Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 65 bài ] 

Dễ dàng đến gần - Mặc Bảo Phi Bảo

 
Có bài mới 31.01.2016, 15:01
Hình đại diện của thành viên
Đại Thánh Thần Hỏa Hồng Kỳ Lân Bang Cầm Thú
Đại Thánh Thần Hỏa Hồng Kỳ Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.07.2013, 14:31
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 1446
Được thanks: 11782 lần
Điểm: 29.77
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Dễ dàng đến gần - Mặc Bảo Phi Bảo - Điểm: 46
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 31: Gặp lại ở tả ngạn (1)

(La Rive Gauche tức Tả ngạn Paris là khu vực bờ nam sông Seine trong thành phố Paris. Tả ngạn Paris ví liên hệ với nghệ sĩ và sinh viên, không chỉ là một khu vực địa lý mà là cả một lối sống phóng khoáng và thời trang tân thời.)

Trận bão tuyết này, rất nhiều lộ trình đến trễ.

"Toàn bộ đường cao tốc đều bị phủ kín, mạng lưới xe buýt hoàn toàn tê liệt, hơn ba trăm tuyến đường xe buýt cũng chỉ duy trì số ít còn vận hành." Tiêu Dư phiên dịch tin tức cho Hàn Ninh, lại tập trung nghe một lát, đến cuối cùng lên tiếng. "Sân bay De Gaulle đóng một giờ, Olli cũng đóng nửa giờ, bạn học Hàn, ngay cả Tháp Eiffel cũng đóng, chúc mừng anh, gặp phải thiên tai rồi."

Hàn Ninh vốn đã trả phòng, để bay chuyến buổi tối.

Nhưng nếu đã trả, sẽ khó khăn khi dưới loại thời tiết này tìm được nơi ở thích hợp. Bọn họ tìm rất nhiều nơi, đều ngập đầy khách, cuối cùng hai người chỉ có thể đi bộ về nhà cô.

"Tôi thật sự là có mệnh thiên tai." Hàn Ninh đạp tuyết đọng xuống, thuận miệng nói. "Tháng năm ở khi Tứ Xuyên xảy ra động đất, mạng di động tê liệt toàn tuyến, chỉ có thể mang theo cả tổ kỹ thuật vào khu vực gặp nạn. Không ngờ vừa qua khỏi mấy tháng tốt lành, đã đụng phải tuyến đường giao thông ở đây tê liệt, cũng may, cái này không thuộc quyền quản lý của tôi."

"Anh cũng đi khu vực chấn động?" Cô nhớ lại Hứa Nam Chinh.

Anh ‘ừ’ một tiếng rất nhạt.

Hai người cũng không muốn nói quá nhiều về vụ tai nạn kia, đạp tuyết đọng gần mười centimet đi về phía trước.

Sau một lát, anh mới hỏi một câu: "Khu mấy?"

"Khu sáu, rất gần."

Hàn Ninh kinh ngạc nhìn cô: "Một nơi tốt."

Cô dở khóc dở cười: "Quả thực tốt, tả ngạn Paris, nghe rất ít tiền nhỉ?"

Anh bị nét mặt của cô chọc cười: "Xem ra cô rất hận loại cách nói này."

"Đều có nguyên nhân cả." Cô cười giải thích. "Khi còn bé tôi đã ở nơi này, lúc trở về mới lưu hành tình tiết ít tiền vừa rồi, khắp nơi đều có ‘tả ngạn’ quán cà phê, ‘tả ngạn’ tiệm sách. Tôi nói trước kia tôi ở tả ngạn, rõ ràng nói là vị trí địa lý, nhưng tôi vẫn bị vô số người khinh bỉ."

Hàn Ninh suy nghĩ một chút, cũng cười: "Thật giống như tôi trước kia có một bạn gái, nick name gọi là ‘tả ngạn’. Khi đó tuổi còn nhỏ, cảm thấy ‘tả ngạn’ đại biểu cho văn hóa Thánh Địa (1), Rousseau(2), Voltaire(3). . . . . ." Tiêu Dư cười ha hả: "Đúng vậy đúng vậy, còn có Marie Cuirie, người có văn hóa nhất định phải ở chỗ này uống cà phê, nói chuyện triết học."

(1: Thánh địa phật giáo.

2: Jean-Jacques Rousseau (1712 - 1778), sinh tại Geneva, là một nhà triết học thuộc trào lưu Khai sáng có ảnh hưởng lớn tới cách mạng Pháp 1789, sự phát triển của lý thuyết xã hội, và sự phát triển của chủ nghĩa dân tộc.

3: François-Marie Arouet (1694 -1778), nổi tiếng qua bút hiệu Voltaire, là một đại văn hào, tác giả, bình luận gia, nhà thần luận và triết gia người Pháp. Không những thế, ông cũng viết thơ)

Hàn Ninh nháy mắt, trên lông mi đã có tầng tuyết: "Đúng vậy, khi đó cảm thấy cô gái kia thật có văn hóa, sau lại mới phát hiện cô gái kia không phải cả ngày than thở quên mất cái này, chính là than thở năm tháng, quả thật là một Lâm Đại Ngọc phiên bản hiện đại."

Hai người liếc mắt nhìn nhau, cũng cười đến không ngừng được.

Lúc về đến nhà, Tiếu Tiếu chợt xông ra, Tiêu Dư ngồi chồm hổm xuống, nhỏ giọng nói đùa, đây là anh Hàn Ninh. Vẻ mặt Hàn Ninh đờ đẫn, buồn cười lại không dám cười, cho đến khi rất tự động tự phát ôm lấy con chó giúp cô, mới thở dài một câu: "Đại Tiếu Tiếu, Tiểu Tiếu Tiếu, đa tạ chứa chấp."

"Theo như tiền phòng đắt tiền nhất, tính mỗi ngày." Tiêu Dư nói đùa, rót nước nóng cho anh. "Uống đi."

Anh để con chó xuống, nhận lấy cái ly, nhìn cô chằm chằm một lúc lâu, mới cười nói: "Dường như mỗi lần đều là tôi rót nước cho cô, ở Tây Tạng, ở bệnh viện, ở nhà tôi, rốt cuộc cũng uống được của cô một ly nước."

Tiếu Tiếu nằm xuống ở cạnh chân cô.

Cô có chút im lặng, sau một lát mới cười nói: "Được rồi, tôi nợ anh, tiền phòng miễn một ngày."

"Tại sao chia tay?" Anh bỗng nhiên hỏi như thế, phá vỡ cân băng vẫn luôn cố gắng duy trì từ khi bắt đầu.

"Bởi vì anh." Cô giả bộ nghiêm túc.

Anh giương nhẹ lông mày, tỏ vẻ không tin.

"Có phải anh vẫn luôn không biết, anh là kíp nổ không?" Cô đành cười khổ: "Cuối cùng tôi cho là có thể chấp nhận được anh ấy có nhiều bạn gái trước, nhưng ở cùng nhau, lại luôn bị ảnh hưởng bởi quá khứ, cảm giác anh ấy lại giống như trước đây tùy tiện ở chung một chỗ với người khác. Anh ấy cũng giống vậy, anh là tình địch giả tưởng của anh ấy. Đoán chừng là quá coi trọng đối phương, tất cả mọi người không chịu được đối phương một chút tỳ vết nào." Cô cau mày. "Vẻ mặt đừng buồn cười như vậy, mối tình đầu của anh bắt đầu tốt đẹp, sau đó sẽ tốt đẹp ‘chào tạm biệt, cám ơn’ à?"

