Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 214 bài ] 

Con đường sủng thê - Tiếu Giai Nhân

 
Có bài mới 20.12.2015, 11:46
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Linh Quy Bang Cầm Thú
Chiến Thần Linh Quy Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.10.2015, 09:28
Bài viết: 382
Được thanks: 3384 lần
Điểm: 30.04
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Con đường sủng thê - Tiếu Giai Nhân - Điểm: 55
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 42.2

Editor: Windchime
Nguồn: https://diendanlequydon.com/

Nàng im lặng ngủ, mặt cười đỏ bừng , tay nhỏ bướng bỉnh lộ ra ngoài ổ chăn, năm ngón tay nhỏ và dài, sơn móng tay đã bị nàng tẩy đi, lộ ra móng tay sạch sẽ hồng hào, khiến người ta yêu thích. Triệu Trầm nhịn không được muốn cầm tay nàng, gần chạm tới thì hắn bỗng rụt về, tay hắn vẫn còn lạnh sẽ khiến nàng khó chịu.

Thu hồi tay, Triệu Trầm tựa vào giường, lặng lẽ cởi giày, sau đó nhẹ nhàng lấy một cái gối đầu khác đặt xuống, nhẹ nhàng nằm xuống bên cạnh A Kết. Lòng bàn chân có chút lạnh, hắn thật cẩn thận tìm ổ chăn, chiếm chút chỗ, cố gắng không đụng đến nàng. Tư thế đầy thư thái, Triệu Trầm lặng lẽ nhìn thê tử ngủ say, suy nghĩ xa dần.

Làm thế nào để nói cho nàng đây?

Nghĩ nhiều lời nói dối, lần này rốt cuộc không có cách nào soạn được lời khác.

Kỳ thật, lúc vừa mới bắt đầu muốn thú nàng, một là bởi vì đâm lao phải theo lao, trước mặt nàng đem lời nói ra khỏi miệng thì không thể không lập gia đình. Lúc ấy tưởng đã là thiên y vô phùng(không chê vào đâu được), tất cả đều là để đối phó cha mẹ nàng, ở trước mặt nàng, chưa từng làm người tốt, lấy về nhà thành nữ nhân của hắn, vẫn không thể ngoan ngoãn theo hắn mới lạ? Đến lúc đó nói vài lời hay, nàng cũng nguyện ý cùng hắn đi rồi. Chỉ là hắn thật sự đánh giá cao  bản thân, nàng vừa khóc hắn liền không hạ được quyết tâm, nàng cười thì hắn liền nghĩ xem nói như thế nào dễ nghe rồi nói với nàng như thế nào, da mặt là cái gì, vừa mới bắt đầu còn có thể ngượng ngùng, nhưng vừa nhìn thấy nàng cười, lập tức không cần .

Đối với người đang ngủ say, Triệu Trầm cười khổ, hắn từng không hiểu vì sao phụ thân lại cố chấp với mẫu thân như thế, đến khi gặp nàng, hắn mới hiểu được.

Không có lý do gì mà nàng có thể làm cho hắn biến thành một người khác.

Trong lúc hắn thất thần, mi mắt A Kết run rẩy, trong lòng Triệu Trầm giật mình nàng đã mở mắt. Thấy nam nhân đã trở lại, A Kết không nhịn được cười, định ngồi dậy, "Chàng trở về khi nào vậy ?"

Triệu Trầm đè nàng lại không cho nàng động, thuận thế đụng đến nàng, ôm cả người lẫn chăn vào trong lòng, "Vừa trở về không lâu, sao nàng tỉnh sớm vậy?"

A kết chôn mặt trong lồng ngực của hắn ngáp, xong mới quay sang phía hắn, nàng nhìn khuôn mặt tuấn tú của hắn, nở nụ cười, "lúc hơi thở chàng thổi tới trên mặt thiếp, thiếp liền tỉnh." Nói xong từ trong ổ chăn vươn cánh tay đi sờ tay hắn, có chút lạnh, nhân tiện nói: "Thiếp lùi vào, chàng tiến vào nằm một lát đi, bên trong rất ấm."

"Cùng nhau nằm đi." Triệu Trầm để nàng lùi vào, bắt đầu cởi áo ngoài. Nếu không phải trên người lạnh, hắn đã ôm nàng cùng ngủ rồi, hiện tại đành đợi một lát để trên người ấm chút, cởi xong áo ngoài hắn lập tức xốc chăn lên chui vào, ôm chặt lấy nàng, cố ý chạm mặt nàng, "Lạnh hay không lạnh?"

Nàng ngủ nên khuôn mặt nhỏ nhắn nóng hầm hập chạm vào mặt của hắn đương nhiên lạnh.

A Kết lại đau lòng. Thành thân hơn một tháng, nàng đối với Triệu Trầm vô lại và không đứng đắn đã hiểu được, giống hôm nay nàng ngủ bị hắn gặp được, nếu hắn không phải sợ làm nàng lạnh, vừa vào cửa sẽ lên đến đây, làm sao có thể đàng hoàng đứng bên cạnh nhìn?

Hắn cho nàng ba vạn lượng ngân phiếu cũng không bằng việc săn sóc kĩ lưỡng làm cho nàng ấm lòng hơn nhiều.

Có đôi khi A Kết nghĩ không ra, vì sao trước và sau khi thành thân Triệu Trầm lại có thay đổi lớn như vậy?

Không để ý tới hắn ồn ào, A Kết do dự một lát, chậm rãi kéo hai tay của nam nhân ôm vào trong ngực, thay hắn làm ấm tay. Hắn đối xử với nàng tốt, nàng cũng đối xử tốt với hắn như vậy, phu thê phu thê, là thế này phải không?

Triệu Trầm lặng đi một chút, cúi đầu nhìn nàng, mặt nàng hồng hồng, xấu hổ.

Đổi lại ngày khác, Triệu Trầm có khả năng sẽ nắm lấy địa lợi nhân hòa lặng lẽ dịch tay lên trên, hôm nay lại không nhàn hạ thoải mái, chỉ hận không thể sa vào sự dịu dàng như nước của nàng, vĩnh viễn chìm đắm trong sự ấm áp đó, không cần rời đi.

"A Kết, nàng đối xửa với ta thật tốt." Không muốn nàng bị cảm lạnh, Triệu Trầm thu tay, một lần nữa đem ôm nàng vào trong lòng, ngửi mùi hương trên tóc nàng.

A Kết ở trong ngực của hắn dịu dàng cười, không nói gì.

Trong phòng im lặng, nam nhân cũng không có náo loạn, cứ như vậy ôm nhau, giống như lúc sắp ngủ hoặc vừa mới tỉnh ngủ còn mơ màng, A Kết thực sự luyến tiếc. Nhưng mà đã đến thời gian nàng cần đến chỗ Ninh thị, hiện tại Triệu Trầm trở về thì nàng không đi, Ninh thị sẽ nghĩ như thế nào đây?

"Chàng nghỉ ngơi đi, thiếp đi chỗ nương trò chuyện." A Kết từ trong ngực của hắn ngẩng đầu, cùng hắn thương lượng.

Triệu Trầm hôn lên trán nàng, vẫn ôm nàng như cũ: "Không cần đi, giờ tuyết đang rơi, nương sợ nàng cảm lạnh, cho chúng ta ăn cơm chiều cùng nhau, ngày mai đi theo nàng ngắm tuyết."

