Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 634 bài ] 

Bảo bối của tổng giám đốc - Họa Thủy Ương Ương

 
Có bài mới 17.02.2016, 11:57
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 12.05.2015, 11:08
Tuổi: 4 Nữ
Bài viết: 752
Được thanks: 5779 lần
Điểm: 10.83
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bảo bối của tổng giám đốc - Họa Thủy - Điểm: 27
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 120: Bị ma quỷ ám ảnh

Chu bộ trưởng nhịn không được buồn cười: "Nếu hắn không ở, cũng không có gian phu, em gấp cái gì?"

"Còn không phải ông ——" Thải Nghiên bỗng dưng im miệng, chỉ về phía ngoài cửa, "Chu bộ trưởng mời đi!"

Chu bộ trưởng nghe xong lời cô vừa mới nói, ánh mắt sáng lên, bước nhanh đi đến bên người cô: "Anh cái gì? Vật nhỏ, còn nhớ tư vị ngày đó sao?" Nói xong liền ôm cổ cô.

"Anh làm sao?" Thải Nghiên kêu to, quyền đấm cước đá muốn tránh hắn ra.

Chu bộ trưởng đột nhiên cười ha ha, buông cô ra: "Nói giỡn với em thôi. Yên tâm đi, chuyện lần trước là chuyện lần trước, anh còn sợ bị Mục Thiên Dương đối phó, nào dám lại làm em? Nếu Mục tổng không có, anh đi trước!" Nói xong, rời khỏi phòng. Hừ, nếu không phải tối hôm qua bị thư ký kia của hắn ép khô, hắn khẳng định thu thập cô thật tốt!

Thải Nghiên thở dài nhẹ nhõm một hơi, cũng không dám lại lưu lại, nhanh chóng đổi tốt quần áo rời khỏi.

-

Uyển Tình cùng Thiên Tuyết thuê  một nhà trọ có thang máy ở phụ cận trường học, tiện ra vào, đến trường học chỉ cần vài phần phút.

Mỗi sáng sớm, Thiên Tuyết liền mang theo Uyển Tình ra ngoài, ba bữa giải quyết ở căn tin, tan học giờ tự học tối lại trở về. Trên đường trở về, Thiên Tuyết mua đồ ăn khuya, mà Uyển Tình cũng sẽ mua một tờ báo hôm đó. Bất quá có đôi khi bán hết rồi, không có!

Thiên Tuyết nghi hoặc cô thế nào thích xem báo giấy, vài ngày sau rốt cục phát hiện chân tướng —— anh cô lại đi thông đồng Đinh Thải Nghiên kia!

"Xem ra anh mình không cần cậu!" Thiên Tuyết vừa ăn đồ nướng vừa nói.

"Vậy tốt nhất."

Thiên Tuyết nghẹn  một chút: "Cậu hoàn toàn. . . . . . Không thương tâm sao?"

"Tớ vì sao phải thương tâm?"

"Bởi vì. . . . . ." Thiên Tuyết suy nghĩ một chút nói, "Nếu hắn không cần cậu, không nuôi cậu, cậu không thể ăn sơn trân hải vị nữa, không mặc hàng hiệu nữa! Đi ở đâu đều không có xe đưa đón!"

"Không thích!" Uyển Tình lạnh lùng nói.

Thiên Tuyết vỗ bàn: "Cậu sao lại như vậy? Cậu không thích còn chú ý làm gì?"

"Không có gì." Uyển Tình đẩy tờ báo ra, ăn miến của cô.

Thiên Tuyết đảo tròng mắt, khi ngủ gọi điện thoại cho Mục Thiên Dương, kể lại chuyện vừa rồi.

Mục Thiên Dương nói: "Nếu không phải Đinh Thải Nghiên, cô ấy sẽ không chú ý. Cô ấy chỉ là sợ Đinh Thải Nghiên phát hiện quan hệ của anh với cô ấy mà thôi, nếu Đinh Thải Nghiên phát hiện, khẳng định sẽ rất hỗn loạn."

"A?" Thiên Tuyết hét to một tiếng, "Vậy anh còn đi trêu chọc Đinh Thải Nghiên làm gì? Anh không cần cô ấy?"

"Chuyện của anh em không cần phải xen vào, Chủ nhật anh qua gặp các em."

