Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 331 bài ] 

Kinh thành Tam thiếu: Ông xã gõ cửa lúc nửa đêm - Cát Tường Dạ

 
Có bài mới 03.01.2016, 17:51
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 06.09.2015, 14:36
Tuổi: 31 Nữ
Bài viết: 360
Được thanks: 3897 lần
Điểm: 44.99
Có bài mới Re: [Hiện đại] Kinh thành Tam thiếu: Ông xã gõ cửa lúc nửa đêm - Cát Tường Dạ - Điểm: 39
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 191: Em phải trông nom anh mặc quần áo

Hạ Hiểu Thần nói ra mấy lời này xong liền chạy vọt ra khỏi quán cà phê, ngay sau đó Hạ Vãn Lộ đặt tiền xuống trả rồi vội vàng đuổi theo.

“Hiểu Thần! Đứng lại!” Cô chạy ở phía sau lớn tiếng gọi, Hạ Hiểu Thần lại như không nghe thấy, vọt đến bên vệ đường chặn một chiếc xe taxi, trong nháy mắt liền biến mất trong biển xe cộ trước mắt.

Cô ngưng mắt nhìn những chiếc xe đang chạy qua chạy lại trước mặt, mờ mịt không biết làm sao…

"Heo con!” Nghe tiếng anh từ xa vọng lại.

Cô quay đầu lại, nhìn thấy Tả Thần An vội vã chạy đến, đi cùng anh còn có Thư Khai.

“Sao em đến nơi này? Không phải nói đợi anh đón em tan làm sao?” Anh lo lắng nhìn cô, cảm thấy vẻ mặt cô có chút khác thường.

Cô miễn cưỡng cười cười: “Không có gì, chỉ là cùng Hiểu Thần uống một ly cà phê…”

“Hiểu Thần làm gì em sao?” Đuôi lông mày anh khẽ nhếch, nắm tay cô, biểu hiện đang rất khẩn trương lo lắng.

Cô lắc đầu: “Đừng khẩn trương như thế, thật không có việc gì! Thư Khai cũng đến à?” Cô chuyển dời câu chuyện sang Thư Khai.

“Đúng vậy, chị, hôm nay đến công ty, cùng anh rể đến đó.” Thư Khai cười với cô, giơ tay nhấc chân đã có chút mùi vị của một minh tinh.

Hạ Vãn Lộ nhìn thấy, cảm kích đối với Thần An lại tăng thêm mấy phần.

"Anh bảo Thư Khai đến nhà chúng ta ăn cơm! Rất lâu không có tụ họp rồi! Hai người chờ ở đây, anh đi lấy xe tới.” Tả Thần An nắm tay cô, mới đi đến bãi đậu xe.

Bây giờ trước quán cà phê chỉ còn lại hai chị em họ, Thư Khai ngưng mắt nhìn thấy lông mày cô trước sau vẫn nhíu chặt, trong lòng đau xót, trải qua mấy ngày nay, dường như mỗi lần nhìn thấy chị đều là vẻ mặt như thế này, dù là đang cười, chân mày cũng không giãn ra, có câu nói trong lòng có khúc mắc, chân mày mới kết chặt, cái gọi là chân mày hạ xuống lòng mới thanh thản cũng là ý này đi…

Đều là do Hiểu Thần gây ra hết!

“Chị…” Anh phát hiện một sợi tóc của cô đang rớt xuống, cầm lấy vo vo lại: “Chị không cần để ý nhiều vậy, có câu con cháu tự có phúc của con cháu, huống chi Hiểu Thần cũng không phải là con chị, cũng không phải cháu chị, làm một người chị, chị đã làm tốt lắm rồi, bây giờ Hiểu Thần cũng đã trưởng thành, chị cũng không có biện pháp nào quản được ý nghĩ của cô ấy, cô ấy muốn thế nào, chị cứ làm theo cô ấy đi!”

“Thư Khai, em không hiểu đâu…” Chân mày Hạ Vãn Lộ càng nhíu chặt hơn: “Bây giờ thậm chí chị nghĩ, có phải là chị đã hại nó hay không… Chị hẳn không phải là một người chị tốt, không dạy dỗ nó nên làm người như thế nào, chị quá thất bại rồi…”

“Chị! Chị không cần phải lúc nào cũng gánh trách nhiệm lên người mình! Một người chị còn phải làm như thế nào nữa chứ? Cung cấp cho cô ấy ăn cung cấp cho cô ấy mặc lo cho cô ấy lên đại học! Coi như làm cha mẹ cũng chỉ có thể làm đến nhường này, chị còn phải đối tốt với cô ấy như thế nào nữa? Hơn nữa, coi như làm cha mẹ, nuôi cô ấy đến mười tám tuổi, cũng đã làm hết nghĩa vụ rồi, con đường về sau cũng nên tự cô ấy đi, huống chi chị còn nuôi cô ấy đến hai mươi hai tuổi, chị, trách nhiệm của chị đã xong từ lâu…”

Thư Khai đang nói dở, Tả Thần An đã lái xe tới, Hạ Vãn Lộ kéo kéo ống tay áo Thư Khai, nháy mắt: “Thôi, đừng nói nữa ahhhh… Cũng đừng ở trước mặt Thần An nói mấy chuyện này, anh ấy đã đủ mệt rồi, cũng vì gia đình chúng ta làm nhiều chuyện như thế, chị không muốn anh ấy lại quan tâm chuyện của chúng ta! Cũng không muốn anh ấy lo lắng!”

