Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 88 bài ] 

Nam quân nữ gả - Trản Trà

 
Có bài mới 18.02.2016, 06:21
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 16.03.2015, 17:55
Tuổi: 27 Chưa rõ
Bài viết: 603
Được thanks: 2658 lần
Điểm: 17.14
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Nam quân nữ gả - Trản Trà - Điểm: 53
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 12.
Editor & Beta: June_duahau

"Sắp tới quân diễn, nhân lực các khâu từ trên xuống dưới quân khu X bị thiếu hụt, đại đội đặc chủng bọn họ lại là đơn vị chuyên chế, chạy tới tổng y viện quân khu bắt người...." Vương Thục Trân ngoài miệng thì nói như vậy, nhưng ánh mắt lại mang theo vài phần ý tứ khác nhìn chằm chằm An Hòa.


Sau chuyến đi đại đội đặc chủng vài ngày, quan hệ giữa Hứa Úy và An Hòa lập tức bị mọi người trong bệnh viện quân khu suy đoán dưới nhiều góc độ khác nhau. Ở đâu có người ở đó có giang hồ, ở đâu có mập mờ thì ở đó có bát quái, lời này không sai chút nào. Cũng bở vì An Hòa có trình độ chuyên môn nghiệp vụ và kinh nghiệm chăm sóc chữa bệnh vững vàng, cho nên việc chọn người điều đi lần này trong mắt lãnh đạo đại đội và bệnh viện trừ An Hòa ra không ai có thể thích hợp hơn.


"Bác sĩ An, có vấn đề gì không?" Thấy An Hòa chậm chạp không nói, trong lòng Vương Thục Trân có chút thấp thỏm.

Không phải là vợ chồng son chiến tranh đấy chứ?! Hazz, giờ phút quan trọng này mà.... ...

"Không có." An Hòa khẽ lắc đầu một cái, tình cảm phức tạp trong lòng lại đan vào nhau như một tấm lưới.

"Được." Lấy được câu trả lời chắc chắn, Vương Thục Trân bỗng thở phào nhẹ nhõm: "Nếu như có chuyện gì cần tôi giúp một tay thì cứ nói, bệnh viện sẽ tận lực chiếu cố đến yêu cầu của cô...."

"Cảm ơn chủ nhiệm." An Hòa hé miệng: "Chỗ tôi không có vấn đề gì. Chuyện đó....thời gian điều tạm cụ thể là lúc nào ạ? Đại khái khoảng bao lâu?"

"Đại đội đặc chủng bên kia chịu thả người thì cô dĩ nhiên sẽ trở lại thôi." Vương Thục Trân cười nói: "Hôm nay cho cô nghỉ, trở về sớm chuẩn bị một chút, nếu không có gì ngoài ý muốn, sáng mai bên kia sẽ cho người tới đón cô."

An Hòa nghe vậy gật đầu một cái, cụp mắt rời khỏi phòng làm việc của chủ nhiệm.

Vừa mới ra khỏi cửa, nội tâm người nào đó liền ấm ĩ đấu tranh.

Điều tạm....Tức có nghĩa là bắt đầu từ ngày mai, cô và anh sẽ có một khoảng thời gian ngắn chung đụng sao??

Dù sao có tránh cũng không tránh được, hiện tại cứ chủ động đón nhận đi.....

Lại nhớ lại tình cảnh cùng Hứa Úy ngày hôm đó, An Hòa lại vô thức thở dài.

Thôi được, cứ nắm lấy cơ hội này đi, đi để tận mắt nhìn nơi mà An Vũ đã từng ngây ngốc ở lại, đi để tự mình cảm nhận ý nghĩa và phân lượng của bốn chữ 'đại đội đặc chủng' này.

Cũng tự mình xem một chút nơi mà Hứa Úy và đội ngũ tinh nhuệ của anh đã dùng tính mạng để bảo vệ này.

Lúc đi ngang qua phòng làm việc của Vu Xuyến, An Hòa đẩy cửa đi vào.

"Phải nói thế nào với cô nương nhà 'hướng ngoại' đây? Nhìn xem, còn không đợi kịp đã muốn đi rồi." An Hòa cười trêu chọc Vu Xuyến đang vội vàng thu dọn đồ đạc.


"Cậu cái người này, suốt ngày chỉ biết lấy mình ra làm trò cười!" Vu Xuyến giả vờ giận dỗi nói An Hòa một cậu, động tác trên tay cũng không chút chậm chạp. "Lý Phong đã gọi qua cho mình, nói là xế chiều hôm nay sẽ qua đón mình luôn, nếu mình không đồng ý, trở về anh ấy lại suy nghĩ nhiều."


"Không phải nói sáng mai mới đến sao? Chậc chậc....Quả nhiên không so được với vợ chồng nhà người ta!" An Hòa nhíu mày cười lưu manh.


"Mình còn chưa có thẩm tra cậu đấy, giữa cậu và Hứa Úy đã xảy ra chuyện gì?"  Vu Xuyến rốt cuộc cũng buông đồ trong tay xuống, vòng tay trước ngực bộ dáng xem kịch vui: "Tớ và cậu làm việc cùng nhau lâu như vậy, cậu cũng che giấu không chịu nói với tớ! Cô nàng này, giấu cũng thật là kỹ nha!"

