Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 68 bài ] 

Người chồng tốt - Vân Ngao

 
Có bài mới 23.03.2016, 08:11
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 26.02.2016, 19:47
Tuổi: 40 Nữ
Bài viết: 284
Được thanks: 1066 lần
Điểm: 29.56
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Người chồng tốt - Vân Ngao - Điểm: 53
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


CHƯƠNG 27

Đồng Húc Lãng đưa Lâm Sâm Sâm về nhà, không ngờ lúc đang ở cổng khu chung cư thì gặp Thẩm Bích Tâm. Anh nhíu mày, Lâm Sâm Sâm cũng thấy Thẩm Bích Tâm ở đây, bỗng nhiên cũng trở nên lo lắng, mới vừa buông lỏng cảm xúc giờ lại căng thẳng trở lại. Ngày trước, cô tin chắc mình sẽ không cùng Đồng gia có bất kỳ quan hệ nào, cho nên không chút băn khoăn, thái độ đối với Thẩm Bích Tâm mặc dù có lễ độ nhưng cũng xa cách. Nhưng trải qua mấy ngày nay, bất giác nảy sinh tình cảm phức tạp khó nói nên lời đối với Đồng Húc Lãng, cô coi như tự lừa mình dối người thế nào cũng không thể gạt bỏ được sự thực là tâm tư có chút xao động, vì vậy đối với Thẩm Bích Tâm cũng sinh ra lo lắng mà từ trước đến nay chưa từng có.

Cả hai người họ đều có tâm sự riêng, chần chừ không tiến lại, ngược lại Thẩm Bích Tâm lại chủ động tiến đến chào đón. Bà cười vui vẻ đi tới nhìn Lâm Sâm Sâm, hỏi: "Sâm Sâm, rất lâu rồi không gặp cháu, sao không thấy tới nhà chúng ta chơi nữa vậy?"

Lâm Sâm Sâm cố nặn ra nụ cười, khách khí nói: "Dì Thẩm, thật xin lỗi, gần đây cháu đang làm bản thảo gấp không đến thăm dì được ạ."

Thẩm Bích Tâm liếc mắt, nói: "Vậy thì có gì mà phải xin lỗi, sáng tác là chuyện lớn, nên đặt ở vị trí hàng đầu. Có rảnh rỗi nhớ tới nhà chơi thường xuyên một chút rồi ăn bữa cơm, dì cũng không phải là người ngoài, sao lại khách khí với dì vậy."

Lâm Sâm Sâm gật đầu nhận lời: "Được ạ." Len lén nhìn Đồng Húc Lãng một cái, lại thấy bộ mặt anh nghiêm túc, tâm tư nặng nề.

Thẩm Bích Tâm còn muốn lên tiếng, lại bị Đồng Húc Lãng chen vào: "Mẹ, sao mẹ lại tới đây?"

Thẩm Bích Tâm nghe vậy lập tức nổi giận đùng đùng, nhưng ngại vì Lâm Sâm Sâm còn đang ở đây nên không muốn thể hiện ra, bà cố nén tức giận, cười nói: "Mẹ đi dạo ngang qua đây, không nghĩ là gặp gỡ trùng hợp như vậy. Các con chơi một ngày cũng mệt rồi, Sâm Sâm mau về nghỉ ngơi đi."

Lâm Sâm Sâm thấy thế thở phào nhẹ nhõm, vội vàng nói lời tạm biệt: "Vậy cháu đi về trước, hẹn gặp lại dì Thẩm!"

Đồng Húc Lãng tiến lên một bước, nói: "Anh đưa em đi vào."

Lâm Sâm Sâm liếc mắt nhìn sắc mặt của Thẩm Bích Tâm, vội vàng khoát tay: "Không cần, anh đưa dì Thẩm về đi, bên trong chung cư rất an toàn."

"Sâm Sâm, cháu cẩn thận một chút nhé." Thẩm Bích Tâm nói với Lâm Sâm Sâm xong, liền kéo Đồng Húc Lãng lại: "Mẹ có lời muốn nói với con."

Lâm Sâm Sâm đi chưa được mấy bước, liền nghe thấy Thẩm Bích Tâm khiển trách: "Càng ngày càng kỳ cục rồi, tối hôm qua mẹ đã nói với con, hôm nay Diêu Diêu tới nhà mình ăn cơm, con được đấy, sáng sớm không nói tiếng nào đã đi, hại mọi người đợi cả một buổi chiều rồi thêm cả buổi tối, cũng không gọi điện thoại về báo một tiếng."

Đồng Húc Lãng không phục nói: "Cô ấy chờ con làm gì chứ? Mọi người là hàng xóm nhiều năm như vậy, còn ngại gặp nhau chưa đủ nhiều à?"

Thẩm Bích Tâm nghe càng thêm bực bội, bất bình: "Nói gì vậy, các con đều là thanh mai trúc mã cùng nhau lớn lên, mọi người đều biết gốc biết rễ nên cùng nhau mới tốt. Có vài người nhìn qua rất hoàn mỹ, trên thực tế chưa chắc được như vậy. Người ta từng nói: không nghe lời người lớn dạy, luôn gặp thua thiệt ngay trước mắt. Chẳng lẽ con nhất định phải bị đụng vách tường mới ân hận quay đầu lại sao?"

Lâm Sâm Sâm bịt lỗ tai bước nhanh hơn. Âm thanh của Thẩm Bích Tâm dần dần yếu đi cho đến khi mờ nhạt trong không khí, nhưng lời nói của bà lại vang dội, đánh vào chỗ yếu trong lòng Lâm Sâm Sâm.

