Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 48 bài ] 

Ngưng Hoan, Trục Hoan Ký - Đương Mộc Đương Trạch

 
Có bài mới 26.03.2016, 02:40
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 06.08.2015, 23:40
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 537
Được thanks: 406 lần
Điểm: 9.36
Có bài mới Re: [Cổ Đại] Ngưng Hoan, Trục Hoan Ký - Đương Mộc Đương Trạch - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Ngưng Hoan – Trục Hoan Ký

Tác giả: Đương Mộc Đương Trạch

Edit: Kannie94

Chương 4: Quân tâm khó phỏng đoán [1]

Nhìn bộ dạng nửa chết nửa sống của nàng, Sở Hạo vô cùng hứng thú mà bắt đầu không nhanh không chậm chuyển sang đề tài chính, nhéo cằm nàng bức nàng giơ tay lên: “Nàng đã quen biết Lục Sương Lăng, còn không có giao tình gì với hắn sao?”

Diệp Ngưng Hoan kinh hãi, trái tim bắt đầu đập loạn. Hắn đang hoài nghi Lục Sương Lăng giúp nàng chạy? Nghĩ như vậy, nhất thời có chút nóng nảy, nàng vội nói: “Ta chạy một mình, không liên quan đến bất kỳ ai cả!”


Sở Hạo híp mắt lại, buông lỏng tay: “Xem ra tình cảm không tệ.”

Diệp Ngưng Hoan bị hắn nhìn chòng chọc đứng ngồi không yên, trên trán lại tiết ra một tầng mồ hôi mỏng.

Người này hỉ nộ vô thường, lúc tốt lúc xấu căn bản không đoán ra hắn suy nghĩ cái gì. Sương Lăng vốn không liên quan đến việc này, mặc kệ Sương Lăng có phải là người của Đông Lâm Vương hay không, nàng đều chưa bao giờ nghĩ đến chuyện muốn mượn sức hắn mà chạy trốn.

Diệp Ngưng Hoan hít một hơi, cố gắng làm cho mình bình tĩnh, trực tiếp nhận tội: “Ta mượn dòng nước ở Lạc Vãn Đình mà chạy trốn, ra Huệ Hà tới chân núi Phong Duyệt.”

Hắn hơi hất mày, giống như đang suy nghĩ lời này là thật hay giả.

Diệp Ngưng Hoan nói bổ sung: “Thấy nhiều người đến đây, ta sợ hãi, cho nên mới tìm cơ hội bỏ trốn… Ta căn bản không có nghĩ đến…”

Sở Hạo nói: “Sở Chính Diêu lúc trước phân phó nàng thế nào?”

Diệp Ngưng Hoan chỉ cảm thấy một nỗi buồn dâng lên, giọng nói có phần không lưu loát: “Chưa từng phân phó ta cái gì cả…” Nghĩ một chút, còn nói, “Điện hạ, kỳ thật ta…”

Vừa nói được một nửa, Sở Hạo đột nhiên đứng dậy, không để ý tới nàng mà rời khỏi.

Diệp Ngưng Hoan trợn mắt há mồm, nửa cái miệng không khép lại được. Thật sự là bị hắn làm cho sửng sốt, cũng không biết hắn rốt cuộc có ý tứ gì.

Bấm vết thương của nàng, chẳng lẽ là vì muốn nhìn nàng nũng nịu vô lực khóc lóc sao? Cả buổi trời cũng chưa nói đến trọng điểm, bây giờ nàng muốn chủ động nhận tội, mình không hề có giá trị nào, hắn lại không nghe!

Diệp Ngưng Hoan nghiêng vẹo một lúc lâu, cảm thấy vừa đau lại vừa mệt. Trong phòng không có người, nàng cố sức cả buổi, lại bởi vì vừa động một cái là đau muốn chết, căn bản cũng không nằm xuống được, cuối cùng cứ nghiêng vẹo như vậy mà thiêm thiếp ngủ.

Sở Hạo đứng ở hành lang ngoài cửa, Thụy nương dẫn hai tiểu nha hoàn tới hành lễ. Thụy nương ra hiệu cho nha hoàn đi vào trước, còn mình thì theo Sở Hạo ra hoa viên bên cạnh ao: “Điện hạ, vừa rồi nàng ta nói gì?”

“Ngươi vẫn hoài nghi Sương Lăng liên lạc với nàng ta?” Sở Hạo hỏi lại, vẻ mặt có chút không yên lòng.

Thụy nương nói: “Trừ hắn ra thì còn có ai? Hắn biết nha đầu kia vào Tịnh Viên, lập tức chạy tới chỗ ngài đòi người. Hắn chưa từng không có chừng mực như vậy? Nhất định là cùng nha đầu kia…” Nhìn thoáng qua Sở Hạo, bà không dám tiếp tục nói nữa, dừng một chút rồi đổi đề tài, “Tháng sáu hắn nhận lệnh vào Tịnh Viên, cuối tháng sáu nha đầu kia bỏ chạy, hơn nữa còn chạy tới chân núi Phong Duyệt.”

Ánh mắt Sở Hạo có chút sâu xa, nói: “Ừ, tình cảm bọn họ quả thật không tệ.” Hắn vừa nhắc tới Sương Lăng, Diệp Ngưng Hoan lập tức trắng bệch, sợ liên lụy hắn.

Thụy nương có chút sốt ruột: “Vậy sao ngài không…”

Sở Hạo cười cười: “Cũng là vì như vậy, nếu Sương Lăng thật sự muốn giúp nàng ta, tuyệt đối không thể để nàng ta chạy tới núi Phong Duyệt.”

Thụy nương trầm mặc một lúc, nói: “Diệp Ngưng Hoan này tâm không yên, huống hồ nàng ta ở Nhã Nhạc Cư đợi nhiều năm như vậy, cho dù không tham dự vào, nhiều năm luyện vũ kỹ, chiêu thức cũng có chút tinh thông. Người như vậy giữ ở bên người thật sự khiến người ta không thể yên tâm, sao ngài còn khổ sở giữ nàng ta lại…”

Thụy nương vốn định nói, dù sao Sương Lăng có tâm tư với nàng, đơn giản thuận nước giong thuyền. Như vậy cũng giảm bớt phiền toái cho mình, Sương Lăng nhất định bởi vậy mà cảm kích, càng thêm nguyện trung thành, sao lại không làm?

Chỉ có điều nhìn nét mặt của Sở Hạo, Thụy nương vẫn nuốt lời này trở vào, chỉ khéo léo nói: “Hoàng thượng chỉ muốn mượn điện hạ hành sự, điện hạ tình cảnh gian nan, vẫn nên cẩn thận chút, đừng để mấy thứ vặt vãnh làm hỏng chuyện.”

Sở Hạo khẽ cười cười, nói: “Nàng ta rất thú vị, thả đi thì đáng tiếc.”

Thụy nương sững sờ nhìn vẻ mặt của hắn, Diệp Ngưng Hoan này quả thật kỳ lạ, nàng ta ở Nhã Nhạc Cư được huấn luyện mấy năm, thuở nhỏ được dạy lấy sắc đẹp dụ dỗ người khác thế nào. Nhưng đến Tịnh Viên lại không chịu an phận, ở sâu trong Lệ Thủy Các không nghe ngóng tin tức bên ngoài, lại mượn Công chúa gả xa lần này mà chuồn mất, đám người Tôn quản sự cứ thế không phát hiện. Mặc dù bà thêm mấy nô tì vào đây là do Hoàng thượng nghi ngờ mà đưa đến, đến lúc đó nhiều người lắm mắt, nhưng nàng ta là một người sống, trước đó nếu không nghiên cứu địa hình để bố trí, làm sao có thể đi không dấu vết như vậy? Đủ loại dấu hiệu cho thấy, nàng ta hành sự bình tĩnh lại có tính toán, cũng không phải là một người dễ dàng kích động bất kể hậu quả. Nhưng nàng ta hoàn toàn không tính toán gì sau khi bỏ trốn, chỉ ôm mấy trăm bạc, không ai tiếp ứng cũng không có hộ tịch, chẳng lẽ có thể tốt hơn việc ở trong Tịnh Viên sao? Thật không hiểu liều sống liều chết như vậy là vì cái gì.

Ánh mắt Sở Hạo kéo dài, hắn lại thấp giọng nói: “Thật ra thì ta rất hâm mộ nàng ta.”

Thụy nương lại ngẩn ra, nhìn Sở Hạo nhưng lại không biết nói cái gì cho tốt.

Sở Hạo đưa tay khoác lấy bả vai Thụy nương, ra vẻ ngây ngô tựa như đứa trẻ: “Ta đói bụng rồi, cho nhà bếp làm chút món ăn đi?”

Thụy nương bất đắc dĩ, cười than thở: “Biết rồi, sẽ phân phó ngay đây.” Nhìn bộ dáng đùa giỡn kia của hắn, bà không kềm được mà nói thêm, “Nàng ta là cái thứ gì? Điện hạ cần gì phải hâm mộ? Nếu tính tình nàng ta lỗ mãng, kỳ quái như vậy lại hợp ý ngài, vậy thì giữ lại. May mà không chết, bằng không cơn tức này của điện hạ không biết phải xả đi đâu.”

Thụy nương thấy Sở Hạo chỉ cười không nói, vì thế cũng không nói thêm nữa, một mực đi thu xếp cơm nước cho hắn.

Nữ nhân này là Vĩnh Thành Vương đưa tới, Thụy nương ít nhiều cũng còn khúc mắc. Nhưng chỉ cần hắn vui, bất quá chỉ là về sau cho người giám sát chặt chẽ chút, đừng để cho nàng gây chuyện nữa là được.