“Dạ… Em hiểu! Nhưng mà chị à, chị cũng đừng cùng Hiểu Thần tranh chấp nữa! Có chuyện gì thì nói với anh rể, anh ấy ở đây có chút thế lực, xử lý sự tình tốt hơn so với việc chị tự làm.”

Ánh mắt cô hoảng hốt, lắc đầu: “Thư Khai, em không hiểu đâu, chị nhìn thấy anh ấy như vậy, lòng chị rất đau… Anh ấy cũng không dễ dàng, mà chị cũng không phải là một người vợ tốt, luôn làm anh ấy khổ sở, làm anh ấy mệt mỏi, Thư Khai, chị phát hiện giống như người cái gì cũng làm không được…”

Đúng vậy a, trong đời sống đối với từng người từng người cũng làm không xong, làm chị không thành công, làm vợ không thành công, ngay cả làm một đứa con gái, cũng không làm tốt được, những năm này chăm sóc cho Hiểu Thần, mẹ ở nơi đó cũng giảm bớt mấy phần hiếu rồi. Mấy ngày nay, cô yên lặng suy nghĩ vấn đề, càng nghĩ lại càng để tâm vào mấy chuyện vụn vặt…

“Chị! Đừng… Yêu cầu bản thân mình quá cao! Trong lòng em, chị chính là người chị tốt nhất!” Thư Khai mơ hồ cảm thấy, người chị trước mặt này cùng với người trước kia có chút khác nhau, trong đầu anh thoáng hiện lên hình ảnh khi còn bé cô cầm cành đào một đường đuổi theo đánh anh, lúc ấy chị, tức giận đến vậy? Đều là do Hiểu Thần ban cho! Sự chán ghét của anh với Hiểu Thần càng tăng lên vài phần.

“Hai chị em đang nói gì vậy? Sao ở cùng anh cũng không nói nhiều như vậy nha?” Tả Thần An lái xe qua, xẹt ngang qua bên hai chị em họ, cửa xe mở ra, nụ cười của anh như trời trong nắng ấm.

Bộ dạng ghen tức của anh, thật ra thì chỉ là nói đùa mà thôi, Hạ Vãn Lộ nhìn thấy, trong lòng thật đau xót, những ngày này, đúng là nói chuyện với anh rất ít, anh đang uất ức sao?

Vì vậy nhẹ cười bước lên xe, chủ động ôm lấy anh: “Đang nói xấu anh!”

Anh thụ sủng nhược kinh (được đãi ngộ mà sợ hãi), ôm anh trước bao nhiêu người, này chính là bao nhiêu năm nay cũng chưa được đãi ngộ như thế đâu? Nếu như không có Thư Khai đang ở chỗ này, anh thật muốn ôm cô một cái. Cô còn chủ động nói đùa với anh? Ưhm… Đây là hiện tượng tốt, thật không muốn nhìn thấy dáng vẻ buồn bực không vui của cô… Mặc dù, cái lời nói đùa có chút gượng ép, gượng ép đến nỗi anh có thể dễ dàng nhìn thấy cô đang cố gắng đón ý hùa theo anh, nhưng mà, này là đang tiến bộ, không phải sao? Tiến bộ, chính là chuyện đáng vui mừng nha…

Thư Khai rất hiểu chuyện, cũng rất biết quan sát, nhìn thấy thế vội vàng hùa theo không khí sinh động này: “Ơ, có cần thiết phải buồn nôn đến vậy không? Em không muốn bị đau mắt hột đâu nha!”

Một câu nói làm Tả Thần An đang lái xe cũng phải phì cười, khóe miệng cười ngoác tận mang tai, sau khi về nhà, còn cười nói vui vẻ với dì giúp việc: “Dì! Chúng con về rồi! Cơm nấu xong chưa, chúng con đói muốn chết đây!”

Dì giúp việc chạy từ trong phòng bếp ra, cũng là dáng vẻ thụ sủng nhược kinh, Tả tiên sinh là thế nào vậy? Cho tới bây giờ cũng chưa từng nhìn thấy cậu ấy có tính cách trẻ con vừa nói vừa cười như thế! Dù vậy, tâm tình cũng bị lây, vui vui vẻ vẻ bưng các món ăn ra, Hạ Vãn Lộ cũng chui vào phòng bếp giúp đỡ một tay.

Mấy ngày trước đều là Tả Thần An bới cơm gắp thức ăn cho cô, thế nhưng mấy ngày nay lại phát sinh biến hóa. Kể từ lần Hạ Vãn Lộ thổ lộ bày tỏ sẽ tận lực không làm anh uất ức, cô sẽ luôn chủ động phục vụ anh, giống như hôm nay vậy, anh và Thư Khai mới vừa ngồi xuống, bát đũa ly tách liền đặt trước mặt bọn họ, cô còn đi lấy một chai rượu đỏ.

Nhìn cô lăng xăng qua lại, anh có chút không đành lòng, ai cũng nhìn thấy được, cô là đang cố ý lấy lòng anh, anh đáp ứng giúp đỡ cô từ từ vượt qua những chướng ngại, nhưng mà không cần cô phải hạ thấp mình như vậy, bây giờ cô thật làm quá rồi!

Anh không khỏi bắt được tay cô, lôi kéo cô ngồi xuống bên cạnh mình, nói nhỏ: “Em vội vàng làm gì, đi làm đã mệt như vậy, về tới nhà thì nên nghỉ ngơi, không ai muốn em làm những việc này đâu!”

“Vâng…” Cô đáp ứng, ngồi xuống bên cạnh anh, trên mặt có chút hồng, trong mắt lại hiện lên tầng tầng lớp lớp mây mù.

"Sao vậy?” Anh mơ hồ cảm thấy có chút khác thường.

