thể thấy được, anh cưng chìu cô bao nhiêu. Làm tổn thương cô, chính là gây khó dễ với Đằng thiếu, chính là muốn tìm chết!

     Thân làm cha, Thẩm Bác Sinh đương nhiên biết con gái mang thai. Thân thể con bé luôn không tốt, thoáng qua vừa rồi quả thật quá nguy hiểm, cũng khó trách Đằng Cận Tư sinh ra tức giận lớn như vậy. Đủ loại dấu hiệu đều là mặt ngoài, cậu ta thật sự yêu Chân Chân, coi con bé như bảo bối mà cưng chìu.

     “Chú Thẩm, Chân Chân cô ấy… Mang thai sao?” Quý Phạm Tây chú ý tới tay Chân Chân vẫn che chở bụng. Hơn nữa, nếu chỉ có té ngã, Đằng Cận Tư cũng không sinh ra nóng nảy lớn như vậy, có thể thấy được…

     “Ừ, còn chưa đầy ba tháng, đứa nhỏ rất dễ… Sinh non.” Thẩm Bác Sinh thở dài, nhấc chân đi ra ngoài. Ông cũng muốn nhìn con gái và cháu ngoại nhỏ, nếu không, buổi tối ngủ không yên.

     Trong lòng Quý Phạm Tây hồi hộp. Ba năm trước đây, anh từng chính mắt nhìn thấy Chân Chân sinh non, cảnh đó đến nay vẫn là ký ức còn mới mẻ đối với anh. Cô ấy là cô gái tốt, hy vọng ông trời không tàn nhẫn cướp đi đứa bé của cô ấy một lần nữa như vậy.

     Hai người một trước một sau cùng đi ra. Ttrên xe, Thẩm Bác Sinh gọi điện thoại cho Nam Cung Thần. Sau khi biết được bọn họ ở bệnh viện nhân dân số một thành phố lập tức chạy tới.

………

     Vừa đến bệnh viện, Đằng Cận Tư ôm Lương Chân Chân sải bước đến phòng cấp cứu, yêu cầu chuyên gia khoa phụ sản lập tức tới. Sắc mặt đen xì, cả đám y tá bị sợ ngựa không ngừng vó chuẩn bị đồ vào phòng cấp cứu.

     “A Tư, em rất sợ hãi.” Lương Chân Chân nắm chặt tay ông xã. Cô thật sự không muốn mất đi đứa bé đến không dễ, càng không muốn trải nghiệm khổ sở sinh non giống như ba năm trước đây một lần nữa. Đối với cô mà nói, đó chính là cơn ác mộng.  Mỗi lần nhớ tới, chân tay cô đều lạnh lẽo, cả người run rẩy.

     “Ngoan, đừng sợ, nhất định sẽ không có chuyện gì.” Đằng Cận Tư chỉ có thể an ủi cô, thật ra anh cũng sợ. Anh vừa chuẩn bị làm một người ba tốt, lại đột nhiên xảy ra tình huống như thế, anh cũng hơi luống cuống chân tay.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 27.03.2016, 07:40
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 32363 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bà xã, anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu - Điểm: 39
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


     Chương 353: Chờ Ngoài Cửa Phòng Cấp Cứu

     “A Tư, nếu bác sỹ nói đứa bé không giữ được thì làm thế nào?” Mồ hôi trên trán Lương Chân Chân từng tầng rớt xuống dày đặc, sắc mặt tái nhợt như tuyết. Cảm giác đau đớn truyền tới từ bụng dưới càng ngày càng mãnh liệt, co rút liên tục. Cô rất sợ cảm giác chẳng lành đó.

     “Không sao, chúng ta còn trẻ, sẽ có đứa nhỏ.” Lúc này, anh chỉ có thể lựa chọn an ủi bà xã, không thể gây cho cô bất kỳ áp lực gì, muốn cho cô có tâm trạng bình thản.

