Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 331 bài ] 

Kinh thành Tam thiếu: Ông xã gõ cửa lúc nửa đêm - Cát Tường Dạ

 
Có bài mới 02.03.2016, 14:06
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 10.08.2015, 20:30
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 140
Được thanks: 1311 lần
Điểm: 35.31
Có bài mới Re: [Hiện đại] Kinh thành Tam thiếu: Ông xã gõ cửa lúc nửa đêm - Cát Tường Dạ - Điểm: 43
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 230: NĂM ĐÓ

Anh mở mắt ra, trong mắt tràn đầy tia máu đỏ li ti.

Lúc này cô mới phát hiện ra, má trái anh có chút sưng đỏ, hình như là... Bị người khác đánh qua?

Cô đi lên phía trước, ngồi xuống ở bên giường, khẽ vuốt mặt của anh.

Anh rất nhạy cảm, liền đè lại tay của cô, nghĩ muốn cười với cô, nhưng nụ cười cũng rất là gượng ép.

Vì vậy, cô tự động xem nhẹ dấu vết trên mặt anh, làm như cái gì cũng không nhìn thấy, trong lòng có dự cảm chẳng lành, Khả Tâm nhất định...

Anh nắm tay của cô, ở trên mặt mình nhẹ nhàng ma sát, hồi lâu, mới nói: "Khả Tâm cô ấy... Rất có thể sẽ mù một lần nữa..."

Trong lòng cô "Đông" một tiếng, có đồ vật gì đó rơi xuống, chìm xuống...

"Chỉ là ngoài ý muốn, em ngàn vạn lần không được để ở trong lòng." Giọng nói của anh nghe dịu dàng như vậy.

Cô gật đầu một cái, hoàn toàn bỏ quên chữ "Nữa" trong lời nói của anh.

"Anh ngủ một chút đi!" Cô đắp chăn cho anh thật tốt, nhẹ nhàng ra khỏi phòng ngủ.

Lần nữa trở về phòng thì anh đã ngủ, nghiêng thân, chóp mũi chạm vào gò má của Y Thần, mặt Y Thần khi ngủ tròn tròn đỏ hồng, cái miệng nhỏ nhắn còn khẽ cong lên, sợi tóc mềm mại tinh tế có chút rối loạn, dung nhan ngọt ngào của tiểu bảo bối thiên sứ, cùng đường cong cứng rắn mạnh mẽ trên mặt của anh, hiện lên tương phản như thế, nhưng là, sao hai người này mặt mày mắt mũi lại tương tự nhau như vậy...

Đây là hạnh phúc mà cô vô cùng quý trọng, hôm nay, vẫn mong đợi như cũ, chỉ mong, không chỉ là mong đợi...

Tả Thần An ngủ cũng không sâu, khoảng chừng là một giờ sau, Y Thần tỉnh dậy, mang theo một chút mơ hồ mở mắt, phát hiện ngủ bên cạnh mình không phải là mợ út, mà là cậu út.

Không biết cậu út mấy giờ về nhà, nhưng bởi vì thói quen mấy ngày nay mỗi ngày đều ngủ cùng cậu út, không biết vì sao, một buổi tối không thấy, bây giờ cũng đặc biệt không muốn rời xa, nên thân thể mềm mại nhỏ nhắn liền chui vào trong ngực cậu út, miệng còn mềm mại gọi: "Cậu út..."

Đột nhiên anh tỉnh dậy, chỉ cảm thấy một mùi hương ngọt ngào xông vào mũi.

Anh thật không biết trên người đứa bé này mùi thơm từ đâu bay tới, cũng không cần nước hoa, sữa tắm bột giặt quần áo cái gì đều giống bọn họ, tại sao khi dựa vào trên người bé liền có một cỗ mùi sữa ngọt ngào? Bé đã sớm không còn bú sữa nữa nha...

Hơn nữa, không chỉ trên quần áo có, ngay cả khi nói chuyện cũng tỏa ra một mùi thơm cực kỳ ngọt ngào, trong lòng anh vốn có chút không ổn định, trong khoảnh khắc liền bị hương thơm ngát này tràn đầy, ở trên mặt Y Thần hôn một cái, thuận tay ôm thân thể nho nhỏ của bé vào trong ngực: "Bảo bối ngủ với cậu út một lát nữa nha!"

"Ừkm..." Giọng nói Y Thần kéo được thật dài, thân thể nho nhỏ không an phận lộn xộn: "Y Thần muốn rời giường rồi..."

Anh bất đắc dĩ, chỉ đành phải buông tay, nhìn chính bé tốn sức mặc quần áo cho bản thân, nhìn cái mông nhỏ của bé chuyển chuyển chuyển đến bên giường sau đó trượt xuống giường, tiếp tục mang tất chạy đi tìm Hạ Vãn Lộ.

Rất nhanh, bên ngoài truyền đến tiếng gọi mợ út của bé, cùng với Hạ Vãn Lộ nhẹ giọng dặn dò: "Bảo bối Y Thần, nhỏ giọng một chút, đừng quấy rầy cậu út ngủ..."

Chỉ là, anh lại không cách nào ngủ thêm nữa, tối hôm qua tình hình trong bệnh viện ở trong đầu anh lần nữa tái hiện.

Sau khi Diệp Khả Tâm bị đưa vào phòng cấp cứu, Tiêu Hàn liền báo cho cha của Khả Tâm là Diệp Thuần Lập.

Anh có thể cảm thấy khi mẹ gọi điện thoại vô cùng khẩn trương, dĩ nhiên, mẹ mang Khả Tâm đi, cô lại ở nhà họ Tả xảy ra chuyện lớn như vậy, bà như thế nào giao phó với ba người ta?

Diệp Thuần Lập cũng chỉ có một cô con gái yêu, ngày thường cũng xem như trân bảo, biết được tin tức này lập tức chạy đến bệnh viện. Trong tình huống chưa biết tình hình con gái yêu trong phòng cấp cứu, ông cực kỳ nóng nảy, hỏi tới cùng đã xảy ra chuyện gì.