Diệp Ngưng Hoan bởi vì đau đớn mà tỉnh lại, trước khi mớm thuốc cho nàng, tiểu nha hoàn nhẹ tay đổi thuốc trên chân cho nàng, thấy nàng tỉnh lại thì khẽ mím môi áy náy cười nói: “Cô nương tỉnh rồi? Chốc nữa lại uống bột thuốc giảm đau nhé?”

Diệp Ngưng Hoan nói: “Làm phiền rồi.”

Nàng chẳng qua chỉ là một món đồ chơi, không được chiều chuộng như thế. Bên ngoài, hoàng hôn đã buông xuống, nàng nhẹ giọng hỏi: “Phiền hỏi tỷ tỷ một tiếng, hôm nay là mùng mấy? Đây rốt cuộc là đâu?”

Nàng ta cười nói: “Hôm nay là mùng bảy tháng hai, nơi này là Tịnh Viên, tây các Liêu Hoa Thai. Em tên là Đông Anh, vẫn hầu hạ ở đây, trước kia chắc người không để ý.”

Hoá ra vẫn đang ở Tịnh Viên, Liêu Hoa Thai là toà nhà chủ đạo ở đây, có hai lầu. Diệp Ngưng Hoan chưa đến tây các bao giờ, bởi vậy cảm thấy xa lạ. Người hầu hạ ở đây không ít, chưa thấy qua cũng bình thường.

Đông Anh nhìn nàng, nhẹ giọng khuyên: “Thụy Đại cô cô dặn, người cứ an tâm tịnh dưỡng. Vất vả lắm mới nhặt được mạng trở về, nhưng đừng làm chuyện ngu xuẩn nữa.”

Diệp Ngưng Hoan khẽ lên tiếng, nhận lấy thuốc từ trong tay nàng ta. Bất kể nói như thế nào, nàng cũng coi như đã nỗ lực một lần. Đi một vòng qua Quỷ Môn Quan cũng coi như có phần tỉnh ngộ, tuy là còn muốn thoát khốn muốn sổng chuồng, nhưng chỉ dựa vào chút dũng khí và khôn vặt là không đủ.

Mặc kệ Sở Hạo giữ mạng nàng lại là vì lý do gì, ý đồ kiềm chế Sương Lăng cũng được, hoặc là muốn lấy thêm nhiều bí mật của Nhã Nhạc Cư cũng thế, trong lòng nàng rõ ràng, nàng căn bản không có giá trị.

Vốn định nói rõ với Sở Hạo, sau đó cảm thấy thoải mái, nhưng hắn lại đi rồi, làm hại một chút dũng khí của nàng lại tan hết bảy tám phần.

Diệp Ngưng Hoan cứ ngoan ngoãn nằm trên giường hơn mười ngày, vết thương trên tay dần dần khỏi, nhưng để lại một vết sẹo rất sâu. Thoạt nhìn giống đem hai nửa bàn tay hợp lại, thật dữ tợn. Hơn nữa hoàn toàn mệt mỏi, ngay cả nắm tay cũng khó khăn.

Vết thương trên người, ngoại trừ trước ngực bị nặng nhất ra, những vết thương ngoài da khác cũng dần khỏi, chỉ có điều da thịt trơn mềm toàn thân cũng khó mà không giữ lại mấy dấu. Lúc trước Sở Hạo chính là coi trọng thân thể này của nàng, nay sẹo khắp người, hắn phỏng chừng cũng không còn hứng thú gì, bởi vậy ngoại trừ ngày đó mới tỉnh lại ra thì còn lại chưa gặp hắn.

Mỗi ngày đều có đại phu lại đây, kê đủ các loại thuốc cho nàng uống. Vị giác bắt đầu thoái hóa, cái gì đến miệng đều như nhau, nỗi đau đớn muốn xoa dịu vị thuốc càng thêm sâu sắc, mà hứng thú ăn cơm lại càng ngày càng giảm.

Trong đầu nhiều lần nghĩ đến câu nói kia của Sương Lăng: Cho dù không ai đối xử tốt với muội, dù sao cũng nên tốt với bản thân mình. Nếu Sở Hạo không xử lý nàng, nàng cũng không cần thiết suy nghĩ lung tung khiến mình ngột ngạt.

Tới mười tám tháng bảy, Tết Trung Nguyên (*) vừa qua không lâu. Diệp Ngưng Hoan cuối cùng có thể chậm rãi đi ra tây các, ra tiểu viện phía tây Liêu Hoa Thai hóng gió một chút. Đông Anh một mực săn sóc, một tấc cũng không rời nàng, giống như sợ nàng chân vừa chạm đất thì chuẩn bị chạy trốn.

(*) Tết Trung Nguyên: rằm tháng bảy âm lịch

Gần thu, nhưng thời tiết vẫn rất nóng, ánh mặt trời chói lọi xuyên qua kẽ lá, nhưng Tịnh Viên này có chút râm mát. Ánh sáng rọi lên người, làm cho Diệp Ngưng Hoan cảm thấy có vài phần thanh thản dễ chịu.

Diệp Ngưng Hoan dựa vào một gốc cây bạch quả phơi nắng, một thị nữ đi đến, tên là Hạ Lan, gần đây vẫn cùng Đông Anh săn sóc nàng. Hạ Lan thấy nàng dựa vào, cười tủm tỉm nói: “Điện hạ ở đông lâu dùng bữa, gọi người qua đó cùng dùng.”

Diệp Ngưng Hoan sửng sốt, hôm nay nàng vừa đi đi lại lại được một chút, Sở Hạo liền phái người đến gọi nàng, rõ ràng rất quan tâm đến tiến triển thương thế của nàng nha!

Hắn không đếm xỉa tới thì thôi, càng quan tâm như vậy, trong lòng Diệp Ngưng Hoan càng phát cáu. Lấy nguyên tắc bỏ vốn càng nhiều thì chờ mong đền đáp càng cao mà xét, Diệp Ngưng Hoan căn bản không dám tưởng tượng, chờ đến lúc hắn biết nàng căn bản không biết bí mật nào của Vĩnh Thành Vương thì cảm thấy thiệt thòi thế nào.

Phỏng chừng hắn sẽ tức giận mà trực tiếp bẻ nàng thành hai nửa, không làm được thì sẽ dùng cách lăng trì chăng? Tuy là mình đã nghĩ tới hậu quả, nhưng trải qua một phen vẫn cảm thấy rợn cả tóc gáy.

Diệp Ngưng Hoan bất chấp khó khăn, Hạ Lan và Đông Anh đỡ nàng từ từ đi đến đông các. Đến phòng khách, Sở Hạo đang ngồi ăn cơm, Thụy nương đang gắp thức ăn cho hắn.

Thấy nàng tiến vào, Sở Hạo ra hiệu mang thêm cái ghế lại đây, lại sai người lấy thêm chén đũa. Ngồi ngang hàng như vậy, thật là cho nàng sĩ diện! Diệp Ngưng Hoan liếc mắt nhìn lên trên bàn, vịt nấu bát bảo, thịt chưng anh đào, chân giò hun khói, tổ yến xào măng, chân ngỗng hầm, cá xào lăn… Thật phong phú nha!

Nàng thật sự hư nhược, sao có thể chạy tới ngồi bên cạnh hắn, liền chậm rãi đến bên cạnh bàn, muốn hành lễ, dứt khoát trực tiếp quên đi.

Sở Hạo liếc nàng một cái, căn bản không cho nàng nói nhảm: “Bớt làm trò đi, ngồi xuống ăn cơm.”

Diệp Ngưng Hoan sửng sốt một chút, Hạ Lan và Đông Anh dường như kiên quyết nhấn nàng xuống, thân thể Diệp Ngưng Hoan đã hư nhược nay càng thêm hư, vội vàng bị hù doạ mà trực tiếp ngồi xuống.

Sở Hạo mặc một thân áo trắng, vẫn cảm thấy bạch y công tử rất cợt nhả, chỉ có điều cũng phải thừa nhận hắn thật là một tên tự cao tự đại. Áo trắng thêu bạc, viền hoa bên hông hoa lệ, khiến nàng không khỏi cảm thán, thật sự là mặc đồ tang hả!

Đông Anh đứng bên cạnh nàng gắp thức ăn, Diệp Ngưng Hoan bị thương rất nặng, tay gần như tàn phế, hơn nữa nàng trước kia đã mang bệnh tật, tay phải bị thương, hợp với tay trái cũng bắt đầu yếu ớt.

Nay tay phải không dùng được, dùng tay trái ăn cơm vô cùng nhọc nhằn, hơn nữa lại bởi vì Sở Hạo ở bên cạnh nàng, phải chú ý phong thái, ăn càng thêm không được tự nhiên. Vốn miệng đã không có mùi vị, nay càng cảm thấy như đang nhai sáp.

Sở Hạo từ từ ngừng lại, nhìn bộ dáng ăn cơm không mở miệng của nàng.

Diệp Ngưng Hoan cúi đầu ăn, đột nhiên cảm thấy bầu không khí không ổn lắm, vừa ngẩng đầu một cái, lại thấy hắn đang nhìn nàng chằm chằm không chớp mắt, nhất thời miếng nấm hương đang ngậm nuốt cũng không được mà nhả ra cũng không xong.

Sở Hạo hỏi: “Khi nào thì nàng bắt đầu không nếm ra mùi vị?”

Diệp Ngưng Hoan sửng sốt, vội nuốt miếng nấm hương xuống. Nàng cũng không phải hoàn toàn không nếm ra, chỉ là trong miệng cảm thấy nhạt. Nhưng sao hắn lại phát hiện ra?

Nàng ấp úng: “Thật ra thì cũng không phải không nếm…”

“Hỏi thì nàng trả lời đi!” Sở Hạo đập đũa lên trên bàn, giọng điệu đột nhiên nghiêm nghị, khiến nàng run rẩy cả người.

