Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 36 bài ] 

Yêu anh không hối hận - Mạc Lâm

 
Có bài mới 17.05.2015, 21:54
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 09.11.2013, 11:24
Bài viết: 262
Được thanks: 2217 lần
Điểm: 16.11
Có bài mới Re: [Hiện đại] Yêu anh không hối hận - Mạc Lâm - Điểm: 31
Chương 10.3

Nghiêm Sĩ Dương ngồi trong phòng thẩm vấn, phía dưới là bị cáo, kẻ đã gây tổn thương cho Thẩm Bội Tuyền, đêm đó hắn đã bị giam giữ, hôm nay anh nhờ người dẫn hắn tới đây.

Trên bàn không có bất kì hồ sơ gì, đôi mắt của Nghiêm Sĩ Dương giờ đây vô cùng lạnh lẽo, anh nhìn đối phương như thể muốn nuốt hắn ta vào bụng.

Gương mặt tên kia không quan tâm, tùy ý đứng đó, mặc dù ánh mắt đêm hôm đó rất ác độc, nhưng cũng là một kẻ biết sợ.

"Mày thật sự là người sao? Mẹ kiếp! Thấy con gái ở ven đường đều muốn cưỡng bức sao?"

Đối phương phản kháng: "Tôi muốn tìm luật sư."

"Không phải mày nói là tình trạng tinh thần có vấn đề sao? Tình trạng tinh thần có vấn đề, còn biết tìm luật sư?"

"Trước khi luật sư đến, tôi sẽ không trả lời bất cứ vấn đề gì."

Nghiêm Sĩ Dương nhún vai: "Mày không cần phải trả lời bất cứ vấn đề gì, tao cũng sẽ không hỏi nữa."

Loại người cặn bã giống như hắn, giữ lại chỉ biết làm tổn thương người vô tội.

Hắn nói tình trạng tinh thần của hắn có vấn đề, vậy nên có khởi tố đến tòa án, cũng sẽ không xử quá nặng. Hơn nữa Tiểu Tuyền cũng không có bị thương tổn thật sự, mà hắn cũng chưa thực hiện được mục đích, như vậy sẽ không thể nào bị xử nặng.

Nhưng nghĩ đến đêm hôm đó Tiểu Tuyền bị kinh sợ, bị tổn thương, thì anh không thể tha thứ cho tên súc sinh này! Anh không muốn loại chuyện này sẽ xảy ra trên người của người con gái mà anh yêu nhất.

Cô gái mà anh yêu nhất. . . . . . Đúng a! Tiểu Tuyền chính là người con gái mà anh yêu nhất. . . . . .

Trước kia anh nghĩ không thông, đó là do anh ngu xuẩn. Bây giờ, anh muốn vì cô gái anh yêu làm một chút việc. Nếu luật pháp không có cách nào trả lại chính nghĩa cho người con gái anh yêu, thì anh muốn mình sẽ là người đem chính nghĩa tới cho cô ấy!

Nhớ tới đêm hôm đó Tiểu Tuyền chịu đủ kinh sợ, bác sĩ nói trên người cô vết thương chồng chất, bởi vì không ngừng giãy giụa, lại còn bị tên súc sinh này đánh tàn bạo.

Nghe thấy vậy toàn thân anh phát run, khi thấy sắc mặt Tiểu Tuyền tái nhợt, toàn thân anh như nhũn ra.

Nhớ đến đêm đó, khi nhận được điện thoại, anh lái xe như bão táp, chạy tốc độ cao vọt tới bệnh viện. Đoạn đường kia là con đường dài nhất mà anh từng đi qua trong cuộc đời, dọc theo đường đi anh suy nghĩ lung tung, thậm chí không ngừng rơi lệ.

Tiểu Tuyền bị thương tổn. . . . . .

Tiểu tuyền bị thương rồi. . . . . .

