Diễn đàn Lê Quý Đôn
Xin chú ý!! Các bạn đang đọc truyện trong mục ĐÃ NGỪNG ĐĂNG hoặc TẠM NGỪNG ĐĂNG. Truyện có thể sẽ không có chương tiếp trong thời gian dài hoặc không được làm tiếp nữa.


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 261 bài ] 

Máu tình - Bạch Tử Nhạn

 
Có bài mới 09.03.2016, 20:21
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 29.02.2016, 13:41
Bài viết: 169
Được thanks: 131 lần
Điểm: 5.91
Có bài mới Re: [Ngôn tình - Hắc bang] Máu tình - Bạch Tử Nhạn - Điểm: 11
CHƯƠNG 37:          
Lộn xe rồi!



Thái Mi cau mày, cái thứ gì đang quấy rày giấc ngủ của cô vậy chứ? Theo bản năng cô nắm lấy điều phiền toái trên mũi của cô. Tuy vẫn đang day dưa với cơn buồn ngủ, nhưng Thái Mi cảm thấy thứ cô đang nắm trên tay có gì đó khác lạ. Là tay người, Thái Mi lập tức mở mắt cảnh giác hét lên: “Ai?”

Đập ngay vào mắt là một gương mặt lạnh nhạt, một  đôi mắt màu đen sâu thẳm lại có tia cười ấm áp, khóe môi Chí Khanh đang mỉm cười. Thái Mi vừa rồi vì cảnh giác mà hai mắt bật mở to hết cỡ nhưng ngay khi nhìn thấy Chí Khanh, hai con mắt vốn mang sát khí giờ lại như bị đeo chì, nặng nề kéo hai con mắt cô sụp xuống, cô lào bào: “Chí Khanh, em đang ngủ, anh đừng phá em!” Cô thả ngay bàn tay của Chí Khanh sang bên, tiếp tục cuộc hành trình du lịch cùng Chu Công.

Chí Khanh mỉm cười: “Gần tám giờ rồi, em còn chưa chịu dậy.”

“Vẫn còn sớm mà, em muốn ngủ tiếp.” Hai con mắt vẫn nhắm chặt như bị keo dán, cô cất giọng thầm thì.

“Anh đến đón em đi ăn sáng!” Không thấy Thái Mi có biểu hiện gì Chí Khanh nói tiếp: “Có rất nhiều món ăn ngon, em không muốn ăn?”

Đáp trả lại những gì Chí Khanh nói cũng chỉ là sự yên lặng vốn có, Thái Mi đã nhanh chóng chạy theo Chu Công ném thẳng Chí Khanh sang một bên.

“Sủi cảo tôm hấp cách thủy, súp lơ xào mộc nhĩ,…” Chí Khanh cất giọng đều đều, không nhanh không vội lại cố tình đọc ra tên các món ăn: “Tôm rang muối chiên giòn, cải xào chua ngọt…”

Lần lượt các món ăn đều được bày lên trên bàn, mùi thơm phức nồng nàn như được gió dẫn dắt bay ngang qua mũi Thái Mi. Đồng hồ báo thức đối với Thái Mi là vô hiệu nhưng đồ ăn lại rất hiệu lực. Thái Mi bật nhanh người ngồi dậy nhìn về phía mùi thơm phát ra chính là một bàn ăn với nhiều món ăn vô cùng cuốn hút. Cô hất tấm chăn vướng víu trên người cô sang một bên rồi như con chim xổ lồng nhanh chóng rời khỏi chiếc giường lao về phía bàn ăn.

Nhìn những món ăn với các loại sơn hào hải vị, đôi mắt Thái Mi trở nên long lanh rạng ngời. Thái Mi tay cầm thìa đưa vào miệng ngậm, ánh mắt cô rối tung rối mù với các món ăn trước mắt, cô không biết phải ăn trước món nào.  

“Canh phỉ thúy, gan ngỗng rán, vịt om tương, sườn xào chua ngọt,…”

Đang trong lúc phân vân thì từ phía sau vang ra tên của một loạt các món ăn. Thái Mi không quan tâm đến người phục vụ phía sau, cô đưa thìa về phía món sườn xào chua ngọt với nụ cười lên đến tận mang tai. Nhưng ngay khi chiếc thìa vừa mới chạm vào miếng thịt sườn thì dừng lại, Thái Mi nhíu nhíu mày suy nghĩ, giọng nói của người phục vụ này sao quen quá. Cô lập tức xoay người thì chiếc thìa trên tay liền rơi xuống nền nhà, mắt cô mở to tròn kinh ngạc khi nhìn thấy Long Huy Vũ đang ngồi dựa vào chiếc ghế đối diện.

“Long Huy Vũ!” Thái Mi giật mình hốt hoảng, theo bản năng thụt lùi người về sau thì chạm phải mặt bàn khiến lưng cô đau đớn.

Ánh mắt Huy Vũ sắc lạnh mang tia cười yêu diễm nhìn Thái Mi, hai chân hắn vắt chéo lên nhau, tựa lưng vào ghế vô cùng sảng khoái. Dáng vẻ hắn nhìn cô đăm chiêu như đang thưởng thức trò vui.

Thái Mi nhíu mày: “Sao anh lại ở đây?”

Huy Vũ khẽ cong môi cười, hắn nhếch môi: “Mang đêm đổ hết cho tôi.”

Ngay sau đó có ba người bước vào vội vàng thu dọn các món ăn rời đi. Thái Mi kinh hãi, cô đứng lên dùng thân thể che các món ăn vẫn còn chưa dọn nhưng ba người đó vẫn dốc lực dọn sạch sẽ hoàn toàn. Đồ ăn cô chưa ăn đã bị cướp lấy, cái tên Long Huy Vũ này quá đáng đến mức khiến cô muốn giết người.

Thái Mi mặt đỏ hừng hực chỉ tay về phía Huy Vũ: “Long Huy Vũ, anh cướp đồ ăn của tôi tôi giết anh!” Đá ngay chiếc ghế sang bên cô lao về phía hắn sẵn sàng bóp chết hắn cho hả cơn hận.