Nhìn đôi mắt tối đen như mực của hắn, có một loại cảm xúc không nói nên lời đang chan chứa trong lòng.

Nàng nói: “Sau khi tỉnh lại thì cảm thấy ăn lạt.”

Nghe xong, Sở Hạo nói với Thụy nương: “Bưng trà súc miệng ra cho nàng ấy.”

Một chén trà nóng nhanh chóng được đưa đến trước mắt.

Diệp Ngưng Hoan nhìn nước trà, tay trái không tự chủ được mà hơi cuộn lại. Nàng không có giá trị như hắn tưởng tượng, không thể cung cấp tin tức gì của Vĩnh Thành Vương cho hắn. Nàng chạy trốn chính là tính khí nhất thời, vận khí không tốt chọn cùng con đường với Công chúa. Nàng không có bản lĩnh bày mưu tính kế vì quý nhân tranh quyền đoạt thế, vốn liếng hắn bỏ ra căn bản không có khả năng đền đáp.

Trước kia là nhất thời tham món ngon, nhìn trúng gân cốt mềm mại da thịt mềm nhẵn của nàng, nay tay phải nàng đã phế lại còn thêm vết sẹo, ngay cả giá trị làm hắn nhất thời vui thích cũng mất đi.

Nghĩ đến kết cục khiến sự chờ mong của hắn tan vỡ, Diệp Ngưng Hoan càng thêm như đứng đống lửa, như ngồi đống than.

Sợ hãi đến cực hạn sẽ tạo thành phẫn nộ, hồn khí đập vỡ bình thoáng chốc trào ra. Nàng không nhận trà, chỉ hơi nhếch môi nhìn hắn. Thấy hắn càng lúc càng cau mày, Diệp Ngưng Hoan cố gắng bình tĩnh lại. Thà rằng lúc này đắc tội với hắn, cũng không muốn lại lừa mình dối người, sống thế này cũng được, thành thật khiến hắn bóp chết nàng cũng xong hết mọi chuyện.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 26.03.2016, 02:42
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 06.08.2015, 23:40
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 537
Được thanks: 406 lần
Điểm: 9.36
Có bài mới Re: [Cổ Đại] Ngưng Hoan, Trục Hoan Ký - Đương Mộc Đương Trạch - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Ngưng Hoan – Trục Hoan Ký

Tác giả: Đương Mộc Đương Trạch

Edit: Kannie94

Chương 4: Quân tâm khó phỏng đoán [2]


Sở Hạo thấy nàng không có ý phối hợp, cũng không nói lần thứ hai, mà tự nhiên cầm lấy chiếc khăn tẩm hương trên bàn lau tay.

Đông Anh vừa thấy, vội vàng bưng trà đến bên môi Diệp Ngưng Hoan, thấp giọng nói: “Nhanh súc miệng đi.”

Diệp Ngưng Hoan thấy vẻ mặt nàng ta có chút kích động, chung quy không muốn làm liên lụy tới người vô tội, liền cầm lấy tay nàng ta, trực tiếp hớp hai ngụm, Hạ Lan bưng cái lọ nhỏ bên cạnh trừng mắt.


Diệp Ngưng Hoan khẽ thở ra một hơi, vừa định nói chuyện, nào biết Sở Hạo đột nhiên thò tay sang đây. Hầu như ngay cả phản ứng đều không có, nàng bị khuỷu tay hắn kìm lại, lưng húc vào hắn, đầu ngửa trên khuỷu tay hắn. Hai tay bị hắn kìm ra sau lưng, không cần hắn xuống tay thì mình cũng rút không ra.

Động tác của hắn liền mạch lưu loát lại vô cùng đột ngột, Đông Anh và Hạ Lan kinh hãi thiếu chút nữa là đụng ngã lăn cái bàn, vội vàng lui về sau mấy bước cúi đầu đứng bên cạnh.

Diệp Ngưng Hoan dù sao cũng luyện nhu công mười mấy năm, bản năng trong nháy mắt liền phát ra, nhấc chân muốn giơ lên. Sở Hạo như là đoán được, hai chân vắt lại, Diệp Ngưng Hoan trực tiếp bị quấn thành một cây gậy, cũng không thể động đậy. Trạng thái này hoàn toàn giống nàng lần trước suýt nữa bị bẻ gãy!

Hắn cố định bả vai nàng, tay trái thuận thế nhéo cằm nàng, tiếp theo tay kia thì vòng lại đây, trực tiếp kéo đầu lưỡi nàng ra ngoài!

Diệp Ngưng Hoan điên rồi, trong cổ họng ù ù kêu loạn, thật sự không ngờ hắn lại có thể như vậy. Răng căn bản không khép lại được, đầu lưỡi bị hắn bóp phát đau. Nàng vừa trừng hắn vừa giãy giụa tránh ra, hắn cũng không để ý, cúi đầu cẩn thận xem.

Trước mắt Diệp Ngưng Hoan mơ hồ một mảnh, ngực lại khó chịu, cảm giác như sắp nứt ra, đau đến mức nàng thấy choáng váng, lại có ý muốn nôn. Đầu lưỡi bị hắn kéo như vậy thật sự là xấu hổ muốn chết! Thằng nhãi này vốn là muốn thế nào thì được thế đó, trước đó tùy tiện bẻ nàng, bây giờ lại kéo đầu lưỡi. Không có vị giác thì có thể nhìn ra cái rắm gì hả!

Những người xung quanh căn bản không dám nói, ngay cả Thụy nương cũng có hơi sửng sốt, hiển nhiên không ngờ hắn lại tự thân động thủ, sau một lúc lâu mới nhớ tới, lại cầm lấy một chiếc khăn xếp đưa tới bên cạnh Sở Hạo.

Sở Hạo rốt cuộc cũng buông đầu lưỡi Diệp Ngưng Hoan ra, lại không để nàng tự do, vừa lau tay vừa giương giọng gọi người cầm túi kim tới, tiếp theo nới lỏng chân, xách hông nàng kéo dậy. Động tác của hắn nhìn như thờ ơ, nhưng Diệp Ngưng Hoan căn bản không thể phản kháng, đành phải mặc hắn túm nàng như con gà con mang trở về phòng.

Sở Hạo ném nàng lên trên giường, gian phòng này lấy ánh sáng vô cùng tốt, giữa trưa ánh mặt trời rọi vào, sáng đến độ chói mắt. Hắn ngồi ở bên giường, Đông Anh bưng chậu nước cho hắn rửa tay. Xem xét tư thế này, rõ ràng chính là tính tự mình cầm đao. Lại nhìn túi kim người kia đang cầm, còn bày một cái thùng trà, bên trong chất đầy khăn sạch, trong lòng đột nhiên nhảy dựng phát đau.

Hắn rửa tay xong, cầm lấy túi kim, dùng cây nhíp nhỏ rút ra mấy cây ngân châm nhỏ như sợi lông. Có người cầm một cái chén hoa mai lại đây, hắn châm cây kim vào bên trong.

Diệp Ngưng Hoan cũng không ngửi ra mùi vị gì khác thường, không biết bên trong là cái gì.

Thừa dịp lúc này, hắn đảo mắt nhìn nàng nói: “Qua đây ngồi.”

Có kinh nghiệm lần trước, lần này nàng không đợi hắn kéo lại, ngoan ngoãn đi qua, bàn chân đưa về phía hắn. Thấy nàng phối hợp như thế, hắn không hề để ý tới, lập tức hí hoáy cây kim trong chén nhỏ. Một lát sau, hắn lấy một cây kim từ trong chén, một tay bắt lấy cằm nàng nói: “Mở miệng ra, đưa đầu lưỡi lên hả họng.”

Diệp Ngưng Hoan ngoan ngoãn há mồm, đột nhiên nghĩ một chút, rụt đầu lưỡi về nói: “Chảy nước miếng thì làm sao bây giờ?”

Sở Hạo liếc nàng một cái, tức giận nói: “Thì đánh nàng!” Tuy là nói như vậy, nhưng bên cạnh đã có người chuẩn bị khăn rồi.

Diệp Ngưng Hoan rất hối hận mình đã hỏi câu kia, liền dựa theo sự phân phó của hắn mà ngoan ngoãn làm theo.

Hắn lại gần, nàng thấy hắn rũ mắt xuống, lông mi như bóng râm, khiến ngũ quan của hắn đều vô cùng dịu dàng.

Cũng không cảm thấy đau, chỉ là có hơi hơi tê. Nếu là trước kia, đổi thành Vĩnh Thành Vương chữa trị cho nàng như vậy, đánh chết nàng cũng không muốn, bởi vì rất xấu, nữ nhân đều hi vọng mang mặt tốt nhất bày ra cho người mình thích.

Nhưng mà nếu Vĩnh Thành Vương giúp nàng trị liệu, cho dù y là đại phu đi chân trần, nhất định trong lòng cũng cảm thấy ngọt… Nàng phát giác mình lại suy nghĩ quá nhiều.

Kim đâm rất nhanh, Sở Hạo vừa co tay lại, nàng lập tức ngậm miệng liều mạng nuốt nước miếng, cũng không quản trên cây kim có bôi thuốc hay không, hoặc là có thể không nuốt cây kim vào bụng hay không.

Sở Hạo ra vẻ không kiên nhẫn, bóp mặt nàng: “Mở ra nữa, còn chưa động kim đâu.”

Cứ như vậy, hắn châm một lát, nàng nuốt một lát, hắn lại châm một hồi, tốt xấu gì cũng không có trò hề nước miếng giàn giụa. Chờ hắn thu kim lại, nàng mới nhớ tới, hình như không hơ kim trên lửa, bình thường không phải đều hơ trên lửa sao?

Nghĩ lại một chút, không sao cả, đã ốm yếu nhiều bệnh toàn thân, dù sao không lâu nữa hắn cũng sẽ biết mình vốn đã hao mòn, mệt quá.