"Có vài người nhìn qua rất hoàn mỹ, trên thực tế chưa chắc được như vậy. Chẳng lẽ con nhất định phải bị đụng vách tường mới ân hận quay đầu lại sao?" Ở trong lòng Lâm Sâm Sâm lặp lại lời nói thầm này, những lời này nói không sai, có lẽ là cho tới nay cô luôn kháng cự mong muốn chinh phục của Đồng Húc Lãng nên mới có thể để cho anh nhất thời khăng khăng một mực như vậy. Một khi bọn họ trở thành người yêu, anh liền phát hiện thật ra thì cô cũng không phải là hoàn mỹ như tưởng tượng, cô cũng từng bởi vì ngây thơ mù quáng mới lâm vào sai lầm, cô cũng có rất nhiều khuyết điểm, không phải là Nữ thần không nhuốm bụi trần như trong cảm nhận của anh. Thay vì hối hận chia tay không bằng chưa bao giờ bắt đầu, ít nhất có thể giảm tổn thương đến mức thấp nhất, cô thà cứ vĩnh viễn giữ vững mối quan hệ bạn bè này. Vậy mà gần đây mỗi lần đối với mặt ánh mắt chân tình nóng bỏng của anh, cô lại cảm thấy càng ngày càng lực bất tòng tâm, giống như đã không có biện pháp quyết tâm từ chối anh như ban đầu, bây giờ nên làm cái gì đây?

Lâm Sâm Sâm còn đang phiền não chuyện Đồng Húc Lãng, thì mấy ngày sau Lục Tuấn Huy lại tìm đến nhà. Anh nói với Lâm Sâm Sâm, trước đây lúc đi tham quan chùa chiền ở vùng ngoại thành đã từng nói chuyện rất là hợp ý với một vị pháp sư trong chùa, muốn đưa cô đi gặp.

Lâm Sâm Sâm nghe vậy bật cười: "Anh lại còn coi em là Phật tử à, em cũng chỉ là tầm thường thôi, còn chưa đạt tới ranh giới đó đâu."

Lục Tuấn Huy cũng cười: "Vậy coi như đi giải sầu đi, cùng vị pháp sư này nói chuyện với nhau bảo đảm em sẽ có thu hoạch."

Lâm Sâm Sâm nghĩ thầm, chẳng lẽ uất ức của cô biểu hiện ra rõ ràng như vậy sao? Thế nào mọi người đều muốn đưa cô đi ra ngoài giải sầu vậy. Chỉ là Lục Tuấn Huy có lòng như vậy, hay là cô cũng nên đi. Thế nhưng không ngờ chuyến đi này thu hoạch rất phong phú.

Đốt xong hương cho phép cầu nguyện, Lục Tuấn Huy liền dẫn Lâm Sâm Sâm đi tìm gặp pháp sư. Hai bên chắp tay trước ngực chào lẫn nhau rồi bắt đầu ngồi xuống nói chuyện phiếm. Bởi vì trước đó Lục Tuấn Huy đã đặc biệt tới nhờ vả qua, đối với tình huống của Lâm Sâm Sâm Pháp sư đã ít nhiều hiểu rõ, vì vậy trực tiếp nói thẳng vào vấn đề chính: "Ta thấy giữa vầng trán của Lâm thí chủ như có mây đen bao phủ, không biết có ưu phiền gì hay không?"

Lâm Sâm Sâm đánh trống lảng, nói: "Không giấu gì pháp sư, thật sự con đang vì một chuyện phiền não, chẳng qua là trong thế gian muôn trượng khó tránh khỏi sự phiền phức của việc trần tục, điểm này con sớm đã hiểu rõ."

Pháp sư vẻ mặt điềm tĩnh gật đầu: "Thí chủ nói không sai, có thể thấy được về mặt hiểu biết Thí chủ rất có tuệ căn. Từ trên nét mặt thí chủ không tìm được ba tật xấu: tham-sân-tật (ý chỉ sự tham lam, sự tức giận, sự đố kỵ). Nếu như ta đoán không sai, thí chủ quanh năm không ăn mặn hoặc là chỉ dùng một phần nhỏ thôi?"

Lâm Sâm Sâm thầm nghĩ, không hổ là Pháp sư, quả nhiên có con mắt rất tinh tường. Cô cười khẽ: "Con ăn chay được sáu năm rồi ạ."

Pháp sư lần nữa gật đầu: "Thí chủ làm rất tốt. Hàng năm ăn chay, ăn uống đơn giản, quá ngọ không ăn - mỗi ngày chỉ ăn hai bữa ăn thậm chí một bữa, nhưng giữ cho tâm mình khỏe mạnh, tinh lực dồi dào, tuổi thọ sẽ cao hơn người thường. Huyền bí trong đó là không có ham muốn cùng ý nghĩ đen tối quấy nhiễu, năng lượng tiêu hao dĩ nhiên xuống đến mức độ thấp nhất."

Lâm Sâm Sâm lắc đầu than nhẹ: "Yêu cầu không có ham muốn và ý nghĩ đen tối quấy nhiễu nói dễ vậy sao?"

Sắc mặt Pháp sư rất tốt, mỉm cười nói tiếp: "Người đời luôn là làm cho chuyện hỗn loạn như vậy, ví như tuổi thơ chịu khổ sở, lúc đi học nghèo khổ, bởi vì gia cảnh không tốt mà bị thờ ơ, còn có hôn nhân gặp trở ngại, rồi cùng với người thân thích, bạn bè có lỗi với chính mình như thế nào. . vân . vân . . , đếm không xuể. Nếu như cả ngày để cho những chuyện này canh cánh trong lòng, từ đầu đến cuối không vui, hàng năm trong tâm trạng u ám, nghiêm trọng hơn là tổn hại cả sức khỏe, như vậy cuộc sống thật là khổ sở!

Thật ra thì, cũng có việc phải ghi lòng tạc dạ, trọn đời không quên; có chuyện phải nhanh chóng lãng quên, đó gọi là chuyện tới thì chấp nhận, chuyện đi thì cho qua. Những chuyện nên bị quên lãng? Cần lãng quên rủi ro và thất bại trong đời; lãng quên danh lợi được mất; quên lãng vết thương năm tháng; quên lãng lời đồn đại; quên lãng tổn thương người khác gây ra cho mình; lãng quên quan niệm lỗi thời, cũ kỹ; quên lãng lạnh nhạt cùng đủ loại phiền não. Như vậy trong lòng mới có thể thoát khỏi ám ảnh chuyện cũ, giữ vững trạng thái thuận theo tự nhiên. Nếu không, cứ vướng víu với ngày xưa trong khổ sở, dần dà, chắc sẽ hư hại đến sức khỏe, dẫn đến tật bệnh.

