Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 331 bài ] 

Kinh thành Tam thiếu: Ông xã gõ cửa lúc nửa đêm - Cát Tường Dạ

 
Có bài mới 06.03.2016, 21:40
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 06.09.2015, 14:36
Tuổi: 31 Nữ
Bài viết: 360
Được thanks: 3998 lần
Điểm: 44.99
Có bài mới Re: [Hiện đại] Kinh thành Tam thiếu: Ông xã gõ cửa lúc nửa đêm - Cát Tường Dạ - Điểm: 41
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Hôm nay chủ nhật, ráng làm cho mn này. Chúc mn chủ nhật vui vẻ!!!!

CHƯƠNG 233: LÒNG NGỔN NGANG (cv: Khúc khúc đoạn trường)

"Sao lại vô dụng? Nếu như không phải con không chịu kết hôn với Khả Tâm thì sao sẽ vô dụng!” Tiêu Hàn nghe con trai nói vậy, lại bắt đầu nhắc chuyện cũ.

Mặt Tả Thần An xụ xuống vẻ mặt khó coi, muốn nói cái gì, lại nhịn xuống.

"Nếu như mắt của Khả Tâm thật không thể khôi phục lại thị lực, làm sao chúng ta có thể phụ lòng người ta! Mấy năm nay, tình cảm Khả Tâm đối với con luôn một lòng, nói trắng ra là, lần này nó bị mù, thật sự là do con nhóc họ Hạ kia có lỗi, mẹ sợ đến sau này lòng con cũng không an tâm nha…” Tiêu Hàn thấy anh không lên tiếng, nói trầm trọng thêm.

Rốt cuộc Tả Thần An cũng không thể nhịn được nữa, nặng nề nói: “Nếu như cô ấy không còn cách nào khôi phục thị lực, con sẽ lấy đôi mắt mình bồi thường cho cô ấy, được rồi chứ?”

“Con….” Tiêu Hàn á khẩu không trả lời được, cuối cùng chỉ nói một câu “Thật là làm mình tức chết mà!” để chấm dứt.

Cuộc trò chuyện của hai mẹ con bị chấm dứt như vậy, mặt Thần An như bị phủ một lớp mây đen, mắt Diệp Khả Tâm bị thương anh có trách nhiệm, anh không phủ nhận, nhưng nếu lấy trách nhiệm này dính lên chuyện hôn nhân, vậy thì thật không được! Tiêu Hàn bị lời nói ác độc thốt ra từ miệng con trai làm cho kinh hoảng không dám nói lung tung thêm nữa, một đường im lặng đến Vân Hồ, Tiêu Hàn còn chần chờ như muốn nói gì, ngồi nán lại trên ghế một lát, khi thì thấy sắc mặt kia của con trai, mới chịu xuống xe.

Sau đó, Tiêu Hàn không còn nhắc lại hôn sự của anh và Khả Tâm nữa, mà mắt của Khả Tâm, bác sĩ nói không khả quan, cảm xúc của Khả Tâm cũng theo đó càng xuống thấp, thường thường nằm trên giường bệnh cũng hơn nửa ngày, cả người đều không nhúc nhích.

Đối với Khả Tâm, Tiêu Hàn ngược lại thương cảm cô là người bệnh, huống chi lòng áy náy nhà họ Tả thiếu nợ cô, cho nên bất kể lúc trước có hiềm khích, vẫn sẽ đi đến thăm cô, mỗi lần đến, Khả Tâm vẫn luôn yên tĩnh như vậy, giống như toàn bộ thế giới cũng không hề tồn tại.

Diệp Khả Tâm không bao giờ nói chuyện nữa, khiến Diệp Thuần Lập và Tiêu Hàn đều hết sức lo lắng, trừ càng gấp gáp liên lạc với các bệnh viện nước ngoài ra, cũng không còn cách nào khác.

Hôm nay lúc chạng vạng tối, Diệp Thuần Lập và Tiêu Hàn đều không ở đây, đột nhiên Diệp Khả Tâm nói với y tá chăm sóc đặc biệt, cô muốn đi ra ngoài một chút.

Y tá chăm sóc đặc biệt không dám tự làm chủ, muốn gọi điện thoại xin phép Diệp Thuần Lập.

Diệp Khả Tâm ngăn lại, nói nếu ba cô nghe được thì biết cầu xin càng không được, không cần làm chuyện thừa đi.

Y tá chăm sóc đặc biệt không thể làm gì khác hơn là mặc cho cô bộ quần áo thật dày, đẩy cô ra cửa.

Không nghĩ đến, cô lại muốn đón taxi, nói tên một nơi, ngay cả y tá chăm sóc đặc biệt cũng không biết đó là nơi nào.

Sau khi đến nơi, cô ngồi trên xe lăn, miệng lại chỉ điểm cho y tá chăm sóc đặc biệt đẩy theo hướng cô chỉ, đã lâu không đến nơi này, hoàn cảnh đã có chút thay đổi, mất chút thời gian gian nan mới tìm được chỗ ngồi cô muốn.

Nơi này khó có được có một mảnh đất trống, phía trước có một cái hồ nho nhỏ, hoặc là nói hồ nước càng thích hợp hơn, bởi vì là mùa đông, cỏ cây tiêu điều, nếu vào xuân hè, nói vậy cũng là một thảm hoa cỏ xanh ngát, chỗ như vậy, ở một thành phố ồn ào này, cũng coi như là một chốn bồng lai.

Diệp Khả Tâm ngồi lẳng lặng, không nói lời nào, y tá chăm sóc đặc biệt cũng không biết cô muốn làm gì, không thể làm gì khác hơn là lẳng lặng cùng ăn với cô.

Hồi lâu, nhìn thấy trời sắp tối, đột nhiên Diệp Khả Tâm lại hỏi: “Trời nơi này, là màu gì?”

