Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 545 bài ] 

Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

 
Có bài mới 18.12.2015, 21:33
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 29.10.2013, 20:30
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 1071
Được thanks: 10138 lần
Điểm: 26.31
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 48
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 450, Hội sen

Editor: Trạch Mỗ

Sau khi Lâm Khang Bình đi, Tử Tình rất lâu cũng không trở lại được bình thường, mấy người Lưu thị cũng là thường xuyên đến tìm Tử Tình nói chuyện giải buồn, Lưu thị từng cười nói: "Tứ đệ cũng đi rồi, cũng không thấy Tứ đệ muội giống ngươi, suốt ngày như mất hồn."

Có điều nói tới nói lui, mấy người Lưu thị vẫn là mỗi ngày qua đây, Tử Lộc và Tử Thọ bọn họ thì vào mùng tám tháng hai vào trường thi, tâm tư của Thẩm thị bị hai người bọn họ phân tán, cũng là tạm thời quên việc đi xa của Tử Hỉ và Lâm Khang Bình.

Đáng tiếc, lần thi hội này, Tử Lộc và Tử Thọ bọn họ đều không có qua, trái lại đệ đệ của Lưu thị trúng cống sĩ, sau thi đình, ban thưởng xuất thân đồng tiến sĩ, về quê thăm viếng người thân rồi, ba tháng sau vào Hàn Lâm viện thực tập ba năm, giống như Tử Phúc năm đó.

Hạ Cam Vĩnh và đệ đệ của Dương thị thi vào Quốc Tử giám, đệ đệ của Phó thị vào Văn Sơn thư viện, mọi người đều tìm được vị trí của mình, Tử Lộc và Tử Thọ suy đi nghĩ lại, dù sao Tử Hỉ và Lâm Khang Bình đi chuyến này cũng phải hai ba năm, hai ba năm này Tăng Thụy Tường và Thẩm thị sẽ không bỏ lại Tử Tình và Phó thị về An Châu, không bằng bọn họ cũng tận dụng thời gian ba năm này, ở nhà vừa học lại, vừa quản lý công việc của Lục Hoa cư, ba năm sau có cơ hội thử lại một lần, cũng là một tâm nguyện của mình.

Chờ những thứ này đều yên ổn xuống, khó khăn lắm đã là ngày hè rồi, Tử Tình mới giật mình, Lâm Khang Bình đã là đi được nửa năm rồi.

Ngày hôm đó, Tử Tình đang ở trong phòng lật xem thư của Lâm Khang Bình, thư là A Thủy mang về, biết Lâm Khang Bình bọn họ đã bình an đến Đại Anh Quốc, cũng biết sáng hôm đó, Lâm Khang Bình bón thuốc ngủ cho Tử Tình, hắn không đành lòng để cho Tử Tình tiễn hắn, nhìn bóng lưng hắn rời đi, ly biệt bao giờ cũng là tràn đầy bất đắc dĩ cùng với ưu thương.

Tử Tình vừa xem thư xong, Tiểu Phấn đi vào, đưa tới một tờ bái thiếp cho Tử Tình, Tử Tình vừa thấy, lại có thể là La đại nãi nãi muốn ở biệt viện ngoài thành tổ chức hội thưởng sen gì đó, mời Tử Tình mang theo Yên Nhiên đi tham gia.

Tử Tình lật tờ bái thiếp này, La đại nãi nãi này, Tử Tình đối với nàng ta cũng không có ấn tượng tốt gì, hai tháng trước. Nữ nhi La gia đánh Thư Duệ, còn bắt nạt Yên Nhiên, Tử Tình nói nàng vài câu, bị La đại nãi nãi biết được. Thế mà tìm tới cửa, muốn khiêu chiến Tử Tình, cùng Tử Tình định cái gì mà ước hẹn ba năm, để cho Yên Nhiên và nữ nhi của nàng so tài cầm kỳ thư họa gì đó, những thứ thi từ ca phú này là môn đại gia khuê tú nhất định phải học, Tử Tình không để ý nàng ta, nhưng là không nghĩ tới. Đại nữ nhi kia nhà nàng trái lại không tệ, ấy thế mà còn tới cửa vài lần muốn dạy Yên Nhiên đánh đàn.

Hoa ma ma nhìn ý tứ của Tử Tình không muốn đi lắm, bèn nói: "Chủ tử, La nãi nãi cũng là người sáng khoái, cũng không mang thù với ngươi. Trong Kinh Thành này, hàng năm đều sẽ tổ chức các loại hội hoa xuân, nói là hội hoa xuân ư, thực ra cũng là đám phu nhân thái thái tiểu thư các nhà tụ hội. Đám phu nhân ở chung một chỗ, không ngoài là nhìn xem, tiểu thư nhà ai bao nhiêu tuổi. Trông xinh xắn hay không, học thức được không, gia thế được không, phu nhân tiểu thư vào cửa chính La gia này, cũng không phải là người bình thường, cho nên, nãi nãi nếu nghe lão bà tử, hãy mang theo tiểu thư đi xem một chút cũng được, tốt xấu gì cũng lãnh hội một chút khuê tú ở Kinh Thành đang thịnh hành những cái gì."

Vừa nói lý do này, Tử Tình cũng có vài phần động tâm. Cũng không vì cái gì khác, Vĩnh Liên nhà Tử Phúc năm nay mười bốn rồi, cũng nên dẫn nàng vào xem, mở mang kiến thức một chút dù sao vẫn không ăn thiệt thòi.

Tử Tình nghĩ vậy, bèn hỏi: "Ma ma, ta muốn là mang Vĩnh Liên Vĩnh Dung đi. Chắc hẳn không có vấn đề gì chứ?"

"Cái này tất nhiên, nhà ai không có mấy thân thích đây? Còn nhiều thái thái tiểu thư không lên được mặt bàn hoặc là không nhận được bái thiếp nghĩ cách nhờ người thân cầu bạn bè mà mang vào cửa, chỉ để đến lúc đó bày ra tài nghệ của mình, nhận được ưu ái của những phu nhân thái thái đó, cho nên, nãi nãi cứ yên tâm mang theo đi." Hoa ma ma nói.

Tử Tình nghe xong, liền cầm bái thiếp tìm đến Lưu thị, Lưu thị nghe xong tất nhiên vui mừng, nói: "Đã sớm nghe nói trong Kinh Thành có hội hoa xuân như vậy, đáng tiếc, phẩm cấp của Đại ca ngươi hơi thấp, chúng ta vẫn không nhận được bái thiếp, đã như thế, ngươi mang chất nữ ngươi đi nhé."

