Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 293 bài ] 

Sếp, dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

 
Có bài mới 01.03.2016, 21:42
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 12.03.2012, 20:10
Bài viết: 2452
Được thanks: 10802 lần
Điểm: 16.74
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Sếp, dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường - Điểm: 44
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Mình đang cố đây, cám ơn các tình yêu vẫn luôn theo dõi và ủng hộ truyện =.=

Chương 60: Thẩm Tòng Nghĩa chết

Editor: smizluy1901

Tuy nhiên, không đợi được Hàn Dập Hạo trở về, thế giới của Tòng Thiện đã ầm ầm sụp đổ.

Giữa trưa ngày hôm sau, cô làm xong thức ăn, mang đến cho cậu trong bệnh viện, mới vừa đi tới phòng nằm viện, đột nhiên có người thốt lên một tiếng kêu sợ hãi, hét to, "Có người nhảy lầu!"

Cô ngẩng đầu nhìn lại, chỉ nhìn thấy một bóng dáng rơi từ tầng thượng xuống, "phịch" một tiếng ngã xuống trong vũng máu.

Cô cả kinh, vội vàng chạy đến đám người vây xung quanh nơi xảy ra chuyện, nhưng khi nhìn rõ mặt người kia, thì hộp cơm trong tay "loảng xoảng" một tiếng rơi xuống đất.

Bởi vì cô nhìn thấy người nọ, không ngờ là cậu của cô!

"Cậu!" Sắc mặt cô trở nên trắng bệch như tờ giấy, dùng sức gạt người xung quanh ra, nhào tới bên người Thẩm Tòng Nghĩa, kêu gào nói.

Một mảng lớn máu tươi nồng đặc như mực từ đầu của Thẩm Tòng Nghĩa, khóe miệng, tứ chi ào ạt chảy ra, uốn khúc thành một con sông nhỏ ở dưới thân thể của ông, che mất ông, cũng nhuộm đỏ cả thế giới.

Mắt ông trợn lên, ôm hận mà nhìn lên bầu trời, dường như có rất nhiều tức giận và không cam lòng, muốn dùng cái chết của mình, để nguyền rủa trời đất bất công!

"Cậu!" Tòng Thiện khóc thất thanh, cô không tin, không tin chỗ nhìn thấy trước mặt, không tin một tiếng trước cậu vẫn còn vừa nói vừa cười với cô, trong nháy mắt đã tìm cái chết. Đây nhất định là giả, là gạt người! Cậu đang đùa giỡn cô, cô chỉ cần dùng sức lay ông, ông nhất định sẽ nhịn không được nhảy dựng lên.

"Cô gái, cô bình tĩnh một chút!" Nhân viên làm việc của bệnh viện muốn kéo Tòng Thiện ra khỏi thi thể, tiếc rằng Tòng Thiện ôm quá chặt, quá dùng sức, điên cuồng lắc đầu, cuồng loạn mà kêu gào, làm thế nào cũng không chịu buông ra.

"Cô gái, người đã chết rồi, xin cô nén bi thương." Một người mặc áo blouse trắng khuyên nhủ cô, mấy người hợp sức nhưng vẫn không thể kéo cô ra được.

"Không, các người gạt tôi, cậu tôi, ông ấy không có chết!" Bất kể thế nào Tòng Thiện cũng không chịu chấp nhận sự thật này, nhất định là cô đang nằm mơ, nhất định là vậy! Nhưng tại sao nước mắt trên mặt và máu tươi trên tay đều nóng ấm như vậy, nóng ấm đến mức chân thật như vậy! Truyện chỉ được đăng tại dîễη đàη lê qµý đôη.

"Tòng Nghĩa!" Lúc này, một tiếng kinh hô khác phá vỡ bầu trời, từ sau đám người truyền đến.

Sắc mặt Trương Thục Hiền trắng bệch chen vào đám người, nhìn thấy Tòng Thiện đang ôm lấy thi thể của Thẩm Tòng Nghĩa khóc lớn, cũng cất tiếng khóc, nhào về phía bọn họ.

"Xảy ra chuyện gì? Tại sao Tòng Nghĩa lại như vậy?" Trương Thục Hiền không dám tin nhìn vào tình cảnh bi thảm chết không nhắm mắt của Thẩm Tòng Nghĩa, ngã ngồi trên đất, bật khóc lớn.

Tòng Thiện khóc đến mức không nén được, liều mạng lắc đầu, cô cũng không biết rốt cuộc xảy ra chuyện gì, tại sao đột nhiên lại xảy ra biến cố lớn như vậy, cậu của cô, thậm chí cả một câu dặn dò cũng không để lại, đã bỏ rơi bọn họ.

"Người nhà bệnh nhân, người bệnh đã chết rồi, xin các vị nén vi thương." Nhân viên làm việc vẫn đang an ủi họ, muốn kéo Tòng Thiện và Trương Thục Hiền dậy.

Tuy nhiên, hai người đều liều mạng ôm lấy thi thể, kéo thế nào cũng không lay chuyển được.

Bầu trời sáng trong đột nhiên phủ mây mù, giống như thế giới của Tòng Thiện vậy, cũng che khuất đi ánh mắt trời nuôi dưỡng cô lớn lên.

Tiếng khóc vang tận mây xanh, nhưng mà làm thế nào cũng không gọi được linh hồn đã mất ấy quay trở về.

Không biết qua bao lâu, chỉ biết là độ ấm trong lòng bàn tay dần dần biến mất, cô khóc đến mức không còn sức, mới bị người kéo ra.

Mà người kéo cô ra, vẻ mặt đang lo lắng nhìn cô, càng không ngừng khuyên nhủ ở bên tai cô: "Chị Thẩm, chị đừng thương tâm."