Như là có thể làm giảm muộn phiền, ít sinh phiền não, trong lòng ôn hòa vui vẻ, lâu ngày ắt là có thể không vì phiền não, giống như trụ cột vững vàng, không quan tâm hơn thua, bình chân như vại. Có thái độ này cùng vui vẻ, chính là cuộc sống thành công. Ai lại không muốn nắm giữ một cuộc sống vui vẻ không phiền não đây?

Bản thân đã từng tổn thương hoặc tự trách đúng sai, tâm hồn của chúng ta không nên bị thù hận, phiền não che mờ, trong cơn giận dữ, phiền não oán hận, đối với mình hoặc với người khác tạo thành tổn thương, chỉ có hơn chứ không kém. Vì vậy, cho dù ở trong hoàn cảnh không như ý, cũng phải nỗ lực kiến tạo một cuộc sống tràn đầy vui vẻ cùng thân ái. Hồi tưởng một chút ưu điểm ở chỗ người chúng ta hận, nhớ lại bản chất thiện lương cùng những chuyện tốt đã qua của họ, còn đối với mặt yếu kém của họ thì coi như không thấy, như thế tức giận có thể sẽ được hòa hoãn, phiền não sẽ tan thành mây khói, trong lòng sẽ tràn đầy từ bi.

Cuộc đời ngắn ngủi, cần gì đối với quá khứ khổ sở mà canh cánh trong lòng đây? Cần gì phải tự làm thương tổn mình đây? Đối với chúng ta, cực kỳ có hại là ôm hận, bất mãn cùng phiền não; Nếu như hòa tan ôm hận, bất mãn cùng phiền não, ngay cả có thể khiến cho bệnh ung thư cũng khỏi hẳn cũng nên. Chúng ta nhất định phải phóng thích quá khứ, rộng lượng với mọi người; mà tha thứ người khác, chính là mến yêu mình, là chân chính, hoàn toàn mến yêu mình. Phải biết, đứng đầu chính là rộng lượng, là từ bi; mà trên hết chính là "hiện tại", không phải quá khứ, cũng không phải là tương lai. Hiện tại mà chúng ta có thể thay đổi mình, có thể quên lãng nỗi buồn, có thể giải trừ phiền não, thì có thể khiến cuộc sống cho chúng ta tràn đầy tốt lành và thân ái.

Như vậy, chuyện gì phải ghi lòng tạc dạ, trọn đời không quên đây? Là ân đức của người khác đối với mình! Cái gọi là: người đối với ta có ân thì không thể quên, ta đối với người có ân thì nên quên. Vì sao phải nhớ ân đức của người khác đối với mình? Để khi thuận tiện thì báo ân. Mèo, chó các loại còn biết báo ân, huống chi con người? Không biết báo ân thì ăn ở thế nào? Phật giáo xưa khởi xướng bốn loại ân huệ, bao gồm: ơn tổ quốc; ơn cha mẹ; ơn thầy cô; ơn chúng sinh.

Như vậy, vì sao lại muốn quên lãng ân đức mình đối với người khác đây? Bởi vì nhớ mãi không quên chỗ thi ân, ý nghĩa là mong đợi thời khắc người khác hồi báo, trạng thái ấy gần giống với người cho vay lãi suất cao. Một khi đối phương không báo đáp, hoặc báo đáp không đủ, ắt sẽ hận từ tâm lên, mắng to là "kẻ tàn nhẫn", rồi không có lương tâm. Vì vậy, phiền não bộc phát, trở mặt thành thù, thiện duyên lại thành ác duyên. Đây thật là không đáng! Đó là lý do mà mặc dù cho đi mà không cầu hồi báo, làm mà không chấp, đây chính là trí khôn. Có loại này trí khôn, là có thể vượt qua dòng nước xiết phiền não, đạt tới “vô ưu”, đến bến bờ thanh thản. Bến bờ thanh thản ở đâu? Ngay tại từ bi cùng trí khôn "hiện tại"!"

Lúc nói chuyện, Pháp sư rất giỏi về đoán ý qua lời nói và nét mặt, nói một đoạn sẽ dừng lại. Đợi Lâm Sâm Sâm suy tư chốc lát, trong mắt hiện lên vẻ đã hiểu rõ, mới lại tiếp tục nói tiếp. "Nếu thí chủ thiếu hụt lòng tin đối với tình yêu hôn nhân, vậy thì càng không cần. Nếu như vẫn mong muốn và bị tình cảm chi phối, chi bằng dũng cảm độ lượng đón nhận tình yêu của người khác đồng thời cũng nên yêu người. Biết người biết ta, thiện thể lòng anh, chuyên cần xem vô ngã, vượt qua nhục dục thấp hèn cùng ích kỷ muốn chiếm giữ, nghi ngờ từ bi, tâm tư phân minh, suy nghĩ vì đối phương, tôn trọng, quan tâm đối phương, có thể làm cho tình yêu dễ dàng thành công, quan hệ vợ chồng dễ dàng hài hòa. Sau khi trở về Thí chủ đừng ngại suy nghĩ lại cho tốt theo như lời Bần tăng nói vậy, tôi tin với hiểu biết của Thí chủ nhất định có thể thông suốt rất nhanh, thoát khỏi phiền não."

Làm phiền nơi cửa Phật lâu sợ bất tiện, Lâm Sâm Sâm hành lễ cám ơn, từ biệt và cùng Lục Tuấn Huy rời đi. Trên đường, Lục Tuấn Huy chăm chú nhìn tâm trạng hình như rất tốt của Lâm Sâm Sâm, hỏi: "Có thu hoạch được gì không?"

Lâm Sâm Sâm gật đầu mỉm cười: "Đương nhiên là có rồi, có thể là xuất phát từ sự kính trọng đối với nhà Phật, buổi nói chuyện với Pháp sư làm cho lòng em đã sáng tỏ rồi. Nhiều chuyện nghĩ không ra trước đây cũng đều thông suốt, giống như cảm giác toàn thân đã trút bỏ được một gánh nặng vậy."

Lục Tuấn Huy cũng cảm động lây, thở phào nhẹ nhõm: "Thật tốt quá, chuyến này không uổng công, về sau phải thường xuyên nhớ lời Pháp sư nói, đừng để tâm vào chuyện vụn vặt làm cho mình không vui nữa."

