Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 157 bài ] 

Cung khuyết - Trịnh Lương Tiêu

 
Có bài mới 22.12.2015, 22:05
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 21.11.2015, 17:38
Bài viết: 72
Được thanks: 1130 lần
Điểm: 34.86
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Cung khuyết - Trịnh Lương Tiêu - Điểm: 43
Chương 17: Lôi đình

Mẫu hậu cười tủm tỉm, "Tiền chiêu dung nói nghe xem".

Ta cũng muốn nghe xem Tiền chiêu dung nói cái gì, đây là lần đầu tiên ta nghe được Tiền chiêu dung nói ra cái nhìn của nàng.

"Theo nô tì, việc này không thể chỉ đổ cho một mình Sở tu dung", Tiễn Bảo Bảo mở miệng liền nói như vậy, tuy rằng nàng dung mạo không xinh đẹp, kém rất nhiều so với nữ nhân trong hậu cung, nhưng trước mặt người khác không kiêu ngạo cũng không siểm nịnh, "Phùng gia đệ đệ tới nơi này thăm tỷ tỷ hắn chắc cũng được một hai năm rồi. Điều này đã được cho phép từ khi còn ở vương phủ. Nói như thế nào thì Phùng gia đệ đệ cũng là người trong nhà, chúng ta đều sớm xem hắn thành thân đệ đệ bình thường nhà mình. Không nghĩ đứa nhỏ này là người ngoài".

Vừa nói, Tiễn Bảo Bảo vừa liếc mắt nhìn thoáng qua Phùng Yên Nhi, "Đây vốn là ân điển của Hoàng Thượng, không nên lấy đó làm nguyên nhân để sinh sự ở hậu cung. Đừng nói là Sở tu dung, ngay cả ta khi thấy Phùng gia đệ đệ, cũng phải tiếp đón nói chuyện. Không có đạo lý nào khi thấy đệ đệ nhà mình tựa như thấy tặc liền tránh đi. Nếu thật sự là như vậy, vừa bị người ta nói thành vô lễ, vừa cô phụ một mảnh hảo tâm của Hoàng Thượng. Tóm lại, nói chuyện hay không nói lời nào đều bị người khác lấy cớ mà sinh sự, không biết phải làm như thế nào mới là đúng?"

Nàng nói rất có đạo lý! Ngay cả A Nam cũng nâng mắt rất nhìn Tiễn Chiêu Vinh một cái. Các nàng không quen nhau, thật khó tin được nàng lại nói đỡ cho A Nam.

Tiễn Bảo Bảo còn chưa nói xong, ánh mắt nàng đảo qua Phùng Yên Nhi, "Đây vốn là hảo ý ân điển của Hoàng Thượng, lại không được người khác hiểu. Ngay từ đầu, nên hảo hảo quy ước với đệ đệ nhà mình. Hoàng Thượng cho phép đi đường phía đông, thì không nên chạy đến nơi khác. Chính mình không tuân thủ, điều này không phải rõ ràng cố ý làm cho người khác vi phạm quy củ hay sao?" Nói xong, nàng lạnh lùng nhìn chằm chằm Phùng Yên Nhi, "Nói là nói như vậy, nhưng Sở tu dung cũng có lỗi, nàng cũng đã trưởng thành lại không biết kiềm hãm chính mình, cố nhiên hành động thất nghi. Nhưng chúng ta làm tỷ tỷ không quản đệ đệ mình, cũng không thể thoát can hệ". Nói xong, nàng hướng ta cùng mẫu hậu dập đầu một cái, "Nô tì nguyện chịu trách phạt".

Rất được! Ta âm thầm cảm thán, ra chiêu rất là cái cẩn, tỉ mỉ. Xem chừng trước kia nàng cũng hiểu đạo lý rõ ràng như vậy, cho nên mẫu hậu mới xem trọng nàng. Nhưng đến nay ta mới hoàn toàn nhận thức. Ta không khỏi nhìn nàng với cặp mắt khác xưa.

Tiền chiêu dung này từng câu từng chữ dường như là tự trách, kì thực khắp nơi chỉ hướng Phùng Yên Nhi và Hà chiêu nghi. Phùng Yên Nhi là loại người nào, làm sao mà nghe không hiểu được ý tứ trong đó.

Nàng lập tức nói rõ, "Là nô tì không quản giáo đệ đệ mình cho tốt, nô tì nguyện ý bị phạt. Tự phạt bổng lộc nửa năm. Nô tì về sau cũng sẽ nói rõ quy định trong cung cho đệ đệ". Phùng Mại cũng đã lớn, mùa xuân năm sau liền đi thi Trạng Nguyên, Phùng gia sợ là đã chuẩn bị tốt, cho nên cũng không cần luyến tiếc cái ân điển này.

Các nàng một đám đều thật sự thông minh! Nhưng các nàng tuyệt không biết được tâm tư ta lúc này.

Ta hắng giọng, chậm rãi hỏi mẫu hậu: "Mẫu hậu, trẫm nhớ rõ Sở tu dung mỗi ngày đều ở nơi này của người sao kinh, cũng phải sao đến sau giữa trưa một canh giờ". Ta đây là đang nhắc nhở mẫu hậu. Bởi vì trừ bỏ bất động thanh sắc mỉm cười, người cái gì cũng không nói.

"A! Đúng rồi!", mẫu hậu giống như vừa mới nhớ tới điều này, "Sở tu dung đúng là ở chỗ ta sao kinh xong mới đi ra ngoài".

Ta hiểu được, các nàng mỗi người đều biết điểm này, các nàng là cố ý hãm hại A Nam mà thôi. Mẫu hậu cũng là cố ý giả ngu.

A Nam mỗi ngày đều ở bên mẫu hậu sao kinh, sau đó liền hồi cung. Hà chiêu nghi cùng đám cung nhân chờ sẵn trên đường mà A Nam trở về Trường Tín cung. Các nàng tính thời gian vừa vặn để cho Phùng Mại cùng A Nam gặp nhau. Cái này thật đúng là bỏ vốn lớn a, thân đệ đệ Phùng Yên Nhi tự thân xuất mã, đến chứng minh A Nam lỗ mãng. Nếu như là trước kia, ta đã thật sự tức giận.