Đáng chết! Sớm biết thì anh nên theo sát cô, thời gian này anh không dám đi quấy rầy cô, sợ mình suy nghĩ không rõ sẽ tổn thương cô, nhưng lại không biết tim của anh vẫn luôn đặt trên người Tiểu Tuyền…. Anh yêu cô!

Đối với Tiểu Quân, anh thấy đau lòng nên cố gắng vì cô tìm kiếm chính nghĩa. Nhưng khi chuyện giống vậy xảy ra trên người Tiểu Tuyền, anh nổi điên, anh chỉ muốn cùng tên khốn kiếp trước mắt này đồng quy vu tận (cùng nhau chết)!

Nghiêm Sĩ Dương đi xuống dưới, hôm nay anh tới không phải để thẩm vấn, anh đã sớm nộp đơn xin từ chức, đưa nghi phạm từ trại tạm giam đến Sở kiểm sát, bởi vì anh muốn dạy dỗ đối phương một trận.

Anh biết rõ, chỉ cần anh ra tay, tất cả sẽ chấm hết. Tiền đồ của anh, cái gì cũng chấm hết! Nhưng tên súc sinh này nhất định có thể dễ dàng ra khỏi tòa án, không cần phải chịu trách nhiệm, cũng sẽ không bị xử phạt, đã như vậy, hãy để cho chính anh xử phạt hắn ta!

Anh muốn tự tay chấm dứt tên súc sinh này. . . . . .

"Anh muốn làm gì?"

Nghiêm Sĩ Dương đi về phía hắn, không nói hai lời, vung một quyền vào mặt đối phương, bởi vì sức lực to lớn nên hắn ngã xuống, đụng vào góc.

"Đừng. . . . . ."

"Mẹ kiếp! Lúc Tiểu Tuyền kêu ‘đừng’, mày có buông tha cho cô ấy không?" Lại thêm một quyền, anh ra sức đánh, đánh đối phương một trận tàn bạo.

"Cứu mạng ……cứu mạng ……kiểm sát viên đánh người!"

Mắt Nghiêm Sĩ Dương đỏ lên, không ngừng đánh đối phương.

Bên ngoài có người nghe tiếng động, chạy tới muốn nhìn xem, nhưng phòng thẩm vấn đã bị khóa, trong khoảng thời gian ngắn không tìm được chìa khóa, nên bên ngoài không vào được.

"Mày đáng chết!"

Người nọ ngã nhào trên đất, không ngừng kêu đau.

Nghiêm Sĩ Dương đã sớm rơi vào trạng thái điên cuồng, tiếp tục như vậy thì sẽ đánh chết người. Người bị ngăn cách bên ngoài chỉ có thể nghe tiếng kêu gào bên trong, nhưng lại không vào được.

Vào lúc này, bên ngoài truyền đến giọng nói: "Sĩ Dương, anh mở cửa ra! Anh đang làm gì vậy?"

Nghiêm Sĩ Dương sửng sốt…Là ai? Đó là giọng nói của Tiểu Tuyền sao?

Anh dừng tay, vốn là muốn đánh chết đối phương, sau đó tự mình đi đầu thú, nhưng không biết sao khi nghe giọng của Tiểu Tuyền thì anh liền dừng tay.

Từ bên ngoài có thể nghe được tiếng động bên trong đã dừng lại, chỉ còn lại tiếng kêu gào, lúc này Tiểu Tuyền mới gõ cửa: “Sĩ Dương, mở cửa có được không? Đừng tiếp tục phạm sai lầm như vậy, nhanh mở cửa, Sĩ Dương, em xin anh. . . . . ." giọng nói nghẹn ngào.

Anh nắm chặt quả đấm, trên nắm tay đều là máu. Trong hốc mắt của anh tràn đầy nước mắt, anh không hối hận, anh chỉ hận mình đã không bảo vệ được cô.

Lúc này có người tìm được chìa khóa, nhanh chóng mở cửa xông vào.

