Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 65 bài ] 

Dễ dàng đến gần - Mặc Bảo Phi Bảo

 
Có bài mới 07.02.2016, 18:21
Hình đại diện của thành viên
Đại Thánh Thần Hỏa Hồng Kỳ Lân Bang Cầm Thú
Đại Thánh Thần Hỏa Hồng Kỳ Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.07.2013, 14:31
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 1446
Được thanks: 11782 lần
Điểm: 29.77
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Dễ dàng đến gần - Mặc Bảo Phi Bảo - Điểm: 42
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 46: Một người tác thành (1)

"Được." Dường như Hàn Ninh đang cười, răng môi dây dưa với cô, nhỏ giọng nhận lời. "Bà xã em thật khéo hiểu lòng người, hôm nay ba anh còn ra lệnh, để cho anh lập tức trở về Nam Kinh, đoán chừng sống ở Thượng Hải với ông, vậy cũng không có vấn đề gì." Cô sửng sốt một chút, tránh né một chút: "Sao anh không nói với em?"diễn✥đàn✥lê✥quý✥đôn.

Bởi vì những lời này của anh, cô hốt hoảng một trận không lý do.

Suy nghĩ một chút, mới hỏi tới anh: "Nếu như mà em không nói muốn đi Thượng Hải, chẳng lẽ anh muốn chính mình trở về Nam Kinh?"

Anh bất ngờ im lặng, không lên tiếng.

Không tiếng động trả lời, chứng minh cho suy nghĩ của cô.

Thời gian, trong lúc đó giữa mình và anh lặng lẽ thay đổi tất cả.

Ngay cả một cú điện thoại không thẹn với lương tâm, một người già qua đời, chỉ cần có liên quan đến Hứa Nam Chinh, cô sẽ sợ Hàn Ninh suy nghĩ nhiều. Cũng không phải không xin lỗi, lại nhiều hơn nữa là thật sự sợ anh hiểu lầm mặc kệ là núi tuyết Cao Nguyên, giữa trưa tuyết bay tán loạn, giao thông Paris tê liệt, nụ cười của anh luôn làm bản thân dao động.

Vào giờ phút ấm áp này, cô đã sớm thành thói quen, thậm chí là lệ thuộc vào.

Cho tới nay mỗi khi cô mệt mỏi nhất thì anh sẽ vươn tay ôm lấy mình, cho một cái ôm hoàn toàn khoan dung. Cô hiểu không nên vào lúc này, nhưng ánh mắt và động tác của anh hoàn toàn đánh tan sự do dự của cô.

Cô lại không dám hỏi suy nghĩ rời đi của anh, chỉ lấy tay ôm chặt eo của anh. Làn da nóng rực, không biết là người nào làm bỏng người nào, anh im lặng thật lâu mới nhỏ giọng nói ở bên tai cô: "Tiếu Tiếu, hôm nay anh rất sợ, sợ em sẽ không bao giờ về nhà nữa."

Anh nói xong, cúi người hôn cô thật sâu.

Rất tự nhiên dung hòa vào nhau, không dùng ngôn ngữ để trao đổi, hai người đã dán chặt ở chung một chỗ, không ngừng vuốt ve làn da của nhau, muốn đánh tan do dự và bàng hoàng vừa nãy, đều không nhớ đến nữa.

Đến cuối cùng, cô đã khẩn trương không thôi, đôi tay giữ chặt eo anh.

Không dám hít thở, cũng không dám động.

Thế nhưng anh lại bỗng nhiên dừng lại, hung hăng cắn môi của cô: "Anh đi phòng dành cho khách ngủ."

Cô không hiểu, mở mắt ra, mơ màng nhìn sôi trào mãnh liệt trong mắt anh.

Hàn Ninh thở dài một hơi, chỉ dùng tay vuốt tóc của cô, ngón tay lướt qua viền tai của cô, một đường trượt xuống, thẳng đến khi cô căng thẳng đứng người dậy, mới cười nói: "Bà xã, đừng nóng vội, khi nào đến thời điểm tốt nhất nhất định sẽ cho em."

"Hàn Ninh!" Vốn Tiêu Dư đã khẩn trương, bị anh nói xong gần như muốn thêu cháy.

Anh lập tức cười, cúi đầu chạm vào môi cô một cái.

Thật bất ngờ ngủ lại, trong khoảng thời gian dài hai người đều dè dặt cẩn trọng. Cô rất nhanh trở về khách sạn, bắt đầu cùng với anh sắp xếp tất cả mọi chuyện đi Thượng Hải, mẹ nghe xong không có bất kỳ ý kiến gì, từ nhỏ cô đã không ở bên cạnh ba mẹ, đương nhiên cũng sẽ không có quá nhiều cảm giác lệ thuộc vào.

Chỉ là vẫn quan tâm chăm sóc như trước.

Bắt đầu tết năm nay, cô chủ động mang Hàn Ninh về nhà.

Mẹ ngầm thừa nhận, nhưng trước sau vẫn duy trì trạng thái xem thái độ của ba với Hàn Ninh thế nào rồi mới tán thành.

Cô không ngờ mẹ không chỉ thích Hàn Ninh, mà dường như rất hợp ý với anh, gần như là không chỗ nào không nói chuyện, rất có cảm giác bạn lâu năm. Ngày đó là ngày có thời tiết tốt hiếm có trong mùa đông, bọn họ ngồi ở ngoài ban công bên cửa sổ sát đất uống trà, ánh nắng ấm áp vẽ ra hình dáng của Hàn Ninh, còn có đôi mắt luôn mang theo ý cười cực kỳ rõ ràng kia.

"Thượng Hải cũng tốt, chỉ là mùa đông quá lạnh người, không giống phương Bắc có hơi ấm sẽ thoải mái một chút. " Mẹ cười nhấp một hớp trà nóng: "Các con nên đợi qua mùa đông rồi đi."

"Trước kia ở nơi đó cháu có một căn nhà nhỏ, đặc biệt có lò sưởi ấm áp." Hàn Ninh rót cho mẹ thêm chút trà. "Chỉ là ý của con cũng vậy, chờ Tiếu Tiếu ở chỗ này qua tết âm lịch trở về, vừa đúng lúc cùng nhau trải qua ngày sinh nhật mồng một tháng giêng."

Tiêu Dư nhìn thấy tay phải anh mò mẫm trong túi quần theo thói quen, không khỏi âm thầm buồn cười, ho nhẹ một tiếng: "Chúng ta xuống lầu đi dạo một chút nhé?"

Hàn Ninh cười đến ung dung thản nhiên, dễ nhận thấy cô đang tìm cớ để mình rời khỏi đây.