Hàn Ninh suy nghĩ một chút: "Bây giờ suy nghĩ một chút, rất dày vò, đủ đóng phim rồi."

Cô lập tức có hứng thú: "Nói một chút coi, tôi có thể cho bạn tôi làm tư liệu thực tế."

"Ngay từ đầu cô ấy không đẹp mắt lắm, nhưng dáng người rất đẹp." Hàn Ninh cố gắng nhớ lại. "Lúc cấp ba chia tay, sau đó trở lại tìm tôi, hẹn tôi đến trên cầu lớn, muốn cùng tôi nhảy cầu tự tử. . . . . . Viết thư tuyệt mệnh, để cho ba tôi nhìn thấy thiếu chút nữa đánh chết tôi."

Xác thực rất điện ảnh, cô nghe say sưa ngon lành: "Sau đó thì sao?"

"Sau này?" Anh thở dài. "Sau này tôi nói cái gì cũng không được, đã nói là em nhìn không đẹp, anh không có tình cảm với em. Cô ấy chạy đi phẫu thuật thẩm mỹ, còn tham gia cái gì mà cuộc thi sắc đẹp Daphne*, sau đó tôi trốn khỏi trường quân đội, đi ra ngoài lại nhìn thấy tin tức về cô ấy đầy trời, thành người nổi tiếng trên mạng, năm đó vẫn chưa có nhiều bọn đầu trâu mặt ngựa, coi như cô ấy nổi tiếng một thời gian rất dài."

(*Daphne là một thành phố thuộc quận Baldwin, tiểu bang Alabama, Hoa Kỳ.)

Cô há miệng, tỏ vẻ không có gì để nói.

"Hiện tại cô ấy đã có con nhỏ rồi, chồng không kém hơn tôi, trước khi kết hôn còn ăn một bữa cơm, còn nói đùa qua lại, nếu như không phải năm đó tôi câu nói kia, cô ấy cũng sẽ không có ngày hôm nay. Sau này, tôi suy nghĩ lại rất cảm khái." Anh nhìn cô. "Dằn vặt thì có dằn vặt chút, cũng chỉ có một lần như vậy, rất có giá trị, chồng cô ấy không cảm nhận được, coi như tôi nhặt được tiện nghi. Cho nên tôi nói với cô ấy, ép buộc dằn vặt một cô gái nhỏ vô cùng tốt, không được, thì cũng là thật lòng quan tâm cô ấy."

"Anh tỉnh ngộ thật đúng là muộn." Cô nghe được rất buồn bã: "Tại sao có quan hệ với anh, đều là mẹ đứa bé vậy?"

Anh nửa cười mà lại như không cười: "Đúng vậy, đáng được ăn mừng, chỉ là tôi vẫn độc thân."

Đề tài quay trở lại lúc đầu.

"Hàn Ninh, anh thật sự tốt vô cùng, cái gì cũng tốt." Cô nhẹ đạp sống lưng của Tiếu Tiếu, trêu chọc nó chơi. "Nhưng dù sao anh nói chuyện với tôi như vậy, làm tôi rất khổ sở. Tôi đã được nuông chiều từ nhỏ, cho rằng mình rất hiểu chuyện, thật ra thì đặc biệt tùy hứng." Cô nhấp một hớp nước nóng. "Lại nói chúng ta không tính là quen thuộc, anh cố gắng suy nghĩ một chút chỗ nào của tôi làm cho người ta chán ghét, thật sự rất nhạt nhẽo."

Cô đi tới phòng bếp, lấy thức ăn cho chó cho Tiếu Tiếu, đổ đầy, lại đi lấy chút nước.

"Ngay từ đầu anh chỉ biết tôi thích anh ấy." Cô quay đầu lại, nhìn sau lưng anh. "Tại sao không buông tay?"

Hơn nữa người lại giống như anh.

Hàn Ninh dựa vào cạnh cửa, nhìn người đã lâu không gặp, cô vẫn y như cũ: "Không biết." Anh chợt nhún vai. "Tôi thật sự không biết, dù sao tôi là đàn ông, không sợ lãng phí thời gian."

Cô không còn gì để nói nữa.

Thay anh dọn dẹp phòng dành cho khách xong, chuẩn bị chút đồ rửa mặt sạch sẽ, trở về phòng.

Thật lâu rồi không lên mạng, mới vừa lên MSN, đã nhìn thấy Kiều Kiều đăng trạng thái: Dằn lòng, hất nhẹ cái ly của bạn, làm cho cuộc đời khác có suy nghĩ khác.

Cô sửng sốt một chút.

Đoán chừng cô bạn này lại đụng phải đàn ông cặn bã, thất tình rồi.

Bình thường bạn sẽ phát hiện, chuyện này trong cuộc sống, nếu không bình tĩnh thì sẽ rối tinh rối mù, không hề vui mừng, chỉ khi nào có việc xảy ra, nhất định sẽ không ngừng có chuyện bất ngờ tới liên tiếp. . . . . .

Ngày hôm sau, mới lúc tờ mờ sáng, cô bị điện thoại di động đánh thức.

"Tiếu Tiếu, Tiếu Tiếu." Giọng nói của Hứa Nặc rất bực bội. "Vốn tớ định nửa đêm hôm qua đến gõ cửa, cho cậu một bất ngờ, nhưng đã kẹt ở trên đường năm tiếng rồi, trời đã sáng, còn chưa tới nhà cậu nữa."

Cô mơ hồ ‘ừ ‘một tiếng: "Cậu chọn lựa thời điểm thật đúng lúc."

"Mẹ tớ nhất định phải tới thăm cậu, hôm nay chúng tớ tới trước, đoán chừng ngày mai anh tớ sẽ tới?"

Nhịp tim của cô đập dồn dập: "Hứa Viễn Hàng?"

"Cậu cố tình phải không?" Hứa Nặc cười ha ha. "Hứa Nam Chinh, là Hứa Nam Chinh."

Cô bò từ trên giường dậy, sửng sốt thật lâu, mới phản ứng được cách nhau một bức tường còn có Hàn Ninh ở đó. . . . . .

Xuống giường mở cửa, lại lưỡng lự, làm thế nào đây, cứ khéo là anh không có chỗ ở, mà khéo hơn nữa là người nhà họ Hứa đến chúc mừng lễ Giáng Sinh. . . . . . Mới hơn bảy giờ gọi người tỉnh dậy cũng không tốt, lưỡng lự ở ngoài cửa thật lâu, không ngờ cửa cũng được kéo từ bên trong ra, anh mặc một thân quần áo thể thao, còn buồn ngủ nhìn cô: "Ông già Noel? Dường như có chút đáng yêu."