Chỉ thấy Nghiêm Sĩ Dương đứng ở hiện trường không nhúc nhích,  mà tên bị cáo kia vẫn còn gào khóc, bị đánh đến mũi mặt bầm tím, thê thảm vô cùng, nhưng ít nhất thì không có án mạng.

Tiểu Tuyền đi vào, nhìn anh, đứa ngốc…. tên ngu ngốc này…. Sao anh lại ngốc như vậy. . . . . .

Cô xông lên ôm lấy anh: “Tại sao. . . . . . tại sao anh lại ngốc như vậy?"

"Tiểu Tuyền, thật xin lỗi, anh không có bảo vệ tốt cho em. . . . . ."

"Chuyện này không có quan hệ gì với anh." Ôm lấy anh, cô thật không có cách nào kháng cự lại trái tim của mình, cứ như vậy tới gần anh, cô muốn vĩnh viễn được ôm chặt anh.

Cô đột nhiên hiểu ra, cô đã hiểu tình cảm của anh, cô cũng không mong đợi anh sẽ nói rõ tình cảm của anh, bởi vì anh không phải loại đàn ông đó.

Cô đã từng hoang mang, không nhìn ra được, thậm chí hoài nghi anh đối với cô rốt cuộc có tình cảm hay không? Đương nhiên là có rồi! Anh vì cô, tín ngưỡng là gì, cố chấp là gì, tất cả đều ném bỏ.

Tiểu Quân bị thương tổn, anh chỉ đau lòng, anh chỉ có thể dựa vào chức trách của kiểm sát viên để giúp cô ấy theo đuổi chính nghĩa. Nhưng khi cô bị thương tổn thì anh như bị điên, anh không quan tâm đến bất cứ điều gì nữa, chỉ muốn giết cái tên đã tổn thương cô!

Anh đánh mất lý trí, mất đi năng lực phán đoán, không còn là kiểm sát viên Nghiêm Sĩ Dương nữa, mà biến thành một người đàn ông mất đi tâm trí.

Tất cả đều chỉ vì người phụ nữ của anh. . . . . . Vì cô, anh có thể vứt bỏ tín ngưỡng, chính nghĩa, vứt bỏtất cả, cam tâm trầm luân.

Nghiêm Sĩ Dương cũng không chần chờ, ôm chặt lấy cô, bản thân anh cảm thấy thật có lỗi khi thấy cô bị thương như vậy.

Tổn thương này của cô không chỉ là do tên kia, mà còn bao gồm cả anh!

Anh không có bảo vệ tốt cho cô, anh không yêu thương cô đủ nhiều, anh còn dùng những lời nói có gai để tổn thương cô. Nếu như có thể, anh cũng muốn đánh chết chính mình. "Thật xin lỗi. . . . . ." Nước mắt anh rơi xuống.

Cô lắc đầu, rúc thật chặt vào trong ngực của anh, không buông ra cũng không chịu rời đi. Nếu như có thể, cô càng muốn khóa cả hai lại chung một chỗ.

Người đàn ông này, thật khờ. . . . . .

Mười năm nay, thời gian anh làm bạn với cô cũng không ít, có thể nói bọn họ không ai thiếu ai, nhưng cũng lại thiếu nhau nhiều nhất. Tuy bọn họ chưa từng nói yêu, nhưng chưa bao giờ nghĩ tới việc không thương đối phương.

Cô sẽ không khảo nghiệm anh nữa, cô muốn tiếp tục ở bên cạnh anh!

Tính tình của người đàn ông này luôn làm cho cô phiền não không thôi, nhưng cô vẫn phải nói, cô thương anh, mặc kệ là năm đó, hay là hiện tại, cô đều thương anh.

Bọn họ nguyện ý vì nhau, bỏ qua tín ngưỡng trong lòng mình, vì cả hai, đạp bể những thứ kiêu ngạo kia, sau đó bộc lộ chính mình ở trước mặt nhau.

