Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 82 bài ] 

Quãng thời gian tươi đẹp của chúng ta - Tùy Hầu Châu

 
Có bài mới 28.12.2015, 22:07
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 14.04.2014, 16:36
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 1122
Được thanks: 8100 lần
Điểm: 19.29
Có bài mới Re: [Hiện đại] Quãng thời gian tươi đẹp của chúng ta - Tùy Hầu Châu - Điểm: 57
Tuần trước đã hứa với em shirleybk là có trên 2 chương mà cuối cùng lại chỉ có 2 chương :D. Tuần này ss bù nhé ^_^

________________

CHƯƠNG 34:

Edit: tiểu an nhi (LQĐ)


Đối thủ gặp mặt, ai đẹp thì thắng.

Lục Già trở về thay quần áo mới phát hiện ra đồ đẹp của mình thật sự quá ít, cô đành mặc một chiếc áo sơmi trắng kết hợp với áo vest nhỏ và quần dài. Về phần tại sao lại không mặc váy, nếu chẳng may lúc đó xông vào đánh nhau thì biết làm sao?

Lục Già đi đến Ốc Á, Janice vừa thấy cô thì lập tức dừng ngay công việc lại, kéo cô vào trong văn phòng mình, trấn an: "Bảo bối đừng sợ, cô còn có tôi đây."

". . . Rốt cuộc đó là người nào?" Lục Già hỏi, cô tuyệt đối không sợ.

Đối với Từ Gia Tu, cô vẫn có một sự tin tưởng nhất định, nhưng tin tưởng thì tin tưởng, cũng không có nghĩa là cô không tò mò một chút nào. Một đường chạy như bay đến đây, chú bảo vệ dưới lầu còn tưởng cô sợ đi làm trễ nên mới gấp gáp như vậy, nhiệt tình hướng về phía cô hô vài câu: "Cháu gái ngủ quên hả? Hôm nay là thứ bảy, Ốc Á không cần quẹt thẻ đâu!" . . .

Rốt cuộc đó là người nào. Janice cũng không rõ lắm, cô chỉ biết đó là một người phụ nữ khiến cho người ta cảm thấy sợ hãi. Cô ta đến đại sảnh hỏi tìm lão đại, A Mỹ dẫn cô ta lên lầu. Tiểu Diệp tổng nói đó là người phụ nữ đã theo đuổi lão đại nhiều năm, cực kỳ giàu có.

Cho nên đó là người phụ nữ có tiền khiến cho người ta sợ hãi. . . Lục Già hỏi Janice: "Cô cũng sợ sao?"

"Hỏi vô nghĩa!" Janice nói, thẹn thùng giải thích: "Từ nhỏ đến lớn, tôi không sợ đàn ông, chỉ sợ phụ nữ thôi." Nhất là phụ nữ có tiền, chỉ cần tức giận một cái là có thể lôi tiền ra đánh người, cái này thì ai ngăn cản được chứ!

Lục Già: ". . ."

Người theo đuổi bạn trai xuất hiện thì làm sao bây giờ? Lục Già quay về phòng tài vụ ngồi xuống, lúc mới từ chung cư Thanh Niên chạy đến đây, đầu óc cô hiện lên đủ các loại hình ảnh tranh chấp kịch kiệt. Hiện tại khi phải thật sự đối mặt thì đã lý trí, tỉnh táo hơn nhiều. Cô là bạn gái chính thức của Từ Gia Tu, mà bạn gái chính thức thì phải làm sao, đương nhiên là cần phải có tư thái trầm ổn điềm đạm. Ở thời cổ đại, Lục Già có thể được coi là Chính cung nương nương, không thì cũng phải là Chính phòng phu nhân rồi, có thân phận nào là không thong dong, độ lượng đâu. . . Nghĩ vậy, Lục Già kiên định đứng lên, cô không cần làm Chính cung nương nương, cô phải là sủng phi mới đúng!

Lục Già gửi tin nhắn cho Từ Gia Tu: "Em có thể lên văn phòng anh không?"

Từ Gia Tu trả lời rất nhanh: "À"

‘À’ là có ý gì!

Trên lầu, Từ Gia Tu gửi tin nhắn đi, vẻ mặt bất giác trở nên dịu dàng, sau đó anh ngẩng mặt lên, nhàn nhạt nói với người phụ nữ ngồi đối diện: "Đề nghị của cô không tệ, điều kiện cũng rất tốt. Chỉ có điều không thích hợp với Ốc Á, cũng không thích hợp với tôi. Nếu không còn chuyện khác để tôi gọi thư ký tiễn cô về."

"Không thích hợp sao?" Trương Kỳ không có ý định rời đi, cô ta nhìn thẳng về phía Từ Gia Tu: "Thực sự không thích hợp hay thực chất là do Từ tổng không thích tôi? Hôm nay tôi mang cơ hội kiếm tiền đến cho anh vậy mà anh cũng ghét bỏ nha. . ."

Từ Gia Tu cười cười, không nói gì.

Trương Kỳ tiếp tục nói: "Tôi biết Từ tổng vừa mới đi Bắc Kinh, nếu Ốc Á muốn tìm người hợp tác, vì sao phải tìm xa như vậy?"

Từ Gia Tu cảm thấy thật đau đầu, phụ nữ ngang bướng càn quấy không đáng sợ, mà đáng sợ là kiểu phụ nữ làm phiền đến người khác mà vẫn cho rằng mình đúng lý hợp tình. Từ Gia Tu coi như không nghe thấy Trương Kỳ vừa nói gì, đúng lúc này lại nhận được tin nhắn mới từ Lục Già. Nội dung ẩn chứa vô số đao kiếm, máu tươi đầm đìa . . . Không biết là Janice hay Diệp Ngang Dương mật báo cho cô biết đây?

Tâm tình phiền chán khi nãy lập tức biến thành hư không, tuy rằng hiện tại anh rất muốn thấy Lục Già, nhưng lại không muốn để cô đi lên. Không phải Từ Gia Tu sợ Trương Kỳ sẽ làm gì Lục Già vì anh có thể bảo vệ tốt người phụ nữ của mình, mà anh chỉ lo cô sẽ suy nghĩ lung tung thôi.

Thực tế thì, bao nhiêu bận tâm của anh đều cho chó ăn hết ——

"Từ tổng, anh lại nhắn tin cho bạn gái sao? Thật khiến người khác hâm mộ mà." Trương Kỳ mở miệng, khoa trương nói: "Nghe nói cô ấy là nhân viên của Ốc Á phải không, tôi có thể gặp mặt cô ấy chứ?"

Từ Gia Tu không trả lời. Chẳng lẽ bạn gái của anh cứ muốn gặp là gặp được à? Đúng lúc này, Lục Già gửi tin nhắn đến nói muốn gặp Trương Kỳ, vậy thì gặp cũng được, nhân lúc cô ta còn chưa đi.

Từ Gia Tu chẳng thèm ngẩng đầu lên, chỉ nói: "Đợi lát nữa cô ấy lên đây thì cô có thể gặp rồi."

Trương Kỳ nghe Từ Gia Tu nói vậy thì cảm thấy buồn bực. Được rồi, cô ta muốn nhìn xem rốt cuộc người phụ nữ Từ Gia Tu yêu là ai, phải đẹp đến mức độ nào mới có thể chinh phục được người đàn ông này. . . Rất nhanh, cửa văn phòng bị đẩy ra, bạn gái hùng hùng hổ hổ bước vào!

Trương Kỳ nhìn về phía cửa, nhìn lên nhìn xuống đối phương một lượt. . . Cái này, đối phương thật sự quá cao, cô ta muốn nhìn thấy mặt còn phải hơi ngẩng đầu lên.

Từ Gia Tu cũng liếc mắt qua nhìn người vừa bước vào, Janice ngượng ngùng, lộ ra vẻ mặt xấu hổ, mỉm cười nhìn lại Từ Gia Tu: "Tu Tu, em đến rồi."

Trương Kỳ: ". . ."

Từ Gia Tu cũng: ". . ."

Trương Kỳ đứng lên, tuy khí thế của cô ta cường đại nhưng người chỉ cao có 1m6. Nếu đối phương đã cao hơn cô ta cả một cái đầu thì khí thế gì đó cũng chỉ là cái rắm.

"Xin hỏi cô là. . ."

Janice vươn tay: "Cô không cần biết tôi là ai, tôi là bạn gái của Tu Tu, chúng tôi yêu nhau được một thời gian rồi."

Trước khi rời đi, Trương Kỳ còn không quên cười ha ha hai tiếng. Janice nhìn theo bóng lưng cô ta, xác định đã đi xa rồi mới quay sang nói với Từ Gia Tu: "Này, cô ta không lấy tiền ra đập tôi nhỉ?"

Từ Gia Tu lạnh mặt, gần như nghiến răng nghiến lợi hỏi: "Lục Già đâu?"

Janice tranh công nói: "Lão đại, vừa rồi tôi diễn có xuất thần hay không?"

Từ Gia Tu: "Là ý tưởng của ai?"

Đương nhiên là ——

Do Diệp Ngang Dương nghĩ ra. Vốn dĩ, Lục Già đang định đi lên lầu thì bị Diệp Ngang Dương và Janice chạy ra ngăn lại. . .