Hắn vừa rửa tay vừa nói với Diệp Ngưng Hoan: “Không cần châm mỗi ngày, chỉ có điều phải ăn kiêng.”

Nhìn một bên mặt của hắn, lúc này thật giống thầy thuốc.

Lại còn có thể châm cứu, Vương gia không cần đa tài đa nghệ như vậy chứ?

Gật gật đầu đáp ứng, có người vội bưng thuốc tới cho nàng uống. Sở Hạo đứng lên đi ra ngoài, cũng không biết là tiếp tục ăn bữa cơm kia hay là đi rồi.

Uống thuốc xong, một lát sau thấy hắn không trở về, Diệp Ngưng Hoan chống người dậy chuẩn bị trở về, có hơi choáng váng hoa mắt, ngực thật sự đau, muốn xem vết thương có lại nứt ra hay không.

Nào biết nàng chưa đi được một bước, chợt nghe bên ngoài có tiếng ồn, Thụy nương đã trở lại, đi theo phía sau là mấy nha hoàn khác, trong đó một người ôm một chiếc hộp dài trong tay.

“Cô nương đừng lộn xộn, vết thương nứt ra bây giờ.” Thụy nương cho người ta đặt chiếc hộp xuống, phân phó Đông Anh, “Đổi thuốc cho nàng ấy, nghỉ ở đây trước rồi nói sau.”

Diệp Ngưng Hoan nhìn Thụy nương, nói: “Đại cô cô, ta có mấy lời muốn nói với Vương gia.”

Vẻ mặt Thụy nương vô cùng bình tĩnh, thản nhiên nói: “Vương gia đi ra ngoài rồi, đợi ngài ấy trở về rồi nói sau.”

Diệp Ngưng Hoan suy nghĩ một chút, lại nói: “Vậy ta nói với cô cô cũng được.”

Thụy nương khẽ thở dài, có chút bất đắc dĩ: “Tính tình này của cô nương vẫn là sửa một tí đi, tội gì chứ?”

Lời này có hơi ù ù cạc cạc, dường như trách nàng đang hưởng phúc nhưng không biết hưởng. Diệp Ngưng Hoan còn chưa phản ứng kịp, Thụy nương đã mang người nghênh ngang mà đi.

Đông Anh tay chân lanh lẹ đổi thuốc cho nàng, vết thương có hơi nứt ra, nhưng dù sao cũng tốt hơn nhiều, cũng không chảy bao nhiêu máu. Đông Anh vừa giúp nàng bôi thuốc vừa không thể thiếu nói mấy lời khuyên nhủ, cái gì mà đừng làm chuyện ngu ngốc nữa, đừng nghịch ý Vương gia nữa, đừng không biết tốt xấu gì đó nữa, không khác mấy lời Lý Vân khuyên nàng lúc trước lắm.

Diệp Ngưng Hoan cắm đầu nghe, đợi sau khi nàng ta nói thoả thuê xong, Diệp Ngưng Hoan nói: “Lý Vân bên Lệ Thủy Các… Ta có thể…”

Đông Anh nháy mắt mấy cái: “Bỏ đi nhé, lúc trước rất…” Đột nhiên nhớ tới, “Chả trách người không biết, hôm đó người chạy…”

Diệp Ngưng Hoan kinh ngạc, kéo tay áo nàng ta hỏi: “Sao lại thế này?”

Đông Anh có hơi do dự, Diệp Ngưng Hoan trưng nụ cười cầu xin nàng ta: “Ngươi đã khuyên ta, tất nhiên ta sẽ nghe lời ngươi. Nhưng dù sao vẫn cứ nói cho ta một chút, bằng không, về sau lại xúi quẩy làm liên luỵ ngươi.”

Đông Anh thở dài: “Quên đi, dù sao cũng không có gì quan trọng. Hôm đó Lỗ Bình Công chúa rời kinh, Hoàng thượng và Thái hậu đều đến đây, một là vì tiễn Công chúa gả xa, hai cũng là vì lo lắng cho Vương gia. Thái hậu cố ý ở lại hai ngày, Vương gia liền đi dạo với Thái hậu, kết quả nhìn thấy chư vị cô nương. Thái hậu không mấy hào hứng, nói Vương gia càng ngày càng không có gia…” Nói tới đây, Đông Anh vội vàng thu đầu lưỡi lại, còn nói, “Thái hậu khai ân, cả tịch cũng xoá.”

Diệp Ngưng Hoan nghe xong mà hai mắt đăm đăm, trong lòng hối hận. Sớm biết như thế, trước đó cần gì chạy trốn? Ông trời kia, đừng chơi người ta như vậy chứ!

Đông Anh nhìn vẻ mặt của Diệp Ngưng Hoan, còn nói: “Nay Vương gia không tính toán nữa, người coi như là vượt qua thời cơ tốt, nên mọi chuyện thuận theo ý ngài ấy, không chắc đến lúc đó về phủ, cái gì không nên cũng không buồn?”

Diệp Ngưng Hoan đều tê cứng, lời Đông Anh nói hoàn toàn không nghe vào, từ lúc nàng ta đổi thuốc, thay y phục, đến trải giường. Từ đầu đến cuối, trong đầu đổi tới đổi lui chính là một câu: Thái hậu khai ân, cả tịch cũng xoá. Sau đó tự do vô hạn…

Nàng chìm vào giấc ngủ trong sự hối hận vô bờ, gần đây thân thể không được việc gì, ngủ cũng nhiều. Cũng không biết trải qua bao lâu, cái lạnh lặng lẽ kéo tới, khiến nàng không khỏi run lập cập, rét cóng mà tỉnh dậy.

Rõ ràng là ngủ trên giường trước song cửa sổ, ánh mặt trời rất tốt, cả người ấm áp, nhưng lúc này lại thấy bản thân trở lại giường, một gương mặt khiến nàng giật cả mình, nhất thời không còn buồn ngủ.

Trời đã tối rồi, nhưng ánh đèn cầy phản chiếu cả căn phòng sáng trưng, rèm kéo lại, trên bàn đầu giường còn bày đèn, khiến một bên giường sáng lên. Sở Hạo dựa vào bên giường đọc sách, mặc sam mỏng màu trắng, cột mái tóc dài kia lại, rũ xuống mấy sợi tơ mềm.

Sở dĩ lạnh như thế, thân thể Diệp Ngưng Hoan không tốt là một mặt, huống chi trên giường chỉ có một chiếc chăn mỏng, trong phòng lại bày một cái chậu rửa tay chạm băng. Vốn trong phòng này đã râm mát, lại gần thu, sớm muộn gì cũng lạnh, lại để một thứ khắc băng như vậy càng khiến Diệp Ngưng Hoan cảm thấy trong phòng như đang bước vào ngày đông lạnh lẽo.

Diệp Ngưng Hoan không khỏi oán thầm, sức chịu lạnh của hắn cũng tăng lên chăng? Hè nóng ở đây cũng không hẳn là nóng, nay vào thu lại còn bày băng!

Nàng há miệng run rẩy cuộn tròn một bên, lén lút kéo chiếc chăn mỏng lại phủ lên người. Sở Hạo chỉ nghiêng ngả đọc sách ở đằng kia, dường như căn bản cũng không chú ý tới nàng.

Diệp Ngưng Hoan cũng không lên tiếng, trong lòng bất ổn. Bây giờ cho nàng ngủ ở đây, không phải lại nổi thú tính đi? Hiện giờ mỹ nhân trong viện đều bị mẹ hắn cho chạy hết, hắn bụng đói ăn quàng lấy nàng làm rượu và thức ăn cũng là có khả năng. Nàng vội vàng nhắm mắt lại ép buộc mình ngủ tiếp, nhưng ánh sáng chói mắt quá, chăn lại vô cùng mỏng, sau khi tỉnh dậy vì rét cóng muốn ngủ cũng ngủ không được, khiến hắn kéo theo sự tra tấn như vậy thật sự là rất thống khổ!

Nghe tiếng lật sách sột soạt của hắn, cũng không mảy may có ý đi ngủ, Diệp Ngưng Hoan thật sự chịu không nổi nữa, hơi chống người mở miệng: “Điện hạ.”

Sở Hạo quay đầu liếc nàng một cái: “Tỉnh rồi? Đi đổi chén trà cho ta.” Mấy lời sai bảo rõ ràng như thế, khiến cho tính tôi tớ của Diệp Ngưng Hoan phát tác, đành phải đứng dậy. Chân dài của hắn cản lại phía ngoài, căn bản cũng không có ý cho qua, Diệp Ngưng Hoan mất cả buổi mới đi xuống được.

Vừa động vết thương lại có hơi đau, nàng miễn cưỡng lê giày, tới gian ngoài mới phát hiện một người cũng không có, nhưng lại bày một bình trà. Nàng rót chén trà đưa cho hắn, đặt ở đầu giường: “Mời dùng trà.”

Hắn đáp một tiếng, mí mắt cũng không nâng, vẫn ngồi đó đọc sách.

Diệp Ngưng Hoan trầm mặc một lát, cố lấy dũng khí định mở miệng, Sở Hạo hơi hất mày, lười biếng hỏi: “Bệnh tích trong người nàng là thế nào?”

Diệp Ngưng Hoan sửng sốt một chút, rũ mắt nói: “Vốn đã không tốt, lại tích tụ lâu ngày ở trên người.”

Bốn năm trước vì luyện điệu “Nguyệt thực” mà nàng dùng phương pháp khoét cốt kéo gân, từ đó đứt mà không đứt, cử động thì như cũ, nhưng mềm mại vô cùng. Nhưng phương pháp này cũng có tai hại, thân thể hư hại hơi thở dị thường.

