Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 48 bài ] 

Ngưng Hoan, Trục Hoan Ký - Đương Mộc Đương Trạch

 
Có bài mới 24.03.2016, 23:45
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 06.08.2015, 23:40
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 537
Được thanks: 405 lần
Điểm: 9.36
Có bài mới [Cổ Đại] Ngưng Hoan, Trục Hoan Ký - Đương Mộc Đương Trạch - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


images


Tên tác phẩm: Ngưng Hoan – Trục Hoan Ký

Tác giả: Đương Mộc Đương Trạch

Thể loại: cổ đại, cung đấu

Độ dài: 18 chương + 2 ngoại truyện

Nguồn raw: bbs.txtbbs.com

Nguồn convert: nothing_nhh @Tangthuvien.com

Nguồn Edit: https://kannie94.wordpress.com/ngung-hoan-truc-hoan-ky/

Edit: Kannie94

Giới thiệu:

Cuộc đời là phù du, sao có thể vui mừng?

Năm ấy năm tuổi, nàng ngàn dặm xa xôi từ An Dương bị bán vào Vĩnh Thành Vương phủ, cốt nhục chia lìa;

Năm ấy mười hai tuổi, nàng mơ giấc mộng đẹp được gả cho phu quân nâng khay ngang mày (1), một khúc “Nguyệt thực” lay động hồn người, nén chịu đau thương chỉ vì nụ cười của người ấy;

Năm ấy mười bảy tuổi, nàng bị người ấy xem là lễ vật dâng lên Đông Lâm Vương, tỉnh ngộ khỏi giấc mộng khờ dại mà nực cười. Trăm phương ngàn kế trốn đi, nhưng lại gặp gỡ Đông Lâm Vương Sở Hạo ngang ngạnh… Nàng phải đi, nhưng hắn không cho phép!

Chỉ tiếc, một âm mưu kinh thiên động địa đã sớm tiềm ẩn, hoàng quyền tranh đoạt thiên hạ, cuốn cô đào kép nhỏ bé như nàng vào trong đó, đi hay ở lại, dây dưa trằn trọc một đoạn nghiệt duyên. Đối mặt với vị Vương gia tuấn mỹ phong lưu, viên thị vệ nghĩa hiệp chính trực trọng tình, vị ân nhân cũng là mối tình đầu với dã tâm khó nén, nàng trước bị thương tâm, nếu không thật lòng thật dạ…

Hắn nhìn ánh mắt của nàng, hỏi từng câu từng chữ: “Nữ nhân trong thiên hạ không được mấy loại người, Diệp Ngưng Hoan, nàng rốt cuộc là loại nào?”

Con ong cái kiến (2) nho nhỏ như nàng, điệu múa khuynh đảo thế gian, tìm đâu hạnh phúc những tháng ngày còn lại?

(1) ý nói vợ chồng tôn trọng nhau (do tích vợ của Lương Hồng thời Hậu Hán khi dâng cơm cho chồng ăn luôn nâng khay ngang mày)

(2) con ong cái kiến: ví người có địa vị thấp kém



♥ LỜI EDITOR ♥


Nội dung ko hề liên quan đến “Cung – Mê Tâm Ký”, nhưng nếu bạn vẫn còn luyến tiếc cặp đôi Vân Hi – Phi Tâm thì ko nên bỏ qua câu chuyện này. Nam – nữ chính là 1 cặp vô cùng bỉ bựa =)) Chàng vặn vẹo khoái suy diễn, nàng điếc ko sợ súng =)) Đừng nhìn văn án & tiết tử mà bị lừa tình, bởi truyện rất bựa, ông nói gà bà nói vịt nên mới thành ra thế kia

Thật ra truyện ko quá kịch tính, 1 chút cung đấu, 1 chút giang hồ, 1 chút cường thủ hào đoạt, chủ yếu vẫn là cặp chính ngồi làm tổ trong góc thượng cẳng tay hạ cẳng chân với nhau thôi  :D2


Mục Lục

BẤM VÀO ĐÂY ĐỂ XEM!
Giới thiệu
Chương 1: Chuyện đã qua không thể truy hỏi [1]
Chương 1: Chuyện đã qua không thể truy hỏi [2]
Chương 1: Chuyện đã qua không thể truy hỏi [3]
Chương 1: Chuyện đã qua không thể truy hỏi [4]
Chương 1: Chuyện đã qua không thể truy hỏi [5]
Chương 2: Kết thúc vũ hoa gãy cánh [1]
Chương 2: Kết thúc vũ hoa gãy cánh [2]
Chương 2: Kết thúc vũ hoa gãy cánh [3]
Chương 2: Kết thúc vũ hoa gãy cánh [4]
Chương 3: Theo sóng rượt Hoan [1]
Chương 3: Theo sóng rượt Hoan [2]
Chương 4: Quân tâm khó phỏng đoán [1]
Chương 4: Quân tâm khó phỏng đoán [2]
Chương 5: Dịu dàng đều có giá [1]
Chương 5: Dịu dàng đều có giá [2]
Chương 6: Sóng gợn đêm trăng bày kế [1]
Chương 6: Sóng gợn đêm trăng bày kế [2]
Chương 6: Sóng gợn đêm trăng bày kế [3]
Chương 7: Cố nhân cất chứa nỗi buồn [1]
Chương 7: Cố nhân cất chứa nỗi buồn [2]
Chương 7: Cố nhân cất chứa nỗi buồn [3]
Chương 8: Tơ cuộn quanh hai bướm [1]
Chương 8: Tơ cuộn quanh hai bướm [2]
Chương 9: Loan bay khảm đàn ôn [1]
Chương 9: Loan bay khảm đàn ôn [2]
Chương 10: Con đường mưu kế hướng về phía đông [1]
Chương 10: Con đường mưu kế hướng về phía đông [2]
Chương 11: Cẩm tú bày bụi gai [1]
Chương 11: Cẩm tú bày bụi gai [2]
Chương 11: Cẩm tú bày bụi gai [3]
Chương 12: Trên lầu ôm mộng xưa [1]
Chương 12: Trên lầu ôm mộng xưa [2]
Chương 13: Ngắm trăng mà say đắm [1]
Chương 13: Ngắm trăng mà say đắm [2]
Chương 13: Ngắm trăng mà say đắm [3]
Chương 14: Nhạn lẻ bay chậm chạp [1]
Chương 14: Nhạn lẻ bay chậm chạp [2]
Chương 15: Bóng hoa rũ vô thường [1]
Chương 15: Bóng hoa rũ vô thường [2]
Chương 16: Âm u chẳng đau xót [1]
Chương 16: Âm u chẳng đau xót [2]
Chương 17: Nam buồn thành gò hoang [1]
Chương 17: Nam buồn thành gò hoang [2]
Chương 18: Song nhạn cùng về [1]
Chương 18: Song nhạn cùng về [2]
Ngoại truyện 1: Con đường đi về phía đông dài đằng đẵng, quá khứ hiện tại
Ngoại truyện 2: Ta có lo âu, người có thỉnh cầu