Diệp Ngang Dương cảm thấy bản thân mình thực sự quá thiện lương, cậu ta còn suy tính thay cho Lục Già và Từ Gia Tu nữa. Trương Kỳ là loại người nào chứ, phải dùng sức mạnh ngay từ đầu thì mới giải quyết được cô ta. Diệp Ngang Dương hiểu rõ phụ nữ hơn Từ Gia Tu nhiều, đặc biệt là kiểu phụ nữ không phải phụ nữ này. Có đôi khi, cậu ta cực kỳ hâm mộ Từ Gia Tu, từ nhỏ đến lớn, từ diện mạo, chỉ số thông minh cho đến thủ đoạn âm hiểm, Từ Gia Tu đều có; hơn nữa còn có một người bạn vĩnh viễn kề vai sát cánh, không so đo là cậu ta đây.

Kết quả, nhận ý tốt của người khác mà lại hành động lòng lang dạ thú, Từ Gia Tu chính là người như thế!

"À, vậy sao?" Từ Gia Tu dừng một chút, trước tiên là nói với Diệp Ngang Dương: "Tuần vừa rồi phương án mở rộng của phòng thị trường không được thông qua, ngày mai cậu nộp một phương án mới cho tôi." Tiếp theo là đến Janice: "Phải viết hoàn chỉnh chương trình C ngay trong ngày hôm nay."

Diệp Ngang Dương đặt tay lên bả vai Janice, nói: "Từ tổng, anh không nể mặt tôi cũng không sao. Nhưng còn Kiều Kiều, tốt xấu gì cũng đã làm bạn gái anh trong vài phút, làm người không thể không có tình nghĩa như vậy được."

Janice cũng hết sức tán thành: "Đúng vậy, Tu Tu. . . à không, lão đại."

Sau khi Diệp Ngang Dương và Janice cùng nhau ‘lăn’ đi, Lục Già ngồi trên sofa, lẳng lặng cúi đầu. Trương Kỳ đi rồi, trên sofa vẫn còn phảng phất mùi nước hoa hàng hiệu đắt tiền của cô ta. Lục Già ngửi ngửi rồi ngẩng đầu nhìn Từ Gia Tu.

"Chơi vui không?" Từ Gia Tu hỏi cô.

Lục Già lắc đầu, tuyệt đối không vui, bởi vì cô có được xem cái gì đâu. Kỳ thực, cô mới là người vô tội nhất, bị Diệp Ngang Dương cưỡng chế nhốt trong văn phòng, khỏi phải nói cô sốt ruột đến mức nào.

"Thực xin lỗi, em tới ‘cứu giá’ chậm trễ. . ." Lục Già há miệng nói. Cô khỏi sốt rồi nhưng vẫn còn ho khan, vừa nói xong lại không nhịn được ho khan hai cái.

Lại còn ‘cứu giá chậm trễ’, giờ cũng biết dỗ cho anh vui vẻ cơ đấy. Từ Gia Tu bỏ qua không nhắc đến nữa, chuyển sang hỏi chuyện đáng quan tâm hơn: "Buổi sáng đã uống thuốc chưa?"

Chưa. . . Lục Già gật đầu: "Uống rồi." Cô còn đang cuống lên vì tình địch xuất hiện, còn tâm trí đâu mà nhớ đến thuốc nữa. Vội vội vàng vàng thay quần áo chạy ngay tới đây, vậy mà chẳng nhìn thấy cái gì cả.

Lục Già trực tiếp hỏi điều mình quan tâm nhất: "Trương Kỳ có đẹp không?"

Từ Gia Tu: ". . ."

....

Buổi tối, Janice tăng ca xong thì ngồi lại ở công ty chơi game. Hôm nay, cô muốn thành lập một tổ đội để đi giết đại BOSS, tất cả đã chuẩn bị chu đáo. Diệp Ngang Dương, Địch Ca và Lượng Tử đều là thành viên trong tổ đội; Thiệu Dật Phong cũng ở lại để theo dõi cuộc chiến, đề phòng bất trắc xảy ra có thể lập tức thay người.

Trước kia, Từ Gia Tu cũng nhập hội cùng chơi với bọn họ, còn hiện tại anh đã là người có bạn gái rồi.

Giữa trưa, Lục Già quay về chung cư Thanh Niên, đầu tiên là chơi vài ván tú lơ khơ, sau đó thì chạy sang phòng trọ của Từ Gia Tu ngồi xem phim. Trong lúc đó, cô còn vụng trộm chạy lên phòng ngủ của anh, cửa không có khóa. Hẹn hò lâu như vậy mà đây mới là lần đầu tiên cô được vào phòng ngủ của bạn trai. Căn phòng sạch sẽ hơn nhiều so với những gì cô tưởng tượng: Đối diện chiếc giường rộng rãi là cửa sổ lớn sát sàn, ở giữa đặt một cây đèn màu trắng bạc; drap giường hình chữ nhật có màu xanh sẫm đơn giản, trên giường có hai cái gối. Tủ kệ được thiết kế âm tường, kiểu dáng rất bắt mắt.

Lục Già nhìn giường lớn trong phòng ngủ, thầm nghĩ: sống một mình thì mua cái giường dành cho hai người để làm gì. . .

Khi Từ Gia Tu trở về, Lục Già đã xem hết phim, chuyển sang chương trình giải trí rồi. Cô ngồi trên sofa cười nghiêng ngả, trên bàn trà là nửa cốc nước cam mới ép còn dư lại.

Lục Già: "Hì, ăn vụng của nhà anh hai quả cam."

Ăn vụng...... khách khí quá. Từ Gia Tu đi qua, ngồi xuống bên cạnh Lục Già. Từ Bắc Kinh về ngày hôm qua cho đến bây giờ, anh còn chưa ôm cô được cái nào tử tế. Từ Gia Tu duỗi tay ra, Lục Già cũng rất tự nhiên ngả vào lòng anh. Anh sờ sờ cô, cô sờ sờ lại.

Lục Già vuốt vuốt cằm Từ Gia Tu, tò mò hỏi: "Ngày nào cũng phải cạo sao?"

Chuyện này mà cũng hỏi? Từ Gia Tu giữ lấy tay Lục Già: "Xem ra em thực sự chẳng hiểu gì về đàn ông."

Lục Già cười hì hì, không biết xấu hổ đáp lời: "Nào có, lần trước em đã hiểu được không ít rồi. . ." Lời còn chưa dứt, hơi thở quen thuộc đã bao trùm lấy môi cô, Từ Gia Tu vừa cạy mở môi cô vừa khàn khàn hỏi: "Vậy. . . có muốn hiểu thêm chút nữa không?"

Ặc, Lục Già còn chưa kịp trả lời, đã bị Từ Gia Tu ôm lên ngồi trên đùi anh. Hai người lại ngồi đối diện nhau. Tư thế này khiến cho hai cơ thể dán sát vào nhau không còn khoảng cách, mắt đối mắt, thông qua ánh mắt có thể đọc được suy nghĩ của đối phương, có muốn che giấu cũng khó.

Từ Gia Tu định nói, hay là lên lầu đi?

Nhưng Lục Già đã mở miệng trước: "Chúng ta lên sân thượng đi."

Từ Gia Tu: ". . ."

Lần đầu tiên lên sân thượng là do anh dẫn Lục Già đi, hiện tại Lục Già còn thích chỗ đó hơn cả anh. Tuy nhiên, hôm nay Từ Gia Tu không chiều theo cô được: "Em mới khỏi ốm xong, không thể ra gió."

Lục Già ngẩng đầu nói: "Em ở nhà chán lắm rồi."

"Thôi được." Từ Gia Tu thỏa hiệp: "Mặc thêm áo vào."

Lục Già nhanh chóng chạy về phòng mình lấy chiếc áo khoác mỏng màu đen có kiểu dáng mang theo phong cách Âu Mỹ. Vốn dĩ cô mới mua một cái áo gió cơ, sau đó lại nghe Janice nói ông của cô ấy cũng có một cái trông giống như thế này. . .

Đêm nay gió không lớn lắm, sao trên trời cũng rất ít, trên sân thượng chỉ bật một bóng đèn phát ra ánh sáng màu vàng nhạt. Lục Già khoác áo khoác, Từ Gia Tu lại để cô đối mặt với mình rồi ôm chặt: "Như vậy gió không thổi vào được."

Hành động lơ đãng quan tâm lại dễ khiến cho phụ nữ mủi lòng nhất. Lục Già chẳng lạnh chút nào, trong lòng còn có chút nong nóng. Từ lúc anh đi Bắc Kinh trở về, hai người chưa nói với nhau được gì nhiều; Lục Già rất muốn nói chuyện, rồi lại phát hiện ra đề tài tán gẫu chẳng có một chút “tình thú” nào.

"Lần này đi Bắc Kinh tham dự hội nghị về internet có thú vị không?"

"Cũng được." Từ Gia Tu trả lời, theo phương diện công việc mà nói thì cũng không tệ.

Vậy mà quảng cáo rõ rầm rộ! Lục Già lại hỏi: "Anh gặp những ai?"

Từ Gia Tu ‘báo cáo’ rất chi tiết, cái gì cũng nói, ví dụ như lần này anh thuê phòng ở khách sạn cách trường Đại học của cô rất gần, không đến một cây số; về phần gặp những ai, anh nói: "Đa số là đàn ông trung niên, có hứng thú nghe không?"

Không có hứng thú. Lục Già cười rộ lên: “Từ Gia Tu, thế chẳng phải anh là người trẻ tuổi anh tuấn tài năng nhất trong số đó hay sao?"

Từ Gia Tu gật đầu nói: "Hình như thế."

Lục Già nhìn anh, trong mắt tràn đầy yêu thương.

Từ Gia Tu nghĩ nghĩ, lại nói: "Còn có một người không tính là trung niên, Tống Tuyển Hi, nhưng anh ta đã có vợ rồi."