"À, nếu không đến chân Uyển Tình đều tốt lắm!" Các cô ở nơi này hơn môt tuần, hắn vẫn không có tới qua, cũng không cho người khác tới! Cô còn tưởng rằng hắn là cố ý khảo nghiệm thành quả chiếu cố của cô cơ! Chẳng lẽ, hắn thực bị Đinh Thải Nghiên mê hoặc?

"Em có chiếu cố cô ấy tốt không?" Mục Thiên Dương đột nhiên hỏi.

"Đương nhiên là có! Cô ấy tắm rửa, rửa chân, toilet em đều đi theo, bất quá anh yên tâm, cô ấy không cho em rửa phụ, cho nên em canh cửa ở ngoài, để ngừa cô ấy té ngã!"

Giữa trưa chủ nhật, Uyển Tình cùng Thiên Tuyết rời khỏi phòng học cuối cùng. Ở cổng trường kêu một chiếc xe taxi, đi đến một tửu lâu nhỏ phụ cận.

Mục Thiên Dương đã đặt ghế, hai người đi vào, chỉ thấy ánh mắt Mục Thiên Dương nhíu lại. Thiên Tuyết hắc hắc hai tiếng, giúp đỡ Uyển Tình bước qua, chờ Uyển Tình ngồi xuống, cô để gậy xuống, ngồi ở Uyển Tình một phía khác.

"Bác sĩ nói như thế nào?" Mục Thiên Dương hỏi.

Uyển Tình trả lời: "Còn có một ít."

"Ừ." Mục Thiên Dương đáp nhẹ một tiếng, cầm đũa, "Ăn cơm đi."

Cơm nước xong, Mục Thiên Dương đưa các cô trở về. Sau khi vào nhà, Thiên Tuyết tự giác biến mất, trở về phòng luyện nghe tiếng Anh, để bọn họ muốn làm như thế nào thì làm.

Mục Thiên Dương nhìn nhìn chung quanh phòng, vừa lòng gật đầu: "Hoàn cảnh không sai."

Uyển Tình ngồi trên sô pha, cũng chỉ là gật đầu, không biết đáp cái gì.

Hắn đi tới, ôm cô dậy, Uyển Tình liền ngoan ngoãn  tựa vào trên vai hắn. Vào phòng, hắn đặt cô lên giường, cởi giày cho cô, nghiêng thân áp qua, ngậm dừng cánh môi của cô hôn xuống.

Uyển Tình nằm, không có phản kháng.

Hôn hôn, tay hắn bao lại thứ mềm mại trước ngực cô, bóp nhẹ vài cái, nhưng không có bước tiếp theo, thay vào đó chậm rãi ngừng lại. Hắn xoay người nằm bên cạnh cô, nhẹ nhàng ôm cô, hôn hôn bên tai cô: "Tuần sau thi tháng?"

"Ừ."

"Có nghĩ tới thi ở đâu hay không?"

"Không biết." Uyển Tình nói, đột nhiên nâng người dậy nhìn hắn, "Anh muốn tôi tho ở đâu?" Hắn an bài cho cô sao?

"Đâu có chuyện gì liên quan tới anh?" Hắn buồn cười  nói, kéo cô xuống, làm cho cô dán ngực mình, "Khả năng. . . . . . Em thi xa một chút, liền thoát khỏi anh ."

Uyển Tình môi giật giật: "Tôi sẽ nghe lời anh. Anh nói muốn cho tôi thi ở đâu đi, tôi không muốn đoán! Tôi đoán không trúng, anh lại tức giận . . . . . ."

Mục Thiên Dương nghe xong, tay chậm rãi di chuyển trên mu bàn tay cô: "Vậy gần một chút?"

"Vậy ở thành phố đi." Không ra khỏi thành phố này, hắn tùy thời có thể anh cần anh cứ lấy.

"Không được." Mục Thiên Dương kiên định  nói, "Đi thành phố khác, nhưng không thể quá xa. Bằng không, không nghĩ qua là đã bị mẹ em gặp . . . . . . Em không phải không muốn bà ấy phát hiện?"

"Ừ." Uyển Tình ôm chặt hắn, "Cám ơn. . . . . ." Kỳ thật, hắn là sợ Đinh Thải Nghiên phát hiện đúng chứ?