Thái Mi bật nhanh người ngồi dậy: “Sườn xào chua ngọt, canh phỉ thúy…”

Đưa mắt nhìn về phía chiếc bàn trống không, sau khi ngồi ngây ngốc vài giây Thái Mi mới định thần: “Là mơ sao?”

“Sẽ là thật nếu lúc này em mau chóng đi rửa mặt.”

Thái Mi nhìn về phía phát ra giọng nói thì thấy Chí Khanh đang đứng bên cạnh giường, cô cau mày thắc mắc: “Chí Khanh, sao anh lại vào phòng em?” Chẳng phải Chí Khanh đang ở Ghawar, đây là khách sạn Trang gia, anh ta đến đây từ khi nào chứ?

Chí Khanh trầm giọng: “Không có luật cấm anh trai vào phòng em gái. Em mau rửa mặt anh đưa em đi ăn sáng.”

Thái Mi đưa tay vò bụng, những món ăn cùng với mùi thơm nồng nàn trong giấc mơ vừa rồi đã kích thích bao tử của cô. Hất tấm chăn sang bên, cô bước xuống giường: “Chẳng phải anh đến đây vì công việc vậy mà cũng có thời gian đưa em đi ăn sáng sao?” Ả Rập Saudi đâu phải là một vương quốc dễ bắt nạt, đám người Long gia tự tin sẽ lấy được Ghawar đến mức không lo lắng, không lo sợ, đúng là ngạo mạn đến mức bá đạo.

Chí Khanh lên tiếng: “Bọn anh làm việc đều có sắp xếp.”

Thái Mi bĩu môi: “Ý em là anh quá nhàn rỗi rồi!” Cô nhún vai, dù sao chuyện của đám người Chí Khanh, cô không muốn biết thế nên bọn họ muốn làm sao thì làm, cô bây giờ là nên giải quyết cái bụng trống không.

Thừa Ân vì không thích đám người Long gia nên cô không ra mặt gặp Thái Mi, mà dù có gặp Thái Mi cũng chẳng có gì để nói. Điều cô muốn nói nhất chính là không muốn để Thái Mi đi cùng đám người Huy Vũ, nhưng cô biết Thái Mi tính cách tùy ý, Thái Mi đã muốn đi thì dù cô có nói nhiều lời cũng chỉ là vô nghĩa.

Đường phố Damman mới sáng đông xe qua lại, trước khách sạn Paradise lại càng nhộn nhịp bội phần. Một dãy xe hơi sang trọng đủ màu sắc đậu dài chiếm cả một phần đường vỉa hè. Thái Mi đứng bất động nhìn hai bên dãy xe không tránh phải lắc đầu thầm thán, trước khách sạn đã như thế này xem ra bãi đậu xe đã chật kín. Trang gia mở chi nhánh, về thế lực cũng như danh tiếng, những nhân vật trong giới làm ăn lẽ tất nhiên sẽ đến chúc mừng.

Nhìn tình hình này, cô khó mà thuyết phục Thừa Ân rời khỏi đây trong một hai ngày tới.

“Đi thôi!” Thấy Thái Mi cứ đứng ngây ra đó Chí Khanh bên cạnh lên tiếng thúc giục.

Đập vào mắt Thái Mi là hai chiếc Cadillac màu đen vô cùng bắt mắt đậu ngay trước cửa khách sạn. Đúng là quá ngông cuồng, nhưng với địa vị của Chí Khanh trong Long gia, xe của Chí Khanh đậu đương nhiên phải nằm ở vị trí trung tâm. Thái Mi không do dự, cô liền bước tới chiếc Cadillac đầu tiên và mở cửa xe chui vào.

Ngay khi vừa chui được nửa thân người vào trong xe Thái Mi liền bất động, đôi mắt cô mở to trao tráo kinh ngạc nhìn người đang ngồi bên trong. Long Huy Vũ đang ngồi chỉnh tề, hắn quay đầu nhìn cô, ánh mắt hắn vô cùng lạnh nhạt hoàn toàn không mang chút cảm xúc.

Thái Mi giật mình cả kinh, sau khi định thần trong giây lát, cô vội hét lên: “Lộn xe rồi!”

Gương mặt Huy Vũ vẫn mang tia lạnh lùng vốn có, nhưng từ người hắn lại toát ra một luồng khí lạnh lẽo.

Lời hét chưa dứt câu, nửa thân người bên trong của Thái Mi vội vàng lùi ra ngoài thì thình lình một bàn tay to khỏe từ phía sau đẩy cô một cái. Thái Mi chưa nhận thức chuyện gì, vẫn là đang muốn nhanh chóng biến mất khỏi Long Huy Vũ thì cơ thể của cô trong nháy mắt lao ngay vào lồng ngực của hắn.

Nín thở, im lặng, bất động. Thái Mi úp mặt vào lồng ngực của Huy Vũ, cảm giác cơ thể của hắn đang dần căng cứng, nhiệt độ lạnh lẽo như hàm băng từ cơ thể hắn nhanh chóng truyền sang người cô khiến cô nhất thời bị đóng băng. Thái Mi chớp mắt, cô dồn hết thẩy dũng khí đang còn xót lại chậm rãi ngẩng đầu nhìn Huy Vũ. Hắn lạnh nhạt cúi đầu nhìn người phụ nữ trong lòng, không cảnh cáo, không uy hiếp, cũng không mang sát khí giết người.
Chỉ là một tia nhìn lạnh nhạt đã khiến một chút dũng khí yếu ớt của Thái Mi bị đánh tan tành mây khói.

Thái Mi không biết sinh mạng của cô lúc này sống chết ra sao, chỉ biết một điều cô phải rời khỏi chiếc xe ngay lập tức. Thái Mi quay đầu chuẩn bị bay ra khỏi xe thì từ bên ngoài Chí Khanh lại đẩy cô ngồi lại, ngay sau đó anh ta cũng ngồi vào bên cạnh cô.

Vừa nhìn thấy Chí Khanh, Thái Mi cuốn quýt: “Chí Khanh, em không đi ăn sáng nữa.”