Tiêu Dư thực sự muốn khóc cũng không khóc nổi, nhưng lại không thể để cho anh trốn đi, hoặc là đuổi anh đến trên đường lớn: "Nhà tôi có khách tới, bạn học Hàn, xin đừng ăn mặc như vậy sẽ làm người ta suy nghĩ lung tung."

"Khách?" Anh suy nghĩ, trở về phòng.

Đến cuối cùng lại thay một thân tây trang nghiêm trang, cô nướng bánh mì cho anh, lại suýt nữa bỏng tay: "Là Hứa Nặc và mẹ cậu ấy, ngày mai Hứa Nam Chinh cũng tới." Rốt cuộc Hàn Ninh hiểu rõ vì sao cô thất thường: "Có muốn tôi tránh đi không?" Cô lắc đầu: "Anh cũng không còn chỗ nào tốt để đi, chẳng qua là không nên nói chuyện lung tung."

Kết quả cho dù cô thẳng thắn, vẫn còn đánh giá thấp lực sát thương của Hàn Ninh.

Hứa Nặc gần như không nói gì, nghiễm nhiên không có thái độ ủng hộ anh như lúc ban đầu, thừa dịp khi Hàn Ninh chủ động bồi mẹ ruột đi dạo, rất nghiêm túc đi theo Tiêu Dư vào phòng: "Có phải vì anh ta cho nên cậu mới chia tay anh tớ không?"

Tiêu Dư lắc đầu: "Không phải, đúng lúc anh ta đi ngang qua Paris, tớ lấy tư cách là bạn bè chiêu đãi."

"Đó chính là vấn đề của mẹ cậu." Hứa Nặc bật dậy, Tiếu Tiếu lập tức sủa loạn, dọa cô ấy phải đàng hoàng tử tế ngồi xuống. "Cậu nói anh tớ muốn cái gì có cái đó, hằng ngày mẹ cậu còn chướng mắt."

"Mẹ tớ thế nào?" Cô càng nghe càng thấy kỳ lạ rồi.

"Năm nay ông nội tớ sinh nhật, cũng là lần đầu tiên cậu không đi chúc thọ, ông cụ lập tức nổi giận, dạy dỗ anh tớ một trận." Hứa Nặc rất là thổn thức. "Người lớn nhìn thấy không nỡ, mới nói cậu đi nước Pháp trước, mẹ cậu tìm anh tớ nói chuyện rất nhiều lần, khuyên các cậu chia tay."

Tiêu Dư không ngờ cô bạn mình sẽ nói như vậy, chỉ nhìn cậu ấy, có chút không tin.

"Nguyên văn có lẽ là như thế, ba mẹ cậu chuẩn bị hết tất cả cho cậu rồi, không trông cậy vào cậu gã cho chỗ nào tốt, quan trọng nhất là mỗi ngày đều vui vẻ, mà anh tớ không làm được một điểm này. Nói trắng ra là không thông qua thời gian thử việc."

Có người mẹ làm việc thật khí phách.

Hai tháng trước anh ấy cầu hôn, là ngày hai người không thích hợp nhất, bây giờ nhớ lại vẫn rất khổ sở, tuy mỗi ngày ở chung một chỗ, nhưng chỉ mặt ngoài gió êm sóng lặng.

Không ai biết rõ con hơn mẹ, tuy lời mẹ nói rất không công bằng, nhưng lại rất giống lời nói bao che khuyết điểm khi còn nhỏ của mẹ.

Chẳng lẽ anh ấy và mình chia tay, ngoài Hàn Ninh ra, còn có nguyên nhân ở mẹ?

"Cậu không biết?" Hứa Nặc ngồi nghiêm chỉnh, chỉ sợ Tiếu Tiếu cắn, biểu cảm trên mặt cũng rất nhiều. "Cậu không biết, vậy sao cậu đồng ý chia tay?"

Cô không lên tiếng.

"Lúc ông nội dạy dỗ, anh tớ không nói câu nào, mà nói là lỗi của anh ấy." Hứa Nặc khó được có lúc nhiều chuyện về Hứa Nam Chinh, không chút nào bỏ qua cho cơ hội.

"Đúng vậy." Tiêu Dư nhíu chóp mũi lại, đáp nửa thật nửa giả. "Anh ấy cầm nhẫn cưới, lại không chịu đeo lên cho tớ, tớ đau lòng, không thể làm gì khác hơn là bỏ chạy."

Hứa Nặc ‘á’ một tiếng: "Tớ đánh chết anh ấy giùm cậu, cầu hôn còn dám do dự."

"Tớ đùa thôi." Cô đứng dậy. "Ngàn vạn lần đừng nói chuyện này ra."



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 31.01.2016, 15:01
Hình đại diện của thành viên
Đại Thánh Thần Hỏa Hồng Kỳ Lân Bang Cầm Thú
Đại Thánh Thần Hỏa Hồng Kỳ Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.07.2013, 14:31
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 1446
Được thanks: 11782 lần
Điểm: 29.77
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Dễ dàng đến gần - Mặc Bảo Phi Bảo - Điểm: 53
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 32: Gặp lại ở tả ngạn (2)

Sớm định ra ngày kế đến Paris, thế nhưng anh lại giảm bớt cả hành trình, trong buổi trưa ngày Hứa Nặc đến, đã đến sân bay De Gaulle.

Gần n tháng, trừ tháng năm gọi điện thoại một lần, mình và cô không có bất cứ liên hệ gì nữa. Không có bất cứ lúc nào cũng gọi điện thoại, hoặc sáng sớm hoặc nửa đêm gọi ba lần, ngủ gật hoặc là âm thanh thanh tỉnh, nói qua bây giờ tôi đang ở đâu, đang ở cùng người nào làm cái gì.

Không có người nói theo tôi ăn cơm, thật ra thì chỉ là để cho anh dừng lại nghỉ ngơi, cũng không có ai mỗi khi đến ngày lễ phải đi tặng quà, nhưng thật ra là để anh bù đắp lại những thiếu sót trong ngày thường với người. . . . . .

Hứa Nam Chinh ngồi ở trong taxi, điện thoại di động của tài xế luôn vang, anh nghe thật lâu mới dùng tiếng Pháp nói một câu, ‘anh có thể nghe điện thoại trước’. Ở phương diện ngôn ngữ, anh luôn có thiên phú hơn Tiêu Dư, chỉ câu nói đầu tiên này đã làm cho tài xế rất ngoài ý muốn, cầm điện thoại lên nói đôi câu rồi nhanh chóng cúp: "Phụ nữ, chính là quá thích ngày nghỉ lễ."

"Đúng vậy."

Trời tạnh sau bão tuyết, kiến trúc quen thuộc, cảm giác quen thuộc.

Cánh tay Hứa Nam Chinh khoác lên trên cửa xe, gió thổi từ bên ngoài vào cửa xe, giảm bớt mệt mỏi bốn mươi mấy tiếng không ngủ.

"Lễ Giáng Sinh tới Paris, là vì phụ nữ?" Tài xế thuận miệng nói chuyện.

Anh không trả lời.

Khi tài xế cảm thấy có lẽ anh sẽ không nói chuyện, thì anh mới bỗng nhiên lên tiếng: "Đã từng là vị hôn thê."