Tiêu Hàn liên tiếp nói xin lỗi cùng Diệp Thuần Lập, chỉ nói mình không có chăm sóc tốt Khả Tâm, xin lỗi ông, cũng bày tỏ nhất định sẽ phụ trách với Khả Tâm tới cùng, vậy mà, một chữ cũng không nói chuyện đã xảy ra đến tột cùng là như thế nào.

Diệp Thuần Lập liền thể hiện thái độ không hài lòng đối với Tiêu Hàn, tiếp tục truy vấn đến cùng. Cuối cùng không thể gạt được, Tiêu Hàn vẫn là ấp a ấp úng nói, dù sao đến cuối cùng chỉ cần Khả Tâm nói chuyện gì xảy ra thì mọi người liền biết hết rồi, lừa gạt cũng không gạt được, dĩ nhiên, trọng điểm là đẩy trách nhiệm lên người Hạ Vãn Lộ, nói Hạ Vãn Lộ là như thế nào như thế nào đụng vào Khả Tâm, hại Khả Tâm dẫm nước dưới chân nên bị trượt chân,..vân...vân.

Mặc dù Tả Tư tuyền cùng Tả Thần Viễn ở bên cạnh, nhưng cũng không có chính mắt thấy chuyện gì đã xảy ra, trên đường lại rối rắm, cũng không có hỏi kịp, chỉ có Thần An, thấy mẹ như thế nào không cho Hạ Vãn Lộ lối thoát, trong lòng bực tức, vì vậy đứng dậy, cải chính lời của mẹ: "Mẹ, không phải! Trách nhiệm là của con! Là con hại Lộ Lộ ngã xuống, mới có thể xảy ra một loạt chuyện sau đó, cùng Lộ Lộ hoàn toàn không có quan hệ, chú Diệp muốn truy cứu trách nhiệm thì hãy truy cứu cháu đi!"

Lúc ấy Tiêu Hàn liều mạng kéo tay áo anh, nhưng anh chỉ nói một câu: "Mẹ, nam nhân đại trượng phu dám làm dám chịu, để phụ nữ thay con chịu tiếng xấu không phải là tác phong của con!"

Lúc ấy Diệp Thuần Lập hết sức tức giận, vung tay đánh một quyền lên trên mặt anh, hơn nữa mắng to: "Cái người vong ân phụ nghĩa này! Con gái của ta kém điểm nào? Chỉ vì cậu bỏ ra nhiều thứ như vậy! Cậu không muốn gặp nó còn chưa tính, còn hại nó thành như vậy! Cậu hại người còn để ý nhiều thứ vậy sao? Còn dám nói dám làm dám chịu? Ngược lại ta muốn xem lần này cậu chịu trách nhiệm như thế nào! Tốt nhất để ông trời làm cho cậu mù lòa một lần nữa!"

Nhà họ Tả cũng là gia đình bao che con cái, hơn nữa Tả Tư Tuyền, mặc dù đối với việc giáo dục con trai cực kỳ nghiêm nghị, nhưng là đứa bé nhà mình cũng chỉ có thể để mình đánh, bị Diệp Thuần Lập đối xử như vậy, hơn nữa còn nguyền rủa Thần An mù một lần nữa, đã có thể động chỗ thương tâm của người nhà họ Tả rồi, vì vậy Tả Tư Tuyền cùng Tả Thần Viễn lập tức che chắn Thần An, Thần An nhà ông cũng không dễ đụng nha! Nếu một quyền này đánh trúng mắt, ai biết sẽ như thế nào?

"Diệp lão đệ, khuyển tử không tốt, nhất định sẽ nghiêm gia quản giáo, Diệp lão đệ xin bớt giận!" Tả Tư Tuyền ngoài mặt khuyên ông, thực tế là bảo vệ con trai mình.

Tiêu Hàn lại càng đau lòng con trai, ở trước mặt Diệp Thuần Lập hết lời nói tốt, hơn nữa liên tục cường điều sẽ phụ trách đối với Khả Tâm.

"Phụ trách? Các người là như thế nào phụ trách? Tiền? Diệp gia tôi rất thiếu tiền sao? Tôi cho các người biết, nếu như mà con gái tôi không có việc gì, thì cũng thôi đi, nếu như có việc gì không hay xảy ra, Tả Thần An, ông trời nếu không để cho mắt cậu mù thì chính là ông trời mắt bị mù!"

Từ trước đến nay quan hệ của nhà họ Tả cùng nhà họ Diệp coi như bình thường, thế nhưng sự kiện này lại làm cho Diệp Thuần Lập mất đi lý trí, nói ra những câu không cho nhà họ Tả mặt mũi.

Nhưng bên nhà họ Tả thật sự đuối lý, khôn khéo như Tiêu Hàn cũng không thể nói được gì, chỉ để Tả Tư Tuyền ra mặt, hết lời đều nói đến mọi phương diện, mới dần dần làm cho cảm xúc của Diệp Thuần Lập bình tĩnh lại.

Vậy mà, khi Khả Tâm từ phòng cấp cứu được đẩy ra ngoài, kết quả lại là... Quả thật bị mù lần nữa...

Diệp Thuần Lập nghe xong vẻ mặt lập tức trở nên dữ tợn có thể giết chết Tả Thần An, nếu không phải hai người Tả Tư Tuyền cùng Tả Thần Viễn lôi kéo, tình hình nhất định hỗn loạn một mảnh.

Vì vậy Diệp Thuần Lập bị nắm kéo chỉ là chỉ vào Tả Thần An mắng, mắng anh vong ân phụ nghĩa, muốn anh hãy giữ mắt mình cho cẩn thận...

Sau khi Khả Tâm được đưa vào phòng bệnh, Diệp Thuần Lập liền canh giữ bên người con gái, mới bỏ qua Tả Thần An.

Tiêu Hàn liền nhân cơ hội này kéo Tả Thần An đến chỗ không người, đau lòng nhìn nhìn chỗ bị đánh trên mặt con trai, thấy chỉ là sưng đỏ trên da mới yên tâm.

Bà vuốt mặt con trai, may mắn rất nhiều than thở: "Con, ánh mắt là thứ vô cùng quý giá, ngàn vạn lần không được để cho có cái gì sơ xuất... Mắt của con có khỏe không? Không có gì khác thường chứ?"