Không để lời nói của Thái Mi vào tai, Chí Khanh đóng cửa xe hướng mắt nhìn về phía người lái xe: “Đi!”

Thái Mi như muốn nhảy dựng, cô vội nắm lấy bàn tay của Chí Khanh đang để trên đùi: “Em không muốn đi. Chí Khanh, em quên là đã có hẹn ăn sáng cùng Thừa Ân. Anh mau cho dừng xe lại.” Nhìn thấy chiếc xe đang mỗi lúc một chạy xa dần, Thái Mi càng nôn vội thúc giục.

Chí Khanh dáng ngồi nhàn rỗi, anh ta cúi đầu nhìn bàn tay Thái Mi đang nắm chặt lấy tay anh ta, nói: “Em nghỉ ai cũng ăn sáng muộn như em, cô ta có công việc của cô ta, thời gian dùng điểm tâm đương nhiên sẽ không phức tạp như em.” Khách sạn đông khách ra vào, Trang Thừa Ân làm gì còn thời gian tiếp đãi Thái Mi, huống chi muộn như thế này điểm tâm sáng mà cô ta ăn có lẽ cũng gần tiêu hóa hết rồi cũng nên.

“Nhưng mà, Chí Khanh, em không thấy đói, em không muốn đi, anh cho em xuống đi!” Thái Mi mặt mày nhăn nhún, cô không muốn ngồi lại bên trong xe chút nào.

“Em đừng lộn xộn, anh đợi em hết cả buổi sáng không phải chỉ để em muốn nói không đi là không đi.” Chí Khanh trầm giọng, hoàn toàn không có ý nuông chiều, vô cùng cứng rắn.

Thái Mi định nhếch môi phản đối thì bắt gặp đôi mắt của Chí Khanh như không còn kiêng nhẫn, cô đành bất lực bỏ cuộc mà ngồi an phận. Cuộc đời của cô đúng là xui xẻo, mới nằm mơ  thấy Long Huy Vũ giờ lại phải ngồi cạnh hắn, tại sao Chí Khanh lại đưa cô đi ăn sáng cùng hắn chứ, Chí Khanh đâu phải là không biết cô không thích hắn. Thái Mi len lén quay mặt nhìn sang Long Huy Vũ, hắn lúc này đã nhắm mắt hoàn toàn không để tâm đến cô. Nghiếng răng nghiếng lợi, cô dứ dứ nắm đấm về phía hắn một cách không tiếng động. Trời xui đất khiến thế nào lại khiến hắn mở mắt, một đôi mắt lạnh lẽo mang khí lạnh từ âm ti tràn về chiếu thẳng vào cô. Nắm đấm dừng lại trên không đối diện với gương mặt sát thần của hắn. Thái Mi nuốt nước bọt, miệng cố gắng gượng nở ra nụ cười miễn cưỡng, nắm đấm dần được thu về, hèn nhát giấu tận trong lòng bàn tay còn lại. Nhẹ nhàng và chậm rãi, Thái Mi từ từ nhích mông dịch chuyển về phía Chí Khanh, để lộ một khoảng trống giữa cô với Huy Vũ. Tuy vào tình huống này cô chỉ có thể tránh xa hắn bằng chừng này khoảng cách, nhưng vẫn tốt hơn là phải ngồi san sát với hắn như vừa rồi.

Huy Vũ trầm mặc, cất giọng lạnh lùng: “Cô tốt nhất nên an phận cho tôi!”
Dứt lời hắn lại nhắm mắt, hoàn toàn ném bỏ dáng vẻ sợ hãi trốn tránh của Thái Mi sang bên.

Thái Mi thầm thở dài, không ngờ hắn lại bỏ qua cho cô dễ dàng như vậy, chắc có lẽ vì Chí Khanh đang ngồi bên cạnh. Chí Khanh? Thái Mi chợt nhớ ra điều gì đó, cô lập tức quay sang trừng mắt với Chí Khanh đang ngồi cạnh, Chí Khanh không nói cho cô biết có Huy Vũ đi cùng.

Chí Khanh cúi đầu nhìn vẻ mặt câm phẫn của Thái Mi không tránh khỏi phải mỉm môi cười. Chính vì biết Thái Mi sợ Huy Vũ nên anh ta mới cố tình đưa Thái Mi đi ăn cùng bọn họ. Thái Mi là em kết nghĩa, Huy Vũ lại là anh em tốt, đương nhiên người đứng giữa như Chí Khanh sẽ không muốn hai người bất hòa. Tuy không biết hảo ý của anh ta sẽ có kết quả thế nào nhưng vẫn là phải thử mới biết. Huống chi còn một điều quan trọng hơn, anh ta muốn ăn sáng cùng Thái Mi và còn có một dụng ý khác.

Xe dừng lại trước một nhà hàng sang trọng, Thái Mi lập tức lao ra ngay khi Chí Khanh bước ra khỏi xe. Hít lấy không khí ngoài trời khiến tâm trạng Thái Mi dần khá hơn nhiều, bên trong xe tràn đầy khí lạnh của Huy Vũ, thật khiến cô như chết ngợp, ra được bên ngoài rồi đúng là tốt quá.

“Cô đừng để người khác lầm tưởng cô vừa mới từ trại giam bước ra.”

Thái Mi xoay người thì nhìn thấy Hạo Nhân, Dương Nhẫn và Thế Phong từ chiếc xe đằng sau đi tới. Cô liền nhận ra đó là giọng nói của Thế Phong, cô nhếch môi cười cợt: “Nói vậy xe của các anh là nhà tù?”

Gương mặt Thế Phong mang tia cười không đổi sắc, anh ta cất giọng đều đều: “Tôi là đang nói về cô, nhìn cô chẳng khác nào như được thả gió.” Nói rồi Thế Phong đưa mắt nhìn về phía Huy Vũ, tuy anh ta vừa rồi không ngồi cùng xe, nhưng nhìn dáng điệu của Thái Mi vừa bước ra khỏi xe, kẻ ngốc cũng đoán được vừa rồi cô ta đã phải chịu áp lực thế nào khi ngồi cùng Huy Vũ.

