Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 82 bài ] 

Quãng thời gian tươi đẹp của chúng ta - Tùy Hầu Châu

 
Có bài mới 07.01.2016, 23:09
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 14.04.2014, 16:36
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 1129
Được thanks: 8190 lần
Điểm: 19.45
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Quãng thời gian tươi đẹp của chúng ta - Tùy Hầu Châu - Điểm: 58
Đang tải Player đọc truyện...

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


CHƯƠNG 37:

Edit: tiểu an nhi (LQĐ)


Ông chủ lớn, ông chủ bé của Ốc Á cãi nhau, không biết là vì cớ gì. Nghe loáng thoáng thì hình như Từ Boss lấy mất cái gì đó của tiểu Diệp tổng, tiểu Diệp tổng ầm ĩ muốn Từ Boss trả lại cho cậu ta.

Từ Gia Tu đóng cửa lại, Diệp Ngang Dương cười lạnh nói: “Anh sợ lầu dưới sẽ nghe thấy hết phải không? Từ bại hoại, anh âm hiểm giả dối như vậy, Lục Già có biết hay không?"

Từ Gia Tu không nói gì, giật nhẹ cổ áo, ý bảo Diệp Ngang Dương nới tay. Từng hành động cử chỉ vẫn vô cùng nhàn nhã thản nhiên, không để sự khiêu khích của Diệp Ngang Dương vào mắt.

Lúc nào cũng là dáng vẻ đáng chết này, Diệp Ngang Dương thở hổn hển. Từ nhỏ đến lớn đều là Từ bại hoại gây chuyện còn cậu ta chịu thiệt, cũng chỉ vì Diệp thiếu gia cậu ta không thèm so đo, nếu không thì hai người họ đâu có là bạn thân với nhau lâu năm như vậy. Bạn thân cơ đấy, Diệp Ngang Dương thực sự không ngờ, là người sao lại có thể vô lương tâm đến mức này! Cậu ta luôn toàn tâm toàn ý thay Từ Gia Tu suy tính mọi chuyện, vậy mà Từ bại hoại lại đối xử với cậu ta như thế nào? Được thôi! Lúc trước ra sao Diệp Ngang Dương chẳng cần tính toán, cậu ta sẽ bắt đầu tính từ năm nay.

Diệp Ngang Dương nghiến răng nghiến lợi, chế nhạo nói: "Đầu năm anh cho tôi đi nghỉ dài ngày là muốn nhân lúc tôi không có ở đây tiên hạ thủ vi cường chứ gì?"

(*) tiên hạ thủ vi cường: ra tay trước để chiếm lợi thế.

Từ Gia Tu: "Tôi cần phải làm vậy sao?"

Có, tất nhiên là có! Diệp Ngang Dương chỉ vào Từ Gia Tu tiếp tục nói: "Đó là anh chột dạ, sợ Lục Già vẫn chưa hết tình cảm đối với tôi."

"Cậu đang tự kỷ đấy à?”

"Tôi tự kỷ?" Diệp Ngang Dương giận quá hóa cười: "Tự kỷ cũng còn hơn việc anh chột dạ. Còn cả lần ăn cơm trước kia nữa, đang yên đang lành lại gọi thêm Kiều Lệ tới, anh dùng trăm phương ngàn kế để phá hỏng hình tượng của tôi trước mặt Lục Già, không biết sau lưng còn nói xấu tôi thế nào nữa."

Ha ha, ai thèm làm bà ‘tám’. Từ Gia Tu lạnh lùng nhìn Diệp Ngang Dương, anh biết cậu ta cũng đã mấy mươi năm, không nghĩ rằng người đàn ông trước mắt này mười năm như một vẫn ấu trĩ như vậy. Lúc trước nhất định là Lục Già bị mờ mắt nên mới nhìn trúng cậu ta. Chuyện cũ bị lật lên, Từ Gia Tu hết sức phiền chán, tâm tình bực bội đến cực điểm. Việc này xảy ra đã lâu anh không muốn nhớ lại, vậy mà có người còn cố tình bới tung lên, rốt cuộc là người nào nhắc đến? Làm sao Diệp Ngang Dương có thể biết được chuyện này? !

"Con mẹ nó, anh trả lại thư cho tôi."

Thật nực cười. Từ Gia Tu đáp lễ một câu: "Cậu cảm thấy tôi có khả năng giữ lại lá thư rách đó đến tận bây giờ à?"

"Thư rách? Thư rách mà anh còn ăn trộm!" A a a a! Diệp Ngang Dương bùng nổ, thật sự vô cùng phẫn hận, hận không thể lật tung cái văn phòng này lên. Cậu ta hùng hổ túm cổ áo Từ Gia Tu, đúng lúc này: "Cạch ——" cửa mở ra.

Không khí giương cung bạt kiếm thoáng dịu đi một giây, Diệp Ngang Dương nhìn về phía cửa, Từ Gia Tu đẩy mạnh cậu ta ra, bộ dáng chật vật nhưng không hề giảm bớt kiêu ngạo.

Bàn làm việc lộn xộn hết cả, văn kiện rơi tứ tung trên mặt đất. Quần áo của Từ Gia Tu và Diệp Ngang Dương đều nhăn nhúm, sắc mặt thì khó coi. Diệp Ngang Dương tức giận vì uất ức, còn Từ Gia Tu bị bức phải tức giận, cũng không biết có phải vì thẹn quá hóa giận hay không.

Lục Già và Janice cùng bước vào, Janice biết rõ sự việc “cẩu huyết” đến mức độ nào nên vừa đi vào đã nhanh chóng đóng cửa lại. Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ. . .

Lục Già cũng sốt ruột, quan hệ của hai người này đang tốt đẹp sao đột nhiên lại đánh nhau? Cô nhìn về phía Từ Gia Tu trước, sau đó nhìn qua Diệp Ngang Dương. Diệp Ngang Dương thở hồng hộc, nhìn cô nói: "Lục Già, hôm nay tôi xé bộ mặt thật của Từ Gia Tu ra cho cô xem."

Cái gì mà bộ mặt thật? Lục Già mờ mịt.

Janice kéo Diệp Ngang Dương ra ghế sofa ngồi xuống, lòng nóng như lửa đốt, nhưng lại không dám mở miệng.

Từ Gia Tu nhàn nhạt nhìn Lục Già, chậm rãi nói: "Lục Già, em qua bên này."

Một câu nói, trước hết thể hiện quan hệ của hai người.

. . .

Cuối cùng mọi chuyện cũng rõ ràng, Diệp Ngang Dương liệt kê ra hàng loạt tội trạng của Từ Gia Tu, không để ai có cơ hội chối cãi; Từ Gia Tu hoàn toàn không có ý định giải thích cái gì, mặc cậu ta muốn nói sao thì nói. Người bị giày vò nhất chính là Lục Già, cô không ngờ bức thư thứ hai lại bị Từ Gia Tu lấy mất. Vậy có phải nội dung của nó anh cũng đọc hết rồi không?

"Ha ha, mọi việc đều đã qua rồi." Lục Già hòa giải, cười gượng vài tiếng tận lực giúp tình hình bớt căng thẳng đi một chút. Đây chỉ là chuyện nhỏ thôi mà, đúng hay không?

Không có ai phụ họa theo, Lục Già vừa lúng túng vừa bối rối. Diệp Ngang Dương cảm thấy Lục Già căn bản chưa nhận ra bản chất thực sự của sự việc; nếu lúc trước Từ bại hoại không phá đám giữa đường thì hiện giờ anh và cô có thể đang ở bên nhau rồi.

"Ở bên nhau?" Từ Gia Tu cười rộ lên: "Cậu hỏi Lục Già một câu xem, người Lục Già thích lúc trước là cậu bây giờ hay là người năm đó đến tặng sữa cho cô ấy?"

. . . Một câu nói lại làm không khí trong phòng đóng băng.

"Từ Gia Tu!" Diệp Ngang Dương vừa muốn đứng lên lại bị Janice ngăn lại: "Tiểu Diệp tổng, đừng nóng giận, đừng nóng giận, lão đại đùa thôi mà."

Đùa thôi ư, không phải đâu. Lục Già cũng ngây ngẩn cả người, sao Từ Gia Tu có thể nói như vậy được, anh đang hoài nghi ‘khí tiết’ của cô năm đó đấy hả? Chẳng lẽ không thể vì được tặng sữa mà thích người ta sao?