“Không! Không có gì! Ăn cơm đi!” Cô cười lắc lắc đầu, cúi đầu trong mắt lại hiện ra tầng tầng lớp lớp lo lắng.

“Được, ăn cơm!” Anh lấy thêm một cái ly rượu, đặt trước mặt cô: “Em cũng uống chút đi! Tửu lượng em rất tốt!”

“Vâng!” Cô cũng chỉ thuận theo gật gật đầu.

Thư Khai trước sau vẫn là vẻ mặt vui vẻ, vui nhất chính là nhìn thấy chị và anh rể hòa hợp tương thân tương ái, cho nên ly rượu đầu tiên liền kính chị và anh rể: “Chị, chuyện may mắn nhất đời của em, chính là cùng mẹ, cùng chị, trở thành người một nhà. Anh rể, không biết anh đã biết chưa, lúc nhỏ chị em chính là một bà quản sự, quản em rất gắt gao, trông nom em học tập, chăm sóc em mặc quần áo, hung dữ muốn chết, động một chút là muốn đánh em, mà em á, còn phải phục tùng chị ấy! Từ nhỏ em đã thích ca hát, chị em là người nghe đầu tiên, quà tặng đầu tiên trong đời của em, chính là cái kèn amonica khi còn bé được chị tặng cho, bây giờ em vẫn còn giữ! Em vẫn nghĩ, sau này không biết ai có phúc mà lấy chị em làm vợ, người đó nhất định phải làm em khâm phục mới được, nếu không em sẽ không đồng ý! Anh rể, em khâm phục anh! Hai anh chị, nhất định phải hạnh phúc!”

“Nghe vậy anh thật ghen tỵ nha!” Đôi con mắt ngập nước của Tả Thần An nghiêng đầu nhìn cô, trong con ngươi loe lóe tia sáng: “Chừng nào em mới trông nom anh mặc quần áo?”

Lời này có ý tứ khác, Hạ Vãn lộ liếc anh một cái, nâng chén cụng ly với anh, màu đỏ của rượu nho ở trong ly vừa đúng ngăn cách ánh mắt mang ý xấu của anh, ánh mắt anh, theo chất lỏng trong ly đung đưa vỡ thành từng mảnh từng mảnh…

Cổ họng anh, vọng ra một chuỗi tiếng cười, mơ hồ, mà thỏa mãn, vì cô thẹn thùng như thế, cùng ban đêm tăm tối, dưới ánh đèn sáng trưng chiếu rọi không khí trong nhà thật ấm cúng.

Giơ tay, nâng ly uống cạn, đưa ly úp xuống cho Thư Khai nhìn, nhẹ cười: “Em kính anh. Anh cũng uống cạn rồi! Em nói sao đây?”

Tính tình Thư Khai rất hào sảng, tửu lượng cũng tốt, không chút do dự một hơi cạn sạch, rót cho mình và anh rể đầy thêm, cũng nói với chị: “Chị, em biết chị có thể uống…, nhưng mà, chị nên uống ít chút, như vậy nếu anh rể say cũng có người chăm sóc!”

Hạ Vãn Lộ biết tửu lượng của Thư Khai, lấy tay che lại ly rượu của Tả Thần An: “Anh đừng có uống nhiều rượu như thế, làm sao anh uống lại Thư Khai?”

Rượu đưa xuống bụng, ánh mắt anh cũng đã lờ đờ say, ưng ửng đỏ, đưa tay ôm mặt cô: “Uống say có em trông nom mặc quần áo cho anh nha!”

Mặt cô đỏ lên, cúi đầu không để ý đến bọn họ.

Cô một đũa lại một đũa và cơm, dần dần lại mất hồn, giọng nói hai người đàn ông này càng ngày càng xa, suy nghĩ của cô cũng dần dần xa…




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 03.01.2016, 20:30
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 06.09.2015, 14:36
Tuổi: 31 Nữ
Bài viết: 360
Được thanks: 3897 lần
Điểm: 44.99
Có bài mới Re: [Hiện đại] Kinh thành Tam thiếu: Ông xã gõ cửa lúc nửa đêm - Cát Tường Dạ - Điểm: 37
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 192: Anh là thương em

Hồi lâu, đột nhiên vang lên giọng nói của Tả Thần An: “Em đang nghĩ cái gì vậy? Sao lại ăn ít vậy nha?”

Cô hồi phục lại tinh thần, nhìn đồ ăn để đầy trên bàn, rốt cuộc ăn cũng không vô, cười cười, vô cùng ngượng nghịu nói: “Em ăn no rồi!”

Chân mày anh nhíu lên, một chén cơm nhỏ cũng còn đến hơn phân nửa: “Ít như vậy mà đã ăn no rồi sao? Giống con mèo nhỏ vậy? Không được! Ăn thêm chút nữa!” Anh bất chấp tất cả, gắp vào trong chén cô rất nhiều món ăn, “Ăn xong mấy món này, nhiệm vụ mới hoàn thành!”

Cô cầm chiếc đũa, mi tâm nhíu chặt không hề giãn ra, cũng không nói tiếng nào, lặng lẽ bắt đầu ăn, chỉ là ăn rất chậm.

Anh nghĩ giọng của mình đã hù dọa cô, vuốt tóc cô: “Anh là thương em, không phải hung dữ với em! Ăn đi!”

Vì đã uống rượu, nên lời nói càng không kiêng dè, Thư Khai nghe thấy, cũng chỉ nhìn hai người cười cười.

Cô ăn rất miễn cưỡng ăn từng miếng từng miếng thức ăn anh đưa cho, sau khi ăn xong, liền ngay cả Tả Thần An cũng nhìn không nổi nữa rồi: “Thôi, đừng ăn nữa, này khó ăn lắm sao?”