Y tá chăm sóc đặc biệt như vừa thoát khỏi mộng: “Là màu xám! Diệp tiểu thư, trời sắp tối rồi, chúng ta tranh thủ về phòng ăn tối, chúng ta vẫn là tranh thủ thời gian trở về thôi!” Lại chỉ có hai người con gái là hai người họ, một còn bị mù, nếu lỡ có người xấu đến thì phải làm thế nào?

“Trên mặt đất có cỏ không?” Cô dường như bỏ quên lời nói nửa câu sau của y tá chăm sóc đặc biệt, tiếp tục hỏi.

“Bây giờ là mùa đông làm gì có cỏ chứ?” Y tá chăm sóc đặc biệt có chút lo lắng rồi, nơi hẻo lánh này, lại chỉ có hai người con gái là bọn họ, một người còn bị mù, nếu như gặp phải người xấu thì phải làm sao?

Diệp Khả Tâm vẫn không nghe ra trong lời nói của y tá chăm sóc đặc biệt có lo lắng, hít một hơi thật sâu: “Vậy trong hồ chắc cũng không có hoa sen rồi, vào mùa hè, hoa sen nơi này rất đẹp, không có ai quấy nhiễu đến cảnh đẹp nơi này… rất đẹp, so với Viên Minh Viên và Thanh Hoa Lý Diện còn thanh cao hơn, hoa sen vốn là loài thanh cao, không nên bị nhiều du khách đến quấy rầy, dính mùi tiền hôi tanh.”

Y tá chăm sóc đặc biệt nào có tâm tình nghe cô nói hoa sen nơi này, đang muốn lần nữa khuyên cô nhanh nhanh trở về, lại thấy bên bờ hồ không biết lúc nào lại thêm một người.

Cô có chút sợ, nhẹ giọng nói với Diệp Khả Tâm: “Diệp tiểu thư, vẫn là đi về thôi, có người đến, sợ là người xấu…”

Diệp Khả Tâm nhẹ giọng có chút đau khổ trào phúng: “Dáng vẻ tôi thế này, không tài không sắc, bây giờ còn sợ người xấu gì nữa?”

Nhưng mà tôi sợ… Trong lòng y tá chăm sóc đặc biệt không ngừng kêu khổ.

Chợt, đột nhiên lại truyền tới tiếng kèn acmonica, cô không khỏi cảm thán: “Nếu giờ là mùa hè, từ đây hướng đến hồ sen, thổi một khúc kèn acmonica, cũng là hợp với tình hình, chỉ là…” Chỉ là người thổi kèn này, lại thổi bài hát Tế Hạ… Tế Hạ, là ma chướng trong lòng cô… Hẳn là đi tới chỗ nào cũng không trốn thoát bóng dáng của anh, ngay cả nơi hoang vu bên hồ sen không ai biết tới này cũng có người nhắc nhở cô, sự tồn tại của anh…

Nhưng mà, cô tới nơi này cũng không phải là đến tìm kiếm hình ảnh tồn tại của anh đó sao? Năm ấy, vào tháng này, ngày đó, anh đã từng theo cô đến nơi này, nói cho cô biết bầu trời xanh thăm thẳm, lá cỏ rất xanh, hoa sen đang khoe sắc nở rộ…

Đó là một trong những kỉ niệm ít ỏi giữa cô và anh, vậy năm ấy tháng ấy ngày ấy hoa sen giữa gió sương đầm hồ trong thế giới bóng tối u ám của cô đã phác họa ra một bức tranh xinh đẹp…

Chỉ là, chuyện cho tới bây giờ, cô thà sẽ không biết bầu trời như vậy, cỏ như vậy, hương hoa sen như vậy…

Nghe nữa, chỉ cảm thấy lòng càng ngổn ngang.

Biết rõ sẽ khó chịu, cũng muốn vì thế mà rời đi không nghe nữa, nhưng mà, bài hát này cùng con người của anh như có ma lực, ngày càng tăng sức hấp dẫn với cô, cho đến cuối cùng, người nọ cũng không thổi bài hát Tế Hạ nữa, cô mới thở dài một hơi nhẹ nhõm……

“Đi thôi.” Cô nhẹ giọng nói với y tá chăm sóc đặc biệt, tránh quấy rầy nhã hứng thổi kèn của người này.

Cô không biết anh ta (cô ta) là ai, hơn nữa cũng không nhìn thấy thân hình anh ta (cô ta), cũng không biết anh ta (cô ta) là già hay trẻ, thậm chí là nam hay nữ cô cũng không biết, cô cũng không có ý định tìm hiểu, nhưng mà, cô vẫn cảm kích anh ta (cô ta), cảm kích anh ta (cô ta) giống như cô đều thích Tế Hạ, cảm ơn giờ phút này, bọn họ cùng nhau chia sẻ Tế Hạ…

Diệp Khả Tâm, Tế Hạ người này, đến tột cùng ở trong lòng mày là vết thương khắc sâu thế nào?

Khi trở về bệnh viện, cũng đã khá muộn, Diệp Thuần Lập đứng trong phòng bệnh gấp đến độ đi lại vòng vòng, đang cầm cái điện thoại

Mắng người, đoán là đang mắng đối phương sao lại vô dụng đến vậy, tìm khắp mọi nơi mà người vẫn không thấy…

“Ba, con đã về.” Cô nhẹ nhàng nói một tiếng, khiến toàn bộ lửa giận Diệp Thuần Lập đều tiêu tán.

“Khả Tâm! Con đã đi đâu chứ? Hù chết ba rồi!” Diệp Thuần Lập vội vàng ôm con gái từ trong ghế xe lăn lên, nhét vào trong chăn. Cô đi ra ngoài một chuyến, toàn thân lạnh cóng như băng, Diệp Thuần Lập không khỏi cau mày: “Con xem con đi, bên ngoài rất lạnh nha!”

“Chỉ là hóng gió thôi mà, hít thở chút không khí trong lành, đến bệnh viện đã lâu như vậy, người cũng muốn ngộp thở chết rồi.” Cô nói.

