Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 150 bài ] 

Ông xã xấu xa, anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

 
Có bài mới 14.12.2015, 09:14
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 14.11.2014, 22:01
Bài viết: 124
Được thanks: 1229 lần
Điểm: 30.57
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ông xã xấu xa, anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết - Điểm: 39
Chương 87: Thăm dò

Khi sắc trời sáng lên, ánh nắng ấm áp xuyên thấu qua cửa sổ chiếu vào trong phòng, Hà Quyên từ từ mở mắt.

Mở mắt ra, đầu tiên là rèm cửa sổ không quen thuộc, cô nhanh chóng kéo tấm rèm có dấu vết ánh mặt, nháy mắt một cái, đây không phải là phòng của cô.

Sau đó, cô cảm thấy ngang hông thật chặt, lập tức nhận ra đó là cánh tay của một người, trong đầu Hà Quyên oanh một tiếng, nhanh chóng nhớ lại chuyện tối hôm qua, trên người bắt đầu nóng lên.

Tối hôm qua... Cô, cô... Cái đó hình như có hơi quá rồi.

Lật lật thân thể, ngoại trừ cảm giác không thoải mái một chút thì cũng không khó chịu như trong sách đã miêu tả, thậm chí trên người cô còn mang theo mùi hương hoa hồng nhàn nhạt.

Cô không có thói quen sử dụng loại này, ngẩng đầu, vô tình thấy lọ tinh dầu trên tủ đầu giường, chẳng lẽ là... người nào đó đã xoa bóp cho cô?

Tối hôm qua xảy ra chuyện đó, anh, anh, anh thế nhưng xoa bóp cho cô... Này, đó không phải là tất cả đều...

Phi.

Ở trong lòng thầm mắng chính mình một tiếng, chuyện đó cũng làm rồi, còn rối rắm vấn đề xoa bóp giống như có hơi làm kiêu quá rồi.

Hối hận không?

Tuyệt đối không có.

Đối với chuyện này, trước kia khi ở cùng với Thịnh Nhạc Dục, cô rất mâu thuẫn, không muốn tiến thêm một bước.

Nhưng khi ở chung với Chu Duệ Trạch, ngược lại cô không cảm thấy khó chịu một chút nào, cứ như đó là điều hiển nhiên.

Hơn nữa, khi hai người đi chung với nhau, cô cảm thấy rất thỏa mãn, giống như trong lòng hoàn toàn được lấp đầy, hạnh phúc muốn rơi nước mắt.

Chỉ có điều, nơi đó còn có chút không thoải mái, sau này ở chung trong thời gian dài, chắc sẽ không khó chịu như vậy nữa?

Hà Quyên nghĩ tới không nhịn được mà cong khóe môi, con ngươi cô đảo lòng vòng, đột nhiên lộ ra một nụ cười vừa xấu xa vừa nghịch ngợm.

Cô luôn muốn làm một chuyện.

Nhẹ nhàng cử động thân thể, sau đó chờ, người sau lưng vẫn ôm cô ngủ say, xác định Chu Duệ Trạch chưa tỉnh giấc, lúc này Hà Quyên mới cẩn thận di chuyển cánh tay của Chu Duệ Trạch trên người cô, từ từ ngồi dậy.

Động tác ngồi dậy cũng rất chậm, chỉ sợ một tiếng động nhỏ cũng đánh thức Chu Duệ Trạch, khẽ xoay thân thể đối mặt với Chu Duệ Trạch, nhìn anh vẫn ngủ say, cô cẩn thận ghé nào tai anh gọi hai tiếng: "Ông xã, ông xã..."

Không có động tĩnh, khóe môi Hà Quyên khẽ nhếch lên hài lòng.

Cẩn thận xốc một góc chăn, vén lên một chút.

Bây giờ là mùa xuân, nhiệt độ trong nhà không còn lạnh nữa, cho nên, dù vén chăn lên cũng không sợ.

Hơn nữa, tối hôm qua, Chu Duệ Trạch sợ Hà Quyên cảm lạnh, còn mở điều hoà, nhiệt độ tương đối phù hợp.

Kéo chăn xuống một nửa, khiến cả nửa người Chu Duệ Trạch đều lộ ra ngoài, Hà Quyên cười híp mắt nhìn đường cong bắp thịt cứng rắn của Chu Duệ Trạch, thật sự là đẹp mắt.

Săn chắc nhưng không tạo cảm giác khoa trương, nhất là màu da Chu Duệ Trạch rất trắng, cho nên, hai vật nhỏ màu hồng nhạt rất đẹp.

Từ lần Chu Duệ Trạch quấn khăn tắm đi ra, trong lòng cô đã rất ngứa ngáy rồi, chỉ là không dám vượt qua, vẫn ngượng ngùng.

Nhưng mà, hiện tại thì sao.

Lòng hiếu kỳ Hà Quyên tuyệt đối đứng thứ nhất, đưa ngón trỏ ra, nhẹ nhàng dò xét một chút, rồi thu ngón tay về thật nhanh, lo lắng nhìn Chu Duệ Trạch, thấy hô hấp của anh vẫn đều đều.

Lúc này Hà Quyên mới yên tâm thở dài một hơi, tiếp tục dùng đầu ngón tay đụng một cái, nhìn vật nhỏ đáng yêu từ từ biến hóa.

Ánh mắt Hà Quyên sáng lên, giống như phát hiện ra trò mới, chơi cực kỳ vui vẻ.

Dùng đầu ngón tay vuốt nhè nhẹ, lòng ngón tay xoa nắn, cảm xúc mới lạ làm cô yêu thích không muốn buông tay, chơi thật vui, thật sự chơi rất vui.

Vật nhỏ như hòn đá trở nên hồng hồng, Hà Quyên lại len lén liếc Chu Duệ Trạch một cái, anh vẫn ngủ.

Vì vậy “Bàn tay tội ác" đưa sang cái khác ở bên cạnh.

Hà Quyên như đứa bé phát hiện ra trò chơi mới, chơi không ngừng, chơi đến khi sắc mặt cô ửng hồng, sau đó bắt đầu quyết định thay đổi mục tiêu.