Lâm Sâm Sâm nhẹ nhàng nói: "Nghĩ không ra lại có thể đi tìm Pháp sư nói chuyện nha. Ông ấy nói không sai, cuộc đời đau khổ ngắn ngủi, chuyện không vui thì nên sớm quên đi, sống cuộc sống khỏe mạnh vui vẻ. "Hiện tại" mới là quan trọng."

Ánh mắt Lục Tuấn Huy chân thành nhìn cô: "Không chỉ có như thế, pháp sư còn nói phải dũng cảm đi yêu người và được yêu." Anh đột nhiên dùng sức cầm hai tay của cô: "Sâm Sâm, cho dù tương lai có xảy ra bất cứ chuyện gì, anh sẽ vĩnh viễn ở bên cạnh em."

Vẻ mặt Lâm Sâm Sâm cứng đờ, nhưng ánh mắt lại kiên định nhìn anh rồi thản nhiên nói: "Tuấn Huy, rất cảm ơn anh đã làm tất cả vì em, em cũng hy vọng có thể vĩnh viễn có người bạn tri kỷ này."

Vẻ mặt Lục Tuấn Huy liền thay đổi, bàn tay nắm tay của cô cũng theo đó buông ra. Cô đã nghĩ thông suốt nhưng vẫn từ chối tâm ý của anh, đây có phải là thể hiện rằng cô đã có người trong lòng hay không? Anh nhớ lại tình cảnh ngày đó, lúc ở tiệm sách mua sách, chẳng lẽ cuối cùng anh chậm một bước rồi sao?



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Cogau về bài viết trên: Cyclotron
     

Có bài mới 24.03.2016, 08:57
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 26.02.2016, 19:47
Tuổi: 40 Nữ
Bài viết: 284
Được thanks: 1066 lần
Điểm: 29.56
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Người chồng tốt - Vân Ngao - Điểm: 36
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


CHƯƠNG 28

Từ sau ngày tỏ rõ thái độ, Lâm Sâm Sâm chỉ cần nhớ tới thần sắc trầm buồn của Lục Tuấn Huy đã cảm thấy tâm thần thấp thỏm, dù sao thì lúc cô trải qua đau thương buồn bã anh đã thật tâm thật ý giúp đỡ và quan tâm, còn đi trước mở đường và hao tổn công sức tìm kiếm Pháp sư vì cô nữa, lại còn vô số cuộc điện thoại nói chuyện chân thành cùng cô. Cuộc sống có thể có được người tri kỷ thế này, còn đòi hỏi gì nữa đây? Đáng tiếc chuyện cảm tình căn bản không nói trước được gì, cô hẳn là muốn từ chối đoạn tình cảm này của anh rồi. Nếu không đáp ứng được mong muốn của anh, chỉ có kiên quyết từ chối mới là phương pháp tốt nhất, còn hơn cho người ta hi vọng rồi lại làm người ta thất vọng, như vậy còn tàn ác hơn. Ở trong lòng, cô lặng lẽ cầu nguyện cho Lục Tuấn Huy có thể sớm gặp được một người tâm đầu ý hợp cùng anh bầu bạn trong cuộc sống.

Bình nước trên bếp đã sôi, Lâm Sâm Sâm tư tưởng không tập trung, tắt bếp, sau đó cầm bình nước lên rót nước vào trong ấm trà pha trà, đang phiền lòng khi nghĩ đến chuyện của Lục Tuấn Huy, bất thình lình nghiêng tay làm nước sôi ở trong bình hắt lên đùi mình, lúc này cô bị phỏng nhảy lên, bình nước cũng ném xuống đất. Trên đùi bị phỏng làm da rất nhanh đỏ lên rồi phồng rộp lên vệt nước. Phản ứng đầu tiên của Lâm Sâm Sâm chính là chạy tới dùng nước lạnh xả vào vết thương, ai ngờ họa vô đơn chí, bởi vì nóng vội cô vô ý trượt chân, chưa kịp phản ứng đã ngã nhào. Lúc té xuống, cô đau đến nỗi nước mắt cũng chảy ra ngoài. Vậy mà không để ý suy nghĩ nhiều, cô lại cố gắng đứng lên, nếu không xử lý vết phỏng sẽ nghiêm trọng. Nhà dột còn gặp mưa suốt đêm, chân của cô vừa dùng sức liền đau điếng. Lần này thì hay rồi, chân cũng bị trẹo rồi. Lâm Sâm Sâm tuyệt vọng nằm lại xuống nền. Sống một mình nhiều năm qua, đây là lần đầu tiên Lâm Sâm Sâm cảm nhận được sự bất tiện khi sống một mình. Hôm nay, cách duy nhất chỉ có bò đến phòng khách gọi điện thoại tìm người tới cứu, cô kìm nén lòng chua xót cùng đau chân cắn răng gian nan bò tới điện thoại.

Khi Đồng Húc Lãng chạy tới bệnh viện, Lâm Sâm Sâm đã nằm ở đó mấy ngày. Lòng anh nóng như lửa đốt xông thẳng đến trước mặt cô ồn ào: "Bị thương như vậy tại sao không nói cho anh biết sớm?"

Lâm Sâm Sâm bĩu môi nói: "Anh bận rộn như vậy em đâu dám tìm anh chứ!"

Đồng Húc Lãng đang định nổi giận, lại nhìn thấy trên chân cô quấn băng gạc liền ngừng nói. Anh ngồi ở bên giường, ánh mắt thương xót nhìn chăm chú vào chân của cô, hỏi: "Còn đau không?"

Lâm Sâm Sâm lắc đầu một cái: "Không sao."

Đồng Húc Lãng quay mặt lại, nhìn cô: "Lúc ấy ai đưa em vào bệnh viện?"

Lâm Sâm Sâm nói thật: "Em tự gọi điện thoại kêu xe cứu thương tới, đây là biện pháp nhanh nhất."