Đã sửa bởi Trana lúc 24.03.2016, 23:47.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 24.03.2016, 23:46
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 06.08.2015, 23:40
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 537
Được thanks: 405 lần
Điểm: 9.36
Có bài mới Re: [Cổ Đại] Ngưng Hoan – Trục Hoan Ký - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Ngưng Hoan – Trục Hoan Ký

Tác giả: Đương Mộc Đương Trạch

Edit: Kannie94

Chương 1: Chuyện đã qua không thể truy hỏi [1]

Diệp Ngưng Hoan tự nhận mình đã luyện tâm cứng như sắt da dày như tường, nhưng nghe âm thanh kia cách đó không xa truyền đến, nàng vẫn không khỏi đỏ mặt, nàng và Lâm Tịnh ngồi lặng lẽ nhìn nhau ở đông viện, tay cầm chén cũng cứng đờ.

Khuôn mặt tươi cười của Lâm Tịnh càng tím ngắt, tiếng động càng lúc càng lớn, giọng nói cao thấp và tiếng nước chảy ở khe suối Trân Châu Tuyền trong vườn xen lẫn vào nhau, hơi có chút hương vị kinh tâm động phách.


Lâm Tịnh xì một cái, thì thầm nói với Diệp Ngưng Hoan: “Tốt xấu gì cũng ở cùng một viện, cũng không biết đóng cửa sổ… Muốn thị uy hay sao?”

Diệp Ngưng Hoan hớp trà, tóc dài đen nhánh được búi kiểu đoàn hoa kế. Tô điểm cho gương mặt đầy đặn của nàng là đôi mắt đen láy như nhìn thấu mọi vật, khóe môi hơi cong lên, cười như có như không.

Vừa mới chuyển vào Tịnh Viên này buổi tối hôm kia, hôm nay lại nghe thấy chuyện này, thật khiến người ta không biết nên khóc hay nên cười.

Tịnh Viên là nơi ở của Đông Lâm Vương Sở Hạo bên ngoài Vũ Xương Môn, ban đầu là vương phủ tiền triều. Sau khi Tiên hoàng xưng đế thì khuếch trương sửa thành một viện lớn. Về sau lại ban cho ấu tử của mình là Đông Lâm Vương Sở Hạo. Nay nơi này đã thành chỗ hắn nuôi dưỡng mỹ nữ để tiêu khiển.

Đang ở bên này, người đang hô hoán bên kia tên là Lý Vân, tới sớm hơn các nàng một tháng. Lúc ấy nơi này trống không, nàng ta liền ở tại nhà chính.

Vừa rồi Diệp Ngưng Hoan và Lâm Tịnh ăn xong thì đi ra ngoài tản bộ một chút, trở về liền vào phòng Diệp Ngưng Hoan nói chuyện, nào biết hai người còn chưa tán gẫu được vài câu, trà vẫn còn nóng, âm thanh kia đã truyền đến, khiến cho hai người nói cũng nói không được, đành phải đưa mắt nhìn nhau ngồi sững ra.

Âm thanh càng ngày càng rõ ràng, sau lại truyền đến các loại tiếng động kỳ quái, tiếng nữ nhân thở gấp cũng biến thành tiếng khóc đứt quãng.

Gương mặt tím tái của Lâm Tịnh thoáng chốc trở nên có chút vặn vẹo, Diệp Ngưng Hoan sôi trào trong bụng, trực giác cho thấy trà như muốn kết thành hồ dán dính lại trong cổ họng, không lên cũng không xuống được, không khỏi thấy ghê tởm.

Các nàng xuất thân thấp hèn, tính mạng bản thân đều nằm trên tay người khác, cho dù là đưa tới làm đồ chơi thì cũng phải cam chịu số phận… Nhưng mà, vị này hẳn là biến thái đi?

Âm thanh truyền vào tai không kiêng nể gì, ngực cũng rút lại đau nhức từng cơn, ngay cả chân của nàng cũng không tự chủ được mà mềm nhũn.

Lâm Tịnh bỏ chén xuống, nắm chặt cánh tay của Diệp Ngưng Hoan, véo nàng phát đau, đôi mắt đầy hoảng sợ: “Vương gia hắn, hắn…”

Diệp Ngưng Hoan nhìn nàng ta không nói, biến thái cũng không có cách nào, ai dám đi vào thì tự cầu phúc đi!

Diệp Ngưng Hoan, Lâm Tịnh và hai vị mỹ nhân khác là vũ cơ Vĩnh Thành Vương Sở Chính Diêu đưa cho Đông Lâm Vương Sở Hạo nhân dịp yến tiệc Tết Đoan Ngọ, nhưng thật ra vốn là tính đưa cho Hoàng thượng.

Cái chiêu hiến mỹ nhân này là cách nịnh bợ truyền thống các triều của cấp dưới đối với cấp trên, nếu cấp trên không chịu dùng, bên dưới sao có thể hăng hái như thế?

Vẻ ngoài chung quy vẫn chỉ là vẻ ngoài, quá trình không sao cả, kết quả mới là quan trọng.

Để đảm bảo tỷ lệ thành công, Nhã Nhạc Cư ở Vĩnh Thành Vương phủ đã trở thành nơi chuyên huấn luyện mỹ nữ, tiếp nhận kinh nghiệm của các phường danh tiếng các đời, mọi thứ đều phải hoàn mỹ.

Tra rõ lai lịch nữ tử thu thập từ các nơi, cũng dựa vào phẩm chất và tài nghệ của mỗi người để lấy lòng Hoàng đế, hoặc là ban cho triều thần, lần nào cũng đạt được thành tựu nổi bật.

Vào tiệc giao thừa năm trước ở trong cung, Vĩnh Thành Vương liền dùng chiêu này, tặng bốn vị vũ cơ vào đại nội thể hiện tài năng trước mặt Thái hậu, kết quả Thánh thượng long nhan đại duyệt, trực tiếp đưa vào làm cung nhân. Tết Đoan Ngọ lần này, Vĩnh Thành Vương lại giở trò cũ, nhưng Hoàng thượng không hưởng lấy mà đưa vào Tịnh Viên này.

Hoàng thượng không hề bạc đãi vị đệ đệ ruột của hắn dù chỉ một chút!

Diệp Ngưng Hoan là người An Dương, cha mẹ sớm đã không còn. Lúc ấy người của Vĩnh Thành Vương phủ đi các nơi chọn mua em bé gái, Diệp Ngưng Hoan năm tuổi cứ thế được thúc thúc bán đi. Nàng trời sinh xinh đẹp, xương cốt dẻo dai, vì thế được tuyển vào Nhã Nhạc Cư, ở lại nơi đây mười hai năm.

