Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 82 bài ] 

Quãng thời gian tươi đẹp của chúng ta - Tùy Hầu Châu

 
Có bài mới 26.01.2016, 23:09
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 14.04.2014, 16:36
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 1131
Được thanks: 8193 lần
Điểm: 19.52
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Quãng thời gian tươi đẹp của chúng ta - Tùy Hầu Châu - Điểm: 57
Đang tải Player đọc truyện...

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


CHƯƠNG 40:

Edit: tiểu an nhi (LQĐ)


Cái gì gọi là chưa kịp xuất trận đã chết trước, khiến lệ anh hùng ướt đẫm khăn.

—— "Em, em, em. . . không bán cho anh!"

—— Hả? !

Từ Gia Tu không thể tưởng tượng nổi, hoàn toàn không lý giải được tình huống đang phát sinh trước mắt. Nó thực sự không phù hợp với lẽ thường chút nào. Anh không phải là trẻ vị thành niên, cũng không phải là không mang tiền, đã vậy hiện tại còn có nhu cầu, có nhu cầu mãnh liệt, ấy vậy mà anh nghiễm nhiên không thể mua được thứ mình muốn!

Từ Gia Tu thoáng nhíu mày, hận không thể quay ngược lại giá hàng cầm thêm hai hộp nữa, sau đó vứt tiền lên quầy thu ngân rồi chạy lấy người. Nhưng dù có nôn nóng đến thế nào cũng không thể mua bán cưỡng đoạt như vậy được, tuy rằng anh thực sự đang rất vội. . .

Em gái cửa hàng tiện lợi vẫn đè chặt hai hộp Okamoto nhất quyết không buông tay, lý do là: Anh có thể không đồng ý lời tỏ tình của cô, nhưng không thể kích thích cô như vậy được!

Trời đất, Từ Gia Tu lộ ra vẻ mặt phiền chán, thật là, con mẹ nó đồ phá hoại!

Khí thế của em gái cửa hàng tiện lợi lên nhanh mà xuống cũng nhanh, đúng lúc này, Lục Già gọi điện thoại tới, Từ Gia Tu mặt không biểu cảm đi ra ngoài nghe điện thoại.

Phát sinh ra chuyện như vậy, đương nhiên tâm tình không thể nào mà tốt cho được. Ngoài trời mưa nặng hạt, Từ Gia Tu thả ô đứng ở hành lang chung cư. Cho dù đang vô cùng buồn bực nhưng khi nói chuyện với Lục Già giọng nói của anh vẫn thật nhanh nhã ôn nhu, chỉ có điều vẫn mang theo một chút khô khan. Trời mưa ướt át này cũng không thể làm sự khô nóng trong thân thể anh giảm bớt.

"Lục Già, có khả năng phải đợi một lúc nữa. . ." Từ Gia Tu nói.

Ặc? Cô không vội. . .

Lục Già đang cuộn cả người ở trong chăn, giọng nói mềm mại, yếu ớt. Cô gọi điện thoại cho Từ Gia Tu, không phải là để thúc giục anh, cũng không phải là đột nhiên đổi ý không muốn “làm” nữa mà là cô nghĩ đến một việc. . . Xét về mặt nào đó không thể không nói phụ nữ vẫn nhạy cảm hơn nhiều so với đàn ông: Vào thời điểm này, muốn mua đồ gần đây thì chỉ có thể đến cửa hàng tiện lợi phục vụ 24h của chung cư Thanh Niên. Sở dĩ cô gọi điện cho Từ Gia Tu là muốn nhắc nhở anh, nếu đêm nay là ca làm của em gái thu ngân tặng bánh ngọt cho anh lần trước thì không cần phải mua nữa. . .

Vừa rồi cô và Từ Gia Tu còn ở trên giường hôn nhau đến choáng váng, thở còn không nổi thì làm sao cô nhớ được việc này cơ chứ. Sau khi Từ Gia Tu xuống lầu được một lúc, Lục Già đang chờ đợi trong ngọt ngào mới đột nhiên nghĩ ra chuyện đó, cô lập tức gọi điện thoại cho anh.

Lục Già ngồi dậy, trong chăn vẫn còn lưu lại hương vị quen thuộc, lành lạnh lại ái muội. Đêm nay cô chạy nhầm vào "hang sói" nhưng cam tâm tình nguyện bị ăn luôn, ngay tại thời điểm “súng đã lên nòng”, Từ Gia Tu hỏi cô: ". . . Có thể không?"

Ờ. . . Ừm. . . Có thể! Sau đó khi làm được một nửa. . .

"Cái kia. . . cái kia đó, anh có không?"

"Em cảm thấy chỗ này của anh sẽ có à?"

"Thế làm sao bây giờ. . ."

"Anh đi mua." Không có bất kỳ do dự nào, Từ Gia Tu hôn cô mấy cái liên tiếp rồi bật dậy, bên dưới nghẹn đến khó chịu. Loại khổ hình này so với đêm đông phải chui ra khỏi ổ chăn còn khốn khổ hơn.

Kết quả đến mua “đồ bảo hộ” còn gặp khó khăn.

Trong lúc trò chuyện, Từ Gia Tu nói anh muốn lái xe tới khu dân cư gần đây mua một hộp. Lục Già đỏ mặt, nghe anh nói xong thì hận không thể vùi cả mặt vào chăn, cô mở miệng nói: "Thôi trễ rồi, phiền phức lắm."

Bên ngoài mưa to gió lớn, Lục Già không yên tâm để Từ Gia Tu lái xe đi vào giờ này, huống chi đây cũng đâu phải đại sự gì. Nghĩ vậy, Lục Già lại nói thêm một lần nữa: "Từ Gia Tu, anh đi về đi."

Từ Gia Tu: ". . ." Không có khả năng!

Lục Già: "! ! !"

. . . Thế này là thế nào....

Lục Già chỉ sợ nếu anh lái xe ra ngoài mà chẳng may gặp chuyện thì làm sao bây giờ, sức tưởng tượng của phụ nữ vô cùng phong phú, cô tuyệt đối không đồng ý với quyết định này, nghiêm túc nói: ". . . Vậy không làm nữa, anh về nhà đi!"