Nếu như có thể nắm tay trải qua mười năm nay, thì không có đạo lý gì mà lại không thể tiếp tục đi tiếp.

Anh hiểu rõ cô, cô cũng vậy, có người bạn đồng hành như vậy, thì còn phải đi tìm làm gì nữa.

Người ấy…..ở ngay tại chỗ này. . . . . .



Đã sửa bởi beti0609 lúc 18.05.2015, 19:21, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn beti0609 về bài viết trên: HoaHong11, Qcute, Tuyết Nhan, huong CT, lechi89
     

Có bài mới 18.05.2015, 19:20
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 09.11.2013, 11:24
Bài viết: 262
Được thanks: 2217 lần
Điểm: 16.11
Có bài mới Re: [Hiện đại] Yêu anh không hối hận - Mạc Lâm - Điểm: 38
Chương 10.4

Dám đánh nghi phạm ngay trong văn phòng của Sở kiểm sát, có thể nói….đây đúng là lần đầu tiên!

Dĩ nhiên, Nghiêm Sĩ Dương sẽ không thể được bỏ qua dễ dàng như vậy. Trước tiên là bị cấp trên cách chức xử phạt, chờ điều tra. Một tháng bị cách chức… nhờ vậy mà anh cùng Thẩm Bội Tuyền có được những ngày nghỉ hiếm có.

Nhưng mà cấp trên cũng âm thầm trả về đơn xin từ chức của anh, động tác này nói rõ cấp trên sẽ không để cho Nghiêm Sĩ Dương từ chức. Về chuyện đánh nghi phạm, thật ra thì cũng rất dễ xử lý.

Tên nghi phạm đó vốn là giận đùng đùng nói muốn kiện, nhưng khi kiểm sát viên khác chính miệng nói cho hắn biết, thông qua việc kiểm tra thương tích trên thân thể, xác nhận hắn cũng liên quan đến những vụ án xâm hại khác. Sau khi nghe tin, tên nghi phạm như sụp đổ, nhất thời đừng nói là muốn báo thù, chỉ cần có thể giữ được mình, thì coi như là vô cùng may mắn rồi.

Chuyện Nghiêm Sĩ Dương “giáo huấn” nghi phạm tại Sở kiểm sátđã truyền ra bên ngoài, việc này làm cho mọi người càng thêm xác nhận quan hệ của anh và Thẩm Bội Tuyền, nếu không thì cần gì vì người bị hại bộc phát giận dữ lớn như vậy?

Điều này cho thấy anh không chỉ vì theo đuổi chính nghĩa, mà càng làm cho mọi người khẳng định rằng bọn họ có tình cảm riêng tư.

Đánh người là không đúng! Nhưng mà đánh kẻ xâm phạm tình dục người khác thì… đánh chết tên kia mới là tốt! Dù sao cũng là vì dân trừ hại.

Có lẽ bởi vì phạm vào tội như vậy, nên nghi phạm và người thân cũng không dám lên tiếng, sợ rằng nếu nói muốn tiếp tục tìm Nghiêm Sĩ Dương tính sổ, thì sẽ bị quan toà cho là không biết hối cải. Cho nên ngoài miệng bọn họ luôn nói là tha thứ cho kiểm sát viên Nghiêm . . . . . .

Nhưng Nghiêm Sĩ Dương cũng rất rõ ràng, anh đánh người là anh có lỗi.

Cho nên không chỉ một lần, anh đãnói với cấp trên sẽ từ chức để chịu trách nhiệm chuyện này, nhưng cấp trên luôn cự tuyệt anh. Anh thản nhiên tiếp nhận tất cả điều tra, muốn anh đi gặp người nhà nghi phạm để giải thích thì được, nhưng nếu kêu anh đi nhận lỗi với nghi phạm thì……rất xin lỗi, anh làm không được!

