Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 65 bài ] 

Dễ dàng đến gần - Mặc Bảo Phi Bảo

 
Có bài mới 27.12.2015, 12:45
Hình đại diện của thành viên
Đại Thánh Thần Hỏa Hồng Kỳ Lân Bang Cầm Thú
Đại Thánh Thần Hỏa Hồng Kỳ Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.07.2013, 14:31
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 1447
Được thanks: 12257 lần
Điểm: 29.75
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Dễ dàng đến gần - Mặc Bảo Phi Bảo - Điểm: 47
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Hôm nay ta post bù chương của ngày hôm qua và của ngày hôm nay nhé ^^

Chúc các nàng đọc truyện vui vẻ.

p/s: Cầu com để có động lực edit tiếp.

Chương 10: Giữa hè ở Malaysia (1)

Đến giữa tháng mười một, trận bão tuyết đầu tiên đã rơi xuống Bắc Kinh.

Đã một thời gian rồi Hứa Nam Chinh đều không ở công ty, phần lớn người muốn tìm anh, mặc kệ công việc quan trọng bao nhiêu, đều giải quyết qua điện thoại. Bởi vì đi làm đã lâu, Hứa Viễn Hàng cũng sẽ thỉnh thoảng tới ăn cơm cùng nhau, phần lớn mọi người trong công ty biết hai nhà Tiêu Dư và Hứa Nam Chinh có quen biết, ít nhiều cũng sẽ hỏi thăm mấy câu.d♡iễn‿đàn‿l♡ê‿quý‿đ♡ôn.

"Quản lý Tiêu." Giám đốc nhân sự ở tầng dưới đụng phải cô, thuận miệng tán gẫu. "Gần đây Hứa tổng đang bận rộn gì à? Xung quanh đây cũng không trông thấy người."

"Đoán chừng là ở Hồng Kông?" Tiêu Dư rất nhanh bồi thêm một câu. "Có lẽ muốn khai phá nghiệp vụ mới, đang đi họp cùng với đại cổ đông ở Hồng Kông."

Cô nói như thật, giám đốc tài vụ lập tức tỏ vẻ hiểu: "Tôi cũng cảm thấy công ty phải thay đổi tầng sách lược."

Lần này ngược lại cô không phản đối, không thể làm gì khác hơn là qua loa: "Thật sao?"

"Lần này công ty đi chơi, vốn là sắp xếp đi Tam Á, Hứa tổng đặc biệt phê cho nhiều tiền, đi Malaysia sáu ngày sáu đêm."

"Malaysia cũng không đắt, lại không thêm được bao nhiêu tiền." Tiêu Dư lắc đầu cười. "Chỉ là thay đổi như vậy, ngược lại hoàn toàn biến từ du lịch trong nước thành du lịch ngoài nước, tiền không tốn nhiều bao nhiêu, lại mua được không ít lòng của nhân viên, thật là quyết sách giỏi."

Hơn nữa trời lạnh như thế này, đưa tất cả đến bờ biển phơi nắng, nghe cũng làm người ta không muốn làm việc rồi.

Đối với phương diện thu mua lòng người này, Hứa Nam Chinh lại rất có thiên phú.

"Không phải du lịch bình thường. . . . . . Là làng du lịch Club Med (làng du lịch ở Malaysia), mỗi người đều nhiều hơn sáu ngàn." Đôi mắt giám đốc tài vụ vô hồn. "Mỗi người nhiều như vậy, tôi chỉ suy nghĩ một chút đã đau nhức." Anh ta lại thao thao bất tuyệt nói một chút các loại dự toán, có hay không đều được, ước chừng nói hơn mười phút sau. Đến cuối cùng Tiêu Dư vào phòng làm việc, trợ lý cũng có chút tò mò: "Sếp, chị chuyển qua tài vụ từ khi nào vậy?"

Cô cười: "Đóng cửa lại."

Trợ lý theo lời đóng cửa lại, cô gái nhỏ mới nói: "Lần này Hứa tổng chảy máu rồi, dự tính mỗi người đều chín ngàn, toàn bộ công ty đi bãi biển Cherating ở Malaysia." Cô trợ lý nhỏ mới vừa tốt nghiệp hai năm, còn chưa hưởng thụ chân chính cuộc đi chơi chung nào, lập tức 'hả' hai tiếng: "Chơi rất vui sao?!" Tiêu Dư gật đầu: "Chơi thật vui, mấu chốt là thả lỏng, là hoàn toàn thả lỏng, ném em tới đó mỗi ngày em chỉ cần ăn nhậu chơi bời là được."dien⊹dan⊹le⊹quy⊹don⊹com

Cô trợ lý nhỏ mở cờ trong bụng đi ra ngoài, cô mới gọi điện thoại cho Hứa Nam Chinh.

Thật lâu không có ai bắt máy, cô chỉ có thể nhắn lại, tiếp tục xem văn kiện.

Tạp chí phỏng vấn lần trước xuất bản, mặt bìa chính là hình của anh ấy, không thể không thừa nhận người ta chụp hình vô cùng tốt, từ mặt mày tới tay, đều là thỏa đáng. Cô lật đến trang phỏng vấn, khi đang đọc kỹ thì Hứa Nam Chinh gọi điện thoại lại.

"Tiếu Tiếu?"

Cô 'dạ' một tiếng, nghe thấy âm thanh của sóng biển ở đầu bên kia: "Nghe nói anh định đi bãi biển Cherating, sao lại muốn đi chỗ kia vậy?"

Anh uống nước, thật lâu không lên tiếng, chỉ có âm thanh gió biển thổi vào loa, nghe thấy vù vù cô bĩu môi.

Cô tiện tay lật tạp chí, nhìn qua loa ba bốn tờ, giọng nói của anh mới lại vang lên: "Năm ngoái đồng ý cho em đi nghỉ phép, vì chuyện ở 3GR mà trì hoãn, đoán chừng tương lai ba năm tới cũng sẽ không có thời gian nghỉ phép cho cá nhân, thừa dịp lần này công ty đi du lịch, thực hiện tâm nguyện của em."

Anh nói nhè nhẹ, nhưng rơi vào tai cô, lại làm cho cô nửa ngày cũng không nói tiếp được.

Hai người cầm điện thoại im lặng một lát, Tiêu Dư mới có ý đùa giỡn nói một câu: "Em muốn nghỉ phép, anh sẽ mang em đi Malaysia à? Lúc trước ở công ty quảng cáo, em đi nhiều nhất chính là Tân Mã Thái*, một năm chạy hai mươi mấy lần, không ngờ làm việc cho anh rồi, vẫn là Tân Mã Thái."

(*Tân Mã Thái: là từ ngữ du lịch chuyên dụng, gọi chung ba quốc gia Singapore, Malaysia, Thái Lan. Bởi vì 3 quốc gia này có vị trí địa lý gần, cho nên khi mọi người nhắc tới vài địa điểm du lịch đều sẽ nhắc tới Tân Mã Thái.)

Thật ra thì câu nói đầu tiên của Hứa Nam Chinh, đã khiến cô có chút ngoài ý muốn.

Trào phúng vui đùa như vậy, cũng chỉ che giấu mình luống cuống. Cô chỉ thuận miệng nhắc tới công ty du lịch, lại không nghĩ rằng anh sẽ quyết định như vậy, lại còn có quan hệ tới mình.