Việc huấn luyện ở Nhã Nhạc Cư cũng không hẳn là được chỉ dạy thống nhất, mà cũng phải tùy thuộc vào sự khác biệt của mỗi người. Lúc đầu chọn người vô cùng khắc nghiệt, lần lượt tiến hành đào tạo, cho đến khi loại bỏ những biểu hiện không tốt. Sau đó lại căn cứ vào tính chất của mỗi người mà nghiêm khắc huấn luyện hơn nữa.

Cầm kỳ thi họa, uống rượu, những kỹ năng nhã nhạc đều phải chuyên tâm, đương nhiên nếu có thể giành được sự khen ngợi của các vị trưởng lão thì càng tốt. Về phần chuẩn mực của nữ nhân, tất nhiên cũng không thể xao nhãng, có người dạy bảo đủ loại lễ nghi… Tóm lại đơn giản tất cả đều chỉ có một mục đích – lấy lòng vua chúa dòng dõi quý tộc, quan to, kẻ quyền thế.

“Từ khi vào Nhã Nhạc Cư đã biết số mệnh là như thế. Có thể đến nơi này quả là không tệ.” Diệp Ngưng Hoan bị Lâm Tịnh véo phát đau, đành phải an ủi nàng ta. Ra sức không để tâm đến những âm thanh chợt cao chợt thấp kia, mãi đến khi có con mèo hoang chợt náo loạn.

Sắc mặt Lâm Tịnh vẫn chưa trở lại bình thường, nàng ta nhỏ hơn Diệp Ngưng Hoan một tuổi, cũng ở lại Nhã Nhạc Cư sáu bảy năm. Hai người trước kia gặp gỡ cũng không nhiều, cho đến đầu năm bị đưa ra chuẩn bị hiến nghệ Đoan Ngọ, cùng múa chung điệu nhạc mới này mới thân hơn một chút.

Lâm Tịnh nghe xong, cũng thở dài một hơi: “Đúng vậy, trước đây có một Kim Nga ở cùng viện với ta, năm kia được đưa đến quý phủ của Hộ quốc công. Một thời gian trước, ta nghe người ta nói… đã chết. Chúng ta như vậy, có thể bình an vượt qua đã là phúc khí.”

Hộ quốc công Vương Tường, cháu ruột của đương kim Hoàng Thái hậu, biểu huynh của Đông Lâm Vương. Có thể khiến con cháu hoàng tộc Vĩnh Thành Vương Sở Chính Diêu đưa mỹ nữ tới, tất nhiên gia thế bối cảnh không thể nào kém được.

Diệp Ngưng Hoan cười cười gật đầu nói: “Nghĩ như vậy là tốt rồi.”

Thật ra thì nơi này coi như không tệ, ở trong viện, so với trực tiếp tiến cung thì ở lại trong phủ tốt hơn nhiều.

Toàn bộ những người trong Tịnh Viên đều không danh không phận, mọi người ai cũng không mạnh hơn ai. Được sủng ái hay không được sủng ái đều như nhau cả. Huống chi nơi này chỉ là một cái vườn, Đông Lâm Vương cũng không thể mỗi ngày đều giết thời gian ở đây không về nhà chứ? Quan trọng nhất là, nơi này cảnh nhiều phòng ít, không giống trong vương phủ. Đợi thời gian qua lâu, cảnh vật xung quanh trở nên nhàm chán thì sẽ tìm chỗ khác.

Tuy rằng Diệp Ngưng Hoan lúc này đang ở đông viện, cảm thấy vô cùng chán ghét. Nhưng nếu đã vào đây thì có một số việc muốn tránh cũng tránh không được. Các nàng chẳng qua chỉ là đồ chơi, là công cụ Vĩnh Thành Vương tạo quan hệ thôi, nàng tốn thời gian mười hai năm mới hiểu được một chút, không nên đem bản thân ra báo đáp.

Âm thanh dần dần dừng lại, cho đến khi trở nên yên tĩnh. Lâm Tịnh thở dài một hơi, cẩn thận đến bên cạnh song cửa sổ, thân mình che đậy dưới bóng tối, lặng lẽ nhìn ra bên ngoài xuyên qua lớp rèm sa.

Diệp Ngưng Hoan nhìn thấy mà buồn cười, nhấp môi nói: “Muội lại không sợ? Nhìn cái gì vậy?”

Lâm Tịnh đỏ bừng mặt chưa kịp giấu, có chút ngượng ngùng hỏi: “Tỷ không muốn nhìn vóc dáng hắn thế nào sao? Chúng ta dù sao cũng phải tiếp tục ở đây mà?”

Diệp Ngưng Hoan không lên tiếng, quay đầu nhìn cái chén trong tay mình, muốn sống tiếp, nhưng vóc dáng quý nhân thế nào chẳng liên quan gì đến nàng cả.

Thấy quỷ còn không sợ sao? Cô gái Diệp Ngưng Hoan mơ mộng kia đã vỡ tan tành từ sau khi âm luật của điệu múa Tứ Ba Toàn Phi vang lên.

Trước kia là nàng quá ngu ngốc!

Sương Lăng đã nói nàng không có đầu óc, không biết tìm đường lui cho mình. Ngẫm lại cũng thấy rất có lý, nàng muốn cố gắng làm một người có đầu óc, chỉ là không biết ông trời có cho nàng cơ hội này hay không.

Thấy Diệp Ngưng Hoan không có hứng thú, Lâm Tịnh cũng cảm thấy có chút nhàm chán. Nàng ta ngượng ngùng muốn tìm chuyện để nói, liếc thấy rèm khẽ lay động, một cô gái mặc bộ váy vàng nhạt vén rèm đi ra, phía sau có bốn nha hoàn mặc váy xanh nhạt đi theo, trong tay đang cầm cái chậu rửa mặt, lọ và khăn xếp chồng lên nhau.

Cô gái kia dẫn người đi dọc theo hành lang qua bên cửa hông, Lâm Tịnh le lưỡi, lặng lẽ chạy theo Diệp Ngưng Hoan nói: “Vừa nhìn thấy một quản sự dẫn nha hoàn đi, cũng không biết Vương gia đến bao lâu rồi?”

“Giờ ngọ chúng ta đi dạo, phỏng chừng là lúc đó?” Diệp Ngưng Hoan không yên lòng đáp lời.

Mấy người các nàng chẳng qua chỉ mới đến đây hai ngày, tiệc Đoan Ngọ vừa xong thì được đưa trực tiếp từ Khánh Tường Điện đến đây. Lúc vào viện thì đã qua giờ sửu, được phân đến đông viện của Lệ Thủy Các này ở. Diệp Ngưng Hoan và Lâm Tịnh ở trong hai phòng phía đông, còn hai vị khác ở hai phòng phía tây.