Mục Thiên Dương thấy cô chủ động ôm mình, vui sướng cười, hôn hôn đỉnh đầu cô: "Chân của em, về sau cẩn thận một chút, không cần lại làm bị thương. Anh cũng biết là em không phải cố ý! Hai tuần này cũng chưa chạm vào em, tuần sau em phải về nhà, cũng không được chạm vào em. . . . . . Về sau lại bị thương, anh cũng sẽ không nhân từ chờ em như vậy!"

"Ừ."

Nghe âm thanh đáp lại, Mục Thiên Dương thực vô lực. Sau khi vào nhà, cô ừ  bao nhiêu lần? Cô sẽ không thể tán gẫu cùng hắn thật tốt, không cho là mệnh lệnh như vậy? Quên đi, từ từ rồi cũng sẽ đến.

"Uyển Tình, ca hát cho anh nghe."

"Tốt." Uyển Tình nghĩ nghĩ, lại hát bài lần trước, " Ánh trăng như một bông hoa sen. . . . . ."

"Đổi một bài khác." Mục Thiên Dương đánh gãy cô. Hắn đi điều tra qua bài này, là bài hát về mẹ. Cô quá yêu mẹ cô, hắn không thích. Khi cùng hắn ở một chỗ, vì sao không thể nghĩ muốn hắn nhiều một chút?

Uyển Tình trầm mặc  một lát, nói;"Tôi không biết bài khác."

"Gạt người!"

"Quốc ca?"

"Em. . . . . ." Mục Thiên Dương có xúc động muốn hộc máu, nói một mạch, "Vậy anh hát cho em nghe!"

"A?" Uyển Tình cả kinh, hắn muốn ca hát? Còn hát cho cô nghe.

Mục Thiên Dương suy nghĩ một lát, thanh thanh cổ họng: "Từng thật sự nghĩ rằng đời người là như vậy, tâm trí bình yên không muốn có sóng gió, chém ngàn thứ tơ tình lại không đứt được, trăm ngàn ngã rẽ vây quay tôi *. . . . . ."

Hắn âm thanh rất thấp, oa oa , cô cơ hồ nghe không rõ ca từ của hắn, nhưng mỗi một câu đều giống như có ma lực, nghe được toàn thân trên run lên. Chậm rãi, cô cư nhiên tại trong âm thanh trầm thấp ngủ.

Hắn nhìn cô, nhịn không được hôn hôn chóp mũi cô, rồi sau đó tự giễu cười: "Anh nhất định là bị ma mê quỷ ám."

*đây là bài Ma mê quỷ ám nha



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 18.02.2016, 01:49
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 12.05.2015, 11:08
Tuổi: 4 Nữ
Bài viết: 752
Được thanks: 5779 lần
Điểm: 10.83
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bảo bối của tổng giám đốc - Họa Thủy - Điểm: 28
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 121: Hai valy lớn

Hết tháng nghỉ trở về trường học, Uyển Tình tiến vào phòng ngủ, Thiên Tuyết liền nói với cô: "Chân cậu được rồi! Vậy mình không cần chiếu cố cậu, phòng ở cũng không cần thuê nữa, cậu nhanh thu thập quần áo trở về!"

"Hiện tại?"

"Bằng không thì sao?" Bởi vì hai cái bạn cùng phòng đều ở đây, Thiên Tuyết không thể biểu hiện quá thân mật, khẩu khí rất trầm.

"Được rồi." Uyển Tình thấy nhưng không thể trách. Thiên Tuyết chính là như vậy, dáng vẻ không hề bí mật với cô, trước mặt người khác vẫn một bộ không quen nhìn cô, không nghĩ để ý bộ dáng của cô.

Uyển Tình nghĩ, cô ấy có thể là để cô không mất mặt à! Dù sao Đinh Uyển Tình sinh ra không tốt, mọi người còn nói hàng hiệu trên người cô đều là có được do thủ đoạn bất chính!

Hai người ra khỏi cổng trường, Thiên Tuyết nhìn chân cô: "Thật tốt? Không có việc gì sao?" Âm thanh này hàm chứa thân thiết chân thật.

"Không bị thương sẽ không sao." Uyển Tình nói.