Anh không quan tâm nhiều, cũng không rảnh để ý những chuyện vặt vãnh đó. Dù thế nào thì anh cũng đang được nghỉ một tháng, nên anh chỉ muốn cùng Tiểu Tuyền ở chung, tiếp tục bồi dưỡng tình cảm.

Tiểu Tuyền bị thương, làm cho anh đau lòng không thôi. Hiện tại, điều anh có thể làm là ở bên cạnh cô, cùng cô dưỡng thương, dĩ nhiên là bao gồm cả những tổn thương trong lòng.

Thẩm Bội Tuyền cũng đón nhận tình cảm của anh. Chính mắt thấy được anh vì cô mà mất khống chế, làm sao cô có thể không động lòng? Huống chi cô cũng đã biết địa vị của mình trong lòng anh.

Anh vì cô, có thể quên thân phận của mình, không để ý tiêu chuẩn chính nghĩa, nhất định đòi công đạo cho cô. Cho nên ở trong lòng anh, cô là đặc biệt!

Trong thời gian hai người bên cạnh nhau, bọn họ gần như chặt đứt liên lạc với bên ngoài. Nhưng lần này bọn họ không thể chỉ vùi đầu ở nhà, bởi vì bọn họ muốn tiễn một người bạn xuất ngoại.

Chính là Tiểu Quân. . . . . .

Ở sân bay, Uông Ánh Quân đẩy hành lý, trên mặt mang theo tươi cười.

Trải qua cơn ác mộng mười năm, cuối cùng cũng thoát ra được, bây giờ, cô càng muốn tiếp tục đi về phía trước, đi về phía chân trời mới.

Cha mẹ của Uông Ánh Quân muốn đi theo bên cạnh cô nhưng…… những năm gần đây, bọn họ không biết con gái mình trôi qua khổ sở như vậy, còn lầm tưởng con gái đang được ở nơi rất tốt, cho rằng Đường Vinh là một người tốt, không ngờ từ lần đầu tiên Đường Vinh dẫn con gái mình về nhà thì con bé đã rơi vào địa ngục.

Bọn họ làm cha mẹ, chỉ vì thấy Đường Vinh có tiền, nghĩ rằng vừa có thể làm con gái hạnh phúc, vừa có thể làm họ nở mày nở mặt, nên cứ đẩy con gái mình cho tên ác ma kia như vậy!

Mãi cho đến bây giờ, khi chuyện kinh khủng này lộ ra, bọn họ mới biết thì ra tên Đường Vinh đó là súc sinh, là một ác ma không hơn không kém. Vậy mà bọn họ lại cho rằng con gái mình đang rất hạnh phúc, nhưng không biết con bé vẫn luôn phải lăn lộn trong đống lửa, trốn không thoát, dù cho cố gắng muốn chạy trốn, nhưng lại lật ngược rơi xuống vực sâu.

Năm đó bọn họ cho rằng con gái đã có hạnh phúc, cự tuyệt người con trai từng lui tới với con gái mình khi ở đại học, không cho bọn chúng gặp mặt. . . . . . Nào ngờ người con trai ấy bây giờ đã là một kiểm sát viên.

Lần này xuất ngoại, Uông Ánh Quân muốn đi học, muốn đi để mở rộng lòng mình, để không phải trầm mê với quá khứ.

Mấy ngày nay, cô quen biết rất nhiều bạn trong hiệp hội bảo vệ người bị hại, tương lai cô muốn làm công việc này, cô muốn giúp cho những người từng bị hại như cô.

Cho nên cô không muốn cha mẹ đi theo, cô biết, bị vây ở địa ngục quá lâu khiến cô trở nên quá yếu đuối, quá nhạy cảm. Nhưng bây giờ…..xin tha thứ cho cô ngu ngốc và lớn mật…. cô muốn tự mình đi!

Cô muốn tự mình đi ra ngoài, sau đó cô mới có thể tự nói với mình là cô đã tự do, không còn có người xông vào chỗ cô ở lúc nửa đêm, bắt cô lại, vừa lôi vừa kéo cô trở về địa ngục. . . . . .