Cô ngẩng mặt, có chút uất ức nhưng vẫn cười: “Không phải, chỉ là thật đã ăn no...”

“Ăn no rồi thì thôi, ngốc…” Anh còn không nhịn được ôm mặt cô.

“Này, em nói hai người, ở trước mặt em cũng phải kiêng kỵ chút chứ? Con nít không được xem nha!” Thư Khai tựa vào ghế dựa bàn ăn, trêu ghẹo hai người.

“Em đi thu dọn chén!” Hạ Vãn Lộ thấy ăn cũng no rồi, không để ý đến Thư Khai đang giễu cợt mình, đưa tay dọn dẹp chén bát trên bàn.

Tả Thần An bắt lấy cánh tay đang dọn chén của cô: “Ai cho em dọn? Tắm, cho nhẹ nhõm người đi, sau đó đến thư phòng nghe ca khúc mới của Thư Khai, rất tuyệt! Không phải em luôn là người đầu tiên nghe sao?”

“Vâng…” Cô gật đầu, đi vào phòng ngủ.

Thư Khai nhìn bóng lưng cô, cau mày nghĩ ngợi: “Anh rể, em cảm thấy chị có chút không thích hợp nha! Đêm nay, nói cũng không được mấy câu, dáng vẻ xem ra có chút không được vui!”

Tả Thần An xoa xoa mi tâm: “Anh cũng nhìn thấy! Mấy ngày nay đều là như vậy! Còn không phải là chuyện của Hiểu Thần sao! Áp lực lớn!”

"Hạ Hiểu Thần đáng ghét! Cô ta là kẻ đáng đánh đòn! Nếu như cô ta là đàn ông, em sớm đã đánh cô ta đến chết đi sống lại! Em lại còn chăm sóc cho cô ta mấy ngày! Em thật sự rất ấm ức nha! Nếu như không phải là do chị em phân phó, em mà chăm sóc cho cô ta ư?!” Mặt mày Thư Khai đầy vẻ phẫn hận.

Tả Thần An cười cười, không tiếp lời.

“Đi thôi, anh rể, đừng nhắc đến cô gái ngán chân này nữa! Trước hết chúng ta xem ca từ chút đã, anh cảm thấy ca từ còn phải chỉnh sửa lại nữa không?”

“Trước để anh nghe chút xem!”

Hai người cùng nhau vào thư phòng, thảo luận vây quanh chuyện album của Thư Khai cũng khoảng hơn một giờ, ước mơ của Thư Khai đang được thực hiện, quả thật thảo luận chuyện với Tả Thần An nói không hết, cuối cùng vẫn là Tả Thần An cảm thấy kỳ lạ: “Chị em đang làm gì vậy? Đã lâu vậy mà còn chưa qua đây, anh đi xem một chút, hôm nay chỉ tới đây thôi! Em cũng đừng có về, ở chỗ này một bữa đi, sát thư phòng có một phòng khách đấy, chúng ta đã uống chút rượu, lái xe ra đường chị em sẽ lo lắng!”

“Vâng! Được, anh rể! Để em tự suy nghĩ một chút.” Thư Khai đưa mắt nhìn anh rời khỏi.

Cửa phòng chính đang đóng, anh nghe thấy có chút mùi khét, hít vào một cái, cảm thấy nó truyền ra từ trong phòng ngủ chính, anh cả kinh, vội vàng đẩy cửa ra, nhìn thấy Hạ Vãn Lộ đang ủi quần áo cho anh, tuy nhiên người đang ủi đồ kia đã mất hồn, y phục đang cháy cũng không phát hiện, cho đến khi nghe tiếng động đẩy cửa của anh, mới chợt bừng tỉnh, tay chân luống cuống rút phích cắm.

Quần áo cháy hỏng rồi, cô cầm nó trong tay, chán nản nhìn anh.

Nét mặt của cô giống như một đứa bé đang phạm lỗi, nếu là bình thường, chắc chắn anh sẽ cười, thế nhưng vào giờ phút này, anh lại không cười nổi, cô đang cố gắng chứng minh cái gì đây? Anh không cần cô phải làm những chuyện này!

Vì vậy đi tới, đoạt lấy quần áo trong tay cô vứt đi, ôm cô vào trong ngực: “Thôi, hỏng thì hỏng, hôm nào cùng anh đi mua cái mới, đúng lúc cũng đã lâu chúng ta không đi dạo phố rồi!”

Cô dịu ngoan tựa vào trước ngực anh, đôi tay vòng quanh hông anh, bộ dạng vẫn còn sa sút: “Thật xin lỗi, Thần An, em muốn cố gắng làm một người vợ thật tốt, nhưng mà em… Ngay cả mấy bộ quần áo cũng không ủi được…”

Anh ôm chặt cô: “Đồ ngốc! Là do gần đây em suy nghĩ nhiều thôi! Em vẫn là người vợ tốt của anh! Gần đây nhiều chuyện xảy ra, trong lòng em đang rất đau khổ, nào còn có tâm tình làm những chuyện này? Cho nên em hoàn toàn không cần nhọc lòng cố gắng vì anh làm mấy chuyện bưng cơm rót nước, không cần giặt giũ ủi quần áo, chúng ta cứ thuận theo tự nhiên, thật vui vẻ, là được rồi! Không cần phải bức bách mình! Hửm?”

Cô không gật đầu, cũng không lắc đầu, chỉ ôm chặt anh hơn.