Thái Mi trầm mặc, cô hiểu ám chỉ của Thế Phong trong lời nói, cô đưa mắt liếc sang nhìn người đứng bên cạnh. Huy Vũ không nói lời nào bước về phía cửa chính khách sạn. Thầm nhẹ nhỏm trong lòng, cô liếc mắt nhìn Thế Phong: “Đó là phải xem lại nội thất bên trong xe của các anh, tốt nhất là nên điều chỉnh lại nhiệt độ.” Dứt lời cô liền nắm tay Chí Khanh kéo đi theo sau Huy Vũ, để lại sáu con mắt kinh ngạc đang dõi nhìn theo.

Tô nhị thiếu Tô Chí Khanh của Long gia nổi tiếng lạnh lùng vô cảm nay lại bị một cô gái kéo đi hiên ngang giữa nơi đông người. Chuyện này nói ra thật khó tin nhưng không ngờ Chí Khanh lại để mặc Thái Mi muốn làm gì thì làm, một người lạnh lùng bị một người hoạt bát kéo đi, đây đúng là một chuyện trái ngược đạo lý.

Dương Nhẫn bật cười thầm lắc đầu bất lực. Thế Phong há hốc mồm kinh ngạc nhìn theo tình cảnh trước mắt: “Cô ta, sao có thể làm thế được, còn đâu là uy danh của Long gia?” Trước mặt bao nhiêu thuộc hạ đang đứng mà cô ta kéo Chí Khanh đi thong dong thật khiến anh ta cảm thấy vô cùng mất mặt. Chí Khanh vô cảm được bao nhiêu người thần tượng và sợ hãi nay lại bị một cô gái kéo đi, mất mặt, mất mặt, đúng là quá mất mặt.

“Rất thú vị!” Để lại câu nói Hạo Nhân tươi cười bỏ đi.



Đã sửa bởi Bạch Tử Nhạn lúc 09.03.2016, 20:35.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Bạch Tử Nhạn về bài viết trên: Lavender_73, Đinh Lam
     

Có bài mới 09.03.2016, 20:29
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 29.02.2016, 13:41
Bài viết: 169
Được thanks: 131 lần
Điểm: 5.91
Có bài mới Re: [Ngôn tình - Hắc bang] Máu tình - Bạch Tử Nhạn - Điểm: 11
CHƯƠNG 38:      
Ăn sáng


Theo sau Huy Vũ, Thái Mi đi cạnh Chí Khanh, ba người Hạo Nhân, Dương Nhẫn và Thế Phong đi phía sau. Đám người Thái Mi chưa bước tới cổng thì bốn người đứng hai bên cổng lập tức cúi đầu cung kính.

Một người đàn ông tuổi trung niên đợi sẵn từ lâu bày ra vẻ mặt tươi cười, ông liền khom người tỏ vẻ vui mừng chào đón những vị khách quý: “Xin chào xin chào! Hoan nghênh những vị khách quý ghé thăm, nhà hàng chúng tôi thật may mắn khi được đón tiếp các vị.”

Huy Vũ không dừng bước, hắn nghe thấy như không nghe thấy lời chào hỏi của người đàn ông trung niên. Ông ta thấy vậy chỉ hơi kinh ngạc trong một giây đã nhanh chóng khôi phục lại dáng vẻ hoang nghênh, lập tức tránh sang bên tươi cười nhường đường cho Huy Vũ bước vào.

Thái Mi theo sau không vừa ý với thái độ của Huy Vũ, người ta chào đón nhiệt tình như vậy lại bị hắn xem như không khí. Mà Chí Khanh đang đi cạnh cô cũng không khác gì kẻ đi phía trước, ngạo mạn lạnh lùng không thua kém gì.

Vào bên trong, gian đại sảnh rộng lớn bài trí sa hoa như một cung điện lộng lẫy. Nhiều người bên trong vừa nhìn thấy tổng giám đốc nhà hàng đích thân ra ngoài đón khách, lại đưa mắt nhìn về phía đám người Huy Vũ bước vào, tuy bọn họ không biết là ai, nhưng nhìn thấy phong thái uy nghiêm dáng vẻ lạnh nhạt đầy ngạo mạn đã có thể đoán được phần nào địa vị, tin hẵn những người thần bí này đều có một thế lực không thể day vào. Vì thế tất cả mọi người, đủ loại địa vị không một ai dám làm phiền, tự động tách sang hai bên nhường lối đi cho đám người Huy Vũ.

Thái Mi liếc mắt đảo quanh một lượt, nhìn thấy ánh mắt hiếu kì nhưng không dám lại gần của mọi người khiến Thái Mi trong phút chốc cảm thấy bản thân mình như được tăng lên mấy tầng địa vị. Đám người Huy Vũ chỉ bước vào nhà hàng dùng điểm tâm như bao nhiêu người nhưng sự xuất hiện của bọn họ đã trở thành trung tâm của sự dòm ngó. Thái Mi thầm thán phục, đám người Huy Vũ không cần ra oai thị phi, khí thế lấn áp của bọn họ cũng đủ khiến mọi người đứng gần vô thức trở nên sợ hãi.

Lại có bốn người đứng hai bên thang cuốn cúi đầu khi thấy đám người Huy Vũ đi tới, Thái Mi theo cạnh Chí Khanh lên thang cuốn cảm thấy bốn người vừa chào bọn họ cùng với bốn người ngoài cổng có một nét đặc biệt nào đó rất quen thuộc. Không mấy căng não Thái Mi đã đoán được đó là thuộc hạ của Long gia, có vẻ như khắp trong ngoài nhà hàng đều có người của Long gia bài bố. Ở Damman, Long gia cũng có bản doanh đồ sộ, bọn họ nếu sợ nguy hiểm đã dùng điểm tâm tại bản doanh đâu nhất thiết phải phô trương như lúc này. Nếu bọn họ muốn ăn bên ngoài, việc xắp xếp người bảo vệ thì đúng với phong thái của các lão đại trong giới hắc đạo, nhưng cô tin đám người Huy Vũ sẽ không vì một buổi ăn sáng lại khiến nhiều người để mắt tới. Nhất định có vấn đề, bữa điểm tâm này nhất định không đơn giản chỉ là đi ăn sáng.