"Mấy năm nay Vĩnh Liên đã học những thứ gì, ngươi gọi nàng đến đây, bản thân ta muốn kiểm tra nàng một chút." Tử Tình nói.

"Điều kiện của chúng ta rành rành ở đây, có thể học được cái gì, đứa nhỏ này, cũng không phải tốt lắm, nhưng là cái gì cũng biết chút ít, đáng tiếc, chính là không có dạng nào có thể thành sở trường. Ta cũng là không trông cậy vào nàng gả đến nhà giàu nhà cao cửa rộng gì, nhưng dù sao vẫn muốn điều kiện hai nhà tương đương, bằng không, nhà trai còn không cho là đứa nhỏ nhà chúng ta không ai thèm lấy đó?" Lưu thị thở dài.

Con cái lớn rồi, cũng phát sầu, nhất là nữ hài tử, trước mười tám tuổi nếu không lập gia đình, sẽ bị người chê cười là bà cô già, thông thường đều là mười sáu tuổi là thành thân. Cho nên Lưu thị đã lo lắng từ rất sớm.

Bây giờ có tiệm cơm này, một tháng, cũng có cố định một trăm, tám mươi lượng thu vào, đủ tiêu dùng một tháng của cả nhà nàng còn có dư, tiền hoa hồng xưởng thủy tinh thì có thể đặt mua thêm chút sản nghiệp, giữ cho bọn nhỏ làm đồ cưới.

Vĩnh Liên Vĩnh Dung đi ra, Tử Tình nhìn hai đứa nhỏ này, Vĩnh Liên đã là bộ dáng đại cô nương rồi, duyên dáng yêu kiều, mắt ngọc mày ngài, coi như là tiểu giai nhân thanh tú rồi, Vĩnh Dung thì còn chưa thoát được nét trẻ con, thoạt nhìn nhiều hơn Vĩnh Liên một chút linh khí, mọi người đều nói Vĩnh Dung giống Tử Tình hơn một chút.

Tử Tình hỏi vài câu, bèn mang các nàng về nhà, giao cho Hoa ma ma dạy dỗ một chút quy củ, bản thân Tử Tình cũng không biết lắm, nhưng là tuổi tác của Tử Tình còn rành rành ra đấy, xuất thân cũng rành rành ở đây, cũng không đi uất ức mình. Nhưng là, hai nàng dù sao coi như là tiểu thư nhà quan hẳn hoi, nếu thật sư bêu xấu, đến lúc đó sẽ bị người khác cười nhạo.

Hoa ma ma dạy các nàng hai ngày, Tử Tình cũng là đi theo nhìn thoáng qua, nói chung hành lễ ai cũng biết, mấu chốt là tư thế tiêu chuẩn hay không, ưu nhã hay không, còn có tư thế đi, khi nói chuyện cùng người ánh mắt nên nhìn về phía nào, tay nên để như thế nào, vân vân mây mây.

Mùng sáu tháng sáu, Tử Tình mặc trang phục mới hoàn toàn, dẫn theo Vĩnh Liên Vĩnh Dung và Yên Nhiên cùng với Thải Vân Truy Nguyệt và thiếp thân nha hoàn của Vĩnh Liên Vĩnh Dung, do Đại Giang đưa đi biệt viện của La phủ.

Biệt viện của La phủ này thực ra cách chỗ lần trước Tử Tình gặp tai nạn không xa, cũng cách trang viên nhà Tử Tình không xa, ra khỏi thành một canh giờ đã đến rồi.

Tử Tình gặp từng chiếc từng chiếc hương xa bảo mã (xe thơm ngựa quý) đi qua bên cạnh mình, mùi son phấn lúc đậm lúc nhạt bay tới, Tử Tình bỗng nhiên cảm giác không phải là tốt lắm, La đại nãi nãi này, sẽ không phải là muốn làm khó mình chứ?

Vào sân, lập tức có người đón đoàn người Tử Tình đi vào, rẽ qua nghi môn(1), đó là một mảnh ruộng sen rộng lớn, cũng là thực ứng với câu thơ, tiếp thiên liên diệp vô cùng bích, ánh nhập hà hoa khác loại diễm(2), bởi vì còn thêm chút hoa trắng, hồng, tím, cho nên một chữ “hồng” còn không đủ để hình dung. Gió nhẹ lướt qua, đưa tới hương sen thoang thoảng, diện tích so với Tình viên thì lớn hơn. Có điều, Tử Tình đã ngắm hồ sen nhà mình nhiều rồi, trái lại cũng không ngạc nhiên nhiều lắm.

(1)     Nghi môn: cửa nghi lễ, cửa chính dùng để làm đẹp ở bên trong cửa lớn hoặc cửa ngách, cửa sau.

(2)     Trích từ bài “hiểu xuất Tịnh Từ tự tống Lâm Tử Phương” của nhà thơ Nam Tống Dương Vạn Lí. (Chú thích thêm bên dưới)


Ở giữa ruộng sen, có một tòa đình hóng mát, từ trên cầu bảy khúc đi tới, liền giống như đi ở trên sóng xanh.

Lúc Tử Tình các nàng đến, đã đến không ít phu nhân tiểu thư rồi, Tử Tình chỉ nhận ra Văn gia đại nãi nãi và tam nãi nãi, cùng với mấy tiểu thư Văn gia.

La Sở Sở thấy Tử Tình và Yên Nhiên, liền tiến lên hành lễ, một tay dắt Yên Nhiên qua, khom người nói với Yên Nhiên: "Chào tiểu muội muội, tỷ tỷ dắt ngươi đi chơi."

Văn tam nãi nãi nhìn nhìn Yên Nhiên cười nói: "Đây là nha đầu nhà ngươi? Khó trách tiểu tử nhà ta hay nhắc tới, quả nhiên không tệ."

Yên Nhiên búi song nha kế, phía trước là tóc mái bằng, một thân quần áo màu cam, một đôi mắt nhân rất to, nhìn cái gì cũng là thần sắc tò mò, vừa nhìn là biết là một đứa cổ linh tinh quái, làm cho người thích.

La đại nãi nãi nghe xong vội nói: "Ừ đúng là không tệ, ngay cả tiểu tử kia nhà ta cũng là thích vô cùng."

Văn đại nãi nãi nghe xong, sắc mặt bỗng chốc thay đổi một chút, nhìn nhìn Mẫn Nhi nhà nàng, tiểu nha đầu đang cùng La Tố Tố ghé vào trên lan can thầm thì cái gì đó, Văn đại nãi nãi liền nhẹ nhàng thở ra.

