Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 544 bài ] 

Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

 
Có bài mới 14.01.2016, 20:40
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 29.10.2013, 20:30
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 1071
Được thanks: 9627 lần
Điểm: 26.31
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 43
Chương 468, hứa hẹn của Lí Dực

Editor: Trạch Mỗ

Lí Dực nghe xong thần sắc tối sầm lại, nói: "Cô cô quả nhiên vẫn là không thương ta, cô cô đối tốt với, ta đối tốt với cô cô và muội muội, tất nhiên là nên. Chuyện tương lai, ai cũng không nắm được, cô cô nói đúng không? Ta chưa bao giờ dám nói, ta muốn cưới muội muội, muội muội còn nhỏ, cái gì cũng không hiểu, ta chỉ là đơn thuần thích nàng, thương nàng, cưng chiều nàng. Như vậy cũng không được sao?"

"Không được, thời gian dài như vậy, nàng sẽ ỷ lại ngươi. Ta chỉ hy vọng, tương lai nàng có thể giống như ta, tìm được một người thật lòng thích nàng, sống cuộc sống đơn giản. Ngươi còn nhỏ, tương lai những gì ngươi gặp phải chỉ sợ sẽ còn mạo hiểm hơn những gì ngươi đã trải qua gấp mười gấp trăm lần, chẳng lẽ ngươi hi vọng Yên Nhiên trở thành nhược điểm của ngươi sao? Cho nên, đứa nhỏ ngoan, nghe lời cô cô, cách chúng ta xa một chút, kinh doanh cuộc đời của ngươi thật tốt, cô cô cũng không giúp được ngươi cái gì, nhưng cô cô cũng không thể kéo chân sau ngươi."

"Ta không trông vào cô cô giúp ta, ta chỉ hy vọng khi ta mệt mỏi, có thể có một chỗ, để cho ta có thể chân chính thả lỏng, không cần phòng bị cả thể xác và tinh thần, có thể có một người, để cho ta cảm động và nhớ nhung đến một phần tình thân và yêu mến thuần túy, cái khác, ta thật sự không có suy nghĩ tới, cô cô lo lắng nhiều rồi."

Tử Tình nhìn Lí Dực, hỏi: "Ý của ngươi là đối với Yên Nhiên không có tâm tư khác, chỉ là đơn thuần mà coi là muội muội muốn cưng chiều nàng?"

Tử Tình làm sao cũng cảm thấy lời này có độ tin cậy một chút cũng không cao đây? Cũng không giống một đứa nhỏ mười một tuổi có thể nói ra. Khó trách Văn Tinh Vực nói Lí Dực này tâm nhãn nhiều, Tử Tình thật là có vài phần tin rồi.

"Cô cô, chuyện tương lai ta không dám cam đoan, ta chỉ là nói, ít nhất trước mắt là như vậy. Cô cô, ta mới mười một tuổi, ngươi nói tâm tư gì đó kia, ta cũng không phải hiểu lắm, mơ mơ hồ hồ hiểu chút ít, muội muội mới mấy tuổi? Ta mới mấy tuổi? Hơn nữa, cô cô ngươi cảm thấy một đứa nhỏ như ta, đến cả bản thân ta tương lai cũng không có thể cam đoan, ta làm sao dám dễ dàng hứa hẹn tương lai của người khác? Cô cô, không bằng như vậy, ta biết sau khi dượng trở về. Các ngươi là muốn đi An Châu. Kinh Thành này, cũng chẳng đến hai năm, hai năm qua đi, ta chỉ mới mười ba, muội muội cũng chỉ mới bảy tuổi, về sau. Muội muội đi An Châu, ta không đi quấy rầy nàng. Nhưng là, nếu quả có một ngày, ta có thể tự chi phối tương lai của mình. Nếu ta đi tìm muội muội, nếu muội muội còn nhớ rõ ta, xin cô cô hãy thành toàn. Nhưng là, nếu muội muội đã quên ta, có hạnh phúc riêng, ta chắc chắn không quấy rầy nàng. Ta lấy mẫu thân đã mất của ta ra thề, ta nhất định có thể làm được."

Lí Dực nói lời nói này bằng vẻ mặt trịnh trọng. Tử Tình cũng là khó xử, Lí Dực đã nói đến nhường này rồi, sau khi Tử Tình về An Châu, liền không quấy rầy một nhà Tử Tình nữa, lúc đó, Yên Nhiên hẳn là có thể quên Lí Dực rồi nhỉ? Huống hồ, Lí Dực có đại sự riêng phải làm, đâu thể chú ý đến Yên Nhiên quá nhiều? Nam nhân này, hơn phân nửa là yêu giang sơn quan trọng hơn yêu mỹ nhân. Sức nặng của Yên Nhiên ở trong lòng Lí Dực, cũng không nặng bằng giang sơn, hơn nữa, theo Tử Tình biết, nữ nhi Văn gia và La gia đều phải chuẩn bị tiến cung rồi, gia thế Yên Nhiên thấp như vậy, không có khả năng tiến vào, hai nhà kia cũng sẽ cản trở bằng mọi cách.

Nghĩ tới những điều đó, Tử Tình nói: "Được. Ta đáp ứng ngươi. Hi vọng ngươi hết lòng tuân thủ lời hứa hôm nay, bằng không. Cô cô sẽ thất vọng đối với ngươi."

"Yên tâm. Ta tuy nhỏ, cũng biết nam tử hán một lời nói đáng giá ngàn vàng. Cô cô đã đáp ứng ta rồi, những ngày cô cô ở Kinh Thành, ta vẫn là có thể đi thăm cô cô chứ? Đúng rồi, ta còn nhớ cô cô cùng La gia có một ước định, muội muội bây giờ cũng năm tuổi rồi, ta tìm một tiên sinh cho muội muội, dạy muội muội cầm kỳ thư họa, bất kể thế nào, muội muội học vài thứ chung quy là không có chỗ xấu." Tiểu Dực cẩn thận từng li từng tí nói.

Lúc này Tử Tình vừa định cự tuyệt, nhìn ánh mắt Tiểu Dực, đột nhiên mềm lòng, dù sao đi nữa cũng chỉ là một tiên sinh, dù sao, tương lai Yên Nhiên có khả năng sẽ giống như Tử Tình không lớn, tốt xấu gì cũng là một xuất thân nghĩa quan, là nên học chút gì đó.