Cô cố gắng mở mắt ra, muốn nhìn rõ người trước mắt là ai, tầm mắt lại càng lúc càng mơ hồ, sau một cơn hoa mắt chóng mặt, cô mất đi ý thức.

Tỉnh lại lần nữa, đã trở về nhà họ Thẩm.

Tòng Thiện giật mình liền trở mình ngồi dậy, phản ứng đầu tiên của cô chính là muốn xuống giường, lại bị Tiểu Kha canh giữ ở bên cạnh ngăn lại.

"Chị Thẩm, chị muốn đi đâu." Tiểu Kha vội vàng hỏi.

"Tiểu Kha." Tòng Thiện nhìn thấy Tiểu Kha, kéo lấy tay của cô ấy, lo lắng hỏi, "Tôi vừa mới có một giấc mơ, một giấc mơ rất đáng sợ."

Tiểu Kha im lặng, cô biết trong lúc nhất thời Tòng Thiện không chấp nhận được sự thật này, cô không biết nên trả lời cô ấy như thế nào.

Thấy Tiểu Kha không trả lời, Tòng Thiện cũng ngây ngẩn cả người, cô biết ý nghĩ của mình buồn cười biết bao, nhưng cô chính là không chấp nhận được! Cô buông tay Tiểu Kha ra, che mặt mình, nước mắt giàn giụa từ trong khe hở chảy ra, kêu gào nói: "Tôi không tin, tôi không tin!"

"Chị Thẩm, chị đừng như vậy!" Tiểu Kha lo lắng khuyên nhủ, nhưng miệng lại kém cỏi không biết làm thế nào mới khiến Tòng Thiện dễ chịu hơn.

Lúc này, điện thoại của Tiểu Kha đổ chuông, cô liếc nhìn Tòng Thiện một cái, nhận máy.

"Được, tôi biết rồi, các anh nhất định phải bắt được tên khốn kiếp đã gửi tin nhắn!" Không biết người bên đầu kia điện thoại nói cái gì, Tiểu Kha tức giận chỉ thị nói.

Tin nhắn! Trong đầu Tòng Thiện bỗng thoáng hiện một tia sáng, đúng rồi, lúc ấy bên cạnh thi thể của cậu, cũng có một chiếc điện thoại di động, nhất định là lúc ông nhảy lầu, đồng thời cũng rơi vỡ.

Trực giác nói cho cô biết, trong điện thoại ấy nhất định cất giấu bí mật gì đó, nếu không cậu sẽ không cầm điện thoại nhảy lầu!

Tòng Thiện ngẩng đầu lên, mở to mắt, nói với Tiểu Kha: "Chỗ cậu tôi rơi xuống có điện thoại di động của ông--"

"Chị Thẩm, phòng kỹ thuật đã khôi phục lại được tài liệu của chiếc điện thoại đó, may mà con chip vẫn không có bị hỏng, bây giờ phần lớn tư liệu đều tìm được rồi." Tiểu Kha an ủi nói, manh mối quan trọng như vậy bọn họ làm sao có thể lơ là.

"Có phát hiện gì?" Tòng Thiện vội hỏi.

Tiểu Kha đấu tranh một chút, tuy không muốn tiếp tục kích động Tòng Thiện, nhưng cô biết với tính tình của Tòng Thiện, không nghe được lời nói thật thì sẽ không từ bỏ ý đồ, thôi được, dù sao sớm muộn gì cô ấy cũng sẽ biết. Tiểu Kha đáp nói: "Chúng tôi phát hiện một tin nhắn, đối phương tự nói là có ảnh nude của con gái của cậu chị, cũng chính là Thẩm Tòng Như, nếu như cậu chị không đáp ứng yêu cầu của hắn, hắn sẽ phát tán ảnh nude của Thẩm Tòng Như lên mạng."

"Điều kiện của bọn họ là gì?" Tòng Thiện truy hỏi, lòng bàn tay dùng sức siết chặt, nhất định là tin nhắn đó, bức tử cậu!

"Bảo chị rời khỏi Thượng tá Hàn." Tiểu Kha dừng một chút, mới nói ra sự thật.

Trong nháy mắt, Tòng Thiện u mê, cô không biết, không ngờ là có liên quan đến cô!

Còn chưa đợi cô làm ra phản ứng, cửa phòng bị người đạp mở, Thẩm Tòng Như nổi giận đùng đùng xông vào, không nói hai lời, giơ tay lên định tát Tòng Thiện!

Tiểu Kha nhanh tay lẹ mắt ngăn cản cô ấy, đẩy cô ấy ra, quát lên: "Cô làm gì!"

"Làm gì sao?" Thẩm Tòng Như đỏ mắt nhìn Tòng Thiện chằm chằm, còn muốn xông tới, lại bị Tiểu Kha ngăn cản, cô ấy chỉ vào Tòng Thiện mắng, "Chị là Tang Môn Tinh[1]! Là chị hại chết bố tôi! Bố tôi cũng là bởi vì chị mới nhảy lầu tự sát!"

[1] Tang Môn Tinh (sao Tang Môn): Hại tinh, chủ sự tang thương.

"Cô đừng nói bậy!" Tiểu Kha cau mày, ngăn cản Thẩm Tòng Như chửi rủa.