     Hai tay Lương Chân Chân nắm chặt âu phục trước ngực anh. Mặc dù A Tư an ủi cô không có việc gì, nhưng lo âu và sợ hãi trong lòng cô vẫn khắc sâu. Ấn tượng lần đầu tiên sinh non đã là trí nhớ khắc quá sâu với cô rồi, giống như một khối u ác tính cắm vào trong lòng, rất khó nhổ sạch tận gốc.

     Khi y tá định đẩy cô vào phòng cấp cứu thì lo sợ đó ở trong lòng càng thêm nồng đậm. Cô ghét nhất chính là nằm trên bàn phẫu thuật lạnh lẽo đó, nhìn những bác sỹ cầm dụng cụ giống như đồ tra tấn bằng sắt thép quấy loạn trong cơ thể cô…

     Lạnh, lạnh tận đáy lòng, khiến cho toàn thân cô phát rét, không nhịn được mà run rẩy.

     Cô không muốn buông bàn tay ấm áp của A Tư ra. Nhưng bệnh viện có quy định, không cho phép người thân đi vào.

     Bên ngoài phòng cấp cứu, Đằng Cận Tư mím chặt môi mỏng, vẻ mặt nghiêm túc, trong lòng nóng nảy nhìn chằm chằm cánh cửa đóng chặt. Anh mong muốn nhường nào có thể vọt vào xem hiện giờ nai con như thế nào. Nhưng bác sỹ nói anh ở bên trong sẽ quấy nhiễu việc trị liệu, không có bất kỳ chỗ tốt nào cho bệnh nhân. Anh chỉ có thể xụ mặt đi ra ngoài.

     Đột nhiên, cửa phòng cấp cứu mở ra, một y tá nhỏ vội vã đi ra.

     “Bệnh nhân đã có thai hơn hai tháng, đứa bé… Có thể đứa bé không giữ nổi, bác sỹ điều trị chính nói… Người thân của bệnh nhân nên chuẩn bị tâm lý thật tốt.” Giọng cô hơi lắp bắp. Vừa rồi cô đã nhìn thấy Đằng Cận Tư xấu tính, cho nên hơi sợ dáng vẻ lạnh lùng của anh.

     “Cái gì? Đứa bé không giữ nổi? Đây là bệnh viện rách nát gì! Tôi nói cho các người biết! Hôm nay phải giữ lại đứa bé cho tôi!” Đằng Cận Tư mặt lạnh cả giận nói.

     Lúc Thẩm Bác Sinh và Quý Phạm Tây chạy tới đã thấy được cảnh này, đồng thời liếc nhìn nhau, trong lòng thoáng qua dự cảm xấu. Vội vàng tiến lên kéo Đằng Cận Tư đang nổi giận lại.

     Y tá nhỏ sợ đến mức chân cũng mềm nhũn, cặp mắt nén lệ. Cô vừa mới tới bệnh viện thực tập không được mấy ngày, sao lại đụng phải chuyện xui xẻo này? Mặc dù người đàn ông trước mắt có dáng dấp rất đẹp trai, nhưng cũng quá dữ tợn? Dáng vẻ gầm thét giống như muốn ăn tươi nuốt sống cô, quá kinh khủng! Hu hu…

     Thừa dịp có người kéo anh lại, cô vội vàng trở lại, trong lòng cầu nguyện: về sau không cần gặp phải kiểu người thân bệnh nhân tàn bạo như vậy.

     “Đều tại tôi không tốt. Tôi không nên mang theo nai con đi dự tiệc.” Đằng Cận Tư ôm đầu ngồi chồm hổm trên đất, khuôn mặt tự trách và đau lòng.

     Thẩm Bác Sinh nhìn dáng vẻ của cậu ta rồi thở dài, đi ra bên cạnh gọi một cuộc điện thoại, giọng nói lành lạnh nghiêm túc: “Viễn An, tôi là Thẩm Bác Sinh, nể mặt bạn học cũ nhiều năm, ông nghĩ cách giữ lại con gái và cháu ngoại của tôi. Mặt khác, người nhà họ Đằng là hạng người gì trong lòng ông nên rõ ràng hơn tôi. Bây giờ, cháu dâu duy nhất của Đằng lão phu nhân vào phòng cấp cứu của bệnh viện. Mới vừa rồi, có người nói đứa bé không giữ nổi. Làm viện trưởng bệnh viện, tôi biết chuyện này là việc rất nhỏ với ông. Đừng nói Thẩm Bác Sinh tôi không để ý tới tình bạn nhiều năm, nếu con gái và cháu ngoại của tôi có xảy ra chuyện gì, ông cũng đừng oán tôi không nói trước với ông.”

