Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 331 bài ] 

Kinh thành Tam thiếu: Ông xã gõ cửa lúc nửa đêm - Cát Tường Dạ

 
Có bài mới 27.02.2016, 12:42
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 06.09.2015, 14:36
Tuổi: 31 Nữ
Bài viết: 360
Được thanks: 3998 lần
Điểm: 44.99
Có bài mới Re: [Hiện đại] Kinh thành Tam thiếu: Ông xã gõ cửa lúc nửa đêm - Cát Tường Dạ - Điểm: 38
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


CHƯƠNG 227: ĐẠI THỌ ÔNG NỘI

Chu Lan đi rồi.

Hạ Vãn Lộ vẫn dõi theo, vẫn nhìn chiếc xe chen chúc trong dòng xe cộ nhộn nhịp của đường xá Bắc Kinh, cho đến khi không nhìn thấy nữa, vẫn đứng bất động.

Tả Thần An rất lo lắng cô, nắm tay cô. Cô quay đầu lại, nhớ anh bị đánh không ít roi, bật thốt hỏi: “Có đau hay không?”

Anh có chút không thích ứng, vốn là đang lo lắng tâm tình của cô, không nghĩ tới cô lại nhớ tới anh bị đánh, sau khi trả lời cô “Không đau”, an ủi cô: “Yên tâm, mẹ sẽ nghĩ thoáng thôi.”

Cô gật đầu: “Chỗ mẹ em, em và Thư Khai có thể đối phó được…”

“Muốn nói gì vào rồi nói, bên ngoài lạnh lắm!” Tả Thần Viễn nói: “Mấy người chúng ta cũng đã lâu không có tụ hội với nhau, hôm nay dứt khoát ở chỗ anh dùng cơm đi! Gọi Thần Hi đến đây!”

Bữa cơm này ngược lại là cuộc gặp gỡ giữa anh chị em ruột thịt với nhau, cũng không có gọi Loan Loan và Tống Sở đến, chỉ có cô cô đơn lẻ loi, còn có Y Thần.

Ba người bọn họ trò chuyện rất vui vẻ, thỉnh thoảng cũng có Y Thần nhiều chuyện chen vào một hai câu, cô chỉ lẳng lặng nghe, có lúc đề tài chuyển sang hỏi đến cô, cô mới trả lời một câu.

Chỉ là, cô có thể cảm nhận rõ anh trai và chị gái Thần An đều tiếp nhận cô, hơn nữa thái độ nói chuyện cũng làm cho người ta cảm thấy rất thoải mái, Thần An còn nói mấy hành động việc làm của Tiêu Hàn ra, Thần Hi vỗ vỗ tay em trai mình, mỉm cười: “Đừng lo lắng, từ từ rồi cũng tốt thôi, thật, sẽ qua thôi. Chỉ là, Thần An, mẹ… Rốt cuộc người vẫn là mẹ của chúng ta…”

Tả Thần Viễn và Tả Thần An là đàn ông, tâm tư không tinh tế tỉ mỉ, người trong nhà mở tiệc liên hoan, bình thường nhạy cảm cũng dễ dàng buông lỏng, chỉ có Hạ Vãn Lộ ngồi đối diện với Thần Hi mới phát hiện khi Thần Hi nói ra những lời nói này thì trong mắt chợt lóe lên chút khác thường…

Cuối cùng, ba người bọn họ nhắc tới chuyện đại thọ của Tả lão gia, vậy mà, ngay ngày hôm sau, Thần Viễn và Thần Hi đã bắt đầu tìm quà để tặng, hỏi Thần An, Thần An nói là bí mật, nói mình du lịch Hongkong, tự nhiên có chuẩn bị.

Hàng năm sinh nhật Tả lão gia, là chuyện lớn của nhà họ Tả, nhưng ông cụ cả đời tiết kiệm, không thích phô trương ra ngoài, cho nên, con cháu nhà họ Tả đều cùng trở về đại viện, làm một bữa tiệc chúc thọ ông cụ.

Mặc dù vẻ mặt của Hạ Vãn Lộ rất trấn định, nhưng nội tâm lại rất khẩn trương.

“Nghĩ không muốn đi thì đừng đi! Anh cũng không đi! Ở cùng em!” Tả Thần An cởi ra nỗi lòng của cô, cô giả bộ trấn định làm sao có thể giấu diếm được anh?

“Không phải không muốn! Em không sợ! Sớm muộn gì cũng phải đối mặt! Lại nói, trước mặt ông nội, lại là sinh nhật ông nội, hẳn sẽ không nháo đến nỗi ông nội nổi giận đi?” Như là đã quyết tâm muốn làm con dâu nhà họ Tả, sẽ không thể dao động như vậy nữa, vậy thì phải đi đối mặt, mà không phải trốn tránh, không phải sao? Huống chi, Tả gia gia đối với mình cũng không tệ lắm, tiệc sinh nhật của ông mà cô không đi, không những phụ lòng Tả gia gia đối tốt với mình, ngược lại còn là làm cho tình cảm của cô và Tả Thần An mới vừa tăng lên bị chặn lại, cần gì?

Vì vậy, ngày tiếp theo, sáng sớm hai người đã mang theo Y Thần đến đại viện.

Ai ngờ, bọn họ đến sớm, người khác còn đến sớm hơn bọn họ nữa, nhà họ Tả nơi này cũng chỉ thiếu ba người bọn họ rồi.

Y Thần trở về nhà của gia gia, rất là vui vẻ, hoàn toàn có thể hóa giải sự lúng túng lần đầu tiên Hạ Vãn Lộ chính thức ra mắt gia đình nhà họ Tả.