Hai người vụng về đi xuống lầu, cô lập tức kéo anh đến sân sau, bày ra tư thế ‘mời tự nhiên’: "Anh không cần sợ mẹ em, bà đã sớm thành thói quen, trong nhà không đi gần đàn ông không hút thuốc lá."

Hàn Ninh dở khóc dở cười: "Vừa rồi anh đang sờ điện thoại di động, bà xã đại nhân."

Cô nhướng mày, vừa định nói chuyện lại cảm giác cổ tay bị nắm chặt, đã bị anh cầm vặn ngược đến phía sau, thành công bị anh kéo vào trong ngực.

Hàn Ninh khẽ hít hà, giọng điệu ý vị sâu xa nói cảm thán: "Mùi hương này thật thơm."

Cô biết anh đang nói đến dầu gội mình dùng, rõ ràng là dùng chung một chai với anh, lại còn muốn nói mập mờ như vậy, cô muốn tránh ra, nhưng cánh tay bị vặn đến phía sau, mặc kệ như thế nào cũng không nhúc nhích được: "Cẩn thận bị mẹ em nhìn thấy."

Anh chỉ là cười, dùng cằm cọ lên trán của cô.

Cô bị anh cọ có chút ngứa ngáy, nghĩ đến đây là ở nhà mình, nhưng lại có chút ngượng ngùng hiếm thấy, liếc mắt len lén quan sát xung quanh xem có người xuất hiện hay không, xuyên thấu qua cửa kính có thể nhìn thấy trong phòng khách có bóng của nhiều người.

"Thế nào?" Hàn Ninh cảm thấy cơ thể cô bỗng nhiên cứng lại, quay đầu lại theo bản năng, cũng nhìn thấy người tới.

Thủy tinh phản quang quá mãnh liệt, nhưng ngay khi tia sáng khúc xạ vào bên trong, cũng có thể nhìn ra anh ta.

Gần như quay đầu trong nháy mắt, Hàn Ninh đã đẩy cô ra, kéo tới cửa kính phòng khách.

Ngày này mỗi năm, Hứa Nam Chinh đều sẽ tới thăm ba mẹ, năm này qua năm khác, dường như đã sớm thành thói quen. Có lẽ là ngã bệnh nên gầy gò đi một chút, anh ấy lại có vẻ cao, ánh mắt lại ấm áp hiếm có: "Năm mới vui vẻ."

Tiêu Dư giật mình lo lắng, Hàn Ninh thì ngược lại đi lên trước, cười nói: "Năm mới vui vẻ."

Hứa Viễn Hàng chỉ nở nụ cười với hai người, không nói gì. Bốn người tương đối nhạt nhẽo một lát, cho đến khi dì giúp việc bưng khay trà ra ngoài, Hứa Nam Chinh mới nói có mang theo vài thứ bác gửi đến, đi lên tầng trước một bước.

Hứa Viễn Hàng cũng không đi theo sau, mà ngược lại ngồi với bọn họ ở trong phòng khách, im lặng không nói uống nước trà.

Tiêu Dư hiểu tính cách của anh ta, sợ anh ta nói chuyện gì đó không nên nói, không thể làm gì khác hơn là không ngừng hỏi anh ta chút lời nói hời hợt, đến cuối cùng ngay cả Hàn Ninh cũng nghe không nổi nữa, cười vỗ vỗ mu bàn tay của Tiêu Dư: "Điện thoại di động quên ở trên tầng rồi, anh đi lên lấy đây."

Cô cau mày nhìn anh, ý bảo anh không cần tránh.

Hàn Ninh chỉ cười búng nhẹ lên trán cô, dùng khẩu hình miệng nói: Lập tức xuống ngay.

Nói xong lập tức đứng lên.

Tiêu Dư bất đắc dĩ, nhìn anh lên lầu, mới quay lại nhìn Hứa Viễn Hàng: "Bình thường anh rất vô lý mà? Sao hôm nay không nói một lời nào?" Hứa Viễn Hàng bất đắc dĩ cười một tiếng: "Anh không biết nói gì, sợ mở miệng lại nói sai." Không hiểu sao anh ta yên tĩnh một lát, mới hỏi: "Nghe nói em phải đi Thượng Hải? Chuẩn bị định cư ở phương Nam?"

Cô 'vâng' một tiếng: "Cách nhà Hàn Ninh gần một chút."

"Cũng cách bọn anh xa một chút đúng không?" Hứa Viễn Hàng dựa vào ghế sofa nhìn cô. "Một năm này cũng không biết là vì sao, luôn có thể nhớ tới khi còn bé, mỗi ngày chúng ta cùng nhau đi nhà trẻ, thời gian học tiểu học. Trước kia em nói đi thế nào anh đều không có cảm giác, dù sao em nhất định sẽ trở về, dù sao chỗ này mới là nhà của em. Nhưng lần này khi vừa nghe nói em phải đi, thì cảm thấy khổ sở."

Cô không nói gì nữa.

1400 km, chỉ cần bay hai tiếng.

Nhưng cô hiểu ý trong lời nói của Tiểu Hàng, đã từng có tình cảm thân mật khăng khít, theo người bên cạnh mình thay đổi cũng sẽ thay đổi. Quan hệ từ từ xa lạ một chút, mọi người và chuyện ở Bắc Kinh cũng sẽ không tiếp tục có quan hệ gì tới mình, bao gồm chuyện năm tháng trước kia ở trong đại viện.๖ۣۜdien♥dan♥lequyd☺n☀c☺m

Buổi tối ba cố ý giữ Hứa Nam Chinh và Tiểu Hàng ở lại ăn cơm.

Người phương Bắc ăn cơm thích uống rượu trắng, một chai Mao Đài bảy mươi sáu năm vừa mới mở ra, mùi rượu đã tràn ngập cả căn phòng. Tiêu Dư chưa bao giờ thấy Hàn Ninh uống rượu, dùng chân khẽ chạm vào chân của anh, ám chỉ anh không được thì ngàn vạn lần đừng cậy mạnh.

Hàn Ninh nhẹ giọng thì thầm: "Ba vợ tương lai muốn uống, cho dù liều chết cũng phải tiếp tục đến cùng."

Cả bình Mao Đài lâu năm, bị bọn họ uống hết.

Lúc đi về, ba mới nhớ tới đám người Hứa Nam Chinh lái xe tới, nhưng bởi vì Nguyên Đán, tài xế cũng đã về nhà ăn tết rồi, hoàn toàn không có người có thể đưa bọn họ về. Cũng may Tiêu Dư chỉ tượng trưng nhấp gần nửa ngụm, đường đi lại không tính là xa, chỉ có thể do cô tự mình lái xe, đưa hai người trở về nhà họ Hứa.