Xảy ra chuyện như vậy, đổi lại là một nữ sinh bình thường có lẽ đã sớm khóc đến trời đất mù mịt, không biết làm sao rồi, cô thì vẫn có thể bình tĩnh nghĩ đến biện pháp nhanh nhất. Cảm giác của Đồng Húc Lãng đối với cô lúc này là đau lòng, cũng là bất đắc dĩ. Anh không cách nào tưởng tượng ra nếu cô cố nén phỏng chờ người khác tới giúp sẽ thế nào. Một cô gái bề ngoài yếu đuối thế kia, vì sao nhất định phải ngang bướng kiên trì với cuộc sống một mình như thế, đến nỗi rơi vào tình cảnh thê lương như vậy? Nếu không phải ngày nghỉ phép anh chủ động gọi điện thoại cho cô, thì không biết khi nào mới có thể biết tin cô bị thương chứ.

Nghĩ tới đây, Đồng Húc Lãng liền không nhịn được quát cô: "Làm sao em có thể trà đạp mình như vậy? Tự nhiên em dở chứng phải hay không? Tự gây chuyện cho mình thì rất tốt sao? Rõ ràng rất yếu ớt tại sao phải cậy mạnh chứ? Em trả lời anh đi!" Anh dùng lực nắm hai vai của cô, trên mặt là tràn đầy lo âu và tức giận.

Lâm Sâm Sâm hiểu anh đang lo lắng vì cô, nhưng cô không vừa lòng với thái độ nạt nộ tự cho là đúng này của anh. Phải biết rằng, mấy ngày nay Lục Tuấn Huy đã từng gọi điện thoại tới cho cô, nhưng cô không nói tới một chữ chuyện mình bị thương nằm viện. Sớm biết thế này cũng không nói cho Đồng Húc Lãng biết, chẳng những không nhận được an ủi từ chỗ của anh, ngược lại tự dưng còn gặp chỉ trích.

Trong lòng Lâm Sâm Sâm cảm thấy oan ức, âm thanh lạnh như có thể đóng băng: "Đồng Húc Lãng, thật chẳng hiểu anh thế nào cả, làm phiền anh đi ra ngoài, ở đây là phòng bệnh không cho phép ồn ào lớn tiếng."

Đồng Húc Lãng liếc nhìn giường bệnh nhân cùng phòng bệnh phía đối diện với giường Lâm Sâm Sâm, anh hít sâu một hơi tỉnh táo lại, quay đầu đi chỗ khác không nói lời nào. Lâm Sâm Sâm cũng không để ý anh, phục hồi tâm trạng của mình tiếp tục đọc sách. Đồng Húc Lãng ngửi thấy mùi nước sát trùng của bệnh viện, nhớ chuyện lần trước Lâm Sâm Sâm rơi xuống nước nhập viện, đau lòng lại từ từ thay thế tức giận.

Anh nhìn chằm chằm cô, mặt bình thản ung dung thở dài nói: "Aizz, em không thể cẩn thận chút sao? Lần trước là trượt chân rơi xuống nước, lần này lại là mất hồn bị phỏng, thật không rõ một mình em thế nào bình yên vô sự sống tới ngày nay, anh nghĩ cần phải tìm sợi dây cột em vào bên cạnh mới có thể yên tâm được."

Miệng người này thật là mỉa mai, Lâm Sâm Sâm tức giận trả lời anh: "Trước khi em biết anh, vẫn sống rất tốt, ngay cả một chút cảm mạo nóng sốt cũng không có, chứ đừng nói vào bệnh viện."

Đồng Húc Lãng nghe càng ấm ức, nói: "Ôi, ý của em là em biết anh mới gặp xui xẻo hả?"

Lâm Sâm Sâm lườm anh, trong ánh mắt biểu thị công khai: Anh coi như tự biết mình.

Người phụ nữ khó ưa! Đồng Húc Lãng giận dữ nắm được một tay cô, liền há mồm cắn.

"A!" Lâm Sâm Sâm đau, kêu thảm thiết."Người này có tật xấu, sao lại động một chút là cắn người thế? Còn chê vết sẹo trên người em chưa đủ nhiều phải không?"

Đồng Húc Lãng híp mắt, hừ lạnh: "Chính là muốn để cho em nhớ bài học kinh nghiệm đau đớn này." Anh nắm tay của cô nhẹ nhàng vuốt ve dấu răng mình in trên đó, trong đầu đột nhiên nảy ra câu nói cô mới vừa nói kia, anh nhíu mày lại, hỏi: "Ý của em là trên đùi để lại sẹo rồi hả?"

Lâm Sâm Sâm vẻ mặt thờ ơ: "Đúng vậy, một vết sẹo lớn rất ghê sợ."

Đồng Húc Lãng cố ý đùa cô: "Nguy rồi, lần này thật không ai thèm lấy rồi, làm thế nào đây?" Trong lòng anh xấu xa tính toán, có sẹo thì cô không thể mặc quần ngắn nữa, quần ngắn làm cho những chàng trai khác nhìn thấy đôi đùi đẹp thon dài trắng nõn kia, như vậy cũng chưa chắc là không tốt.

Lâm Sâm Sâm xem thường trò đùa của anh, cô nhún nhún vai nói: "Cầu cũng không được, vừa đúng thanh tịnh."

Đồng Húc Lãng di chuyển con ngươi, nói: "Có lẽ anh tự nguyện vui vẻ đón nhận em đấy."

Lâm Sâm Sâm lắc đầu, bày ra một bộ dáng rất có chí khí: "Dê đến cũng kiên quyết không ăn."

Đồng Húc Lãng vẻ mặt bất đắc dĩ cười, mắng: "Không biết phân biệt!"

Đồng Húc Lãng không có thời gian ngày ngày chăm sóc Lâm Sâm Sâm, kết quả là phải nhờ cô người làm ở nhà tới chăm sóc giúp đỡ, như thế đương nhiên không tránh khỏi kinh động Thẩm Bích Tâm.

Khi Thẩm Bích Tâm đến, nhìn thấy Lâm Sâm Sâm lẻ loi một mình ngồi dựa vào giường bệnh đọc sách, sự thương hại trong lòng trỗi dậy. Bà ho nhẹ một tiếng rồi từ từ đi tới, trên mặt tràn đầy nụ cười, hỏi thăm: "Sâm Sâm, khỏe chưa?"