     Người ở đầu bên kia điện thoại không ngờ Thẩm Bác Sinh trễ như vậy còn gọi điện thoại cho mình. Hai người là bạn học cùng lớp từ nhỏ cho đến tận trung học, bởi vì chuyên ngành học không giống nhau nên không học chung trường đại học. Sau khi tốt nghiệp đi làm vẫn luôn liên hệ, cũng coi như bạn rất thân.

     “Được, tôi gọi điện thoại ngay bây giờ.” Sau khi cúp điện thoại, Lục Viễn An lập tức gọi điện thoại cho phía bệnh viện.



     Thời gian trôi qua từng giây từng phút. Trong quá trình đợi, điện thoại của Nam Cung Thần vang lên. Anh vừa nhìn tên người gọi trên điện thoại trong lòng hoảng hốt, liếc mắt nhìn cậu chủ đang tâm thần bất an ở bên cạnh. Lão phu nhân gọi điện thoại tới, làm thế nào mới phải?

     Anh đi tới hành lang bên cạnh, trong lòng run sợ nhận điện thoại.

     “Nam Cung, tối nay A Tư và Chân Chân đi đâu? Sao trễ như vậy còn chưa trở lại?” Đằng lão phu nhân lo lắng hỏi Tối nay, tinh thần bà vẫn không tập trung, cứ có cảm giác giống như có chuyện gì sắp xảy ra.

     Nam Cung Thần khổ sở ở hành lang liếc mắt nhìn, anh thật sự không biết nói thế nào. Lỡ như đứa nhỏ thật sự không giữ được, lão phu nhân nhất định sẽ biết; giả dụ như đứa nhỏ giữ lại được, đương nhiên là một phen hú vía. Nhưng cho dù thế nào, tin tức này không phải do anh nói cho lão phu nhân, anh không thể vượt quyền.

     Nói hay không nói, anh giống như rất khó làm.

     “Cái này… Tôi cũng không rõ lắm. Lão phu nhân, ngài đừng lo lắng. Cậu chủ và thiếu phu nhân đều là người trưởng thành, sẽ chăm sóc tốt chính mình.” Anh chỉ có thể nói lời nói dối có ý tốt.

     “Chỉ hy vọng như vậy. Cả đêm nay, tôi vẫn cảm thấy tinh thần giống như không tập trung. Hy vọng đây chỉ là ảo giác của tôi.” Đằng lão phu nhân hơi không tin lời Nam Cung Thần nói. Nhưng bà biết cậu ta sẽ không cố tình phụ mong mỏi của mình, trừ phi…

     “Ảo giác, nhất định là ảo giác.” Nam Cung Thần cười hì hì làm lành, thật ra thì trong lòng anh đã đánh trống lớn. Lão phu nhân khôn khéo đáng sợ, một lời nói dối bà cũng có thể vạch trần. Cũng không biết lần này mình có giấu giếm được bà không, hy vọng… Hơi mong manh!

     Khụ! Cho dù đón lấy khó khăn anh cũng phải ở trên!

     Sau khi cúp điện thoại xong, trong lòng anh vẫn thấp thỏm không yên. Đi tới bên cạnh cậu chủ, nói đầu đuôi ngọn ngành chuyện vừa rồi lão phu nhân gọi điện thoại tới.

     “Ừ, chỉ có thể giấu bà trước.” Giọng Đằng Cận Tư hơi khàn khàn.

     Lúc này, cửa phòng cấp cứu mở ra, ra ngoài không phải y tá nhỏ, mà là bác sỹ. Nhìn mồ hôi trên mặt anh ta, chắc vừa rồi trải qua quá trình rất vất vả.