"Tôi nói bậy?" Thẩm Tòng Như giống như một con sói, nhìn chằm chằm vào Tòng Thiện, hận không thể dùng răng xé nát cô, "Tôi bị người ta bắt cốc, cũng là vì chị! Đã sớm nói chị đừng mơ tưởng hảo huyền, đừng vọng tưởng gả vào nhà giàu có, nhưng chị lại nhất định muốn cóc mà đòi ăn thịt thiên nga! Cũng không biết chị đắc tội với ai, có lẽ chính là lão yêu bà nhà họ Hàn kia, bà ta vì ngăn cản chị ở bên Hàn Dập Hạo, cho nên bảo người bắt cốc tôi, sau đó uy hiếp bố tôi bảo hai người chia tay. Nhưng bố tôi không chịu, cho nên ông đã bị bọn họ đánh tới phát bệnh tim, ông còn không cho tôi và mẹ tôi nói cho chị biết! Bây giờ tốt rồi, bố tôi bị mẹ Hàn Dập Hạo bức cho chết, chị hài lòng chưa!"

"Không có bằng chừng cô đừng nói lung tung, đây là tố cáo rất nghiêm trọng." Tiểu Kha cảnh cáo nói, cô có thể hiểu được tâm trạng của người nhà họ Thẩm, nhưng Thẩm Tòng Như cũng không nên nói xằng vô căn cứ.

"Tôi không có nói bậy, mấy người bắt lão yêu bà nhà họ Hàn đó xét hỏi sẽ biết! Hỏi xem có phải bà ta xúi giục người khác bắt cốc tôi hay không, có phải bà ta bức bố tôi chết hay không!" Thẩm Tòng Như khàn cả giọng, hét lớn.

"Cô bình tĩnh một chút, chuyện này cảnh sát sẽ điều tra rõ." Tiểu Kha ý bảo cô đừng kích động như vậy.

"Điều tra rõ? Nhà họ Hàn có tiền có quyền, mua chuộc một số quan chức giới cảnh sát, chuyện này còn tra được rõ ràng sao?" Thẩm Tòng Như không nghe theo không chịu bỏ qua, cô cho rằng nhất định là Nhạc Thanh Lăng làm.

"Đây đều là xã hội pháp trị--" Tiểu Kha lời còn chưa nói hết, lại thấy Tòng Thiện đột nhiên xông ra ngoài, cô vội vã đuổi theo, muốn gọi Tòng Thiện, "Tòng Thiện, chị đi đâu vậy?"

Tòng Thiện lại cứ xông ra ngoài giống như phát điên vậy, chẳng ngó ngàng gì tới hò hét phía sau, cô vọt tới trên đường, ngăn một chiếc taxi lại, bỏ Tiểu Kha lại phía sau.

Cô đã đến nhà họ Hàn một lần, chỉ biết đại khái phương hướng nơi đó, cô lục tìm dãy số của quản gia nhà họ Hàn đã gọi tới cho cô vào mấy ngày trước, gọi đi, hỏi bây giờ Nhạc Thanh Lăng đang ở đâu.

Đối phương bình tĩnh nói cho cô biết một cái địa chỉ, Tòng Thiện lập tức bảo tài xế lái tới đó.

Đến ngoài cửa lớn nhà họ Hàn, Tòng Thiện nhấn chuông cửa điên cuồng, cửa lớn mở ra, cô liền vọt vào ngay.

Có người muốn ngăn cản cô, lại bị cô đẩy ra, ông quản gia đó đi ra, bảo những người khác lui xuống, Tòng Thiện xông thẳng tới phòng khách, Nhạc Thanh Lăng đang ngồi ở trên sofa đợi cô.

"Có phải bà sai người làm hay không?" Tòng Thiện mất đi lý trí, đi thẳng vào vấn đề trực tiếp hỏi.

"Ý cô là gì?" Nhạc Thanh Lăng không có bị giọng nói bất kính của cô làm tức giận, bởi vì bà đã nghe nói về chuyện của Thẩm Tòng Nghĩa, bà cũng đoán được Tòng Thiện sẽ tìm tới bà.

"Bà vì khiến tôi rời khỏi Hàn Dập Hạo, cho nên phái người bắt cốc Thẩm Tòng Như, muốn uy hiếp cậu tôi, kết quả cậu tôi không chịu nghe các người, các người đánh ông tới mức vào bệnh viện. Sau đó còn gửi tin nhắn uy hiếp, bức ép cậu tôi làm ra lựa chọn giữa tôi và Thẩm Tòng Như, bức đến ông nhảy lầu tự sát, có phải hay không!" Hốc mắt Tòng Thiện ửng đỏ, chất vấn.

"Cô là cảnh sát, không cần tôi nhắc nhở, hẳn là nên hiểu được mọi việc đều chú trọng chứng cứ. Cô nói tôi làm hại cậu cô vào bệnh viện, nếu quả thật tôi làm, thì tại sao tôi còn phải chi ra phí phẫu thuật cho ông ấy?"

"Làm sao tôi biết bà nghĩ như thế nào? Bà vì khiến tôi rời khỏi Hàn Dập Hạo, cứng mềm đều thực thi, còn phái người theo dõi tôi, có chuyện gì bà làm không được? Đừng nói cho tôi biết, những chuyện này không có chút liên quan gì tới bà. Trước khi bà chưa xuất hiện, mỗi người trong nhà tôi đều rất bình yên, kể từ khi bà xuất hiện, mợ tôi bị người ta tính kế thua táng gia bại sản, em gái tôi bị người ta bắt cốc còn bị chụp ảnh nude, còn cậu tôi lại càng vô duyên vô cớ nhảy lầu tự sát! Sao thời gian vừa vặn trùng hợp như thế? Tại sao tất cả mọi chuyện đều xảy ra ở sau khi bà xuất hiện? Hôm nay tôi tới, bà nhất định phải cho tôi một lời giải thích!" Tòng Thiện cất lời, nếu cô đã tới đây, thì sẽ không sợ trở mặt.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
12 thành viên đã gởi lời cảm ơn smizluy1901 về bài viết trên: Candy Kid, Hàn Lam Mộc, LemonPhan, Ly Na Tran, Sabrina76, Tranglinh0808, Tthuy_2203, bubenoluz, kemlanh, shirleybk, sxu, xichgo
     