Trước khi rời mục tiêu, cô kêu một tiếng: "Ông xã, nên dậy thôi..."

Đợi một chút, thấy Chu Duệ Trạch vẫn không có phản ứng, Hà Quyên mới yên tâm.

Cẩn thận xốc chăn lên sau đó không nhịn được hô nhỏ một tiếng, vội vàng nhắm mắt lại, người này, ngủ nhưng không mặc quần.

Nhắm mắt lại, nhưng lại vội vàng liếc nhìn một cái, hình như màu sắc rất đẹp.

Hà Quyên không nhịn được tò mò trong lòng, len lén mở ra một khe hở nho nhỏ, khẽ nghiêng mắt nhìn nơi nào đó.

Rất có tinh thần nha.

Giống như bị đầu độc, Hà Quyên đưa tay ra, nhẹ nhàng sờ sờ một chút, cảm giác thật lạ.

Nhưng mà, lại chơi rất vui, vì vậy đến gần thêm một chút, thận trọng sờ sờ thử, hình như có chút biến hóa so với vừa rồi.

Rốt cuộc biến hóa này là gì?

Hà Quyên nghiêng đầu nghĩ, đột nhiên vật trong tay cô run lên, cô bị dọa sợ liền vội vàng buông tay ra, nhìn cái vật kia tinh thần hưng phấn đang "Chào hỏi" với cô, mặt của Hà Quyên lập tức đỏ lên.

Làm chuyện này với một ngủ người đang ngủ, thật không tốt.

Vì vậy, Hà Quyên quyết định sửa sai hướng thiện, không làm chuyện như vậy nữa, từ từ xoay người xuống giường.

Nhưng vừa cử động cổ tay cô đột nhiên bị tóm lấy, dọa Hà Quyên sợ đến thiếu chút nữa kêu lên nhưng ngay lập tức môi bị người ta chặn lại.

Kịch liệt dây dưa, nhất thời không chú ý, bên tai vang lên giọng nói khàn khàn của Chu Duệ Trạch: "Bà xã, chơi rất vui sao?"

"Vui..." Mơ mơ màng màng mới nói một câu, Hà Quyên lập tức tỉnh táo lại, nghĩ đến lời mình vừa nói, hận không thể cắn đầu lưỡi của chính mình.

Thấy bộ dạng hối hận của Hà Quyên, Chu Duệ Trạch cười khẽ một tiếng, anh vừa cười ra tiếng, mắt liền thấy gò má của Hà Quyên thoáng đỏ lên.

"Bà xã, làm cũng làm rồi, chẳng lẽ không dám thừa nhận sao?" Chu Duệ Trạch không nhịn được trêu chọc Hà Quyên, đúng là trước kia anh không phát hiện ra Hà Quyên lại đáng yêu như thế này.

Tối hôm qua, phản ứng thẳng thắn đã làm cho anh kích động không thôi, biết cô không cố ý nói gì để "kích thích" anh, nhưng mà, thẳng thắn như vậy càng làm cho anh "kích động".

Sáng sớm hôm nay, khi cô vừa tỉnh lại anh cũng tỉnh, đang muốn ôm cô hung hăng hôn một trận, lại phát hiện ra có chuyện thú vị hơn.

Bà xã có hứng thú với anh, anh rất vui, nhưng chịu đựng thật sự rất vất vả, hơn nữa lại là sáng sớm.

"Làm cái gì, rõ ràng là anh làm đấy!" Miệng lưỡi Hà Quyên lần nữa phát huy tác dụng, không kịp suy nghĩ đã vội vàng nói ra, kết quả chính là - Hà Quyên hận không thể tát mình một cái, Chu Duệ Trạch nhịn không được cười to.

"Được, anh làm, anh thừa nhận." Chu Duệ Trạch vừa cười vừa nói "nhận sai".

"Tránh ra, em muốn đứng lên." Hà Quyên đẩy Chu Duệ Trạch ra, trên mặt nóng bỏng, cúi đầu không dám nhìn anh, nhưng vì cụp mắt xuống, nên nhìn thấy vật nhỏ khí thế bừng bừng tinh thần phấn chấn đứng thẳng, làm cho cô càng thêm ngượng ngùng.

"Bà xã..." Giọng nói trần thấp mang theo hấp dẫn, ngón tay Chu Duệ Trạch giống như mang theo dòng điện, làm người cô cảm thấy tê dại: "Em chơi đùa nó thành như vậy, em phải phụ trách."

"Anh..." Hà Quyên không nghĩ tới, lời nói xấu hổ như vậy anh cũng dám nói ra, lúc này, không  từ ngữ nào có thể diễn tả được cảm giác của cô, chỉ có thể tức giận mắng một câu: "Không biết xấu hổ."

"Bà xã, em “khi dễ” anh cả buổi sáng rồi, rốt cuộc là ai không biết xấu hổ?" Chu Duệ Trạch nâng cằm Hà Quyên lên, vô tội đáng thương nháy mắt một cái, đôi mắt xinh đẹp lóe ra ánh sáng, làm toàn thân Hà Quyên nóng lên.

"Ưm..." Một câu của Hà Quyên cũng không có cơ hội nói ra khỏi miệng, đã bị người nào đó chặn lại.

"Anh...anh... Chậm, ưm... Chậm một chút..."

"Được" Chu Duệ Trạch thở hổn hển nói, hoàn toàn phối hợp với yêu cầu của Hà Quyên.

Đến khi hai người tỉnh dậy lần nữa, đã mười giờ.

Khi Hà Quyên từ phòng vệ sinh đi ra, tất cả ga giường trong phòng đã được đổi sạch sẽ, lúc đi tới phòng ăn, mọi thứ trên bàn đã được bày xong.

Chu Duệ Trạch vừa thấy Hà Quyên ra ngoài, cười ha hả nghênh đón, khẽ ôm Hà Quyên, cúi đầu hôn trộm một cái: "Thoải mái rồi sao?"