Tử Tình liếc mắt nhìn Yên Nhiên, đứa nhỏ này đối với sự tình ở Tình viên đã không còn ấn tượng gì, cho nên, thấy hoa đỏ, hồng, trắng, lá xanh này, dáng vẻ đưa tay muốn với tới, nói: "Tỷ tỷ, thật xinh đẹp."

La Sở Sở nghe xong liền dẫn nàng, còn có mấy người Vĩnh Liên và Vĩnh Dung, muốn ngồi thuyền đi hái sen, Tử Tình vừa thấy Truy Nguyệt đi theo, liền yên tâm rồi.

La đại nãi nãi từ ánh mắt Tử Tình nhìn lại, hỏi: "Hai nha đầu lớn hơn kia là nhà ai? Cũng không tệ."

Tử Tình cười nói: "Là chất nữ của ta, không ra cửa mấy, hôm nay mang theo ra ngoài gặp gỡ cảnh đời."

Tử Tình nói xong, thấy Văn tam nãi nãi có chút tìm tòi nghiên cứu nhìn nàng, bèn cười nói: "Tam nãi nãi có việc sao?"

Mạnh Thanh Phỉ cười nói: "Nghe ngoại tử và khuyển tử đều nhắc tới muội muội, cảm thấy có chút tò mò, muốn kết giao với muội muội, nhưng là, việc vặt vãnh trong nhà quá nhiều, tỷ tỷ ta không ra cửa được, mà muội muội lại cũng là người chân lười, cũng không đến thăm tỷ tỷ."

Từ lần trước Tử Tình vào Văn phủ, Triệu di nương bị vắng vẻ, thời gian Văn Tam ngủ ở trong phòng nàng nhiều hơn, nói lý ra, nàng phải là cao hứng, nhưng cứ cảm thấy trong lòng có cái gai, bởi vì mấy chị em dâu Văn phủ nói giỡn, nói Triệu di nương này là đắc tội Tử Tình mới có ngày hôm nay, đây không phải nói, sức nặng của Tử Tình ở trong lòng Văn Tam nặng hơn Mạnh Thanh Phỉ nàng? Cho nên nói, tâm tư của nữ nhân thật sự là khó có thể suy xét.

Mạnh Thanh Phỉ nhớ tới mấy năm vừa thành thân kia, Văn Tam đối với nàng vẫn luôn không nóng không lạnh, sau này, năm ấy nhi tử được sáu bảy tuổi, mang theo nhi tử ra ngoài một chuyến, sau khi trở về phảng phất thay đổi một người khác, đối với nàng cũng bắt đầu săn sóc quan tâm, phu thê hai người mới tốt lên, cũng có nói có cười, đương nhiên, trừ mấy tiểu thiếp bên cạnh, mấy năm nay, Mạnh Thanh Phỉ thật đúng là trôi qua rất hài lòng.

Tử Tình tất nhiên không biết những việc này, chẳng qua, không nói Văn Tam Tử Tình muốn tránh né, cửa chính Văn Phủ, Tử Tình cũng thực sự không muốn sải bước đi vào, lão phu nhân kia, mở miệng một tiếng là muốn nghe giọng nói quê hương, sao nàng ta không dùng “giọng nói quê hương” nói chuyện, còn không phải là muốn cho mọi người thấy chê cười Tử Tình? Tử Tình cũng không có ham mê đưa lên chịu ngược đâu.

"Tam nãi nãi quý nhân bận rộn, chúng ta cửa nhỏ nhà nghèo, cũng không có việc đứng đắn gì, vẫn là không đến cửa quấy rầy mới tốt." Tử Tình hào phóng nói.

"Đúng rồi, Tử Tình, ngươi nói hai đứa nhỏ kia, có phải nhà Đại ca ngươi hay không, chính là người làm Tri huyện Kinh huyện đó, nghe nói Thánh thượng đặc biệt nhắc tới hắn, năm ngoái Kinh huyện bị thiên tai nghiêm trọng, nhưng là, dân chúng Kinh huyện đói chết, lạnh chết so với châu huyện khác xung quanh ít hơn nhiều, ta nghe tướng công nhà ta nói, Thánh thượng đúng là khen hắn không ít, phỏng chừng kiểm tra đánh giá cuối năm nay nhất định không kém." La đại nãi nãi thấy Tử Tình và Mạnh Thanh Phỉ nói không hợp nhau, bèn lôi kéo Tử Tình hỏi.
--- ------
Chú thích thêm: Nguyên văn tác phẩm:

晓出净慈寺送林子方 ⑴

毕竟西湖六月中 ⑵, 风光不与四时同 ⑶.

接天莲叶无穷碧 ⑷, 映日荷花别样红 ⑸.


Hiểu xuất Tịnh Từ tự tống Lâm Tử Phương ⑴

Tất cánh tây hồ lục nguyệt trung ⑵, phong quang bất dữ tứ thì đồng ⑶.

Tiếp thiên liên diệp vô cùng bích ⑷, ánh nhật hà hoa biệt dạng hồng ⑸

Dịch nghĩa:

(1)     Mặt trời vừa mới dâng lên, ở chùa Tịnh Từ tiễn Lâm Tử Phương

(2)     Rốt cuộc Tây Hồ giữa tháng sáu,

(3)     phong cảnh không giống bốn mùa.

(4)     Lá sen như chạm vào bầu trời xanh vô cùng vô tận

(5)     Hoa sen dưới ánh mặt trời đỏ đến vô cùng xinh đẹp.

Hai câu thơ (4), (5) Tử Tình dùng bởi vì có nhiều loại hoa sen nên thay thế từ “hồng” (đỏ) bằng từ “diễm”(tươi đẹp)

Ps: Đây là chương hôm qua nhé  :-"



Tập tin gởi kèm:

nghi môn.jpg [ 3.28 KiB | Đã xem 26996 lần ]
Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 19.12.2015, 13:34
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 29.10.2013, 20:30
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 1071
Được thanks: 10138 lần
Điểm: 26.31
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 42
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 451, vô tình gặp Lí Hãn

Tử Tình có chút kỳ quái thái độ của La đại nãi nãi, lần trước nàng ta đến nhà Tử Tình, còn là một kiểu phu nhân Kinh Thành, hôm nay đối với Tử Tình trái lại hòa ái không ít.

Tử Tình tất nhiên không biết, La đại nãi nãi này cũng là xuất thân danh môn, trong nhà ca ca một đống lớn, con dòng chính chỉ có một tiểu muội là nàng, từ nhỏ được nuông chiều, cũng là có vài phần tâm tính của tiểu hài tử, nhất là bao che khuyết điểm, tính tình vừa nổi lên, nói gió chính là mưa, cho nên, mới có chuyện tới cửa tìm Tử Tình tính sổ.