Lục Già: "Ồ. . ."

Từ Gia Tu đột nhiên nhìn qua, ánh mắt có chút nghiêm túc: "Hẳn là anh cũng sắp có rồi, vợ nhỉ?"

Vợ á, kêu ai vậy, không nghe thấy! Lục Già nở nụ cười, gật gật đầu.

Từ Gia Tu cũng cười, dưới ánh đèn, đôi mắt anh trong trẻo lại thâm sâu, thật giống bóng trăng dưới mặt hồ. Sau đó, Từ Gia Tu trực tiếp hôn xuống, Lục Già ưm ưm hai tiếng: "Không được. . . Em mới ốm xong mà. . ."

"Không sao, anh không để ý."

A a a, nhưng cô để ý!

... ...

Gần đây, tâm tình của Diệp Ngang Dương có chút buồn bực. Buổi tối, cả nhóm người cùng nhau rời khỏi Ốc Á, cậu ta hỏi Janice có muốn đi chơi bóng không. Kết quả, tối nay sân bóng của chung cư Thanh Niên không mở cửa, sau đó Diệp Ngang Dương lại rủ Janice đi uống rượu. Janice đột nhiên nghĩ tới một nơi rất thích hợp để chơi bóng, liền lưu loát dẫn Diệp Ngang Dương đi tới chỗ đó, vừa đi dẫn đường phía trước vừa thúc giục người phía sau: "Tiểu Diệp tổng, cậu bước nhanh một chút."

"Tiểu Diệp tổng, đi nhanh lên!"

Cái gì thế? Lục Già vội đẩy Từ Gia Tu ra, còn chưa kịp phản ứng, Janice đã khom người chui ra từ khung cửa nhỏ, còn ‘ai da’ một tiếng.

Lục Già mới là người cần ‘ai da’ đây này, cô đẩy đẩy Từ Gia Tu. Đương nhiên, Từ Gia Tu biết là ai tới, cả hai người.

"Lục Già, lão đại, hai người đang ‘làm’ sao?" Janice mở miệng hỏi.

Khụ khụ, người bình thường khi nhìn thấy cảnh này thì đều chủ động tránh đi, nhưng Janice đâu phải là người bình thường, cô nàng còn rướn lại gần để nhìn cho rõ. Lục Già không nói gì, Từ Gia Tu chỉ nói: "Muốn đánh hả?"

"Hả? À có, đánh chứ." Janice gật gật đầu, sau đó lại nhíu mày: "Lão đại, bảo bối vừa bị sốt xong, anh còn đưa cô ấy lên đây phơi gió. Sao anh chả quan tâm gì đến người ta thế. . ."

(*): Trong đoạn trên, Từ Gia Tu muốn hỏi Janice có thích bị đánh đòn không, còn Janice lại tưởng Từ Gia Tu hỏi cô có muốn đánh bóng không nên mới trả lời là có.

"Kiều Kiều." Diệp Ngang Dương đứng gần đó đã không nghe nổi nữa: "Chúng ta đi uống rượu thôi."

Thật là phiền muộn, sau khi tới địa điểm khác, Diệp Ngang Dương tựa người vào rào chắn thở dài: "Kiều Kiều, cô đã trải qua cảm giác đau lòng chưa?"

Kiều cái đầu cậu! Janice: "Nói tiếng người đi."

Diệp Ngang Dương: "Tim đau thắt ấy."

Có ‘biến’!!! Janice nở một nụ cười nham hiểm, quay đầu nói: "Tiểu Diệp tổng, tôi vừa nhìn đã biết cậu là người chất chứa nhiều chuyện xưa rồi."

Chuyện xưa thì cũng không hẳn, chỉ là có chút tâm sự thôi, sớm hay muộn thì cũng phải tìm người để nói cho vơi bớt buồn bực ở trong lòng. Diệp Ngang Dương đề phòng dặn trước Janice: "Tôi nói cho cô nghe chuyện này, nhưng cô không được kể cho bất cứ ai đâu đấy."

—— "Tôi nói cho bạn nghe chuyện này, nhưng bạn không được kể cho bất cứ ai đâu đấy."

Đây là lời dạo đầu thường gặp nhất trước khi nói ra một bí mật nào đó, không những thế nó còn luôn tạo ra sức hút khiến cho người nghe không thể cưỡng lại! Janice thu lại ý cười, đẩy đẩy khuỷu tay Diệp Ngang Dương nói: "Tiểu Diệp tổng, đến tôi mà cậu còn không tin sao?"



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 31.12.2015, 00:09
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 14.04.2014, 16:36
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 1122
Được thanks: 8100 lần
Điểm: 19.29
Có bài mới Re: [Hiện đại] Quãng thời gian tươi đẹp của chúng ta - Tùy Hầu Châu - Điểm: 64
CHƯƠNG 35:

Edit: tiểu an nhi (LQĐ)


Gió đêm quét qua từng đợt, bầu trời rộng lớn trên đỉnh đầu giống như một tấm vải nhung khổng lồ; có một vài ngôi sao nhỏ song song thành đôi, cũng có một số lại đứng lẻ loi một mình, trông thật đáng thương. Năm phút trước, rốt cuộc Diệp Ngang Dương cũng cảm nhận được thế nào là “đau lòng” trong truyền thuyết, từng đợt từng đợt buồn bực dâng lên làm cậu ta trở tay không kịp, cực kỳ khó chịu.

Diệp Ngang Dương cũng không hiểu tại sao đêm nay mình lại ưu thương đến vậy, lúc trước cảm xúc có rõ ràng như bây giờ đâu. Diệp Ngang Dương hỏi Janice: "Cô đã từng trải qua cảm giác đặc biệt không tốt chưa, nhìn bất cứ cái gì cũng không vừa mắt ấy?"

Janice ngẩn người: "Cậu mỗi tháng đều có một lần như thế hả?"

Diệp Ngang Dương không thèm đáp lời, một lúc sau mới chậm rãi mở miệng: "Kiều Kiều, trước kia tôi cũng học ở trung học Đông Châu."

"Tôi biết, cậu vẫn luôn tự hào về điều đó, cậu đã nói nhiều lần lắm rồi." Janice thật sự không chịu nổi nữa, khoe gì khoe mãi thế. Ai chả biết trường trung học của cô không có lão đại, không có bảo bối, cũng không phải là trường trọng điểm có 80% tỉ lệ học sinh đỗ Đại học, Cao Đẳng như Đông Châu. Nơi Janice học chỉ là một trường trung học trong thị trấn, mỗi năm chỉ có 1% thi đỗ, mà cô chính là 1% ít ỏi đó, thuận lợi thi vào trường Đại học Khoa học Kỹ thuật Điện tử. Đến bây giờ, ảnh của cô vẫn còn được treo trong phòng thầy Hiệu trưởng. Mỗi lần có người hỏi, Hiệu trưởng còn phải cố ý giải thích giới tính giùm cô: "Khụ khụ, là bạn học nữ đấy." Xem xem, thế nào được gọi là cảm giác ưu việt, phải là Janice cô mới đúng!

Ý của Diệp Ngang Dương không phải như vậy, chẳng lẽ Lâm Kiều Kiều một chút cũng không nhìn ra giữa cậu ta và Lục Già có cái gì sao? Diệp Ngang Dương có hơi bất mãn, bắt đầu kể ra đoạn tình duyên “tặng sữa” vẫn luôn cất giữ ở trong lòng bấy lâu nay: Mở đầu có chút giống mấy phim thần tượng, cậu ta không cẩn thận đụng phải, làm Lục Già chảy máu mũi. Giai đoạn phát triển cũng khá giống phim thần tượng, đó là mỗi ngày cậu ta đều vẽ một bức hình thật dễ thương dán lên hộp sữa rồi lén lút đặt ở trong ngăn kéo bàn của Lục Già. Kết cục lại càng giống phim thần tượng, điều duy nhất ngoài ý muốn: chính là mẹ nó cậu ta không phải là nam chính, mà là nam phụ.

Có một lần vụng trộm mang sữa đến, Diệp Ngang Dương bất ngờ gặp được Từ Gia Tu. Kỳ thực, ở trong trường, cậu ta và Từ Gia Tu trao đổi không nhiều, có đôi khi Từ Gia Tu kia khiến người ta vô cùng chán ghét. Đúng lúc Diệp Ngang Dương từ lớp Lục Già đi ra, Từ Gia Tu gọi cậu ta lại, hỏi cậu ta đang làm cái gì. Diệp Ngang Dương vốn là một đứa nhỏ thành thật, cái gì cũng khai ra hết, còn nói nếu sau này thành công sẽ mời Từ Gia Tu đi ăn mừng. Lúc đó, Từ Gia Tu mỉm cười, nhìn cậu ta nói: "Ha ha, có lẽ không cần đợi đến lúc thành công đâu, để tôi mời cậu ăn cơm trước, an ủi cậu ‘công bại thùy thành, tử đắc kỳ sở’." (sắp thành công mà lại thất bại, chết cũng xứng đáng)

‘Công bại thùy thành, tử đắc kỳ sở’ là có ý gì? Ngữ văn học quá giỏi, chỉ dùng một câu thành ngữ cũng có thể làm cho người ta nhục nhã!

Ý của Từ Gia Tu chính là —— Lục Già là con gái duy nhất của Lục Diêm vương.