Khụ khụ, thực ra chuyện này, nếu người làm sai có thái độ tốt một chút, thì Diệp Ngang Dương vốn đã tốt tính từ nhỏ chỉ làm ồn một lát rồi bỏ qua, nhưng Từ Gia Tu lại cố tình ngoan cố, nói câu nào câu nấy đều như đao phóng “vèo vèo” vào Diệp Ngang Dương. Còn bây giờ mà muốn cậu ta bỏ qua cho á? Trừ phi Diệp Ngang Dương không gọi là Diệp Ngang Dương, mà gọi là Diệp Tiểu Dương thì cậu ta sẽ bỏ qua!

"Lúc trước Lục Già uống của cậu mấy bình sữa, tôi thay cô ấy trả lại cậu." Từ Gia Tu mở miệng nói: "Gấp mười? Hay gấp hai mươi? Cứ nói."

Diệp Ngang Dương: Cút!

Đây là vấn đề về sữa sao? Lục Già nhìn về phía Từ Gia Tu, có một vài lời không thể nói thẳng ra như vậy được. Lục Già rất nghi ngờ đây là Từ Gia Tu cố ý thổi cho lửa cháy thật to, trước tiên thiêu cháy Diệp Ngang Dương, sau đó là ai? Cô sao. . .
    
Từ Gia Tu quay đầu lại, hai người mắt đối mắt. Anh nhìn sâu vào trong mắt cô, trực tiếp hỏi: "Em còn nhớ mình uống của cậu ta bao nhiêu sữa không?"

(⊙o⊙). . .

Lục Già không biết phải làm sao, trong nháy mắt, lửa giận của Từ Gia Tu thực sự lan qua bên này. Ai bảo năm đó chính anh tự cao tự đại không thèm trả lời thư tỏ tình của cô, cô nhất thời nóng não mới di tình biệt luyến. Còn số bình sữa cô uống của Diệp Ngang Dương là bao nhiêu căn bản không cần phải tính. Lục Già vội vàng trả lời: ". . . 14 bình."

"À, có 14 bình thôi à?" Từ Gia Tu lặp lại lần nữa, như cố ý nhắc nhở Diệp Ngang Dương rằng, cậu cũng chỉ tặng được 14 ngày mà thôi.

Mẹ kiếp, còn có mặt mũi mà nhắc lại, nếu không phải tại anh phá hoại. . . Diệp Ngang Dương điên rồi: "Từ Gia Tu, có bản lĩnh thì đấu một mình đi, anh lôi Lục Già vào làm cái gì! Sữa lúc trước là tôi cam tâm tình nguyện tặng cho Lục Già, mà cô ấy cũng cam tâm tình nguyện uống chỗ sữa đó. Hai chúng tôi là đôi bên tình nguyện, anh quản cái rắm!"

Nói không tệ. Janice suýt chút nữa mở miệng khen ngợi Diệp Ngang Dương, đồng thời trong lòng cũng xoắn cả lên chỉ muốn bứt tóc. Hiện tại cô chạy ra nhận tội chịu đòn còn kịp không. . .

"Nói hay lắm, đôi bên tình nguyện?" Từ Gia Tu cười cười, không khách khí phun ra một câu: "Trên đời này có ai không tự coi mình là người mà đối phương yêu nhất chứ."

Lời này quá độc ác, Diệp Ngang Dương nhất thời mặt đỏ tai hồng, không phản bác nổi: "#¥%#%¥***. . ."

"Đủ rồi!" Lục Già đột nhiên lên tiếng. Cô nhìn Diệp Ngang Dương, sau đó quay sang nhìn Từ Gia Tu nói: "Từ Gia Tu, anh nói chuyện đàng hoàng một chút có được không?"

Từ Gia Tu mặt không biểu cảm giương mắt, không nói gì nữa.

Diệp Ngang Dương thoải mái, hừ hừ hai tiếng.

Rốt cục văn phòng cũng an tĩnh lại, Lục Già nhìn Diệp Ngang Dương, tận lực ôn hòa nói: "Tiểu Diệp tổng, chúng ta cho qua chuyện này đi, nhé?"

Diệp Ngang Dương cực kỳ ấm ức, lắc đầu, thái độ vô cùng kiên quyết: "Trả lại thư tình cho tôi."

Aizz! Lục Già cũng đau đầu, cô lại nhìn phía Từ Gia Tu, làm sao bây giờ. Kết quả Từ Gia Tu chỉ lạnh lùng nhìn cô, khạc bốn chữ: "Đã vứt lâu rồi."

Thấy thái độ lạnh nhạt của anh, Lục Già vội nói: "Không phải em. . ." Không phải cô muốn anh trả lại thư tình cho Diệp Ngang Dương, chỉ là cô cảm thấy làm người không thể lỗ mãng như vậy được. Dù sao người lấy mất thư tình của người ta cũng là anh, nếu hiện giờ cô không phải là bạn gái của anh thì cô quản việc này làm cái gì . . .

Đến lúc này thì cả ba người cùng phát cáu.

Diệp Ngang Dương đột nhiên mềm giọng, kéo kéo tay Lục Già, tò mò hỏi: "Lục Già, bức thư tình mà cô viết cho tôi, cô còn nhớ nội dung của nó như thế nào không?"

Hả, vấn đề này. Cho dù cô còn nhớ rõ thì cũng không thể nói ra nha. Lục Già khó xử nhìn Diệp Ngang Dương: "Tiểu Diệp tổng, đã lâu như vậy rồi."

Diệp Ngang Dương lại đưa ra yêu cầu: "Bằng không cô viết cho tôi một cái khác đi?"

"Cái gì?" Lục Già nhìn Diệp Ngang Dương, không hiểu là cậu ta còn thích cô, hay chỉ là muốn giải tỏa uất ức mà thôi. Trong chuyện này, điều khiến cho Diệp Ngang Dương phẫn nộ nhất chính là thái độ của Từ Gia Tu. Nếu Từ Gia Tu có thể nói được một câu "Thực xin lỗi” thì đã sớm không có việc gì rồi. Vốn dĩ Lục Già còn lo đã phát sinh ra chuyện lớn nào đó, hóa  ra chỉ là một trận cãi nhau giữa hai “bạn nhỏ”. Sự việc xảy ra không phải là vấn đề, mà mấu chốt là thái độ và giọng điệu khi nói chuyện. Lục Già âm thầm nghĩ như vậy, cô quay đầu nhìn về phía bạn trai. Từ Gia Tu vẫn duy trì im lặng, đột nhiên đứng bật dậy.

Anh muốn làm gì vậy. . .

Từ Gia Tu không nói lời nào, trực tiếp đi về phía cửa, mở cửa rồi đi thẳng ra ngoài.

"Rầm ——" Anh còn dập mạnh cánh cửa một cái.

Janice: "Này. . ."

Khóe mắt Diệp Ngang Dương giật giật, không thể tin nổi mà chỉ tay vào cửa: "Thấy chưa, anh ta còn có sức như vậy mà."

Lục Già: ". . ."

Từ Gia Tu thực sự bực mình, nhưng sau đó cũng dần bình tĩnh lại. Lúc đứng dậy rời khỏi văn phòng mà không nói lời nào chỉ là hành động theo cảm tính, khi ra khỏi Ốc Á xong mới phát hiện, thì ra anh cũng ấu trĩ như vậy. Từ Gia Tu không trông mong gì vào việc Lục Già sẽ đuổi theo mình. Quay đầu lại nhìn, đúng là không có đuổi theo. . .

Sân bóng rổ của chung cư Thanh Niên thật yên tĩnh, Từ Gia Tu về đây phát tiết buồn bực trong lòng. Trên sân ngoại trừ hai nhân viên đang sửa chữa bảo trì thiết bị thì không còn người nào khác. Một mình Từ Gia Tu chơi bóng rổ, anh đập bóng xuống sàn gỗ liên tục mười mấy lần; tiếng bóng đập xuống sàn trầm ổn, đều đặn.

Có một số việc, xem ra không có cách nào coi như chưa từng xảy ra.

Năm đó anh có hẹn ở rừng cây nhỏ, nhưng lúc đến nơi lại không gặp được Lục Già, mà là bạn cùng lớp của cô. Anh đang định quay về thì Dương San Ny gọi lại, còn lôi kéo quần áo của anh: "Từ Gia Tu, cậu đừng tự mình đa tình, mình và Lục Già đã thách đố nhau xem ai theo đuổi được cậu đó."