Đi rất nhanh đến phòng thuê phía trước, ngoài ý muốn thấy Mục Thiên Dương. Uyển Tình theo bản năng  nhìn về phía Thiên Tuyết, Thiên Tuyết che miệng cười: "Anh ấy mua quần áo ho cậu, gọi cậu tới lấy! Dáng người chúng ta không sai biệt lắm, đều là mình đi thử !"

Mục Thiên Dương đang gọi điện thoại, giống như ở an bài công việc. Uyển Tình nhìn hắn một cái, nhỏ giọng nói: "Tôi có quần áo. . . . . ." Tháng trước không phải mới mua sao?

"Ăn mặc theo mùa!" Thiên Tuyết trừng cô một cái, "Cậu đừng không biết tốt xấu, mình còn không nhiều như vậy đó! Hừ hừ. . . . . ."

"Có sẽ không sai rồi." Mục Thiên Dương tắt điện thoại, lạnh lùng nhìn cô, "Hại Uyển Tình chống gậy vài cái tuần lễ, anh hẳn là một món cũng không mua cho em!"

Thiên Tuyết vội vàng chân chó ( tâng bốc): "Đại ca đại nhân đại lượng, tiểu muội khắc ghi trong lòng!"

"Đi giúp Uyển Tình thu thập!"

"Tuân mệnh!" Thiên Tuyết lôi kéo Uyển Tình đi vào phòng, trên giường đôi  mười mấy cái gói to trang phục  hàng hiệu.

Thiên Tuyết lôi valy ở góc tường ra, bên trong hai trang phục hè của Uyển Tình. Thiên Tuyết liếc mắt một cái nhìn thấy đường viền hoa, muốn lôi ra xem.

"Đừng!" Uyển Tình một tay lấy ren đè lại, "Cậu làm gì vậy?"

"Tớ xem thôi, bộ dáng giống như thực khêu gợi." Khẳng định là nội y!

"Chính là váy bình thường!" Uyển Tình nói.

"Váy vì sao không thể cho mình xem?" Thiên Tuyết nhãn tình sáng lên, hạ giọng, "Chẳng lẽ là nội y gợi cảm trong truyền thuyết. . . . . . Hả, không, nội y tình thú!"

"Mục Thiên Tuyết. . . . . ." Sau lưng truyền đến âm thanh âm trầm tối tăm của Mục Thiên Dương.

Thiên Tuyết chấn động, đứng lên nói: "Em không có làm cái gì, em giúp Uyển Tình sửa sang lại quần áo."

Uyển Tình liếc về phía sau, giấu cái đường viền hoa dưới quần áo bình thường , sau đó mở ra tủ quần áo cũng cất vài bộ quần áo hở hang vào đi.

"Cậu xếp quần áo mới trước!" Thiên Tuyết đưa cho cô từng bộ áo mùa thu, "Vạn nhất không chứa nổi, quần áo cũ này quăng đi!"

"Còn không có mặc vài lần." Uyển Tình theo bản năng  nói.

Thiên Tuyết ngẩn ngơ.

Mục Thiên Dương cười, khom người nắm mặt cô, hôn ơlên mặt cô một cái: "Thật là tiết kiệm."

Uyển Tình cúi đầu, không nói chuyện, yên lặng  sửa sang lại quần áo. Thiên Tuyết nhìn bọn họ vài lần, nói: "Em đi xem mình có rơi cái gì hay không.... ..."

Mục Thiên Dương phất phất tay, cô lập tức chạy ra ngoài, thuận tay còn kép cửa. Bất quá ngay sau đó, chính là ghé vào trên cửa nghe lén! Uyển Tình bị thương ba cái tuần lễ, trong khoảng thời gian này, anh cô khẳng định không chạm qua cô, hiện tại muốn nhịn không được rồi? HOHO~~

"Về nhà có nhớ anh không?" Mục Thiên Dương hỏi.

"Có." Uyển Tình ôn nhu trả lời, một đôi tay càng không ngừng xếp quần áo.

"Cái đó quần áo là mùa thu, mặc vào lúc trời trở lạnh. Tháng sau mua trang phục mùa đông cho em, em thích áo lông hay là áo khoác ngoài?"