Anh ôm cô, cảm thấy dường như cô càng gầy hơn, trong lòng càng thêm đau xót, cô nàng ngốc nghếch này, quá nóng vội rồi, muốn khôi phục lại hình ảnh hai người như lúc trước cũng không cần phải làm như thế, cái anh muốn là một người vợ, chứ không phải là một người giúp việc nhà cho anh…

Không khí có chút ảm đạm, anh cảm thấy, không khí nên có chút sống động hơn, bàn tay sờ loạn trên người cô: “Anh xem chút nào… Để anh xem chút… Kết quả không chịu ăn cơm quả thật là quá gầy… Chỗ này có gầy không? Chết rồi! Vốn là không lớn, bây giờ chỉ có A thôi!”

Anh cách áo len nắm cô: “Bà xã, em phải ăn nhiều một chút! Ông xã thích mập hơn chút nữa, tay vuốt ve mới cảm thấy thoải mái… Gầy nữa anh không thích đâu!”

Lúc đầu cô còn đỏ mặt mà cười, về sau lại đột nhiên tưởng thật, lo lắng hỏi anh: “Anh thật sự không thích?”

Anh đùa không nổi nữa…

Anh có chút xấu hổ, cúi đầu hôn lên môi cô một cái: “Làm sao như vậy chứ? Anh đang đùa thôi, bất kể em như thế nào, anh đều thích! Nhưng mà thân thể quá gầy quả thực không tốt, em là y tá, cũng biết được mà!”

"Vâng! Em sẽ ăn nhiều một chút!” Cô nghiêm túc trả lời.

Không biết vì sao, anh chợt hoài niệm về một Hạ Vãn Lộ tính cách quật cường, cùng anh đấu khẩu, thậm chí đối với anh rất hờ hững, cô trước mắt, quá ngoan, ngoan đến nỗi khiến anh cảm thấy có chút xa lạ…

Chỉ là, chỉ hơi ngơ ngẩn một chút, anh liền nâng mặt cô hôn chụt một cái: “Anh đi tắm, chờ anh!”

“Dạ!” Cô còn gật đầu. Sau khi chờ anh vào phòng tắm, đóng lại cửa phòng ngủ.

Trong phòng tắm, sau một hồi nghe tiếng nước chảy róc ra róc rách, đột nhiên vang lên giọng nói của anh: “Bà xã, trông coi anh mặc quần áo!”

"…” Vẫn còn để bụng lời nói của Thư Khai đấy… Cô tìm quần lót và áo ngủ của anh từ trong tủ quần áo, gõ cửa: “Đưa anh.”

Cửa phòng tắm soạt một tiếng kéo ra, anh hoa lệ lộng lẫy xuất hiện trước mắt cô, xuân sắc vô biên, con ngươi đen như mặc ngọc trong hơi nước lượn lờ có chút sáng loe lóe: “Không phải em sẽ mặc quần áo cho anh à?” Khóe môi anh nhếch lên thành một đường cong, nước trên tóc từng giọt từng giọt nhỏ xuống, càng tô vẻ thêm cho con mắt sắc bén trong trẻo của anh.

Trong phòng tắm hơi nước nóng hầm hập, hun đến má cô cũng nóng lên, cô giật giật cánh môi, muốn nói gì đó, lại cái gì cũng không nói ra, ngược lại thoải mái mặc đồ cho anh.

Chợt, cảm thấy hai chân đang lơ lửng trên không, cô bị anh ôm lấy, trong tiếng kinh hô, cô bị anh ôm ra khỏi phòng tắm, ôm đến bên giường, sau đó, nặng nề cùng anh ngã xuống giường.

Trong nhà đã đổi giường lớn, có thể cho bọn họ lăn lộn thoải mái, sau mấy lượt lăn lộn, những giọt nước trên người anh đã làm ướt quần áo cô, anh cười nhẹ, hơi thở phả ra đều là mùi vị của rượu đỏ.

Quần áo cô đang mặc chính là bộ trang phục trong nhà mùa thu, trong lúc lăn lộn, váy cũng đã rộng mở, anh nhẹ nhàng xé ra, tiện tay lột lớp áo khoác, sau đó đến áo thun T shirt, quần…

Hai người cùng lõa thể nhìn nhau, bàn tay anh bỏng rát đốt người, mà cô, lại lạnh như đêm mùa thu…

“Sao lại lạnh như vậy?” Anh nỉ non, hôn lên đôi môi cô, làn da cô, anh muốn dùng sự nhiệt tình của mình dẫn đốt cô.

Anh rất dịu dàng, cũng rất cố gắng, cô cũng ôm anh, hết sức cố gắng hưởng ứng lại, ngoài dự đoán, lần này, lại là cảm giác miễn cưỡng…

Anh có chút mất hứng, làm qua loa, sau đó vẫn ôm cô, trấn an cô: “Ngủ đi.”

Cô biết anh không được tận hứng, vùi vào ngực anh không nhúc nhích, hồi lâu, lầu bầu nói: “Thật xin lỗi…” Thật ra thì cô cũng không muốn như vậy…

Anh vốn đã nhắm mắt lại, nghe lời nói đầy áy náy của cô, có chút không đành lòng, hôn cái trán cùng chóp mũi của cô: “Không cho nói câu xin lỗi, em không có lỗi với anh! Có biết không?”

Cô không nói, một lúc sau, mới ở trong lòng anh gật đầu một cái.

Cả đêm, cứ lẳng lặng trôi qua như thế.

Ngày thứ hai, trời mới tờ mờ sáng, điện thoại Hạ Vãn Lộ cứ vang lên không ngừng, đánh thức hai người đang ôm nhau ngủ.