Ngày kế, cũng chính là sáng sớm ngày hôm qua, có một nữ nhân trông giống quản sự đến đây, chừng ba mươi tuổi, nhìn rất uy nghi, tự xưng họ Tôn. Nàng dẫn theo bốn nha hoàn lại đây, gọi Lý Vân ở phòng chính ra, xem như là gặp mặt một lần.

Đại khái thì nói quy củ ở đây, thật ra thì rất đơn giản, cứ ở đây chờ lâm hạnh là được, gây chuyện thị phi thì sẽ bị đuổi ra ngoài. Về phần kết cục sau khi bị đuổi ra ngoài thì trên cơ bản mọi người đều biết rõ, không cần nàng phải nhắc nhở.

Viện này vốn có mấy nha hoàn, nay điều thêm bốn người lại đây. Mọi người bắt đầu sinh sống ở đông viện Lệ Thủy Các này. Mấy nha hoàn này đều được phân công quản lý, cần gì thì cứ nói với các nàng, về phần trong viện này rốt cuộc có mấy chưởng sự, Diệp Ngưng Hoan các nàng đều không biết.

Không có người hầu hạ bên cạnh, trừ phi ngươi được ý.

Tới trước thì chiếm phòng chính cũng dễ hiểu, nếu Tôn quản sự không cảm thấy có gì không ổn, Diệp Ngưng Hoan các nàng tất nhiên cũng không có ý kiến gì.

Nhưng Lý Vân thật ra là một người rất khách khí, dáng dấp thì không cần phải nói, vào được nơi này, túi da tốt là điều kiện cơ bản nhất.

Khóe mắt hơi cong lên, cười như không cười, nếu là cười thật thì có hương vị câu hồn đoạt phách. Cứ giữ tư thái đoan trang, khiêm tốn, lễ độ, người ta có muốn khó chịu cũng không được.

Diệp Ngưng Hoan và Lâm Tịnh mới đến, Tôn quản sự liền sai mấy nha hoàn tổ chức một bữa tiệc, người cũ người mới kính rượu lẫn nhau ở chính đường một phen, xem như là nhập hội.

Lệ Thủy Các này nằm sâu trong rừng trúc ở phía tây Tịnh Viên, kỳ thật chỉ là một cái lầu ngắm cảnh, kiến trúc cơ bản nhất là một tòa đình lâu sáu cạnh tám mặt hai tầng, hai bên có lán hoa xuyên qua hành lang dài như hai cánh tay của toà lầu vậy, hợp với hai cái tiểu viện. Một cái ở phía đông, một cái ở phía tây.

Bên trong không có người ở, bằng không Vương gia nào có hăng hái vào đây hưởng gió, ngủ bên trong thì sát phong cảnh mất, bởi vậy mới đem tiểu mỹ nhân lấp đầy trong viện.

Vương gia tới đây, kẻ đi theo hầu hạ phỏng chừng đều đứng ngoài chờ truyền gọi. Hắn thì mặc sức chui vào trong tiểu viện, hợp ý ai túm ai vào cũng không ai dám có nửa chữ “Không”.

Tịnh Viên này diện tích không nhỏ, vốn chính là vương phủ, nay khuếch trương thêm phỏng chừng cũng phải mấy trăm mẫu. Giống như Lệ Thủy Các này được giữ lại mấy phần kiến trúc lúc trước, còn mang nét riêng biệt hoa lệ xa xỉ của Đại Tề.

Kiến trúc trong vườn không nhiều không ít, lúc ấy nghe Tôn quản sự giới thiệu, ngoại trừ ở bắc viện có một chỗ tập trung lầu các tên là Liêu Hoa Thai ra, rải rác xung quanh còn có chừng bốn năm cái viện cho người ở.

Không cần phải tiếp đón khắp nơi, nhưng cũng không giảm bớt quy củ mỗi ngày. Đương nhiên cũng không cấm chừng, muốn đi dạo thì cứ tùy ý. Về phần ở đây có bao nhiêu tiểu mỹ nhân, Tôn quản sự không nói, ngay cả Lý Vân cũng không biết.

Hai người đưa mắt nhìn nhau, im lặng một hồi, Diệp Ngưng Hoan suy nghĩ một chút, đứng dậy nói: “Ta ra ngoài đi dạo.”

Sắc mặt Lâm Tịnh có điểm quái dị, nàng ta lại không nhúc nhích, nhìn Ngưng Hoan nói: “Bây giờ?”

Diệp Ngưng Hoan gật gật đầu, ủ trong ống tay áo, liếc mắt nhìn Lâm Tịnh nói: “Muội… muốn về ngủ một lát không?” Vừa tới không đến hai ngày thôi, tốt nhất cứ xem thử tình hình trước đi?

Lâm Tịnh nhìn nàng, suy nghĩ rồi nói: “Ừ, ta đi chợp mắt tí.”

Diệp Ngưng Hoan nghe xong thì thở dài, lặng lẽ bước ra cửa phòng. Hai bên có sáu gian phòng, mấy gian trống không ở trong góc cho nha hoàn ở, từ hành lang đi ra cũng có mấy tịnh phòng, phía sau là một loạt phòng trà và phòng chứa một ít tạp vật. Vây quanh chính giữa là một sân vườn, trồng ngô đồng, hải đường, thược dược, bốn mùa cây cối xanh um, một con suối nhỏ dẫn nước từ khe suối bên ngoài vào, xây một cái guồng trục trúc nho nhỏ, thỉnh thoảng nước lách tách ngân vang theo gió.

Cột trụ sơn màu đỏ, trống đá bạch ngọc. Trong viện có hai chân đèn bằng đá ngọc, trên hành lang treo đèn lồng. Nhìn lên thì giống như còn đang ở Nhã Nhạc Cư.

Nàng mới vừa đi đến cửa bên, vừa lúc gặp phải một nha hoàn quần áo màu xanh nhạt, thấy Diệp Ngưng Hoan thì sửng sốt một chút, cúi người cười: “Cô nương muốn ra ngoài đi dạo sao?”

Diệp Ngưng Hoan theo giọng điệu của nàng ta thì biết quản sự có thể ở trong viện, vì thế cười đáp lễ: “Vừa định ngủ thì cảm thấy gân cốt đau nhức nên muốn đi thư giãn một chút.”

Nàng ta nghe xong hé miệng cười, cũng không hỏi nhiều, liền dẫn Diệp Ngưng Hoan ra khỏi cửa: “Nô tì tên là Lục Vân, nô tài ở đây đều biết. Trong vườn rất lớn, nếu cô nương mệt mỏi, không câu nệ thì cứ việc báo tên, để cho người ta chuẩn bị là được.”

Diệp Ngưng Hoan lại vén áo thi lễ: “Tạ tỷ tỷ đã chỉ bảo.” Nói xong, nàng liền đi dọc theo con đường mòn đá hoa ngoằn ngoèo đi về phía cầu trúc bên cạnh.