Hôm nay khó có được con gái đột nhiên mở miệng nói chuyện, Diệp Thuần Lập cực kỳ cao hứng: “Hả? Đi đâu vậy?”

Bờ môi Diệp Khả Tâm hờ hững nói: “Chỗ đó, người phàm tục không nên biết…”

Diệp Thuần Lập vừa buồn bực vừa buồn cười: “Nói như vậy trong mắt con ba chính là người phàm tục sao?” Bất kể nói thế nào, chỉ cần con gái nghĩ thông suốt trong lòng ông rất cao hứng, con gái trào phúng ông cũng không thèm để ý.

Diệp Khả Tâm cũng không nói nữa, coi như là đồng ý.

Diệp Thuần Lập thấy cô khó có lần mở miệng nói chuyện, muốn nói đùa nhiều với cô, tiếc rằng cô lại không chịu mở miệng nói chuyện nữa, đành thôi.

Từ đó về sau, Diệp Khả Tâm thường sẽ bảo y tác chăm sóc đặc biệt đẩy cô đi đến bờ hồ ấy, mà chỗ đó, giống như là nơi chữa bệnh hiệu quả, làm cho cảm xúc của cô chuyển biến tốt lên không ít.

Y tá chăm sóc đặc biệt đối với việc cô thích đi đến đó cảm thấy không hiểu nổi, nếu như là mùa hè, như lời của cô ấy, còn có thể đi ngắm hoa sen, nhưng làm như thế vào mùa đông lạnh lẽo thế này, tất cả đều tiêu điều, gió ở mép nước còn lạnh cóng, quả thật muốn thổi người ta thành băng luôn ấy chứ…

Diệp tiểu thư nói đó là nơi người phàm tục không biết đến, có lẽ cô là một người phàm tục, không hiểu được vẻ đẹp của nó, nhưng đứng nơi chỗ tồi tàn đó, nào có thể cảm nhận vẻ đẹp để nói chứ? Hơn nữa, cho dù là nơi rất đẹp, Diệp tiểu thư cũng không nhìn thấy nha… Dĩ nhiên, lời này đánh chết cô cũng không dám nói ra……

Chỉ là Diệp Khả Tâm vào giờ phút nào cũng chỉ lầm bầm một câu: “Đẹp, nó là cảnh đẹp trong lòng gì đó.”

Được rồi, y tá chăm sóc đặc biệt càng không hiểu… Chỉ cần không xảy ra chuyện là tốt rồi… Nếu không cô là một y tá chăm sóc đặc biệt nho nhỏ làm sao đảm nhận nổi trách nhiệm này đây…

——— —————— —————— —————— —————— —————— —————

Chớp mắt đã tới Tết Nguyên Đán rồi.

Chỗ chung cư bọn Hạ Vãn Lộ ở sau một tháng chuẩn bị hội diễn văn nghệ, rốt cuộc cũng chính thức mở màn.

Tả Thần An coi đây là chuyện trọng đại, buổi diễn tối hôm đó, gọi tất cả thợ trang điểm chuyên nghiệp ban nhạc gì gì đó tới, cho tất cả người tham gia dự thi đều hóa trang phối nhạc ra sao thế nào, dĩ nhiên, chút ý nhất vẫn là bà xã mình, nhất định phải trang điểm cho thật xinh đẹp.

Tiết mục hát đơn của Hạ Vãn Lộ là tiết mục thứ năm, hát và múa bài “Hồng Mai Tán”, một ca khúc nhạc đỏ kinh điển nha!

Là đề nghị của Tả Thần An, để cô hát chính, sau đó để những người khác làm người múa minh họa cùng cô, ngay cả nhóc Y Thần cũng thêm vào làm tăng điểm mới lạ.

Đồng phục cũng là màu đỏ, cô hoàn toàn đã bị hóa trang thành chị Giang, vẫn đeo trên người chiếc khăn quàng cổ kinh điển, hơn nữa còn mang tóc giả giống như kiểu của chị Giang, cô nhanh chóng cũng không nhận ra chính mình trong gương luôn rồi.

Vẫn không hiểu tại sao Tả Thần An muốn dựng tiết mục bài hát nhạc đỏ như vậy, nhưng mà, sau khi cô lên trên sân khấu, rốt cuộc cô cũng đã hiểu…



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn hoacodat về bài viết trên: Buồn Vì Ai, Dao hien, Duong Dan, Eavesdrop, Huogmi, Lạc Lạc, antunhi, dichetdi, duyentrinh2309
     

Có bài mới 08.03.2016, 21:12
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 06.09.2015, 14:36
Tuổi: 31 Nữ
Bài viết: 360
Được thanks: 3998 lần
Điểm: 44.99
Có bài mới Re: [Hiện đại] Kinh thành Tam thiếu: Ông xã gõ cửa lúc nửa đêm - Cát Tường Dạ - Điểm: 41
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


CHƯƠNG 234: EM YÊU EM YÊU EM YÊU

Dưới sân khấu hàng ghế thứ nhất người ngồi chính giữa, không phải là ông nội Tả đó sao?

Còn có mấy cái ghế ngồi bên cạnh ông, hả? Lại có thể là ba của chị Loan Loan ngồi đấy! Còn có mấy người đã từng câu cá ngày ấy khi cô gặp ông nội…

Bỗng dưng cô thấy hồi hộp, nhìn ra phía sau cánh gà nhìn anh, người kia, còn giơ cánh tay ra dấu OK với cô…

Hừ, toàn bộ những thủ đoạn trước kia đều là do anh mưu kế giở trò cả…

Lại nhìn, Y Thần cũng ở bên cạnh anh làm mặt quỷ với cô…

Được rồi, cũng không thể so đo với con nhóc kia được!