Câu nói làm cho mặt Hà Quyên đỏ ửng, Chu Duệ Trạch thấy Hà Quyên như vậy, cũng không tiếp tục hỏi nữa, kéo Hà Quyên ngồi vào ghế. Trên ghế đã trải đệm dựa, rất êm, mặc kệ là ngồi hay dựa vào, cũng rất thoải mái.

Nhìn Chu Duệ Trạch, Hà Quyên khẽ cười trộm một cái, nhưng câu nói tiếp theo của anh làm cho nụ cười trên mặt cô cứng đờ.

"Lần đầu tiên sẽ không thoải mái, lần sau sẽ không sao."

"Anh..." Da mặt Hà Quyên mỏng, còn chưa đủ trình độ để nói ra những lời này, nghe Chu Duệ Trạch nói như vậy, sắc mặt cô đỏ ửng, ngay sau đó, cô nghĩ tới một vấn đề: "Làm sao anh xác định đây là lần đầu tiêncủa em?"

Trên giường không có dấu vết màu đỏ.

"Đương nhiênanh biết." Chu Duệ Trạch khẳng định nói.

"Nhưng không nhìn thấy cái kia..." Hà Quyên khẽ hừ một tiếng, cô cũng không biết tại sao cô lại để ý vấn đề này.

"Ngốc." Hà Quyên còn chưa nói hết, liền bị Chu Duệ Trạch gõ nhẹ một cái vào đầu, cô bất mãn ngẩng đầu trừng mắt nhìn anh, Chu Duệ Trạch lập tức lộ ra nét mặt cầu xin tha thứ, vội vàng đưa tay cho cô giày vò.

"Em cũng không phải là cô gái trong thời cổ đại, cái đó cũng không phải là tiêu chuẩn." Chu Duệ Trạch vừa xoa đầu Hà Quyên vừa cười giải thích: "Bà xã, em quả nhiên rất bảo thủ."

"Không tốt sao?" Hà Quyên bĩu môi hỏi, chẳng lẽ anh ghét bỏ cô?

Hay là anh thích phụ nữ cởi mở hơn?

Nhìn đôi mắt đen nhánh của Hà Quyên, Chu Duệ Trạch nhẹ nhàng bóp chóp mũi của cô một cái, cười nói: "Được, rất tốt, chỉ cần là bà xã, cái gì cũng tốt."

"Ý của anh là, anh không quá để ý quy định cứng nhắc kia, không cần tự trói buộc mình." Chu Duệ Trạch nhìn vào mắt Hà Quyên, nghiêm túc nói: “Cho dù em không phải, anh cũng không ngại. Bởi vì anh không có cách nào tham dự vào quá khứ của em, sau này anh có em là đủ rồi."

Hà Quyên không biết vì sao, chỉ cần Chu Duệ Trạch nói vài câu cũng có thể làm cô khóc, hiện tại cô lại muốn khóc.

"Hơn nữa, bà xã nhỏ như vậy, nhất định là lần đầu tiên." Chu Duệ Trạch cười như mèo trộm được thịt, thậm chí còn liếm liếm môi của mình.

Nhìn nụ cười gian này khiến tròng mắt của Hà Quyên không khỏi híp lại, đưa tay vỗ mặt của Chu Duệ Trạch: "Anh lại muốn làm gì?"

Sắc mặt Chu Duệ Trạch tối sầm lại, khàn khàn nói: "Anh đang nghĩ, có phải anh quá lớn hay không?"



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
13 thành viên đã gởi lời cảm ơn nhokcoicodon về bài viết trên: Cyclotron, Kẹo Kéo, Trần Thu Lệ, Tthuy_2203, Vanphuc, antunhi, boconganh1503, chalychanh, ciuviho, huyenhihi, lebang19942013, linhkhin, traiothiem
     

Có bài mới 14.12.2015, 09:21
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 14.11.2014, 22:01
Bài viết: 124
Được thanks: 1229 lần
Điểm: 30.57
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ông xã xấu xa, anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết - Điểm: 37
Chương 87.2: Thăm dò

Câu nói làm Hà quyên nhớ lại, trên mặt bỏng đến mức có thể luộc trứng gà, lắp ba lắp bắp giải thích: "Cái đó, em...em... Không muốn... Em chính là..."

Nhìn Hà Quyên nói năng không lưu loát, Chu Duệ Trạch không nhịn được hôn lên môi Hà Quyên, ngăn lời cô, trằn trọc dây dưa, không muốn bà xã phải khó chịu.

Thật là quá đáng yêu.

"Anh biết rõ là em nói thật, không phải là vì gia tăng tình thú. Chỉ là, anh thích em nói thật, về sau có thể nói tiếp." Chu Duệ Trạch cười gian trá, khiến Hà Quyên hận không thể tát anh một cái.

Tại sao lúc trước cô lại nghĩ rằng anh là một người đàn ông tốt đẹp, hiền lành chứ? Cô đúng là mù mắt.

"Ai muốn nói?" Hà quyên lầu bầu một câu: "Ăn cơm ăn cơm, em chết đói rồi."

Cô không muốn nói chuyện với cái người không biết xấu hổ này, nhàm chán.

Nhìn bộ dáng Hà Quyên vùi đầu ăn cơm, lỗ tai ửng hồng, tâm trạng Chu Duệ Trạch vô cùng tốt, đưa trứng gà đã bóc vỏ cho Hà Quyên.

Rõ ràng là một người hay xấu hổ, nhưng lại vụng trộm nghịch ngợm như vậy.

Nghĩ tới hành động lúc sáng sớm khi thức dậy của Hà Quyên, Chu Duệ Trạch không thể khống chế được nụ cười của mình.

Không ngờ bà xã anh lại đáng yêu như thế?

Gắp trứng gà đã bóc vỏ vào bát của Hà Quyên, lúc Hà Quyên ngẩng đầu, Chu Duệ Trạch nhanh chóng thu hồi nụ cười, khôi phục thái độ bình thường.

"Anh cũng ăn đi, đừng lo cho em, để nguội sẽ không ngon." Hà Quyên lấy trứng gà ở bên cạnh, hai ba lần đã bóc sạch vỏ đưa qua.