Nhưng hôm nay, Tử Tình coi như là khách nhân của nàng, nói lý ra, Tử Tình bây giờ thật đúng là không vào được cửa nhà nàng, nhưng là, La Hạo Viêm và La Trì đều nói không ít lời khen ngợi Tử Tình, nàng cũng là đối với Tử Tình có vài phần tò mò, muốn nhìn một chút một kẻ thôn cô như Tử Tình rốt cuộc ứng đối với vòng tròn người giàu có này như thế nào.

Lúc này, Tử Tình nghe xong lời nói của La nãi nãi, cười nói: "Đúng vậy, chính là đứa nhỏ nhà Đại ca ta, đứa nhỏ nhà chúng ta chưa từng thấy cảnh đời gì, kính xin Đại nãi nãi tha thứ nhiều hơn."

"Được rồi, đừng há mồm ngậm mồm là chưa từng thấy qua cảnh đời gì, nhưng ta nghe nhi tử nhà ta nói, so với nam tử thông thường ngươi hiểu biết còn nhiều hơn, vừa có thể dẫn bọn họ chơi, cũng có thể làm tiên sinh của bọn họ, dạy bọn họ nhiều thứ ly kỳ cổ quái, ngay cả vài món xiêm y ngươi làm, nhi tử nhà ta yêu thích không thôi, cũ rồi chật rồi cũng không chịu bỏ, còn cất giữ như bảo bối." La nãi nãi cười nói.

"Thì ra xiêm y đó là muội muội làm, Vực nhi nhà ta cũng có, cũng là cất giữ như bảo bối, việc này càng nói ta thật đúng là càng tò mò rồi, muội muội, ngươi đã dạy bọn họ những cái gì vậy?" Văn Tam nãi nãi hỏi.

"Có thể có cái gì, chỉ là chút vui thú thôn quê nhà nông bọn nhỏ chưa từng thấy, ham mới mẻ mà thôi." Tử Tình cười nói.

"Đúng vậy, nông dân có thể dạy dỗ được thứ gì tốt? Ngươi có thể trông cậy thôn cô dạy bọn nhỏ tứ thư ngũ kinh, thi từ ca phú sao?" Một nữ tử bên cạnh thấy La đại nãi nãi và Văn Tam nãi nãi đều vây quanh Tử Tình nói chuyện, nàng là phu nhân nhà quan hẳn hoi mà lại bị vắng vẻ, nhịn nửa ngày, mới nói ra những lời này.

Lúc này, mấy người La Sở Sở các nàng đã đã trở lại, Vĩnh Liên nghe xong lời phụ nhân này nói. Cảm thấy thật bất bình thay cho Tử Tình, nói: "Cô cô ta mới không phải là nữ nhân nông thôn cái gì cũng không biết đâu, ngay cả cha ta cũng nói, cô cô ta nếu là nam tử. Chắc chắn có thể thi được công danh, ngay cả vỡ lòng của Tứ thúc ta đều là cô cô ta tự mình dạy, Tứ thúc ta nói, không có cô cô ta, hắn không thể nào thuận lợi như vậy."

"Tiểu cô nương, Tứ thúc ngươi là ai vậy?" Một phu nhân khác hòa ái hơn hỏi.

Vĩnh Liên nhất thời nóng lòng nói một phen thay Tử Tình, lúc này bị người khác hỏi một câu. Ngược lại có chút ngượng ngùng, liền cúi đầu, Vĩnh Dung nói tiếp: "Tứ thúc ta ở Hộ bộ, là Thám Hoa Lang kỳ thi trước, hiện tại mang theo đội tàu xuất dương rồi."

Phụ nhân gật đầu nhìn nhìn Vĩnh Liên và Vĩnh Dung, nhìn nhìn lại Tử Tình, La đại nãi nãi lôi kéo Tử Tình giới thiệu nói: "Vị này là Đại tẩu tử nhà mẹ đẻ ta, đúng rồi. Ngươi còn không biết đi, nhà mẹ đẻ ta họ Chung, khuê danh của ta một chữ “Doanh”. Ngươi gọi ta là Chung Doanh cũng được, chẳng qua ta lớn hơn ngươi hai tuổi, gọi tỷ tỷ cũng không ngại. Đó là Ngô phu nhân, Ngô đại nhân cũng là lang trung Hộ bộ, cũng là đồng liêu với lệnh đệ."

Tử Tình vừa nghe, chức quan của Ngô đại nhân này cao hơn Tử Hỉ, nhìn tuổi tác Ngô phu nhân này, cũng chỉ tầm ba mươi hai ba mươi ba, xem ra, bối cảnh trong nhà này cũng không thấp. Trách không được bị vắng vẻ có vài phần không vui.

Tử Tình vừa thấy, hôm nay phu nhân đến có hơn mười đến chừng hai mươi người, các tiểu thư cũng là có mấy chục, ba người một túm, năm một người một tụm, La đại nãi nãi đi tiếp đón khách nhân rồi. Tử Tình thật đúng là không biết ai, hội hoa xuân này, đúng là một chút thú vị cũng không có, sớm biết như thế, còn không bằng không đến.

Lúc này, Yên Nhiên cầm đài sen trong tay, đưa cho Tử Tình, nói: "Nương, ăn hạt sen."

Tử Tình nhận lấy đài sen, ôm lấy Yên Nhiên, lau mồ hôi cho nàng, hỏi: "Chơi vui không?"

"Chơi vui, nương, ta muốn ngủ trên lá sen, nhưng các tỷ tỷ nói không được, nương, vì sao ạ?" Yên Nhiên hỏi.

La Tố Tố đã đứng ở một bên, nghe thấy được, liền bật cười, nói: "Ngu ngốc, ngươi nằm trên đó thử xem chẳng phải sẽ biết?"

"Ngươi mới ngu ngốc, ngươi chính là tỷ tỷ xấu." Yên Nhiên còn nhớ rõ La Tố Tố.

La Tố Tố chỉ vào một tiểu cô nương bảy tám tuổi đứng đối diện bên cạnh Yên Nhiên nói: "Mai tỷ tỷ, ngươi biết không, Dực ca ca rất thích tiểu nha đầu này, ngày ngày chạy đến nhà nàng, cũng không đi tìm ngươi chơi đi?"

Mẫn nhi Văn gia nói: "Đúng vậy đúng vậy, ta còn thấy Dực ca ca nắm tay nàng, dẫn nàng đi chơi đó."

Tử Tình nghe xong nhìn thoáng qua mấy cô nương này, thầm nghĩ, tiểu nha đầu ở cổ đại này trưởng thành cũng quá sớm đi, đứa nhỏ bé tí như vậy, đã biết ngươi chơi với ta, ta tốt với ngươi, trái tim tiểu cô nương, thật không tổn thương nổi.