Nhưng mà, cô thật sự rất lo lắng thanh quản nhỏ của cô hát có ra nổi không…

Nhớ đến Tổng giám đốc âm nhạc trong công ty Thần An tự mình đến dạy kèm cho mình, mỗi ngày ép chặt cổ cô luyện tập như gà gáy, cô đầu gỗ như vậy chỉ sợ đây là lần đầu tiên tổng giám đốc ấy gặp phải đi, tổng giám đốc sắp phát khóc rồi. Lại nói cô thực sự chỉ thích hợp hát mấy làn điệu dân ca ở quán bar, lừa mấy con ma men mà thôi…

Chỉ là, tổng giám đốc vẫn là tổng giám đốc, so với với Thần An còn lợi hại hơn nhiều, nhớ đến đoạn thời gian Thần An luyện tập cho cô, thật là làm cho cô giống như trở về ngày trước giải phóng!

“Em yêu! Hát như vậy không đúng!”

"Em yêu! Lạc giọng rồi!”

“Em yêu! Câu này em lạc giọng đến Vân Nam luôn rồi!”

“Em yêu! Giọng gió! Giọng gió lại quên sao? Em xướng lên âm cao thật giống như gà ô gáy vậy!”

Cô chuyên tâm hát, rất muốn dựa dẫm vào anh: “Đừng có em yêu nữa! Anh mới là gà ô gáy! Em không muốn anh dạy nữa! Em thích hát sao thì hát vậy! Em vốn là nghiệp dư mà! Cũng không phải là ca sĩ công ty anh!” Lại còn chỉnh lên âm cao đoạn ca kịch có độ khó như vậy muốn cô hát, cô là miếng bánh mềm sao? Thật không biết công ty anh phát triển lên được như thế nào, với ánh mắt này của anh, nhìn người còn bị lầm, có thể chọn được ca sĩ thích hợp sao?

Hừ, anh còn cười! Anh lại còn cười! “Em yêu, anh chưa bao giờ tự mình chỉ dạy các ca sĩ trong công ty hát…”

“Khó trách trình độ dạy học của anh lại kém như vậy!” Hừ! Chưa từng nghe học trò là phải khích lệ từ nhỏ mới lớn lên sao? Dạy như kiểu bây giờ của anh, thiên tài cũng sẽ bị tàn phế mất!

Được rồi, lại có thể ghét bỏ trình độ dạy học kém này của anh, vậy thì mời cái vị trình độ dạy học tốt qua đây, vì vậy tổng giám đốc rực rỡ chói lọi đã lên sàn. Tổng giám đốc quả là tổng giám đốc! Dạy rất dễ hiểu! Hơn nữa người ta cũng rất đẹp trai nha… Sau một thời gian huấn luyện, cô liều chết liều sống cuối cùng cũng làm cho chất giọng mình trong trẻo hơn, Tổng giám đốc đẹp trai đã nói, nếu như cứ phát huy như vậy như trong ngày bình thường luyện tập, sẽ không thành vấn đề…

Được rồi! Cô liều thôi! Vì tổng giám đốc soái ca đẹp trai!

Ừ! Trước khi cô ra sân khấu đã tuyên bố như vậy! Vì Tổng giám đốc Cao soái ca đẹp trai, cô liều mạng! Dĩ nhiên, tiếp đến cô lại nhìn thấy tổng giám đốc Tả trong nháy mắt liền đen mặt, còn có tổng giám đốc âm nhạc có nỗi khổ khó nói…

Ách, tổng giám đốc tự cầu nhiều phúc đi, người kia chắc không quan báo tư thù giảm anh tiền lương đâu nhỉ?

Trong lúc cô đang miên man suy nghĩ, âm nhạc, sau lưng là màn máy chiếu lớn bắt đầu phát ra hình ảnh những hoa tuyết trắng xóa, hình ảnh hoa mai đỏ nở rộ, ánh đèn cũng sáng lên, tạo nên cảnh hoa mai đỏ cảnh đẹp ý vui, trên đầu hoa tuyết tuôn rơi, cô vừa ra trận, liền đẹp đến ngây người…

Người xem bên dưới bắt đầu vỗ tay, cũng bắt đầu ồn ào buôn chuyện bông đùa: “Tổng giám đốc Tả thiên vị nha! Tổng giám đốc Tả làm cho vợ đẹp như vậy! Tổng giám đốc Tả không công bằng!”

Dưới sân khấu, mấy ông lão lớn tuổi nghe thấy liền cười nói với ông nội Tả, Lục Chính Vũ thấy trên mặt ông nội Tả tỏ vẻ không phục, vội nói đùa: “Nói nhảm! Không thiên vị chính là biếu không vợ mình, chẳng lẽ muốn biếu vợ mình cho vợ người khác! Người ta còn chưa đồng ý nha!”

“Đúng vậy!” Ông nội Tả vội vàng góp lời.

Lực chú ý của Hạ Vãn Lộ lúc này đã từ trong suy nghĩ mông lung hoàn toàn tập trung đến dưới đài trên người mấy ông lão, thấy bọn họ nói nhỏ, hiển nhiên là đang bàn tán về mình, sắc mặt ông nội cũng không vui vẻ, chẳng lẽ là đang nói không tốt về mình sao?

Nhưng bây giờ cũng không còn thời gian để suy nghĩ, cô thầm nhẩm đếm giai điệu nhịp phách, sau đó bắt đầu hát: “Hoa mai đỏ trên núi đất hồng, chân giẫm lên ngàn dặm băng sương…”

“Hay – ” Vừa bắt đầu hát, không biết ai đã mào đầu hét lên, còn vỗ tay.

Nhất thời, tiếng vỗ tay toàn trường như nước thủy triều, trong lòng cô dần dần ổn định lại, càng hát trạng thái càng tốt, cảm giác như mình đâu chỉ phát huy như lúc bình thường, quả thật như phát huy toàn bộ tài nghệ bản thân.