Nhưng hôm nay, cung nhân bên người A Nam, tất cả đều là người mẫu hậu phái tới, A Nam cùng Phùng Mại nói cái gì mẫu hậu đã sớm rõ như lòng bàn tay. Nếu có điểm khác thường nào, mẫu hậu sao có thể trấn tĩnh như vậy. A Nam không biện minh cũng là biết rõ điểm ấy, nàng rất rõ ràng việc này trong lòng mẫu hậu đã sớm biết, chỉ là chờ mẫu hậu có nguyện ý phân xử theo lẽ công bằng hay không. Mà chính nàng, chỉ cần nghe người phân xử thôi. Thêm nữa, nếu nàng thấy Phùng Mại mà không để ý tới, liền giống như lời Tiền chiêu dung, đắc tội với khách nhân, lại chứng minh nàng mang tâm ý xấu, vẫn giống nhau bị phạt quỳ.

Sợ là trong lòng mẫu hậu đã sớm hiểu được, người là cố tình không nói lời nào mà thôi.

Tất cả mọi người đều cho mình thông minh, liền xem ta như một kẻ ngốc. Trước kia đúng là ta không biết thật, chuyện tình hậu cung lại phiền toái như vậy. Bất quá, đây chẳng phải là điều ta cần sao?

Ta làm bộ trầm ngâm một lát, "Sở tu dung".

"Dạ"

"Ngươi đã biết chỗ sai của mình chưa?", thanh âm cố ý uy nghiêm.

A Nam nâng đầu, hướng ta nhìn một lát.

Ta trừng nàng.

"Thiếp đã biết sai", nàng lập tức nói, lại cúi đầu. Nhìn không ra trong lòng nàng suy nghĩ cái gì.

"Tốt lắm, ngươi lại sao thêm bốn lần 《 kim cương kinh 》 vì mẫu hậu cầu phúc. Thất Tịch ngươi cũng không cần đi Đồng Tước đài dự tiệc. Thành thật ở trong cung đóng cửa suy ngẫm". Trong lòng ta thở dài nhẹ nhõm một hơi, haiz! Đồng Tước đài là ta tự an bài, ta vốn cũng không muốn để cho nàng đi gây thêm nhiều rắc rối cho nàng.

A Nam lại cúi đầu "Dạ" một tiếng, không có gì là không tình nguyện.

"Ngươi hiện tại có thể đi rồi, đi sao kinh đi, không sao xong không được nghỉ".

"Dạ", A Nam lại lên tiếng.

Nàng hướng ta dập đầu, cuối cùng còn hướng Phùng Thục phi dập đầu một cái nữa. Bởi vì hiện tại Phùng Yên Nhi có phẩm vị cao nhất hậu cung, hưởng thụ lễ nghi hoàng hậu. Lúc này, ta đều cảm thấy ủy khuất thay A Nam. Phùng Yên Nhi hại nàng, nàng còn phải tạ ơn Phùng Yên Nhi. Nếu là ta, khẳng định hận chết Phùng Yên Nhi, nhưng A Nam không có biểu hiện ra ngoài. Cuối cùng, nàng hướng Tiền chiêu dung gật đàu một cái, đây là tạ ơn Tiền chiêu dung vì nàng nói chuyện. Mặc kệ mục đích của Tiền chiêu dung hôm nay là cái gì, ít nhiều xem như cũng giúp A Nam.

Ta chú ý, lúc này Phùng Yên Nhi cùng Hà Tử Ngư lặng lẽ giao tiếp bằng ánh mắt mang ý cười. Xem ra, các nàng đã được như nguyện. Quả nhiên hậu cung hiểm ác. Nếu là trước kia, ta sẽ không nhàm chán đến mức chú ý quan sát cử chỉ nhỏ nhặt của những nữ nhân này.

A Nam được sự cho phép, liền đứng lên. Bởi vì quỳ lâu, lúc này tự nhiên đứng lên, nàng liền lay động một chút. Cung nữ liền đi lên giúp đỡ nàng một phen.
Ta nhìn cung nữ dìu A Nam, khập khiễng đi ra Khôn Trữ cung. Vừa đến ngoài cửa, nàng liền xoa xoa đầu gối.

Nàng thủy chung ngay cả nhìn cũng không liếc mắt nhìn ta một cái, tiểu nha đầu này thật tuyệt tình a!

Ta làm bộ như không nghe thấy mẫu hậu hướng ta cười quỷ dị, ta ngẩng đầu, lớn tiếng kêu: "Hà chiêu nghi!"

Hà Tử Ngư nhất thời bị dọa, đông một tiếng quỳ xuống. Chút đắc ý tươi cười vừa rồi vẫn còn trên gương mặt nàng.

"Lời nói hàm hồ, uế ngôn hậu cung! Đây là tội lớn. Huống chi ngươi dám hắt nước bẩn vào ấu đệ Phùng Thục phi. Người tới, vả miệng hai mươi cái!"
Một tiếng thét chói tai thê lương vang lên.

Vài tần phi nhát gan không tự chủ được lui về phía sau.

Ta đã nghĩ đến việc phải trừng phạt miệng của Hà Tử Ngư đã lâu, hôm nay xem như tìm được một cơ hội tốt, huống chi nàng còn dám vu tội cho A Nam của ta! Không có đầu óc còn không quản tốt cái miệng của mình, hậu cung là nơi có thể tùy tiện nói về chuyện nam nữ hay sao? Bị vả miệng ở hậu cung này, so với đánh bằng roi còn nhục nhã hơn, Hà Tử Ngư nên nhớ rõ lần giáo huấn này. Chẳng lẽ nàng nghĩ nàng có núi để dựa vào, thì có thể tùy ý làm càn sao?

Bất quá đó cũng không quan trọng, cũng không ảnh hưởng đến kế hoạch của ta, hôm nay trừng phạt nàng, là cho nàng một cảnh cáo, cũng là cho nàng một cơ hội. Về sau phải xem chính nàng có hiểu được việc phải thu liễm lại hay không.
Đến lúc này, Hà Tử Ngư hối cũng không còn kịp. Nàng bị nội giam kéo đi ra ngoài, kéo ra rất xa, thỉnh thoảng nghe được tiếng khóc đột nhiên vang lên.

