Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 44 bài ] 

Hồ ly truyện - Tuyết Tâm

 
Có bài mới 01.02.2016, 10:49
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 27.12.2015, 01:05
Bài viết: 202
Được thanks: 611 lần
Điểm: 16.87
Có bài mới Re: [Cổ đại - Huyền huyễn] Hồ ly truyện - Tuyết Tâm - Điểm: 35
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


NGOẠI TRUYỆN 2: NỖI LÒNG CỦA DIÊM VƯƠNG

Ta nhớ mãi mùa xuân ba vạn sáu ngàn năm trước, lúc ta còn là một con cóc có linh tính ngồi chồm hổm ngủ gật giữa một hốc bùn nhỏ dưới trần gian. Tiếng động rầm rầm của bước chân chợt vang lên làm ta giật mình hoảng sợ. Trong cơn hoảng hốt, ta nhảy ra khỏi hang, định lao xuống sông trốn. Không ngờ có một bàn tay tóm lấy ta giữa không trung, tiếp đó ta bị xốc ngược lại, ném vào một cái túi tối om. Giọng cười lảnh lót của một cô gái vang lên:

“Hạc Hạc, chàng xem, em bắt được con cóc này!”

Ta hoảng sợ cùng cực.

Một giọng nói êm ái khác:

“Tiểu Diệu, đừng nghịch.”

“Hứ, có phải chàng lại nghĩ em không biết nặng nhẹ, sẽ hại chết con vật vô tội này? Em chứng minh cho chàng thấy, em sẽ nuôi sống nó.”

Sau đó hình như cô gái giắt ta vào chỗ nào đó, ta bị xốc lên xốc xuống không ngừng. Cuối buổi chiều, ta chỉ còn là con cóc tàn hơi. Có ánh sáng soi vào trong túi, ta nhìn thấy một gương mặt đẹp đẽ tràn đầy nỗi xót thương. Chàng trai nói:

“Tiểu Diệu, con cóc sắp chết rồi.”

Ngoài miệng túi hiện ra gương mặt ngạc nhiên của cô gái, rất đẹp. Cô nói:
“Không được, nếu nó chết, chẳng phải em phạm tội sát sinh? Đã lén xuống trần mà còn sát sinh, phụ vương lại mắng em mất hu hu.”

Chàng trai dịu dàng nói:

“Không chết đâu. Ta nhỏ cho nó một giọt máu, thả nó xuống bờ Vong Xuyên. Sống tốt hay không là tùy duyên của nó, không liên quan đến em.”

Cô gái chợt nhổm người hôn đánh chụt vào má chàng trai, ta cũng cảm nhận một giọt chất lỏng ấm áp nhỏ lên người mình, sau đó toàn thân ta trở nên nóng rực. Bóng tối lại bao trùm, ta cũng chìm vào mê man.

Thời gian thắm thoắt trôi qua.

Hơn vạn năm sau, một phần nhờ gặp được quý nhân, một phần nhờ cất công tu luyện, ta đã nắm giữ chức Diêm Vương cai trị Minh giới. Đến lúc này, ta đã tường tỏ hai người đó là ai. Một là con trai của Thiên Long Vương, tên Bạch Hạc, một là con gái cả của Đông Hải Long Vương, tên Thương Diệu. Nói về họ, lại là một câu chuyện thật dài, thật dài.

Ta lên chức không lâu thì Thương Diệu bị giáng vào luân hồi. Ngày tiễn nàng ấy qua cầu Vong Xuyên, ta thở dài một hơi, hỏi:

“Bạch Hạc không đến tiễn tiên tử ư?”

Thương Diệu ngơ ngẩn nhìn ra giữa dòng Vong Xuyên, lặng lẽ nói:

“Bây giờ ta mới nhận ra, Bạch Hạc đã làm cho ta quá nhiều việc. Ta nợ chàng ấy nhiều như vậy, từ nay lại không thể bên cạnh chăm sóc cho chàng.”

Hai hàng nước mắt chảy dài, nàng quay sang hỏi ta:

“Diêm Vương, ngài nói xem, chúng ta còn có thể gặp nhau chăng?”