Anh lắc đầu một cái.

"Tất cả bác sĩ đều nói, vài năm sau con có thể xuất hiện một vài phản ứng. Diệp Thuần Lập cũng thế, cái gì không nói, cố tình nguyền rủa mắt của con! Thật là tức chết ta rồi! Con trai, con nhất định phải thật tốt! Mẹ cũng không thể chịu nổi bị kinh sợ nha!" Tiêu Hàn yêu thương con trai là phát ra từ nội tâm, hơn nữa cái tên nhóc này, từ nhỏ đến lớn, càng để bà phải bận tâm nhiều hơn...

"Mẹ, con không sao! Chỉ là Khả Tâm... Quá không may mắn rồi! Thật ra thì, cô cũng là một cô gái tốt..." Chỉ là yêu sai người thôi... Anh hiểu rất rõ thống khổ của người mù, hiểu rõ Khả Tâm đối với chuyện bị này có nhiều sợ hãi, Khả Tâm năm đó, bởi vì bị mù mà trở nên u buồn đối với cuộc sống hoàn toàn mất đi hi vọng, một lần nữa bị mù? Cô có năng lực chịu đựng chuyện này hay không?

"Khả Tâm cũng thật là đáng thương! Con trai! Con cũng thế... Haizz... Mẹ chọn nhân duyên cho con làm sao có thể sai? Nếu như con cùng Khả Tâm kết hôn, chuyện hôm nay thế nào lại xảy ra? Con trai! Con quá cố chấp rồi! Mẹ cũng từng trải qua tuổi trẻ, tình yêu cái này coi là cái gì! Tình cảm có thể bồi dưỡng! Chỉ cần hai người không ghét lẫn nhau, ở chung một chỗ lâu ngày, tự nhiên sẽ có tình cảm, có tình cảm sẽ từ từ thăng hoa thành tình yêu, con cứ không tin..." Tiêu Hàn thở dài nói.

"Mẹ là ở thời đại nào, mà hiện tại là thời đại nào?" Tả Thần An không thích nhất mẹ nói đến cái đề tài này, lập tức phản bác, nhưng sau khi phản bác xong, lại ở trong lời nói của mẹ nghe ra chút tin tức: "Mẹ, chẳng lẽ mẹ cùng ba kết hôn không phải là bởi vì tình yêu?" Anh vẫn cho là cha mẹ vợ chồng tình thâm, là lựa chọn vì yêu mà đến với nhau, nghe nói năm đó ba vì đoạn tình yêu này với mẹ mà cùng người trong gia đình phản đối chuyện kết thân...

Tiêu Hàn trừng mắt liếc anh một cái: "Làm sao có thể như vậy? Đương nhiên là bởi vì tình yêu! Ta nói như vậy là vì ta đã gặp nhiều, những phu nhân bằng hữu của ta muốn khá hơn chút không phải đều là kết thân gia tộc sao? Cuối cùng còn không phải là cùng nhau đi qua mấy chục năm?"

Tả Thần An chỉ hừ một tiếng, không lên tiếng, trong lòng thầm nghĩ, đúng vậy, cùng nhau đi mấy chục năm, chỉ sợ những người kia không biết chồng mình bên ngoài nuôi bao nhiêu phụ nữ...

Tiêu Hàn thấy anh như thế, không thể làm gì khác hơn lại than thở: "Con trai, Khả Tâm là toàn tâm toàn ý yêu con, người vừa dịu dàng lại hiền thục, hoàn toàn có thể trở thành một người vợ tốt, con cùng nó một chỗ, tuyệt đối sẽ không giống như cùng Hạ Vãn Lộ ở chung một chỗ khổ sở nhiều như vậy, cuộc sống của các con sẽ rất yên tĩnh ngọt ngào, bình bình đạm đạm (bình thường) trôi qua!"

"Mẹ, đừng nói nữa... Con đã kết hôn, Khả Tâm vẫn ở trong phòng bệnh, nói những thứ này không hay chút nào." Anh nhanh chóng cắt đứt lời của mẹ.

Tiêu Hàn cười lắc đầu, trong tươi cười có khổ sở khó nói: "Thần An, con biết giác mạc của con năm đó là có được như thế nào sao?"



Đã sửa bởi nguyễn thị mỹ hà lúc 04.03.2016, 13:10, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn nguyễn thị mỹ hà về bài viết trên: Dao hien, Eavesdrop, Huogmi, Hắc Vân, Lạc Lạc, antunhi, dichetdi, heobiengluoi, hoacodat, zinna
     

Có bài mới 03.03.2016, 01:03
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 10.08.2015, 20:30
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 140
Được thanks: 1311 lần
Điểm: 35.31
Có bài mới Re: [Hiện đại] Kinh thành Tam thiếu: Ông xã gõ cửa lúc nửa đêm - Cát Tường Dạ - Điểm: 41
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 231: NỖI KHỔ TÂM CỦA MẸ

Sau khi Tiêu Hàn nói những lời này, anh liền bối rối...

Lúc ấy giác mạc trong kho cực kỳ thiếu, anh biết, có vài người đợi nhiều năm cũng không có đợi được giác mạc. Anh cũng biết, người nhà vì để cho anh trong thời gian ngắn nhất được thay giác mạc, đã cố gắng làm rất nhiều chuyện, tất nhiên dựa vào thế lực nhà họ Tả đã cùng viện trưởng bệnh viện trao đổi.

Anh vẫn cho là trình tự như vậy, bệnh viện có giác mạc liền thông báo cho người nhà, sau đó anh có thể thuận lợi thay giác mạc, có lẽ, bên trong có ưu thế về sự ảnh hưởng của nhà họ Tả, để cho anh so với bệnh nhân khác sớm hơn, so với bệnh nhân khác may mắn hơn, đây cũng là lý do tại sao sau khi phẫu thuật xong anh đi thăm cũng như chú ý những bệnh nhân bị mù, luôn luôn cho rằng là mình đoạt đi cơ hội của người khác, nhưng là, chẳng lẽ cái này còn có ẩn tình gì khác sao?