Lâm Sâm Sâm nghe âm thanh ám hiệu ho khan thì ngẩng đầu lên, thấy Thẩm Bích Tâm thì vội vàng luống cuống tay chân đặt sách xuống, ngồi thẳng lên: "Dì Thẩm, sao dì lại tới?"

Thẩm Bích Tâm nhìn dáng vẻ hết sức lo sợ của cô càng cảm thấy lòng chua xót, vì thành kiến của mình đối cô trước đây cảm thấy áy náy. "Dì tới thăm cháu một chút. Con bé này, sao lo lắng thế? Bị thương thành như vậy cũng không để cho chúng ta biết. Sẽ để lại sẹo sao?"

Lâm Sâm Sâm cười trả lời: "Để lại sẹo là khó tránh khỏi rồi, nhưng mà bây giờ đã không đau rồi, cám ơn dì đến thăm cháu."

Thẩm Bích Tâm tự trách nói: "Đều tại dì không chăm sóc cháu, thế này làm sao có thể ăn nói với ba mẹ cháu đây?"

Lâm Sâm Sâm cau mày khuyên nhủ: "Dì Thẩm, mong dì đừng nói như vậy, cũng oán trách mình cháu thôi. Ba mẹ cháu bên kia làm phiền dì giúp cháu giấu kín một chút."

Thẩm Bích Tâm gật đầu một cái, hốc mắt cũng đỏ. Cô gái này độc lập, tự mình cố gắng khiến người ta chua xót. Bà một mực muốn đưa Lâm Sâm Sâm về nhà chăm sóc tiếp, Lâm Sâm Sâm khéo léo nhưng cũng kiên quyết từ chối ý tốt của bà.

Thẩm Bích Tâm không khuyên nổi cô chỉ đành nhờ cô người làm đến nhà cô ở cùng vài ngày. Ngày xuất viện, Đồng Húc Lãng đặc biệt chạy tới đón Lâm Sâm Sâm. Giọng điệu anh cứng rắn đe dọa: "Em để cho anh bớt lo một chút, về sau nếu xảy ra chuyện như vậy nữa anh xách em về nhà liền đấy." Cuối cùng, anh lại hung dữ bổ sung một câu: "Lại có hành động ngược đãi bản thân nữa xem anh trừng phạt em như thế nào!"

Trong lòng Lâm Sâm Sâm than thở: Chuyện mà em ngược đãi bản thân mình nhất là không cần đến chàng trai tốt như Lục Tuấn Huy, cố tình thích loại người bá đạo, tự cho là mình đúng như anh!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Cogau về bài viết trên: Cyclotron, coki, huong CT
     
Có bài mới 26.03.2016, 10:51
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 26.02.2016, 19:47
Tuổi: 40 Nữ
Bài viết: 284
Được thanks: 1066 lần
Điểm: 29.56
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Người chồng tốt - Vân Ngao - Điểm: 35
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


CHƯƠNG 29

Đồng Húc Lãng bế Lâm Sâm Sâm vào nhà, trong miệng thì bất mãn lẩm bẩm: "Không có việc gì học ni cô ăn làm gì, nhẹ đến nỗi một trận gió cũng có thể thổi bay, trên người em có thịt sao?" Nói xong cố ý nhéo trên người cô để chứng thực phán đoán của mình.

Lâm Sâm Sâm cố gắng bóp vai của anh, giận dữ mắng: "Sao anh táy máy tay chân thế, mau buông em xuống đi, em có tàn phế đâu!"

Đồng Húc Lãng bị cô bóp đau nhưng vẫn không chịu buông, chỉ nheo mắt lại nguy hiểm nhìn cô: "Người ta tốt bụng lại không được đền đáp, em bóp thêm hai cái thử đi, xem anh trị em như thế nào!"

Lâm Sâm Sâm khinh thường nói: "Anh đang tập tạ sao, em thừa nhận anh rất có sức lực được chưa, mau buông em xuống đi."

Đồng Húc Lãng đặt cô xuống ghế sofa, cũng không chịu thua kém, nhéo mặt cô một cái. Thật là làn da nõn nà, chạm tay vào chỉ cảm thấy mềm mại thơm mát, anh hài lòng toét miệng vui vẻ.

Đối với phẩm chất lưu manh của anh, Lâm Sâm Sâm đã sớm thấy nhưng không thể trách, căn bản là hết cách với anh. Cô phát hiện cổ họng khát khô, vừa muốn đứng lên đã bị Đồng Húc Lãng kịp thời ngăn lại. "Định làm gì?"

Lâm Sâm Sâm hắng giọng một cái, nói: "Nấu nước uống."

Đồng Húc Lãng ấn cô trở về chỗ cũ: "Ngồi im đấy đi, anh đi nấu."

Đồng Húc Lãng lấy một ấm nước đặt lên bếp, quay đầu lại phía Lâm Sâm Sâm lớn tiếng nói: "Vòi nước nhà em bị rỉ nước rồi."

Lâm Sâm Sâm cũng quay đầu lại, trả lời anh: "Đúng vậy, ngày bị thương định tìm người tới sửa."

Đồng Húc Lãng đi ra khỏi phòng bếp, cởi áo khoác ra tràn đầy tự tin nói: "Chút lòng thành thôi, anh giúp em sửa."

Lâm Sâm Sâm nghe thế vui vẻ ra mặt, nói: "Như vậy dĩ nhiên là quá tốt rồi. Tất cả dụng cụ đều ở trong ngăn kéo thứ nhất của tủ bếp bên trái."

Đồng Húc Lãng xắn tay áo sơ mi lên, trả lời một tiếng rồi đi tới, anh mở ngăn đồ nghề, thứ nên có đều có, ngay cả băng keo dùng để quấn vòi nước phải dùng tới cũng không thiếu. Anh không nhịn được ló đầu ra, cười: "A, em trang bị dụng cụ thật đầy đủ, hóa ra chính em tự sửa chữa à?"

Lâm Sâm Sâm nhăn mặt gượng cười: "Em đây làm sao, em là vì dự phòng người khác thiếu công cụ gì khỏi phải quay về lấy."

Đồng Húc Lãng nắm cờ lê trong tay nhíu mày, đắc ý nói: "Biết ưu điểm của người đàn ông rồi chứ?"