Hứa Nam Chinh ở bên kia cười ra tiếng, lẫn vào tiếng gió, mơ hồ không rõ: "Nếu giám đốc tài vụ nghe được em nói như vậy, buổi chiều sẽ tháo dây lưng thắt lên cổ mất." Tiêu Dư nhớ tới sắc mặt vừa nãy của giám đốc tài vụ, cũng cười.

Không biết người nào tiết lộ ra, ba ngày sau đã truyền khắp cả công ty.

Khi Hứa Nam Chinh trở về, ngay cả tài xế cũng cười nói ông chủ 'tốt lành', vừa mới tiếp nhận đã đưa ra khỏi nước đi Tam Á. Lúc anh dùng cơm tối nhắc tới chuyện này, Tiêu Dư vội khoát tay tuyệt đối không phải mình truyền ra, thật ra thì sớm chột dạ muốn chết.

Anh cầm đũa gõ chén canh của cô một cái, ý bảo cô uống nhanh: "Lòng người khó đoán, chỉ có thể nói ra thời gian trước."

"Nói trước?" Tiêu Dư sợ hết hồn. "Chỉ chừa gần ba phần trăm mỗi người, mỗi ngành đều phải làm giai đoạn chuẩn bị trước, sang năm trong tay em còn có rất nhiều kế hoạch. . . . . ."

Hứa Nam Chinh tựa lưng vào ghế ngồi nhìn cô, tiểu thư phục vụ bên cạnh lập tức tiến lên thêm trà, Tiêu Dư bị anh nhìn có chút không hiểu: "Em nói sai sao?"

Bên ngoài phòng bao có âm thanh người nói chuyện, cô bé Trung Quốc nói 'xin chào' bằng tiếng Nhật, bởi vì cửa nửa mở, rất rõ ràng là có người nói chuyện, nhắc tới hai chữ ‘Hàn Ninh’. Tiêu Dư tạm ngừng tay, Hứa Nam Chinh đã hơi nghiêng đầu, nói một câu với bên ngoài cửa: "Ăn cơm trễ như thế?"

"Cuối năm, nhiều chuyện, tăng ca thêm một lát."

Hàn Ninh đứng ở bên ngoài cửa, nói xong mới nhìn thấy Tiêu Dư đưa lưng về phía mình, hơi chút sợ run lên, cười, lại nói: "Đồng nghiệp đều ở đây, tôi đi trước, ngày khác sẽ tìm anh ăn cơm."

Tiêu Dư vẫn không có quay đầu lại, nghe được tiếng bước chân xa dần, mới cầm muỗng ăn canh.

Hứa Nam Chinh uống rượu trắng, cũng không nói chuyện.

Cô đang muốn tìm vài đề tài để nói, cắt đứt không khí xấu hổ không hiểu này thì điện thoại di động chợt vang lên. Trên màn hình lại hiển thị tên Hàn Ninh, cô sững sờ không bắt máy, cho đến khi Hứa Nam Chinh nhìn cô một cái, mới đưa đến bên tai, nhận điện thoại: "Chào anh."

"Thật lâu rồi không thấy cô." Trong giọng nói của Hàn Ninh mang theo ý cười, thoải mái mà hỏi cô: "Nói cho tôi biết, sao cô và Hứa Nam Chinh ở cùng một chỗ?"

Cô bị hỏi có chút tức cười, im lặng một lát mới nói: "Chưa từng."

"Lúc ở Tây Tạng, cô hỏi tôi có thầm mến qua một người hay không." Hàn Ninh dừng một chút, âm thanh thấp xuống. "Thật ra thì, ngày đó ở sân bay Song Lưu Thành Đô, tôi đã bắt đầu để ý đến em, không thể không thừa nhận, loại cảm giác này có lúc rất làm cho người ta khổ sở. Đều nói người ở Cao Nguyên biết tung bay ở trên bầu trời, tình cảm cũng không chân thực, nhưng mà hơn bốn tháng, tôi thấy em và anh ta đi cùng nhau, vẫn rất khổ sở."

Anh nói rất chậm, thẳng thắn làm cho người ta không phản bác được.

Cô chỉ nắm điện thoại, không lên tiếng, vốn cô cũng không tự tiện cự tuyệt người khác, hơn nữa ở trước mặt Hứa Nam Chinh, ở đầu bên kia điện thoại lại là Hàn Ninh. . . . . . Cho đến khi anh cúp, cô mới tiếp tục cầm muỗng khuấy canh.

Rong biển xanh thẫm kết lại với nhau, cắn trong miệng rất mềm, cô ăn từng miếng thật lâu.

Đến cuối cùng, kế hoạch du lịch của công ty, quả nhiên bởi vì quần chúng chờ đợi quá nhiệt liệt mà đi trước.

Bay không dài không ngắn, hơn phân nửa đồng nghiệp đi máy bay, đương nhiên thành một par¬ty ở trên trời cao. Tiêu Dư nói chuyện phiếm cùng với mấy quản lý cao cấp, mấy người đàn ông mở rượu đỏ ra, càng nói chuyện càng vui vẻ, cả đám thiếu nữ thục nữ bên cạnh nghe càng thêm nghiêm túc. Cô thấy như vậy, cảm giác còn chưa bắt đầu nghỉ phép, không khí diễm ngộ đã lặng lẽ tràn ngập.

Khi trở lại khoang hạng nhất thì Hứa Nam Chinh đang xem tạp chí, cô ngồi xuống, nằm sấp ở trên tay vịn bên người, cười nhìn anh: "Anh có quy định trong nội bộ công ty không thể yêu đương hay không?"

Hứa Nam Chinh lật một tờ tạp chí: "Không đề xướng, không chống lại."

Cô lập tức cười: "Bình thường ông chủ đều như vậy, đều tự để lại cho mình đường lui."

Anh buồn cười nhìn cô, bởi vì cô đang nằm, đương nhiên phải ngẩng đầu lên nói chuyện với anh. Tư thế như vậy, càng lộ rõ đôi mắt kia, lông mi hơi vểnh lên đều rất rõ ràng, anh chợt để tạp chí xuống, lại gần cô muốn nói điều gì đó.

Quá gần, gần đến mức làm cho nhịp tim cô đập quá nhanh, đột nhiên đứng lên.

Biết nhiều năm như vậy, không phải chưa tiếp xúc gần gũi, nhưng tại sao kể từ đêm hôm đó ở 3GR, đã cảm thấy có dục vọng mãnh liệt, muốn đến gần anh, không phải cảm giác nhìn từ xa đã thỏa mãn.

"Ngày đó em gọi điện thoại cho anh, có phải anh thừa dịp thời gian rảnh rỗi khi đi họp, tập luyện lặn xuống nước hay không?" Cô gọi nữ tiếp viên hàng không, muốn uống thức uống, nhưng tay nắm cái ly vẫn còn có chút mềm. "Cầu xin anh, cũng đừng giống như trạng thái ban đầu dính vào ‘Thuốc phiện xanh’* nữa, ngày ngày cày ở sân bóng, chơi tới nửa đêm còn phải về công ty làm thêm giờ, em thật sự lo lắng anh lao lực quá mà chết."