     “Đứa bé được bảo vệ.”

     Năm chữ này với bọn họ mà nói, giống như tiếng của trời đất, làm cho lòng người phấn chấn, khối đá lớn treo trong lòng cuối cùng cũng rơi xuống đất.

     “Người lớn đâu?” Đằng Cận Tư lo lắng hỏi. Anh không chỉ muốn đứa bé bình yên vô sự, cũng muốn nai con khỏe mạnh bình an.

     “Cũng thoát khỏi nguy hiểm rồi, nhưng mà…” Một câu của bác sỹ khiến lòng bọn họ lại treo lên lần nữa.

     “Thể chất của bệnh nhân kém. Hơn nữa, trước kia cô ấy đã từng sinh non, nên càng thêm suy yếu hơn người bình thường, cần ở bệnh viện nghỉ ngơi mấy ngày mới có thể ra viện. Sau khi xuất viện cũng phải chăm sóc tốt, phương diện ăn uống sinh hoạt cũng không thể qua loa chút nào.” Bác sỹ điều trị chính hết lòng dặn dò.

     “Cám ơn ngài, tôi muốn vào nhìn bà xã của tôi.” Đằng Cận Tư khó có được mở miệng nói một câu “Cám ơn”. Lần này, xuất phát từ đáy lòng. Vợ con an toàn quan trọng hơn bất cứ chuyện gì.

     “Được, thân thể bệnh nhân còn rất yếu ớt, cần nghỉ ngơi. Thời gian thăm không thể quá dài.”

     Đằng Cận Tư gật đầu một cái rồi đi vào. Thẩm Bác Sinh và Quý Phạm Tây đứng ở bên cạnh đều rất muốn vào thăm Lương Chân Chân, nhưng bọn họ biết bây giờ người Chân Chân cần nhất không phải bọn họ, mà là Đằng Cận Tư. Sau khi nghe được cô và đứa nhỏ thoát khỏi nguy hiểm, bọn họ cũng yên lòng. Chỉ cần người an toàn, thân thể có thể từ từ điều dưỡng, đều sẽ tốt.

     “Thẩm tiên sinh, Thị trưởng Quý, sắc trời đã muộn, không bằng hai người về trước đi, ngày mai trở lại thăm thiếu phu nhân sau.” Nam Cung Thần đề nghị thân mật.

     Thẩm Bác Sinh giơ tay lên nhìn đồng hồ, cũng sắp rạng sáng rồi. Tình huống Chân Chân bây giờ cũng không thể thăm hỏi, ông và Phạm Tây ở đây cũng vô dụng, còn không bằng để sáng mai.

     “Ừ, vậy cậu nói với Đằng Cận Tư một tiếng, chúng tôi đi trước, kêu cậu ta… Đừng quá mệt mỏi, Chân Chân cần cậu ta.” Thẩm Bác Sinh nói lời thành khẩn.

     Cho đến bây giờ, Quý Phạm Tây gần như không mở miệng nói chuyện. Nhìn giống như rất tỉnh táo, thật ra trong lòng vô cùng căng thẳng. Anh yêu Chân Chân. Mặc dù cô đã là bà xã của người khác, nhưng anh vẫn yêu cô, trong lòng hy vọng cô và bé cưng của cô bình an vô sự. Bởi vì, đây nhất định là hy vọng của cô.

     Yêu một người, có thể ích kỷ, cũng có thể vô tư. Chỉ cần cuộc sống của cô được hạnh phúc vui vẻ, ở chung một chỗ với ai có quan hệ gì đâu?

     Ngoài mặt anh tỏ vẻ như nước chảy mây trôi, như không có chuyện gì xảy ra, nhưng trong lòng lại khổ sở vô cùng. Còn đắng hơn ăn hoàng liên, vẫn lan đến tận sâu đáy lòng, không có chỗ ẩn núp.