"Tuyết rơi sao?" A Kết kinh ngạc hỏi.

Mắt nàng sáng ngời, chứa đầy kinh hỉ(kinh ngạc+vui mừng), Triệu Trầm lại hôn lên mắt của nàng,"Ngồi dậy ngắm tuyết được không?"

A Kết gật gật đầu.

Triệu Trầm liền ngồi dậy vén rèm cửa sổ, lại ôm thê tử, cho nàng tựa vào trên người hắn, hắn lấy chăn đắp lên hai người. Hắn làm xong, A Kết cũng chỉ lộ cái đầu nhỏ, tựa vào trong lòng nam nhân dày rộng  giống tiểu cô nương. Triệu Trầm thích bộ dạng trẻ con này của nàng, nhịn không được lại cúi đầu hôn.

A Kết cũng không nghĩ xem tuyết rơi với tư thế như vậy, nhưng mà cảm giác thật không tệ.

Ngoài cửa sổ những cây cổ thụ đã ra hoa, có cây Bách màu xanh đậm, có cả những sân những tường cao thấp nhấp nhô, xa hơn nữa bên ngoài là núi rừng hiu quạnh khi đông đến. Tuyết không ngừng rơi, không biết qua bao lâu, những cây xanh kia biến thành  cây trắng,  tường viện cũng bị che kín, núi rừng hiu quạnh cũng biến thành một vùng trắng xóa, càng thêm buồn bã.

Hai người cứ như vậy ngồi, nghe tiếng tuyết rơi bên ngoài.

Có lẽ là do nam nhân rất ấm, hoặc là do trong phòng rất im lặng , A Kết bất tri bất giác lại cảm thấy buồn ngủ, mí mắt dần dần khép lại.

"A Kết, muốn ngủ sao?" Triệu Trầm thu hồi tầm mắt từ bên ngoài, nhìn thấy dáng vẻ này của nàng, không khỏi cười hôn lên chóp mũi nàng.

A Kết giữ vững tinh thần, lắc đầu, đã gần đến lúc ăn cơm chiều, không thể ngủ a.

Triệu Trầm tựa cằm vào đỉnh đầu nàng, ôm chặt nàng: "Ta kể cho nàng chuyện xưa, buổi sáng đi trong thành mới nghe người ta đề cập ."

A Kết gật đầu, bình thường nhàn rỗi không có việc gì, nàng thực thích nghe hắn nói chút hiểu biết trên thị trấn.

Trong chăn, Triệu Trầm nắm tay nàng nhẹ nhàng, thanh âm trầm thấp bình tĩnh: "Lần trước ta đã nói với nàng, trong kinh thành có rất nhiều đại quan, có người đọc sách thi đậu tiến sĩ làm quan đi bước một thăng lên, còn lại là thừa kế huân quý(công lao hoặc địa vị cao quý) , như quốc công Hầu gia Bá gia linh tinh. Trong đó có Duyên Bình Hầu phủ, tổ tiên là khai quốc công thần, luận công phong hầu, từ đó truyền xuống theo thế hệ, Hầu gia sinh nhi tử, nhi tử kia chính là thế tử, chờ đợi phụ thân chết, thế tử liền trở thành Hầu gia, con hắn thành tân thế tử. . . . . ."

"Nghe nói vị Duyên Bình Hầu hiện tại từ khi sinh ra đã tuấn lãng bất phàm(khôi ngô hơn người), tìm khắp toàn bộ trong kinh thành cũng không ai hơn được, Hầu gia anh tuấn lại tiến bộ, một lòng muốn Hầu phủ đang suy tàn được Thánh Thượng một lần nữa coi trọng, được nắm thực quyền và huân quý."

A Kết nghe đến đó không rõ, ngửa đầu hỏi hắn: "Hầu gia không phải đại quan sao?"

Triệu Trầm nở nụ cười, kiên nhẫn giải thích: "Không phải quan, mà là một loại tước vị, hàng năm đều có bổng lộc, ngày lễ ngày tết hoàng thượng cũng cấp chút thưởng, nhưng có thể làm quan không, phải xem ngươi có bản lĩnh hay không.  Giống như Duyên Bình Hầu phủ lão Hầu gia, không văn không võ, chỉ giữ một hư chức lục phẩm, như vậy chính là sa sút, ngoài ra việc không đảm nhiệm chức vụ quan trọng còn khiến nhóm Hầu gia xem thường, nàng hiểu không?"

A Kết gật gật đầu: " Vậy Duyên Bình Hầu mới kia thành công không?"

"Dù sao so với lão Hầu gia cũng có tiền đồ, không tới ba mươi tuổi đã làm . . . . . . Chính ngũ phẩm Hộ bộ lang trung, chức quan không cao, nhưng cũng có thực quyền." Triệu Trầm tiếp tục giải thích, "Trong nhà hắn có một Hầu phu nhân nhã nhặn lịch sự, còn có một tiểu thế tử ham chơi bướng bỉnh. Hầu gia rất thích Hầu phu nhân, Hầu phu nhân lại bởi vì một ít ân oán năm xưa nên không chịu thiệt tình tiếp nhận Hầu gia, nhưng vì nhi tử, hai phu thê mặt ngoài cũng tương kính như tân(tôn trọng nhau như khách). Tiểu thế tử không biết, hắn chỉ cảm thấy phụ mẫu rất tốt."

"Ngay năm tiểu thế tử bảy tuổi, Hầu gia đến Phủ Quốc công Tần gia làm khách. Phủ Quốc công rất lợi hại, Quốc công gia là Binh Bộ Thượng Thư, trông coi chiến sự cả nước, cũng là Nội Các thủ phụ, hoàng đế quyết định cái gì đều nghe ý kiến của hắn trước. Quốc công gia có muội muội là hoàng hậu, được hoàng đế sủng ái, con trai của nàng là thái tử. Quốc công gia còn có hai đứa con trai, trưởng tử được phong là Trấn Bắc tướng quân, dũng mãnh thiện chiến, thứ tử là Định Tây tướng quân, hữu dũng hữu mưu, hai huynh đệ trong tay đều sở hữu hai mươi lăm vạn tướng sĩ. Nếu Tần gia tạo phản, rất có thể thành công, hoàng đế đời trước ngu ngốc dung túng ngoại thích(nhà họ ngoại) lớn mạnh, sau lại sợ bọn họ tạo phản, liền tận lực đáp ứng hết thảy yêu cầu của Tần gia."

"Trước đó ta đã nói Hầu gia có vẻ ngoài cực kỳ xuất sắc đúng không, năm ba mươi tuổi dung mạo cùng phong thái của hắn còn tốt hơn, cho nên tiểu nữ nhi của Trấn Bắc tướng quân khi gặp Hầu gia lần đầu tiên đã thích, biết hắn có thê tử cũng không nên gả đến. . . . . ."

A Kết nghĩ ngợi, sao lại có nữ nhân như vậy?