Thật sự là mỉa mai, dường như mỗi lần nàng cố sức làm chuyện gì, tất cả đều sai. Ví dụ như lấy phương thức cực đoan đi làm cho mình trở nên mềm mại độc nhất vô nhị, ví dụ như khổ tâm mưu tính lần chạy trốn này.

Sở Hạo không thay đổi sắc mặt, thản nhiên phun mấy chữ: “Bởi vì bên trong hư nhược, cho nên Sở Chính Diêu chưa bao giờ uỷ thác gì ở nàng?”

Nếu hắn đã mở miệng trước, Diệp Ngưng Hoan cũng thở phào nhẹ nhõm, chân mềm nhũn quỳ xuống, nói: “Nô tì không có tài cán gì, không xứng được điện hạ quan tâm, tự biết tội chết.”

Sở Hạo cau mày ném sách, ngồi thẳng người nói: “Nói bỏ đi cái gì? Cái mạng này của nàng ở chỗ ta, cho nàng sống ngày nào, nàng liền khiến ta tức giận ngày đó! Nếu ngay cả đạo lý ấy cũng không rõ, vậy quả nhiên là đầu rỗng!”

Diệp Ngưng Hoan run cả người, giống như bị cây gậy đột nhiên đánh vào gáy. Hắn sớm biết nàng căn bản không cung cấp được mật báo gì, hắn sớm biết nàng không hề có giá trị! Không, nàng giá trị ở chỗ, hứng thú của hắn còn chưa biến mất!

Nàng lại ôm người trở lại công việc của mình!

Nàng cúi đầu không nói, lời nói khó nghe, nhưng không thể không thừa nhận là lời nói thật.

Trước đó thái độ này của hắn đối với nữ nhân đã rất rõ ràng, là nàng luôn quên trọng điểm. Hắn còn hứng thú, khi nào hứng thú chưa hết thì nàng đào tẩu là không biết xấu hổ. Nàng có giá trị hay không không quan trọng, mạng của nàng càng không quan trọng, quan trọng chỉ là hắn có hứng thú hay không.

Sở Hạo hăng hái tổn thương người khác, tiếp tục nói: “Cái chuyện giấu chủ bỏ trốn này, trước nhớ cho kỹ. Nếu ở Nhã Nhạc Cư nàng không học được cách hầu hạ người khác như thế nào, nô tài ở đây một đống, vậy thì đi theo học cho cẩn thận. Chờ đến ngày nào đó ta không còn hứng thú, cho dù nàng ở đây ta còn ngại chướng mắt đâu chứ, phải biết khôn ngoan, bớt bày ra bản mặt mướp đắng suốt ngày, không thì ta đánh nàng!”

Trong phòng làm như càng thêm u ám, Diệp Ngưng Hoan cảm thấy cả người đều cứng ngắc, động cũng không thể động.

Hắn đưa tay sờ chén trà, đẩy một cái nói: “Lạnh rồi, đổi chén khác.”

Tính tôi tớ của Diệp Ngưng Hoan lại phát tác, nàng đều đã choáng váng, đầu óc không rõ ràng lắm, bộ dạng mười hai năm huấn luyện nịnh bợ quý nhân kia bắt đầu tự chủ trương nổi dậy.

Nàng giùng giằng đứng dậy, đi đổi trà cho hắn, nào biết bước chân lảo đảo, trời đất quay cuồng, lòng bàn chân mất thăng bằng, liền ngã quỵ về phía đầu giường.

Thoáng chốc một bóng trắng vụt tới, tiếp theo thân mình nhẹ nhàng liền được Sở Hạo đỡ lấy.

Cái ôm của hắn thật ấm áp, trong mắt hắn hình như có lo lắng.

Diệp Ngưng Hoan càng run rẩy, chịu không nổi cái lạnh này, giống như băng khắp thiên hạ đều đâm vào trong tim, khiến nàng không thấy chút hi vọng ấm áp.

Nàng luôn đánh giá sai phân lượng của mình, lòng tự trọng mà nàng sớm nên mất đi lúc nào cũng bất khuất muốn toả ra, làm hại nàng giày vò như vậy.

Có vài người rất thích hợp lăn lộn trong phạm vi của quý nhân, bọn họ khôn khéo, giỏi nhất là nghiền ngẫm tâm ý chủ tử; bọn họ có thể thuận thế mà làm, từng chút từng chút đạt tới chiều sâu suy nghĩ trong lòng; bọn họ có thể bảo vệ tôn nghiêm của mình, cho đến khi thoả mãn lại phóng thích.

Nhưng nàng không thể, nàng tự cho là ánh mắt tinh tường nhưng mỗi lần đều nhìn lầm, nàng tự nhận có thể mưu tính nhưng mỗi lần đều tính sai. Sở Hạo đột nhiên giật vạt áo quấn nàng lại, cau mày sờ trán nàng: “Sao lại run như vậy?”

Khớp hàm Diệp Ngưng Hoan va lạch cạch, sau một lúc lâu mới cắn ra một chữ: “Lạnh…”

Sở Hạo ngồi ở đầu giường, tự mình lấy chăn trên giường quấn nàng lại, nói: “Nàng lạnh sao không nói sớm? Miệng lại nói nhảm?”

Ngữ khí này mang theo chút oán trách nhưng vô cùng tùy ý, thật giống như là vợ chồng già với nàng, khiến đầu óc Diệp Ngưng Hoan càng loạn, nói cũng không nói nên lời, chỉ rụt lại phát sốt.

Thụy nương nhanh chóng dẫn người tiến vào, hắn phân phó: “Dẹp băng đi, cầm chăn dày lại đây, thuốc cũng xách lại đây.”

Diệp Ngưng Hoan hận không thể vùi mặt trong chăn, lúc thì làm tổn hại nàng thương tích đầy mình, lúc thì lại đối xử tốt với nàng như vậy. Thật không hiểu cái bệnh này của nàng, vết thương lại trải rộng khắp thân thể, còn có niềm vui gì để tìm.

Bị nhét vào trong chăn dày một lúc lâu, sắc mặt Diệp Ngưng Hoan mới chuyển biển tốt một chút.

Sở Hạo vén tóc nàng lên, vô cùng hứng thú tựa vào bên cạnh nàng hỏi: “Năm nay bao nhiêu tuổi? Ở Nhã Nhạc Cư mấy năm?”

“Mười bảy, ở Nhã Nhạc Cư mười hai năm.” Diệp Ngưng Hoan khe khẽ đáp lại, ngay cả nói chuyện cũng lười vòng vo. Hắn muốn cái gì là được cái đó, suy nghĩ lâu cũng uổng công, không bằng đối diện một lần.

“Ngoại trừ ca múa thì còn học cái gì? Biết chữ không?” Sở Hạo nói xong cũng nằm xuống, không hề để ý mà bắt đầu nói chuyện phiếm với nàng.

Diệp Ngưng Hoan nói: “Bất quá chỉ học chút ca múa thổi sáo gảy đàn, cũng biết được mấy chữ.”

Sở Hạo ồ một tiếng, lại hỏi: “Mấy chuyện nữ hồng có học không?” Giọng nói đã bắt đầu liêu phiêu, bước vào trạng thái buồn ngủ.

Diệp Ngưng Hoan nói: “Cũng học qua hai năm, nhưng tay nghề rất vụng về.”

Hắn thờ ơ hừ mấy tiếng: “Có học là được.”

Đúng vậy, bằng không sao cho đám ăn chơi trác táng các ngươi tìm được thú vui hả? Diệp Ngưng Hoan oán thầm, nhưng ngoài miệng lại cười gượng: “Nhảy múa miễn cưỡng cũng coi là biết sơ sơ, thêm nữa cũng không làm được.”

Sở Hạo từ từ thấp giọng: “Không sao cả, dù sao về sau cũng không cần phải luyện.”

Diệp Ngưng Hoan cười lạnh trong lòng, không luyện? Không luyện thì sau này ngài lấy ta ra tiêu khiển cho khách kiểu gì?

Nàng đang định nói gì đó, lại nghe hơi thở Sở Hạo trở nên nặng nề, đã ngủ rồi? Ngủ rất nhanh nha, đồ vô tâm vô phế!

Diệp Ngưng Hoan khinh bỉ hắn trong lòng, bị hắn quấn không được tự nhiên, lại không dám lộn xộn, sợ quấy nhiễu mộng đẹp vị đại tiên này lại bị hắn gây khó dễ.

Nàng rụt lại không nhúc nhích, thân thể lúc lạnh lúc nóng, dần dần toàn bộ trở nên ấm áp hoà hợp. Như là có cái lồng úp xuống, khiến nàng cảm thấy vô cùng ấm áp, nhưng lại bị hắn cám dỗ mà chìm vào giấc ngủ, rất là bình thản, ngay cả nằm mơ cũng không có.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 26.03.2016, 02:44
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 06.08.2015, 23:40
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 537
Được thanks: 406 lần
Điểm: 9.36
Có bài mới Re: [Cổ Đại] Ngưng Hoan, Trục Hoan Ký - Đương Mộc Đương Trạch - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Ngưng Hoan – Trục Hoan Ký

Tác giả: Đương Mộc Đương Trạch

Edit: Kannia94

Chương 5: Dịu dàng đều có giá [1]


Diệp Ngưng Hoan ngủ coi như có vẻ nhẹ nhàng, nghe thấy tiếng động liền mở mắt, đầu tiên nhìn xuống ngực. Lại có thể rụt trong ngực hắn, đầu còn gối lên vai hắn, tay trái quấn lấy thắt lưng hắn, toàn bộ thân mình đều kề sát hắn.

Khó trách ấm áp như vậy, người khi ngủ nhất định là theo bản năng tìm đến nguồn nhiệt.