Cái gì??? Mới gặp chút khó khăn nhỏ nhoi như vậy mà đã muốn buông tay? ! Từ Gia Tu nhất thời còn nảy ra ý nghĩ giết luôn em gái thu ngân của cửa hàng tiện lợi.

Lục Già: “. . ."

Lục Già mặc kệ: "Từ Gia Tu, anh trở về không được sao, xin anh đấy. . ."

--- ---

Lúc đi thì đỏ mặt, lúc về mặt đen thui. Từ Gia Tu mở cửa đi vào, Lục Già đã đứng sẵn ở cửa chờ anh, trên người khoác chiếc áo ngủ của anh, dép lê đi dưới chân cũng là của anh luôn. Cô hơi hơi hé miệng, cười lấy lòng, đôi mắt dưới ánh đèn vừa trong sáng vừa dịu dàng.

Từ Gia Tu tức nghẹn cả bụng, sắc mặt không vui, cũng không chủ động nói chuyện.

Được rồi, “cậu nhóc già” đã đói bụng lại còn không được ăn hiện giờ đang rất cần được an ủi. Lục Già chủ động đi lên phía trước, vươn tay ôm lấy bạn trai đêm nay “phạm phải sao thái tuế” (ý là vô cùng xui xẻo), thỏ thẻ: "Anh đừng tức giận nhé?"

Từ Gia Tu cúi đầu đổi giày, lạnh nhạt nói một câu: "Anh không tức giận."

Mặt đen thui thế kia, nói không tức giận định lừa ai chứ. Haizzz... không khí lãng mạn, tâm tình hay tình thú đều không còn, hiện tại Lục Gia chỉ nghĩ có lẽ sau này sẽ không đến cửa hàng tiện lợi mua đồ nữa. . .

Lục Già kéo kéo khóe miệng, ngẫm lại thật buồn cười. Từ Gia Tu trừng mắt cảnh cáo cô: "Không cho phép cười."

Tự mình gây ra nợ đào hoa, lại còn không cho người khác cười. Lục Già mềm mại tựa vào trong lòng Từ Gia Tu, bất kể như thế nào, trong đêm tối mưa nặng hạt như thế này mà có người cùng mình kề cận gắn bó chung một chỗ cũng thật là tốt!

Từ Gia Tu quay đầu, tốt cái rắm!

Lục Già bất đắc dĩ, Từ Gia Tu, anh đừng như vậy mà, được không?

Từ Gia Tu quả thực không phải cố ý hành động bực dọc như vậy. Nhưng có một số việc, bản thân rất muốn làm, rõ ràng có thể làm mà lại bị những vấn đề từ trên trời rơi xuống ngăn cản; cho dù tính cách có bình tĩnh trầm ổn tới cỡ nào cũng không thể khống chế được sự khó chịu trong lòng bộc phát ra ngoài.

Huống chi, hiện tại đâu phải có mỗi lòng anh khó chịu thôi đâu!

Được rồi, cô biết anh khó chịu. Lục Già nhìn sắc mặt Từ Gia Tu, hí hửng cười cười. Từ Gia Tu cúi đầu, vuốt tóc cô, mở miệng nói: "Lục Già, chẳng lẽ em không biết cảm giác đã lên được nửa chừng lại bị bức đi xuống khó chịu đến mức nào sao?"

Ặc? Lục Già: ". . ."

Từ nhỏ đến lớn cô đều là học sinh gương mẫu, mấy vấn đề tế nhị này đều là lúc trưởng thành bị buộc phải tiếp nhận. Nghe Từ Gia Tu nói như vậy, Lục Già nghiêm túc suy nghĩ, nếu là người khác thì họ sẽ làm gì nhỉ? Rất nhanh, Lục Già nhất thời nóng não đưa ra đề nghị: "Từ Gia Tu, chúng ta đi thuê phòng đi."

Từ Gia Tu sửng sốt, mặt đỏ bừng, ánh mắt thay đổi, nhịn không được ho khan hai tiếng: "Em nói thật à?"

Lúc này Lục Già mới nhận ra ý kiến của mình có bao nhiêu hoang đường. Đã nửa đêm rồi, đúng là có bệnh mà. Kết quả, Từ Gia Tu không kịp để cô đổi ý đã mở miệng nói: "Bây giờ em lên lầu thay quần áo, anh gọi điện đặt phòng khách sạn."

"Từ Gia Tu. . ." Lục Già do dự hai giây, nhưng rất nhanh xoay người chạy lên lầu. Ha ha ha, thuê phòng nha!

Hơn 12 giờ đêm, Lục Già kéo tay Từ Gia Tu đi đến bãi đỗ xe ngầm, khom người chui vào ghế lái phụ của chiếc SUV màu đen. Nửa đêm nửa hôm, nói không có chút chột dạ nào là giả. Sau khi lên xe, Lục Già nhịn không được đưa mắt tìm kiếm camera an ninh của bãi đỗ xe, hẳn là không có anh trai bảo vệ nhàm chán nào nhìn chằm chằm vào màn hình theo dõi đâu nhỉ.

Lần này nói đi thuê phòng là đi thuê phòng luôn, quả thực là một hành động bất chấp mưa gió chưa từng có từ trước tới nay. Lục Già không diễn tả nổi cảm giác của mình vào giây phút này như thế nào nữa, vừa thấy hoang đường lại vừa thấy ngọt ngào. Nhưng kể cả khi đang làm chuyện hoang đường như vậy, Lục Già quay đầu sang nhìn Từ Gia Tu, xem xem, vẫn là bộ dạng thong dong đứng đắn thường ngày.

Từ Gia Tu nổ máy, thuần thục quay tay lái, đạp chân ga, trực tiếp chạy thẳng ra khỏi bãi đỗ xe. Xe chạy đến cổng chính của chung cư Thanh Niên thì mưa cũng ngớt. Từ Gia Tu hạ cửa sổ xe xuống, quẹt thẻ điện tử, sau đó thuận lợi xuất hành. Cửa sổ xe còn chưa đóng lại hẳn, một luồng khí lạnh đã tràn vào, Lục Già tựa sát người vào ghế lái phụ, chỉ cảm thấy trong lòng có một con thỏ nhỏ vui vẻ đang nhảy nhót loạn xạ, hưng phấn không thể kìm nén nổi.