"Con trai, con có thể hiểu tâm tư của mẹ năm đó sao? Con là đứa con trai ta thương yêu nhất, con và Thần Hi là thai đôi, vốn sữa mẹ cũng không đủ, cho hai đứa các con bú thì càng thêm không đủ, chỉ vì hai đứa, không biết mẹ đã bỏ ra bao nhiêu tâm huyết... Sức khỏe con lại không tốt, ba ngày hai bữa thì liền vào bệnh viện, mẹ có lần nào sai bảo mẫu trông chừng con không? Đều là mẹ suốt đêm không ngủ ở cùng với con, quan sát biến hóa của con, cho dù bình thường, mẹ cũng không cho bảo mẫu ru con và Thần Hi ngủ, mỗi đêm đều là chính mẹ, khi đó ba con lo lắng chuyện sự nghiệp, một mình mẹ mang theo hai đứa các con, mặc dù có bảo mẫu giúp một tay, mà mẹ lại đối với bảo mẫu không yên tâm, mọi chuyện trong nhà, khổ cực trong đó chỉ có người đã từng làm mẹ mới hiểu... Sau lại thật vất vả để cho con ăn thêm thức ăn, con mỗi một bữa đều là do tự tay mẹ điều phối, ăn như thế nào cho dinh dưỡng nhất, phối hợp như thế nào cho hợp lý nhất, đều là mẹ tìm kiếm từ các phương thuốc truyền thống, chỉ cần nghe nói có thứ gì đó giúp tăng cường sức khỏe, cũng không tiếc tiền bạc mua cho con... Dĩ nhiên, những thứ này đều là việc mẹ phải làm, cũng không đáng để lấy ra khoe khoang, nhưng là, khi mẹ thật vất vả nhìn con từng ngày từng ngày khỏe mạnh lại, cuối cùng trưởng thành thành một người đàn ông 1m8 đẹp trai, kết quả vui vẻ không được mấy năm, con lại làm cho hai mắt trở nên mù lòa, cái này so với khoét trái tim của mẹ còn đau hơn..." Nhớ lại những ngày đó, trong lòng Tiêu Hàn vẫn còn đau, vẫn là không nhịn được lòng chua xót rơi nước mắt.

Tả Thần An không phải động vật máu lạnh, từ nhỏ đến lớn, mẹ đối với anh như thế nào, che chở anh ra sao, anh chưa từng quên, vì vậy, mặc dù đôi khi cũng sẽ cùng mẹ tranh chấp giận dỗi, nhưng phần máu mủ ruột thịt này nhưng chưa bao giờ gạt bỏ đi. Mẹ nhắc lại chuyện cũ, cũng gợi lên trong lòng anh tình cảm dịu dàng: "Mẹ, những thứ này con đều biết..."

"Biết! Con biết cái gì? Chỉ biết giận mẹ! Chỉ biết cùng mẹ tranh luận! Khi còn bé con ngoan ngoãn như thế nào, hiện tại trưởng thành..." Tiêu Hàn phát hiện đề tài đi quá xa, liền dừng lại, than một tiếng trở lại chuyện giác mạc: "Hai mắt người này vừa bị mù, nhưng do mẹ kéo dài, khi đó mẹ, đã bước vào giai đoạn đầu của bệnh tâm lý, chỉ cần nghe được giác mạc hoặc là âm tương tự giác mạc, ánh mắt đều đã tỏa sáng, khi đó nhà họ Tả chúng ta có thể nói là muốn cái gì có cái đó, nhưng lúc này không thể dùng đến tiền, lại không thể mua được giác mạc cho con... Sau đó, cuối cùng có một bệnh viện gọi điện thoại tới cho mẹ, nói là có giác mạc rồi, chỉ là, không thể thay cho con, đối phương chờ đợi còn trước cả con, hơn nữa người ta cũng rất để tâm chú ý, thế lực của người ta cũng không nhỏ, bác sĩ gọi cuộc điện thoại này cũng là vì quen biết mẹ nên mới len lén gọi cho mẹ, để cho mẹ nhanh chóng nghĩ biện pháp, nếu không người ta chuẩn bị giải phẫu rồi."

Tiêu Hàn nhìn anh một cái, thấy anh giống như ngộ ra điều gì, liền gật đầu nói: "Không sai! Đối phương chính là Khả Tâm... Khi đó, giác mạc chính là cuộc sống của mẹ! Mẹ so với bất kỳ ai đều xem trọng hơn! Vừa nghe thấy có giác mạc cũng không quan tâm tới bất cứ điều gì, mẹ tìm được ba Khả Tâm, cầu xin ông ấy nhường lại giác mạc cho mẹ trước, để cho chúng ta làm phẫu thuật trước, nếu không có nguyên do làm sao người ta có thể đáp ứng? Ai biết cơ hội này qua đi, phải đợi bao lâu nữa mới đến lượt mình? Mắt thấy tuổi trẻ của con trôi qua trong bóng tối đầy đau khổ, cha mẹ nào cũng sẽ đều không nhẫn tâm... Sau đó, mẹ kiên quyết, lời nói nào cũng nói ra hết, giác mạc này bất kể như thế nào tôi đều muốn lấy, tôi có thể đáp ứng bất kỳ điều kiện gì của anh!

Lúc ấy Diệp Thuần Lập nói, biết nhà họ Tả chúng ta tài cao thế lớn, nhưng tài cao thế lớn cũng không thể khi dễ người khác được, chẳng lẽ lại uy hiếp dụ dỗ cướp đi giác mạc của người khác hay sao? Dĩ nhiên mẹ không dám nói như vậy, lại nài nỉ ông ấy rất lâu, chỉ kém quỳ xuống cầu xin ông ấy, cuối cùng ông ấy mới nói, con gái ông ấy chờ đợi giác mạc cũng chờ lâu lắm rồi, việc học dừng lại ở đó, tuổi trẻ cũng trôi qua ở đây, lần này nếu bỏ qua, lần sau không biết lại chờ đợi bao lâu, hơn nữa thay giác mạc cũng có nguy hiểm, xuất hiện biến chứng liền không thể thay giác mạc được, ai cũng không dám bảo đảm tương lai đứa trẻ sẽ như thế nào, Khả Tâm lại là con gái, trễ nãi quá lâu, sau này con bé kết hôn sinh con cũng sẽ chịu ảnh hưởng... Mẹ đã đoán ý tứ của ông ấy, quả nhiên, cuối cùng ông ấy nói ra điều kiện của mình, khi đó con cũng là nhạc sĩ có chút danh tiếng, mà Khả Tâm là của người mê ca nhạc, rất yêu thích con, người làm cha như ông ấy nếu có thể hoàn thành chuyện này, cũng không có cái gì tiếc nuối, điều kiện của ông ấy đúng là, cho dù sau này Khả Tâm có thể hồi phục thị lực hay không, nhà họ Tả chúng ta đều phải chịu trách nhiệm tương lai của nó, là được... Cùng con kết hôn..."