Ta cũng thấy lòng hơi chua xót. Nếu vạn năm trước không gặp phải hai kẻ số khổ này, ta có lẽ cũng chỉ là con cóc nhỏ ngồi ngơ ngẩn bên bờ ao đến hết quãng đời. Trong một vạn năm ấy, thế sự xoay vần, ma giới trỗi dậy, thần tiên lục đục, con người oán than. Ngay cả đôi thần tiên hồn nhiên quyến luyến ngày nào cũng đã trải qua biết bao chia ly, dằn vặt. Sau này Bạch Hạc được phong chức Bạch Sứ thần quân, uy nghi tận trời. Vì hắn luôn dốc lòng chấn chỉnh tiên giới, danh tiếng càng ngày cành trở nên lừng lẫy. Rồi sẽ có lúc không ai nhớ về mối tình thời trẻ dại này của Bạch Hạc, trên đời cũng vĩnh viễn không còn vị tiên tử tên "Thương Diệu" nữa.

Sau này ta cũng tìm hiểu ra, Thương Diệu vốn tính tình lỗ mãng, trong lúc vô tình đã thả ma thú làm hại nhân gian. Ta cũng không tưởng tượng nổi lúc ấy nàng ấy làm sao mà thả được ma thú, nhưng sau này trong lần luân hồi thứ mười chín, nàng ấy nhập ma, sau lại hồn phi phách tán trong trận chiến tiên ma hơn hai ngàn năm trước.

Lại làm khổ thêm một con ma thú phải tốn mấy ngàn năm nhặt nhạnh từng mảnh linh hồn đã vỡ vụn của nàng ấy.

Lại nhớ vạn năm trước, ta bắt đầu đánh cờ với Cổ Long Thần. Thỉnh thoảng ta cũng có nhắc tới chuyện xưa của hai vị “ân nhân” trước kia. Vì ít ai nhìn thấy chân thân của họ, nên việc một con rồng trắng mềm mại bốn vạn tuổi được thay thế bằng vị rồng đen to lớn oai nghiêm sống hơn chín vạn năm không hề gây chút chấn động nào. Chỉ có ta biết rõ, vị “Bạch Hạc” trước mắt này nào có vẻ hiền lành chân chất của Bạch Hạc thật vốn đã tan biến vào cõi mây. Dù thuộc dòng dõi thần tộc đã suy tàn, vẻ nghiêm trang trầm tĩnh nhưng cũng đầy nét tùy hứng của hắn khiến ta có cảm giác vừa kính nể vừa gần gũi. Một thần, một tiên bầu bạn cũng được vạn năm. câu chuyện chỉ xoay quanh những thứ vặt vãnh thường ngày. Hơn bốn trăm năm trước, ta vừa cười tủm tỉm vừa nói:

“Thần quân, cuối cùng cũng tới lúc người chịu tình kiếp rồi.”

Bạch Hạc cũng tủm tỉm:

“Thiềm Yêu, khi ta quay lại, tốt hơn đừng để ta nhớ lại những chuyện vớ vẩn đó.”

Ta vội nói:

“Dĩ nhiên, dĩ nhiên. Nhưng ngài cũng nên nhớ là kịch bản tình kiếp do Ti Mệnh viết chứ không liên quan tới ta. Mà ai cũng biết Ti Mệnh là kẻ sến súa thế nào rồi đó.”

Gần ba trăm năm trước, ta hỏi:

“Thần quân, theo người, nàng Thương Du liệu có biết chuyện giữa Bạch Hạc thần quân và cô cô của nàng ấy ngày trước? Ta thấy tính tình của hai người họ cũng có chút giống nhau.”

“Bạch Hạc” mỉm cười, ăn mất một quân cờ của ta:

“Thiềm Yêu, tiên giới vốn nhỏ bé. Chỉ có tiên nhân các ngươi nghĩ là nó huyền ảo rộng lớn mà thôi.”

Ta nói:

“Vị tiên sen trong vườn của ngài không đủ hồn phách, lại không có tên trong sổ tên của Tiên giới. Ngài nghĩ ta có nên điều tra một chút không?”

Mắt “Bạch Hạc” hơi xao động, hắn nói:

“Ngươi là Diêm Vương, nếu đó là nghĩa vụ thì nên làm”.

Ta nói:

"Theo ta quan sát, nàng ấy đang rất yếu. Tạm thời ngài nên đưa nàng ấy tới chỗ vắng vẻ, linh khí dồi dào để duy trì hồn phách được ổn định."