Lúc này, Tăng Thụy Tường và Thẩm thị mang theo Yên Nhiên đã trở lại, thấy Tử Tình và Lí Dực ánh mắt đều hồng hồng, Thẩm thị cũng không tiện lắm miệng hỏi cái gì, để Yên Nhiên lại, rồi cùng Tăng Thụy Tường đi nghỉ ngơi. Ngược lại là Yên Nhiên, một tay lôi kéo Tử Tình, một tay lôi kéo Tiểu Dực, nhìn lại nhìn, hỏi: "Nương, không khóc, ca ca, không khóc, bà ngoại nói, phụ thân sẽ trở lại."

Ở trong lòng Yên Nhiên, Tiểu Dực và Thư Duệ bọn họ không có gì khác nhau lắm, bởi vì Tiểu Dực đối với nàng, cùng Thư Duệ bọn họ như nhau, một đứa nhỏ năm tuổi (tuổi mụ), là không có khả năng có tâm tư gì khác, cho nên, nàng mới có thể cho là, Tiểu Dực giống như Thư Duệ bọn họ, nhớ phụ thân nàng.

Lí Dực nghe xong nín khóc mỉm cười, nói: "Cô cô, ngươi xem, muội muội cũng chỉ là coi ta là ca ca, cũng giống như Thư Duệ ca ca, cô cô, chúng ta chỉ là trẻ con, đâu có tâm tư gì?"

Lời này cũng đúng, nói một đứa nhỏ mười một tuổi có tâm tư gì với một đứa nhỏ năm tuổi đúng là hơi gượng ép, chẳng qua, Lí Dực từ nhỏ lớn lên ở Hoàng gia, không nên biết đều biết, Tử Tình cũng không dám phỏng đoán bừa thêm.

Sau khi Lí Dực ăn xong mì trường thọ của Yên Nhiên vào ngày hôm sau, liền trở về thành. Tử Tình và Yên Nhiên cùng với Tăng Thụy Tường và Thẩm thị tiếp tục ở lại.

Chẳng qua Tử Tình suy đi nghĩ lại, không có nói thân phận Lí Dực cho Tăng Thụy Tường và Thẩm thị, Tử Tình lo lắng là, lỡ như bọn họ biết được, lấy tư tưởng trung hiếu của bọn họ, còn không nhìn thấy Lí Dực liền nơm nớp lo sợ, để cho người ngoài nhìn ra được, đối với Lí Dực cũng là không tốt, còn không bằng cứ theo Lí Dực, dù sao Tử Tình cũng là không đến hai năm nữa sẽ về An Châu .

Kỳ hoa nở của Khang viên qua rồi, cày bừa vụ xuân cũng kết thúc, năm nay chủ yếu vẫn là lấy dưỡng đất làm chủ, phần lớn là trồng đỗ, ngoài ra, trong viên lại mới vào một ít cô nhi, là Tử Phúc đưa tới, trong nhà thật sự là khó khăn, bất đắc dĩ bán mình vào Khang viên, không khác với tình huống của Lâm Khang Bình năm đó nhiều lắm.

Tử Tình thấy bọn họ, vô cùng nhớ mấy đứa nhỏ nhà mình, đột nhiên nghĩ đến, mình vì trốn thanh tĩnh, mang theo Yên Nhiên ở tại nông thôn, lại xem nhẹ giáo dục Thư Ngọc và Thư Vĩ, có phải có chút mất nhiều hơn được hay không? Hơn nữa, hai năm sau, Tử Tình mang theo Yên Nhiên về nhà, hai đứa nhỏ này hơn phân nửa sẽ ở lại đi học, như vậy, thời gian Tử Tình và hai đứa nhỏ này ở chung, có thể có bao nhiêu? Ở trong quá trình trưởng thành của đứa nhỏ, phụ thân bất đắc dĩ xa nhà, lúc cần tình thương của mẫu thân nhất, mình ở nơi nào?

Nghĩ tới những thứ đó, Tử Tình có chút ngồi không yên, thương lượng với Tăng Thụy Tường Thẩm thị, bọn họ cũng đã sớm muốn trở về, chẳng qua là vì bận tâm Tử Tình mà thôi. Dù sao, nơi đó mới là cả gia đình, vốn là, mục đích bọn họ đến đây vì đoàn tụ cùng con cái.

Ba người vừa nói xong, Tử Tình liền bắt đầu thu dọn đồ đạc, Yên Nhiên nghe nói sắp về thành, cũng là hưng phấn mà nhảy nhót không ngừng, lại bẻ ngón tay đếm năm ca ca này một lần.

Tử Tình vừa về nhà, Lưu thị biết được liền qua ngay, nói: "Đang muốn sai người đi mời muội muội trở về, ta đây thật là có việc tìm muội muội thương lượng."

Thì ra, trước đó vài ngày, lúc Tử Tình ở nông thôn, nhà mẹ đẻ La đại nãi nãi, Chung đại nãi nãi gửi thiếp mời cho Lưu thị và Phó thị, mời các nàng đi tham gia một hội hoa loại nhỏ, Chung đại nãi nãi lôi kéo Vĩnh Liên khen nửa ngày, Lưu thị thật sự có vài phần không hiểu, không có đạo lý bọn họ có thể coi trọng Vĩnh Liên mà?

"Ca ngươi hiện nay chỉ là ngũ phẩm, tuy rằng không kém Chung đại gia là bao nhiêu, nhưng là, Chung gia là gia cơ gì? Tăng gia là gia cơ gì? Người ta là thế gia chân chính, chúng ta chỉ là tiểu quan ngũ phẩm mới nổi, cái này sao so nổi." Lưu thị sầu nói.

"Đại tẩu, cái này, ngươi hỏi Vĩnh Liên hay chưa? Nàng muốn tìm một gia đình như thế nào? Đứa nhỏ năm nay cũng mười lăm rồi, cần phải bắt đầu làm rồi."

"Đúng vậy, bằng không, ta cũng sẽ không phát sầu đến nước này. Bản thân ta là muốn nàng tìm một gia đình đơn giản, nhưng nhân duyên thứ này, thật đúng là không nói chính xác được." Lưu thị thở dài.

Chẳng hạn như chính nàng, là vạn vạn lần không ngờ tới, sẽ có một ngày gả vào nhà nông, cũng may tướng công không chịu thua kém, sớm trúng đồng tiến sĩ, phái ra ngoài, mới chín năm, chức quan đã đến ngũ phẩm, vào Kinh Thành rồi định cư, so với những người bạn khăn tay chơi đùa hồi nhỏ của nàng, mệnh nàng xem như tốt nhất, tướng công đối với nàng, cũng xem là không tệ.