Rất là . . . kích thích!

Lục Già chia sẻ với Từ Gia Tu tâm tình của mình lúc này: "Từ Gia Tu, hiện tại trông chúng ta có giống như đang thừa dịp trời tối thanh vắng đi vào vườn trộm dưa hay không?"

Trộm dưa? Từ Gia Tu nở nụ cười, lái xe, nói một câu lưu manh: "Ừ, là trộm dưa, anh trộm dưa của em."

A a a! Thẹn thùng chết đi được, bạn trai lưu manh thế này, chắc là đang rất vui vẻ khi chuẩn bị làm chuyện xấu đây. Lục Già âm thầm hừ lạnh, quay đầu nhìn về phía cửa sổ xe.

SUV của Từ Gia Tu được thiết kế có loại cửa sổ toàn cảnh, mưa đã tạnh hẳn, bầu trời trên đỉnh đầu dường như vừa được rửa qua một lớp nước, thoạt nhìn đặc biệt sạch sẽ, thanh tĩnh. Thì ra dù không có trăng sao nhưng bầu trời đêm vẫn có thể đẹp đẽ đến nhường này. . .

Ngày hôm nay, từ buổi tối cho đến bây giờ, cảm xúc của Lục Già chuyển biến thật thần kỳ. Đường đêm an tĩnh, không có nhiều xe cộ hay người qua đường, Từ Gia Tu dừng đèn đỏ, chợt quay đầu sang nhìn cô, ánh mắt phảng phất có ý cười.

Đèn đỏ lóe sáng, ánh hồng rực rỡ, lại có người cùng mình làm chuyện hoang đường, kể ra cũng là một chuyện vui vẻ.

Lục Già "Ai da" một tiếng, đột nhiên nhớ tới một việc: "Em quên mang theo di động rồi."

"Khụ khụ." Từ Gia Tu nhắc nhở: "Chẳng lẽ đêm nay chúng ta đến khách sạn chỉ để dùng wifi thôi sao?"

À, cũng đúng. Lục Già cười gật gật đầu, lại hỏi: "Còn anh, có mang theo không?" Dù sao cũng không thể cả hai người cùng không mang đi được, ít nhất cũng phải có một cái chứ.

"Có mang." Từ Gia Tu trả lời, dừng một chút rồi nói tiếp: "Nhưng anh tắt máy rồi."

"Sao lại thế. . ."

Cái này mà còn hỏi tại sao à? Từ Gia Tu gằn ra từng tiếng, giải thích cho bạn gái nghe: "Có một số việc tuyệt đối không thể bị quấy rầy."

Ừ ừ! Lục Già gật đầu thật mạnh. Nghĩ đến chuyện sắp sửa phát sinh, gò má lại nhanh chóng nóng bừng, nó cứ nóng như thế cho đến khi Từ Gia Tu tiến vào bãi đỗ xe của khách sạn Châu Sơn.

Châu Sơn là khách sạn năm sao nổi tiếng của thành phố Đông Châu. Đêm khuya như thế này mà nhân viên giữ cửa vẫn rất nhanh nhẹn chạy ra mở cửa xe, nho nhã lễ độ xoay người, cung kính nói: "Xin chào, hoan nghênh quý khách tới khách sạn Châu Sơn."

Thật căng thẳng! Lục Già nhìn Từ Gia Tu, Từ Gia Tu nhìn cô nhướng mày, không dám sao?

Từ Gia Tu xuống xe trước, Lục Già vẫn còn ngồi ở trên ghế lái phụ. So với khu Cao Tân thì khách sạn Châu Sơn vào giờ này vẫn có rất nhiều xe tới xe đi. Kể ra cũng đúng, là do cô và Từ Gia Tu sinh hoạt quá mức trong sáng, chứ người ta thì mới bắt đầu cuộc sống về đêm mà thôi! Quá trình ổn định tâm lý kết thúc, Lục Già khom người xuống xe, lịch sự nói với nhân viên giữ cửa: "Cám ơn."

Thân hình Từ Gia Tu thẳng tắp, đứng ở trước xe chờ cô, hơi nhíu mày, toát ra khí chất như hậu duệ quý tộc. Lục Già kéo tay anh, theo nhân viên khách sạn đi thẳng đến quầy lễ tân.

Từ Gia Tu đã đặt phòng trước, là phòng lớn nhìn ra bờ sông. Đúng là đốt tiền, ở chung cư Thanh Niên có giường lớn thì không ngủ, tự dưng mất gần 1000 đồng đến khách sạn thuê phòng. Lục Già khẽ day day trán, quả thực quá mức xa xỉ, sống không mục đích, hoang dâm vô độ. . .

Thang máy chạy thẳng lên tầng 26, nhân viên khách sạn hơi khom người, mở cửa phòng ra: "Chúc tiên sinh và phu nhân có một buổi tối vui vẻ."

Phu nhân nha. . . Cô đã là phu nhân rồi đấy. . .

Lục Già nhẹ nhàng bước vào phòng, thảm trải sàn của khách sạn thật mềm mại, có cảm giác như đang bước trên đám mây vậy, cả người đều lâng lâng chìm trong mây trắng. Lục Già nhìn cái giường lớn, giống như đứa nhỏ hào hứng nhảy lên. Không phải là cô chưa từng vào khách sạn năm sao, nhưng chưa từng vào khách sạn với đàn ông bao giờ. Đêm đã khuya, cô ôm gối đầu híp híp mắt, thật quá thoải mái.

Từ Gia Tu đi vào toilet không đến hai phút, lúc đi ra đã thấy Lục Già nằm trên giường lớn yên tĩnh. . . ngủ.

Thực ra Lục Già không phải đang thật sự ngủ, chỉ là cô cảm thấy rất mệt, nhìn cái giường êm ái thì muốn nằm xuống, nằm xuống xong lại muốn nhắm mắt, nhắm mắt xong lại không muốn mở ra nữa. Lục Già nghĩ nghĩ, muốn chơi xỏ Từ Gia Tu.