Ta vốn nghi ngờ nàng ấy chính là mảnh hồn bị mất của tiểu hồ ly tím con gái Hồ Vương, không ngờ sau đó không lâu sự thật chứng minh, suy luận của ta là đúng.

Lại qua một trăm mấy mươi năm. Ta ngồi trong thần động tối om, than thở:

“Thần quân, tuy người thuộc thần tộc, sức mạnh phi thường, nhưng lấy máu thịt của mình tạo ra thần thú sẽ làm suy giảm không ít thần lực của người.”
Bạch Hạc hơi mỉm cười:

“Thiềm Yêu, người chịu khổ là ta lại không nói gì. Người từ khi nào lại thích cằn nhằn vậy?”

Ta thở dài. Nếu không phải vì Lão Thái Thần Quân vớ vẩn đã ngủm mấy đời đó tiên đoán rằng số mệnh Bạch Hạc gắn liền với Thiên Long mệnh, Cổ Long cũng đâu phải vướng chân vào mớ bòong boong này mà gánh chịu bao nhiêu gánh nặng của tiên giới hỗn lọan.

Như đóan được suy nghĩ của ta, Bạch Hạc gật gù:

“Nếu ngày đó Tĩnh Khê không đến tìm, ta vẫn còn là con rồng ngủ gật trong hang này. Haha!”

Ta khổ não xoa trán:

“Thần quân cần phải bế quan thêm vài chục năm nữa mới có thể ra ngoài. Nếu không thần cốt sẽ bị ảnh hưởng.”

Bạch Hạc nói:

“Không biết đứa học trò nhỏ của ta thế nào rồi. Tiếc là thần thú Lam Vân đã lạc quá sâu vào ma giới, nếu không ta cũng không đến nỗi không bắt được nó, phải lấy máu thịt mình ra cứu vãn.”

Nhớ ngày trước, vị thần quân này có tình ý sâu đậm với một tiểu hoa tiên không đủ hồn phách. Nàng ấy chết, hắn lại điên cuồng đuổi theo thần thú Lam Vân vào tận sâu trong lòng ma giới, đến nỗi suýt nữa đánh mất bản thân mình. Nhưng khi tìm lại đuợc nàng ấy dưới một hình hài khác, không hiểu sao thái độ của hắn đột ngột thay đổi, hòan tòan không còn chút tình cảm say mê lưu luyến khi xưa. Ta suy nghĩ mãi, mới rút ra kết luận, phải chăng hắn xem cô bé tiểu hồ ly như con gái của mình và tiểu hoa tiên? Nếu điều này là đúng, ta cảm thấy mình có trách nhiệm đánh tan cái suy nghĩ lệch lạc của vị thần lệch lạc này. Ai bảo ta là con cóc nhờ máu tiên mà một bước thành Diêm Vương. Thử nghĩ một chút xem, Cổ Long hiện tại là thế thân của Bạch Hạc, còn cô bé tiểu hồ ly từng tiếp xúc với một mảnh hồn của Thương Diệu lúc nàng ấy hồn phi phách tán. Đối với hai tiên nhân mệnh khổ kia, ta đã chẳng thể gíup đỡ gì. Nhưng việc những kẻ kế thừa họ, lão già này chắc cũng phải tốn chút công sức rồi.

Chưa kể, duyên phận của họ cũng rất có thể bắt đầu từ ta mà ra.

Hồ Hậu còn có lúc hỏi riêng ta:

"Diêm Vương, con gái ta phải chăng là Long Nữ Thương Diệu chuyển thế?". Vì vậy nên mới dây dưa với Bạch Hạc không thôi.

Ta không phủ nhận, nhưng ta cũng không thể nói rằng mối duyên này nào phải của đôi thần tiên đã hồn phi phách tán kia.

Kiếp nạn của Cổ Long sắp tới, ta như ngồi trên đống lửa. Nhưng vị thần cứng đầu này nhất quyết không nhận ý tốt của ta. Nếu hắn không qua khỏi, tiểu hồ ly có đau lòng không? Bởi Hồ Vương với ta cũng có chút giao tình, ta cũng không mong muốn cô bé con này chịu quá nhiều đau khổ. Ta nhớ rằng tiểu hồ ly cũng còn thiếu một nửa tình kiếp, nếu Cổ Long không qua khỏi, ta sẽ đành dùng cớ này xua cô bé vào luân hồi để giảm bớt đau thương.