"Tôi. . . . . . Tôi tùy tiện."

"Vậy mỗi thứ mua một chút."

Thiên Tuyết nghe nửa ngày, bọn họ một mực nói chuyện phiếm, nhịn không được thất vọng. Không muốn nghe nữa, liền xoay người đi rồi. Vừa mới tiến vào phòng, chợt nghe đến tiếng la của Mục Thiên Dương: "Thiên Tuyết, em lấy valy qua đây!"

"Ngao ——" Thiên Tuyết lật bàn, anh mua nhiều lắm à!

Uyển Tình xếp quần áo mới đầy hai valy lớn, Mục Thiên Dương vừa lòng gật đầu, nói với Thiên Tuyết: "Em đi ra ngoài trước!"

Thiên Tuyết nhiệt huyết sôi trào, cả người Uyển Tình đột nhiên lạnh.

Thiên Tuyết rầm rầm rầm ra khỏi phòng, ghé vào trên cửa nghe lén —— cái này sẽ không thất vọng rồi đi?

Uyển Tình luống cuống nhìn Mục Thiên Dương, một lát sau, chủ động cởi bỏ nút thắt trước ngực. Mục Thiên Dương đưa tay cầm tay cô, ngăn lại động tác của cô: "Không cần."
                         
Uyển Tình sửng sốt một lát, nâng mắt nhìn hắn. Âm thanh vừa rồi của hắn rất nhẹ, cô không có nghe.

Hắn nhếch môi cười, thắt nút lại tốt: "Đi học cho tốt." Nói xong hôn lên mặt cô một cái, dẫn đầu ra khỏi phòng.

Uyển Tình thở ra một hơi, kéo valy theo sau.

Trở lại phòng ngủ, hai cái bạn cùng phòng khác đi căn tin ăn bữa tối. Thiên Tuyết mở nhanh valy ra, nhét toàn bộ quần áo vào trong tủ quần áo của Uyển Tình. Anh cô nhưng là nhắc nhở cô qua, đừng cho người thấy!

Treo xong, cô cắn răng phun ra một câu: "Hừ! Bất công!"

Uyển Tình đang sửa sang lại tủ mình, so với động tác của cô chậm hơn rất nhiều, nghe được lời của cô, động tác khẽ ngưng, nhớ tới gần đây Mục Thiên Dương giống như có chút khác thường.

Động tác của hắn, ánh mắt của hắn. . . . . . Hắn là không phải. . . . . .

"Thiên Tuyết, anh cậu hắn ——" Uyển Tình lắc đầu, không có khả năng, không có khả năng! Hắn không có khả năng thích cô! Cô so ra kém Triệu Mĩ Na, thậm chí không thành thục như Thải Nghiên, trừ bỏ cho hắn phát tiết trên giường, cô còn có tác dụng gì? Hắn khống chế cô, mệnh lệnh cô, vì cô tiêu xài tiền bạc, đều chỉ là hưởng thụ một loại khoái cảm chinh phục thôi!

"Cậu muốn hỏi cái gì?" Thiên Tuyết hỏi.

"Không có việc gì."

"Mình muốn đi ăn cơm, cậu muốn đi không?"

"Tớ chuẩn bị cho tốt rồi đi."

"Vậy được rồi." Thiên Tuyết vẫy vẫy tay, một người rời khỏi phòng ngủ.

Uyển Tình vừa thu thập tốt, hai bạn cùng phòng khác đã trở lại, đồng thời vào còn có bạn cách vách phòng ngủ.

"Ơ, Uyển Tình, cậu còn chưa đi ăn cơm?"

"Lập tức phải đi." Uyển Tình nói.

Bạn học A hỏi: "Cậu gần đây không phải như hình với bóng với Mục Thiên Tuyết sao? Vừa mới thấy cậu ấy đi xuống, cậu sao không đi với cậu ấy?"

Uyển Tình sửng sốt một chút, nói: "Chân tớ tốt lắm."

Bạn học B cười: "Cũng đúng. Thật khó có Thiên Tuyết dám làm dám chịu, hại cậu xảy ra chuyện, liền tự mình chiếu cố cậu. Nếu đổi là Đỗ Thiến, cậu liền tự nhận xui xẻo, không chịu nhận lỗi với cô đã không tệ rồi!"