Có bài mới 03.03.2016, 13:02
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 12.03.2012, 20:10
Bài viết: 2452
Được thanks: 10802 lần
Điểm: 16.74
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Sếp, dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường - Điểm: 37
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 61.1: Hung thủ

Editor: smizluy1901

Lúc này, bầu không khí bên trong phòng khách rộng lớn chỉ có hai người bọn họ, giọng chất vấn của Tòng Thiện đặc biệt vang dội ở trong biệt thự trống rỗng, Nhạc Thanh Lăng dựng thẳng người, nhìn thẳng vào Tòng Thiện, lại mang theo một cảm giác bao quát từ trên cao nhìn xuống, bà ưu nhã mở miệng trả lời, "Cô nói trước khi tôi chưa có xuất hiện, mọi người trong nhà của cô đều rất bình yên? Vậy trước đó Thẩm Tòng Như bị người ta bắt đi và cô bị người ta bắt cóc, chẳng lẽ cô cũng nhận định là tôi sắp đặt?"

"Đừng né tránh đề tài." Tòng Thiện không khách sáo ngắt lời nói.

"Không phải tôi né tránh đề tài, mà là cô suy nghĩ kỹ xem, cô vốn không có đắc tội người khác, không có kẻ thù sao? Trước đó, chuyện của cô cũng đã xảy ra rồi, người đối phó cô thấy một lần không thành công, lại bày ra lần thứ hai cũng chẳng có gì lạ." Nhạc Thanh Lăng bình tĩnh nói, không thể không bội phục phong thái hoặc có thể nói là bụng dạ thâm sâu của bà, nếu như ngày trước, có người dám dùng giọng điệu này nói chuyện với bà, kết cục của người đó nhất định rất bi thảm. Sở dĩ đến bây giờ bà vẫn còn duy trì sự bình thản, đó là bởi vì trong lòng bà biết rõ ai là độc thủ đứng phía sau.

"Nghe ý tứ của bà, thật giống như chuyện tôi bị tập kích bà rất rõ? Hoặc có thể nói là, bà biết hung thủ thật sự là ai?" Tuy Tòng Thiện tức giận, nhưng không có hoàn toàn mất đi lý trí, với tính tình kiêu ngạo của Nhạc Thanh Lăng, đến bây giờ vẫn còn vẻ mặt hòa nhã, chỉ có nói rõ trong lòng bà có quỷ, hoặc có thể chính bà thông đồng với kẻ khác làm hại nhà họ Thẩm nhà tan cửa nát. Truyện chỉ được đăng tại dîễη đàη lê qµý đôη.

"Dập Hạo dùng giao thiệp quân đội cũng không điều tra ra được, sao tôi biết được?" Nhạc Thanh Lăng khẽ cười, lại nói, "Thật ra thì muốn suy đoán rốt cuộc là ai làm, cũng rất đơn giản. Trước tiên bắt đầu điều tra từ người bên cạnh của cô, ai phản đối cô ở bên Hàn Dập? Cô gả vào nhà họ Hàn ai bất lợi nhất? Chỉ cần suy nghĩ kỹ những chuyện này, cách chân tướng cũng không xa vời lắm."

Nghe Nhạc Thanh Lăng nói, Tòng Thiện rơi vào trầm tư, đúng vậy, ai phản đối cô ở bên Hàn Dập Hạo? Ngoại trừ Nhạc Thanh Lăng, vậy còn có ai?

Chẳng lẽ, là Gia Nghi? Nhưng không đúng, Gia Nghi đã có bạn trai rồi, hơn nữa cũng đã bày tỏ lời chúc phúc với bọn họ, nếu như là cô ấy thao túng hết thảy chuyện này, tại sao sớm không ra tay? Hết lần này tới lần khác chờ tới bây giờ. Hơn nữa, cô ấy có năng lực sắp đặt liền một chuỗi sự cố này sao?

Hồi tưởng lại những chuyện đã xảy ra trong thời gian gần đây, đủ để thấy thủ đoạn tàn nhẫn của người giật dây, bụng dạ thâm trầm. Hắn không có trực tiếp bắt Thẩm Tòng Như, ép Thẩm Tòng Nghĩa ra quyết định giữa con gái và cháu gái. Mà là từng bước một, từ từ như tằm ăn sạch nhà họ Thẩm, từ trong ra ngoài chầm chậm đánh tan phòng tuyến tâm lý của bọn họ, sau đó kích thích vào trong trái tim không thể chịu đựng nổi của Thẩm Tòng Nghĩa thêm một đòn trí mạng, hoàn toàn đánh sụp ông, ép ông chỉ có thể dùng cái chết để tìm kiếm sự giải thoát.

Từng vòng lồng vào nhau như vậy, từng bước ép sát bẫy rập, thậm chí đến bây giờ cô mới ý thức tới!

Người có thể bố trí một cái bẫy như vậy, nhất định rất hiểu mỗi một người của nhà họ Thẩm, hiểu rõ nhược điểm của bọn họ, biết nên phá mở chỗ thủng ở phương diện nào, đầu tiên là hắn lợi dụng tính tình đánh bạc thành tính của Trương Thục Hiền, lừa gạt bà đến Macao thua sạch tài sản, sau đó ngồi canh ở bên ngoài quán bar Thẩm Tòng Như thường xuyên lui tới, đánh cướp, lại "vừa khéo" khiến Thẩm Tòng Nghĩa vào bệnh viện, đón nhận phẫu thuật tim, cuối cùng, vào lúc ông yếu ớt nhất gửi tới tin nhắn hăm dọa, một kích trí mạng!