Cho nên, trong lòng Lưu thị là hi vọng Vĩnh Liên giống như mình, cũng chọn một người đọc sách, nhưng là, Chung gia này, nếu thật có thành ý, Lưu thị cảm thấy bỏ lỡ, có vài phần đáng tiếc, người làm nương nào không mong con mình gả được tốt?

Rối rắm của Lưu thị trong lòng Tử Tình cũng hiểu, tựa như Lí Dực, Lí Dực thực sự có tâm tư kia, đối với Yên Nhiên nhất định không kém rồi, nhưng là gia thế của Lí Dực không phải là Yên Nhiên có thể với được, đã không đủ trình độ, chắc chắn không phải là lương xứng.

Nhưng là, tình huống của Tử Phúc không giống với Lâm Khang Bình, cho nên, Tử Tình nói: "Chức quan của Đại ca cũng coi như tốt rồi, qua vài năm nữa, khẳng định còn có thể thăng chức nữa, hai người hắn và Tiểu Tứ, tương lai ở Kinh Thành này nhất định là có một chỗ ngồi, cho nên Đại tẩu cũng không cần tự coi nhẹ mình."

Chỉ bằng vào mỏ cùng đám tiền bạc Tử Tình giao cho kia, còn có công thức thuốc nổ, Lí Hãn đối với Tăng gia, không thể quá bạc bẽo, huống chi, hai người bọn họ vẫn là thực sự phân ưu cho Hoàng đế đó.

"Muội muội nói cũng đúng, ta đánh giá bọn họ phải có tâm tư này, chỉ sợ La đại nãi nãi sẽ tìm tới ngươi hỏi thăm, muội muội ngươi giúp Đại chất nữ ngươi mò mẫm ý tứ của Chung gia." Lưu thị nói.

Tử Tình tất nhiên đáp ứng, Lưu thị đi rồi, Tử Tình thu dọn đồ đạc, lát sau, Thư Ngọc và Thư Vĩ tan học về nhà, vừa mới vào cửa, đã thấy Đại Giang, biết được Tử Tình trở lại, chạy một mạch vào hậu viện, gọi: "Nương, muội muội, các ngươi trở lại rồi?"

Tử Tình kéo hai đứa nhỏ vào trong lòng, hỏi: "Nhớ nương rồi?"

"Vâng, nhớ." Hai đứa nhỏ đều nhìn Tử Tình dùng sức gật đầu.

Tử Tình đau xót mũi, thổi vào lỗ mũi hai người bọn họ hỏi: "Nhớ nương còn không gửi thư cho nương?"

"Đây không phải là biết nương mang theo muội muội có việc sao? Sợ làm chậm trễ nương." Thư Ngọc cầm tay Tử Tình, cọ mặt mình, nói.

Bất kể như thế nào, giờ khắc này, Tử Tình cảm thấy quyết định của chính mình là đúng. Trước đó vài ngày, thật sự có chút cảm giác càng sống càng nhỏ lại, dường như đã trở thành một một người bản địa hoàn toàn rồi, làm việc bó tay bó chân, có chút lẫn lộn đầu đuôi rồi.

Vì một tương lai không biết của Lí Dực, lời này hình như có chút khó đọc, nói ngắn gọn, đó là vì tương lai không xác định, đã xem nhẹ sự trưởng thành của hai nhi tử mình, chỉ là một mực muốn trốn tránh, thậm chí ngay cả dũng khí thăm dò chân tướng cũng không có, cũng không suy nghĩ, chủ động giải quyết vấn đề.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 15.01.2016, 16:13
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 29.10.2013, 20:30
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 1071
Được thanks: 9627 lần
Điểm: 26.31
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 46
Chương 469, hôn sự của Vĩnh Liên

Editor: Trạch Mỗ

Một buổi tối này, Tử Tình cùng ba đứa nhỏ chơi đùa hồi lâu, trong phòng không ngừng truyền đến tiếng cười, khiến cho Hoa ma ma xoa xoa nước mắt, cuối cùng nhìn thấy Tử Tình khôi phục thái độ bình thường rồi.

Từ sau khi Tử Tình gặp qua Lí Hãn, Tử Tình vẫn luôn tâm tình không tốt, Hoa ma ma không biết Lí Hãn có phải làm khó Tử Tình hay không, chẳng qua là thật lòng quan tâm Tử Tình, chung đụng đã hơn một năm này, Hoa ma ma coi Tử Tình là chủ tử của mình, tất nhiên hi vọng Tử Tình trôi qua thoải mái rồi.

Sáng sớm ngày hôm sau, Tử Tình tự mình thức dậy, chuẩn bị bữa sáng cho hai nhi tử, đưa bọn họ đến trường, nhìn nụ cười vui vẻ trên mặt hai nhi tử, Tử Tình cũng cảm thấy bản thân hạnh phúc tràn đầy .

Tử Tình về phòng, thấy Hoa ma ma sửa sang lại phòng ở cho mình, liền lôi kéo Hoa ma ma ngồi xuống, muốn hỏi một chút chuyện Chung gia, hỏi một chút cách nhìn của Hoa ma ma đối với Chung gia, dù sao, nàng đối với vòng tròn quý phụ Kinh Thành vẫn là rất hiểu rõ.

Hoa ma ma thấy Tử Tình cư xử với nàng như thường, liền lau nước mắt nói: "Nô tì cho rằng nãi nãi biết chuyện của tiểu chủ, có thái độ với nô tì, không nghĩ tới nãi nãi vẫn là coi nô tì là người một nhà mà đối đãi, phần tâm ý này của nãi nãi, lão bà tử thật sự là không có gì để hồi báo, chỉ biết càng tận tâm hầu hạ Yên Nhiên tiểu thư hơn."

"Ma ma yên tâm, ta biết ngươi cũng không phải cố ý, cũng là thân bất do kỷ thôi. Hai chữ nô tì thì ngàn vạn đừng nói nữa, ngay cả Tiểu Dực đều tôn xưng ngươi làm ma ma, đối với ngươi cung kính có thừa." Tử Tình nói, không riêng Lí Dực, ngay cả Lí Linh cũng là như thế, có thể thấy được địa vị của Hoa ma ma tuyệt đối không thấp.