Chỉ là có chút xấu hổ, may mà hơi thở của hắn còn rất sâu, bên ngoài hình như là giọng của Thụy nương, gọi mấy tiếng hắn cũng chưa phản ứng.


Diệp Ngưng Hoan vừa tỉnh, ở trong lòng hắn không đợi được, ước gì hắn nhanh chóng tỉnh dậy. Vì thế đành liều chết gánh vác trách nhiệm gọi dậy, chỉ mong hắn không tức giận mà rời giường.

Nàng đẩy hắn một cái, nhẹ giọng gọi: “Điện hạ, điện hạ…”

Tay Sở Hạo càng siết chặt, làm hại Diệp Ngưng Hoan thiếu chút nữa thì cắn vào ngực hắn. Cằm hắn cọ cọ trên đỉnh đầu nàng, im lặng trong chốc lát rồi nghiêng người động thân.

Diệp Ngưng Hoan cũng vội vàng ngồi dậy, rèm che mở ra, nô bộc lớn nhỏ nối đuôi nhau mà vào hầu hạ, lại không nhìn thấy Đông Anh và Hạ Lan, phỏng chừng chính là người hắn quen dùng.

Diệp Ngưng Hoan lén liếc mắt một cái, lặng lẽ lui đến góc sáng cuối giường, nàng không cần hầu hạ, nàng cũng không đủ tư cách. Lại nói tiếp, đây vẫn là lần đầu tiên nàng nhìn quý nhân rời giường gần như thế.

Sau khi Sở Hạo đứng lên, có nha hoàn bưng một bộ trang phục mới lại đây cho Diệp Ngưng Hoan.

Thụy nương cũng không thèm nhìn Diệp Ngưng Hoan, chỉ hầu hạ Sở Hạo đâu vào đấy. Nhiều người như vậy, nhưng đều im ắng, bỗng dưng cũng khiến Diệp Ngưng Hoan đè lại hô hấp, không dám thở mạnh.

Bọn nha hoàn cầm rất nhiều thứ, nàng liếc mắt nhìn thì choáng váng. Mọi người đều đâu vào đấy, trên giường có một cái bàn ngăn cách, lại không thể va chạm lẫn nhau hay quấy nhiễu nửa phần.

Nàng mặc xong thì lặng lẽ đi xuống góc phòng, rõ ràng tất cả mọi người nhìn nàng như không có gì, nhưng bên này nàng vừa mới xuống giường, lại có người mang mấy món đồ lại đây: một xấp khăn ướt, một lọ súc miệng, còn có một cái chén nước bên trong màu đỏ.

Diệp Ngưng Hoan sửng sốt một chút, thấy nét mặt vị tỷ tỷ này thật nhạt nhẽo, căn bản mỉm cười cũng không. Diệp Ngưng Hoan cũng không tiện trở về tắm, chỉ thấy trên khay có gì đó thì thừ người ra, cũng không biết lấy cái nào trước.

Khăn thơm, muối bột đánh răng đều biết, tuy nàng là vũ cơ, nhưng bởi vì chuẩn bị cho quý nhân, cho nên thuở nhỏ coi như là được huấn luyện một chút.

Chỉ có điều trong cái chén đỏ au này, Diệp Ngưng Hoan lại không biết là dùng để làm gì. Vừa định lấy khăn lau tay, khuỷu tay bị nha hoàn kia huých một cái, không lên tiếng, lại dùng ánh mắt ra hiệu cho nàng bưng chén nước đỏ kia lên.

Diệp Ngưng Hoan đành phải bưng lên, trong phòng lặng ngắt như tờ, nàng cũng không dám mở miệng, chỉ ngửi một chút, toả ra chút hương hoa lẫn vị bạc hà.

Mấy năm nay quả thật chưa nhìn qua những thứ này, ở đây lâu như vậy cũng chưa có ai sáng sớm cho nàng mấy thứ này. Nhất thời liếc mắt nhìn Sở Hạo ngồi trên giường, hắn đang bưng uống, tuy rằng không giống cái chén hoa văn này, mà là một cái lọ. Trong bụng hiểu ra, vội vàng học hắn uống một hơi cạn sạch.

Nghe mùi, nhưng vào trong miệng cũng không có mùi vị gì, có một luồng lạnh, lại có hơi chát, hẳn là bỏ thêm bạc hà.

Bên này Diệp Ngưng Hoan vừa mới nuốt xuống bụng, liền nghe thấy có người “khụ” một cái, rõ ràng là trong căn phòng này. Theo âm thanh nhìn lại, thấy Sở Hạo đang ho khan, nhất thời một đống nô bộc chen qua phối hợp liên tục, vây kín hắn lại, không nhìn thấy vẻ mặt của hắn.

Uống nước còn có thể bị sặc, thật sự là bé cưng nhõng nhẽo, Diệp Ngưng Hoan rất xem thường.

Quý nhân rời giường thật đúng là chuyện phiền toái! Để cho nàng ở bên cạnh nhìn, phỏng chừng là cho nàng học tập hầu hạ hắn như thế nào chăng?

Nàng vừa nghĩ vừa xoay mặt chuyển cái chén cho tỷ tỷ bên cạnh, thấy tỷ tỷ bưng khay kia trừng mắt nhìn cái chén không ngây ra như phỗng.

Uống bất nhã lắm sao? Nàng không phải là không biết xấu hổ, coi như không nhìn thấy. Định lấy muối bột đánh răng, trước nhìn thoáng qua vị tỷ tỷ này, thấy nàng ta vẫn sợ run, đơn giản không quản nữa, trực tiếp cầm mà dùng.

Nha hoàn kia liếc mắt nhìn đám người sau lưng còn đang vây quanh, tiến đến bên tai Diệp Ngưng Hoan nhỏ giọng nói: “Cái đó là nước súc miệng hoa hồng bạc hà.”

“Ồ.” Diệp Ngưng Hoan như được mở mang kiến thức gật gật đầu, súc miệng cho sạch, phun vào trong cái lọ nhỏ, mồm miệng tươi mát khiến nàng nở nụ cười buổi sớm, “Uống ngon.”

Thật ra thì rất khó uống, nhưng dù sao cũng là cho nàng thể diện, cho phép nàng và vị đại tiên này cùng nhau rửa mặt, đương nhiên phải nói uống ngon rồi.

Nghe thấy Sở Hạo lại ho khan, nhiễm phong hàn sao? Đứng trong góc, cũng không thấy rõ tình hình. Nhưng mà thoạt nhìn hắn cũng không giống như là người dễ dàng bị bệnh mà?

Nét mặt nha hoàn kia vô cùng vặn vẹo, ra vẻ không thể nhịn được nữa tiến lại gần nói tiếp: “Cái đó không thể uống…”

Diệp Ngưng Hoan nhất thời cứng đờ, bên trong không có thứ gì kỳ lạ đi? Không cho uống lại còn thơm như vậy, cái gì vậy hả hả hả! Không tự chủ được mà thò tay móc họng, bị tỷ tỷ kia níu lấy, nét mặt kia đã nói cho nàng: tiếng nôn mửa quá khó nghe, muốn ói thì trở về hãy ói!

Diệp Ngưng Hoan cảm thấy có thể trực tiếp trở về diện bích tham thiền (*) được rồi, vì sao Đông Anh không mang mấy thứ này tới? Nếu như bị món này độc chết, nàng thật sự là chết không nhắm mắt.

(*) diện bích tham thiền: dựa theo tích “Cửu niên diện bích tham thiền” của Bồ Đề Đạt Ma, ngồi thiền quay mặt vào tường trong động Trấn Vũ trên núi Thiếu Thất

Nha hoàn kia thấy nàng cứng đờ nghiêng ngả như cây tùng già, vì thế không hề để ý tới nàng nữa, bên này nhóm nô bộc hầu hạ xong đều nhẹ nhàng cất bước lần lượt rời khỏi.

Sở Hạo sảng khoái ngồi cạnh giường, Thụy nương bên cạnh nói với hắn: “Chốc nữa điểm tâm bày ở đâu?”

“Ở bên ngoài đi.” Sở Hạo liếc mắt nhìn Diệp Ngưng Hoan, nở nụ cười như có như không, Diệp Ngưng Hoan cảm thấy mặt như phát sốt, vội vàng thấp đầu không nhìn hắn. Sở Hạo cũng không cho nàng đi, cũng không thèm quan tâm, cứ để cho Diệp Ngưng Hoan ngu ngốc đứng đó.

Thụy nương còn nói: “Vũ Ninh Hầu hôm nay lại đây, ta cho người thu dọn Trúc Hương Viện, chỗ đó có mấy cây trúc che chắn lại có cảnh nước, còn thanh tĩnh, cũng thích hợp nói chuyện.”

“Được, vậy ở đó đi.” Sở Hạo phủi phủi góc áo, đứng lên đi ra ngoài, “Trong cung có động tĩnh gì không?”

Thụy nương thấy Sở Hạo hỏi như vậy, cũng không tránh Diệp Ngưng Hoan, lập tức nói: “Không có, chỉ nói nhóm của Công chúa theo hành trình đã đến Đồng Xuyên. Hưng Thành Vương ở đó chào đón, suốt đường không có gì đáng ngại. Nếu hết thảy đều thuận lợi, ước chừng trong tháng mười, Vĩnh Thành Vương có thể hồi kinh phục mệnh.”

Diệp Ngưng Hoan lặng lẽ nghe, xem ra Vĩnh Thành Vương vừa thấy thất bại, để tránh tình thế nghiêm trọng, dứt khoát đưa Công chúa trở về như cũ, phụ trách đưa đến Ô Lệ. Công chúa lá ngọc cành vàng, không thể có chút tự do, huống chi là nàng! Nghĩ như vậy, chợt thấy mình quả thật có hơi động kinh, sống ngày nào tính ngày đó là được, lăn lộn chờ chết thôi, vẫn là đàng hoàng một chút đi.