Hơn nữa, làm nhiều chuyện như vậy, người này còn có thể bình yên vô sự ẩn ở phía sau, từ trong miệng của đám lừa đảo, giặc cướp bị lùng bắng kia, đôi câu vài lời không hỏi ra được về hắn.

Thủ đoạn như vậy, giống hệt với nhà họ Thẩm phá sản năm đó!

Chẳng lẽ--

Nhạc Thanh Lăng vẫn nhìn chằm chằm vào biểu cảm của Tòng Thiện, từ trong thần thái rất nhỏ của cô, dường như thâm nhập vào trong đầu của cô, có thể đọc được từng suy nghĩ rõ ràng của cô.

Đoán là Tòng Thiện sắp nghĩ ra được, Nhạc Thanh Lăng vừa vặn xen vào đúng chỗ nói: "Khoảng thời gian trước có bản tin, nói là công ty quốc tế An thị vốn định tháng này đưa ra thị trường Anh quốc, nhưng bởi vì ngân hàng Tiễn thị tạm thời đổi ý, dẫn đến An thị bị tổn thất kinh tế khổng lồ."

"Bà nói những chuyện này là có ý gì?" Tòng Thiện cảnh giác nhìn chăm chăm vào Nhạc Thanh Lăng, cô biết, Nhạc Thanh Lăng sẽ không vô duyên vô cớ nhắc tới người nhà họ An, nhất định là muốn nói rõ cái gì đó.

Nhạc Thanh Lăng cười cười, nói: "Hiện tại, vào lúc này nói chuyện làm ăn dường như không quá thích hợp, nhưng Tiễn thị thất hứa nguyên nhân lại là vì cô."

"Vì tôi?" Tòng Thiện ngây ngẩn cả người, chuyện này liên quan gì đến cô?

"Tiễn Thiểu Kiệt xếp đặt An Đạo Ninh một con đường, vào phút cuối tuyên bố rút cổ phần, không có sự ủng hộ của ngân hàng Tiễn thị, kế hoạch mà An Đạo Ninh sắp đưa ra thị trường Anh quốc hiển nhiên bị nhỡ. Mà sở dĩ Tiễn Thiểu Kiệt làm như vậy, hoàn toàn là ý của Dập Hạo, mục đích tôi và cô đều hiểu, nó là muốn giúp cô trả thù người nhà họ An." Nhạc Thanh Lăng chậm rãi nói, ở lúc Hàn Dập Hạo đề nghị đem vốn trong nước đều gửi vào ngân hàng Tiễn thị, bà cũng đã cảm thấy hơi kỳ lạ, tuy bà rất hy vọng Hàn Dập Hạo có thể tiếp nhận làm ăn của nhà họ Nhạc, nhưng qua nhiều năm như vậy, anh đều tỏ vẻ không chút hứng thú, đột nhiên quan tâm tới chuyện làm ăn, trái lại khiến bà sinh lòng nghi ngờ, cho nên mới điều tra chuyện này, nhưng chính là vì chuyện này, bà mới nghĩ đến nên làm thế nào "chia rẽ" Tòng Thiện và Hàn Dập Hạo.

"Bà là nói, An Đạo Ninh vì chuyện này, nghĩ đến nếu như tôi tiếp tục ở bên Hàn Dập Hạo, anh ấy sẽ tiếp tục giúp tôi đối phó với An thị, nếu như tôi gả vào nhà họ Hàn, lại càng dùng hết thảy thủ đoạn để chỉnh ông ta, phải không?" Thật ra thì vừa rồi cô đã hoài nghi đến trên người An Đạo Ninh, bây giờ nghe Nhạc Thanh Lăng nói như vậy, cô rốt cuộc hiểu rõ, tại sao An Đạo Ninh lại ra tay vội vã như vậy.

"Cô hiểu cách làm người của ông ta, nên biết tác phong làm việc của ông ta, về phần có phải là ông ta làm hay không, dĩ nhiên phải để cảnh sát đi điều tra." Nhạc Thanh Lăng không để lại dấu vết mà ném vấn đề lại cho Tòng Thiện.

Tòng Thiện đột nhiên bình tĩnh lại, chỉ nhìn chằm chằm vào ánh mắt chói lọi của Nhạc Thanh Lăng, từng mẫu chuyện vụn vặt dần dần tạo thành một đầu mối rõ ràng trong đầu cô, cô cảm thấy mỗi một người bên cạnh đều tràn đầy sự dối trá và lừa đảo, cô một thân một mình, bốn bề thọ địch, ai cũng không thể tin, cô chỉ có thể dựa vào suy đoán để phân biệt bộ mặt chân thực dưới lớp mặt nạ họ đeo trên mặt.