Lâm Sâm Sâm vênh mặt không để ý tới anh. Anh cười lớn, cầm dụng cụ bắt đầu sửa. Lâm Sâm Sâm để tùy anh xử lý, mình thì nhàn nhã dựa vào ghế salon nghỉ ngơi. Không bao lâu, trong phòng bếp chợt truyền đến một tiếng kêu khẽ, cô không yên lòng kêu lên: "Đồng Húc Lãng, anh không sao chứ?"

Không ai lên tiếng, Lâm Sâm Sâm lo lắng đứng lên đi tới phòng bếp. Vừa đi tới đã nhìn thấy bộ dạng ướt đẫm, nhếch nhác của Đồng Húc Lãng, lúc này Lâm Sâm Sâm rất không nể mặt bật cười: "Ha ha, anh không khóa van tổng sao?"

Đồng Húc Lãng lau bọt nước trên mặt, bực mình nói: "Quên mất."

Lâm Sâm Sâm vẫn che miệng cười không ngừng: "Còn khoe khoang với em đấy."

Lúc này Đồng Húc Lãng đã khóa van tổng, đang dùng băng keo dán ở chỗ vòi nước bị rỉ, anh nghiêng mặt oán trách: "Em còn cười được nữa, lần thứ mấy anh vì em ướt hết người rồi hả?"

Lâm Sâm Sâm nhìn anh chằm chằm, phản đối: "Đừng có vu oan giáng họa nha, lần trước không phải anh tự chuốc vạ vào thân sao?"

Mặc dù ngoài miệng đắc ý không bỏ qua người khác, nhưng nể tình bộ dáng anh nghiêm túc sửa chữa giúp, Lâm Sâm Sâm vẫn đi lấy cái khăn lông khô cho anh. Đồng Húc Lãng quấn xong băng keo, vặn chặt ê-cu, hoàn thành công việc, anh xoay đầu lại vừa đúng lúc Lâm Sâm Sâm cầm khăn lông tới.

"Anh làm sao vậy?" Lâm Sâm Sâm không hiểu nhìn Đồng Húc Lãng đang cúi đầu xuống.

Anh ngẩng đầu lên, hỏi: "Không phải em lau giúp anh sao?"

Lâm Sâm Sâm đưa khăn lông cho anh: "Tự mình lau đi."

Nhân thể, Đồng Húc Lãng kéo tay cầm khăn lông của cô lại, đưa lên mặt của mình: "Đừng dài dòng nữa, nhanh lên một chút."

Lâm Sâm Sâm chép miệng bất đắc dĩ giúp anh lau mặt và tóc. Ánh mắt của anh sáng quắc vẫn nhìn gần cô, không để cho mi mắt cô rủ xuống tự nhiên. Ánh mắt vừa vặn nhìn thấy giọt nước dính ở yết hầu, giọt nước lăn từ trên xuống làm cho mặt cô hơi nóng lên. Cô dùng khăn lông lau cổ giúp anh, tầm mắt tiếp tục đi xuống, áo sơ mi trắng ướt đẫm dán chặt trên người anh, hiện ra cơ ngực cường tráng rắn chắc. Lâm Sâm Sâm bình tĩnh nhìn chằm chằm nơi đó mấy giây, chợt hô hấp có chút nhanh, khó khăn nuốt ngụm nước miếng, thừa dịp còn chưa luống cuống, cô vội vàng ném khăn lông trước ngực anh một cái: "Tự anh giải quyết nốt đi." Vừa muốn xoay người, liền bị Đồng Húc Lãng kéo vào trong ngực.

"Xấu hổ sao?" Anh nghiêng đầu hỏi cô, âm thanh mang theo mê hoặc.

Lâm Sâm Sâm chỉ nghe thấy tiếng tim mình đập kịch liệt, mặt đỏ đến mang tai, hai chân thậm chí nhũn ra đứng không vững. Đồng Húc Lãng lại kéo mạnh cô vào trong lồng ngực của mình, thân thể va chạm, dồn nén kích thích, cô nhắm hai mắt lại, hàng mi dày và cong không ngừng run rẩy chớp động, giống như một đôi cánh bươm buớm giương cánh muốn bay vậy.

Anh nâng cằm của cô lên, vô cùng say mê tỉ mỉ quan sát ngũ quan của cô, hơi nóng thở ra phả toàn bộ vào mặt cô. Lâm Sâm Sâm cảm thấy trái tim như lập tức nhảy ra khỏi lồng ngực, cô vừa mong đợi vừa sợ chuyện sắp xảy ra. Đồng Húc Lãng không để cho cô thấp thỏm quá lâu, nụ hôn cuồng nhiệt rất nhanh như gió táp mưa sa kịch liệt cuốn tới. Anh nhấc bổng cô lên, dùng hàm răng mở cánh môi mềm mại của cô ra, sau đó miệng lưỡi ẩm ướt hung hăng dây dưa xâm lấn vào bên trong miệng cô, hấp thụ hương thơm.

Lâm Sâm Sâm bị anh khiêu khích, kích động đến không suy nghĩ được gì, chỉ bằng bản năng dùng hết toàn lực dựa vào anh, tựa như nắm được một cọng cỏ cứu mạng. Từng đợt từng đợt, hôn tới trời đất quay cuồng, cảm giác như từng đợt sóng không ngừng đánh thẳng vào cô, đợi tới khi không khí trong lồng ngực cô như cạn kiệt, rốt cuộc anh mới thở hổn hển buông cô ra. Hai người cụng cái trán vào nhau, mở miệng hớp không khí, Đồng Húc Lãng lại không nhịn được tiến tới hôn liếm chóp mũi của cô.

Anh bế cô lên, lần nữa đặt lại ghế sofa, ngồi xuống ở bên cạnh cô, vây cô trong ngực. "Lâm Lâm, làm bạn gái của anh đi, anh sẽ trân trọng em."