Chu Duệ Trạch cười ha hả há mồm, Hà Quyên hơi sững sờ, cũng không nói gì chỉ trừng mắt liếc anh một cái, đưa trứng gà vào trong miệng anh.

Chu Duệ Trạch một miếng nhét tất cả vào miệng, không ngừng nhai.

Nhìn dáng vẻ cố sức của Chu Duệ Trạch, Hà Quyên không nhịn được mắng: "Có nhất định phải ăn hết một lần không, anh không sợ nghẹn sao?"

Hà Quyên lấy sữa tươi đưa tới: "Nhanh, uống một ngụm."

Chu Duệ Trạch vội vàng nhận lấy, uống một ngụm nuốt xuống, nhưng không ngờ lúc này anh bị sặc, lập tức lấy tay che miệng lại, nỗ lực đè nén ho khan, nước mắt tràn ra ngoài.

"Như thế nào?" Vừa thấy Chu Duệ Trạch khó chịu, Hà Quyên đau lòng đứng lên, vội vàng đi qua, vỗ mu bàn tay anh: "Khó chịu phải thì hãy phun ra đi, đừng cố chịu đựng."

Chu Duệ Trạch uống thêm hai hớp sữa tươi, nuốt trứng gà, nhếch miệng cười một tiếng với Hà Quyên: "Không sao."

"Sao không ăn từng miếng từng miếng một? Nhất định phải ăn cùng một lúc sao?" Sau khi xác định Chu Duệ Trạch không có việc gì, Hà Quyên không nhịn được trách cứ: "Sặc còn dễ chịu hơn sao?"

Chu Duệ Trạch cúi đầu, nhỏ giọng lầu bầu: "Em đút anh ăn..."

Nghe Chu Duệ Trạch nói, Hà Quyên không nhịn được trừng mắt với trần nhà: "Ngu ngốc, cho anh ăn, cho anh ăn còn không được sao?"

"Ừ." Chu Duệ Trạch vui vẻ gật đầu: “Bà xã, anh muốn ăn bánh bao."

Hà Quyên cầm bánh bao đưa tới khóe miệng Chu Duệ Trạch, vẫn không quên "hung tợn" uy hiếp anh: "Ăn từ từ."

Mới vừarồi bị sặc nên Chu Duệ Trạch chỉ cắn một miếng nhỏ, từ từ ăn, tiếp tục cắn miếng thứ hai, ba lần mới ăn hết một cái bánh bao hấp, khi đến miếng cuối cùng còn lè lưỡi, liếm ngón tay Hà Quyên, nhưng chỉ đổi lấy ánh mắt xem thường của Hà Quyên.

"Anh cầm tinh con chó sao?" Không ăn cơm, liếm cái gì mà liếm?

Hơn nữa, liếm làm cho tay cô nóng lên.

"Bà xã cũng ăn đi." Chu Duệ Trạch cầm một cái bánh bao hấplên, giơ đến trước mặt Hà Quyên, Hà Quyên muốn giơ tay cầm lấy, Chu Duệ Trạch lại thu tay né tránh tay Hà Quyên “cố tình" giơ lên khóe môi Hà Quyên.

Tính Chu Duệ Trạch giống như trẻ con làm Hà Quyên dở khóc dở cười, không thể làm gì khác hơn là há mồm, ăn cái bánh trên tay Chu Duệ Trạch.

Bữa ăn diễn ra nửa giờ, sau khi ăn xong, Chu Duệ Trạch thu dọn đồ gọn gàng.

"Bà xã, anh đưa em đi xem phòng bạn anh, còn đi xem phòng cũ của em, xem khi nào có thể bán."

"Vâng." Hà Quyên nghĩ rồi nói, cô đã nghỉ làm hai ngày rồi, mai phải đi làm, sắp xếp phòng ổn thỏa, cô mới có thể yên tâm.

Chu Duệ Trạch đưa Hà Quyên tới khách sạn, nhưng không lên phòng cùng cô, lúc này Phương Thục Tú và Hà Quyên có rất nhiều lời cần tâm sự với nhau.

Dù thế nào anh cũng không nên can thiệp vào.

Chu Duệ Trạch lái xe trở về công ty, vào thang máy chuyên dụng đi lên phòng làm việc, đầu tiên là xem qua một số công việc gần đây, thấy tất cả đều bình thường, cũng không có chuyện gì khẩn cấp.

Lúc này anh mới gọi điện thoại: "Lên đây một chút."

Nhiếp Nghiêu cúp điện thoại, cầm tài liệu đã chuẩn bị trước, khi đi vào phòng làm việc của Chu Duệ Trạch, vừa hay nhìn thấy Chu Duệ Trạch đang ký tài liệu, thấy anh đi vào, Chu Duệ Trạch đóng tài liệu lại, ý bảo: "Hôm nay tôi có thể xử lý xong."

"Ừ." Nhiếp Nghiêu hào phóng ngồi xuống ghế, nói: “Tôi đã giúp cậu chọn mấy căn nhà, cậu xem xem có chỗ nào ưng ý không."

Nhiếp Nghiêu đưa tài liệu đã chuẩn bị cho Chu Duệ Trạch, Chu Duệ Trạch cười một tiếng, cảm kích không nói.

Năng lực làm việc của Nhiếp Nghiêu rất tốt.

Những căn nhà này không chỉ có bản vẽ mà còn có tài liệu giải thích rõ, không chỉ nói rõ chuyện trước kia, ngay cả hoàn cảnh xung quanh bây giờ và mọi người quanh đó cũng viết rõ ràng.

Chu Duệ Trạch xem tài liệu, chỉ tay vào một căn nhà: "Nơi này đi."

Căn nhà không gần trung tâm siêu thị, một nửa thuộc về nơi phồn hoa, chung quanh là bệnh viện, ngân hàng cơ sở thiết bị cũng rất tốt. Quan trọng nhất là, nơi đó giống như là thành phố dành cho người già, xung quanh có rất nhiều người lớn tuổi.

Mặt căn hộ không lớn, có hai tầng, phía trên dành cho người ở, phía dưới mở tiệm tạp hóa nhỏ, bán đồ gia dụng, khách hàng là những người già xung quanh là phù hợp nhất.