"Thật ra thì bà biết là ông ta, đúng không?" Âm thanh truyền ra giống như từ dưới lòng đất, lạnh băng như vậy, rét thấu xương, khiến nhiệt độ không khí cũng đột nhiên thấp xuống mấy phần, Tòng Thiện nhắm mắt lại, lúc mở ra lần nữa, đôi mắt trong veo như nước, nhưng cũng lạnh như băng như sương, "Bà đối với tất cả mọi chuyện đều như lòng bàn tay, gia đình của tôi, công việc, kinh nghiệm, quan hệ xã hội. Không chỉ là tôi, tôi tin người bên cạnh bà, bà cũng nhất định hiểu rõ đến triệt để. Bà không đánh trận mà không có nắm chắc, bà không phải là một người chỉ dựa vào suy đoán, mỗi một chuyện bà làm, mỗi một câu nói, thật ra thì đều có mục đích. Bà chỉ điểm tôi tình nghi An đạo Ninh, bởi vì bà vẫn luôn âm thầm quan sát việc làm của An Đạo Ninh, có lẽ là nói, sở dĩ An Đạo Ninh sẽ có hành động, bà 'không thể không có công lao'. Tôi tin, nếu như bà chưa từng có tiếp xúc qua với An Đạo Ninh, ông ấy sẽ không chắc chắn Tiễn thị bội ước tất có liên quan tới tôi, càng sẽ không sợ tôi gả vào nhà họ Hàn như vậy. Ông ấy không sợ, cũng sẽ không ra tay, ít nhất sẽ không có nhanh chóng định đẩy tôi vào chỗ chết như vậy. Tôi gặp nguy hiểm và cậu tôi vào bệnh viện, bà đều có thể biết trước tình hình, hơn nữa, giúp chúng tôi hóa giải nguy cơ, thật ra thì hoàn toàn nói rõ bà đang nắm trong tay toàn cục. Bà dùng thân phận người đứng xem lặng lẽ nhìn tất cả chuyện này, nhìn người giật dây giơ dao mổ đẩy chúng tôi vào bước đường cùng, mà bà, chẳng qua là đang đợi một thời cơ thích hợp, làm thế nào dùng lợi thế nhỏ nhất ép tôi thỏa hiệp. Bà và hung thủ có gì khác biệt đâu!"

Lời Tòng Thiện nói có chút ngoài dự liệu của Nhạc Thanh Lăng, tuy bà cũng biết, Tòng Thiện chẳng hề ngu xuẩn, nhưng có thể nhanh như vậy đã nghĩ thông tất cả mấu chốt trong đó, quả thật cũng không đơn giản.

Nhạc Thanh Lăng cũng không muốn phủ nhận, nếu như Tòng Thiện nhất định muốn nhận định bà tham dự vào âm mưu hại chết Thẩm Tòng Nghĩa, vậy tùy cô thôi, chỉ cần đạt được mục đích, bà cũng không để ý người khác nghĩ thế nào, bà vẫn là dáng vẻ ung dung cao quý ấy, điềm nhiên nói: "Tôi không phủ nhận tôi đã gặp An Đạo Ninh, nhưng cái chết của cậu cô cũng không phải là tôi muốn nhìn thấy."

"Vậy là bà thừa nhận cậu tôi là bị An Đạo Ninh hại chết?" Tòng Thiện siết chặt lòng bàn tay, móng tay đâm vào trong thịt không cảm giác chút nào, nếu quả thật là An Đạo Ninh làm, cô nhất định sẽ không bỏ qua cho ông ta!

"Cô muốn đáp án?" Nhạc Thanh Lăng bí hiểm nhìn Tòng Thiện, làm người ta nhìn không thấu tâm tư của bà.

"Đúng vậy!" Tòng Thiện không sợ hãi mà nhìn bà chằm chằm, khóe miệng căng cứng.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn smizluy1901 về bài viết trên: Candy Kid, Hàn Lam Mộc, Ly Na Tran, Sabrina76, Tranglinh0808, Tthuy_2203, kemlanh, shirleybk, sxu, xichgo, Âu Dương Linh
     
Có bài mới 05.03.2016, 12:59
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 12.03.2012, 20:10
Bài viết: 2452
Được thanks: 10802 lần
Điểm: 16.74
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Sếp, dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường - Điểm: 31
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 61.2: Hung thủ (tiếp)

Editor: smizluy1901

"Tôi có thể nói cho cô biết, chỉ có điều cô phải lấy cái điện thoại đang ghi âm ra trước đã." Nhạc Thanh Lăng nhẹ nhàng nhìn lướt qua túi của Tòng Thiện, nói. Từ lúc Tòng Thiện xông vào, vẫn liên tục chất vấn bà, bà đã đoán được Tòng Thiện là đang bẫy mình, bà làm sao ngốc đến mức để người ta nắm thóp.

Tòng Thiện biết, Nhạc Thanh Lăng là đang "đùa bỡn" cô. Mặc dù cô đại khái đoán được, nhưng cũng là từ trong "hướng dẫn" của Nhạc Thanh Lăng, suy nghĩ của cô lại lần nữa bị Nhạc Thanh Lăng dắt đi. Mà mục đích của Nhạc Thanh Lăng thật ra chính là đang nói cho cô biết, ai mới thật sự là người có thể nắm trong tay cuộc nói chuyện lần này.

"Ngay từ đầu bà đã biết tôi đang bẫy bà, cho nên cố tình vòng vo?" Tòng Thiện móc điện thoại từ trong túi ra, nhìn Nhạc Thanh Lăng, bình tĩnh nói.

Nhạc Thanh Lăng chỉ cười cười, chút trò lừa bịp này, sao bà có thể bị lừa.

"Xin vui lòng đưa điện thoại cho tôi." Nhạc Thanh Lăng tao nhã vươn tay ra, nói.

Tòng Thiện cắn môi, theo lời đưa cho bà.

Nhạc Thanh Lăng hài lòng cười khẽ, hơi trở tay, không có đón lấy điện thoại, điện thoại "bộp" một tiếng rơi xuống đất, mà một giây sau, điện thoại di động đã bị giày cao gót nhỏ dài của bà giẫm làm hai. Truyện chỉ được đăng tại dîễη đàη lê qµý đôη.

"Bà!" Tòng Thiện nổi giận, Nhạc Thanh Lăng là cố ý!

"Như vậy tôi mới có thể đảm bảo cuộc nói chuyện lần này của chúng ta sẽ không bị người ngoài biết được." Nhạc Thanh Lăng mặt đối mặt liếc nhìn Tòng Thiện, toát ra cảm giác áp bách nồng đậm.

Tòng Thiện hít một hơi thật sâu, đè nén lại cảm xúc cuộn trào mãnh liệt trong lòng, nói: "Vậy bây giờ bà có thể nói chưa?"