Những lời này đặt ở Frankfurt, người nghe nhất định là vẻ mặt tiếc nuối, nhưng bây giờ là ở Paris, lễ Giáng Sinh một người đàn ông long đong mệt mỏi đi ra từ sân bay, đi xem người ‘đã từng là vị hôn thê’, hành trình tình yêu lãng mạn biết bao?

Tài xế rất khó hiểu ám chỉ đôi câu, đại ý chỉ là phụ nữ thật sự nhớ người cũ.

Đúng lúc xe lái qua một tiệm sách quen thuộc, anh nhìn thoáng qua, rõ ràng là không có một bóng người, lại chồng lên rất nhiều bóng dáng.

Trước kia quá liều mạng vì công ty, cấp dưới cũ nhắc tới chuyện xưa, cũng cười nói anh ít nhất chết sớm ba mươi năm. Theo tuổi tác cao hiện tại là chín mươi để tính, mình cũng chỉ có sáu mươi năm sống tốt, thoáng một cái ba mươi năm, nửa đời trước lại đều có liên quan tới cô.

Cô mười tuổi, mình mười sáu tuổi, ở nơi này ba năm.

Tiệm sách này cô thích nhất, xem sách trong tiệm, thiếu nữ tự nói với mình, ở một bên cố gắng nghe, lại chỉ có thể hiểu ba phần, tức giận đến cắn miệng.

Sau này cô mười tám tuổi, mình hai mươi bốn tuổi, buông tha việc học lên.

Thanh Hoa bảy năm, đã từng có hoặc ngượng ngùng, hoặc văn nghệ hoặc là khoe khoang bạn gái, không kể ra được nhận bao nhiêu quà tặng, loáng thoáng trong ấn tượng luôn là kết quả qua loa. Năm ấy cũng ở chỗ này, cô tốt nghiệp trung học đi du lịch, trong tiệm sách, thiếu nữ từng đỏ mặt với mình giờ đã có đứa nhỏ, nơi này đã hình thành thì không thay đổi, trong góc cũng thêm chiếc đàn dương cầm.

Chính là chỗ đàn dương cầm đó, cô đàn một bài.

Mùa đông rất lạnh, ánh mắt của cô nheo lại như mèo con, ấm áp nhìn mình, mười ngón tay đàn theo bài nhạc nhưng không đơn giản. Khi đó mới phát hiện, cô chỉ đàn duy nhất một lần, sẵn sàng đặt những chuyện của người khác sang một bên.

Sau đó đến buổi tối gọi điện thoại ngâm nga đôi câu cho Hứa Nặc nghe, lập tức rước lấy một trận kêu to, cảm thán anh già bỗng nhiên học được lãng mạn rồi, khi bị em gái làm chuyện bé xé ra to, anh mới biết bài hát này gọi là ‘First love’, giai điệu có chút buồn, tên lại trực tiếp như vậy.

Khi đó, cũng là lễ Giáng Sinh.

Xe chạy qua ở giữa tiệm sách kia.

"Tại sao chia tay?" Dường như tài xế thật sự tò mò, vừa đúng thời gian ùn tắc.

"Tôi làm quá kém, mẹ của cô ấy không thích tôi." Anh cười cười, ngậm chặt điếu thuốc hỏi: "Có thể không?"

"Không sao, lễ Giáng Sinh có thể ngoại lệ." Tài xế không thấy lệnh cấm hút thuốc, chỉ ám chỉ anh cẩn thận.

Cô luôn không biết nói chuyện, là mẹ cô năm ấy đến Thượng Hải họp. Đêm trước anh uống quá nhiều, khi tỉnh lại đã là buổi chiều, cô đã trở về trường đi học, người ngồi ngay ngắn trong phòng khách lại là người nhìn mình lớn lên, vẻ mặt luôn đoan trang, ánh mắt dịu dàng.

Anh còn nhớ rõ nội dung nói chuyện xế chiều hôm đó.

Đại ý là, để một cô gái nhỏ nửa đêm lái xe đi hội sở, anh làm cho người ta thật sự thất vọng. Từ nhỏ đến lớn, khẳng định những chuyện anh nghe được trong hơn hai mươi năm qua, không có chuyện của cô.

Một người mẹ đưa ra yêu cầu chân thành nhất, nếu như không thể nghiêm túc đối xử, cũng đừng tùy tiện bắt đầu.

Từ Thượng Hải đến Bắc Kinh, cô không ngừng đến gần, mình lại làm như không thấy, có lúc ám chỉ rất rõ ràng, không tránh thoát chỉ có thể giả bộ ngu. Anh nhớ lời nói mình đáp ứng, khi đó cảm thấy tuổi còn rất trẻ, còn rất nhiều thời gian, để thay đổi thái độ của mẹ cô.

Sau đó.

Tự tay kéo công ty lên, từ mười mấy người đến cuối cùng đưa ra thị trường, mười nhân vật phong vân, vô số báo đưa tin phỏng vấn. Nhưng ai cũng không biết tai họa ngầm đã ẩn dấu từ bốn - năm năm trước, cho đến khi tài vụ báo cáo ra ngoài, trong thời gian ngắn ngủn nửa năm, lỗ từ mấy chục triệu đến mười mấy vạn. . . . . .

Anh không đốt thuốc, chỉ để như thế một lát, lại bỏ thuốc vào lại trong bao: "Thời gian trước kia, còn chưa có lệnh cấm hút thuốc, bây giờ trở về nhớ lại khói sương trong quán cà phê nhỏ, vẫn khắc sâu ấn tượng."

"Đúng vậy, rất nhiều tờ báo cũng phê phán, không có khói sương lượn lờ không thể nghĩ ra đó là quán cà phê."

"Ở tả ngạn không được hút thuốc, nhà Triết Học không cách nào nói chuyện với nhau." Hứa Nam Chinh cười tổng kết, đây là Tiêu Dư đã nói.

Đó là một sáng sớm bình thường, cô cắn bàn chải, đánh giá lệnh cấm hút thuốc ở Paris trên máy vi tính.

Anh nói xong câu đó, không mở miệng nữa, xuống xe, nói với tài xế một câu lễ Noel vui vẻ.

Nơi này anh quá quen thuộc, cho đến khi Hứa Nặc tới mở cửa, mới nhìn qua khe cửa, nhìn bóng dáng vẫn luôn đặt ở trong lòng, chân thật ôm một con chó, ngồi trên đất nói một câu.

Mà Hàn Ninh nửa ngồi trước mặt cô, đang cầm chiếc thìa nhỏ, đang cố gắng đút cái gì đó vào trong miệng con chó.

Hai người nhỏ giọng trao đổi cái gì đó, cô nhíu mày lại.

"Anh." Hứa Nặc cố ý nói to. "Lễ Giáng Sinh vui vẻ."

Hứa Nam Chinh?

Tay Tiêu Dư có chút cứng ngắc, chú chó trong ngực vốn cũng không chịu uống thuốc, bị câu này kinh động đến, lập tức lao ra ngoài, đụng rớt thuốc trong tay Hàn Ninh. Trường hợp có chút hỗn loạn kỳ quái này, cô vội đứng dậy từ dưới đất lên, tầm mắt nhìn ra phía cửa: "Thật xin lỗi, em phải đi bắt con chó trước đã." Nói xong cũng chạy trối chết, để lại tình cảnh lúng túng.