Không khí buổi sáng, có chút lạnh. Tối hôm qua, hai người với thân thể trần truồng cứ như vậy mà ngủ, anh sợ cô sẽ lạnh, nên để cô ngủ tiếp, mình đứng dậy, tùy tiện mặc một bộ quần áo, cầm lấy cái điện thoại di động của cô.

Vừa nhìn liền thấy, người gọi điện đến là mẹ của Hạ Vãn Lộ.

Anh đẩy đẩy cô: “Nhanh, là mẹ gọi đến, gọi điện thoại sớm như vậy, nhất định là có chuyện khẩn cấp!”

Cánh tay Hạ Vãn Lộ từ trong cái chăn ấm áp đưa ra, trắng noãn như ngọc, anh nhìn thấy ánh mắt cũng đờ đẫn, lần mò muốn nhìn xuống phong cảnh thêm chút, lại sợ cô lạnh, lập tức lấy chăn đắp lên người cô.

Cô cười cười với anh, cám ơn anh chăm sóc, sau đó cầm lấy điện thoại, giọng nói còn mang theo chút khàn khàn vừa mới ngủ dậy: “Vâng, mẹ, chào buổi sáng.”

“Lộ Lộ à! Con nhanh nhanh trở về! Đã xảy ra chuyện!” Đầu dây bên kia là giọng nói vội vã của mẹ.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 05.01.2016, 13:44
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
 
Ngày tham gia: 17.09.2015, 14:47
Bài viết: 29
Được thanks: 315 lần
Điểm: 33.03
Có bài mới Re: [Hiện đại] Kinh thành Tam thiếu: Ông xã gõ cửa lúc nửa đêm - Cát Tường Dạ - Điểm: 39
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 193: Rể rùa vàng

Trong lòng cô chấn động, hoảng sợ từ trên giường ngồi dậy, thậm chí quên mình là đang trần truồng: "Đã xảy ra chuyện gì?"

"Lộ Lộ, ba con đi rồi..." Chu Lan nói nguyên nhân.

"Ba con?" Cô nhất thời còn chưa làm rõ rốt cuộc là nói người ba nào. Hơn nữa, ý nghĩa biểu thị của từ "Đi rồi" là... Chết sao? Cô không dám tin... Hi vọng mình hiểu sai rồi...

"Đúng! Là ba ruột con! Sáng nay bị phát hiện chết ở trong nhà, đều đã mấy ngày rồi! Là tự sát!"

"Mẹ, vậy con lập tức trở về!" Cô nhớ tới người ba ruột bị cô giấu sâu trong trí nhớ, cho dù như thế nào, ông ấy cũng là ba cô...

"Còn có Hiểu Thần, làm sao điện thoại của nó cũng không gọi được, con gọi nó cùng đi!"

"Được con biết rồi!" Cô lấy điện thoại ném một cái, bắt đầu tìm kiếm quần áo chung quanh, dưới một mảnh rối ren, cái gì cũng tìm không ra.

Vẫn là Thần An tìm ra cho cô, thấy cô hốt hoảng như vậy, dứt khoác đưa cho cô từng cái từng cái mặc vào, vừa mặc vừa hỏi: "Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?"

Cô loạn xạ cầm quần kéo lên trên, giọng nói cấp bách: "Ba em tự sát rồi, em phải trở về xem sao!"

Anh nghe xong, không nói thêm lời nào, càng thêm nhanh nhẹn giúp cô sửa sang lại quần áo chỉnh tề, sau đó đẩy cô vào phòng tắm, bảo cô rửa mặt, bản thân thì gọi điện thoại cho Sa Lâm: "Sa Lâm, đặt cho tôi bốn vé máy bay đi Hàng Châu nhanh nhất!"

Đợi cô rửa mặt xong, lúc từ phòng tắm đi ra, vừa đúng lúc Sa Lâm gọi điện thoại tới trả lời, vé máy bay thích hợp nhất là ba giờ sau.

"Được, bốn vé! Lập tức đặt!"

"Bốn vé?" Cô kinh ngạc hỏi: "Muốn đặt nhiều như vậy? Anh cũng đi?"

"Anh đương nhiên phải đi!" Anh nói như đinh chém sắt, rồi sau đó đi tới phòng khách gọi Thư Khai dậy. Quyết định của anh, Thư Khai cũng phải đi!

Đợi khi anh trả lời lại thì cô đang thu thập hành lý, vẫn có chút lộn xộn. Anh đi tới, ấn cô ở một bên nghỉ ngơi, mình sắp xếp lại gọn gàng ngăn nắp, rất nhanh liền dọn dẹp thỏa đáng: "Mang những thứ này là đủ rồi, Thư Khai thì không cần thu thập, trong nhà chắc vẫn còn quần áo để thay của nó, nếu quả thực không có, ở đó lại mua! Hiểu Thần thì sao? Liên lạc được chưa?"

Cô lắc đầu một cái: "Điện thoại vẫn không gọi được!" Hiểu Thần nhất định phải trở về, nó là đứa con được giao cho ba...

"Bảo Sa Lâm trực tiếp đi đến nhà nó đón nó đi! Ăn xong bữa sáng thời gian cũng vừa khớp!" Anh dắt tay cô đi đến phòng ăn.

Bốn mươi phút sau, Sa Lâm liền tới Vân Hồ đón bọn họ, lại nói cho bọn họ biết, Hiểu Thần căn bản không ở nhà.

Sớm như vậy đã không ở nhà, chỉ có thể nói rõ nó rất có thể buổi tối không trở về ngủ...

Hạ Vãn Lộ càng thêm sốt ruột, chuyển qua hỏi Thư Khai: "Thư Khai, nó có thể đi nơi nào? Trước kia cũng thường không trở về ngủ sao?"