Triệu Trầm bình tĩnh nói, ". . . . . . Tiểu thế tử không biết sắp xếp  của Hầu gia, nghĩ đến mẫu thân đã chết, ở linh đường khóc ngất xỉu đi, bệnh nặng một hồi. . . . . . Hầu gia cùng Tần gia nữ nhi thành thân, tiểu thế tử kiên quyết không chịu kêu nàng là mẫu thân, ở trong lòng hắn, chỉ có một người mới xứng để hắn kêu như vậy. . . . . . Tần thị cũng sinh nhi tử, nàng muốn cho con của mình tương lai kế thừa tước vị, liền hãm hại tiểu thế tử muốn cho hắn chết. Hầu gia sau khi biết đã đánh Tần thị, uy hiếp nàng nếu hại thế tử nữa sẽ lấy mạng nhi tử của nàng. Tần thị không dám , đành phải về nhà mẹ đẻ tố cáo, Phủ Quốc công đều là người thông minh, rất nhanh đã nghĩ biện pháp làm cho hoàng thượng tước đi danh hiệu của  thế tử. . . . . . Thế tử thật sự không vui, Hầu gia không có cách nào, đem hắn đưa đến nông thôn làm như không thích hắn nữa, sau đó lại lặng lẽ đưa hắn đưa đến bên người Hầu phu nhân. . . . . ."

Nói tới đây, Triệu Trầm ngừng lại.

A Kết còn đắm chìm vào chuyện xưa, không khỏi thúc giục hắn tiếp tục.

Nàng có đôi mắt hoa đào trong suốt như nước, không nghĩ đó là chuyện của hắn. Là rất đơn thuần, hay do vẫn rất tin tưởng hắn?

Triệu Trầm cúi đầu nhìn cô nương đơn thuần thiện lương , thở dài trong lòng, cuối cùng vẫn nói ra, "A Kết, tiểu thế tử rời kinh khi chín tuổi, nơi hắn đến chính là Đăng Châu mà cụ thể là thôn Đồng Loan, mà Hầu phu nhân đã ở chỗ này chờ hắn. Tiểu thế tử đến Đồng Loan, thấy mẫu thân ngày nhớ đêm mong , nhìn trong viện đủ loại hoa lan mẫu thân thích nhất. Hắn cao hứng cực kỳ, từ đó cùng mẫu thân ở tại Đồng Loan thôn đọc sách tập võ. Hắn biết sau khi lớn lên hắn sẽ trở lại kinh thành vì mẫu thân báo thù, hắn cũng nghĩ thê tử của hắn đại khái là tiểu thư khuê các nào đó ở kinh thành, nhưng ngày đó hắn cưỡi ngựa trên đường nhỏ, gặp một cô nương mặc phấn sam quần trắng, cô nương nhìn đệ đệ dịu dàng cười, hắn nhìn thấy, nhớ kỹ, ghi vào trong lòng. . . . . ."

"A Kết, ta không phải cố ý lừa gạt nàng, lúc ban đầu quan hệ với nhà nàng không nhiều, không thể không giấu diếm thân phận, sau lại sợ nàng chê trong nhà ta phức tạp không muốn gả, không dám nói cho mọi người biết. A Kết, ta. . . . . ."

Cả người A Kết cứng ngắc, đẩy tay nam nhân ra, từ trong lòng ngực của hắn đi ra ngoài, mới xoay người nhìn hắn: "Vậy chàng vì sao không tiếp tục giấu giếm đi ?"

Triệu Trầm khẩn trương nhìn nàng, cố gắng nhìn ra nàng ngoài tức giận vẫn có thương tâm , nhưng trong mắt nàng cái gì đều không có, hắn hoảng hốt, vội vàng giải thích: "A Kết, lão hoàng đế đã chết, tân đế lên ngôi, Tần gia chỉ còn Trấn Bắc tướng quân, không thể làm mưa làm gió được, cho nên ta phải trở về tìm kiếm tiền đồ, làm chỗ dựa cho mẫu thân. A Kết nàng đừng sợ, tuy rằng chúng ta trở lại kinh thành, rồi ở lại Hầu phủ, nhưng ta sẽ bảo vệ nàng, quyết không cho nàng bị người ta ức hiếp, A Kết, nàng nguyện ý theo ta trở về không?"

A Kết nhìn người nam nhân này, chỉ cảm thấy chính mình cho tới bây giờ chưa từng hiểu hắn, có lẽ có lúc đã nhận ra nhưng lại bị hắn giả vờ dịu dàng đánh lừa, quên mất việc hắn thật ra vẫn là một người để đạt được mục đích không từ thủ đoạn. Nàng quay đầu nhìn về phía cửa sổ, nhớ lại lúc hắn ở trước mặt cha mẹ nói nói cười cười, toàn thân phát run: "Chàng sớm không nói trễ không nói, không nên thành thân lâu như vậy mới nói, không phải là cảm thấy ta đã muốn gả cho chàng, chỉ có thể đi theo chàng sao? chàng tìm mọi cách đối xử tốt với ta, không phải là vì để cho ta thích chàng, ngoan ngoãn đi theo chàng sao?"

Hắn gạt nàng, chuyện lớn như vậy cũng muốn lừa nàng và người nhà của nàng, vì để nàng cam tâm tình nguyện cùng hắn đi thậm chí có thể chịu đựng không làm gì nàng, làm cho nàng vì sự dịu dàng săn sóc của hắn mà rung động. Một quý tử nhà huân quý tâm cơ thâm trầm như vậy, nàng làm sao xứng đôi được chứ? Luôn miệng nói đối xử tốt với nàng, nhưng nếu tin tưởng bọn họ một chút cũng không giấu diếm lâu như vậy, trước thành thân hắn không dám, sau thành thân thì sao? Nàng sớm đã bị hắn lừa nên rung động, hắn không nhìn ra sao? Chính là hắn không tin nàng, không nên đến cuối cùng mới bằng lòng nói ra chân tướng, nếu hắn không tin nàng, lại dựa vào cái gì để nàng tin tưởng lời hứa này của hắn?

Đây là do hiện tại hắn thích nàng, nếu là tương lai hắn chán, chỉ sợ còn dối nàng nhiều hơn, làm cho nàng mặc dù bị từ bỏ còn có thể cảm kích "Dịu dàng săn sóc" của hắn phải không?

Chuyện xưa của hắn đáng thương nhưng không thể làm cho người ta tha thứ việc bị hắn lừa gạt.

A Kết đứng lên, nàng phải về nhà.

Nàng không nên rung động, từng yêu một lần thì cho là mình thực hiểu biết, kết quả chỉ là tự cho là đúng.

Mạnh Trọng Cảnh như thế, Triệu Trầm cũng như vậy.

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Triệu Hôi Hôi ngươi xem xem, có cái giai nhân bài đang vo nát y phục nga ~



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 22.12.2015, 14:48
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Linh Quy Bang Cầm Thú
Chiến Thần Linh Quy Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.10.2015, 09:28
Bài viết: 382
Được thanks: 3384 lần
Điểm: 30.04
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Con đường sủng thê - Tiếu Giai Nhân - Điểm: 51
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 43.1

Editor: Windchime
Nguồn: https://diendanlequydon.com/

Làm sao Triệu Trầm có thể để cho A Kết tức giận bỏ đi được?