"Chẳng phải là lời này, thân bất do kỷ, vẫn là nãi nãi hiểu tâm tư của chúng ta. Thực ra không riêng gì lão bà tử ta, đến ngay cả tiểu chủ chúng ta đối với nãi nãi, cũng không phải cố ý lừa gạt. Hắn cũng là thân bất do kỷ mà. Hắn vừa không muốn cho người biết thân phận của hắn, sợ mang đến phiền toái cho nãi nãi. Lại không muốn nãi nãi bị người ức hiếp, một lòng muốn che chở nãi nãi, hắn cũng chỉ là một đứa trẻ, có thể như thế nào? Ngày ấy. Nếu không phải là nãi nãi nói không dám đi hội hoa cúc Văn gia, tiểu chủ cũng không đến mức mạo hiểm đi cùng nãi nãi, phải biết rằng. Bao nhiêu ánh mắt đều nhìn chằm chằm đó. Tiểu chủ chúng ta, đối với nãi nãi, cũng coi như có lòng rồi." Hoa ma ma thở dài.

Lời này, làm cho Tử Tình rung động rất lớn, nàng thật đúng là không nghĩ tới, chỉ một câu nói đùa của mình, thế nhưng làm cho một đứa nhỏ mười tuổi khó xử. Cũng không nghĩ tới, sau lưng, Lí Dực vậy mà vì nàng làm nhiều như vậy, chẳng hạn như chuyện Việt Thành, hơn nữa. Rõ ràng là không muốn để cho Tử Tình biết, không muốn để cho Tử Tình cảm kích hắn. Còn có chuyện của Phó gia sau này, hắn cũng là không muốn thấy Tử Tình khó xử.

Aiz, nếu hắn không phải là thân phận này, sẽ thật tốt, đứa nhỏ hiểu chuyện như vậy, lại che chở Tử Tình che chở Yên Nhiên như vậy, Tử Tình thật là có vài phần tâm động rồi.

Hoa ma ma thấy Tử Tình không nói chuyện, bèn nói: "Khúc mắc của nãi nãi. Nô tì cũng không phải không biết, có lẽ là nghe nhiều Văn tam gia cùng La đại gia nói đùa, đa nghi, cho là tiểu chủ chúng ta đối với tiểu thư Yên Nhiên cũng là như thế. Thực ra, nói trắng ra là, tiểu chủ mới bao lớn. Có thể biết cái gì? Văn thiếu gia cùng La thiếu gia lớn hơn tiểu chủ hai tuổi, cũng chỉ là trẻ con nói giỡn, đâu có cho là thật? Nãi nãi không thấy La thiếu gia đối với tiểu thư Yên Nhiên vẫn luôn là kính nhi viễn chi, đến ngay cả Văn thiếu gia, cũng không thấy hắn có tâm tư kia với tiểu thư Yên Nhiên, hắn chẳng qua là từ nhỏ nghe lời nói của phụ thân hắn, cho rằng tiểu thư chính là nàng dâu của hắn, là thuộc về hắn, tất nhiên phải che chở vài phần, nhưng là, hắn đâu có biết nàng dâu là dùng để làm gì ?"

"Nhưng là, không phải nói công tử gia đình đại hộ đến độ tuổi nhất định, là phải an bài thông phòng gì đó, trong nhà nha hoàn nhiều như vậy, chưa chừng xảy ra chuyện gì." Tử Tình hỏi, thật sự là có chút tò mò.

"Nãi nãi nói đùa, dù thế nào cũng phải sau mười lăm tuổi, có gia đình phải đợi mười sáu đó, nào có giống như nãi nãi nói? Đứa nhỏ nhà ai chưa trưởng thành làm cha nương có thể chịu để hắn giày xéo thân thể mình? Còn có, nha đầu kia nếu không được chủ tử đồng ý mà trèo lên giường, đó gọi là dụ dỗ chủ tử, hơn phân nửa là sẽ bị loạn côn đánh chết hoặc bán ra, nhưng mặc dù như vậy, cũng là có người động những tâm tư này, có mấy nữ nhân không vì phú quý mê mắt đây?" Hoa ma ma thong thả nói, chắc là đang nhớ lại chuyện nhà Lí Dực đi?

Tử Tình nghe xong cả kinh, trách không được Lâm Khang Bình nói, nội viện gia đình đại hộ này, còn nhiều chuyện thối nát bát nháo, may mắn, hắn gặp một chủ tử tốt.

Chẳng qua, lời nói của Hoa ma ma cũng là có vài phần đạo lý, La Hạo Viêm không cần phải nói, xem chỉ là tâm tính đứa nhỏ, đối với Yên Nhiên thật đúng là không có tâm tư gì, còn có Văn Tinh Vực, cũng không thấy hắn đối với Yên Nhiên có bao nhiêu để bụng hoặc yêu thương, nhưng là Lí Dực này, thực có thể so sánh với Thư Duệ, từ lúc Thư Duệ vào thư viện, hắn gần như tiếp nhận hết thảy những việc Thư Duệ trước kia làm cho Yên Nhiên, bao gồm bón cơm, bao gồm dạy Yên Nhiên nhận chữ đọc thuộc thơ…. Cho nên, Yên Nhiên mới có thể gần gũi với hắn như thế, coi là người một nhà rồi.

Hoa ma ma nói xong rồi đi, Tử Tình mới nhớ tới, vốn là hỏi chuyện Chung gia, thế nào tán gẫu nửa ngày, còn chưa có hỏi vấn đề chính, liền lôi kéo Hoa ma ma ngồi xuống một lần nữa.

"Tổ thượng Chung gia là tòng nhất phẩm tướng quân, thấp hơn La gia một cấp, Đại gia Chung gia hiện thời là nhị đẳng thị vệ, là người bên cạnh Hoàng thượng, nãi nãi đã biết, ta sẽ không giấu giếm nãi nãi, hơn phân nửa là Chung gia biết Hoàng thượng coi trọng Tăng gia, muốn xin cưới nữ nhi Tăng gia, cũng không có gì đáng ngại, Đại gia Chung gia hiện thời là chính tứ phẩm, cao hơn Đại ca nãi nãi hai cấp, lại nói tiếp, khác biệt cũng không lớn, Đại ca nãi nãi suy cho cùng còn trẻ hơn mấy tuổi đấy."

Tử Tình nghe xong, trong lòng cũng có chút ngọn ngành rồi, xem ra, Hoàng thượng nhìn trúng Tử Phúc cùng Tử Hỉ, cũng không phải bí mật gì, cả triều văn võ đều biết đến. Nếu nhi tử Chung gia là người tốt, cũng là vẫn có thể xem là một cửa lương xứng, Vĩnh Liên dù sao cũng là tiểu thư nhà quan đứng đắn, không giống như Tử Tình, cũng không giống như Yên Nhiên.

"Thế nhi tử Chung gia kia rốt cuộc như thế nào? Ma ma có thể biết được vài phần?" Tử Tình hỏi.