Từ Gia Tu chậm rãi lại gần, đẩy đẩy mí mắt bạn gái: "Lục Già!"

"Hửm. . ." Lục Già ôm eo bạn trai, khẽ than thở: ". . . Để sáng mai có được không?"

Tới tận đây rồi mà vẫn cứ uổng công? Từ Gia Tu nhìn cô gái đã cuộn thành mèo con ở trong lòng mình, bất đắc dĩ day day huyệt thái dương. Đành thôi vậy, ngủ đi ngủ đi.

Nghỉ ngơi dưỡng sức chờ sáng mai!

. . .

Ngày hôm sau, Janice chưa dậy sớm bao giờ cũng chủ động bật dậy, còn xuống bếp làm hẳn một bữa sáng chịu tội. Có bảo bối, có lão đại, còn có cả cô, trứng gà rán như thế này là được rồi. Chia bữa sáng ra làm ba phần, Janice “chân chó” chạy đến trước cửa phòng 906, điềm đạm gõ gõ cửa: "Bảo bối, lão đại, rời giường thôi!"

Năm phút sau, Janice lại gõ cửa một lần nữa, lực gõ có lớn hơn lần đầu một chút: "Bảo bối, lão đại, rời giường ăn điểm tâm nào!"

Nửa giờ sau, Janice gọi di động mãi mà không được, bắt đầu dùng sức gõ cửa: "Lão đại! Lục Già! Hai người có ở trong đó không? !"

Không xảy ra chuyện gì đấy chứ. . .

Lại thêm mười phút đá cửa, rầm rầm rầm. . .

Khi Lục Già và Từ Gia Tu xuống nhà hàng buffet của khách sạn ăn điểm tâm đã là chín giờ. Lục Già căn bản không dám nhìn thẳng vào mặt Từ Gia Tu. Từ Gia Tu rót cho cô một cốc sữa nóng, mở miệng nói: "Uống đi cho ấm bụng."

Lục Già lại càng thêm xấu hổ. Cô nhìn Từ Gia Tu, ánh mắt lẳng lặng thể hiện lời xin lỗi: Cô thực sự không ngờ nguyệt sự lại đến sớm hơn hai ngày, lúc trước chu kỳ của cô luôn rất chuẩn, chắc có lẽ do tối qua quá mức phấn khích cho nên. . . Aizzz!

Từ Gia Tu mỉm cười, thật ngoan. Anh cũng đâu phải là người bạn trai chỉ chăm chăm làm “chuyện đó” thôi đâu. . .

"Muốn ăn cái gì anh đi lấy." Từ Gia Tu hỏi cô.

Khách sạn năm sao làm điểm tâm cũng thật phong phú, khẩu vị của Lục Già bình thường, tùy tiện chọn hai món. Từ Gia Tu nhớ kỹ, đang định đi ra lấy thì phía sau truyền đến một tiếng chào hỏi.

"Từ tổng."

Từ Gia Tu quay đầu, nhìn về phía người đàn ông đang đi tới, mỉm cười chào lại: "Tống tổng."

Tống tổng? Lục Già thu lại ánh mắt đang nhìn ra ngoài cửa sổ, quay đầu qua nhìn. . .

Đồng thời vào lúc này, bên trong phòng bảo vệ của chung cư Thanh Niên, Janice vô cùng lo lắng đứng trước màn hình theo dõi, xem thật kỹ đoạn video mà camera an ninh ghi lại vào tối hôm qua. Anh trai bảo vệ ngồi bên cạnh chỉ vào video clip nói: "Theo hình ảnh ghi lại được thì tại thời điểm 12 giờ 5 phút, hai người bọn họ đã rời khỏi bãi đỗ xe ngầm. Nhìn vẻ mặt và hành động thì không giống như đang bị bắt cóc đâu. . ."

"Không!" Janice không tán thành, sắc mặt nghiêm trọng chỉ vào hình ảnh Lục Già đang không ngừng xoay đầu ngó ngó nghiêng nghiêng nói: "Anh xem, dáng vẻ của bảo bối nhà tôi thoạt nhìn thật căng thẳng."

Anh trai bảo vệ nhíu nhíu mày, quả đúng là thế. . .



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 27.01.2016, 14:23
Hình đại diện của thành viên
Thành viên xuất sắc
Thành viên xuất sắc
 
Ngày tham gia: 01.05.2015, 14:23
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 7676
Được thanks: 6601 lần
Điểm: 2.28
Có bài mới Re: [Hiện đại] Quãng thời gian tươi đẹp của chúng ta - Tùy Hầu Châu - Điểm: 9
Đi tới nửa chương là thấy sốt ruột rồi, gần hết mà chưa xơi múi được gì, đi đến bữa sáng thì tụt ngủm cảm xúc luôn.

1000 đồng đổi lấy dì cả đến sớm.

Số Từ Gia Tu xui thề không biết ở nhà thì gặp em gái bánh ngọt cản trở làm tắt nghẽn đường thoát nước, đến khách sạn thì nước tràn nhiều quá cứu không kịp, hai người ăn ở sao thế, có khi nào Diệp Ngang Dương đang ngồi ở nhà  vẽ vòng tròn nguyền rủa hai người một là nghẹn hai là tràn không vậy?

Hai anh chị sắp thay đổi cuộc đời chính thức xé mạc "xữ nữ/xữ nam" thì trời xui đất khiến ban cho ải anh chàng Okamoto và cô bạn MC đến làm bóng đèn tạm thời. Vì vậy chúng ta vẫn chưa được miếng thịt nào cả.

Tội nhất là Janice bị cả hai lạnh nhạt, hí ha hí hửng dậy thật sớm chuẩn bị bữa sáng bồi bổ sức khỏe cho cả hai người lao động vất vả nhưng chắc chắn công dã tràng rồi.

Sự cố kì này mà lọt vào tai Janice "kín miệng" thì có phải là Từ tổng vất mặt vào mông rồi không, không chừng Diệp Ngang Dương lại cười ầm lên phỉ vào mặt Gia Tu "sự nghiệp phải có chỗ đứng, trên giường thì không cứng chỗ đó ấy chứ (Trích từ câu nói trong film "Em Là Bà Nội Của Anh ý).