"A Kết, nàng nghe ta giải thích!" Hắn nắm tay nàng, kéo nàng vào trong ngực, ôm chặt không chịu buông, A Kết hận hắn liên tục lừa gạt, giãy giụa, nắm chặt tay hắn, móng tay đâm vào tay hắn. Đây là lần thứ hai Triệu Trầm chịu sự đau đớn này từ nàng, lần trước giận không thể nuốt, lần này chỉ mong nó giúp nàng giải tỏa sự tức giần, vì vậy hắn cắn răng chịu đựng, "Nàng bấm đi, chỉ cần nàng không đi, ta đưa hai tay cho nàng cũng được!"

Ai muốn nghe hắn hư tình giả ý gạt người chứ?

Nước mắt dâng lên, không muốn để cho nam nhân thấy, A Kết cúi đầu, nước mắt lập tức rớt xuống, rơi trên tay hai người, tay của nàng đang nắm lấy hắn,trên mu bàn tay trắng nõn như ngọc của hắn xuất hiện mấy vết máu. Trong lòng A Kết chấn động, không tự chủ được buông lỏng tay ra, nghĩ tới những ngày này hắn đổi xử với nàng tốt là vì lừa gạt lòng của nàng, vì để cho nàng cam tâm tình nguyện đi với hắn, nghĩ đến mình ngu ngốc rơi vào kế hoạch của hắn, khi nàng đang ngượng ngùng vui mừng thì chắc hắn còn đang cười nhạo nàng ngu ngốc, những tức giận thất vọng không áp chế được nữa, hóa thành nước mắt tràn mi.

Hắn là một thiếu gia nhà giàu, đáy lòng nàng không bỏ được bất an, sợ những ngọt ngào này có bởi vì hắn chưa gặp cô nương khác đẹp hơn, tương lai gặp được sẽ có mới nới cũ. Giờ hắn biến hóa nhanh chóng thành trưởng tử Hầu phủ, phụ thân hắn trở thành huân quý của triều đình, kinh thành a, dù A Kết chưa từng đến, không biết cuộc sống của những huân quý kia, nhưng chuyện xưa của cha mẹ hắn cũng đã nói cho nàng biết, nam nhân ngày thường quá tốt cũng sẽ bị người nhớ thương.

A Kết không biết phụ thân Triệu Trầm tuấn mĩ như thế nào, theo nàng trên đời này đã không có ai xuất sắc hơn Triệu Trầm, tương lai nếu có quý nữ(con gái nhà quyền quý) muốn gả cho hắn, Triệu Trầm sẽ lựa chọn như thế nào? Phụ thân của Ninh thị cũng là đại quan, nàng đường đường là danh môn khuê tú, Hầu gia thích nàng như vậy, ban đầu dùng hết tâm tư thú về, cuối cùng cũng không thể không lui từng bước. Còn nàng đây, nàng chẳng qua là cô nương nông thôn, trừ gương mặt, thí dụ như Vân Mai bên cạnh Ninh thị cũng có rất nhiều mặt hơn nàng, ngay cả hôn sự Triệu Trầm cũng lừa gạt mình, trừ những lý do kia, là bởi vì xem thường Lâm gia sao? Hắn đối với phụ thân, mẫu thân rất kính trọng, nhưng hắn còn xem thường, nếu như phụ thân có quyền thế, sao Triệu Trầm dám giấu giếm?

Hắn nghĩ rằng nàng gả tới đây sẽ không có lựa chọn nào khác, chỉ có thể đi cùng hắn mới lừa nàng. Hắn luôn luôn làm chuyện xấu mà lại giả bộ quân tử làm cho người ta cảm kích, cho nên hắn không đụng nàng, là muốn cho nàng biết trong lòng hắn cũng có nàng, có mấy phần thật lòng. Nhưng ở chỗ phụ mẫu, nàng đã là người của hắn, hắn đoán chừng mặc dù nàng không muốn, phụ mẫu vì danh tiếng của nàng cũng sẽ để cho nàng cùng hắn đi thôi phải không?

Nhưng ngay cả chuyện thân mật nhất của phu thê cũng có thể bị hắn tính toán, nếu hắn nói thật lòng, có thể có mấy phần đây?

Chỉ mình hắn, A Kết còn không chịu nổi, càng không cần phải nói đến những người nhà của hắn.

A Kết hận Triệu Trầm.

Cho dù đêm thành thân Triệu Trầm muốn nàng rồi đắc ý ép buộc nàng đi với hắn thì còn khiến nàng dễ chịu hơn so với việc hắn tính toán. Hắn ép nàng, cùng lắm thì nàng xem như bị chó cắn một lần, xin hắn hưu thê, hai người không còn quan hệ. Nhưng bây giờ, nàng lại rung động, thích nhầm người, trước khi hắn đi còn đâm cho nàng một dao...

A Kết khóc không thành tiếng, ngay cả lời mắng hắn cũng nói không ra một chữ.

Triệu Trầm nhìn nàng khóc, khóc đến nắm chăn lên che mặt, ở trong ngực hắn không ngừng run rẩy.

Biết hiện tại hắn nói gì nàng cũng không nghe lọt, Triệu Trầm không nói lời nào, liền ôm thật chặt nàng. Lúc mới đầu nàng còn có thể giãy giụa kháng cự, từ từ cũng chỉ cố khóc, khóc đến khi trời tối. Triệu Trầm nghe phòng ngoài có người đến gần, nhìn lại trong phòng tối đen không có ánh nến, chỉ cảm thấy cả người rét run. Nếu như nàng đi, sau này khi hắn về nhà sẽ thấy chỉ còn mình hắn, vắng ngắt.

"A Kết..."

"Buông ra..."

Hai người đồng thời lên tiếng, lại đồng thời dừng lại, tiếp theo là im lặng thật lâu.

Triệu Trầm không nói lời nào, A Kết cuối cùng lau nước mắt, ngẩng đầu lên, nhìn thấy bên ngoài mái hiên hạ treo một ngọn đèn lồng, đèn lồng ở trong gió rét lay động, ánh sáng nhẹ nhàng lại trở nên thê lương. Nàng ngẩn ra một lúc, cuối cùng bình tĩnh nói: "Ngươi hỏi ta có nguyện ý đi theo ngươi đến kinh thành hay không, giờ ta sẽ nói cho ngươi biết, ta không muốn. Ngươi lừa ta nhiều lần như vậy, nhưng cuối cùng cũng không muốn ta, điều này thể hiện rõ ngươi cũng có chút quan tâm ta, nếu quan tâm, cầu xin ngươi cho ta hưu thư đi. Ta chỉ là một thôn nữ, chỉ muốn thật yên lặng sống qua ngày, ta sợ Hầu phủ, sợ sự tranh đấu trong nhà của ngươi, sợ bị người xem thường, coi như ta cố gắng đến đó, ta cũng sẽ không an tâm, nếu như ngươi thật sự quan tâm ta, để ta về nhà được không? Không có ta, ngươi sẽ gặp tiểu thư khuê các môn đăng hộ đối với ngươi..."

"Không, dù nàng hận ta cả đời, ta cũng không buông."