Hơn nữa cũng có người để nói chuyện.

Có những người cùng trang lứa ở gần nhau, sẽ không làm cho Phương Thục Tú cảm thấy cô đơn.

"Ừ, chỗ này sao? Để tớ tìm người làm, trong vòng một tuần sẽ chuẩn bị xong, không cần quá phô trương, chuẩn bị đơn giản một chút." Nhiếp Nghiêu nói.

"Căn nhà được lắp đặt khá tốt, chỉ cần sửa một chút là được, khoảng nửa tháng." Nhiếp Nghiêu nói xong, nhìn Chu Duệ Trạch một chút: "Còn căn nhà cũ của Hà Quyên, tớ sẽ giúp cậu tìm người mua, năm ngày nữa sẽ đến mua, cậu nghĩ thế nào?"

Chu Duệ Trạch gật đầu cười: "Được."

Nhiếp Nghiêu sắp xếp thời gian cũng rất hợp lý, tuy nói tốc độ nhanh hơn bình thường một chút, nhưng cũng không làm cho người ta cảm thấy bất thường.

"Những chuyện này tôi sẽ toàn quyền phụ trách." Chu Duệ Trạch nói: "Đến lúc đó, cậu bảo người mua, người bán đến giao dịch với tôi là được."

Chu Duệ Trạch nói xong, không đợi Nhiếp Nghiêu trả lời, ngẩng đầu, khi thấy nét mặt cổ quái của Nhiếp Nghiêu, không khỏi cau mày hỏi: "Thế nào?"

"Cậu..." Nhiếp Nghiêu cẩn thận quan sát Chu Duệ Trạch, cuối cùng ánh mắt dừng trên mặt của anh, nhướng mày hỏi: "Có phải xảy ra chuyện gì không? Tinh thần đã khá hơn nhiều so với bình thường."

Thấy Nhiếp Nghiêu hỏi như vậy, tinh thần cố gắng khắc chế của Chu Duệ Trạch lập tức buông lỏng, lộ ra khuôn mặt tươi cười: "Cậu đã nhìn ra?"

Vừa thấy khuôn mặt tươi cười của Chu Duệ Trạch, theo bản năng Nhiếp Nghiê đạp bàn làm việc, cái ghế trượt ra thật xa về phía sau, toàn thân phòng bị nhìn chằm chằm Chu Duệ Trạch, tư thế giống như chỉ cần Chu Duệ Trạch cử động anh lập tức xoay người bỏ chạy.

"Cậu làm gì vậy?" Nhìn vẻ mặt và động tác kích động của Nhiếp Nghiêu, Chu Duệ Trạch nhướng mày, không nhịn được hỏi.

"Cậu làm gì vậy?" Nhiếp Nghiêu không nhịn được hỏi lại, đưa tay xa xa chỉ vào Chu Duệ Trạch: “Cậu cười như người ngốc vậy, cậu có âm mưu gì?"

"Cái gì gọi là ngốc?" Chu Duệ Trạch bất mãn nói: "Cái này gọi là nụ cười hạnh phúc."

Cười hạnh phúc hay người ngốc đều giống nhau?

Nhiếp Nghiêu không nhịn được oán thầm trong lòng.

"Có chuyện tốt?" Nhiếp Nghiêu tò mò hỏi.

"Chuyện tốt, chuyện rất tốt." Chu Duệ Trạch lần nữa xuất hiện nụ cười đó, Nhiếp Nghiêu lập tức nổi da gà.

"Chuyện gì tốt?" Da gà nổi lên, Nhiếp Nghiêu càng thêm tò mò, rốt cuộc là chuyện tốt gì khiến Chu Duệ Trạch như vậy.

"Ha ha..." Chu Duệ Trạch cười sâu hơn, sau đó, ngoắc ngoắc ngón tay với Nhiếp Nghiêu.

Dưới chân Nhiếp Nghiêu vừa động, cái ghế đã trượt đến gần bàn làm việc.

Chu Duệ Trạch thần bí hề hề tới gần, ở bên tai Nhiếp Nghiêu nhẹ nhàng mà nói một câu: "Không nói cho cậu biết."

Mặt Nhiếp Nghiêu liền biến sắc, không suy nghĩ cầm tài liệu trên bàn ném lên đầu Chu Duệ Trạch, dám đùa giỡn với anh sao!

Nhiếp Nghiêu lợi hại, Chu Duệ Trạch cũng không kém, thân thể lui về phía sau một chút, tài liệu rơi trên bàn.

"Trong phòng làm việc không được đánh nhau." Chu Duệ Trạch dựa vào ghế ngồi, quơ quơ ngón tay với Nhiếp Nghiêu: "Thân là Tổng giám đốc, không được cầm đầu vi phạm quy định."

"Không cho đánh nhau?" Nhiếp Nghiêu hừ lạnh một tiếng: "Vậy có thể trốn việc sao?"

"Tôi nghỉ đông." Chu Duệ Trạch hùng hồn giải thích.

Nhiếp Nghiêu vừa nghe, giận dễ sợ, rống giận: "Tại sao cậu được nghỉ đông? Vậy nghỉ đông của tôi đâu? Nghỉ đông của tôi đâu?"

"Tỉnh táo, tỉnh táo, cậu đừng quá kích động." Chu Duệ Trạch vội vàng trấn an Nhiếp Nghiêu: "Chú ý hình tượng một chút."

"Phòng làm việc của cậu hiệu quả cách âm tốt thế nào, tôi biết rất rõ." Nhiếp Nghiêu cười lạnh, căn bản cũng không nghe Chu Duệ Trạch nói.

"Chờ thêm thời gian nữa, khi tôi và bà xã tốt hơn, đến lúc đó cậu có thể đi nghỉ đông." Chu Duệ Trạch vội vàng nói.

Sau khi Chu Duệ Trạch nói như vậy thì ngược lại Nhiếp Nghiêu hoài nghi nhìn anh, ánh mắt kỳ quái, làm cả người Chu Duệ Trạch không được tự nhiên: "Cậu nhìn cái gì?"