Xe là của Hàn Ninh, trước đó cô cũng đã lái qua rất nhiều lần, đương nhiên là vô cùng thuần thục không trở ngại chút nào. Nào có thể đoán được mới vừa lái đi ra ngoài mười phút, Hứa Viễn Hàng lại không được, bảo cô dừng sát ở ven đường, bắt đầu ói lên ói xuống.

Tiêu Dư mở nắp một chai nước suối, đưa cho anh ta.

"Để... Để anh ngồi một lát" Hai tay Hứa Viễn Hàng cầm chai nước suối, ý bảo cô ngàn vạn lần đừng đụng vào mình.

Cô sợ anh ta ngồi không vững, trực tiếp ngã vào trong rãnh nước ven đường, chỉ có thể đứng ỏ chỗ cách đó ba bốn bước, lo lắng đề phòng nhìn anh ta."Hey?" Hứa Viễn Hàng quay đầu lại liếc cô. "Em có thể... Có thể cách anh xa một chút hay không em nhìn làm anh ói không được."di✣en✤danlequyd☼n☀c☼m

Cô dở khóc dở cười, lại đi lui về sau hai bước, cũng không dám cử động nữa.

Sau lưng chính là xe của Tiểu Hàng, đứng bên cạnh xe là Hứa Nam Chinh.

Bên người không ngừng có đèn xe thoáng qua, hai người bọn họ cách nhau ba bước, nhưng mà lại như không có chút quan hệ nào, không có ngôn ngữ trao đổi, Tiểu Hàng đang ngồi ở ven đường, không nhúc nhích.

Thời gian giống như dừng lại, quá khứ còn chưa đi qua, thì tương lai vẫn chưa tới.

Gió rất lớn, rất nhanh mang tất cả ấm áp trên người đi, đến lúc Tiểu Hàng lắc lư đứng lên, tầm mắt đảo qua trên hai người bọn họ, cuối cùng cũng không nói một câu nào.

"Đã xong rồi?" Tiêu Dư cài dây an toàn xong, xuyên qua kính chiếu hậu nhìn Hứa Viễn Hàng.

"Để cho anh ngồi một lát nữa." Hứa Viễn Hàng quay cửa kính xe xuống, mắt say lờ đờ lim dim nhìn sóng biển ở ngoài cửa sổ.

Cô giơ tay lên nhìn đồng hồ, hơn mười một giờ.

Cô hiểu Tiểu Hàng chỉ đang tức giận mình, từ lúc bắt đầu ăn cơm anh ta đã không ngừng chạm cốc với Hàn Ninh, nhưng mà một câu cũng không nói với mình. Kết quả hành động theo cảm tính của anh là anh uống đến say như vậy ý, đau khổ chính là cơ thể mình.

Qua kính chiếu hậu, một người khác cũng quay cửa kính xe xuống, vừa định đốt thuốc, bỗng nhiên nói: "Anh đi xuống hút điếu thuốc."

"Anh." Khi anh mở cửa, Hứa Viễn Hàng đột nhiên nói: "Điện thoại di động em hết pin rồi, cho em mượn điện thoại di động của anh dùng một chút." Hứa Nam Chinh lấy điện thoại di động từ trong túi áo ra, ném cho anh ta, xuống xe dựa lên cửa xe.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 07.02.2016, 18:21
Hình đại diện của thành viên
Đại Thánh Thần Hỏa Hồng Kỳ Lân Bang Cầm Thú
Đại Thánh Thần Hỏa Hồng Kỳ Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.07.2013, 14:31
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 1446
Được thanks: 11782 lần
Điểm: 29.77
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Dễ dàng đến gần - Mặc Bảo Phi Bảo - Điểm: 39
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 47: Một người tác thành (2)

"Ngày đó ông nội anh qua đời." Giọng nói của Hứa Viễn Hàng có chút như đi trên mây, vẫn say đến lợi hại, ánh mắt lại nhìn chằm chằm theo dõi anh. "Anh lái xe đưa anh trai anh về nhà, không dám đi, ở nhà cùng với anh ấy." Anh ta dừng một chút lại nói tiếp: "Sau đó cũng là anh đưa anh ấy đi bệnh viện, cho nên nhìn thấy một ít thứ không nên nhìn."

Tiêu Dư nghe anh ta nói, không dám nói lời nào, cũng không dám tiếp tục nghe tiếp nữa.

Hứa Viễn Hàng cúi đầu mở điện thoại di động ra, một lát sau đó bỗng nhiên truyền ra giọng nói của một cô gái, đang dùng tiếng Đức đọc cái gì đó, giọng nói giống như đang trong lúc nửa ngủ nửa tỉnh.

Sau một lát, có một giọng nói của đàn ông hỏi: "Bản gốc hay văn dịch?"

Tiếng đọc sách dừng lại, cô gái mang theo ý cười nói: "Là văn dịch."

Đối thoại đơn giản, lại có thể nghe ra quan hệ của hai người.

Cô gái tiếp tục đọc, đến cuối cùng hoàn toàn nghe không ra cô đang đọc cái gì.

Tiêu Dư dựa vào trên ghế ngồi nghe.

Âm thanh, giọng điệu, tất cả đều quen thuộc như vậy. Ngữ điệu nhàn nhạt của người Germanic, cùng với gió bấc thổi vào từ ngoài cửa xe, nhanh chóng đóng băng trái tim, từng chút một càng ngày càng chậm.

Tất cả hình ảnh lúc trước hiện ra trong mắt, trốn không thoát, trốn không thoát nữa rồi.

Khi tất cả cũng quay ngược trở về lại thời điểm ban đầu, đêm nghỉ ở trong thôn nước Mã Lai, mình còn chủ động ôm anh.

Đoạn ghi âm trong điện thoại di động đột nhiên ngừng lại.

Tiểu Hàng nói: "Anh ấy hủy bỏ hôn ước rồi."

Rốt cuộc cô đã hiểu tại sao khi ở bệnh viện Tiểu Hàng lại nói ra những lời đó, giọng của hai người bọn họ anh ta không thể nào nghe không ra. Là dưới tình huống thế nào, Hứa Viễn Hàng nghe được đoạn ghi âm này? Sau đó mới liều mạng cầu xin mình tự đi bệnh viện nhìn anh ấy.

Cửa xe bỗng nhiên bị mở ra, Hứa Nam Chinh ngồi lên ghế lái phụ, mang theo mùi thuốc lá.

"Nói chuyện điện thoại xong rồi hả?" Anh hỏi người ngồi đằng sau.

Hứa Viễn Hàng 'ừm' một tiếng, đưa di động đưa cho anh.

Không khí như vậy, Hứa Nam Chinh lại như không biết chút nào, chỉ nhắm mắt lại dựa lưng vào ghế ngồi, không biết đang ngủ hay thế nào, không tiếp tục phát ra bất kỳ âm thanh gì nữa.