Yêu ss quá đi, tuần này có chương rồi, ngày nào cũng mong mỏi hết á. SS cho hoàn bộ này rồi lấp bộ truyện của Phong Tử Tam Tam cũng được a.

Cám ơn ss nhé!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn shirleybk về bài viết trên: tiểu an nhi
     
Có bài mới 28.01.2016, 16:35
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 14.04.2014, 16:36
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 1131
Được thanks: 8193 lần
Điểm: 19.52
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Quãng thời gian tươi đẹp của chúng ta - Tùy Hầu Châu - Điểm: 51
Đang tải Player đọc truyện...

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


CHƯƠNG 41:
Edit: tiểu an nhi (LQĐ)

Người đàn ông vừa tới thân hình cao lớn cân xứng, mặc áo sơmi tối màu cùng quần dài, mặt mày thư thái sáng sủa. Trên tay anh ta bưng một đĩa thức ăn, khẽ mỉm cười nhìn qua: "Thật trùng hợp, Từ tổng."

"Đúng là trùng hợp, không ngờ tôi lại gặp được Tống tổng ở thành phố Đông Châu này." Từ Gia Tu nói, lịch sự mời: "Ngồi cùng nhau chứ?"

Tống Tuyển Hi mở miệng: "Nếu hai người không thấy phiền thì tôi rất sẵn lòng."

"Sao lại phiền được." Từ Gia Tu cười.

Lục Già chưa từng gặp qua bộ dạng “mạnh vì gạo, bạo vì tiền” của Từ Gia Tu bao giờ, cho nên có đôi khi suýt chút nữa cô đã quên anh là người trong thương giới, vẫn cần phải có các loại xã giao, không cần biết là cố ý sắp đặt hay vô tình ngoài ý muốn gặp phải như bây giờ. Bàn ăn có thêm một "người bạn", Lục Già không mở miệng, trực tiếp đứng lên. Từ Gia Tu nhanh chóng giới thiệu cô: "Lục Già, bạn gái của tôi." Dừng một chút, lại giới thiệu Tống Tuyển Hi cho cô biết: "Đây là Tống tổng, người sáng lập ra Tư Tâm Đặc."

Chỉ cần một câu ‘Người sáng lập ra Tư Tâm Đặc’ thì những cái khác đã không cần thiết phải nói thêm nữa rồi. Lục Già chào hỏi: "Xin chào Tống tổng."

"Xin chào." Tống Tuyển Hi nói, ánh mắt lơ đãng chuyển động, gật gật đầu.

Mọi người đều là người trưởng thành, có một số việc tự nhiên có thể ngầm hiểu với nhau. Tỷ như cô và Từ Gia Tu đều là dân địa phương của Đông Châu, vì sao lại xuất hiện trong khách sạn này? Sắc mặt của Tống Tuyển Hi không hề có một chút tò mò nào, chỉ an tĩnh ngồi xuống phía đối diện.

Lục Già không làm biếng nữa, cô đứng dậy đi theo Từ Gia Tu tự lấy đồ ăn cho mình. Từ Gia Tu không nói thêm với Tống Tuyển Hi cái gì, nếu là người bình thường mà gặp phải nhân vật lớn như vậy thì đã sớm ra sức nịnh nọt lấy lòng rồi, nhưng anh không có. Lục Già kéo tay Từ Gia Tu, cô rất thích khí chất kiêu ngạo cùng dáng vẻ “quân tử chi giao đạm nhược thủy” của anh.

(*) Quân tử chi giao đạm nhược thủy: sự giao thiệp giữa những người quân tử với nhau nhạt như nước lã.

"Từ Gia Tu, anh muốn ăn cái gì, em đi lấy cho."

Từ Gia Tu: "Thôi để anh lấy, không phải hôm nay em không thoải mái sao?"

Ặc, cô nào có yếu ớt như vậy.

Đồ điểm tâm hơn phân nửa là do Từ Gia Tu cầm, trong đó có một phần bánh bao đậu đỏ là anh cố ý lấy cho cô. Cái đó, chẳng lẽ Từ Gia Tu cho rằng đậu đỏ có thể bổ máu ư?

Tống Tuyển Hi ăn một bát cháo trắng cùng trứng gà luộc, vừa thanh nhã lại lịch sự. Lục Già chợt nhớ tới lần đầu tiên cô đi công tác, công ty bên kia chiêu đãi thật khách khí, toàn ăn tại khách sạn năm sao. Lục Già và một đồng nghiệp nữ nữa chỉ ăn điểm tâm thôi mà cũng phải xuýt xoa cảm khái cả nửa ngày. Lục Già cắn một miếng bánh nhân đậu, nghe Từ Gia Tu và Tống Tuyển Hi nói chuyện, là kiểu trò chuyện xã giao thường thấy.

"Tống tổng lần này đến Đông Châu là đi công tác sao?"

Tống Tuyển Hi nói: "Một nửa là đi công tác còn một nửa là đi du lịch. Lần trước ở Bắc Kinh, tôi với Từ tổng tán gẫu khá hợp, vốn dĩ còn muốn tranh thủ thời gian đàm đạo với anh nhiều thêm một chút, ai ngờ Từ tổng lại về Đông Châu sớm như vậy."

Lần đi công tác đó Từ Gia Tu về sớm hơn dự kiến?

Từ Gia Tu chỉ cười cười: "Tống tổng muốn đi thăm thú chỗ nào ở Đông Châu, tôi và Lục Già sẽ giới thiệu cho anh."

Tống Tuyển Hi nhất thời im lặng, một lúc sau mới nói: "Có một người bạn từng nói qua cho tôi về thung lũng Thiên Lộc của Đông Châu, chỗ đó như thế nào?"

"Cũng không tệ." Từ Gia Tu trả lời: "Hiện tại du khách đi tới đó khá nhiều, là một nơi rất tốt để ngắm cảnh mặt trời mọc."

Tống Tuyển Hi hỏi tiếp: "Nghe nói chỗ đó có một gốc cây cổ thụ hình thù kỳ quái phải không?"