Lúc ấy nghe Từ Gia Tu nói, Diệp Ngang Dương mới biết đến chuyện này. Bây giờ hồi tưởng lại, giọng điệu khi nói chuyện của Từ Gia Tu vô cùng kỳ quái, Diệp Ngang Dương còn ngây thơ cho rằng Từ Gia Tu đang quan tâm đến cậu ta! Mẹ nó, tên Từ bại hoại đó thì quan tâm cái gì chứ!

Không thể không thừa nhận, sau khi nghe được tin này cậu ta đã nhụt chí đi không ít, nhưng nguyên nhân chính khiến cho cậu ta quyết định bỏ cuộc là khi cậu ta thấy được bức thư tình màu hồng phấn mà Lục Già viết cho Từ Gia Tu. Thôi vậy, trên đời này có chỗ nào là không có cỏ thơm, cần gì phải yêu đơn phương con gái duy nhất của Chủ nhiệm Chính giáo chứ.

"Bạn học nữ kia không phải là. . ." Janice hỏi, cố gắng nén lại hưng phấn trong ánh mắt. Bí mật đã dần dần được hé mở, càng lúc càng kích thích rồi.

Diệp Ngang Dương đang ảo não nhìn về phương xa, quay đầu lại, tôi nói đến thế rồi mà cô vẫn nghe không rõ à?

À à, rõ rõ, nhưng mà Quan Âm nương nương ơi, Tiểu Diệp tổng thật khổ quá cơ! Janice vỗ vỗ bả vai Diệp Ngang Dương, dáng vẻ như người tốt an ủi nói: "Nghĩ thoáng ra một chút, duyên giữa con người, nếu đã không có thì không nên cưỡng cầu. Tiếc nuối một thoáng rồi quên ngay ấy mà."

Đúng, chính là tiếc nuối. Diệp Ngang Dương cảm kích nhìn về phía Janice: "Kiều Kiều, cô có tiếc nuối gì hay không, giữa cô và Phong Phong ... .... có không?"

"Diệp Ngang Dương, cậu thử nhắc lại cái tên Thiệu Dật Phong một lần nữa xem, có tin tôi lập tức nói ầm lên cho mọi người biết chuyện cậu yêu đơn phương không?"

Diệp Ngang Dương ngậm chặt miệng không dám nói lời nào, tim lại càng đau hơn, đột nhiên lại bị "uy hiếp”, mẹ kiếp!

Xét cho cùng, tiếc nuối của Diệp Ngang Dương chính là cậu ta không thể vượt qua được. Diệp Ngang Dương nói, cậu ta thực sự rất hâm mộ Từ Gia Tu, hiện tại kiểu phụ nữ mười năm không đổi giống như Lục Già này không còn nhiều nữa.

Janice càng nghe càng thấy khó hiểu, có đúng là Diệp Ngang Dương đang nói đến bảo bối không thế? Nhìn Lục Già không giống kiểu phụ nữ kiên trinh như một đâu nha!

——

Janice trở về, đúng lúc Lục Già vừa tắm xong. Cô mặc một bộ quần áo mỏng ở nhà màu vàng nhạt, thoạt nhìn thật thoải mái tươi mát. Tóc nửa ẩm nửa khô xõa tung, cầm chén nước trong tay, Lục Già tựa người vào thành bếp chậm rãi uống từng ngụm, dáng vẻ tản mát ra một loại nhàn nhã mê người.

Chậc chậc, khó trách Tiểu Diệp tổng lại thầm mến Lục Già. Nếu cô mà là đàn ông thì đã sớm ‘xử lý’ Lục Già rồi.

Janice vươn tay sờ sờ mặt Lục Già: "Bảo bối, tôi có thể hỏi cô chuyện này không?"

Janice biết Lục Già đã từng viết thư tình cho Từ Gia Tu. Lần trước Lục Già đã kể cho cô nghe rồi; bảo bối nói thời trung học có viết hai lá thư tình, một cái cho lão đại, vậy còn một cái nữa là cho ai?

Lục Già ngồi xuống, Janice đã hỏi thì đương nhiên cô sẽ nói, nhưng cũng không thể nói đó là Diệp Ngang Dương được. Trước khi nói ra bí mật, cô cẩn thận dặn dò: "Janice, cô không được nói chuyện này ra ngoài đâu, không nói cho bất cứ ai đấy."

Janice bày ra vẻ mặt xem thường: "Bảo bối, con người tôi như thế nào cô còn chưa rõ hay sao, mà nói được với ai cơ chứ."

Cũng đúng. Lục Già lại gần Janice, bắt đầu kể: "Lúc đó chẳng phải Từ Gia Tu không trả lời thư tình của tôi sao, tôi coi như không đồng ý rồi. Đã vậy khi ấy lại có một cậu em khóa dưới có ý với tôi. Ngày nào cũng mang sữa đến tặng, bất chấp mưa gió suốt hai tuần liền." Nói xong, Lục Già khẽ mỉm cười, hai tuần lễ kia mỗi ngày đều uống hai hộp sữa đúng là quá tốt. Dường như mỗi ngày đều có thứ để mong đợi, đợi xem ngày mai sẽ có bức hình dễ thương gì ở trên vỏ hộp. Kết quả là chỉ kéo dài được hai tuần mà thôi. . .

Janice há mồm: "Wow, hai tuần tặng sữa cơ á. . ."

Đàn em khóa dưới á. . .

Sữa á. . .

Janice đột nhiên không đành lòng nhìn thẳng, hình như cô biết cái gì đó rồi.

Đúng vậy, chính là sữa. Lục Già tựa người vào ghế sofa, kỳ thực cô cũng không nhớ nhung nhiều đến chuyện đó lắm, nhưng khoảng thời gian ngắn ngủi đó vẫn được tái hiện như một cuốn truyện tranh sinh động mỗi khi hồi tưởng lại, vừa dễ thương lại ấm áp. Lục Già uống một ngụm nước, tiếp tục nói: "Trên từng vỏ hộp còn được vẽ hình nữa đấy, rất đẹp. Lúc đó tôi mới chuyển mục tiêu."

Cả người Janice đã cứng ngắc, ho khan hai tiếng hỏi: "Tên của người đó là gì?"

Hả? Lục Già vẫn giấu giếm một chút, tên có quan trọng gì đâu. Cô nghĩ nghĩ, nói cho Janice một cái tên: "Vương Dương." Những bình sữa năm đó vĩnh viễn là ánh sáng nhỏ trong lòng cô.

Vương Dương cái nỗi gì! Lại còn bịa ra cái tên vớ vẩn để lừa người nữa chứ!

Đêm nay Janice không thể ngủ nổi, đã khuya mà vẫn nằm trằn trọc ở trên giường lăn qua lăn lại. Không ngủ được luôn, phấn khích quá, cô không ngờ biết nhiều bí mật của người khác lại thống khổ đến mức này. . .

Ngày hôm sau, sự tình có phát triển mới: Diệp Ngang Dương đổ bệnh.

Thực ra thời điểm này đúng là mùa dễ bị cảm cúm, vài nhân viên trong Ốc Á cũng bị cảm. Lục Già này, A Mỹ này, cả Địch Ca nữa, thi nhau ho khan. Tối hôm qua, Diệp Ngang Dương uống rượu xong lại bị trúng gió, phát sốt ngay trong đêm. Bị bệnh như vậy thật bình thường, nhưng với một người luôn quan tâm tận tình đến người khác như Janice thì cô trực tiếp cho rằng có lẽ Tiểu Diệp tổng hậm hực tới mức sinh bệnh rồi.

Giữa trưa, Janice xuống cửa hàng hoa quả dưới lầu mua một quả dưa nhập khẩu, đi đến nhà họ Diệp. Nhà của Diệp Ngang Dương nằm trong khu biệt thự lâu đời của thành phố Đông Châu, nhà của lão đại ở ngay gần bên cạnh. Tính ra, Janice đã đến nhà tiểu Diệp tổng được vài lần rồi, nhưng nhà của lão đại thì chưa qua lần nào, đúng là quan hệ thân sơ có khác biệt mà.

Chủ nhật, mẹ Diệp và người giúp việc đều ở nhà, thấy “con nuôi” tới đây, bà vô cùng vui vẻ. Diệp Ngang Dương mặc áo ngủ từ trên lầu đi xuống, trực tiếp dẫn Janice lên phòng ngủ của mình. Janice ngồi ở trên giường hỏi: "Tiểu Diệp tổng, cậu thấy thế nào rồi?"

Diệp Ngang Dương liếc mắt nhìn Janice, có chút khó tin: "Kiều Kiều, không ngờ cô lại quan tâm tới tôi như vậy."

Ai nha! Đừng nói như vậy mà, hiện tại cả bụng của cô đều chất đầy bí mật, rất khó chịu, cho nên mới tới đây đó. . . Đêm qua, Janice cẩn thận suy nghĩ lại thật kỹ tất cả mọi việc: Lục Già nói cậu em khóa sau kia không trả lời thư tình của cô ấy.

Sao lại vậy được? Chẳng phải Diệp Ngang Dương rất hâm mộ Từ Gia Tu vì có thể nhận được thư tình của Lục Già hay sao? Như vậy nguyên nhân chỉ có một, tiểu Diệp tổng căn bản không nhận được lá thư tình kia của Lục Già.

Vậy phong thư đó đã đi đâu???

Janice lại đặt mình vào hoàn cảnh của Diệp Ngang Dương mà suy nghĩ: Tiểu Diệp tổng cũng chỉ là tiếc nuối, tiếc nuối vì Lục Già chưa từng thích cậu ta mà thôi. Nếu tiểu Diệp tổng biết Lục Già cũng đã từng thích cậu ta, không những thế còn viết cả một bức thư tình, tuy rằng bởi vì nguyên nhân nào đó mà không nhận được lá thư, thì có phải là cũng chẳng còn tiếc nuối gì nữa, đúng hay không? Nghĩ vậy, Janice quyết định làm người tốt một lần.