"Hình như hôm nay cậu có cái gì không đúng nha." Nhiếp Nghiêu vuốt cằm suy nghĩ, đột nhiên vỗ trán của mình, bừng tỉnh hiểu ra: "Có khi nào cậu đã..."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 16.12.2015, 13:01
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 03.11.2015, 13:09
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 266
Được thanks: 3672 lần
Điểm: 28.15
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ông xã xấu xa, anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết - Điểm: 39
Chương 88: Làm việc

Chu Duệ Trạch lạnh nhạt nhìn Nhiếp Nghiêu làm bầu không khí trở nên áp bức. Nhiếp Nghiêu than một tiếng, nhàm chán nhún vai: “Sao cậu không chịu hợp tác một chút?”

Anh lạnh lùng liếc mắt xem thường hỏi: “Cậu rất nhàm chán sao?”

Chu Duệ Trạch thật không hiểu, tính tình của anh và Nhiếp Nghiêu trái ngược như thế sao có thể chung sống hòa bình nhiều năm nay như vậy?

"Được rồi." Nhiếp Nghiêu đã sớm quen đối với ánh mắt xem thường đó của Chu Duệ Trạch, không thể làm gì khác hơn đành phải nghiêm túc hỏi: "Cô ấy biết thân phận của cậu rồi hả?"

"Làm sao có thể." Chu Duệ Trạch tùy ý khoát khoát tay: "Không cần ở đây đoán mò, đi làm việc đi."

Hiển nhiên Chu Duệ Trạch không muốn nói chuyện nhiều, Nhiếp Nghiêu cũng không tiếp tục truy hỏi nữa, chỉ cần biết không phải là chuyện xấu là được rồi.

Kế tiếp Nhiếp Nghiêu nói một số vấn đề của công ty cần Chu Duệ Trạch giải quyết, chẳng mấy chốc đã qua hai tiếng đồng hồ, sau khi Nhiếp Nghiêu ra ngoài, Chu Duệ Trạch tập trung tinh thần xử lý công việc.

Đợi đến giờ tan việc, xoa xoa cái trán, Chu Duệ Trạch đóng lại tài liệu cuối cùng.

Sau đó lấy điện thoại di động ra, thần tốc nhấn điện thoại, nghe bên trong truyền tới tiếng chuông, khóe môi anh không nhịn được giương lên, điện thoại được nhận, một âm thanh ngọt đến độ phát ngánvang lên: "Bà xã..."

Bên kia điện thoại Hà Quyên không khỏi rùng mình một cái, nghe âm thanh kích thích này thiếu chút nữa làm cô nôn ra, nhìn Phương Thục Tú cười cười, đứng dậy, đi ra ngoài nghe điện thoại.

Sau khi ra ngoài, chuyện đầu tiên làm chính là hướng về phía điện thoại khiển trách một tiếng: "Thật khéo nói chuyện!"

Giọng nói mới vừa rồi kia thật là vạn năm có một, làm cho cô nổi da gà đầy người, quá lạnh rồi.

"Khụ." Chu Duệ Trạch ho một tiếng, khôi phục giọng nói như bình thường, nhưng người khác vẫn có thể cảm nhận được tâm tình của anh cực tốt: "Vợ à, buổi tối cùng dì đi ăn cơm ở đâu?"

"Không, buổi tối dì nhỏ muốn nghỉ ngơi sớm một chút, em và dì gọi một vài món ăn bên ngoài, khi nào đói sẽ ăn." Hà Quyên rất tự nhiên nói rõ chuyện của cô và Phương Thục Tú với Chu Duệ Trạch: "Buổi tối anh muốn ăn gì, em sẽ mang đến cho anh. Em ở cùng dì nhỏ một lát."

"Không có việc gì, chuyện của anh xong rồi. Vừa đúng lúc về nhà nấu cơm, đừng nóng vội, em chờ qua giờ cao điểm rồi hãy về, đừng chen lấn với người ta, đói bụng thì ăn một chút gì đi, không được ăn nhiều, về nhà còn ăn cơm." Không có lời ngon tiếng ngọt gì, Chu Duệ Trạch chỉ tỉ mỉ nhắc nhở những chuyện thường ngày.

"Ừ, anh lái xe cẩn thận một chút." Hà Quyên cười gật đầu, sau khi dặn dò thì cúp điện thoại.

Sau khi Chu Duệ Trạch cúp điện thoại, liền cầm chìa khóa chạy như bay đến siêu thị, mua một đống đồ về nhà.

Sau khi bận rộn sắp xếp một hồi, lúc này anh mới hài lòng vỗ vỗ tay, đi nấu cơm.

Đợi đến bảy giờ thì Hà Quyên về nhà, cô cảm thấy có chỗ nào đó không đúng lắm, cúi đầu nhìn đôi dép lê màu đen, hình như là mới, đôi dép cũ trước kia cũng không còn.

Hơn nữa, lại có một đôi dép thỏ màu hồng, thật đáng yêu...

Hà Quyênnhíu mày nghi hoặc, sau khi mang vào đi vào nhà, vừa đúng lúc Chu Duệ Trạch bưng món ăn từ phòng bếp ra, bày ra khuôn mặt tươi cười với cô: "Bà xã, đến đây, rửa tay rồi ăn cơm."

"Ừ." Hà Quyên đáp một tiếng, sau đó tinh mắt phát hiện dép dưới chân người nào đó giống như đúc với cô, chỉ là không phải màu hồng mà là màu xanh dương phấn nhạt.

Ánh mắt từ dưới chân Chu Duệ Trạch chuyển tới dưới chân mình, khóe môi Hà Quyên co quắp mấy cái, đây là... Không phải như cô nghĩ chứ?

Mấp máy môi, Hà Quyên quyết định phớt lờ chuyện này, cô vào phòng ngủ của mình cũng không cảm thấy có gì khác biệt, đi phòng vệ sinh rửa tay, bàn tay với lấy chiếc khăn lông, nhưng không thấy đâu.

Quay đầu nhìn lại, đừng nói khăn lông, ngay cả những đồ vật rửa mặt này nọ thường ngày cũng không thấy.