Thừa dịp Y Thần đang phân phát cho mỗi người quà tặng khi đi du lịch Hongkong về, Hạ Vãn Lộ cũng cùng mỗi người nhà họ Tả chào hỏi tốt, hơn nữa, cũng không quên chúc gia gia thọ tỷ Nam Sơn, Tả Thần An còn mang ra chiếc bình cổ Ngọc Yên mua được ở Hongkong làm lễ thọ, nói là Lộ Lộ chọn, ông cụ hết sức hài lòng.

Khi Thần An dắt tay cô đến trước mặt Tả Tư Tuyền thì trong lòng vẫn rất khẩn trương, một chút tư vị gia pháp trong ký ức kia vẫn còn đó, trong lòng tính toán, chỉ cần một khi ba nổi giận, anh lập tức mang Hạ Vãn Lộ đi!

“Ba!” Kể từ sau khi bị đánh cũng không có gặp Tả Tư Tuyền nữa, Tả Tư Tuyền cũng đã nói không nhận đứa con trai này…

“Ba…” Hạ Vãn Lộ cũng đi theo nhẹ nhàng gọi một tiếng.

Tả Tư Tuyền nhìn hai người bọn họ thật lâu, cuối cùng mở miệng nói: “Ừ, mẹ con đang ở phòng bếp.”

Ngụ ý, mẹ con đang không dễ chịu đó…

Nhưng rốt cuộc, đã mất đi một người ngăn cản… Trong lòng Thần An thở phào nhẹ nhõm thật sâu, chỉ cần qua cửa ải của ba rồi, chỗ mẹ là chuyện sớm muộn thôi, bởi vì mặc dù mẹ cường thế, tình huống thông thường mọi thứ ba cũng sẽ theo mẹ, nhưng một khi ba cường ngạnh, mẹ cũng không dám phản đối nữa, sẵn khi sắt còn đang nóng phải theo vỗ mông ngựa mới được…

Tả Tư Tuyền vừa mới thốt hết câu, lại cảm thấy không khí trong phòng dường như cũng đầy đủ hơn, tất cả mọi người đều thở phào nhẹ nhõm.

Ngay lúc đó, quà tặng của Y Thần cũng đã phát xong, chỉ còn cái cuối cùng là cà vạt, bé đưa cho Tống Sở: “Ba, tặng cho ba.” Lúc nói chuyện,còn có chút sợ hãi.

“Cám ơn!” Đột nhiên Tống Sở lại dịu dàng cười với bé, còn sờ sờ tóc bé.

Y Thần cảm thấy trong lòng ấm áp, có cảm giác khác thường, bé còn nhỏ không hiểu cảm giác này từ đâu mà đến, người trong nhà thường thích sờ tóc bé, nhưng mà ba không… Nên bé cho là mọi người sờ tóc bé là vì yêu thích bé mới sờ, vậy, bây giờ ba đã thích bé rồi sao?

Bé vừa trộm liếc nhìn, trong lòng lại cảm thấy cực kỳ vui vẻ, bất kể nói như thế nào, được ba thích thì thật vui a…

Tống Sở thấy Y Thần đều mang quà cho mỗi người nhà họ Tả, nhưng lại không mang cho ông bà nội nhà họ Tống gia cùng cô cô, trong lòng nói không được là tư vị gì, nói thế nào anh cũng là ba của bé 4 – 5 năm, chỉ là, chính mình cũng cảm thấy không có hứng thú, người nhà mình đối đãi với bé ra sao, anh lại quá rõ ràng, nhưng mà, cũng không có nói gì.

Tả Thần An và Hạ Vãn Lộ hai người cùng xuống phòng bếp.

Tiêu Hàn ở bên ngoài là một nữ cường nhân phong vân một cõi, ở nhà cũng chỉ là một người vợ, một nàng dâu, cho nên sinh nhật của ông cụ, bà phải đích thân xuống bếp. Hai chữ hiếu thuận này, giáo dục con trẻ bằng hành động gương mẫu vĩnh viễn so với lời nói càng hiệu quả hơn, từ lúc làm con dâu nhà họ Tả Tiêu Hàn đã bắt đầu thực hành nguyên tắc này, mấy năm nay, nhà họ Tả ngày càng giàu có, cái thói quen này của bà vẫn không thay đổi. Về điểm này, con trai con gái cũng rất bội phục bà, mẹ bất kể ở đâu mọi mặt bà đều nghiêm khắc yêu cầu mình rất cao, nếu không sự nghiệp cũng không thể phát triển nhanh như vậy.

Hạ Vãn Lộ và Tả Thần An dắt nhau đi xuống phòng bếp, vừa đến cửa, liền nghe thấy bên trong truyền ra tiếng cười khẽ dịu dàng xen lẫn trong mấy câu đối thoại: “Khả Tâm, con đi ngồi đi, nơi này không cần con xuống giúp một tay đâu!”

Giọng nói này tất nhiên là của Tiêu Hàn rồi, giọng nói Tiêu Hàn lúc ôn hòa cũng rất dễ nghe, Hạ Vãn Lộ không biết khi nào mình mới có đãi ngộ như vậy.

Chỉ nghe Khả Tâm cũng ôn hòa như thế nói: “Dì Tiêu à, người không phải chê con phiền đấy chứ?” Giọng nói kia, hoàn toàn giống như kiểu con gái đang làm nũng vậy.

"Làm sao như thế chứ? Đứa bé ngốc này!” Giọng nói Tiêu Hàn càng thêm ôn hòa.

Tả Thần An có chút xấu hổ nhìn thoáng qua Hạ Vãn Lộ, trong lòng như đánh trống, tiệc nhà họ Tả, mẹ cũng gọi Khả Tâm đến, thật là rất kiên trì cố gắng nha! Không biết lão bà (bà xã) có tức giận không…

Trái lại Hạ Vãn Lộ khá lơ đễnh, lè lưỡi với anh, sau đó nắm tay anh đi vào.