Lại thêm con trai Đông Hải Long Vương vừa uống máu Cổ Long, đang trong thời gian hôn mê chờ hồn phách hồi phục. Lão già Thương Ngân đó xin ta cho hắn vào luân hồi một thời gian để hồn phách không bị mục nát giữa giấc ngủ dài. Ta cũng chẳng tán thành lí lẽ của lão lắm, nhưng thân là Diêm Vương, được chỗ bạn cờ lâu năm nhờ cậy cũng khó chối từ.

Tiên giới hỗn loạn này toàn làm đau đầu lão già là ta.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hana Crazzie về bài viết trên: Canh Hoa Anh Dao, Nam Cung Hiên, Ramie
     

Có bài mới 02.02.2016, 09:26
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 27.12.2015, 01:05
Bài viết: 202
Được thanks: 611 lần
Điểm: 16.87
Có bài mới Re: [Cổ đại - Huyền huyễn] Hồ ly truyện - Tuyết Tâm - Điểm: 23
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


CHƯƠNG 12

Ta đang mơ màng ngủ thì tiếng thét xé toạt màn đêm của Tiểu Cầm vang đến tai. Tiếp đó là tiếng bước chân rầm rập. Ta nhổm dậy, hơi đanh giọng hỏi:

“Tiểu Cầm, lại có chuyện gì?”

Con hổ yêu ngoe nguẩy cái đuôi, liến thoắng nói:

“Chủ nhân, có tiên nhân tới núi Thượng Linh Tây đòi bắt yêu quái. Bọn tiểu yêu ở đó bị đánh cho tơi tả rồi, chủ nhân mau mau đến cứu mạng!!!”

Ta khoác vội chiếc áo choàng trắng, cưỡi mây xông về phía ngọn núi phía tây. Chưa tới nơi, ta đã bị chướng khí mù mịt làm cho cay mắt. Lúc này ta mới nhận ra, tình thế đã bị đảo ngược tự bao giờ.

Ta hô vang:

“Dừng tay!”

Một con sư tử trắng to lớn nhảy ra trước mặt ta, giọng đầy tức tối:

“Tiên cô, ta vừa thay người xử lý cái tên tiểu tiên không biết sống chết này. Hừ! Dám đến địa phận Tử Ly tiên cô cai quản mà gây sự, thật chẳng biết sống chết mà.”

Ta xua tay cho hắn lui, có chút dở khóc dở cười. Kẻ ngoài mà nghe thấy lời này, có khi nghĩ ta là đại vương của bọn yêu quái vùng Thượng Linh. Ta vạch lá bước đến chỗ vị nam tiên người đầy bùn đất đang nằm cuộn tròn trên khoảng đất trống giữa rừng. Xung quanh không có chút bóng dáng của những tiểu yêu ồn ào. Ta nhẹ nhàng nói:

“Tiên hữu có chỗ không biết, vùng Thượng Linh này nằm trong vòng bảo hộ của Thiên đình.”

Mấy ngàn năm trước, Tiên giới ký hiệp ước hòa bình với Yêu giới nhằm tập trung chống lại sự bành trướng của Ma giới. Nhưng trong tư tưởng của đa số con người và một số thần tiên, yêu và ma luôn gắn liền với nhau. Trước nhiều sự việc tiên nhân truy sát người của yêu giới, Yêu Hoàng Cảnh Châu ra tối hậu thư yêu cầu Thiên đình phải chấm dứt ngay tình trạng này. Sau nhiều lần bàn bạc, phương án “sứ giả tiên yêu” được đề ra. Tại những vùng đất giáp ranh giữa yêu giới và tiên giới, sẽ có những vị sứ giả có pháp lực cao cường của cả hai giới trấn giữ nhằm ngăn cản xung đột yêu – tiên.

Hai mươi năm trước, ta xin với Vương Mẫu được làm một trong số mười hai sứ giả nhiệm kỳ này.

Vị tiểu tiên xui xẻo khó nhọc đứng dậy, cúi đầu chào ta rồi cưỡi mây rời đi. Ta trông theo bóng hắn rời đi, ngẩn người . Đã hai mươi năm không về nhà, ta dường như đã trở thành một phần của nơi núi rừng hoang dã đầy yêu khí. Ta từng nghĩ, mình vốn đã quen với sự tĩnh mịch này. Nhưng sâu trong nội tâm, ta vẫn muốn lúc quay đầu lại, được nhìn thấy động hồ ly ấm áp mà ta hằng quen thuộc từ lúc được sinh ra.