Ta nhìn một đám người ở Khôn Trữ cung lúc này. Các nàng một đám xanh mặt, hiển nhiên bị ta dọa sợ. Ngay cả Tiền chiêu dung cũng lặng lẽ lui về phía sau. Các nàng rất ít khi thấy ta nổi trận lôi đình như vậy, đều nổi lên chút sợ hãi.

Ta lạnh lùng quét một lượt qua tất cả, "Việc này trẫm cũng có trách nhiệm, là trẫm sơ sót", ta nói, "Bất quá mới vài ngày không thấy, Mại nhi đã lớn như vậy rồi. Tiền chiêu dung nói rất đúng, trong cung ai cũng xem hắn là đứa nhỏ, đã thành thói quen. Dám nói hươu nói vượn, là những người rắp tâm bất lương. Như vậy đi, về sau Mại nhi sẽ không thể tùy ý vào cung nữa. Sắp trưởng thành rồi, cũng đến thời điểm vì Phùng gia Quang Tông Diệu Tổ rồi. Trẫm nghe nói sang năm Mại nhi muốn tham gia khoa cử? Ở nhà cần cù học tập đi cho thật tốt". Việc này cứ như vậy dừng ở đây, ta không muốn nhắc lại nữa.

Ta không biết Phùng Yên Nhi lúc này cảm thấy thế nào, dù sao các nàng đều đã đi rồi về sau, mẫu hậu cười nói với ta: "Cái này đúng ý của ngươi rồi chứ".

Ta ngồi yên không nhúc nhích. Ta không xử phạt Phùng Yên Nhi, nhưng từ nay về sau người nhà nàng tự ý tiến cung, cũng coi như tuyệt đường. Đây là cảnh cáo nhỏ đối với nàng, bất động thanh sắc, làm nàng không thể nói được gì.

Mẫu hậu miễn cưỡng ý bảo cung nữ đến đỡ người đứng dậy, "Ta hiện tại đã biết chủ ý của ngươi", người một bên đứng lên một bên nói với ta, "Ngươi không thích toàn gia của người kia. Cũng tốt, nuôi ong tay áo, nuôi cáo trong nhà, đề phòng sớm một chút cũng tốt, nhưng đừng làm quá. Nếu Phùng gia lại an bài một nam hài khác tiến cung tới gặp tỷ tỷ, ngươi cũng không thể ngăn cản hết. Trong cung nữ nhân cũng cần có nơi để dựa vào, không thể để người ta tuyệt lộ".

Lời mẫu hậu nói đúng, ta cũng nhớ rõ trước khi trùng sinh, Phùng gia vẫn cùng người trong cung liên hệ, ngoài Phùng Mại, còn có người khác, ta chưa từng để ý, cũng không có ngăn trở. Về sau không thể như vậy được.

Còn có A Nam, thật sự là quật cường, tuy rằng biết là bị người khác hãm hại, nhưng nàng cũng không chịu biện hộ cho chính mình. Khó trách trước kia nàng luôn chịu thiệt. Đây là điểm không tốt của nàng, ta phải dạy bảo nàng lại điều này.

Rõ ràng là đã đúng với những gì ta mong muốn, nhưng sau khi ra khỏi cung của mẫu hậu trong lòng ta vẫn thập phần nghẹn khuất. Ta cũng không gọi A Nam đến cùng ta dùng bữa, thật vất vả mới có chút thành quả, ta cũng không nên vội vàng.

Bất quá như vậy cũng tốt, trừ bỏ nghe nói Hà Tử Ngư tìm đến cái chết một hồi, hậu cung cũng hoàn toàn im lặng.

Ta vẫn kiên nhẫn đến buổi chiều, đuổi thái giám tới đưa thẻ bài hỏi ta muốn lâm hạnh ai, ta tự nhiên không muốn lật thẻ bài của ai cả. Mặc kệ các nàng muốn suy nghĩ cái gì. Chờ khi không còn người quấy rầy ta, lúc này mới thoát xiêm y, chỉ mặc một lớp áo đơn giản, đi thẳng đến Trường Tín cung của A Nam.

Hết chương 17



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 23.12.2015, 09:22
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 21.11.2015, 17:38
Bài viết: 72
Được thanks: 1130 lần
Điểm: 34.86
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Cung khuyết - Trịnh Lương Tiêu - Điểm: 34
Chương 18: Nghe cầm

Không ngoài sở liệu, A Nam đang chuẩn bị đi ngủ, nghe tiểu thái giám thông báo, A Nam vội vàng đi ra nghênh đón ta. Ta không đợi nàng quỳ, liền nắm lấy tay nàng, "Thời tiết oi bức, trẫm ngủ không được".

Ngủ không được là thật, trong lòng ta kỳ thật có rất nhiều điều muốn nói với A Nam, muốn giải thích sự tình hôm nay với nàng, còn có những việc gần đây. Nhưng ta lại không khỏi suy nghĩ, hiện tại nói ra có sớm quá hay không?

A Nam không đáp lại, nàng buông mí mắt xuống, cắn môi không chịu nói.

"Không được cắn môi!", ta nói, biết là không nên xúc động, nhưng ngón tay không tự giác liền xoa đôi môi đỏ mọng của nàng.

Nàng bị ta làm cho hoảng sợ, rốt cục cũng nâng đôi mắt lên nhìn ta.

Ta sợ nàng cắn nát đôi môi trong suốt phấn nộn đỏ mọng kia. Trên đầu nàng còn quấn băng trắng, ta nhìn thấy mà đau lòng, nàng giúp ta khâu lại thân thể, ta lại làm cho nàng bị thương. Nếu nàng lại một lần nữa bị xướt da đổ máu, ta làm sao mà chịu được.

Tay của ta lướt qua đôi môi anh đào của nàng, một cảm giác tê dại lập tức theo đầu ngón tay xuyên thấu đến trái tim ta. Trái tim ta nhảy dựng lên, sau đó bất động, cả người đều cảm thấy không được tốt lắm. Có một loại ý tưởng đem thiên hạ trước mắt, toàn bộ xoa nắn một lần.