Phòng bếp to lớn, ba người phụ nữ đang bận rộn, Tiêu Hàn, Thần Hi, còn có Khả Tâm, nhìn tình cảnh này, lại nhìn dáng vẻ thân thiết của Tiêu Hàn và Khả Tâm, trái ngược là cô (Thần Hi) mới là con gái của Tiêu Hàn, Thần Hi lại lộ vẻ xa cách…

“Mẹ!” Vẫn là Thần An nói trước.

Tiêu Hàn nghe giọng nói của con trai lập tức xoay người lại, trên mặt còn có nụ cười lúc đang nói chuyện với Khả Tâm chưa kịp rút đi, nhưng là, trong nháy mắt khi nhìn thấy Hạ Vãn Lộ, nụ cười này lập tức đơ ra.

“Mẹ…” Nói thật, đối mặt với khí thế của Tiêu Hàn, hơn nữa lần trước xảy ra chuyện ép cô tự sát kia, nỗi khiếp sợ của Hạ Vãn Lộ đối với Tiêu Hàn vẫn chưa tiêu tan, hôm nay, coi như rất nể mặt Tả Thần An, lấy hết dũng khí mới tới đây, thậm chí rốt cuộc ngay cả phải gọi Tiêu Hàn là cái gì cũng phải rối rắm thật lâu.

Quả nhiên, Tiêu Hàn rất không chào đón khi Hạ Vãn Lộ gọi bà một tiếng “Mẹ”, lạnh lùng nói: “Tôi nhưng khi…”

“Mẹ, tụi con đi đây!” Thần An lạnh lùng chặn đứt trước câu nói đả thương người chưa kịp nói ra của mẹ mình, anh đã thề trước mặt Chu Lan, sẽ không bao giờ để Hạ Vãn Lộ chịu uất ức nữa, bây giờ mẹ vẫn còn thái độ này, vậy cũng đừng trách anh không để ý đến đại cục! Hiện tại người không để ý đến đại cục là mẹ!

Tiêu Hàn bị con trai chặn họng, không nói lời nào nữa, sinh nhật ba chồng, bà không dám gây chuyện…

Vì vậy chỉ nhàn nhạt nói: “Cơm cũng không ăn sao? Đang giận ông nội con à?”

Tả Thần An và Hạ Vãn Lộ ngây ngốc nhìn, chứng tỏ trận chiến mở màn đã thắng lợi.

Hạ Vãn Lộ thấy phụ nữ đều ở trong phòng bếp, mình lần đầu đến nhà, cứ như vậy ở bên ngoài chờ đồ ăn có sẵn đưa tới quả thật không tốt lắm đi, vì vậy cũng đi vào phòng bếp, nói: “Để con đến giúp một tay!”

Lần này, Tiêu Hàn không nói gì.

Đây cũng là ngầm cho phép đi? Hạ Vãn Lộ đến bên cạnh Thần Hi, giúp cô rửa một ít rau cải đại bồn tử, Thần Hi cười cười với cô, coi như là khích lệ.

Nhìn tình hình trước mắt, Tả Thần An luôn muốn bảo vệ vợ làm sao an tâm để một mình cô ở chỗ này chứ? Cho nên, cũng đi theo vào, cùng nhóm Thần Hi đi rửa rau.

Tiêu Hàn nhìn thấy không khỏi chua chát, không kìm lòng nói ra ngoài: “Hừ, ở nhà hai mươi mấy năm cơm tới há mồm áo tới vươn tay, người cưới vợ rồi cũng biết làm việc nhà rồi sao!”

Đây là đang nói đến Tả Thần An đi!

Tả Thần An nghe, cũng xem như không liên quan đến mình, ở trong chậu rửa rau nắm tay Hạ Vãn Lộ đùa nghịch, chỉ là, ai cũng không nghĩ tới, chuyện chơi đùa nho nhỏ này lại dưỡng ra một màn bi kịch…



Đã sửa bởi hoacodat lúc 12.03.2016, 23:12.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn hoacodat về bài viết trên: Dao hien, Eavesdrop, Hắc Vân, Lạc Lạc, antunhi, banhmikhet, dichetdi, heobiengluoi, hột gạo, nguyễn thị mỹ hà, zinna
     

Có bài mới 28.02.2016, 21:28
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 06.09.2015, 14:36
Tuổi: 31 Nữ
Bài viết: 360
Được thanks: 3998 lần
Điểm: 44.99
Có bài mới Re: [Hiện đại] Kinh thành Tam thiếu: Ông xã gõ cửa lúc nửa đêm - Cát Tường Dạ - Điểm: 38
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


CHƯƠNG 228: CẢM GIÁC KHÔNG CÓ CHỖ NƯƠNG TỰA

"Rửa xong chưa? Rửa xong trước lấy một hai cái lại đây đi, với hiệu suất này, đừng nói đến trời tối còn chưa có cơm ăn!” Lúc đó Tiêu Hàn muốn lấy rau cắt xong, chỉ chờ thức ăn chín.

Lúc đó, Tả Thần An đang nắm tay Hạ Vãn Lộ, đột nhiên Tiêu Hàn nói ra câu như vậy, làm Hạ Vãn Lộ giật mình, sợ Tiêu Hàn nhìn thấy mình và Thần An ầm ĩ không chuyên tâm làm việc, vội vàng rút tay lại.

Trên sàn vốn đã có chút nước, cô đang ngồi chồm hổm đột nhiên xích ra, chân sẽ không vững, đặt mông chạm xuống đất không nói, hai chân duỗi ra một cái làm một cái thau lớn đang đựng thức ăn và nước ngã đổ, nhất thời nước chảy đầy sàn.

Vì vậy tình hình có chút rối loạn, Thần An vội vàng đến đỡ cô, Thần Hi vội vàng thu dọn thức ăn trên đất.

Tiêu Hàn vốn đã không thích cô, hôm nay nhìn càng thêm không thuận mắt, mở miệng sẽ mắng chửi người, Diệp Khả Tâm thấy thế vội vàng giảng hòa: “Dì Tiêu à, con đi lấy cho!”