Tiểu Cầm, con hổ yêu cái mà ta nhận nuôi từ lúc mới tới đây, không biết từ khi nào đã đạp lên lá cây đi qua lại mấy vòng trước mặt ta. Ta nói:

“Tiểu Cầm, ngươi làm ta chóng mặt.”

Nó bĩu môi:

“Chủ nhân, có một tiên nam khác tới gặp người, đang ở Điện Lưu Ly kìa.”

Ta quay trở về, gặp được một vị tiên rất quen mắt. Người đó nói:

“Tử Ly sứ giả, ta đến thay thế cô.”

“Nhiệm kỳ của ta còn ba mươi năm nữa mới hết.” Ta ngạc nhiên nói, nhận ra đây chính là vị tiền nhiệm của mình. “Người có lệnh của Thiên đế chăng?”

Người đó đưa ra lệnh bài, cười bảo:

“Nhận được nhờ cậy, mong sứ giả sớm về nhà”.

Ta nhớ ra, hai mươi năm trước, mẹ ta vì quyết định của ta mà giận ta mấy tháng trời. Đến lúc ta rời nhà, bà cũng không ra tiễn. Cha ta không phản đối, nhưng giọng đầy bùi ngùi:

“Vì cớ gì phải tự làm khổ mình? Đến nơi xa xôi đầy yêu khí, đứa con gái chưa bao giờ chịu khổ như con có chịu đựng được không?”

Bây giờ nghĩ lại, có lẽ cha ta nói đúng. Ta đã sợ nỗi cô độc này đến tận xương tủy rồi.

Lúc về tới động hồ ly, ta có cảm giác như đứa trẻ vừa từ chuyến đi chơi xa đầu tiên trở về. Mẹ ta vẫn đứng ở cửa động đón ta, tuy ánh mắt bà tràn đầy oán trách. Ta lao đến ôm chầm lấy bà, lúc này cả hai cùng bật khóc. Mẹ ta nói:

“Con gái hư, tưởng con không biết đường về.”

Ta dụi dụi vào áo mẹ, cảm thấy mình yếu đuối hơn bao giờ hết. Cứ nghĩ mình đã trưởng thành, cứ nghĩ mình đã chai sạn sau bao nhiêu sóng gió, nhưng khi sà vào lòng mẹ, ta có cảm giác mình vẫn là tiểu hồ ly nhỏ bé cần được che chở, yêu thương.

Một tiếng tằng hắng vang lên, cha ta bước nhanh đến, đôi mắt tràn đầy vẻ vui mừng. Sau lưng ông, Diêm Vương gia cũng đủng đỉnh tiến lại. Chờ cơn xúc động của cả nhà ta trôi qua, Diêm Vương cười nói:

“Tiên tử, chào mừng cô trở về. Thực ra việc nhiệm kỳ của cô bị rút ngắn có liên quan tới ta.”

Cha ta nói:

“Lần trước hồn ngọc của con bị chia đôi, chỉ có một nửa hồn phách trải qua tình kiếp thứ ba. Vì vậy con vẫn còn nợ một nửa tình kiếp. Diêm Vương nói tình kiếp cũng có hạn của nó, nếu trong vòng một năm con không đi lịch kiếp thì sẽ ảnh hưởng tới tu vi.”

Ta nói:

“Diêm Vương gia, chẳng lẽ Tử Ly phải chia đôi hồn phách để đi lịch kiếp lần nữa?”

“Không phải như vậy. Dĩ nhiên hồn phách của tiên tử vẫn nguyên vẹn, chỉ là mức độ của tình kiếp được giảm đi một nửa mà thôi.”

Mẹ ta nói:

“Nhắc tới lịch kiếp, đứa trẻ Thương Diệp kia cũng vào luân hồi được gần năm mươi năm, cũng qua được một kiếp rồi.”

Diêm Vương vuốt chòm râu thưa, gật gù:

“Đúng vậy. Biết đâu tiên tử và cậu ấy lại gặp nhau.”