"Hả? Cái này tôi không biết." Từ Gia Tu có chút suy nghĩ, quay sang bên cạnh hỏi Lục Già: "Lục Già, em có biết không?"

Lục Già ngẩng đầu, áy náy nói: "Em chưa từng tới thung lũng Thiên Lộc."

Giọng nói của Tống Tuyển Hi đầy tiếc nuối: "Cũng chưa chắc là đã có, nhưng dù sao tôi cũng đã tới đây rồi, không đi tìm thì thật đáng tiếc."

Từ Gia Tu không thắc mắc nhiều: "Vậy chúc Tống tổng may mắn."

Tống Tuyển Hi gật gật đầu.

Ăn liên tục hai cái bánh bao nhân đậu đã thấy hơi ngán, Lục Già huých nhẹ tay vào Từ Gia Tu, nhỏ giọng thì thầm: "Gia Tu, em muốn ăn bánh bao súp nhỏ, nhưng sợ không ăn hết được một phần."

Một phần bánh bao súp nhỏ có năm cái, ý của Lục Già là nếu cô ăn không hết thì anh có thể hỗ trợ cô ăn nốt số còn lại hay không. Từ Gia Tu nhìn phần bánh bao nhân đậu còn chưa ăn xong của Lục Già, bất đắc dĩ cười nhẹ, đồng ý: "Đi lấy đi."

Lục Già nhận được “ân chuẩn” liền rời khỏi bàn ăn.

Nhìn hành động thân mật nho nhỏ giữa tình nhân với nhau của hai người, Tống Tuyển Hi ngẩng đầu: "Tôi thực hâm mộ Từ tổng."

Từ Gia Tu rút một tờ giấy ăn ra lau tay, thản nhiên tiếp nhận sự hâm mộ, dừng một chút, vui vẻ nói một câu: "Cô ấy vốn tính trẻ con, Tống tổng đừng chê cười."

"Nào có."

. . .

Trong thời gian ăn điểm tâm, hai người đàn ông cũng tán gẫu được khá nhiều chuyện. Lục Già đứng ở trước cửa nhà ăn chờ Từ Gia Tu. Bức tường bên ngoài được trang trí bằng một bức tranh nạm đá, hình hồ nước thật lớn, bên trong có đủ các loại cá nhiệt đới đang bơi lội. Lục Già định lấy di động ra chụp một bức mới chợt nhớ đêm qua cô không mang theo di động. Một lần hành động bốc đồng trốn đi giữa đêm làm cho cô phải cố gắng nghĩ ra một lý do hợp lý để khi quay về còn giải thích với Janice.

Cách đó không xa, Từ Gia Tu và Tống Tuyển Hi đang bắt tay tạm biệt.

"Hẹn gặp lại."

"Bất cứ lúc nào cũng hoan nghênh."

Lục Già và Từ Gia Tu rời khỏi khách sạn Châu Sơn, cô ngồi ở ghế lái phụ, đôi mắt đen nhánh thỉnh thoảng lại liếc sang chỗ Từ Gia Tu. Từ Gia Tu mở miệng hỏi: "Có gì muốn nói à?"

Không phải. Lục Già vươn tay: "Em muốn mượn di động của anh."

Đúng là không rời cái điện thoại ra được mà. Vẻ mặt Từ Gia Tu phảng phất có ý cười, lấy điện thoại di động ra đưa cho cô: "Anh vốn cho rằng em sẽ hỏi về chuyện của Tổng Tuyển Hi."

Hả? Lục Già quay đầu: ". . . Sao lại phải hỏi?"

Từ Gia Tu nghĩ nghĩ, kể lại một chuyện thú vị: "Không thể phủ nhận, Tống Tuyển Hi rất có sức quyến rũ. Lần trước anh từ Bắc Kinh trở về, có cô em họ biết được Tống Tuyển Hi cũng tham dự Đại hội kỹ thuật đó đã lập tức gọi điện thoại cho anh hỏi đủ thứ."

Hóa ra là như vậy, Từ Gia Tu cũng sẽ hâm mộ và ghen tỵ với người đàn ông khác đấy. Lục Già nở nụ cười tràn đầy đắc ý: "Từ Gia Tu, chẳng lẽ anh không biết hiện tại em đã có bạn trai rồi sao?"

Từ Gia Tu mím môi, khẽ cười.

Lục Già nghiêm túc nói: "Huống chi, em cảm thấy so với Tống Tuyển Hi thì anh đẹp trai hơn rất nhiều, cũng có sức quyến rũ hơn nữa."

"Ồ." Từ Gia Tu vừa lòng lên tiếng: "Thì ra hình ảnh của anh trong lòng em lại tốt như vậy."

Lục Già phình mặt, chẳng buồn phản ứng. Cô cúi đầu khởi động điện thoại của Từ Gia Tu lên, nửa phút sau thì suýt chút nữa kêu to ra tiếng, bình tĩnh lại một chút, cô nói với Từ Gia Tu: "Janice gọi cho anh mười mấy cuộc điện thoại này."

"À." Từ Gia Tu trước sau như một vẫn thật bình tĩnh, còn đưa ra suy đoán: "Vậy chắc điện thoại của em phải có hơn hai mươi mấy cuộc gọi nhỡ ấy nhỉ?"

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? !

Sau khi nhận được điện thoại của Lục Già, Janice xám xịt rời khỏi phòng bảo vệ đi về, thật sự không còn mặt mũi nào gặp anh trai bảo vệ nữa. Sáng sớm tinh mơ, bảo bối và lão đại đồng thời biến mất, lại không có ở công ty, gọi điện không một ai bắt máy, đã thế đêm qua cô còn nghe tiểu thuyết giết người trong phòng kín. Do đó sáng nay thấy tình cảnh này thì linh cảm có chuyện xấu xảy ra dâng lên mãnh liệt.

"Cho nên cô nạy cửa phòng của Từ Gia Tu ra hả?" Lục Già ngồi xuống sofa, không thể tin nổi hỏi lại. Vừa mới trở về, Từ Gia Tu nhìn cửa phòng của mình bị nạy tung, sắc mặt không chỉ dùng một từ “đen” để thể hiện nữa rồi.

