Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 82 bài ] 

Quãng thời gian tươi đẹp của chúng ta - Tùy Hầu Châu

 
Có bài mới 17.12.2015, 11:49
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 14.04.2014, 16:36
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 1127
Được thanks: 8184 lần
Điểm: 19.39
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Quãng thời gian tươi đẹp của chúng ta - Tùy Hầu Châu - Điểm: 68
CHƯƠNG 29:

Edit: tiểu an nhi (LQĐ)


Vì hẹn hò quá sớm, Lục Già không nghĩ rằng mình thực sự nằm ngủ trong lòng Từ Gia Tu. Lúc tỉnh dậy lại phát hiện ra Từ Gia Tu đang cầm điện thoại di động giơ trước mặt cô chụp ảnh, nhất thời cảm thấy vừa ngọt ngào lại vừa xấu hổ, nếu chụp xấu thì làm sao bây giờ?

Tuy nhiên, sự thật hoàn toàn không tồn tại từ “nếu”.

Cô cầm di động của Từ Gia Tu mở ra xem, trong lúc cô đang ngủ anh chụp được hơn hai mươi tấm, đủ các loại góc độ, tất cả đều có một đặc điểm chung đó là “cực xấu”. Lục Già tự hoài nghi chính mình: "Thì ra em xấu như vậy..."

Từ Gia Tu: "Đẹp đấy chứ." Chẳng phải nhìn rất đẹp mắt sao, cô còn muốn thế nào nữa, bộ dạng ngoan ngoãn, đáng yêu như thế này cơ mà.

Từ Gia Tu định dùng một tấm đặt làm hình nền bảo vệ, Lục Già muốn chọn cho anh một bức thật xinh đẹp, cô lấy di động của mình ra tự tìm ảnh. Đây là chiếc di động sau khi quay về Đông Châu cô mới mua, trong album phần lớn là ảnh chụp hiện trường hôn lễ của Mạnh Điềm Điềm và Chung Tiến; tỷ như tấm chụp sườn mặt nghiêng của Từ Gia Tu, dưới ánh đèn phụ trợ, thoạt nhìn thật thanh thoát lại nhã nhặn. Lục Già nhanh chóng chuyển sang tấm khác, không ngờ ánh mắt của Từ Gia Tu lại tinh tường thấy được.

"Người đàn ông này là ai, anh sao?" Từ Gia Tu hỏi, nhìn cô, vẻ mặt có chút khó hiểu: "Ngày đó em chụp anh làm gì?”

Lục Già bất đắc dĩ trả lời: "Không cẩn thận chụp phải thôi."

"Không sao cả." Từ Gia Tu nói rất hào phóng.

"..."

Hiển nhiên, ý của Từ Gia Tu là anh cho phép hành động ‘không cẩn thận’ chụp phải mình của Lục Già, chứ không tin cô thực sự ‘không cẩn thận’ làm như thế. Giải thích vô dụng, Lục Già dứt khoát thoải mái thưởng thức ảnh chụp. Nhớ tới cảm xúc căng thẳng, bối rối của mình trong hôn lễ ngày đó cô lại thấy buồn cười, không ngờ lúc này cô và Từ Gia Tu thực sự ở bên nhau.

Từ Gia Tu thấy Lục Già lén cười trộm, cũng thư thái nở nụ cười."Buổi tối chúng ta đi ăn lẩu nhé?" Còn đi ăn lẩu ở đâu thì chắc không cần phải bàn nữa rồi.

Lục Già cũng đang có ý này liền gật gật đầu, có phải cô và anh lại ‘tâm ý tương thông’ nữa hay không...

Quán lẩu của Mạnh Điềm Điềm và Chung Tiến nằm ở phía nam thành phố, tòa nhà 23 số 206 đường Minh Lâm. Quy mô của quán rất lớn, việc kinh doanh của hai người cũng không tệ, lợi nhuận bình thường khá tốt, vào ngày nghỉ khách kín cả quán. Lục Già và Từ Gia Tu vừa vào cửa đã nhìn thấy đội ngũ nhân viên tất bật thu xếp cho khách, riêng Chung Tiến vẫn là bộ dạng nhàn nhã ngồi trước quầy thu ngân. Khi thấy cô và Từ Gia Tu đang đứng ở trước cửa thì lập tức giật mình đứng dậy, đi ra nghênh đón: "Lục Già, Từ Gia Tu, sao hai người các cậu lại cùng nhau tới đây?"

Vì sao lại cùng nhau tới à? Từ Gia Tu đứng bên cạnh Lục Già, vẻ mặt vô cùng trong sáng: "Em nói đi."

"Á à." Chung Tiến cười cười: "Tôi hiểu rồi, các đôi tình nhân đến đây ăn sẽ được giảm giá 20%, hai người bắt tay hợp tác với nhau có đúng không?"

20% ... Cô còn tưởng rằng sẽ được miễn phí chứ! Quả nhiên có một số việc cứ phải tìm bà chủ nói chuyện mới được. Năm trước, Lục Già đã lấy từ chỗ Mạnh Điềm Điềm một cái thẻ miễn phí rồi. Trên thẻ viết: chỉ cần cô dẫn bạn trai đến đây ăn thì bất cứ lúc nào cũng được miễn phí.

Lục Già và Từ Gia Tu là bạn của ông bà chủ, cho nên dù quán có chật hết chỗ cũng phải giành được một cái bàn bốn người. Bà chủ Mạnh Điềm Điềm rất nhanh xuất hiện, ngồi ở bên cạnh Chung Tiến, vẻ mặt bỡn cợt nhìn Lục Già: "Cậu mau khai hết ra!"

"Có gì đâu." Lục Già đắc ý nhíu mày, xòe năm ngón tay ra nói: "Rất đơn giản, chính là sức quyến rũ của ‘bổn cô nương’ đây càng ngày càng lớn, thuận lợi bắt được nam thần của năm đó."

"Oa!" Mạnh Điềm Điềm nâng cằm quay đầu nhìn Từ Gia Tu, Chung Tiến cũng hướng về phía Từ Gia Tu hỏi: "Lớp trưởng, có thật như vậy không?"

Cô bắt anh? Từ Gia Tu đương nhiên phải giữ thể diện cho Lục Già, anh liếc mắt nhìn người phụ nữ bên cạnh mình, mỉm cười gật đầu: "Cũng có thể nói như vậy."

Quá tốt rồi.

Không ngờ sau bao nhiêu năm bốn người bọn họ vẫn có thể ở bên nhau, Mạnh Điềm Điềm hào hứng đề nghị: "Khi nào đó chúng ta cùng đến khu vui chơi đi."

"Khu vui chơi?" Từ Gia Tu nhíu mày, có hơi khó hiểu.

"Điềm Điềm ..." Lục Già cắt ngang, ám chỉ cho Mạnh Điềm Điềm dừng lại, không thể để cô ấy nói ra ước hẹn đi khu vui chơi ấu trĩ của năm đó được. Bí mật này ngay cả Chung Tiến cũng không biết, nhưng dù sao thì anh ta cũng tuyệt đối không đồng ý với dự định này, lý do đằng sau còn khiến cho Lục Già và Từ Gia Tu hết sức kinh ngạc.

"Hiện tại mà em còn muốn đến khu vui chơi nữa à, muốn ép con gái yêu của anh đi cùng sao?" Chung Tiến nói xong, còn ôm lấy bả vai Mạnh Điềm Điềm, khuôn mặt tràn đầy thỏa mãn cùng hạnh phúc: "Năm nay tôi lên chức cha rồi, hai người các cậu phải chuẩn bị tiền mừng đấy."

Thật sao? Lục Già cũng thấy vui cho Mạnh Điềm Điềm, Từ Gia Tu nở nụ cười, chậm rãi mở miệng: "Không thành vấn đề, dù sao sau này chúng tôi cũng có thể thu hồi lại."

... ...

‘Dù sao sau này chúng tôi cũng có thể thu hồi lại’. Chắc hẳn người phụ nữ nào nghe được câu nói này cũng cảm thấy vô cùng vui vẻ đi. Lục Già không biết tình cảm này giữa cô và Từ Gia Tu có thể phát triển đến kết quả tốt nhất hay không, giống như Mạnh Điềm Điềm và Chung Tiến vậy, nhưng những gì diễn ra trong mấy ngày qua quả thực không tệ. Trên đời này, không có mối tình tùy tiện nào có thể thuận lợi như nước chảy thành sông, mà cô và Từ Gia Tu đâu phải tùy tiện yêu nhau; cho nên ‘hỡi ngọn lửa của tình yêu, hãy cứ thiêu đốt chúng tôi đi’.

Khụ khụ khụ. Có ngọn lửa của tình yêu thì đương nhiên sẽ có người bị ‘thiêu cháy', kỳ thực... Từ Gia Tu đã nhịn từ lâu lắm rồi. Đêm nay, khi anh và Lục Già quay về chung cư Thanh Niên thì Janice ở dưới quê vẫn chưa lên, Lục Già sang phòng anh ngồi xem phim. Trong buổi tối mùa xuân thanh vắng lại tươi mát này, Từ Gia Tu không có một chút ý nghĩ xấu xa nào thì hoàn toàn không có khả năng, nếu không thì anh sẽ không hôn hôn, tay với chân càng lúc càng không có quy củ, đã vậy có thuận thế áp lên người Lục Già, chỉ hận không thể kéo cô nhập luôn vào cơ thể mình... Thân thể mềm mại của Lục Già dường như sinh ra là để tiếp nhận sự mạnh mẽ rắn chắc của cơ thể anh. Từ Gia Tu lâm vào mê muội, cả người bừng lên ngọn lửa khao khát, dần dần bừng cháy lên hừng hực, mà chỉ có Lục Già mới có thể dập tắt nó.

Từ Gia Tu hôn càng lúc càng thêm sâu, càng lúc càng gấp gáp, nhưng có sâu có gấp đến thế nào cũng vẫn không đủ, không đủ, tuyệt đối không đủ...

Lục Già thoáng đẩy Từ Gia Tu ra, hô nhỏ: "Từ Gia Tu..."