Ta hết nhìn sang mẹ ta, lại nhìn sang Diêm Vương gia, có chút cảm giác bất an.
Sau đó, cũng như lần lịch kiếp trước, Diêm Vương cùng cha mẹ ta tiễn ta tới cầu Nại Hà. Ta dứt khoát uống hết chén canh quên của Mạnh Bà, lơ đễnh nhìn ra dòng Vong Xuyên. Dòng nước đen sâu thẳm cuộn xoáy khiến ta nhớ tới vài trăm năm trước, chính mình trầm luân trong bể tình, bị yêu yêu hận hận của cõi trần gian đeo đuổi không dứt. Cố nén cảm giác chua xót cồn cào quen thuộc đang ập đến, ta quay sang hỏi mẹ ta:

“Sư phụ của con sống có tốt không?”

Mẹ ta đứng bên kia cầu im lặng nhìn ta, vờ như không nghe thấy. Ta quay sang cha ta, ông cũng lặng im. Lúc ta bị cuốn vào cửa luân hồi, chợt thoáng nghe giọng Diêm Vương vẳng lại từ chỗ xa xăm:

“Thiên giới vốn đã không còn Bạch Hạc thần quân nữa rồi.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hana Crazzie về bài viết trên: Canh Hoa Anh Dao, Ramie, Đậu Phộng
     
Có bài mới 02.02.2016, 11:36
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 27.12.2015, 01:05
Bài viết: 202
Được thanks: 611 lần
Điểm: 16.87
Có bài mới Re: [Cổ đại - Huyền huyễn] Hồ ly truyện - Tuyết Tâm - Điểm: 25
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


CHƯƠNG 13

Ta hấp háy đôi mắt lèm nhèm, nghiêng đầu về phía cửa sổ. Bầu trời cũng lèm nhèm như đôi mắt của ta.

Hôm nay ta dậy sớm.

Tiểu Cầm lấy nước cho ta rửa mặt. Ta hí hửng leo xuống giường, mặc quần áo rồi xông ra ngoài.  Ra đến cửa, một tiếng thét the thé vang lên:

“Tiểu Trư Trư! Muội có mắt không hả!”

Lúc này ta đang ngã ngồi trên đất, bật đứng dậy xoa xoa cái mông đau, chống nạnh quát lại:

“Huynh mới không có mắt. Mới sáng sớm mò đến trước của phòng con gái làm gì hả?”

Ca ca song sinh Tiểu Diệp Diệp của ta xoa cái trán bị cửa đập, mặt tối lại:

“Bà bà bảo ta tới gọi muội đi ăn sáng.”

“Không cần.” Ta nghênh ngang nói, bước luôn ra ngoài.

Ca ca vừa định chặn lại thì đã bị Tiểu Cầm bế bổng lên. Nàng vừa kẹp đôi chân ngắn tủn đang giãy giụa của ca ca vừa nói:

“Tiểu thiếu gia thật đáng yêu, để ta bế thiếu gia đi ăn sáng nhé. Tiểu thư đã ăn rồi.”

Vừa nói nàng vừa nháy mắt với ta. Ta cười thầm, nhóc con, ca ca làm sao đấu lại tiểu Cầm Thú vô địch của ta. Haha.

Nửa canh giờ sau đó, ta ngồi chồm hổm trên bờ tường, hết ngó trái lại ngó phải, lòng đầy hồi hộp. Nhác thấy vạt áo đen lướt qua, ta nhắm mắt nhảy xuống.

Thịch.

Ta rơi vào vòng tay êm ái đúng như mong đợi. Quá đắc ý, ta cười phá lên. Một ngón tay cốc lên đầu ta, tiếp theo đó là giọng nam trầm đục đầy trách cứ:

“Cô bé ngốc. Nhảy như thế sẽ gãy tay đấy!”

Ta ôm lấy cổ người mới đến, cười toe toét:

“Có Tĩnh Long ca ca ở đây, Tiểu Trư Trư làm sao mà gãy tay được!”

Người đó nói:

“Phải gọi là thúc thúc”.

Ta phồng má:

“Tiểu Cầm nói chỉ những người có râu mới phải gọi là thúc thúc thôi.”

Người đó nhăn trán đầy vẻ bất đắc dĩ. Sau đó ta được thả xuống đất, đứng chưa tới thắt lưng hắn. Ta chun mỏ, giơ hai tay lên: “Bế, Tiểu Trư Trư muốn ca ca bế cơ.”