Sau khi nhạc dần kết thúc, cô và những diễn viên múa dần dần lui vào trong cánh gà, sau đó Y Thần mặc toàn thân quân trang màu đỏ, múa một vòng lá cờ đỏ so với bé còn cao hơn vòng quanh sân khấu, sau đó một bước bay vọt lên không trung, đẹp giống như một con linh dương đang phóng tới, lại nói ba tuổi Y Thần đã bắt đầu học múa, điểm này đã chân thực thật không phải nói chơi, sau khi thuận lợi hoàn thành tạo hình của mình, bé hùng dũng oai vệ khí phách hiên ngang lui ra sau sân khấu…

Được rồi, này là nhóc Y Thần đã đòi nằng nặc nhất định phải thêm vào tiết mục một đoạn ngắn, nhưng mà dường như hiệu quả thật không tệ, tiếng vỗ tay của đoàn người cứ sóng sau cao hơn sóng trước.

“Ô! Cô nhóc Hồng Quân nhỏ này là nhị tiểu thư nhà ông sao? Sao người đáng yêu như vậy chứ? Hay! Hay!” Một ông lão giơ ngón tay cái lên.

“Vợ của thằng nhóc Tiểu Tam Tử cũng khá nha! Hát hay, hóa trang tốt, diễn hình ảnh chị Giang, thật hay! Cùng thằng nhóc Tiểu Tam Tử nhà ông cũng xứng đôi đấy chứ! Đều là ca hát!”

“Đúng rồi! Khó trách thằng nhóc Tiểu Tam Tử nhà ông khuyến khích bọn tôi tới xem, này là cố ý muốn khoe khoang vợ mình đây mà, bây giờ còn có mấy người trẻ tuổi nào muốn hát những ca khúc nhạc xưa này nữa đâu? Cho nên tôi nói ông Tả này, thằng nhóc Tiểu Tam Tử nhà ông thật là có phúc, tính tình nàng dâu này nhất định rất tốt!”

Nghe mọi người khen, trên mặt ông nội Tả cũng lộ ra nụ cười đắc ý, cái gọi là già trẻ lớn nhỏ, người tuổi càng lớn càng giống như một đứa con nít, mà con nít thì có đứa nào không thích khen chứ?

Thật ra thì con nhóc Lộ Lộ này, lúc trước ông đã thích rồi, chỉ là không biết vì sao lại chia tay với thằng nhóc Tiểu Tam Tử, chỉ là, có thể tìm được về cũng là chuyện tốt. Con nhóc này, thích hợp hơn đứa con gái nhà họ Diệp kia! Cũng không phải nói con gái nhà họ Diệp không tốt, chỉ là thằng nhóc Tiểu Tam Tử nhà ông là con ngựa đứt dây, con nhóc nhà họ Diệp quá hiền lành, không trị được nó, vẫn là tính tình của Lộ Lộ đối với nó có chút tác dụng.

Tiết mục nhà mình đã biểu diễn xong rồi, những tiết mục khác cũng không còn tâm tình để nhìn xem nữa, chỉ chờ công bố giải thưởng nữa thôi. Chỉ thấy người dẫn chương trình còn chưa lên sân khấu, trên sân khấu trống không rộng lớn Hồng Quân nhỏ lại trở lại rồi, còn đứng giữa sân khấu hướng xuống phía dưới nói: “Ông cố! Con có giống Hồng Quân nhỏ hay không? Có giống không?”

Dưới sân khấu nhất thời đồng loạt cười ầm cả lên, rất nhiều người đã trả lời thay: “Rất giống! Rất giống – ”

"Ha ha – ” Con nhóc đứng trên sân khấu cười khúc khích, sau đó đưa tay hướng ông cố đang phía dưới sân khấu: “Y Bảo muốn xuống! Ông cố ôm – ”

“Cái con nhóc ngốc nghếch này! Mới vừa rồi còn làm Hồng Quân nhỏ! Bây giờ đã làm nũng!” Ông nội Tả không khỏi cười.

Ở đây Lục Chính Vũ là người trẻ tuổi nhất, tự nhiên sẽ không để ông nội Tả đứng lên ôm, tự mình đi lên trước, đưa hai cánh tay cười nói: “Để ông Lục ôm nào!”

Y Thần cũng không có ngượng ngùng, nhảy lên liền nhảy chồm tới, vừa đúng nhảy vào trong lòng ông, sau khi Lục Chính Vũ bắt lấy được, cười ha ha quay lại ngồi xuống bên cạnh ông nội Tả.

Người xem ở gần đó mới phát hiện, người này nhìn khá quen mắt nha…

Lại nhìn hàng ghế thứ nhất và thứ hai thậm chí ngay lối vào lối ra tất cả đều là những thanh niên trai tráng khỏe mạnh, sắc mặt từng người giống như mang mặt nạ sắt, trong lòng liền biết người này là…

Mọi người không ngừng chặc lưỡi.

Lục Chính Vũ sợ ông nội Tả tuổi đã cao không ôm nổi Y Thần, nên tự mình ôm lấy bé xem tiết mục, vậy mà Y Thần lại không chịu ngoan, cứ bò qua bò lại giữa ông và ông nội Tả, một chút cũng không chịu an phận.

Đối với thế hệ thứ tư này của nhà mình, ông nội Tả thật đã nuông chiều đến cùng cực, Y Thần cố gắng như vậy muốn bò lên người ông, làm sao ông có thể không ôm nó đây?

Vươn tay ôm lấy, thuận miệng hỏi: “Cậu út và mợ út con đâu? Sao lại đi mặc kệ con vậy? Để cho con ra ngoài đứng trên sân khấu bêu xấu hả?”

“Y Bảo đâu có bêu xấu đâu?" Y Thần rất không vui chu miệng lên, rõ ràng tất cả mọi người đều rất vui, còn vỗ tay khen bé mà: “Mợ út đang tháo nữ trang, cậu út đang hôn mợ út…”

Các ông lão lại cười rộ lên.