Cho đến khi lái xe tới bên ngoài tiểu viện nhà họ Hứa, Tiêu Dư nhìn bọn họ xuống xe, cũng xuống xe theo.

Khi cô đóng cửa xe vào thì Hứa Nam Chinh và Tiểu Hàng đồng thời quay đầu lại nhìn cô, cô thả lỏng chính mình nhìn Hứa Nam Chinh lần cuối cùng.

Tiểu Hàng lập tức xoay người, cũng không quay đầu lại vào cửa tiểu viện.

Tiêu Dư đi tới, ngửa đầu nhìn anh, tóc bị gió thổi bay loạn, phía trước mắt mơ hồ không rõ.

Hứa Nam Chinh vươn tay theo bản năng, kéo cái mũ lông lên giùm cô: "Có lời gì, sau này có nhiều thời gian để nói, mau trở về đi." Cô không nói gì, cứ như vậy mà nhìn anh, giống như chỉ cần một cái chớp mắt cũng sẽ không gặp lại nữa.

Tay của anh rời khỏi cô trong nháy mắt, rốt cuộc vươn cánh tay, ôm cô vào trong lòng.

Sức lực rất lớn, cô phản ứng không kịp nữa, lỗ mũi đụng vào bộ ngực anh, lại cứ như vậy mà chảy nước mắt ra, cũng ngăn không nổi nữa.

Tình cảm nhiều năm, cuối cùng cũng đã không thể quay trở lại được nữa.

Giống như luôn nhớ đến mùa hè năm mười mấy tuổi, con ve ồn ào cùng với mồ hôi đầm đìa cũng rõ ràng như vậy, thầy dạy múa đột nhiên đè chân của mình, đau thấu xương, cũng đang trong nháy mắt ngẩng đầu nhìn thấy anh đứng ngoài cửa sổ.

Hết thảy tất cả mọi chuyện, cũng không quay trở về được nữa.

Trong tiếng gió rất lớn, anh nói với cô: "Tiếu Tiếu, sau này anh sẽ rất bận rộn, rất nhiều người đang nhìn anh, chờ xem chuyện cười của anh. Có thể cần thời gian mấy năm 3GR mới có thể bắt đầu lần nữa, em lại không muốn thấy bất kỳ tin tức gì có liên quan đến 3GR, cũng không cần lại đi quan tâm con người Hứa Nam Chinh này. Em giúp anh nhiều năm như vậy, đã đủ rồi, không cần tiếp tục nữa."

Cô nói: "Được."

Anh nói: "Anh sẽ không tìm em nữa, cũng sẽ không chú ý đến tin tức của em nữa."

Cô nói: "Tốt."

Anh nói: "Sau này anh sẽ không tiếp nhận bất kỳ cuộc phỏng vấn nào, nếu như có bất kỳ truyền thông nào đưa tin chuyện riêng của anh, cũng sẽ lập tức bảo người ta xử lý xong, sẽ không để cho em thấy bất kỳ tin tức gì."

Cô nói: "Tốt."

Anh nói: "Anh sẽ không đi Thượng Hải, sẽ không có cơ hội gặp lại anh."

Cô đã lệ rơi đầy mặt, nhưng vẫn nói: "Tốt."

Im lặng thật lâu.

Hai người đều im lặng.

Anh bỗng nhiên nhỏ giọng, dùng tiếng Pháp nói một câu cuối cùng, nới lỏng cánh tay.

Trầm thấp nói xong, thậm chí cô cho là mình nghe lầm, nhưng câu nói chỉ xuất hiện trong thời gian ngắn ngủi này, giống như buổi tối nhiều năm trước, hâm nóng lòng của cô, chặn cổ họng của cô.

Không nhúc nhích được, nói không ra, rốt cuộc cô cũng không trả lời được câu giống như vậy.

Ánh mắt của anh đen mà sâu, cũng không quay đầu lại xoay người bước đi, bóng lưng rõ ràng.

Cái ôm ấm áp bỗng nhiên biến mất, cô chỉ cảm thấy lạnh, nước mắt trên mặt bị gió thổi khô, đau như bị dao cắt.

Cô đều luôn không quên được, đêm đó cả người cô ướt đẫm ở cạnh bể bơi được anh đỡ lấy, quay đầu lại một thoáng đã nhìn thấy anh, là có tâm trạng như thế nào. Giống như là bị Thượng đế cho dừng hình, ở phía xa, đám người huyên náo bờ bên kia, còn có âm nhạc cũng bị làm mơ hồ đi, chỉ có ánh mắt của anh trực tiếp chăm chú, nhìn mình như vậy.

Cả người anh cũng ướt đẫm, chật vật không chịu nổi, hai người có bộ dạng chật vật hiếm có như vậy xuất hiện trước mắt mọi người.

Cô không biết dũng khí từ đâu tới, cứ như vậy mà đi đến gần, chỉ muốn một lần cuối cùng, rất rõ ràng nói cho anh biết tình cảm của mình. Người trước mặt là thích từ nhỏ, thích duy nhất, chỉ cần đôi môi chạm vào nhau như vậy cũng đã không thể hô hấp được nữa.dien⊹dan⊹le⊹quy⊹don⊹com

Cho đến khi hai người cũng không thể hô hấp, nhưng vẫn dán vào hồ nước lạnh lẽo, càng không ngừng hôn sâu.

Anh nói: "Đủ chưa?"

Tùy ý như thế, nhưng trong giọng nói cũng mang theo thở dốc.

Nếu như anh không phải cháu của Hứa Thành, anh cũng sẽ không muốn liều mạng chứng minh mình, thậm chí không tiếc hy sinh tất cả. Khi đó anh tin chắc chỉ cần hai người yêu nhau, mặc kệ bao lâu cũng sẽ ở bên nhau, lại quên cuộc sống có thể thay đổi tất cả.

Nếu như khi đó có thể tiếp tục yêu đương, vẫn kiên trì, thì sẽ có kết quả thế nào đây?

Khi lái xe trên đường trở về, chỉ còn lại một mình cô.

Cô mở radio, cố gắng tìm tiết mục vui vẻ để nghe, nhưng hốc mắt vẫn không ngừng cay cay.

Lúc về đến nhà, cô ngồi ở dưới lầu thật lâu, để cho tâm trạng của bình tĩnh trở lại, thậm chí ở trong nhà vệ sinh dùng khăn lông ngâm nước đá, đắp lên mắt, để đôi mắt khóc đến sưng đỏ đỡ sưng một chút.

Cho đến sau nửa đêm, cô mới nhẹ nhàng đi lên lầu.