Tả Thần An chưa bao giờ biết còn có một đoạn chuyện xưa như vậy, khó trách mẹ vẫn cố gắng gán ghép anh và Khả Tâm ở cùng nhau, nhưng là tại sao mẹ cho tới bây giờ chưa bao giờ kể chuyện này ra?

"Chuyện này... Ba con cũng không biết... Ba con không thích mẹ độc đoán như vậy..." Tiêu Hàn giải thích như thế: "Hiện tại mẹ cũng chỉ là nói khó xử của mình cho con biết, Khả Tâm xảy ra chuyện như vậy, Diệp Thuần Lập sẽ càng không từ bỏ ý đồ, con xem làm sao thì làm đi, vẫn là đừng nói cho ba con biết, ba con đã đủ mệt mỏi lắm rồi, đừng tăng thêm phiền não cho ông ấy!"

Tả Thần An rất đau lòng, nói với mẹ: "Mẹ! Mẹ không biết, con tình nguyện cả đời sống trong bóng tối, chỉ muốn cùng Lộ Lộ ở chung một chỗ!"

Tiêu Hàn vừa nghe nước mắt đã rơi xuống: "Con nói lời này từng nghĩ qua cảm nhận của mẹ sao? Người làm mẹ này, mỗi ngày nhìn thấy cuộc sống của con ở trong bóng tối, trong lòng mẹ có bao nhiêu khó chịu?!"

"Vậy... Chẳng lẽ hiện tại mẹ không khó chịu sao?" Tả Thần An hỏi ngược lại.

Nước mắt Tiêu Hàn làm lem đi lớp trang điểm của bà: "Khó chịu... Nhưng trên thế giới này không có cách nào quay trở lại... Thần An... Không có cách nào quay trở lại..."

Tả Thần An không biết vì sao, cảm giác tinh thần Tiêu Hàn lúc này giống như sa sút, hoàn toàn không có phong thái thoải mái mạnh mẽ trong ngày thường, giống như một...

Bị năm tháng làm già đi một người phụ nữ bình thường...

Cuối cùng anh trả lời mẹ như vậy: "Mẹ, theo như lời mẹ, không có cách nào quay trở lại, hôn nhân của con đã cho Lộ Lộ, không có cách nào cho con quay trở lại một lần nữa, con sẽ không quay trở lại."

"Nhưng là, làm sao con có thể để cho mẹ nói không giữ lời!" Tiêu Hàn gắt gao bắt anh lại, bộ dáng kia, giống như bắt được rơm rạ cứu mạng.

"Vậy thì tại sao có thể để cho con nói không giữ lời với Lộ Lộ?" Tả Thần An cảm thấy mẹ giống như đèn đã cạn dầu, một lời hứa mà thôi, sao phải tích cực thực hiện đến vậy?

Cho dù là hiện tại, anh nằm ở trên giường, cuối cùng dáng vẻ kia của mẹ vẫn còn in ở trong đầu anh, đây không phải là tác phong làm việc trong ngày thường của mẹ, không phải...

Anh nhắm mắt lại, trong bóng tối suy nghĩ lần lượt thay đổi, lộn xộn, nghĩ không ra một cái nào...

Lúc ấy mẹ là sắp điên sao? Lại chính vì giác mạc mà cùng một người không quen biết như Diệp Thuần Lập đáp ứng cam kết?

Nếu chỉ là một lời cam kết suông như vậy? Phải để cho mẹ dùng thủ đoạn ép Hạ Vãn Lộ rời đi như vậy sao? Sau đó còn ủng hộ anh làm từ thiện, ủng hộ anh đi mỗi bệnh viện an ủi bệnh nhân? Hơn nữa còn rất đúng lúc, để cho Diệp Khả Tâm cùng anh gặp nhau? Chỉ sợ đúng lúc này cũng là cố ý an bài mà thôi...

Không ai biết, anh sở dĩ yêu thích từ thiện như vậy, còn có một nguyên nhân, là tại tu thiện duyên. Nếu như ông trời chứng giám, nhân quả tuần hoàn, anh làm việc thiện như vậy có thể để cho anh sớm ngày đạt thành mong muốn trong lòng hay không? Mà ước nguyện duy nhất của anh chính là tìm được Hạ Vãn Lộ...

Đang trầm tư, tiếng chuông điện thoại di động của anh không biết ở trong xó xỉnh nào vang lên, anh vẫn còn mặc quần áo ngủ, trong túi cũng không có cảm giác chấn động, nhớ tới là ở trong túi áo khoác, bị Hạ Vãn Lộ treo bên ngoài.

Đứng dậy đi ra ngoài, tiếng chuông dần dần rõ ràng, thấy Hạ Vãn Lộ cầm điện thoại di động do dự ở đó, là do dự nhận hay là không muốn nhận chứ?

Nghe tiếng anh ra ngoài, vội vàng đưa tới cho anh: "Mẹ anh gọi điện thoại tới."

Anh nhận, trong tai nghe truyền đến giọng nói của mẹ: "Con! Tâm tình Khả Tâm rất không ổn định..."

"Mẹ, người lại đến bệnh viện rồi sao?" Mẹ đối với Khả Tâm quá để ý, mọi người trở về nhà đã mấy phút đâu?