     “Phạm Tây, nói ra sợ cháu chê cười. Vốn chú định gả Chân Chân cho cháu. Cháu là người chính trực lương thiện, khiêm tốn lễ độ, quan trọng nhất chính là, cháu vẫn luôn yêu Chân Chân. Chú tuyệt đối tin tưởng cháu có thể mang lại hạnh phúc cho Chân Chân. Vậy mà, kế hoạch luôn biến hóa khó lường, tất cả mọi chuyện đều thoát khỏi quỹ đạo ban đầu, không thể đoán được phương hướng phát triển, ôi…”

     Hai người đàn ông vừa đi vừa nói chuyện cũ, khó tránh khỏi sẽ sinh ra xúc động.

     “Chú Thẩm, cám ơn chú ưu ái. Chỉ cần Chân Chân sống hạnh phúc, trong lòng cháu đã không còn tiếc nuối rồi. Đằng Cận Tư đối xử với cô ấy là thật lòng.”

     “Phạm Tây, cháu là đứa bé ngoan, nhất định sẽ gặp cô gái tốt.” Thẩm Bác Sinh vỗ vai cậu ta, không biết nên an ủi ra sao. Có lẽ cậu ta đã nhận ra. Chuyện tình cảm, vốn chỉ có thể ngộ mà không có thể cầu.

     (*Chỉ có thể ngộ mà không thể cầu: ý chỉ những sự vật, sự việc ngẫu nhiên mà gặp được, có được, lúc bình thường dù có làm cách nào cũng không có được.)


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 27.03.2016, 22:35
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 32363 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bà xã, anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu - Điểm: 37
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 354: Bị Lộ

     Bên trong phòng cấp cứu, Đằng Cận Tư nằm bên giường Lương Chân Chân. Bàn tay dịu dàng hiền hòa êm ái vuốt ve khuôn mặt tái nhợt của cô, trong lòng tràn đầy đau đớn, chỉ ước gì có thể thay cô chịu khổ.

     “Nai con, còn đau không?”

     “Không đau, bé cưng, con…” Giọng Lương Chân Chân rất yếu, đôi môi khẽ mở, cô cấp bách muốn biết bé cưng trong bụng có còn đó không. Giây phút khi được đẩy vào phòng cấp cứu, cô đã rơi vào sợ hãi vô cùng. Thấy mấy bác sỹ mặc áo blue trắng vây chung quanh cô, cảm giác choáng váng trong nháy mắt cuốn lấy cô. Trong mơ hồ, cô gần như nghe thấy giọng A Tư, giống như tiếng kêu của loài thú bị vây khốn, kinh hoàng và đau lòng cuốn chặt lấy.

     “Bé cưng không có chuyện gì, em cũng không sao. Việc bây giờ em phải làm là nghỉ ngơi thật tốt.” Đằng Cận Tư dịu dàng nói, tình cảm dịu dàng nhộn nhạo trong tròng mắt đen đậm đến mức không tan đi được.

     Nghe thấy lời anh nói, khóe mắt Lương Chân Chân hơi nhếch lên, tay không kiềm chế được mà sờ lên bụng, thật tốt! Bé cưng vẫn còn, cô thật là người mẹ sơ ý. Về sau, không thể mạo hiểm như vậy. Bé cưng chậm rãi lớn lên, cô là một phần không thể tách rời.

     “Ừ…” Cô gật đầu một cái, nhắm mắt lại, ngủ yên bình. Cô thật sự rất mệt mỏi.~~

     Sau khi thấy cô ngủ, Đằng Cận Tư mới đi khỏi. Vuốt ve chân mày đau nhức, vừa rồi thực sự đã dọa anh quá mức. Nếu đứa bé không còn sẽ chính là đả kích nặng gấp hai lần với nai con. Anh sợ nhất chính là xuất hiện trường hợp đó.

     Thật may, đây chỉ là một phen hú vía, anh cũng nên gọi điện thoại cho bà nội báo bình an rồi. Mặc dù vừa rồi bà nội không hỏi được gì từ Nam Cung, nhưng chắc bà đã đoán ra được xảy ra chuyện gì. Chuyện hôm nay đã xong, đúng lúc nên nói tình hình thực tế cho bà nội.