À, vậy thì cậu còn lôi kéo tôi làm cái gì.

Đúng là ở đời không ai biết được chữ “ngờ”. Ngay lúc Dương San Ny còn đang sụt sùi thì hai người ‘vinh dự’ được đèn pin của Lục Diêm vương đi tuần tra chiếu tới.

Cái gì gọi là hẹn hò không thành lại còn bị bắt quả tang, chính là cái này đây. Tệ hơn nữa, Lục Diêm vương còn nhìn cái chai nước với hộp sữa chua ở trên xe anh, chòng ghẹo nói: "Em là Từ Gia Tu của lớp 10 phải không, mang sữa chua tới tặng hả? Không ngờ em đối với bạn học nữ lại có lòng như thế."

Tối hôm đó, Lục Diêm vương không giữ Dương San Ny lại mà để cho cô về, vì nam nữ có cách đối xử khác nhau. Lục Diêm vương chỉ giữ Từ Gia Tu ở lại dạy dỗ. Cái gì mà lớp 11 rất quan trọng, chỉ còn một năm nữa thôi là thi rồi, sao phải vội vã tìm đối tượng làm gì? Còn cái gì mà không thể không có tiền đồ đến mức đặt sự chú ý của mình vào việc mua sữa chua tặng cho nữ sinh mà không phải là học hành . . .

Từ Gia Tu nghiêm túc nghe từng lời dạy bảo, không có cách nào nói cho Lục Diêm vương biết, hộp sữa chua này vốn được mua để tặng cho con gái của ông. Từ Gia Tu có muốn giải thích giữa mình và Dương San Ny hoàn toàn không có gì cũng rất khó, là vì đã có sữa chua làm bằng chứng rồi.

Tới gần khuya, sau khi anh về đến nhà thì tâm tình phiền chán đến cực điểm. Khi bình ổn lại một chút, anh nằm ở trên giường nhìn lại thư tình mà Lục Già viết cho mình một lần nữa. Tuy không phải là từng chữ như châu như ngọc, nhưng cũng coi như là từng câu từng từ ấm áp đi.

Dương San Ny nói Lục Già chỉ vì đánh cược nên mới theo đuổi anh. Từ Gia Tu tựa vào đầu giường nhắm mắt lại, bất chợt cười rộ lên. Không ngờ Lục Già làm việc lại đáng tin như vậy, cô cá cược là sẽ theo đuổi anh, đúng là theo đuổi thật. Có lẽ anh nên giúp cô một chút, để cô thắng ván cược này vậy.

Tuy nhiên, cũng không thể hoàn toàn tin vào lời bạn học nữ kia nói được.

Dù sao đi chăng nữa, chuyện anh bị Lục Diêm vương bắt quả tang cũng là sự thật. Anh đã để lại “Tiền án" không tốt ở chỗ Lục Diêm vương rồi. Có một số việc nên hoãn lại một chút, nếu không anh và Lục Già thực sự không còn khả năng.

Đoạn thời gian đó, dường như Lục Già vẫn sinh hoạt rất vui vẻ, hai lớp ở ngay bên cạnh nhau nên anh có rất nhiều cơ hội nhìn thấy cô. Nhiều lần, lúc anh đi ngang qua lớp cô, đều thấy cô đang uống sữa, khuôn mặt hồng hào sáng láng. Lúc hai lớp cùng học một tiết thể dục, cô còn là nữ sinh đạt thành tích tốt nhất trong bài kiểm tra nhảy xa.

Có một lần, đến giờ nghỉ trưa, cầu thang đông đúc ồn ào, anh đi ở ngay phía sau Lục Già. Mạnh Điềm Điềm ghé đầu qua Lục Già hỏi: "Cậu và Từ Gia Tu sao rồi?"

"Từ Gia Tu nào?" Giọng nói Lục Già trong vắt, như đang hờn dỗi nói: "Mình không biết."

Ha, nhanh như vậy đã không quen biết, hay là cô thẹn thùng? Anh bất ngờ lách người qua chen lên đi xuống trước cô, làm Mạnh Điềm Điềm sợ tới mức kéo Lục Già nép sang bên cạnh trốn trốn tránh tránh.

Tâm tình đột nhiên thật thoải mái.

Yêu sớm, là như thế nào nhỉ? Yêu thích thời thanh xuân, ái mộ lẫn nhau, cảm tình mơ mộng, không ai có thể phủ nhận được sự tồn tại của nó. Anh tán thành với Lục Già một câu "cùng nhau trưởng thành, cùng nhau nỗ lực" mà cô viết trong bức thư tình kia. Lúc đó anh rất nghiêm túc suy nghĩ về vấn đề này, thậm chí còn tìm cả sách tham khảo, như thế nào được gọi là yêu sớm ‘đúng đắn’, yêu sớm ‘khỏe mạnh’.

Từ Gia Tu nghĩ dù có ra sao thì khẳng định kết quả cũng sẽ không tệ. Anh có lòng tin hai người thật sự sẽ làm tốt.

Nhưng sự thật lại được đúc kết trong một câu: không có tệ nhất, chỉ có tệ hơn.

Vì để chuẩn bị cho việc yêu sớm này, anh biết trước nó sẽ phát sinh ra rất nhiều vấn đề, điều duy nhất không ngờ tới chính là: Anh lại nhìn thấy lá thư tình mà Lục Già viết nằm trong xấp thư của Diệp Ngang Dương!

Không sai, cái phong thư y chang cái anh được nhận, ngay cả hoa khô kẹp bên trong cũng y hệt nhau.

Còn về nội dung thư tình, phần đầu không khác nhau là mấy, ngoại trừ đổi tên ra, điều duy nhất không giống là bức thư này của Diệp Ngang Dương có nhiều hơn một câu: "Mình không để ý đến những người xung quanh, mình thích cậu nhất."

Đây là có ý gì? Ngay khi đọc xong, anh lập tức vo thành một nắm ném vào thùng rác. Mới được bao lâu mà cô đã tìm người khác để ‘cùng nhau trưởng thành, cùng nhau nỗ lực’ rồi?

Cô lại còn nói là thích Diệp Ngang Dương nhất? Vậy còn anh thì sao? Là một trong những người xung quanh à?



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 20.01.2016, 07:44
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 14.04.2014, 16:36
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 1129
Được thanks: 8190 lần
Điểm: 19.45
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Quãng thời gian tươi đẹp của chúng ta - Tùy Hầu Châu - Điểm: 46
Đang tải Player đọc truyện...

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


CHƯƠNG 38:

Edit: tiểu an nhi (LQĐ)


Sau khi Từ Gia Tu rời đi, Diệp Ngang Dương cũng ‘thu cờ tắt trống’. Janice chịu đủ giày vò, tra tấn nội tâm ghê gớm, thầm nghĩ hay cứ trực tiếp mổ bụng tự sát, lấy cái chết tạ tội, thế là xong hết mọi chuyện.

Lục Già trở về văn phòng, tâm trạng không biết là đang buồn bã hay hoảng sợ. Tiểu Đạt hỏi cô rốt cuộc trên lầu đã xảy ra chuyện gì, cô không nói câu nào, chỉ ngồi xuống cẩn thận suy nghĩ. Do dự một chút, Lục Già lấy di động ra gửi tin nhắn cho Từ Gia Tu, không biết anh hờn dỗi như vậy thì có quay lại đây nữa không? Sau đó, Lục Già thỉnh thoảng liếc mắt nhìn di động xem Từ Gia tu đã trả lời lại hay chưa.

Hình như cô mới là người đầu sỏ gây ra chuyện này, nhưng dù có như vậy thì cô cũng không đồng ý với hành động náo loạn ầm ĩ của Diệp Ngang Dương. Với quan hệ giữa Từ Gia Tu và Diệp Ngang Dương thì tuy rằng ngoài miệng Từ Gia Tu không nói gì nhưng chắc chắn trong lòng anh vô cùng để ý.

Lục Già uể oải gẩy gẩy mấy cái nút trên bàn tính nhỏ, đây là chiếc bàn tính bằng ngọc thạch mà Từ Gia Tu mua cho cô ở Tây Tầm. Lục Già rất thích nó, vừa xuống xe đã ôm ngay lên lầu. Khi học tiểu học cô cực kỳ thích tính toán bằng bàn tính, khi ở nhà một mình thường lấy nó ra gẩy giải buồn. Năm đó, trường trung học tổ chức cuộc thi làm toán bằng bàn tính, cô còn giành được giải thưởng. Khi Từ Gia Tu nhắc tới chuyện này, Lục Già không biết xấu hổ, thổi phồng lên rằng, trước kia đi làm cô toàn dùng bàn tính, còn nhanh hơn cả dùng máy tính điện tử. Sau đó Từ Gia Tu liền mua cho cô cái bàn tính này.