Tầng thang cuốn đưa đám người Huy Vũ lên trên, vẫn bốn người cúi đầu chào đón. Thái Mi đi theo đám người Huy Vũ đi thêm một đoạn thì nhìn thấy bốn người đứng nghiêm trang trước cửa một căn phòng. Thái Mi biết đó chính là phòng ăn của bọn họ.

Bốn người cúi đầu chào, giám đốc nhà hàng vốn đi đầu dẫn đường nhanh nhẹn bước đến mở cửa: “Đến rồi, mời các vị vào trong!”

Huy Vũ bước vào, hắn không do dự bước ngay về phía bàn ăn đã được chuẳn bị sẵn. Thái Mi cũng theo cạnh Chí Khanh vào trong, mùi thức ăn thơm phức khiến bao tử của cô réo lên gắt liệt, cô đói chết đi được.

Giám đốc nhà hàng bị giữ lại bên ngoài không cho ông ta vào trong, các món ăn đã chuẩn bị đâu vào đấy bọn họ chỉ cần ăn không cần người phục vụ.

Ngồi giữa Chí Khanh và Hạo Nhân, ánh mắt Thái Mi dán chặt vào các món ăn như nhìn vào người tình lâu năm mới gặp lại. Toàn là món ăn cô thích, đúng là mê mẫn chết đi được.

Chí Khanh quay sang nhìn Thái Mi, anh ta vốn biết sở thích của Thái Mi là ăn và ngủ, vừa rồi khi vào phòng đánh thức cô, câu cửa miệng khi Thái Mi giật mình tỉnh giấc chính là đồ ăn. Nhưng lần này nhìn vào đôi mắt sáng ngời rực rỡ cũng đủ biết cô nàng không phải có sở thích ăn ngủ mà thực tế cô nàng chính là người ham ăn. Anh ta chưa từng nhìn thấy Thái Mi tỏ vẻ say mê rõ ràng như lần này.

“Em muốn ăn gì cứ ăn không cần phải ngại!”

Canh phỉ thúy, gan ngỗng rán, vịt om tương, sườn xào chua ngọt,… Những món ăn này vừa rồi đều có trong giấc mơ của cô, sao giờ lại có tất cả ở đây. Thái Mi cô không suy nghĩ nhiều, chắc hẳn Chí Khanh biết sở thích ăn uống của cô nên mới bày ra bàn ăn này. Cô vô cùng cảm thán, quay mặt sang nhìn Chí Khanh với ánh mắt sáng ngời: “Chí Khanh, vừa rồi có phải anh đã chui vào giấc mơ của em không, anh làm sao biết được những món này?”

Chí Khanh nhẹ cong môi cười: “Em thích là được!”

“Đương nhiên là thích rồi. Chí Khanh, anh thật tốt với em quá!” Lời vừa dứt Thái Mi đưa tay sang ôm chặt lấy Chí Khanh. Hành động này khiến đám đàn ông trên bàn chưa kịp phản ứng kịp thời thì Thái Mi lại đặt nhẹ một nụ hôm thành tiếng lên bên mặt Chí Khanh khiến Dương Nhẫn và Thế Phong ngồi đối diện phải há hốc mồm như không thể tin vào diễn biến trước mắt mình.

Thế Phong nhìn tình cảnh thân mật thắm thiết từ Thái Mi đối với Chí Khanh vô thức nhíu chặt hai hàng lông mày rồi nuốt bọt đè nén cảm xúc, anh ta cảm thấy tình cảnh này rất khinh bỉ, rất ghê gớm. Bất giác anh ta rùng mình một cái, thật khiến anh ta phải buồn nôn.

Dương Nhẫn cũng ngây người trong chốc lát. Riêng về Hạo Nhân ngồi cạnh Thái Mi, anh ta quay mặt nhìn sang không biết nói gì, mà biểu cảm trên gương mặt cũng thoáng hiện nét cười như có như không.

Huy Vũ vốn không để mắt đến Thái Mi nhưng vì cùng ngồi một bàn tròn, hành động vừa rồi của Thái Mi không thể không đập vào mắt hắn. Gương mặt hắn không chút thay đổi, chỉ là đôi mắt có chút nhíu chặt. Bàn ăn của hắn chưa từng có người lạ, cô ta nay là ngoại lệ lại làm ra những hành động phản cảm. Nếu không phải vì Chí Khanh hắn đã một phát bắn chết cô ngay.

Không như những người ngồi cạnh, Chí Khanh vẻ mặt vô cảm trước sau không đổi, anh ta không phải vì một cái ôm hay một nụ hôm từ Thái Mi mà dao động. Đưa mặt nhìn sang Thái Mi đã buông anh ta ra và đang cầm nĩa ngắm nghía món ăn, biểu hiện của cô hết sức tự nhiên như chẳng quan tâm đến ánh nhìn đánh giá của mọi người về cô thế nào, món ăn trên bàn đã thu hút tất cả tri giác của cô. Khẽ cong môi cười, Chí Khanh cất giọng dịu dàng: “Ăn nhiều một chút, em vẫn con rất gầy!”

Khụ… Thế Phong vốn đã bất mãn, đang định cầm ly nước uống để tan đi cảm giác buồn nôn. Nhưng khi vừa đưa nước vào miệng thì giọng nói dịu dàng từ chính miệng Chí Khanh nói ra khiến Thế Phong thêm một lần tá hỏa. Ngụm nước vừa nuốt vào lập tức như muốn trào ra khiến anh ta bị sặc phải ho sặc sụi không ngừng.