Hàn Ninh ngủ rất sâu, lông mi không nhúc nhích, cô ngồi xổm xuống ở bên giường nhìn mặt của anh. Từ mắt đến sống mũi, rồi đến đôi môi, cằm, cuối cùng cúi xuống chạm vào đôi môi của anh.

Không ngờ anh lại vươn tay, trong nháy mắt ép đầu cô xuống, lòng bàn tay nóng bỏng để sau gáy cô, đầu lưỡi trực tiếp trượt vào trong miệng của cô, vị rượu trộn lẫn với vị bạc hà ngọt ngào, xâm chiếm mỗi một tấc ý thức của cô.

Cuối cùng khi anh buông cô ra thì mới miễn cưỡng nhắm mắt nói: "Anh chờ em, còn đặc biệt ăn kẹo cao su nữa."

Cô rưng rưng cười, 'ừm' một tiếng: "Nếm được rồi."

Anh ôm cô vào trước người, nhẹ giọng thì thào: "Có phải ba em lấy rượu quý nhiều năm ra không, anh nhớ được một người bạn của anh mua một chai rượu Mao Đài lâu năm, tám năm đã bảy tám vạn, vậy một chai bảy mươi sáu năm cũng phải hai mươi mấy vạn."

Cô cười: "Đúng vậy, ba em thật sự coi anh là con rể rồi."

Hàn Ninh khẽ hôn bả vai cô, không nói gì nữa.

Chỉ mấy phút, cô đã nghe được tiếng hít thở đều đều của Hàn Ninh, không ngờ anh nhanh như vậy đã ngủ mất rồi. Chỉ là theo lượng rượu anh uống, hẳn là chống đỡ chờ mình trở lại.

Cả đêm lạnh thấu tim đã dần dần có chút ấm áp.

Tất cả cũng sẽ qua đi, bao gồm cả điều tra án "hối lộ".

Chỉ là khi kỳ nghỉ dài ngày của Hàn Ninh kết thúc thì anh đã đưa một phong thư từ chức. Bỗng nhiên Tiêu Dư rất sợ nhìn thấy ba mẹ của Hàn Ninh, mỗi lần nhắc tới Hàn Ninh đều cười trừ, thậm chí còn nói: "Anh đã sớm nói với ba anh rồi, anh tìm một người vợ hiền môn đăng hộ đối, từ đó quyết định thay đổi triệt để làm người một lần nữa, chỉ một chuyện có thể khiến lãng tử quay đầu này, em đã được điểm tuyệt đối rồi."d♡iễn‿đàn‿l♡ê‿quý‿đ♡ôn.

Trước khi rời đi, cô mang theo Hàn Ninh mời bạn học tiểu học dùng cơm, trong bữa cơm tiếng nói tiếng cười liên tục, tất cả mọi người cười nói như uống thuốc vậy, thật sự bị trai đẹp của quân khu Nam Kinh tới theo đuổi rồi. Tất cả mọi người đều lớn lên từ trong đại viện, đã sớm biết rõ đoạn tình cảm ngắn ngủi của Tiêu Dư và Hứa Nam Chinh, tuy nhiên cũng ăn ý một chữ cũng không nói.

Ngay cả Hứa Nặc cũng cười liên tiếp, nói mình có đủ các loại hâm mộ ghen ghét.

Trong bữa cơm cô đi ra ngoài hóng mát, cũng đang ở hành lang gọi điện thoại thì thấy được bạn cũ.

Hướng Lam.

Người đã lâu không gặp, kể từ đêm rời khỏi phòng làm việc của Hứa Nam Chinh, đã chưa từng thấy lại cô ấy.

Là một kíp nổ giống như Hàn Ninh, cô cảm giác không phải mình không vượt qua được chướng ngại, nhưng có lúc hận đến nghiến răng nghiến lợi, hiện tại mặt đối mặt, lại chỉ còn Hướng Lam băn khoăn lo lắng.

"Chị Tiếu Tiếu." Hướng Lam nhìn cô. "Em vẫn luôn muốn nói lời xin lỗi với chị, nhưng hoàn toàn không có cơ hội tìm được chị."

Cô mỉm cười: "Tôi đi nước Pháp, mới trở về nước được nửa năm."

Hướng Lam im lặng.

Tiêu Dư liếc nhìn phòng bao cô ấy mới đi ra, cũng là tiếng nói tiếng cười không ngừng: "Trở về đi, có cơ hội sẽ liên lạc lại."

"Em thật sự là không biết." Hướng Lam nhìn thấy cô thật sự muốn đi, mới bỗng nhiên nói ra tiếng. "Ngày đó em thật sự không biết tổng giám đốc Hứa với chị, thật xin lỗi, chị Tiếu Tiếu, thật xin lỗi."di●ễn‿đàn‿l●ê‿quý‿đ●ôn.

Cô ấy nói rất nhiều lời thật xin lỗi, ngay cả phục vụ vừa đi ngang qua cũng không khỏi ghé mắt.

Tiêu Dư chỉ cười  cười, xoay người rời đi.

Không ngờ Hàn Ninh đã đứng ở cửa phòng bao, nhìn cô gái đỏ hốc mắt kia hỏi: "Sao vậy?" Tiêu Dư hàm hồ giải thích: "Một người bạn trước kia."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 07.02.2016, 18:21
Hình đại diện của thành viên
Đại Thánh Thần Hỏa Hồng Kỳ Lân Bang Cầm Thú
Đại Thánh Thần Hỏa Hồng Kỳ Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.07.2013, 14:31
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 1446
Được thanks: 11782 lần
Điểm: 29.77
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Dễ dàng đến gần - Mặc Bảo Phi Bảo - Điểm: 51
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Đã hoàn rồi, chúc các độc giả ăn tết vui vẻ ^^

Chương 48: Một người tác thành (3).

Hàn Ninh rất bất ngờ ở Bắc Kinh qua tết âm lịch.

Mồng một đầu năm cũng là sinh nhật của cô.

Người khác đón giao thừa, nhưng đối với cô mà nói là chờ từng giây đến sinh nhật của mình, nhận đủ loại quà tặng, còn gần như có ba - bốn tiếng gọi điện thoại chúc mừng.die»n。dٿan。l«e。qu»y。d«on

Đương nhiên, trước đó, cô còn phải đứng đắn xem chương trình tết âm lịch cùng với ba.

Hàn Ninh luôn làm bộ nghiêm túc xem chương trình, sau đó lặng lẽ nhắn cho một tin nhắn, phần lớn là hài hước than phiền, chọc cho cô không nhịn được cười. Thời gian càng ngày càng đến gần mười hai giờ, cô cười nhìn anh một cái, chỉ cần qua mười hai giờ, chính là anh ở cùng với cô qua lần sinh nhật thứ nhất. Hàn Ninh lẳng lặng nhìn lại cô, tầm mắt hai người dính vào nhau, nỗ lực thật lâu mới tách ra được.