Lâm Sâm Sâm nghiêng đầu tựa vào vai của anh không nói lời nào, vừa như đang ngẫm nghĩ vừa như đang do dự. Anh sốt ruột chờ đáp án của cô, gần như thô lỗ nâng mặt của cô lên, nói: "Đừng dùng cái vẻ mặt mơ màng này với anh nữa, anh ghét không xác định, anh vì chuyện em không xác định khó chịu biết bao nhiêu, em có biết không? Dứt khoát một chút! Dám yêu dám hận mới là bản lĩnh Lâm Sâm Sâm nên có."

Lâm Sâm Sâm đẩy tay của anh ra, cười lạnh: "Anh quá đề cao em rồi, Lâm Sâm Sâm chính là trốn tránh tình yêu, chính là không xác định, anh có thể làm gì em?"

Đối mặt với vẻ tức giận của cô, Đồng Húc Lãng ngược lại cười: "Không ra sao cả, gạo nấu thành cơm trước rồi nói."

Lâm Sâm Sâm không tin nói: "Anh dám hả?!"

Anh đè ngã cô ở trên ghế sofa: "Có gì không dám?"

Lâm Sâm Sâm chỉ coi là anh đang hồ đồ, đôi tay dùng sức đẩy anh: "Mau tránh ra, toàn thân ướt nhẹp, ghế sa lon của em cũng làm ướt."

Đồng Húc Lãng trong miệng hừ nói: "Ôi, cọp không thể hiện mình, em coi nó là mèo bệnh phải không, hôm nay sẽ để cho em biết một chút về nguy hiểm của đàn ông!" Anh một tay thì dò xuống cổ áo của cô định mở nút áo, một mặt thì điên cuồng nhào tới trên người cô, một mạch hôn loạn lên cổ và mặt cô.

Lâm Sâm Sâm thầm nói không hay, vội vàng la hét: "Anh đừng làm loạn!"

Đồng Húc Lãng nắm chắc phần thắng, cắn da cổ cô, hỏi: "Có đồng ý hay không?"

Lâm Sâm Sâm căng thẳng tới nỗi lồng ngực phập phồng dữ dội: "Là một “Nam Tử Hán” đừng đùa giỡn loại thủ đoạn bỉ ổi này chứ!"

Đồng Húc Lãng khinh thường nói: "Anh chỉ biết bắt không được bà xã mới là thứ hèn nhát!"

Lâm Sâm Sâm mắt thấy anh càng hôn càng sâu, tiến công tới vùng nguy hiểm, vội vàng giơ hai tay đầu hàng: "Anh dừng tay, em đồng ý."

Đồng Húc Lãng dừng cái tay đang muốn dò vào áo lót lại, ngẩng đầu cười cười: "Thế này mới ngoan ngoãn."

Lâm Sâm Sâm vừa định thả lỏng, lại bị ngón tay thô giáp của anh kích thích chấn động toàn thân, cô giữ lại tay anh, kêu to: "Không phải đồng ý anh rồi sao?"

Đồng Húc Lãng dùng ánh mắt vô tội nhìn cô: "Đồng ý thì càng không cần thiết dừng lại, dù sao em đã thừa nhận là người của anh rồi."

Lâm Sâm Sâm buồn rầu vỗ vào anh: "Ai là người của anh? Không dừng tay lại em trở mặt ngay bây giờ."

Đồng Húc Lãng quệt miệng ngồi dậy: "Được, được, em đồng ý anh liền không động vào em." Anh xoa dịu rồi lôi cô đứng lên: "Vậy hôn cũng có thể chứ?" Còn không đợi cô có điều bày tỏ anh liền hôn thẳng lên môi của cô.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Cogau về bài viết trên: Cyclotron, coki
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 68 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: bagiaxixon, Beopzo, bichngan78, cindy9xbd, Google Adsense [Bot], Hieudo4822, jubae, Khánh Hiền, lamdiembacvu, me2nhoc, MinhThư, Quất Hồng Bì, Rabbit35, ratthichdoctruyen, Retrylai2, Ruby0708, Thao niel, Tuyenidol, vân anh kute, Zii.còi và 421 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 207, 208, 209

3 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 27, 28, 29

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 33, 34, 35

6 • [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du

1 ... 78, 79, 80

7 • [Hiện đại] Ngôn Hi Thành Ngọc - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 25, 26, 27

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

10 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

11 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

12 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

13 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 5, 6, 7

14 • [Huyền huyễn] Tam sinh tam thế Chẩm Thượng Thư - Đường Thất Công Tử

1 ... 41, 42, 43

15 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

16 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

17 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 199, 200, 201

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

20 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149



Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 390 điểm để mua Nhân Mã Nam
Shop - Đấu giá: ngoc giau vừa đặt giá 230 điểm để mua Bươm bướm tình yêu
cò lười: Nhưng bạn phải có điểm mới đấu giá được nha
cò lười: Bạn vào shop. Bạn chọn vật phẩm bạn thích. Sau đó bấm chọn thôi
ngoc giau: Cho mình hỏi về cách đấu giá với
Shop - Đấu giá: Niu kinh vừa đặt giá 224 điểm để mua Người tuyết
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 222 điểm để mua Bướm ôm tim
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 200 điểm để mua Cặp đôi người tuyết 2
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 265 điểm để mua Chiếc Ô màu xanh
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 244 điểm để mua Kem đôi
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 256 điểm để mua Vịt đội bí
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 555 điểm để mua Thiên thần tình yêu
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 298 điểm để mua Móc khóa thỏ xanh
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 206 điểm để mua Panda ngồi trên mặt trăng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 204 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 543 điểm để mua Mashimaro chờ xe buýt
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 248 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 350 điểm để mua Thỏ nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 284 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 213 điểm để mua Giày cao gót hoa hồng
karrykane: cho những ngày chẳng có gì
cò lười: Hihi chào bạn
Nguyễn Vũ Trà My: Dạo này vắng quá, không có ai chat cả :3
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 201 điểm để mua Dancing Banana
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 221 điểm để mua Gấu trắng
Shop - Đấu giá: Lost In Love vừa đặt giá 340 điểm để mua Korean Girl 2
Shop - Đấu giá: Lost In Love vừa đặt giá 318 điểm để mua Bé đỏ
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Máy bay
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Máy bay cánh quạt
Shop - Đấu giá: o0maiami0o vừa đặt giá 208 điểm để mua Gấu trắng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.