"Lục Già... Chung Tiến đã sắp làm cha rồi..." Từ Gia Tu nhìn cô, ánh mắt sáng rực, có chút ẩn nhẫn, khuôn mặt tuấn tú còn hơi hồng hồng. Lúc này, Từ Gia Tu giống như một đứa trẻ đang đòi đồ chơi vậy. Người khác có thì tôi cũng muốn có!

Ý của Từ Gia Tu là anh muốn làm cha? Hay là anh muốn làm chuyện có thể làm cha đây...

Không sai, Chung Tiến đã sắp làm cha rồi, nhưng tình huống của Chung Tiến và Từ Gia Tu căn bản đâu có giống nhau! Chung Tiến làm cha tất nhiên là chuyện vui, còn nếu Từ Gia Tu đột nhiên phải làm cha, Lục Già cảm thấy anh nhất định không thể cười nổi.

Lục Già vô cùng rối rắm, khuôn mặt thoáng cái cũng nóng rực. Hiện tại cô mới biết nhược điểm của việc không có kinh nghiệm là như thế nào, giờ bỗng dưng lại giống như thiếu nữ ngây thơ chưa biết mùi đời. Lục Già nghĩ nếu Từ Gia Tu dụ dỗ lừa gạt thêm vài câu nữa thì nói không chừng ...

Trong lòng Lục Già có hai tiếng nói ra đang sức cãi nhau, cực kỳ mâu thuẫn. Một cái nói nếu để việc này diễn ra quá nhanh, sẽ xảy ra chuyện; một cái lại nói, cứ tiếp tục đi tiếp tục đi, chẳng lẽ cô thực sự không muốn làm, không có một chút tò mò nào về cảm giác thỏa mãn và khoái cảm khi cô và Từ Gia Tu kết hợp tới mức thân mật nhất hay sao?

Đúng vậy, cô cũng có chút muốn, có chút tò mò, thậm chí còn có chút chờ mong mình và Từ Gia Tu thực hiện việc yêu đương ở mức thân mật nhất. Lục Già liên tục lắc đầu thật mạnh, đúng là chỉ được cái biện minh là giỏi!

...

Dần dần, Từ Gia Tu ngừng lại, chỉ hơi dùng sức ôm chặt lấy Lục Già, ghé vào người cô thở phì phò. Không khí ái muội khiến cho người ta hít thở không thông vừa rồi chậm rãi tản đi. Tóm lại, Từ Gia Tu vẫn là một người đàn ông bình tĩnh có tính tự chủ cao, thậm chí còn có hành vi thuộc về ‘chính nhân quân tử’. Lục Già cũng ôm lại Từ Gia Tu, cảm nhận anh bình ổn lại hơi thở cùng nhịp tim. Lúc này, trong không gian chỉ còn lại tiếng ‘tích tắc, tích tắc’ của chiếc đồng hồ hòa với tiếng tim đập của hai người. Từ Gia Tu và Lục Già không làm đến bước cuối cùng, nhưng xung quanh lại phảng phất hương vị nhàn nhạt của hai người xen lẫn vào nhau.

Một lúc sau, Từ Gia Tu sờ sờ mặt Lục Già, giọng nói khàn khàn thành thực nói cho cô biết: "Lục Già, anh không biết mình có thể chịu đựng được bao lâu nữa."

"À..." Lục Già nhẹ nhàng đáp lại, tiếng nói còn bé hơn cả muỗi kêu, căn bản cô không biết nên trả lời như thế nào.

Đêm đã khuya, phải về đi ngủ rồi.

Từ Gia Tu đưa cô quay trở lại phòng 913, kỳ thực chỉ có vài bước chân, vốn không cần tiễn nhưng Từ Gia Tu lại nói: "Chỉ có vài bước chân cũng không muốn anh đưa về sao?"

Được rồi, ngủ ngon.

‘Chương trình chúc nhau ngủ ngon’ kết thúc, tâm tình của Lục Già lâng lâng ngọt ngào. Cô đóng cửa lại, lấy điện thoại ra xem mới phát hiện trong máy có một tin nhắn mới và một cuộc gọi nhỡ, đều là của Janice.

Sở dĩ Janice nhắn tin là vì gọi điện thoại cho Lục Già không được... Janice gửi tin nhắn nhắc nhở cô: "Bảo bối, tôi không trở về ngay được, mấy ngày tới cô nhớ khóa cửa cẩn thận trước khi đi ngủ, chờ tôi quay lại đấy nhé!"

Lục Già nhanh chóng gửi tin trả lời: "Đã biết, cô nhớ trở về nhanh nha." Xoay người, khóa cửa kỹ càng, lên lầu đi ngủ.

"Tạch tạch", Từ Gia Tu đứng ở bên ngoài đang định rời đi thì bỗng nghe thấy tiếng khóa cửa, bước chân thoáng dừng lại, phòng ai đó.

Trong khi Lục Già muốn Janice quay lại sớm một chút, thì Từ Gia Tu lại hận không thể kéo kỳ nghỉ của Janice dài ra thêm mấy ngày. Tuy nhiên, Janice vốn là một nhân viên mẫn cán, chỉ hết lòng suy nghĩ vì Ốc Á, cho nên không kịp nghỉ ngơi mà lên luôn máy bay để quay trở về làm việc, tập trung hết lòng cho hạng mục mới, và ôm... "bảo bối" nhà cô vào trong ngực.

Lục Già thực sự rất nhớ Janice, mới không gặp mặt có mấy ngày thôi mà đã thấy nhớ đến vậy rồi. Lần này, Janice từ quê ra mang theo không ít quà cáp và đặc sản. Mấy người Địch Ca, Lượng Tử và Diệp Ngang Dương đều chạy đến chung cư Thanh Niên để nhận phần quà của mình. Quà của Diệp Ngang Dương là một cái vỏ ốc biển, khi cầm nó trên tay, sắc mặt của cậu ta rõ ràng vô cùng thất vọng, trực tiếp nói: "Cái thứ vứt đi này, cô có tặng nó cho tôi, tôi cũng không muốn lấy."

"Tiểu Diệp tổng, sao cậu có thể nói chuyện khó nghe như vậy." Janice vỗ vỗ bả vai Diệp Ngang Dương, mở miệng nói dối không chớp mắt: "Quà ít nhưng lòng nhiều, huống chi nó đâu phải là một cái vỏ ốc biển bình thường."

Diệp Ngang Dương ngây thơ tin là thật, còn cẩn thận giơ lên ngắm nghía lại: "Nhưng có thấy gì khác biệt đâu."

"Cậu thử thổi xem nó có phát ra âm thanh hay không?"

Mẹ nó, thế mà cũng nói, Diệp Ngang Dương ghét bỏ đẩy Lâm Kiều Kiều ra. Dám mua cái còi hình vỏ ốc biển có giá ba đồng tặng cho cậu ta!

Buổi tối, nhóm người vô lại nhất định không chịu rời đi, túm tụm lại cùng nấu cơm liên hoan. Ngoài dự đoán của mọi người, không ngờ tay nghề nấu nướng của Diệp Ngang Dương lại tốt như vậy. Lục Già sợ đến ngây người, không thể tưởng tượng nổi Diệp Ngang Dương lại có tố chất làm ‘mẹ hiền vợ đảm’. Rốt cuộc cô cũng hiểu vì sao cậu ta lại không thích ăn cơm ở nhà ăn của Ốc Á, bản thân có thể nấu ăn ngon như thế này thì sao có thể chịu nổi thức ăn trong nhà ăn của Từ Gia Tu chứ.

"Đúng là nhìn không ra nha, tiểu Diệp tổng." Mọi người liên tục tán thưởng.

"Có gì đâu, trước kia nhà của tôi và A Tu ở gần nhau, khi bác trai và bác gái không có nhà, tôi đều nấu cơm cho anh ấy ăn." Diệp Ngang Dương nhắc tới chuyện cũ, khoe khoang tình huynh đệ lâu năm của hai người.

Thật vậy sao? Lục Già nhìn về phía Từ Gia Tu, Từ Gia Tu khẽ gật đầu thừa nhận.

Tâm tình của Diệp Ngang Dương có chút phức tạp, cậu ta nhìn Lục Già, tiếp tục nói: "Hai chúng tôi từ nhỏ đã biết nhau, từ mẫu giáo cho đến tiểu học đều học cùng một lớp." Quan hệ thân thiết như vậy, Diệp Ngang Dương không thể không trọng tình nghĩa, đây là lý do mà năm đó cậu ta không mang sữa đưa cho Lục Già nữa. Là đàn ông có đôi khi phải thoải mái buông tay.

Nghe Diệp Ngang Dương nhắc đến việc từ nhỏ đã là bạn học, Từ Gia Tu cũng nói một câu: "Khi lên cấp 2 có người phải học lại một năm nên sau đó chúng tôi không học cùng một khối nữa."

Diệp Ngang Dương: "..." Anh không nói ra chuyện đó thì sẽ chết à!

"Không thể nào, học dốt như vậy sao? Cấp 2 mà cũng bị lưu ban." Janice kinh ngạc, vội quay sang nhìn Diệp Ngang Dương hỏi.

"Cô thì biết cái gì." Diệp Ngang Dương híp mắt, nói tiếp: "Nguyên nhân lưu ban là do năm đó tôi nhìn trúng một em gái khóa dưới, cố ý lưu ban vì em ấy đó."

"Wow, ghê nha ~" Janice gật đầu không ngừng: "Tôi hiểu, hoàn toàn hiểu."

Không lâu sau đó, Diệp Ngang Dương còn bị bạn trai của em gái khóa dưới kia đánh cho một trận, chính Từ Gia Tu đã cứu cậu ta. Diệp Ngang Dương cũng chẳng muốn nhắc tới những hành động nông nổi trong quá khứ làm gì, kỳ thực cậu ta cũng coi như là một người đàn ông chung tình mà, có đúng không? Mẫu giáo chỉ thích một bạn, tiểu học cũng chỉ thích một người, cấp 2 và cấp 3 cũng thế, còn Đại học chỉ có vài người ... mà thôi!

Mọi người đều cười.