“Thật là lời con nít không kiêng kỵ gì!” Ông nội Tả cũng cười nói: “Y Bảo mặc một thân Hồng Quân nhỏ rất đẹp mắt!”

“Y Bảo cũng không dám nhìn! Y bảo không đổi… Ông cố… Bây giờ Y Bảo ở nhà của cậu út, ông cố cũng đừng về đại viện, đến cùng ngủ với Y Bảo…” Suy nghĩ của Y Bảo chuyển rất nhanh, từ chuyện Hồng Quân nhỏ nhảy một phát chuyển sang vấn đề ngủ, nhưng mà lập tức nhảy thêm xa hơn: “Không được rồi… Nhà cậu út rất nhỏ ở không dưới… Ông cố… Ông mua cho cậu út một ngôi nhà lớn hơn một chút đi, được không?”

“A! Ông Tả này, con nhóc này quá thông minh đi, nhỏ như vậy mà đã muốn móc của của ông rồi! Không nhọc lòng thằng nhóc Tiểu Tam Tử phí công thương yêu nó!” Một đám Lão Ngoan Đồng yêu thích trêu chọc con nít, nghe Y Thần nói vậy, rất vui vẻ!

Ông nội Tả chỉ híp mắt cười, thầm nghĩ, cậu út nhà con còn nhiều tiền hơn ông nữa kia, con lại còn theo phe cậu út! Thật là con nhóc không có lương tâm! Chuyện cho làm con thừa tự, ông cũng nghe nói, cảm thấy như vậy cũng tốt, lớn tuổi, chỉ cần có mấy bọn nhóc nhỏ vui vẻ, sau này cũng luôn vui vẻ là được!

Đang nói, Thần An và Hạ Vãn Lộ tay trong tay dắt nhau đến, đi đến trước mặt thì Hạ Vãn Lộ còn kiêng dè vùng tay khỏi Tả Thần An.

Ông nội Tả nhìn thấy, cũng không khỏi buồn cười, còn che che giấu giấu gì nữa hả! Y Thần đã sớm nói chuyện hai đứa ra hết rồi!

“Chào ông nội, chúc mừng năm mới các ông! Chúc mừng năm mới chú Lục!” Hạ Vãn Lộ chào hỏi từng người một.

“Tốt, lấy mấy câu con muốn nói đều nói hết, con không còn lời nào để nói!” Tả Thần An cười nói.

“Con nhóc này! Thật giỏi! Tiểu Tam Tử! Vợ con rất giỏi!” Một ông lão nhìn quen mắt giơ ngón tay cái lên.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn hoacodat về bài viết trên: Buồn Vì Ai, Dao hien, Eavesdrop, Huogmi, Lạc Lạc, antunhi, dichetdi, heobiengluoi
     
Có bài mới 10.03.2016, 20:53
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 10.08.2015, 20:30
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 140
Được thanks: 1311 lần
Điểm: 35.31
Có bài mới Re: [Hiện đại] Kinh thành Tam thiếu: Ông xã gõ cửa lúc nửa đêm - Cát Tường Dạ - Điểm: 38
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 235: CHO PHÉP CẤT CÁNH

Một màn này, Hạ Vãn Lộ lấy được sự tán thành của các vị trưởng bối, ngay cả lúc đi ông nội Tả cũng dùng ánh mắt tán dương nhìn cô, cuối cùng còn nói thêm một câu: "Có rãnh rỗi thì cùng Tiểu Tam Tử mang Y Thần tới trong viện chơi đùa!"

Nhưng mà, vẫn không thể đợi đến khi bọn họ mang Y Thần đi chơi, ở bên Khả Tâm đã truyền đến tin tức mới, mà tin tức này đối với bọn họ mà nói, không biết là tin tức tốt hay là tin tức xấu...

Thần An nghe điện thoại ở trong phòng ngủ, Hạ Vãn Lộ làm xong cơm tối đến gọi anh ra ăn cơm, đúng lúc ở cửa nghe được anh lạnh lùng cự tuyệt: "Con không đi! Cái này không thích hợp!"

Không biết đối phương lại nói cái gì, anh có chút nổi giận: "Con đã là người có gia đình! Làm sao có thể cùng đi như lời mẹ nói? Mẹ! Đây chính là đạo đức mà lúc nhỏ mẹ đã dạy cho con sao?"

Nói tới đây, Hạ Vãn Lộ cũng đã hiểu xảy ra chuyện gì, nhất định là bệnh viện ở nước ngoài có hồi âm, Khả Tâm có thể đi nước ngoài chữa trị, chỉ là muốn Tả Thần An cùng đi mà thôi...

Sau khi Tả Thần An nói xong xoay người lại, đúng lúc nhìn thấy cô đứng ở cửa, cười một tiếng, ném điện thoại di động: "Ăn cơm rồi sao!"

Cô yên lặng nhìn anh: "Mẹ nói cái gì?"

"Không! Không nói cái gì cả! Đi thôi!" Anh nắm hai vai của cô đẩy về phía phòng ăn.

Cô cũng không nói ra, bới cơm cho anh cùng Y Thần, mọi người như bình thường ăn xong cơm tối, như bình thường hưởng thụ thời gian an bình ban đêm, cho đến khi cô ru Y Thần ngủ, cô trở lại phòng khách lần nữa, trên sofa phòng khách, anh giang hai cánh tay: "Đến, cuối cùng nên đến lượt anh rồi!"

Cô bất giác buồn cười, thời gian gần đây anh càng ngày càng thích ăn dấm của Y Thần rồi, luôn nói Y Thần chiếm 90% thời gian của cô, mà anh chỉ còn được 10%.

Thuận theo ngồi vào trong lòng anh, vừa mới dựa sát, môi của anh liền tìm tới, cuốn lấy cô, sau một hồi nóng bỏng triền miên, bắt đầu cởi áo lông của cô.

Cô đã có chút thở dốc, nỉ non: "Thần An, em có lời muốn nói với anh."