"Hôm nay trời nóng! Rất oi bức!", ta nói một lần nữa, ngay cả hô hấp đều trở nên có chút căng cứng.

A Nam hơi rụt lại làm cho sợi tóc bên tai nàng nhẹ nhàng lay động, "Ngày mai trời sẽ mưa to".

"Nàng làm sao biết!", lần này ta cảm thấy tốt hơn, A Nam cho ta cảm giác có chút thần bí, người khác nói nàng là yêu nữ, sao biết được hiện tượng thiên nhiên, chẳng lẽ nàng thật thông thiên đến thế?

A Nam quy củ cúi đầu, "Băng Thanh (k bix nó là cái gì) của thiếp làm bằng lê mộc, cùng cái khác không giống nhau, mỗi khi mưa to tiền nó cầm bản thượng sẽ gặp gặp ngưng lộ (hix câu này k hiểu lắm, có ai bix thì chỉ t nha), trước kia ở phía Nam chính là như thế".

Thì ra là thế, làm ta sợ nhảy dựng lên, xem ra, nguyên do là thế.

"Ta muốn nghe nàng đánh đàn", ta nói, "Nàng đã luyện mấy ngày nay, cũng nên có chút thành tựu".

Nàng chần chờ một chút, sau đó gật gật đầu, chỉnh đốn trang phục thi lễ,
"Vâng, Hoàng Thượng, bất quá đã lâu thiếp không đánh đàn, nên có chút trúc trắc". Nàng dẫn ta đi vào phòng của nàng.

Nay nhìn lại phòng của nàng một lần nữa, căn phòng đã có chút nhân khí, có thêm không ít đồ đạc tuy là nhỏ nhặt linh tinh nhưng không còn trống trải như trước. Nàng dẫn ta vào thiên điện. Phòng thiết kế đơn giản, nhưng trong đơn giản lại có ý nhị. Trong phòng nhỏ màn cửa sổ đang buông xuống, có một cái lư hương Thanh Đồng, còn một cái cầm án để trên tháp gần cửa sổ.

"Không có bàn, chỉ có thể thỉnh Hoàng Thượng ngồi vào tháp", A Nam có điểm có lỗi.

Ta cũng cởi giày, đi tới tháp, lập tức đi đến bên cửa sổ, vén mành che lên, ngoài cửa sổ bóng đêm dày đặc, ánh trăng mông lung bị mây mờ che khuất, quả nhiên là tròi muốn mưa to.

Cung nữ đi lên, một lần nữa đốt hương. Trong điện rộng rãi tỏa ra một làn sương trắng lượn lờ.

"Hoàng Thượng muốn nghe bài nào?", A Nam quỳ ở phía sau cầm án.

Ta ngồi xuống bên người nàng, cơ hồ có chút dồn dập, một tay nắm lấy tay A Nam đặt vào trong lòng ta, "Sao lại quỳ? Thương thế của nàng ra sao?". Tay ta vén ống quần của nàng lên, "Đầu gối còn đau không?", ta hỏi nàng.

Nàng hờ hững lắc đầu.

Đầu gối của nàng không sao, chỉ là có chút hồng hồng, có lẽ ngày mai sẽ hết. Mẫu hậu để cho nàng quỳ thời gian không ngắn, cũng may không đến mức bầm tím, thương gân động cốt. Trong lòng ta lại có chút khó chịu, ôm lấy nàng, đặt lên trên đùi ta, để cho nàng dựa hẳn vào người ta. Cách một lớp áo mỏng manh, ta có thể cảm nhận được thân thể ấm áp của nàng dán vào ta, làm cho ta cảm nhận được sự ấm áp đã lâu không có này, sưởi ấm lòng ta trong ngày đông gió rét ấy.

Nàng thật sự tốt lắm, nếu có thể làm lại từ đầu, ta nguyện ý chậm rãi tìm hiểu nàng, yêu thương nàng. Đáng tiếc, hiện tại ta cũng không muốn vướng vào thứ tình cảm này nữa.

Ta lấy ra một lọ thuốc mỡ, bôi thuốc lên đầu gối của nàng. Bạch Từ này có màu xanh, tản mát ra hương vị nhẹ nhàng thanh khiết của Bạc Hà, cùng mùi hương tỏa ra từ trên người nàng thập phần hài hòa. Ta dùng đầu ngón tay lấy ra một chút thuốc, xoa xoa lên chỗ sưng đỏ trên đầu gối nàng.

A Nam có chút khó có thể tin nhìn chằm chằm tay của ta.

"Hôm nay thiếu chút nữa là trẫm cho người đánh nàng rồi". Là ta đã hù dọa nàng đi, "Các nàng ấy đổ oan cho nàng như vậy, sao nàng không biện bạch?". Ta làm sao có thể thật sự cho người đánh nàng. Chỉ là ta rất không thích cái biểu hiện hờ hững này của nàng. Biết nàng cùng Phùng Mại nói chuyện, trong lòng ta vốn có chút chua, huống chi, nàng bị xử phạt mà còn chẳng hề để ý.

Nàng cúi mắt, lại muốn cắn môi.

"Hử?", ta liếc mắt nhìn nàng, hừ mũi một cái.

Nàng không dám cắn. Ta lại thuận thế ôm chặt nàng vào lòng, "A Nam, nàng không cần quật cường như thế, có chuyện gì nàng có thể nói với ta, ta sẽ nghe". Nàng cùng người khác có thể nói nói cười cười, nhưng ở trước mặt ta liền làm biểu cảm bất hòa ngăn cách. Đúng là không công bằng.

Nàng chần chừ, dường như có chuyện muốn nói với ta, lại như có điều lo lắng.
Ta không bức nàng, chờ đến thời điểm nàng tự nhiên sẽ nói cho ta biết. Bức nàng, sẽ chỉ làm nàng cùng ta càng ngày càng bất hòa.

Chờ ta bôi thuốc xong cho nàng, A Nam lại không yên ở trong lòng ta. Nàng thoáng giãy dụa, muốn đứng lên, trên mặt biểu cảm đông cứng, hì hì cười, "Hoàng Thượng, để thiếp đánh đàn cho người nghe".