     Anh đoán không nhầm, Đằng lão phu nhân không ngủ. Bà đang đợi điện thoại, đợi điện thoại của cháu nội bà. Mặc kệ xảy ra chuyện gì, tốt hay xấu,  A Tư không có lý do để gạt bà. Huống chi, bà muốn biết chuyện, A Tư không thể giấu giếm được.

     Nhìn tên người gọi điện trên điện thoại, bà ấn nút nghe: “Thằng nhóc thúi, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

     “Bà nội, để bà lo lắng, may mà chỉ là một phen hú vía. Nai con và bé cưng đều rất khỏe mạnh, chỉ có điều bác sỹ nói thể chất nai con kém hơn, còn phải lưu lại bệnh viện quan sát mấy ngày mới có thể ra viện.” Giọng Đằng Cận Tư rõ ràng đã dễ dàng hơn nhiều, không trầm trọng như trước.

     “Cháu! Các cháu… Xảy ra chuyện lớn như vậy mà còn muốn gạt bà cụ già ta đây? Không trách được cả đêm tinh thần của bà hơi thiếu tập trung, thì ra cháu dâu và chắt nội bảo bối gặp nguy hiểm. Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?”

     Mặc dù A Tư nói rất thản nhiên, nhưng bà có thể đoán được tình huống lúc đó rất kinh thiên động địa. Nếu không, Nam Cung đã không lừa bà, nghĩ đến sợ rằng xảy ra kết quả không tốt, lo lắng bà sẽ không chịu nổi.

     Đằng Cận Tư lập tức nói sơ lược chuyện xảy ra tối nay một lần. Nai con muốn nằm viện nghỉ ngơi, chắc chắn không giấu được bà nội. Thay vì nghĩ hết cách lừa gạt, còn không bằng nói rõ cho bà.

     “Cháu không nên dẫn theo Chân Chân tới tiệc rượu như vậy, con bé vốn không thích xã giao. Hơn nữa, quan hệ của các cháu đã khiến cho nhiều người sớm ghen tỵ rồi, thật vất vả mới tìm được cơ hội như vậy, những người không tốt bụng kia sao có thể bỏ qua cho con bé. May mà tối nay chỉ là một phen hú vía, nếu không, bà không tha cho cháu.” Đằng lão phu nhân phát uy.

     “Bà nội, cháu biết sai rồi. Nai con cô ấy đã chuyển đến phòng bệnh cao cấp rồi, ngủ rất ngon. Bà cũng nghỉ ngơi sớm đi, có tình hình gì cháu sẽ kịp thời báo cho bà.”

     Đằng Cận Tư nói lời này đơn giản chỉ muốn bà nội yên tâm nghỉ ngơi. Để cho bà cụ hơn nửa đêm còn lo lắng cho bọn họ như vậy, là anh bất hiếu.

     Sau khi cúp điện thoại, cuối cùng anh thở phào nhẹ nhõm trong lòng. Trên hành lang, thấy Nam Cung Thần vẫn chờ đợi cùng anh đến bây giờ, kêu cậu ta về nghỉ, có mình anh ở đây là được.

     “Cậu chủ, trước khi Thẩm tiên sinh đi đã có lời để cho tôi thay mặt nói với cậu: đừng quá mệt mỏi, thiếu phu nhân, cô ấy cần cậu.” Trong lời nói bao hàm quan tâm của bề trên với bề dưới.

     “Ừ, cậu trở về đi.” Đằng Cận Tư đáp một tiếng, anh sẽ dần tiếp nhận người cha vợ Thẩm Bác Sinh này. Dù sao, ông cũng là cha ruột của nai con, tương lai đứa nhỏ của bọn họ còn cần gọi ông ấy một tiếng ông ngoại. Đây là liên hệ máu mủ không cách này xem nhẹ.

     Nam Cung Thần đi được bài bước lại giống như nhớ tới điều gì: “Cậu chủ, vậy mấy tiểu thư danh môn cố ý hãm hại thiếu phu nhân trong bữa tiệc tối nay, có cần dạy dỗ một chút không?”

     “Nhẹ nhàng một chút, coi như tích phúc cho đứa bé.” Đằng Cận Tư hơi trầm ngâm.