Nếu cô không biết chuyện gì, thì thật sự phát ngốc rồi.

Xoay người ra cửa, trực tiếp đẩy cửa phòng Chu Duệ Trạch ra, đồ vật bên trong làm Hà Quyên bất đắc dĩ vỗ trán mình một cái.

Anh hành động cũng thật là nhanh, nhanh như vậy mà đã chuẩn bị đầy đủ hết như vậy.

"Bà xã, bà xã à, mau xuống ăn cơm, nếu không sẽ nguội." Trong phòng ăn Chu Duệ Trạch đang gọi, Hà Quyên nhắm hai mắt lại, xoay người đi ra ngoài.

Đến phòng ăn ngồi xuống, nhìn bát đũa trên bàn bất đắc dĩ than nhẹ.

"Bà xã làm sao vậy?" Nghe Hà Quyên thở dài, Chu Duệ Trạch không hiểu hỏi: "Không thích mấy món này sao?"

Hà Quyên dở khóc dở cười ngẩng đầu, hỏi Chu Duệ Trạch: "Hành động của anh có phải quá nhanh rồi hay không?"

Chuyển hết tất cả đồ đạc của cô vào phòng ngủ của anh còn không tính, đồ trong nhà hoàn toàn bị thay đổi hết, cái gì cũng một đôi một đôi, ngay cả bát đũa ăn cơm cũng là Long Phượng Trình Tường cùng kiểu với chén.

Nhiều đồ như vậy, anh mua được ở đâu vậy hả?

Huống chi, hôm nay anh không phải cũng đi làm sao?

Bị Hà Quyên vạch trần, Chu Duệ Trạch cũng không ngượng ngùng chút nào, vẻ mặt ngược lại như chuyện đương nhiên nói: "Đương nhiên phải nhanh, nếu không bà xã sẽ không quan tâm anh nữa."

"Khi nào thì em không quan tâm anh?" Hà Quyên phát hiện, có nhiều lúc suy nghĩ của cô thật sự là không theo kịp ý nghĩ của Chu Duệ Trạch.

"Nếu không, bà xã còn ngại gì nữa? Chúng ta là vợ chồng, đúng không?" Đôi mắt đen láy của Chu Duệ Trạch nhìn Hà Quyên, đôi mắt này, muốn bao nhiêu sáng chói có bấy nhiêu sáng chói, muốn bao nhiêu vô tội có bấy nhiêu vô tội.

Nhìn giống như một chú chó con lớn thành thật, ánh mắt tha thiết mong chờ nhìn cô, cho dù có nhiều bất mãn hơn nữa, Hà Quyên cũng không nói được gì.

Huống chi, Hà Quyên chỉ là có chút kinh ngạc, ngược lại cũng không thấy có gì kỳ cục, lại bị Chu Duệ Trạch nhìn như vậy, cô còn lời gì có thể nói đây?

Trề miệng một cái, cuối cùng chỉ nói ra hai chữ: "Ăn cơm."

Cầm đôi đũa mới lên, Hà Quyên vùi đầu ăn cơm, không để ý tới người nào đó.

Trong lòng Chu Duệ Trạch âm thầm đốt pháo ăn mừng, toàn thắng.

Hài lòng nho nhỏ kia tuyệt đối không để lộ ra, vẻ mặt thành thật gắp thức ăn cho Hà Quyên: "Bà xã, sườn xào chua ngọt đây, mau ăn đi."

"Ừ." Hà Quyên vùi đầu ăn cơm, thuận tay gắp món mà Chu Duệ Trạch thích vào trong chén của anh.

"Bà xã, anh đã ra giá căn nhà cũ của em rồi, chắc không lâu nữa sẽ có tin tức, gần đây thị trường nhà ở cũ rất được ưa chuộng, bán rất chạy. Anh sẽ mua căn phòng kia về, em thấy có được hay không, nếu thích anh sẽ nói chuyện với cậu ấy." Chu Duệ Trạch vừa ăn cơm vừa thảo luận cùng Hà Quyên.

"Cơm nước xong rồi lại nói." Hà Quyên ngẩng đầu nói với Chu Duệ Trạch: "Lúc ăn cơm đừng nghĩ tới những chuyện khác, nếu không sẽ ảnh hưởng đến dạ dày.”

Dạ dày không tốt, cũng khó điều trị.

Huống chi, cô biết dạ dày Chu Duệ Trạch có lúc sẽ không thoải mái, cũng may không có vấn đề gì lớn, nhưng nếu không chú ý, thì thật sự sẽ xảy ra chuyện.

"Ừ." Chu Duệ Trạch nhìn Hà Quyên, lần nữa bày ra khuôn mặt tươi cười sáng chói, chỉ hận chưa làm mù mắt người nhìn.

Hà Quyên bất đắc dĩ lắc đầu, thời gian ở cùng Chu Duệ Trạch càng dài, cô càng thấy được người này không được bình thường.

Thế nào lại giống như đứa bé vậy?

Nói anh là đứa bé, nhưng lúc làm việc lại đặc biệt có trách nhiệm.

Nghĩ tới đây, Hà Quyên không nhịn được nhẹ nhàng cong khóe môi lên, đây là nói tâm tư mỗi người cũng sẽ có lúc giống một đứa bé.

Cho nên, hình thức ở chung của vợ chồng đúng là tốt nhất, khi người nào cần, người kia phải đi dụ dỗ, dụ dỗ dụ dỗ, hai người cùng vui vẻ.

Đây là cuộc sống hôn nhân mà cô đã từng mong muốn, hai người đều suy nghĩ cho nhau, giúp đỡ lẫn nhau.

Cô nghĩ chuyện đó chỉ có trong tiểu thuyết, không nghĩ tới cô thật sự gặp được, cô, đúng là thật may mắn.

Chu Duệ Trạch vừa ăn cơm vừa nhìn ánh mắt đang cười của Hà Quyên, bộ dáng đó không khỏi làm anh phải suy nghĩ.

Bà xã của anh rốt cuộc đang suy nghĩ cái gì mà lại vui vẻ như vậy?

Là đang nghĩ đến anh sao?