Ở đây có một khe suối, phía trên xây một cây cầu trúc. Dòng nước chảy róc rách bên dưới, hai bên cách mỗi đoạn thì có bậc thềm trúc, một bên khác thì có một cái đồi, trên đồi có một cây đào cao cỡ một người. Hoa đào đã sớm rụng, kết thành quả xanh mượt.

Diệp Ngưng Hoan đi dọc theo thềm đá lên trên đồi, vạt áo kéo dài cũng không tiện cho lắm, hơn nữa nàng cũng không tính đi xa. Chỉ tìm một chỗ bằng phẳng có thể nhìn bao quát toàn cảnh Lệ Thủy Các. Tựa vào cây đào hái quả đào nhỏ xanh mà ăn, tùy ý cầm chiếc khăn lên, đầu lưỡi chua chua đến tê dại, răng cũng muốn rụng, khiến cho khuôn mặt nàng cũng nhanh chóng nhíu lại.

Nàng thích cái vị chua chát vẫn còn chút ngọt này, giống như cuộc sống mười hai năm này của nàng. Nếu có thể sống hết quãng đời còn lại ở đây, cũng có thể xem như là một kết cục không tệ. Nhưng trong lòng nàng biết rõ, chuyện này là không thể. Thay vì bị nam nhân chuyền tay, cuối cùng lưu lạc đến nơi nào cũng không biết, chi bằng sớm tìm một con đường lui cho mình.

Trước kia Sương Lăng nói nàng không biết tìm đường lui, thật ra là nàng quá ngu ngốc, cho rằng Vĩnh Thành Vương Sở Chính Diêu chính là đường lui của nàng để nàng dựa vào.

Công ơn nuôi dưỡng mười hai năm, mạng sống và tình cảm nàng không buông được, nụ cười ấm áp của Vĩnh Thành Vương, nàng cũng không thể quên được.

Y quan tâm nàng, lại còn tặng quà cho nàng. Thân phận nàng thấp kém, y lại tôn trọng. Cho nên nàng cho rằng, ở trong mắt y nàng không giống như vậy.

Thật ra thì… Y chẳng qua là treo giá.

Đều không phải là y hư tình giả ý y như thật, là nàng không biết lượng sức mình.

Những chuyện nàng làm, chưa bao giờ thấy rõ thân phận mang đến khoảng cách, giống như mây và bùn, luôn không thể cùng xuất hiện. Ngay từ đầu vốn đã không có lựa chọn, ngay từ đầu đã không xứng nói chữ “tình” với y. Chủ tử và nô tài không có tình yêu, khi ký khế ước chẳng khác nào bán mạng.

Tự khi bị bán đưa vào vương phủ, tương lai đã sớm định.

Trong mắt người cao sang, làm sao chứa một dân thường như nàng?

Nàng mất thời gian mười hai năm mới hiểu được, quả thật rất đáng buồn. Nhưng cuối cùng cũng hiểu được, vẫn có thể xem như là một loại may mắn.

Sương Lăng từng nói, không có ai đối xử tốt với muội, vậy thì chính mình phải đối xử tốt với bản thân một chút.

Người khó hiểu như Sương Lăng kia thường luôn có thâm ý sâu xa. Đáng tiếc nàng quá bận rộn tự lừa mình dối người, chưa bao giờ nghe vào một câu.

Cũng không biết hắn hiện giờ thế nào, hắn là ám vệ của Vĩnh Thành Vương, suốt ngày đầu đao liếm máu. Nàng tỉnh ngộ quá muộn, nhưng hắn không nên ngu xuẩn giống nàng. Chỉ mong hắn cũng có thể tìm một con đường lui cho chính mình!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 24.03.2016, 23:49
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 06.08.2015, 23:40
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 537
Được thanks: 405 lần
Điểm: 9.36
Có bài mới Re: [Cổ Đại] Ngưng Hoan - Trục Hoan Ký - Đương Mộc Đương Trạch - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Ngưng Hoan – Trục Hoan Ký

Tác giả: Đương Mộc Đương Trạch

Edit: Kannie94

Chương 1: Chuyện đã qua không thể truy hỏi [2]

Diệp Ngưng Hoan vừa ăn đào xanh trên núi, vừa xem xét động tĩnh dưới chân núi, có phần nắm được toàn bộ trong tay. Nơi này côn trùng cũng không ít, nàng còn phải đuổi mấy con cắn túi bao của mình, trên mặt cũng không may mắn thoát khỏi. Rõ ràng vật gì trên đời cũng có hai mặt. Dưới cảnh đẹp không sao tả xiết cũng không chỉ có những thứ tươi đẹp này.


Nàng nhẫn nại được hai canh giờ, mặt trời đã ngả về hướng tây, tôn lên vẻ sáng rọi của ánh chiều tà, chợt trông thấy có liễn đi ra. Đông Lâm Vương uy phong thần vũ như được sao quanh trăng sáng đưa về hướng đông, ai không biết còn tưởng rằng hắn vừa đánh thắng trận ấy chứ!

Nhìn không rõ ràng hình dáng, chỉ có thể nhìn thấy tóc đen được buộc lên, hoà cùng cẩm bào thêu bạc.

Bên cạnh liễn có một thái giám áo lam, tám phần là theo chân từ nhỏ, đến khi được ban phủ thì cùng đi ra ngoài. Còn có một nữ tử trung niên áo xanh ngọc đi một bên, Diệp Ngưng Hoan đứng ở vị trí này không tệ, nhưng lại thấy rõ mặt những người này, chẳng qua cứ theo lẽ thường phán đoán diện mạo người ở bên cạnh Vương gia.

Tôn quản sự kia lúc trước mang nha hoàn đến đông viện rất uy nghi, nay lại như con gà núp ở sau đuôi ba khom bốn lạy.

Diệp Ngưng Hoan vội vàng liếc nhìn một cái, rồi lặng lẽ đi vào chỗ sâu hơn. Nàng ở lại đây lâu quá, kết quả kéo theo một đống côn trùng, vừa thấy người đi ra cũng không cần phải nhịn nữa mà cắn.

Diệp Ngưng Hoan nhai đào xanh đến ê răng, vừa cầm khăn đuổi sâu vừa tung tăng xuống núi.

Vừa tới bên dòng suối, liền nhìn thấy Lục Vân dẫn vài nha hoàn tiến sang đây.

Lục Vân cười với nàng: “Sao cô nương đi dạo lâu thế? Bây giờ cũng đã lên đèn rồi.”

Vừa đến gần thì thấy trên mặt Diệp Ngưng Hoan có mấy vết hồng, còn nói: “Nơi này cây nhiều côn trùng cũng nhiều, cô nương da mềm thịt non sẽ chịu khổ. Lần tới đi dạo, nên mang theo túi ngải thảo mới được.”

Diệp Ngưng Hoan cười gật gật đầu: “Là ta không tính toán trước, đã phiền tỷ tỷ tới tìm.”