Ta không lên tiếng, cẩn thận thả ống quần nàng xuống, giấu đi đôi chân bạch ngọc thon dài kia. Ta không có ý gì khác, chỉ là cảm thấy đôi chân của tiểu nha đầu này rất đẹp.

Nàng lập tức từ trong lòng ta đứng dậy. Đến cầm án ngồi xuống, không dám cọ vào đầu gối vừa mới được ta bôi thuốc. Trái lại đem cầm chuyển xuống dưới, đặt cẩm lên đùi mình. Nàng ngẩn đầu, đôi mắt to tròn nhìn ta.

Đây là tư thái của cao thủ cầm kỹ mới có được, phong lưu tùy ý, tùy tiện gảy hồ cầm đã có thể thuận buồm xuôi gió. Ta mặc dù không hiểu cầm nghệ, nhưng cũng biết, xem ra cầm kỹ của A Nam không phải ai cũng có thể vượt qua.
Ta thối lui đến trên tháp, dựa vào tường, thỏa mãn hưởng thụ mùi thơm ngan ngát, lẳng lặng nhắm hai mắt lại, chờ đợi.

Chỉ chốc lát sau, tiếng đàn nhẹ nhàng sâu kín cất lên, truyền vào tai ta. Nghe như tiếng mưa phùn bên tai, lôi cuốn lưu luyến mùi hương, cỏ cây như được phủ một lớp màng mỏng ướt át, vạn vật không tiếng động. Tiếng đàn êm dịu, toàn bộ thân thể đều dần dần thả lỏng. Tiếng đàn quanh quẩn bên tai, một tấc lại một tấc thấm vào cốt tủy, một tia hóa nhập lòng ta. Đến khi hết thảy hóa thành vô hình, chỉ còn Thanh Sơn ở trước mắt, một gốc cây U Lan trong bùn đất lặng lẽ nở rộ.

A Nam!

Khi mở mắt ra, ta đã không biết đã trải qua bao lâu, A Nam an vị đối diện, ngơ ngác nhìn ta. Gương mặt nhỏ nhắn không có biểu tình, ẩn sâu một tầng suy nghĩ. Ta ngồi xuống, lúc này mới phát hiện trên người có một cái chăn nhung. Ta đang ngủ. Sự khô nóng, khó chịu trên người không còn nữa, thật là kỳ quái.

"Hoàng Thượng, đêm đã khuya", nàng ở phía đối diện ta lên tiếng, cung kính hướng ta cúi đầu. Đây là ý tứ nhắc nhở ta, nàng đàn xong rồi, lập tức đã muốn ta đi.

"Bây giờ là lúc nào?", ta hỏi, kỳ thực tự trách mình như thế nào cứ như vậy mà ngủ. Có lẽ mấy ngày nay suy nghĩ nhiều việc, có chút mệt mỏi. Ta không sợ cùng người giao chiến, ỷ vào tuổi trẻ thân hình cao lớn, thích cùng người khác tranh đấu, xúc cúc, đấu vật đều là thứ ta thích. Nhưng hôm nay động não tính toán rất nhiều, liền cảm thấy đặc biệt nặng nề, không thú vị, thể xác và tinh thần mệt mỏi. Nhưng cứ như vậy mà ngủ ở trước mặt A Nam, vẫn là thập phần cổ quái.

"Đã qua canh ba", A Nam nói, lại dập đầu một cái. Nàng thực là muốn ta đi nhanh a.

Ta ngồi ngay ngắn, chú ý tới trong phòng có chút biến hóa, mành trướng lúc nãy ta vén lên đã được hạ xuống, ta không nhìn thấy được nguyệt huy quang hoa bên ngoài cửa sổ. Trong điện vẫn còn sương trắng, cùng là mùi hương giống như trước. Chỗ nào không thích hợp đâu?

"Sở Tư Nam!", ta gọi to một tiếng.

Một chút kinh hoảng không dễ phát hiện chợt lóe lướt qua trên mặt nàng.
Trong nháy mắt ta như hiểu được điều gì. Không đợi nàng phản ứng kịp, ta một tay kéo nàng vào trong lòng.

Nàng bị kéo bất ngờ phát ra một tiếng kêu áp lực ngắn ngủi sợ hãi.

Nàng giật mình một phen, ở ta trong lòng giãy dụa đứng lên, một đôi mắt to tràn đầy hoảng sợ nhìn ta.

Quả nhiên!

"Yêu nữ!", ta mắng một tiếng, tay ta giơ lên. Tiểu nha đầu trong lòng lập tức cứng lại, ngay sau đó mắt to gắt gao nhắm lại, hàng mi rung rung, một bộ dạng chuẩn bị bị đánh.

Hết chương 18


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
16 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tử Ny về bài viết trên: Bacom, Bepipi, Dương Hà Trang, Hoàng Nhất Linh, Ida, R.Quinn, TTripleNguyen, Yến My, Zacytruong, antunhi, chumnhoxanh, he hjhh, lan trần, oneheart, tytyty, xichgo
     
Có bài mới 24.12.2015, 20:06
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 21.11.2015, 17:38
Bài viết: 72
Được thanks: 1130 lần
Điểm: 34.86
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Cung khuyết - Trịnh Lương Tiêu - Điểm: 44
Chương 19: Nảy lòng tham

Lòng của ta nhói đau một chút, lúc này nàng khóc ta còn cảm thấy dễ chịu hơn, nàng như vậy giống như không hề quan tâm ta muốn làm cái gì. Hiện tại so với trước kia không giống nhau, ta sao có thể nhẫn tâm ra tay chứ.

Kết quả ta nhẹ nhàng hạ tay xuống, dừng ở cái gáy của nàng. Sau đó dùng lực, kéo đầu của nàng vào trong ngực ta. Trên đó vẫn còn vết thương cũ ta lưu lại đang được quấn băng trắng.

Một hồi lâu, ta vẫn không nhúc nhích, trong lòng một mảnh hỗn loạn, ta nên làm gì đối với nàng bây giờ? Không có nàng, hiện tại cũng không có ta. Nhưng lá gan của nàng cũng không phải quá lớn đi. Hạ độc hoàng đế, nàng không muốn sống nữa sao? Hơn nữa, đây không phải là lần đầu tiên nàng hạ độc ta, lần trước là trà hoa, hôm nay là huân hương, nàng xem ta là cái gì?!