"Không có... Em nhớ bình thường cũng sẽ trở về... Về phần đi nơi nào, em cũng không rõ lắm..." Thư Khai một bộ dạng mơ màng, dù sao cậu và Hiểu Thần chỉ là hàng xóm, hơn nữa nam nữ có khác biệt, cậu không thể nào đối với hành tung của Hiểu Thần hiểu rõ như thế.

"Thôi, không đợi nó nữa! Chúng ta đi trước đi, đến nơi sẽ liên lạc lại nó, bảo nó tự mình tới cũng giống nhau, em thấy sao? Tả Thần An ra chủ ý, lại vẫn trưng cầu sự đồng ý của cô.

Cô gật đầu một cái, dường như, chỉ có thể như vậy...

Sau khi máy bay đến sân bay Tiêu Sơn, liền có tài xế của Hàng Châu lái xe tới đón, trực tiếp đưa bọn họ đến nhà tang lễ, bên trong nhà tang lễ thưa thớt mấy người, hết sức vắng lạnh.

Về mặt truyền thống, bình thường việc tang lễ này cũng náo nhiệt, càng nhiều người, danh tiếng càng tốt. Mặc dù điều này rất cổ hủ, nhưng là phong tục từ xưa đến nay, người đời lại thích nhận xét so sánh, trường hợp trước mắt này, có thể xem là mất mặt.

Một nhóm người Hạ Vãn Lộ vừa đến, người ở bên trong liền ra đón rồi, là mấy người lãnh đạo nhỏ ở đơn vị của ba, một người trong đó là chủ tịch công đoàn, cô nhận ra được.

"Lộ Lộ, cháu trở về rồi! Mẹ cháu mới vừa đi!" Chủ tịch công đoàn chào hỏi cô.

Cô gật đầu một cái: "Cám ơn mọi người."

Thật ra cô rất rõ ràng, cả đời ba, nhân duyên cực kém, lần này đi, người có thể tới nhà tang lễ có mấy người? Cho dù là mấy người này, cũng là bức bách bất đắc dĩ, chỉ vì là nhân viên của đơn vị, nhất định phải ra mặt, mới gắng gượng ở nơi này thay phiên ngồi mấy ngày. Về phần mẹ, cô càng hiểu, có thể tới nhìn một chút, đi một vòng đã là khó làm được, dù sao bà mười mấy hai mươi năm trước cũng đã là thân phận vợ trước rồi. Mà Thư Khai, cũng không có cái nghĩa vụ theo cô trở về này, nhưng cô biết, mặc dù Thần An không yêu cầu, Thư Khai cũng nhất định sẽ cùng cô về, bởi vì cậu ngược lại quả thật tự xem là em trai ruột của cô….

Mấy người đang ngồi đều là đàn ông, Hạ Vãn Lộ nghĩ tới có phải nên đưa thuốc hay không, nhưng cô từ Bắc Kinh tới vội vàng, cái gì cũng không mang, đang lúng túng, tài xế của Tả Thần An bên cạnh lấy thuốc ra, mở ra bao thuốc nguyên vẹn.

Chủ tịch công đoàn khi vừa thấy là một gói thuốc nổi tiếng mấy ngàn tệ thì thái độ đột nhiên tốt vô cùng, đồng thời, cũng phát hiện chiếc xe dừng ở nơi xa đó là dạng xe gì, liền biết người đàn ông trước mắt này không tầm thường.

Cô cảm kích liếc nhìn anh một cái, làm khó anh nghĩ chu đáo, có anh, thật tốt...

Chuyện kết hôn của cô và anh, chỉ là gọi điện thoại nói với ba mẹ biết, chưa từng trở về cử hành hôn lễ, cho nên đồng hương của cô còn không biết thân phận của Tả Thần An, sau một phen giới thiệu, chủ tịch công đoàn biết được cô lại câu được chàng rể rùa vàng như vậy, không khỏi liên tiếp cảm khái, lão Hạ dưới suối vàng biết được, sẽ mỉm cười.

Ba dưới suối vàng có biết không? Cô nhìn sang phương hướng để di ảnh, hình dáng của ba trong trí nhớ thật mơ hồ, ba, còn nhớ đứa con gái là cô hay không?

Cô đến gần, châm hương, Thần An và Thư Khai cũng cùng đi theo tới, ba người cùng nhau thắp nén hương cho ba.

Kế tiếp nên làm cái gì, cô không hiểu lắm. Chưa từng trải qua việc tang lễ, rời nhà cũng đã quá lâu, cô đang muốn hỏi chủ tịch công đoàn một chút, lại phát hiện Thần An đã đang nói chuyện với ông ấy.

Thần An đã từng gặp tình cảnh như thế này, lễ truy điệu từng tham dự chỉ sợ thuộc về tin tức trên đài Y, nên làm như thế nào, tự anh sẽ làm rõ, chỉ là phong tục hai nơi hơi bất đồng, vừa nghĩ như thế, coi như là buông lỏng xuống, tất cả dứt khoát giao cho anh.

Quyết định của cô là đúng, quả nhiên Thần An xử lý gọn gàng rõ ràng. Mà bởi vì bọn họ đến, người tới nhà tang lễ lại nhiều hơn, trong đó không thiếu một số người xem náo nhiệt. Quê nhà này của cô vốn là địa phương nhỏ, người qua người lại, rất nhiều người quen, nghe nói khuê nữ của lão Hạ từ Bắc Kinh trở lại, còn mang theo chàng rể rùa vàng, người quen cũ liền đi tới ngó ngó, thuận đường bái tế lão Hạ, không, phải nói là để bái tế lão Hạ, thuận đường xem một chút náo nhiệt...