"Giấu cái gì...." An Hòa nhàn nhạt đáp lại nói: "Ba người thành hổ có biết không hả?Tớ và anh ấy hoàn toàn không có gì cả, là mọi người suy nghĩ nhiều thôi."


Vu Xuyến nghe vậy thì sửng sốt một chút, ngay sau đó sâu xa nhìn An Hòa một cái: "An Hòa, có thể tớ không có tư cách nói lời này, nhưng mà người sáng suốt cũng đều nhận ra, bên kia cố ý, cậu tại sao lại không cho cả hai một cơ hội? Có một số việc nếu cứ giữ khăng khăng sẽ trở thành chấp niệm...." Vừa nói Vu Xuyến lại cong môi cười một tiếng: "Đừng có để đến cuối cùng lại chọn đồ thừa, Phách Vương Hoa thật có thể yên lòng được mà!"

Tinh thần buông lỏng, An Hòa liền nháo muốn qua nện cho cô một trận.

--- ------ ------Đường phân cách JQ bắn tứ phía---- --------


"Nghiệt duyên a nghiệt duyên.... ......"  Thẩm Du ý tứ sâu xa mà kéo dài giọng nói, liếc mắt nhìn An Hòa đang sửa sang lại quần áo.

"Từ từ, đem cái áo ngủ trên ghế chuyển.....Ôi trời, cái đồ gái già chết tiệt nhà cậu sao lại đặt cái mông lên đó!" An Hòa nhảy lên một cái như muốn cắn người.

"Ai bảo cậu cởi rồi ném loạn ở đó!" Thẩm Du nói năng hùng hồn đầy lý lẽ: "Thân là quân nhân mà nội vụ còn kém như vậy!"

"Dù sao cũng tốt hơn cậu!" An Hòa liếc Thẩm Du một cái nói: "Không ngờ cậu thế nhưng không tới giúp một tay mà còn kiếm thêm phiền phức cho mình?"


"Hắc hắc....Mình đây không phải là đang lo lắng cậu đi đại đội đặc chủng chúng ta sẽ khó gặp mặt sao...." Thẩm Du ngượng ngùng cười một tiếng, nói: "Tớ nói, cậu thật sự cứ như vậy tiến quân vào núi lớn kia sao?"

"Nếu không thì sao?" An Hòa tức giận trừng mắt nhìn Thẩm Du một cái: "Nâng cánh tay lên, đè lên cái túi chườm nóng của tớ rồi."


"Làm sao tớ lại có cảm giác dắt lừa thuê đưa dê vào miệng cọp vậy chứ?" Thẩm Du chống cằm nháy mắt với An Hòa: "Chỗ bộ đội kia toàn là một đám hòa thượng mà....'Quốc sắc thiên hương' như cậu đến đó, chẳng khác gì hợp kim ti-tan làm đui mù đám mắt chó đó sao!"


"Cậu cũng biết dùng từ đấy!" An Hòa đầu không ngẩng mắt không mở hướng về phía đồ trong rương hành lý: "Thế nào, có phải rảnh rỗi quá muốn 'năm sườn núi sáu vật*' rồi đúng không?!" (*1 câu thành ngữ ý chỉ quẫn trí, khó chịu)

"Đúng vậy a, cả ngày buồn chán muốn chết....Hazz tớ nói này...." Thẩm Du duỗi lưng một cái trượt từ trên sô pha xuống, đứng thẳng dậy nói: "Tối nay chị em chúng ta ra ngoài High một chút, thế nào?"

An Hòa hơi giương mắt lên: "Làm gì?"

"Không phải sáng mai người của đại đội đặc chủng sẽ đến bệnh viện đón cậu rồi sao? Khó có hôm cậu không phải đi trực sáng sớm...hai chúng ta ra ngoài chà xát một bữa đi?" Hai mắt Thẩm Du sáng lên nhìn An Hòa.

Nhớ tới cả ngày hôm nay cô cũng chưa ăn gì, An Hòa kiểm tra lại rương hành lý một lần nữa, kéo khoá kéo ngoài lại.

"Được. Đi chỗ nào ăn?"

"Hắc!" Thẩm Du vui vẻ, nhảy tới câu lấy cổ An Hòa: "Không cần tìm đâu cho cực khổ, chỗ cũ đi!"

Hai mươi phút sau, Thẩm Du và An Hòa cùng nhấc chân xuống xe.

"Không có chỗ đậu xe, để tạm đây đi." Thẩm Du khóa xe xong chạy tới kéo tay An Hòa đi.

Xa xa đã ngửi thấy mùi hương của người đẹp, bất kể là ai hai mắt đều sáng quắc, bỗng chốc thu hút được một lượng khá khá ánh nhìn bên trong cửa hàng ven đường.

"Từ từ....Lần sau ăn cùng cậu không cần đi xe này được không? Chạy Cayenne* (một dòng xe của Porsche) đi ăn hàng....Quá phô trương không nói, có phải rất không hài hòa rồi không? Nếu dì Lưu mà biết không phải sẽ mắng cậu làm mất mặt dì ấy sao." An Hòa cau mày, phải đón nhận rất nhiều cái nhìn như thế khiến cho cô không thoải mái.