Ở ta ôm nàng trầm mặc một hồi, thân thể A Nam cứng ngắc, một chút cũng không thả lỏng, luôn đề phòng ta.

Rốt cục vẫn là nàng mở miệng trước, "Không có độc", trong lòng ta tiểu nah đầu thanh âm buồn bã hờn dỗi nói, "Không tin người có thể đi hỏi Hoa thái y". Nàng luôn luôn nói năng hùng hồn đầy lý lẽ.

Hoa thái y? Nếu lúc này ta thật sự đến hỏi Hoa thái y, Hoa thái y sẽ nói trong thân thể ta có câu hôn. Khi đó tiểu nha đầu này còn mệnh sao? Nàng cái gì cũng không biết lại dám hung hồn như thế!

"Nàng muốn hỏi ta cái gì thì có thể hỏi thẳng ta". Ta cắn răng, thật sự là có chút tức giận, nàng vẫn là tính tình kia, không thể cùng ta nói chuyện cho tốt được sao? Ta thật sự là hận nghiến răng, "Không được lén lút làm này làm nọ!", ta rống nàng.

"Thiếp chỉ là bỏ thêm một chút mê hương trong lư hương", nàng ở ta trong lòng ta nói, bởi vì ta ôm chặt, nên giọng nói của nàng có phần cố sức. Cách tầng y phục mỏng manh, ta có thể cảm nhận được cái miệng nhỏ nhắn của nàng đang mấp máy ở trước ngực của ta. "Sau đó dùng tiếng đàn... Thiếp không làm chuyện xấu, Hoàng Thượng không có việc gì". Nàng dường như còn rất là đúng lý hợp tình? Tiểu nha đầu vô tâm vô phế!

Ta không cho nàng không gian, đem đầu nàng gắt gao ôm vào trong ngực. nàng cho ta ngửi mê hương phải không? Ta đây phải làm cho nàng cảm nhận được mùi trên thân thể ta. Làm cho nàng quen thuộc với hương vị của ta, xem sau này nàng còn ngượng ngùng ở trước mặt ta không.

Bất quá việc này hôm nay cũng thật cổ quái. Ta nhớ rõ vừa rồi khi ngủ, chỉ cảm thấy lạnh. Lại cảm thấy chính mình đang ở trong trời tuyết trắng xóa, nhìn thấy bóng dáng A Nam. A Nam dường như ta hỏi cái gì đó nhưng ta không trả lời, nàng tức giận xoay người đi không để ý đến ta nữa. Cảnh tượng trong mộng, có lẽ giống như những gì đang diễn ra. Tiểu nha đầu này nhất định lúc nãy đang nói chuyện với ta!

"Nàng thừa dịp ta hôn mê muốn hỏi ta cái gì?", ta lớn tiếng hỏi nàng, nhịn không được dùng tay kia ra sức nhéo ở mông nàng một cái, cũng thật rắn chắc.
"Hoàng Thượng không hôn mê, Hoàng Thượng chính là đang ngủ", nàng vẫn còn biện bạch.

"Cái gì?", ta lại nhéo thêm một cái nữa. Thế nhưng nàng còn dám mạnh miệng.

"Chính là ngủ mà thôi, Hoàng Thượng thường ngủ cùng Phùng Thục phi, như thế nào không thấy Hoàng Thượng tức giận?"

Tiểu nha đầu này lại cãi lại! Cho tới bây giờ chưa thấy qua tần phi nào như nàng, nàng biết mình đang nói cái gì sao? Cẩn thận nhớ lại trong sử sách, không có một phi tử nào giống như A Nam.

"Ngủ cùng hôn mê có thể giống nhau sao?", ta rống giận, "Hay là nàng muốn ta ngủ cùng nàng?". Vừa nói, tay của ta đã muốn tháo đai lưng của nàng xuống.

"A!". Nàng tỉnh táo lại, bàn tay nhỏ bé vô lực, vung lên muốn ngăn cản ta.

Nàng cũng không dám đánh ta, chỉ có thể chụp tay ta lại. Thân thể của nàng không ngừng cử động nhấp nhô, một chút một chút lại động đến tiểu đệ của ta. Ta cư nhiên nổi lên phản ứng. Ta chỉ cảm thấy ngày càng lớn, cứng rắn. Dục vọng bành trướng, ta thật vất vả mới bình tĩnh lại nháy mắt liền nóng rực đứng lên. Ta muốn sớm tắt hỏa diễm đang hừng hực thiêu đốt trong bụng ta. Ta muốn nàng!

Việc này quá đột ngột, ngay cả ta cũng có chút ngoài ý muốn. Ta bất động, tay đặt bên hông của nàng, nhẹ nhàng vuốt ve. Ngơ ngác nhìn tiểu nha đầu vẫn còn ra sức giãy dụa. Thân thể gầy linh linh, tràn ngập sức sống. Ta thầm nghĩ muốn đặt nàng dưới thân ta.

Thân thể ta nóng rực theo bản năng ép nàng xuống từng chút. Mà nàng lại chỉ lo giãy dụa muốn thoát ra, tuyệt đối không biết nguy hiểm tới gần.

Hôm nay trời cũng quá oi bức đi.

Không được! Ta lắc đầu, làm cho chính mình trấn định lại.

Ta lúc này còn phải cùng nàng tính sổ, nàng hạ độc ta cũng không phải là chuyện đùa. Ta phải làm cho nàng biết lợi hại của việc này. Về sau còn phải cùng nàng ở chung, nàng nếu là không có việc gì liền độc ta một hồi, ta chẳng phải bị nàng bắt nạt chết?

"Nàng thành thật cho ta, rốt cuộc nàng đã làm cái gì?". Nói xong, lại nhéo nàng thêm một cái nữa, lần này tay ta hơi dùng lực, nàng đau run lên một chút.
Tiểu nha đầu này lại quật cường không đáp lại.

Ta cố gắng nhớ lại, "Nàng hỏi ta phương Bắc lạnh khủng khiếp...", ta nhắc nhở nàng. Đánh mất ý niêm muốn chống chế trong đầu nàng. Đồng thời, tay cũng không rời thân thể nàng, gắt gao đè lại, làm cho nàng không thể động đến bộ phận mẫn cảm kia.