Cho đến khi cô ôm lấy con chó, vỗ về nửa ngày, mới ôm ra ngoài.

Vừa nãy Hứa Nam Chinh để hành lý ở một bên, một tay để ở trong túi quần, nhận lấy cái ly trong tay Hứa Nặc: "Từ mười mấy tuổi em đã nói muốn nuôi chó, rốt cuộc cũng hoàn thành mong muốn."

"Đúng vậy, vẫn có thể nghe hiểu được tiếng nói của con chó."

Hàn Ninh tự động kéo tay áo sơ mi lên, lau sàn nhà sạch sẽ, tiếp tục cầm chén thuốc lên: "Tiếu Tiếu, trốn cũng trốn không thoát đâu."

Hàn Ninh nói chuyện phong độ, xưa nay là một câu hai nghĩa, không biết nói là con chó, hay là cô.

Tiêu Dư cũng cúi đầu, nói với chú chó trong ngực: "Không ăn, mày sẽ ho không ngừng, ngủ không yên."

Bên cạnh có chút yên tĩnh, ánh mắt cô nhìn Hứa Nam Chinh đang nhìn mình, lại chỉ có thể giả bộ ngu, giải quyết con chó ho cả ngày này trước, Hàn Ninh vô cùng cẩn thận, con chó cũng bởi vì cùng anh lăn lộn, cuối cùng còn liếm liếm lòng bàn tay của anh.

Lễ Giáng Sinh vốn cũng không phải là ngày lễ của người Trung quốc, nhưng bất đắc dĩ ở chỗ này không khí quá tốt, tất cả mọi người sẽ cảm thấy không phối hợp náo nhiệt một chút chính là đại ngịch bất đạo. Rất nhiều người trong ngành của mình đều là người Châu Á, sẽ không vì lễ Giáng Sinh cố ý trở về nước, cũng lẻ loi một mình ăn tết, cô vì để tránh cho xảy ra trường hợp nhạt nhẽo, mời tất cả mọi người đến trong nhà.

Ở bên trong bối cảnh rất náo nhiệt, Hứa Nam Chinh ngồi ở trên sofa phía xa, tiện tay lật sách, thực tập sinh tên Nhật Duệ ở công ty, ở bên cạnh anh nói chuyện. Anh nghiêng đầu nghe đôi câu, chỉ cười cười, không lên tiếng.

"Đó là bạn cô? Hứa Nam Chinh? Một trong những người đầu sỏ sáng lập mạng Internet." Tiêu Dư gật đầu, rất nhanh bồi thêm một câu: "Bạn bè lâu năm, đi công tác ngang qua đây nên chiêu đãi." Lần này mẹ Hứa Nặc đến là thăm bạn bè lâu năm, thuận tiện dẫn cậu ấy tới đây nghỉ ngơi, tại sao Hứa Nam Chinh lại tới? Dì chưa từng đề cập tới.

Cô đã từng kiên trì, nếu như chia tay, tốt nhất cả đời không qua lại với nhau. Không hợp nhau thì nên quên anh.

Nhưng thời gian qua lâu như vậy, lại ngay lúc chỗ ban đầu, nhìn thấy anh, cơ hội tránh né cũng không cho mình.

"Trước kia, ở trong nước tôi làm phóng viên Tài chính và Kinh tế, đã phỏng vấn qua anh ấy."

Người đồng nghiệp đó còn muốn nói tiếp, cô đã ‘á’ một tiếng, đi vào phòng bếp pha cà phê.

Đặc biệt chọn loại pha phiền toái nhất, lấy tay bấm máy xay cà phê hột, chỉ là trước thời gian ban đêm chè chén say sưa mà thôi.

Dần dần có hương cà phê bay ra, Hàn Ninh đã ôm con chó đi vào, cho nó uống nước: "Tôi đã mua vé máy bay, ngày mai bay."

Cô quay đầu lại nhìn anh: "Lúc này đi, chuyến bay đến trễ nhiều như vậy, anh không sợ bị vây ở sân bay?"

Anh chỉ cười nói: "Lần sau trở lại thăm cô."

Chó liếm từng chút nước trong khay, khi uống no mới hài lòng đi quanh chân anh, hình như muốn thân thiết với anh. Chỉ hai ngày ngắn ngủn, lại không hiểu sao lăn lộn với anh thành rất quen thuộc, Tiêu Dư nhớ đến anh từng muỗng đút thuốc cho nó, thật sự có chút mềm lòng, chỉ là suy nghĩ thật lâu, vẫn không giữ lại: "Được, lần sau tôi làm người phiên dịch miễn phí cho anh."

Anh lập tức cười lên, nhỏ giọng nói: "Thật ra thì tôi cũng nghe hiểu mấy phần, chỉ là thích nhìn cô phiên dịch cho tôi, đâu ra đấy chỉ sợ nói sai cái gì, thật ra thì phát âm đã sớm rối tinh rối mù rồi."

Cô đổ bột cà phê ra, không nghĩ ra cái gì để đáp lời anh, anh chợt kêu mình một tiếng, giọng nói không lớn.

Cô ngẩng đầu, nhìn thấy anh bỗng nhiên cách rất gần: "Tháng tư có được hay không? Tôi lại tới thăm cô."

"Được." Cô cười. "Nói trước, điện thoại cho tôi hoặc là gửi mail, để tôi đặt khách sạn sớm cho anh."

Rất khéo léo cách xa, hai người cũng bỗng nhiên có chút lúng túng, cô lùi về phía sau một bước, mới nhìn thấy chú chó đã thối lui đến trong góc, nhìn chằm chằm cửa, luôn đề phòng.

Hứa Nam Chinh ở chỗ đó, rất im lặng nhìn hai người bọn họ.

"Có chút khát nước." Anh nói: "Có cái gì uống không?"

Giọng nói của anh có chút khàn, nghe giống như thật sự có chút khát.

"Rất nhanh nữa cà phê sẽ pha xong." Cô suýt nữa làm đổ máy xay cà phê, cũng may Hàn Ninh đã rất bình tĩnh đỡ lấy, để toàn bộ tất cả qua một bên.

"Được, anh định uống một ly."

Tiếng vang rất nhẹ, anh lại đụng phải đồ đựng thức ăn cho chó bên cạnh, chú chó vốn rúc ở trong góc chợt nhảy lên, lớn tiếng gâu gâu, tư thế kia giống như lúc nào cũng có thể bay lên cắn người.

Đây là căn nhà hai người từng ở, đáng tiếc vật đổi sao dời, lúc này anh ấy đã hoàn toàn trở thành khách.

Tiêu Dư kêu một tiếng Tiếu Tiếu, lại không nghĩ rằng Hàn Ninh đồng thời kêu ra tiếng: "Tiếu Tiếu."

Hai người lại không hẹn mà cùng ngừng kêu.

Chú chó ủy khuất sủa nhỏ hai tiếng, xoay người lại cọ ống quần của Hàn Ninh, Hứa Nam Chinh cười cười: "Thêm sữa, không cần đường." Nói xong, trực tiếp đi ra khỏi phòng bếp.