(*Ba loại vận động "trượt tuyết, golf và lặn" được gọi là "Thuốc phiện xanh". "Xanh" chỉ ba loại vận động (ba môn thể thao) đều gần sát với thiên nhiên, lành mạnh và vui vẻ, mà cách nói "thuốc phiện" là chỉ ý khi tiếp xúc với ba môn thể thao này, sẽ trở thành ham mê suốt đời. Trở nên nghiện như thuốc phiện)

Anh thật giống như có tinh thần và thể lực vô tận.

Lúc trước bỗng nhiên như đang phân cao thấp cùng với ai, làm ngày làm đêm, rất nhanh sẽ phá tám mươi lỗ, nhanh tiến tới gần tay golf chuyên nghiệp rồi. Nếu mỗi ngày nhàn rỗi không có chuyện gì còn chưa tính, vấn đề ở chỗ anh là người tham công tiếc việc, lượng công việc vốn đã nhiều hơn so với người bình thường, sau khi chiếm dụng thời gian tinh thần và thể lực như vậy, lại không lười biếng làm việc chút nào.

Một ngày làm việc gần hai mươi tiếng không khó, mỗi ngày như thế, cho dù ai cũng sẽ không chịu nổi.

Nhưng Hứa Nam Chinh cũng không thèm để ý: "Lần sau anh dạy cho em, không phải em cũng thích biển sao?"

Đối với loại khéo léo, thái độ cố ý pha trò này của anh, Tiêu Dư tỏ vẻ rất mệt mỏi.

Đến làng du lịch, được trưởng thôn trực tiếp nghênh đón vào hội trường thường dùng để biểu diễn.

Nghi thức hoan nghênh rất đặc sắc, nhân viên phục cụ các quốc gia tập hợp thành một hàng, sinh động như thật rất kích thích. Nhưng rơi vào trong mắt cô, rõ ràng đã có chút cố ý ám chỉ trai đẹp, nơi này là thiên đường của diễm ngộ. Trợ lý nhỏ chạy đến bên người Tiêu Dư nhỏ giọng dặn dò đôi câu, Hứa Nam Chinh nghe thì rất bất đắc dĩ: "Tới đây còn nói công việc, coi chừng người bên dưới em đòi cách mạng."

"Hay là anh nói trước hành trình, em hẹn với truyền thông quanh đây, bây giờ còn chưa lo liệu xong đấy."

Vừa đúng lúc trưởng thôn giới thiệu xong xuôi, Hứa Nam Chinh mới cười đi lên, một bước đạp lên bậc thang, nguy hiểm nheo mắt lại: "Chỉ vì cuộc hành trình lãng mạn của mọi người, giám đốc tài vụ lại dám khấu trừ tiền thưởng của tôi. Tôi chảy máu, mọi người rất vui vẻ nhỉ?"

Phía dưới cười vang lên, ồn ào nói ông chủ trượng nghĩa.

Anh gõ một cái, ý bảo còn có lời muốn nói, cả hội trường vẫn có một vài người nói chuyện, cho đến khi anh ho nhẹ một tiếng, mới hoàn toàn yên tĩnh lại: "Vì để cho mọi người tương thân tương ái hơn một chút, người ra nhiều máu đó, cố ý sắp xếp tiết mục huấn luyện dã ngoại."

Tiêu Dư đang nhỏ giọng giao phó công việc, nghe thế thì choáng váng.

Trợ lý nhỏ trực tiếp buồn bã nhìn cô: "Ông chủ của chúng ta sẽ biến thành tướng quân huấn luyện sao? Còn làm ở nước ngoài nữa."

Không chỉ ở đây, tất cả mọi người đã nghẹn họng nhìn trân trối hay 'kinh ngạc vui mừng’ đều có đủ.

"Lộ trình không xa, mười lăm ki lô mét thôi." Trong mắt anh mang ý cười, lấy thuốc lá từ trong túi ra, ở bên trong một mảnh yên tĩnh tiếp tục nói. "Tuy rằng ở đây có quán bar miễn phí, có vũ hội lửa trại, muốn trắng đêm vui hết mình vẫn nên suy nghĩ lại một chút, đừng đùa quá mức."di●ễn‿đàn‿l●ê‿quý‿đ●ôn.

Anh tuyệt đối là cố ý. . . . . .

Ai tới bãi biển sẽ mang giày thể thao? Tiêu Dư liều mạng suy nghĩ trong đầu hồi lâu, chỉ có một đôi giày sandal có thể mang. Đoán chừng huấn luyện dã ngoại ngày mai có thể trực tiếp thăng thiên rồi.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn hoa hồng về bài viết trên: HoaHong11, conluanho, shirleybk
     
Có bài mới 27.12.2015, 12:46
Hình đại diện của thành viên
Đại Thánh Thần Hỏa Hồng Kỳ Lân Bang Cầm Thú
Đại Thánh Thần Hỏa Hồng Kỳ Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.07.2013, 14:31
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 1447
Được thanks: 12257 lần
Điểm: 29.75
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Dễ dàng đến gần - Mặc Bảo Phi Bảo - Điểm: 48
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Hôm nay 2 chương nhé,

p/s: cầu com để có động lực edit tiếp.

Nếu các nàng muốn truyện này nhanh có chương thì hãy com hãy com hãy com nhé ^^

Chương 11: Giữa hè ở Malaysia (2)

Huấn luyện dã ngoại.

Nắng gắt hừng hực, mấy trăm người huấn luyện dã ngoại.

Bắt đầu còn có người cười cười nói nói, hai giờ sau chỉ còn lại một đề tài: Còn bao nhiêu ki lô mét nữa?

Đến cuối cùng có một người phía trước truyền lời xuống, nói còn hai ki lô mét nữa, khi nghỉ ngơi tại chỗ thì cả một đội ngũ nằm lê lết thưa thớt trên mặt đất kéo dài đến vài trăm mét.

Tiêu Dư vừa mới ngồi xuống, lập tức đá đôi dép ở chân ra.

Đang muốn nói chuyện cùng với trợ lý nhỏ, chợt có tay khoác lên trên vai, khi nhấc vành nón lên theo bản năng, mới phát hiện cái người từ đầu đến cuối vẫn luôn đi ở phía trước, đang khom lưng nhìn mình: "Mệt không?"

Cô tức giận trợn mắt, quay đầu lại hỏi trợ lý nhỏ: "Nói cho Hứa tổng biết, chúng ta mệt không?"

Trợ lý nhỏ nhìn cô, lại nhìn Hứa Nam Chinh một chút, cuối cùng vẫn khom lưng ở dưới quyền thế: "Không mệt!"

. . . . . .

Cô im lặng hoàn toàn, Hứa Nam Chinh chỉ cười, quỵ một đầu gối xuống, nhìn chằm chằm chân nhỏ của cô: "Còn hai ki lô mét nữa, có thể đi được không?" Nói xong cũng muốn đưa tay chạm vào vết thương của cô, Tiêu Dư bị sợ giật nảy mình, vội né tránh: "Bẩn." Hứa Nam Chinh lại không cảm thấy gì: "Thật không sợ chết, dám mang dép lê huấn luyện dã ngoại." Anh vừa nói xong, vừa mở nắp chai nước suối bên cạnh, đổ nước lên trên chân cô.

Nước là được để trên xe đi theo cùng với đội ngũ.

Nước chảy như thế, không ngừng rửa sạch máu cùng với bùn, cũng giảm bớt đau đớn.