"Không có chuyện gì, mẹ mình sẽ không để ý chuyện này!" Thâm Du rất thoải mái nói: "Bình thường mẹ mình cũng như vậy mà!"

An Hòa im luôn, chỉ đành phải để đồng đảng lôi kéo tìm bàn trống ngồi xuống.

"Một đĩa sườn dê, một đĩa đậu xào tỏi, một đĩa thịt nướng với nấm kim châm cùng chục lon bia chào hỏi trước!" Thẩm Du mở miệng hướng bên ngoài hô lớn.

"Dạ được, mời hai người đẹp chờ chút!" Người phục vụ trẻ tuổi nhiệt tình chào hỏi.

"Thật là nhớ a...." An Hòa nhìn bốn phía hiểu ra, thở dài một tiếng.

"Đúng vậy....Trận ăn mừng lên đại học kia, không phải chúng ta gặp mặt ở chỗ này sao?" Thẩm Du nháy nháy mắt cười.

"Đã quen ăn lửa khói ở quán này rồi, ngược lại đến quán ăn tiệm cơm nào cũng không thể bằng nơi này." Nói đến An Hòa cũng thấy vui lên.

"Nhìn xem! Hai chị em chúng ta có lúc nào mà không vơ vét không hả?! Hôm nay chị đây làm chủ, cậu cứ chén nhiệt tình đi!"

Chẳng phải đợi lâu, chỉ lát sau đồ ăn đã được đưa lên, An Hòa và Thẩm Du vừa chậm rãi trò chuyện vừa bắt đầu giải quyết một bàn đồ ăn.

"Tửu lượng của chị em chúng ta cũng cao quá đi!" Thẩm Du nhìn An Hòa trước mặt uống cạn nửa chai bia thì há hốc mồm: "Uống từ từ thôi a?!"

"Uống." An Hòa mặt không đổi sắc, nhàn nhạt gọi phục vụ: "Phục vụ, đem 6* chai bia nữa tới." (* nửa tá = 6 chai)

"Chỗ mình còn hai chai chưa uống tới này!" Thẩm Du buồn bực nhìn mấy chai bia trước mặt, quay đầu nói với người phục vụ: "Phục vụ, đem vây cá mập lên đi!"

Món vây cá mập được đưa lên, màu vàng sáng chói, thơm phức. Lúc này, Thẩm Du mới nhìn An Hòa nhếch miệng cười một tiếng nói: "Mình đã nói rồi mà, sao hôm nay lại uống chậm như vậy....Hóa ra là quên mất em này! Vây cá mập nhắm rượu!"

An Hòa nghe vậy cười cười không lên tiếng, lại rót hết nửa chai bia.

"Mình đã nhìn ra, cậu là muốn ra ngoài uống rượu...." Thẩm Du như có điều suy nghĩ nhìn An Hòa.

An Hòa cũng không trả lời, mà người bàn bên cạnh lại đang náo loạn một hồi.

"Chúng tôi đến cùng lúc tại sao đến lượt chúng tôi lại không có?" Bàn bên cạnh truyền đến một giọng nữ sắc nhọn. "Tôi mặc kệ, hôm nay không mang vây cá mập lên cho tôi, bữa ăn này tôi sẽ không thanh toán!"

Mấy người bàn bên cạnh an ủi vài câu không được, đột nhiên cô ta lớn tiếng mắng.

"Bắt nạt kẻ yếu có phải không?! Thế nào, Nhị nãi* thì rất giỏi sao! Đi Cayenne rách liền thật cho là mình giàu có sao?!"  (*Nhị nãi: tiếng gọi chung của đàn bà nuôi con)

Nghe thấy ám chỉ trong lời nói, Thẩm Du hoắc nhiên giương mắt, chống lại gương mặt trẻ tuổi trang điểm đậm vừa hiện lên vẻ khinh thường trên mặt của người phụ nữ kia.

"Nói cái gì đó?!" Thẩm Du bản tính nóng nảy, ngẩng đầu đứng lên quát.

"Hai bàn các cô cùng gọi món vây cá mập, nhưng bàn của cô ăn xong rồi mới gọi món đó mà." Người phục vụ quẫn bách vò đầu nói.

"Bàn về thứ tự đến trước - sau thì hai người chúng tôi còn đến trước đấy!" Người phụ nữ kia không thuận theo, không chịu buông tha, kéo mở cổ họng gào khóc nói: "Muốn đưa lên cũng phải đưa vây cá mập lên cho tôi chứ!"

"Câu nói lúc đầu của cô có ý gì?" Rất rõ ràng, Thẩm Du để ý chính là câu 'Nhị nãi' trong miệng người phụ nữ kia.

"Bà đây không có chỉ đích danh họ tên người nào, chỉ cái loại Tiểu Cẩu đánh rắm bừa bãi! Liên quan cái rắm gì đến cô a!" Đối phương nói càng ngày càng khó nghe.

"Con bà nó!"  Tính tình nóng nảy của Thẩm Du mà nổi lên thì không còn để ý có dễ nghe hay không bắt đầu bạo miệng: "Rửa sạch miệng rồi hãy nói chuyện! Lấy tiếng người mà nói rõ ràng cho tôi! Cô đây là đang nói tiếng người sao?!"