Lúc này, La đại nãi nãi tập hợp tất cả đám nữ hài tử ở trên bãi đất trống dưới triền núi, để cho các nàng đều tự chọn một thể loại mình am hiểu, thi từ ca phú, cầm kỳ thư họa, còn có phần thưởng dành cho người thắng cuối cùng.

Tử Tình lúc này mới biết, thì ra tiểu thư khuê các ở Kinh Thành chính là bình phán ra tài nữ như vậy, chả trách hôm nay tiểu cô nương đến thật đúng là không ít, Tử Tình dặn dò Vĩnh Liên và Vĩnh Dung vài câu, bảo Thải Vân cẩn thận đi theo, rồi tìm một chỗ tốt, chuẩn bị xem náo nhiệt.

Ai ngờ không chớp mắt một cái, Yên Nhiên đã không thấy đâu rồi, Tử Tình nhìn một vòng, ngay cả Truy Nguyệt cũng không thấy, Tử Tình thấy trên núi hình như có người, có đình hóng mát, phỏng chừng là thiếu gia công tử nhà giàu La đại nãi nãi mời đến chăng.

Tử Tình đoán chừng Yên Nhiên chắc là tò mò đi lên trên rồi, lấy sức chân của nàng, cũng không đi được bao xa, Tử Tình bèn muốn đi gọi con về.

Dọc theo đường mòn Tử Tình đi lên trên, quả nhiên, lúc đi đến giữa sườn núi, nghe được tiếng Yên Nhiên nói chuyện, bởi vì rừng cây quá rậm, bèn hô lên: "Yên Nhiên, ngươi ở nơi nào?"

"Nương, ta ở chỗ này nè." Tử Tình nghe được thanh âm, rẽ vòng qua, liền thấy được một cái đình hóng mát, có hai thị vệ đứng dưới đình, Truy Nguyệt đã đứng ở một bên, có một nam tử bế Yên Nhiên, Tử Tình chỉ nhìn thấy một cái bóng lưng, hình như không quen. Bên cạnh nhưng là còn có hai người, Tử Tình nhận ra là Văn Tam và La Trì.

Nam tử kia xoay người, Tử Tình nhìn thoáng qua, trong bụng giật mình, lại có thể là người Lâm Khang Bình đã cứu kia.

Lúc này, Tử Tình cách bọn họ cũng chỉ là năm sáu thước, Văn Tam và La Trì đều cười chào hỏi Tử Tình rồi, Tử Tình lúc này đi, thật đúng là không thích hợp, vả lại, Yên Nhiên còn ở trong tay hắn nữa.

Tử Tình chỉ đành phải đi lên phía trước, quỳ gối hành lễ, La Trì vung tay lên, thị vệ và Truy Nguyệt đều cách xa mấy trượng.

Lí Hãn thấy Tử Tình, hỏi: "Thì ra là nữ nhi của tiểu tẩu tử, trách không được đáng yêu như vậy. Lại nói tiếp tiểu tẩu tử còn là ân nhân cứu mạng của ta, đáng tiếc, ta còn chưa có đi chào hỏi ân nhân, không biết tại hạ có thể có vinh hạnh này không?"

"Vị công tử này nói đùa, tướng công nhà ta chỉ là có duyên gặp phải, gặp chuyện bất bình rút đao tương trợ mà thôi, ba chữ ân cứu mạng mong rằng đừng nhắc, thật là không dám nhận, " Tử Tình suy đoán thân phận của đối phương không thấp, tội gì tìm phiền toái cho mình?

"Nghe nói tướng công của tiểu tẩu tử rời nhà đi xa, tiểu tẩu tử nếu có chỗ sai khiến không tiện, cứ nói đừng ngại. Ta nếu không giúp được gì, hai người bọn họ cũng sẽ có thể giúp đỡ." Lí Hãn chỉ vào Văn Tam và La Trì nói.

"Đa tạ. Cũng không nhọc đến mấy vị đại nhân bận tâm, tiểu nữ tử còn bận việc, cũng không quấy rầy nhã hứng của các vị đại nhân nữa. Yên Nhiên, xuống đây, đến chỗ nương nè." Tử Tình ngoắc tay với Yên Nhiên.

"Đúng rồi, Tử Tình, đã đến rồi, không ngại ngồi xuống trò chuyện, cũng khó gặp mặt một lần." Văn Tam thấy Lí Hãn nhìn hắn một cái, bèn nói.

"Tăng gia muội muội, ngươi còn chưa có cảm tạ ta đâu? Tốt xấu gì, ta cũng là ân nhân cứu mạng của ngươi? Ngươi gặp ân nhân cứu mạng là giả vờ không phát hiện như vậy? Ngươi bảo ta về sau còn có cứu người hay không?" La Trì hô.

"La đại nhân nói đùa, ơn cứu mạng này, tiểu nữ tử hình như đã tạ ơn nhiều lần rồi, nếu La đại nhân không chê phiền toái mà nói, ngày khác tiểu nữ tử viết một phong thư cảm tạ công khai cho La đại nhân, cảm tạ La đại nhân vào lúc tiểu nữ tử gặp nạn ra tay cứu giúp, để cho người cả Kinh Thành đều biết đến nghĩa cử của La đại nhân." Tử Tình nói.

"A, không biết phương pháp công khai như thế nào?" Lí Hãn nhìn Tử Tình, hỏi.

"Dán đến trên tường thành Hoàng cung, còn có dán đến cửa của các đại nha môn, để cho đương kim Hoàng thượng còn có mọi người đang làm việc ở các đại nha môn đến nhìn xem, không phải đạt tới hiệu quả La đại nhân mong muốn sao?" Tử Tình nói.

"Chẳng lẽ ngươi không cần khuê dự của mình sao? Ơn cứu mạng, lấy thân báo đáp nhưng cũng có không ít?" La Trì vẻ mặt cười xấu xa vội hỏi.

Tử Tình nhìn hắn một cái, nói: "Vì sao ta phải viết tên mình lên? Ba chữ người vô danh không phải là có sẵn đấy sao?"

La Trì vừa nghe cam chịu rồi, nhưng là Văn Tam nhìn Tử Tình ánh mắt mang theo ý cười, còn có Lí Hãn kia, cũng không biết là có phải duyên cớ ngày thường quá ít cười hay không, vậy mà khóe miệng co rút mấy cái.