"Tiểu Diệp tổng, hôm nay tôi tới đây để nói cho cậu nghe một chuyện, nhưng trước hết cậu phải cam đoan với tôi: Sau khi nghe xong thì coi như tôi chưa từng nói gì, cứ âm thầm vui mừng ở trong lòng thôi, có được không?" Janice cũng phải dặn trước dự phòng.

Diệp Ngang Dương tùy tiện gật gật đầu: "Cô nói đi, không biết chừng vừa nghe xong tôi cũng quên mất luôn."

Janice yên tâm: "Được, vậy tôi nói."

Ấy thế mà, làm người sao có thể một chút chữ tín cũng không giữ được như vậy chứ . . .

Mới đầu, Diệp Ngang Dương còn nghe câu được câu không, nhưng đến khi nghe được câu cuối cùng, cậu ta lập tức nắm lấy bả vai Janice, giọng nói gấp gáp: "Thật hay giả?"

"Đương nhiên là thật rồi, chẳng lẽ tôi chạy tới tận đây để lừa gạt cậu à?” Mất tiền mua dưa nhập khẩu với tiền xe đấy nhé, Janice bỏ tay Diệp Ngang Dương ra, dừng một chút rồi nói: ". . . Tôi nhàm chán đến thế chắc?"

Thật ư. . . Diệp Ngang Dương ngã xuống ghế sofa, vẻ mặt thất thần. Sau đó cậu ta ngửa đầu hít sâu một hơi, áy náy nhìn Janice: "Kiều Kiều, chuyện tôi vừa đồng ý với cô, tôi không làm được." Cậu ta không thể coi như chưa từng nghe thấy gì! Hoàn toàn không có khả năng!

Janice choáng váng, người gì mà một chút chữ tín cũng không có.

"Cám ơn, huynh đệ!" Hiện tại Diệp Ngang Dương rất muốn ôm Janice một cái. Bây giờ cậu ta đã hiểu rõ tất cả mọi chuyện trước kia.

Ha ha, Diệp Ngang Dương, mày quá ngốc, quá ngây thơ rồi.

"Đừng kích động, tiểu Diệp tổng." Janice giữ chặt lấy Diệp Ngang Dương: "Biết đâu thư bị nhân viên chuyển phát giữ lại thì sao, điều này chứng tỏ cậu và Lục Già trời định đã là hữu duyên vô phận rồi. Muốn trách thì chỉ có thể trách bưu điện và số trời mà thôi." Ai bảo cậu với Từ lão đại, một người là con ruột của ông trời, còn một người thì không phải chứ.

Bưu điện? Số trời? Diệp Ngang Dương suýt chút nữa cười phá lên, còn cái gì mà bị nhân viên chuyển phát giữ lại? Không, là bị Từ bại hoại lấy mất thì có!

Trí nhớ của Diệp Ngang Dương không tệ, vẫn có thể nhớ rất rõ thời điểm ấy. Đó là buổi chiều thứ sáu tan học về, cậu ta và Từ Gia Tu chơi bóng xong cùng nhau đi về nhà, trước khi đi, Diệp Ngang Dương có đi qua phòng nhận thư của trường. Vừa mới lên trung học, Diệp Ngang Dương vẫn còn duy trì liên lạc với rất nhiều nữ sinh học cùng cấp 2, bọn họ thường viết thư cho cậu ta. Diệp Ngang Dương vẫn viết thư trả lời, nhưng cậu ta lại xấu hổ, không thích viết chữ. Cho nên mỗi lần hồi âm, cậu ta đều vẽ một bức tranh nhỏ, khua bút vài cái là có thể ra được một chú mèo, một chú cún xinh xinh, cứ gấp giấy lại rồi gửi đi. Quan hệ thuần khiết, trong sáng như vậy, khiến cho Diệp Ngang Dương tuần nào cũng nhận được rất nhiều thư. Mặt khác theo thói quen, bên ngoài bì thư thường không ghi tên người gửi, chủ yếu là sợ chủ nhiệm lớp chẳng may thấy được lại lần ra manh mối. Tóm lại, ngày hôm đó, sau khi Diệp Ngang Dương đến lấy thư, đếm trên tay tổng cộng có bảy bức.

Cậu ta giơ xấp thư lắc lắc trước mặt Từ bại hoại, bất đắc dĩ nói: "Có đôi khi nhân duyên tốt cũng là một chuyện phiền não, tuần nào tôi cũng phải mất tới mấy giờ để trả lời thư đấy."

Từ bại hoại không thèm để ý đến Diệp Ngang Dương, ai biết một lúc sau, Từ bại hoại đột nhiên nói muốn xem thư của cậu ta.

Vậy thì xem đi, xem để thấy sức quyến rũ theo cấp lũy thừa của Diệp thiếu gia đây lớn tới mức nào. Trên đường về, Từ bại hoại trả xấp thư lại cho cậu ta, bảy bức biến thành sáu bức, sao lại thiếu mất một cái thế này?

Từ bại hoại trả lời cậu ta như sau: "Cậu đếm sai rồi."

Đếm sai rồi? Diệp Ngang Dương tôi đây chưa tốt nghiệp tiểu học chắc, sao đếm sai được?

Từ bại hoại lạnh nhạt hỏi lại: "Chẳng lẽ cậu nghĩ tôi lấy thư của cậu? Tôi thiếu người thích à?"

Tôi thiếu người thích à?

Lời này thật “tiện”, nhưng cũng là sự thật. Từ bại hoại học tập tốt, diện mạo đẹp. Trước năm năm tuổi sống cùng với bà ngoại vốn là đại tiểu thư của dân quốc trong truyền thuyết, môi trường sống đã tạo ra một Từ Gia Tu có đủ các loại tật xấu. Có ai ngờ với đức hạnh xấu xa đó mà lại có rất nhiều người thích. Từ nhỏ đã muốn gió được gió, muốn mưa được mưa. . . Trở lại vấn đề chính, suy luận của Diệp Ngang Dương chưa chắc đã sai. Dù sao ngày đó Từ bại hoại quả thật rất không bình thường, cậu ta đi vào studio mua đĩa trò chơi, Từ bại hoại chẳng nói một lời đã đạp xe đi mất, trực tiếp bỏ lại cậu ta. Cứ thế phóng vù vù xuyên qua đám người rời đi, mặc cho cậu ta gọi lớn đến thế nào cũng không có phản ứng. . .

Ha ha, Diệp Ngang Dương càng nghĩ lại càng muốn đập bàn. Không có nguyên nhân gì khác, nhất định là đã bị Từ Gia Tu lấy đi rồi.

"Bình tĩnh đã, tiểu Diệp tổng!" Janice có cảm giác trái tim mình đang vỡ vụn. Cô nói việc này cho Diệp Ngang Dương biết, đơn giản chỉ là muốn cho tiểu Diệp tổng giảm bớt tiếc nuối trong lòng; không ngờ hiện tại Diệp Ngang Dương còn phẫn hận, tiếc nuối hơn nữa. Thế là thế nào?

Cô nhiệt tình như thế, mất 100 đồng chạy tới đây để làm gì? Chẳng phải là muốn tất cả mọi người đều được vui vẻ hay sao? Chỉ cần ai ai cũng bỏ một phần tâm ý giống như Janice cô đây thì thế giới sẽ càng ngày càng lộn xộn, à không, là càng ngày càng tốt đẹp. . .

"Kiều Kiều, tôi hỏi cô chuyện này. Cái vé xổ số cô mua vốn dĩ trúng năm trăm vạn, thật nhiều năm sau cô mới biết cái vé đó đã bị bạn cô lấy đi. Tự dưng cô mất không năm trăm vạn, cô sẽ làm gì?"

Như vậy không hay chút nào? Trên đời này lại có người bạn đáng sợ như vậy sao. Janice nghĩ nghĩ rồi nói: "Tất nhiên là phải ‘ân đoạn nghĩa tuyệt’, từ nay về sau không qua lại nữa."

Diệp Ngang Dương không nói gì, chỉ "Ừ" một tiếng.

"Mà không." Janice lắc đầu, giọng nói càng thêm kiên định: "Ân đoạn nghĩa tuyệt đã là gì, phải giết cả nhà kẻ đó!"

Cơ thể Diệp Ngang Dương cứng ngắc gượng gạo, vẻ mặt nghiêm túc, nhưng từng cuộn sóng trong đáy lòng đang dâng lên gào thét. Năm trăm vạn? Đâu chỉ là năm trăm vạn, đến năm nghìn vạn cũng không đủ! Nếu năm đó thư tình thuận lợi rơi vào tay cậu ta, thì Từ bại hoại còn được như ngày hôm nay sao! Cậu ta không cần biết Lục Già là con gái của Diêm vương hay của ai khác, dù có lên núi đao xuống biển lửa, cậu ta cũng muốn cùng cô yêu đương! Cậu ta đẹp trai như vậy, vẽ tranh lại đẹp, mỗi ngày đều biểu hiện ngoan ngoãn, thậm chí cậu ta còn có thể không để ý đến thể diện mà rửa xe cho Lục Diêm vương hàng ngày. . .