"Ông xã anh xem! Cô ta khi dễ người khác!" Đối phương bắt đầu làm nũng người đàn ông trung niên bên cạnh.

"Lão tử nói thế nào thì ngươi liền như thế đi!" Do uống quá nhiều rượu, tên bụng phệ bắt đầu tỏ vẻ anh hùng, vừa nói vừa đi tới giơ tay định đánh Thẩm Du: "Hai con đàn bà ti tiện chạy con xe rách chỉ sợ người khác không biết mày là mệnh chăn gối! Dáng dấp so với trời sinh một bộ bị X...."

"A ! ! ! ! !" Câu nói tiếp theo của gã đàn ông bị chôn vùi bởi tiếng thét chói tai xuyên màng nhĩ.

Tất cả đám người vây xem cũng hít một hơi khí lạnh nhìn khuôn mặt không chút biểu cảm của An Hòa không nói hai lời nhặt vỏ chai rượu trên bàn hướng về phía người đàn ông kia đập một phát lên sau sau ót.

"Ba---- ----"

"Đếm đến ba, cút cho tôi." Âm thanh nhàn nhạt của An Hòa vang lên.

"A a a đầu của tôi!" Gã đàn ông mù quáng xông lên định quật ngã An Hòa, không ngờ lại thấy cô đang cầm cái chai kia.

Mọi người vốn còn lo lắng người đàn ông bị đánh sẽ xảy ra chuyện, nhìn kỹ lại, trên đầu không ta đừng nói tới máu, ngay cả một vết thương cũng không có.

Nhưng mà sự thực là cái chai đó có đập xuống ót người đàn ông kia mà!

"Người đâu! Giết người! Báo cảnh sát đi! ! !" Người phụ nữ kia thì đứng lên rống thảm thiết.

"Muốn bảo cảnh sát thì báo đi." An Hòa không nhanh không chậm mở miệng: "Ở đây có rất nhiều người nhìn thấy, nguyên nhân xảy ra chuyện cũng rất rõ ràng. Tôi đánh gã đàn ông kia bởi vì ông ta định ra tay với bạn tôi, chúng tôi là tự vệ chính đáng."

Vưà nói An Hòa vừa lạnh lùng liếc mắt nhìn đôi nam nữ kia nói: "Hơn nữa trên người ông có thương tích sao? Ông không bị thương cũng không chảy máu, ngay cả tiền chữa bệnh tôi cũng không cần trả, huống chi cái câu 'Giết người' kia?"

Gã đàn ông nghe vậy sờ sờ thử sau đầu mình hoàn toàn không có bị thương nhưng sau ót lại đau muốn chết, còn nhô nhô lên một cục to nữa, vội vàng kéo người phụ nữ đang ngây ra như phỗng rời khỏi quán ăn.

Ngay cả Thẩm Du và mọi người trong quán ăn cũng sửng sốt nửa ngày mới khôi phục lại tinh thần.

"Tính tiền!" vẻ mặt An Hòa vẫn như cũ ấn đầu Thẩm Du: "Chỉ là, tình hình này sẽ phải thanh toán luôn cả phần đôi cẩu nam nữ kia nữa!"

Thẩm Du ngây ngô gật gật đầu một cái, vội vàng cầm ví đi thanh toán tiền.

"Chị, chị...." Sau khi hai người thanh toán xong, Thẩm Du chậm rãi nuốt một ngụm nước miếng quay đầu nhìn An Hòa nói: "Chiêu đó của cậu....Quá đẹp đi! Có phải đã từng luyện qua không?"

Tầm mắt An Hòa hướng về một địa phương xa xa không biết tên, sau đó lại thở dài một cái nhẹ giọng nói: "Coi là vậy đi."

Thẩm Du nghiễm nhiên trở thành bộ dáng hai mắt lấp lánh, ngửa cổ nhìn An Hòa lôi kéo tay áo cô không chịu buông, trong miệng cũng ong ong hỏi không ngừng.

An Hòa không nói lời nào cũng không tránh được, chỉ lo bạn tốt nháo bên cạnh nên ánh mắt không dời về chỗ cũ.

Cho nên các cô không nhìn thấy cách đó không xa có một chiếc xe quân dụng việt dã đang đậu ở đó.

Cũng không biết tài xế trên xe vẫn luôn chú ý tới từng cử chỉ, hành động của các cô bên này, có lúc còn chuẩn bị xông ra cứu người.

Hứa Úy yên lặng móc bao thuốc đỏ mới cướp được từ chỗ Lý Viêm ra, lấy một điếu bỏ lên miệng.

"Tiểu Nha đầu đủ lợi hại......Chai rượu đó có thể bể tung, văng khắp nơi đấy....A" Lý Viêm ngồi ghế sau mở miệng cười.