"Đúng vậy! Nói thế nào chuyện này nhà họ Tả chúng ta cũng có trách nhiệm, xảy ra ở phòng bếp nhà chúng ta! Nếu như là người khác, chỉ sợ phải ra tòa gặp nhau, cũng may là có giao tình cùng nhà họ Diệp, mặc dù Diệp Thuần Lập tính tình hơi nóng nảy, nhưng cuối cùng vẫn là đau lòng con gái, con thông minh một chút, né tránh một chút là được..."

Tả Thần An quay đầu lại liếc mắt nhìn Hạ Vãn Lộ, không biết cô gái ngốc này có thể vì chuyện này này mà đang tự trách mình hay không? Không khéo lại làm bệnh tình nặng thêm...

"Con hiểu rồi!" Anh cúp điện thoại, đi tới trước mặt cô.

Hạ Vãn Lộ thử hỏi: "Nếu không... Em cũng đến bệnh viện xem qua tình hình cô ấy? Dù sao cũng là em..."

Anh nhẹ nhàng che môi của cô: "Đừng đoán mò! Cùng em không liên can! Em ngàn vạn không được nghĩ như vậy! Chỉ là ngoài ý muốn mà thôi! Em ở nhà chăm sóc tốt Y Thần là được! Sinh hoạt từ trước đến giờ thế nào thì bây giờ vẫn vậy! Cuộc thi của chung cư chúng ta vẫn phải tiếp tục làm tiếp, em cũng đừng buông xuống! Còn có Y Thần, nghỉ ngơi xong hôm nay cũng nên đến nhà trẻ rồi, đã trễ rất nhiều ngày!"


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn nguyễn thị mỹ hà về bài viết trên: Buồn Vì Ai, Dao hien, Eavesdrop, Huogmi, Hắc Vân, Lạc Lạc, antunhi, dichetdi, hoacodat, zinna
     
Có bài mới 05.03.2016, 21:11
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 06.09.2015, 14:36
Tuổi: 31 Nữ
Bài viết: 360
Được thanks: 3897 lần
Điểm: 44.99
Có bài mới Re: [Hiện đại] Kinh thành Tam thiếu: Ông xã gõ cửa lúc nửa đêm - Cát Tường Dạ - Điểm: 40
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


CHƯƠNG 232: KHÔNG CẦN NÓI THẦN AN NHƯ VẬY

Rốt cuộc Tả Thần An vẫn đi đến bệnh viện.

Đứng trước cửa phòng bệnh, bên trong truyền ra giọng nói của Tiêu Hàn.

"Khả Tâm, con không cần khổ sở như vậy, bác sĩ cũng không có nói không thể cấy ghép giác mạc lần hai, chỉ là nói tình hình này của con, hơi khó, khó không có nghĩa là không thể! Bác sĩ nói sau khi tiến hành kiểm tra sẽ lại bàn bạc, hơn nữa chúng ta đã giúp con liên lạc với chuyên gia nước ngoài, nhất định giúp con có thể phục hồi thị lực mà!”

Tả Thần An nghe lời mẹ mình nói, không khỏi cảm khái, không biết, còn tưởng rằng Tiêu Hàn là mẹ của Khả Tâm đi… Không biết chừng nào mẹ mới nói chuyện với Hạ Vãn Lộ như vậy... Anh thật hoài nghi, sẽ có một ngày như vậy sao?

Nhưng, bất luận mẹ nói thế nào, Khả Tâm vẫn trước sau không hề trả lời.

Anh nghĩ nghĩ, đẩy cửa đi vào.

Tiêu Hàn vừa nhìn thấy anh liền mừng rỡ nói: “Khả Tâm, Thần An đến rồi!”

Đôi mắt Diệp Khả Tâm đang bị che băng gạc, không nhìn thấy rõ vẻ mặt, chỉ có đôi môi mím chặt tỏ rõ cô vẫn còn ngây ngốc, nghe những lời này, bờ môi có hơi xúc động, nhưng là, chỉ thoáng qua rồi lại lâm vào ngây ngốc.

Tả Thần An ho nhẹ một tiếng, nếu đã đến đây, cũng phải nói chút gì đó…

“Khả Tâm…” Anh nghĩ muốn nói “Thật xin lỗi”, nhưng lời đến bên miệng, lại cảm thấy ba chữ này thật không có ý nghĩa gì cả, nói ra lời xin lỗi có thể trả lại cho Khả Tâm một đôi mắt sáng sao? Sau khi trầm mặc trong giây lát, chỉ có thể cứng nhắc an ủi: “Khả Tâm, mẹ anh nói không sai, nhất định sẽ có cách phục hồi thị lực, Bắc Kinh không được, chúng ta sẽ ra nước ngoài!”

Những lời này nói cho Khả Tâm nghe cũng vô dụng.

Anh không nhớ ra được lúc ban đầu mình đã an ủi Khả Tâm đang mù như thế nào, khi đó, giống như tùy tiện nói gì đó, cũng có thể làm cho cô cười. Tiêu Hàn nói, tròn năm năm cô chính là mê những ca khúc của anh, yêu thích anh, chẳng lẽ bởi vì, khi đó anh, đối với cô mà nói chính là dược liệu trị thương tốt nhất? Nhưng mà hôm nay, mắt anh đã dõi lên người Hạ Vãn Lộ, cho nên đối với Khả Tâm mà nói, dược liệu trị thương này đã mất hiệu nghiệm, thuốc không còn tác dụng nữa?

Cửa phòng bệnh lại vang lên, lại có người đi vào, lần này là Diệp Thuần Lập.

Diệp Thuần Lập vừa nhìn thấy Tả Thần An lửa giận liền bùng nổ, bác sĩ cũng vừa nói cặn kẽ làm cho ông thật vất vả đè xuống lửa giận lần nữa đang dâng cao, xông lên muốn đánh người, miệng còn la hét: “Cái thằng trời đánh này! Mày làm Khả Tâm thành ra như vậy! Tao không đánh chết mày tao không phải họ Diệp!”

Tiêu Hàn sợ con trai lại bị đánh, chạy lên trước ngăn trước mặt Tả Thần An, nói ngay: “Chú Diệp xin bớt giận! Nể mặt giao tình hai gia đình nhà chúng ta xin bớt giận!”