Chân thành lại kiên định, nhất định cậu ta có thể làm cho trời cảm động, đất cảm động, cả Lục Diêm vương cũng sẽ cảm động, khẳng định ông sẽ thích cậu ta. Chờ đến khi cậu ta và Lục Già tới tuổi kết hôn, sẽ lập tức đi đăng ký rồi tổ chức một hôn lễ trên bãi biển. Sau đó hai người tiếp tục ân ân ái ái trải qua những tháng ngày tươi đẹp của đôi vợ chồng trẻ. Nếu vậy thì đến thời điểm này. . . không cần nói đến việc có con hay chưa mà có khi con gái của bọn họ đã chuẩn bị đi lấy chồng rồi!

Diệp Ngang Dương bi thương che mặt, cháu trai và cháu gái của nhà họ Diệp giá trị bao nhiêu chứ ——

Cậu ta tính không ra, dù sao cả đời này Từ Gia Tu cũng không bồi thường nổi!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 06.01.2016, 00:16
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 14.04.2014, 16:36
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 1122
Được thanks: 8100 lần
Điểm: 19.29
Có bài mới Re: [Hiện đại] Quãng thời gian tươi đẹp của chúng ta - Tùy Hầu Châu - Điểm: 62
CHƯƠNG 36:

Edit: tiểu an nhi (LQĐ)


Thật không ngờ người lấy mất thư tình của tiểu Diệp tổng lại là Từ lão đại, hiển nhiên người có đủ thời gian và động cơ gây án nhất chính là anh, huống chi người bình thường đâu có ai làm ra loại chuyện này.

Janice nghĩ nghĩ, hình như cô đã làm mọi việc trở nên phức tạp hơn thì phải. . .

Nắn nắn quả bóng chày trong tay rồi đưa cho Diệp Ngang Dương, Janice dè dặt nói: "Tất cả đã là quá khứ rồi, còn bây giờ. . ."

"Đã là quá khứ?? Tôi không bỏ qua được!" Diệp Ngang Dương hung hăng nện quả bóng vào mặt tường. "Bộp" một tiếng, quả bóng bắn ngược lại đập vào kính cửa sổ, Janice sợ tới mức nhảy lên: "Tiểu Diệp tổng, cậu cứ như vậy sẽ làm tôi khó xử đấy."

"Thực xin lỗi." Diệp Ngang Dương nói, chỉ có điều cậu ta đâu quan tâm được nhiều đến thế: "Ngày khác tôi sẽ mời cô ăn một bữa thật ngon."

Mời cơm? Janice khinh thường quay đầu ra chỗ khác. Cô thiếu cơm ăn chắc? Cô đã vượt qua bao nhiêu nguy hiểm cùng sự áy náy và bứt rứt với Lục Già để chạy tới đây đấy. Janice nghĩ nghĩ rồi mở miệng: "Mười bữa cơm."

Được, mười thì mười. Diệp Ngang Dương tùy tiện túm lấy một cái áo khoác đứng dậy: "Từ Gia Tu còn ở chung cư không?"

Đại chiến sắp nổ ra rồi sao. . .

"Không." Janice xoắn cả lưỡi lại, nhưng cô cũng đâu có nói dối: "Sáng nay lão đại đã ra ngoài rồi."

"Còn Lục Già?" Diệp Ngang Dương nghĩ có thể tìm Lục Già trước cũng được. Cậu ta muốn nói cho Lục Già biết, Từ Gia Tu đã dùng thủ đoạn thấp hèn gì để chia rẽ cậu ta và cô.

Lục Già đương nhiên cũng đã đi ra ngoài! Janice không đành lòng trả lời: "Tiểu Diệp tổng, hôm nay là cuối tuần mà, hai người bọn họ tất nhiên là ra ngoài hẹn hò rồi. Chẳng lẽ cậu không biết hiện giờ lão đại và bảo bối là một cặp hay sao?"

Diệp Ngang Dương: ". . ."

Mẹ Diệp mang dưa nhập khẩu đã cắt thật đẹp mắt lên trên lầu, lúc bước vào phòng thì phát hiện ra có gì đó không đúng. Diệp Ngang Dương vừa nhìn thấy mẹ Diệp thì đột nhiên cảm thấy đặc biệt tủi thân, nhưng vẫn cố gắng chịu đựng không bùng nổ.

Mẹ Diệp dịu dàng hỏi: "Janice, làm sao vậy?"

Đáp lại chỉ có tiếng thở dài.

"Dương Dương, làm sao vậy?" Mẹ Diệp lại quay sang hỏi con trai mình.

Không có gì, Diệp Ngang Dương nghiến răng nghiến lợi rặn ra một cái tên: "Từ bại hoại!"

Tiểu Tu? Từ bại hoại là biệt danh mà Dương Dương thường gọi tiểu Tu, mẹ Diệp nhạy cảm nhận ra có thể giữa hai đứa nhỏ xảy ra mâu thuẫn gì, lập tức cười giảng hòa: "Có phải lại cãi nhau với tiểu Tu hay không, nói cho mẹ nghe xem nào."

Đâu chỉ là cãi nhau thông thường! Diệp Ngang Dương lại khổ sở, lại phẫn nộ, mà trên hết là cảm giác uất ức vì bị bạn thân phản bội lại dâng lên. Cậu ta tức tối buột miệng nói: "Từ Gia Tu dùng thủ đoạn hại người, làm con gái và con trai của con không được sinh ra đời."

Cái gì. . . ! Khay hoa quả trong tay mẹ Diệp suýt chút nữa thì úp mặt xuống đất, may mà Janice nhanh tay nhanh mắt đỡ lại được, dưa nhập khẩu rất đắt đó nha!

Nghe Diệp Ngang Dương nói, mẹ Diệp nghĩ ngay đến chuyện, liệu có phải trong lúc tiểu Tu và Dương Dương chơi đùa, tiểu Tu không cẩn thận làm “gốc rễ” của Dương Dương bị thương hay không? Mẹ Diệp nhất thời lòng nóng như lửa đốt, không quan tâm đến việc Janice vẫn còn ở trong phòng, trực tiếp hỏi thẳng: "Chỗ đó bị thương hả con?"

"#¥%. . . & "

‘Chỗ đó’.... Diệp Ngang Dương mới đầu còn mờ mịt, sau đó thì rống lên: "Mẹ!"

Janice ngồi một bên đang cắn dở miếng dưa, chưa kịp nuốt xuống đã phải phun ra. Cô không biết cái gì hết, không biết cái gì hết....

——

Lục Già và Từ Gia Tu đi đến thắng cảnh trấn Tây Tầm của vùng sông nước Giang Nam. Sáng sớm tinh mơ, hai người đã bắt đầu xuất phát, đi qua đường cao tốc của thành phố Đông Châu, tới nơi đã là 11 giờ trưa. Lần này đi xa hoàn toàn là do hứng thú bộc phát nhất thời, không hề có chuẩn bị trước, giữa đường còn tranh thủ ghé vào khu phục vụ của cao tốc để đổ đầy xăng. Trong lúc chờ đợi, Lục Già đi qua cửa hàng tiện lợi trong khu phục vụ mua mấy xâu thịt viên Quan Đông. Cô ăn vài miếng, lại đút cho Từ Gia Tu vài miếng. Từ Gia Tu hài lòng để cô đút thịt viên cho mình, vẻ mặt thoải mái vui vẻ, sau đó đột nhiên nhớ tới cái gì liền nói: "Ông bà ngoại của anh là người Tây Tầm, anh cũng coi như là một nửa người Tây Tầm đấy. Đợi lát nữa anh dẫn em đi thăm ông bà."

Thịt viên trong miệng Lục Già suýt thì rơi ra ngoài. Chuyện quan trọng như vậy sao lại không nói sớm? Tối hôm qua cô và anh tán gẫu, cô vô tình nhìn thấy ảnh đi du lịch Tây Tầm của bạn học mới đăng lên, liền quay sang nói với Từ Gia Tu: "Tây Tầm đẹp quá nhỉ?"

"Ừ, đẹp lắm, ngày mai chúng ta tới đó đi."

. . .

Chỉ nói là đi tới đó thôi, từ đầu đến cuối Từ Gia Tu không hề để lộ ra nửa chữ rằng ông bà ngoại anh là người Tây Tầm. Lục Già có một loại cảm giác bị lừa gạt, nhai nhai thịt viên trong miệng không nói gì. Từ Gia Tu vươn tay nắm lấy bả vai cô: "Chẳng lẽ đối với nơi anh sống hồi nhỏ em không có một chút tò mò nào sao?"

Lục Già: ". . ."

Trên đường đi, Lục Già biết được không ít chuyện. Bà ngoại của Từ Gia Tu không phải là người Tây Tầm gốc, mà là một đại tiểu thư ở trên thành phố. Trong khoảng thời gian rối ren của thời Dân quốc, bà gả cho ông ngoại của Từ Gia Tu. Ông ngoại họ Ngải, nhà họ Ngải ở Tây Tầm có thể coi là một danh môn vọng tộc. Gia tộc lớn này trải qua bao nhiêu đau khổ hoạn nạn vẫn đứng vững, sừng sững không đổ trong suốt thời kỳ đầy bão gió của quá trình chuyển giao chế độ.

Hiện giờ, ông ngoại của Từ Gia Tu đã qua đời, nhưng bà ngoại vẫn còn rất khỏe mạnh. Hai ngôi nhà cũ của nhà họ Ngải đã quyên góp cho Chính phủ trở thành nơi tham quan trọng điểm của khách du lịch khi đến trấn Tây Tầm. Người nhà họ Ngải hiện nay ở trong một biệt viện mới được tân trang lại, nhưng vẫn có thể nhìn thấy bóng dáng nét kiến trúc cổ của Tây Tầm khi xưa.