Lễ Giáng Sinh ồn ào ở đây rõ ràng long trọng giống như ngày lễ Tết âm lịch, nhưng ở đây đều là người châu Á, phần lớn đều xem ngày nghỉ lễ như để gặp mặt. Mặc kệ chơi đùa như thế nào, say sưa như thế nào, ngày hôm sau đều không cần lo lắng vấn đề đi làm, chỉ đừng để nhức đầu là tốt rồi, cho nên cuối cùng tất cả mọi người đều ồn ào huyên náo.

Vận khí của cô rất tốt, mặc kệ là lắc xúc xắc thế nào vẫn luôn giết người, cuối cùng so sánh lớn nhỏ cũng không ngoại lệ chi phối toàn bộ. Rất đắc ý vênh váo, khi trừng phạt cũng sẽ không nhẹ nhàng như bình thường, gần như trêu chọc mọi người mấy lần.

Đến cuối cùng nhân quả tuần hoàn rốt cuộc báo ứng đến trên người, để cho cô cách một tờ giấy kiss Hàn Ninh.

Rất biết đường chơi, so với cô để cho người khác đi hôn rốn, lỗ tai, phúc hậu không ít.

Nhưng người nói lên biện pháp trừng phạt này cũng có dụng ý khác, không biết vì sao, từ xế chiều cô và Hàn Ninh đã bị trêu chọc là một đôi, mặc kệ cô giải thích thế nào đều thà chết không tiếp nhận, cũng không người nào chịu tin.

Hôm nay bọn họ bắt được cơ hội, đương nhiên muốn cô tự mình dùng động tác chứng thật mới bằng lòng bỏ qua.

"Á, không phải, ở đây chính là Paris, nên theo tiêu chuẩn nụ hôn nóng bỏng mới đúng." Thực tập sinh Nhật Duệ nháy mắt, liếc nhìn Hàn Ninh.

Một trận ồn ào vang lên, hoàn toàn lấn át tiếng nhạc.

Hứa Nam Chinh đã rút ra không ít thuốc, đang cầm cái bật lửa, hợp với mấy tiếng nhẹ vang lên, nhưng vẫn không bật lửa. Một người đàn ông trung niên ngồi bên cạnh cười lấy cái bật lửa ra, lấy tay khép lại thay anh đốt cháy thuốc: "Dùng một đêm, không dùng được rồi hả?" Có thể ở dưới ban đêm như vậy, tiếp xúc gần gũi với mặt bìa trên tạp chí Kinh tế Tài chính, tất nhiên cực kỳ nhiệt tình.

"Đoán chừng đúng vậy." Anh nhỏ giọng nói một câu cám ơn, không có ý định giao lưu.

Vì không khí, trong nhà chỉ có bốn góc là có thắp nến, một vòng ở giữa thì ngược lại rất tối, mặc kệ người nào có vẻ mặt thế nào đều nhìn không rõ, lại nhờ vào rượu, sớm có chút không khí mập mờ không rõ.

Tiêu Dư bị buộc có chút cứng đờ.

Hứa Nặc không ngừng liếc Hứa Nam Chinh, sau một lát lại nhìn Hàn Ninh: "Nếu không, đổi lại trừng phạt khác nhé?"

"Như vậy đi." Khi mọi người ở đây nói kiên quyết không được, rốt cuộc có người phụ họa Hứa Nặc. "Nói cho chúng tôi biết tên của mối tình đầu? Chỉ cần tên là được, những người chúng tôi đều ở Paris, chắc chắn sẽ không biết anh ấy là ai, cái này không có áp lực chứ?"

"Cái này rất nhân từ, bạn học Tiêu Dư, hai, chọn, một, đó."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn hoa hồng về bài viết trên: HIENVIENTHAN, shirleybk
     
Có bài mới 01.02.2016, 19:36
Hình đại diện của thành viên
Đại Thánh Thần Hỏa Hồng Kỳ Lân Bang Cầm Thú
Đại Thánh Thần Hỏa Hồng Kỳ Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.07.2013, 14:31
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 1446
Được thanks: 11782 lần
Điểm: 29.77
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Dễ dàng đến gần - Mặc Bảo Phi Bảo - Điểm: 41
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 33: Gặp lại ở tả ngạn (3)

Vốn chỉ là trừng phạt mang tính chất trò chơi.

Nhưng vấn đề lại trùng hợp như vậy, còn đúng dịp không nên ở đây đều ở đây cả thế này.

Hứa Nam Chinh ngồi ở đối diện, cô sợ anh nói gì, rất nhanh nói một câu: "Nói hay lắm nhỉ, chọn cách giấy."

Nói xong, nhoài người ra phía sau lấy quyển sách.

Lòng tự ái của cô, tuyệt không thể cho phép mình trước mặt mọi người, nói ra tên của Hứa Nam Chinh. Nếu vẫn còn đang trong thời gian yêu đương thì đáp án như vậy sẽ là màu hồng phấn vô biên, đổi lấy từng trận ồn ào và ánh mắt hâm mộ, nhưng lúc này đây, chỉ là lúng túng tẻ nhạt.

Cũng may, tiếng Trung luôn mơ hồ, dễ chơi chữ.

Tất cả mọi người kêu rên liên tục, cô nghiêm trang: "Chỉ nói cách giấy, cũng không nói là mấy tờ."

Cô đi tới trước mặt Hàn Ninh, cong chân lên rồi nửa ngồi xuống, để sách ngăn ở phía trước, dằn lòng tới gần, cũng đang một khắc cuối cùng sách trong tay đã bị anh lấy mất.

Sau khi lấy quyển sách đi, mặt của Hàn Ninh đã cách rất gần, mặt mày, sống mũi, khi đến gần, bỗng nhiên cũng trở nên rất rõ ràng. . . . . .

Xung quanh toàn tiếng hoan hô, hâm mộ, vui mừng, làm không khí có chút mập mờ không rõ.

"Bọn họ muốn xem, thật ra không phải cái này." Trong mắt Hàn Ninh có chút ý cười.

Cô có chút luống cuống, lại chỉ có thể cứng rắn nở nụ cười: "Anh phá hư quy củ, cũng không phải là tôi không làm được."

"Hàn Ninh, anh biết chúng tôi muốn nhìn cái gì, còn không nhanh lên." Người ngồi gần đó, dốc hết sức lực cổ vũ. "Nhìn đôi mắt nhỏ của hai người cũng văng lửa khắp nơi rồi, để cho chúng tôi những người cô đơn này làm sao mà chịu nổi đây."

Đột nhiên Tiêu Dư rất sợ anh làm cái gì đó, cảm giác anh bỗng nhiên nắm tay mình, nhiệt độ trong lòng bàn tay, có chút đốt cháy người.

Đang lúc do dự có muốn hất tay của anh ra hay không thì chỉ nghe thấy giọng nói của anh, bỗng nhiên nói ra: "Anh yêu em, Tiếu Tiếu." Năm chữ, hợp thành tỏ tình đơn giản nhất.