“Muội đã sáu tuổi tuổi rồi.”

Ta chuyển sang chế độ “đôi mắt long lanh”:

“Bế, muội muốn được bế, Tĩnh Long ca ca…”

Ta cố ý kéo dài giọng, vì mỗi lần ta gọi như vậy, hắn không bao giờ chối từ ta bất cứ điều gì.

Tĩnh Long bế ta đi dạo phố, mua cho ta rất nhiều bánh kẹo ngon. Hắn hỏi:

“Ca ca Diệp Diệp có ăn hiếp muội không?”

“Không có.” Ta vừa ngồm ngoàm vừa nói. “Tiểu Cầm lúc nào cũng quấn lấy ca ca không buông, ca ca không có thời gian đi phá Tiểu Trư Trư đâu.”

Sau đó ta thấm mệt nên ngủ quên lúc nào không hay. Lúc ta tỉnh dậy đã thấy mình nằm trên giường, Tĩnh Long ngồi cạnh bên với ánh mắt dịu dàng. Ta kéo kéo tay áo của hắn, mơ hồ hỏi:

“Tĩnh Long ca ca, khi nào người quay lại chơi với Tiểu Trư?”

Hắn vén tóc cho ta, khẽ nói:

“Khi nào ca ca sắp đến sẽ bảo chuồn chuồn đến báo tin cho muội.”

“Không được.” Ta bướng bỉnh nói. “Tĩnh Long ca ca càng ngày càng ít tới thăm Tiểu Trư. Lúc Tiểu Trư còn nhỏ xíu, ngày nào người cũng tới. Nhưng dần dần là ba ngày, mười ngày, một tháng, ba tháng. Ca ca không còn thương Tiểu Trư nữa.”

Tĩnh Long thở dài, cúi người hôn lên trán ta. Sau đó ta không biết gì nữa.

Sáu năm trôi qua, Tĩnh Long ca ca chưa một lần tới thăm ta.

Tiểu Diệp buồn chán vẽ mấy vòng lên nền đá, đoạn quay sang hỏi ta bằng giọng vịt đực ồm ồm:

“Tiểu Trư, muội lại ngồi ngẩn người gì vậy?”

Ta nói:

“Muội đang cố gắng thu hết phong cảnh hùng vĩ này vào tầm mắt. Khi về muội có thể vẽ một bức tranh thật đẹp để tặng bà bà.”

Hai người bọn ta đang ngồi trên một mỏm đá lớn hướng về phía thung lũng bên dưới. Ánh hoàng hôn đỏ rực phía chân trời khiến cho khung cảnh trước mắt đẹp đẽ không tả nổi. Mỏm đá này cách khá xa biệt viện nơi bọn ta đang ở. Không ai biết bọn ta chạy lên đây, vì Tiểu Diệp muốn tự mình tìm một phương thuốc quý làm quà mừng thọ cho bà bà. Ta nói:

“Ca ca, rơi xuống dưới thì sẽ thế nào? Có chết không?”

Tiểu Diệp hơi rùng mình, quát: “Muội nói vớ vẩn gì đó?” Đoạn làm điệu bộ trèo xuống.

Nhưng đường đi xuống núi không đơn giản như lúc đi lên. Hai người bọn ta bị lạc. Không biết lần thứ bao nhiêu, Tiểu Diệp vạch một sợi dây leo, hai má ướt nhẹp, giọng nói chắc nịch:

“Chắn chắn là hướng này. Chúng ta sắp xuống núi được rồi.”

Ta nhìn lên vầng trăng đã lên cao, giật giật tay áo ướt sũng mồ hôi của ca ca:
“Huynh có nghĩ chúng ta nên đốt lửa hay kiếm chỗ nào nghỉ ngơi không? Muội mệt và lạnh quá, trời lại tối nữa.”

Tiểu Diệp giương môi định mắng ta, nhưng ngay lúc đó tiếng sói tru vang lên. Bọn ta co rúm người. Ca ca ôm lấy ta, khẽ nói: “Đừng sợ.”

“Muội không sợ.”

Trong đầu ta thoáng qua hình ảnh người thanh niên áo đen, đôi mắt sáng ngời đang mỉm cười nhìn ta. Từ lúc ta hiểu chuyện, người đó vẫn luôn bên cạnh che chở, bầu bạn với ta, y như ca ca lúc này.