Tranh thủ lúc còn chưa đến nhà họ Ngải, Lục Già quay sang hỏi bạn trai: "Từ Gia Tu, anh nói từ nhỏ cho đến khi năm tuổi anh đều sống ở đây, vậy chắc anh có nhiều bạn lắm nhỉ?" Ví dụ như thanh mai trúc mã linh tinh gì đó.

"Không có, trước kia anh không chơi nhiều với các bạn cùng lứa." Từ Gia Tu trả lời, cũng chẳng giấu giếm chuyện nhân duyên hồi nhỏ của mình không được tốt cho lắm.

"Vì. . . sao?"

Từ Gia Tu xoa xoa đầu bạn gái, nói cho cô nghe: "Bà ngoại của anh có hơi nghiêm khắc, so với những người bình thường thì có nhiều quy củ hơn."

‘So với những người bình thường’ là khái niệm gì vậy? Lục Già ngẩng đầu nhìn Từ Gia Tu, tâm tình thật vất vả mới bình tĩnh lại được bây giờ lại nổi sóng: "Nhỡ bà ngoại không thích em thì sao?"

Hửm? Từ Gia Tu nghiêm túc nhìn lại bạn gái, khóe mắt cong lên mang theo ý cười nhàn nhạt: "Em cũng đã gọi là bà ngoại rồi, sao bà lại không thích em được cơ chứ?"

Ặc, cái này. . . chỉ là cô cảm thấy nói "bà ngoại của anh" hơi dài dòng mà thôi. Khuôn mặt Lục Già hơi hồng hồng, cô lấy di động ra nhắn tin cho lão Lục, báo cho ông biết hiện tại cô đang ở Tây Tầm. Lão Lục không biết Tây Tầm ra sao, nhưng đối với rượu Tây Tầm lâu năm thì vô cùng hiểu biết: "Đừng quên mang về cho ba mấy bình rượu đấy."

Dạ, sau đó Lục Già vẫn không dám nói cho lão Lục biết cô lại bị Từ Gia Tu lừa gạt đến gặp trưởng bối trong nhà.

Bữa trưa đương nhiên là ăn ở nhà họ Ngải, Lục Già cũng gặp được bà ngoại của Từ Gia Tu. Lần đầu tiên cô được gặp một vị trưởng bối vừa đẹp lão lại có tinh thần như vậy: Tóc đã bạc trắng nhưng sợi tóc khỏe mạnh trơn bóng, được búi gọn gàng; bà mặc một bộ vân sam chỉnh tề, không hề có một nếp nhăn nhỏ; cổ tay đeo một chiếc vòng ngọc màu lục bích.

Bà ngoại nói chuyện vô cùng hào sảng có lực, lấy khẩu khí của một trưởng bối hỏi Lục Già một số vấn đề. Lục Già không dám nói nhiều thêm một câu, cũng không dám nói ít đi một từ. Tóm lại, bà ngoại hỏi cái gì cô đáp cái đó, tận lực lễ phép trả lời thỏa đáng.

Thái độ của bà ngoại đối với cô cũng không quá nhiệt tình, chỉ sắp xếp chu đáo đâu ra đấy. Trong lúc Lục Già hoài nghi liệu có phải bà ngoại không vừa lòng với mình hay không thì bà ngoại đột nhiên hỏi: "Hai đứa tính khi nào thì kết hôn?"

Kết hôn? Vấn đề này Lục Già không trả lời được, đầu óc trong nháy mắt trống rỗng.

Từ Gia Tu chậm rãi mở miệng: "Nếu có thể thì cháu sẽ nỗ lực để bà ngoại được uống trà của cháu dâu trong năm nay."

Năm nay? Bây giờ đã sắp hết nửa năm rồi. . . Lục Già lẳng lặng nhìn chằm chằm vào mấy lá trà xanh còn sót lại trong chén. Lại còn cái gì mà ‘nếu có thể thì sẽ nỗ lực’?

Sau chuyến thăm quan Tây Tầm vội vàng này, Lục Già nắm được tương đối nhiều về tình hình gia đình của Từ Gia Tu. Về bên đằng ngoại, Từ Gia Tu còn có ba người cậu nữa, mẹ của anh là con gái duy nhất của nhà họ Ngải, từ bé đã được cưng chiều vô cùng. Vậy nên lúc mẹ Từ muốn gả đến Đông Châu đã khiến cho cả nhà được một phen rối ren, mẹ Từ ngoài mềm trong cứng chỉ nói đúng một câu để phản bác: "Chẳng phải lúc trước mẹ cũng gả cho ba rồi mới tới Tây Tầm sao?"

"Sau khi mẹ sinh anh ra, bà ngoại còn dỗi nhất định không chịu đến thăm. Sau đó ba muốn ra nước ngoài học thêm về kỹ thuật mấy năm, mẹ anh là người nhà có thể đi theo, về phần anh. . ." Từ Gia Tu dừng một chút: "Bà ngoại chủ động yêu cầu mang anh về nuôi, thẳng đến lúc năm tuổi mới quay lại Đông Châu."

Khi đó bà ngoại cũng đã lớn tuổi rồi nhỉ. Lục Già có chút thắc mắc.

"Người thực sự chăm lo cho việc ăn mặc, đi lại của anh là dì Trương, bà ngoại chủ yếu làm giám sát, ông ngoại dạy anh đọc sách viết chữ." Từ Gia Tu nói, giọng điệu ôn hòa, trong đó còn ẩn chứa một chút cảm xúc rất nhỏ.

Lục Già có thể tưởng tượng ra được thời thơ ấu của Từ Gia Tu, không có quá nhiều bạn chơi cùng, trưởng thành trong một đại gia đình có nề nếp quy củ, nhưng lại không hề thiếu thốn tình thương."Vậy dì Trương đâu anh?" Lục Già hỏi.

Từ Gia Tu cầm lấy tay cô: "Dì bị bệnh mất mấy năm trước rồi."

"À." Lục Già tiếc nuối gật gật đầu.

Khóe miệng Từ Gia Tu khẽ cong lên, thuận miệng hỏi: "Lúc anh còn nhỏ hẳn có thể coi là ‘lưu thủ nhi đồng’ ấy nhỉ?"

(*) Lưu thủ nhi đồng: là những bạn nhỏ có cha hoặc mẹ hoặc cả hai xuất ngoại làm việc, còn mình ở lại sống tại nông thôn.

Lục Già ôm lấy thắt lưng Từ Gia Tu, thời thơ ấu của cô không giống với anh, cô vẫn luôn hoạt bát trong một cuộc sống vui vẻ đủ các sắc màu, chỉ tới khi đến năm mười tuổi —— Lục Già không muốn nghĩ đến chuyện không vui nữa.

Mối quan hệ giữa cô và Từ Gia Tu hẳn là có thể tiếp tục thuận lợi phát triển đi. Nếu tình cảm mà cũng có thể mua bảo hiểm thì quá tốt rồi. . .

Trong ba người cậu của Từ Gia Tu thì cậu út đã xuất ngoại, định cư luôn ở nước Pháp lãng mạn. Trong nhà còn cậu cả và cậu hai, cả hai người đều là nhà kinh doanh nổi danh ở trấn Tây Tầm. Buổi tối mọi người cùng nhau ăn cơm, Lục Già uống không ít rượu Tây Tầm lâu năm, quả nhiên là rượu ngon, khó trách lão Lục vẫn luôn nhớ tới nó.

Lục Già có nghĩ đến việc ngày mai phải đi làm, nhưng nhìn lại thì thấy ông chủ cũng đang ngồi đây đấy thôi, cô mặc kệ.

Sau khi ăn xong đã hơn 8 giờ tối, hai cậu quyết không đồng ý để cháu trai về Đông Châu lúc đêm hôm thế này. Hai mợ cũng rất nhanh dọn dẹp, sửa sang lại hai gian phòng khách. Dù không ở lại chơi vài ngày được thì cũng phải ngủ ở đây một đêm. Từ Gia Tu không nỡ từ chối, và đương nhiên Lục Già cũng ngủ lại tại nhà họ Ngải.

Buổi tối, Từ Gia Tu dẫn cô đi bộ đến cây cầu nhỏ để ngắm cảnh đêm. Con đường lát đá, đèn lồng đỏ cổ xưa treo giữa ngã tư đường, khách du lịch nhốn nháo ồn ào, trong cửa hàng có rất nhiều đồ lưu niệm bắt mắt, Lục Già tiện tay chọn vài món. Từ Gia Tu thanh toán tiền cho cô, cô cũng không từ chối, tiền lẻ ấy mà.

Sau khi quay về nhà họ Ngải, Lục Già mới thấy di động có mấy tin nhắn mới của Janice gửi đến: "Bảo bối, mấy giờ cô về thế?"

Ngại quá, cô quên mất tiêu.

Janice thật bất đắc dĩ, tự mình gây họa nên không thể không quản. Cô nấu mì ăn liền phục vụ vị ‘đại gia’ quyết cắm cọc tại chung cư không chịu đi: "Tiểu Diệp tổng, lại đây, ăn chút gì đó đi. Ăn no thì mới có sức chiến đấu chứ, đúng không?"

. . .

Lục Già gọi điện thoại cho Janice, giải thích qua loa vài câu, lúc gần tắt máy lại nhớ ra một việc: "Ngày mai nhớ giúp tôi quẹt thẻ đấy nhé."

"Được, không thành vấn đề." Janice nhịn xuống tiếng thở dài, không dám nói cho Lục Già biết Diệp Ngang Dương vẫn còn ngồi ở đây chờ cô về, tiện thể còn chờ cả lão đại để tính sổ!