Lục Già cười rộ lên, cô ngồi bên cạnh Từ Gia Tu cũng có thể nghe thấy tiếng cười trầm thấp dễ nghe của anh, trong lòng âm thầm suy nghĩ: Nếu Diệp Ngang Dương không phải là đàn ông mà là một người phụ nữ, thì nói không chừng cô và cậu ta đã trở thành tình địch rồi. Hơn nữa nhớ lại thời trung học, giữa cô và Diệp Ngang Dương không phải là tình chị em nha... à không, căn bản là chưa kịp yêu đương gì.

Không khí bữa tối thật vui vẻ, đối với Lục Già mà nói, đây chính là niềm hạnh phúc khi có cả người yêu và bạn bè đều ở bên cạnh.

Diệp Ngang Dương đột nhiên phát hiện ra sống ở chung cư Thanh Niên cũng không tệ, liền quay sang Từ Gia Tu xin xỏ: "Từ Gia Tu, anh còn dư một phòng ngủ mà, cho tôi thuê đi."

"Không cho." Từ Gia Tu lập tức cự tuyệt, không để lại bất kỳ một tia hy vọng nào, lý do là: "Không tiện."

"Đàn ông với nhau có gì mà không tiện chứ?" Diệp Ngang Dương cố tình đẩy đẩy cánh tay của Janice hỏi: "Phòng của các cô còn chỗ nào ngủ được không?"

"Có có!" Janice vô cùng hoan nghênh, chỉ ra cửa chính nói: "Tôi và bảo bối sẽ đặt một cái thảm thật bắt mắt ngoài đó cho cậu, sau đó còn tặng miễn phí một cái vòng cổ xinh đẹp nữa, đã vậy mỗi ngày còn cho cậu ăn, có thích hay không?"

Diệp Ngang Dương: "Lăn ngay đi cho tôi —— "

Đêm đã khuya, mọi người lục tục đứng dậy lần lượt ra về, còn Janice vẫn tiếp tục ngồi chơi trò ‘đan áo len’. Một lúc sau, Lục Già mới nhỏ giọng nói với Janice: "Tôi muốn đi ra ngoài mua một ít hoa quả."

"Chú ý an toàn, có việc gì thì ‘call’ cho tôi."

"Được." Lục Già rời đi, có chút chột dạ thay giày, mở cửa ra đã thấy Từ Gia Tu đứng chờ ở bên ngoài, dáng vẻ như đã chờ từ rất lâu rồi.

Lục Già: "o(n_n)o~"

Tình yêu cuồng nhiệt với bạn trai diễn ra như thế nào, chính là mỗi ngày đều lén lút.... chạy lên sân thượng gặp nhau.

——

Trong khoảng thời gian này, cái tên "Thập Quang" cũng được chính thức phê duyệt. Hiệu suất làm việc của Ốc Á tương đối cao, đội thiết kế và phát triển rất nhanh được hình thành. Muốn hoàn thành tốt một hạng mục thì cần phải đầu tư một trăm phần trăm tài nguyên nhân lực và thời gian.

Lục Già thấy tên mình có trong danh sách thành viên của hạng mục, hơn nữa cô không chỉ có mặt trong tổ hạng mục “Thập Quang” mà còn kiêm thêm cả chức vụ nữa, đó là làm Phó đội trưởng. Lục Già hết sức vui vẻ. Tuy rằng không đành lòng nhưng Janice vẫn phải nói cho cô biết: "Không nhàn nhã gì đâu, Phó đội trưởng phải đảm nhiệm vai trò là ‘chân chạy việc’ chính đấy."

Lục Già: "..."

Mặt khác, trong danh sách thành viên hạng mục còn có một cái tên khá lạ, Lục Già còn chưa nhìn thấy người thật, nhưng nhìn cái tên cũng có thể tưởng tượng ra người đó như thế nào rồi. Thiệu Dật Phong, một cái tên đẹp đẽ ý vị đến nhường nào chứ.

Janice cũng biết tổ hạng mục "Thập Quang” sẽ có một người mới tới, sau khi nhìn thấy tên của người này thì liền nghĩ: "Hình như nghe quen quen."

Đương nhiên là quen rồi, là tên cậu nhóc xui xẻo thuở bé học cùng mẫu giáo với Janice mà!

Buổi chiều, Thiệu Dật Phong tới Ốc Á ra mắt, Lục Già chạy tới xem mới thấy, ngoài cô ra thì nghênh đón Thiệu Dật Phong còn có mấy người Địch Ca, Lượng Tử và tiểu Diệp tổng. Mọi người đều ôm mong đợi rất lớn vào thành viên mới đến này.

Thiệu Dật Phong mỉm cười chảo hỏi, lộ ra hai cái răng khểnh. Lục Già không nói gì, Janice lại càng trầm mặc hơn, dáng vẻ này không hề giống phong cách thường của Janice chút nào.

Đúng lúc này, Thiệu Dật Phong thân thiết kêu lên một cái tên Trung Quốc: "Kiều Kiều, mình là Phong Phong đây!"

Muốn chết à, Janice vừa nghe thấy hai tiếng Kiều Kiều thì lập tức trừng mắt nhìn Thiệu Dật Phong, vẻ mặt hùng hổ như sắp lao vào đánh người. Tiểu Diệp tổng nhanh chóng chạy tới ngăn lại, nhưng vẻ mặt lại hí hửng cười hỏi Thiệu Dật Phong: "À... Phong Phong này, anh quen Kiều Kiều của công ty chúng tôi sao?"

"Đương nhiên là quen rồi." Thiệu Dật Phong hưng phấn nói: "Tôi và cô ấy là đồng hương, hồi nhỏ còn học chung mẫu giáo, chúng tôi vẫn thường chơi cùng nhau mà."

"Ồ."

"Ồ."

Lục Già cũng: "Ồ."

Bạn học hồi mẫu giáo... Lục Già nhìn Thiệu Dật Phong, đột nhiên lại nhớ tới lần tán gẫu nhắc về mối tình đầu khi họp chọn tên cho hạng mục mới, Janice đã nói: "Là một thằng nhóc rất xinh đẹp, tôi còn tưởng cậu ta là con gái ấy chứ. Ngày nào cũng thích bắt nạt cậu ta, bây giờ nhớ lại cảm thấy thật tuyệt vời..."

Lục Già nhìn Janice, lại lộn lại nhìn Thiệu Dật Phong, muahahahaha~~~, trong đầu cô lúc này chỉ còn lại có năm chữ ——

Thằng nhóc rất xinh đẹp.

Thằng nhóc rất xinh đẹp.

Thằng nhóc rất xinh đẹp......

_____________

P/s: Tình hình là làm đến chương này mình mới biết Từ Gia Tu, Lục Già và Diệp Ngang Dương bằng tuổi nhau. Lúc trước thấy Lục Già nói Diệp Ngang Dương học sau cô ấy một lớp nên mình tưởng là kém một tuổi. Xưng hô từ đầu truyện đến giờ chưa chuẩn lắm, nhưng lỡ từ đầu rồi nên thôi mình để đến hết truyện luôn nhé. Sau này hoàn, beta lại mình sẽ sửa sau. :D Mọi người thông cảm



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 18.12.2015, 23:37
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 14.04.2014, 16:36
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 1127
Được thanks: 8184 lần
Điểm: 19.39
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Quãng thời gian tươi đẹp của chúng ta - Tùy Hầu Châu - Điểm: 69
Cám ơn tất cả các tình yêu đã ủng hộ, tuần này còn 1 chương nữa nhé <3

__________________

CHƯƠNG 30:

Edit: tiểu an nhi (LQĐ)


Khi hình ảnh trong quá khứ và thực tế hiện tại hoàn toàn không tương đồng thì phải làm sao đây?

Nhanh chóng đưa ra sự lựa chọn, Janice nhíu mày nhìn bạn học Thiệu nói: "Xin hỏi, chúng ta quen biết nhau sau? Tôi cảnh cáo cậu, đừng tưởng rằng biết được tên cúng cơm cha mẹ đặt cho tôi thì có thể bắt quàng làm họ, vô dụng thôi —— "

Những lời này tuyệt không lưu tình! Janice vừa dứt lời, lập tức đã có người châm ngòi thổi gió, Diệp Ngang Dương quay sang hỏi bạn học Thiệu: "Phong Phong, anh và Kiều Kiều thực sự là bạn học hồi mẫu giáo hả? Trước kia hai người. . ."

"Chúng tôi thực sự là bạn học mẫu giáo mà." Thiệu Dật Phong không ngờ Lâm Kiều Kiều lại tuyệt tình phủ định như vậy, may thay anh ta còn có bằng chứng chứng mình, vội vạch ra cho mọi người xem: "Đây này, chỗ này hồi nhỏ tôi bị cô ấy cắn cho một phát, đến bây giờ vẫn còn để lại sẹo."

Quả nhiên, đúng là vị "Ngày nào cũng thích bắt nạt cậu ta" kia. . .

Mọi người đồng loạt im lặng, chăm chú nhìn người đàn ông là mối tình đầu của Janice khi còn nhỏ. Người đầu tiên bật cười ra tiếng là Diệp Ngang Dương, cậu ta cười ngoác cả miệng, vỗ vỗ bả vai Janice nói: "Kiều Kiều à, làm người ai lại làm thế. Cô với Phong Phong không chỉ là đồng hương mà còn là “bạn tốt” ở lớp mẫu giáo nữa mà, sao có thể nói quên là quên như vậy được chứ, như thế là không đúng đâu! Với tư cách là huynh đệ và là lãnh đạo của cô, tôi phê bình đấy nhé."

"Cút!" Janice dứt khoát động thủ đánh Diệp Ngang Dương.