     Chậc… lần này đúng là cậu chủ đã thay đổi. Nếu là trước kia, những người đó có thể hoàn toàn không thấy đường sống. Hôm nay, chỉ trừng phạt nhẹ nhàng, đây đều nhờ tiểu thiếu gia bình an vô sự. Nếu không, chậc chậc chậc… Cậu chủ nhất định sẽ phát tiết toàn bộ tức giận lên mấy cô gái đó.

     Đợi sau khi Nam Cung Thần rời đi, Đằng Cận Tư xoay người đi vào phòng bệnh của nai con. Cô nằm trên giường, ngủ yên ổn mà ngọt ngào. Anh giúp cô chỉnh góc chăn, trong lòng tràn ngập ấm áp dịu dàng.

     Bởi vì sợ quấy nhiễu cô và đứa bé nghỉ ngơi, anh để nguyên quần áo nằm trên ghế sa lon ở bên cạnh, chuyển chăn mền trên giường đắp lên người. Thân hình một mét tám mươi ba chen chúc trên ghế sa lon nho nhỏ đúng là hơi ngột ngạt, nhưng không cách nào. Vì bà xã và đứa bé, anh chỉ có thể nhịn một đêm.

………

     Sáng sớm hôm sau, Lương Chân Chân mở mắt đã thấy đồ trang trí trắng bóng trên trần nhà. Gian phòng xa lạ, trong đầu cô ngơ ngẩn vài giây, không hiểu được đây là đâu.

     Nhưng khi cô nhìn thấy người đàn ông đang co rúc trên ghế sa lon thì lập tức tỉnh táo lại, đây là bệnh viện. Tối hôm qua, cô suýt nữa mất đi bé cưng. May mà chỉ là cơn ác mộng, bé cưng vẫn còn yên ổn trong bụng cô.

     “A Tư…” Cô đau lòng gọi một tiếng. Vóc người A Tư lớn như vậy mà rúc trên ghế sa lon ngủ một đêm, chắc chắn rất không thoải mái.

     Quả thật Đằng Cận Tư ngủ rất không thoải mái, cho nên khi nghe thấy tiếng lập ức tỉnh lại. Đi mấy bước tới bên giường, cầm tay bà xã: “Khá hơn chút nào chưa?”

     Tay còn lại của Lương Chân Chân vuốt chân mày anh, đầu hai chân mày, mắt, nũng nịu nói: “Sao anh không lên giường ngủ? Cũng không phải không ngủ được hai người. Anh nhìn anh xem, nếp nhăn dài vậy.”

     “Bà xã, em đang ghét bỏ anh sao?” Giọng Đằng Cận Tư khàn khàn mà uất ức. Anh vốn lớn hơn nai con mười hai tuổi, so với cô, mình đúng là già rồi.

     “Sao em sẽ ghét bỏ ông xã của mình chứ? Trong lòng em, A Tư vĩnh viễn là người đàn ông đẹp trai quyến rũ nhất, xếp vị trí thứ nhất, không thể thay thế được. Lương Chân Chân nâng mặt anh lên cười đến rạng rỡ.

     “Bà xã, ở trong lòng anh, em cũng là độc nhất vô nhị.” Lòng tự ái đàn ông của Đằng Cận Tư được cô thỏa mãn rất lớn, trong lòng vô cùng sung sướng.

     Đột nhiên, tiếng gõ cửa cắt đứt lời tâm tình buồn nôn của bọn họ. Hai người liếc mắt nhìn nhau, cho rằng bác sỹ hoặc y tá tới: “Vào đi.”

     Sau khi thấy người tới, Đằng Cận Tư vội vàng nghênh đón: “Bà nội, bà tới sớm quá rồi.”

     “Còn sớm sao! Tối hôm qua, bà nhớ nhung cháu dâu cả đêm. Buổi sáng, chưa tới năm giờ đã tỉnh. Bây giờ, đã hơn tám giờ rồi.” Đằng lão phu nhân đi cùng Hạ Đông đến.