Janice tắt điện thoại, nhìn về phía Diệp Ngang Dương đã ăn xong bát mì, haizzz, tóm lại thì chỉ có trái tim cô là tan nát thôi.

——

Ngày mai nhớ quẹt thẻ giúp tôi.....

“Ha ha”. Người nào đó bật cười.

Lục Già đặt di động xuống, cười nói: "Hiện tại nhân viên có trách nhiệm giống như em không nhiều đâu nhé."

"Ừm, chính xác." Mắt nhìn người của anh rất chuẩn mà, Từ Gia Tu mỉm cười tán thành.

Vừa rồi đi bộ khá lâu, Lục Già rửa mặt xong liền đi lấy nước nóng để ngâm chân. Lần này ra ngoài chơi cô chẳng còn giữ ý gì nữa, trực tiếp ngâm chân ở trước mặt Từ Gia Tu. Cũng chẳng trách cô được, từ lúc về cho đến bây giờ, Từ Gia Tu vẫn một mực đứng ở trong phòng cô không chịu đi.

Lục Già có đôi bàn chân rất đẹp, cô tương đối cao nhưng bàn chân lại không lớn, đi giày chuẩn size 37. Mấu chốt là dáng chân hết sức vừa mắt, đường cong lưu loát uyển chuyển, có thể đi giày mũi nhọn rất thoải mái, các đồng nghiệp nữ trước kia vẫn luôn hâm mộ không thôi.

Lúc này, bàn chân trắng ngần của Lục Già nằm trong chậu nước, được bao quanh bởi nước ấm tỏa khói nhè nhẹ. Từ Gia Tu quét mắt qua, cảm thấy thân thể có hơi khô nóng. Bên ngoài bóng đêm mờ mịt, thỉnh thoảng có tiếng gió gào thét cuộn qua sân nhà. Đột nhiên ánh sáng lóe lên, ngay sau đó là tiếng sấm dội vang trời, gió nổi lớn đẩy ngã mấy cây hoa nhỏ trong bồn hoa. Sau đó, mưa trực tiếp đổ xuống, càng lúc càng nặng hạt. Nước mưa rơi trên mái ngói lộp bộp nghe như tiếng hạt châu rơi xuống khay ngọc.

Trái ngược với bên ngoài, bên trong phòng vừa an tĩnh lại vừa thoải mái. Lục Già đã ngâm chân xong, nhưng mà, Từ Gia Tu vẫn chưa chịu quay về phòng mình ngủ sao? Đúng lúc này, Từ Gia Tu mở miệng trước, quan tâm hỏi han: "Bên ngoài mưa to gió lớn thế này, em ngủ một mình có sợ không?"

Ặc, đúng là có hơi sợ. Lục Già lắc đầu, ra vẻ bình tĩnh. Nếu người nào đó còn tiếp tục ở lại đây thì cô còn thấy sợ hơn ấy chứ.

Không sợ sao? Tiếng gió ào ào lướt qua, dễ lại có sét nữa đấy. Từ Gia Tu đứng lên mở cửa, dừng một chút rồi dứt khoát quay người: "Thôi anh ở đây với em vậy."

Cô ngất! Từ Gia Tu đóng cửa lại, sau đó nói: "Đột nhiên anh nhớ ra một chuyện xưa được nghe hồi nhỏ. . ."

Đêm đã khuya, Lục Già bịt chặt tai, trốn vào trong chăn: "Từ Gia Tu, anh đừng có nói!"

Từ Gia Tu cười rộ lên, tắt đèn phòng ngủ, hai người cùng nằm trên một cái giường. Anh gỡ hai tay đang bịt tai của Lục Già ra, tiếng nói trong màn đêm trong trẻo rõ ràng, dù có kể chuyện xưa về ma quỷ gì đó nghe vẫn thật êm tai.

". . ."

Lục Già hận chết Từ Gia Tu, ai bảo anh làm cô sợ như vậy. Kỳ thực chuyện cũng chả có gì, nhưng cách Từ Gia Tu nói lại rất có nhịp điệu, biết nắm biết thả để gây hồi hộp. . .

Lục Già tiếp tục trốn ở trong chăn, Từ Gia Tu xốc chăn lên lôi cô ra. Lục Già đành phải ôm lấy bạn trai, dán tai vào lồng ngực Từ Gia Tu tiếp tục nghe kể chuyện xưa. Dường như cũng không còn sợ nữa, sau đó thì sao?

Từ Gia Tu kể hết chuyện xưa cho cô nghe, kết thúc ngoài dự đoán, vừa ấm áp lại cảm động. Cuối cùng Lục Già không biết mình đã ngủ từ bao giờ, đến hôm sau tỉnh dậy, đã thấy Từ Gia Tu về phòng ngủ của anh rồi.

——

Thời điểm Lục Già tới Ốc Á làm việc đã là buổi chiều. Đối với hành vi trốn việc của cô, Tiểu Đạt chỉ nói: "Lục Già, vận khí của cô thật tốt, buổi sáng cô không đi làm, Từ tổng cũng không có ở đây luôn."

Lục Già: ". . ." Vận khí của cô đúng là rất tốt!

Đúng lúc này, bên ngoài đột nhiên truyền đến giọng nói hoảng loạn, gần như là khẩn cầu của Janice: "Tiểu Diệp tổng, bình tĩnh, hít sâu hít sâu!"

Đã xảy ra chuyện gì vậy? Lục Già và Tiểu Đạt cùng vội vàng chạy ra ngoài. Diệp Ngang Dương đang đi lên lầu, còn Janice đuổi theo sát phía sau, ra sức ngăn cản cậu ta. Diệp Ngang Dương quay đầu lại, nhìn thẳng về phía Lục Già, trong ánh mắt chứa đựng tất cả ưu thương, phẫn hận, không cam lòng, còn có cả điên cuồng . . .

Lục Già chẳng hiểu gì, Diệp Ngang Dương đang làm cái gì thế không biết. Janice vừa nhìn thấy cô thì chạy ngay xuống, không chặn đường Diệp Ngang Dương nữa, Lục Già dùng khẩu hình miệng hỏi Janice: "Tiểu Diệp tổng làm sao vậy?"

Nói như thế nào đây, một người đàn ông đang tức sùi bọt mép vì hồng nhan à? Janice bước tới vỗ vỗ bả vai Lục Già: "Bảo bối, đợi lát nữa cô sẽ biết thôi."

Biết cái gì?

Đúng lúc này, trên lầu truyền đến một tiếng động lớn.

"Bốp —— "

Tiếng gì thế? Hình như là tiếng động phát ra từ văn phòng tổng giám đốc. . .

Lục Già và Janice hai mặt nhìn nhau, lập tức chạy lên lầu.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 82 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: trang trảnh, Yến My và 714 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (HOÀN)

1 ... 183, 184, 185

[Cổ đại] Yêu nghiệt khuynh thành Minh vương độc sủng - Thụy Tiếu Trụ

1 ... 47, 48, 49

3 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

4 • [Cổ đại - Huyền huyễn] Sư phụ Ma Quân đồ đệ Thượng Thần - Tô Nhị Khuyết

1 ... 26, 27, 28

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 155, 156, 157

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

[Hiện đại] Hoa hồng nhỏ của anh - Song Du

1 ... 17, 18, 19

[Xuyên không] Chuyên tâm độc sủng mùa xuân của hạ đường thê - Vũ Sơ Tình

1 ... 35, 36, 37

9 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C957

1 ... 136, 137, 138

10 • [Xuyên không - Huyễn huyễn] Ma phi khuynh thế độc sủng nàng - Dạ Ngữ Phàm

1 ... 37, 38, 39

11 • [Hiện đại] Anh nghĩ anh sẽ không thích em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 40, 41, 42

12 • [Hiện đại] Nhốt yêu - Sắc

1 ... 13, 14, 15

13 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 1)

1 ... 176, 177, 178

14 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C71]

1 ... 27, 28, 29

15 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 20, 21, 22

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

17 • [Hiện đại - Võng du] Cô dâu Hoa Yêu - Mặc Thanh Thành

1 ... 24, 25, 26

18 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 2)

1 ... 186, 187, 188

19 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 52, 53, 54

20 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110



Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 273 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> y229917
Gwendolynn: ồ, cảm ơn mn
heocon13: rank đó dừng đăng thì vẫn còn nguyên thôi, chỉ là nếu đăng tiếp thêm đến một số lượng post nhất định thì sẽ được chuyển sang rank khác
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 360 điểm để mua Cặp đôi cherry
Gwendolynn: 1 ngày post bao nhiêu bài mới giữ đc rank vậy b?
Công Tử Tuyết: không nhé
Gwendolynn: ai cho mình hỏi với, cái rank thành viên năng nổ hay thành viên nổi bật ấy có phải rank mãi mãi ko? Dừng đăng bài có bị mất không nhỉ?
Shop - Đấu giá: Thải Nhi vừa đặt giá 251 điểm để mua Korean Prince
TranGemy: [Hiện đại] Quấn hôn: Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch chương 261, truyện cập nhật chương mới 4 - 7 chương/tuần.
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem gấu con
Shop - Đấu giá: Gwendolynn vừa đặt giá 925 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 535 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Bé Mascot hồng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Vịt Daisy
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 250 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 508 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 880 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 482 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 837 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 796 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
mymy0191: g9 cả nhà.:D
Xích Liên Nhi: alo
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 757 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 248 điểm để mua Bộ đồ Bikini sọc tím
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 720 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 548 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 593 điểm để mua Búp bê cầu mưa

DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.