"Nói cái gì... Như thế này rồi lại còn nói..." Anh khó khăn kiềm chế, đẩy áo lông của cô lên, bắt đầu hôn cắn thân thể trắng noãn của cô, thân thể cô khôi phục càng ngày càng tốt, chất lượng phương diện này của bọn họ cũng càng ngày càng tốt, chỉ là, bởi vì nhiều hơn một Y Thần, không thể phóng túng cùng tùy ý như vậy, người nào đó luôn ở trạng thái bất mãn.

"Không cần..." Cô ôm lấy đầu của anh, cố gắng ngăn lại hành động làm xằng làm bậy của anh, nếu để cho anh tiếp tục hôn, không biết tối nay cô còn có thời gian nói hay không! Bây giờ, anh giống như tràn đầy tinh lực, có lẽ nguyên nhân là do số lần không nhiều lắm, mỗi một lần cũng sẽ chơi đùa cô mắt mở không ra mới bỏ qua... "Thần An! Anh theo Khả Tâm đi đi!" Cô thừa dịp chính mình ý thức còn thanh tỉnh, vội vàng nói những lời này ra khỏi miệng.

Động tác của anh cứng đờ, ngừng lại, lại có thể đứng dậy bỏ vào thư phòng, lại còn đóng chặt cửa...

Hạ Vãn Lộ sửng sốt một chút, dở khóc dở cười lắc đầu, tính khí đại thiếu gia này, cuối cùng vẫn không sửa đổi được, chỉ cần đừng vuốt lông của lão hổ anh, vuốt đến là có thể xoắn xuýt một phen...

Sửa sang lại quần áo thật tốt, đi đến gõ cửa thư phòng một cái, bên trong không có phản ứng gì, cô cười, tự mình đẩy cửa đi vào, chỉ thấy anh nhìn vào máy tính, vẻ mặt mất hứng, rõ ràng là đang hờn dỗi.

Thời điểm lão hổ tức giận, tất nhiên không thể tiếp tục vuốt lông của nó, chỉ có thể theo thuận theo từ từ quan tâm. Vì vậy, đi tới chen vào giữa anh và máy tính, ngồi ở trên đùi anh, lôi kéo tay của anh vòng tại bên hông chính mình. Anh vẫn còn rất tức giận, cánh tay cứng ngắc...

Hừ! Cô âm thầm hừ một tiếng, để xem anh còn tức giận bao lâu!

Cô mở WORD ra, chỉnh cỡ chữ thật to để đánh chữ: Thần An ngu ngốc!

Cô biết anh đang nhìn, nhưng mà vẫn chưa cho cô phản ứng, vì vậy xóa đi tiếp tục đánh chữ: Thần An không để ý tới Heo Con, Heo Con thương tâm...

Vẫn không để ý tới...

Lại tiếp tục: Heo Con muốn Thần An hôn nhẹ...

Vẫn là không có động tĩnh? Định lực tốt như vậy? Cô cũng không tin!

Vì vậy, ngoài việc gõ tên anh, vừa gõ vừa dùng giọng nói trầm thấp kêu: "Thần An... Thần An... Thần An..." Giống như khi cô ở phía dưới anh lúc hoan ái nhẹ nhàng kêu, đồng thời thân thể giống như theo tiết tấu cô gõ chữ từng phát từng phát chấn động, cô rõ ràng cảm thấy nơi nào đó của anh một lần nữa hùng dũng, chống đỡ khiến cô đau...

Cuối cùng, cô cảm thấy cánh tay nào đó đặt trên eo cô càng ngày càng căng thẳng, sau đó liền bị anh lật một cái, trừng phạt nặng nề hôn vào môi cô, cô không khỏi hừ nhẹ: "Anh là cho con! Cắn đau em!"

"Cho em lộn xộn! Cho em không an phận! Tự tìm!" Anh ôm cô lên, đè lên trên giường nhỏ ở trong thư phòng, tiếp tục chuyện mới vừa rồi không hoàn thành.

Cô không có cự tuyệt, chỉ là ở thời điểm anh ôm, ghé vào lỗ tai anh nhẹ nhàng nói: "Thần An, em sợ..."

"Sợ cái gì?" Động tác của anh dịu dàng rất nhiều, nụ hôn chuồn chuồn lướt nước rơi vào chóp mũi của cô, mắt, khóe môi, cùng với bất kỳ nơi nào anh có thể hôn.

"Thần An, chung quy em cảm thấy hạnh phúc của em là trộm được... Chúng ta càng hạnh phúc, em càng sợ, sợ ngày nào đó hạnh phúc trộm được này liền bị thu hồi lại..."

"Nói bậy!" Anh nặng nề cắn lỗ mũi cô một chút: "Chúng ta là có giấy đỏ đấy! Được luật pháp bảo vệ! Nào có cái gì trộm được như vừa nói?"

"Khả Tâm... Khả Tâm bị mù em hiểu rõ là do ngoài ý muốn, nhưng dù sao cũng có quan hệ tới em, Thần An, nếu như mắt Khả Tâm không còn nhìn thấy nữa, lòng của em sẽ cả đời bất an, như vậy, cho dù chúng ta hạnh phúc sống chung một chỗ, trong lòng cũng có bóng ma..." Trước mắt cô không tự chủ thoáng qua bóng dáng Hiểu Thần, bóng ma Hiểu Thần cho tới bây giờ cũng chưa từng tản đi trong lòng cô, chỉ là cô học được dùng tình yêu của Thần An tới ngụy trang cho mình, cùng bóng ma đó đối kháng mà thôi: "Thần An, chuyện của Hiểu Thần đã không cách nào thay đổi được rồi, đó là nỗi đau vĩnh viễn trong lòng em, nhưng là, mắt Khả Tâm còn có thể chữa trị, không phải sao? Cho nên, Thần An, không cần để cho Khả Tâm cũng trở thành gánh nặng trong hạnh phúc chúng ta, có được hay không? Nếu như Khả Tâm muốn em đi, em nhất định thấy việc nghĩa không chùn bước đi đền bù khuyết điểm của mình, nhưng là, cô ấy cần là anh..."