Phòng bếp nhà họ Tả có hơi lớn, Diệp Khả Tâm vì muốn nhanh lấy thức ăn đưa tới, đi nhanh hai bước, vừa đúng lúc đến bên cạnh Hạ Vãn Lộ, đột nhiên Hạ Vãn Lộ đứng dậy, lập tức muốn cùng Diệp Khả Tâm đụng trúng nhau.

Mặt sàn có nước, vốn đã rất trơn, Diệp Khả Tâm lại đi nhanh, lúc thấy muốn cùng Hạ Vãn Lộ đụng trúng nhau, cô ý thức được mình nên tránh ra, vì vậy sải một bước dài qua, nhưng, cuối cùng vẫn đụng trúng phải Hạ Vãn Lộ, hơn nữa cứ như vậy, trọng tâm cô liền ngã chúi về phía trước, cuối cùng ngã xuống mặt đất.

Nếu như chỉ là té ngã không thôi cũng không quan trọng, Diệp Khả Tâm đầu tiên là chạm vào tảng đá bên cạnh hồ xong mới ngã xuống đất.

Hồ nước nhà họ Tả có hai bậc thang, một cao, một thấp, Diệp Khả Tâm vừa vặn đụng trúng bậc thang thấp, cho nên có sự sai khác rất lớn, mức độ cũng lớn hơn rất nhiều. Hơn nữa còn là đập trúng mặt, sau khi ngã xuống đất máu màu đỏ liền chảy ra trong nước, lan rộng ra, toàn bộ gương mặt cũng tràn ngập một màu đỏ rồi……

Tiêu Hàn, Thần An và Thần Hi đều nhìn thấy bộ phận bị đụng trúng là mắt, nhất thời sắc mặt ba người bọn họ đều trắng bệch…

Ước chừng vài giây, ba người bọn họ đều bị một màn này làm kinh hãi, cuối cùng, Tiêu Hàn là người phản ứng đầu tiên, giọng sang sảng to tiếng quát Thần An: “Con còn đứng ngây ra đó làm gì? Còn không mau đưa nó đi bệnh viện?”

"A!” Tả Thần An như người trong mộng vừa tỉnh lại, lập tức ôm lấy Diệp Khả Tâm đang ở trên đất chạy nhanh ra ngoài.

Dáng vẻ Diệp Khả Tâm khá yếu ớt, hai mắt nhắm nghiền, máu trên mặt cũng không biết chảy xuống từ chỗ nào, cô nắm chặt áo Thần An, nhẹ giọng hỏi: “Anh Thần An, em không phải… Không phải lại không nhìn thấy nữa…”

"Không! Sẽ không đâu!” Thần An ôm cô tăng nhanh bước chân.

Tiêu Hàn vừa chạy theo vừa gọi điện thoại, liên lạc bệnh viện, bác sĩ.

Hạ Vãn Lộ cũng cùng Thần Hi hốt hoảng chạy ra ngoài, phòng khách nhà họ Tả, lúc này đã loạn thành một đoàn, một bữa tiệc mừng sinh nhật thật tốt đẹp, cứ như vậy bị hủy, tất cả mọi người trong gia đình đều lên xe chuẩn bị cùng nhau chạy đi bệnh viện.

Tả Tư Tuyền vội vàng nhưng không bất loạn, chỉ huy nói: “Thần Hi Loan Loan Tống Sở ở lại chăm sóc ông nội và mấy đứa nhỏ!”

Lúc này Tiêu Hàn nhớ đến Hạ Vãn Lộ, cũng không thèm để ý đến mặt mũi của ông nội Tả gì nữa, quay đầu tát một bạt tai thật nặng lên mặt cô: “Cái người họa thủy này! Có thể không hại người hay không hả? Hại một lần lại một lần! Cô còn đi làm gì hả?! Sao mẹ cô còn không dẫn cô đi về đi!”

Trên mặt Hạ Vãn Lộ đỏ gay rất đau, cô đi xem Thần An, Thần An ôm Khả Tâm lên chiếc xe đầu tiên, lúc này đã rồ ga lái đi, Tiêu Hàn đánh cô và nói ra những lời này, anh cũng không nhìn thấy…

Cô chợt nhớ tới, lúc Thần An ra cửa rất vội vàng, nhưng lại chỉ mặt một cái áo len, khi đó lúc vào cửa thậm chí áo khoác cũng quên cầm đi…

Trong lòng cô căng thẳng, đang chuẩn bị quay người lấy áo khoác cho anh, lại thấy anh cả Tả Thần Viễn đã lấy ra cho anh, cô lo lắng dư thừa rồi…

Cô đứng tại chỗ, nhìn thấy từng người từng người nhà họ Tả lần lượt lên xe, mình không đi theo nữa…

Rốt cuộc, rối ren qua đi, tất cả đã bình tĩnh lại.

Mấy đứa nhỏ nhà họ Tả, Tả Tiểu Bàn, Tống Hạo Nhiên, còn có Y Thần, cũng bị một màn này làm sợ đến choáng váng, đứng không nhúc nhích phía sau lưng cô, ngay cả ông nội Tả cũng đứng trước cửa, thở dài nhìn bọn họ rời đi…

“Cũng vào nhà hết đi, Thần Hi, ông nội và mấy đứa nhỏ vẫn là nên ăn chút gì đi!” Tống Sở đứng ở trước cửa, dìu ông nội Tả nói.

“Vâng…” Thần Hi hơi nhíu mi, rồi sau đó cùng Loan Loan cùng gọi mấy đứa con đi vào, sắc mặt có chút nặng nề.