Triệu Trầm cắt đứt lời của nàng, quay người nàng lại, giữ lấy khuôn mặt ướt đẫm của nàng, trong không gian tối hỏi nàng: "Ta lừa nàng, lừa nàng rất nhiều lần, làm những việc cũng chỉ vì muốn thú nàng. A Kết, đừng nói đến sự chênh lệch gia đình, ta chỉ muốn hỏi nàng, một tháng này ta đối với nàng như thế nào, nàng thật nhẫn tâm không muốn đi cùng ta sao? Đừng khóc, ta biết trong lòng nàng có ta, nàng nói thật với ta, nàng rốt cuộc sợ cái gì? Ta bảo đảm với nàng, đời này ta chỉ có nàng, nàng chớ suy nghĩ lung tung được không?"

Nước mắt A Kết lần nữa tuôn rơi. Nàng có thể tin tưởng hắn lần nữa sao? Nàng cũng không biết câu nào là thật là giả, huống chi cả cuộc đời dài như vậy, thân phận của hắn lại cao như vậy, Ninh thị cũng không dám bảo đảm đứa con trai này sẽ thủy chung như một, nàng làm sao có thể tin tưởng đây?

Nàng khóc đến đáng thương, hiển nhiên bị hắn nói trúng tâm sự, Triệu Trầm đặt nàng trên đùi, cúi đầu hôn mặt nàng, hôn nước mắt của nàng. Sau khi thành hôn một tháng, hắn đã hiểu được nàng, mặt đẹp như hoa lan trong núi, đơn thuần như nai con mới ra đời. Hắn ức hiếp nàng, nàng vừa sợ vừa giận sẽ tránh hắn, hắn giữ nàng bên cạnh, không để cho nàng tránh, chỉ cần dụ dỗ nàng, nàng lập tức lại mềm lòng, đáy lòng nàngchưa bao giờ nghĩ xấu cho người khác, cũng chỉ có cô nương không trải qua sự đời hiểm ác mới có thể đơn thuần như vậy. Hắn biết nàng sợ, nàng thật sự không thích hợp với cuộc sống trong kinh thành, nhưng hắn không bỏ được nàng, không bỏ được sự dịu dàng của nàng, không thể làm gì khác hơn là giữ lấy nàng, che chở nàng, cũng dạy nàng một chút.

"A Kết, ta biết nàng sợ cái gì, sợ người ở kinh thành xem thường nàng. Nàng không cần lo lắng, ra cửa làm khách, nàng ở nhà như thế nào thì ở kinh thành cũng như thế, không cần cố gắng thay đổi gì. Kinh thành có người tốt có người xấu, thật lòng đối đãi với nàng, nàng hãy kết giao bằng hữu (bạn), còn nếu xem thường nàng, nàng cũng không cần để ý. Nàng sợ Thái phu nhân Tần thị sao, không cần sợ, ta sẽ sắp xếp tốt, đến kinh thành nàng sẽ biết."

Nước mắt A Kết dần ngừng lại, xoay mặt, nói: "Ngươi không cần nói nữa, ta sẽ không đi."

Triệu Trầm không để ý tới nàng, nói tiếp, "Ta biết, nàng sợ nhất là ta có mới nới cũ. Loại chuyện như vậy ta nói nhiều nữa cũng chỉ là lời nói suông, A Kết, nàng xem, để ta chứng minh cho nàng thấy, nàng theo ta trở lại kinh thành, cho ta một cơ hội chứng minh cho nàng thấy. Nếu như ta có nữ nhân khác, bất kể nguyên nhân gì, ta giao tính mệnh của ta cho nàng... Không, nói như vậy nàng nhất định sẽ thấy là nói suông, ta không chết nàng cũng không có cách nào khác. A Kết, chúng ta đổi cái khác, nếu như ta đụng vào người khác, nương và ta sẽ đoạn tuyệt quan hệ mẫu tử, và nàng trọn đời không thấy ta nữa, đánh cược như vậy có làm nàng hài lòng không? Ta viết cam kết với nàng, nương là người làm chứng, nàng không tin ta, nhưng nàng tin nương đúng không?"

A Kết ngơ ngẩn, Triệu Trầm từ nhỏ cùng mẫu thân sống nương tựa lẫn nhau, nếu như hắn nghiêm túc, cuộc đánh cá này so với muốn tánh mạng của hắn còn nặng hơn.

Mặc dù không thấy rõ nhưng Triệu Trầm cũng đoán được suy nghĩ A Kết, trái tim nhất thời dâng lên hi vọng, lập tức thả nàng xuống giường, hắn nhanh chóng đứng dậy bước xuống đất, "A Kết, chờ một lát, ta lập tức viết xong cam kết trên giấy trắng mực đen, một phần nàng giữ, một phần nương cầm, như vậy nàng có thể tin chứ?" Vừa nói vừa liên tục thắp sáng hai ngọn đèn, cũng không quay đầu lại, đi tới ngăn kéo lấy giấy bút.

Trong phòng đột nhiên sáng lên, A Kết đã khóc đến sưng mắt có chút không thoải mái, nhắm lại một lát mới quen. Nhìn dáng hình đứng đưa lưng về phía nàng mài mực viết chữ, miệng A kết giật giật, muốn nói cho hắn biết không cần làm bộ làm tịch, nói cho hắn biết dù như thế nào nàng cũng không muốn đi với hắn, nhưng cuối cùng vẫn không thể nào mở miệng. Trong lòng hắn có nàng, nàng biết, có nhiều buổi tối hắn hình như sắp khống chế không được, cuối cùng vẫn nhịn được, nếu như chỉ vì mặt mũi của nàng, hắn không cần thiết phải làm khó bản thân như thế. Hắn nói cho hắn một cơ hội chứng minh, thật ra thì nàng cũng muốn biết, nàng cùng nam nhân này cuối cùng có khả năng ở bên nhau cả đời...

Không gian hoàn toàn yên tĩnh, chỉ có tiếng bút viết chữ.

Triệu Trầm nhanh chóng viết xong một bản, thổi khô vết mực sau đó xoay người đi về phía A Kết, khẩn trương đem giấy đưa cho  nàng: "A Kết, nàng xem thử, ta viết một bản nữa."

A Kết cúi đầu, không nhìn hắn cũng không nhận.

Triệu Trầm đặt giấy ở trước người của nàng, trở về tiếp tục viết bản thứ hai.

Chờ hắn nhấc bút, A Kết từ từ nâng mắt, nhìn về phía tờ giấy.

Giống như những gì hắn đã nói.

A Kết kinh ngạc, nhìn, không thể tin được, lại không nỡ không tin. Nàng thích hắn a, một người có thể thích mấy lần...

"A Kết, xem xong rồi sao?" Triệu Trầm lần nữa đi tới, đứng trước giường, nhẹ giọng hỏi nàng, trong lòng bất ổn.

A Kết vẫn như cũ, cúi đầu không nói lời nào.

Triệu Trầm nhìn mi mắt nàng run run, đổi cho A Kết bản mới viết xong, không nói gì, xoay người muốn đi.

"Ngươi đi đâu vậy?" Thấy hắn chuẩn đi ra ngoài, A Kết kêu, chẳng lẽ, chẳng lẽ hắn thật sự chuẩn bị đưa cho nương sao?

Triệu Trầm đúng là định như vậy, quay đầu lại nhìn nàng, thấy mặt nàng tràn đầy sự không tin tưởng, hắn cười cười: "Lừa nàng nhiều lần như vậy, lần này cần phải làm chút gì nếu không nàng khẳng định không thể tin ta. A Kết, bản kia nàng cất đi, bản này ta đưa đến cho nương đây." Nói xong muốn đi.