Ánh mắt Hứa Úy hơi nheo lại, khói thuốc lượn lờ trước mặt, cặp mắt đen sâu vô cùng. Môi mỏng khẽ nhích, mở miệng nói với Lý Viêm: "Đã sớm biết không phải loại người an phận thủ thường, chưa từng học qua chiêu này mà dám dùng tới...” Làm khó cho cô vẫn còn nhớ rõ khẩu quyết 'đánh nhanh thu nhanh' anh dậy cô trước kia....Chỉ là, đánh rất đẹp.

"Thằng nhóc, người ta không cần cậu ra tay 'anh hùng cứu mỹ nhân' haha!" Lý Viêm cười vui vẻ nói: "Mau đưa lão tử về nhà đi! Trễ nữa vị kia nhà tôi lại nói dông dài!"

"Vâng!" Khôi phục lại tâm trạng, nghĩ tới ngày mai An Hòa sẽ chính thức vào ở tại đại đội đặc chủng, bỗng chốc tâm tình Hứa Úy tốt hẳn lên.

Hết chương 12.



Đã sửa bởi june_duahau lúc 30.03.2016, 04:56.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn june_duahau về bài viết trên: ciuviho, lan trần, shirleybk
     

Có bài mới 19.02.2016, 10:49
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 16.03.2015, 17:55
Tuổi: 27 Chưa rõ
Bài viết: 603
Được thanks: 2658 lần
Điểm: 17.14
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Nam quân nữ gả - Trản Trà - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 13.
Editor & Beta: June_duahau

Quả nhiên, đại đội đặc chủng bên kia rất nhanh đã phái người tới đón An Hòa.
Khiến An Hòa hơi cảm thấy ngoài ý muốn đó là, người được phái tới lại không phải là Hứa Úy.

"Chị dâu....Khụ, Bác sĩ An!" Trong nháy mắt nhìn thấy An Hòa cau mày, Cuồng Phong nhanh mắt sửa lại tên gọi. "Lãnh đạo phái tôi tới đón bác sĩ đến đại đội đặc chủng chúng tôi."

"Ừ. Vất vả cho cậu rồi." An Hòa gật đầu một cái liền xoay người xách theo rương hành lý lên xe.

"Tới đây tới đây! Chị không cần phải động tay động chân!" Biểu hiện giống như gặp may, Cuồng Phong nhếch miệng, bước chân dài bước tới, không nói hai lời xách rương hành lý lên trên vai.

"Bên trong có...." An Hòa nhẹ giọng mở miệng.

"Không có chuyện gì, không có chuyện gì, đối với lính đặc chủng vẫn có thể chống đỡ được cái rương này!" Cuồng Phong vui vẻ sải bước đi tới, còn không quên vẫy vẫy tay lại phía sau với An Hòa, đùa bỡn nói: "Lâu rồi không có cơ hội thể hiện, một chút này không đáng gì! Chị đừng khách sáo, yên tâm giao cho em đi!"

Vừa nghe cậu ta nói vậy, An Hòa tự nhiên thu lời định nói lại.

Chỉ là trong lòng lại không nhịn được mà liên tục cười trộm.

Cô đương nhiên biết cái rương kia đối với cậu ta không hề nặng chút nào.... Nhưng mấu chốt là ----người ta kéo rương ra mà! Nó rõ ràng là có bánh xe ở dưới chân, chẳng phải tốt hơn sao?

Phải nói thế nào với chú giải phóng quân vô cùng đáng yêu này đây?! Vị lính đặc chủng này thế nhưng không hề để ý tới ánh mắt người đến người đi trong bệnh viện quân khu, một đường xách chiếc rương của An Hòa lên vai đi nghênh ngang.

Thực sự, rất chân thành a! ! ! Nhìn bóng lưng rắn rỏi của Cuồng Phong, An Hòa nhất thời cảm thán không thôi.

Vui vẻ lên xe, dọc đường đi Cuồng Phong nói liên tục không ngừng, chọc cho An Hòa cười cả buổi.

Cứ như thế, đoạn đường vốn xa xôi cũng có vẻ không dài lắm.

Đến xế chiều, rốt cuộc An Hòa lại một lần nữa đặt chân tới đại đội đặc chủng quân khu X.

Đập vào mắt cô là bóng hình anh tuấn bất phàm đến không thể quen thuộc hơn.

Cuồng Phong như kẻ trộm cười hề hề xuống xe, người mới vừa rồi còn đóng vai tài xế trong nháy mắt biến thành cái 'bóng đèn' cực lớn.

"Lão đại, người - em đã mang đến rồi. Vậy cũng coi như hoàn thành nhiệm vụ tốt đẹp chứ?!" Vừa nói Cuồng Phong vừa nháy mắt ra hiệu với Hứa Úy.

Đồng chí Thiếu tá lười phải đáp lại, ngay cả cái liếc mắt cũng không cho cậu ta.

Bị người ta không để ý tới không thể làm gì khác hơn là vuốt vuốt mũi, rút lui bảo toàn mạng.

An Hòa từ từ giương mắt, tầm mắt chậm rãi nghênh đón.

Dưới ánh mặt trời, dáng người Hứa Úy cao ngất anh khí như cây tùng.

Dưới khuôn mặt tuấn tú trẻ tuổi là thân hình cân xứng đến mức tận cùng.