"Đúng rồi, Tử Tình, thật là có một việc chính sự muốn hỏi ngươi, ta mới từ phủ Tùng Giang trở về, xưởng xà phòng và xưởng dệt đều đã bắt đầu đưa vào sản xuất rồi, chẳng qua là, sản lượng của cây bông rất thấp, căn bản không có bao nhiêu người muốn trồng, ngươi có biện pháp gì nâng cao sản lượng bông không?" Văn Tam hỏi.

Tử Tình thật đúng là biết cái này, bèn nói: "Ngươi để cho nông dân trồng bông vào thời điểm mọc được ba bốn cành có quả, bấm cành chính đi, như vậy, sản lượng bông vải có thể nâng cao không ít, cái khác, bảo bọn họ tận tâm trông nom là được."

"Bấm cành chính đi, vì sao vậy?" Văn Tam hỏi.

"Việc này ta cũng không biết, chỉ là hồi ở An Châu đã thử, ngươi yên tâm đi, chắc chắn không sai được." Tử Tình nói xong, bảo Yên Nhiên xuống dưới.

"Đúng rồi, Tăng gia muội muội, ta nghe nhi tử ta nói, đùi dê nhà ngươi nướng ăn cực kỳ ngon, hơn đầu bếp nhà ta làm nhiều, nói ta cũng có chút động tâm, ngươi biết không? Con người ta á, cũng không có ham thích khác, chính là ăn ngon, ta có thể mặt dày hỏi một tiếng hay không, ngươi có thể làm một chút cho ta hay không?" La Trì hỏi.

Tử Tình nói: "Ngượng ngùng, ngoại tử không ở nhà, tiểu nữ tử không tiện chiêu đãi ngoại nam."

La Trì sờ sờ mũi, nói: "Vậy đến tiệm cơm nhà ngươi, lúc này chu toàn chứ? Ta tiêu tiền còn không được sao?"

"Được, đa tạ chiếu cố." Chẳng qua, Tử Tình cũng không định tự mình đi làm.

Tử Tình thấy Lí Hãn còn bế Yên Nhiên không buông tay, liền có vài phần mất hứng, nói với Yên Nhiên: "Yên Nhiên còn chưa xuống đây? Ngươi không muốn nhìn xem các tỷ tỷ đánh đàn sao?"

Yên Nhiên giãy dụa từ trên người Lí Hãn xuống dưới, chạy đến trước mặt Tử Tình, hướng Lí Hãn vẫy vẫy tay, cười nói: "Tạm biệt, thúc thúc."
------

Mỗ: hết nợ nha. hehe


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 25.12.2015, 22:12
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 29.10.2013, 20:30
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 1071
Được thanks: 10138 lần
Điểm: 26.31
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 43
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 452, thuốc nổ

Lúc Tử Tình mang theo Yên Nhiên trở lại dưới chân núi, Vĩnh Liên các nàng đã tỷ thí xong rồi, Tử Tình vốn cũng không ôm bao nhiêu hi vọng, chỉ là mang theo đứa nhỏ ra ngoài tăng thêm kiến thức mà thôi.

Cho nên, vừa thấy vẻ mặt thất vọng của hai người, Tử Tình bèn nắm tay hai nàng, cười nói: "Chúng ta chẳng qua là ra ngoài chơi, mấy thứ kia chỉ là hư danh."

Thực ra Tử Tình vốn còn muốn nói, cho dù vì vậy gả vào nhà cao cửa rộng, cũng chưa chắc có thể đạt được hạnh phúc, cuộc sống này, là việc vặt như nước chảy mãi, mà không phải là cả ngày cầm kỳ thư họa không hỏi tục sự. Chẳng qua, vừa thấy những phu nhân tiểu thư ở đây, Tử Tình vẫn là vội vàng ngậm miệng.

Lúc Tử Tình mang theo bọn nhỏ cáo từ, La đại nãi nãi lôi kéo tay Tử Tình hỏi: "Nháy mắt đã không thấy bóng dáng của ngươi đâu, vốn là, các nàng còn nói, muốn tìm ngươi làm thơ vẽ tranh, đành phải lần sau rồi."

Tử Tình vừa nghe, may mà mình chạy được, nếu không, còn không bêu xấu, không nói không làm ra được thi họa, cho dù chữ của Tử Tình, cũng là tương đương với không có sở trường gì. Vừa nghĩ như vậy, không vui khi gặp mấy người Văn Tam cũng là trôi qua rất nhanh.

Trên đường về, Vĩnh Liên cùng Vĩnh Dung líu ríu, nói kết giao mấy bằng hữu, trong đó có cả La Sở Sở kia, còn hẹn sẵn lúc nào tới cửa đến chơi, Tử Tình thấy hai đứa nhỏ rất vui vẻ, một chuyến này, cũng là không có đi vô ích.

Không đến hai ngày, Thư Duệ Thư Ngạn bọn họ đều được nghỉ, Tử Tình thấy thời tiết quá nóng, cũng không muốn Tiểu Dực bọn họ cứ tới cửa đến tìm Yên Nhiên, bèn thương lượng với Thẩm thị, một nhà mình muốn đi đến trang viên nghỉ mát, phòng ở nơi đó, đã xây xong rồi, gia cụ cũng đầy đủ hết rồi.

Thẩm thị không yên lòng một mình Tử Tình mang theo đứa nhỏ, nói là muốn đưa Tử Tình đi qua, giúp đỡ nàng thu dọn xong ở hai ngày rồi trở về.

Tử Tình dẫn theo Hoa ma ma. Thải Vân, Truy Nguyệt, còn có mấy nha hoàn Tiểu Bạch Tiểu Tử …, Tiểu Phấn ở lại giữ nhà, Đại Giang Đại Hà đều mang đi.

Hồi Thanh minh khi từ Lâm trang trở về. Tử Tình từng mang theo Thư Duệ đến xem thôn trang này, chủ yếu là đề ra chút cải thiện đối với bài trí trong phòng và thiết kế phòng tắm, có điều. Lúc đó, trong trang là cái gì cũng không có.

Tử Tình bọn họ vào cửa chính, quan sát dọc đường, hai bên đường đều là đậu nành, lạc, khoai lang, khoai tây, cao lương, ngô …, còn có một ruộng dưa hấu. Vừa mới bắt đầu dưỡng đất, sản lượng sẽ không cao, chất lượng cũng không phải tốt lắm, dưa hấu phát triển không to, xem ra. Giống dưa này, năm nay còn phải chuyển từ An Châu đến.

Đi vào trong chừng một trăm thước, chính là hai hàng phòng ở chỉnh tề, không khác Khang trang An Châu nhiều lắm, là cho nhóm nông dân trong trang ở, đi tiếp vào bên trong, mới là một tòa đại viện tử, là chỗ Tử Tình bọn họ ở, viện tử là nhị tiến. Trong nội viện rải rác mấy tiểu viện, cũng là chuẩn bị cho khách đến ở.