Đối lập với Janice ‘lãnh khốc vô tình’, thái độ của bạn học Thiệu lại vô cùng hòa nhã, thấu hiểu lòng người. Từ đó có thể thấy, những cái gì mà đi ngược lại với thế giới vẫn chỉ là số ít mà thôi: Trước kia bị bắt nạt, đến khi trưởng thành tính tình vẫn ôn nhu như cũ. Janice nhất quyết không chịu thừa nhận quan hệ của hai người, bạn học Thiệu còn chủ động giúp cô tìm lý do: "Cái này cũng không thể trách Kiều Kiều được, đã quá nhiều năm chúng tôi không gặp nhau rồi. Kiều Kiều quên tôi cũng phải thôi. Nhưng tôi chỉ liếc mắt cũng có thể nhận ra cô ấy, bởi vì so với lúc nhỏ cô ấy chẳng thay đổi một chút nào, vẫn cứ cao như vậy, ha ha —— "

Kiều Kiều không thay đổi, nhưng còn bạn học Thiệu thì sao, cậu nhóc xinh đẹp kia đi đâu mất rồi?

Ta và mối tình đầu đã từng cùng nhau hẹn ước mùa xuân, ta chưa thay đổi mà đối phương đã hoàn toàn đổi thay rồi. Đây thực tế bất đắc dĩ và tàn khốc đến cỡ nào. Vốn dĩ Diệp Ngang Dương còn muốn nói: "Phong Phong, anh không cần phải thương tâm, Kiều Kiều vẫn luôn nhớ tới anh đấy. Lần trước họp hội nghị hạng mục còn nhắc đến anh là mối tình đầu của cô ấy mà, ha ha ha!" Nhưng nghĩ tới hậu quả có thể xảy ra sau đó, Diệp Ngang Dương đành phải nuốt lại vào trong bụng, nghẹn cười rời đi. Trước khi đi còn vui vẻ ngâm nga một bài hát cũ, là bài “Thiên sơn vạn thủy cũng là tình” của Uông Minh Thuyên.

"Thiên sơn vạn thủy cũng là tình, hợp tan đều có trời ước định, không oán trời không oán mệnh. . ."

Lục Già suýt nữa phun ra một búng máu, phải tranh thủ lúc người nào đó chưa bùng nổ mà tẩu thoát khỏi hiện trường. Cô cảm thông với Janice, nhưng còn cảm thông với bạn học Thiệu hơn —— bộ dạng trưởng thành không như mình mong muốn, có thể trách ai đây!

——

Giữa trưa, mọi người xuống cantin Ốc Á ăn bữa trưa cuối cùng ở đây trong tháng này, sau đó Từ Gia Tu muốn chỉnh đốn, tu sửa lại nhà ăn một lần nữa. Là vì sao? Là vì khu Cao Tân của thành phố Đông Châu này phát triển biến đổi từng ngày, từng tòa cao ốc, building cứ đột ngột từ dưới mặt đất mọc lên, khu gần đó cũng đã được khai phá quy hoạch để xây dựng một con phố buôn bán. Đến lúc đó, cantin không còn cần thiết nữa, tuy nhiên cũng có thể sử dụng vào mục đích khác. Chỉ có điều, Từ Gia Tu vẫn muốn giữ lại cantin như một điểm đặc biệt của Ốc Á. Diệp Ngang Dương cũng tán thành với ý kiến này: "Chính xác, các nhân viên đã ăn quen thức ăn ở cantin Ốc Á, lâu dần sẽ biết được cái gì gọi là vô dục vô cầu, rất tốt."

Vô dục vô cầu. . . Lục Già cúi đầu ăn một miếng sườn lợn, hình như cô đã quen ăn như thế này rồi, chẳng trách cô và Từ Gia Tu có thể trở thành một couple, quá chuẩn!

Hôm nay Janice không xuống cantin ăn trưa, mặc dù cực kỳ không muốn đối mặt với bạn học Thiệu, người có thân phận vừa là đồng hương, vừa là bạn hồi mẫu giáo của mình, nhưng giữa trưa Janice lại mượn xe của Diệp Ngang Dương, nói là muốn dẫn bạn học Thiệu ra ngoài ăn cơm. Diệp Ngang Dương sảng khoái đồng ý, lập tức lấy chìa khóa xe ra đưa cho cô: "Chúc hai người ăn chung vui vẻ."

"Cút!"

Trong cantin, Diệp Ngang Dương buông đũa xuống, đặt ra nghi vấn: "Lúc tôi còn nhỏ vốn là một bé trai vô cùng xinh đẹp, trưởng thành thì bộ dạng anh tuấn như thế này đây. Vậy sao hồi bé Phong Phong cũng là một bé trai xinh đẹp mà khi trưởng thành lại ra nông nỗi thế. Xin hỏi nguyên nhân là gì?"

Lời này thật đê tiện, Từ Gia Tu cười nhạo một tiếng, chẳng thèm quan tâm. Còn Địch Ca, Lượng Tử lại nhíu mày suy nghĩ, cố vì sư phụ của mình nói đỡ mấy câu. Nghĩ mãi cũng không ra Thiệu Dật Phong còn chỗ nào giữ lại dấu vết của một bé trai xinh đẹp nên đành thôi.

Lục Già cũng âm thầm thở dài. Cô rất lo lắng ... ... lo Janice sẽ thừa cơ hạ độc thủ với bạn học Thiệu. Trong lúc ăn cơm, Lục Già và Từ Gia Tu nói với nhau không được nhiều, chỉ ngẫu nhiên trao đổi ánh mắt, chính là kiểu ‘vô ý’ liếc mắt đưa tình giữa các đôi tình nhân.

Diệp Ngang Dương đột nhiên mở miệng hỏi Từ Gia Tu: "Từ tổng anh minh thần võ, xin hỏi rốt cuộc ngài lôi anh chàng Phong Phong này từ đâu ra, có đáng tin hay không?"

"Hắc Phong Quái Hiệp hai năm trước, mọi người có biết chứ?" Từ Gia Tu chậm rãi mở miệng: "Đó chính là Thiệu Dật Phong."

Hắc Phong Quái Hiệp!

Không ngờ Thiệu Dật Phong lại là Hắc Phong Quái Hiệp! Địch Ca và Lượng Tử bốn mắt nhìn nhau, kích động đến run rẩy. Diệp Ngang Dương cũng biết Hắc Phong Quái Hiệp, chậc chậc ra tiếng, cười nói: "Phong Phong và Kiều Kiều của chúng ta sau này có thể tạo thành một đôi thần tiên hiệp lữ ấy nhỉ."

Không được phép lôi sư phụ ra đùa giỡn, Địch Ca và Lượng Tử không nói gì. Chỉ có Tiểu Đạt hoài nghi nhìn về phía Diệp Ngang Dương, hỏi một câu: "Tiểu Diệp tổng, cậu ghen tỵ sao?"

"Phụt ——" Diệp Ngang Dương phun miếng cơm vừa đưa vào mồm ra, trừng mắt nhìn Tiểu Đạt cảnh cáo: "Tiểu Đạt, tôi coi như anh là trẻ con đang nói linh tinh."

Ý. Tiểu Đạt vội vàng cúi đầu xuống.

Cả bàn ăn chỉ có mỗi Lục Già không biết "Hắc Phong Quái Hiệp" là cái gì, Từ Gia Tu tranh thủ nói vài câu ‘phổ cập kiến thức’ cho cô. Từ đó mới biết, Thiệu Dật Phong đã từng là một Hacker vô cùng, vô cùng nổi tiếng. Wow! Quả nhiên khi biết một người có năng lực cường đại, thì diện mạo gì đó chỉ là mây bay. Lục Già nhớ tới bạn học Thiệu, bỗng dưng cảm thấy cả người anh ta đều sáng lên.

Đúng, chính là cảm giác thấy sáng lên. Lục Già nghĩ nghĩ lại quay sang hỏi Từ Gia Tu một vấn đề khá ấu trĩ: "Từ Gia Tu, anh lợi hại hơn hay Thiệu Dật Phong lợi hại hơn?"

Phụ nữ rất hay thích so sánh kiểu như vậy. Hồi nhỏ, mỗi khi Lục Già nhìn thấy một nhân vật nào đó lợi hại thì luôn hỏi lão Lục: "Ba ba, ba lợi hại hay Tôn Ngộ Không lợi hại?" Hoặc là "Ba ba, ba với em bé hồ lô kim cương, ai lợi hại hơn?" Những lúc như vậy, lão Lục đều mặt không đổi sắc trả lời: "Đương nhiên là ba ba lợi hại."

Lục Già hỏi xong, Từ Gia Tu im lặng trong chốc lát, làm Lục Già cảm thấy có chút hối hận, hình như cô đã đả thương đến lòng tự trọng của bạn trai rồi. Đúng lúc này, Từ Gia Tu nhìn cô, ánh mắt như đang nói —— "Xem ra em chả hiểu bạn trai của em chút nào".

"Hacker quá trẻ con, anh không muốn đùa." Từ Gia Tu trả lời Lục Già.

Đúng thế, hacker quá trẻ con, Từ Gia Tu khinh thường kiểu làm việc chơi đùa đó. Anh chỉ muốn chơi đùa với bạn gái nhà mình mà thôi. Khụ khụ!

Hết giờ nghỉ trưa, Thiệu Dật Phong và Janice dùng cơm xong trở về, ánh mắt của mọi người nhìn anh ta đều đã thay đổi, giống như nhìn một vật đang phát sáng vậy. Từ Gia Tu ‘phổ cập kiến thức’ quá ít, sau khi trở lại văn phòng, Tiểu Đạt lại tiếp tục kể cho Lục Già nghe về sự tích của ‘Hắc Phong Quái Hiệp’.

Không giống như Địch Ca, Lượng Tử làm việc về mảng kỹ thuật, Tiểu Đạt là thành viên của mảng “tám chuyện”, cho nên góc độ hiểu biết cũng khác với mấy người kia.

"Năm đó, Hắc Phong Quái Hiệp ở trên mạng mạnh mẽ giống như bão lửa, hầu như ngày nào anh ta cũng vào Diễn đàn của ‘Thiên Thiên Nhạc’(1), chuyên hack các topic có view cao. Mọi người đối với Hắc Phong vừa kính vừa sợ, cũng có một vài hacker muốn khiêu chiến với Hắc Phong, nhưng tất cả đều bị anh ta trêu đùa lại. . . Nói chung, Hắc Phong Quái Hiệp thực sự vô cùng lợi hại!"