Mắt thấy già trẻ nhà họ Tả đều đã đi vào, Hạ Vãn Lộ vẫn đứng bên ngoài không biết nên đi đâu, cánh cửa này của nhà họ Tả, cho tới bây giờ cô đều không có chân chính bước vào được, bây giờ lại xảy ra chuyện như vậy, Thần An lại không không có ở bên cạnh đây, cô làm thế nào để bước vào đây? Hôm nay gây ra họa vẫn là cô sao? Nếu như Diệp Khả Tâm thật sự xảy ra chuyện không hay gì, vậy cô và Thần An đều sẽ không yên lòng, hơn nữa, mới vừa rồi Diệp Khả Tâm còn nói, cô ấy không phải lại không nhìn thấy nữa rồi, những lời này là có ý gì? Chẳng lẽ cô ấy cũng từng bị mù sao?

Cô nghĩ có nên trở về cái tổ ấm của mình và Thần An trước, rời khỏi cái nơi mà cô không muốn đến này không?

Chợt, có một đôi ta mềm mại nhỏ bé nắm chặt tay cô, giọng nói ngọt ngào mềm mại của Y Thần vang lên: “Mợ út, chúng ta vào nhà đi, ở ngoài lạnh lẽo lắm…”

Cô cứng ngắc bước theo Y Thần, bàn tay mềm mại ấm áp của Y Thần từng chút, từng chút thấm sâu vào trong lòng cô, có người yêu mến cô, giống như khoác lên cái áo bông, cũng dần ấm áp lại. A! Cô còn có Y Thần! Còn có Y Thần nhớ đến sự tồn tại của cô, thật tốt…

Nhưng mà, thật ra thì Y Thần cũng không thuộc về cô, mà là cô mượn về…

Tự dưng, cô bỗng dưng cảm giác như không có chỗ nương tựa vậy, có lẽ là bởi vì Thần An không có ở đây, cô mới có cảm giác này đi, cô đã quá lệ thuộc vào Thần An rồi…

Cảm giác này làm cô lo sợ, cho nên, bế Y Thần lên, mặt dán lên bả vai nho nhỏ của bé, không khỏi, lại sinh ra một cảm giác gắn bó thân thiết. Cô lại có cảm giác mãnh liệt gắn bó với một đứa trẻ của người ta, điều này làm cho cô cảm thấy kỳ quái, cũng rất ấm áp…

Cô không biết người nhà họ Tả có ý kiến gì với cô, mới vừa rồi Tiêu Hàn khiển trách cô như thế ngoại trừ chiếc xe đầu tiên có Thần An và Tả Tư Tuyền, những người còn lại đều nghe hết, cho nên, chỉ ôm Y Thần, cúi đầu, giống như Y Thần là người…

Duy nhất trên đời cô có thể nương tựa…

Không khí trong nhà rất trầm lắng khó chịu, ông nội Tả cũng đã vào phòng không ra nữa, mấy đứa trẻ bình thường ở nhà cũng rất quậy phá cãi cọ đùa nghịch cũng không gây ồn ào.

Sau khi ngồi một lúc, trước mắt Hạ Vãn Lộ bỗng có một bộ quần áo.

"Quần áo em ướt rồi, này là của chị, sạch sẽ, đi thay đi.”

Hạ Vãn Lộ biết, người đang nói là Loan Loan, nhà Loan Loan cũng ở trong đại viện, rất gần nhà họ Tả, vừa rồi cô ấy vào nhà liền đi ra ngoài, hóa ra là lấy quần áo cho cô.

"Cám ơn…” Cô nhận lấy, đi vào phòng tắm, bố cục nhà họ Tả, cô thật sự rất quen thuộc.

Lúc trở ra thì thấy Loan Loan và mấy đứa bé đang xem phim hoạt hình, Tống Sở cũng đang ngồi cùng, Thần Hi nói với cô: “Lộ Lộ, theo chị vào phòng bếp mang chút gì ra ăn.”

Cô cũng không muốn đợi ở phòng khách, ở nhà họ Tả, trừ Y Thần, cũng chỉ có Thần Hi là người cô quen thuộc nhất, vì vậy đi theo vào phòng bếp.

Trong phòng bếp thức ăn vẫn còn bừa bãi trên đất, mấy vết máu của Diệp Khả Tâm cùng nước hòa cùng nhau, cô thậm chí cũng không dám dẫm lên.

Thần Hi thấy thế, tay chân nhanh nhẹn dọn dẹp sạch sẽ thức ăn bừa bãi trên đất, mỉm cười với cô: “Được rồi, có thể rồi, vào đi! Tình hình bây giờ cũng không cần làm bữa tiệc lớn gì nữa cả, nấu chút mì sợi ăn đi!”

"Dạ!” Cô gật đầu, Thần Hi mỉm cười càng làm lòng cô cảm thấy chua sót. Trong ấn tượng của cô, Thần Hi vẫn là một người rất ấm áp, ban đầu lúc nghe được cái tên này, cô vẫn cho là hai chữ này là “Tia nắng ban mai”, mà quả thật Thần Hi, quả thật như tia nắng ban mai ấm áp tốt đẹp, năm năm trước như thế, năm năm sau vẫn là như thế, chuyện xảy ra ngày hôm nay, sau khi Tiêu Hàn cho cô một cái tát vẫn là như thế.

Cô rất cảm kích, nhanh nhẹn thay Thần Hi nấu nước.

Thật ra thì nấu mì là chuyện hết sức đơn giản như vậy, Thần Hi căn bản không cần cô đến giúp một tay, gọi cô vào, cũng chỉ là có lời muốn nói với cô đi?

Mà quả nhiên sự thật bị cô đoán đúng.