Hôm nay anh chỉ mặc một chiếc áo T-shirt màu đen bó sát người, cơ ngực rắn chắc xuyên thấu qua lớp vải màu đen mơ hồ lộ ra, gò má, cổ, cánh tay....da thịt màu lúa mạch sáng bóng khỏe mạnh, vài giọt mồ hôi còn treo trên đó càng làm tăng thêm vẻ trần trụi, dáng vẻ giống như mới vừa từ sân huấn luyện trở về.

Nhìn thấy bộ ngực còn đang phập phồng lên xuống của Hứa Úy vô cùng hấp dẫn, gương mặt An Hòa không tự chủ nóng lên.

Là do ánh mặt trời quá gay gắt? Hay là do ánh mắt của người nào đó quá nóng bỏng?

"Anh dẫn em tới ký túc xá."

Bổ sung một câu, không chỉ có hời hợt, âm thanh cũng hết sức mê người.

An Hòa rủ mắt, cúi người định kéo rương hành lý của mình theo.

Dĩ nhiên, bị Hứa Úy giành lấy.

Thực chất nội tâm người nào đó hoàn toàn khác với bộ dạng cao lớn thô kệch của mình, đồng chí Thiếu tá - Trung đội trưởng vừa đi tới lưu loát kéo cái rương ra, một tay khác nhấc cái túi mà An Hòa đang sửa sảng lại mang tới.

Trùng hợp, đúng lúc các thành viên trong trung đội của Hứa Úy kết thúc huấn luyện trở về, đám người đó lập tức dừng lại chào.

Vừa khéo người đứng đầu cũng là người mới vừa về hàng - Cuồng Phong, nhìn thấy tay trái Hứa Úy đang cầm tay kéo kéo cái rương đi, nhất thời miệng há thành chữ 'O'.

Cậu ta vô cùng oán giận quay đầu nhìn An Hòa đang cực khổ nén cười đến phát nghẹn kia, lại nhớ đến lúc nãy người kia cứ trơ mắt nhìn mình vác cái rương từ trên xe xuống đi một đoạn đường dài cũng không nói câu nào.

Hứa Úy tà ác liếc Cuồng Phong một cái, nhếch khóe môi, ngay cả nói cũng lười phải nói.

Làm người quả nhiên không thể so sánh a....Cái này gọi là chênh lệch, chênh lệch đấy ! ! !

======Đường phân cách lệ rơi đầy mặt==== ======


Đã sửa bởi june_duahau lúc 30.03.2016, 04:55.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn june_duahau về bài viết trên: chip_coi_123, ciuviho, lan trần, nhondung79, shirleybk
     
Có bài mới 20.02.2016, 06:44
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 16.03.2015, 17:55
Tuổi: 27 Chưa rõ
Bài viết: 603
Được thanks: 2658 lần
Điểm: 17.14
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Nam quân nữ gả - Trản Trà - Điểm: 29
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 13. (Tiếp)

Editor & Beta: June_duahau


Gần tới giờ cơm tối, đại đội trưởng Lý Viêm và Trương Thân vừa mới chạy về doanh trại đã xuất hiện trước mặt An Hòa.

Lúc này An Hòa đang sửa sang và sắp xếp lại dụng cụ y tế mà mình mang tới, Hứa Úy đứng một bên trò chuyện câu được câu không với quân y La.

"Bác sĩ An." Lý Viêm vừa cười vừa tiến lên chào hỏi: "Thế nào, vẫn suôn sẻ chứ?"

"Báo cáo thủ trưởng, tất cả đều thuận lợi." An Hòa dừng động tác trên tay lại, hướng về phía Lý Viêm kính một cái quân lễ.

"Vậy thì tốt...." Lý Viêm vừa thở dài nói: "Ở cái nơi thâm sơn cùng cốc này, điều kiện của đại đội đặc chủng không thể sánh với tổng y viện quân khu các cô, trong khoảng thời gian này sẽ phải ủy khuất bác sĩ An rồi."

"Thủ trưởng nói quá rồi ạ..." An Hòa vội vàng lên tiếng: "Có thể đi tới đại đội đặc chủng trao đổi học tập, đối với tôi mà nói là cơ hội hiếm có mới phải."

"La Thành!" Lý Viêm kéo mở cổ họng hét lớn.

"Đến!" La Thành đáp lại vang dội.


"Thằng nhóc cậu nghe kỹ cho tôi, phải chiếu cố bác sĩ An thật tốt, phương diện chăm sóc chữa bệnh cũng phải khiêm tốn học hỏi người ta, biết tôi phải dùng bao nhiêu công sức mới mượn được cán bộ nòng cốt của tổng y viện tới đây không?! Nếu để bác sĩ An xảy ra chuyện gì không hay, trở về xem lão tử có đập chết cậu không!"


"Rõ!" La Thành nghe xong thì mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, liếc trộm về phía Hứa Úy chỉ thấy gương mặt người nọ bình tĩnh như thường, giống như căn bản không hề nhìn thấy bộ dạng vừa rồi của Lý Viêm. LQD#June_duahau


"Bà nó chứ, con rùa nhà cậu làm sao lại cũng ở đây?!" Mặc dù biết điểm này có chút nhỏ mọn cho Hứa Úy, nhưng chân chính nhìn thấy bộ dạng đứng tựa một bên nghe dự thính của mình, Lý Viêm vẫn còn chưa dịu lại liền tối mặt.