Lục Vân hơi nhếch môi, nhìn Diệp Ngưng Hoan nói: “Vương gia muốn gặp mấy vị, Tôn ma ma sợ Vương gia sốt ruột, không vội vã sai người tìm khắp nơi sao?”

Diệp Ngưng Hoan cảm thấy rùng mình, nụ cười mất đi một chút tự nhiên. Trước đó còn ngầm dặn dò Lâm Tịnh một câu, chẳng lẽ hai vị khác không ở đó?

Chỉ có điều Diệp Ngưng Hoan nhanh chóng sửa sang lại, ngay cả Lục Vân thiếu chút nữa cũng nhận không ra.

Nàng ta kéo Diệp Ngưng Hoan nói: “Nơi này là vườn, Vương gia là người rộng lượng, cũng không câu nệ lễ nghi rườm rà. Cho nên cô nương đi dạo cũng không sao. Vừa rồi lúc Vương gia đến, Lâm cô nương ở đông viện vừa khéo cũng đi ra ngoài… Vương gia nhìn lạ mặt, liền hỏi một câu là không biết hôm kia tiến cung hiến nghệ ra sao? Cho nên gọi bốn vị cô nương đến Liêu Hoa Thai… Ai cũng đi, chỉ thiếu mỗi người.”

Không sợ đối thủ như thần, chỉ sợ đồng đội như heo. Tuy rằng Diệp Ngưng Hoan cũng không cho rằng Lâm Tịnh là đồng đội, nhưng nàng ta đủ làm một con heo.

Nếu Đông Lâm Vương rảnh rỗi đến nhàm chán mà la cà, lại phát hiện thêm niềm vui gì mới mà thuận tiện mang đi thì không sao cả, nhưng Lâm Tịnh này là kẻ khờ khạo, một kẻ ngu ngốc như vậy có thể bò lên đỉnh núi được à!

Hôm kia mới đến, chuyện gì cũng không biết. Ở đây ngoài mặt thì không có quy củ gì cả, nhưng những khuôn phép ngầm đã thể hiện ra.

Rõ ràng đã nói cho ngươi biết là khi Vương gia đến thì không cần ngươi phải tiếp, lúc hắn đi cũng không cần ngươi phải đưa. Hắn thích gì thì tùy hắn, tất nhiên sẽ có người hầu hạ hắn, đây cũng là một nguyên tắc.

Vương gia đúng là vào đông viện, nhưng không phải tìm mấy người các nàng. Hai vị bên tây sương cũng rõ, cũng chưa chạy ra bên ngoài, là có hai Lâm Tịnh sao? Hay là sau khi nàng ta đánh son phấn xong, tuy rằng Lý Vân chỉ tới trước một tháng, nhưng ở nhiều hơn các nàng một tháng cũng biết hơn các nàng rất nhiều.

Huống hồ Vương gia có thể mò đến cửa Lý Vân, đã nói lên tên Vương gia này trước mắt vẫn còn hứng thú. Đào góc tường như vậy… Thật sự là liên lụy người ta!

“Đi chứ, làm phiền tỷ tỷ dẫn đường.” Diệp Ngưng Hoan tuy rằng đau đầu, nhưng cố gắng vui vẻ đáp lại, khiến cho Lục Vân lại sửng sốt lần nữa.

“Đổi y phục thôi, mấy cái nhọt trên mặt cũng phải bôi thuốc.”

“Đi ngay.” Diệp Ngưng Hoan trả lời, đến nước này thì còn có thể nói cái gì? Thay y phục cũng được, cho nàng thêm một cơ hội thì tốt hơn.

Liêu Hoa Thai ở hướng bắc Tịnh Viên, kiến trúc cơ bản là hai tòa lầu cao ba tầng, tầng hai có hành lang uốn lượn. Trong viện xây tường phù điêu, vòng qua có thể thấy chính đường phía trước, con đường phía trước dẫn đến một cái hồ sen thật lớn, chính giữa là một cái đài nước.

Hai bên là cầu Ngọc Lan, thông với hai bên chính đường. Trên tường viện phủ đầy lá xanh, được cắt gọn vô cùng khéo, hoa nhỏ xanh lam, đỏ, trắng nở đầy. Vừa thấy là giống như đang phô ra một tầng gấm vóc cực kỳ hoa lệ.

Trong viện còn có mấy con hạc trắng dạo quanh, không sợ người chút nào, khoan thai vỗ cánh khoe chân dài đi tản bộ.

Diệp Ngưng Hoan đổi thành một bộ váy bạc toàn thân thêu bướm, vạt áo đong đưa, tay áo rộng, tóc búi kiểu phi điệp kế.

Sau khi tiến vào thì nàng liếc mắt nhìn bốn phía, mọi nơi đều có nha hoàn đứng đó, trước đó trên đường đi cũng đụng vào không ít nha hoàn, xem tư thế này, hình như là Vương gia không thường hồi phủ. Chẳng lẽ hắn vẫn coi nơi này là nhà?

Nếu là như vậy thì càng đáng ghét, nếu hắn ở đây lâu dài, phỏng chừng mấy công việc đảm bảo an toàn làm không tệ.

Băng qua chính đường, trực tiếp đi thẳng đến tòa lầu phía đông. Đứng ở cửa đợi một hồi thì có người vén rèm lên cho vào.

Tầng một có bốn ống nhị cái hoa chạm khắc gỗ, hai bên có lồng chạm trổ hoa, mở rộng khoảng cách về hai phía. Thang lầu ở hai bên góc, chính giữa bày một cái lư hương đồng ba tầng.

Diệp Ngưng Hoan vừa đi vào, lại nghe thấy tiếng trêu đùa. Cả người nàng lạnh run buồn nôn một trận, nhìn theo gian phòng phía đông bên này thì thấy một bóng dáng nghiêng vẹo chán ngán trên giường trước cửa sổ. Ba vị khác bước vào cực nhanh, vẫn là được nghiêm chỉnh huấn luyện.

Về phần Đông Lâm Vương Sở Hạo thì càng thêm nghiêm túc, xem ra nữ nhân ở đây cũng không khác một cái quán ăn là mấy, giở trò kêu một người tới là có ngay!

Diệp Ngưng Hoan chỉ liếc mắt nhìn, thấy hắn đã đưa một chân sang cho Lâm Tịnh tháo giày ra, lúc này lại có loại ý nghĩ kích động muốn quay đầu bỏ chạy.

Hắn là con lừa sao? Giữa trưa mới lăn lộn với Lý Vân xong!

Diệp Ngưng Hoan quỳ trên mặt đất, thái giám canh giữ bên cạnh lặng lẽ đi qua. Một hồi lại nghe thấy một chất giọng trầm thấp say ngà lại lộ ra mấy phần bừa bãi vang lên: “Đến đây, cho gia nhìn một cái xem thế nào?”

Nói thật ra, giọng thì không khó nghe, nhưng nghe thế nào cũng cảm thấy hắn không đứng đắn.