Vốn là mọi người đang chơi đến lúc này, cũng từ kêu rên biến thành ghen tỵ, liên tục ồn ào nói muốn kiss.

Hàn Ninh chỉ cầm tay của cô, cúi đầu tuỳ tiện dùng môi hôn lên mu bàn tay của cô. Cảm xúc ấm áp mềm mại, cô nhất thời ngẩn người. Cho đến khi Hứa Nặc dùng chân đụng vào chân cô một cái, mới rốt cuộc rút tay về.

Dường như Hứa Nam Chinh tạm ngừng động tác, nhưng vẫn yên tĩnh hút thuốc, giống như tất cả mọi thứ đều không liên quan đến anh.

Hơn ba mươi mấy tiếng đồng hồ hội nghị, gần mười tiếng đi đường, anh nhắm mắt lại là có thể nhớ đến mặt của cô, thật không nghĩ đến sớm đã là người đứng xem. Từ sau khi vào cửa cô cười hay lời nói, cũng đều xa lạ như vậy.

Trước khi tới, anh luôn cho là hai người chỉ tách ra, vẫn còn chưa kết thúc.

Cô lấy ra nhiều nước tăng lực và Vodka, bắt đầu lại một vòng.

Hàn Ninh luôn có vận may tốt mà cũng thua ba vòng, mọi người giống nhau chỉ buộc anh trả lời cùng một vấn đề.

"Ở nơi nào biết Tiêu Dư?"

"Ở sân bay Song Lưu, Thành Đô."

"Câu nói đầu tiên có nhớ không?"

"Tôi có thể ngồi ở đây không?"

"Lần đầu tiên hôn môi ở đâu?"

Anh nhìn Tiêu Dư, khi cô có chút giật mình thì anh đã nói ra khỏi miệng: "Tây Tạng."

Hứa Nặc phản ứng, lập tức mở to hai mắt nhìn Tiêu Dư, Hứa Nam Chinh bỗng nhiên cứng lại. Rất nhanh tắt thuốc, một tay chống lên, đứng dậy: "Tôi có chút mệt mỏi, ngủ trước đây, mọi người cứ tiếp tục."

"Woa, thì ra là diễm ngộ ở Cao Nguyên, lần thứ hai thì sao?" Một đám người càng hỏi càng high, chỉ nói good night, bảy tám đôi mắt cũng nhìn chằm chằm Hàn Ninh, quá bát quái rồi, bát quái làm cho người ta máu gà không thôi.

Hàn Ninh cũng yên tĩnh lại, tựa vào ghế sofa bên cạnh, nhìn người hỏi: "Đây là vấn đề thứ tư, chờ anh thắng tôi rồi hỏi."

Chỉ tiếc, anh không thua nữa, tất cả mọi người oán trách sao lúc trước không hỏi cái này, nhưng cũng không thể làm gì khác hơn.

Đùa vui ồn ào đến sau nửa đêm, đã một mảnh ngổn ngang nằm thẳng cẳng. Tiêu Dư cũng nhặt ly rượu lên, để vào bên cạnh trên cái bàn thấp, đi tới giữa mấy người đó, đến phòng bếp đi tìm nước uống.

Hứa Nam Chinh đã sớm biến mất khỏi phòng khách.

Anh quen thuộc từng góc ngách trong phòng này, giống như là nhà của mình vậy, thật sự đi ngủ? Hay tìm một phòng hút thuốc lá? Cô cầm cái ly suy nghĩ có chút mất hồn, nghe sau lưng có chút động tĩnh, khi để ly xuống muốn mở đèn thì lại bị một cánh tay đoạt trước.

Trong bóng tối, cô bỗng nhiên bị người đó ôm lấy eo, trực tiếp đặt ở trên tường.

Trái tim chợt nhảy dựng lên, lực độ và động tác này, quá quen thuộc.

"Cái gì anh cũng không làm, chỉ muốn ôm em một cái."

Giọng nói của anh rất thấp, một số gần như thì thầm.

Nói xong, Hứa Nam Chinh để cằm ở trên vai cô, thật sự cũng chỉ ôm, không có bất kỳ động tác nào.

Cô nghe tiếng động đi lại bên ngoài, đang cố gắng chống lại cảm xúc quen thuộc này

Tháng chia tay đầu tiên, là khổ sở nhất, anh không gọi điện thoại cũng không có tin tức gì, giống như cả đời sẽ không tha thứ cho mình. Chiếc điện thoại di động từng là vật bất ly thân của cô, chờ một cú điện thoại bất chợt của anh, thoải mái nói tương tự như ‘hành tung bà xã anh không rõ, có thể đưa ra một gợi ý hay không?’, hòa thuận như lúc ban đầu.

Nhưng ngoại trừ cú điện thoại lúc động đất kia, anh không gọi cho cô thêm lần nào nữa.

Khi rốt cuộc cắt đứt hết tất cả tin tức, không nghĩ tới khả năng sẽ hòa thuận với anh nữa, anh lại bỗng nhiên xuất hiện.

Ngay chỗ quen thuộc như vậy, trong căn nhà này, ôm lấy mình, giọng nói mệt mỏi.

Cổ tay bị anh nắm chặt, máu không thông, có hơi tê.

Cô chờ thật lâu, cũng không cảm giác được anh buông tay mình ra, không thể làm gì khác hơn là hơi động, anh giống như bị đánh thức, nói chuyện hơi có chút giọng mũi: "Hơi mệt chút, có thể ở trên giường em ngủ một lát không?"

Cô không nói gì, ý bảo anh thả tay mình ra trước, dẫn anh đi phòng của mình.

Trên giường vẫn giữ nguyên lúc buổi sáng, loạn vô cùng, cô vừa định dọn dẹp, Hứa Nam Chinh cũng đã nằm lên, cứ như vậy mà ngủ mất. Cổ áo sơ mi đã mở ra, khi nhắm mắt ngủ vẫn còn chau mày lại, xem ra thật sự là mệt chết.

Cô đắp chăn giúp anh, đứng một lát mới đi ra khỏi phòng, đến phòng khách cùng chen lấn trên ghế sofa với người khác, ngủ say sưa.

Ngày hôm sau bị Hứa Nặc đánh tỉnh lại, cô mơ hồ mở mắt ra, nhìn người trước mắt.

"Anh tớ đi rồi." Hứa Nặc lấy tay vuốt tóc giùm cô. "Anh ấy bảo tớ nói với cậu một tiếng."

Tiêu Dư ‘ừm’ một tiếng, bối rối làm cho mi tâm căng lên.

"Tớ nhớ rõ ràng cậu đi Tây Tạng trước, sau đó ở cùng với anh tớ phải không?" Cái nghi vấn này, cô ấy nhịn cả một buổi tối. "Vốn là lòng tớ đầy căm phẫn, cho rằng Hàn Ninh là kẻ thứ ba, nghe anh ta nói như vậy hoàn toàn hồ đồ rồi, rốt cuộc là ai cướp bạn gái của ai?"

Cô muốn giải thích rõ ràng, lại phát hiện Hàn Ninh thật giống như một cái bóng, trước sau vẫn tồn tại giữa mình và Hứa Nam Chinh, dù có nhiều chuyện ngoài ý muốn hơn nữa, giải thích đi chăng nữa, không nên xảy ra, cũng đã xảy ra.