Tất cả…. sẽ không còn nữa. . . . . .

Quay đầu lại: “Tới đây là được rồi."

Thẩm Bội Tuyền nhìn cô, Nghiêm Sĩ Dương đứng ở một bên, trải qua lần này, anh đã nhận rõ tim của mình, mặc dù rất có lỗi với Tiểu Quân, nhưng anh đã không thương Tiểu Quân nữa, anh chỉ thương cảm cho Tiểu Quân, khổ sở thay Tiểu Quân. Cho dù đã chia tay, cho dù trải qua nhiều năm như vậy, nhưng trong lòng anh không hề oán hận, chỉ hy vọng Tiểu Quân có thể hạnh phúc.

Anh phải thừa nhận tim của mình đã trải qua những thử thách của năm tháng, nhưng anh yêu Tiểu Tuyền cũng nhiều năm như vậy, làm sao có thể vứt bỏ tình cảm này.

"Cậu thật muốn tự mình đi?" Thẩm Bội Tuyền hỏi.

Gật đầu: “Mình muốn từ lâu rồi, mình vẫn cho rằng đời này sẽ không có cơ hội đi du học."

Hốc mắt Thẩm Bội Tuyền rưng rưng, nhìn cô gái trước mắt. Sao vận mệnh lại trêu cợt người như thế? Khiến bi kịch xảy ra trên người Tiểu Quân.

Cầm tay Thẩm Bội Tuyền: “Đừng đẩy người đàn ông của cậu tới bên cạnh mình nữa, mình không cần."

"Mình. . . . . ."

Thì ra Tiểu Quân đã sớm nhìn thấu, Thẩm Bội Tuyền cảm thấy rất xấu hổ.

"Sĩ Dương là người tốt, có nhớ chúng ta đã từng nói qua không?"

"Mình nhớ, mình nhớ mà. . . . . ." Nước mắt tràn đầy.

"Anh ấy là người tốt, mình không xứng với anh ấy! Trên thực tế, bây giờ mình rất sợ đàn ông, đời này nếu như có thể, mình không muốn có bất kỳ quan hệ gì với đàn ông". Lời này là lời thật lòng của cô sau khi trải qua những đau khổ đó, cuộc sống sau này, cô chỉ muốn vì mình mà sống.

"Tiểu Quân. . . . . ."

Uông Ánh Quân đột nhiên vươn tay ôm lấy cô, sau đó cũng vươn tay về phía Nghiêm Sĩ Dương.

Anh nghi hoặc tiến lên, lại bị Uông Ánh Quân ôm chặt. Cứ như vậy, cô giang hai cánh tay ôm lấy hai người bọn họ.

"Cám ơn hai người. . . . . ." Tất cả cảm kích đều hòa tan trong từng tiếng khóc.

Cô thật không biết làm thế nào để cảm tạ bọn họ, nếu như không có bọn họ, cô thật không biết làm sao để thoát khỏi cơn ác mộng kinh khủng này. Thật may là có bọn họ, rốt cuộc cô đã có thể tỉnh lại từ trong ác mộng.

"Tiểu Quân." Hốc mắt Nghiêm Sĩ Dương cũng đỏ: “Em phải bảo trọng."

Tiểu Quân buông bọn họ ra, ghi nhớ hình ảnh của họ ở trong lòng, cũng thành tâm chúc phúc bọn họ, hi vọng bọn họ đạt được hạnh phúc.

Uông Ánh Quân xoay người, đẩy xe hành lý, bước chân rời đi, lưu lại một chút tiếc nuối, lưu lại rất nhiều trí nhớ, nhưng cũng ném bỏ rất nhiều việc, bao gồm một đoạn ngắn kinh khủng kia, cô không quay đầu lại, bước chân kiên định, thậm chí càng đi càng nhanh.