Lúc mua xong, ông chủ bán hàng còn tranh thủ khắc hai chữ đơn giản trên thân bàn tính, đó là —— "Gia & Già "

Vì sao hôm qua tốt đẹp như vậy, tự dưng hôm nay lại xảy ra vấn đề? Khó trách người ta vẫn thường nói tình cảm là vấn đề rắc rối nhất giữa nam và nữ trên thế gian này. Đáng tiếc, từ trước tới nay tình cảm không phải là một bài toán số học, lại càng không phải là phép tính đơn giản như 1+1=2.

Lục Già rầu rĩ, nhớ đến việc thư tình mình viết năm đó bị Từ Gia Tu cướp đi, trong lòng ngoài phiền muộn ra còn có một loại cảm xúc khó nói thành lời. Có một số việc thật sự rất kỳ lạ, hồi trung học cô thích một Từ Gia Tu thong dong, có khí chất sạch sẽ; hiện tại lại yêu thương một Từ Gia Tu khó tính nhưng lại chân thành.

Thật ra, Từ Gia Tu vẫn luôn là người khó tính, miệng lưỡi cũng rất lợi hại, khi còn học trung học cô đã từng ‘lĩnh giáo’ qua một lần. Đó là lúc phân chia khu lao động giữa các lớp, mấy người lớp 9 của cô đi qua chỗ lớp 10 nói lý, kết quả là bị Từ Gia Tu dùng đúng một câu làm cho cả bọn đỏ mặt tía tai. Từ Gia Tu nói như thế nào, anh liếc mắt nhìn đám người các cô, sau đó phun ra một câu: "Việc này các cậu nói cũng vô dụng, gọi chủ nhiệm lớp ra đây nói chuyện đi."

Quá ngoan độc, lời như vậy mà Từ Gia Tu cũng dám nói ra miệng. Sau đó, cô Lô thực sự đi ra nói chuyện, nhưng vừa xuất hiện một cái, Trương Phái Đông đã lập tức biến thành bộ dạng ‘chân chó’ (nịnh nọt): "Không nói đến cái rãnh nước kia, mà phần lao động của lớp 9 cứ để nam sinh lớp 10 bên này chịu trách nhiệm hết đi."

Cái gì gọi là khí phách, chính là cái này đây. Lúc đó, học sinh hai lớp bàn luận về đề tài này vô cùng rôm rả. ‘Câu nói ngoan độc’ của Từ Gia Tu cuối cùng cũng đến tai Trương Phái Đông. Khi Lục Già tới văn phòng nộp bài tập thì thấy Trương Phái Đông đang hùng hổ ‘giáo dục’ Từ Gia Tu một trận. Từ Gia Tu cũng không sợ, chỉ cười cười giải thích: "Chẳng phải em đang tạo cơ hội giúp thầy đó sao?"

Khi bước ra khỏi văn phòng, Lục Già liền có ấn tượng sâu sắc đối với Từ Gia Tu. Từ đó về sau, mỗi khi ba chữ "Từ Gia Tu" xuất hiện ở bên tai, cô lại lưu ý lắng nghe một chút, dần dần tạo thành một thói quen, không hiểu tại sao lần nào nghe thấy tên anh cô đều cảm thấy thật vui vẻ.

Lớp của hai người ngay sát nhau, cơ hội gặp mặt có rất nhiều. Tỷ như lúc xem biểu diễn đại hội, hai lớp được xếp ngồi chung một khu; trường học tổ chức cho học sinh xem phim về đề tài giáo dục, hai lớp cũng ngồi cạnh nhau, chưa kể còn có vô số những tiết thể dục linh tinh khác nữa.

Lục Già có rất nhiều cơ hội gặp Từ Gia Tu, mỗi lần nhìn thấy anh tâm tình đều rất phấn chấn mãn nguyện, thậm chí còn có chút tự mình đa tình, liệu có phải Từ Gia Tu cũng thích mình hay không?

Suy nghĩ ‘tự mình đa tình’ của thiếu nữ trong độ tuổi mơ mộng thật đáng sợ. Tỷ như lúc đi ngang qua hành lang dài, Từ Gia Tu sẽ ngẫu nhiên chuyển động tầm mắt, hai người vô tình nhìn vào mắt nhau, cô sẽ tưởng Từ Gia Tu chú ý đến mình. Còn có lần phòng giáo viên công bố kết quả thi, cả phòng đầy ắp người chen nhau xem điểm; cô làm bài không được tốt bị thầy Trương gọi ra nói chuyện, Từ Gia Tu cũng lại gần quan sát, Lục Già nghĩ thầm có thể là Từ Gia Tu đang quan tâm đến cô. Khi hai lớp cùng tổng vệ sinh, lớp của Lục Già thiếu chổi, cô Lô kêu Lục Già sang bên lớp 10 mượn tạm, Từ Gia Tu liền đưa cây chổi đang cầm trên tay nhưng ngay sau đó lại giật lại: "Cái này nặng lắm, để tôi tìm cho cậu cái nhẹ hơn." Trong khoảnh khắc đó, tâm hồn thiếu nữ ..... blah blah....., đúng là quan tâm đặc biệt mà.

Chú ý, quan tâm, rồi lại quan tâm. . . Lục Già cứ tự tưởng tượng, tự sung sướng, vô cùng vui vẻ, vô cùng thỏa mãn.

Kỳ thực, nếu không có mấy suy nghĩ lung tung tự huyễn hoặc bản thân kia thì cô đâu dám mạo muội viết thư tình cho Từ Gia Tu.

So với bức thư tình thứ hai chỉ gửi vào hộp thư của Diệp Ngang Dương thì Lục Già khẳng định thư tình lần đầu tiên chắc chắn đã đến được tay Từ Gia Tu. Sau khi kết thúc tiết học tối, Mạnh Điềm Điềm vụng trộm đi thăm dò chạy về thông báo, Từ Gia Tu có kẹp bức thư vào trong sách Tiếng Anh rồi mang về nhà. . .

Kết quả là tỏ tình thất bại, sau đó trong một lần đến nhà Mạnh Điềm Điềm chơi, Lục Già tiện tay mượn cô nàng mấy quyển tạp chí dành cho tuổi teen. Bên trong có một bài phân tích đại loại là “vì sao các thiếu nữ luôn tự mình đa tình?”, Lục Già đọc xong, thấy cô trúng hết không sót cái gì.

Về sau, mỗi lần nhìn thấy Từ Gia Tu, tâm tình của Lục Già không còn cảm thấy phấn chấn mãn nguyện nữa, thậm chí theo bản năng còn có chút tránh né, không rõ nguyên do. . . Nhưng dần dần, mọi việc cũng ổn thỏa.

Đúng là không có gì là không giải quyết được.

Từ Gia Tu vẫn chưa trả lời tin nhắn, Lục Già trực tiếp bấm nút gọi điện thoại nhưng cũng không thấy bắt máy.

Chán quá nhỉ.

Janice bước vào phòng, an ủi Lục Già: "Bảo bối, cô đừng lo lắng. Tôi nghĩ có khả năng lão đại đi chơi bóng rồi, những khi tâm tình không tốt anh ấy đều chơi bóng một mình. Vừa nãy tôi có gọi điện thoại đến tổ phụ trách sân bóng, đúng là lão đại ở đó đấy."

Ừm, không sao là tốt rồi.

Cũng sắp hết giờ làm, Lục Già nhanh tay thu dọn đồ đạc, sau đó ngẩng đầu lên nói: "Janice, hôm nay tôi về nhà, không ăn cơm cùng cô được rồi."

Janice há hốc mồm: "Bảo bối. . ."

Từ Gia Tu chơi bóng xong mới đi đến tủ quần áo cá nhân lấy điện thoại ra xem, bên trong có một tin nhắn và một cuộc gọi nhỡ của Lục Già. Nội dung tin nhắn là: "Từ Gia Tu, anh đang ở đâu, có sao không vậy?"