Thái Mi đưa mắt liếc nhìn Thế Phong, tuy cô không nhìn nhưng không có nghĩa cô không biết bọn họ đang đánh giá cô qua ánh mắt. Đám đàn ông này suốt ngày chỉ biết lo nghĩ đến chuyện bắn giết, chiếm giữ địa bàn thì làm gì biết biểu hiện cảm xúc vui buồn như người thường. Chí Khanh là anh kết nghĩa của cô, đối tốt với cô, cô biểu hiện lại chút tình cảm vậy mà với bọn họ như thể đây là chuyện quái dị nhất thế giới không bằng. Một đám đàn ông khô khan, cô không quan tâm đến, mặc kệ suy nghĩ của họ, cô lo chuyện của cô là được rồi. Chẳng phải Chí Khanh nói cô ăn uống không cần e dè sao, vậy thì cô ăn thôi, bụng cô đói meo rồi. Lập tức cái nĩa trên tay cô cắm thẳng vào miếng gan ngỗng đưa ngay vào miệng ăn. Miệng nhai thì nhai, mắt thì vẫn đưa tìm kiếm vừa ý món nào lập tức đưa tay chòm tời gấp ăn. Cô ăn không e ngại, thế nào gọi là phẩm hạnh của người phụ nữ cô đều ném bỏ vào thùng rác, mặc cho năm  người đàn ông ngồi cùng bàn đang nhìn ngó tới mình.

Thấy Thế Phong đưa tay xoa xoa mi tâm, Dương Nhẫn ngồi cạnh thấy vậy đưa tay lên vỗ vỗ bên vai Thế Phong an ủi: “Trên thế gian này vẫn còn nhiều chuyện chúng ta không biết đến.” Nếu Chí Khanh cứ đưa Thái Mi theo cùng bọn họ thì có lẽ những tình huống bọn họ chưa nhìn thấy sẽ lần lượt bày diễn trước mắt, Thế Phong cũng nên dần làm quen.

Hạo Nhân khẽ cười lắc đầu, anh ta từng nhiều lần chứng kiến cách ăn của Thái Mi, anh ta quen rồi.

“Cậu chắc chắn sẽ đưa cô ta theo cùng?” Huy Vũ từ khi nào đã ăn điểm tâm của hắn, hắn cầm dao cắt miếng thịt bò chậm rãi lên tiếng hỏi.

Chí Khanh sau hồi nhìn ngắm dáng vẻ ăn uống của Thái Mi, anh ta bắt đầu cầm nĩa, nói: “Ừ! Ở đây không an toàn.”

Thái Mi vừa cho miếng sườn xào vào miệng, nghe Chí Khanh nói cô ngẩng đầu lên nhìn anh ta. Vừa rồi cô có nghe câu hỏi của Huy Vũ, cô không biết hắn đang nói chuyện với ai và cũng không quan tâm đến cô gái nào đó. Nhưng khi nghe thấy câu trả lời của Chí Khanh, Thái Mi mới biết bọn họ đang nói về cô. Vừa nhai cô vừa hỏi: “Đi đâu?”

“Rời khỏi Ả Rập.” Chí Khanh trầm giọng, trước sau gì Thái Mi cũng cần phải biết, nói cho cô biết vào lúc này cũng tốt.

Thái Mi dừng nhai, cô suy nghĩ trong chốc lát: “Anh đến đây chẳng phải để đánh chiếm Ghawar, tại sao lại rời đi? Lẽ nào còn có kế hoạch khác.” Cô tin hẳn vào thời điểm then chốt này Chí Khanh sẽ không vì sự an toàn của cô mà đích thân đưa cô rời khỏi Ả Rập. Rời khỏi nơi này chẳng qua cũng một phần trong kế hoạch của bọn họ.

Hạo Nhân vừa ăn vừa lên tiếng: “Cô đoán xem!”

Thái Mi nhíu mày, cô biết gì kế hoạch của bọn họ mà đoán chứ? Cô đưa mắt nhìn về phía Huy Vũ lạnh lùng chỉ đang tập trung vào đồ ăn của hắn. Như hiểu được điều gì đó, cô lại tiếp tục ăn đồ ăn của cô nhưng không quên trả lời câu hỏi vừa rồi của Hạo Nhân: “Nếu tôi đoán được kế hoạch chẳng phải những người đứng đầu trong Long gia như các anh đều có đầu ốc dở tệ.”

Bọn họ là ai chứ, là Long gia, là những con rồng đã làm mưa làm gió trên
thế giới suốt nhiều năm qua. Một cô gái như cô, nếu đoán biết được kế hoạch của bọn họ thì chẳng phải cô cần phải xem lại bọn họ đã làm gì mới đưa được Long gia đến vị trí cao ngất ngưỡng như ngày hôm nay sao.

Nghe thấy hai chữ “dở tệ” từ miệng Thái Mi, ban đầu Thế Phong có chút kích động nhưng anh ta biết có kích động với cô cũng vô ích, huống chi trong lời nói đó ẩn chứa rõ ràng là lời khen ngợi bọn họ. Sự kích động vừa lấn xuống thì khóe môi anh ta lại nhếch lên nụ cười khinh miệt, xem ra câu hỏi của Hạo Nhân bằng thừa, cô ta chẳng chút động não nào.

Nhai xong đồ ăn trong miệng, Thái Mi lại nói tiếp: “Nhưng tôi tin buổi ăn sáng này không đơn thuần chỉ là ăn sáng.”

Thế Phong vừa thầm chê bai lại nghe thấy lời này, bất giác anh ta đưa mắt nhìn lên Thái Mi.

Dương Nhẫn nghe vậy cũng lên tiếng: “Vậy đó là gì?” Vốn dĩ bữa ăn sáng này đúng thật chỉ là hình thức, ngồi ăn rãnh rỗi không biết nói gì chi bằng thử xem đầu ốc cô gái này nhạy được bao nhiêu.

Thái Mi không trả lời, mắt cô đang nhìn về đĩa vịt om tương thơm phức đang nằm ngay trước mặt Huy Vũ. Tay cô có thể gấp tới, cô rất thích cắn miếng thịt vịt đó, vốn định đưa tay gấp miếng thịt vịt để thưởng thức nhưng nó lại nằm ngay trước mặt Huy Vũ, dù hắn không động tới nhưng cô vẫn là không dám. Ai biết được khi cô chòm tay tới gần có bị hắn bẻ gãy tay cô không chứ?