Thẩm Bội Tuyền và Nghiêm Sĩ Dương nhìn theo, cho đến khi không còn nhìn thấy bóng người.

"Chúng ta trở về thôi!" Cùng cô trở về, giữa hai người là một mảnh trầm mặc, không biết nên nói gì. Từng gặp gỡ Tiểu Quân…. giờ thấy Tiểu Quân rời đi…..dù thế nào cũng đã để lại vết thương thật sâu trong lòng bọn họ.

"Ngày vẫn còn rất dài, làm thế nào để trôi qua đây?" Anh hỏi.

Cô cho là anh đang nói về một tháng ngày nghỉ: “Không dài! Một tuần lễ nữa là em có thể đi làm lại rồi."

"Anh đang nói về cuộc sống sau này của chúng ta."

Nhìn anh, cô cảm nhận được tình cảm cùng khát vọng của anh, anh khát vọng cả đời với cô, mà cô….cô cũng vậy.

Cô không nói, chỉ chủ động nắm tay anh, cô rất hiểu anh, nên cũng rất dễ làm người đàn ông này vừa lòng, chỉ một động tác nhỏ thôi cũng có thể làm anh vui vẻ rất lâu.

"Tiểu Tuyền, nếu như anh đánh chết người kia, bị khởi tố, rút thăm trúng em thẩm tra, em sẽ xử lí thế nào?" Anh hình như muốn khiêu chiến cô, cố tình cho cô cái vấn đề khó khăn như vậy.

Nghe xong, cô cười nói: “Sơ suất dẫn đến tử vong, phải xử như thế nào thì xử như thế ấy."

Đúng a! Đây chính là Tiểu Tuyền! "Vậy anh không thể làm gì khác hơn là đi ăn cơm tù. . . . . ." Anh cười khổ.

"Nhưng em cũng sẽ từ chức, vào ngục mướn căn phòng nhỏ bên cạnh, chờ anh ra ngoài." Tiểu Tuyền thủy chung nắm chặt tay anh.

"Nếu như anh phải ở trong tù đến tám năm, mười năm thì sao?"

"Anh bị nhốt bao lâu, em chờ anh bấy lâu." Cô nở nụ cười sáng lạn: “Mười năm em cũng đã đợi, thêm mười năm nữa thì có là gì."

"Em đúng là ngốc mà!"

"Có lẽ...!!" Cô nhìn anh: “Anh vì em, chạy đi đánh nghi phạm, cũng không phải là ngu ngốc sao?"

Anh cười, nắm chặt tay cô, cảm nhận nhiệt độ trong lòng bàn tay của nhau.

Trong lúc bất chợt, di động của Nghiêm Sĩ Dương vang lên, không phải điện thoại, mà là tin nhắn. Anh dừng bước lại, một tay không thả, vẫn nắm tay cô như cũ. Một tay kia đưa vào túi quần, lấy điện thoại di động ra, kiểm tra tin nhắn.

"Sao vậy?"

Trên mặt cười khổ, để điện thoại lại túi: “Đừng để ý, chúng ta đi nơi nào chơi?"

"Ừ, vậy chúng ta đi. . . . . ."

Hai người gắn bó, đi về phía trước, bóng dáng càng lúc càng xa, giọng nói cũng càng lúc càng nhỏ, nhưng hạnh phúc lại càng lúc càng rõ ràng. Hạnh phúc đang ở trước mắt …..

[Thằng nhóc kia, cuối cùng thì cũng xong rồi. Nể tình cậu có công điều tra, hơn nữa người thân của nghi phạm cũng đã tha thứ, cho nên không còn chuyện gì nữa! Nhanh cút trở lại đi làm cho ta, bao nhiêu vụ án chờ cậu điều tra có biết hay không hả. . . . . .]