——

Thời điểm Lục Già nhận được điện thoại của Từ Gia Tu là lúc cô vừa bước lên chiếc xe bus số 603. Đúng giờ cao điểm, bên trong xe nhốn nha nhốn nháo, chật chội ồn ào, quả thực không thích hợp để nói chuyện chút nào. Di động rung đến lần thứ ba, Lục Già do dự một chút nhưng vẫn ấn vào nút nghe.

"Lục Già, em đang ở đâu thế?" Từ Gia Tu hỏi cô, sau đó nói luôn: "Buổi tối em muốn ăn cái gì? Hay không làm cơm nữa, chúng ta ra ngoài ăn đi, em muốn ăn gì? Nếu không quyết định được thì chúng ta đến nhà hàng Đông Châu lần trước nhé, để anh gọi điện đặt bàn."

Lục Già vừa há mồm đã bị một người mới bước lên xe đẩy mạnh một cái: "Em. . ."

Đúng lúc này, trong xe bus vang lên tiếng thông báo: "Hoan nghênh quý khách đã lên xe bus số 603, xe chạy thẳng từ công viên Thiên Sơn đến quảng trường Đông Duyệt. Xe chuẩn bị khởi hành, xin quý khách ổn định chỗ ngồi."

Lục Già nghe xong rồi nói hết câu: "Em về nhà. . ."

Từ Gia Tu chỉ “À” một tiếng, sau đó thì im lặng.

Bên trong xe nhiều người hỗn tạp, cảm xúc của Lục Già cũng thật hỗn loạn. Trong nháy mắt, cô đột nhiên rất muốn xuống xe, nhưng tất nhiên xe bus sẽ không dừng chỉ vì ý nghĩ của cô. Kỳ thực không nói gì đến xe bus, có đôi khi ngay cả hành vi của con người cũng không hoàn toàn làm theo suy nghĩ thật sự của bản thân mình.

Trong xe vô cùng ầm ĩ, không có cách nào nói chuyện tiếp, Lục Già đành phải nói với Từ Gia Tu: "Em cúp máy trước, lát nữa chúng ta nói chuyện sau nhé."

Từ Gia Tu: "Được."

Di động ngắt kết nối, Lục Già cầm di động tựa đầu vào trong góc xe bus. Sắc trời dần dần tối đen, cảm xúc khác thường cứ phập phồng ở trong lòng, chìm chìm nổi nổi, lại có chút nóng ruột. Lục Già đang định cất điện thoại đi thì lại nhận được một tin nhắn mới, chỉ có ba chữ đơn giản.

"Xin lỗi em."

Từ Gia Tu xin lỗi cô cái gì vậy? Lục Già nhìn di động, nước mắt suýt chút nữa trào ra. Nội tâm vừa thấy ấm lại vừa thấy đau. Đột nhiên cô nghĩ đến một vấn đề, nếu lúc trước cô kiên định một chút, chỉ cần một chút xíu thôi, thì có phải hiện giờ cô và anh cũng có thể như Mạnh Điềm Điềm và Chung Tiến hay không?

Vừa nghĩ đến đó, nước mắt không báo trước mà rơi ra ngoài.

Tưởng tượng đơn giản luôn rất đẹp, ngày đó, sau khi kết thúc hôn lễ, Mạnh Điềm Điềm có nói với cô: "Rất nhiều bạn học hâm mộ mình với Chung Tiến đã yêu nhau lâu như vậy rốt cuộc cũng ‘tu thành chính quả’, nhưng bọn họ đâu biết rằng suốt từ trung học cho đến bây giờ hai đứa mình đã trải qua bao nhiêu lần tan tan hợp hợp rồi."

May mà, chúng mình đều không bỏ cuộc.

Xe bus đỗ tại trạm dừng thứ nhất của Đông Châu, cô gọi điện thoại cho lão Lục, hỏi xem ông đã ăn tối chưa. Lão Lục thì thà thì thầm, nói lan man, đại ý là: "Hôm nay ba với cô Giang cùng ăn. . ."

"Ồ ——" Lục Già kéo dài giọng, cười hì hì trêu ghẹo, tận lực không để lộ cảm xúc hiện giờ của bản thân: "Hiếm có nha, chủ nhiệm Lục nhất định phải ăn thật nhiều vào đấy, con không quấy rầy hai người nữa đâu. . ."

Lão Lục không để ý đến cô, trực tiếp cúp điện thoại.

Lục Già đi vào trong một con ngõ nhỏ, sắc trời đã tối, đèn đường lờ mờ. Nơi này đã từng là địa điểm được các bạn nhỏ trung học Đông Châu yêu thích nhất, đồ ăn vặt gì cũng có, bánh mật chiên, mỳ chua cay, thịt xiên thập cẩm, canh thịt viên. . .

Lục Già đi đến cửa hàng bánh ngọt Kim Vượng, nơi đây làm bánh ngon có tiếng. Trải qua bao nhiêu năm, những cửa hàng khác đã đổi qua mấy đời chủ mà cửa hàng bánh ngọt này vẫn còn trụ vững. Nếu cô nhớ không nhầm thì trước kia Từ Gia Tu rất thích ăn bánh ở chỗ này, lúc nào đạp xe đi ngang qua anh cũng dừng lại mua một cái. Cô và Mạnh Điềm Điềm thường đến ngõ nhỏ này kiếm đồ ăn sau khi học tối xong, thỉnh thoảng lại nhìn thấy Từ Gia Tu. Anh cưỡi trên xe đạp dừng trước cửa hàng bánh ngọt, nói với vào bên trong: "Ông chủ, cho cháu một cái bánh thịt, không hành không tỏi, cho thêm ít mè vừng."

Lục Già gọi một bát cháo và một miếng bánh nhỏ, nghĩ nghĩ một chút rồi lại nói: "Ông chủ Kim, lát nữa làm cho cháu một cái bánh thịt mang đi nhé, không hành không tỏi, cho thêm ít mè vừng."

"Được rồi." Ông chủ nhận ra cô, hắng giọng hỏi lại: "Mua về cho ba hả?"

Không phải. Lục Già lắc đầu, nói thẳng: "Cho một người thường hay đến đây mua. . ."

Lục Già còn chưa nói xong đã dừng lại, nhìn về phía người vừa mới bước vào. Người đó xoay người nói với ông chủ Kim: "Ông chủ, cái bánh đó không cần phải gói lại đâu, cháu ăn luôn ở đây."

. . .

Xe của Từ Gia Tu đỗ ở ven đường trái quy định, một lúc sau thì được dán thêm hóa đơn phạt 200 đồng. Về phần tại sao đỗ trái quy định, thì là do anh nhìn thấy Lục Già quẹo vào trong ngõ nhỏ, định hạ cửa kính xuống gọi cô, nhưng nghĩ thế nào anh dứt khoát xuống xe, trực tiếp đi vào tìm.

Sau đó là tới một nơi mà anh đã sớm quên mất trong ký ức - cửa hàng bánh ngọt Kim Vượng.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 24.01.2016, 21:53
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 14.04.2014, 16:36
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 1129
Được thanks: 8190 lần
Điểm: 19.45
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Quãng thời gian tươi đẹp của chúng ta - Tùy Hầu Châu - Điểm: 60
Đang tải Player đọc truyện...

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


CHƯƠNG 39:

Edit: tiểu an nhi (LQĐ)


Có một số việc chẳng phải là khắc cốt ghi tâm nhưng không hiểu sao chúng ta đều nhớ tới chúng rất rõ ràng.

Cửa hàng Kim Vượng rộng chừng hơn hai mươi mét vuông, trước cửa ra vào có treo một tấm plastic trong suốt, lò than bên trong đun nước, tỏa ra hơi nóng mờ mịt. Bên ngoài người đến người đi tấp nập, hầu hết đều là học sinh của trường trung học Đông Châu, những gương mặt tràn đầy năng lượng của tuổi trẻ.

Lục Già gọi thêm cho Từ Gia Tu một bát cháo, mặt mày hớn hở nói: "Hôm nay em mời."

Từ Gia Tu nhìn cô, không khách khí gật đầu: "Được."

Cháo ăn cùng với bánh ngọt là một kiểu phối hợp đơn giản lại ngon miệng. Lục Già ăn vào cảm thấy vô cùng mỹ mãn, Từ Gia Tu cũng ăn một ngụm cháo lại cắn một miếng bánh, đột nhiên ngẩng đầu lên nói: "Hương vị chẳng thay đổi gì cả."