"Xuỵt, nhỏ giọng một chút." Bạn cùng phòng giáp nói. Đỗ Thiến ngụ đối diện đó.

Mọi người cười hi hi ha ha, mượn lời này để hồ đồ qua. Uyển Tình thản nhiên cười cười, cầm thẻ cơm đi căn tin. Khi trở về, Thiên Tuyết đứng ở cửa, cô nghi hoặc bước qua: "Cậu. . . . . ."

Thiên Tuyết vội vàng che miệng của cô, ý bảo cô không cần ra tiếng. Cô gật gật đầu, Thiên Tuyết mới buông ra. Bên trong phòng ngủ bảy tám người nói lời này, xem ra sau khi cô đi lại tới không ít bạn học nữa. Giống như, còn có Đỗ Thiến?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 18.02.2016, 17:44
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 12.05.2015, 11:08
Tuổi: 4 Nữ
Bài viết: 752
Được thanks: 5779 lần
Điểm: 10.83
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bảo bối của tổng giám đốc - Họa Thủy - Điểm: 30
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


tặng trước
Chương 122: Bao dưỡng

"Không phải bị bao dưỡng mới là lạ!" Đây là âm thanh Đỗ Thiến.

"Đúng vậy, nhà bọn họ bình thường, căn bản không mua nổi loại xe này!" Một bạn học khác nói, "Nếu bên kia mẹ cô có bối cảnh lợi hại như vậy, ba cô sẽ ly hôn sao?"

Uyển Tình nghe xong, bỗng nhiên trừng lớn mắt, cảm thấy thấy cả người lạnh giá từ lòng bàn chân bốc lên. Các cô đang nói gì? Đang nói cô sao?

"Tớ đã gọi người điều tra qua Đinh Chí Cương." Đỗ Thiến nói, "Trên danh nghĩ hắn căn bản không có hai chiếc xe đó! Tiền tiêu vặt Đinh Thải Nghiên một tháng chỉ có hai ba vạn mà thôi, cô ta chung quy không có nhiều hơn đâu? Hai ba vạn, ở đâu mua được nhiều quần áo tốt như vậy! Xe đưa đón cô đều không điều tra được lai lịch, phỏng chừng phú hào bao dưỡng cô không phải dạng vừa, chính là lão đại hắc đạo, bằng không chính là nhân vật mẫn cảm gì. . . . . ."

Uyển Tình thở hốc vì kinh ngạc, cả người vô lực  tựa vào tường, sắc mặt trắng bệch.

Thiên Tuyết một cước đá văng cửa, rống to: "Các người nói loạn gì đó? Có tố chất hay không? Người ta không phải là xinh đẹp như các người, ôn nhu như các người, mang thân phận cao quý như các người chỉ thêm thông tình đạt lý thiện lương am hiểu ý người, còn có mỗi lần thi đều đứng trước ba, sao đến nỗi ghen tị như vậy?"

Mọi người đầu tiên là hoảng sợ, tiếp theo bị cô mắng sững sờ tập thể, tất cả đều phản ứng không kịp.

Tốt một trận, Đỗ Thiến mới nói: "Cô phát điên cái gì? Lại chưa nói cô!"

"Chưa nói tôi làm sao vậy? Tôi đây thấy chuyện bất bình!"

"Bệnh thần kinh!" Đỗ Thiến đẩy cô ra đi ra ngoài, thấy Uyển Tình đứng ở bên ngoài, lại hoảng sợ. Cho dù cô không để vào mắt, nhưng sau lưng nói người ta như vậy còn bị người ta nghe thấy được, luôn luôn chút không được tự nhiên. Huống hồ, bối cảnh Đinh Uyển Tình này còn không biết ở nơi nào, vạn nhất đắc tội không nổi làm sao bây giờ?

Đỗ Thiến giật giật miệng, thấy Uyển Tình không phản ứng, lo lắng liền tăng lên. Vừa muốn tránh ra, cô đột nhiên quay đầu, cười lạnh một tiếng: "Mục Thiên Tuyết, cô thấy chuyện bất bình gì? Mục gia các người không phải người hảo tâm, nếu không Mục thị phát triển có lớn như vậy sao? Nếu Đinh Uyển Tình không ở trong này, cô ta phỏng chừng sẽ cùng chúng ta nói cô ta đi! Hừ, cô lợi hại, biết giả bộ làm người tốt!"