Thần Hi vừa băm thịt, vừa chầm chậm mở miệng: “Lộ Lộ, thật ra thì Khả Tâm và em trai chị quen biết nhau ở trong bệnh viện. Khi đó Thần An đã phẫu thuật xuất viện rồi, nhưng phải định kỳ đến bệnh viện làm kiểm tra. Em biết đó, Thần An là cấy ghép giác mạc mới phục hồi được thị lực, mẹ chị nói mắt nó có thể hồi phục cũng nên cảm tạ Bồ Tát đã phù hộ, chúng ta phải bày tỏ lòng cảm ơn, phải làm nhiều việc thiện để tích đức. Bất kể sau này mẹ chị biến thành người thế nào, hoặc là nói đối với em ra làm sao, bà ấy lúc nói ra những lời này vẫn rất có đạo lý, quả thật cả nhà chúng ta đối với việc có thể lấy lại ánh sáng của Thần An lòng đầy cảm kích, chúng ta lập nhiều quỹ từ thiện, hàng năm cũng đều ủng hộ cho sự nghiệp từ thiện, em trai chị cũng như thế, đối với việc làm từ thiện cũng cực kỳ ham thích. Khi đó Khả Tâm chính là bệnh nhân mù của bệnh viện, mỗi lần em trai chị đi kiểm tra cũng sẽ đến khoa mắt xem qua một chút, nhìn một chút những bệnh nhân mù ấy, bọn họ chính là quen biết nhau ở đó… Khi đó Khả Tâm rất bi quan, chị không biết nguyên nhân có phải là vì em trai chị hay không, mà lại có niềm tin vào cuộc sống, tóm lại, sau đó lại rất quý trọng em trai chị… Chị nghĩ, trong sự việc này Thần An là nhân vật góp phần tích cực nhất, chỉ là, em không cần lo lắng, đối với em trai chị mà nói, Khả Tâm chỉ là một nhân vật trong sự nghiệp từ thiện của nó, không hơn.”


Đã sửa bởi hoacodat lúc 12.03.2016, 23:23.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn hoacodat về bài viết trên: Dao hien, Eavesdrop, Lạc Lạc, Mẹ luca, antunhi, dichetdi, heobiengluoi, nguyễn thị mỹ hà, redsea2015, zinna
     
Có bài mới 29.02.2016, 14:33
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 10.08.2015, 20:30
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 140
Được thanks: 1311 lần
Điểm: 35.31
Có bài mới Re: [Hiện đại] Kinh thành Tam thiếu: Ông xã gõ cửa lúc nửa đêm - Cát Tường Dạ - Điểm: 37
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


P/s: cảm ơn chị hoacodat thời gian qua đã làm giúp em một số chương, cảm ơn mọi người.

Chương 229: KHẢ TÂM SAO RỒI?

Hạ Vãn Lộ cảm thấy Thần Hi có thuật đọc tâm, vào giờ phút này lại là người duy nhất quan tâm đến tâm trạng của cô, ngay cả Tả Thần An, lúc này chỉ sợ cũng không thể phân thân ra để chiếu cố đến cô...

Cô cười cười: "Em hiểu." Cuối cùng, lại nói thêm câu: "Cám ơn chị, Thần Hi."

Thần Hi hơi chấn động, ánh mắt nhìn cô hết sức phức tạp, cuối cùng vẫn là mỉm cười dịu dàng với cô: "Quần áo của chị dâu em mặc không hợp, lớn quá, là em quá gầy, phải nuôi mập thêm mới được."

"Ừ..." Cô nghĩ nói cám ơn lần nữa, nhưng lại cảm thấy quá kiêu ngạo, chỉ ừ một tiếng rồi không hề nói thêm điều gì.

Đã từng cùng Thần Hi, cũng là ở trong đại viện này, từng có một đoạn thời gian thân như bạn tốt, lúc ấy cô vẫn là y tá vô ưu vô lo Hạ Vãn Lộ, Thần Hi mới vừa cưới không lâu, thường thường trở lại thăm ông nội cùng em trai, dạy cô lái xe chính là Thần Hi.

Thời gian năm năm, làm cho Thần Hi thành thục không ít, giữa hai người không biết tại sao không còn thân thiết như ngày trước, trong đôi mắt Thần Hi nhiều hơn một chút dấu vết của năm tháng, cô cảm thấy cô không nắm bắt được ánh mắt của Thần Hi rồi.

Chỉ là, giống như trước kia, cô cảm kích Thần Hi, một là bởi vì cho cô một bảo bối thiên sứ, thứ hai là vào thời khắc như hôm nay là người duy nhất mỉm cười với cô.

Hai người rất nhanh liền nấu mì xong, bưng từng chén từng chén đi ra ngoài, ông nội Tả cũng đi ra, Hạ Vãn Lộ ngồi ở cạnh bàn ăn, một miếng ăn cũng không trôi.

Sinh nhật ăn mì, hàm ý trường thọ, nhưng hôm nay người nào còn có thể bưng tô mì nói một câu "Sinh nhật vui vẻ, khỏe mạnh trường thọ đây?"

Có...

Tống Hạo Nhiên...

Đứa bé không hiểu chuyện, ở trước mặt ông nội lấy lòng: "Ông cố ngoại sinh nhật vui vẻ!"

Nhất thời, Thần Hi cùng Tống Sở thiếu chút nữa đã bị sặc...

Tống Sở vội vàng muốn con nói ít lại, ăn nhanh một chút!

Ông nội Tả thật cũng không tức giận, hừ hừ: "Cám ơn cháu cố! Đứa trẻ này, khi còn bé là đáng yêu nhất, ba đứa cháu khi còn bé cũng là miệng lưỡi ngọt ngào làm người ta yêu thích không thôi, càng lớn lên càng kỳ cục! Xem những chuyện vừa xảy ra đi! Cái này là chuyện gì! Chỉ là một buổi sinh nhật nho nhỏ của ta, lại có hai người phụ nữ tới cửa, là muốn cho Tiểu Tam Nhi có vợ lớn vợ nhỏ cho đầy đủ sao? Hừ!"

"Ông nội, Khả Tâm là con gái nuôi của mẹ..." Làm sao Thần Hi không biết ý định của mẹ chứ? Chỉ là, vẫn ở trước mặt ông nội cho một lời giải thích.