"Cái đó.... tôi sẽ đền mà." Janice cũng dựa lưng vào ghế sofa, sau đó đến lượt cô đặt câu hỏi: "Rốt cuộc tối hôm qua cô và lão đại đi đâu vậy?"

Ặc. . . Khí thế của Lục Già nhanh chóng sụt xuống, chỉ chỉ mấy quả dưa đang đặt ở dưới sàn: "Chúng tôi . . . đi trộm dưa."

Không thể không nói, trên đường trở về Lục Già đột nhiên đề nghị Từ Gia Tu mua mấy quả dưa thực sự là một hành động cơ trí.

"Hai người! Đúng là hai người đi ra ngoài làm chuyện xấu. . ." Janice vô cùng đau đớn, hít sâu một hơi: "Đi làm chuyện này phải dẫn tôi theo với chứ, tôi là lão làng rồi đấy!"

Lục Già: ". . ."

Janice đi làm, trước khi đi còn vỗ vỗ đầu cô, thoáng thở dài: Ít lừa người thôi nhé, làm gì có đi trộm dưa, dưa đi trộm mà đẹp đẽ, không sứt mẻ gì như thế này à. . .

Lục Già xin nghỉ nửa ngày, Từ Gia Tu đồng ý. Cô lên mạng tìm một số điện thọai, sau đó gọi điện qua: "Xin chào, cho hỏi đây là trung tâm sửa chữa khóa phải không?" Dừng một chút, Lục Già đột nhiên nhìn thấy trên bàn trà có đặt một cái áo len. Màu len trắng ngà quen thuộc kia, Janice đã thực sự đan xong cái áo rồi . . .

Lục Già cầm áo len lên, phát hiện bên trong áo len có một thanh chocolate và một tờ giấy nhỏ.

"Thực xin lỗi, bảo bối."

Lục Già nhất thời cảm động, nước mắt tuôn ra ào ào. . .

——

Buổi chiều, Janice đến phòng tài vụ ký giấy ứng trước tiền, khoảng hai tháng tiền lương, còn ra sức tán thưởng lão đại thật là tốt. Không ngờ cô cạy tung cửa của lão đại ra mà anh vẫn đồng ý ứng trước tiền lương để cô mua xe.

Lục Già cũng thấy vui cho Janice, rốt cục cũng có thể mua xe như ý nguyện rồi. Vừa hay trong tháng này có sự kiện triển lãm ô tô rất lớn.

Lão đại không để ý đến hiềm khích mà hào phóng như vậy khiến cho Janice cảm thấy vô cùng áy náy. Tóm lại cô muốn lên lầu cảm ơn lão đại đã tạo điều kiện hoàn thành ước muốn cho cô, nhưng lại bị lời nói của lão đại làm cho ngây ngẩn cả người.

Từ Gia Tu nói ra mục đích: "Chờ cô mua xe xong thì Lục Già không cần chia đôi tiền thuê nhà với cô nữa."

Janice: ". . ."

Từ Gia Tu tiếp tục vô sỉ: "Cô phải biết rằng lương tháng của Lục Già chẳng có bao nhiêu tiền."

Nghe coi, nghe coi, tiền lương của bảo bối thấp chẳng phải là do lão đại anh phát hay sao. . .

Về đề nghị của Từ Gia Tu, Janice thực sự nghiêm túc suy nghĩ. Nếu Lục Già ở luôn với lão đại thì khá thuận tiện, không chỉ thuận tiện bồi đắp thêm tình cảm mà lại tiết kiệm được 1500 đồng mỗi tháng.

Dù sao tiền lương một tháng của Lục Già ít như vậy, cần phải được quan tâm đặc biệt. . .

Sau khi Janice rời khỏi văn phòng Tổng giám đốc, Diệp Ngang Dương bước vào mang theo báo cáo kết quả thị trường đưa cho Từ Gia Tu, cậu ta liếc mắt nói: "Từ bại hoại, tôi là người biết đạo lý, nợ gì thì trả nấy. Tôi sẽ không để ân oán cá nhân làm ảnh hưởng đến công việc. Anh xem thành tích của phòng thị trường chúng tôi đi, người bình thường có thể làm được không?"

Từ Gia Tu cười cười: "Vất vả cho cậu rồi, huynh đệ."

Hừ hừ, còn huynh đệ cái nỗi gì! Diệp Ngang Dương miễn cưỡng tựa người vào bàn làm việc, mở miệng nói đến một chuyện: "Từ tổng, nói cho anh nghe chuyện này. Sáng nay ba tôi gọi điện thoại tới, nghe nói Tống Tuyển Hi đã đến Đông Châu."

Diệp Ngang Dương là người rõ ràng, khi thực sự gặp chuyện, quả thực hành động luôn công tư phân minh. Tốc độ phát triển của Ốc Á đúng là rất nhanh, chạy xa trước Đông Châu, nếu có cơ hội thì đã bay luôn rồi.

Từ Gia Tu buông bút xuống: "Tôi biết."

"Anh đã biết hả?" Diệp Ngang Dương líu lưỡi: "Tôi còn tưởng rằng chỉ có vài người biết cơ đấy."

Chính xác là chỉ có vài người. Từ Gia Tu ngẩng đầu nhìn Diệp Ngang Dương, cũng nói ra một chuyện: "Đúng rồi, không phải cậu rất muốn chuyển đến sống ở phòng 913 sao? Bây giờ cậu đi tìm Janice thương lượng một chút, không biết chừng Janice sẽ đồng ý đấy."

"Vì sao. . ." Diệp Ngang Dương không thể tin được Từ Gia Tu sẽ đưa ra kiến nghị này, hành động hào phóng như vậy cậu ta không quen nha!

Từ Gia Tu tùy ý ngả người ra phía sau, nói ra nguyên nhân: "Bởi vì Lục Già sẽ chuyển đến ở chỗ tôi."

Lăn đi! Không kích thích cậu ta thì sẽ chết người à? Diệp Ngang Dương vô cùng tức giận, cậu ta phải về uống một bình sữa trẻ em để bớt giận mới được.

Từ Gia Tu ôn hòa nhã nhặn nói lời thực lòng: "Ngang Dương, tôi và Lục Già là nghiêm túc, lấy hôn nhân làm tiền đề. Cậu nên biết. . ."