Nàng lập tức bất động, biểu hiện xấu hổ khi bị ta vạch trần.

"Đệ đệ, đệ đệ", cuối cùng A Nam cũng nhỏ giọng mở miệng. Tiểu đệ đệ của ta hiện tại vốn có chút rục rịch, bị nàng nói ra như vậy, không khỏi có chút lắp bắp kinh hãi.

"Hắn còn nhỏ, cầu xin Hoàng Thượng đừng giết hắn, hắn cái gì cũng chưa trải qua", thanh âm của nàng lại nhỏ đi, "Thiếp chỉ muốn hỏi tiểu đệ đệ của thiếp hiện tại thế nào", nàng không giãy dụa nữa, đầu chôn ở trong lòng ta.

Ta cảm thấy trước ngực có một mảnh ướt át chậm rãi khuếch tán, làm cho xiêm y mỏng manh dán tại trước ngực ta.

A Nam khóc, ta nghĩ nàng sẽ không khóc.

Thì ra là như vậy, nàng muốn nghe chuyện của đệ đệ nàng. Ta lại nghĩ đi đâu.
Địa vị của A Nam ở trong cung chỉ là một tu dung. Nàng là công chúa hòa thân, đệ đệ của nàng còn sung quân ở nơi cực Bắc lạnh khủng khiếp. Thúc thúc của nàng Quy Mệnh hầu tính mạng tùy thời sớm tối nguy hiểm. Mà nàng, lại không được sủng ái. Đệ đệ là thân nhân duy nhất của nàng, cùng nàng sống nương tựa lẫn nhau. Mỗi ngày nàng đều lo lắng một ngày nào đó ta mất hứng, liền giết đệ đệ nàng.

Ta thở dài một hơi, trong lòng A Nam, đệ đệ là quan trọng nhất, nàng sẽ vì hắn mà rơi lệ, chứ không phải ta.

"Vừa rồi ta trả lời nàng như thế nào?", ta hỏi.

"Hoàng Thượng cái gì cũng chưa nói. Hoàng Thượng chỉ là kêu lạnh, còn nói: 'A Nam chớ đi' ", trong thanh âm có điểm nức nở, nhưng nàng cố gắng ức chế.

"Cầu xin Hoàng Thượng đừng làm gì đệ đệ của thiếp, người có thể làm cái gì với thiếp cũng được, cầu xin người tha cho đệ đệ thiếp".

Trước ngực ta lại một mảng ẩm ướt.

"Ta đã phái người đi tìm đệ đệ của nàng", ta nói thẳng, "Hắn sẽ không có việc gì".

Ta còn rất tức giận, nàng không chỉ tính kế với ta, còn không tín nhiệm ta. Là cái gì làm cho nàng khi suy nghĩ đến đệ đệ của mình, cũng không dám trực tiếp nói cho ta biết? Đây là lỗi của ta, chúng ta vốn không cần xa lạ như thế. Mà ta hiện tại, cư nhiên rất muốn cứ như vậy cùng tiểu nha đầu này cách xa một chút.

Ta lập tức đẩy nàng ra, từng ngụm từng ngụm thở mạnh.

Nàng lập tức theo đà đứng dậy, lập tức chạy đi, né tránh ta rất xa. Mặt nàng đầy nước mắt, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, liều mạng cắn môi, không dám lên tiếng.

Ta dựa vào tường không nhúc nhích, nhìn nàng vội vội vàng vàng dùng tay áo lau mặt mình, hơn nữa rất nhanh sửa sang lại quần áo.

Kỳ thật ta cũng bị nàng biến thành chật vật, không chỉ có vạt áo trước bị nước mắt của nàng làm ẩm ướt một mảng lớn, hơn nữa y bào trên người bị nàng nắm đến nhăn nhúm. Kỳ thật ta cái gì cũng chưa làm, rất là oan uổng.

"Việc làm của nàng hôm nay, vốn là tử tội", ta nghiêm mặt, lạnh nhạt nói.
Nàng phản ứng cực nhanh, lập tức quỳ xuống dập đầu một cái thật mạnh trước mặt ta, "Tạ Hoàng Thượng!"

Cảm tạ cái gì? Cám tạ ta nhéo mông nàng? Hay là cảm tạ ta không lập tức muốn nàng? Nước mắt trên mặt nàng chưa khô, ánh mắt to tròn long lanh, bộ dáng rất là thú vị. Ta biết, trong giọng nói cảm tạ ta kia có một chút hàm hồ, nàng đoán là ta muốn buông tha cho nàng. Nàng thật ra rất thông minh, làm cho ta càng không thể xử phạt nàng.

Phải biết rằng, ta hiện tại thập phần khó chịu, vừa muốn trừng phạt nàng lại vừa không nỡ.

Được rồi, ta xác thực không muốn xử phạt nàng, mê hương, nàng hẳn là không gạt ta, hương này cũng thật dễ chịu, đúng là ngửi thấy rất dễ dàng đi vào giấc ngủ. Nếu nàng vẫn muốn lừa ta, ta cũng không biết. Chỉ có thể giả bộ hồ đồ.
Lại nói, ta còn có điểm chột dạ, "Sự việc ngày hôm nay...". Ta không thể không nhắc tới việc này.

"Thiếp biết", A Nam không đợi ta nói xong liền nói trước, "Thiếp biết Hoàng Thượng kỳ thật ngay từ đầu cũng không thật sự muốn cho thiếp đi Đồng Tước đài". Ánh mắt của nàng thực đạm mạc, đối với việc ta muốn làm gì ở Đồng Tước đài, nàng một chút hiếu kỳ cũng không có.

Nàng nghĩ nghĩ lại hỏi, "Người muốn thiếp đem kia kiện sa Yên La xiêm y trả lại cho Hoàng Thượng sao?"

Trả lại cho ta? Hoàng đế ban thưởng gì đó còn có thể lấy về sao? Ta lập tức nhớ tới hàm nghĩa hoa văn thêu trên đó, không thể không hung hăng trừng mắt nhìn nàng một cái.

"Nàng để đây đi. Ta đã ban thưởng cho nàng thì nàng cứ mặc đi".