"Cái gì làm ướt đấy! Ta ăn no rồi! Đi ra ngoài dạo, chính các ngươi ăn đi!" Ông nội Tả ném chiếc đũa xuống, ra cửa tìm lão hàng xóm đi dạo, giống như đối với chuyện Khả Tâm bị thương cũng không để ở trong lòng.

Đúng vậy, cả đời ông cụ có trường hợp nào chưa từng gặp qua? Một cái Diệp gia không đủ làm cho ông để ở trong mắt, trò cười lần này, theo ý ông, cũng chỉ là một trò hề mà thôi.

Ông cụ vừa đi, Tả Tiểu Bàn liền muốn về nhà ông ngoại, không khí nơi này cậu bé không thích, cậu bé ầm ĩ một hồi, Tống Hạo Nhiên cũng muốn đi theo, bé mới vừa bị ba mắng, mới không muốn ở lại nơi này.

Lằng nhằng một hồi hai cậu bé cũng đi rồi. Duy chỉ có Y Thần, bất luận Tống Hạo Nhiên gọi bé như thế nào, bé đều không chịu đi, chỉ ngồi ngay ngắn bên cạnh Hạ Vãn Lộ.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, mùa đông ban ngày vốn ngắn, rất nhanh, màn đêm liền hoàn toàn bao phủ. Tống Sở nhận điện thoại, cũng nói là có chuyện, đi ra ngoài, còn lại Thần Hi cùng cô mang theo Y Thần, không khí càng thêm nặng nề.

"Mợ út, mẹ, Y Thần hát cho hai người nghe được không?" Đứa bé cũng không biết thời điểm nào thì thích hợp ca hát, chỉ đơn thuần cho là chỉ cần bé ca hát thì có thể làm cho mẹ cùng mợ út vui vẻ.

"Được, mẹ thích nghe!" Đối với Y Thần, từ trước đến nay Thần Hi đều là cưng chiều, gần như là xin gì được nấy, huống chi lúc này Y Thần rõ ràng nghĩ trêu chọc họ vui vẻ, có thể nào làm cho con bé thất vọng?

Y Thần hứng trí bừng bừng bắt đầu hát, một bài đi qua, Thần Hi cùng Hạ Vãn Lộ đều vô cùng nể mặt mà vỗ tay cổ vũ, nhưng Hạ Vãn Lộ cũng không che giấu được tâm tình xuống thấp.

Y Thần rất là vui vẻ, hát một bài lại một bài, lúc đầu Hạ Vãn Lộ còn có thể chăm chú lắng nghe, từ từ, liền thất thần, vỗ tay cũng có chút qua loa, Y Thần liền không hát nữa, cực hiểu chuyện cầm tập tranh, ngồi ở bên người cô lật xem.

Cuối cùng, điện thoại Thần Hi vang lên.

"Là Thần An!" Sau khi Thần Hi nói với cô lập tức liền nhận: "Này, Thần An, như thế nào?"

Không biết Thần An ở bên kia nói những gì, chỉ là Thần Hi không ngừng đáp tốt tốt tốt.

Đợi cô ấy nói xong điện thoại, Hạ Vãn Lộ dùng ánh mắt khẩn trương và mong đợi nhìn cô, Thần Hi trấn an mỉm cười: "Thần An nói gọi điện thoại cho em nhưng không ai nhận, hỏi em đang làm gì."

"Em... Không mang điện thoại di động." Lúc đi ra khẩn trương cùng hốt hoảng, di động rơi ở trong nhà.

Thần Hi gật đầu một cái: "Thần An nói, muốn chị chăm sóc em thật tốt. Nó rất nhớ em."

Cái này cô dĩ nhiên biết, nhưng là tại sao Thần An không cùng cô nói vài lời đây? Lúc này cô muốn nghe nhất chính là giọng nói của anh!

Mặc dù có một chút xíu thất vọng, nhưng cô vẫn là vì Thần An tìm lý do giải thích, có lẽ trong bệnh viện lúc này đang bề bộn hỗn loạn đi, không biết Khả Tâm bị thương thế nào...

"Khả Tâm... Hiện tại như thế nào?" Cô hỏi.

Thần Hi lắc đầu một cái: "Vẫn còn trong phòng cấp cứu, không biết như thế nào..."

Sắc mặt Hạ Vãn Lộ rõ ràng tối sầm lại, Thần Hi thấy vậy an ủi: "Đừng lo lắng, sẽ không có chuyện gì..."

Làm sao Hạ Vãn Lộ không biết Thần Hi là muốn an ủi cô? Chính cô là y tá, tình hình lúc ấy cô cũng nhìn thấy, thật rất nguy hiểm...

"Đúng rồi, Thần An nói, để cho em đi về trước, không nên ở trong đại viện suy nghĩ lung tung, không bằng chị đưa em và Y Thần về trước!" Thần Hi lại nói.

"Anh ấy không nói lúc nào thì trở lại sao?" Cho dù biết anh lúc này không thể rời đi bệnh viện, nhưng vẫn là không nhịn được hỏi cái vấn đề này.

Thần Hi lần nữa lắc đầu: "Chị cùng nó còn chưa nói xong, bên kia liền bắt đầu ầm ĩ, Thần An liền cúp điện thoại!"

Cô gật đầu một cái: "Vậy cũng tốt, em đi về trước!" Ở chỗ này, cô cũng cảm thấy không cách nào tự nhiên.

Thần Hi cầm chìa khóa xe, dắt Y Thần, ba người rời khỏi nhà họ Tả.

Sau khi về đến nhà, Hạ Vãn Lộ mở tất cả đèn trong nhà, sau đó lấy quyển truyện ra, ôm Y Thần kể chuyện xưa cho bé.