Phòng ở là phong cách nhà nông điển hình, tất cả đồ dùng đồ trang trí đều là phong cách cổ xưa thực dụng làm chủ, đều là một dãy kháng lớn, cũng đơn giản.

Tiểu Bạch các nàng dẫn theo nha hoàn thu dọn quét dọn, bọn nhỏ tự đi chơi. Tử Tình cùng Tăng Thụy Tường và Thẩm thị đi một chút ở trong trang, trên núi đã trồng các loại cây giống, Kinh Thành có chỗ này tốt, vườm ươm sẵn có, muốn cây giống gì, cơ bản đều có thể mua được, không như An Châu.

Ngọn núi có một con sông uốn lượn xuống dưới, xuyên qua trang viên của Tử Tình, trái lại tiện cho nông dân trong trang tưới tiêu, cũng tiện cho nông dân trong trang nuôi gà vịt ngỗng, cá bò dê.

Tăng Thụy Tường cười nói: "Cũng lớn hơn Khang trang An Châu, qua hai ba năm nữa, nơi này cũng sẽ náo nhiệt lên."

Tử Tình quản lý nơi này gọi là Khang viên, trước mắt mua mấy người có kinh nghiệm, chuyên trông coi cây ăn quả, hoa cảnh, gia cầm, gia súc, nông dân trồng trọt là từ trong thôn phụ cận thuê tới làm công dài hạn, còn có chính là cô nhi không nhà để về, hoặc lão nhân trong nhà không có người phụng dưỡng, Lâm Hưng đều nhận tới đây, chẳng qua đều ký trước văn tự bán mình, xác định quy củ xong rồi, có khuôn mẫu tham khảo có sẵn của Khang trang, Tử Tình trái lại không cần quan tâm.

Tử Tình tới nông thôn ở, phảng phất như về tới Tình viên, cũng khôi phục sáng sớm mỗi ngày đi các nơi một vòng, buổi tối khi mặt trời lặn về phía tây, ở trong rừng đi dạo một chút, cảm giác giấc ngủ đã tốt lên rất nhiều, xem ra bản thân, cũng chỉ có thể thích ứng cuộc sống điền viên này.

Thẩm thị bọn họ ở vài ngày, thấy người bên cạnh Tử Tình không ít, yên lòng, bèn trở về trong thành.

Ngày hôm đó, Tử Tình thấy ngọn núi bên này rất trống trải, lại còn có một căn nhà tranh, đột nhiên nghĩ đến thuốc nổ mình mới nghiên cứu được một nửa, nhưng là, thứ này, Tử Tình thật đúng là không yên lòng để cho Đại Giang bọn họ trở về lấy, dù sao, bọn họ là người của Tiểu Dực, Tử Tình không muốn để cho bọn họ biết.

Đồ của Tử Tình, là được Lâm Hưng một tay mua, bèn phái Lâm Hưng và Tiểu Tử đi lấy đồ đến, lén lút giấu vào trong nhà tranh, mỗi ngày, Tử Tình làm bộ như đi tản bộ, mang theo Thư Duệ, vào nhà tranh, Tử Tình nói cho Thư Duệ chút tri thức hóa học đơn giản, hắn từng làm cùng với Tử Tình và Lâm Khang Bình ở phòng thí nghiệm, đứa nhỏ này cũng không hỏi Tử Tình là từ đâu biết được, Lâm Khang Bình cũng đã dặn dò hắn việc trong nhà, không thể nói ra bên ngoài.

Nitrat hoá sợi này là cửa ải khó khăn Tử Tình muốn phá được đầu tiên, bởi vì không có a xít nitric, chỉ có quặng kali nitrat, cũng may bọn họ có a xít sunfuric, Lâm Hưng nói gọi là Lục Phàm Du gì đó, cũng không biết hắn lấy được từ nơi nào cho Tử Tình.

Đèn cồn là Tử Tình đặt làm từ xưởng thủy tinh, cồn là Tử Tình chiết xuất trước kia, Tử Tình dùng a xít sunfuric sản xuất ra a xít nitric, chẳng qua là chiết xuất a xít nitric nồng độ cao gặp rất nhiều khó khăn, cũng may Tử Tình cũng chậm rãi giải quyết được, mất một tháng, cuối cùng sản xuất ra nitrat hoá sợi, bao thuốc nổ đầu tiên làm ra được, Tử Tình vẫn là có vài phần hưng phấn, chẳng qua là không biết uy lực như thế nào.

Tử Tình và Thư Duệ mang theo bao thuốc nổ nhỏ vào núi, đương nhiên không phải trong trang viên của mình, Tử Tình tự mình châm lửa, kíp nổ cũng đủ dài, cũng cũng đủ cho Tử Tình chạy xa, không nghĩ tới, là quả pháo lép, xem ra, vẫn là nồng độ a xít nitric và a xít sunfuric không đủ, nghiên cứu lại thoáng cái đi vào cục diện bế tắc.

Đáng tiếc, không đến hai ngày, Thư Duệ bọn họ phải vào học rồi, Tử Tình không thể không trở lại trong thành.

Vừa vào cửa nhà, Tiểu Dực đã tới đây rồi, nói: "Cô cô, ngươi đi đến trong trang cũng không mang theo Tiểu Dực, vừa đi còn lâu như vậy, ngươi cũng không nhớ Tiểu Dực ư?"

Tử Tình sờ sờ đầu của hắn, nói: "Lần sau cô cô đi mang theo ngươi."

Thực ra, Tử Tình không biết là, hành vi của mình đã dẫn tới sự nghi ngờ của Đại Giang bọn họ, chẳng qua, bọn họ không nghĩ tới Tử Tình muốn nghiên cứu là thuốc nổ, chỉ là biết Tử Tình ở làm một việc tương đối quan trọng, cho nên, không để cho Tiểu Dực đi qua quấy rầy nàng.

Nhưng là, thí nghiệm tiến hành đến giai đoạn mấu chốt, Tử Tình thật đúng là ngứa ngáy trong lòng, lúc này nếu không tiến hành tiếp nữa, a xít nitric đậm đặc a xít sunfuric đậm đặc này thế nhưng đều sẽ bay hơi nha? Đến lúc đó không phả là mình vất vả vô ích hồi lâu?