A Kết kinh hãi, ngồi thẳng lên gọi hắn: "Không cho ngươi đi!"

Nhưng Triệu Trầm đã sải bước rời đi.

Thấy hắn làm thật, A Kết vội vã mang giày, xuống đất đuổi theo. Tưởng mama đang muốn đi vào hỏi xem đã xảy ra chuyện gì, thấy nàng chỉ mặc áo đơn mà muốn chạy ra bên ngoài, giữ nàng lại trên giường, "Đại cô nương muốn làm gì thế, mau mặc y phục cho tốt, Lục Vân, ngươi đi kêu người đưa nước nóng tới đây, báo với phòng bếp lập tức chuẩn bị cơm tối đưa lên, thiếu gia trở lại sẽ phải ăn cơm."

A Kết dĩ nhiên không cách nào nói với Tưởng mama chuyện này, tay mắt lanh lẹ đem giầy tờ trên giường giấu vào trong ngực, nghe theo sắp xếp của Tưởng mama, tất cả đều chuẩn bị xong, lập tức chạy sang chỗ Ninh thị, mong rằng Triệu Trầm chỉ là thuận miệng nói một chút để nàng xem. Nhưng khi vừa mới đến cửa viện của Ninh thị, đã thấy Triệu Trầm từ bên trong đi ra, không có nhận dù Vấn Mai chuẩn bị, cứ như vậy đi ra ngoài.

Bông tuyết bay tán loạn, cũng không che giấu được mắt phượng nhìn về phía nàng mỉm cười, dịu dàng như trước.

"Mama, chúng ta đi thôi." A Kết hoang mang, xoay người muốn đi.

Tiểu lưỡng khẩu(vợ chồng son) rõ ràng đang giận dỗi, Tưởng ma ma nhìn A Kết, không biết là do đi đường hay do nguyên nhân nào khác mà đỏ mặt, nhìn lại thiếu gia bước nhanh đến đây, chớp mắt một cái liền nhét cán dù vào trong tay A Kết, nghiêm trang dặn dò: "Thiếu phu nhân cầm đi, ta phải nhanh chóng về, nhanh đưa dù cho thiếu gia cầm đi!" Nói xong cũng không đợi A Kết cầm chắc, cúi thấp người ra khỏi bóng dù, bước nhanh trở về.

"Mama!" A Kết không kìm được ý muốn chạy trốn, chẳng qua là chưa đi được mấy bước thì bị người kéo lại, sau một khắc dù cũng bị người lấy đi, thắt lưng cũng bị người ôm. A Kết không muốn để cho hắn đụng vào, Triệu Trầm nhìn Xung quanh, sắc trời mờ tối chỉ có tuyết trắng, trên đường cũng không có người làm, hắn liền bỏ dù sang một bên, trực tiếp bế A Kết lên, "Trên đất tuyết dầy, ta ôm nàng về."

"Không cần, ngươi để ta xuống!" A Kết thẹn thùng muốn chết, nghiêng đầu ra bên ngoài tránh hắn.

Triệu Trầm ấn đầu nàng vào trong ngực, dùng áo choàng che kín nàng, tránh cho tuyết rơi trên mặt nàng, vừa đi vừa thấp giọng nói: "A Kết, đồ ta đã đưa cho nương, ngày mai gặp mặt, nương sẽ nói chuyện với nàng, yên tâm, nhất định là mắng ta. Hiện tại đã tốt lắm, nàng và  nương đứng cùng một phía, không cần lo lắng ta ức hiếp nàng nữa phải không?"


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 24.12.2015, 20:10
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Linh Quy Bang Cầm Thú
Chiến Thần Linh Quy Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.10.2015, 09:28
Bài viết: 382
Được thanks: 3384 lần
Điểm: 30.04
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Con đường sủng thê - Tiếu Giai Nhân - Điểm: 43
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Giáng sinh an lành nhé m.n. Quà cho m.n đây.

Chương 43.2

Editor: Windchime
Nguồn: https://diendanlequydon.com/

Hắn thật sự nói chuyện này với bà bà rồi sao?

Trên mặt A Kết nóng bừng, tiếng hắn giẫm trên tuyết đọng nhắc nhở nàng. Mới vừa rồi trên đường về không gặp người làm, nhưng hắn rõ ràng muốn ôm nàng trở về viện, nếu Tưởng mama hay Lục Vân nhìn thấy, sau này nàng còn mặt mũi gặp người khác chứ?

"Ngươi để ta xuống!" Nàng nghiến răng nghiến lợi, buồn buồn nói. Người này thật vô lại, ỷ vào mình có sức lực lớn thì ức hiếp người.

Bước chân của Triệu Trầm ngừng lại, trong lòng A Kết vui mừng, nhưng người nọ cũng không để nàng xuống, cúi đầu, cách áo choàng nói với nàng: "Nàng đồng ý không giận ta, đồng ý cùng ta trở lại kinh thành, ta liền thả nàng xuống."

Sao A Kết có thể không tức giận được chứ? Rõ ràng là hắn lừa gạt, ép cưới, hôm nay vẫn muốn dùng loại thủ đoạn vô lại để ép nàng đi cùng hắn sao?

"Ta không đi, ngươi nhanh để ta xuống!" A Kết oán hận nói, đáng tiếc vì sợ bị người khác nghe thấy, tiếng nàng rất nhỏ, một chút khí thế tức giận cũng không có, lại giống như làm nũng.

Lo lắng trong mắt Triệu Trầm đã biến mất, bông tuyết lạnh như băng rơi ở trên người cũng không xua tan được sự ấm áp của hắn. Hắn chưa từng lo lắng lúc chân tướng rõ ràng nàng sẽ ra đi bởi vì hắn sẽ không buông tha nàng, còn việc lo lắng nàng không để ý tới hắn, trước tiên cứ tùy cơ ứng biến, giờ có cơ hội dụ dỗ nàng, làm sao hắn có thể bỏ qua chứ?

Hắn ngẩng đầu lên, tiếp tục đi về phía trước, "A Kết, trước mặt chính là cửa viện chúng ta, còn khoảng trăm bước, ta hiện tại bắt đầu đếm, đếm tới một trăm nàng đồng ý cùng ta hồi kinh, ta nhất định thả nàng xuống, nếu không chờ ta vào cửa viện, nàng có đồng ý cũng đã muộn." Nói xong không để ý đến nàng, tự đếm.

A Kết gấp gáp, bất kể nàng trách mắng hay cầu xin hắn, Triệu Trầm đều không thả người. Nghe hắn đã đếm tới chín mươi, A Kết hoảng lên, muốn khóc, nhưng lại không có biện pháp, "Dừng, dừng lại!"

Triệu Trầm dừng lại như nàng mong muốn, "Nàng đồng ý sao?"

A Kết siết chặt áo hắn, trong lòng mâu thuẫn, lát sau mới nói: "Ngươi, ngươi không sợ người bên cạnh cười ngươi thú nữ nhi nhà nông sao?"