Trong lòng bàn tay cô rung lên, cầm lên liếc mắt nhìn, tin nhắn anh vừa gửi, lại khó được có lúc không hề trêu chọc nữa: Muốn quà tặng gì?

Muốn cái gì? Cô âm thầm cười, lặng lẽ gõ chữ: Nào có hỏi như thế, một chút bất ngờ cũng không có. Một chữ cuối cùng gõ xong, cô lại hoảng hốt cảm thấy đối thoại như vậy rất quen thuộc, ba năm trước đây ở Hồng Kông, Hứa Nam Chinh long đong mệt mỏi chạy tới, cùng trôi qua lần sinh nhật đầu tiên với bạn gái. Khi đó anh ấy đã từng hỏi như thế, mình cũng từng oán trách, vì cái gì không bất ngờ tặng chứ.

Nhưng mà bây giờ, cô mới cảm nhận được người hỏi câu này có tâm trạng thế nào.

Tay cô để ở trên mu bàn tay của Hàn Ninh, nhẹ nhàng cầm tay anh. Rốt cuộc cô có thể hiểu được, người nghiêm túc hỏi những lời này, là nghĩ muốn tặng một quà tặng tốt đẹp nhất. Cô để tay ở Hàn Ninh trên mu bàn tay, nhẹ nhàng cầm tay của anh.
di»ễn♡đàn♡l«ê♡quý♡đ»ôn.
Quà tặng cũng không quan trọng, quan trọng là người bên cạnh quan tâm đến mình.

Anh đang do dự, phỏng đoán mình thích gì, muốn cái gì

Ngoài cửa sổ đột nhiên vang lên một trận tiếng pháo nổ, lấn át tiếng ti vi.

"Được rồi, các con đi ngủ đi." Rốt cuộc mẹ cười mỉm mở miệng, nói: "Nhìn hai người các con cả đêm anh nhìn em, em nhìn anh, làm mẹ cũng không xem được trong ti vi thế nào."

Cô ngượng ngùng cười, lôi kéo Hàn Ninh rời khỏi phòng khách.

Bởi vì lễ mừng năm mới, dì giúp việc cũng không ở đây, chỉ còn lại hai người bọn họ và ba mẹ.

Hàn Ninh luôn siết chặt tay cô, đi qua hành lang không mở đèn, cầu thang trong bóng tối, cho đến khi đi vào phòng, anh mới bỗng nhiên ôm cô, hôn cô thật sâu.

Cô bị anh làm cho sợ hết hồn, trái tim đập thình thịch thình thịch loạn cả lên, bị anh hôn đến khó có thể chống đỡ, gần như muốn chạy trối chết. Thế nhưng anh lại giống như vĩnh viễn cũng sẽ không buông ra. Rốt cuộc khi anh buông cô ra, nhẹ giọng nói: "Sinh nhật vui vẻ."

Ngoài cửa sổ tiếng pháo nổ quá lớn, tiếng nói của anh thế nào cũng không nghe thấy.

Cô lại bỗng nhiên cười một tiếng, vươn tay tới trước mặt anh: "Quà tặng đâu?"

Anh im lặng nhìn cô, cô cũng mỉm cười nhìn anh.

Tình cảm trong mắt anh nồng đậm như vậy, trong nháy mắt kia thậm chí cô có loại ảo giác, cho là anh sẽ cầu hôn.

Nhưng cuối cùng anh chỉ cười cúi đầu, dùng cái trán đụng vào trên trán cô: "Ngày mai anh dẫn em đi ra ngoài, nghĩ xem muốn cái gì thì nói ra, trực tiếp mua tuyệt không do dự."

Cô có chút mất mát, nhưng vẫn bị anh chọc cười: "Dường như anh đang ở giai đoạn thất nghiệp."

Hàn Ninh cười: "Lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa*, nuôi em vẫn dư dả."

(Lạc đà gầy so ra còn lớn hơn ngựa: dù lạc đà có gầy gò, nhưng khung xương của nó vẫn lớn hơn con ngựa. Ý nói: dù gia đạo có sa sút trở thành gia đình bình thường thì so ra vẫn hơn những gia đình vốn đã bình thường.)

Hai người cười nói, ở trong tiếng pháo nổ không ngừng, đụng mặt, hôn nhẹ đối phương.

Anh nói: "Sinh nhật vui vẻ."

Cô 'ừm' một tiếng: "Anh đã nói rồi."

Anh nói: "Bỗng nhiên anh rất hâm mộ anh ta, có thể nhìn em từ nhỏ đến lớn, nhìn em từ một chút xíu đến lớn lên." Anh cầm tay của cô, nói tiếp: "Anh chỉ nghĩ đến bàn tay nhỏ nhỏ lúc em còn bé một chút, đã cảm thấy thật đáng yêu."

Cô ngẩn người, Hàn Ninh nói ‘anh ta’ là Hứa Nam Chinh.

Cô không ngờ rốt cuộc anh vẫn nhắc tới.

Kể từ khi ở chung một chỗ, cho tới bây giờ anh đều sẽ không cố ý nhắc tới anh ấy, nhất là quá khứ sớm chiều làm bạn của mình và Hứa Nam Chinh.

Sau đó anh không nói gì nữa, giống như cực kỳ mệt mỏi, chỉ cởi áo khoác rồi nằm ở trên giường ngủ thật say.

Ngày hôm sau khi tỉnh ngủ thì đã là hơn mười một giờ.

Cô mở mắt ra không thấy được anh, trên ghế sofa chỉ ném quần áo của mình, áo sơ mi và áo khoác của anh cũng không thấy bóng dáng, bao gồm anh cũng không có trong phòng. Giống như đột nhiên biến mất, không để lại bất cứ dấu vết gì.

Cô tìm điện thoại di động, rốt cuộc tìm thấy ở dưới gối anh, có một tin nhắn đã viết xong, im lặng nằm trên màn hình điện thoại:

"Tiếu Tiếu, ngày đó rượu thật nồng, nhưng anh vẫn chờ em trở về, nhìn em ngồi mấy tiếng ở dưới phòng khách. Anh nghĩ hẳn là anh đã sai rồi, cho tới nay, đều cho rằng chúng ta cũng sẽ có mười năm hai mươi năm hồi ức, thậm chí nhiều hơn. Mà anh quên tính toán thời gian của anh ta, nếu như chúng ta quen biết mười năm, thì em và anh ta cũng quen biết ba mươi ba năm. Tiếu Tiếu, sinh nhật vui vẻ, anh nghĩ anh có thể tặng cho em quà tặng tốt nhất, chính là tương lai của em và Hứa Nam Chinh."di●ễn‿đàn‿l●ê‿quý‿đ●ôn.