Không gian rơi vào tĩnh lặng, Tiểu Diệp hắng giọng nói:

“Tiểu Trư, ca nghĩ chúng ta vẫn nên tìm đường xuống núi thì hơn.”

“Được”.

Bọn ta lần mò trong bóng đêm, cố tìm đường thoát thân. Nhưng bỗng ta bước hụt vào khoảng không, cảm thấy toàn thân chao đảo rồi lăn nhào xuống dưới. Trời đất quay cuồng, ta nghe giọng ca ca thét gọi tên mình, nhưng chính ta cũng không biết chuyện gì đang xảy ra. Đến lúc định thần lại, ta đã nằm bẹp trên nền đá cứng, toàn thân đau đớn rã rời, cũng không nhúc nhích nổi. Ta yếu ớt gọi ca ca, nhưng xung quanh chỉ có tiếng ếch nhái đầy ma quái.

Ta chỉ biết khóc thút thít vì tuyệt vọng.

Một bàn tay lạnh ngắt chợt chạm vào má ta, khiến toàn thân ta run rẩy. Tiếp đến giọng cười nhẹ vang lên:

“Cô bé ngốc, lần này thực sự gãy xương rồi.”

Cảm giác sung sướng tê rần lan ra khắp người ta như bông hoa héo khô đang được dòng suối mát dịu tưới lên. Lần này, toàn thân ta run rẩy vì vui sướng. Ta lắp bắp:

“Tĩnh… Tĩnh Long ca ca...”

Bàn tay của Tĩnh Long bắt đầu kiểm tra vết thương của ta. Càng ngày đau đớn trên toàn thân của ta càng giảm bớt. Một lúc sau ta đã ngồi dậy được. Ta ôm chầm lấy Tĩnh Long, khóc nức nở:

“Ca ca đi đâu suốt mấy năm qua vậy? Muội nhớ ca ca chết đi được. Hu hu!!!”

Tĩnh Long yên lặng không nói, chỉ nhè nhẹ vỗ lên lưng ta. Chúng ta ôm nhau như vậy suốt cả một đêm.

Sáng hôm sau, ta thức dậy trong căn phòng ấm áp của mình. Tiểu Cầm ngồi cạnh giường, siết chặt chiếc khăn ướt nhẹp, thấy ta tỉnh dậy thì cười méo xệch như đang khóc. Ta nghiêng đầu thì thấy Tiểu Diệp ngủ say cạnh bên ta, đầu còn quấn băng trắng rớm máu. Điều này khiến ta ngạc nhiên, vì từ lúc ba tuổi, hai anh em chúng ta đã ngủ riêng. Sau này ta mới biết, lúc mọi người tìm được ta, Tiểu Diệp cứ ôm riết lấy ta không buông, vì vậy đại phu đành băng bó cho hắn rồi để hắn lại trong phòng của ta.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hana Crazzie về bài viết trên: Canh Hoa Anh Dao, Ramie
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 44 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

2 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

3 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

4 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

5 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

9 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

10 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

11 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

13 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

15 • [Hiện đại] Bảy năm vẫn ngoảnh về phương Bắc - Ân Tầm (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

16 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

17 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1153

1 ... 141, 142, 143

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 200, 201, 202

19 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Anh hai Boss đừng nghịch lửa - Cửu Trọng Điện

1 ... 48, 49, 50



Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 312 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 339 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 248 điểm để mua Couple Bear
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 244 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Giỏ gấu tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 259 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 226 điểm để mua Kem dâu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 364 điểm để mua Xe buýt tình yêu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 328 điểm để mua Mashimaro học yêu
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 278 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 316 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 300 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 433 điểm để mua Lá may mắn
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 468 điểm để mua Tách trà xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 234 điểm để mua Giỏ đôi gấu trắng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 242 điểm để mua Cung Bảo Bình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 333 điểm để mua Tiên xanh
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 450 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 417 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 396 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 364 điểm để mua Mề đay đá Citrine 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 444 điểm để mua Dây chuyền đá ruby
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 501 điểm để mua Mèo trắng gãi đầu
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuột đu dây
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 386 điểm để mua Thần lửa
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 250 điểm để mua Sao đổi màu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 328 điểm để mua Cỏ ba lá
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 358 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 244 điểm để mua Ma bí

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.