"Cô nói bậy bạ gì đó!" Thiên Tuyết rống to.

Những người khác nghe nói Uyển Tình ở bên ngoài, sắc mặt kinh hãi, tất cả đều chạy. Uyển Tình đi vào phòng ngủ, trừ bỏ Thiên Tuyết, cũng chỉ còn lại hai người bạn cùng phòng. Hai người bạn cùng phòng ân hận: "Thực xin lỗi. . . . . . Đây là Đỗ Thiến khơi mào, chúng ta. . . . . . Chúng ta đi lên phòng học!"

Còn có 10 phút mà bắt đầu tự học muộn, bên ngoài liên tiếp truyền đến tiếng đóng cửa, phỏng chừng một tầng lầu đều đi không sai biệt lắm .

Thiên Tuyết nhìn về phía Uyển Tình: "Cậu. . . . . ."

"Cám ơn!" Uyển Tình còn thật sự  nói.

Thiên Tuyết có chút không được tự nhiên, xoay đầu nói: "Mình cũng không phải vì cậu! Mình là vì anh mình! Không có gì bất ngờ xảy ra, hắn sẽ cùng chị cậu đính hôn, mình cũng không muốn hắn truyền ra tin tức phản cảm! Bao dưỡng học sinh trung học? Cậu là vị thành niên, hắn sẽ cấu thành tội cường gian, phải ngồi tù!" Thiên Tuyết nói xong, lập tức cảnh cáo, "Này! Không cho cậu tố cáo hắn!"

Uyển Tình hiện tại không hề có cảm giác với anh cô, nhưng đừng bị cô một chút, liền thật sự đem anh cô lên toà án!

"Yên tâm, tớ sẽ không . . . . . ." Uyển Tình thì thào nói.

Thiên Tuyết còn muốn nói cái gì, đột nhiên phát hiện cô không thích hợp. Ánh mắt cô trống rỗng, biểu tình dại ra, giống như muốn hỏng mất .

"Uyển Tình! Cậu không sao chứ?"

"Không có việc gì. . . . . ." Uyển Tình lắc đầu, đột nhiên khóc lên.

"Cậu cậu cậu. . . . . ." Thiên Tuyết nóng nảy. Ai, cô nàng này ngu ngốc, mặt mũi tốt làm gì? Những người đó nói như vậy, Uyển Tình đã đủ khó chịu, cô cư nhiên còn làm cho nặng thêm! Nếu như bị anh cô biết liền nguy rồi!

"Ô ô. . . . . ."

"Uyển Tình! Cậu đừng khóc , thực xin lỗi, mình không nên nói như vậy, kỳ thật anh mình hắn ——"

"Không có việc gì." Uyển Tình lắc đầu, lau khô nước mắt cười, nhưng cười đến thực bi thương, "Tớ làm đều làm, không nên sợ người khác nói. Câu nói kia thế nào? Đã làm kỹ nữ, lại muốn đứng ——"

"Uyển Tình!" Thiên Tuyết hét lớn một tiếng, bổ nhào qua ôm lấy cô, "Không phải như vậy! Không phải như vậy . . . . . . Anh mình không phải đối với cậu như vậy. Cậu tin mình, sớm hay muộn có một ngày, tất cả mọi người sẽ hâm mộ cậu!"

Uyển Tình khóc rất thương tâm, căn bản nghe không vào lời của cô. Thống khổ  khóc 5 phút, Uyển Tình đẩy cô ra: "Nên đi đi học . . . . . ."

Trên đường đi đến phòng học, cô vừa đi vừa lau nước mắt, nhưng đồng thời lại nhịn không được muốn bỏ đi. Đi vào phòng học, rốt cục đừng khóc, nhưng hốc mắt hồng hồng , ai đều biết nói cô đã khóc.

Lần trước sau khi bị thương, Thiên Tuyết vì tiện chiếu cố cô, cùng cô đổi thành ngồi cùng bàn. Hai người ngồi xuống, Sở Thiệu ngồi ở đằng sau liền hỏi: "Đinh Uyển Tình cậu làm sao vậy?"