Cho nên, Tử Tình tìm cớ nói dối Thẩm thị, để lại Tiểu Tử nấu cơm cho Thư Ngạn bọn họ, lại dẫn theo nhân mã ban đầu đến trong trang. Chẳng qua, lần này, người Tử Tình mang theo đi tản bộ là thành Tiểu Bạch, Tiểu Bạch cũng chỉ là ở bên ngoài canh gác và trợ thủ, nàng cũng không biết Tử Tình đang làm những cái gì.

Lần này lại dùng một tháng, thí nghiệm bốn năm lần, mới chính thức trên ý nghĩa làm ra một bao thuốc nổ. Nổ thử cũng là Tử Tình và Tiểu Bạch đi, lúc nổ tung, Tử Tình và Tiểu Bạch nằm sấp cách bốn năm mươi thước đều cảm giác được chấn động mãnh liệt, núi bị nổ một cái hố, Tiểu Bạch cũng bị dọa đến choáng váng.

Tử Tình sợ có người nghe được tiếng động chạy tới, liền kéo Tiểu Bạch bỏ chạy, trở lại trong nhà tranh sửa sang lại số liệu thí nghiệm, a xít đậm đặc còn lại, Tử Tình đều làm thành nitrat hoá sợi, cũng làm thành bao thuốc nổ cất kỹ, lúc này mới mang theo đám người liên quan trở về thành.

Tử Tình không biết là, mình mới từ trong trang viên trở về, liền có người lén vào ngôi nhà tranh kia, chỉ là, cũng không có tìm được thứ gì hữu dụng, nhưng là lục ra được mấy bao nhỏ vuông vắn như là bọc chăn bông nhỏ, còn có một sợi kíp nổ thật dài, bọn họ trộm một cái lấy đi, còn lại giấu đi như cũ.

Sau hơn một canh giờ, Lí Hãn thấy được bao thuốc nổ này, nhìn đi nhìn lại, cũng không nhìn ra được cái gì, hỏi: "Ngươi tự mình nghe thấy tiếng động?"

"Đúng vậy, chủ tử, quả thực có thể dùng long trời lở đất để hình dung, không tin, nô tài cầm đi thử xem, chủ tử theo sát xa xa sẽ biết."

"Tìm Đại Giang Đại Hà đến, hỏi thử bọn họ biết những cái gì?"

"Chủ tử, ta đã hỏi rồi, bọn họ căn bản không biết, đồ do người gọi là quản gia Lâm Hưng kia mua giúp nàng."

Lí Hãn nghe xong không nói, hồi lâu mới hỏi nói: "Rốt cuộc nàng muốn làm gì?"

"Việc này, nghe Hoa ma ma nói, hình như là có một lần, hạ nhân nhà vị Lâm nãi nãi này nói, thuyền bọn họ gặp phải giặc Oa, thiếu chút nữa thì bị thua thiệt. Sau đó, vị Lâm nãi nãi này liền bảo Lâm Hưng vụng trộm đi mua vài thứ, đều lách qua Đại Giang và Đại Hà, tránh ở trong phòng gần một tháng, chỉ là, không thấy động tĩnh, những thứ này, nghe nói tốn hơn hai tháng mới làm được, cũng là thất bại rất nhiều lần."

"Giặc Oa? Như vậy, ngươi gọi Văn Tam và La Trì đến."

Một lúc lâu sau, Văn Tam và La Trì tới, ba người mang theo thị vệ, đi đến chỗ Tử Tình thí nghiệm, nhìn hố to trên đất, nhìn lại cái bọc trong tay, Văn Tam và La Trì cũng không biết có ý gì, đều nhìn Lí Hãn.

Lí Hãn nhìn thị vệ đốt kíp nổ, mới mang theo bọn Văn Tam chạy đi, đột nhiên nổ một tiếng "Oành", Văn Tam và La Trì giật nảy mình, chờ khói tiêu bụi tan, mấy người mới lại trở lại chỗ kia, lại một cái hố to.

Mắt thấy mới là thực, Lí Hãn vẫn còn trầm ổn, nhưng La Trì vui sướng hỏi: "Chủ tử, thuốc nổ lợi hại như vậy, thật đúng là lần đầu tiên trông thấy, ai làm ra? Lợi hại như vậy, ta muốn gặp hắn."

Thị vệ mang theo mấy người bọn họ vòng qua cửa trang viên, từ phía sau núi vào nhà tranh, bên trong trừ một đống bình thủy tinh kỳ kỳ quái quái và xoong chảo chum vại, còn lại chính là một đống bông vải.

Thị vệ tìm ra bao thuốc nổ, Lí Hãn bảo hắn xé mở một miệng nhỏ, bên trong chính là thứ như bông vải, ba người ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, đều mang theo nghi vấn, nói: "Điều này sao có thể chứ?"

Vẫn là Văn Tam phản ứng lại, hỏi: "Trang viên này có phải của Lâm gia hay không? Đây là Tăng Tử Tình làm ra?"

Lí Hãn nhìn Văn Tam, hỏi: "Làm sao ngươi biết là nàng làm ra?"

"Đây là trang viên của Lâm gia, chẳng lẽ còn có người khác? Thánh thượng yên tâm, Tử Tình chỉ là lo nghĩ chuyện của triều đình, nàng nhất định không thể là có bất mãn gì đối với Thánh thượng." Văn Tam vội vàng giải thích nói.

"Không thể chứ? Một nữ nhân như nàng, cửa lớn không ra cửa trong không bước, có thể làm ra được thứ lợi hại như vậy?" La Trì hỏi ngược lại.
--- ------

Mỗ: Xin lỗi mọi người nha, tuần vừa rồi ta ốm suốt, (may quá trốn đc một đám cưới, hehe) mọi người vào sổ 4 chương cho ta trả dần nhé. ;))


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 545 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: endeone, Google Adsense [Bot], Ida, linhsongtu, naginataichigo, nhoccona4, Thanh Tử Hiên, VuBachNhatHong, Yên Vân và 173 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

2 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

5 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 27, 28, 29

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 201, 202, 203

10 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

13 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

15 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

17 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

18 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

19 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

20 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 474 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Hộp thư tình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 594 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 450 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> ú nu ú nù
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 340 điểm để mua Garu và Pucca che dù
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> HauLeHuyenCa
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 342 điểm để mua Harris Spin
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 796 điểm để mua Ngọc đỏ 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 312 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 339 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 248 điểm để mua Couple Bear
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 244 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Giỏ gấu tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 259 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 226 điểm để mua Kem dâu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 364 điểm để mua Xe buýt tình yêu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 328 điểm để mua Mashimaro học yêu
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 278 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 316 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 300 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 433 điểm để mua Lá may mắn
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 468 điểm để mua Tách trà xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 234 điểm để mua Giỏ đôi gấu trắng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 242 điểm để mua Cung Bảo Bình

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.