Việc này không phải chuyện đùa, Hoàng thượng khổ tâm bày bố, chẳng lẽ cứ như vậy không giải quyết được gì? Mà Vĩnh Thành Vương kia thật dám hồi kinh diện thánh sao? Nàng chỉ ngẩn người, đột nhiên cánh tay bị người huých vào, hoàn hồn lại, thấy Thụy nương đang bĩu môi nháy mắt với nàng. Sở Hạo không biết đã mất bóng dáng từ khi nào.

Thụy nương bưng một chén thuốc trong tay, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nhỏ giọng nói: “Ngươi ngoại trừ đùa giỡn ra thì sao một chút nhãn lực đều không có? Nhanh chóng uống thuốc, sau đó đi qua hầu hạ!”

Ai đùa giỡn hả? Diệp Ngưng Hoan không hiểu ra sao, huống hồ nhiều người như vậy, lại không gọi ai, nàng nhúng tay vào chi cho thêm phiền! Nàng nhìn chén thuốc trong tay Thụy nương, sao lại cho uống thuốc? Nàng đêm qua cũng không thị tẩm, nhìn đệm giường sẽ biết, căn bản không có dấu vết gì mà.

Thụy nương vừa tức vừa cười, nhẹ giọng nói: “Sao, còn nói sai ngươi? Cái đó cũng đổ vào trong miệng? Uống thì uống, còn e thẹn không uống? Thật không hiểu Nhã Nhạc Cư kia dạy dỗ ngươi thế nào. Đói bụng đến đầu óc mê muội cũng không thể đổ cái gì vào chứ!” Nói xong, bỏ chén thuốc kia vào trong tay nàng, “Mau thừa dịp còn nóng thì uống đi, cái này không giống mấy thứ trước đó, bụng rỗng mới có hiệu quả, từ hôm nay trở đi, mỗi ngày sáng sớm một chén, không được gián đoạn!”

Diệp Ngưng Hoan lúng túng nhận lấy, bụng rỗng uống thuốc, là thay đổi cách tránh thai khác sao? Bị Thụy nương quở trách một hơi, nàng cũng không tiện nói gì nữa, đành phải ngửa cổ đổ vào. Súc miệng xong thì vội vàng cúi đầu đi ra ngoài.

Rẽ ra khỏi phòng ngủ, qua tiền sảnh. Sở Hạo đang ngồi ở đại sảnh, trước mặt bày một cái bàn nhỏ, trên bàn là cháo trắng dưa cải cộng thêm bảy tám món điểm tâm hoa quả, bên cạnh còn bày sáu bảy cái, đều là mâm đầy.

Ăn điểm tâm như vậy, là heo sao!

Mấy kỹ năng hầu hạ người này, Nhã Nhạc Cư cũng có dạy một chút, tỷ như khi gắp thức ăn thì nhớ kỹ sở thích đối phương thế nào, đồng thời cũng phải đúng hạn, khí tiết, đồng thời còn phải đảm bảo ngon miệng, quyết định phương pháp chế biến đồ ăn có làm giảm mỹ quan không. Mấu chốt là tay Diệp Ngưng Hoan hiện giờ không dùng được, bị cắt một nhát, tay phải gần như chỉ để trang trí, tay trái cũng không lanh lẹ. Chỉ có điều xem ý tứ kia, là muốn nàng gắp thức ăn cho.

Nàng kiên trì đi qua, tay phải miễn cưỡng cầm lấy cái mâm nhỏ, lại thấy nặng ngàn cân, nàng cố gắng khống chế không run rẩy, xương cốt cả người cũng đau theo. Sở Hạo mắt lạnh nhìn nàng, thấy nàng chậm rãi thò tay trái lần mò đôi đũa, hắn cầm, nhìn chằm chằm tay của nàng rồi nói: “Dùng tay kia.”

Diệp Ngưng Hoan bất động, cảm thấy nhiệt độ không khí đột nhiên giảm xuống. Hắn nắm tay nàng, vết thương lại đau âm ỉ.

Hắn liếc xéo nàng, thúc giục: “Nhanh lên một chút.”

Run run để mâm xuống, lại đi lấy đũa, đôi đũa bạc trong tay nàng càng khó lấy. Cố gắng muốn cầm nó, đầu ngón tay lại không dùng lực được, vừa cầm lấy thì tuột khỏi tay rơi trên bàn, phát ra mấy tiếng vang nhỏ.

Diệp Ngưng Hoan lắc lắc đầu, khẽ nói: “Cầm không nổi.”

“Cầm không nổi?” Tay hắn tăng thêm lực, giọng nói lộ ra châm chọc, “Đũa cũng cầm không nổi, về sau còn ăn cơm cái gì?”

Trong lòng bị đâm cho nhảy dựng, nàng vật lộn cầm đũa lên thử lại. Một lần lại một lần rớt xuống, một lần lại một lần nàng lại bị bắt lấy, gân xanh cả người căng cứng như dây đàn, thái dương ẩm ướt, lòng bàn tay cũng đổ mồ hôi, tay phải run càng ngày càng kịch liệt.

Trong phòng hoàn toàn yên tĩnh, chỉ nghe tiếng đũa vang trên bàn. Mỗi một tiếng đều như gõ vào tim nàng, chấn động đầu nàng.

Cánh tay này, đã từng như hoa, lật tay áo lướt mây; cánh tay này, vung lên mấy trượng vải, cuốn trôi cả mây khói; cánh tay này vì nàng mà chống cả bầu trời, cho nàng một phần ánh sáng, cho nàng một chút hi vọng! Nhưng bây giờ không thể, ai kia nắm chặt, chôn vùi không có giá trị gì. Mạng này còn chưa được tự do, nhưng cánh tay này, chỉ còn lại một đoạn vết thương và run rẩy không ngừng.

Nay mặc y phục thắt tóc cũng không thể dựa vào nó. Kỳ thật nàng cũng không muốn cho nó tốt, nó tốt rồi, nàng sợ bản thân lại không khống chế được mà cắm đầu xuống, muốn nắm lấy tự do hư vô mờ mịt kia.

Nàng lúc nào cũng hồ đồ, thường xuyên làm chuyện điên rồ, nay cũng cần lý do cho nàng tỉnh táo lại, tàn phế cũng là lý do.

Chỉ có điều những lời này của Sở Hạo quả thật cũng nói đến trọng điểm.

Ngay cả đũa cũng cầm không nổi, còn ăn cơm cái gì? Ngay cả cơm cũng ăn không nổi, còn sống để làm gì? Lại dựa vào tọng hết mấy món ăn vào la hét om sòm?

Không công lao, không dâng hiến, không có triển vọng, cũng không có giá trị. Đau thương cũng không phải những người này cho nàng, lại dựa vào cái gì mà bắt người ta hầu hạ chứ? Diệp Ngưng Hoan đổ đầy mồ hôi, một lần lại một lần nhặt đũa, đũa rơi, lại nhặt lên. Lặp lại lại lặp lại, mãi đến khi ánh mặt trời lên cao, rọi vào trong nhà, mãi đến khi tay nàng đã run như cầy sấy, mãi đến khi sao vàng trước mắt đã muốn loạn.

Sở Hạo lại cầm cổ tay nàng, kéo nàng một cái, nàng liền không khống chế mà bổ nhào về phía hắn, đũa lại rớt xuống lần nữa.

Hắn ôm lấy nàng, Thụy nương ở bên cạnh phân phó: “Đi đổi cái mới đi.”

Tay phải của nàng run rẩy không ngừng, ngàn cân vạn lưới cũng vo thành một nắm, cánh tay hợp với nửa người cũng bắt đầu đau. Hắn rũ mắt nhìn nàng, trong mắt lại nở một nụ cười, khiến nàng suýt nữa nghĩ là mình nhìn lầm.

Sở Hạo nói: “Nàng cũng có vài phần nhẫn nại, còn tưởng là nàng sẽ phát hoả.”

Nàng nói: “Không dám.”

Diệp Ngưng Hoan lúc này ngồi trên người hắn cực kỳ không được tự nhiên, ngoại trừ hai chữ này ra cũng không biết nên nói cái gì, liền trực tiếp dùng ánh mắt trao đổi nhưng lại bước vào trạng thái chết lặng.

Mấy món ăn mới nhanh chóng được bưng lên, Sở Hạo lại không có ý buông tay, nhìn nàng đột nhiên nói: “Nàng không hết bệnh thì không cho nàng được như mong muốn!”

Diệp Ngưng Hoan ngẩn ra, đang nghĩ xem nên nói cái gì, mặt của hắn đã phóng đại ở trước mắt nàng.

Suýt nữa thì không phản ứng kịp, bờ môi của hắn lại phủ lên!

Đầu óc Diệp Ngưng Hoan nổ oành, còn người trong phòng đâu, cho dù lấy nàng làm đồ chơi, tốt xấu gì cũng nên đi một gian phòng khác mới phải?

Trong lòng nàng như dời sông lấp biển, nhưng cũng không muốn giãy giụa nữa. Hắn thích cắn người, thật ra nàng rất sợ hãi, nhưng mà không có biện pháp. Vốn định thành thật phối hợp với hắn một chút, ví dụ như nhắm mắt lại giả vờ thẹn thùng, nhưng nàng càng nghĩ như vậy, ánh mắt kia càng ngắt véo nàng, không cho nhắm lại.

Nhìn thấy đồng tử của hắn, sáng trong suốt, cuối cùng phóng đại thành một mảnh, sau đó liền cảm thấy ấm áp mềm mại. Hắn lại không cắn, chẳng những không cắn mà còn dịu dàng như nước. Diệp Ngưng Hoan hoảng hốt từ tim tới cổ họng lên tới mắt, ngoại trừ ngậm chặt miệng không nhúc nhích ra thì không biết mình nên làm gì.