"Bây giờ thì sao, Hắc Phong còn ở Diễn đàn Thiên Thiên Nhạc nữa không?" Lục Già hưng phấn hỏi.

"Không còn lâu rồi, hai năm trước Hắc Phong để lại một câu nói rồi biến mất, sau đó không có ai biết tung tích của anh ta nữa."

Lục Già tò mò hỏi: "Để lại câu nói gì?"

Tiểu Đạt đã hóa thân thành Bách Hiểu Sinh (2), vội vàng ngó đầu ra nhìn, xác định không nhìn thấy bóng dáng của Thiệu Dật Phong ngoài cửa rồi mới quay lại nói: "Tôi không có phương hướng, không có tín ngưỡng, chỉ có mình em. Tôi có thể xâm nhập vào toàn thế giới, chỉ duy nhất không thể xâm nhập vào trái tim em."

"Ngầu chưa, ngầu chưa?" Tiểu Đạt nói xong thì hào hứng hỏi Lục Già.

Lục Già gật đầu như giã tỏi, ngầu quá đi ấy chứ! Câu này y như mấy kiểu chữ ký cá nhân thịnh hành từ mấy năm trước. Lục Già bỗng dưng lại nghĩ đến một chuyện, không biết bạn học Thiệu có thể hỗ trợ cô được hay không. Cô nói với Tiểu Đạt: "Bảy tám năm trước tôi bị hack mất một cái tài khoản, không biết Thiệu Dật Phong có thể giúp tôi trộm lại nó được không?"

Tiểu Đạt: ". . ."

Quá khứ lừng lẫy cũng chỉ là quá khứ, hiện tại Thiệu Dật Phong ở trước mặt mọi người nói chuyện vô cùng khiêm tốn, anh ta khoát tay nói: "Tôi đã không còn là hacker nữa, hiện giờ chỉ là một kỹ sư bình thường mà thôi."

Bình thường? Nghe thật khó tin. Ngoài danh tiếng của "Hắc Phong Quái Hiệp" ra, thì Thiệu Dật Phong còn rất dày dặn kinh nghiệm trong việc thiết kế và sáng tạo. Hơn nữa, anh ta còn có thể thiết lập chương trình bảo vệ máy tính cực kỳ an toàn, đặc biệt là trong việc bảo vệ dữ liệu. Nếu như Thiệu Dật Phong chỉ được coi là kỹ sư bình thường, thì những người bình thường chân chính như Địch Ca và Lượng Tử sẽ coi là gì đây? Kỹ sư hạng hai vô dụng sao?

"Từ Gia Tu, anh làm cách nào chiêu mộ được Thiệu Dật Phong vậy?" Khi lên lầu đưa văn kiện cho Từ Gia Tu ký tên, Lục Già thuận miệng hỏi một câu.

"Rất đơn giản." Từ Gia Tu ngẩng đầu nói: "Trong khi tán gẫu với anh, anh ta có nhắc đến Lâm Kiều Kiều. Anh nói Lâm Kiều Kiều đang làm việc tại Ốc Á. Anh ta lập tức cảm thấy duyên phận đã tới rồi."

Hóa ra là vậy, Thiệu Dật Phong đến Ốc Á là vì Janice sao?

Nhưng hình như sự thật có vẻ không phải thế ——

Chuyện đầu tiên sau khi Thiệu Dật Phong đến Ốc Á đó là trở thành bạn bè với Tiểu Đạt, sau đó lại hỏi Tiểu Đạt một việc: "Công ty chúng ta còn bao nhiêu nữ nhân viên chưa có bạn trai hả?"

Thiệu Dật Phong đến Ốc Á là để tìm bạn gái? Tuy nhiên, Ốc Á lại không phải là nơi lý tưởng để đàn ông độc thân đến tìm bạn gái. Nhưng không sao, càng hiếm lại càng quý. Thiệu Dật Phong nhìn xung quanh một lượt, nở một nụ cười tương đối hài lòng.

Trái ngược với sự yên tâm của Thiệu Dật Phong, Janice vừa hối lộ cho mấy người Địch Ca, Lượng Tử và Diệp Ngang Dương để bọn họ giữ kín mồm miệng, vừa nói với Thiệu Dật Phong: "Phong này, chuyện tìm bạn gái cậu cứ từ từ, không cần gấp gáp. Nhưng trước hết tôi đề nghị cậu làm cách nào cho bớt đống mụn trên mặt đi, như vậy sẽ thuận lợi hơn nhiều đấy!"

Aiz, vấn đề này, Thiệu Dật Phong hết sức xấu hổ, cười rộ lên: "Mụn ở trên mặt tôi là do không có bạn gái, nội tiết tố mất cân đối nên mới sinh ra đó. Chỉ cần tìm được bạn gái là tốt thôi."

Janice không phản bác nổi, chỉ có thể nói: "Cố lên!"

Có Thiệu Dật Phong gia nhập, đội thực hiện hạng mục "Thập Quang" của Ốc Á giống như hổ có thêm cánh. Đối với một công ty phát triển khoa học kỹ thuật mà nói, tài nguyên quý giá nhất chính là nhân lực. Lục Già cũng thấy vui mừng thay cho Ốc Á, vui mừng thay cho Từ Gia Tu, lại càng vui cho "Thập Quang" có một khởi đầu thuận lợi. Dù sao cô cũng là một thành viên của đội hạng mục “Thập Quang”, hơn nữa còn là Phó đội trưởng do chính Từ Gia Tu bổ nhiệm.

Tuy nhiên rất nhanh, Lục Già không thể vui mừng nổi. Cô nhận được tin nhắn từ một số điện thoại lạ, nội dung như sau: "Hi, xin chào Lục Già. Tôi là Thiệu Dật Phong mới đến nhậm chức ngày hôm nay, cứ gọi tôi là A Phong là được rồi. . . Không biết ấn tượng của cô đối với tôi như thế nào, ấn tượng của tôi đối với cô rất tốt. Hi vọng sau này chúng ta có thể trở thành đồng nghiệp thân thiết, mong nhận được hồi âm của cô."

Ông trời của tôi ơi! Cái tin này cực kỳ giống với mấy tin nhắn theo đuổi tán tỉnh điển hình, sao lại chạy vào điện thoại di động của cô thế này? Nội dung tin nhắn cũng không có gì lạ, bởi vì nó tương đối giống với lời phát biểu của Thiệu Dật Phong khi nhận chức đội trưởng đội hạng mục ‘Thập Quang’, nhưng cái chính là vì sao nó lại chạy đến điện thoại của cô? Lục Già trợn mắt nhìn về phía Tiểu Đạt: "Tiểu Đạt, rốt cuộc anh nói với Thiệu Dật Phong cái gì?"

Tiểu Đạt ngẩng đầu, bị dáng vẻ phẫn nộ của Lục Già dọa cho giật mình, nhưng vẫn thành thật trả lời: "Anh Phong hỏi trong công ty còn bao nhiêu nữ nhân viên chưa có bạn trai, sau đó tôi liền nói cho anh ấy biết."

Mẹ nó! Chơi với nhau có mấy tiếng đồng hồ mà đã gọi là anh Phong rồi. Lục Già căm phẫn không thôi, lần nào cũng thế, cô đối xử với Tiểu Đạt như mối tình đầu,  còn anh ta lại ngược cô ngàn vạn lần. Lục Già cầm tờ báo mới ra ngày hôm nay đập mạnh xuống mặt bàn: "Chẳng lẽ anh không cảm thấy tôi có bạn trai hay sao?"

Tiểu Đạt lùi dần về phía sau: "Chẳng lẽ cô có. . ."

Đúng, cô có, thực sự có! Lục Già vô cùng tức giận, phải hít sâu mấy lần để bản thân tỉnh táo lại. Không được, cô muốn có danh phận chính thức! Danh phận chính thức là thế nào —— chính là bạn gái của Từ Gia Tu - Tổng giám đốc Công ty Cổ phần khoa học kỹ thuật Ốc Á.

Aiz, thật là đau đầu! Lục Già khó xử nâng cằm, đúng lúc này, di động lại nhận được tin nhắn mới của Thiệu Dật Phong —— "Nghe nói cô còn là bạn cùng phòng của Kiều Kiều nữa, đúng là duyên phận mà. Cuối tuần chúng ta cùng nhau đi xem phim nhé, cô thấy thế nào?"

Lục Già gục mặt xuống bàn, chết mất thôi. Rốt cuộc cô cũng hiểu vì sao Thiệu Dật Phong không thể có bạn gái, hiểu vì sao anh ta lại dùng cái tên "Hắc Phong Quái Hiệp" năm đó, cả việc vì sao lại nói câu "Tôi có thể xâm nhập vào toàn thế giới, chỉ duy nhất không thể xâm nhập vào trái tim em" đến quỷ nghe xong cũng phải khóc kia rồi. Quá bình thường, đây chính là phong cách của anh ta!

Tới công ty gặp lại đồng hương kiêm bạn học mẫu giáo, cậu bé đã từng vô cùng xinh đẹp nay biến thành một người đàn ông có ngoại hình thê thảm, Janice cảm thấy vô cùng bất đắc dĩ. Cô dựa người vào trước bàn làm việc, vừa bẻ ngón tay vừa tổng kết: "Lúc nhỏ tôi rất thích bắt nạt cậu ta, hiện tại nhìn một cái là chỉ muốn đánh, nhưng đây hoàn toàn là hai việc khác nhau."

Quá chính xác. Lục Già gật đầu, cô cũng rất muốn đánh Thiệu Dật Phong. Có trời mới biết khi cô nhìn thấy cái tên Thiệu Dật Phong này, đã YY ra một người đàn ông có dáng vẻ thanh thoát xuất trần như thế nào. Quả nhiên nhìn tên đoán người gì đó chỉ là mây bay.