Ngoại trừ Huy Vũ đang ăn phần ăn của hắn thì bốn người còn lại khi không nghe thấy Thái Mi nói gì liền đưa mắt nhìn về phía cô. Chí Khanh thầm cong môi cười, Thái Mi đang để tâm vào đồ ăn thì còn quan tâm đến chuyện gì khác nữa.

Hạo Nhân ngồi giữa Huy Vũ và Thái Mi. Nhìn ánh mắt thèm thuồng nhưng không dám động đến của Thái Mi thật khiến Hạo Nhân phải khóc dở cười dở. Anh ta khẽ thở dài trong bất lực, thuận tay cầm lấy đĩa vịt om tương đặt ngay trước mắt Thái Mi: “Cô ăn đi!”

Ánh mắt Thái Mi trong chốc lát như được thắp sáng, cô rạng cười không do dự gấp ngay miếng thịt vịt đưa vào miệng ăn, những ánh mắt đang nhìn cô chẳng qua cũng chỉ là không khí.

Nhìn dáng vẻ ăn uống của Thái Mi, Hạo Nhân cảm giác điểm tâm hôm nay ngon hơn mọi ngày, vô thức cũng tiếp tục cầm nĩa ăn phần ăn của mình. Vậy nên mới nói, đồ ăn ngon không tạo cảm giác bằng nhìn người khác ăn ngon miệng.

Thế Phong chau mày, miệng tự lẫm nhẫm: “Tại sao đến Hạo Nhân cũng chiều cô ta?”

Ngồi cạnh Dương Nhẫn nghe thấy lời cào nhào của Thế Phong liền lên tiếng: “Rất thú vị mà!”

Thế Phong đưa mắt nhìn sang Dương Nhẫn, anh ta tỏ vẻ không hiểu: “Cậu thấy vậy sao?”

“Em cứ nói suy nghĩ của em, anh muốn nghe.” Chí Khanh gấp một miếng thịt sườn đặt vào đĩa của Thái Mi, vừa rồi anh ta có thấy cô ăn nhiều nhất là món thịt sườn xào chua ngọt này, có lẽ đây là món khoáy khẩu của cô.

Thái Mi nhìn Chí Khanh tươi cười, đúng thật là chỉ có mỗi Chí Khanh là hiểu cô nhất. Cô quay sang tiếp tục vừa ăn vừa nói: “Đứng trên địa bàn của địch, các anh sẽ không vì một bữa điểm tâm lại liều lĩnh đến vậy. Mặc dù trong ngoài đều có người của Long gia nhưng như vậy vẫn không hẳn là an toàn. Chỉ là ăn sáng đâu nhất thiết phải phô trương như vậy.”

Thái Mi dừng nói, cô uống ngụm nước rồi lại nói tiếp: “Các anh cố tình cho kẻ địch nhìn thấy, chẳng qua cũng chỉ là gây sự chú ý của bọn họ. Mục đích của các anh, là muốn bọn họ tấn công các anh.”

Nghe xong lời này Huy Vũ đang ăn cũng ngẩng đầu nhìn Thái Mi, cô gái này đúng thật tinh ranh hơn hắn tưởng: “Cô sợ không?” Đã biết trước sắp tới sẽ có xung đột vậy mà cô ta vẫn có thể ăn uống say mê, không biết là cô ta không lo sợ vì đi cùng bọn họ hay vì cô say mê đồ ăn đến quên mất nguy hiểm rình rập.

Nghe câu hỏi, Thái Mi nhanh miệng đáp: “Tôi chỉ sợ…” Cô vừa nhìn về phía Huy Vũ thì lời nói vừa nói ra lại dừng không nói tiếp, cô đương nhiên chỉ sợ mỗi hắn, nhưng tại sao cô phải nói cho hắn biết để tự hạ thấp bản thân. Huy Vũ vẫn nhìn Thái Mi, hắn im lặng đợi cô nói tiếp.

Lời nói nữa chừng vừa rồi xem như không nói cô hậm hực không nhìn Huy Vũ nữa: “Là kế hoạch của bọn anh đương nhiên các anh sẽ có sự cân nhắc.
Huống hồ tôi còn có Chí Khanh bên cạnh.”

Cô tin Chí Khanh một khi đã đưa cô đi ăn cùng thì đương nhiên cũng sẽ đưa cô an toàn trở về. Nghĩ đến đây cô như chợt nhớ vừa rồi cô đã bỏ xót điều gì đó liền quay sang nhìn Chí Khanh đang ngồi ăn mà nhanh miệng hỏi: “Vừa rồi anh ta có nhắc đến việc anh đưa em theo cùng. Kế hoạch của bọn anh sao lại có em tham gia?”

Chí Khanh chậm rãi nhưng chưa kịp lên tiếng đã bị lời nói của Thế Phong chận lại: “Cô thì có lợi ích gì trong kế hoạch của chúng tôi. Có cô theo cùng cũng chỉ mang theo phiền phức.” Kế hoạch bọn họ đương nhiên sẽ thuận lợi tiến hành như dự định, nhưng chuyện đời không ai có thể đoán trước được. Nếu có xảy ra chút thay đổi nào đó, vấn đề có thể xấu hơn thì chẳng phải Chí Khanh sẽ phải lo nghĩ đến sự an toàn của cô ta sao? Cục phiền phức này, tại sao Chí Khanh lại phải bận tâm đến.

Thái Mi trừng mắt nhìn Thế Phong cao giọng quát: “Anh nói tôi phiền phức?” Cô là bị Chí Khanh bắt ép đến đây, cô vốn không muốn đi cùng Huy Vũ.

“Anh có chút việc phải sang các nước lân cận, nhưng tuyệt đối sẽ an toàn. Ở lại đây mới là nguy hiểm.” Chí Khanh cất giọng lạnh nhạt. Thái Mi nói đúng, anh ta đương nhiên sẽ không đặt Thái Mi vào vòng nguy hiểm.

“Em không đi!”