"Cái này, lão bà tử mấy năm nay không gặp được, thật đúng là không dám nói mò, nãi nãi muốn hỏi thăm thì tìm La thiếu gia cùng tiểu chủ chúng ta, đều biết được một hai."

Tử Tình vừa muốn hỏi lại, Thải Vân nói, La đại nãi nãi đến rồi.

Tử Tình chỉ đành phải đi ra ngoài đón khách, La đại nãi nãi chỉ dẫn theo một thiếp thân nha hoàn vào cửa, vào cửa liền sẳng giọng: "Ngươi thật đúng là chịu trở lại rồi? Sẽ không phải là cố ý né tránh chứ? Nghe nói ngươi không muốn đi tham gia hội hoa gì đó nữa, có phải nguyên do này hay không?"

Tử Tình cười nói: "Nãi nãi nói ở đâu ra? Người ta chịu mời ta, đó là cho ta tình cảm và thể diện, ta là người không biết phân biệt kia sao?"

"Lời này cũng là phải. Bình thường người ta cũng sẽ không mời ngươi, nếu không phải là con ta luôn nói tốt cho ngươi, ta cũng sẽ không nghĩ đến mời ngươi rồi." Lời nói của La đại nãi nãi vẫn là rất thẳng thắn, làm cho Tử Tình xấu hổ một chút nho nhỏ.

"Không biết hôm nay La đại nãi nãi đến để nói chuyện gì?" Tử Tình trực tiếp hỏi, cũng không muốn xã giao tiếp nữa.

"À, ta là nghĩ, hai nhà chúng ta đi lại cũng coi như thân cận, cho nên, đặc biệt đến mời ngươi hỗ trợ, chuyện là như thế này, Đại tẩu ta nhìn trúng đại chất nữ nhà ngươi, nói tiểu cô nương nhìn thanh thanh tú tú, văn văn nhã nhã, nàng rất là thích."

Tử Tình âm thầm buồn cười, La đại nãi nãi này nói chuyện quả nhiên là tư duy của người La gia, thật lòng không thương nổi. Lâm gia cùng La gia cũng coi như thân cận? Mời người hỗ trợ là thái độ này?

"Nhưng là, theo ta được biết, chất nữ nhà ta cầm kỳ thư họa không phải là giỏi lắm, vì sao chứ?" Tử Tình hỏi.

"Ngươi không biết? Đại tẩu nhà ta từ nhỏ đã chán ghét những thứ đó, nói những thứ này là ăn no rỗi việc, nhàn rỗi không có việc gì tiêu khiển, đâu thể làm chính sự? Từ lâu nàng đã nói muốn tìm một người biết quản gia, con dâu hợp tiêu chuẩn, cho nên mới nhìn trúng chất nữ nhà ngươi, hai nhà cũng coi như miễn cưỡng môn đăng hộ đối, Tăng gia các ngươi, không cần vài năm nữa, cũng nhất định là sẽ lên."

Lý do này, Tử Tình thật đúng là không biết, xem ra, người với người thật đúng là không giống nhau, chỉ bằng điểm này, Vĩnh Liên vào Chung gia cũng sẽ không khó xử.

Tử Tình cười nói: "La đại nãi nãi tới rồi, không bằng ta mời tẩu tử ta đến, mọi người cùng nhau nói một chút, chẳng phải là càng tốt hơn?"

Việc này Tử Tình dù sao không phải là Lưu thị, đâu có biết Lưu thị để ý nhất là cái gì, muốn nghe được là cái gì.

"Tất nhiên được, ta cảm thấy nói chuyện cùng với ngươi thoải mái hơn người khác, quả nhiên ngươi và ta là một loại người, ta cũng phiền chán những thứ õng ẹo kia."

Tử Tình nghe xong âm thầm oán thầm, ta mới không phải cùng một loại người với ngươi.

Lưu thị lôi kéo Phó thị cùng đến, hàn huyên vài câu liền tiến vào chủ đề chính, công tử Chung gia này tên là Chung Thiếu Bân, năm nay mười tám, theo con đường văn cử, trước mắt đọc sách ở Quốc Tử Giám, từ nhỏ thích “múa văn chơi mực”, cho nên mới không học tổ tiên đi con đường võ cử.

Lưu thị vừa nghe cái này thì có chút vừa lòng, nàng đối với võ tướng muốn trấn thủ biên quan gì gì đó kia, trong lòng vẫn là có vài phần mâu thuẫn .

Những việc còn lại không liên quan đến Tử Tình, hai nhà các nàng giao tiếp, chẳng qua, Tử Tình vẫn hỏi thăm Tiểu Dực về Đại thiếu gia Chung gia, Tiểu Dực nói bình luận nghe đâu cũng không tệ lắm, nghe nói toán học không tồi, Tử Tình cũng yên lòng rồi.

Nói đến học nghiệp của mấy đứa nhỏ, Tử Tình mới nhớ tới, hình như mình còn chưa bao giờ hỏi bọn họ yêu thích của từng người, chỉ là bảo bọn họ một mực mà đọc sách, có phải cũng nên dạy bọn họ chút tri thức hiện đại hay không?

Yên Nhiên thì còn dễ nói, từ sau khi trở về, buổi sáng mỗi ngày đi theo Vĩnh Huyên các nàng lăn lộn hơn một canh giờ, học một ít nhận chữ và thi từ, giám định và thưởng thức, Tử Tình trái lại không nghĩ tới đứa nhỏ này thật đúng là ngồi yên được, có hình có dạng.

Nhưng là, nói đến đánh đàn, đứa nhỏ này thật đúng là không có hứng thú, cũng không có thiên phú, tiếng đàn gảy ra, đều có thể làm cho cả nhà bịt tai, phí hoài tiên sinh tốt Lí Dực tìm cho.

Mỗi lần Tử Tình thấy tiên sinh tức giận đến phát khổ, thế nhưng cũng không dám quát lớn với Yên Nhiên, đành phải liều mạng lắc đầu, Tử Tình liền rất không phúc hậu mà bật cười, tiên sinh này đâu phải là tới dạy đàn, rõ ràng là tới chịu tra tấn.

Nói chuyện không đến hai ngày, đã Đoan Ngọ rồi, Thư Duệ bọn họ đều đã trở lại, cả đại gia đình tụ tập ở nhà Tử Phúc, Tử Tình thừa dịp mọi người đang nói giỡn, vụng trộm hỏi Lưu thị, chuyện Chung gia này, rốt cuộc là có quan điểm gì.