"Ta chỉ sợ nàng nghe xong mấy lời nói xấu lại buồn phiền." Triệu Trầm lập tức nói, "A Kết, ta thích nàng, nàng cũng thích ta, hai người chúng ta quan tâm đến nhau, những điều khác nàng không cần bận tâm. Thân phận địa vị, chỉ cần ta có thể đứng đến chỗ cao, tự nhiên sẽ không có người nào dám cười nàng. A Kết, nàng tin ta một lần, tin ta sẽ có ngày đứng ở chỗ cao chứ? Dám đi theo ta chứ?"

Trong trời đông tuyết phủ, hắn hỏi nàng có dám theo hắn hay không, đi đến nơi nàng chưa hề đến.

Nước mắt A Kết chảy ra, chôn đầu trong ngực hắn, nghẹn ngào: "Ta sợ chàng đi tới nửa đường thì không cần ta nữa..."

Hắn văn võ song toàn ngọc thụ lâm phong, nàng ngoài việc có một vẻ ngoài hơn người một chút thì cái gì cũng không hiểu, ngay cả Hầu gia là quan hay tước vị cũng không phân biệt được. Hắn dùng sự dịu dàng lừa nàng, để nàng đi cùng hắn, không bỏ được hắn, vì một chút hy vọng xa vời. Nhưng nàng sợ, sợ đi chưa được mấy bước hắn chê nàng, không cần nàng nữa.

Nàng khóc ra tiếng, Triệu Trầm ôm chặt nàng, cúi đầu nói: "Ta dùng hết tâm trí để thú nàng về làm thê tử, ta không muốn cái gì chứ sẽ không có chuyện không muốn nàng. A Kết, lòng ta không lớn, trừ nương ra, cũng chỉ còn một cô gái, nàng ở đó, mọc rể, ta mất nàng, sẽ chẳng biết làm gì nữa. Nàng hãy yên tâm, những điều quá đáng mà ta đã làm trước khi cưới sẽ không xảy ra nữa, sau này chỉ biết phải đối xử tốt với nàng."

A Kết không nói gì, ít nhất giờ khắc này, nàng nguyện ý tin hắn.

Triệu Trầm cười cười, tiếp tục đi về phía trước. A Kết sửng sốt một chút mới phản ứng được, vén áo choàng lên thúc giục hắn: "Chàng làm gì vậy, chàng đã nói nếu thiếp đồng ý với chàng thì sẽ để thiếp xuống!"

Triệu Trầm vừa vào của viện vừa cúi đầu nhìn nàng cười: "Trên đất tuyết dày, ta sợ nàng lạnh."

"Chàng..."

Triệu Trầm hôn trên mặt nàng thật nhanh, ngăn chặn cơn giận của nàng, "A Kết đừng nóng giận, đây không phải là ức hiếp nàng, đây là ta đau lòng vì nàng, người bên cạnh nhìn thấy sẽ hâm mộ ta đối xử tốt với nàng, sẽ không cười nàng."

A Kết hung hăng nhéo hắn, cuối cùng cũng chôn đầu trong ngực hắn, giả chết.

Triệu Trầm ôm kiều thê rạng rỡ vào phòng, cho Tưởng ma ma gọi phòng bếp lập tức đem cơm tối lên, khi vào nhà liền nhẹ nhàng đặt A Kết lên trên giường. Nghĩ đến chuyện một lát nữa sẽ có tiểu nha hoàn đi vào dọn cơm, A Kết không dám gặp người nào, nằm ở đầu giường giả bộ ngủ. Triệu Trầm cũng không làm phiền nàng, khoát áo choàng trên người nàng lên bình phong, sau đó ngồi ở trên kháng tháo giày, kêu người vào thu dọn.

Lục Vân và Thúy Ngọc cùng đi vào, ánh mắt quy củ không nhìn loạn, Lục Vân ôm hai kiện áo choàng, Thúy Ngọc xách theo giày, im lặng lui ra ngoài.

Triệu Trầm ngồi ở bên cạnh A Kết, nhẹ nhàng xoa lưng nàng, chờ tiểu nha hoàn mang cơm tối lên rồi lui ra, lập tức ôm cô nương đang giả bộ ngủ đến trên đùi, ngồi vào bàn.

Trời lạnh, phòng bếp làm sủi cảo, nhân bánh từ thịt và rau cần, còn có một chén bánh trôi mè đen.

"Đừng tức giận nữa, ăn sủi cảo nào." Triệu Trầm để đũa xuống, cúi đầu hôn cô nương đang núp trong ngực hắn không chịu gặp người khác.

A Kết không muốn để ý đến hắn, nhưng sức lực không bằng người ta, bị người ta hung hăng hôn một lúc mới buông ra. Nàng nhắm mắt lại, thở dốc, TriệuTrầm buông lỏng cổ áo, cổ họng liên tục chuyển động, cũng may hắn đã nhịn lâu như vậy nhẫn nhịn được đến lúc điểm tâm đến, tự mình ép bản thân nghĩ đến việc khác, sau khi khôi phục thì tự mình giúp A Kết ăn cơm. Một cái sủi cảo chia thành hai nửa, hắn một nửa, A Kết một nửa, lúc mới đầu A Kết không chịu để cho hắn đút, bị uy hiếp hôn mới không thể không nhắm mắt hé miệng, nhưng vẫn là bị người nọ để đũa xuống hôn một lúc.

Sau khi rửa mặt, A Kết chui vào chăn trước Triệu Trầm cũng theo đó đi vào, tắt đèn trên kháng, ôm người vào trong lòng nói chuyện.

"A Kết, mẹ nói chúng ta mồng 8 lên đường, trở lại kinh thành vào lễ mừng năm mới, chỉ còn dư sáu ngày, chúng ta ngày mai trở về nhà nàng một chuyến, ta muốn xin lỗi nhạc phụ nhạc mẫu."

Sáu ngày sao?

Mặc dù đồng ý đi cùng hắn, A Kết vẫn không ngờ sẽ lên đường sớm như vậy, không khỏi nắm chặt cánh tay hắn: "Muộn hơn một chút không được sao?" Chuyến đi này chẳng biết lúc nào mới trở lại, nàng thật sự không nỡ.

Triệu Trầm áy náy lại đau lòng hôn nàng: "A Kết, không thể thú nàng làm thê tử tại kinh thành là thiệt thòi cho nàng rồi, đã ủy khuất ngươi, lễ mừng năm mới sẽ mở tiệc chiêu đãi có các phủ khác đến tham dự nhân dịp này giới thiệu nàng với mọi người luôn để bọn họ biết nàng là thê tử của ta. Nàng đừng lo, đường đi kinh thành cũng hơn nửa tháng, trên đường ta sẽ kể cho nàng tình huống ở bên kia và một chút việc cần phải chú ý cho nàng biết, đến Hầu phủ còn có ta và nương còn có Tưởng mama giúp nàng, sẽ không xảy ra chuyện ."

A Kết lúc này làm gì có tâm trạng nghĩ đến kinh thành, trong lòng nàng bây giờ chỉ có người nhà, khóc trong ngực hắn: "Đến chuyện thành hôn chàng cũng giấu diếm, phụ mẫu thiếp chắc chắn sẽ rất tức giận, thiếp nói cho chàng biết, đừng mong chờ thiếp sẽ giúp chàng, nếu phụ thân không muốn thiếp đi, thiếp sẽ không đi."