"Đương nhiên là không đổi rồi." Ông chủ Kim thính tai nghe được câu nói của Từ Gia Tu, liền cười hề hề chỉ vào bảng hiệu của cửa hàng, tự hào nói: "Đây là nghề gia truyền của nhà họ Kim mà."

Từ Gia Tu nở nụ cười.

Từ đầu tới cuối, tâm tình của Từ Gia Tu luôn rất vui vẻ, vui đến mức lúc ra khỏi cửa hàng bánh nhìn thấy hóa đơn tiền phạt 200 đồng mà mặt mày hí hửng như vừa nhặt được tiền, làm cho anh trai cảnh sát sợ đến ngây người, liên tục nói với Lục Già: "Đúng là có tiền có khác!"

Lục Già cũng vô cùng bất đắc dĩ, phí phạm quá, bữa tối còn chả tốn đến 20 đồng mà hóa đơn phạt lại mất những 200! Lục Già kéo tay Từ Gia Tu một cái, sau đó nhịn không được cười rộ lên. Anh trai cảnh sát đứng hình ngay tại chỗ, quả thực anh ta chưa từng gặp đôi tình nhân nào lại phóng khoáng như hai người này, đột nhiên lại cảm thấy hết sức thương cảm cho kiếp độc thân của anh ta!

Thực sự là rất vui, nhưng chỉ có Từ Gia Tu và Lục Già biết vui ở chỗ nào. Từ Gia Tu mở cửa xe cho Lục Già, ngồi vào chỗ xong liền hỏi bây giờ sẽ đi đâu, Lục Già chỉ về phía trước: "Chúng ta cứ đi trước đã."

... ...

Từ Gia Tu dừng xe ở trước cổng tây của trung học Đông Châu, đèn đường mờ ảo, thân xe màu đen hắt ra ánh sáng phản chiếu nhàn nhạt. Cổng tây đi thẳng vào sân vận động của trường học, vì đảm bảo sự an toàn cho học sinh nên cổng sắt ở đây đã bị cấm mở nhiều năm. Thời gian tự học buổi tối đã bắt đầu, không tiện đi bằng cổng chính, Lục Già dẫn Từ Gia Tu đi qua con đường bí mật gần cổng tây. Cô cứ nghĩ Từ Gia Tu không biết nhưng hóa ra anh lại biết rất rõ lối đi này.

"Chung Tiến nói cho anh biết hả?" Lục Già hỏi, giọng điệu nửa phần hoài nghi, nửa phần xác định.

Từ Gia Tu không phủ nhận.

Lục Già hiểu ra, cô nói cho Mạnh Điềm Điềm, Mạnh Điềm Điềm lại nói cho Chung Tiến biết, mà Chung Tiến đã biết thì cơ bản là hầu như học sinh của mười lớp trong khối đều biết hết. Sân thể dục buổi tối khá yên tĩnh, phía trước là dãy phòng học còn đang sáng đèn, có thể loáng thoáng nghe được tiếng giáo viên đang giảng bài hòa lẫn với tiếng học sinh tranh cãi ầm ĩ, cảnh tượng này thật quá đỗi thân thiết.

. . . Lục Già nắm tay Từ Gia Tu kéo đi, một lúc sau mới mở miệng: "Từ Gia Tu, trước kia em muốn cầm tay anh như thế này đi qua sân thể dục đấy."

Từ Gia Tu dịu dàng “Ừ” một tiếng, dừng một chút rồi hỏi: "Còn muốn cái gì nữa?"

Hả? Lục Già ngẩng đầu, tựa gần vào Từ Gia Tu thẹn thùng nói không nên lời.

Vốn dĩ cô còn tưởng có một số chuyện rất khó để mở miệng, nhưng không ngờ đêm nay lại có thể kể ra rất tự nhiên. Kể cả chuyện cô viết thư tình cho Diệp Ngang Dương, phong bì và giấy viết thư giống như của anh là vì cô còn thừa; về phần tại sao lại viết thư tình cho Diệp Ngang Dương, Lục Già nhìn lên những ngôi sao nhỏ trên bầu trời, khẽ nở nụ cười.

"Anh biết rồi, âm mưu của em là uống hết sữa của cậu ta chứ gì." Từ Gia Tu bình luận.

"Ai bảo thế." Lục Già kéo Từ Gia Tu bước lên thềm đá cạnh sân thể dục, từng bước từng bước tiến lên trên. Từ Gia Tu nắm tay cô đi ở phía sau, Lục Già quay đầu nói: "Ai mượn khi đó anh không đồng ý với em."

Hai người cùng nhau ngồi xuống thềm đá, Lục Già tiếp tục suy nghĩ: Có lẽ thực sự là do nguyên nhân đó. Cô cứ nghĩ rằng Từ Gia Tu cũng có ý với mình, ai dè anh chẳng hề có một chút hồi âm. Lòng tự trọng của thiếu nữ mới lớn phải chịu đả kích nhất định, đúng lúc Diệp Ngang Dương xuất hiện, thế là cô bị nóng não luôn.

Tình cảm khi đó thật ấu trĩ quá. Lục Già nghĩ như vậy, nhưng mỗi khi hồi tưởng lại cô vẫn luôn cảm thấy vô cùng thú vị. Từ Gia Tu nghiêm túc lắng nghe, không ăn nhầm “dấm chua” linh tinh gì cả, chỉ có bất đắc dĩ nhìn cô.

Dần dần, Từ Gia Tu nhìn càng lúc càng chuyên chú, đôi mắt sâu thẳm thâm thúy, dường như anh cũng có chuyện muốn nói.

Lục Già nhìn lại Từ Gia Tu, tay của anh đặt ở sau ót cô, đột nhiên nói: "Lục Già, em có biết trước kia anh muốn làm gì với em ở đây không?"

Hả, cái gì. . . Lục Già còn chưa kịp phản ứng, môi của Từ Gia Tu đã áp lại, cạy mở hàm răng, cuốn lấy cái lưỡi của cô. À, thì ra trước đây Từ Gia Tu muốn làm chuyện này với cô nha. . .

Lục Già nhịn không được phát ra một tiếng “hừm” mơ hồ, không cẩn thận cắn vào môi Từ Gia Tu. Từ Gia Tu bị đau, siết lấy thắt lưng cô. Hai người cứ như vậy mà trêu chọc lẫn nhau.

Ban đêm, không khí thật dịu dàng.

. . .

Phía sau sân thể dục là rừng cây nhỏ, Lục Già và Từ Gia Tu chậm rãi đi bộ qua đó. Lục Già cũng được nghe Từ Gia Tu kể không ít chuyện. Nếu hai người không gặp lại nhau một lần nữa, không yêu nhau như hiện tại, thì có lẽ chuyện năm xưa sẽ bị dòng thời gian vùi lấp, bị lãng quên trên con đường nhân sinh vội vàng. Hoặc dù có nhớ lại thì đó cũng chỉ là một kỷ niệm nhỏ trong quá khứ mà thôi.

May thay, cô và Từ Gia Tu không phải như vậy.

Lục Già ôm lấy thắt lưng Từ Gia Tu, hiện giờ cô vô cùng hạnh phúc, có cảm giác như toàn bộ hạnh phúc ở trên thế giới này đều nằm trong tay cô. Lục Già ngây ngô cười nhìn Từ Gia Tu, thì ra anh đã sớm là của cô rồi. Đây là phát hiện khiến cho người ta hưng phấn đến mức nào chứ, so với việc nhặt được năm trăm vạn còn vui hơn ấy.

Lục Già kiễng chân lên, lại hôn lên môi Từ Gia Tu, đầu lưỡi nóng rực của anh làm loạn trong miệng cô, bàn tay đặt ở sau lưng di động, cũng nóng không kém. Nhịp tim của hai người đập nhanh hơn, Từ Gia Tu đảo khách thành chủ, hôn càng lúc càng sâu, Lục Già gần như khẽ rên ra tiếng. . . giống như hai người sắp chuẩn bị làm đến chuyện không thuần khiết ngay tại chỗ này, dù sao cô và anh đã để lỡ nhiều năm như vậy!

Ý nghĩ này đúng là đòi mạng mà, Lục Già cười rộ lên, kết quả không bao lâu sau cô lại cười không nổi.

Từ phía sân thể dục bất ngờ truyền đến một giọng nói quen thuộc, ngay sau đó là ánh đèn pin soi loạn xạ. Cô và Từ Gia Tu núp ở phía sau cây hoa hòe, cảm thấy tim trong lồng ngực như muốn nhảy ra ngoài. So với lúc này thì nhịp tim đập nhanh khi nãy chưa là cái gì.