Hiện tại, chỉ cần thoáng nhìn thấy bạn học Thiệu là Lục Già đã muốn chạy trốn đi thật nhanh, nhưng không ngờ vẫn không thoát khỏi cặp mắt như radar kia của anh ta. Đã qua giờ tan tầm, các đồng nghiệp khác hầu như đã về hết rồi, chỉ còn lại vài người trong đội hạng mục và Từ Gia Tu ở lại thảo luận một số vấn đề kỹ thuật. Ấy vậy mà đội trưởng đội hạng mục - Thiệu Dật Phong lại đang có mặt ở trong thang máy cùng với Lục Già. Chẳng phải anh ta nên có mặt ở trong phòng họp hay sao?

"Lục Già, thật khéo nha." Thiệu Dật Phong nhìn cô cười, vươn tay ấn nút đóng cửa thang máy lại. Lục Già vội vàng ấn vào nút mở cửa không cho thang máy đi xuống: "Biết đâu vẫn còn người."

"Không còn ai hết." Thiệu Dật Phong mỉm cười nói: "Chỉ có hai chúng ta."

Lục Già: ". . ."

Đúng lúc này, có tiếng bước chân truyền tới, Lục Già ngẩng đầu, là người cô muốn nhìn thấy nhất bây giờ - Từ Gia Tu. Thấy cô và Thiệu Dật Phong đứng chung một chỗ, Từ Gia Tu không nói gì, chỉ chậm rãi bước vào. Lục Già đứng bên trái Thiệu Dật Phong, Từ Gia Tu chỉ có thể đứng vào vị trí bên phải anh ta.

"Từ tổng, anh cũng tan tầm rồi sao?" Thiệu Dật Phong ân cần thăm hỏi Từ Gia Tu.

Từ Gia Tu gật đầu: "Ừ."

"À à, công việc cần phải kết hợp cả lao động và vui chơi phải không?" Thiệu Dật Phong nói, sau đó nhìn về phía Lục Già: "Đến cuối tuần, phụ nữ nên thả lỏng thư giãn một chút. Tin nhắn hôm nay tôi gửi cho cô, tôi chờ câu trả lời."

Cùng nhau đi xem phim sao? Lục Già nói không nên lời: ". . ." Không, tuyệt đối không đi. . .

"Chuyện gì?" Người nào đó rốt cục mở miệng.

Thiệu Dật Phong nghiêng đầu, có chút ngượng ngùng. Nhưng đây cũng chỉ là đang theo đuổi phụ nữ mà thôi, khẳng định ông chủ có thể hiểu. Thiệu Dật Phong ngẩng đầu nhìn Từ Gia Tu, dứt khoát nói: "Cuối tuần tôi hẹn Lục Già và Kiều Kiều cùng nhau đi xem phim. Tôi vừa tới công ty, rất muốn gây dựng cảm tình với các đồng nghiệp khác."

"À." Từ Gia Tu gật đầu, tỏ vẻ đã biết, sau đó cúi xuống, trực tiếp thay Lục Già từ chối: "Janice có muốn đi hay không tôi không biết, nhưng Lục Già chắc chắn sẽ không đi."

Bạn học Thiệu cảm thấy mờ mịt. Vì sao? Chẳng lẽ ông chủ mới của anh ta quản cả ngày nghỉ cuối tuần của nhân viên nữa?

Vì sao ấy à? Muốn hẹn bạn gái của anh á? Từ Gia Tu cười cười, dáng vẻ vô cùng thân thiết, anh đặt tay lên bả vai Thiệu Dật Phong, mở miệng nói: "Anh hẹn bạn gái của tôi đi xem phim, người bạn trai là tôi đây sẽ ghen đấy.”



(*) Chú thích:

1 – Thiên Thiên Nhạc là một kênh truyền hình nghệ thuật của CCTV bao gồm rất nhiều chương trình nhỏ, thể hiện các hoạt động sinh hoạt hàng ngày của người dân dưới góc độ hài hước. Những chương trình của kênh này có đủ các thể loại như: để giải trí, phục vụ gia đình, phỏng vấn ngôi sao, biểu diễn hài kịch, giáo dục.....

2 – Bách Hiểu Sinh: là một nhân vật được nhắc đến trong tác phẩm Tiểu Lý Phi Đao của nhà văn Cổ Long, được coi là người thông thái và trọng vọng nhất trong võ lâm đương thời. Người đã bỏ ra gần hết cuộc đời để nghiên cứu võ học và có một tác phẩm để lại cho ngàn đời sau, đó là cuốn Binh Khí Phổ ...


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 20.12.2015, 22:47
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 14.04.2014, 16:36
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 1127
Được thanks: 8184 lần
Điểm: 19.39
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Quãng thời gian tươi đẹp của chúng ta - Tùy Hầu Châu - Điểm: 61
@shirleybk: yên tâm nhé em yêu, chắc chắn sẽ có trên 2 chương :D

_________________

CHƯƠNG 31:

Edit: tiểu an nhi (LQĐ)


Tán gái không cẩn thận đụng phải bạn gái của ông chủ thì làm sao bây giờ? Tuy rằng Thiệu Dật Phong rất hay ngượng ngùng, nhưng phản ứng lại cực kỳ cơ trí! Ngay sau đó một giây, anh ta mở miệng nói: "Không ngờ con mắt nhìn người của tôi với Từ tổng lại chuẩn y như nhau."

Từ Gia Tu nhất thời nói không nên lời.

Thật ra, Lục Già nhận được tin nhắn của Thiệu Dật Phong nhanh nhất là có nguyên nhân của nó. Sau khi nhận được danh sách các nữ nhân viên còn độc thân trong Ốc Á từ tay Tiểu Đạt, Thiệu Dật Phong lập tức xây dựng một hệ thống đánh giá toàn diện, mà trong kết quả tổng hợp, Lục Già lại đứng vị trí thứ nhất.

Chỉ có điều, vị trí thứ nhất đã bị ông chủ đoạt đi mất rồi, nhưng vẫn còn vị trí thứ hai cơ mà!

Sau đó, danh sách đã được in ra này vô tình bị Janice nhìn thấy, đã vậy còn phát hiện ra tên của cô được xếp ở vị trí cuối cùng. Rốt cuộc, Janice cũng được thỏa mãn mong ước ‘đập cho Thiệu Dật Phong một trận’ của mình: "Lá gan của cậu to thật đấy, ngay cả tôi mà cậu cũng dám cho vào danh sách này!"

Thiệu Dật Phong: 〒▽〒

Anh ta chỉ lập bảng tổng hợp dựa trên danh sách đã được đưa thôi mà, là kỹ thuật phân tích thuần túy đó nha. . . Khóc ~~~ !

——

Quá trình thiết kế hạng mục "Thập Quang" đã bắt đầu được tiến hành. Mỗi ngày, sau khi hoàn thành công việc bên phòng tài vụ xong, Lục Già lại chạy ngay đến chỗ đội hạng mục xem có chuyện gì cần làm hay không. Vào thời gian này, cả cô và Từ Gia Tu đều vô cùng bận rộn, đặc biệt là Từ Gia Tu. Anh không chỉ phải lo cho đội hạng mục ở lầu dưới, mà mấy hạng mục ở lầu trên cũng phải để ý liên tục; mặt khác những buổi tiệc xã giao của giới kinh doanh cũng không thể thiếu. Đối với những bữa tiệc này, Từ Gia Tu có thể từ chối thì từ chối, không từ chối được thì cũng chỉ tham gia vào những bữa tiệc ăn uống đơn thuần, hết sức ngoan ngoãn. Về phần nguyên nhân, không phải là vì có bạn gái nên mới vậy đâu, mà là vì từ nhỏ đến lớn anh vốn là học sinh gương mẫu, tốt nghiệp Đại học xong bước vào thương trường; nên từ sâu trong tiềm thức, Từ Gia Tu vẫn còn giữ lại một phần nào đó chí khí thanh cao chẳng sợ gì của một sinh viên tài cao. Hơn nữa đã làm việc trong ngành kỹ thuật thì quan trọng nhất vẫn thực lực và danh tiếng.

Xã hội càng ngày càng hỗn loạn, làm người làm việc tất yếu phải giữ lại một chút nguyên tắc. Là người không có nguyên tắc rất dễ gia nhập xã hội này, nhưng cũng sẽ dễ dàng bị xã hội cuốn đi. Bên cạnh đó, nếu không có việc gì mà cũng bày ra nguyên tắc, thì đó không phải là có nguyên tắc mà là ngu ngốc. Lục Già tổng kết xong, liền xem xét phong cách làm việc của Từ Gia Tu một chút. Làm sao bây giờ, càng nghĩ lại càng thấy thích ấy, hình như tâm lý sùng bái bạn trai của cô càng ngày càng tăng lên thì phải.

Mấy ngày nay Từ Gia Tu bề bộn nhiều việc, Lục Già muốn sắm vai làm một người bạn gái tri kỷ thân thiết, đồng thời cũng muốn phô diễn một chút kỹ năng —— làm bánh ngọt cho bạn trai ăn. Trước kia Lục Già đã từng làm bánh ngọt cho một số đồng nghiệp thân thiết, nguyên nhân là vì bọn họ đã giúp cô hoàn thành một hợp đồng rất lớn. Lục Già vô cùng có thành ý mời đồng nghiệp đến nhà trọ ăn cơm, nhiệt tình làm hẳn một bàn đồ ăn Đông Châu cùng một số lượng lớn bánh ngọt. Sau khi ăn xong, đồng nghiệp vui đùa gọi cô là nữ thần, nhưng "Nữ thần" này chỉ thỉnh thoảng mới biểu hiện tốt một chút thôi, chứ bình thường cũng ẩu đoảng chả kém ai.

Thế cho nên thỉnh thoảng tạo một chút bất ngờ thì nó mới thú vị.

——

Sau khi quay về Đông Châu, Lục Già không liên lạc nhiều với các đồng nghiệp ở phương Bắc. Cô đổi di động và dùng số điện thoại mới, những đồng nghiệp biết số mới của cô chỉ có vài người. Cô từ chức quá bất ngờ, hợp đồng chưa hết hạn nên không thể đi, cuối cùng vẫn phải nhờ một đồng nghiệp là con gái của ông chủ ra mặt đàm phán mới có thể hoàn thành việc từ chức. Có một đồng nghiệp qua Pháp công tác, đợt tết vừa rồi quay về liền gửi tin nhắn tới cho cô: "Lục Già đáng chết kia, tôi cứ tưởng cô đi công tác mới không có ở đây, ai dè cô dám từ chức. Cô có bệnh đấy hả? Sắp thăng chức đến nơi rồi mà còn đi?"