Cậu ta biết, đương nhiên biết! Nếu Lục Già không gợi lên ý niệm muốn kết hôn của Từ bại hoại, thì có lẽ cả đời này Từ bại hoại đã sống độc thân rồi. Nhưng nghĩ đến chuyện “quả táo hạnh phúc” của Từ bại hoại có được là do đạp lên cậu ta kê chân mà hái xuống, Diệp Ngang Dương cảm thấy cực kỳ khó chịu.

Cậu ta nhìn Từ Gia Tu, cũng hết sức chân thành nói: "Vẫn như cũ, anh trả lại thư tình cho tôi, tôi sẽ không đào góc tường của anh."

Từ Gia Tu: "Đi ra ngoài nhớ đóng cửa."

Ngày thứ sáu cuối tuần, Ốc Á có tổ chức hoạt động rèn luyện mở rộng. Tiểu Đạt cứ nhắc đến hoạt động rèn luyện mở rộng này là lại cảm thấy đáng sợ. Năm đầu tiên anh ta vào Ốc Á đã phải đi bộ dã ngoại 15 km, năm thứ hai 30 km, năm trước là 45 km. Dựa theo quy luật theo hàng năm thì chẳng phải năm nay sẽ phải đi 60 km hay sao?

Lục Già bị dọa, điên hết rồi à?

Tiểu Đạt cảm khái nói, nếu đàn ông mà cũng có nguyệt sự thì tốt rồi. Hoạt động rèn luyện mở rộng mỗi năm, các nữ nhân viên đều có thể viện cớ này mà không tham gia. Nhưng công ty cũng có mấy nhân viên nữ đâu. . .

Rất nhanh, thông tin về hoạt động rèn luyện mở rộng được công bố, sau đó là vài nhân viên nữ của công ty lập tức oán giận. Đáng lẽ sẽ tổ chức vào thứ sáu, tại sao lại dời xuống chủ nhật?!

Tại sao. . .

Lục Già lờ mờ đoán ra, nếu thứ sáu tiến hành tổ chức thì cô không thể tham gia được. Đây là lần đầu tiên cô tham gia hoạt động này của Ốc Á, tuy rằng nghe thật đáng sợ nhưng cô vẫn muốn thử.

Lộ trình đi bộ của năm nay cũng do Từ Gia Tu định ra, không dài như năm trước, chỉ có 35 km. Tiểu Đạt vui đến phát khóc, anh ta nghĩ mình sẽ vì Ốc Á bán mạng cả đời.

Lục Già trêu ghẹo: "Tiểu Đạt, thế giới lớn như vậy, anh không muốn đi ra ngoài khám phá sao?"

Có ý tứ gì. . . Tiểu Đạt lập tức cảnh giác nhìn cô, nhỏ giọng hỏi: "Chẳng lẽ Từ tổng muốn sa thải tôi?"

Lục Già: Ha ha ha!



Đã sửa bởi tiểu an nhi lúc 28.01.2016, 23:42.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 82 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Anhdva, nhu_198x, trangdumi và 265 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

3 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 16, 17, 18

4 • [Hiện đại] Cá mực hầm mật - Mặc Bảo Phi Bảo

1 ... 16, 17, 18

5 • [Hiện đại] Không bằng duyên mỏng - Viên Nghệ

1 ... 25, 26, 27

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Tôi bị ép buộc - Linh Lạc Thành Nê

1 ... 16, 17, 18

7 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 124, 125, 126

8 • [Xuyên không - Điền văn] Cuộc sống điền viên trên núi của nông phu - Quả Đống CC

1 ... 33, 34, 35

9 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Anh hai Boss đừng nghịch lửa - Cửu Trọng Điện

1 ... 48, 49, 50

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

13 • [Cổ đại] Trưởng thôn là đóa kiều hoa - Vương Vượng Vượng

1 ... 16, 17, 18

14 • [Hiện đại] Có hợp có tan - Lâu Vũ Tình

1 ... 10, 11, 12

15 • [Hiện đại] Mèo yêu - Hà Thư (hoàn)

1 ... 25, 26, 27

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

17 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

19 • [Hiện đại] Cookie ngọt ngào - Mặn Ngọt Bùi Đắng Cay (Ngoại truyện trang 18)

1 ... 16, 17, 18

20 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246



Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 601 điểm để mua Sư Tử Nữ
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Vòng tay đá quý
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 610 điểm để mua Ngọc tím 3
Shop - Đấu giá: Ngọc Sơn Bạc vừa đặt giá 500 điểm để mua Gấu Pooh dễ thương
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 457 điểm để mua Gấu Pooh dễ thương
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 250 điểm để mua Kính mát ngôi sao
Shop - Đấu giá: Mèo Lười Cận Thị vừa đặt giá 350 điểm để mua Bé áo xanh
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 434 điểm để mua Gấu Pooh dễ thương
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún và bong bóng
Shop - Đấu giá: Chimy Lữ vừa đặt giá 267 điểm để mua Giày hồng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 345 điểm để mua Tám điện thoại
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 445 điểm để mua Ngọc xanh 4
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 283 điểm để mua Vòng hoa giáng sinh
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 327 điểm để mua Tám điện thoại
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 285 điểm để mua Thỏ nháy nhót
hakuha: 2 năm trước mọi người rất hay xài cái này
sau 2 năm trở lại ngày càng im ắng haizzz
Shop - Đấu giá: hakuha vừa đặt giá 360 điểm để mua Tấm thảm trái tim
Shop - Đấu giá: hakuha vừa đặt giá 270 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 254 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 401 điểm để mua Bông tai hạt dẻ
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 306 điểm để mua Bé nấm
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 318 điểm để mua Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 400 điểm để mua Cặp đôi hamster
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 528 điểm để mua Mây
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 406 điểm để mua Mashimaro IOU
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 548 điểm để mua Mashimaro chờ xe buýt
Hoàng Phong Linh: :<
Shop - Đấu giá: 18521434 vừa đặt giá 315 điểm để mua Bé Mascot xanh
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 417 điểm để mua Mèo ôm cuộn len
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 294 điểm để mua Hello

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.