Nhưng vấn đề là, hai bên đường cũng ngồi đầy đồng nghiệp, cô được đối xử như thế, hơi không được tự nhiên. Đến cuối cùng, xích lại gần vào người trợ lý nhỏ một bên cũng đang có chút xấu hổ, đứng dậy, cố gắng ngửa đầu, nhìn tổ chim.

Cho đến khi một chai nước cũng đã chảy hết, cô mới làm bộ như thoải mái nói: "Hứa tổng, coi như lòng ngài mang áy náy, mất bò mới lo làm chuồng sao?"

Hứa Nam Chinh giương nhẹ lông mày: "Anh sợ là chân của em bẩn thế này, làm bẩn quần của anh."

Có ý gì?

Cô còn chưa có tiêu hóa xong, anh đã đứng lên phủi tay một cái, làm cho cả đám người có gan hẳn lên, ngay cả Phương Ngôn không thích nói chuyện cũng không chịu nổi, lên tiếng hỏi một câu: "Ông chủ, ngài không nên vui mừng, chắc còn phải đi thêm vài ki lô mét nữa?"

Hứa Nam Chinh còn chưa lên tiếng, mọi người đã kêu rên một trận.

Đợi mọi người gào thét đủ rồi, anh mới hắng giọng, nói: "Xét thấy tình hình tỉ lệ nam nữ 3:1 hiện này ở công ty, chúng ta cần một ít chính sách ưu đãi đặc biệt, tới chăm sóc cho đa số nữ đồng bào." Nói xong, chỉ Phương Ngôn. "Phương Ngôn, cõng Tiểu Mạch bên cạnh cậu lên."

Phương Ngôn 'hả' một tiếng, hoàn toàn choáng váng.

Hứa Nam Chinh cho anh ta một ánh mắt 'tiện nghi cậu rồi': "Hễ bên cạnh người đàn ông nào có nữ sĩ, cũng đều phải cõng các cô ấy đi hai ki lô mét, cho các cậu một cơ hội làm anh hùng." Anh nheo mắt lại, quét mắt nhìn đám nhân sĩ hũ bại ngồi ở trên mặt đất. "Đều là bạn đồng đội trong cách mạng, đừng để ý gì mà thụ thụ bất thân."

Một câu nói văng ra, một đám đàn ông giống như được bật công tắc điện, toàn bộ nhảy tót lên, chỉ sợ có giống cái bên cạnh.

"Nếu bỏ chạy, phải trở về đường cũ, nhiều hơn mười ba ki lô mét."Anh không nhanh không chậm bổ sung một câu.

Tiêu Dư ngửa đầu nhìn anh, chính là khi đang hoảng sợ, anh đã dưới cái nhìn chòng chọc của mọi người, nửa ngồi ở trước mặt mình: "Vị nữ sĩ này cách tôi gần nhất, em có thể leo lên." Tiêu Dư dở khóc dở cười nhìn anh, lại ngại vì vẻ mặt nghiêm nghị của anh, chỉ có thể phối hợp đặt tay lên vai anh, bị hai tay anh ôm chân, xốc lên.

Trời rất nóng, hai người đều một thân mồ hôi.

Tiêu Dư chột dạ khụt khịt cái mũi, nhẹ nói: "Đây tuyệt đối không phải hưởng thụ, mà thúi chết."

Trong giọng nói của Hứa Nam Chinh có chút trêu chọc: "Em đã thấy qua đàn ông có hương thơm chưa?"

Cô không lên tiếng.

Những người đàn ông ở xa thấy ông chủ làm gương cho binh sĩ, lập tức chấp nhận mà liếc nhìn bốn phía.

Không biết người nào gào thét lên một câu trước tiên: "Ông chủ, tôi đã kết hôn rồi."

Hứa Nam Chinh đứng dậy, đã cõng cô vững vàng: "Có gia đình thì đi xin phép với giám đốc nhân sự, giải thích là muốn trở về đường cũ."

Lại có cô gái nhỏ cười hì hì nói một câu: "Ông chủ, chúng tôi có thể tự mình chọn người không?"

"Không thành vấn đề, cô chọn người nào thì chính là người đó, không muốn để người khác cõng, cũng có thể đi trở về."

"Ông chủ." Trợ lý nhỏ chợt giơ tay lên. "Chúng tôi muốn nhìn đàn ông cõng đàn ông!"

Hứa Nam Chinh mới vừa đi hai bước, nghe được câu này, ngược lại thật sự bị chọc cười: "Ý kiến hay, hễ ai không cõng phụ nữ, đều phải cõng đàn ông, về phần ai cõng ai tôi sẽ không quản, quả đấm giải quyết thôi."

Vốn là anh cười giỡn, lại ép cho tất cả đàn ông cũng phải gào thét, lập tức từ nhảy tót lên tránh xa phụ nữ, lại đổi thành năn nỉ khắp nơi, chỉ sợ đều bị đoạt đi rồi, chỉ còn kết quả cõng đàn ông mà thôi.

Hai ki lô mét, không phải khoảng cách dài lắm.

Bước chân của Hứa Nam Chinh lại lớn, rất nhanh đã bỏ lại đội ngũ ở sau lưng. Tiêu Dư nhìn làng du lịch cách đó không xa, quỷ thần xui khiến buông chút hơi sức, cằm chống ở trên vai của anh, nói: "Đi quá nhanh, người sau lưng không theo kịp."

Mới vừa rồi còn có suy nghĩ đi về sẽ tắm rửa, nhưng bây giờ lại cảm thấy như vậy rất tốt, nếu như thêm năm ki lô mét nữa thì tốt biết bao nhiêu.

Anh hơi dừng bước chân, xoay người liếc nhìn, sau lưng đã sớm vì bố trí nhiệm vụ mà nháo thành một đoàn, từ kêu rên đầy trời chuyển thành ồn ào liên tiếp, nhưng mà lại không có mấy người dám làm thật. Anh cười nhìn một hồi, mới nghiêng đầu nói: "Tập trung đi thôi."

Đột nhiên trở người, mặt của anh, đã ở gần trong gang tấc.

Cô nhìn anh, giống như đang suy nghĩ, im lặng thật lâu mới nói: "Đánh cuộc gì?"

"Đoán xem, có mấy người thực sự cõng người trở về."

"Số lượng cụ thể không dễ đoán." Cô tính sơ sơ. "Ít nhất cũng hơn bảy mươi."

Ba mươi lăm cặp là luôn có, nhất là những sinh viên mới vừa tốt nghiệp đại học, chơi đùa quen rồi.

"Được, anh đoán bảy mươi trở xuống."

"Anh cố ý nhường cho em hả? Trong công ty đều là người trẻ tuổi, sẽ không câu nệ như vậy."

Anh từ chối cho ý kiến: "Mượn cớ tặng quà cho em, không tốt sao?"

"Đương nhiên là được, tiền đánh cuộc là cái gì?"

Anh cười lên: "Em muốn cái gì?"

"Muốn cái gì đều được?" Cô quay đầu lại liếc nhìn, đã có người đuổi theo tới. "Em phải suy nghĩ thật kỹ trước đã."

Thật ra thì cô muốn, cũng chỉ cách một ngón tay, chỉ cần lại gần chút là có thể đụng phải. Nhưng đồ xa xỉ này quá đắt, chỉ sợ là có đủ tiền để mua, cũng không có người chịu bán.