     “Bà nội, để cho bà lo lắng.” Lương Chân Chân áy náy nói.

     “Không có việc gì là tốt rồi. Chuyện đã qua chúng ta không nhắc lại. Từ giờ trở đi, phải chăm sóc thân thể thật tốt. Đây là canh gà đen cẩu kỷ táo đỏ hầm cách thủy bà cố ý dặn dò đầu bếp làm, cho rất ít dầu, loại bỏ mùi tanh, cháu nếm thử một chút, xem có hợp khẩu vị không?” Đằng lão phu nhân ra hiệu cho Hạ Đông múc một chén canh bưng cho Lương Chân Chân nếm thử.

     Bà nội có ý tốt, Lương Chân Chân đương nhiên sẽ không cự tuyệt. Mùi vị cũng không tệ lắm, mùi tanh loại bỏ sạch sẽ. Thịt gà vào miệng ngon trơn mềm, nắm bắt khá tốt độ lửa.

     “Ngoan, rất biết nghe lời, có muốn uống thêm một chén không?” Đằng lão phu nhân cười híp mắt hỏi.

     Lương Chân Chân cầm khăn giấy lau miệng: “Không muốn nữa, bụng cháu no rồi.”

     “Được, vậy buổi trưa uống tiếp.” Đằng lão phu nhân không ép cô. Dù sao uống một chén vẫn tốt hơn không uống chén nào.

     Vừa đúng lúc bác sỹ điều trị chính tới kiểm tra, Đằng lão phu nhân hỏi ông ta rất nhiều vấn đề, tỉ mỉ đến mức khiến cho ông ấy sắp chống đỡ không nổi, đành phải đảm bảo với bà: “Cháu dâu của ngài thể chất yếu tính hàn. Hơn nữa, đã từng sinh non ngoài ý muốn, cho nên thân thể đã tạo thành tổn thương nhất định. Có điều, ngài yên tâm. Bây giờ, cô ấy và chắt của ngài vô cùng an toàn, chỉ cần điều dưỡng và nghỉ ngơi cho tốt, tình huống thân thể sẽ dần khôi phục.”

     “Cậu nói cái gì? Cháu dâu ta đã từng sinh non ngoài ý muốn?” Đằng lão phu nhân kinh ngạc nhìn về phía bác sỹ điều trị chính.

     Hai người Đằng Cận Tư và Lương Chân Chân đồng thời nói thầm một tiếng không xong trong lòng. Bọn họ quên dặn trước bác sỹ, tuyệt đối không thể để cho bà nội biết chuyện sinh non ba năm trước. Giấu giếm lâu như vậy, cuối cùng vẫn lộ.

     “Ngài không biết sao? Ba năm trước đây, Lương tiểu thư đã từng sinh non vì bị tai nạn xe cộ.” Bác sỹ điều trị chính cũng rất bất ngờ, ông nhìn hồ sơ bệnh án của Lương Chân Chân mới biết. Ba năm trước đây, khi cô sinh non cũng ở bệnh viện này.

     “Ba năm trước đây? Xảy ra tai nạn xe cộ sinh non?” Đằng lão phu nhân không thể tin liếc nhìn cháu nội, rốt cuộc cháu bà đã giấu bà bao nhiêu chuyện!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 440 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Anh zimzim, Diễm kiều, Ham92, Han ly, Hangidol, Hoang tien y, Kayan193, Ly Veo, Mailam97, May May, Minh Tuyen 73, Mẹ Bim Bo, Ngoctu02101985, PhamThiThu, quyen121997, TMH, Tylenchulus, yenbach1122 và 281 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

3 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

11 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

12 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

13 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

14 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

15 • [Hiện đại] Bói nhân duyên trên Taobao - Nghiên Nghiên Hạ Nhật

1 ... 39, 40, 41

16 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

17 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

18 • [Hiện đại] Cố chấp cuồng - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 28, 29, 30

19 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

20 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 515 điểm để mua Hamster thiên thần
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 246 điểm để mua Lovely Bear 1
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 238 điểm để mua Tivi Angel
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 481 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 238 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 387 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.