"Báo cáo đại đội trưởng, nhiệm vụ huấn luyện hôm nay đã kết thúc toàn bộ!" Lúc này Hứa Úy mới đứng thẳng dậy, ra dấu tay làm một cái quân lễ.

"Mẹ nó chứ, ai hỏi cậu cái này?!" Lý Viêm đột nhiên phát hỏa, đánh tới: "Lão tử hỏi cậu ở đây làm cái gì!"

"Báo cáo đại đội trưởng" Hứa Úy đáp vang dội: "Tôi đang nghỉ phép!"

"Nghỉ phép?" Lý Viêm trợn trắng mắt, nói: "Nghỉ cái khỉ gì hả? Con mẹ nó người nào chuẩn cho cậu nghỉ?!"

"Tôi đang nghỉ lễ." Hứa Úy mặt không đổi sắc tim không đập mạnh trả lời.

Trương Thân đang đứng một bên uống nước nghe thấy vậy cổ họng liền vọt ra một tiếng 'nức nở'.


"Nghỉ lễ?!!!" Âm lực của Lý Viêm vang lên chấn động, xuyên thấu cả màng nhĩ An Hòa: "Cậu con mẹ nó còn giám nói láo?!Nghỉ? Muốn Lão tử cho cậu nghỉ đẻ hả?!"

An Hòa nghe xong, không nhịn được nữa, cười phá lên.

Cô giống như con ruồi nhỏ muốn giương nanh múa vuốt, vậy mà câu nói tiếp theo, Hứa Úy liền đem con ruồi cô đang tươi cười vui vẻ đập chết hoàn toàn.


"Tôi nghỉ lễ chính là nghỉ thăm người nhà!" Hứa Úy mặt không một chút sợ hãi đứng đối mặt với Lý Viêm nói: "Là anh nói, điều kiện tiên quyết là không có nhiệm vụ, nếu như tôi muốn nghỉ thăm người nhà thì coi như nghỉ theo lệ thường, không cần tìm anh, trực tiếp thi hành!"


Nhớ tới mình lúc trước quả thật có nói như vậy, Lý Viêm nhất thời bị nghẹn.

"Vậy cậu ngược lại nói nghe một chút muốn thăm người nhà nào......" Chữ cuối cùng rơi xuống, Lý Viêm mới hiểu được mình đã chủ động chui vào cái lưới mà Hứa Úy đã giăng từ trước.

"Con bà nó chứ, tiểu tử thối nhà cậu đến đây cho tôi, hôm nay Lão tử không quất chết cậu sẽ mang họ cậu luôn!" Vừa nói Lý Viêm vừa nhào qua vồ lấy Hứa Úy như vồ chuột. dien.dan.le.quy.don@June_duahau

Thăm người nhà....

Chẳng lẽ anh 'thăm' chính là....Cô?!

Trong lòng An Hòa 'lộp bộp' rơi xuống, đầu óc bỗng chốc thiếu dưỡng khí.

=== ====== ====== ====== =====

Đúng dịp quân khu X tổ chức chiếu phim ngoài trời cho các thành viên đại đội đặc chủng và mấy anh em quân đồn trú, đó là một bộ phim điện ảnh. Sau bữa cơm chiều, nhận lời mời của Lý Viêm và Trương Thân, An Hòa theo mọi người đi đến sân chiếu bóng ngoài trời.


Nhìn thấy Lý Viêm và đám người Hứa Úy lộ diện, đám tiểu tử trong đại đội đặc chủng đem cổ mình kéo như dây chun, chẳng qua là muốn nhìn thấy 'bạn gái của Hứa đội' trong truyền thuyết.

Khỏi phải nói, quả nhiên không khiến cho bọn họ phải thất vọng.

Nói chuẩn xác, phải là kinh sợ mới đúng.

Người đẹp mặc quân trang - nữ quân y xinh đẹp a ! ! ! Ở cái nơi thâm sơn cùng cốc này, trừ đàn ông ra chính là đàn ông, lại xuất hiện một người con gái xinh đẹp như hoa, nụ cười trong veo như nước, sống sờ sờ trước mặt bọn họ a! ! !


Gương mặt không son phấn như hoa như ngọc kia, mái tóc ngắn ngang tai vừa đen nhánh lại thanh lệ, đôi môi anh đào xinh đẹp khẽ đóng khẽ mở, đôi mắt đen tỏa sáng chưa từng dừng lại.....Cứ như thế, trong lúc lơ đãng mà dẫn dắt dòng điện 10 nghìn Vôn sinh sôi nảy nở trong lòng biết bao con sói, khiến tâm can chúng nhún nhảy đến mất hồn, ý nghĩ kỳ quái bắt đầu rục rịch ngóc đầu dậy!!!


Đám lính đặc chủng kia suốt ngày được tiêm nhiễm hun đúc lâu như vậy mà đứng trước chuyện này cũng có cái dạng đức hạnh kia, ai còn có thể trông cậy vào đám anh em chiến sĩ bọn họ giữ được bình tĩnh, hờ hững như không có gì được chứ?! ! !