Hứa Nam Chinh cười nói: "Ôm chặt một chút, anh muốn lấy thuốc."

Nói xong, đưa một cánh tay ra, khom lưng lấy từ bên trong túi quần ra gói thuốc cùng với cái bật lửa.

Cho đến khi rút hơn phân nửa điếu thuốc, hạng nhất đã bị Phương Ngôn cõng một cô gái nhỏ trên lưng chiếm lấy, vẻ mặt đưa đám đi tới: "Hứa tổng, ngài thật có thể lực, đứng tại chỗ, vẫn không để quản lý Tiêu xuống, đây là ngài muốn huấn luyện sức nặng sao?"

Anh ta vừa nói như thế, mấy quản lý cao cấp bị áp bức sau lưng cũng kêu to: "Hứa tổng, ngài cõng người tình trong mộng của chúng tôi, còn không đi mau, lại vẫn đứng ở chỗ này khoe khoang"

Tiêu Dư nghe lời này mới phản ứng lại, lại giống như anh đã đứng nửa ngày rồi.

Hứa Nam Chinh lại chỉ ngậm lấy điếu thuốc, hàm hồ cười mắng: "Thể lực đều không được, ngày mai quay trở lại một vòng thì thế nào?"

Nói xong mới chậm rãi xoay người, không hề trì hoãn quăng tất cả mọi người ở sau lưng.

Bởi vì hôm nay huấn luyện dã ngoại, nên party mở màn tối hôm qua bị dời đến tối nay.

Khi Tiêu Dư run rẩy đến quầy rượu ngoài trời, mới phát hiện ra mình đã là dê vào miệng sói. Trừ cô ra trễ, tất cả mọi người cũng đều bao vây ven bể bơi, mọi người vừa nhìn cô lộ diện, lập tức gào khóc thảm thiết một trận, cũng đẩy cô vào bên trong vòng vây.

"Các sếp?" Nam MC cầm microphone, rất khoa trương nhìn quanh khắp nơi. "Mọi người sợ hay không sợ?"

Ánh mắt kia, nụ cười âm hiểm kia, rõ ràng là cảm giác dụ dỗ cho thịt.

Giám đốc tài vụ bên cạnh lập tức thức thời cởi giày, áo sơ mi, càng dưới cái nhìn chòng chọc của mọi người, bắt đầu tháo thắt dây lưng. Tiêu Dư kinh ngạc nhìn anh ta: "Lão Kim, anh muốn hiến thân cho ai vậy?" Lão Kim cười hắc hắc, cởi quần, lộ ra quần bơi bên trong: "Quản lý Tiêu, ngài thật đúng là thành thật, tôi vừa thấy party ở cạnh bể bơi, cũng biết trốn không thoát."

Tiêu Dư dở khóc dở cười, vừa cởi giày sandal, vừa hung hăng liếc nhìn Hứa Nam Chinh: "Bị anh hại thảm rồi."

Mấy người khác không chuẩn bị, cũng luống cuống tay chân cởi giày và áo, quần đương nhiên không dám cởi.

Hứa Nam Chinh chỉ nhún vai, qua loa kéo tay áo sơ mi, mở hai cúc áo, tỏ vẻ tùy ý.

Tư thế như vậy, tự nhiên khơi mào phẫn nộ.

Nữ MC cầm microphone, hết sức tiếc hận nói: "Hứa tổng, ngài biết công ty chúng ta có bao nhiêu nữ đồng bào hưởng ứng lệnh triệu tập, cũng vì có thể nhìn thấy ngài không?"

Anh đá giày ra, một bộ dạng rất đáng đánh đòn làm hai lần vận động chuẩn bị: "Vô cùng vinh hạnh."

Vẻ mặt nữ MC lại réo rắt thảm thiết: "Nhưng mà hôm nay, ngài làm tổn thương lòng chúng tôi, thế nhưng cõng một cô gái chạy, ở trước mặt chúng tôi, cõng một cô gái chạy --"

Hứa Nam Chinh giống như im lặng suy nghĩ một lát, mới nhìn Tiêu Dư: "Tôi và quản lý Tiêu là vấn đề lịch sử còn sót lại, từ chối đào bới, xin miễn phỏng vấn."

Loại đề tài mập mờ này, dĩ nhiên là làm nên một trận ồn ào.

Đến cuối cùng nam MC rốt cuộc không nhịn được nữa, vung cánh tay lên một cái: "Thời điểm báo thù đã tới, các huynh đệ, một ngày Hứa tổng còn ở đây, chúng ta cũng chỉ có thể đánh lưu manh!" Nói còn chưa dứt lời, một đám người đã ồn ào tiến lên, nâng Hứa Nam Chinh lên ném tới chỗ nước sâu.

Tiếng vang rơi xuống nước rất lớn, Tiêu Dư cảm giác cơ thể chợt nhẹ, cũng bị ném xuống nước.

Cái gì gọi là ướt như chuột lột? Ví dụ sống sờ sờ.

Vừa rơi xuống nước như vậy, váy của cô đã ướt đẫm, bơi lên bờ cũng không được. Cũng may trên bờ đã ồn ào thành một đám, không ngừng có người bị ném xuống hồ bơi, uống rượu tranh cãi ầm ĩ, cũng quên mấy người đáng thương bị ném xuống đầu tiên.

Bởi vì là buổi tối, chỉ có một ngọn đèn sáng ngời nằm bên cạnh quầy rượu, còn lại ba bên đều là đèn chiếu sáng rất mờ.

Cô ở trong nước cân nhắc, quyết định bơi từ bóng râm này lên bờ, trở về phòng thay quần áo. Nào có thể đoán được mới vừa tới bên bể bơi, thì có cảm giác bị người nâng eo, sợ đến mức tay cô trượt, lại ngã xuống vào trong nước.

Quay đầu lại nhìn, một cánh tay của Hứa Nam Chinh đang để ở trên bể bơi, một cánh tay khác lại đỡ cô.

Áo sơ mi cũng đã ướt đẫm, dính vào trên người, tình huống chật vật cũng không khác biệt gì với cô.

Ngăn cách trong nước, năm mươi mét bên ngoài âm nhạc xa hoa lãng phí, nơi này lại có chút yên tĩnh.

"Hôm nay trở lại hơn tám mươi người, anh thua." Cô nghe mình nói chuyện, trộn lẫn tiếng tim đập, chỉ có mình có thể nghe được nhịp tim của chính mình.

"Muốn cái gì?" Anh hỏi.

Khoảng cách rất gần, chỉ cách một cánh tay, cô im lặng thật lâu mới đến gần anh, gần sát mặt của anh, cảm giác hô hấp giao thoa lẫn nhau. Anh từ từ nới lỏng tay đang đỡ cô, nhìn cô, hơi thở hòa vào nhau hỗn loạn.

Khi có một trận hoan hô ở phía xa, rốt cuộc cô ôm cổ của anh, tới gần. Nhắm chặt mắt, áp vào đôi môi quá mức quen thuộc này, rồi lại cực kỳ xa lạ này. Ngay lúc này đây, chỉ một lần rồi sẽ hoàn toàn rời đi, cái ý niệm này không ngừng hành hạ cô, nhưng lại vẫn ôm hi vọng nhỏ bé, thấp thỏm chờ anh đáp lại.