"Đại ca ngươi đi Quốc Tử Giám nghe ngóng rồi, chàng trai này dáng dấp trông cũng còn được, nhân phẩm nghe nói cũng không tệ, chẳng qua là, ý Đại ca ngươi xem xét lại, ngưỡng cửa Chung gia, thật sự là hơi cao. Bản thân ta là vẫn tương đối vừa lòng, khó được là Chung gia mong muốn trước, đề xuất trước, không phải chúng ta đuổi theo tìm bọn họ." Lưu thị nói.

Trong tận xương Lưu thị này vẫn là có chút tự ti xuất thân tiểu hộ, cho nên, đối với nữ nhi có thể gả vào cao môn như Chung gia, vẫn là có vài phần hướng tới, cứ như vậy, tương lai hôn sự của mấy đứa Vĩnh Dung, Vĩnh Lăng tất nhiên cũng sẽ đi theo nước lên thì thuyền lên, hơn nữa, hôn sự này, đối với Tử Phúc cũng là có ích, dù sao, đối phương là người bên cạnh Hoàng thượng, có gió thổi cỏ lay gì, thì sẽ báo trước cho Tử Phúc một tiếng.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 15.01.2016, 22:18
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 29.10.2013, 20:30
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 1071
Được thanks: 9627 lần
Điểm: 26.31
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 43
Chương 470, có chí hướng khác nhau

Tử Tình cùng Lưu thị đang nói, nha hoàn đỡ Dương thị đi tới, Tử Tình vừa thấy nàng mang thai, vội hỏi: "Tam đệ muội sẽ không phải là song bào thai chứ? Ta thấy thế nào cũng lớn hơn hai thai trước của ngươi đó?"

"Ta cũng không biết, trước kia cũng lớn, chẳng qua là mặc quần áo mùa đông không lộ rõ, từ khi bắt đầu mang thai, cảm thấy rất háu ăn, một lúc là đói bụng, tướng công còn nói, may mà là bây giờ, nếu để vào trước kia, còn không nuôi nổi ta đâu." Dương thị bởi vì tâm tình tốt, cũng nói đùa.

"Hai người các ngươi vừa nói cái này, thật đúng là không chừng phải đó, Tam đệ muội ngươi phải chú ý một chút, bên cạnh không thể rời khỏi người. Hình như cũng sắp sinh rồi nhỉ? Bà đỡ tìm xong chưa?" Lưu thị hỏi.

"Đã tìm xong rồi, Đại tẩu yên tâm. Đúng rồi, các ngươi vừa hỏi cái này, ta ngược lại quên mất chuyện chính, tiểu muội cũng có thể là mang thai rồi, vừa phái người đưa tin đến cho cha nương." Dương thị cười nói.

Tử Vũ bởi vì người Hạ gia đều ở đây, ngày tết tụ hội của Tăng gia không tiện tới rồi, nghe được tin tức này, Tử Tình cười nói: "Năm nay chuyện tốt cũng không ít, nào là sinh con trai nào là làm mai, quả thực Tam đệ muội sinh song bào thai, chúng ta cũng là lần đầu tiên bắt đầu, ta nhất định tặng phần đại lễ."

"Chỉ dựa vào đại lễ của Đại tỷ, Tam tẩu cũng muốn sinh ra được một đôi. Ta cũng cho thêm một phần." Phó thị tiến vào nghe được lời nói của Tử Tình, cười nói.

Phó thị nhận được thư của phụ thân nàng, Phó đại nhân ở Quỳnh Châu đã thu xếp ổn thỏa rồi, cuộc sống tuy rằng kham khổ, nóng bức khó chịu, nhưng mà, vẫn một lòng khai hoang cày ruộng. Sau khi Phó thị biết được tất nhiên cao hứng, chỉ cần phụ thân nàng chịu an tâm phân ưu cho Thánh thượng, sau khi Tử Hỉ trở về, cầu tình với Thánh thượng, có lẽ phụ thân nàng sẽ có thể trở về rồi.

Những thứ đó, Tử Tình các nàng tất nhiên không biết, chỉ là thấy hôm nay vẻ mặt Phó thị sáng sủa hơn trước kia nhiều, liền cũng vui mừng lây, vây quanh cùng nói cười.

Tử Tình hình như nhớ được song bào thai về mặt di truyền rất lớn, liền hỏi Dương thị nhà nàng có tiền lệ song bào thai hay không.

"Nhà mẹ để ta bên kia cũng là từng có, con nhà dì ta đã sinh một đôi song bào thai, ta lúc này thật đúng là hi vọng là phải." Dương thị nói.

Lúc này, Trần thị tiến vào. Cười nói: "Nương còn chờ các mấy người ngươi đi thăm tiểu muội, các ngươi lại trốn ở trong phòng nói giỡn, chuyện tốt gì vậy?"

"Nhị tẩu, Tam tẩu nếu sinh song bào thai. Chúng ta đều quyết định tặng một phần đại lễ, còn ngươi?"Phó thị cười nói.

"Song bào thai? Ai nói? Thật vậy chăng?" Trần thị lôi kéo tay Dương thị, đánh giá cái bụng to của Dương thị.

"Đâu có nói chính xác được, chỉ là Đại tỷ đoán trước, trước hết chớ đi nói cho cha nương, ta sợ đến lúc đó không phải, cha nương sẽ thất vọng." Dương thị vẫn là khá tinh tế.

"Thế cũng phải. Dù sao cũng không còn mấy ngày nữa là sinh rồi. Đi thôi, đi thăm tiểu muội." Lưu thị nói.

Lúc Tử Tình bọn họ đi qua, Tử Vũ đang nằm ở trên giường, Hạ thái thái cùng Hạ lão thái thái đều là sắc mặt vui mừng, ân cần thăm hỏi Tử Vũ.

Thẩm thị nhìn ở trong mắt, đối với điểm này của Hạ thái thái cũng có chút cảm kích, bất kể thế nào, Hạ gia cũng là không có bạc đãi Tử Vũ. Cho nên, Thẩm thị giảm đi một phần bất mãn những ngày qua đối với Hạ thái thái, nói giỡn với Hạ thái thái một hồi.

Tử Tình về đến nhà. Mấy đứa Thư Duệ đã sớm trở về rồi, đều ở trên kháng, đọc sách, luyện chữ, chơi cờ, Tử Tình nhớ tới hỏi: "Bốn người các ngươi cũng đều vào học rồi, có thể nói một chút cho nương, trong lòng các ngươi thích học cái gì hay không?"