"Lần sau Hoàng Thượng cần, thiếp lại lấy ra", nàng nói thẳng.

Ta chỉ gật đầu một cái, thật sự là không thể so đo cùng tiểu nha đầu này, bằng không ta lại càng thêm tức giận."Nàng đừng đi. Ngày mai trời mưa, nàng an tâm ở trong cung nghỉ ngơi, ăn nhiều tẩm bổ", ta đơn giản nói. Hiện tại ta chỉ muốn như vậy, A Nam phối hợp là tốt rồi.

A Nam quả nhiên hiểu được ý ta, nàng vẫn không nói gì, thành thành thật thật, nhưng ta rất vui. Kỳ thật ta thích nữ tử thông minh, chính là không thích các nàng đem tâm kế dùng để tính kế ta. A Nam a!

Nàng hiển nhiên đối với những việc ta muốn làm ở đêm Thất Tịch không có bao nhiêu hứng thú, ta cũng không muốn nói thêm gì về chuyện này nữa. Nghĩ đến ngày mai còn nhiều việc muốn làm, ta thả lỏng bản thân. Ta còn nhiều việc bề bộn phải làm, nào có tâm địa đi thỏa mãn xúc động nhất thời của mình.

Nhất là hiện tại đối mặt với sự không tin tưởng của A Nam, ta nào có tâm tình làm việc đó.

"Khúc vừa rồi rất dễ nghe", ta nói, "Tài nghệ của nàng cũng không bình thường". Đây là lời tự đáy lòng của ta, cầm nghệ của A Nam quả không tầm thường. Nàng là cao thủ, thiếu chút nữa ta đã bỏ lỡ. Không biết nàng còn bản lĩnh gì mà ta không biết hay không, tiểu nha đầu này trừ bỏ tính tình quật cường chết người kia, thật đúng là thâm tàng bất lộ a.

"Vừa rồi là khúc U Lan thao", A Nam rất xa quỳ nói.

Ta gật gật đầu, "Về sau có cơ hội ta còn muốn nghe nàng đánh đàn. Nhưng chỉ sợ cơ hội không nhiều lắm. Chỉ hy vọng mỗi lần nàng đều có thể mang ta tiến vào một thế giới mới, chỉ cần đừng giống lần này bỏ mê hương cho ta là được rồi".

Ta nói lời thật lòng, mười năm, nói dài không dài, nói ngắn không ngắn. Thời gian của ta không nhiều lắm, nhưng ta vẫn dành nhiều thời gian ở cùng A Nam. Tiếng đàn của A Nam có cái gì đó, khiến người nghe không tự chủ được mà hãm sâu vào. Ta nhìn nàng, thật đáng tiếc lúc này nàng không thể hiểu được tâm tình của ta.

"Ta hy vọng nàng luông thẳng thắn với ta", ta nói.

Nàng vẫn như cũ buông mí mắt xuống, một hồi lâu đột nhiên lại cười yếu ớt, "Hoàng Thượng muốn nghe thiếp thẳng thắn sao?", nàng nói, "Thiếp đây nói, Hoàng Thượng cũng đừng trách phạt thiếp. Hôm nay Phùng Mại nói với thiếp một ít chuyện thú vị, Hoàng Thượng có muốn nghe hay không?"

Hết chương 19


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 157 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: conluanho, LinMin, pypyl, susublue, Thaole152, trang trảnh, Viola, y229917 và 911 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (HOÀN)

1 ... 183, 184, 185

[Cổ đại] Yêu nghiệt khuynh thành Minh vương độc sủng - Thụy Tiếu Trụ

1 ... 47, 48, 49

3 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 157, 158, 159

5 • [Cổ đại - Huyền huyễn] Sư phụ Ma Quân đồ đệ Thượng Thần - Tô Nhị Khuyết

1 ... 26, 27, 28

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

7 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C966

1 ... 137, 138, 139

8 • [Xuyên không - Huyễn huyễn] Ma phi khuynh thế độc sủng nàng - Dạ Ngữ Phàm

1 ... 37, 38, 39

[Hiện đại] Hoa hồng nhỏ của anh - Song Du

1 ... 17, 18, 19

[Xuyên không] Chuyên tâm độc sủng mùa xuân của hạ đường thê - Vũ Sơ Tình

1 ... 35, 36, 37

11 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 1)

1 ... 176, 177, 178

12 • [Hiện đại] Anh nghĩ anh sẽ không thích em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 40, 41, 42

13 • [Hiện đại - Võng du] Cô dâu Hoa Yêu - Mặc Thanh Thành

1 ... 24, 25, 26

14 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C72]

1 ... 27, 28, 29

15 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 20, 21, 22

16 • [Hiện đại] Nhốt yêu - Sắc

1 ... 13, 14, 15

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

18 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 2)

1 ... 186, 187, 188

19 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 52, 53, 54

20 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110



Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 357 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
Sam Sam: hú cả hồn :v
Độc Bá Thiên: Bà bà tặng thỏ mi cho con ạ
Con iu bà bà nhìu nhìu nhìuuuu lém lém :kiss5:
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 294 điểm để mua Thỏ mi gió
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 481 điểm để mua Mề đay đá Garnet 2
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 388 điểm để mua Bướm Trắng
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 474 điểm để mua Mashimaro Thanks
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 249 điểm để mua Thiệp giáng sinh
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 339 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
Shop - Đấu giá: Xiu Ying vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem sinh nhật
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 279 điểm để mua Thỏ mi gió
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 264 điểm để mua Thỏ mi gió
Shop - Đấu giá: Phượng Ẩn vừa đặt giá 236 điểm để mua Thiệp giáng sinh
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 321 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 304 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 547 điểm để mua Song Tử Nữ
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 582 điểm để mua Tiên nữ
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 307 điểm để mua Cậu bé vs đàn guitar
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Giày cao gót nâu hồng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 291 điểm để mua Cậu bé vs đàn guitar
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 264 điểm để mua Gấu ôm kẹo
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 288 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu ôm kẹo
TranGemy: Hôm nay của bạn thế nào, How are you today?
LogOut Bomb: heocon13 -> dienvi2011
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 273 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> y229917

DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.