Thật lâu sau, cô mới mở mắt ra, há miệng dùng giọng nói rất thấp nói. . . . . .

Hơi thở, cảm xúc, tất cả đều xa lạ như vậy, nhanh chóng đóng băng trái tim, từng cái một, càng ngày càng chậm.

Nước thật lạnh, lớp không khí ở trên mặt cũng hanh khô.

Đến cuối cùng anh vẫn không nhúc nhích.

Tim của cô đập giống như sắp dừng lại, nhưng chỉ ép buộc mình thối lui mấy tấc, miễn cưỡng nặn ra nụ cười, nói: "Em. . . . . ."

Một giây kế tiếp, đã bị anh kéo đến trước người, dùng miệng trực tiếp ngăn âm thanh lại.

Cách áo ướt đẫm, da thịt ở dưới nước kề nhau. Lưỡi của anh trực tiếp trượt vào trong miệng cô, mang theo mùi thơm Vodka rất đậm. Sức nâng của nước, khiến tất cả đều không chân thật như vậy. Anh cọ chóp mũi vào chóp mũi của cô, nghiêng đầu, giữ chặt sau gáy cô, càng không ngừng hôn sâu, đến cuối cùng hai người đã hoàn toàn chìm xuống dưới mặt nước, đã tiêu hao hết dưỡng khí.

Nín thở đến cực hạn, phổi đã có chút phát đau, cô mới bị nâng lên mặt nước.

"Đủ chưa?" Giọng nói của anh rất nhẹ, thế nhưng, cũng có chút thở dốc.

"Để, để em từ từ."

Năm chữ, nói đứt quãng, hít thở không ngừng, càng cần chính là nhịp tim.

Nói còn chưa dứt lời, anh đã dán chặt lên, cúi đầu lần nữa, hôn lên môi cô vẫn còn đang liều mạng thở dốc.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn hoa hồng về bài viết trên: Tiểu Zen, conluanho, hoacothong, phamloan1991
     
Có bài mới 28.12.2015, 22:18
Hình đại diện của thành viên
Đại Thánh Thần Hỏa Hồng Kỳ Lân Bang Cầm Thú
Đại Thánh Thần Hỏa Hồng Kỳ Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.07.2013, 14:31
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 1447
Được thanks: 12257 lần
Điểm: 29.75
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Dễ dàng đến gần - Mặc Bảo Phi Bảo - Điểm: 43
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 12: Giữa hè ở Malaysia (3)

Phía sau là vách tường lạnh lẽo, phía trước cũng là làn da nóng bỏng. Đây là lần đầu tiên bọn họ hôn môi, nhưng không biết có phải là kết thúc cuối cùng hay không, cô để mặc cho mình không thèm nghĩ ngày mai nữa, thậm chí không thèm nghĩ một giây kế tiếp sẽ như thế nào. Chỉ hết sức chuyên chú đáp lại nhiệt tình của anh, mỗi lần cho là anh sẽ rời đi, thì đều càng triền miên sâu hơn, đến cuối cùng cô rốt cuộc cắn môi dưới của anh, thấp giọng thì thào: "Không được."

"Có muốn lên bờ hay không?"

"Vâng. . . . . ."

Sau đoạn đối thoại ngắn gọn, anh lại ăn chữ một lần nữa.

Điệu nhảy ở bờ bên kia đã đến đoạn chậm rãi đong đưa, tiết tấu lạt mềm buộc chặt, mê người nhất.

Không biết là bài hát đẩy cảm xúc, hay là anh hôn quá sâu, cứ để mặc anh dán chặt vào mình, đè ở bên cạnh bể bơi, cô lại còn yên lặng trượt xuống, gần như lại muốn chìm vào trong nước, vẫn còn đang không ngừng đáp lại anh.

Cho đến khi bị bắt tay lại, đặt ở phía sau cổ anh.

Đến cuối cùng anh rốt cuộc buông cô ra. Trong hồ nước, sợi dây thắt trên váy cô đã sớm rơi ra, cả chiếc váy đã rơi xuống hơn phân nửa, chỉ có thể lấy tay kéo vạt áo trước, mới tính là miễn cưỡng che ở trước ngực.

Hứa Nam Chinh cũng làm như không thấy, trực tiếp ôm cô lên.

Bởi vì vậy, mà cô bất ngờ cúi đầu đưa lưng về phía anh, nhanh chóng buộc lại sợi dây, không dám nói thêm nửa câu, một đường chạy từ chỗ bóng râm trở về phòng. Rõ ràng khoảng cách không xa, nhưng mà lại như đường rất dài, khi đóng cửa phòng, tim vẫn đập không ngừng.

Chỗ nguy hiểm, làm tất cả trở nên không chân thực.

Nếu như không phải bối rối vì váy rơi xuống, thậm chí cô còn đoán không được anh sẽ nói gì, mà mình sẽ đáp lại cái gì.

Chỉ chốc lát sau, bên ngoài đã có tiếng người đi lại, nghe ra là mấy cô gái nhỏ trẻ tuổi đang nói chuyện. Cả làng du lịch phân phối hơn mấy chục ngôi nhà nhỏ, tất cả cao tầng ở công ty cũng ở trong những ngôi nhà này, chỉ có một cô gái là cô.

Nửa đêm như thế, giọng nói của mấy cô gái nhỏ kia đương nhiên rất làm cho người ta mơ màng.

Cô cầm quần áo lên vào phòng tắm, điều chỉnh nước ấm, mơ hồ nghe mấy cô gái nhỏ kia cười nói quản lý Tiêu và Phương Ngôn ở đây, chuyện khác là đèn trong phòng ông chủ đều không bật, cũng không biết đi nơi nào săn bắn rồi. Mới vừa điều chỉnh đến độ ấm thích hợp, chỉ nghe thấy bọn họ kêu một tiếng Hứa tổng, tay run một cái, ngược lại vặn quá mức, lập tức bị bỏng tay.

"Hứa tổng, sao ngài vẫn một thân một mình thế này, cũng đã một tiếng rồi mà vẫn chưa thay quần áo."

"Lời này có thể hỏi sao? Có thể hỏi sao?"

Nhóm cô gái nhỏ ríu rít, Hứa Nam Chinh lại nửa ngày không lên tiếng, cuối cùng mới hỏi một câu: "Giám đốc nào gọi các cô tới? Trễ như thế còn nói công việc?"

"Là chúng tôi muốn tâm sự cùng với Hứa tổng."

"Tối nay không nói công việc." Hứa Nam Chinh cười nói. "Lại càng không nói chuyện riêng."

Nhóm cô gái nhỏ kia vô cùng tiếc nuối, Hứa Nam Chinh chợt kêu một tiếng Phương Ngôn, lập tức có giọng nói của Phương Ngôn hỏi Hứa tổng có dặn dò gì. Hứa Nam Chinh rất là bỏ đá xuống giếng, ném nhiệm vụ tâm sự cho anh ta. Phương Ngôn ai oán, còn có tiếng cười của một đám cô gái nhỏ kia, lẫn vào tiếng bước chân hỗn loạn, cuối cùng cũng đều biến mất hầu như không còn, khôi phục lại yên tĩnh.

Tiêu Dư bật nước ấm ra lại, nhanh chóng cúi đầu xuống gội đầu.