Trở lại quê nhà làm việc, không phải về đây sẽ cảm thấy an tâm hơn, mà là từ trước tới giờ không có cách nào xóa sạch được hết quá khứ.

Thời điểm Lục Già đang làm bánh ngọt, bất ngờ nhận được điện thoại của đồng nghiệp cũ, đó là một người đàn ông Pháp, tên Ben, vợ của anh ta là phụ nữ Bắc Kinh chính hiệu. Năm năm trước, người này vì thức ăn ngon nên mới ở rể tại Trung Quốc. Tiếng Trung không quá thành thạo, cơ bản khi nói chuyện sẽ dùng một nửa tiếng Anh, một nửa tiếng Trung, thỉnh thoảng hưng phấn còn chèn thêm cả tiếng Pháp.

Cách thức Lục Già trao đổi với Ben cũng là kiểu nói nửa Anh nửa Trung như thế, quả thực nghe rất buồn cười, Từ Gia Tu tựa nửa người vào thành bếp, ánh mắt phóng thẳng về phía Lục Già.

Điện thoại đã nhận rồi, Lục Già không muốn tránh Từ Gia Tu làm gì, cho nên vẫn tiếp tục trò chuyện vài câu với Ben. Trong điện thoại, Ben nói gần đây bọn họ bận đến tối mắt tối mũi, nhưng ngày hôm qua tổ của anh ta đã hoàn thành được một hợp đồng cực lớn, hiện tại đang ở khách sạn liên hoan. Đột nhiên anh ta nhớ tới Lục Già, liền gọi điện thoại tới quan tâm hỏi han, đồng thời cũng chỉ trích cô đổi số mới mà không thèm báo cho mọi người biết.

Không báo số mới cho mọi người quả thật vô cùng đáng tiếc, có trời mới biết cô tổn thất bao nhiêu mối quan hệ vì chuyện này. May mà vẫn có đồng nghiệp biết được số của cô, Lục Già quay về Đông Châu lâu như vậy, ít nhiều cũng nhận được một vài cuộc điện thoại của các đồng nghiệp cũ, chỉ ngẫu nhiên tâm sự về tình hình gần đây của bản thân mà thôi, không hơn.

Đầu dây bên kia đổi sang giọng của một đồng nghiệp nữ, cô ấy không ngừng chửi rủa ngày nào bọn họ cũng phải làm việc đến điên đầu. Người nào người nấy quay cuồng như đang đánh giặc, chẳng khác gì sống trong địa ngục. Lục Già nghe đồng nghiệp nữ cằn nhằn, bánh ngọt bán thành phẩm chậm rãi tản ra hương vị sữa nhàn nhạt. Cô và bọn họ hiện giờ đã có hai cuộc sống khác hẳn nhau rồi. Nếu không nghe thấy lời oán giận của đồng nghiệp nữ, thì có lẽ Lục Già đã quên mất trước kia cô bận rộn đến mức nào. Kỳ thực mới xảy ra cách đây chưa được bao lâu, vậy mà lại cảm thấy như đã rất xa xôi, cũng có nghĩa nó đã không còn liên quan gì đến cô nữa.

Nếu phải lựa chọn giữa cuộc sống trước kia với cuộc sống hiện tại, tất nhiên cô sẽ chọn phương án thứ hai!

Trong quá trình Lục Già nghe điện thoại, Từ Gia Tu từ đầu tới cuối đều rất tự giác, vô cùng yên tĩnh. Anh chăm chú nhìn cô hoàn thành bánh ngọt được một nửa, dùng thìa xúc một miếng cho vào trong miệng, quay đầu sang hỏi: "Lục Già, có cần cho thêm một ít đường nữa không?"

Ấy ấy....

Tiếng nói của Từ Gia Tu không quá lớn, nhưng vẫn bị đồng nghiệp nữ bên kia nghe thấy. Sau đó, Lục Già chỉ nghe được tiếng the thé của đồng nghiệp nữ gào lên hỏi người đàn ông đó là ai, có phải là boyfriend của cô không.

Bị phát hiện rồi! Lục Già cười liếc mắt nhìn Từ Gia Tu, thoải mái thừa nhận, còn thuận miệng khoe một câu: "Đúng vậy, là bạn trai tôi. Chúng tôi đang cùng nhau làm bánh ngọt."

Ngay lập tức, trong loa di động chỉ nghe thấy tiếng mọi người thi nhau hú hét.

Lục Già xoay người, tựa nửa người vào thành bếp giống Từ Gia Tu. Anh vòng tay ôm lấy thắt lưng cô, cho đến khi đồng nghiệp nữ ‘thích tám chuyện’ gửi yêu cầu gọi video để nhìn chân dung người thật.

Mấy người này quá đáng quá mà, Lục Già để điện thoại di động xuống, dùng khẩu hình miệng hỏi Từ Gia Tu: "Có thể không?"

Từ Gia Tu nhìn lại cô, có cái gì mà không thể, anh đâu phải là thiếu nữ mới lớn hay xấu hổ, e thẹn gì. Được, Lục Già đưa di động thẳng đến trước mặt Từ Gia Tu, đúng như dự kiến, nhóm đồng nghiệp đứng chen chúc che kín màn hình ở bên kia kêu ầm ĩ không ngừng. Nhất là mấy đồng nghiệp nữ, vô cùng hưng phấn, là người đàn ông cực phẩm nha!

Từ Gia Tu lên tiếng chào hỏi bọn họ, vừa thong dong lại nhã nhặn. Lục Già hết sức đắc ý, đã vậy còn ra vẻ hỏi: "Bạn trai tôi có đẹp trai không?"

Đẹp trai!!! Có đồng nghiệp lớn tiếng chọc ghẹo: "GiGi, người đàn ông đó chắc không phải là do cô bao nuôi đấy chứ?"

Cô ngất! Lục Già tựa vào trong lòng Từ Gia Tu: "Ngại quá, ngược lại mới đúng."

. . .

"GiGi?" Sau khi chào hỏi trò chuyện kết thúc, Từ Gia Tu nhắc lại hai chữ này, hỏi Lục Già: "Là tên Tiếng Anh của em à?"

"Ừm, hình như vậy." Lục Già nóng mặt. Cái tên này có đầy ở ngoài đường, ngay cả con chó con mèo cũng được gọi là GiGi không ít. Nhưng khi mới vào làm việc cấp trên đã giúp cô chọn cái tên này, Lục Già không thể ghét bỏ nó. Hơn nữa cũng chỉ là một cái tên, tùy tiện dùng cũng chẳng sao. Lục Già hỏi Từ Gia Tu: "Có phải nghe nó quê lắm không?"

Từ Gia Tu một chút thể diện cũng không giữ cho cô: "Ừ."

Hừ hừ! Lục Già vươn móng vuốt về phía Từ Gia Tu, nhưng ánh mắt lại tràn ngập ý cười.

Bánh ngọt đã làm xong, Từ Gia Tu cúi đầu ăn một miếng, sau đó lại thêm một miếng.

"Như thế nào?" Lục Già có chút căng thẳng, cô biết khả năng làm bánh ngọt của mình cũng không tệ, ít nhất còn tốt hơn nhiều so với khi xào rau. Nhưng đây là lần đầu tiên làm — bánh ngọt tình yêu cho bạn trai, cô vẫn cảm thấy khá hồi hộp.

"Ăn ngon lắm." Từ Gia Tu gật gật đầu, anh không phải là người thích ăn đồ ngọt, nhưng mà ăn thật sự rất thích.

"Vậy sau này em lại làm cho anh ăn." Lục Già nở một nụ cười rạng rỡ, Từ Gia Tu lập tức ôm lấy cô hôn xuống, một tiếng “Được” khàn khàn mơ hồ trực tiếp đẩy vào trong miệng cô.

Ưm. . .

Trong miệng của hai người đều lưu lại hương vị sữa ngọt ngào, vừa thơm vừa ngọt, dường như bản thân đã trở thành chiếc bánh ngọt ngon nhất của đối phương. Trước kia, Lục Già cảm thấy hôn môi không phải là chuyện sạch sẽ gì, nhưng nội tiết tố của tình yêu quả thật quá thần kỳ, nó có thể thúc đẩy nam nữ trên thế gian chia sẻ thật nhiều thân mật, không có cố kị, chỉ thuận theo tự nhiên.

. . .

Năm ngoái, khi nộp hồ sơ vào Ốc Á, sơ yếu lý lịch mà Lục Già viết rất đơn giản, dù vậy phần kinh nghiệm làm việc vẫn viết khá chi tiết. Cô biết Từ Gia Tu có xem qua. Tuy vậy tối nay, lần đầu tiên Từ Gia Tu chủ động hỏi về quá trình làm việc trước kia của cô, có lẽ là liên quan đến cuộc điện thoại của đồng nghiệp cũ buổi chiều. Từ Gia Tu hỏi cô: "Vì sao lại lựa chọn trở về?"

"Em. . ." Lục Già ngồi trên thềm đá của sân thượng, có chút ngập ngừng. Nam nữ yêu nhau thì nên nói mấy câu bùi tai một chút, nhưng nếu cô mà nói là vì anh nên mới trở về, thì ngay chính bản thân cô còn chả tin nổi. Lục Già chỉ có thể nói, sau khi trở về, được gặp lại Từ Gia Tu là điều may mắn nhất thôi.

"Là vì nhớ nhà, sau đó công việc bên kia xuất hiện một vài điểm không hài lòng, không muốn ở đó nữa." Lục Già cúi đầu nói, dừng một chút, quay đầu nhìn thẳng Từ Gia Tu, nói ra một đáp án khiến cho người ta không thể không tin: "Còn có chính là. . . trở về hẹn hò, kết hôn."

Từ Gia Tu "À" một tiếng, cười nhẹ, chính xác đấy. Sắc trời đậm dần, xa xa nơi đô thị của thành phố Đông Châu lần lượt sáng đèn, lung linh rực rỡ.