"Dù sao hiện tại, tớ cũng không có quan hệ gì với bọn họ."

Vốn là Hàn Ninh vì tránh Hứa Nam Chinh, mới quyết định đi mua vé máy bay, lại không nghĩ rằng cuối cùng lại rời khỏi muộn hơn anh ta.

Tiêu Dư lái xe đưa anh đi sân bay, dọc theo đường đi đầu óc đều chậm chạp, cuối cùng nhớ tới Hứa Nam Chinh, anh ấy đi sân bay bằng cách nào?

Hàn Ninh bỗng nhiên nói: "Tối hôm qua có mấy lời…."

"Không sao." Cô cắt đứt rất nhanh, nhìn bên ngoài: "Ra ngoài trễ, phải lái nhanh một chút mới có thể đuổi kịp."

Hàn Ninh nhìn cô, biết cô không muốn bàn lại đề tài này, cũng không nói thêm nữa.

Lễ Giáng Sinh náo nhiệt, giống như một cuộc tụ tập của bạn cũ.

Khi nhìn căn nhà trống rỗng, Tiếu Tiếu cũng có chút không thích ứng được, hận không thể cả 24h cũng dính vào bên cạnh cô. Cô một mình mớm thuốc cho nó cũng phiền toái rất nhiều, Hàn Ninh giống như nhà tiên tri, cuối cùng khi cô quên gọi điện thoại chỉ nhắc nhở một đôi lời rồi lập tức cắt đứt.

Cho đến bốn tháng sau, anh mới giống như bỗng nhiên nhớ tới: "Thật giống như tôi nên đi xem cô thế nào."

Tiêu Dư ôm Tiếu Tiếu vào trong ngực, khoanh chân ngồi ở trên giường bấm gửi mail: "Không cần, vừa đúng lúc tháng tư phải về nước."

Thật ra thì từ đầu năm có một dự án xuyên quốc gia, cô vẫn muốn đẩy xuống, nhưng bất đắc dĩ đẩy tới đẩy lui vẫn rơi vào trên người mình. Cuối cùng cân nhắc thật lâu, cô tiếp nhận dự án này, từ năm trước ra nước ngoài, đã suốt cả một năm chưa trở về nhà.

Anh bỗng nhiên im lặng, sau một lát mới cố làm thoải mái: "Được rồi, ngày đặc biệt của tôi, kết thúc rồi."

Cô thở dài, ý vị sâu xa nói: "Đầu tiên, tôi được hưởng tư cách đứng một mình, không phụ thuộc bất kỳ người nào, tiếp theo, tôi trở về công tác, không nên suy nghĩ nhiều."

Nói xong lời này, cô mới phát giác được mình nói có chút. . . . . .

Hàn Ninh giống như cũng để ý thấy, bên cạnh vừa đúng có người nói gì đó, anh chỉ qua loa nói một câu chờ, rất nhanh đổi một chỗ im lặng: "Về ngày nào trong tháng tư?"

Thật ra thì cô sớm quyết định ngày rồi, nhưng vẫn nói: "Còn chưa quyết định, dự án này ở Trung Quốc có bốn tổ, không phải đều ở Bắc Kinh, tôi còn không biết sẽ đi đến chỗ nào đầu tiên."

Hàn Ninh còn muốn nói điều gì đó, cô nhanh chóng tìm một cái cớ, cúp điện thoại.

Ngày đến Bắc Kinh, là một buổi chiều nắng rực rỡ.

Bắc Kinh cuối tháng tư, tràn ngập cảm giác ngày lễ mồng một tháng năm (ngày quốc tế lao động ở Trung Quốc), bởi vì biết cô muốn trở về, sáng sớm ông nội đã đặt chỗ ăn cơm, khi cô đến tiệm cơm Bắc Kinh, Vương Tây Dao đang nhiệt tình đón khách.

Cô xuống xe, giao hành lý cho phục vụ, đi tới, nhìn cô ấy nói: "Đã lâu không gặp."

"Đúng vậy, em ở nước Pháp thế nào?" Vương Tây Dao hé miệng cười cười. "Từ nhỏ em đã ở đó, cũng sẽ quen thuộc chứ?" Cô ‘ừ’ một tiếng, chỉ cảm thấy cảnh tượng này rất huyền diệu.

Một năm rưỡi trước, cô ấy trở về từ nước ngoài, không ngờ nửa năm sau lại đổi lại mình đi nước Pháp.

Mà hai người rời đi, hoặc là trở về, lại cũng vì một người.

"Lần này trở về muốn ở lại bao lâu?"

"Khoảng chừng nửa năm."

"Sao không ở lại lâu hơn một chút." Vương Tây Dao kéo cánh tay của cô: "Khát không? Có muốn uống chút trà trước không?"

"Chị cũng uống trà?" Cô lại thật sự ngoài ý muốn.

"Ông nội Hứa Nam Chinh thích, chị cũng theo uống một chút, dần dần cũng quen rồi."

Cô ‘à’ một tiếng, cảm thấy lời này giống như đã sớm chờ ở nơi này, mặc kệ cô có tiếp lời hay không, Vương Tây Dao cũng sẽ nói ra.

Cho nên, cô tiếp tục chờ Vương Tây Dao nói lời kế tiếp.

Quả thật, đi lên tầng, cô ấy lại mở miệng: "Hai người thật giống như chia tay rất vội vàng, chị vừa mới biết hai người ở chung một chỗ, em đã đi nước Pháp rồi."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn hoa hồng về bài viết trên: HIENVIENTHAN, Mưa Hà Nội
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 65 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: bibi050700, Bora, Ly Tuyết, Onlylove, sujuno1, Truong Thi Nguyet, Tyt, YSam và 371 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

2 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

3 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

4 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 205, 206, 207

8 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 27, 28, 29

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

10 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44

11 • [Hiện đại] Quãng thời gian tươi đẹp của chúng ta - Tùy Hầu Châu

1 ... 26, 27, 28

12 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

13 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

14 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

17 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

19 • [Xuyên không] Việt cổ di tình - Nguyệt Hạ Kim Hồ

1 ... 17, 18, 19

20 • [Xuyên không] Dưỡng thú thành phi - Cửu Trọng Điện

1 ... 80, 81, 82



Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 217 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Máy giặt
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Lâu đài
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 310 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 265 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 226 điểm để mua Love Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 228 điểm để mua Heo nhào lộn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 337 điểm để mua Nhẫn đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 280 điểm để mua Chim xanh líu lo trước tổ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Rubik 3x3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Korean Girl 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 261 điểm để mua Cọp vàng lắc lư
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 373 điểm để mua Couple 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 201 điểm để mua Giường tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 291 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 204 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 380 điểm để mua Bướm Ngọc
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 326 điểm để mua Thỏ tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Gấu ôm kẹo
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giày quà
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giường đôi
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 236 điểm để mua Giấy viết thư tình
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Broken Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Quạt cún vàng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 256 điểm để mua Tô mì
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 332 điểm để mua Heo tập thể dục
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 333 điểm để mua Tiên hoa 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Cô bé và cún

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.