Ban đầu mỗi khi thấy du lịch, giám đốc sáng tạo luôn chuẩn bị vài viên kẹo cho mỗi lần nhóm cô gái nhỏ tâm sự sùng bái. Lúc ấy mình còn mỉm cười nói thật có phúc khí, sao không thấy có chàng trai vừa mới vào công ty nào nói lý tưởng tương lai với mình nhỉ? Bây giờ nhìn lại, bất kỳ một cao tầng nào của công ty chưa cưới, cũng tuyệt đối là một nhân vật nguy hiểm.

Cô suy nghĩ lung tung, xoa bọt lên nhưng rất nhanh ánh mắt lại mê man, có chút đau nhói. Khi cô ngẩng đầu lên xả nước, một hình ảnh mới chợt xông tới, mãnh liệt như nước thủy triều, đè nén không được.

Khi anh ấy ôm mình lên bờ, không nói một câu, mình ngay cả một cái nhìn cũng không dám nhìn lâu.

Nụ hôn gần như không phân biệt rõ đó, giống như kết quả cuối cùng.

Tắm xong, khi cô trùm khăn tắm đi ra, thế nhưng nhớ tới một đêm xấu hổ ở Tây Tạng, vội đi thay quần áo tay ngắn bãi biển, đứng trên ban công bắt đầu sấy tóc.

Hứa Nam Chinh, ba chữ ngăn ở tim, ném không đi, thổi không tan.

Cô ngồi ở trên ban công, cầm điện thoại, cuối cùng gọi điện thoại cho Hứa Viễn Hàng. Bên kia qua thật lâu mới nhận, làm chờ muốn chết, vừa nghe chính là ‘rầm một tiếng'.

"Đại tiểu thư, không phải em ở Malaysia sao?" Giọng nói của Hứa Viễn Hàng có chút ngà ngà say, đoán chừng là đang chơi đùa cao hứng. "Sao lại có thời gian điện thoại cho anh?" Tiêu Dư còn chưa kịp nói chuyện, anh ta đã nhớ tới cái gì đó, chợt cười to một tiếng. "Nhớ rồi, hôm nay các người huấn luyện dã ngoại, sẽ không phải là muốn trốn trở về, tìm anh lén lút trở về chứ?"

Anh ta cười, lại làm cho cô thoải mái một chút: "Sao anh biết hôm nay huấn luyện dã ngoại?"

Hứa Viễn Hàng nghẹn nửa ngày, mới nói một câu: "Nói cho em biết, đừng nói với anh trai anh. Bạn gái mới của anh là người trong công ty các người, mới vừa rồi gọi điện thoại oán trách anh, anh mới vừa cúp cú điện thoại, em đã gọi tới rồi."

Cô nhìn bờ biển trong màn đêm, im lặng một lát, mới nói: "Đột nhiên em nghĩ đến một chuyện, muốn hỏi quan điểm của anh một chút."

Hứa Viễn Hàng 'ừ' một tiếng: "Nói."

"Nếu như mà em nói cho anh biết, em rất yêu anh, anh sẽ phản ứng thế nào?"

Nói ra một câu mới phát hiện, nói với người không liên quan có thể nhẹ nhàng như thế, giống như đang đùa giỡn.๖ۣۜdien♥dan♥lequyd☺n☀c☺m

Thật ra thì cô chỉ muốn biết, cũng là người lớn lên cùng nhau, gặp phải chuyện như vậy, phản ứng đầu tiên sẽ là cái gì.

Bên kia bất ngờ im lặng thật lâu.

"Nói thật?"

Tiêu Dư 'ừm' một tiếng: "Nói thật."

"Theo tình cảm của anh và em, nếu như đến một ngày nào đó không có ai thèm lấy em, có lẽ anh sẽ thật sự nguyện ý cưới em. Em có biết đối với đại đa số đàn ông mà nói, tình yêu không phải toàn bộ, kết hôn chỉ là tìm người thích hợp, thoải mái." Hình như Hứa Viễn Hàng cũng cảm thấy mình nói quá nghiêm chỉnh, ho khan hai tiếng, thêm chút cảm giác vui đùa. "Em xem, anh quen biết em như vậy, khuyết điểm ưu điểm đã sớm biết toàn bộ rồi, hoàn cảnh gia đình thích hợp, em nhất định sẽ hiếu thuận ba mẹ anh, lui một vạn bước mà nói, cho dù anh lăng nhăng tìm người bên ngoài, đoán chừng em sẽ không có phản ứng gì. . . . . . Không được, không thể nói thêm gì nữa, anh sắp không chịu nổi nữa."

Cô cười, đây chính là khác nhau.

Nếu như đi chung với nhau là Hứa Viễn Hàng, đoán chừng anh ta tìm kẻ thứ ba mình còn chúc anh ta hạnh phúc. Nhưng nếu là Hứa Nam Chinh, cô chợt có chút không muốn nói ra, suy nghĩ này quá bén nhọn.

"Chỉ là, anh muốn nói đến vấn đề thực tế." Hứa Viễn Hàng lại thật sự giống như đang suy nghĩ nghiêm túc.

"Nói."

"Anh muốn kết hôn với em, đoán chừng để cho anh và em thân thiết, anh sẽ cười tại chỗ mất. Em nghĩ lại xem, anh muốn ôm lấy em, hôn em, còn phải cởi quần áo của em ra. . . . . ."

Tiêu Dư theo như lời nói của anh, trong đầu phác họa ra hình ảnh như thế, lập tức lúng túng: "Đừng nói là anh, em cũng khẳng định sẽ cười một trận."

"Được rồi, em đi uống nhiều rượu đi." Người bên kia đã nghiêm túc không được nữa rồi. "Hơn nửa đêm hỏi anh loại vấn đề này, em thật sự sợ không ai thèm lấy em sao? Lần trước một người bạn của anh đã hỏi em đấy."di✣en✤danlequyd☼n☀c☼m

"Không có chuyện gì, anh tiếp tục."

Cô dứt khoát cúp điện thoại, vùi mình vào trên giường.

Tòa nhà đối diện bờ phía nam, nước sâu dãi sóng lớn, tuy rằng phong cảnh một bên này đẹp, cũng không phải nơi thích hợp để nghỉ ngơi.

Ngủ thẳng đến nửa đêm rốt cuộc cô ngồi dậy, tiếng sóng biển quá lớn, mấy tiếng này đều mơ thấy mình bị sóng lớn cuốn đi, tòa nhà sụp xuống.

Chính là ở trong bóng tối chần chừ có nên ngủ tiếp hay không, thì Phương Ngôn ở phòng bên cạnh đúng lúc mở cửa phòng ra. Mấy cô gái nhỏ kia thế nhưng nói cuộc sống nói lý tưởng, ước chừng nói chuyện đến bốn năm tiếng. Đám cô gái nhỏ rất có tinh thần, cười cáo biệt, Phương Ngôn đã sức cùng lực kiệt, không ngừng xin tha, cô nghe tiếng bước chân của mấy người xuống tầng dưới, cũng không ngủ được nữa, chỉ có thể bò dậy.

Bốn ngày kết tiếp đều là tự do hoạt động, không cần sáng sớm đã phải lo đi làm, cũng không cần lo không có thời gian ngủ.

Ở trong phòng không ngủ được, dứt khoát mở cửa đi xuống tầng dưới, dọc theo đường đá đi tới trên bờ cát.