Uyển Tình đương nhiên sẽ không để ý đến hắn, hắn đành phải hỏi Thiên Tuyết. Thiên Tuyết trừng hắn một cái: "Cậu xen vào việc của người khác!"

"Tớ quan tâm bạn học!" Sở Thiệu rút ra một quyển tư liệu tiếng Anh, vừa lật vừa nói, "Hai người các người sự tình thật nhiều! Trong chốc lát giống địch nhân, trong chốc lát lại như hình với bóng, không biết còn tưởng rằng các người là đồng tính. . . . . ."

Trạch nam cũng có bát quái a! Tuy rằng Đinh Uyển Tình gần đây, hắn bắt đầu thích cô. Nhưng Mục Thiên Tuyết ở trường học lâu như vậy, người thích cô càng nhiều a!

Trước kia Mục Thiên Tuyết, có sắc mặt hoà nhã với ai? Có thể nói, đều ôn hòa với mọi người, nhưng không có có vẻ tốt với ai. Đinh Uyển Tình này thật sự là đặc thù bên trong đặc thù, thái độ Mục Thiên Tuyết với của cô rất ưu đãi! Ban đầu còn có một chút địch ý, hiện tại, hoàn toàn chính là tư thế gà mái hộ con gà con!

Cho nên, sau khi trạch nam bát quái ra môt cái kết luận làm cho người ta hộc máu  —— hai người các cô là một đôi!

"Sở Thiệu cậu nói bừa sao?" Thiên Tuyết giận dữ, một tay cầm sách trên bàn hắn nhấc lên, bùm bùm đánh qua.

Sở Thiệu lập tức không ngồi ổn, từ trên ghế té ngã, thuận tiện kéo theo người còn thật sự ngồi đọc sách cùng bàn cũng đụng ngã. Ngồi cùng bàn rất dũng cảm, lập tức đè hắn xuống đất, không nói hai lời, vung nắm đấm đánh ngay lập tức.

"Dừng tay! Không cần đánh!" Sở Thiệu kêu to.

Phía trước Thiên Tuyết cũng cầm lấy sách dùng sức đánh hắn, cả lớp ồ lên, đều giúp đánh người cố lên.

"Các người đang làm gì vậy?" Một tiếng hét lớn truyền đến, thầy giáo đến đây.

Thiên Tuyết ném sách, quay đầu nói: "Không có việc gì, em đánh ruồi bọ." Nói xong tao nhã ngồi xuống.

"Đừng đánh  đừng đánh . . . . . ." Sở Thiệu còn ở phía dưới kêu, người ngồi cùng bàn hắn còn không có ngừng.

Thầy giáo vội vàng đi tới, kéo nữ sinh đánh người ra: "Tốt lắm tốt lắm, sao lại thế này?"

Nữ sinh vịn tốt ghế ngồi xuống, đỡ gọng kính lên sóng mũi, cầm lấy bút làm bài, giống như cái gì cũng chưa phát sinh qua.

Nghe nói nữ sinh này có chứng tự bế, hai năm hơn, bạn học cả lớp cũng chưa nghe thấy cô nói chuyện nhiều, thầy giáo chỉ có thể buông tha hỏi cô, ngược lại hỏi Sở Thiệu: "Sao lại thế này?"

"Không có việc gì. . . . . ." Sở Thiệu cúi đầu, cái trán có hơi xanh tím. Ta dựa vào! Chứng tự bế có khuynh hướng bạo lực sao?

Đều nói không có việc gì, thầy giáo cũng không có cách nào khác , chỉ có thể thở dài. Xoay người, phát hiện ánh mắt Uyển Tình đỏ rực : "Đinh Uyển Tình, trò không sao chứ?"

Uyển Tình lắc đầu: "Không có việc gì. . . . . ."

". . . . . ." Thầy giáo buồn bực ! Các người không có chuyện, ta còn có thể có chuyện à? Mặc kệ các người!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 634 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Bora, bouillard, hellen_ngoc, huong CT, nguyennhatlinhsan@, num1995, Nấm iu và 414 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

8 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

12 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

13 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

14 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

17 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

19 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

20 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 220 điểm để mua Doggi bú bình
Mika_san: alo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 304 điểm để mua Khủng long Dino

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.