Thư Duệ là lão đại, Thư Ngạn bọn họ đều nhìn hắn, Thư Duệ ngẫm nghĩ. Nói: "Nương, ta thích toán học, đối với công trình thuỷ lợi hơi cảm thấy hứng thú, ta cũng muốn học Đại cữu, làm một chút việc thực sự, còn có. Sang năm ta muốn thi Hương, nếu ta trúng tú tài, hi vọng đến lúc đó nương đáp ứng ta một việc."

Tử Tình nhìn hắn, liên tưởng đến những thí nghiệm mình mang theo hắn làm, nói cho hắn biết đó là ngành học Tây Dương, tâm niệm vừa động, hỏi: "Ngươi sẽ không phải là muốn bảo nương đồng ý cho ngươi đi Tây Dương học tập vài năm chứ?"

"Thật sự là hiểu con không ai bằng nương, cái gì cũng không thể gạt được ánh mắt nương. Kính xin nương thành toàn." Thư Duệ nói xong lăn đến trong lòng Tử Tình.

"Việc này, tạm thời nương không thể đáp ứng ngươi, chờ cha ngươi trở về thương nghị sau, nếu triều đình sẽ cử người đi ra ngoài học tập, chọn trúng ngươi, việc này nương không lời nào để nói." Tử Tình không muốn đả kích Thư Duệ quá mức, liền suy nghĩ một biện pháp điều hòa. Chủ yếu là đứa nhỏ đi một mình không yên lòng, khoảng cách quá xa xôi.

"Được, nương nói lời phải giữ lời. Ta nhất định có thể thi được tú tài, cũng có thể thi được xuất dương." Thư Duệ đứng thẳng nói.

Tử Tình nhìn Thư Ngạn, Thư Ngạn nói: "Ta cũng thích toán học, ta cũng muốn đi theo Đại ca ra ngoài tăng thêm kiến thức, ta thích toán học Tây Dương ngày thường nương nói với ta, còn có, ta đối với nền công nghiệp Tây Dương nương nói với ta cũng có hứng thú. Cho nên, ta cũng muốn đi xem nền công nghiệp phát triển của Tây Dương."

Tử Tình nghe xong có chút đau đầu, xem ra, bọn nhỏ lớn rồi, đều có chủ ý của mình rồi.

Thư Ngọc nhu thuận chui vào trong lòng Tử Tình, nói: "Nương, ta không rời khỏi ngươi, ta sẽ ở gần nương, ta muốn xây dựng nhà xưởng của mình, chính là công nghiệp dân tộc gì đó nương nói đó, ta không xuất dương, nhất định cũng có thể làm được."

Thư Vĩ cũng xán lại, nói: "Ta muốn giúp Tam ca, ta muốn học phụ thân, kiếm thật nhiều nhiều bạc, cho nương tiêu."

Tử Tình cũng là không nghĩ tới, chí hướng của bốn đứa nhỏ này đều cao xa như vậy, ôm mấy đứa nhỏ, Yên Nhiên cũng bò tới, nói: "Nương, nương, ngươi còn chưa có hỏi ta đâu?"

Tử Tình nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn của Yên Nhiên, cười nói: "Thế Yên Nhiên nói cho nương, ngươi thích cái gì, lớn lên rồi muốn làm cái gì?"

"Ta, ta, ta không biết, ta thích các ca ca, còn có nương, ta cũng muốn làm đại sự, kiếm bạc, cho nương tiêu." Yên Nhiên chớp chớp mắt, nói.

Thư Vĩ thổi mạnh vào khuôn mặt nhỏ nhắn của Yên Nhiên cười nói: "Tiểu muội xấu hổ, nói mạnh miệng ba hoa, nữ nhân không thể ra ngoài kiếm tiền làm đại sự."

Yên Nhiên tức giận đến trừng to mắt nói: "Ngươi nói bậy, ta sẽ làm đại sự, ta sẽ kiếm bạc cho nương tiêu, không cho ngươi tiêu."

Thư Duệ cùng Thư Ngạn bu lại, cười nói: "Cho Đại ca ( Nhị ca ) tiêu không?"

Yên Nhiên một phen ôm lấy cổ Thư Duệ, nói: "Cho, Đại ca Nhị ca, ca ca, chính là không cho Tứ ca, Tứ ca hư."

Thư Ngọc nghe xong vuốt khuôn mặt nhỏ nhắn của Yên Nhiên hỏi: "Muội muội ngoan, còn Tam ca? Tam ca chưa nói xấu ngươi nhỉ?"

Xem ra, mọi người đều biết ca ca trong miệng Yên Nhiên là chỉ Lí Dực rồi, Tử Tình thầm thở dài, đây rốt cuộc là chuyện tốt hay là chuyện xấu?

Qua Đoan Ngọ, Văn Tam cùng La Trì tới cửa, thì ra là nitrat hoá sợi này, bọn họ vẫn là không làm được, đều là pháo lép, muốn mời Tử Tình đi chỉ điểm bọn họ một phen.

Vì che giấu tai mắt người khác, Tử Tình thay đổi một thân nam trang, ở trên xe dùng khẩu trang che mặt kín đáo, mang theo Tiểu Bạch, Tiểu Bạch cũng thay đổi một thân trang phục giống như Tử Tình, đi theo Văn Tam cùng La Trì ra cửa thành.

Địa điểm ngay tại biệt viện lần trước Tử Tình đi qua, cũng là trong nhà tranh ở một góc chân núi hẻo lánh, đặt mua một bộ thiết bị giống như nhà tranh của Tử Tình.

Văn Tam tìm hai người đến, nói là tới từ cục chế tạo Đại Phong, trước kia chính là làm hỏa dược, thế thì tốt, Tử Tình dạy bọn họ nguyên lý của lựu đạn, để cho tự họ đi suy nghĩ, Tử Tình cũng bớt lo rồi, dù sao, năng lực cùng kinh nghiệm làm việc của bọn họ, khẳng định hơn Tử Tình nhiều.

Hai người này nghe xong, đều vui mừng lập tức muốn đi làm thí nghiệm, phái tùy tùng đi cửa hàng thợ rèn tìm xỉ, vụn sắt, vẫn là Tử Tình ngăn cản, dù sao Tử Tình ra ngoài một chuyến không dễ dàng, vẫn là giải quyết nitrat hoá sợi này trước đã, việc còn lại, tự bọn họ tìm tòi sáng tạo.

Nhưng là Văn Tam cùng La Trì biết được, lập tức phái người đi làm, đồng thời, cũng phái người đi báo cáo lại cho Lí Hãn.