Ừ, không đúng, chỉ có thể nghĩ đến anh.

"Đang suy nghĩ gì sao?" Chu Duệ Trạch cố ý hạ thấp giọng, mang theo một tia dẫn dụ.

"Nghĩ tới em thật rất may mắn." Hà Quyên cũng không nói sang chuyện khác, mà thẳng thắn thừa nhận.

"May mắn?" Chu Duệ Trạch không hiểu nhìn Hà Quyên, cái đề tài này có phải có chút trừu tượng quá hay không?

"Ừ, rất may mắn." Hà Quyên cười khẳng định nói: "Từ khi còn nhỏ cha mẹ đã rất thương em, không chỉ có bọn họ, còn có dì nhỏ, bây giờ lại gặp được anh."

Chu Duệ Trạch nhìn ánh sáng trong suốt trong mắt của Hà Quyên, tất cả đều tràn đầy hạnh phúc, ở chỗ sâu nhất trong lòng anh như bị thứ gì đó đánh vào thật đau, đau đến mức suýt chút nữa anh ngạt thở.

Như vậy có thể được gọi là may mắn sao?

Từ nhỏ cô được cha mẹ yêu thương, lại đột ngột qua đời. Bởi vì được thương yêu quá nhiều, khi họ mất, đã mang đến cho Hà Quyên đả kích không thể lớn hơn nữa.

Còn có những năm qua sống chung với Phương Thục Tú, cả ngày phải nhìn sắc mặt của Triệu Quốc Tường, loại cảm giác sống dưới mái nhà của người khác, sẽ dễ chịu hơn sao?

Còn gặp được anh... Trước khi gặp được anh, Hà Quyên đã gặp được những gì?

Bên trong những hạnh phúc này, có bao nhiêu vết thương thật sâu?

Hết lần này đến lần khác, Hà Quyên đều che đậy những vết thương kia, cô chỉ muốn cảm nhận cái gọi là hạnh phúc.

Quyên Tử như vậy, làm cho Chu Duệ Trạch thật đau lòng.

"Anh ăn tôm đi." Giọng nói của Hà Quyên làm Chu Duệ Trạch phục hồi tinh thần từ trong suy nghĩ, nhìn tôm đã được bóc vỏ trong chén, trong mắt anh có chút chua xót.

"Ăn thật ngon." Chu Duệ Trạch đè nén cảm xúc không ngừng sôi trào trong lòng mình xuống, cho thịt tôm vào trong miệng, ngửa đầu, cười nói.

Phản ứng như vậy đổi lấy ánh mắt xem thường của Hà Quyên: "Em nói, món ăn là do anh làm, anh đang tự khen chính mình sao?"

Chu Duệ Trạch lập tức nghiêm túc nói: "Tuyệt đối không phải."

Thay đổi vẻ mặt,Chu Duệ Trạch nhìn về phía Hà Quyên bày ra nụ cười nịnh hót, so với thái giám trong cung thời cổ đại khi gặp hoàng thượng còn khoa trương hơn nhiều: "Cái này không phải do bà xã bóc cho anh sao, cho nên mới ăn ngon như vậy."

Hà Quyên nhịn không được cười lên: "Anh đó, thật không nên đi làm trợ lý."

"Vậy anh nên làm cái gì?" Chu Duệ Trạch tò mò hỏi.

"Anh nên làm quản lý quan hệ xã hội, miệng lưỡi này, người chết cũng có thể nói thành người sống." Hà Quyên "khen ngợi" nói: "Miệng lưỡi giống như mật."

Chu Duệ Trạch liếm liếm môi, nghi hoặc nháy mắt: "Không có ngọt nha."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
16 thành viên đã gởi lời cảm ơn VinJR về bài viết trên: Bích Trâm, Cyclotron, HNRTV, Huogmi, Kẹo Kéo, Trần Thu Lệ, Tthuy_2203, Vô Ngã, antunhi, chalychanh, ciuviho, hh09, huyenhihi, linhkhin, nhokcoicodon, traiothiem
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 150 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Ferrari1102, Giauyen2009, Hồng Bạch, minhhanhng, pandainlove, phuthuy18, tam thuong, thanh quyên và 578 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 95, 96, 97

3 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

6 • [Hiện đại] Tổng tài đừng tới đây! - Ăn quái thú

1 ... 40, 41, 42

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

8 • [Cổ đại] Sư phụ quá mê người đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

1 ... 66, 67, 68

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 15, 16, 17

10 • [Xuyên không - Xuyên sách] Vật hi sinh nữ phụ nuôi con hằng ngày - Danh Đường Đa Tiểu Tỷ

1 ... 9, 10, 11

11 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

12 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

14 • [Hiện đại] Cục cưng càn rỡ Tổng giám đốc dám cướp mẹ của tôi - Tả Nhi Thiển

1 ... 99, 100, 101

15 • [Hiện đại] Người tình của tổng giám đốc đài truyền hình - Cơ Thủy Linh

1 ... 20, 21, 22

16 • [Hiện đại] Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình - Hải Diệp

1 ... 113, 114, 115

17 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 179, 180, 181

18 • [Hiện đại] Vợ cũ quay lại Tổng tài biết sai - Vô Danh

1 ... 181, 182, 183

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

20 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86



Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 957 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 696 điểm để mua Giọt nước
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 910 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Mèo: Give me love
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 865 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Comay nguyen: chào
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 822 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 398 điểm để mua Hoa hồng xám
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 299 điểm để mua Nước hoa
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 781 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 742 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 242 điểm để mua Hoa cúc trắng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 246 điểm để mua Xe hơi
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 242 điểm để mua Cây bí halloween
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 705 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 250 điểm để mua Mề đay đá Citrine 4
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 670 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 352 điểm để mua Happy day
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 465 điểm để mua Ngôi sao đen
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 334 điểm để mua Hổ trắng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 300 điểm để mua Giấy chứng nhận kết hôn
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 637 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 605 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 344 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 575 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 546 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 582 điểm để mua Tiên nữ
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 658 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 349 điểm để mua Thiên thần
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 519 điểm để mua Mèo đen lau nhà

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.