Nhạc Thanh Lăng kéo ra mấy bước với cô, đi trở về sofa ngồi xuống, quý phái như một bà hoàng, nhưng lại lạnh lùng rét lạnh, bà từng câu từng chữ rõ ràng đáp: "Cô nói đúng, tôi thật sự nắm trong tay mọi thứ. Tôi gặp An Đạo Ninh, mục đích đúng là muốn để ông ta chia rẽ cô và Dập Hạo, bởi vì có một số việc tôi không tiện làm, nhưng ông ta không hề kiêng kỵ chút nào. Cảm giác nguy cơ của ông ta còn nhiều hơn so với tôi, lại còn hiểu rõ một khi cô trở thành 'Hàn phu nhân', nhà họ An sẽ gặp phải trả đũa trước nay chưa từng có, cho nên ông ta chột dạ, sợ, dùng hết mọi cách, chỉ vì để cô rời khỏi Dập Hạo. Hiển nhiên, ông ta rất hiểu nhà họ Thẩm, biết chọn nhược điểm của mỗi một người để ra tay, mà ông ta cũng biết, cô nghe lời Thẩm Tòng Nghĩa nhất, cho nên ông ta dùng Thẩm Tòng Như để uy hiếp ông, nhưng ông ta lại không nghĩ tới, Thẩm Tòng Nghĩa thà chết cũng không muốn ép cô rời khỏi Dập Hạo. Tôi nghĩ, ngay cả An Đạo Ninh, cũng không nghĩ tới Thẩm Tòng Nghĩa sẽ làm ra lựa chọn như vậy."

"Không phải An Đạo Ninh không có nghĩ tới, mà đây là kết cục ông ta muốn nhìn thấy nhất! Và bà cũng rất hài lòng, là các người lên thủ bức tử cậu của tôi!" Tòng Thiện đỏ mắt, lớn tiếng nói.

"Nếu như cô sớm nghe lời của tôi, chuyện về sau cũng sẽ không có xảy ra, cô nói là tôi hại chết cậu của cô, vậy chính cô lại không có trách nhiệm?" Nhạc Thanh Lăng hỏi ngược lại.

"Sao bà có thể không có một chút đau lòng? Rốt cuộc bà còn có nhân tính hay không!" Tòng Thiện thật sự không hiểu rốt cuộc Nhạc Thanh Lăng là một người phụ nữ như thế nào, chẳng lẽ mạng người ở trong mắt bà không có một chút giá trị nào sao? Còn nhớ rõ bà đã từng mặt không đổi sắc nói chuyện chị dâu của Hàn Dập Hạo, người phụ nữ này, thật sự ngay cả tim cũng là làm bằng băng!

"Tôi nói rồi, cậu cô chết tôi cũng không muốn nhìn thấy, mọi người cũng không muốn nhìn thấy, nhưng bây giờ đã xảy ra rồi, nếu như cô muốn giúp cậu cô lấy lại công bằng, vậy thì đi tìm chứng cứ, đưa người cô cho rằng có tội ra công lý." Nhạc Thanh Lăng lạnh lùng nói.

Tòng Thiện nhìn bà chằm chằm, toàn thân giống như tràn đầy vết thương lở loét theo mỗi một lần hô hấp, mỗi một cái run rẩy, đều mang đến cho cô cảm giác ghê tởm không cách nào kiềm chế.

Người phụ nữ này, vì ép cô rời khỏi Hàn Dập Hạo, biết rõ An Đạo Ninh là hạng người gì, còn cố tình xui khiến ông ta đối phó với nhà họ Thẩm, An Đạo Ninh là hung thủ giết người, vậy Nhạc Thanh Lăng chính là kẻ đồng lõa tội không thể tha!

"Bà thắng rồi." Hồi lâu sau, Tòng Thiện cất lời, thế nhưng giọng khàn khàn vỡ vụn dường như không giống thốt ra từ trong người cô, cả người cô như bị lửa địa ngục thiêu đốt, ở lại với Nhạc Thanh Lăng thêm một giây, cô sợ mình kiềm không được kích động muốn giết người, "Tôi sẽ bỏ đứa bé, con của tôi tuyệt đối sẽ không phải là cháu của bà! Bà đúng là một người phụ nữ máu lạnh nhất tôi từng gặp, tôi nhất định sẽ tìm được chứng cứ, muốn bà và An Đạo Ninh phải trả giá thật lớn."

Nói xong, cô xoay người rời khỏi không hề quay đầu lại.

Nhạc Thanh Lăng nhìn bóng lưng quật cường ấy, khóe môi xinh đẹp mím chặt.

Ra khỏi nhà họ Hàn, rốt cuộc Tòng Thiện không nén được nước mắt trong mắt, rốt cuộc cô biết rõ chân tướng, người đàn ông mẹ cô yêu nhất một tay dàn xếp toàn bộ thảm kịch, tại sao ông trời lại mở ra một trò đùa tàn khốc như vậy?

Cậu, đều là con không tốt, nếu như con sớm biết kết cục sẽ là như thế này, con thà rằng từ trước đến nay chưa từng yêu anh ấy!

Không biết làm thế nào trở về nhà, chỉ nhớ rõ vừa mở cửa ra, chạm mặt chính là một cái tát!

"Bốp!" Lanh lảnh vang dội, đánh đầu Tòng Thiện nghiêng sang bên.

"Thẩm phu nhân, bà bình tĩnh một chút." Tiểu Kha vọt ra, thấy Tòng Thiện bị đánh, vội vàng bảo vệ cô.