Làm sao bây giờ, là lão Lục!

Lục Già ngẩng đầu nhìn Từ Gia Tu, sốt ruột quá. Cô không muốn bị bắt đâu, sao có thể bị bắt quả tang như mấy em học sinh lén lút yêu sớm được chứ, rất mất mặt!

Từ Gia Tu cũng nhìn Lục Già, nhẹ ôm lấy thắt lưng cô, hơi nghiêng người một chút. Anh cũng không ngờ mình lại trải qua trường hợp này lần thứ hai, lần đầu tiên là giả, nhưng lần này là thật. Từ Gia Tu khẽ cười, hay chủ động ra ngoài luôn đi?

Không được. . . Lục Già kiên quyết lắc đầu.

Nếu vậy..... Từ Gia Tu nắm chặt lấy tay Lục Già; Lục Già lập tức hiểu được ý của anh, căng thẳng hóa thành phấn khởi, gật gật đầu.

Một, hai, ba!

Hai người đồng thời nhấc chân lên chạy. Từ Gia Tu kéo cô chạy như bay, gió đêm lướt vù vù qua tai, nội tâm như có cái gì đó muốn phi lên. . .

Trong rừng cây nhỏ không chỉ có một mình cô và Từ Gia Tu, nên khi đèn pin của lão Lục chiếu tới chỗ hai người vừa đứng thì cô và anh đã chạy được một đoạn rồi. Hành vi vụng trộm như vậy, làm mấy đôi học sinh đứng gần đó noi gương theo, cũng dắt nhau cong chân lên chạy bạt mạng.

Chủ nhiệm chính giáo đến rồi, mọi người chạy mau! Trong lúc đó, có bạn còn phấn khích đến mức vừa chạy vừa cười phá lên, tiếng cười thanh thúy vang vọng cả rừng cây.

"Mấy em còn dám chạy hả?" Lão Lục phát hiện ra tình hình không ổn, lập tức đuổi theo. Trong trường hợp này, muốn dẹp loạn thì phải bắt lấy tên cầm đầu, lão Lục dùng sức hô to: "Nếu mọi người bắt được đôi nam nữ chạy đầu tiên thì những đôi còn lại tôi sẽ bỏ qua."

A a a! Lão Lục, ba không thể làm như vậy nha. . .

Lục Già không chạy tiếp được nữa, mệt quá rồi, Từ Gia Tu đành phải cùng cô dừng lại. Khi đèn pin của lão Lục lướt tới, Lục Già nhanh chóng chạy vòng xuống trốn sau lưng Từ Gia Tu.

Rốt cuộc cũng bắt được đôi này!

Lão Lục ho nhẹ vài tiếng, quay người lại rống lên: "Những bạn học khác về lớp ngay cho tôi."

Trời ơi, thế mà vẫn bị bắt, có tiếp tục trốn hay không đây? Nhưng hình như có muốn trốn cũng không thoát được. . . Lục Già vươn tay, Từ Gia Tu kéo cô đi qua.

Lão Lục chạy lại gần, chuẩn bị xử lý đôi nam nữ “cầm đầu” trước mắt này.

Lục Già ngó đầu ra thăm dò, ánh đèn soi tới, cô cười ha ha hai tiếng, nhỏ giọng chào: "Ba, là chúng con. . ."

——

"Ngày 15, tháng 5, năm 201x, tôi và bạn trai bị Chủ nhiệm Chính giáo bắt quả tang tại rừng cây nhỏ phía sau sân vận động. . ."

Ban đêm, Lục Già mở ứng dụng "Thập Quang" ở trong điện thoại ra ghi lại kỷ niệm đầu tiên của mình. Cô cũng là người đầu tiên được sử dụng thử nghiệm ứng dụng này trên di động.

Tất cả mọi chuyện đều vô cùng tốt đẹp.

Tuy nhiên, nó lại chẳng thể cản được điều không tốt đẹp phát sinh vào ngày hôm sau.

Về chuyện của Diệp Ngang Dương, Từ Gia Tu nói anh sẽ xử lý ổn thỏa, nhưng cái “ổn thỏa” của anh là như thế này đây —— Từ Gia Tu đặt tám thùng sữa trẻ em trả cho Diệp Ngang Dương, còn yêu cầu phải chuyển thẳng đến tận văn phòng, làm cho anh trai chuyển phát mệt đến phát điên, được một lát lại phải dựa vào cửa kính công ty thở một chút. Điều này lại khiến cho các nhân viên nữ mải nhìn mà quên cả làm việc, bộ dạng đẹp trai quá đi. . .

Mấy thùng lớn đó rốt cuộc đựng cái gì vậy?

Lúc mở thùng chuyển phát ra, Diệp Ngang Dương cũng phát điên luôn tại chỗ. Từ Gia Tu trả sữa cho cậu ta thì thôi đi, nhưng vì sao lại là loại sữa dành cho trẻ em? Từ bại hoại đang ngầm mỉa mai cậu ta đó hả?

Ha ha!

Diệp Ngang Dương lập tức chạy lên lầu, đẩy mạnh cửa phòng tổng giám đốc ra, không nói hai lời trực tiếp mở miệng: "Tôi muốn rút cổ phần."

Từ Gia Tu không thèm để ý, Diệp Ngang Dương lại rống lên: "Từ bại hoại, tôi muốn rút cổ phần!"

Janice và Địch Ca một trước một sau giữ chặt lấy Diệp Ngang Dương. Lục Già thông minh hơn, không quản mấy việc đó nữa, tiếp tục ở lầu dưới, nên làm cái gì thì làm cái đó. Nhưng vấn đề là Tiểu Đạt lại thích hóng hớt, cứ đứng ở trước cửa văn phòng ngửa đầu dỏng tai lên nghe ngóng tình hình ở bên trên, thỉnh thoảng lại thông báo cho cô nghe.

Cuối cùng, Lục Già vẫn phải lên lầu, vì Từ Gia Tu kêu cô lên giúp Diệp Ngang Dương hoàn thành quá trình thanh toán cổ phần căn cứ vào hợp đồng cổ đông của công ty. Tóm lại Diệp Ngang Dương rút bao nhiêu thì Từ Gia Tu mua lại bấy nhiêu.

Ặc? To chuyện quá rồi. . .

Janice và Địch Ca ra sức khuyên bảo: "Tiểu Diệp tổng, đừng xúc động mà."

Mẹ kiếp, Diệp Ngang Dương vặn vẹo thân thể muốn xông lên phía trước. Janice lập tức ngăn lại. Lục Già cũng nhìn về phía Từ Gia Tu, sự tình sẽ không đến mức này chứ.

Đúng lúc này, Từ Gia Tu nhìn về phía Janice nói: "Lục Già phụ trách thanh toán số cổ phần mua lại, còn Janice, cô giúp tiểu Diệp tổng thu dọn đồ dùng cá nhân rồi chuyển ra đi. Văn phòng trống đó sau này cho cô sử dụng."

Trong nháy mắt, chỉ trong nháy mắt thôi, Janice chậm rãi thả lỏng tay, trả lời Từ Gia Tu: ". . . Được, lão đại."

Diệp Ngang Dương không rút cổ phần ra nữa. Không thể không nói về một phương diện nào đó, Từ Gia Tu vẫn hiểu rất rõ Diệp Ngang Dương.

Lúc ăn cơm trưa, đồ uống của mọi người là sữa dành cho trẻ em, mùi vị. . . cũng không tệ. Bạn học Thiệu và mấy người Địch Ca, Lượng Tử đều uống một hơi hết hai bình. Sau khi ăn xong, mỗi người còn được cầm một bình mang đi, kích thước nho nhỏ, vừa vặn đút vào túi, thật bổ dưỡng.

"Cám ơn tiểu Diệp tổng đã chia sẻ."

"Khách khí rồi." Diệp Ngang Dương vẫy vẫy tay, tiện thể uống một ngụm sữa. Ánh mắt cậu ta tà tà liếc về phía Lục Già và Từ Gia Tu. Cậu ta không chỉ phải ở lại đây mà còn phải “đào góc tường” của Từ Gia Tu từng ngày. Cho dù mỗi ngày chỉ đào được một thìa cũng phải giành được Lục Già trở về.

Lục Già: (⊙v⊙)

Từ Gia Tu: Ha. . .