Cô nhìn những người đồng hương kia, có nhiều người đang hi hi ha ha mà cười, cô cũng không chú ý, người khác không có cái nghĩa vụ bi thương này, thật ra ngay cả chính cô cũng không có rơi nước mắt, chẳng qua là cảm thấy trong lòng buồn bực, rất không thoải mái.

Cô luôn ngẩn người ngưng mắt nhìn di ảnh của ba. Cô chắc là rất nhiều chưa từng gặp ba, không biết ba lại từng già đi? Bức di ảnh này cũng là dùng hình mấy năm trước, ngũ quan thanh tú, một đầu tóc đen.

Lúc còn tuổi trẻ ba là người đàn ông cực kỳ anh tuấn, mà cô và Hiểu Thần được di truyền dung mạo của ba, không khuynh quốc khuynh thành, nhưng cũng được xem là thanh nhã xinh đẹp. Lúc còn tuổi trẻ ba thổi kéo đàn hát, mọi thứ tinh thông, ngược lại hết sức có tài, chỉ là ở đơn vị không hợp ý, liền thủy chung buồn bực không vui, oán trời trách đất. Sau lại càng thêm si mê đánh bạc, từ đó đắm chìm trong đó, không thể sửa chữa. Bài bạc, tất nhiên có liên quan đến say rượu, sau khi người ba ham bài bạc và say rượu thay đổi hoàn toàn thành một người khác, chỉ cần có tiền liền cầm đi đánh bài, càng về sau, mặc dù không có tiền cũng sẽ vay tiền thậm chí bán trộm đồ trang sức của mẹ lừa gạt tiền mừng tuổi của cô và Hiểu Thần đi đánh bài, thua bạc, uống say, liền đánh mẹ đánh con gái xả giận, lúc thanh tỉnh vừa đau khóc hối tiếc, vừa ôm hai con gái nói thẳng thẹn với con thẹn với nhà.

Tóm lại, Hạ Vãn Lộ chưa bao giờ nhớ ba từng nở nụ cười, không phải giận dữ, thì là không vui, hoặc chính là thất hồn lạc phách sám hối...

Lần tự sát này, nghe nói là vay nặng lãi quá nhiều, đã không thể trả được rồi, để lại bức di thư, vô cùng hối hận cuộc đời bản thân, đồng thời nói lời xin lỗi hai đứa con gái...

Lo việc tang lễ là rất vất vả, liên tục mấy ngày, dường như đều là suốt đêm không ngủ.

Làm con gái, cô túc trực bên linh cữu là điều nên làm, nhưng là Thư Khai và Thần An, thì không cần phải làm cái này. Nhưng, cho dù cô hối thúc hai người bọn họ đi về nghỉ ngơi thế nào, hai người đàn ông này đều không chịu, ngược lại cô, thời điểm chống đỡ không được, tựa vào trên bả vai Thần An còn có thể ngủ mấy tiếng đồng hồ.

Theo như phong tục, lúc tối, còn có thể mời người lại khóc than trước linh cữu.

Tình cảnh đó, rất là bi thương, cho dù là người không liên quan, cũng sẽ bị nói cho nước mắt chảy ròng, huống chi, rốt cuộc cô là con gái ruột thịt của ông. Cho nên, đi theo phía sau người khóc than trước linh cữu, cô cũng nước mắt rơi đầy mặt.

Thần An đang ở bên cạnh cô, nắm chặt tay của cô.

Tay của anh, có chút lạnh, nhưng lại rất thoải mái...

Sau khi kết thúc khóc than trước linh cữu một thời gian thật dài, vệt nước mắt trên mặt cô cũng chưa khô, anh nhẹ nhàng ôm vai của cô, muốn an ủi cho cô.

Cô hiểu ý của anh, nghiêng đầu cười một cái, nước mắt sáng lóng lánh: "Em không buồn, thật sự. Thật ra có một số người có cuộc sống đau khổ, kết thúc, là một loại giải thoát."

Anh nhìn vẻ mặt nghiêm túc của cô, tự dưng, trong lòng một chỗ nào đó, đột nhiên đau xót giống như co lại...

Cô kể lại cuộc đời của ba cô khi còn sống cho anh nghe, cuối cùng cảm thán: "Khi ông ấy mang đến cho bọn em đau khổ, chính ông cũng khổ sở, nếu như một người sống trên đời này lại chưa từng cười vui, sống trên đời còn có cái gì ý nghĩa đây? Tính mạng của ông, rất nhiều năm trước đã kết thúc rồi..."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn mozit về bài viết trên: Eavesdrop, Hắc Vân, Lạc Lạc, antunhi, banhmikhet, diep diep, heobiengluoi, hoacodat, mimeorua83, pewuy1506
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 331 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Bogdanuds, Linh230795, luhan92, Lô Vĩ Vi Vi, nhimdoc, Pavloseyq, Pavloslth, tamanh1908, thuytiendn và 191 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

7 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 202, 203, 204

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

15 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

17 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

18 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

19 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

20 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 220 điểm để mua Doggi bú bình
Mika_san: alo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 304 điểm để mua Khủng long Dino
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 365 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 293 điểm để mua Giường nữ hoàng
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 212 điểm để mua Bé Mascot hồng
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 251 điểm để mua Lily Flowers
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 687 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 332 điểm để mua Khỉ xanh
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Vivianna
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 216 điểm để mua Người tuyết 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 234 điểm để mua Trâm hoa cài tóc
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 750 điểm để mua Ngọc đỏ
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 291 điểm để mua Nhảy hip-hop

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.