"Đều là sao Tang Môn như mày! Nếu không phải là mày, Tòng Nghĩa sẽ không phải chết! Rốt cuộc mày còn muốn làm nhà chúng tao thành ra cái gì nữa thì mày mới hài lòng! Mày cút cho tao! Cút!" Trương Thục Hiền khàn cả giọng hét lớn, dùng sức đẩy Tòng Thiện ra ngoài cửa.

"Sao Tang Môn!" Thẩm Tòng Như cũng ở một bên mắng, cô nói chuyện tin nhắn cho Trương Thục Hiền biết, người sau lập tức nhận định là Tòng Thiện gây ra bất hạnh, cho nên mới đổ hết toàn bộ cơn tức đến trên người của Tòng Thiện.

"Các người đừng như vậy! Cái này mắc mớ gì đến chị Thẩm!" Tiểu Kha bất bình dùm cải lại.

"Chúng ta đi!" Tòng Thiện kéo Tiểu Kha, bây giờ cô rất mệt, vốn không có sức để tiếp tục cãi vã, cô chỉ muốn yên tĩnh một chút.

Tiểu Kha tức giận liếc nhìn hai mẹ con họ, kéo Tòng Thiện đi.

"Là ai cơ chứ, tại sao có thể đổ hết trách nhiệm đến trên người chị." Tiểu Kha vẫn còn tức tối bất bình.

"Đừng nói nữa, đều là lỗi của tôi, họ không có mắng sai." Tòng Thiện giống như một con rối không có sự sống, trên mặt không có cảm xúc, chỉ có trắng bệch không có chút máu nào.

"Chị Thẩm, chị làm sao vậy? Sắc mặt khó coi thế?" Lúc này Tiểu Kha mới chú ý tới nét mặt không bình thường của Tòng Thiện, vội vàng dò hỏi.

Tòng Thiện mệt mỏi lắc đầu, lại cảm thấy choáng váng.

Tiểu Kha vội vàng đỡ lấy cô, nói: "Bây giờ tôi đưa chị đi bệnh viện."

Không cần. Tòng Thiện nghĩ trong lòng, nhưng nói không ra lời, quay đầu đi, ngất đi.

Đợi cô tỉnh lại, đêm đã khuya, cô nằm ở trên giường bệnh của bệnh viện truyền nước biển, còn Tiểu Kha thì đang ngủ trên một chiếc giường trống khác.

Đôi mắt cay cay không gì sánh được, chớp mắt đã có giọt nước mắt lóng lánh lăn xuống, trong vòng một ngày đã xảy ra quá nhiều chuyện, cô hoàn toàn không đảm đương nổi.

Cậu, người cô yêu nhất đã rời bỏ cô, lòng của cô thật sự là rất đau, rất đau, đau đến mức không cách nào hít thở, nếu như có thể, cô thà rằng dùng mạng của mình để đổi, để báo đáp ân tình của cậu.

Nhưng cô không chỉ chưa có báo ân, trái lại gián tiếp hại chết ông, cô làm thế nào tha thứ cho mình đây?

Tay lặng lẽ xoa lên bụng, ở đó còn có một đứa bé chưa thành hình, đứa con này cô từ bỏ, cô muốn không nổi, nghĩ đến đứa nhỏ này, cô liền nghĩ đến Nhạc Thanh Lăng, nghĩ đến cậu ôm hận mà chết, nếu như, lúc đầu cô nghe lời cậu, bỏ đứa bé này, vậy cậu cũng sẽ không bị chết thảm như vậy!

Nếu như, mọi thứ có thể làm lại thì tốt biết bao.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 293 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 207, 208, 209

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

4 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

5 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

6 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 33, 34, 35

8 • [Huyền huyễn] Tam sinh tam thế Chẩm Thượng Thư - Đường Thất Công Tử

1 ... 41, 42, 43

9 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

10 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

11 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

12 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

13 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 199, 200, 201

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Hiện đại] Quay lại mỉm cười bắt đầu JQ - Đông Bôn Tây Cố

1 ... 53, 54, 55

17 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

18 • [Hiện đại] Yêu trong đau khổ - Hồ Ly

1 ... 35, 36, 37

19 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

20 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87



Shop - Đấu giá: Lost In Love vừa đặt giá 340 điểm để mua Korean Girl 2
Shop - Đấu giá: Lost In Love vừa đặt giá 318 điểm để mua Bé đỏ
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Máy bay
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Máy bay cánh quạt
Shop - Đấu giá: o0maiami0o vừa đặt giá 208 điểm để mua Gấu trắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 285 điểm để mua Bé nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 370 điểm để mua Mashimaro tim trên trán
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 409 điểm để mua Mashi mở quà
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 400 điểm để mua Cặp đôi hamster
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 743 điểm để mua Mèo tặng bông
Shop - Đấu giá: Gà con tắm nắng vừa đặt giá 224 điểm để mua Ice Cream
Shop - Đấu giá: Gà con tắm nắng vừa đặt giá 210 điểm để mua Bảng khen thưởng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 325 điểm để mua Xe hơi màu đỏ
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 511 điểm để mua Hamster màu cam
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 289 điểm để mua Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 336 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 480 điểm để mua Bé hoa sen
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 347 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 334 điểm để mua Hổ trắng
Ám Dạ Sắc: acc cũ bay màu thì hơ to đăng nhập lại ạ???
nguyenyen123: daxinco việt nam
nguyenyen123: vào hộ với ạ
nguyenyen123: cảm ơn
nguyenyen123: ok
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 556 điểm để mua Song Ngư Nam
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 393 điểm để mua Bé xích đu
Đào Sindy: khi ấn vô đăng đặt pic cho dễ.
Gà con tắm nắng: Trên máy tính thì có chữ edit ở góc phải màn hình, còn điện thoại là dấu cài đặt nhé cậu.
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 274 điểm để mua Bé tím 2
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 209 điểm để mua Tivi tình yêu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.