Nước sâu sóng lớn, ở dưới bóng đêm cũng không có đẹp như thế, ngược lại có chút nguy hiểm.

Cô cởi dép để ở trên bờ, bước đi xuống, năm bước cũng đã ngập đến đầu gối, cuối cùng chỉ có thể đi về, tìm một tảng đá có thể che nửa bầu trời đêm, ngồi ngẩn người.

Chỉ chốc lát sau quần áo đã bị sóng biển tạt cho ướt nhẹp, đang do dự có muốn trở về lên mạng hay không, tránh cho ngày mai bị cảm, thì nhìn thấy một bóng người đi tới bên bờ biển, cúi người xuống, nhặt dép của mình lên.

Bóng người này không thể quen thuộc hơn được nữa, cô lại không lên tiếng gọi, cho đến khi anh xoay người phát hiện ra mình, mới tùy ý vẫy tay.

"Sao lại ngồi ở đây?" Hứa Nam Chinh ngồi xuống ở bên cạnh cô.

Là có tính toán, hay vô ý?

Khoảng cách không gần không xa, nhưng chưa đụng phải.

"Không ngủ được, tiếng sóng vỗ quá lớn." Cô nhìn mặt biển đen nhánh.

Giống như không phải người vừa mới thân mật mấy tiếng trước, hai người chỉ tùy ý trò chuyện.

Đến cuối cùng sắc trời sáng lên, anh mới nói một câu quần áo đã ướt rồi, Tiêu Dư cũng nói tiếp trời đã sáng rồi, cũng nên trở về ngủ bổ sung thôi.

Anh đứng lên trước, Tiêu Dư muốn đứng dậy, lại phát hiện chân tê lợi hại, nhe răng trợn mắt xoa chân, khơi thông mạch máu.

Hứa Nam Chinh nhìn cô như vậy, lại đứng ở trước mặt cô.

"Ngàn vạn đừng đụng vào chân em." Nhất là khi tê mỏi khó chịu này, chỉ cần khẽ chạm nhẹ thôi cũng đều là khổ hình. "Sẽ tốt ngay lập tức."

Anh ngồi cạnh nhìn cô: "Tiếu Tiếu."

Cô ngẩng đầu nhìn anh, cặp mắt kia, còn sâu hơn cả mặt biển sau lưng anh.

Bầu trời đêm, cũng bị anh che mất.

Sau một lát, cô mới giống như hiểu ra cái gì đó, rất tự nhiên nhắm hai mắt lại. Bên tai là âm thanh của sóng biển, trên môi cũng là đụng chạm dịu dàng, dẫn đường cô đi vào sâu hơn.

Không giống với thấp thỏm vội vàng ở bể bơi.

Nụ hôn này rất im lặng, đang kinh ngạc trong tiếng sóng to gió lớn, yên tĩnh làm cho người ta muốn ôm chặt anh.

Hai người đều mặc quần đùi bãi biển, chân rất tự nhiên quấn lấy nhau, thân mật giống như muốn hòa làm một thể, nhưng từ đầu đến cuối, chỉ hôn môi không ngừng, cô mơ mơ màng màng có vài lần có cảm giác muốn chạy trốn, rồi lại luyến tiếc triền miên không ngừng thế này. Anh tuyệt đối là đối tượng hôn môi tốt nhất, chỉ tiếp xúc như vậy, cũng đã để cho mình nổi lên cơn nghiện.

Nhưng trong đầu còn sót lại tàn niệm cũng đang không ngừng hỏi tới.

Đây tính là cái gì? Quả nhiên là lưu luyến, hoặc là phóng túng lần nghỉ phép?

Hạt cát vẫn còn ấm áp của ban ngày, vuốt ve giữa hai chân, làn da trên lưng.

Anh chống cánh tay lên, cách rất gần nhìn cô: "Đói không?"

"Đói." Cô liếm môi theo bản năng, hít nhẹ một hơi.

"Thế nào?" Hình như anh đang cười.

Cô nghiêng đầu nhìn biển, chỉ cảm thấy mặt nóng lên, lại cứ muốn giả bộ thoải mái:

"Miệng đau."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn hoa hồng về bài viết trên: Mưa Hà Nội, conluanho, hoacothong, nguyenxuan81, phamloan1991, shirleybk
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 65 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Băng đẹp gái, Cucdai, dangtai88, Dolatrump, Google Adsense [Bot], HanXu, leuyengiakhanh, linhkhin, LINHPHI, Mangosm3ll, Q.anh, Quen81, Quýt~, sau, sulli980, thánh kỵ sỹ 2, tramthidiemmy, Trịnh Thị Thảo Linh, V_Taetae301295, vybuta và 439 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1602

1 ... 200, 201, 202

2 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 52, 53, 54

3 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư

1 ... 37, 38, 39

4 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 214, 215, 216

5 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 222, 223, 224

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

7 • [Cổ đại tiên hiệp] Tiên vốn thuần lương - Chính Nguyệt Sơ Tứ

1 ... 245, 246, 247

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cưng chiều vợ yêu phúc hắc dễ thương - Tiên Nhược An Nhiên

1 ... 78, 79, 80

[Hiện đại] Cuộc hôn nhân dài lâu Vân Quán Phong

1 ... 67, 68, 69

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 29, 30, 31

12 • [Hiện đại] Vợ yêu con cưng của tổng tài - Thượng Quan Nhiêu

1 ... 77, 78, 79

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 134, 135, 136

14 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

15 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 77, 78, 79

16 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

17 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

19 • [Cổ Đại] Tiểu thiếp không dễ làm - Đào Giai Nhân

1 ... 51, 52, 53

20 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 45, 46, 47



Đào Sindy: hi bạn
xukaa: hihihihi
xukaa: hiiiiiii
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 506 điểm để mua Mèo xám
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 377 điểm để mua Princess 4
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 238 điểm để mua Giỏ hoa hồng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 378 điểm để mua Gấu Pooh say Hi
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 406 điểm để mua Bò ngủ
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 541 điểm để mua Cung Nhân Mã
Shop - Đấu giá: Phượng Ẩn vừa đặt giá 393 điểm để mua Bướm vàng
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 248 điểm để mua Cầu thủy tinh Tatty
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 322 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 501 điểm để mua Mèo trắng gãi đầu
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 445 điểm để mua Song Tử Nữ
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 371 điểm để mua Bướm đen
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 237 điểm để mua Song Tử Nam
Shop - Đấu giá: chú mèo của gió vừa đặt giá 200 điểm để mua Laptop Style
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 423 điểm để mua Hamster cao và hamster bé
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 1447 điểm để mua Ngọc xanh 2
Công Tử Tuyết: @Lib lỡ tay xóa mất. sorry huhu :cry:
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1377 điểm để mua Ngọc xanh 2
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 400 điểm để mua Trung thu Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 296 điểm để mua Cỏ ba lá
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 275 điểm để mua Harris Spin
Libra moon: Halo
Hàn Vy: chào tất cả mọi người,mình là người mới xin chỉ giáo ạ
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 333 điểm để mua Mashimaro ăn cà rốt
Shop - Đấu giá: chú mèo của gió vừa đặt giá 200 điểm để mua Kính cận
Shop - Đấu giá: quynhle2207 vừa đặt giá 4377 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 4167 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.