Anh có chút không vui, hăng hái cũng giảm đi: "Em biết rõ dụng ý của mẹ anh!"

"Em biết rõ! Nhưng là em cũng tin tưởng anh như vậy! Thần An, cho tới bây giờ giữa chúng ta vẫn tồn tại không tin tưởng sao?" Cô ở dưới người anh nhìn chăm chú vào anh, ánh mắt lấp lánh: "Thần An, em hi vọng Khả Tâm thật tốt, sau đó chúng ta có cả đời hạnh phúc kiên định."

Anh không nói lời nào.

"Thần An, có được hay không? Theo cô ấy đi đi, giống như anh trai đi theo em gái vậy..." Hai tay cô vòng ngược lên cổ của anh, làm nũng vặn vẹo uốn éo thân thể.

Anh có mấy phần bất đắc dĩ, mấy phần tức giận: "Anh thấy! Nếu có người cần em bán ông xã mình, em cũng sẽ không chút do dự đáp ứng!"

Cô nghiêng mắt suy nghĩ, phong tình vạn chủng: "Của anh nhỏ như vậy, ai muốn!? Cũng chỉ có em... Thương cảm anh, uất ức uất ức bản thân mình..."

"Nhỏ? Em dám nói của anh nhỏ? Được được! Anh lập tức để cho em thử nhìn xem!" Anh vốn là bị đôi mắt ti hí của cô câu phải hồn phách bay mất, nơi nào còn có thể cầm giữ được?

Sự thật chứng minh, đàn ông là không thể kích thích, sau khi kích thích hậu quả thật nghiêm trọng, ngày hôm sau xương sống thắt lưng chân của cô đều mềm nhũn, thống khổ không chịu nổi...

Dưới sự kiên trì của Hạ Vãn Lộ, cuối cùng Tả Thần An cũng đồng ý theo Khả Tâm ra nước ngoài, ngày đưa anh đi đó, là cô tự mình sắp xếp hành lý, tự tay mặc áo khoát cho anh, ở tại cửa ra vào, anh ôm lấy cô, dùng sức hôn một cái: "Thật sự yên tâm như vậy? Không sợ anh ở nước ngoài tìm gái Tây sao? Các cô ấy ít nhất là cúp D trở lên!"

A, rõ ràng kỳ thị cô là cúp B chứ sao...

"Anh gặp qua? Cũng sờ qua rồi? Rõ ràng như thế?"

"Ha ha ha..." Anh cười cười, mấy phần lúng túng, nhỏ giọng nói: "Anh còn tưởng rằng em thật không quan tâm! Em ăn một chút dấm, ghen nhiều mới đáng yêu!" Ai nói bà xã sẽ không ghen chứ, anh hoàn toàn không tin đâu...

"Đúng! Cho nên anh khoe khoang gặp qua gái Tây nên lên mặt sao! Anh, chờ trở lại em đổi khóa cửa đi!"

"Đừng! Ghen vừa phải mới có thể yêu! Nếu nhiều quá sẽ không thú vị nữa nha! Wow, ở nhà ăn nhiều một chút, tranh thủ anh trở lại vừa được cúp C!" Nói xong lại nhìn chằm chằm ngực cô nói thầm: "Lại nói anh cũng rất cố gắng xoa bóp nha, làm sao một chút tiến triển đây?"

"Còn nói! Còn nói!?" Cô đẩy anh ra cửa, hai người đứng ở cửa miệng nói BCDE coi là cái gì nha?

"Bà xã! Anh rất nhanh sẽ trở về! Nếu muốn anh!" Anh không kiêng dè ở bên ngoài kêu.

Cô đóng cửa pằng một cái. Nói thật, ai cũng không muốn đẩy ông xã của mình cho tình địch nha, bất luận cô tin tưởng Thần An đến cỡ nào, nhưng anh rời đi mấy ngày này, tinh thần cô nhất định có chút không tập trung rồi, coi như Thần An yêu cô, quyết tâm của cô có kiên định mấy, nhưng việc đời luôn biến hóa, ai dám trăm phần trăm khẳng định tương lai sẽ không xảy ra chuyện gì? Chỉ là, cô cũng hiểu rõ Thần An, anh sở dĩ không muốn bồi Khả Tâm ra nước ngoài, là vì suy tính cho cô, vì suy tính hôn nhân của bọn họ, không cho hôn nhân của bọn họ bất kỳ cơ hội nghi ngờ nào, chỉ là, anh cũng là người thiện lương, Khả Tâm bị thương, trong lòng anh nếu không có nửa phần áy náy, đây cũng không phải Thần An cô yêu, cho nên, thay vì trói buộc, khiến trong lòng lẫn nhau lưu lại tiếc nuối, không bằng cho phép cất cánh, tình yêu của bọn họ, nhất định có thể vượt qua bất kỳ khảo nghiệm nào...

Cô đứng ở trước cửa sổ, nhìn xe của anh lái ra chung cư, căn hộ mười mấy thước vuông bỗng nhiên trống trãi, thì ra không gian nhỏ hẹp, chật chội không phải do nhiều người, mà là hô hấp gần nhau...


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn nguyễn thị mỹ hà về bài viết trên: Buồn Vì Ai, Dao hien, Eavesdrop, Lạc Lạc, antunhi, dichetdi, heobiengluoi
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 331 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Pavlosdub, Sweetheart1007 và 50 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

3 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

11 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

12 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

13 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

14 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

15 • [Hiện đại] Bói nhân duyên trên Taobao - Nghiên Nghiên Hạ Nhật

1 ... 39, 40, 41

16 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

17 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

18 • [Hiện đại] Cố chấp cuồng - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 28, 29, 30

19 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

20 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 238 điểm để mua Tivi Angel
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 481 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 238 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 387 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.