Diệp Thuần Lập đang lửa giận bốc lên đầu, lời Tiêu Hàn khuyên nào nghe lọt, vẫn muốn đuổi theo đánh Tả Thần An, Tiêu Hàn giống như gà mẹ bảo hộ Tả Thần An, dáng vẻ như nhận lỗi, trong phòng nhất thời loạn thành một đoàn.

Sau mấy phen lôi lôi kéo kéo, Tả Thần An đẩy mẹ mình ra, ngay thẳng đứng trước mặt Diệp Thuần Lập: “Đánh đi! Nếu như đánh có thể làm chú Diệp hết giận thì đánh đi!” Anh vì mẹ khổ sở ăn nói khép nép…

"Ba! Đủ rồi!” Quả đấm của Diệp Thuần Lập còn chưa đánh xuống, Khả Tâm ở trên giường đã mở miệng nói chuyện rồi, đây là lời nói đầu tiên kể từ khi cô vào bệnh viện đến nay.

Diệp Thuần Lập gạt ngang Tả Thần An, vội vàng chạy tới: “Khả Tâm, Khả Tâm con yêu, ba đã làm con sợ hãi sao! Bây giờ thấy thế nào?”

Diệp Khả Tâm không trả lời cha mình, chỉ cứng ngắc nói: “Dì Tiêu à, anh Thần An, hai người về đi!”

"Khả Tâm…” Tiêu Hàn nhỏ giọng gọi tên cô.

“Dì Tiêu, cám ơn dì quan tâm con, hiện giờ con không có sức lực tiếp đón nhiều người đến thăm, con cũng cần nghỉ ngơi, dì Tiêu, xin thứ cho Khả Tâm thất lễ.” Diệp Khả Tâm nói chuyện vô cùng lễ phép nhưng cũng vô cùng xa cách.

"Hai người vẫn là đi đi!” Diệp Thuần Lập cũng xoay người lại nói.

Tiêu Hàn ít khi nào bị mất mặt như vậy, lập tức cũng thấy mất mặt nếu như vẫn còn ở lại đây, kéo Tả Thần An rời khỏi phòng bệnh.

Diệp Thuần Lập thấy bóng dáng bọn họ đã biến mất, mới nói với con gái: “Không phải con luôn tâm tâm niệm niệm với Tả Thần An sao? Nó tới sao con lại đuổi nó đi?”

Diệp Khả Tâm vẫn không nói lời nào.

Diệp Thuần Lập liền thở dài: “Đều nói lòng phụ nữ như kim dưới đáy biển, Khả Tâm, con muốn nói gì cứ việc nói ra ngoài, đừng để ba suy đoán, suy đoán rất mệt mỏi!”

Trên đời này, Diệp Khả Tâm chỉ có Diệp Thuần Lập là người thân duy nhất, nghe ông nói như thế cũng cảm thấy đau khổ, càng thêm thương cảm cho cha mấy năm nay chăm sóc mình cũng không dễ dàng gì, liền nói: “Ba, con không có suy nghĩ gì cả, người đừng đoán mò.”

“Vậy, Tả Thần An…”

"Ba, Thần An đã kết hôn rồi, chẳng lẽ muốn con đi làm tiểu tam sao?” Cô nhẹ nhàng nói.

“Ai nói? Chỉ cần con muốn, ba sẽ có biện pháp khiến thằng nhóc đó chia tay con nhóc kia, cùng con danh chánh ngôn thuận ở chung một chỗ! Con gái Diệp Thuần Lập ta khi nào phải làm tiểu tam chứ! Làm sao có thể!” Diệp Thuần Lập hầm hừ nói.

Diệp Khả Tâm lại lâm vào trầm mặc…

Diệp Thuần Lập cho là con gái đang tán thưởng ông làm như thế, liền thề: “Khả Tâm! Con chờ đi! Không bao lâu nữa ba nhất định sẽ làm cho Tả Thần An danh chánh ngôn thuận cưới con vào cửa!”

“Ba! Đừng…” Khả Tâm vội nói.

"Thế nào? Rốt cuộc con muốn thế nào?” Diệp Thuần Lập bị con gái xoay mòng mòng làm cho ông không biết phải làm sao cho phải: “Con nói đi, con nói sao ba sẽ làm vậy!”

Diệp Khả Tâm cắn môi nửa ngày, mới nhỏ giọng cực thấp nói ra một câu: “Ba… Hiện giờ con càng thêm không xứng với anh ấy…”

Thì ra là như vậy…

Thì ra là do con gái cảm thấy mình có thể sẽ không thể cấy ghép giác mạc lần thứ hai mà tự ti…

“Ai nói con gái của ba không xứng với nó?! Con gái của ba xinh đẹp, huệ chất lan tâm, dư sức xứng cùng thiếu gia nhà giàu! Con gái à, con yên tâm đi! Ba nhất định sẽ làm cho con sáng mắt lại! Cái thằng nhóc Tả Thần An đó, nhất định sẽ là của con! Vẫn còn có dì Tiêu của con giúp đỡ cho con! Đừng lo lắng! Nhiệm vụ chính yếu nhất bây giờ của con chính là ăn được ngủ được, khỏe mạnh! Sau đó chờ ba sắp xếp cấy ghép giác mạc cho con, rồi thuận lợi vui vẻ gả vào nhà họ Tả!”

Diệp Khả Tâm nghe cha già nói như đây là một câu chuyện thần thoại vậy, sau đó cười khổ: “Ba, con rơi vào kết cục ngày hôm nay cũng nên tự trách bản thân mình…”

“Nói bậy! Có trách cũng là trách thằng nhóc thối tha Tả Thần An!” Diệp Thuần Lập không muốn nghe những lời này.