"Trở về hẹn hò, kết hôn. . ." Từ Gia Tu lặp lại những lời này, có chút trêu đùa hỏi cô: "Anh Triệu hả?"

Đúng là nhỏ mọn! Lục Già không muốn so đo với Từ Gia Tu. Kỳ thực có một vấn đề đến giờ cô vẫn không hiểu, đó là câu nói mà thím hai nói với cô ngày đó "Bây giờ kết hôn ai còn dựa vào cảm giác nữa chứ", với cả "Tìm được một người không tệ đã rất khó rồi."

Mọi người đều nói tình yêu và bánh mì liên quan chặt chẽ với nhau, vậy nên mấy năm nay cô không ngừng nỗ lực cải thiện bản thân, trở nên ưu tú hơn, chẳng phải là hi vọng có một ngày gặp được tình yêu đời mình mà không cần phải lo lắng điều gì hay sao? Không cần vì những vấn đề về dầu muối củi gạo mà phiền não, không cần vì áp lực trả các khoản vay mua nhà, mua xe mà kéo dài hơi tàn tình yêu. Mà quan trọng nhất, không phải lo khi tình yêu đến, ngay cả dũng khí yêu cô cũng không có.

Rốt cuộc, Lục Già trở thành một người phụ nữ độc lập về kinh tế. So với lúc trước, cô đã ưu tú hơn rất nhiều, ‘quỹ đen’ cũng kha khá, đã có thể tùy ý mặc chiếc váy xinh đẹp đắt đỏ nhất trong tủ kia để đi hẹn hò với người yêu. Nhưng bên cạnh đó, cô cũng đã bỏ lỡ mất thời kỳ yêu đương đẹp đẽ nhất của đời người, một khi đã bước chân vào xã hội thì không còn khả năng đạt được tình yêu lý tưởng nữa!

Không còn khả năng sao? Dựa vào cái gì mà không còn khả năng?

Quá đáng, càng nghĩ càng thấy quá đáng, Lục Già bức xúc đứng lên, nói liên hồi: "Khi còn nhỏ, ba mẹ và thầy cô đều muốn chúng ta phải chăm chỉ học tập, những tình cảm tâm tư linh tinh gì đó phải bỏ qua hết, thi đỗ Đại học, sau đó tìm một công việc thật tốt, có đúng hay không?"

Từ Gia Tu liếc liếc Lục Già, phối hợp gật đầu.

Lục Già hít một hơi rồi tiếp tục: "Hiện tại thì sao, lại nói cái gì mà bước vào xã hội thì không còn khả năng tìm được một tình yêu trong sáng giống như hồi còn đi học nữa. Mọi người đều rất thực tế, tình cảm chỉ được coi là điều kiện trao đổi mà thôi."

Từ Gia Tu quay đầu đi, không có ý kiến, lẳng lặng nhìn ánh đèn lấp lánh phía xa.

Lục Già càng nói càng hăng, quả nhiên bực bội trong lòng được xả ra quá là sung sướng: "Xã hội này đối xử với phụ nữ lớn tuổi quá hà khắc, tuổi mụ của em là 27, già lắm sao? Dựa vào cái gì mà không thể từ từ yêu đương hẹn hò? Là vì đã qua tuổi thanh xuân rồi, trưởng thành rồi, nên tình cảm cũng bị mất giá theo hay sao? Em chỉ muốn tìm được một người đàn ông thực sự yêu em, em cũng yêu anh ấy, khó đến thế ư?"

Từ Gia Tu: ". . ." Ha ha, cô đã trưởng thành rồi? Anh thấy hình như còn chẳng có.

Lục Già nói xong, nhìn qua, phát hiện Từ Gia Tu đã đứng lên. Anh chậm rãi đi đến chỗ hai bồn cây cách đó không xa, ngồi xổm xuống tò mò nhìn một lúc, sau đó mới quay đầu hỏi cô: "Lục Già, em có biết đây là cây gì không?"

Lục Già: ". . ."

Từ Gia Tu lại đứng lên, tiếp tục nhìn về phía cảnh đêm xa xa, dòng xe trên cầu vượt lặng lẽ chảy xuôi, tựa như một dải lụa sáng vắt ngang qua thành phố. Hồi đó, vì sao anh lại lựa chọn phát triển sự nghiệp ở Đông Châu, đằng sau mỗi quyết định đều có nguyên nhân của nó, nhưng nguyên nhân của chuyện này, ngay chính bản thân anh cũng không rõ nữa.

Không được bạn trai ủng hộ, Lục Già không vừa lòng chút nào. Khó khăn lắm cô mới có hứng thú để nói ra hết suy nghĩ trong lòng như vậy, thế mà lại bị Từ Gia Tu cắt đứt. Chẳng lẽ cô nói không đúng hay sao? Lục Già trực tiếp hỏi ra miệng: "Từ Gia Tu, anh không nghe em nói gì hả?"

"Hửm?" Từ Gia Tu hoàn hồn, trả lời còn trực tiếp hơn: "Không phải, chỉ là nghe không vào mà thôi."

Lục Già: "(⊙o⊙) "

Từ Gia Tu bước tới trước mặt cô, rành mạch hỏi lại: "Lục Già, chúng ta yêu đương đã bao lâu rồi? Những lời em vừa nói cứ như thể em chưa tìm được bạn trai ấy. Thế anh chết rồi à, chết rồi hả?"

Lục Già: "(⊙o⊙)" Chỉ là nói hăng quá nên không cẩn thận lỡ lời mà thôi. Dù sao thời gian độc thân cũng lâu hơn thời gian yêu đương mà. . .

"Nhưng không sao." Từ Gia Tu vô cùng hào phóng bỏ qua. Gió đêm nhè nhẹ quét tới, thổi bay góc áo của hai người. Từ Gia Tu lại ngồi xuống bên cạnh Lục Già, hùng hồn mở miệng: "Không phải là muốn thử yêu đương như lúc còn đang đi học sao? Anh làm với em."

Lục Già lại: "(⊙o⊙) "

Nửa tiếng sau, Lục Già ngồi ở trong lòng Từ Gia Tu, mặt đối mặt với anh. Không biết từ khi nào, tay của Từ Gia Tu đã luồn vào bên trong chiếc áo mỏng manh của cô, áo ngực bị gỡ ra. Ánh trăng dịu dàng, Lục Già dán sát vào Từ Gia Tu, cảm nhận bàn tay bạn trai bao trùm nơi nào đó, bắt đầu vuốt ve, khi nặng khi nhẹ. . .

Đêm khuya gió lớn, địa điểm thực hiện còn kích thích Từ Gia Tu hơn, Lục Già vùi đầu vào cổ Từ Gia Tu, nghẹn giọng nói với anh: "Từ Gia Tu, học sinh yêu đương đâu có ‘khẩu vị nặng’ như thế này."

Tiếng Từ Gia Tu khàn khàn trả lời cô: "Trước kia chúng ta đến trường không có tiết học về giáo dục giới tính mà, có đúng không?"

Cho nên cô và anh hiện tại đang ở trong tiết giáo dục giới tính đó hả? !

Mười mấy phút sau, lại phát sinh ra vấn đề.

—— Từ Gia Tu đã học hết tiết rồi, còn cô thì sao?

Có một số việc cũng không thể để lộ sạch sẽ trong lớp của anh được, nếu không thì cô lấy tư cách đâu ra mà học giáo dục giới tính nữa chứ. . .


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 82 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Hồng Bạch, lien lien, Trần Thu Lệ và 407 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

3 • [Hiện đại] Cá mực hầm mật - Mặc Bảo Phi Bảo

1 ... 16, 17, 18

4 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 16, 17, 18

5 • [Hiện đại] Không bằng duyên mỏng - Viên Nghệ

1 ... 25, 26, 27

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

7 • [Xuyên không - Điền văn] Cuộc sống điền viên trên núi của nông phu - Quả Đống CC

1 ... 33, 34, 35

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Tôi bị ép buộc - Linh Lạc Thành Nê

1 ... 16, 17, 18

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

10 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

12 • [Hiện đại] Có hợp có tan - Lâu Vũ Tình

1 ... 10, 11, 12

13 • [Xuyên không] Bảo Bảo vô lương Bà mẹ mập là của ta - Ngũ Ngũ

1 ... 85, 86, 87

14 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 15, 16, 17

16 • [Cổ đại] Trưởng thôn là đóa kiều hoa - Vương Vượng Vượng

1 ... 16, 17, 18

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

[Xuyên không] Tỳ nữ vương phi - Lữ Nhan

1 ... 40, 41, 42

20 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128



Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 318 điểm để mua Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 400 điểm để mua Cặp đôi hamster
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 528 điểm để mua Mây
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 406 điểm để mua Mashimaro IOU
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 548 điểm để mua Mashimaro chờ xe buýt
Hoàng Phong Linh: :<
Shop - Đấu giá: 18521434 vừa đặt giá 315 điểm để mua Bé Mascot xanh
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 417 điểm để mua Mèo ôm cuộn len
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 294 điểm để mua Hello
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mơ màng
Shop - Đấu giá: mymy0191 vừa đặt giá 390 điểm để mua Nữ thần công lý
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 279 điểm để mua Hello
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 291 điểm để mua Mèo núp sau đám mây
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 276 điểm để mua Mèo núp sau đám mây
Shop - Đấu giá: á bì vừa đặt giá 212 điểm để mua Bảng khen thưởng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 397 điểm để mua Siêu nhân nhí
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 285 điểm để mua Bé hồng 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua iPod Shuffle
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 301 điểm để mua Cà phê
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Giường ca rô đen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 601 điểm để mua Cự Giải Nữ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 377 điểm để mua Princess 4
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 358 điểm để mua Trái tim cầu vồng 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Bánh mì kẹp và ly coca
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 427 điểm để mua Hươu cao cổ
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 377 điểm để mua Siêu nhân nhí
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 248 điểm để mua Ếch xanh 2
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 248 điểm để mua Ca sĩ Két
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 4730 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Zan_kun: Yo

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.