Lời Chí Khanh vừa dứt đã nghe thấy câu nói dứt khoát của Thái Mi khiến đám người Huy Vũ không tránh khỏi phải thắc mắc. Nơi đây sắp tới sẽ vô cùng hỗn loạn, bắn giết, chết chóc chỉ là chuyện rõ ràng trước mắt vậy mà Chí Khanh đưa cô ta đến một nơi an toàn hơn cô ta lại không chịu.

Những món ăn trên bàn trong phút chốc loại bỏ ngay ra khỏi đầu của cô, lập tức lên tiếng: “Thừa Ân còn ở đây, nơi đây nếu nguy hiểm em cần phải ở cạnh cậu ấy.”

Thế Phong cảm thấy tò mò, anh ta không hiểu: “Cô ta quan trọng hơn sự an toàn của cô?”

Thái Mi như không suy nghĩ, đưa mắt nhìn Thế Phong đối diện liền nói: “Vậy những người đang ngồi ở đây, ngoại trừ tôi ra thì có ai là không quan trọng hơn mạng sống của anh?” Trên hai giới hắc bạch đạo, ai lại không biết bảy con rồng của Long gia hơn cả thủ túc tình thâm, mạng sống bản thân bọn họ có thể không quan trọng, nhưng mạng sống của anh em bọn họ tuyệt đối là quan trọng nhất.

Thế Phong như cứng họng trước câu hỏi của Thái Mi, cô ta mang tình cảm anh em của bọn họ ra so sánh tình cảm giữa cô ta với cái cô tiểu thư họ Trang kia.

Chỉ là một câu trả lời, chỉ là một câu hỏi nhưng lại nói lên hết mọi vấn đề.

Trong đầu của đám người Huy Vũ không hẹn nhưng cùng suy nghĩ, Trang Thừa Ân thật sự nắm giữ vị trí vô cùng quan trọng trong lòng Thái Mi.


Chí Khanh như đoán biết Thái Mi sẽ cự tuyệt, không nhanh không vội lại từ từ lên tiếng: “Cô ta là đại tiểu thư của Trang gia, thế lực Trang gia trong giới bạch đạo không phải nhỏ, cô ta một khi ra ngoài đương nhiên phải có người theo bảo vệ. Em yên tâm, dù ở lại đây nhưng cô ta tuyệt đối sẽ an toàn.”

“Nhưng em…” Thái Mi định lên tiếng phản bát lại bị lời nói của Chí Khanh cắt ngang: “Nếu em còn lo lắng anh sẽ cho người âm thầm bảo vệ cô ta. Còn em tuyệt đối phải đi cùng anh.”

Không cần Chí Khanh nói Thái Mi vẫn biết Thừa Ân luôn có người theo bảo vệ, chỉ là sao cô có thể yên tâm chạy đến một nơi an toàn để Thừa Ân ở lại giam trong vòng vây nguy hiểm.  Cô đưa mắt nhìn Chí Khanh, cô hiểu Chí Khanh, anh ta đã quyết thì dù cô không muốn anh ta cũng ép cô theo cùng.

Huy Vũ thoáng liếc nhìn Thái Mi trong giây lát rồi như không bận tâm đến cuộc đối thoại giữa cô và Chí Khanh, trong đầu của hắn lại rơi vào suy nghĩ cho kế hoạch sắp tới. Bọn họ đã bỏ công sức tâm huyết trong ba năm cũng chỉ đợi đến ngày hôm nay, tuyệt đối không thể sơ xuất.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Bạch Tử Nhạn về bài viết trên: Đinh Lam
     
Có bài mới 09.03.2016, 20:33
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 29.02.2016, 13:41
Bài viết: 169
Được thanks: 131 lần
Điểm: 5.91
Có bài mới Re: [Ngôn tình - Hắc bang] Máu tình - Bạch Tử Nhạn
Đinh Lam đã viết:
Nàng oi sao lại c33 z nàng

Hic... Ta lầm!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 261 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Google Adsense [Bot], Nguyệt Hoa Dạ Tuyết và 208 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 148, 149, 150

3 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 34, 35, 36

4 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

5 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

6 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

7 • [Xuyên không] Trôi nổi trong lãnh cung Khuynh quốc khí hậu - Hoa Vô Tâm

1 ... 75, 76, 77

8 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C873

1 ... 126, 127, 128

9 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

10 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

11 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 181, 182, 183

12 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 27, 28, 29

13 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C64]

1 ... 23, 24, 25

14 • [Hiện đại] Người cha nhặt được - Cát Tường Dạ

1 ... 26, 27, 28

15 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

17 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ nhà nghèo Bán phở heo

1 ... 8, 9, 10

18 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12

19 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

20 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32


Thành viên nổi bật 
Aka
Aka
Puck
Puck
PhongLangTB
PhongLangTB
Trang bubble
Trang bubble
Hàm Nguyệt
Hàm Nguyệt
THO THO
THO THO

Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 248 điểm để mua Giày nâu nơ hồng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1824 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1736 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 736 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua PC LCD
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 370 điểm để mua Guốc đỏ
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Nana Trang
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 351 điểm để mua Guốc đỏ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1652 điểm để mua Hoa hồng xanh
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Yến My
Lý do: QUÀ GẶP MẶT HEHE
Shop - Đấu giá: Lãnh Thiên Nhii vừa đặt giá 700 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 579 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 333 điểm để mua Guốc đỏ
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 316 điểm để mua Guốc đỏ
Shop - Đấu giá: Lãnh Thiên Nhii vừa đặt giá 320 điểm để mua Dù thiên thần
Shop - Đấu giá: Lãnh Thiên Nhii vừa đặt giá 550 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 417 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1572 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 499 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 474 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Tư Di vừa đặt giá 400 điểm để mua Bánh sinh nhật hồng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1496 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1423 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1354 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1288 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 276 điểm để mua Gương soi tình yêu
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1029 điểm để mua Nhẫn cặp cho tình nhân
Shop - Đấu giá: PipyTran16 vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem sinh nhật
Shop - Đấu giá: PipyTran16 vừa đặt giá 261 điểm để mua Gương soi tình yêu
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 300 điểm để mua Guốc đỏ

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.