Lúc Lí Hãn tới, Tử Tình vừa vặn đã giảng giải làm mẫu xong rồi, còn lại bước ngâm, Tử Tình chỉ là dặn dò một chút thời gian là được rồi, cho nên, lúc Tử Tình đi ra ngoài từ cửa sau, Lí Hãn vừa vặn tiến vào từ cửa trước, hai người không gặp nhau.

Tử Tình tất nhiên không biết Lí Hãn chạy tới, nàng đối với hắn vẫn là có vài phần e ngại, dù sao, Tử Tình xem nhiều TV và tiểu thuyết, đều nói gần vua như gần cọp, thay đổi như chong chóng là như cơm bữa, thực lực của đối phương quá cường đại, cấp bậc kém quá nhiều, tính khiêu chiến căn bản không có một chút, cho nên, có thể không gặp cố gắng hết sức không gặp.

Lí Hãn biết được Tử Tình đi rồi, cũng là có vài phần tiếc nuối, chẳng qua, hắn cũng không có nói để cho người ta tìm trở về, tìm trở về thì có thể thế nào? Hắn cẩn thận hỏi hai người này cũng học rõ ràng rồi, còn có lựu đạn gì đó kia, bọn họ tranh thủ thời gian nghiên cứu.

Không thể không nói, hai người Văn Tam tìm đến này thật đúng là cao thủ, không đến mấy ngày, trước tiên nghiên cứu chế tạo ra lựu đạn, không đến hai tháng, cũng tìm tòi ra quy trình công nghệ chế tạo ra nitrat hoá sợi hoàn chỉnh, đương nhiên, đây là nói sau.

Tử Tình bây giờ, đang vây quanh ở nhà Tử Thọ nóng ruột xoay quanh, Dương thị khó sinh, bụng quá lớn, cục cưng không sinh ra được, Thẩm thị ở bên trong cùng Dương thị, phỏng chừng Dương thị cũng là sắp tuyệt vọng rồi.

Lúc này, Hoa ma ma mang theo Yên Nhiên đến tìm Tử Tình, thấy tình hình này, kéo Tử Tình đến một bên, nói: "Nãi nãi, không bằng hay là tìm tiểu chủ đi, từ trong cung tìm bà đỡ và ngự y kinh nghiệm phong phú."

"Nhưng là, ta nhất thời đi đâu tìm Tiểu Dực?" Trong cung này là nói vào là có thể vào sao? Ngay cả Hoa ma ma bây giờ cũng không dễ vào được rồi.

"Có, nãi nãi làm sao quên rồi, tiểu chủ cho tiểu thư một con dấu, nãi nãi viết phong thư cho chủ tử, đóng con dấu lên, để cho Đại Giang đưa đi." Hoa ma ma nhắc nhở nói.

Giờ phút này, Tử Tình đâu còn để ý truy cứu hỏi kỹ, vội vàng viết phong thư, đóng dấu ở trên phong thư, sai Đại Giang đưa đi, sau đó là sốt ruột mà chờ đợi.

Còn may, Lí Dực không có làm cho Tử Tình thất vọng, tự mình dẫn theo hai người tới, ngự y này chính là Trần đại nhân từng xem bệnh cho Tử Tình, một thân thường phục, còn có một bà tử, bà tử đi vào trước, không đến một khắc đồng hồ đi ra, bảo Trần đại nhân đi vào, một lúc, lại đi ra bảo người đưa chút lát nhân sâm đi vào, Tử Tình lấy lát nhân sâm đang muốn đi vào, Hoa ma ma nhận lấy.

Vốn là Dương thị đã hôn mê rồi, Trần đại nhân đâm cho Dương thị mấy châm, thấy Dương thị mở mắt rồi, liền bỏ lát nhân sâm vào miệng nàng. Việc còn lại, liền giao cho bà tử.

Bà tử rất có kinh nghiệm đỡ đẻ, một mực làm xoa bóp cho Dương, giằng co tầm một canh giờ, Dương thị cuối cùng sinh ra một nhi tử, lại qua nửa canh giờ, mới sinh ra đứa thứ hai, vẫn là nam hài, Dương thị lúc này, biết con bình an, liền hôn mê bất tỉnh, Thẩm thị thì đi ra trực tiếp đến trước tượng Phật trong thính đường dập đầu.
--- ---
Mỗ: Từ chương này mỗ sẽ set pic cho đến hết nhé^^


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 544 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: 7love98, Dực Hy, huongtrang1984, kate0306, muahachungtinh, nangocdethuong, nhananhti, phuckhuong, saly9877, tuongvicanhmong, zjzjzjnzjn và 428 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

3 • [Hiện đại] Tổng tài đừng tới đây! - Ăn quái thú

1 ... 40, 41, 42

4 • [Cổ đại] Sư phụ quá mê người đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

1 ... 66, 67, 68

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 15, 16, 17

7 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 94, 95, 96

9 • [Hiện đại] Người tình của tổng giám đốc đài truyền hình - Cơ Thủy Linh

1 ... 19, 20, 21

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

11 • [Hiện đại] Vợ cũ quay lại Tổng tài biết sai - Vô Danh

1 ... 182, 183, 184

12 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

13 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

14 • [Hiện đại] Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình - Hải Diệp

1 ... 113, 114, 115

15 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

16 • [Hiện đại] Cục cưng càn rỡ Tổng giám đốc dám cướp mẹ của tôi - Tả Nhi Thiển

1 ... 99, 100, 101

17 • [Hiện đại] Tổng tài yêu Thủy Tinh - Thiên Nhan

1 ... 9, 10, 11

18 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

19 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 178, 179, 180

20 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 169, 170, 171



Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh trung thu xanh
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 346 điểm để mua Nữ hoàng 2
LogOut Bomb: White Silk-Hazye -> Thiên Hạ Đại Nhân
Lý do: Tên hay
thuonglu: lâu ngày không đăng bài, phải mò cả buổi T.T
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Giày teen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 295 điểm để mua Princess 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 287 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 257 điểm để mua Nữ hoàng phù thủy
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Bánh sinh nhật 5 đèn
Viễn Giả Lai Ni: viewtopic.php?t=412603&p=3450071#p3450071
Tuyền Uri: Cầm thú trả bà 10 điểm mau :slap: ai thiếu nợ em mau trả 1 năm dồi  :hixhix:
mymy0191: Hi
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 774 điểm để mua Mèo con ngủ trên trăng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 450 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 712 điểm để mua Cặp nhẫn kim cương
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 431 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 427 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 405 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 312 điểm để mua Thiên thần 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 384 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Couple 7
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 3424 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 364 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 345 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 327 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 310 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 294 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 279 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 264 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 250 điểm để mua Hổ ném bom

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.