Diệp Ngưng Hoan cũng nghiêm túc, ra vẻ đưa mặt tới, không bày ra chút phong thái hăng hái! Trên đường thừa dịp người ta không chú ý, nàng còn ra sức bôi chút thanh lương cao, mang theo mùi cay xè vừa lạnh vừa hắc. Lúc này càng thêm chói lóa với bộ váy bạc mà nàng tỉ mỉ chọn lựa.

Nàng không nói hai lời liền đứng dậy, bước tới chỗ Sở Hạo với vẻ thẹn thùng phong lưu vô hạn. Lắc eo như bị động kinh, dù sao vẻ đẹp phàm tục như thế sao đáng để ý.

Lúc hiến nghệ ở trong cung, hắn không ở đấy, lúc ấy ở Tập Tinh Điện, cả đám phi tần đều tề tụ. Hắn lui tới không hợp. Sau đó Hoàng thượng lại sang đây một chuyến, chỉ có điều cách xa quá, nhìn cũng không rõ lắm.

Lúc chạng vạng ở trên đồi cũng chỉ nhìn thấy mặt bên của hắn, vẫn vô cùng ngả ngớn.

Nhưng mà lần này Diệp Ngưng Hoan lấy tư thái xông pha chiến trận qua đây nhìn cho rõ, Sở Hạo xương cốt tốt, vai rộng lưng dài. Y phục không còn là bộ ban nãy nữa mà đổi thành cẩm bào thêu bạc. Tướng mạo cũng tốt, người vợ Tiên đế gia kia cưới tất nhiên là mỹ nữ, có nền tảng thế này, chỉ cần không phải sinh trưởng lệch lạc thì cũng không quá kém.

Đường nét ngũ quan hắn rất đẹp, khóe mắt khẽ cong, ánh mắt sáng sủa, con mắt tối đen như mực, mũi cao ngất, môi mỏng, nhìn một cái là biết bộ dạng điển hình của kẻ bạc tình bạc bẽo.

Sở Hạo nhấc mắt, nhìn thấy đầu tiên là một cái nhọt đỏ chót trên trán. Sao lại đỏ như vậy, đỏ đến mức khiến cho người ta không muốn nhìn cũng không được! Tiếp theo đó là một cái nhọt đỏ khác ở dưới cằm… Hai cái này, nói thật ra thì cũng không nhìn rõ dáng dấp ra sao, hơn nữa y phục lại có phần chói mắt, chói đến mức chú ý mấy cái nhọt lớn trên mặt.

“Đi xuống đi.”

Không đợi Diệp Ngưng Hoan đến gần, hắn đã ném ba chữ “không sao cả” ra. Dù sao bên cạnh còn có ba người đẹp, hắn cũng chẳng để tâm đến một thứ phế phẩm thế này.

Tịnh Viên này là chỗ hắn mua vui, xem ca hát, thấy không vừa mắt thì bỏ qua, hắn đương nhiên cũng không đáng tức giận với mấy người các nàng.

Diệp Ngưng Hoan rất hào hứng trong lòng, chẳng qua biểu hiện trên mặt rất ủy khuất, nhăn mặt nhíu mày lui ra ngoài. Dưới ánh mắt khinh bỉ của đám nha hoàn, nàng vui mừng hớn hở trở về.

Lúc Lục Vân nhìn thấy nàng mang theo nụ cười có phần sâu xa thì hơi khó hiểu, Diệp Ngưng Hoan lại hơi ngượng ngùng. Thấy Lục Vân ở đây nhiều năm như vậy, về điểm này, suy nghĩ cẩn thận kia của Diệp Ngưng Hoan tất nhiên cũng không thể giấu được nàng ta.

Diệp Ngưng Hoan vô cùng thận trọng, trơ mặt ra cười vô tâm vô phế. Lục Vân vừa thấy tư thái này thì còn có gì để nói, liền sai người mang nước tắm rửa cho nàng. Diệp Ngưng Hoan ngâm mình trong nước ấm, hơi có cảm giác lâng lâng.

Sở Hạo là một kỳ nhân, Diệp Ngưng Hoan ở Nhã Nhạc Cư mười năm sao lại không biết? Tiên đế sáu mươi lăm tuổi mới sinh ra hắn, là đứa con nhỏ nhất của Tiên đế.

Sở Hạo là Hoàng tử thứ mười chín, đương kim Thánh thượng là anh trai ruột của hắn.

Ba đời Sở thị chinh phạt, tới thời của Sở Diên Tư này thì hoàn thành đại nghiệp của đời trước, diệt Lưu Tề sáng lập Sở Cẩm. Ba mươi ba tuổi ông ta chính thức xưng đế, thay đổi niên hiệu thành Khai Minh. Tại vị bốn mươi lăm năm, lần lượt lập ba vị Hoàng hậu, sinh hơn hai mươi người con trai, ngoại trừ những người chết yểu thì không đề cập tới, trưởng thành có tất cả mười chín người.

Sở Diên Tư xưng đế không lâu đã lập đứa con lớn do vị Hoàng hậu đầu tiên Phùng thị sinh ra Sở Phong làm Thái tử. Sở Phong là đứa con thứ tư của Tiên đế, cũng là đích trưởng. Chỉ có điều Sở Phong không đợi được đến ngày kế vị, năm Khai Minh thứ hai mươi tám, Sở Phong bốn mươi mốt tuổi chết bệnh. Bởi vậy, xu hướng tranh đấu đoạt dòng chính giai đoạn sau của triều Khai Minh càng quyết liệt, lần lượt có bảy vị Hoàng tử hoặc chết hoặc bị giam cầm. Mà người thắng cuối cùng là Sở Lan – con trưởng của vị Hoàng hậu thứ ba Vương hậu.

Mẫu thân Sở Lan là Vương thị, cũng chính là đương kim Thái hậu, những việc trải qua của bà hoàn toàn có thể viết thành một quyển truyền kỳ. Vương thị vào cung năm Khai Minh thứ mười, khi đó bà mười bốn tuổi, cũng không xuất chúng trong đám mỹ nhân.

Hoàng hậu đầu tiên của Tiên đế mất sớm, khi Vương thị mới vào cung thì Cố thị đang nắm quyền. Mà hai người con trai của Cố thị thì đang tranh đấu gay gắt với Thái tử Sở Phong.

Tới năm Khai Minh thứ mười ba, Vương thị sinh được con trưởng Sở Lan, mẹ quý nhờ con được tấn thành Phu nhân. Vương thị cẩn thận dè dặt, vô cùng thận trọng. Cho đến khi Cố thị mất, hai người con trai của Cố thị lần lượt rời kinh, Vương thị mới dần dần bộc lộ tài năng.