Anh để lại lời nói rất bình thản, không có bất kỳ chữ nào nói chia tay rời đi, nhưng người đã không còn ở đây.

Gọi điện thoại thì chỉ có âm thanh chờ đợi bình thản, không có người nào nghe máy.

Mặc kệ gọi bao nhiêu, đều không có người nào nghe máy.

Đây là lần đầu tiên Hàn Ninh chủ động rời đi, anh đã từng nói đàn ông chủ động một chút cũng không có gì, đã từng thế nào cũng không muốn buông tay.

Nhưng cô còn rất nhiều lời chưa nói ra.

Ở Lâm Thành đang có trận bão tuyết, sau giữa trưa giao thông tê liệt, khi mình nhìn xuyên qua thủy tinh phủ làn hơi nước, khi nhìn thấy anh thì vui mừng thế nào. Bắt đầu từ khi đó, chính mình và anh cùng bắt đầu, chân chính bắt đầu. Cho tới bây giờ anh đều biết mình yêu Hứa Nam Chinh, yêu thấm vào trong xương tủy, nhưng anh vẫn lần lượt ôm lấy mình, ấm áp kiên định yêu mình.

Mồ hôi lạnh không ngừng chảy ra, cô chỉ liều mạng tự nói với mình tỉnh táo lại gọi từng cuộc cho anh, vẫn không người nào nghe máy, càng không ngừng có điện thoại và tin nhắn gửi đến, đại đa số đều là các loại lời nói dí dỏm, chúc cô sinh nhật vui vẻ.

Dưới tầng đã có âm thanh chúc tết náo nhiệt.

Không khí tết luôn nồng nhiệt như vậy, thậm chí ba mẹ cũng không biết Hàn Ninh đã rời đi.

Cô ngồi ở trên sofa, trong đầu đều là tất cả biểu cảm cùng với lời nói của anh, bắt đầu từ sân bay Song Lưu, vẫn luôn có thể nghĩ ra biện pháp tìm được mình, giống như bỗng nhiên trở lại mấy năm trước, anh đột nhiên xuất hiện ở dưới lầu nhà mình, chuyện trò vui vẻ lừa gạt được điện thoại của mình. Cô giống như đột nhiên nghĩ đến cái gì đó, nhanh chóng gọi vài cú điện thoại, liên lạc với bạn học lấy chồng xa ở quân khu Nam Kinh.

Người bên kia nhận điện thoại còn cười hì hì, giễu cợt thọ tinh cô sao lại tìm đến mình vậy? Tiêu Dư cố gắng ổn định lại mong đợi to lớn, chỉ nói cô ấy giúp cô tìm điện thoại nhà của Hàn Ninh. Đầu tiên bên kia kinh ngạc kêu lên một tiếng, mới sâu kín cảm thán cô lại bắt cóc người con trai này rồi, rất nhanh đọc cho cô một số điện thoại.

Điện thoại vang lên hai tiếng, một người phụ nữ xa lạ nghe điện thoại.

Cô lễ phép khống chế âm thanh, nói: "Bác gái, Tết âm lịch vui vẻ." Mẹ của anh hẳn là rất kinh ngạc, đợi đến khi màn chào hỏi kết thúc, nghe cô muốn tìm Hàn Ninh, mới đột nhiên hỏi: "Khi ba Hàn Ninh đến Bắc Kinh giải quyết công việc thì Hàn Ninh có nói chuyện của hai con, giống như đã qua rồi.”

Cô không ngờ tới ngày hôm đó anh sẽ nói như vậy với ba của anh.

Giống như đã sớm có quyết định.

Cô hàm hồ chỉ nói không tìm được Hàn Ninh, cần phải nhờ đến bác gái để tìm được anh, cũng may mẹ anh ngoại trừ hơi kinh ngạc ra, vẫn rất nhanh đáp ứng muốn giúp cô gọi cuộc điện thoại này.

Cô biết Hàn Ninh hiếu thuận, nhất định sẽ không không nhận điện thoại của ba mẹ, cũng không dám nghĩ tới anh sẽ gọi điện thoại lại cho mình.

Chưa từng chịu đựng một ngày khó như vậy, nhưng mà hôm nay là mồng một đầu năm, còn là sinh nhật của mình, cô chỉ có thể ở lại dùng cơm tối với ba mẹ xong, lấy cớ nói muốn về nhà cho chó ăn, lái xe trở lại nhà.

Khi mở cửa thì chỉ có Tiếu Tiếu nhào lên, bên trong nhà không có bất kỳ ánh đèn nào.

Cả một ngày hôm nay anh không gọi điện thoại tới, cũng không có về nhà.

Đây chính là Hàn Ninh, đây mới là Hàn Ninh.

Người đứng trên núi tuyêt, ngậm lấy điếu thuốc khẽ hất cằm với mình, nói "khi chưa tới lúc kết hôn, chúng tôi vẫn rất tôn trọng tự do yêu đương." là Hàn Ninh.

Lần đầu Hứa Nặc thấy anh, vui mừng ở phòng bếp kêu loạn muốn báo cáo toàn quân là Hàn Ninh.

Người ôm mình bước qua sàn nhà đầy miểng thủy tinh, để nhẹ đến trên ghế sofa, công bố muốn chính cô ở trong phòng yên tĩnh cũng là Hàn Ninh.

Cô ôm con chó, ngồi ở trên ghế sofa nhìn ngoài cửa sổ.

Đêm hôm đó anh ôm lấy mình nói ‘anh cho là em sẽ không trở về nhà nữa’, là tuyệt vọng thế nào?

Điện thoại chợt rung lên, suốt cả một ngày vang lên liên tục cô đều đã tê dại, nhưng chỉ có tiếng chuông rung là của Hàn Ninh. Trong nháy mắt, nhịp tim cô như muốn dừng lại, tiêu hao tất cả sức lực.

Cô nhìn chằm chằm điện thoại thật lâu, lại bỗng nhiên phản ứng kịp, sợ anh biến mất lần nữa, vội cầm điện thoại di động để vào bên tai.

Trong điện thoại truyền đến một trận tiếng pháo nổ rất to, làm lỗ tai sinh đau.

"Tiếu Tiếu." Giọng nói của anh rất thoải mái: "Còn có lời tạm biệt cuối cùng gì muốn nói?"

Âm thanh trước sau như một, chỉ câu vui đùa giống hệt lúc bắt đầu, đã làm cho mũi cô trong nháy mắt chua xót.

Cô nói không ra lời, anh cũng không nói gì nữa.