"Không…” Diệp Khả Tâm yếu ớt nói: “Không trách anh Thần An, trách là tự chính con... Nếu như không phải con suy nghĩ viễn vông, thế nào lại xảy ra chuyện như vậy? Rõ ràng anh Thần An đã kết hôn rồi, con không nên ôm hi vọng, liên tiếp xuất hiện ở những trường hợp không nên xuất hiện, trừ tự rước lấy nhục còn có gì đâu? Lần này cũng như vậy, rõ ràng là bữa tiệc sinh nhật của ông nội anh Thần An, con là một người ngoài đi làm gì chứ? Còn không phải là tự mình chuốc lấy phiền phức sao? Chính là vì lòng con ôm động cơ không tốt, ông trời mới làm cho con bị báo ứng thế này… Là báo ứng…”

"Không cho nói bậy như vậy nữa!” Diệp Thuần Lập không vui cắt đứt lời con gái nói: “Khả Tâm à! Con ngàn vạn lần đừng suy nghĩ như vậy! Cái gì là báo ứng chứ? Con lại không làm chuyện gì xấu thì sao gọi là báo ứng? Có báo ứng cũng không báo ứng lên trên người con, có báo ứng cũng báo ứng lên cái thằng nhóc Tả Thần An cái người vong ân phụ nghĩa kia mới phải!”

“Ba… Ba đừng nói anh Thần An như vậy…”

Diệp Thuần Lập liền nói: “Nhìn đi nhìn đi! Mới vừa rồi còn nói gì kia? Bây giờ lại nói giúp cho thằng nhóc đó rồi! Con nha, cứ bảo vệ cho nó đi! Ba còn không biết tâm tư của con sao? Chính là không bỏ được nó! Con còn nhớ không? Từ nhỏ đến lớn, bất kể con thích cái gì ba đều cũng sẽ mua về cho con, cho nên, Khả Tâm, ba sẽ không làm cho con thất vọng đâu!”

"Ba… Thần An cũng không phải là đồ…”

“Quản nó khỉ gió có phải là đồ hay không, không phải con thích nó sao? Con nha, bây giờ mặc dù té ngã mắt bị thương, nhưng mọi thứ cũng phải suy nghĩ theo hướng tích cực, ba nhận thấy, lại nghĩ đây là cơ hội tốt, con nên lợi dụng cơ hội này để chiếm được sự đồng tình từ Tả Thần An, con xem bây giờ đi, không phải hễ kêu Tả Thần An một cái là nó tới hay sao? Trong lòng nó vẫn còn áy náy, con tốt nhất lợi dụng phần áy náy này của nó, sau đó lại nghĩ biện pháp tăng quan hệ thêm một bước, đàn ông mà, ba rất rõ! Chỉ cần con chiếm phần chủ động, hơn nữa ba ở bên giúp con thêm lửa, sẽ không thể không thành công!”

Diệp Khả Tâm lặng lẽ nghe, không nói gì thêm…

Trên đường từ bệnh viện trở về, Tiêu Hàn không lái xe của mình, mà ngồi trong xe của con trai, dáng vẻ giống như rất phiền não.

"Mẹ, con đưa mẹ về nhà nghỉ ngơi một lát nha?” Anh hỏi. Mẹ của anh và anh, từ tối hôm qua vẫn thức trắng đêm không hề chợp mắt.

“Ừ! Cũng nên về nhà nghỉ ngơi đi!” Tiêu Hàn tựa lưng vào ghế xe, thở ra một hơi.

Tiêu Hàn và Tả Tư Tuyền vẫn ở nhà của anh tại Vân Hồ, vì vậy, anh đi đến nơi ấy.

“Thần An! Mẹ nghĩ con nên trả lại Y Thần đi, chuyện làm con thừa tự như thế đối với cảm nghĩ trong lòng một đứa trẻ sẽ có ảnh hưởng, trong lòng nó khó tránh khỏi sẽ nghĩ ba mẹ nó không cần nó, mới có ý tưởng đưa nó cho cậu nuôi.” Tiêu Hàn dựa lưng vào ghế, mắt khép hờ chậm rãi nói.

“Mẹ, chuyện này mẹ đừng nên quan tâm…” Nghĩ, mẹ quan tâm chuyện này nhiều quá rồi…

Tiêu Hàn nghe vậy liền nhíu mày: “Tại sao mẹ không thể quan tâm? Con nói xem tại sao mẹ không thể quan tâm nào? Chuyện của Khả Tâm cũng đủ làm cho đầu mẹ choáng váng cả rồi!”

“Mẹ! Người cũng không cần phiền não như vậy, có mấy lời con nói ra cũng có chút máu lạnh, nhưng mà chuyện của Khả Tâm thực sự là chuyện ngoài ý muốn, chúng ta ai cũng không mong muốn như thế! Hiện tại chúng ta chỉ có thể tận lực tìm cách chữa trị cho cô ấy, trợ giúp cô ấy, về phần chuyện nào khác, mẹ vẫn cứ âu lo phiền não cũng không có tác dụng gì!” Tả Thần An cảm thấy mẹ mình thật sự lo lắng quá mức, anh cũng đồng tình với Khả Tâm, cũng thực cảm thấy áy náy, nhưng mà, trừ việc lo trị mắt cho Khả Tâm còn có thể làm gì được nữa? Chẳng lẽ lưng phải treo lên thập tự giá mới có ích sao? Nếu đã tận lực, Diệp Thuần Lập vẫn cảm thấy không cam tâm, vậy thì có thể kiện ra tòa đi, sơ suất đánh người cũng được đánh người ngoài ý muốn cũng tốt, anh đều nhận trách nhiệm!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn hoacodat về bài viết trên: Dao hien, Eavesdrop, Huogmi, Lạc Lạc, antunhi, heobiengluoi
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 331 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: gia ky pham, Hoanganhvo, hucbep và 84 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 202, 203, 204

12 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

17 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

18 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

19 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

20 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 220 điểm để mua Doggi bú bình
Mika_san: alo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 304 điểm để mua Khủng long Dino
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 365 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 293 điểm để mua Giường nữ hoàng
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 212 điểm để mua Bé Mascot hồng
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 251 điểm để mua Lily Flowers
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 687 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 332 điểm để mua Khỉ xanh
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Vivianna
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 216 điểm để mua Người tuyết 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 234 điểm để mua Trâm hoa cài tóc
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 750 điểm để mua Ngọc đỏ
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 291 điểm để mua Nhảy hip-hop
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> tuyết sa mạc
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 354 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 297 điểm để mua Người Nhật Bản
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 285 điểm để mua Ác quỷ

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.