Vương thị khổ tâm tính toán nhiều năm, thu được sự báo đáp lớn nhất. Năm Khai Minh thứ ba mươi, Vương thị được sắc phong Hoàng hậu, trở thành vị Hoàng hậu thứ ba của Sở Diên Tư.

Năm Khai Minh thứ ba mươi ba, Sở Lan hai mươi tuổi trở thành Thái tử.

Ngày hai mươi sáu tháng mười một cùng năm, Sở Hạo ra đời.

Mùa thu năm Khai Minh thứ bốn mươi lăm, Sở Diên Tư bảy mươi tám tuổi băng hà. Sở Lan đăng cơ, năm kế sửa niên hiệu thành Chương Hợp.

Lúc Sở Hạo mới sinh ra, người anh trai này đã chính vị đông cung, Vương thị một mình chấp chưởng như mặt trời ban trưa. So với nhóm con phượng cháu rồng kia, mạng của hắn thật sự lớn rất nhiều.

Nay thấy hắn, Diệp Ngưng Hoan càng cảm thấy Sở Hạo này chính là một kẻ ăn chơi trác táng bị Tiên đế, Thái hậu và đương kim Hoàng thượng hiệp lực nuông chiều phá hư.

Sở Hạo ba tuổi đã được phong vương, một trong Tứ Phương Vương. Tứ Phương Vương là vương tước cao nhất Cẩm Thái, dẫn đầu sáu quận nơi có quyền lực to lớn. Chẳng những là không phải Hoàng tử thì không phong, càng cần có công trạng lớn lao.

Đông Lâm Vương tiền nhiệm Sở Giang là trưởng tử của Tiên đế, mười hai mười ba tuổi đã theo Tiên đế nam chinh bắc chiến. Tới thời gian đầu xây dựng Cẩm Thái, thế lực tiền triều suy tàn phản công lại, hoàng trưởng tử Sở Giang lại chinh phạt khắp nơi lập chiến công hiển hách, dẹp yên Cẩm Thái quốc. Vào năm Khai Minh thứ mười Sở Giang tây chinh mà mất, bởi vì hắn không có con, tước vị không ai kế thừa. Ngôi vị Đông Lâm Vương vẫn treo đó mà đợi chủ.

Không nghĩ tới năm Khai Minh thứ ba mươi sáu, Sở Hạo chỉ có ba tuổi cứ vậy mà được món hời.

Một đứa con nít miệng còn hôi sữa Sở Hạo kia thì có chiến công thá gì, hoàn toàn chính là ỷ vào lão tử yêu thương mà được phong tước Tứ Phương Vương, ai mà phục cho nổi? Khi còn Tiên đế thì không ai dám nói, sau khi Tiên đế băng hà, đừng bảo là nhóm lão nhân lập công trạng lớn đấu tranh giành thiên hạ cho Sở gia, chư vị tôn thất công cao trước đó cũng không chịu nổi cơn tức này.

Nhưng Chương Hợp Đế kế vị cũng nghiêm túc, tân đế đăng cơ giữ ba ngọn đuốc (*), trước tiên không cho phép người bên ngoài ba lời bốn tiếng nghị luận tiểu đệ nhà mình.

(*) ba ngọn đuốc: xuất phát từ câu tục ngữ “quan mới nhậm chức giữ ba cây đuốc”, ý nói những người lên nắm quyền ban đầu có hơi ỷ vào sức mạnh làm ba chuyện rầm rộ cho dân chúng chú ý như nổi lửa

Năm Chương Hợp thứ hai, Sở Hạo bái lĩnh Bình Nam nguyên soái, nam chinh Dạ Loan đánh trận ba năm. Để một bé cưng nhõng nhẽo chưa đến mười lăm tuổi nắm giữ ấn soái, rõ ràng là Hoàng thượng đã cho hắn thêm công trạng để lấp miệng của chúng thần. Quan to tước lớn thời niên thiếu, không gì hơn cái này.

Nam chinh quả thật đánh trận thắng lớn, Dạ Loan quốc cắt đất bồi thường cầu hòa, châu báu mỹ nữ từ từ đưa vào kinh thành Vĩnh An, vậy Lục ca của Sở Hạo Nam Phong Vương Sở Nguyên ở bên cạnh có sở trường lãnh binh đâu? Sở Hạo hắn không phải giao du hết một vòng Hoài Nam sao? Trở về lại thêm công tước không nói, còn đảm nhận chức Đại tướng quân.

Trên có Thái hậu, Hoàng thượng nuông chiều. Người sáng suốt có ai không rõ mấy chuyện mờ ám này? Chỉ có điều có thể nói gì? Đây là nhị thế tổ của hoàng thất, Diêm Vương sống. Người ta là hậu duệ thiên hoàng, đứa con út Thái hậu thương nhất, tiểu đệ đệ Hoàng thượng cưng nhất, không thể trêu vào!

Vĩnh Thành Vương Sở Chính Diêu là cháu của hắn, sinh vào năm Khai Minh thứ hai mươi lăm, còn lớn hơn hắn tám tuổi. Cùng là con cháu hoàng thất, nhưng không vỗ mông ngựa nhìn sắc mặt như hắn? Càng không nói đến người khác.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 48 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Balletsleeping, châulan, Cunthoi2008, Gia Bảo2018, htdieuthuyy, LTKY, Sea Turtles, sheepo21, Vinhmanh và 227 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

2 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

3 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

4 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

5 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

9 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

10 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

12 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

13 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

14 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

15 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

16 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1153

1 ... 141, 142, 143

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 200, 201, 202

18 • [Hiện đại] Bảy năm vẫn ngoảnh về phương Bắc - Ân Tầm (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

19 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Anh hai Boss đừng nghịch lửa - Cửu Trọng Điện

1 ... 48, 49, 50



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 278 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 316 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 300 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 433 điểm để mua Lá may mắn
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 468 điểm để mua Tách trà xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 234 điểm để mua Giỏ đôi gấu trắng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 242 điểm để mua Cung Bảo Bình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 333 điểm để mua Tiên xanh
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 450 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 417 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 396 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 364 điểm để mua Mề đay đá Citrine 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 444 điểm để mua Dây chuyền đá ruby
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 501 điểm để mua Mèo trắng gãi đầu
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuột đu dây
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 386 điểm để mua Thần lửa
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 250 điểm để mua Sao đổi màu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 328 điểm để mua Cỏ ba lá
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 358 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 244 điểm để mua Ma bí
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 246 điểm để mua Gấu vàng có cánh
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 200 điểm để mua Giày nơ xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 969 điểm để mua Hồng ngọc 2
TranGemy: How are you today? Hôm nay tôi buồn, còn bạn thì sao?
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 245 điểm để mua Bé hồng 5
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 236 điểm để mua Kem biến hoá
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 385 điểm để mua Tình yêu trong sáng
LogOut Bomb: White Silk-Hazye -> Trần Thu Lệ
Lý do: Hi ss cọ cọ
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 389 điểm để mua Heo vàng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.