Thời gian từng giây từng phút, tiếng pháo ngoài cửa sổ cũng càng ngày càng lớn, phải qua mười hai giờ.

Rốt cuộc cô mở miệng, rưng rưng cười nói: "Muốn ăn Cua Đồng*, mỗi lần đều là anh chưng, rốt cuộc muốn bao nhiêu thời gian, bỏ những gia vị nào cho tới bây giờ anh đều không nói cho em biết." Những chuyện kia chảy vào trong xương tủy quá nhiều, điều cô muốn nói cũng quá nhiều.

(*Cua Trung Quốc hay còn gọi là Cà ra, cua đồng Trung Quốc (Đại áp giải/cua cửa cống lớn, danh pháp khoa học: Eriocheir sinensis) là một loài cua nước ngọt thuộc hệ cua đồng có nguồn gốc từ Trung Quốc từ tỉnh Phúc Kiến và được du nhập vào Châu Âu, Bắc Mỹ nơi được xem là một loài xâm lấn. Cua này cũng du nhập vào Việt Nam do con người và xem loài này là loài có nguy cơ xâm hại)

Nhưng cô chân chính muốn nói là, không có anh cái gì em cũng không làm được, anh xem, ngay cả chưng cua cũng không làm được.

Thật lâu sau đó, rốt cuộc anh mới nói ra tiếng, lại có một chút giọng mũi nồng đậm: "Nấu nước nóng chờ anh, mười phút về đến nhà."

Vẫn luôn sẽ có một người, có lực hấp dẫn để bạn nhượng bộ vô điều kiện, tìm được người như vậy rất khó khăn, cho nên khi chúng ta gặp được, đều sẽ phấn đấu quên mình. Nhưng mà, có thể tìm được người luôn không ngừng thỏa hiệp với bạn, lại nói cũng dễ dàng.

Anh ấy không phải là người kiêu ngạo. Nhưng lại luôn thẳng thắn thừa nhận, anh ấy yêu bạn.

Cô nghẹn lại nói 'dạ' một tiếng, kêu tên của anh.

Chỉ mấy giây này thôi, khóe mắt đã tràn đầy nước.

"Sao vậy?" Anh cười, dịu dàng không che giấu được. "Không biết nồi ở đâu?"

"Em mới không đi phòng bếp." Cô nhẹ giọng nói: "Lái xe không cần quá gấp, em vẫn luôn ở đây."

Hàn Ninh nở nụ cười cười vài tiếng, có giọng mũi nhàn nhạt.

"Còn nữa." Cô hỏi anh. "Có chuyện, là về anh, mà trước đó em đã nói cho người khác biết rồi, anh có tức giận hay không?"

"Là cái gì? Nói nghe một chút."

"Ngày đó em nói cho Tiểu Hàng, em yêu Hàn Ninh." Cô nói cho anh biết: "Những lời này, không ngờ lại để cho người khác nghe được đầu tiên."

Đổi lại bên kia điện thoại im lặng trong thời gian dài.

"Em nói quá muộn." Anh bỗng nhiên nói một câu như thế.

Ngược lại Tiêu Dư sửng sốt.

"Anh nói, Tiếu Tiếu, em nói quá muộn rồi, tất cả những cửa hàng có thể mua chiếc nhẫn cầu hôn đều đóng cửa rồi." Hàn Ninh thở dài, cười nói: "Chờ anh trở lại."

Cô sẽ chờ Hàn Ninh trở lại, trở lại thành phố đã học đại học kia.

Vài năm sau, khi thời niên thiếu mình đuổi theo bước chân người khác kia, nhất định sẽ trở thành nhân tài kiệt xuất của toàn bộ ngành nghề lần nữa. Cô nghĩ, anh ấy luôn quá chói mắt, quá liều mạng. Có lẽ khi đó, anh ấy hoàn toàn che không được tất cả tin tức của mình, cô sẽ thấy rất nhiều tạp chí, rất nhiều tin tức, nhìn thấy anh mập hoặc là gầy.

Sau đó sẽ có người chỉ vào tên của anh, nói người này là lão đại sau lưng nghiệp vụ di động của Trung Quốc, là tướng môn hổ tử.

Có lẽ cô sẽ ở thời điểm ai cũng đều không biết, viết ra câu chuyện này.

Tiêu Dư nằm ở trên ghế sofa, nhớ tới đêm hôm đó, mình bởi vì chuyện của ông Hứa, khóc đến gần như không thở được. Có bóng người luôn ngồi ở bên giường, coi chừng mình, nửa đêm còn đánh thức, cho cô uống từng ngụm từng ngụm nước ấm.

Khi đó cô cũng đã biết, kết quả cuối cùng của câu chuyện, là tên Hàn Ninh.

-- Hết trọn bộ --

Tác giả có lời muốn nói:

Quyển sách này, ngừng gần một năm, rốt cuộc kết thúc hạnh phúc.

Về phần xuất bản, sẽ tùy duyên thôi.

Gặp《 một đời một kiếp 》nhé.

--- ------oOo---- -----


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn hoa hồng về bài viết trên: HoaHong11, Violet12358, conluanho, meomeo1993, pandainlove
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 65 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Cẩm Tiên, Google [Bot], Hcl_hcl, Nhungtran303, quinquin91 và 159 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 206, 207, 208

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

4 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

5 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

6 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 197, 198, 199

7 • [Huyền huyễn] Tam sinh tam thế Chẩm Thượng Thư - Đường Thất Công Tử

1 ... 40, 41, 42

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 33, 34, 35

10 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

11 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

12 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

13 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

14 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

15 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

17 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

20 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44



Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 244 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 258 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 311 điểm để mua Cún mắt nâu
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem sữa
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 285 điểm để mua Hộp quà cún xanh
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 232 điểm để mua Minie Bed
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 234 điểm để mua Cây dừa
đêmcôđơn: chúc mọi người vạn sự bình an. Tài vô lộc đến phúc duyên tràn đầy.
Từ Tâm: Chúc mọi người năm mới vui vẻ.
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 244 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 295 điểm để mua Cún mắt nâu
Lục Bình: ACC êm bị lỗi sếp ơi :hixhix: nó không chuyển trang được
cò lười: Box sưu dạo này vắng vẻ quá
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 385 điểm để mua Bướm Trắng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 597 điểm để mua Nhân Mã Nữ
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 217 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Máy giặt
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Lâu đài
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 310 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 265 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 226 điểm để mua Love Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 228 điểm để mua Heo nhào lộn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 337 điểm để mua Nhẫn đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 280 điểm để mua Chim xanh líu lo trước tổ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Rubik 3x3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Korean Girl 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 261 điểm để mua Cọp vàng lắc lư
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 373 điểm để mua Couple 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 201 điểm để mua Giường tình yêu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.