Về phần chuyện thư tình này làm sao Diệp Ngang Dương biết được thì thực ra không cần nghĩ, Lục Già cũng đoán được là ai. Buổi tối, sau khi quay về phòng 913 chung cư Thanh Niên, Lục Già quay đầu nhìn chằm chằm vào Janice, chưa đến năm giây Janice đã không trụ nổi nữa: "Được rồi, đúng là tôi."

"Trân Ny Ti!" Lục Già đặt hai tay lên bả vai Janice: "Cô đã hứa với tôi thế nào. . ."

Janice thật sự cảm thấy có lỗi, nhưng vẫn không quên nhấn mạnh với Lục Già tên tiếng Anh của cô phát âm theo tiếng Trung là Chiêm Ni Tư chứ không phải là Trân Ny Ti!

Lần đầu tiên Lục Già không muốn để ý tới Janice nữa, cô quay đầu, làm người sao có thể không giữ chữ tín như thế này.

Janice vươn tay xoay đầu Lục Già lại: "Bảo bối, tha lỗi cho tôi." Nói xong, còn cố ý nháy nháy mắt, cô biết Lục Già rất thích bộ dạng này của mình.

Nhưng vô dụng. . .

Janice sốt ruột, lại càng không ngừng trêu đùa Lục Già, tuy nhiên chẳng có tác dụng gì. Nghĩ nghĩ một chút, chắc chỉ có thể dùng biện pháp trực tiếp này thôi. Nửa phút sau, Lục Già không chịu nổi đành phải bật cười : "Ha ha ha ha ha, ha ha ha ha. . ."

Janice tay dài chân dài, sức lực lại lớn, dễ dàng khống chế Lục Già xuống ghế sofa, sau đó dùng tay cù không ngừng. Cù từ nách cho đến eo, vừa "chuyên tâm" cù, vừa "chân thành" hỏi: "Bảo bối, cô có tha thứ cho tôi không?"

Lăn ngay, không tha thứ! Lục Già nước mắt chảy ròng ròng, tiếp tục cười ha hả. . .

Janice không còn cách nào, chỉ có thể tiếp tục cù: "Lục Già, tha thứ cho tôi đi mà."

Rốt cuộc Lục Già chịu không nổi, gật gật đầu: "Được. . . Ha ha ha ha. . . được. . ."

Janice vô cùng vui vẻ, lập tức dừng lại: "Thật vậy không, bảo bối?"

"Không có khả năng, là giả." Dám dùng phương thức tàn nhẫn này để bức cô đầu hàng, tuyệt đối không thể tha thứ! Cô cũng muốn thử một chút cho biết cảm giác lật lọng bạn bè là như thế nào. . . Lục Già nhanh chóng đứng dậy, dép lê cũng không kịp xỏ, trực tiếp mở cửa chạy ra khỏi phòng 913.

Á, bị lừa rồi! Janice cũng đứng dậy đuổi theo, chạy thẳng tới trước cửa phòng 906. Trước đó một giây vẫn còn dùng tốc độ như hổ chạy, ngay sau đó lại rất tự giác dừng khựng lại trước mặt Từ Gia Tu.

". . . Lão đại."

Từ Gia Tu vừa đi làm về, trên sống mũi cao vẫn còn đeo mắt kính viền vàng, anh nhìn Janice hỏi: "Có việc à?"

Janice lắc lắc đầu, mở miệng tìm lý do: "Tôi qua gọi Lục Già đi về. . . ngủ."

"Ngủ? Hay là gọi cô ấy về để tiếp tục bắt nạt?" Từ Gia Tu nhàn nhạt hỏi lại, sau đó kiên quyết nói: "Cô về phòng đi, đêm nay cô ấy ngủ ở đây."

Janice: ". . ."

Lục Già ở bên trong phòng 906: ". . ."

Sau đó “rầm” một tiếng, Từ Gia Tu đóng cửa lại.

Ban đêm mùa hè, trận mưa rào nói đến là đến. Đã 11 giờ đêm, Lục Già cuốn chăn nằm ở một bên, Từ Gia Tu đi lên sau đó lại lục tục xuống lầu. Anh cầm lấy cái ô đi thẳng ra bên ngoài, lúc tới thang máy thì hít một hơi thật sâu, vươn tay ấn nút đi xuống.

Lúc Từ Gia Tu đi ra khỏi thang máy có gặp một người bạn cùng chơi bóng đi chơi về trễ, anh ta ướt đẫm nước mưa đang run lẩy bẩy, tò mò hỏi Từ Gia Tu: "Từ tổng, đêm hôm khuya khoắt, trời lại mưa lớn như vậy anh còn đi ra ngoài làm gì? Đi đâu vậy. . ."

Từ Gia Tu: "Mua mấy thứ."

Bạn chơi bóng: "À à à."

Từ Gia Tu nhanh chân đi đến cửa hàng tiện lợi phục vụ 24h của chung cư Thanh Niên. Anh đẩy cửa bước vào, đi thẳng đến giá hàng, cầm hai hộp đi đến quầy thu ngân, mở miệng hỏi: "Bao nhiêu tiền?"

Đang định rút tiền ra. . .

Em gái cửa hàng tiện lợi cúi đầu nhìn hai hộp Okamoto trên quầy thu ngân, đột nhiên cắn môi nói không nên lời. Cô nàng dừng một chút, không biết lấy đâu ra dũng khí, đè chặt hai hộp Okamoto trong tay rồi nói: "Em. . . không bán cho anh đâu!"

Từ Gia Tu: ". . ."


(*) Okamoto là 1 loại bao cao su ^^


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 82 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: hoango213, levothuhuong, meo lucky, nttvannt87, rubyhuang92, Thảo Sandy, trantran911 và 490 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

3 • [Hiện đại] Cá mực hầm mật - Mặc Bảo Phi Bảo

1 ... 16, 17, 18

4 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 17, 18, 19

5 • [Hiện đại] Không bằng duyên mỏng - Viên Nghệ

1 ... 25, 26, 27

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Tôi bị ép buộc - Linh Lạc Thành Nê

1 ... 16, 17, 18

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

8 • [Xuyên không - Điền văn] Cuộc sống điền viên trên núi của nông phu - Quả Đống CC

1 ... 33, 34, 35

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Anh hai Boss đừng nghịch lửa - Cửu Trọng Điện

1 ... 48, 49, 50

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

12 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 124, 125, 126

13 • [Cổ đại] Trưởng thôn là đóa kiều hoa - Vương Vượng Vượng

1 ... 16, 17, 18

14 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

15 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

17 • [Xuyên không] Bảo Bảo vô lương Bà mẹ mập là của ta - Ngũ Ngũ

1 ... 85, 86, 87

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

19 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

20 • [Hiện đại] Có hợp có tan - Lâu Vũ Tình

1 ... 10, 11, 12



Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 345 điểm để mua Tám điện thoại
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 445 điểm để mua Ngọc xanh 4
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 283 điểm để mua Vòng hoa giáng sinh
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 327 điểm để mua Tám điện thoại
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 285 điểm để mua Thỏ nháy nhót
hakuha: 2 năm trước mọi người rất hay xài cái này
sau 2 năm trở lại ngày càng im ắng haizzz
Shop - Đấu giá: hakuha vừa đặt giá 360 điểm để mua Tấm thảm trái tim
Shop - Đấu giá: hakuha vừa đặt giá 270 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 254 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 401 điểm để mua Bông tai hạt dẻ
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 306 điểm để mua Bé nấm
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 318 điểm để mua Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 400 điểm để mua Cặp đôi hamster
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 528 điểm để mua Mây
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 406 điểm để mua Mashimaro IOU
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 548 điểm để mua Mashimaro chờ xe buýt
Hoàng Phong Linh: :<
Shop - Đấu giá: 18521434 vừa đặt giá 315 điểm để mua Bé Mascot xanh
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 417 điểm để mua Mèo ôm cuộn len
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 294 điểm để mua Hello
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mơ màng
Shop - Đấu giá: mymy0191 vừa đặt giá 390 điểm để mua Nữ thần công lý
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 279 điểm để mua Hello
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 291 điểm để mua Mèo núp sau đám mây
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 276 điểm để mua Mèo núp sau đám mây
Shop - Đấu giá: á bì vừa đặt giá 212 điểm để mua Bảng khen thưởng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 397 điểm để mua Siêu nhân nhí
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 285 điểm để mua Bé hồng 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua iPod Shuffle
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 301 điểm để mua Cà phê

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.