Đây rõ ràng đang nói dỗi mà, nhưng đây vốn là sai lầm của hắn, Triệu Trầm chắc chắn sẽ không dám nói dối nữa, ôm chặt nàng, trấn an: "Đừng khóc nữa, ta lừa gạt lấy mất nữ nhi bảo bối của họ, nhạc phụ nhạc mẫu đánh ta cũng chẳng sai, ngày mai nàng đừng làm gì, toàn bộ cứ để ta lo. A Kết nàng đừng lo lắng quá, ta sẽ thương lượng tốt với nhạc phụ, nếu mọi chuyện thuận lợi, sang năm cả nhà nàng cũng sẽ chuyển đến kinh thành, như vậy nàng có thể đoàn tụ cùng họ thường xuyên hơn." Không có một chút chuẩn bị thì sao hắn dám gạt người chứ? Hơn nữa, hắn cũng không nỡ để cho thê tử xa xứ lẻ loi một mình.

"Phụ thân chuyển đến kinh thành sao?" Nước mắt A Kết nước ngừng lại, vui mừng nhưng cũng cảm thấy không tin được.

"Đúng vậy." Triệu Trầm cúi đầu nói nhỏ bên tai nàng, cuối cùng nói: "Như vậy nàng sẽ có chỗ dựa là nhạc phụ, ta có muốn ức hiếp nàng cũng không có gan, phải không?"

A Kết không để ý đến hắn, trong đầu đều là những chữ vừa nãy hắn nói, vui sướng trong lòng dần dần lấn át những bất an, khóe miệng cũng không nhịn được mà nhếch lên, bị ngón tay của nam nhân đang nhẹ nhàng sờ phát hiện.

Dỗ được nầng, Triệu Trầm cố gắng áp xuống tâm tư mới xuất hiện, xoay người, môi chạy vòng quanh tai nàng, "A Kết, ta có đối xử tốt với nàng không?"

Sau khi tranh cãi sự thân mật càng động lòng người, huống chi người này tuy rằng trước đây lừa gạt, đối với nàng thật có lòng, nghĩ tới sẽ nhanh lại có thể ở cùng chỗ với người nhà, trong lòng A Kết sự kháng cự cũng biến mất, bị hắn hôn, thân mình cũng mềm nhũn ra.

Hình như không có gì khác biệt, hô hấp của Triệu Trầm so với trước còn nhanh hơn, mọi việc đều đã được nói rõ, không còn gì để lo lắng, một tay hắn ôm lấy nàng, một tay dần dần di chuyển, muốn chạm vào nơi ngày ngày hắn đều muốn chạm đến, muốn một lần chính xác thành nam nhân, nam nhân của nàng. Chỉ là vừa mới bắt đầu, nàng đã giữ tay hắn lại, nhưng lần này Triệu Trầm không muốn lại bỏ dở nửa chừng, cứ như vậy mang theo cả tay nàng, không để nàng chống cự, tiếp tục di chuyển, càng đi càng cao.

Làm sao A Kết không biết ý định của hắn chứ?

Lúc trước còn nhẫn nại, giờ mới thuyết phục được nàng thì lập tức lộ nguyên hình, nói đến cung A Kết đến cùng vẫn còn có chút tức giận, vì vậy không muốn thỏa mãn mong ước của hắn. Trước đây hắn vì mục đích nên mới cố ý chịu đựng, hiện tại cũng nên để hắn vì mình làm sai mà mà trả giá, cũng không thể để cho mọi chuyện đều như ý hắn.

Sức lực không bằng hắn, A Kết trực tiếp dùng móng tay nhéo hắn, đến khi hắn cứng đờ mới quay đầu nói: "Chàng đừng như vậy, phụ thân chưa chắc sẽ nghe theo chàng, nếu người kiên trì muốn thiếp ở nhà, thiếp, dù sao thì đêm nay chàng đừng đụng vào thiếp!"

Nàng đã nguyện ý thì làm sao Lâm Hiền có thể không đồng ý chứ?

Triệu Trầm suy nghĩ một chút liền biết thê tử muốn phạt hắn, hắn đương nhiên không muốn dừng lại, nhưng mà dù sao cũng phải làm chút gì đó cho nàng hết giận, huống hồ ngày mai sau khi từ Lâm gia trở về nàng sẽ không còn cớ để từ chối, đến lúc đó còn không ngoan ngoãn cho hắn mới lạ.

Một ngày thôi mà, hắn đợi được!

Xuống khỏi người nàng, Triệu Trầm kéo nàng vào trong lòng, thoải mái đồng ý, nói: " Được, không chạm thì không chạm, dù sao ngày mai nàng cũng trốn không thoát."

A Kết xấu hổ không nói, chỉ là đang lúc âm thầm đắc ý thì đột nhiên phát hiện tay của mình nam nhân nắm có chiều hướng đi xuống, sắc mặt như lửa đốt. A Kết không muốn giúp hắn, dùng sức tránh, nhưng Triệu Trầm có thể nhượng bộ một lần, lần này thì một bước cũng không nhường, mặt dày nói những lời đứt quãng bên tai nàng, "A Kết, trước tiên nàng cứ kiểm tra ta đi, kiểm tra tình hình địch, đêm mai, đêm mai ta sẽ không khách khí, chúng ta chính thức giao chiến... "

Tác giả có lời muốn nói: cám ơn mobom địa lôi, yêu yêu ~

A Kết: không phải đánh giáp lá cà sao?

Triệu Hôi Hôi: ngắn sao?

A Kết: ...

Ha ha, đại gia muốn cho Triệu Hôi Hôi lập tức được như ý nguyện sao?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 214 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

2 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

3 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

4 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

6 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

12 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

13 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 127, 128, 129

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

15 • [Hiện đại] Bảy năm vẫn ngoảnh về phương Bắc - Ân Tầm (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 198, 199, 200

17 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86

18 • [Xuyên Không] Cuộc sống thần kinh của nữ cương thi ở mạt thế - Pizza nương tử

1 ... 28, 29, 30

19 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

20 • [Cổ đại - Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu

1 ... 79, 80, 81



Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Chuột Mickey 4
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Giường mèo vàng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 397 điểm để mua Gấu xanh, gấu hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 304 điểm để mua Túi xách xanh nơ hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 238 điểm để mua Bộ đồ Bikini sọc tím
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Gấu tai hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Ghế dù tắm nắng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 334 điểm để mua Trà hoa
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 240 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Giày cao gót hồng
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 343 điểm để mua Dù đỏ
Công Tử Tuyết: Re: Loài hoa nào tượng trưng cho khí chất của bạn?
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 248 điểm để mua Lúa xanh
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 394 điểm để mua Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 258 điểm để mua Máy bay hồng
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 374 điểm để mua Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Đá chanh
Shin-sama: :)
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 248 điểm để mua Đá chanh
Tuyền Uri: TỚ TUYỂN QUẢN LÍ BOX
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 304 điểm để mua Giường mộng mơ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 388 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 242 điểm để mua Cô dâu chú rể
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy Bear
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy ôm bé
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 333 điểm để mua Móc khóa cá trắng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Giường gấu hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 255 điểm để mua Cô dâu miu và chú rể cún
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún cưỡi ngựa
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 560 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.