Không tính toán truy cứu chuyện nàng chạy trốn, cũng không hỏi về chuyện Ảnh Nguyệt Môn và Nhã Nhạc Cư, thậm chí không hỏi nàng nhìn thấy gì ở núi Phong Duyệt. Vết thương của nàng xem ra chính là cao thủ gây nên, cho dù nàng không biết bí mật gì của Vĩnh Thành Vương, chẳng lẽ hắn không hiếu kỳ người đả thương nàng rốt cuộc là hạng người ngoạ hổ tàng long ra sao? Hắn không phải muốn thay Hoàng thượng làm việc sao, việc này chưa xong, hắn còn có tâm tư nuôi sủng vật?

Nàng đã tàn phế, không thể lại tung vải quấn xà, bay múa như tiên. Giữ lại tiêu khiển cho khách cũng quá sức, vũ đạo như vậy, đám quý nhân thấy nhiều làm sao để vào mắt? Bộ dạng xinh đẹp cũng vô dụng, từng vết sẹo trên người như vậy, nàng nhìn cũng khó chịu. Thật sự là nghĩ không ra, lớn như vậy còn nuôi nàng để làm gì?

Sức lực bỏ chạy đã chấm dứt, Sở Hạo lại giở mánh cũ, khiến nàng há to miệng!

Môi dưới bị hắn kéo đau, nàng theo bản năng đột nhiên ngẩng đầu thẳng lưng, cái trán chẳng may đụng vào hắn, phát ra một tiếng vang, nhất thời choáng váng hoa mắt.

Sở Hạo buồn bực hừ một tiếng, cau mày nhìn nàng: “Nàng không thể bình thường một chút à?”

Cắn người chính là ngươi, còn chê ta không bình thường? Diệp Ngưng Hoan rõ ràng là oán thầm, nhưng lỗ tai lại nóng lên, lòng có chút hoảng, trong đầu trống rỗng, kết quả là không muốn ngậm miệng nữa, trực tiếp há ra.

Nàng bị hù mà ngẩn ra, đâu chỉ có nàng, ngay cả Thụy nương cũng há mồm trố mắt, càng miễn bàn nha hoàn đứng đầy phòng, lông mày của hắn quả nhiên nhíu càng chặt.

Diệp Ngưng Hoan khẩn trương định nhắm mắt, kết quả lại trơ mắt nhìn hắn dán sang đây, hung hăng cắn một cái rõ đau!

Bị hắn cắn phát đau, môi lại nóng hừng hực. Sở Hạo sau khi làm càn thì thả nàng xuống đất, để Thụy nương tiến lên gắp thức ăn, ngốn một họng như không có việc gì.

Diệp Ngưng Hoan lui qua một bên nhìn một cách vô vị, trong bụng rối loạn, tay phải càng run rẩy không ngừng được. Tình huống lúc này giống như lúc trước nhìn thấy một lão bộc ở Nhã Nhạc Cư, bà ta nhẫn nhục chịu khó cả đời, đến già chủ tử cũng không phụ bạc bà, cuối cùng có thể ở Nhã Nhạc Cư hưởng phúc, mỗi ngày ngồi ở trong nhà phơi nắng, nhưng cái tay này đã sớm run!

Sở Hạo vừa rồi không hề kiêng kỵ người ở đây mà xem nàng như món đồ chơi cắn qua cắn lại, bây giờ lại thành điệu bộ quý nhân, tướng ăn vô cùng tao nhã. Nếu không phải hiện giờ đói bụng tay run, Diệp Ngưng Hoan nhất định sẽ làm theo mẫu quý nhân, cần phải học hỏi nhiều hơn. Nhưng bây giờ, nàng thật sự rất muốn lật bàn.

Sở Hạo tự nhiên ăn uống no say, lại súc miệng, đổi trà uống được nửa chén, lúc này mới chỉ vào Diệp Ngưng Hoan, phân phó Thụy nương bên cạnh: “Bắt đầu từ ngày mai, cho nàng ấy dùng tay phải theo quy củ mà ăn cơm, không được giúp nàng ấy. Ngoại trừ cơm nước, không được cho nàng ấy mấy món bánh ngọt…”

Diệp Ngưng Hoan nghiến răng nghiến lợi, ngươi trực tiếp phân phó người bỏ đói chết ta luôn à? Còn chiếu theo quy củ mà ăn hả?

Nói xong, hắn liền phủi mông một cái đi gặp Vũ Ninh Hầu.

Người thường đi theo hắn nhất thời đều đi sạch, Thụy nương giữ vài người ở lại, Đông Anh và Hạ Lan lúc này mới dám ló đầu ra, tất cả đều nhìn Diệp Ngưng Hoan đói bụng tay run không nói gì. Nét mặt kia của Thụy nương, rõ ràng là buồn cười!

Từ lúc xuống giường hôm nay đã hồ đồ, uống nước súc miệng, lại để hắn cắn hai cái. Uổng công luyện tập cầm đũa đến giữa trưa không nói, một chút cơm cũng chưa ăn!

Một câu của ông lớn Sở Hạo kia, từ đó Diệp Ngưng Hoan mỗi ngày tay đều run cầm cập.

Đông Anh xem như có lương tâm, bắt đầu cầm muỗng cho nàng, xem như trong phạm vi hợp lý cho nàng một chút đãi ngộ tốt. Tay phải của nàng miễn cưỡng cầm vật còn được, nếu dùng nhanh thì run vô cùng. Muốn dùng muỗng múc cơm hoặc đồ ăn, nhưng lại bị run tay làm rơi vãi trước khi nhét được vào miệng, thật là một chuyện rất khó khăn.

Diệp Ngưng Hoan luyện từ sáng đến tối thì sụp đổ, muốn ném hết một mâm đồ ăn vào như bọn chó đói tranh nhau, người bên cạnh lại ba chân bốn cẳng giữ nàng lại. Đặc biệt là Thụy nương, chỉ vào mũi nàng mắng một trận, sau đó trực tiếp dọn hết đồ ăn, một chút cũng không cho, làm hại Diệp Ngưng Hoan trông mong muốn chết!

Ở chỗ này, muốn chỉnh chết người thì không cần đao thương.

Mười chín tháng bảy, cả muỗng cũng cầm không được, ý đồ chó đói tranh nhau bị người ngăn lại, cả ngày trong bụng trống trơn.

Hai mươi tháng bảy, bởi vì quá đói mà sinh ra oán niệm vô cùng mạnh mẽ, sức lực bùng nổ, muỗng có thể cầm, nhưng tay phải rất xấu, không cho thể diện dù gì một chút, không có muỗng nào không run, vào miệng được có thể đếm trên đầu ngón tay.

Hai mươi mốt tháng bảy, há miệng run rẩy ăn được vài miếng, vẫn là rơi nhiều ăn ít. Chân gà, chân vịt linh tinh thì đừng nghĩ tới, căn bản không đến bên miệng được.

Hai mươi hai tháng bảy, Diệp Ngưng Hoan đói sinh thông minh, yêu cầu ăn cháo. Dính sền sệt như vậy, cho dù run cũng sẽ không rơi vãi nhiều lắm chăng?

Tay trái nâng lên đưa miệng về cái chén bên cạnh, muốn cầm muỗng khuấy. Bởi vì quá vội vàng muốn ăn, kết quả nguyên một chén cháo úp vào mặt, nhưng mà cuối cùng cũng ăn được.

Liêu Hoa Thai bởi vậy mà cười hoan hô, tất cả mọi người đều vui sướng trên nỗi đau của Diệp Ngưng Hoan. Sở Hạo vào ngày mười chín tháng bảy gặp Vũ Ninh Hầu xong không lộ diện nữa, nhưng Thụy nương ở đây, tận trung cương vị, quan sát Diệp Ngưng Hoan cả ngày bụng ăn không no.

Hai mươi ba tháng bảy, người còn gầy hơn cả hoa cúc. Nhưng có thể là bởi vì thuốc mà hại nàng tinh thần khoẻ khoắn, cũng không có cách nào giả chết. Ngửa mặt lên trời kêu gào không ai để ý tới, quyết định vẫn là ăn cháo, đầy bàn đều là cháo. Nàng ăn nửa chén, cái bàn thay nàng ăn nửa chậu.

Hai mươi tư tháng bảy, miễn cưỡng có thể ăn được cháo, còn có thể ăn vài miếng dưa nhỏ. Nhưng mà hôm đó, Đông Anh cầm muỗng của nàng đi, đổi thành đũa, hết thảy lại trở về ban đầu. Muốn đại chiến ba trăm hiệp với Đông Anh, nhưng nàng ta cười đến lòng người chua xót, đành phải nhận thua.

Hai mươi lăm tháng bảy, hai mươi sáu tháng bảy, hai mươi bảy tháng bảy…


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Trana về bài viết trên: Gjm Lhy
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 48 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Bánh Bao Bảo Bảo, Herytram, miemei, NhiĐường, Quynhlê, ú nu ú nù và 173 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

2 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

5 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

9 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 201, 202, 203

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

13 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

15 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

16 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

18 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 128, 129, 130

19 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

20 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 305 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 289 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 474 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Hộp thư tình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 594 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 450 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> ú nu ú nù
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 340 điểm để mua Garu và Pucca che dù
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> HauLeHuyenCa
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 342 điểm để mua Harris Spin
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 796 điểm để mua Ngọc đỏ 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 312 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 339 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 248 điểm để mua Couple Bear
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 244 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Giỏ gấu tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 259 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 226 điểm để mua Kem dâu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 364 điểm để mua Xe buýt tình yêu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 328 điểm để mua Mashimaro học yêu
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 278 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 316 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 300 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 433 điểm để mua Lá may mắn
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 468 điểm để mua Tách trà xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.