Cô cảm thấy mình phải nói chuyện, nếu không sợ hãi trong lòng sẽ cắn nuốt cô.

Kể xong một quyển truyện, cô đổi một quyển khác, kể xong, lại đổi, cho đến cuối cùng, Y Thần bình thường thích nhất là nghe kể chuyện xưa cũng nghe đến mệt mỏi, che cái miệng nhỏ nhắn liên tiếp ngáp.

"Mợ út, không kể nữa..." Y Thần vừa đánh ngáp vừa nói.

Hạ Vãn Lộ xem đồng hồ, thế nhưng đã nửa đêm rồi, khó trách Y Thần mệt mỏi như vậy, chính cô cũng kể đến miệng đắng lưỡi khô rồi, nhưng là, Thần An vẫn chưa về.

"Mợ út, tại sao cậu út còn chưa về?" Y Thần buồn ngủ hỏi.

Cô hôn khuôn mặt nhỏ nhắn của Y Thần một cái: "Ừ, cậu út... Tạm thời không thể trở về, Y Thần ngủ trước có được hay không?"

Mí mắt trên dưới của Y Thần đã muốn đánh nhau, nhưng vẫn là dụi dụi con mắt, miễn cưỡng chống đỡ nói: "Không cần... Cậu út không về... Y Thần thức với Mợ út..."

Tiểu Quai Quai này! Bảo sao cô không yêu thương cho được?

Trong lòng Hạ Vãn Lộ một hồi ấm áp, nhìn lại lần nữa thì bé đã nhắm mắt lại rồi, hô hấp cũng dần dần trầm ổn...

A! Đây là tiếng cười khẽ đầu tiên tối nay cô phát ra, là vì tiểu bảo bối đáng yêu này...

Cô ôm Y Thần về phòng, đặt nhè nhẹ trên giường, mình cũng nằm ở bên cạnh bé, dán chặt vào thân thể mềm mại của bé, chỉ có ôm Y Thần, tâm một mảnh hỗn độn của cô mới có thể thoáng an bình.

Chỉ là, Y Thần ngủ, còn cô hai mắt tỉnh táo, làm sao mới có thể vượt qua đêm dài đau khổ này đây?

Điện thoại di động của cô để ở đầu giường, cô cách mấy phút lại nhìn thời gian một lần, chưa từng cảm thấy thời gian khổ sở như vậy.

Không biết xem thời gian qua bao nhiêu lần, nhiều lần nghĩ không biết có nên gọi điện thoại cho Thần An hay không? Nhưng là, vừa nghĩ tới chỉ trích của Tiêu Hàn, vừa nghĩ tới máu theo nước mà lan tỏa đầy đất, cô liền rút lui...

Vì vậy, tiếp tục đếm thời gian, cũng tiếp tục chịu đựng thời gian...

Một đêm này, cô cả đêm chưa ngủ, lỗ tai luôn bảo trì trong trạng thái khẩn trương cao độ, hi vọng sẽ nghe được tiếng động ở cửa, nhưng, mãi cho đến sắc trời trắng bệch, dđlqđ cô cũng không nghe thấy âm thanh chờ mong.

Cô cũng không nằm nữa, nằm cả đêm, suy nghĩ cả đêm, đầu bắt đầu căng đau, cô phải rời giường!

Vừa đứng dậy, liền không để cho chính mình nhàn rỗi, vì vậy bắt đầu vào phòng bếp làm bữa ăn sáng, làm một bữa ăn sáng phong phú, món ăn càng phức tạp cô càng làm, như vậy mới có thể khiến cho thời gian chờ đợi ngắn hơn một chút...

Khi cô làm xong toàn bộ bữa ăn sáng, đã là 9h sáng, Y Thần còn chưa có tỉnh lại. Tối hôm qua bởi vì theo cô, Y Thần ngủ quá muộn, cho nên cô không có ý định đánh thức Y Thần.

Đang lúc cô không biết làm gì chuẩn bị tìm thêm một chút chuyện gì đó để làm, liền vang lên tiếng mở cửa, tâm cô liền nhảy đến cổ họng, chạy gấp đi ra ngoài nghênh đón.

Quả nhiên là anh.

"Anh về rồi!" Cô tiến lên, giúp anh treo áo khoác ngoài mới cởi ra lên, chỉ cảm thấy trên quần áo cũng ngưng một tầng không khí lạnh lẽo, thấm lạnh vào người.

"Đúng!" Bộ dạng của anh xem ra cực kỳ mệt mỏi.

"Ăn điểm tâm chưa? Em làm điểm tâm, lấy cho anh." Cô rất muốn hỏi vết thương của Khả Tâm, nhưng không biết mở miệng như thế nào.

Anh lắc đầu, đi về phía phòng ngủ, vừa đi vừa nói: "Không cần! Đã ăn một chút!"

Cô đi vào theo, còn muốn nói chút gì, anh đã nằm vật xuống ở trên giường.

Cô hiểu, anh chắc chắn là mệt muốn chết rồi...

"Khả Tâm... Sao rồi?" Cô vẫn là nhịn không được thật cẩn thận hỏi.


Đã sửa bởi nguyễn thị mỹ hà lúc 04.03.2016, 13:12.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
12 thành viên đã gởi lời cảm ơn nguyễn thị mỹ hà về bài viết trên: Dao hien, Eavesdrop, Huogmi, Hắc Vân, Lạc Lạc, Mẹ luca, antunhi, dichetdi, hanayuki001, heobiengluoi, hoacodat, zinna
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 331 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: hoang ngoc anh, Kidabcxyz, Lãnh Nhu Băng, Ngaanh2410, stella_pham, Touyennn và 216 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

3 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

9 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

12 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

14 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

15 • [Hiện đại] Cố chấp cuồng - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 28, 29, 30

16 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

17 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

19 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

20 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25



Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 238 điểm để mua Tivi Angel
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 481 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 238 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 387 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.