Từng con ngươi phồng lên, trừng mắt đến độ sắp rớt ra ngoài? ! ! !

Từng cái miệng há rộng đến không kịp ngậm nước miếng để chảy dài ba thước?! ! !

Thẳng đến nội tâm từng người một đang kêu gào rốt cuộc cũng được thấy đàn bà con gái, hơn nữa lại còn là một người con gái xinh đẹp sống sờ sờ trước mặt?! ! !

Vậy mà một khắc sau, Ngưu Lang nổi tiếng khắp quân khu X - Hứa Úy không chút dấu vết đi tới chắn trước mặt An Hòa.


Đôi mắt thâm sâu không thấy đáy mang theo nụ cười như có như không lơ đãng nhàn nhạt quét qua....Ánh mắt giống như lưỡi dao sắc nhọn đem từng cái nhìn thèm thuồng của đám sói con kia chém gọn....

Nhất thời bốn phía hoàn toàn yên lặng.

Đột nhiên cái ý niệm cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga hiện ra khiến cho một mảnh trời gió tanh mưa máu trở nên nhạt nhẽo vô vị.

Không để ý tới ánh mắt uy hiếp cảnh cáo của Lý Viêm, Hứa Úy vô cùng tự nhiên thoải mái ngồi xuống bên cạnh An Hòa.

Cái tư thế tự nhiên ưu nhã đó...Khiến cho Lý Viêm giận tới mức hận không được chạy tới đạp cậu ta xuống đất.

Bên này, đám binh lính vừa hâm mộ vừa ghen tỵ đến chết, đỏ mắt ngóng nhìn sang.

Cảm thấy càng ngày càng có nhiều ánh mắt tập trung về phía mình và An Hòa, Hứa Úy khẽ nhếch môi mỏng, không chút báo trước nghiêng người gần sát bên tai An Hòa.

Chuyện phát sinh quá đột ngột, nhất thời An Hòa ngẩn người không biết nên làm gì cho phải.

Trong gang tấc, thâm chí An Hòa có thể cảm nhận được hơi thể nhẹ nhàng mà ấm áp của Hứa Úy phả lên cổ mình. Mà tư thế thân mật của hai người trong mắt mọi người hiển nhiên trở thành căn cứ chính xác chứng minh giữa hai người có JQ (gian tình).

Vì vậy....

Từng ánh mắt nóng hừng hừng dần ảm đạm đi...

Trái tim chộn rộn cũng nhỏ vụn hẳn đi....

Cắt đứt hoàn toàn ý niệm không nên có.

Một đám trai tráng độc thân chỉ đành phải nuốt nước mắt vào trong, trơ mắt nhìn hai bóng hình chói mắt kia nhẹ nhàng chồng lên nhau.

Không chịu nổi loại kích thích cường độ cao này, rốt cuộc An Hòa khẽ chớp hàng mi nhẹ nhàng mở miệng: "Anh đây là....làm gì vậy?"

"Trên vai em có cọng tóc..." Hứa Úy lại một lần nữa không dấu vết nhích gần thêm vài phần bên tai An Hòa.

"Hả?" An Hòa nghe vậy, theo bản năng rũ mắt xuống quay đầu nhìn vai phải của mình.

"Chỉ là..." Hứa Úy khẽ cười một tiếng nhàn nhạt nói: "Hình như ..... Anh nhìn nhầm rồi."

Hết chương 13.


Đã sửa bởi june_duahau lúc 30.03.2016, 04:56.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn june_duahau về bài viết trên: chennie, chip_coi_123, ciuviho, lan trần, shirleybk
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 88 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: aiudkute, ansuachua, Bora, hongggghanhhhh, hphucao95, Hà Bấn Quái Thú, Kim Minh Vân, Le Thanh, nguyenhanh3185, Nhungochoang, Quýt~, samachoa_vb, Trinhbear85, Trần Thuý Hoa và 232 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

2 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

3 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 205, 206, 207

6 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

8 • [Xuyên không] Dưỡng thú thành phi - Cửu Trọng Điện

1 ... 80, 81, 82

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

10 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

12 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

13 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

14 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

15 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44

16 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

17 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

18 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 27, 28, 29

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

20 • [Xuyên không] Việt cổ di tình - Nguyệt Hạ Kim Hồ

1 ... 17, 18, 19



Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 385 điểm để mua Bướm Trắng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 597 điểm để mua Nhân Mã Nữ
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 217 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Máy giặt
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Lâu đài
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 310 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 265 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 226 điểm để mua Love Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 228 điểm để mua Heo nhào lộn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 337 điểm để mua Nhẫn đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 280 điểm để mua Chim xanh líu lo trước tổ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Rubik 3x3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Korean Girl 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 261 điểm để mua Cọp vàng lắc lư
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 373 điểm để mua Couple 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 201 điểm để mua Giường tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 291 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 204 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 380 điểm để mua Bướm Ngọc
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 326 điểm để mua Thỏ tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Gấu ôm kẹo
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giày quà
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giường đôi
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 236 điểm để mua Giấy viết thư tình
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Broken Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Quạt cún vàng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 256 điểm để mua Tô mì
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 332 điểm để mua Heo tập thể dục

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.