- hết trọn bộ -


Truyện đã hoàn rồi. Cảm ơn các bạn đã ủng hộ mình thời gian qua :iou:


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn beti0609 về bài viết trên: Bongbongmuathu, DoanhDoanh, HoaHong11, Qcute, Tuyết Nhan, huong CT, lechi89, trang91
     
Có bài mới 21.12.2015, 00:15
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Lam Quy Ù Bang Cầm Thú
Chiến Thần Lam Quy Ù Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 27.12.2014, 13:58
Bài viết: 788
Được thanks: 5779 lần
Điểm: 19.57
Có bài mới Re: [Hiện đại] Yêu anh không hối hận - Mạc Lâm - Điểm: 3
Ebook: Yêu anh không hối hận - Mạc Lâm

Làm ebook: Smiley Su


Tập tin gởi kèm:
Yeu-anh-khong-hoi-han-Mac-Lam.prc [191.2 KiB]
Đã tải 1490 lần
Yeu-anh-khong-hoi-han-Mac-Lam.epub [180.62 KiB]
Đã tải 850 lần
Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 36 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: agrohimway, chu tước, daylatenthanhvien, fufudethuong, Nguyễn Diệu Chi, promete369, Sao_Chổi và 655 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại cung đấu] Làm phi - Lệ Tiêu

1 ... 63, 64, 65

2 • [Hiện đại Trùng sinh] Trùng sinh mạt thế độc sủng - Vũ Thỉ Dực

1 ... 46, 47, 48

3 • [Cổ đại] Con đường sủng thê - Tiếu Giai Nhân (Ngoại truyện 23)

1 ... 67, 68, 69

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Hào môn Làm con dâu cả thật là khó! - Ân Ngận Trạch

1 ... 106, 107, 108

[Xuyên không] Vương gia xấu xa cưng chiều thê tử bỏ trốn Nương tử nàng phải biết nghe lời - Thẩm Du [Hoàn CV+PN T87]

1 ... 95, 96, 97

6 • [Xuyên không] Tiêu Dao vương tuyệt sủng Hãn phi - Mộng Lí Đào Tuý

1 ... 41, 42, 43

7 • [Hiện đại] Trấm chi Mị - Tư Minh

1 ... 28, 29, 30

8 • [Hiện đại] Tôi chưa từng biết yêu - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 24, 25, 26

9 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

10 • [Hiện đại] Có một không hai - Chiết Hỏa Nhất Hạ

1 ... 18, 19, 20

11 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 180, 181, 182

13 • [Xuyên không] Cùng quân ca - Thiên Hạ Vô Bệnh

1 ... 36, 37, 38

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 145, 146, 147

15 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên

1 ... 183, 184, 185

16 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

17 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1056

1 ... 124, 125, 126

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Ông xã là người thực vật - Vân Nhất Nhất

1 ... 46, 47, 48



Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 1261 điểm để mua Sparkly Diamond
Shop - Đấu giá: Thải Nhi vừa đặt giá 265 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 1200 điểm để mua Sparkly Diamond
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 276 điểm để mua Giày xinh
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 1083 điểm để mua Sparkly Diamond
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 1030 điểm để mua Sparkly Diamond
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 980 điểm để mua Sparkly Diamond
Công Tử Tuyết: Lần đầu tiên hả you. Không thử sao biết: [Game] Soái ca sẽ làm gì với bạn?!
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 259 điểm để mua Thiên thần áo đỏ
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 786 điểm để mua Đá Amethyst
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 629 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 262 điểm để mua Cặp đôi người tuyết
Shop - Đấu giá: TTripleNguyen vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún và bong bóng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> vi ngôn lục ngạn
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 598 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 568 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 540 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 439 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: nara nguyễn vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 304 điểm để mua Tiền bay
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 310 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 294 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 279 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Cặp đôi người tuyết
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 238 điểm để mua Gà quay 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Chậu hoa hồng
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 339 điểm để mua Túi đựng tim
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 288 điểm để mua Tiền bay
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 408 điểm để mua Cô gái chocolate
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là ai trong truyện Đam mỹ ?

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.